Ma đầu
- Tác giả: Vân Quá Thị Phi
- Chuyển ngữ: Yappa
- Mục lục
Đệ nhị thập tam chương
Lạc Thịnh Vũ rùng mình, thân hình khẽ động bóng người đã gấp gáp ra ngoài, trong nháy mắt đã không thấy. Mạnh Khanh cầm chén thuốc nhét vào trong tay Lạc Thịnh Nghĩa cũng chạy theo. Nhưng mà mọi người tìm một vòng, vẫn không thấy bóng dáng Mạnh Trúc.
Mạnh Trúc ngồi trong đình chờ Lạc Thịnh Vũ đi ra, mấy ngày nay hạ nhân Lạc gia rất nhiều đều phái ra đưa thiếp anh hùng, trong trang thiếu rất nhiều người, có vẻ hơi lạnh lùng, lại thêm trên giang hồ tin tức quân Liêu xâm nhập, có vẻ càng thêm áp lực.
Rất xa, Mạnh Trúc nhìn thấy bóng hồng đi về phía bên này, không phải Tôn Huyên còn có thể là ai. Tôn Huyên kia tựa hồ đã sớm biết Mạnh Trúc ở trong đình nhỏ, đi thẳng tới, lúc đến phụ cận hơi dừng lại.
“Đại tỷ tỷ thân thể bất tiện, sao còn ngồi ở đây, có vạn nhất thì biết làm sao.” Tôn Huyên vẻ mặt ý cười, đi đến bên cạnh Mạnh Trúc, tiếp tục nói: “Không bằng để muội muội đưa tỷ tỷ về phòng thế nào?”
Mạnh Trúc ngay cả lông mày cũng không động đậy, tựa hồ căn bản không có nghe thấy lời nàng. Tôn Huyên thấy thế nhưng cũng thái độ khác thường không có tức giận, chỉ cười nói: “Đại tỷ tỷ rất không nể mặt muội muội, muội muội dạo này có được một thứ đồ chơi rất hay, không biết tỷ tỷ có thích hay không, có nguyện ý cùng ta đi xem thử hay không?”
Mạnh Trúc nhấp nhất môi, con ngươi giật giật, bỗng nhiên cười ngẩng đầu nhìn nàng. Tôn Huyên thấy hắn có phản ứng lập tức vui sướng, tiến lên kéo tay hắn, nói: “Tỷ tỷ dù sao bây giờ không có việc gì làm, đi với ta nhìn thứ tốt đi.”
Mạnh Trúc bị nàng kéo đứng lên đi hai bước, tựa hồ có chút do dự, quay đầu lại nhìn nhìn phía sảnh trước. Tôn Huyên vội vàng lại kéo hắn một phen, thúc giục hắn đi.
Hai người một đường đi rất gấp, Mạnh Trúc thiếu chút nữa bị nàng kéo nghiêng ngả ngã sấp xuống. Qua hành lang gấp khúc, một đường đi về phía sân sau, băng qua cửa tò vò, đằng sau là một cái kho chứa đồ, bên ngoài cũng không có người canh.
Đột nhiên một trận gió nổi lên, từ vạt áo khẽ vang lên tiếng động. Bên cạnh Mạnh Trúc lập tức thêm một người, dọa hắn sợ run. Tôn Huyên tựa hồ cũng hoảng sợ, sau đó thấy rõ người tới thở ra.
Người tới kia một bộ váy màu lam nhạt, trong tay nắm một thanh trường kiếm, không khỏi nhẹ giọng cười nói: “Quả nhiên biến thành đồ ngốc.” Người nọ nói xong bước lại đây vài bước, nắm cổ tay Mạnh Trúc.
Cổ tay Mạnh Trúc bị nàng nắm chặt dường như xương cổ tay cũng vỡ nát, lập tức đau khẽ kêu một tiếng, thân thể run lên.
“Được rồi, ngươi đi đi.” Nữ tử áo lam này không phải Lam Y còn có thể là ai, chế trụ Mạnh Trúc nói với Tôn Huyên: “Ta mang người này đi, ngươi cũng có thể an ổn.”
Lam Y không đợi Tôn Huyên nói chuyện, đột nhiên một con dao đánh vào gáy Mạnh Trúc. Mạnh Trúc hừ một tiếng, trước mắt tối sầm, thân thể liền mềm oặt ngã xuống.
Tôn Huyên hoảng sợ, không khỏi kêu lên: “Nàng còn mang thai đứa nhỏ, ngươi…”
Lam Y châm chọc cười lạnh một tiếng, nói: “Người này mang thai đứa nhỏ liên quan gì đến ngươi, ngươi trông Lạc Thịnh Vũ cho tốt, cẩn thận lại nhảy ra một kẻ dụ dỗ câu người ta đi.”
Lam Y âm chưa tiêu, xách Mạnh Trúc lên, thân ảnh vừa động, đã mang người vượt tường mà ra, thoáng chốc không có bóng dáng. Tôn Huyên sửng sốt một lát, vội vội vàng vàng rời khỏi đây.