Ma đầu – Quyển hạ – Chương 23

Ma đầu

  • Tác giả: Vân Quá Thị Phi
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ nhị thập tam chương

Lạc Thịnh Vũ rùng mình, thân hình khẽ động bóng người đã gấp gáp ra ngoài, trong nháy mắt đã không thấy. Mạnh Khanh cầm chén thuốc nhét vào trong tay Lạc Thịnh Nghĩa cũng chạy theo. Nhưng mà mọi người tìm một vòng, vẫn không thấy bóng dáng Mạnh Trúc.

Mạnh Trúc ngồi trong đình chờ Lạc Thịnh Vũ đi ra, mấy ngày nay hạ nhân Lạc gia rất nhiều đều phái ra đưa thiếp anh hùng, trong trang thiếu rất nhiều người, có vẻ hơi lạnh lùng, lại thêm trên giang hồ tin tức quân Liêu xâm nhập, có vẻ càng thêm áp lực.

Rất xa, Mạnh Trúc nhìn thấy bóng hồng đi về phía bên này, không phải Tôn Huyên còn có thể là ai. Tôn Huyên kia tựa hồ đã sớm biết Mạnh Trúc ở trong đình nhỏ, đi thẳng tới, lúc đến phụ cận hơi dừng lại.

“Đại tỷ tỷ thân thể bất tiện, sao còn ngồi ở đây, có vạn nhất thì biết làm sao.” Tôn Huyên vẻ mặt ý cười, đi đến bên cạnh Mạnh Trúc, tiếp tục nói: “Không bằng để muội muội đưa tỷ tỷ về phòng thế nào?”

Mạnh Trúc ngay cả lông mày cũng không động đậy, tựa hồ căn bản không có nghe thấy lời nàng. Tôn Huyên thấy thế nhưng cũng thái độ khác thường không có tức giận, chỉ cười nói: “Đại tỷ tỷ rất không nể mặt muội muội, muội muội dạo này có được một thứ đồ chơi rất hay, không biết tỷ tỷ có thích hay không, có nguyện ý cùng ta đi xem thử hay không?”

Mạnh Trúc nhấp nhất môi, con ngươi giật giật, bỗng nhiên cười ngẩng đầu nhìn nàng. Tôn Huyên thấy hắn có phản ứng lập tức vui sướng, tiến lên kéo tay hắn, nói: “Tỷ tỷ dù sao bây giờ không có việc gì làm, đi với ta nhìn thứ tốt đi.”

Mạnh Trúc bị nàng kéo đứng lên đi hai bước, tựa hồ có chút do dự, quay đầu lại nhìn nhìn phía sảnh trước. Tôn Huyên vội vàng lại kéo hắn một phen, thúc giục hắn đi.

Hai người một đường đi rất gấp, Mạnh Trúc thiếu chút nữa bị nàng kéo nghiêng ngả ngã sấp xuống. Qua hành lang gấp khúc, một đường đi về phía sân sau, băng qua cửa tò vò, đằng sau là một cái kho chứa đồ, bên ngoài cũng không có người canh.

Đột nhiên một trận gió nổi lên, từ vạt áo khẽ vang lên tiếng động. Bên cạnh Mạnh Trúc lập tức thêm một người, dọa hắn sợ run. Tôn Huyên tựa hồ cũng hoảng sợ, sau đó thấy rõ người tới thở ra.

Người tới kia một bộ váy màu lam nhạt, trong tay nắm một thanh trường kiếm, không khỏi nhẹ giọng cười nói: “Quả nhiên biến thành đồ ngốc.” Người nọ nói xong bước lại đây vài bước, nắm cổ tay Mạnh Trúc.

Cổ tay Mạnh Trúc bị nàng nắm chặt dường như xương cổ tay cũng vỡ nát, lập tức đau khẽ kêu một tiếng, thân thể run lên.

“Được rồi, ngươi đi đi.” Nữ tử áo lam này không phải Lam Y còn có thể là ai, chế trụ Mạnh Trúc nói với Tôn Huyên: “Ta mang người này đi, ngươi cũng có thể an ổn.”

Lam Y không đợi Tôn Huyên nói chuyện, đột nhiên một con dao đánh vào gáy Mạnh Trúc. Mạnh Trúc hừ một tiếng, trước mắt tối sầm, thân thể liền mềm oặt ngã xuống.

Tôn Huyên hoảng sợ, không khỏi kêu lên: “Nàng còn mang thai đứa nhỏ, ngươi…”

Lam Y châm chọc cười lạnh một tiếng, nói: “Người này mang thai đứa nhỏ liên quan gì đến ngươi, ngươi trông Lạc Thịnh Vũ cho tốt, cẩn thận lại nhảy ra một kẻ dụ dỗ câu người ta đi.”

Lam Y âm chưa tiêu, xách Mạnh Trúc lên, thân ảnh vừa động, đã mang người vượt tường mà ra, thoáng chốc không có bóng dáng. Tôn Huyên sửng sốt một lát, vội vội vàng vàng rời khỏi đây.

Tiếp tục đọc “Ma đầu – Quyển hạ – Chương 23”

Ma đầu – Quyển hạ – Chương 22

Ma đầu

  • Tác giả: Vân Quá Thị Phi
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ nhị thập nhị chương

Lạc Thịnh Vũ không khỏi giương mắt nhìn, nhưng không có cái gì cả. Tôn Huyên bên cạnh càng sắc mặt không tốt, cho rằng Mạnh Trúc thật ra muốn kéo Lạc Thịnh Vũ đi, cho nên mới thuận miệng bịa lý do như vậy. Các nàng đều vẫn đứng ở chỗ này, đâu có bóng quỷ nào đi qua.

Chẳng qua Tôn Huyên còn chưa kịp mở miệng, đột nhiên đã thấy bóng đen lóe lên, một thân ảnh chạy tới, không phải Lạc Kiến Bắc còn có thể là ai. Lạc Kiến Bắc đến vội vàng, cũng không kịp hành lễ, đã cấp bách nói: “Chủ tử, có người cướp long lân thất bảo cung đi rồi.”

Bả vai Mạnh Trúc run run, Lạc Thịnh Vũ giữ chặt tay hắn vỗ nhè nhẹ một cái, nói: “Ngươi dẫn người đuổi theo.”

“Kiến Đông đã dẫn người đi,” Lạc Kiến Bắc muốn nói lại thôi, do dự một lát, nói: “Chủ tử, người kia rất quen thuộc với bố cục nơi này, thuộc hạ cho rằng…”

Hắn nói còn chưa dứt lời Lạc Thịnh Vũ đã có vài phần sáng tỏ, nâng tay ngăn lời hắn, nói: “Ta đi xem thử.” Y dứt lời mang theo Tiểu Trúc đi về phía phòng binh khí.

Tôn Huyên một câu cũng chưa nói, hung hăng siết khăn lụa trong tay, không khỏi có chút tức giận, nhưng cũng không dám nói cái gì.

Lạc Thịnh Vũ mang theo Tiểu Trúc bước nhanh chạy về phía binh khí. Phòng binh khí trong sân của Lạc Thịnh Vũ, bình thường hạ nhân cũng sẽ không tiến vào. Đẩy cửa ra, mặc dù vẫn là ban ngày nhưng bên trong không có cửa sổ, hơi tối. Giá đỡ gỗ tận cùng bên trong trống không, hiển nhiên là chỗ để long lân thất bảo cung. Chỉ có ba mũi tên dài màu lam nhạt trên giá bên cạnh vẫn còn.

“Ngươi cũng mang người đuổi theo.” Lạc Thịnh Vũ trầm ngâm một lát, không khỏi quay đầu lại nói với Lạc Kiến Bắc phía sau.

Lạc Kiến Bắc đáp ứng chạy nhanh ra ngoài.

Ánh mắt Mạnh Trúc dừng trên ba mũi tên dài màu lam nhạt ấy, một lát liền dời đi. Hắn tựa hồ không phải rất để ý, kéo ngón tay Lạc Thịnh Vũ.

“Xảy ra chuyện gì?” Lạc Thịnh Nghĩa thấy Lạc Kiến Đông điều động người ra khỏi trang vội vàng chạy tới nhìn, vừa vào cửa đã nhìn thấy giá gỗ trống trơn, thanh âm giống như là bị đột nhiên chặn lại, nửa ngày mới nói: “Long lân thất bảo cung không thấy?”

Lạc Thịnh Vũ chỉ gật gật đầu, nói: “Hiện tại trên giang hồ người muốn long lân thất bảo cung này không ít, có điều biết tại Lạc trang thì không nhiều. Kiến Bắc nói người kia quen thuộc bố cục Lạc trang.”

“Là Lam Y.” Con ngươi Lạc Thịnh Nghĩa xoay, không khỏi thốt ra, ”Là người Liêu cướp đi? Chẳng lẽ trong long lân thất bảo cung thực sự có bí mật gì hay sao? Nếu thật sự là như thế, đây chẳng phải là việc lớn không ổn.”

“Ta phái Lạc Kiến Bắc và Lạc Kiến Đông đuổi theo người, nhưng mà…” Lạc Thịnh Vũ trầm ngâm một lát, nói: “Nếu bọn họ dám đến cướp cung, tám phần là có chuẩn bị, truy đuổi được hay không, rất khó nói.”

Lạc Thịnh Nghĩa nghe sắc mặt trầm xuống, Lạc Thịnh Vũ phất phất tay, nói: “Chuyện long lân thất bảo cung nói sau, đã bên kia có hành động, phỏng chừng là lại có bố trí, xem ra không có vài ngày an bình.”

Y dứt lời nhìn nhìn Mạnh Trúc bên người, tiếng nói mềm mỏng: “Chúng ta về phòng đi. Có mệt hay không?”

Mạnh Trúc lắc lắc đầu, kéo Lạc Thịnh Vũ liền ra khỏi phòng binh khí.

Chính như lời nói của Lạc Thịnh Vũ, chưa qua mấy ngày trên võ lâm lại đồn đại nổi lên bốn phía, nói là chủ soái quân Liêu Tiêu Thát Lẫm đã mang binh xâm nhập biên giới Tống, Tống Chân Tông có ý dời đô trốn về phía nam. Lữ Văn Quân nghe nói tin tức này lập tức giận dữ, gọi Lạc Thịnh Vũ tới, bảo y đi phát thiếp anh hùng, chiêu võ lâm hiệp sĩ đi Thiền châu trợ chiến. Tiếp tục đọc “Ma đầu – Quyển hạ – Chương 22”

Thần phục – Chương 48

Thần phục

  • Tác giả: Yến Tử Hồi Thì
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Chương 48 – Lý tưởng là chuyện nhỏ

Lớp mười hai đối với phần lớn học sinh lớp mười hai mà nói, đó chính là địa ngục màu đen, nhưng mà đối với Triển Tiểu Liên mà nói, sự khác biệt giữa lớp mười hai lớp bảy (1) và nhà trẻ cũng không lớn, khác biệt duy nhất chính là địa điểm xem tiểu thuyết ngôn tình của cô thay đổi.

Triển Tiểu Liên là họa lớn trong lòng giáo viên chủ nhiệm, chủ yếu là giáo viên chủ nhiệm không nắm được tâm tình Triển Tiểu Liên, cô có lúc có thể môn nào cũng điểm tối đa, có đôi khi cô lại có thể cho thầy giấy trắng thuần một màu, mấy sợi tóc bạc trên đầu giáo viên chủ nhiệm, tuyệt đối là vì lo âu cho Triển Tiểu Liên. Thầy không thể không quản, lại không thể quản quá nhiều, nếu thi đỗ, chính là tỷ lệ lên lớp năm nay của thầy mà.

Triển Tiểu Liên lại bị giáo viên chủ nhiệm kêu lên tâm sự, giáo viên chủ nhiệm hỏi lý tưởng mà Triển Tiểu Liên, Triển Tiểu Liên nghe xong vươn ngón tay, chỉ lên bầu trời, nói: “Tạo bom nguyên tử.”

Giáo viên chủ nhiệm: “A!” Đẩy kính mắt trên mặt, giáo viên chủ nhiệm gian nan hỏi: “Em nói lý tưởng của em là tạo bom nguyên tử?”

Triển Tiểu Liên siết chặt nắm tay, gật đầu thật mạnh: “Vâng.”

Giáo viên chủ nhiệm bắt đầu lau mồ hôi: “Tiểu Liên, này, nếu thực sự định tạo bom nguyên tử, vậy em phải nghiêm túc học tập mới được chứ, không thi được đại học, bom nguyên tử gì gì đó không phải là thành không tưởng? Em nói đúng không?”

Triển Tiểu Liên ngước khuôn mặt nhỏ nhắn nhìn giáo viên chủ nhiệm, “Em vẫn luôn rất nghiêm túc mà.”

Giáo viên chủ nhiệm rơi lệ đầy mặt, em đó là nghiêm túc xem tiểu thuyết ngôn tình đấy chứ? Vậy cũng tính là nghiêm túc? Giáo viên chủ nhiệm lặng lẽ lau máu ở khóe miệng, “Vậy Tiểu Liên, phải tiếp tục duy trì, thi phải được điểm tối đa mới được.”

Triển Tiểu Liên ra dấu chữ “V” với giáo viên chủ nhiệm, nhạt nhẽo “yeah” một tiếng, lại mở miệng nói: “Thưa thầy, em sẽ tiếp tục cố gắng.” Nói xong, xoay người “bộp bộp” đi hai bước, sau đó lấy tiểu thuyết ngôn tình của cô ra, vừa đi vừa xem.

Trên khuôn mặt giáo viên chủ nhiệm hai hàng lệ mì sợi, đứa nhỏ này sao cứ không nghe lời chứ?

Triển Tiểu Liên thật ra gần đây thi vẫn còn rất ngoan, không phải là bởi vì cô muốn nghiêm túc học tập, mà là vì An Lý Mộc, An Lý Mộc bảo cô nghiêm túc học, Triển Tiểu Liên liền nghe lời, biện pháp duy nhất có thể khiến An Lý Mộc biết cô nghiêm túc học chính là cầm phiếu điểm cho anh xem, cho nên Triển Tiểu Liên thi lớn thi nhỏ đều tham gia. Chủ yếu là giáo viên chủ nhiệm sợ đứa nhỏ này động kinh, đột nhiên lại tâm tình không tốt làm biếng không làm bài, cho nên muốn nói chuyện với cô, sau đó chính là kết quả này.

Mục Hi gần đây cũng không biết trúng gió gì, cả ngày nằm bò trong phòng học không để ý tới người khác, Triển Tiểu Liên hỏi hai lần, chẳng hỏi ra cái gì, cô một lòng một dạ đều ở trên người An Lý Mộc, ai muốn quản Nhóc Ngốc? Hơn nữa, Triển Tiểu Liên dùng móng tay nghĩ cũng biết nhất định là Nhóc Ngốc giận dỗi với chú đẹp trai, con nhóc ấy chính là người hay gây sự, chú đẹp trai người ta còn không có ý kiến, cô có ý kiến gì? Tiếp tục đọc “Thần phục – Chương 48”

Thần phục – Chương 47

Thần phục

  • Tác giả: Yến Tử Hồi Thì
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Chương 47 – Cuộc sống lớp mười một bình yên vô sự

An Lý Mộc nghe lời Triển Tiểu Liên cũng muốn khóc, anh phải trả lời như thế nào? Nói thích với cô? Vậy cô trở về có phải lại muốn liều mạng ép buộc hay không. Nói không thích? Cô liệu có ngay bây giờ liền khóc lớn oa oa với anh?

Đầu An Lý Đầu Gỗ đau muốn chết, đành phải nói: “Tiểu Liên, em dù thế nào anh cũng thích, em đừng cố tình hành hạ mình có được không?”

Triển Tiểu Liên nghe, vậy đây rốt cuộc thích hay là không thích chứ? An Lý Mộc không cho câu trả lời rõ ràng, cô liền nhất quyết không tha, quấn quít lấy anh hỏi, An Lý Mộc bị tra tấn không có cách nào, đành phải bất chấp trả lời hai chữ như mèo kêu: “Anh, thích…”

Triển Tiểu Liên lập tức đắc ý, cô biết mà, nỗ lực của cô chắc chắn sẽ không uổng phí, lập tức hào hùng vạn trượng nói với An Lý Mộc: “Anh Đầu Gỗ anh yên tâm đi, em sẽ tiếp tục cố gắng, cam đoan đêm động phòng hoa chúc của chúng mình, tặng anh một đại mỹ nhân trước lồi sau vểnh, khà khà khà.”

An Lý Mộc đỡ trán, không nói ra được lời nào, ông chú bỉ ổi ở trong đầu Tiểu Liên kia, bao giờ mới có thể chuyển nhà chứ? Đây không rõ ràng ở nhầm chỗ rồi sao, Tiểu Liên của anh nhìn thế nào cũng giống cái loại bé cưng ngoan an an phận phận thành thành thật thật, sao tư tưởng của cô với vẻ ngoài của cô chả hợp tí nào thế?

An Lý Mộc ngẩng đầu, đúng lúc nhìn thấy Triển Tiểu Liên đang cười vẻ mặt khoái trá, đôi mắt dưới cặp kính to đen lúng liếng tỏa sáng, thấy An Lý Mộc nhìn cô, lập tức toét cái miệng nhỏ, nụ cười càng sâu, nụ cười này, cặp mắt to tròn xoe lập tức thành trăng lưỡi liềm, tựa như con chó nhỏ nịnh nọt chủ. An Lý Mộc xoay qua, nhịn không được chính mình cũng cười, anh nghĩ những thứ linh tinh đó làm gì? Anh thích không phải chính là Tiểu Liên như vậy sao? Tiếp tục đọc “Thần phục – Chương 47”

Report trang copy không thuộc WordPress

Bây giờ càng ngày càng có nhiều trang web đăng truyện trên host riêng có hành vi copy hàng loạt truyện từ các trang khác mà không xin phép. Bản thân trang của tớ cũng từng dính vụ này rồi :(

Có nhiều bạn nghĩ vì trang web đó không dùng WordPress.com nên mình không thể report trang đó. Nhưng thực chất là không phải, không report được bằng cách này thì ta có thể chuyển hướng report cái khác. Hôm nay tớ sẽ chia sẻ cách report trang copy mà bản thân tớ cũng đã từng thực hiện thành công. Đó là report để xóa kết quả trên Google Search.

Xóa kết quả trên Google Search có nghĩa là gì? Nó tức là khi ai đó tìm kiếm với một từ khóa bất kỳ, thì tất cả các link bị report đó sẽ bị xóa khỏi kết quả tìm kiếm. Và người tìm kiếm sẽ không thể nào thấy được trang copy đó trong kết quả nên sẽ hạn chế được việc người đọc vào trang đó xem truyện.

Điều kiện report

Bạn là chủ của nội dung bị copy. Chỉ cá nhân sở hữu nội dung bị copy mới thực hiện được việc report này. Đừng kêu gọi nhiều người cùng thực hiện report. Một người là đủ để report rồi =))

Các bước thực hiện

  1. Vào link này
  2. Điền đầy đủ các nội dung trong form.
    Chia sẻ một chút kinh nghiệm cá nhân của tớ là tớ đã chuyển ngôn ngữ Google sang tiếng Anh và dùng tiếng Anh để điền. Tớ tự cảm thấy report bằng tiếng Anh sẽ dễ xử lý hơn B) Tớ chưa thử khi dùng tiếng Việt bao giờ, bạn nào đã thử có thể share kinh nghiệm bằng cách comment phía dưới nhé ^^
    Chú ý là chỗ nhập URL của bạn và URL vi phạm phải điền tất cả các liên kết liên quan đến truyện của bạn nhé. Ví dụ trong trường hợp của tớ thì tớ paste vào đây đầy đủ các link mục lục và link dẫn tới từng chương truyện.
  3. Sau khi điền xong thì bấm Gửi.

Kết quả của việc report sẽ được gửi đến mail của bạn vài ngày sau.

Nếu thông tin bạn điền đã đầy đủ thì Google sẽ thông báo đã xóa các liên kết mà bạn report và chúng sẽ không xuất hiện trên Google Search nữa.

Nếu lỡ như bạn cung cấp thông tin chưa đủ, Google chưa thể xác định được rõ ràng thì bạn sẽ nhận được mail yêu cầu cung cấp thêm thông tin. Bạn chỉ việc cung cấp thêm thông tin mà nó yêu cầu, hãy nhấn mạnh là nội dung bị copy đấy là của bạn và nó được đăng trên trang của bạn đầu tiên.

Trường hợp của tớ thực ra rơi vào tình huống nó gửi mail đòi thêm thông tin này :'( Nhưng nói chung dù có bị mail đi mail lại thì tớ vẫn kiên trì nói lý với họ và sau lần mail thứ 3 thì đã nhận được thông báo thành công. Hurrah B-)

Chúc các bạn cũng thành công.

https://tieuxuyen.wordpress.com/meo-wordpress/