Ma đầu – Quyển hạ – Phiên ngoại

Ma đầu

  • Tác giả: Vân Quá Thị Phi
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Phiên ngoại – Lạc Thịnh Nghĩa và Mạnh Khanh

Lần đầu tiên Lạc Thịnh Nghĩa và Mạnh Khanh gặp mặt là lúc Vân Thiên cốc loạn nhất. Vân Thiên cốc đổi chủ, mấy sư huynh đệ đương nhiên không có đạo lý chịu chắp tay tặng vị trí cốc chủ cho người ngoài. Mạnh Khanh và Mạnh Hiểu hai người giúp đỡ Mạnh Trúc cướp đoạt vị trí cốc chủ, có điều sau đó cũng không thể sống yên ổn.

Mạnh Trúc không có đuổi tận giết tuyệt mấy sư huynh đệ kia, muốn lưu lại thì lưu lại, không muốn thì đuổi đi. Nhưng mà hậu hoạn không nhỏ.

Khi đó có người không cam lòng, thừa dịp Mạnh Trúc làm cốc chủ không bao nhiêu lâu, dẫn người phản loạn. Mạnh Khanh nhất thời sơ suất, trên đường về Vân Thiên cốc bị người chặn giết trúng mai phục, bị ép chỉ có thể tìm một chỗ trốn dưới chân núi. Sau đó phát tín hiệu, chờ Mạnh Hiểu dẫn người tới cứu hắn.

Lạc Thịnh Nghĩa lúc đó võ công còn chưa có tốt như bây giờ, một mình ra ngoài, thật ra cũng là ở nhà ngột ngạt chơi bời lêu lổng. Không ngờ ở một chỗ dưới chân núi lại tự dưng gặp được một nhóm người, thấy y không hỏi xanh đỏ đen trắng nhấc đao liền chém.

Thật ra cũng là Lạc Thịnh Nghĩa xui xẻo, những người đó đương nhiên là tới giết Mạnh Khanh, nhưng mà tưởng lầm là cứu binh Mạnh Khanh dẫn đến.

Mạnh Khanh thấy vốn muốn nhân cơ hội trốn, thầm nghĩ nhất định là những người đó nhận lầm người. Nhưng mà con ngươi vừa xoay, người nọ bị sáu đệ tử Vân Thiên cốc vây quanh, xem ra chỉ có thể chống được nhất thời. Lát nữa y thua, những người đó tất nhiên còn có thể đuổi theo.

Nghĩ tới đây thoắt bật người, roi dài “bộp” cuốn qua, đánh một người bay ra ngoài. Mặc dù trên người Mạnh Khanh có vết thương, nhưng hắn cùng với Lạc Thịnh Nghĩa hai người đối phó mấy người này vẫn còn dư dả.

Lạc Thịnh Nghĩa chỉ cho là Mạnh Khanh đi ngang qua cứu y, trong lòng cảm kích, nhìn hắn bị thương vội vàng dẫn hắn đến trấn phía trước tìm đại phu.

Mạnh Khanh mặc dù là người không dễ ở chung, cư xử với người không quen biết cũng khá lãnh đạm, bình thường cũng không nói lời nào. Nhưng Lạc Thịnh Nghĩa lại không để bụng, nghĩ đối phương cứu mạng mình, cảm kích còn không kịp.

Vết thương của Mạnh Khanh không nhẹ, đến khách điếm tự mình băng bó. Trong lòng Lạc Thịnh Nghĩa áy náy, y sao ngờ được ấy căn bản không phải vết thương khi cứu y. Cho nên vẫn ở cùng Mạnh Khanh, tính chờ vết thương của hắn khỏi sẽ rời đi, dù sao y là ra ngoài du lịch, chưa có mục tiêu xác định.

Trong lòng Mạnh Khanh buồn cười, nhưng cũng không nói toạc, y bây giờ một thân một mình quả thực có chút nguy hiểm. Hơn nữa hắn hoàn toàn không ngờ, Lạc Thịnh Nghĩa này lại là nhị trang chủ danh kiếm Lạc gia, hắn không nén nổi cười nhạo.

Không biết có phải trên Vân Thiên cốc có biến động hay không, Mạnh Hiểu vẫn chưa tới, Mạnh Khanh có chút lo lắng, mặc dù thương thế chưa khỏi, nhưng vẫn phải nhanh nhất có thể chạy về Vân Thiên cốc xem thế nào.

Lạc Thịnh Nghĩa thấy hắn muốn đi, một lòng muốn đi cùng hắn, nói là vạn nhất trên đường hắn đi gặp phải kẻ thù thì không xong.

Mạnh Khanh không nói gì, chỉ ngầm đồng ý. Nếu như người này biết mình là người Vân Thiên cốc chắc chắn không có hòa nhã như bây giờ. Nhưng mà đoạn đường này đi nhất định có không ít người chờ chặn giết hắn, có Lạc Thịnh Nghĩa cùng cũng không thể tốt hơn.

Hai người một đường đi về phía Vân Thiên cốc, Lạc Thịnh Nghĩa cũng không hỏi hắn rốt cuộc muốn đi đâu, Mạnh Khanh đương nhiên cũng không nói. Dọc theo con đường này người muốn giết hắn cũng không ít, nhưng đều không thực hiện được.

Đợi tới cửa lớn Vân Thiên cốc Mạnh Khanh không khỏi buồn cười, Lạc Thịnh Nghĩa kia quả thực chính là mắt đần độn, trong lúc nhất thời không có hoàn hồn, trong mắt vừa kinh ngạc vừa chán ghét nhìn chằm chằm hắn.

Mạnh Khanh cười lạnh một tiếng, thấy y xoay người muốn đi, roi dài cuốn lại, cuộn về phía đầu y. Lạc Thịnh Nghĩa lúc đó cũng là uất ức lẫn lộn, trong lòng không đề phòng, tiện tay liền chặn lại. Nhưng nghe “bộp” một tiếng, nội tức trong đan điền không biết làm sao tiết ra, thế nào cũng không thể tụ tập, thân thể cũng không dùng được khí lực.

Trên roi của Mạnh Khanh kia đương nhiên là phủ độc, trên người hắn có vết thương, đánh không lại Lạc Thịnh Nghĩa, thế nhưng khiến y lưu lại vẫn còn dư dả, dù sao hắn am hiểu nhất chính là dùng độc.

Lạc Thịnh Nghĩa là danh môn chính phái, mưa dầm thấm đất từ nhỏ đã nghe nói ma đầu Vân Thiên cốc thế nào thế nào, từ trong đáy lòng không có thiện cảm. Y biết được Mạnh Khanh là người Vân Thiên cốc nhất thời vừa tức vừa giận, trong lòng không thích chuyện đối phương vẫn không chịu nói với mình. Thế nhưng cơn tức qua đi lại cảm giác mình đuối lý, chung quy vẫn là đối phương cứu mạng y, y lại có thái độ như vậy. Tiếp tục đọc “Ma đầu – Quyển hạ – Phiên ngoại”

Ma đầu – Quyển hạ – Chương 25

Ma đầu

  • Tác giả: Vân Quá Thị Phi
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ nhị thập ngũ chương – Kết thúc chính văn

“Vậy các ngươi quyết định thời gian chưa?” Con ngươi Mạnh Trúc xoay xoay, hỏi.

“Ngày mai sẽ lên đường.”

Mạnh Trúc gật gật đầu, sau một lúc lâu mới nói: “Quân Liêu hiện tại khí thế đang thịnh, hơn nữa bên kia cũng không thiếu cao thủ, tiêu hao dần với bọn chúng không phải biện pháp hay gì, không phải cả hai đều thiệt chính là không địch lại. Nếu muốn ta nói, bắn người phải bắn ngựa trước bắt giặc phải bắt vua trước.”

“Ý của ngươi,” Lạc Thịnh Vũ nói: “Giết Tiêu Thát Lãm?”

“Chủ soái mà chết lòng quân nhất định không yên.” Mạnh Trúc nói: “Nhưng mà chỗ quân Liêu cao thủ rất nhiều, lần trước lúc thăm dò quân doanh ta vốn có ý này, chỉ là không tìm được thời cơ xuống tay… Cho nên còn thiếu một thứ dẫn dụ.”

Lạc Thịnh Vũ trầm mặc một lát, nói: “Nhưng lấy tính tình của Tiêu Thát Lãm, sợ là sẽ không dễ dàng mắc mưu, nếu muốn dẫn gã ra, cần nghĩ một biện pháp khéo léo.”

“Việc này ta nhưng thật ra nghĩ tới rồi.” Mạnh Trúc cười cười, ”Hiện tại hoàng đế chạy tới ngự giá thân chinh đốc chiến, nhưng mà xem ra cũng không có tác dụng gì. Ngươi không ngại thì mang theo đám nhân sĩ võ lâm này qua, tạo thanh thế, khiến người Liêu cũng kiêng dè kiêng dè trong lòng. Nói chưa biết chừng Tiêu Thát Lãm sẽ đích thân xuất doanh tuần tra.”

“Đây cũng là biện pháp, đến lúc đó ta dẫn người đi ám sát Tiêu Thát Lãm.”

“Ngươi đừng đi.” Mạnh Trúc cắt ngang lời y, nói: “Tiêu Thát Lãm hình như rất kiêng dè ngươi, ngươi đương nhiên phải mang người ra chiến trường. Nhiệm vụ ám sát Tiêu Thát Lãm thì để ta đi.” Hắn nói xong cầm long lân thất bảo cung từ trên bàn, ngón tay quẹt quẹt trên cung hình vảy cá, ”Đã nói long lân thất bảo cung này có thể đẩy thiên binh vạn mã, ta muốn là thời gian nghiệm chứng thử.”

“Vậy quá nguy hiểm.” Mày kiếm của Lạc Thịnh Vũ nhíu lại, cho dù đến lúc đó Mạnh Trúc có thể thành công bắn chết Tiêu Thát Lãm, nhưng Tiêu Thát Lãm tuần tra, bên cạnh ít nhất cũng phải mang theo mấy cao thủ. Bắn chết thành công hay không, Mạnh Trúc đều sẽ lộ hành tung, đến lúc đó chẳng phải là có nguy hiểm tính mạng.

“Ta gọi Mạnh Khanh và Mạnh Hiểu đi theo ta, ngươi yên tâm đi, ta cũng không ham chiến, chỉ lấy thủ cấp Tiêu Thát Lãm, thoát hiểm vẫn có thể.”

Lạc Thịnh Vũ chỉ cảm thấy yết hầu tựa hồ bị bóp, muốn phản bác hắn, nhưng lấy tính cách Mạnh Trúc, chú ý đã quyết tất nhiên không có chỗ để thay đổi. Không kìm nổi tiến lên ôm lấy hắn, kéo vào lòng, nói: “Ngươi vì sao luôn khiến ta lo lắng.”

“Làm sao? Không muốn nóng ruột nóng gan vì bản tọa? Vậy trong lòng Lạc đại hiệp muốn nghĩ người nào?” Mạnh Trúc cười nhạo một tiếng, tựa hồ cố ý chế nhạo y. Nhưng vẫn giơ tay lên ôm lấy y, ”Lạc đại hiệp không tin thực lực bản tọa như vậy, bản tọa rất thất vọng. Ngươi hoàn toàn có thể yên tâm, chủ ý ta đã quyết, cho dù chết cũng sẽ không thay đổi. Bản tọa kiếp này quấn lên ngươi rồi, ngươi nợ bản tọa còn không rõ, ta sao có thể buông tha ngươi. Nếu hai người chúng ta đều đã chết thì thôi, nếu là sống, tất nhiên nhằm ngươi đòi lại.”

Trong lòng Lạc Thịnh Vũ rung động một trận, cũng không biết là mừng hay lo đủ loại tư vị. Chỉ đành thở dài, một tay ôm lấy người, nói: “Ta đương nhiên tin ngươi.”

Mạnh Trúc bị y cẩn thận đặt trên giường, nhìn Lạc Thịnh Vũ lại cười, vươn tay vén lên một lọn tóc y, vê tại đầu ngón tay quấn quanh, nói: “Xem ra ta quá lo lắng nha, Lạc đại hiệp cũng không có bao nhiêu sốt ruột, bây giờ còn nghĩ tới làm loại chuyện này. Nhưng mà…”

Đề tài Mạnh Trúc vừa chuyển, xoay thắt lưng lại kéo Lạc Thịnh Vũ lên trên giường, nói: “Nhưng mà nể mặt ngươi phải ra chiến trường…” Hắn nói tới đây liền không nói thêm gì nữa, ngón tay khéo léo kéo khều cởi quần áo Lạc Thịnh Vũ.

Hô hấp của Lạc Thịnh Vũ cứng lại, y có chút chộn rộn, nhưng nghĩ tới Mạnh Trúc lấy thân mạo hiểm cũng không suy nghĩ nữa, chỉ muốn ôm người ta nghỉ ngơi cho tốt, ai ngờ người nọ lại chủ động khiêu khích y.

“Ngươi không muốn?” Mạnh Trúc bị Lạc Thịnh Vũ nắm được tay, động tác ngừng lại, nhíu mày nhìn y.

Lạc Thịnh Vũ có chút bất đắc dĩ lắc lắc đầu, nói: “Ngày mai sẽ rời đi nơi này, cho dù ta muốn cùng muốn chú ý đến ngươi, hơn nữa thân thể của ngươi…”

“Nói cũng phải.” Mạnh Trúc cúi đầu nhìn nhìn cái bụng nhô lên của mình, bỗng nhiên lật tay úp, đặt tay Lạc Thịnh Vũ hai bên, chế trụ mạch môn y chế trụ động tác y, nói: “Nhưng mà dù cho ngươi không tiến vào, ta cũng có thể giúp ngươi.”

Mạnh Trúc dứt lời cúi đầu phủ phục dùng răng cắn vạt áo y, kéo quần áo chưa cởi hết xuống. Từ đằng sau giơ tay lên điểm mấy chỗ huyệt đạo của y, nháy nháy mắt, cũng cởi sạch quần áo mình.

Thân thể Lạc Thịnh Vũ không thể cử động, chẳng qua là nhìn động tác như thế của Mạnh Trúc, không khỏi hô hấp ồ ồ mấy phần. Người nọ không thấy ngại ngùng chút nào, cởi quần áo ra xong liền ném bên cạnh, toàn thân không mảnh vải, da thịt trắng nõn đều để lộ trong không khí.

Mạnh Trúc cúi người hôn hôn bờ môi y, nhưng cũng không xâm nhập, chỉ nhẹ nhàng dùng đầu lưỡi khiêu khích, làm cho lòng người ngứa ngáy sau đó liền rời đi. Sau đấy theo ngực y một mạch đi xuống, môi mỏng màu đỏ thắm không cho người ta mảy may chuẩn bị, lại ngậm thứ cực nóng khẽ ngẩng đầu kia vào.

Lạc Thịnh Vũ nếu như có thể cử động lúc này thế nào cũng đã nhảy lên, hạ thân bị ấm áp bao vây, lá lưỡi trơn trượt kia còn quấn vòng quanh tới tới lui lui, loại cảm giác này thực sự khiến người ta phát điên.

“Tiểu Trúc ngươi!…” Lạc Thịnh Vũ thật hoảng sợ, đâu ngờ hắn lại làm chuyện như thế này. Cho dù trước đây lúc Mạnh Trúc mất trí nhớ y cũng chưa từng giậu đổ bìm leo bảo hắn giúp mình dùng miệng giải quyết. Nhưng mà Lạc Thịnh Vũ không phủ nhận, y từng nghĩ như vậy, chỉ là nghĩ đến sự kiêu ngạo của người nọ, cũng đành thôi.

“Ư… Ngươi không thích?”

Mạnh Trúc đứng lên, khóe miệng còn mang theo sợi tơ dâm mỹ, không nhịn được liếm liếm môi, lại vươn tay nhẹ nhàng điểm một cái vào hạ thân dựng đứng của Lạc Thịnh Vũ, ”Nhưng mà, thoạt nhìn ngươi rất thích như vậy.” Nói xong còn nhẹ nhàng gãi gãi phía trên.

Lạc Thịnh Vũ bị hắn làm cho hơi thở không yên, nếu như lúc này không bị điểm huyệt, phỏng chừng sẽ lập tức xoay người đè người ta dưới thân, hung hăng tiến vào. Chỉ là…

Mạnh Trúc nhìn bộ dáng ẩn nhẫn của y nhịn không được muốn cười, dứt khoát cũng không đùa y nữa, lại cúi người ngậm phân thân cực nóng kia, hai tay cũng không nhàn rỗi, nhóm lửa xung quanh trên người Lạc Thịnh Vũ.

“Tiểu Trúc, đứng lên!”

“Ư, khụ khụ…” Mạnh Trúc nghe thanh âm y khàn khàn, lại tựa hồ không có nghe thấy, ngược lại tăng nhanh động tác. Bỗng nhiên trong cổ họng bị sặc một cái, nhịn không được ho khan, vị trong miệng khiến hắn nhíu nhíu mày, ”Loại vị này không tốt chút nào.”

Ánh mắt Lạc Thịnh Vũ tối sầm, sau khi phát tiết dục vọng lại không có giảm bớt bao nhiêu, bên miệng Mạnh Trúc dính một ít bạch trọc, chậm rãi theo khóe miệng chảy xuống. Người nọ theo bản năng liếm liếm khóe miệng, nhưng mà sau khi liếm liền cau mày.

“Mau giải huyệt đạo của ta.”

“Hử?” Mạnh Trúc nhíu mày, nằm sấp trên ngực Lạc Thịnh Vũ, cười nhẹ nói: “Bản tọa còn chưa có tận hứng, sao có thể giải huyệt đạo của ngươi chứ.”

Lạc Thịnh Vũ híp híp mắt, đột nhiên một phen ôm Mạnh Trúc, lật người xuống, cẩn thận không đè vào bụng hắn, nói: “Còn không có đùa tận hứng?”

Mạnh Trúc nhíu nhíu mày,”Xem ra gần đây võ công Lạc đại hiệp có tiến triển.”

“Không, là ngươi xuống tay rất nhẹ.” Lạc Thịnh Vũ nói xong kéo quần áo tản mát bên cạnh qua, buộc hai tay Mạnh Trúc trên đỉnh đầu.

Mạnh Trúc cả kinh, nhưng rất nhanh đã khôi phục, cười chọc y uy hiếp, nói: “Ngươi phải cẩn thận con của ta.”

“Vậy đương nhiên.” Lạc Thịnh Vũ hôn môi hắn, tinh tế nhấm nháp, nói: “Ta sẽ rất dịu dàng.”

Tiếp tục đọc “Ma đầu – Quyển hạ – Chương 25”

Ma đầu – Quyển hạ – Chương 24

Ma đầu

  • Tác giả: Vân Quá Thị Phi
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ nhị thập tứ chương

Lạc Kiến Bắc và Lạc Kiến Đông liếc mắt nhìn nhau, trong lòng không nắm chắc người đến này là lai lịch gì, chủ tử nhà hắn là ai. Lạc Thịnh Vũ mặc dù cũng có thắc mắc này, nhưng trên mặt không có chút biểu tình dư thừa nào.

Nam tử mặc trang phục đi đường kia tựa hồ nhìn thấu nghi vấn của ba người, nói: “Lạc đại hiệp đến sẽ biết. Chủ tử đã chọn xong chỗ dừng chân cho đoàn người Lạc đại hiệp.”

“Vậy thì, mời dẫn đường.” Lạc Thịnh Vũ hơi trầm ngâm một lát, nói.

Người nọ vội vàng làm một động tác mời, lập tức mang theo đoàn người đi về phía ngoại ô. Trước khi mặt trời lặn đã thấy rất xa có một thôn trang nhỏ, mặc dù không lớn cũng không hẳn có bao nhiêu xa hoa, song lại lộ ra một loại cảm giác thanh nhã.

Cửa có vài người canh, trông thấy mấy người qua đây, ôm quyền với bọn họ, lập tức đi vào bẩm báo.

Lạc Thịnh Vũ bị một mình đưa tới sân trong, người còn lại thì bị thu xếp gian phòng dừng chân. Hạ nhân dẫn đường chỉ tới cửa viện liền mời y tự đi vào, chờ thấy người đi vào rồi lui xuống.

Lạc Thịnh Vũ lại càng nghi hoặc, trong viện có chút vắng lạnh, nếu không phải hạ nhân nói chủ tử nhà hắn chờ mình trong viện, Lạc Thịnh Vũ nhất định sẽ cho rằng nơi này là vườn hoang không ai ở. Tiếp tục đọc “Ma đầu – Quyển hạ – Chương 24”

Ma đầu – Quyển hạ – Chương 23

Ma đầu

  • Tác giả: Vân Quá Thị Phi
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ nhị thập tam chương

Lạc Thịnh Vũ rùng mình, thân hình khẽ động bóng người đã gấp gáp ra ngoài, trong nháy mắt đã không thấy. Mạnh Khanh cầm chén thuốc nhét vào trong tay Lạc Thịnh Nghĩa cũng chạy theo. Nhưng mà mọi người tìm một vòng, vẫn không thấy bóng dáng Mạnh Trúc.

Mạnh Trúc ngồi trong đình chờ Lạc Thịnh Vũ đi ra, mấy ngày nay hạ nhân Lạc gia rất nhiều đều phái ra đưa thiếp anh hùng, trong trang thiếu rất nhiều người, có vẻ hơi lạnh lùng, lại thêm trên giang hồ tin tức quân Liêu xâm nhập, có vẻ càng thêm áp lực.

Rất xa, Mạnh Trúc nhìn thấy bóng hồng đi về phía bên này, không phải Tôn Huyên còn có thể là ai. Tôn Huyên kia tựa hồ đã sớm biết Mạnh Trúc ở trong đình nhỏ, đi thẳng tới, lúc đến phụ cận hơi dừng lại.

“Đại tỷ tỷ thân thể bất tiện, sao còn ngồi ở đây, có vạn nhất thì biết làm sao.” Tôn Huyên vẻ mặt ý cười, đi đến bên cạnh Mạnh Trúc, tiếp tục nói: “Không bằng để muội muội đưa tỷ tỷ về phòng thế nào?”

Mạnh Trúc ngay cả lông mày cũng không động đậy, tựa hồ căn bản không có nghe thấy lời nàng. Tôn Huyên thấy thế nhưng cũng thái độ khác thường không có tức giận, chỉ cười nói: “Đại tỷ tỷ rất không nể mặt muội muội, muội muội dạo này có được một thứ đồ chơi rất hay, không biết tỷ tỷ có thích hay không, có nguyện ý cùng ta đi xem thử hay không?”

Mạnh Trúc nhấp nhất môi, con ngươi giật giật, bỗng nhiên cười ngẩng đầu nhìn nàng. Tôn Huyên thấy hắn có phản ứng lập tức vui sướng, tiến lên kéo tay hắn, nói: “Tỷ tỷ dù sao bây giờ không có việc gì làm, đi với ta nhìn thứ tốt đi.”

Mạnh Trúc bị nàng kéo đứng lên đi hai bước, tựa hồ có chút do dự, quay đầu lại nhìn nhìn phía sảnh trước. Tôn Huyên vội vàng lại kéo hắn một phen, thúc giục hắn đi.

Hai người một đường đi rất gấp, Mạnh Trúc thiếu chút nữa bị nàng kéo nghiêng ngả ngã sấp xuống. Qua hành lang gấp khúc, một đường đi về phía sân sau, băng qua cửa tò vò, đằng sau là một cái kho chứa đồ, bên ngoài cũng không có người canh.

Đột nhiên một trận gió nổi lên, từ vạt áo khẽ vang lên tiếng động. Bên cạnh Mạnh Trúc lập tức thêm một người, dọa hắn sợ run. Tôn Huyên tựa hồ cũng hoảng sợ, sau đó thấy rõ người tới thở ra.

Người tới kia một bộ váy màu lam nhạt, trong tay nắm một thanh trường kiếm, không khỏi nhẹ giọng cười nói: “Quả nhiên biến thành đồ ngốc.” Người nọ nói xong bước lại đây vài bước, nắm cổ tay Mạnh Trúc.

Cổ tay Mạnh Trúc bị nàng nắm chặt dường như xương cổ tay cũng vỡ nát, lập tức đau khẽ kêu một tiếng, thân thể run lên.

“Được rồi, ngươi đi đi.” Nữ tử áo lam này không phải Lam Y còn có thể là ai, chế trụ Mạnh Trúc nói với Tôn Huyên: “Ta mang người này đi, ngươi cũng có thể an ổn.”

Lam Y không đợi Tôn Huyên nói chuyện, đột nhiên một con dao đánh vào gáy Mạnh Trúc. Mạnh Trúc hừ một tiếng, trước mắt tối sầm, thân thể liền mềm oặt ngã xuống.

Tôn Huyên hoảng sợ, không khỏi kêu lên: “Nàng còn mang thai đứa nhỏ, ngươi…”

Lam Y châm chọc cười lạnh một tiếng, nói: “Người này mang thai đứa nhỏ liên quan gì đến ngươi, ngươi trông Lạc Thịnh Vũ cho tốt, cẩn thận lại nhảy ra một kẻ dụ dỗ câu người ta đi.”

Lam Y âm chưa tiêu, xách Mạnh Trúc lên, thân ảnh vừa động, đã mang người vượt tường mà ra, thoáng chốc không có bóng dáng. Tôn Huyên sửng sốt một lát, vội vội vàng vàng rời khỏi đây.

Tiếp tục đọc “Ma đầu – Quyển hạ – Chương 23”

Ma đầu – Quyển hạ – Chương 22

Ma đầu

  • Tác giả: Vân Quá Thị Phi
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ nhị thập nhị chương

Lạc Thịnh Vũ không khỏi giương mắt nhìn, nhưng không có cái gì cả. Tôn Huyên bên cạnh càng sắc mặt không tốt, cho rằng Mạnh Trúc thật ra muốn kéo Lạc Thịnh Vũ đi, cho nên mới thuận miệng bịa lý do như vậy. Các nàng đều vẫn đứng ở chỗ này, đâu có bóng quỷ nào đi qua.

Chẳng qua Tôn Huyên còn chưa kịp mở miệng, đột nhiên đã thấy bóng đen lóe lên, một thân ảnh chạy tới, không phải Lạc Kiến Bắc còn có thể là ai. Lạc Kiến Bắc đến vội vàng, cũng không kịp hành lễ, đã cấp bách nói: “Chủ tử, có người cướp long lân thất bảo cung đi rồi.”

Bả vai Mạnh Trúc run run, Lạc Thịnh Vũ giữ chặt tay hắn vỗ nhè nhẹ một cái, nói: “Ngươi dẫn người đuổi theo.”

“Kiến Đông đã dẫn người đi,” Lạc Kiến Bắc muốn nói lại thôi, do dự một lát, nói: “Chủ tử, người kia rất quen thuộc với bố cục nơi này, thuộc hạ cho rằng…”

Hắn nói còn chưa dứt lời Lạc Thịnh Vũ đã có vài phần sáng tỏ, nâng tay ngăn lời hắn, nói: “Ta đi xem thử.” Y dứt lời mang theo Tiểu Trúc đi về phía phòng binh khí.

Tôn Huyên một câu cũng chưa nói, hung hăng siết khăn lụa trong tay, không khỏi có chút tức giận, nhưng cũng không dám nói cái gì.

Lạc Thịnh Vũ mang theo Tiểu Trúc bước nhanh chạy về phía binh khí. Phòng binh khí trong sân của Lạc Thịnh Vũ, bình thường hạ nhân cũng sẽ không tiến vào. Đẩy cửa ra, mặc dù vẫn là ban ngày nhưng bên trong không có cửa sổ, hơi tối. Giá đỡ gỗ tận cùng bên trong trống không, hiển nhiên là chỗ để long lân thất bảo cung. Chỉ có ba mũi tên dài màu lam nhạt trên giá bên cạnh vẫn còn.

“Ngươi cũng mang người đuổi theo.” Lạc Thịnh Vũ trầm ngâm một lát, không khỏi quay đầu lại nói với Lạc Kiến Bắc phía sau.

Lạc Kiến Bắc đáp ứng chạy nhanh ra ngoài.

Ánh mắt Mạnh Trúc dừng trên ba mũi tên dài màu lam nhạt ấy, một lát liền dời đi. Hắn tựa hồ không phải rất để ý, kéo ngón tay Lạc Thịnh Vũ.

“Xảy ra chuyện gì?” Lạc Thịnh Nghĩa thấy Lạc Kiến Đông điều động người ra khỏi trang vội vàng chạy tới nhìn, vừa vào cửa đã nhìn thấy giá gỗ trống trơn, thanh âm giống như là bị đột nhiên chặn lại, nửa ngày mới nói: “Long lân thất bảo cung không thấy?”

Lạc Thịnh Vũ chỉ gật gật đầu, nói: “Hiện tại trên giang hồ người muốn long lân thất bảo cung này không ít, có điều biết tại Lạc trang thì không nhiều. Kiến Bắc nói người kia quen thuộc bố cục Lạc trang.”

“Là Lam Y.” Con ngươi Lạc Thịnh Nghĩa xoay, không khỏi thốt ra, ”Là người Liêu cướp đi? Chẳng lẽ trong long lân thất bảo cung thực sự có bí mật gì hay sao? Nếu thật sự là như thế, đây chẳng phải là việc lớn không ổn.”

“Ta phái Lạc Kiến Bắc và Lạc Kiến Đông đuổi theo người, nhưng mà…” Lạc Thịnh Vũ trầm ngâm một lát, nói: “Nếu bọn họ dám đến cướp cung, tám phần là có chuẩn bị, truy đuổi được hay không, rất khó nói.”

Lạc Thịnh Nghĩa nghe sắc mặt trầm xuống, Lạc Thịnh Vũ phất phất tay, nói: “Chuyện long lân thất bảo cung nói sau, đã bên kia có hành động, phỏng chừng là lại có bố trí, xem ra không có vài ngày an bình.”

Y dứt lời nhìn nhìn Mạnh Trúc bên người, tiếng nói mềm mỏng: “Chúng ta về phòng đi. Có mệt hay không?”

Mạnh Trúc lắc lắc đầu, kéo Lạc Thịnh Vũ liền ra khỏi phòng binh khí.

Chính như lời nói của Lạc Thịnh Vũ, chưa qua mấy ngày trên võ lâm lại đồn đại nổi lên bốn phía, nói là chủ soái quân Liêu Tiêu Thát Lẫm đã mang binh xâm nhập biên giới Tống, Tống Chân Tông có ý dời đô trốn về phía nam. Lữ Văn Quân nghe nói tin tức này lập tức giận dữ, gọi Lạc Thịnh Vũ tới, bảo y đi phát thiếp anh hùng, chiêu võ lâm hiệp sĩ đi Thiền châu trợ chiến. Tiếp tục đọc “Ma đầu – Quyển hạ – Chương 22”