Công bốn, xin đi theo tình tiết – Chương 27

Công bốn, xin đi theo tình tiết

  • Tác giả: Ngũ Sắc Long Chương
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Chương 27 – Giao lưu cảm tình

Chỉ ầm ĩ một lát như thế với Thu Lam Tự, ta đã cảm thấy toàn thân mềm oặt, mồ hôi như mưa, đi đứng hơi run run. May mà y nhấc cổ áo xách ta trên không, nếu không ta cũng không dám bảo đảm chính mình còn có thể đứng cao như vậy nhìn thẳng y hay không.

Y hiển nhiên cũng nhìn ra được ta chỉ là miễn cưỡng chống đỡ mà thôi, cũng không có thực lực tương xứng với thái độ này, tiện tay quăng ta vào một cái ghế khác. Lam Dương cung tự có đệ tử lên một lần nữa xếp món ăn trên bàn tiệc, lần này Thu Lam Tự lại là trực tiếp điểm huyệt đạo của ta, gắp lên một đũa thức ăn chay, trực tiếp bóp má ta ép ta mở miệng nuốt xuống.

Cho ăn mấy miếng, mới để đũa xuống nói: “Bản tọa chịu không biết ngươi là lấy sức mạnh từ đâu ra, trong Lam Dương cung của ta còn dám không lo ngại gì, đối chọi gay gắt với cung chủ ta đây như vậy. Ngươi là nghĩ rằng ngươi xuyên thân thể của Bách Lý Phong Cương, bản tọa sẽ không nỡ giết ngươi; hay là cảm thấy nhân tình của ngươi là minh chủ võ lâm, Lam Dương cung ta đắc tội không nổi y?”

Ta vốn là nhắm mắt ngồi ở chỗ kia thở gấp, nghe vậy trong lòng giận dữ, bỗng mở mắt ra trừng y. Nếu như ánh mắt có thể giết người, chỉ sợ trên người y cũng phải để lại một nghìn tám trăm cái lỗ trong suốt rồi. Thu Lam Tự thần sắc nhàn nhạt, tình cảm căm ghét đối với ta dường như không nhận ra, vươn tay vặn cằm ta lên.

“Bách Lý Phong Cương đích thực là huyết mạch duy nhất trên đời này của ta. Nhưng ta cả đời chỉ vì Giải Nhan và Yên nhi mà sống, vốn đã chưa từng nghĩ để lại hậu tự, cho dù gã thực sự sống… cho dù gã thực sự sống… Hừ, ngươi chẳng qua là kẻ xuyên việt không biết ở đâu ra, ngươi thật cho là, chỉ bởi vì cái xác này là con ruột của ta, ta có thể năm lần bảy lượt khoan dung ngươi ư?”

Ta gắng sức xoay đầu muốn tránh ngón tay y, lại bị y bóp chặt xương cốt, khẽ động liền cảm giác dưới ngón tay gia tăng rất nhiều sức lực, dường như cằm dưới cũng sắp bị người bóp nát. Lòng ta biết y hạ được độc thủ như vậy, bèn không lại so sức với y nữa, chỉ nhắm mắt lại không nhìn y.

Mặc dù không nhìn, lại không ngăn nổi những ngôn từ chói tai nhói lòng ấy. Thanh âm của Thu Lam Tự ngày càng gần, ngay cả tiếng hít thở dường như mang theo hàn ý ấy cũng hơi nghe được. “Nếu ngươi còn đợi minh chủ võ lâm kia qua đây cứu, vậy không cần nữa. Hơn tháng trước y không biết phát bệnh điên gì, một mình cưỡi ngựa chạy lên Xử La sơn đòi người với bản tọa…”

Tiển Băng Nhận đã lên Xử La sơn? Y phát điên cái gì, chẳng lẽ Ngọc Lam Yên chung sống với y thời gian dài như vậy còn không có làm cho y bình thường, y còn tính toán ghép cặp minh chủ võ lâm cùng giáo chủ ma giáo gì đó?

Người này là thiếu đánh chết Bách Hiểu Sinh mới có thể bình thường chút sao?

Ta vừa nghĩ tới y là không nhịn được sầu đến hoảng thay cha mẹ người nhà y, càng sầu là người này bây giờ còn không tính toán thành thật đi tuyến đường công bia đỡ đạn của y, lại còn chạy tới Xử La sơn tìm ta.

Có lẽ sắc mặt ta quá khó coi, trên tay Thu Lam Tự lại gia tăng mấy phần khí lực, đau đến mức ta đột nhiên mở mắt ra, chỉ cảm thấy phần dưới khuôn mặt đều đã tê dại.

Khuôn mặt y mơ hồ chiếu vào trong mắt ta, lại mang theo một tia tiếu ý âm lãnh: “Ngược lại là có một tin tốt muốn nói cho ngươi. Tiển Băng Nhận kia bị bản tọa ấn một chưởng ngay ngực, mấy tháng nay ngay cả đứng dậy sợ cũng không thể. Đến lúc đại hội võ lâm cũng chỉ có thể gắng gượng đứng lên, tuyệt không dư lực giành thắng lợi với ngươi… Bằng chút bản lĩnh bé nhỏ này của ngươi, đến lúc đó cũng nhất định có thể thuận lợi áp đảo mọi người, mang Yên nhi về Xử La sơn.”

Nói những cái này làm gì. Tiển Băng Nhận sống hay chết, lại có quan hệ gì với ta.

Ta chỉ cảm thấy mệt mỏi không chịu nổi, mồ hôi lạnh theo cần cổ chảy thẳng vào bên trong quần áo, má lại thiêu đến nóng hổi, nào đâu có tâm trạng để ý đến y. Thu Lam Tự đợi rất lâu, thấy ta vẫn không đáp lời, cuối cùng buông cái tay kia ra, tiện thể giải huyệt đạo trên người ta, dặn bảo đệ tử: “Mang thiếu cung chủ đi tắm thay quần áo, nhớ kỹ, hầu hạ gã toàn bộ cần nữ tử, lúc tắm gội các ngươi chỉ trông ở ngoài cửa, không được vào trong hầu tắm.”

Tay chân vừa có thể hoạt động, ta liền lập tức đứng dậy đi ra ngoài, Lam Dương cung cung quy nghiêm ngặt, một bên có nữ đệ tử tiền hô hậu ủng nâng ta trong lòng. Ra ngoài phòng tắm, những thị nữ ấy không dám dựa sát, chỉ chuẩn bị xong khăn buộc tóc bột tắm các loại liền cung kính thối lui.

Thu Lam Tự tính tình cổ quái, thay đổi thất thường, võ công lại thật sự cao đến tuyệt đỉnh, ngay cả ta ở trước mặt y cũng luôn bị khí tràng y áp chế, chỉ nói một lúc là cảm thấy rất căng thẳng mệt mỏi. Ngâm trong ao một lát, trên người ta đã thấy hơi ửng hồng, cái loại cảm giác hư hàn lúc trước đó cũng giảm bớt không ít, liền đứng dậy lau ố nước. Tiếp tục đọc “Công bốn, xin đi theo tình tiết – Chương 27”

Công bốn, xin đi theo tình tiết – Chương 26

Công bốn, xin đi theo tình tiết

  • Tác giả: Ngũ Sắc Long Chương
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Chương 26 – Giữa cha con

Người ta đều nói “ngất không thể coi như chết”, cho nên sau khi ngất đi không bao lâu, ta lại bị người đánh thức. Người kia một thân áo trắng, quỳ gối trước giường kêu lên: “Thiếu cung chủ, giờ mão đã đến, mời ngài đến sân sau luyện võ.”

Cái gì đã giờ mão rồi? Chẳng lẽ ta ngất đi một ngày một đêm rồi?

— Bí tịch của ma giáo ta! Nghĩ đến bí tịch này, ta đã hoàn toàn không buồn ngủ, lúc này từ trên giường bật lên. Nhưng mà dậy quá gấp, dưới chân hơi không vững, gọi đệ tử kia đỡ một phen mới đứng vững. Quét một vòng xung quanh, lại phát giác đang ở trong một gian phòng ngủ tinh khiết, mà không phải là phòng sách ngày hôm qua.

Các thị nữ Lam Dương cung sáp lên thay ta quần áo rửa mặt chải đầu, trong lòng ta lại chỉ nhớ bí tịch, sai mọi người lui, tự mình quấn một búi tóc bình thường, vội vã khoác quần áo liền giục người mang ta đi tìm Thu Lam Tự.

Đến bên trong vườn hoa sân sau, liền gặp Thu Lam Tự áo đỏ quét đất, trong tay nắm một thanh trường kiếm sáng trong như mùa thu thanh tịnh, đang dùng khăn mặt trắng như tuyết lau. Đám đệ tử dẫn đường ấy dừng lại xa xa, ta cũng dừng lại theo, nhìn Thu Lam Tự ném khăn mặt xuống, tiện tay đem kiếm khi giơ khi chọc, biến ra tầng tầng hoa kiếm.

Dù cho không thúc nội lực, ánh sáng thân kiếm phản chiếu mặt trời cũng chớp đến mức người ta không dám nhìn gần. Hèn chi y chưa bao giờ dùng binh khí với ta, không phải là y quá tự kiêu, mà là thực sự có tiền vốn như thế. Chỉ một chiêu tiện tay lúc nãy kia, ta dùng hết mười phần công lực cũng chưa hẳn tiếp được.

Kiếm quang lưu chuyển, chiêu thức xé gió, y cứ diễn thử từng chiêu trước mặt ta, áo đỏ gần như đều bị kiếm quang sáng như tuyết che mất. Chiêu kiếm tầng tầng thay đổi, kiếm khí lạnh lẽo xâm nhập vào da thịt, làm người ta mắt hoa thần mê, hận không thể dính con ngươi trên người y, chỉ sợ sai sót một chiêu nửa thức.

Một bộ kiếm pháp như mây bay nước chảy luyện xong, Thu Lam Tự lật ngược kiếm nắm trong tay, hơi giơ tay lên về phía chúng ta, liền có người hầu đi lên nhận lấy trường kiếm nâng trong tay. Y cúi đầu mặc người hầu lau tay thay y, ánh mắt hướng về cúc mùa thu đầy vườn, thờ ơ hỏi: “Bộ kiếm pháp lúc nãy kia, ngươi biết luyện chưa?”

Ta còn đang dụng tâm nghiền ngẫm kiếm ý chiêu thức lúc nãy của y, đâu có thể lập tức ghi nhớ? Huống hồ khi y ra kiếm gấp như cuồng phong, chậm như dòng suối, rõ ràng chính là tốc độ luyện kiếm bình thường, không phải có chừng có mực giảng dạy đồ đệ, ta có mấy chỗ ngay cả nhìn cũng chưa từng nhìn rõ y ra kiếm như thế nào, càng đừng nói đến tự mình luyện.

Thái độ đối với kẻ địch đương nhiên phải cứng rắn đến cùng, nhưng thái độ đối với võ học ấy là phải khiêm tốn, không ngại học hỏi kẻ dưới. Ta lắc lắc đầu, thản nhiên thừa nhận: “Có mấy chỗ không nhớ được, có hai thức không nhìn ra là biến chiêu như thế nào. Còn có thể luyện liền mạch hay không còn phải tự tay thử qua mới biết.”

Chân mày y hơi nhíu, lạnh lùng mở miệng: “Ngươi không phải người xuyên việt ư, chiêu kiếm đơn giản như vậy lại học không được? Yên nhi lúc trước nhưng là bất kể võ công nào cũng học cái là biết; ngay cả lúc bản tọa học bộ kiếm pháp kia, cũng chỉ có nhìn một lần như thế.”

Người xuyên việt ta đây là giả, có thể so với người xuyên việt chính quy kiêm con đẻ của tác giả được mở mã ăn gian của nhân vật chính à? Dù cho ngươi mở chính là mã ăn gian của BOSS, một công bia đỡ đạn như ta cũng so không được nha!

Ta thực sự không muốn trình diễn tiết mục cha con nhận nhau gì đó với y, thà để y xem như người xuyên việt vô dụng châm biếm hai câu, cứng rắn nuốt câu nói mỉa mai này của y xuống, chỉ nói: “Bản tọa quan sát cung chủ luyện võ đã là không nên, càng không thể trái với quy củ giang hồ, học lén võ công độc môn của quý cung. Thu cung chủ nếu không trách, bản tọa cáo từ trước.”

Xoay người muốn đi, bả vai lại bỗng nhiên bị người ấn một cái, liền cảm giác trên người dường như đè gánh nặng nghìn cân, không bước ra nổi một bước. Thanh âm Thu Lam Tự xa xăm vang lên, nói là: “Bách Lý Phong Cương nay đã là cốt nhục thân sinh của ta, mối quan hệ ruột thịt không thể xóa bỏ.”

Trên vai ta bị y nhẹ nhàng kéo, cơ thể liền không kiềm chế được xoay qua, theo lực đạo của y đi về phía mảnh đất trống y luyện kiếm lúc nãy ấy.

Một đệ tử áo trắng đi lên theo, tay nâng trường kiếm đưa tới trước mặt ta. Thu Lam Tự liền nhấc ngược lưỡi kiếm, giao kiếm vào trong tay ta nói: “Bách Lý Phong Cương đã là con ruột ta, võ công tuyệt học của Lam Dương cung ta tất nhiên dạy cho gã. Ngươi đã xuyên thành gã, thì nên làm gã cho tốt, bộ kiếm pháp này, còn cả các hạng võ công tuyệt học Lam Dương cung ta, ngươi đều phải làm cho thân thể gã đây học được!”

Muốn ta học được làm gì, y không phải có tiểu thụ kia rồi sao… Nhớ ra rồi, Ngọc Lam Yên “thiên tính thuần thiện, không thích tập võ” — tuy rằng tám chữ này không biết là làm sao có thể ăn khớp.

Có điều võ công như thế phía trước, nếu nói không muốn học là tuyệt đối không có khả năng, bất luận y có mục đích gì, ta chỉ thành thật nhận phần lợi ích này là được. Ta cũng không vờ nhường với y, nhận lấy chuôi kiếm liền bằng ký ức một lần nữa múa bộ kiếm pháp vừa rồi y luyện kia.

Phàm có ký ức của ta sai, hoặc là chỗ dùng sức không đúng, Thu Lam Tự liền ở một bên mở miệng chỉ điểm. Tuy thái độ ác liệt trước sau như một, nhưng y dù sao cũng là BOSS võ công cao nhất trong quyển sách này của chúng ta, không chỉ tài nghệ, tầm mắt cũng cao xa hơn ta nhiều, được y tiện tay chỉ điểm một hai, là có thể khiến ta thu được lợi ích không phải là ít.

Chẳng qua là ta rất lâu chưa từng động võ, thân thể yếu hơn ngày trước không ít, mới luyện chưa tới hai canh giờ là đã mồ hôi khắp người, bước đi loạng choạng, trường kiếm trong tay lại cảm thấy hết sức đè tay, rất nhiều chiêu kiếm tinh diệu là thi triển không ra.

Thu Lam Tự cũng nhìn ra ta đã là sức cùng lực kiệt, vươn tay đoạt lấy trường kiếm nói: “Thân thể của Bách Lý Phong Cương lại bị ngươi tổn hao đến nước này! Mà thôi, miễn cưỡng luyện vô ích, hôm nay cứ dừng ở đây, trước theo ta đi ăn cơm.”

Thân thể ta quả thực mệt mỏi, chính mình cũng cảm thấy luyện không nổi nữa, liền theo ý y thu thế, lại điều đình hô hấp, từ trong tay đứa hầu nhận lấy khăn mặt lau tay và mặt, theo bọn họ đi đến phòng khách dùng cơm. Tiếp tục đọc “Công bốn, xin đi theo tình tiết – Chương 26”

Công bốn, xin đi theo tình tiết – Chương 25

Công bốn, xin đi theo tình tiết

  • Tác giả: Ngũ Sắc Long Chương
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Chương 25 – Ân oán đời trước

Có lẽ là sự chói lọi của Bách Độ che mắt mọi người, có lẽ là chỉ số thông minh của tác giả chúng ta đây quá thấp đến mức ảnh hưởng nhân vật dưới ngòi bút, lời nói dối rõ ràng không đáng tin như thế lại bị quần chúng tiếp nhận rộng khắp rồi.

Có điều bất kể nói thế nào, mọi người đều tin ta là người xuyên việt, tin ta là nhân vật chính của quyển sách tiếp theo; đối với ta trái lại chỉ có lợi. Vô luận là nhân vật phụ chủ yếu cũng tốt, diễn viên quần chúng bối cảnh cũng thế, ngoại trừ người nhìn xa trông rộng tỉnh táo như ta đây, lại có ai có thể kháng cự sự hấp dẫn tăng thêm số lần lên sàn chứ?

Lời nói dối này đã có thể khiến mọi người bạch đạo vứt bỏ ý định giết ta ngược đãi ta, thổi phồng ta và Tiển Băng Nhận không thua nhân vật chính chính quy Ngọc Lam Yên không bao nhiêu, như thế trong Lam Dương cung này, tất nhiên cũng sẽ có người bị đất diễn lên sàn che đi lý trí, có thể để ta thu mua lợi dụng.

Ta cúi đầu ngồi dưới đất, cổ đau nhức nhối, trong lồng ngực khó chịu muốn ói, xanh tím khó coi khắp cả người lại đều rơi vào trong mắt đại địch cả đời. Cho dù vậy, ta vẫn đè không được xu thế nhếch miệng lên. Thắng bại vinh nhục nhất thời coi là cái gì, miễn là ta còn có ba tấc khí này, tương lai chung quy có một ngày lật bàn!

Ta một tay chống đất, lắc qua lắc lại đứng dậy, bước qua trước mặt Thu Lam Tự, từ trên bình phong cầm lấy quần áo còn thừa lại mặc vào. Y sớm đã quay đầu đưa lưng về phía ta, mãi đến khi ta thay xong quần áo mới nói: “Bản tọa lúc trước không hợp quản giáo sơ ngươi, để ngươi phóng đãng vô hạnh như thế. Kể từ hôm nay, ngươi cứ lưu lại bên cạnh bản tọa, nhất cử nhất động đều không được thoát khỏi hai mắt ta!”

Ta chỉ đáp y một tiếng cười lạnh, đẩy bình phong đi ra ngoài, từ trong tay một thị nữ cầm lấy khăn mặt, ngồi trên ghế tròn lau ố nước trên chân, liền có con hầu quỳ đi giầy tất thay ta, phía sau lại có người đi lên búi tóc thay ta.

Chải tóc không biết xuất phát từ tâm lý gì, còn để lại một lọn tóc dài hai bên tóc mai ta, phía sau cũng không cột lên toàn bộ, mà là xõa một nửa trên vai — ta từ trong gương nhìn lại, không ngờ vô cùng tương tự cách ăn mặc của Ngọc Lam Yên; cả đến bộ quần áo của ta đây, cũng là đồ đen cùng hệ màu với hắn.

Không biết Thu Lam Tự là tính nhìn ta trông áo nhớ người, hay là trong cung bọn họ chỉ quần áo ba loại màu sắc như thế, ta hiện tại là con y, không thể áo trắng giống nô bộc, đành phải ăn mặc giống như đồ nhi yêu dấu của y.

Trên mười ngón tay ta còn nhuộm nước hoa móng tay, thế nào cũng rửa không đi, liền giao cả tay cho những người hầu kia xử lý. Thu Lam Tự lại không kiên nhẫn chờ ta, bước ra khỏi bình phong rời đi trước. Sau khi y đi đám người trong phòng này cũng dường như sống lại, mặc dù vẫn là không nói lời nào, ánh mắt động tác lại đều linh hoạt hơn vừa nãy rất nhiều, có mấy người gan lớn chút đã bắt đầu liếc trộm về phía ta.

Đợi sau khi áo mũ đều buộc xong, đệ tử lớn tuổi Thu Lam Tự vừa mới khâm điểm kia bèn qua đây hành lễ với ta nói: “Thiếu cung chủ, cung chủ có lệnh, mời ngài đến Lan các gặp.”

Ta liền theo đệ tử kia ra khỏi phòng tắm, rẽ qua mấy cái hành lang, tới bên trong một thủy các. Vừa mở cửa phòng, ta liền bị đầy giá thư tịch bên trong phòng hấp dẫn, lại không rảnh đi quản đệ tử dẫn đường kia đi hay ở. Gian phòng chứa sách này không tầm thường, hơn mười mấy giá sách sắp xếp theo thứ tự, phía trên ghi rõ môn phái, thế gia, nhân vật, lại là tập hợp chỗ tinh túy quan trọng nhất của võ công các phái lớn thiên hạ.

Người tập võ nào trước mặt bí tịch võ học còn khống chế được. Ánh mắt ta theo hàng loạt ngăn tủ trượt xuống, tay đã không tự giác từ trong quầy bên mình cầm một quyển sách mở ra.

Cúi đầu nhìn lại, viết trên sách kia lại cực kỳ tương tự công pháp ma giáo ta, mà lại còn dường như cao hơn ta học thuở nhỏ một bậc. Có lúc chỉ mấy lời cực ít đã có thể tháo gỡ chỗ ta tập võ nhiều năm không thể lĩnh hội, có chỗ lại là tinh thâm ảo diệu, ta ngay cả giải cũng không biết giải ra sao.

Đang xem say mê, chợt nghe thanh âm Thu Lam Tự vang lên phía sau ta: “Bản bí tịch này vốn nên là tồn trong địa cung ma giáo, cần lúc Bách Lý Phong Cương bắt cóc Yên nhi sau này rơi vào trong tay Yên nhi, để cho hắn luyện thành võ công tuyệt thế, chạy khỏi ma giáo.”

Nghe thấy thanh âm này, ta liền không khỏi toàn thân run lên, khép “bộp” bí tịch trong tay lại, trong lòng lại là tầng tầng nghi ngờ.

Đây chính là quyển bí tịch tác giả ngay từ đầu đã thiết kế đặt trong địa cung giáo ta? Hèn chi trong quan tài cha ta chỉ có quyển thiết lập hố nhi tử, thì ra bí tịch chân chính là bị Thu Lam Tự trước một bước trộm đến đây.

Nhưng vậy cũng không đúng ha! Y rõ ràng chưa từng tiến vào ma giáo — vả lại y không phải nơi chốn muốn bảo vệ Ngọc Lam Yên, sao lại chịu mạo hiểm để tiểu thụ kia đi không đúng tình tiết, đem sách này đến Lam Dương cung trước thời hạn?

Ta đang suy nghĩ bí ẩn trong đó, y đã vươn tay rút sách kia ra, thuận tay lật mấy trang, ánh mắt đảo qua trên mặt ta liền chuyển hướng ngoài cửa sổ, dửng dưng nói: “Năm đó Sương Nhận giáo chủ vì để cho nhi tử của gã sống, chủ động đưa sách này tới cho bản tọa, chỉ cầu ta giúp gã trôi qua đoạn tình tiết này, để lại cho nhi tử chưa ra đời của gã một đường sống… Ai ngờ tác giả nửa đường sửa lại thiết lập, Bách Lý Phong Cương lại thành nhi tử ta.”

Cha ta… Hắn chỉ lộ mặt trong hồi ức của Thu Lam Tự sau này, đối với nhi tử như ta đây hẳn cũng không có ấn tượng gì, càng không có khả năng có cảm tình gì, lại từng vì ta đi cầu xin BOSS này, thậm chí còn cầm bí tịch bản giáo đổi y tha ta một mạng…

Này, cha người bảo ta nói cái gì cho phải đây? Người nếu trực tiếp đem bí tịch ra dạy ta, nhi tử của người hiện tại có thể để người ta đè qua đè lại còn mang thai như thế ư? Ta nếu như võ công có thể tương đương họ Thu này, bây giờ căn bản cũng không cần cầu y cho ta một con đường sống nha! Tiếp tục đọc “Công bốn, xin đi theo tình tiết – Chương 25”

Công bốn, xin đi theo tình tiết – Chương 24

Công bốn, xin đi theo tình tiết

  • Tác giả: Ngũ Sắc Long Chương
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Chương 24 – Làm công cũng phải thủ thân

Ta từ trên người Long Cửu rút kiếm ra, nhìn y đau đến mức toàn thân co rúm, cuối cùng hai mắt nhắm nghiền chung quy bình tĩnh, trong lòng chỉ cảm thấy một mảng trống rỗng, không nghĩ ra gì hết. Ngay cả trước mắt đứng đại địch như Thu Lam Tự cũng không để ý nữa, chỉ chống mũi kiếm trên mặt đất, hai tay giữ chặt trên thân kiếm, mới có thể chống chọi bản thân không ngã xuống.

Bóng dáng Long Cửu dính đầy máu tươi càng lúc càng mơ hồ, ta thở dốc một trận, trong tai ầm vang một mảnh, trước mắt chỉ thấy ánh vàng chớp nháy, eo dần dần khom xuống, xương ngực đã dán lên chuôi kiếm, cộm hơi đau.

Song sau cổ áo bỗng bị người dùng sức kéo, một âm thanh không nhuộm khói lửa thánh thót vang lên bên tai ta: “Kẻ phản bội chủ, chết không đáng tiếc. Ngươi đã giết y, sao còn dao động tâm chí vì y?”

Cái tay kia đột nhiên siết chặt, kéo đến mức ta đứng không vững, gần như sắp ngã vào lòng y. Âm thanh luôn luôn dửng dưng hờ hững của Thu Lam Tự lại có thể biến điệu, đầu ngón tay lạnh buốt quẹt lên thịt da ở cần cổ ta, nghiêm nghị hỏi: “Đây là gì?”

Ta hơi lảo đảo, gắng sức đứng vững, kéo khóe miệng cười một tiếng, hỏi lại y: “Các hạ có mắt, nhìn không ra đây là gì ư?”

Mày dài của y nhíu lại, vung tay ném ta xuống đất, nửa là chán ghét nửa là uất hận nhìn chằm chằm ta hỏi: “Ngươi rõ ràng nên mối tình thắm thiết với Yên nhi, vì hắn không màng sống chết, sao lại có thể chạm vào kẻ khác sau lưng hắn? Lẽ nào thị vệ kia chính là bị ngươi nắm trên tay mới phản bội Yên nhi, ngược lại trung tâm với ngươi?”

Thần sắc y mưa nắng thất thường, ánh mắt quét tới quét lui trên người ta và Long Cửu, khóe mắt co giật càng lúc càng kịch liệt. Đang khi ta cho là y sau một khắc sẽ một chưởng đánh chết ta bồi tội cho Ngọc Lam Yên, y lại một phen xách cổ áo ta, cưỡng ép đè nén cơn giận dữ lạnh lùng nói: “Tác giả lúc trước viết không sai, bản tọa sớm nên tự tay dạy dỗ ngươi, cũng không đến nỗi để ngươi biến thành bộ dáng hoang đường háo sắc bây giờ!”

Y võ công cực cao, xách nam tử cao lớn ta đây chỉ như không có gì, xuyên qua gian y quán kia, đạp lên nóc nhà, rẽ trái rẽ phải trong thành Cô Tô, cuối cùng dừng trong một ngôi lầu tại ngoại ô.

Lầu kia xây khí thế cực kỳ hùng hồn, gác mây thềm cao, uốn lượn thanh tịnh; bên trong xà khắc trụ vẽ, rèm châu lụa gấm, giống như thiên cung. Có điều ta đoạn đường này bị y lắc lư đến loạn xà ngầu, thực sự là không có sức thưởng thức loại cảnh đẹp này, vừa chạm đất là chỉ biết chống lại từng đợt buồn nôn, bước chân lung lay mấy cái mới đứng vững.

Thu Lam Tự mặt trầm như nước, vẻ không vui bộc lộ trong lời nói, sai một đám người hầu áo trắng trên nhà chính: “Ném súc sinh này vào thủy lao thanh tỉnh mấy ngày!”

Đám người kia đi đến trước mắt ta mới nhìn rõ, đều là một vài nam nữ thiếu niên mặt đẹp xuất trần, trước mặt Thu Lam Tự cũng không dám thở mạnh, đáp tiếng liền vây lên. Ta vung tay áo dài trước mặt, hiên ngang nói: “Bản tọa tự biết đi, không cần các ngươi động thủ!”

Những người đó đều dường như không nghe thấy lời ta, chỉ nhìn về phía Thu Lam Tự. Nhìn thấy y gật đầu ra hiệu, mới hoặc cúi người hoặc hành lễ với ta, có một nữ tử dẫn đường đằng trước, người còn lại thì vây ta ở giữa, người nào người nấy rút binh khí ra hướng về phía ta, quây quanh ta chậm rãi đi về phía trước.

Lần trước trong ma giáo trước tiên đã trúng một chưởng của y, lại chịu hai mươi roi, lúc này có thể lông tóc không tổn thương giam vào địa lao đã xem như là vận khí không tệ. Chẳng qua nơi này là chỗ của Lam Dương cung, đệ tử chỉ nhìn mã ngoài là biết chất lượng cao hơn ma giáo chúng ta không ít, dưới đất lại không có bí đạo tác giả tiết lộ cho ta, muốn chạy trốn chỉ e cũng vô cùng khó khăn.

Bây giờ có thể làm cũng chỉ có tiết kiệm thể lực, gắng sức phục hồi tổn thương kinh mạch. Dù sao Thu Lam Tự muốn giết ta chỉ là chuyện nhấc tay, phòng bị cũng thế, phản kháng cũng vậy đều là hành vi vô dụng, chẳng thà yên tâm chờ xem y xử trí ta như thế nào.

Đi đến cuối địa lao, chính là thủy lao Thu Lam Tự mới vừa nói, những đệ tử kia đều lùi về phía sau ta, một người trong đó mở cửa lao thay ta, ta liền giẫm thềm đá đi xuống, từng bước một đạp trong nước lạnh buốt thấu xương.

Nhiệt độ đông lạnh đến mức trái tim con người cũng sắp tê dại này, giống như hai tháng trước, ta tại bên dưới ma giáo nhảy vào cái đầm lạnh ấy. Khi đó ta không biết bơi, sau khi hốc mấy ngụm nước thì chìm luôn xuống đáy đầm, là ảnh vệ Long Cửu kia một đường kéo ta từ đáy nước bơi ra ngoài.

Lúc ấy khi nhảy xuống nước, ta còn ngóng trông từ đấy thoát khỏi Thu Lam Tự, mời chào Long Cửu làm việc thay ta, lại ngủ đông góc tối chờ sau khi quyển sách này kết thúc trùng chỉnh ma giáo; mà nay đứng giữa nước đá ngang ngực nơi này, trước mắt lại chỉ có đệ tử Lam Dương cung tay cầm dao sắc, càng không một người sẽ nói cho ta biết, nước đầm băng hàn, không có lợi đối với thân thể ta…

Ta đứng bên cạnh thủy lao, mặc cho đệ tử cùng theo vào khóa tay trên tường đá. Trong lao gợn nước trong vắt, phản chiếu bó đuốc bên ngoài, từng mảng từng mảng nhuộm mặt nước thành màu đỏ cam, nhìn lại có mấy phần ấm áp. Nhưng tự mình đứng trong nước nơi này, lại chỉ cảm thấy nước đá không ngừng ăn mòn trên người, cẳng chân đông lạnh đến chuột rút, ngực cũng ép tới mức hít thở không thông.

Ngâm trong nước lạnh như thế thêm mấy ngày, nói không chừng sẽ sảy thai, ngược lại giảm đi phiền toái uống thuốc. Nếu muốn ta cầu xin Thu Lam Tự tìm đại phu xem khoa này cho ta, ta còn thật không bằng mang theo nó chết cho xong, dù sao Lam Dương cung thế nào cũng phải phối bộ quan tài cho ta.

Trong lao không phân ngày đêm, không biết ngâm bao lâu, Thu Lam Tự cuối cùng lại nhớ tới ta, phái người một lần nữa vớt ta ra, đưa đến trước mặt y. Tuy nói Giang Nam giữa tháng chín không khác nhiệt độ giữa mùa hạ Tây Vực bao nhiêu, nhưng quần áo trên người ta tất cả đều ướt đẫm, tóc ướt sũng vắt trên lưng, gió vỗ trên đường, đông lạnh đến mức toàn thân đều đang run cầm cập.

Thu Lam Tự như cũ là một bộ áo đỏ, cao cao tại thượng nhìn ta, ánh mắt còn lạnh hơn gió thu bên ngoài, chần chừ mấy lần chỗ cổ áo ta, bèn nhíu mày quay đầu lại dặn bảo một đệ tử thân phận hình như khá cao phía sau: “Gọi người tắm gội thay quần áo cho thiếu cung chủ, lát nữa dẫn gã đến Lan các gặp ta!”

Đệ tử lớn tuổi kia liền khom người đáp một tiếng, mang theo vài người hầu áo trắng một lần nữa quây quanh ta, ai nấy im hơi lặng tiếng, cung kính dẫn ta vào phòng tắm, lại có vài nữ tử qua hầu hạ ta thay quần áo.

Ta sợ trên người còn có dấu vết lưu lại lúc trước, liền phái các nàng đều chờ sau bình phong, tự mình cởi quần áo bước vào trong ao nước nóng. Tiếp tục đọc “Công bốn, xin đi theo tình tiết – Chương 24”

Công bốn, xin đi theo tình tiết – Chương 23

Công bốn, xin đi theo tình tiết

  • Tác giả: Ngũ Sắc Long Chương
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Chương 23 – Công hai thượng vị

Ta đang thấp tha thấp thỏm chuẩn bị chạy thoát thân, Ngọc Lam Yên lại nhíu mày, chán ghét quay đầu đi, dùng âm lượng không tính là cao nhưng vừa may có thể làm cho người ta nghe rõ nói: “Tốp người giang hồ này vì lên hình thực sự là dùng mọi thủ đoạn, ngay cả trong một y quán nhỏ như thế cũng có nhân sự mai phục trước, tiện kêu chúng ta trông thấy hiện trường hắn giết người hành hung.”

Hắn hiểu lầm, ta không có ý định dẫn dắt chú ý của hắn. Nhưng ta lại không thể chạy lên bộc bạch việc này, chỉ có thể im lặng không lên tiếng đứng ở nơi đó, cách mạng che mặt tìm chỗ cửa sau. Cửa có công chính quy ngăn cản, ta tất nhiên là ra không được, nếu từ phía sau chẩn đường này đi ra ngoài, ngược lại còn có con đường sống.

Kỳ dị chính là, Ngọc Lam Yên lại không phát huy tài thánh mẫu của hắn qua đây cứu lão đại phu kia, quăng xuống câu nói đó quay đầu muốn đi — chuyện này hoàn toàn bất đồng với biểu hiện khi hắn gặp phải loại cảnh tượng này tại văn phía trước. Tình tiết quyển sách này cơ bản thúc đẩy toàn dựa vào hắn khắp nơi rước họa cứu người, cho dù là con ma men trên đường hắn cũng phải vươn tay đỡ một phen, sao hôm nay đột nhiên đổi tính rồi?

Bất kể nói thế nào, bọn họ vẫn là đi nhanh thì tốt, tốt nhất đừng xung đột với ta cái gì —

Ảnh vệ! ta đột nhiên nhớ ra, Long Cửu là đi tìm Ngọc Lam Yên, bây giờ liệu có đã theo gần đây, đã nhìn thấy ta rồi hay không?

Không, y nếu tới ngược lại đúng lúc, ta vốn cũng không nguyện tha cho y sống thêm. Trên đường này có thứ gì có thể làm vũ khí… Đúng rồi, dao cầu cắt thuốc!

Ánh mắt ta theo quầy dài nhìn vào mấy thứ công cụ sấy thuốc để đó không dùng bên trong, tâm niệm chuyển động, tinh thần đã không yên đặt lên người đôi nhân vật chính ở cửa kia, thân thể không khỏi cũng nghiêng nghiêng về chỗ đó.

Trong khi đang nghiêng ấy, trước mắt ta bỗng xẹt một cái, tầm mắt vẫn bị mạng che mặt chặn đến mức có chút lờ mờ lập tức sáng sủa, một khuôn mặt tuấn tú tỏa ra quang huy và khí chất vương bá của nhân vật chính liền xuất hiện trước mặt ta. Ta theo bản năng kéo mạng che mặt, mới phát hiện ngay cả mũ cũng đã bị công một nắm trong tay.

Y thuận tay ném mũ màn ra, một tay nâng cằm ta lên, ánh mắt lưu chuyển, thán phục nói: “Thì ra phụ nhân người Hồ là trông như thế này, dường như so với nam nhi Trung Nguyên chúng ta càng giống nam nhân hơn!”

Xem như ngươi có nhãn lực, ta là giống nam nhân hơn ngươi! Ta giơ tay lên che má, ngửa đầu tránh tay y, lùi lại mấy bước liền muốn chạy về phía sau đường.

Bước chân mới lui, cánh tay vừa rồi nhường nhưng lại đuổi theo, không cho phép cự tuyệt nắm khuôn mặt ta, tay kia cũng nắm lấy cái tay che trước mặt ta. Long Hốt Quân cười mỉm nhìn ta nói: “Mặc dù là có chút nữ sinh nam tướng, nhưng da như tuyết tóc như mực, mày ngài răng trắng, cũng coi là giai nhân khó có được. Tiểu mỹ nhân, nếu ngươi muốn nhiều cơ hội lên sàn hơn chút, thay vì giết người tại đây, chi bằng theo trẫm vào cung. Phía sau quyển sách này của chúng ta đất diễn cung đấu rất nhiều, cam đoan ngươi có thể lên sàn…”

Ta quyết ý, đang định động thủ đánh lui y, cửa lại truyền đến thanh âm mang theo nhàn nhạt phiền chán của Ngọc Lam Yên: “Ngươi bây giờ nên ‘si luyến tận xương, ngoan ngoãn phục tùng, coi mỹ nhân thiên hạ đều như thổ mộc’ với ta, đừng thấy ai là muốn làm trên giường!”

Tiểu thụ kia không nhận ra ta? Ta liếc mắt một cái về phía cửa, lập tức lại chột dạ che đầu mặt. Hắn ngay cả nhìn cũng không nhìn về phía bên này, áo xanh tiêu điều, tịch mịch nói không nên lời, cũng phong lưu nói không nên lời.

Nếu ta là công chính quy, nhất định tuyệt không nhìn người nào ngoài hắn ra, huống chi người Hồ bất nam bất nữ giống như ta đây.

Long Hốt Quân lại giống như không chút nào để ý đau lòng tịch mịch của Ngọc Lam Yên, trên mặt đắp nụ cười lỗ mãng, cũng không biết là nói cho ai nghe: “Không sao, dù gì điểm moe của trẫm chính là phúc hắc thâm tình tra công, độc giả đều thích xem trẫm hoa tâm phong lưu. Tác giả bây giờ lại chưa viết đến chỗ này, trẫm chơi đùa thêm mấy mỹ nhân trở về, sau này tình tiết cung đấu cũng có thể viết càng phức tạp đầy đủ chút nha.”

Ấn tượng của ta đối với công chính quy này càng ngày càng kém, Ngọc Lam Yên lại dường như thành thói quen y cặn bã như vậy rồi, chỉ thản nhiên nói: “Tác giả đoạn này để chúng ta show ân ái như keo như sơn, ngươi đừng không có việc gì sinh sự.”

Long Hốt Quân khẽ cười một tiếng, tay nắm ta nhưng lại tăng vài phần lực: “Cũng không phải là chỉ có thể ‘show’ ân ái. Lúc ngươi có đất diễn lên sàn thì gây họa khắp nơi, dong dong dài dài đến mức khiến người ta hận không thể bóp chết; lúc chưa có đất diễn thì kéo khuôn mặt người chết cho trẫm xem, dường như người người đều nợ ngươi. So với ngươi, chỉ cần là một người bình thường đều đáng yêu vô cùng.”

Hắn lại xoay về phía ta, mị hoặc cười cười, nhẹ giọng hỏi: “Tiểu mỹ nhân, ngươi nói có phải hay không?”

Ta nín thở theo dõi y, nội lực thầm vận tới cánh tay không kia, từ trên váy lặng lẽ tháo xuống một đóa hoa châu trang điểm. Tay y dần dần hạ xuống dưới, đầu ngón tay ta cũng đã hơi gập, cửa bỗng truyền đến âm thanh nhàn nhạt vô hỉ vô bi của Ngọc Lam Yên: “Cửa đã tụ tập rất nhiều người chờ vây xem chúng ta. Ta đi ra trước, ngươi… lúc ra đừng ôm nữ nhân đó.”

Hắn bước ra ngoài, Long Hốt Quân cũng buông tay ra, nụ cười trên mặt đã thu lại không thấy chút nào, lộ ra bản sắc cay nghiệt bạc tình. Y quay người liền đi ra phía ngoài, cuối cùng trong khi liếc mắt một cái về phía ta, trầm thấp kêu một tiếng hướng không trung: “Người tới.”

Y vừa ra khỏi cửa, hai ảnh vệ áo đen che mặt liền không biết từ chỗ nào đi ra, đối diện đi về phía ta, trong miệng cung kính xưng: “Mời phu nhân theo chúng ta về cung.”

Ta lúc này mới từ phía dưới uy áp của nhân vật chính phun ra một hơi, lại nằm trên quầy ho khan vài tiếng, phun ra ứ huyết trong lồng ngực. Lão đại phu sau quầy kia đã không biết trốn đi đâu, chỉ có hai ảnh vệ đó dần dần ép lên.

Ta nửa tựa vào quầy, nhìn trường kiếm có cán vàng vỏ kiếm da cá mập, không nhịn được kéo khóe môi cười cười, hoa châu ở đầu ngón tay bắn ra, hai đóa hoa máu liền nở ra nơi cổ họng hai người kia.

Không chờ thi thể bọn họ chạm đất, ta đã đón thế rơi bước qua chính giữa hai người, khép toàn bộ hai thanh trường kiếm vào tay.

Kiếm tốt, vào tay như thu thủy, hàn khí xâm lông tóc.

Ta nâng kiếm thử phong nhận một lần trên bàn, quả nhiên có cái sắc bén thổi lông là đứt. Có bảo kiếm này nơi tay, đối phó Long Cửu liền thêm mấy phần chắc chắn.

Không chỉ là kiếm này, còn có miếng thịt trong bụng này. Ta cũng không tin Long Cửu một ngày mấy lần bắt mạch thay ta, cũng không biết đứa bé này là của y. Hừ hừ, tâm kế giỏi, tính toán giỏi, diễn xuất giỏi, đùa giỡn ta trong lòng bàn tay lâu như vậy, còn khiến ta không biết chuyện chút nào mang thai con y — không giết tên rợ này, ta há lại có mặt mũi làm người!

Y trăm phương ngàn kế làm ta mang thai đứa bé này, nhất định vô cùng để ý. Nếu thật sự đánh không lại y, cũng không ngại nhắm về phía bụng dưới đâm một kiếm. Chỉ cần dẫn tới y phân tâm một khắc, ta sẽ có cơ hội lấy tính mạng y! Tiếp tục đọc “Công bốn, xin đi theo tình tiết – Chương 23”