Na là một cơn điên – Nhật ký làm việc khổ than trời

Na là một cơn điên

  • Tác giả: Tạ Na
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Nhật ký làm việc khổ than trời (1)

Lúc nghỉ hè năm hai cấp hai, tôi tự cảm thấy đã thành người lớn, cũng nên ra ngoài xông pha giang hồ, thế là bắt đầu trao đổi với mấy người bạn muốn đi làm thêm, một là có thể kiếm đủ tiền tiêu vặt cho học kỳ sau, hai là còn có thể hội nhập quốc tế, theo kịp cách làm tân thời của học sinh trung học nước ngoài. Tóm lại ấy à, tinh thần thời thượng là quan niệm xuyên suốt cuộc đời tôi, bất cứ chuyện gì chỉ cần dính tí ti tới thời thượng, cho dù phía trước là bãi mìn, hay là vực sâu vạn trượng, tôi cũng sẽ dũng cảm tiến tới, làm việc nghĩa không được chùn bước, cúc cung tận tụy, đến chết mới thôi…

Tôi bàn bạc với một chị em đáng tin nửa ngày, cuối cùng quyết định làm thuê tại một quán cơm mới mở. Ông chủ quan sát chúng tôi từ trong kẽ mắt một cái, lập tức trả cái giá: 20 đồng một ngày!

Làm ơn! Dù sao chúng tôi cũng là phần tử trí thức cỡ nhỏ, cái giá này sao có thể chấp nhận! Trải qua một vòng khẩu chiến của chuyên gia đàm phán sơ cấp tôi đây với ông chủ, cuối cùng thống nhất là 30 đồng một ngày.

Làm thêm tại quán cơm, đối với người thấy gì ăn được là chảy nước miếng đầy đất như tôi đây mà nói, tuyệt đối là một loại hành hạ tàn khốc. Mọi người đều biết, trước khi khách tới, trên mỗi bàn đều sẽ bày trước rau trộn phong phú. Nếu như ở nhà, tôi đâu để ý được bao nhiêu! Đã sớm bắt đầu nhón lấy tế miếu ngũ tạng của tôi rồi! Nhưng ông chủ nói, nếu ăn vụng sẽ đuổi việc. Tôi chỉ đành nhịn.

Ôi, tục ngữ nói đúng, sống nhịn được, chín không thể nhịn! Rau trộn tôi bỏ qua, nhưng khi một đĩa rau xào nóng hôi hổi qua tay tôi đặt lên trên bàn của khách, oh my god! Ai còn có thể nhịn được chứ! Vả lại, ngày đầu tiên đi làm để tôi chịu đựng kích thích như vậy, huống chi tôi còn đói bụng đấy! Thế là, lúc lên một đĩa cánh gà, tôi bưng cánh gà một đường chạy chậm đến một khúc quanh, sét đánh không kịp bịt tai trộm chuông vang lên ăn trước luôn một cái, mới đưa nó lên bàn ăn của khách. Khi đó tốc độ tôi gặm cánh gà có lẽ chỉ mất hai giây, đến nỗi có nhả xương gà hay không tôi bây giờ cũng không nhớ nữa. Gian bên chúng tôi với gian bên bạn tốt của tôi vừa vặn đối diện, cô ấy lúc đó thấy “thần công nuốt cánh” của tôi, nói không nên lời, chỉ có thể lộ ra vẻ mặt ngu ngốc khuyến khích and đồng tình… (Tôi thề tôi chỉ ăn vụng lần này, nhưng mà mọi người phải nhớ cô bé bán diêm là chết như thế nào? Cô bé chính là bị con ngỗng quay to ấy làm cho thèm ăn mà chết đấy nhá! Chúng ta nhất định không thể giẫm vào vết xe đổ của cô bé ấy!)

Ông chủ của chúng tôi kia mắt nho nhỏ, đầu thấp thấp, luôn bí mật xuất hiện phía sau chúng tôi tiến hành tuần sát. Chính là, con người khó tránh khỏi có lúc sai. Có một ngày tôi đang lên một đĩa món ăn, bỗng nhiên nghe thấy bên ngoài có tiếng ồn ào vô cùng to, hơn nữa còn là tiếng chị em của tôi, hỏng rồi! Quăng món ăn xuống tôi liền xông ra ngoài. Lúc đó chị em của tôi đang xin lỗi khách, vì cô ấy không cẩn thận vẩy canh rau lên cái quần tây rách của hắn ta. Ông anh đó uống đã nhiều rồi, khăng khăng đòi chị em của tôi liếm quần của hắn ta cho sạch. Lúc này ông chủ qua đây, trong lòng tôi cuối cùng vững lên một chút, nghĩ: Đại ca tới giải vây rồi! Nhưng ai mà ngờ, ông chủ vậy mà vô cùng bình tĩnh nói một câu: “Khách hàng là thượng đế, mau lên.”

!#¥¥#◎¥#◎#¥!… (Chỗ này tỉnh lược 2000 chữ tôi chửi bậy!)

Cơn tức của tôi thoáng cái từ lòng bàn chân xông lên trán, mũi cũng phun ngọn lửa ra ngoài. Đây còn là người ư!? Không còn gì để nói nữa, tôi lập tức xông tới, kéo chị em đang khóc lớn, quay đầu lại mắng với hai người buồn nôn này: “Cút mẹ nó đi, bọn tôi không làm nữa!!” Bèn không quay đầu lại xông ra khỏi cửa quán cơm.

Hai chúng tôi đứng trên lề đường, lặng lẽ nhìn nhau, lời ngầm chính là: Được, tiền công một xu không kiếm được. Sau đấy, chúng tôi tay nắm tay chạy tới một quán cơm khác ăn một bữa thịnh soạn, vừa ăn vừa mắng ông chủ đó, vô cùng sảng khoái! Mặc dù lần đầu tiên làm thêm của chúng tôi tuyên cáo thất bại, nhưng đến nay nhớ lại, bữa cơm ấy ăn thật là ngon!

Chú thích
(1) Tiêu đề gốc chơi chữ từ tên tiếng Trung của tiểu thuyết “Túp lều bác Tom”

Na là một cơn điên – Tạ Lộc Thuần Tử truyền kỳ

Na là một cơn điên

  • Tác giả: Tạ Na
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Tạ Lộc Thuần Tử (1) truyền kỳ

Đừng thấy tôi bây giờ trông không thấp lắm, nhưng mà tôi dậy thì rất là muộn, lúc vừa vào cấp hai mới một mét bốn tám, vinh dự nhận được hạng một bảng xếp hạng “người Hobbit” lớp chúng tôi, chỗ ngồi cũng đương nhiên xếp vào hàng đầu tiên.

Các bạn từng ngồi hàng đầu tiên chắc chắn hiểu nỗi đau khổ ấy! Mỗi ngày đều bộc lộ toàn diện dưới mí mắt giáo viên, ăn vụng cái gì, xem tiểu thuyết võ hiệp, bất luận muốn ngủ lơ mơ biết bao, cũng phải miễn cưỡng lên tinh thần ngoan ngoãn ngẩng đầu nhìn giáo viên. Tóm lại, để thoát khỏi hàng đầu tiên, nếu như khi đó có giày gót dày “chọc trời”, tôi nhất định sẽ chồng hai đôi lên đi!

Muốn cao hơn thì phải rèn luyện, thế là lúc đội bóng chuyền trong trường tới mỗi lớp chọn ba đội viên, tôi không chút do dự ghi danh, kết quả lại dẫn tới cả lớp cười vang. Ôi, tôi quên mất chơi bóng chuyền là cường điệu nhất chiều cao! Nhưng mà, giữa một tràng cười vang cũng truyền đến tiếng khích lệ của một bạn nam: “Không sao, cậu có thể cầm bóng từ dưới lưới đi sang sân đối phương nha!”

(Nhạc đệm “Trời cao biển rộng” của BEYOND:… Đã bao lần… nhận được ánh mắt lạnh lùng và nụ cười giễu cợt… )

Người như tôi cố tình có hai điểm mạnh, một là gan lớn, hai là da mặt dày. Ánh mắt lạnh lùng và nụ cười giễu cợt gì đó, va vào tôi thường thường đều sẽ bắn trở lại rất xa, tôi nhiều nhất sờ sờ mặt mình, lại có thể tiếp tục chạy nhảy bước về phía trước. Cho nên sau khi nguyện vọng vào đội bóng chuyền tan vỡ, tôi quyết định làm một “người phụ nữ sau lưng đội bóng chuyền” tôi miễn phí nhặt bóng cho mấy người còn không được à!

Từ đó, trên sân huấn luyện của đội bóng chuyền đã thêm một “người nhặt bóng Hobbit”. Bóng dáng tôi bận rộn nhanh chóng như con thoi giữa đám thành viên đội bóng chuyền, nhìn qua giống như một ngọn rau cải trắng di hình hoán ảnh trong một mảnh rừng rậm, hiệu quả chủ nghĩa hiện thực ma huyễn ít nhiều đấy nhé.

Có lẽ là lòng thành của tôi cảm động huấn luyện viên đội bóng chuyền, ông cuối cùng đặc cách cho tôi làm đội viên dự khuyết, có thể cùng huấn luyện với đội viên chính thức. Tôi để cảm ơn từ đó không chỉ có bóng tất nhặt, còn thỉnh thoảng mua kem que cho mọi người. Kết quả của “ngoại giao kem que” chính là, mọi người đều càng lúc càng thích tôi, mà tôi mua kem que càng ngày càng nhiều, cuối cùng tiền tiêu vặt mỗi tháng hầu như đều đập vào kem que.

Cũng không biết huấn luyện viên bóng chuyền một ngày làm sao mát dây, đột nhiên cảm thấy tôi động tác linh hoạt, có thể làm cầu thủ chuyền hai, thế là trong trận đấu giao hữu đầu tiên cả trường của chúng tôi với trường khác cho tôi làm cầu thủ chuyền hai.

(Trên đầu huấn luyện viên lập tức hiện lên một vầng sáng, sau lưng mọc đôi cánh trắng nhỏ rung rung, phát ra hào quang thiên sứ giữa không trung ~~)

Mẹ của ME ơi! Hạnh phúc tới quá nhanh, tôi cũng còn chưa có chuẩn bị tốt đâu! Làm sao bây giờ đây làm sao bây giờ! Buổi tối một ngày trước trận đấu, tôi lúc thì cười ngây ngô, lúc thì phấn chấn, lúc thì sục sôi… Tóm lại nghĩ hết một lượt biểu hiện của tôi trước trước sau sau trận đấu, thậm chí sau khi suy nghĩ hết tình cảnh tôi một trận thành danh sau đó thu hút trong vườn trường, mới mang theo một nụ cười quỷ dị, thỏa mãn mà yên tâm ngủ.

Ngày hôm sau sau khi tan học, trận đấu bắt đầu, tôi kiến lập kỷ lục một nữ sinh phát bóng toàn trường, thế nhưng, theo từng tiếng kêu lên bên cạnh, bóng của tôi cũng lần lượt phát ra ngoài… Tạ toàn thắng trứ danh cuối cùng sáng lập kỷ lục mỗi bóng đều phát ra ngoài.

(Tròng mắt giáo viên thể dục nứt mấy vết, sau đó tẽ ra ào ào…)

Bởi vì phát bóng mất điểm quá nhiều, trận đấu ấy chúng tôi thua. Trái tim của tôi ấy à, lạnh ơi là lạnh… Trận đấu vừa kết thúc, tôi buồn quá ngồi dưới đất bật khóc. Mặc dù sự an ủi của huấn luyện viên khiến tôi thoáng dịu tâm tình lại một chút, thế nhưng biệt hiệu mới của tôi cũng từ đó ra đời, thành Tạ đại pháo pháo binh số một trứ danh. Hai năm sau, Tạ đại pháo thông qua nỗ lực khắc khổ, không phụ sự mong đợi của mọi người làm tới đội trưởng đội bóng chuyền trong trường, càng khó được chính là, tôi còn thông qua rèn luyện, thành công lấy chiều cao một mét năm tám ngồi xuống hàng thứ hai!

(Không ngờ phải không, thì ra bài này là một bài truyền cảm hứng, oa ha ha ha ~~)

Chú thích
(1) ý đang ví với nhân vật Tiểu Lộc Thuần Tử, tức Kojika Jun, là nhân vật chính trong bộ phim Moero Attack với nội dung về bóng chuyền nữ

Na là một cơn điên – Máy nhắn tin không giảm giá, toán học 100 điểm

Na là một cơn điên

  • Tác giả: Tạ Na
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Máy nhắn tin không giảm giá, toán học 100 điểm


Phần đầu

Dường như tất cả thiên tài đều là “tài lệch”, chung quy có một hạng thành tích đặc biệt không đáng tin. Ví dụ như cái ghế nhỏ Einstein làm trông xiêu xiêu vẹo vẹo. Tôi không giống thiên tài ở rất nhiều chỗ, có điều phương diện này thì vô cùng giống. Tôi hồi nhỏ thành tích môn ngữ văn cực kỳ tốt, toán học lại kém đến mức làm mọi người nhìn thấy phiếu điểm là sẽ hộc máu.

(Lôi kéo chút quan hệ với thiên tài mọi người không có ý kiến chứ?)

Thành tích môn toán vẫn luôn là chuyện khiến bố tôi đau đầu nhất, vì thế ông còn bất chấp hình tượng muối mặt xin giáo viên đặc biệt dạy thêm cho tôi, hi vọng điểm số tôi kiểm tra được không mất mặt như thế nữa. Mà tôi lại cứ nhìn những con số ấy bay qua trước mắt tôi là váng đầu hoa mắt khó chịu, mấy lần cũng đã khóc đàm phán với bố, muốn bỏ học môn toán, nhưng câu trả lời của bố vĩnh viễn là một câu: “Không muốn ăn đòn thì học tử tế cho bố!”

Thế nhưng đe nẹt của bố chưa bao giờ có hiệu quả, ông đành phải thay đổi chiến thuật, tiến hành dụ dỗ tôi: “Nếu như kiểm tra toán con có thể được một trăm điểm, bố sẽ thỏa mãn một nguyện vọng lớn nhất của con!” Tôi lập tức mắt sáng lên, nhìn bố, tựa như nhìn người khổng lồ chui ra trong cây đèn thần của Aladdin: “Thật không?” Bố cắn cắn răng, kiên định gật đầu một cái. Ha ha! Mắt tôi lập tức chăm chú nhìn máy nhắn tin ngang hông bố, nếu như tôi có thể giắt cái máy nhắn tin này đi loanh quanh khắp nơi, vậy hào hứng biết bao! Mốt biết bao! Tôi lập tức ý chí cao ngất, kêu: “Nếu như con kiểm tra được một trăm điểm, thì cho con đeo máy nhắn tin của bố đi khắp nơi trên đường!!” Bố tuyệt đối không ngờ tôi sẽ có ý nghĩ kỳ lạ như thế, lập tức cảnh giác dùng tay bảo vệ máy nhắn tin của ông, nói: “Thế thì không được, khách hàng liên hệ bố thì làm sao!” Trải qua một phen vừa đấm vừa xoa, cuối cùng bố đành phải đồng ý: Nếu như kiểm tra toán tôi được một trăm điểm, sẽ cho tôi mượn đeo hai ngày lúc cuối tuần!

(Nhạc đệm, vui sướng: Đến đến đến đến, đến đến đến đến, đến đến đến đến đến đến đến đến~~~ (1))

Thế là tôi bắt đầu nỗ lực hướng về mộng tưởng của tôi, lên lớp chuyên tâm nghe giảng, tan học thắc mắc câu hỏi với giáo viên, giáo viên toán bình thường cảm thấy đáng sợ bỗng nhiên trở nên thân thiết không gì sánh được, những con số ấy cũng hát lên giai điệu tuyệt vời “bíp bíp bíp bíp” trước mặt tôi… Ngoan ngoãn, công sức không phụ lòng người, lần này kiểm tra toán tôi thực sự được 100 điểm! Giáo viên cầm lấy bài kiểm tra của tôi quả thực không dám tin vào mũi của mình!

Mặc dù lần kiểm tra này được 100 điểm có mười mấy người, bố vẫn là thực hiện lời hứa của ông, lấy máy nhắn tin từ ngang hông xuống trịnh trọng giao cho tôi nói: “Bảo quản hai ngày cho tử tế!”

(Nhạc đệm, hùng tráng: Cuộc sống của chúng ta, hạnh phúc, biết bao! Cuộc sống của chúng ta, vui vẻ, biết bao! (2)) Tiếp tục đọc “Na là một cơn điên – Máy nhắn tin không giảm giá, toán học 100 điểm”

Na là một cơn điên – Sư muội tân nhiệm mê trai

Na là một cơn điên

  • Tác giả: Tạ Na
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Sư muội tân nhiệm mê trai


Chính như tất cả các tiểu thuyết võ hiệp đã miêu tả, tôi và nam sinh cùng bàn sau trận ác chiến đó lại thành bạn cùng chung hoạn nạn. Nguyên nhân rất đơn giản, bởi vì hình phạt giáo viên cho bọn tôi là trong một tuần sau đó cứ hết mỗi tiết học hai bọn tôi đều phải ngoan ngoãn vào phòng giáo viên đóng vai hai ngọn nến thẳng tắp. Thế là, bọn tôi trong sự im lặng nhìn nhau tiêu hao giờ ra chơi đẹp đẽ, lặng lẽ kết ra tình hữu nghị chiến đấu thâm hậu. Cùng là người đánh nhau chân trời, lúc này im lặng còn hơn mọi lời nói! Đến cuối cùng, giáo viên muốn đổi vị trí của bọn tôi, bọn tôi còn vô cùng không vui, suýt nữa em gái tìm anh mà nước mắt lưng tròng.

(Từng giọt nước mắt bay qua bầu trời, vô số trái tim màu đỏ tỏa ra)

Ôi, vẫn là không nên hiểu lầm nhớ, tôi và bạn cùng bàn thật đúng là tình nghĩa chiến đấu cao thượng thuần khiết thoát ly sở thích cấp thấp (ợ, sở thích đánh nhau hình như cũng không phải quá cấp cao). Đương nhiên, quan trọng hơn là, thực ra khi đó trái tim thiếu nữ mỹ lệ của tôi đã có chủ.

Khi ấy lớp chúng tôi có một cậu chàng vô cùng đẹp trai, mày thanh mắt đẹp, mắt to to, môi đỏ đỏ, mũi củ tỏi tròn tròn, vô cùng giống con đầu to trong phim hoạt hình “Bố đầu nhỏ con đầu to”. Khi đó rất thích nhìn cậu ấy, nhưng chưa bao giờ dám nói chuyện với cậu ấy, có lúc sẽ mắng nam sinh khác để gây sự chú ý với cậu ấy, nhưng cậu ấy hình như rất sợ tôi, không dám trêu chọc tôi. Tâm nguyện lớn nhất của tôi chính là có thể cùng bàn với cậu ấy lúc đổi chỗ ngồi, đáng tiếc mỗi lần đổi chỗ ngồi, ngồi bên cạnh tôi không phải con sên thì chính là cái loại trẻ con đáng ghét chỉ biết cười hềnh hệch với bạn, làm tôi rất chán nản. Khi đó còn không biết cầu nguyện là cái gì, nếu không tôi nhất định sẽ cầu một lượt với chúa Jesus, thánh Allah, Phật Như Lai, Quán Thế Âm, Tề Thiên Đại Thánh, thổ địa công công…, chỉ nguyện gần trai đẹp siêu cấp này một chút, cho dù là ở giữa cách một hành lang cũng được nha!

Thiên linh linh địa linh linh, thời cơ tới gần trai đẹp cuối cùng tới rồi! Có một ngày tan học, tôi đi xe đạp, xa xa nhìn thấy cậu ấy và mấy nam sinh đang đi về phía trước, tức khắc cảm thấy tất cả hoa tươi đều đang nở trên trời, sau đó đều bay tới trên đầu tôi đập tôi đến mức loạn xà ngầu. Lúc ấy học sinh biết đi xe đạp rất ít, người có xe đạp càng ít hơn. Cơ hội tốt tỏ rõ thực lực của tôi như thế, há có thể vuột mất! Thế là tôi hít một hơi thật sâu, đạp mạnh hai cái đi về phía trước. Tôi dường như thấy mình trượt bánh sau hình chữ U tới trước mặt câu ấy, lại “kít” một tiếng phanh gấp, vô ý nhẹ nhàng đụng phải vai cậu ấy, sau đó quay đầu lại dùng một tay phóng khoáng búng cái tách, sau đấy lại lao vút đi, chỉ để lại cậu ấy ngẩn ngơ tại chỗ…

(STOP! Phía dưới để chúng ta quay lại xem xem tái hiện tình huống thật)

Sự thực là, tôi đạp mạnh hai cái vọt tới đằng trước trai đẹp, vừa định trượt bánh sau, xe đạp đã quăng tôi ra, bày hình chữ “đại” đập mạnh xuống đất, đúng, cái tư thế này cũng chính là “chụp ếch” trong truyền thuyết. May mà tôi sau khi bi phẫn có một xíu xiu tỉnh táo, cũng không có dùng bàn tay điên cuồng vỗ đất gào khóc, mà là nhanh chóng bò dậy, nhe hàm răng trắng thẳng hàng của tôi, lộ ra nụ cười chiêu bài của tôi, chào cậu ấy một tiếng, sau đó ngẩng cái đầu kiêu ngạo của tôi, đẩy xe liền chạy! Mấy nam sinh cậu ấy chỉ biết há hốc mồm, ngạc nhiên đưa mắt nhìn tôi đi xa…

Đi không bao xa, tôi xấu hổ phát giác lại có nước bọt chảy ra từ trong miệng tôi, dùng tay lau nhìn một cái, trời ơi! Đây không phải là nước bọt, rõ ràng là máu chân răng “chụp ếch” đụng ra! Tôi bỗng nhiên nghĩ đến tình cảnh bi thảm mình ban nãy nhe răng cười với cậu ấy, Ối mẹ tôi ơi!!! @#@#$%$◎#¥#◎¥%!!. Nhưng mà nghĩ lại thì, sự ngoan cường của mình ắt hẳn đã để lại một vài ấn tượng tốt cho cậu ấy chứ, ừ, tôi không nhịn được toát mồ hôi lạnh tán dương chính tôi: Na Na, mày thật đúng là siêu phô trương!

Na là một cơn điên – Cô gái bom nguyên tử

Na là một cơn điên

  • Tác giả: Tạ Na
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Cô gái bom nguyên tử

Tôi phải thành thật mà nghiêm túc suy nghĩ một vấn đề, đó chính là khi người khác nói tới Tạ Na, có thể tổng kết ra mấy ưu điểm lớn nhỉ? Đương nhiên, xinh đẹp, đáng yêu, hiền thục… Mấy điều này thì khỏi phải nói, tôi cho rằng việc này không còn chỗ nào đáng để thảo luận nữa. (Ai mà trên trán toát ra ba đường kẻ với giọt mồ hôi to tướng phiền toái ra góc tường mà nôn…)

Trải qua suy nghĩ kỹ càng, để nhận thức của mọi người với tôi càng lập thể hơn, đầy đủ hơn, tôi quyết định kiêu ngạo mà dè dặt tự làm sáng tỏ một chút: Tôi còn có một ưu điểm, tôi đánh lộn cũng rất giỏi! Chỉ số chiến đấu ít nhất cũng trên 9000!

Là một nữ thiên vương đánh lộn (hướng bốn phương mỉm cười gật đầu), thời điểm tôi ra mắt sớm nhất có thể ngược dòng thời gian đến năm lớp ba tiểu học. Đó là một ngày mùa thu, gió triền miên như thế, khiến tôi nhớ tới đôi mắt bất lực của bọn họ, chính tại nơi phong cảnh mỹ lệ làm bạn ấy, tôi nghe thấy một tiếng nổ vang chấn động khe núi… (1) Tôi vẫn muốn nói với Hàn Hồng, ca khúc “Trời sáng rồi” này của chị quả thực chính là bài hát ra mắt của tôi. Tiếng nổ vang ấy phát sinh như thế nào ấy à? Không sai, chính là lòng bàn tay tôi kéo theo hai luồng chân khí phát lực tụ tập từ vùng đan điền, rung rung mà ra!

Chuyện kể rằng có một lần khi lên lớp, tôi bỗng dưng cảm thấy chỗ đấy trên người cậu bạn nam cùng bàn không đáng tin của tôi đó không bình thường, nhìn kỹ, thì ra phía sau giày của cậu ta còn treo một cái miếng lót đáy giày thối xiên xiên xẹo xẹo, cũng không biết cái miếng lót giày giống như dưa muối nhăn nheo này rơi khỏi giày cậu ta từ khi nào. Tôi lúc đó không nhịn được cười ha ha, cười đến mức phải gọi là long trời lở đất, run hết cả người. Các bạn học khác theo tiếng cười lanh lảnh của tôi, cũng đều chỉ vào miếng lót giày của cậu ta cười phá lên. Bạn nam cùng bàn thẹn quá hóa giận, cơn tức dồn nén, liền cởi giày đập bộp lên đầu tôi. Oh my god! Nụ cười của tôi cứng lại trong nháy mắt, chờ tôi hoàn hồn, vũ trụ nhỏ lập tức bùng nổ, “bộp” một tiếng thuận tay bạt tai cậu ta một cái! Tiếp đấy, tôi làm trước một cái động tác chó sói vồ mồi, dùng hai tay siết chặt khóa vị trí yết hầu của cậu ta, sau đó dùng pháo kép, tấn công mạnh bụng háng chân cậu ta. Nhất thời, trong phòng học gió mây cuồn cuộn, bầu không khí xung quanh hai chúng tôi dấy lên sóng to muôn trượng… Cuối cùng, trải qua thầy cô và các bạn học ra mặt hòa giải (thật ra chính là chia nhau ôm lấy hai bọn tôi), đôi bên đình chỉ trận đấu, bản thân dùng ưu thế tay dài chân dài hơi dẫn trước đối thủ, giành được thắng lợi sơ bộ ván này, đồng thời mở ra cục diện cho kiếp sống đánh lộn sau này. Cũng chính là nói, tôi… nổi tiếng rồi… (Mọi người cúi đầu hôn mê sâu, vô số miếng lót giày thối bay ra…)

Từ đó về sau, trên giang hồ thêm một nữ hiệp sở trường công phu chân cẳng, mọi người tặng ngoại hiệu “bom nguyên tử”, ý là chạm phát nổ ngay. Nữ hiệp này đương nhiên chính là tại hạ đây. OK, kết thúc câu chuyện, xin cho tôi lại kể cho mọi người một mẩu truyện cười nhạt: Xin hỏi bom nguyên tử và Tạ Na có quan hệ gì? Nếu như bom nguyên tử nổ, Tạ Na sẽ tèo téo teo việc này đương nhiên không sai, nhưng mà đáp án càng nhạt hơn chính là: Biệt danh hồi bé của Tạ Na gọi là bom nguyên tử!

Chú thích
(1) các câu trong bài “Trời sáng rồi” của Hàn Hồng