Ma đầu
- Tác giả: Vân Quá Thị Phi
- Chuyển ngữ: Yappa
- Mục lục
Đệ nhị thập ngũ chương – Kết thúc chính văn
“Vậy các ngươi quyết định thời gian chưa?” Con ngươi Mạnh Trúc xoay xoay, hỏi.
“Ngày mai sẽ lên đường.”
Mạnh Trúc gật gật đầu, sau một lúc lâu mới nói: “Quân Liêu hiện tại khí thế đang thịnh, hơn nữa bên kia cũng không thiếu cao thủ, tiêu hao dần với bọn chúng không phải biện pháp hay gì, không phải cả hai đều thiệt chính là không địch lại. Nếu muốn ta nói, bắn người phải bắn ngựa trước bắt giặc phải bắt vua trước.”
“Ý của ngươi,” Lạc Thịnh Vũ nói: “Giết Tiêu Thát Lãm?”
“Chủ soái mà chết lòng quân nhất định không yên.” Mạnh Trúc nói: “Nhưng mà chỗ quân Liêu cao thủ rất nhiều, lần trước lúc thăm dò quân doanh ta vốn có ý này, chỉ là không tìm được thời cơ xuống tay… Cho nên còn thiếu một thứ dẫn dụ.”
Lạc Thịnh Vũ trầm mặc một lát, nói: “Nhưng lấy tính tình của Tiêu Thát Lãm, sợ là sẽ không dễ dàng mắc mưu, nếu muốn dẫn gã ra, cần nghĩ một biện pháp khéo léo.”
“Việc này ta nhưng thật ra nghĩ tới rồi.” Mạnh Trúc cười cười, ”Hiện tại hoàng đế chạy tới ngự giá thân chinh đốc chiến, nhưng mà xem ra cũng không có tác dụng gì. Ngươi không ngại thì mang theo đám nhân sĩ võ lâm này qua, tạo thanh thế, khiến người Liêu cũng kiêng dè kiêng dè trong lòng. Nói chưa biết chừng Tiêu Thát Lãm sẽ đích thân xuất doanh tuần tra.”
“Đây cũng là biện pháp, đến lúc đó ta dẫn người đi ám sát Tiêu Thát Lãm.”
“Ngươi đừng đi.” Mạnh Trúc cắt ngang lời y, nói: “Tiêu Thát Lãm hình như rất kiêng dè ngươi, ngươi đương nhiên phải mang người ra chiến trường. Nhiệm vụ ám sát Tiêu Thát Lãm thì để ta đi.” Hắn nói xong cầm long lân thất bảo cung từ trên bàn, ngón tay quẹt quẹt trên cung hình vảy cá, ”Đã nói long lân thất bảo cung này có thể đẩy thiên binh vạn mã, ta muốn là thời gian nghiệm chứng thử.”
“Vậy quá nguy hiểm.” Mày kiếm của Lạc Thịnh Vũ nhíu lại, cho dù đến lúc đó Mạnh Trúc có thể thành công bắn chết Tiêu Thát Lãm, nhưng Tiêu Thát Lãm tuần tra, bên cạnh ít nhất cũng phải mang theo mấy cao thủ. Bắn chết thành công hay không, Mạnh Trúc đều sẽ lộ hành tung, đến lúc đó chẳng phải là có nguy hiểm tính mạng.
“Ta gọi Mạnh Khanh và Mạnh Hiểu đi theo ta, ngươi yên tâm đi, ta cũng không ham chiến, chỉ lấy thủ cấp Tiêu Thát Lãm, thoát hiểm vẫn có thể.”
Lạc Thịnh Vũ chỉ cảm thấy yết hầu tựa hồ bị bóp, muốn phản bác hắn, nhưng lấy tính cách Mạnh Trúc, chú ý đã quyết tất nhiên không có chỗ để thay đổi. Không kìm nổi tiến lên ôm lấy hắn, kéo vào lòng, nói: “Ngươi vì sao luôn khiến ta lo lắng.”
“Làm sao? Không muốn nóng ruột nóng gan vì bản tọa? Vậy trong lòng Lạc đại hiệp muốn nghĩ người nào?” Mạnh Trúc cười nhạo một tiếng, tựa hồ cố ý chế nhạo y. Nhưng vẫn giơ tay lên ôm lấy y, ”Lạc đại hiệp không tin thực lực bản tọa như vậy, bản tọa rất thất vọng. Ngươi hoàn toàn có thể yên tâm, chủ ý ta đã quyết, cho dù chết cũng sẽ không thay đổi. Bản tọa kiếp này quấn lên ngươi rồi, ngươi nợ bản tọa còn không rõ, ta sao có thể buông tha ngươi. Nếu hai người chúng ta đều đã chết thì thôi, nếu là sống, tất nhiên nhằm ngươi đòi lại.”
Trong lòng Lạc Thịnh Vũ rung động một trận, cũng không biết là mừng hay lo đủ loại tư vị. Chỉ đành thở dài, một tay ôm lấy người, nói: “Ta đương nhiên tin ngươi.”
Mạnh Trúc bị y cẩn thận đặt trên giường, nhìn Lạc Thịnh Vũ lại cười, vươn tay vén lên một lọn tóc y, vê tại đầu ngón tay quấn quanh, nói: “Xem ra ta quá lo lắng nha, Lạc đại hiệp cũng không có bao nhiêu sốt ruột, bây giờ còn nghĩ tới làm loại chuyện này. Nhưng mà…”
Đề tài Mạnh Trúc vừa chuyển, xoay thắt lưng lại kéo Lạc Thịnh Vũ lên trên giường, nói: “Nhưng mà nể mặt ngươi phải ra chiến trường…” Hắn nói tới đây liền không nói thêm gì nữa, ngón tay khéo léo kéo khều cởi quần áo Lạc Thịnh Vũ.
Hô hấp của Lạc Thịnh Vũ cứng lại, y có chút chộn rộn, nhưng nghĩ tới Mạnh Trúc lấy thân mạo hiểm cũng không suy nghĩ nữa, chỉ muốn ôm người ta nghỉ ngơi cho tốt, ai ngờ người nọ lại chủ động khiêu khích y.
“Ngươi không muốn?” Mạnh Trúc bị Lạc Thịnh Vũ nắm được tay, động tác ngừng lại, nhíu mày nhìn y.
Lạc Thịnh Vũ có chút bất đắc dĩ lắc lắc đầu, nói: “Ngày mai sẽ rời đi nơi này, cho dù ta muốn cùng muốn chú ý đến ngươi, hơn nữa thân thể của ngươi…”
“Nói cũng phải.” Mạnh Trúc cúi đầu nhìn nhìn cái bụng nhô lên của mình, bỗng nhiên lật tay úp, đặt tay Lạc Thịnh Vũ hai bên, chế trụ mạch môn y chế trụ động tác y, nói: “Nhưng mà dù cho ngươi không tiến vào, ta cũng có thể giúp ngươi.”
Mạnh Trúc dứt lời cúi đầu phủ phục dùng răng cắn vạt áo y, kéo quần áo chưa cởi hết xuống. Từ đằng sau giơ tay lên điểm mấy chỗ huyệt đạo của y, nháy nháy mắt, cũng cởi sạch quần áo mình.
Thân thể Lạc Thịnh Vũ không thể cử động, chẳng qua là nhìn động tác như thế của Mạnh Trúc, không khỏi hô hấp ồ ồ mấy phần. Người nọ không thấy ngại ngùng chút nào, cởi quần áo ra xong liền ném bên cạnh, toàn thân không mảnh vải, da thịt trắng nõn đều để lộ trong không khí.
Mạnh Trúc cúi người hôn hôn bờ môi y, nhưng cũng không xâm nhập, chỉ nhẹ nhàng dùng đầu lưỡi khiêu khích, làm cho lòng người ngứa ngáy sau đó liền rời đi. Sau đấy theo ngực y một mạch đi xuống, môi mỏng màu đỏ thắm không cho người ta mảy may chuẩn bị, lại ngậm thứ cực nóng khẽ ngẩng đầu kia vào.
Lạc Thịnh Vũ nếu như có thể cử động lúc này thế nào cũng đã nhảy lên, hạ thân bị ấm áp bao vây, lá lưỡi trơn trượt kia còn quấn vòng quanh tới tới lui lui, loại cảm giác này thực sự khiến người ta phát điên.
“Tiểu Trúc ngươi!…” Lạc Thịnh Vũ thật hoảng sợ, đâu ngờ hắn lại làm chuyện như thế này. Cho dù trước đây lúc Mạnh Trúc mất trí nhớ y cũng chưa từng giậu đổ bìm leo bảo hắn giúp mình dùng miệng giải quyết. Nhưng mà Lạc Thịnh Vũ không phủ nhận, y từng nghĩ như vậy, chỉ là nghĩ đến sự kiêu ngạo của người nọ, cũng đành thôi.
“Ư… Ngươi không thích?”
Mạnh Trúc đứng lên, khóe miệng còn mang theo sợi tơ dâm mỹ, không nhịn được liếm liếm môi, lại vươn tay nhẹ nhàng điểm một cái vào hạ thân dựng đứng của Lạc Thịnh Vũ, ”Nhưng mà, thoạt nhìn ngươi rất thích như vậy.” Nói xong còn nhẹ nhàng gãi gãi phía trên.
Lạc Thịnh Vũ bị hắn làm cho hơi thở không yên, nếu như lúc này không bị điểm huyệt, phỏng chừng sẽ lập tức xoay người đè người ta dưới thân, hung hăng tiến vào. Chỉ là…
Mạnh Trúc nhìn bộ dáng ẩn nhẫn của y nhịn không được muốn cười, dứt khoát cũng không đùa y nữa, lại cúi người ngậm phân thân cực nóng kia, hai tay cũng không nhàn rỗi, nhóm lửa xung quanh trên người Lạc Thịnh Vũ.
“Tiểu Trúc, đứng lên!”
“Ư, khụ khụ…” Mạnh Trúc nghe thanh âm y khàn khàn, lại tựa hồ không có nghe thấy, ngược lại tăng nhanh động tác. Bỗng nhiên trong cổ họng bị sặc một cái, nhịn không được ho khan, vị trong miệng khiến hắn nhíu nhíu mày, ”Loại vị này không tốt chút nào.”
Ánh mắt Lạc Thịnh Vũ tối sầm, sau khi phát tiết dục vọng lại không có giảm bớt bao nhiêu, bên miệng Mạnh Trúc dính một ít bạch trọc, chậm rãi theo khóe miệng chảy xuống. Người nọ theo bản năng liếm liếm khóe miệng, nhưng mà sau khi liếm liền cau mày.
“Mau giải huyệt đạo của ta.”
“Hử?” Mạnh Trúc nhíu mày, nằm sấp trên ngực Lạc Thịnh Vũ, cười nhẹ nói: “Bản tọa còn chưa có tận hứng, sao có thể giải huyệt đạo của ngươi chứ.”
Lạc Thịnh Vũ híp híp mắt, đột nhiên một phen ôm Mạnh Trúc, lật người xuống, cẩn thận không đè vào bụng hắn, nói: “Còn không có đùa tận hứng?”
Mạnh Trúc nhíu nhíu mày,”Xem ra gần đây võ công Lạc đại hiệp có tiến triển.”
“Không, là ngươi xuống tay rất nhẹ.” Lạc Thịnh Vũ nói xong kéo quần áo tản mát bên cạnh qua, buộc hai tay Mạnh Trúc trên đỉnh đầu.
Mạnh Trúc cả kinh, nhưng rất nhanh đã khôi phục, cười chọc y uy hiếp, nói: “Ngươi phải cẩn thận con của ta.”
“Vậy đương nhiên.” Lạc Thịnh Vũ hôn môi hắn, tinh tế nhấm nháp, nói: “Ta sẽ rất dịu dàng.”