Ma đầu – Quyển hạ – Chương 25

Ma đầu

  • Tác giả: Vân Quá Thị Phi
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ nhị thập ngũ chương – Kết thúc chính văn

“Vậy các ngươi quyết định thời gian chưa?” Con ngươi Mạnh Trúc xoay xoay, hỏi.

“Ngày mai sẽ lên đường.”

Mạnh Trúc gật gật đầu, sau một lúc lâu mới nói: “Quân Liêu hiện tại khí thế đang thịnh, hơn nữa bên kia cũng không thiếu cao thủ, tiêu hao dần với bọn chúng không phải biện pháp hay gì, không phải cả hai đều thiệt chính là không địch lại. Nếu muốn ta nói, bắn người phải bắn ngựa trước bắt giặc phải bắt vua trước.”

“Ý của ngươi,” Lạc Thịnh Vũ nói: “Giết Tiêu Thát Lãm?”

“Chủ soái mà chết lòng quân nhất định không yên.” Mạnh Trúc nói: “Nhưng mà chỗ quân Liêu cao thủ rất nhiều, lần trước lúc thăm dò quân doanh ta vốn có ý này, chỉ là không tìm được thời cơ xuống tay… Cho nên còn thiếu một thứ dẫn dụ.”

Lạc Thịnh Vũ trầm mặc một lát, nói: “Nhưng lấy tính tình của Tiêu Thát Lãm, sợ là sẽ không dễ dàng mắc mưu, nếu muốn dẫn gã ra, cần nghĩ một biện pháp khéo léo.”

“Việc này ta nhưng thật ra nghĩ tới rồi.” Mạnh Trúc cười cười, ”Hiện tại hoàng đế chạy tới ngự giá thân chinh đốc chiến, nhưng mà xem ra cũng không có tác dụng gì. Ngươi không ngại thì mang theo đám nhân sĩ võ lâm này qua, tạo thanh thế, khiến người Liêu cũng kiêng dè kiêng dè trong lòng. Nói chưa biết chừng Tiêu Thát Lãm sẽ đích thân xuất doanh tuần tra.”

“Đây cũng là biện pháp, đến lúc đó ta dẫn người đi ám sát Tiêu Thát Lãm.”

“Ngươi đừng đi.” Mạnh Trúc cắt ngang lời y, nói: “Tiêu Thát Lãm hình như rất kiêng dè ngươi, ngươi đương nhiên phải mang người ra chiến trường. Nhiệm vụ ám sát Tiêu Thát Lãm thì để ta đi.” Hắn nói xong cầm long lân thất bảo cung từ trên bàn, ngón tay quẹt quẹt trên cung hình vảy cá, ”Đã nói long lân thất bảo cung này có thể đẩy thiên binh vạn mã, ta muốn là thời gian nghiệm chứng thử.”

“Vậy quá nguy hiểm.” Mày kiếm của Lạc Thịnh Vũ nhíu lại, cho dù đến lúc đó Mạnh Trúc có thể thành công bắn chết Tiêu Thát Lãm, nhưng Tiêu Thát Lãm tuần tra, bên cạnh ít nhất cũng phải mang theo mấy cao thủ. Bắn chết thành công hay không, Mạnh Trúc đều sẽ lộ hành tung, đến lúc đó chẳng phải là có nguy hiểm tính mạng.

“Ta gọi Mạnh Khanh và Mạnh Hiểu đi theo ta, ngươi yên tâm đi, ta cũng không ham chiến, chỉ lấy thủ cấp Tiêu Thát Lãm, thoát hiểm vẫn có thể.”

Lạc Thịnh Vũ chỉ cảm thấy yết hầu tựa hồ bị bóp, muốn phản bác hắn, nhưng lấy tính cách Mạnh Trúc, chú ý đã quyết tất nhiên không có chỗ để thay đổi. Không kìm nổi tiến lên ôm lấy hắn, kéo vào lòng, nói: “Ngươi vì sao luôn khiến ta lo lắng.”

“Làm sao? Không muốn nóng ruột nóng gan vì bản tọa? Vậy trong lòng Lạc đại hiệp muốn nghĩ người nào?” Mạnh Trúc cười nhạo một tiếng, tựa hồ cố ý chế nhạo y. Nhưng vẫn giơ tay lên ôm lấy y, ”Lạc đại hiệp không tin thực lực bản tọa như vậy, bản tọa rất thất vọng. Ngươi hoàn toàn có thể yên tâm, chủ ý ta đã quyết, cho dù chết cũng sẽ không thay đổi. Bản tọa kiếp này quấn lên ngươi rồi, ngươi nợ bản tọa còn không rõ, ta sao có thể buông tha ngươi. Nếu hai người chúng ta đều đã chết thì thôi, nếu là sống, tất nhiên nhằm ngươi đòi lại.”

Trong lòng Lạc Thịnh Vũ rung động một trận, cũng không biết là mừng hay lo đủ loại tư vị. Chỉ đành thở dài, một tay ôm lấy người, nói: “Ta đương nhiên tin ngươi.”

Mạnh Trúc bị y cẩn thận đặt trên giường, nhìn Lạc Thịnh Vũ lại cười, vươn tay vén lên một lọn tóc y, vê tại đầu ngón tay quấn quanh, nói: “Xem ra ta quá lo lắng nha, Lạc đại hiệp cũng không có bao nhiêu sốt ruột, bây giờ còn nghĩ tới làm loại chuyện này. Nhưng mà…”

Đề tài Mạnh Trúc vừa chuyển, xoay thắt lưng lại kéo Lạc Thịnh Vũ lên trên giường, nói: “Nhưng mà nể mặt ngươi phải ra chiến trường…” Hắn nói tới đây liền không nói thêm gì nữa, ngón tay khéo léo kéo khều cởi quần áo Lạc Thịnh Vũ.

Hô hấp của Lạc Thịnh Vũ cứng lại, y có chút chộn rộn, nhưng nghĩ tới Mạnh Trúc lấy thân mạo hiểm cũng không suy nghĩ nữa, chỉ muốn ôm người ta nghỉ ngơi cho tốt, ai ngờ người nọ lại chủ động khiêu khích y.

“Ngươi không muốn?” Mạnh Trúc bị Lạc Thịnh Vũ nắm được tay, động tác ngừng lại, nhíu mày nhìn y.

Lạc Thịnh Vũ có chút bất đắc dĩ lắc lắc đầu, nói: “Ngày mai sẽ rời đi nơi này, cho dù ta muốn cùng muốn chú ý đến ngươi, hơn nữa thân thể của ngươi…”

“Nói cũng phải.” Mạnh Trúc cúi đầu nhìn nhìn cái bụng nhô lên của mình, bỗng nhiên lật tay úp, đặt tay Lạc Thịnh Vũ hai bên, chế trụ mạch môn y chế trụ động tác y, nói: “Nhưng mà dù cho ngươi không tiến vào, ta cũng có thể giúp ngươi.”

Mạnh Trúc dứt lời cúi đầu phủ phục dùng răng cắn vạt áo y, kéo quần áo chưa cởi hết xuống. Từ đằng sau giơ tay lên điểm mấy chỗ huyệt đạo của y, nháy nháy mắt, cũng cởi sạch quần áo mình.

Thân thể Lạc Thịnh Vũ không thể cử động, chẳng qua là nhìn động tác như thế của Mạnh Trúc, không khỏi hô hấp ồ ồ mấy phần. Người nọ không thấy ngại ngùng chút nào, cởi quần áo ra xong liền ném bên cạnh, toàn thân không mảnh vải, da thịt trắng nõn đều để lộ trong không khí.

Mạnh Trúc cúi người hôn hôn bờ môi y, nhưng cũng không xâm nhập, chỉ nhẹ nhàng dùng đầu lưỡi khiêu khích, làm cho lòng người ngứa ngáy sau đó liền rời đi. Sau đấy theo ngực y một mạch đi xuống, môi mỏng màu đỏ thắm không cho người ta mảy may chuẩn bị, lại ngậm thứ cực nóng khẽ ngẩng đầu kia vào.

Lạc Thịnh Vũ nếu như có thể cử động lúc này thế nào cũng đã nhảy lên, hạ thân bị ấm áp bao vây, lá lưỡi trơn trượt kia còn quấn vòng quanh tới tới lui lui, loại cảm giác này thực sự khiến người ta phát điên.

“Tiểu Trúc ngươi!…” Lạc Thịnh Vũ thật hoảng sợ, đâu ngờ hắn lại làm chuyện như thế này. Cho dù trước đây lúc Mạnh Trúc mất trí nhớ y cũng chưa từng giậu đổ bìm leo bảo hắn giúp mình dùng miệng giải quyết. Nhưng mà Lạc Thịnh Vũ không phủ nhận, y từng nghĩ như vậy, chỉ là nghĩ đến sự kiêu ngạo của người nọ, cũng đành thôi.

“Ư… Ngươi không thích?”

Mạnh Trúc đứng lên, khóe miệng còn mang theo sợi tơ dâm mỹ, không nhịn được liếm liếm môi, lại vươn tay nhẹ nhàng điểm một cái vào hạ thân dựng đứng của Lạc Thịnh Vũ, ”Nhưng mà, thoạt nhìn ngươi rất thích như vậy.” Nói xong còn nhẹ nhàng gãi gãi phía trên.

Lạc Thịnh Vũ bị hắn làm cho hơi thở không yên, nếu như lúc này không bị điểm huyệt, phỏng chừng sẽ lập tức xoay người đè người ta dưới thân, hung hăng tiến vào. Chỉ là…

Mạnh Trúc nhìn bộ dáng ẩn nhẫn của y nhịn không được muốn cười, dứt khoát cũng không đùa y nữa, lại cúi người ngậm phân thân cực nóng kia, hai tay cũng không nhàn rỗi, nhóm lửa xung quanh trên người Lạc Thịnh Vũ.

“Tiểu Trúc, đứng lên!”

“Ư, khụ khụ…” Mạnh Trúc nghe thanh âm y khàn khàn, lại tựa hồ không có nghe thấy, ngược lại tăng nhanh động tác. Bỗng nhiên trong cổ họng bị sặc một cái, nhịn không được ho khan, vị trong miệng khiến hắn nhíu nhíu mày, ”Loại vị này không tốt chút nào.”

Ánh mắt Lạc Thịnh Vũ tối sầm, sau khi phát tiết dục vọng lại không có giảm bớt bao nhiêu, bên miệng Mạnh Trúc dính một ít bạch trọc, chậm rãi theo khóe miệng chảy xuống. Người nọ theo bản năng liếm liếm khóe miệng, nhưng mà sau khi liếm liền cau mày.

“Mau giải huyệt đạo của ta.”

“Hử?” Mạnh Trúc nhíu mày, nằm sấp trên ngực Lạc Thịnh Vũ, cười nhẹ nói: “Bản tọa còn chưa có tận hứng, sao có thể giải huyệt đạo của ngươi chứ.”

Lạc Thịnh Vũ híp híp mắt, đột nhiên một phen ôm Mạnh Trúc, lật người xuống, cẩn thận không đè vào bụng hắn, nói: “Còn không có đùa tận hứng?”

Mạnh Trúc nhíu nhíu mày,”Xem ra gần đây võ công Lạc đại hiệp có tiến triển.”

“Không, là ngươi xuống tay rất nhẹ.” Lạc Thịnh Vũ nói xong kéo quần áo tản mát bên cạnh qua, buộc hai tay Mạnh Trúc trên đỉnh đầu.

Mạnh Trúc cả kinh, nhưng rất nhanh đã khôi phục, cười chọc y uy hiếp, nói: “Ngươi phải cẩn thận con của ta.”

“Vậy đương nhiên.” Lạc Thịnh Vũ hôn môi hắn, tinh tế nhấm nháp, nói: “Ta sẽ rất dịu dàng.”

Tiếp tục đọc “Ma đầu – Quyển hạ – Chương 25”

Ma đầu – Quyển hạ – Chương 24

Ma đầu

  • Tác giả: Vân Quá Thị Phi
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ nhị thập tứ chương

Lạc Kiến Bắc và Lạc Kiến Đông liếc mắt nhìn nhau, trong lòng không nắm chắc người đến này là lai lịch gì, chủ tử nhà hắn là ai. Lạc Thịnh Vũ mặc dù cũng có thắc mắc này, nhưng trên mặt không có chút biểu tình dư thừa nào.

Nam tử mặc trang phục đi đường kia tựa hồ nhìn thấu nghi vấn của ba người, nói: “Lạc đại hiệp đến sẽ biết. Chủ tử đã chọn xong chỗ dừng chân cho đoàn người Lạc đại hiệp.”

“Vậy thì, mời dẫn đường.” Lạc Thịnh Vũ hơi trầm ngâm một lát, nói.

Người nọ vội vàng làm một động tác mời, lập tức mang theo đoàn người đi về phía ngoại ô. Trước khi mặt trời lặn đã thấy rất xa có một thôn trang nhỏ, mặc dù không lớn cũng không hẳn có bao nhiêu xa hoa, song lại lộ ra một loại cảm giác thanh nhã.

Cửa có vài người canh, trông thấy mấy người qua đây, ôm quyền với bọn họ, lập tức đi vào bẩm báo.

Lạc Thịnh Vũ bị một mình đưa tới sân trong, người còn lại thì bị thu xếp gian phòng dừng chân. Hạ nhân dẫn đường chỉ tới cửa viện liền mời y tự đi vào, chờ thấy người đi vào rồi lui xuống.

Lạc Thịnh Vũ lại càng nghi hoặc, trong viện có chút vắng lạnh, nếu không phải hạ nhân nói chủ tử nhà hắn chờ mình trong viện, Lạc Thịnh Vũ nhất định sẽ cho rằng nơi này là vườn hoang không ai ở. Tiếp tục đọc “Ma đầu – Quyển hạ – Chương 24”

Thần phục – Chương 50

Thần phục

  • Tác giả: Yến Tử Hồi Thì
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Chương 50 – Cắt một tặng một

Cái gì gọi là họa vô đơn chí? Cái gì gọi là oan gia ngõ hẹp? Triển Tiểu Liên cảm thấy chính là mình như bây giờ. Chảy máu mũi đụng cột điện, Triển Tiểu Liên lần này bị đụng nổ đom đóm mắt choáng váng đầu óc, thứ nhìn thấy trong mắt đều là sao nhỏ ánh vàng lóng lánh, choáng váng một lúc lâu mới lấy lại tinh thần, đương nhiên, chờ lúc cô lấy lại tinh lại muốn chạy đã chậm.

Trong tay Yến Hồi ném một cái hộp nhỏ lên xuống, cái giày da to giẫm tờ tiền một trăm đồng từng phát, nhìn Triển Tiểu Liên tựa như nhìn bệnh tâm thần, sau đó di chân, chầm chậm khom lưng nhặt một trăm đồng dưới chân lên, gấp ba, bỏ vào trong túi mình.

Mũi Triển Tiểu Liên vẫn còn đang chảy máu, lau khuôn mặt đều là máu, nhỏ lên quần áo, trên trán còn nổi lên một cái cục lớn, nhìn đặc biệt đáng thương, đáng hận nhất chính là, cô chỉ có thể trơ mắt nhìn cầm thú Yến tên thiếu phẩm chất này chiếm tiền của cô thành của mình.

Lôi Quá Khách một người thô lỗ cũng không biết từ đâu xuất hiện, vừa thấy Triển Tiểu Liên liền sửng sốt, sau đó vui rạo rực xông lại: “Tiểu Mễ?!” Anh ta dừng một chút, mới hỏi: “Tiểu Mễ, ai đánh em? Mũi sao lại chảy máu?”

Triển Tiểu Liên ôm mũi ngửa đầu, duỗi tay chỉ mũi mình, trước tiên bị kính đụng phải, vừa rồi lúc đụng phải cột điện lại bị va vào, máu đây cũng không biết khi nào mới có thể ngừng chảy, nếu vẫn không ngừng, xem ra cô sẽ chảy máu mũi chảy tới chết, vội vàng bớt thời giờ kêu tiếng với Lôi Quá Khách: “Mau mau cầm máu cho em đi.”

Lôi Quá Khách “a” một tiếng, chân tay luống cuống đứng một lúc, Triển Tiểu Liên thiếu chút nữa mắng chửi, cũng không biết tìm một chỗ rửa mặt cho cô à? Nếu không cho cô thứ nào chèn vào mũi cũng được chứ. Lôi Quá Khách sửng sốt một lúc lâu mới nghĩ ra phải tìm cái gì đó, sờ cả người không tìm được, sau đó xé một mảnh áo thun cotton tận cùng bên trong của mình chèn mũi cho Triển Tiểu Liên, chờ Triển Tiểu Liên nhét vải vào lỗ mũi, người cũng trợn tròn mắt, cầm thú Yến còn đứng bên cạnh đấy.

Triển Tiểu Liên nghĩ nghĩ, hình như cô lần này không thấy cái không nên thấy, lần trước cũng là bởi vì chú đẹp trai nhà Nhóc Ngốc thuận lợi thoát thân, giữa cô và cầm thú Yến hẳn là không có cơ hội cùng xuất hiện nào khác mới đúng, nói như vậy có phải nghĩa là cầm thú Yến không có lý do muốn cắt lưỡi cô hay không?

Lôi Quá Khách còn muốn đi qua, bị Lôi Chấn kéo luôn đi, thằng nhóc này không có mắt à, cũng không thấy Yến gia cũng sắp muốn đá nó? Lôi Chấn cảm giác giống hai người lần trước, cảm thấy chỉ cần là con nhóc béo này xuất hiện, Yến gia sẽ muốn bắt nạt người ta, cũng không nhìn xem cô nhóc đáng thương thế nào, dù sao bị hắn bắt được sẽ ra sức bắt nạt.

Triển Tiểu Liên còn vội đi nhà dì út đấy, một trăm đồng cô khẳng định là không dám muốn, cô coi như người phụ nữ kia bồi thường cô một trăm đồng là được, gánh hai lỗ mũi bị vải nhét, bye bye với Yến Hồi: “Yến gia, ngài xem tôi như thế này, sẽ không trở ngại mắt lão ngài, tôi phải tranh thủ thời gian chạy đi, chậm tôi sẽ phải lưu lạc đầu đường, tôi dù gì cũng là nụ hoa của tổ quốc mà, ngài nói đúng không?”

Cầm thú Yến đang cười lạnh, sau đó vừa ném cái hộp nhỏ trong tay vừa quay một vòng quanh Triển Tiểu Liên, “Nụ hoa? Gia sao lại không nhìn ra chỗ nào giống nụ hoa?” Lúc đi đến trước mặt Triển Tiểu Liên duỗi tay ra, sờ lên ngực Triển Tiểu Liên, “Gia vừa thấy nơi này, còn tưởng rằng nụ hoa đã nở thành bông hoa rồi đấy.”

Trán Triển Tiểu Liên “vù” một cái bùng ra gân xanh, cô chủ động khiến anh Đầu Gỗ chiếm tiện nghi, nghĩ biện pháp muốn đổ gục anh Đầu Gỗ, đó là bởi vì cô thích An Lý Mộc, cô ước gì An Lý Mộc ăn sạch sành sanh cô, không có nghĩa là cô cũng mong muốn để cho người khác sờ chứ, huống chi đây là ngực cô, cầm thú này bây giờ không phải là ăn đậu hủ của cô chiếm tiện nghi của cô thì là gì? Cô cả ngày làm ngực bự xoa này xoa tẩm bổ này tẩm bổ cũng không phải là chuẩn bị cho hắn, thứ không biết xấu hổ này muốn làm gì?

Trong lòng Triển Tiểu Liên muốn đánh móc trái phải hắn hủy dung, cho hắn biết hoa vì sao đỏ như thế, nhưng cô cảm thấy chính mình nếu đánh thật, phỏng chừng sau mấy giây chính cô sẽ biết hoa vì sao đỏ như thế. Cô bây giờ chỉ có thể dè dặt dùng móng vuốt nhỏ không có dính máu của mình vân vê một góc ống tay áo của cầm thú Yến, cười theo: “Gia, cái này của tôi vẫn còn là bánh bao hấp nhỏ thôi, dựa vào bộ dạng lão nhân gia ngài, đấy là muốn người đẹp thế nào cũng có mà, mặc dù tôi đúng là ái mộ lão nhân gia ngài, nhưng mà điều kiện này của tôi quá thấp, đời này cũng là số ngửa mặt trông lên lão nhân gia ngài thôi.”

Cầm thú Yến nhìn chằm chằm cái tay bị vân vê của mình, sau đó nói: “Gia không chê, khó có con nhóc béo xấu như vậy ái mộ gia, gia dù thế nào cũng phải bày tỏ một chút, nhóc béo cưng nói có đúng hay không? Nể mặt cưng chủ động theo đuổi gia nhiều lần, gia gắng gượng cho cưng lên giường gia một đêm, còn về sau có cơ hội hay không, phải xem biểu hiện của cưng…”

Cằm Triển Tiểu Liên “bộp” một cái rớt xuống, cô chớp mắt hai cái, “Nhưng mà gia, tôi bây giờ còn là nụ hoa mà…”

Yến Hồi vươn tay, nâng luôn cằm Triển Tiểu Liên lên, nương ánh đèn ven đường nhìn hai lần, “Gia nếu nhớ không lầm, mười sáu? Mười bảy? Đừng nói cho gia mười ba tuổi, mấy năm trước cưng đã mười ba tuổi rồi.”

Triển Tiểu Liên ngẩn người, hả? Vội vàng lau nước mắt đau lòng, dè dặt không dấu vết dịch cằm mình từ trong tay hắn, sau đó chủ động cầm lấy khăn lông trắng người phía sau cầm thú Yến đang bưng trong tay, thật cẩn thận xoa tay cho hắn, “Gia này, tôi qua hết sinh nhật mới mười bảy, tôi bây giờ mới mười sáu thôi, gia, Yến đại gia, lão ngài có thể thiếu ấm giường sao? Ngài cũng đừng lấy tôi làm trò cười, tôi bây giờ căng thẳng lắm đấy. Nào nào nào, tôi cũng hơn một tháng không rồi, không thể bẩn cái tay tôn quý của lão nhân gia ngài ha…”

Lau xong tay cầm thú Yến, Triển Tiểu Liên lại nắm ống tay áo hắn rất dịu dàng buông ra, “Gia, nếu không có việc gì, vậy tôi phải đi trước, trễ hơn nữa, tôi sẽ không có xe…” Tiếp tục đọc “Thần phục – Chương 50”

Thần phục – Chương 49

Thần phục

  • Tác giả: Yến Tử Hồi Thì
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Chương 49 – Sợ cái gì gặp cái đó

Đúng như Triển Tiểu Liên đoán, tình địch không biết xấu hổ kia của Mục Hi nhanh chóng hot các trường đại học và cao đẳng lớn, không thể không nói tin đồn tình cảm uy thế mạnh mẽ vô cùng, nghe nói về sau nữ sinh kia không ở được Nhất Trung Bãi Yến nữa, không thể không chuyển trường, Triển Tiểu Liên sau khi nghe nói hừ một tiếng: “Sớm biết bây giờ làm gì lúc trước chứ?”

Vì chuyện này Triển Tiểu Liên cảm thấy mình trút giận thay Mục Hi, đi tìm Mục Hi đòi mời ăn, kết quả Mục Hi keo kiệt, chết sống không đồng ý, Triển Tiểu Liên chẳng những không kiếm được một chút cơm, còn bị Mục Hi lừa một chầu bún.

Mục Hi gần đây học bài ngày càng nghiêm túc, nói là vì trường quân đội điểm cao, không cố gắng không được, Triển Tiểu Liên thế mới biết Mục Hi là tính thi trường quân đội, cô nghĩ nghĩ, hình như trong tài liệu tuyển sinh lần trước An Lý Mộc đưa cho cô Bãi Yến không có trường quân đội, liền nhắc nhở cô ấy: “Nhóc Ngốc, Bãi Yến không có trường quân đội mà.”

Mục Hi gật gật đầu: “Tớ biết chứ.”

Triển Tiểu Liên trừng mắt to: “Vậy cậu còn thi?”

Mục Hi cũng trừng mắt nhìn cô: “Bãi Yến không có, chỗ khác không phải có à?”

Triển Tiểu Liên biết mà, Nhóc Ngốc căn bản không đem nhân tố bên cạnh cô ấy vào suy nghĩ, cô ấy chỉ đơn thuần muốn thi trường quân đội, Triển Tiểu Liên chớp chớp mắt, lập tức liền nghĩ tới khuôn mặt chú đẹp trai, xem thường, chú đẹp trai nếu biết Nhóc Ngốc một lòng một dạ thi trường quân đội không để chú ấy vào lòng, không biết sẽ phản ứng ra sao đây.

Quay đầu nhìn Mục Hi, Mục Hi đang cúi đầu đọc sách đấy, Triển Tiểu Liên không nói cái gì, mặc kệ, dù sao cô có anh Đầu Gỗ rồi, mặc dù chú đẹp trai rất tốt rất tuấn tú rất dịu dàng, nhưng mà cũng không phải là của cô, cô vẫn là thích anh Đầu Gỗ của cô.

Lại đến ngày nghỉ cuối tuần, Triển Tiểu Liên vốn tính ở tại Bãi Yến trải qua cuối tuần với An Lý Mộc, kết quả mẹ cô gọi điện thoại cho nhà trường, thầy cô báo Triển Tiểu Liên đi nghe điện thoại, mẹ Triển Tiểu Liên nói với cô bố cô đi trường nơi khác khảo sát học tập, dì út lúc lên lầu bị ngã, mẹ cô cuối tuần phải đi thăm hỏi các gia đình học sinh, thực sự không có thời gian, sai Triển Tiểu Liên đi Thanh Thành thăm dì út, thuận tiện đi chăm sóc hai ngày.

Kế hoạch ngọt ngào của Triển Tiểu Liên cùng với anh Đầu Gỗ trong nháy mắt hóa thành bọt nước, cô chạy đi nói với An Lý Mộc, An Lý Mộc có thể có ý kiến gì? Triển Tiểu Liên thích nhất dì út cô, dù thế nào cũng phải đi một chuyến.

Triển Tiểu Liên ủ rũ: “Ngày mai của em sớm ngâm nước nóng rồi, em thật vất vả mới đợi được một tuần.”

An Lý Mộc không nói gì, nhưng vừa nhìn thấy khuôn mặt nhỏ nhắn khổ sở của Triển Tiểu Liên, nghĩ đến mình tối hôm nay không có ca trực, sờ sờ đầu cô: “Không có việc gì, anh bây giờ đưa em đi Thanh Thành, đến nhà dì út em, ngày mai là có thể ngủ nướng.”

Triển Tiểu Liên vừa nghe, vui vẻ như gì, “Anh Đầu Gỗ em chỉ biết anh đối xử với em tốt nhất.” Tiếp tục đọc “Thần phục – Chương 49”

Trầm nịch – Phiên ngoại 1 – Chương 5

Trầm nịch – Phiên ngoại

Đệ ngũ chương

Từ chỗ Minh vương Hà Hoan đi ra, Khổng Tắc Huy rất hài lòng Diêm Hoán không nói hai lời đã đồng ý đề nghị của y tâm tình vô cùng tốt trở về. Mới vừa đi chưa được mấy bước, có người tiến lên bẩm báo:

“Khổng thống lĩnh, Lý phó thống lĩnh cầu kiến nhiếp chính vương bệ hạ.”

Khổng Tắc Huy nhíu mày: “Nhiếp chính vương bệ hạ còn chưa có dậy đâu. Lý phó thống lĩnh ở đâu?”

“Ở ngoài Nhân Tâm đường.”

Ngoài Nhân Tâm đường chỉ trên thực tế là ngoài “cung” Nhân Tâm đường. Khổng Tắc Huy theo người bẩm báo đi ra ngoài cung, liền nhìn thấy Lý Thao đứng đó. Nhìn thấy Khổng Tắc Huy, Lý Thao chắp tay hành lễ: “Khổng thống lĩnh.”

Khổng Tắc Huy nói thẳng: “Nhiếp chính vương bệ hạ còn chưa có dậy, chuyện gì?”

Lý Thao nhìn nhìn hai bên, thị vệ hai bên lập tức đứng ra thật xa, sau đó hắn tiến lên thấp giọng nói mấy câu bên tai Khổng Tắc Huy. Ấn đường Khổng Tắc Huy nhíu thật chặt, nhỏ giọng nói: “Ngươi đi Thái Y viện tìm Dung thái y, bảo hắn trước tiên qua xem thử, đợi nhiếp chính vương bệ hạ dậy ta lập tức nói cho người biết.”

“Được. Ta chính là không biết chuyện này có nên bẩm báo nhiếp chính vương bệ hạ hay không.”

Khổng Tắc Huy nói: “Chuyện này đừng truyền đến chỗ Minh vương, ngươi cẩn thận hành sự.”

“Đã hiểu.”

Nhận được chủ ý của Khổng Tắc Huy, Lý Thao uống được viên an thần, lập tức liền đi. Nhìn Lý Thao đi xa, Khổng Tắc Huy sờ sờ cằm. Suy nghĩ hồi lâu, y xoay người rời đi.

Diêm Hoán rất sảng khoái đồng ý yêu cầu của Khổng Tắc Huy, Hà Hoan sau khi biết cũng không có gì bất mãn, dù sao hắn cũng không xuất cung. Hà Hoan rời giường ăn đồ ăn sáng liền đi thỉnh an hoàng đế ca ca, vừa nghe hoàng đế ca ca còn chưa dậy, hắn đã hiểu việc đời cũng biết hoàng đế ca ca vì sao còn chưa có dậy. Vừa lúc, hắn đi chơi cùng cháu trai nhỏ.

Hà Hoan tới, Diêm Nhật có thời gian ăn cơm. Hà Hoan vừa nhìn thấy Diêm Nhật cũng rất hiểu rõ nói: “Diêm Nhật, ngươi ăn cơm đi, ta trông Hựu Hựu.”

Tiểu hoàng đế ngồi chơi dưới đất ngửa đầu nhìn về phía Diêm Nhật.

Diêm Nhật hành lễ với Hà Hoan, cảm kích nói: “Nô tài lập tức sẽ quay lại, bệ hạ liền giao cho vương gia.”

“Không sao không sao, ngươi mau đi đi.”

Ôm lấy cháu trai, Hà Hoan ngồi xuống, cầm lên một cái trống bỏi đùa cháu trai. Nhưng mà tiểu hoàng đế Tần Gia Hựu tựa hồ không có hứng thú đối với trống bỏi, bé nhìn Diêm Nhật rời đi, kéo kéo tay áo hoàng thúc.

“Nhật Nhật ăn, con cho Nhật Nhật ăn.” Nói xong, bé dẩu môi lên, Nhật Nhật rõ ràng đã ăn cơm cơm xong rồi, sao vẫn còn muốn ăn cơm cơm?

Hà Hoan không rõ, thấy cháu trai mất hứng, hắn buông trống bỏi, hỏi: “Làm sao vậy, Hựu Hựu?”

“Nhật Nhật ăn rồi.” Tần Gia Hựu vỗ vỗ cái bụng nhỏ của mình, “Nhật Nhật ăn rồi, ăn cơm cơm của Hựu Hựu.”

Hà Hoan vẫn không rõ, một vị ma ma nhịn không được xen mồm: “Bệ hạ nói là Diêm thống lĩnh đã ăn cơm bệ hạ thưởng cho rồi.”

“À.” Hà Hoan hiểu. Mấy người bọn họ đều biết cháu trai mỗi ngày cơm nước còn dư lại đều “phạt” Diêm Nhật ăn. Hắn cười sờ sờ khuôn mặt cháu trai, nói: “Cơm của Hựu Hựu quá ít, không đủ để Diêm Nhật ăn.” Nói xong, hắn khoa tay múa chân một chút, “Diêm Nhật phải ăn nhiều như vậy mới có thể ăn no.”

“Ưm…” Tiểu hoàng đế không rõ.

Hà Hoan sai ma ma và thị nữ trong phòng lui ra, nhân cơ hội dạy dỗ cháu trai.

“Hựu Hựu, Diêm Nhật mỗi ngày chăm sóc con rất vất vả nha. Con xem, gã mỗi đêm đều ngủ trên cái giường đó, áo quần cũng không cởi được. Mỗi ngày còn phải chờ con ngủ hoặc là chơi đùa mệt mỏi mới có thời gian rảnh ăn cơm. Hựu Hựu, Diêm Nhật trung thành với con như thế, con có phải cũng không nên luôn làm khó gã hay không? Ngoan ngoãn ăn cơm?” Ai cũng biết tiểu hoàng đế đặc biệt kén ăn, ai cũng biết Diêm Nhật chăm sóc tiểu hoàng đế có bao nhiêu vất vả.

“Ưm…” Tần Gia Hựu tiểu hoàng đế không hé răng, miệng dẩu lên dẩu lên.

Hà Hoan hôn hôn mặt cháu trai, vỗ vỗ bé: “Hựu Hựu không kén ăn, ngoan ngoãn ăn cơm, như vậy Hựu Hựu sẽ khoẻ mạnh. Hựu Hựu khoẻ mạnh, Diêm Nhật sẽ yên tâm, Diêm Nhật yên tâm, gã sẽ không mệt mỏi như vậy nữa.” Tiếp tục đọc “Trầm nịch – Phiên ngoại 1 – Chương 5”