Bỏ qua nội dung
27/02/2020 / ~ Yappa ~

Domain tieuxuyen.com đang bị block trên Facebook

Ôi tin không lành rồi cả nhà. Không hiểu vì lý do gì mà link tieuxuyen.com của tớ bị vi phạm Tiêu chuẩn cộng đồng của Facebook rồi huhuhu 😭😭😭

Hậu quả là các video sub đăng lên Facebook đang bị block theo không thể xem được.

Vụ này tớ đã từng có kinh nghiệm xử lý vì bên TTV cũng từng bị chặn link như vậy. Nên hi vọng mọi người có thể cùng hỗ trợ unblock domain giúp tớ nha :((((

Tình trạng hiện tại là khi share link web tớ tại Messenger, đăng status hoặc comment Facebook có chứa chữ tieuxuyen.com thì đều không thể gửi đi được.

Cách xử lý sẽ là vào trang sau:
https://developers.facebook.com/tools/debug/?q=tieuxuyen.com

Nếu bạn nhìn thấy dòng sau đây thì có nghĩa domain vẫn đang bị block

We can’t review this website because the content doesn’t meet our Community Standards. If you think this is a mistake, please let us know.
Chúng tôi không thể xét duyệt trang web này vì nội dung không tuân thủ Tiêu chuẩn cộng đồng của chúng tôi. Nếu bạn cho rằng đây là sự nhầm lẫn, vui lòng cho chúng tôi biết.

Mọi người sẽ bấm vào chữ let us know hoặc cho tôi biết, Facebook sẽ mở một form để điền. Tại đây các bạn có thể tự điền giải thích cho Facebook biết liên kết dẫn tới trang này không hề có vấn đề gì vi phạm quy định của Facebook nhé.

Nội dung điền có thể viết như sau, nhưng nên viết theo giọng văn của bạn để tránh Facebook hiểu nhầm là copy and paste nha.
– Đây là trang blog cá nhân, nội dung đều tuân thủ Tiêu chuẩn cộng đồng của Facebook
– Việc không xét duyệt là một sự nhầm lẫn
– Nếu có thể thì bạn hãy tự viết thêm lý do gì mà bạn cho là hợp lý

Cảm ơn mọi người. 😢

07/02/2016 / ~ Yappa ~

Bạn muốn tớ làm gì trước?

Bạn có biết tớ có một cái lịch bất thành văn khi đăng nội dung trong blog không ^^

Lịch này đơn giản lắm
1. 1 hoặc 2 chương ngôn tình
2. 1 hoặc 2 chương đam mỹ
3. Nội dung bất kỳ khác 2 nội dung trên (1 hoặc 2 bài)

Từ trước tới giờ thì tớ toàn chọn việc làm ở cái số 3 theo ý thích, hoặc đơn giản hơn là làm cái nào dễ nhứt :P Thế nên thành ra có nhiều dự án thuộc cái số 3 bị tớ bỏ rơi hơi bị lâu luôn >.<

Thế nên từ giờ tớ sẽ trao cho các bạn, những người đọc của blog tớ quyết định cái các bạn muốn xem, tức là muốn tớ làm trước khi đến bước số 3 phía trên. 1 đợt poll sẽ được mở cho tới thời điểm tớ xong chương đam mỹ thứ 2. Sau đấy tớ sẽ mở đợt mới. Và nội dung được vote nhiều nhất trong đợt đó sẽ được tớ thực hiện. Nếu nhiều phương án có cùng số vote thì tớ sẽ tự chọn 1 trong số đó. Trong trường hợp không có ai quan tâm đến poll thì tớ lại tiếp tục làm theo ý mình như trước thoai, há há XD~

Bình chọn đợt 15/11 là Tùy cậu, muốn làm cái nào trước cũng được

Mở poll đợt mới

Các bình chọn cũ

Trang: 1 2

28/02/2021 / ~ Yappa ~

Minh tinh khuyến khích sư (NPH) – Convert – Đến chương 60

Tên gốc 明星鼓励师(NPH)
Hán Việt Minh tinh cổ lệ sư (NPH)
Tác giả Đức Phù
Thể loại Ngôn tình, NP, giới giải trí, sắc

Xem chi tiết…

16/02/2021 / ~ Yappa ~

Công bốn, xin đi theo tình tiết – Chương 25

Công bốn, xin đi theo tình tiết

  • Tác giả: Ngũ Sắc Long Chương
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Chương 25 – Ân oán đời trước

Có lẽ là sự chói lọi của Bách Độ che mắt mọi người, có lẽ là chỉ số thông minh của tác giả chúng ta đây quá thấp đến mức ảnh hưởng nhân vật dưới ngòi bút, lời nói dối rõ ràng không đáng tin như thế lại bị quần chúng tiếp nhận rộng khắp rồi.

Có điều bất kể nói thế nào, mọi người đều tin ta là người xuyên việt, tin ta là nhân vật chính của quyển sách tiếp theo; đối với ta trái lại chỉ có lợi. Vô luận là nhân vật phụ chủ yếu cũng tốt, diễn viên quần chúng bối cảnh cũng thế, ngoại trừ người nhìn xa trông rộng tỉnh táo như ta đây, lại có ai có thể kháng cự sự hấp dẫn tăng thêm số lần lên sàn chứ?

Lời nói dối này đã có thể khiến mọi người bạch đạo vứt bỏ ý định giết ta ngược đãi ta, thổi phồng ta và Tiển Băng Nhận không thua nhân vật chính chính quy Ngọc Lam Yên không bao nhiêu, như thế trong Lam Dương cung này, tất nhiên cũng sẽ có người bị đất diễn lên sàn che đi lý trí, có thể để ta thu mua lợi dụng.

Ta cúi đầu ngồi dưới đất, cổ đau nhức nhối, trong lồng ngực khó chịu muốn ói, xanh tím khó coi khắp cả người lại đều rơi vào trong mắt đại địch cả đời. Cho dù vậy, ta vẫn đè không được xu thế nhếch miệng lên. Thắng bại vinh nhục nhất thời coi là cái gì, miễn là ta còn có ba tấc khí này, tương lai chung quy có một ngày lật bàn!

Ta một tay chống đất, lắc qua lắc lại đứng dậy, bước qua trước mặt Thu Lam Tự, từ trên bình phong cầm lấy quần áo còn thừa lại mặc vào. Y sớm đã quay đầu đưa lưng về phía ta, mãi đến khi ta thay xong quần áo mới nói: “Bản tọa lúc trước không hợp quản giáo sơ ngươi, để ngươi phóng đãng vô hạnh như thế. Kể từ hôm nay, ngươi cứ lưu lại bên cạnh bản tọa, nhất cử nhất động đều không được thoát khỏi hai mắt ta!”

Ta chỉ đáp y một tiếng cười lạnh, đẩy bình phong đi ra ngoài, từ trong tay một thị nữ cầm lấy khăn mặt, ngồi trên ghế tròn lau ố nước trên chân, liền có con hầu quỳ đi giầy tất thay ta, phía sau lại có người đi lên búi tóc thay ta.

Chải tóc không biết xuất phát từ tâm lý gì, còn để lại một lọn tóc dài hai bên tóc mai ta, phía sau cũng không cột lên toàn bộ, mà là xõa một nửa trên vai — ta từ trong gương nhìn lại, không ngờ vô cùng tương tự cách ăn mặc của Ngọc Lam Yên; cả đến bộ quần áo của ta đây, cũng là đồ đen cùng hệ màu với hắn.

Không biết Thu Lam Tự là tính nhìn ta trông áo nhớ người, hay là trong cung bọn họ chỉ quần áo ba loại màu sắc như thế, ta hiện tại là con y, không thể áo trắng giống nô bộc, đành phải ăn mặc giống như đồ nhi yêu dấu của y.

Trên mười ngón tay ta còn nhuộm nước hoa móng tay, thế nào cũng rửa không đi, liền giao cả tay cho những người hầu kia xử lý. Thu Lam Tự lại không kiên nhẫn chờ ta, bước ra khỏi bình phong rời đi trước. Sau khi y đi đám người trong phòng này cũng dường như sống lại, mặc dù vẫn là không nói lời nào, ánh mắt động tác lại đều linh hoạt hơn vừa nãy rất nhiều, có mấy người gan lớn chút đã bắt đầu liếc trộm về phía ta.

Đợi sau khi áo mũ đều buộc xong, đệ tử lớn tuổi Thu Lam Tự vừa mới khâm điểm kia bèn qua đây hành lễ với ta nói: “Thiếu cung chủ, cung chủ có lệnh, mời ngài đến Lan các gặp.”

Ta liền theo đệ tử kia ra khỏi phòng tắm, rẽ qua mấy cái hành lang, tới bên trong một thủy các. Vừa mở cửa phòng, ta liền bị đầy giá thư tịch bên trong phòng hấp dẫn, lại không rảnh đi quản đệ tử dẫn đường kia đi hay ở. Gian phòng chứa sách này không tầm thường, hơn mười mấy giá sách sắp xếp theo thứ tự, phía trên ghi rõ môn phái, thế gia, nhân vật, lại là tập hợp chỗ tinh túy quan trọng nhất của võ công các phái lớn thiên hạ.

Người tập võ nào trước mặt bí tịch võ học còn khống chế được. Ánh mắt ta theo hàng loạt ngăn tủ trượt xuống, tay đã không tự giác từ trong quầy bên mình cầm một quyển sách mở ra.

Cúi đầu nhìn lại, viết trên sách kia lại cực kỳ tương tự công pháp ma giáo ta, mà lại còn dường như cao hơn ta học thuở nhỏ một bậc. Có lúc chỉ mấy lời cực ít đã có thể tháo gỡ chỗ ta tập võ nhiều năm không thể lĩnh hội, có chỗ lại là tinh thâm ảo diệu, ta ngay cả giải cũng không biết giải ra sao.

Đang xem say mê, chợt nghe thanh âm Thu Lam Tự vang lên phía sau ta: “Bản bí tịch này vốn nên là tồn trong địa cung ma giáo, cần lúc Bách Lý Phong Cương bắt cóc Yên nhi sau này rơi vào trong tay Yên nhi, để cho hắn luyện thành võ công tuyệt thế, chạy khỏi ma giáo.”

Nghe thấy thanh âm này, ta liền không khỏi toàn thân run lên, khép “bộp” bí tịch trong tay lại, trong lòng lại là tầng tầng nghi ngờ.

Đây chính là quyển bí tịch tác giả ngay từ đầu đã thiết kế đặt trong địa cung giáo ta? Hèn chi trong quan tài cha ta chỉ có quyển thiết lập hố nhi tử, thì ra bí tịch chân chính là bị Thu Lam Tự trước một bước trộm đến đây.

Nhưng vậy cũng không đúng ha! Y rõ ràng chưa từng tiến vào ma giáo — vả lại y không phải nơi chốn muốn bảo vệ Ngọc Lam Yên, sao lại chịu mạo hiểm để tiểu thụ kia đi không đúng tình tiết, đem sách này đến Lam Dương cung trước thời hạn?

Ta đang suy nghĩ bí ẩn trong đó, y đã vươn tay rút sách kia ra, thuận tay lật mấy trang, ánh mắt đảo qua trên mặt ta liền chuyển hướng ngoài cửa sổ, dửng dưng nói: “Năm đó Sương Nhận giáo chủ vì để cho nhi tử của gã sống, chủ động đưa sách này tới cho bản tọa, chỉ cầu ta giúp gã trôi qua đoạn tình tiết này, để lại cho nhi tử chưa ra đời của gã một đường sống… Ai ngờ tác giả nửa đường sửa lại thiết lập, Bách Lý Phong Cương lại thành nhi tử ta.”

Cha ta… Hắn chỉ lộ mặt trong hồi ức của Thu Lam Tự sau này, đối với nhi tử như ta đây hẳn cũng không có ấn tượng gì, càng không có khả năng có cảm tình gì, lại từng vì ta đi cầu xin BOSS này, thậm chí còn cầm bí tịch bản giáo đổi y tha ta một mạng…

Này, cha người bảo ta nói cái gì cho phải đây? Người nếu trực tiếp đem bí tịch ra dạy ta, nhi tử của người hiện tại có thể để người ta đè qua đè lại còn mang thai như thế ư? Ta nếu như võ công có thể tương đương họ Thu này, bây giờ căn bản cũng không cần cầu y cho ta một con đường sống nha! Xem chi tiết…

13/02/2021 / ~ Yappa ~

Công bốn, xin đi theo tình tiết – Chương 24

Công bốn, xin đi theo tình tiết

  • Tác giả: Ngũ Sắc Long Chương
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Chương 24 – Làm công cũng phải thủ thân

Ta từ trên người Long Cửu rút kiếm ra, nhìn y đau đến mức toàn thân co rúm, cuối cùng hai mắt nhắm nghiền chung quy bình tĩnh, trong lòng chỉ cảm thấy một mảng trống rỗng, không nghĩ ra gì hết. Ngay cả trước mắt đứng đại địch như Thu Lam Tự cũng không để ý nữa, chỉ chống mũi kiếm trên mặt đất, hai tay giữ chặt trên thân kiếm, mới có thể chống chọi bản thân không ngã xuống.

Bóng dáng Long Cửu dính đầy máu tươi càng lúc càng mơ hồ, ta thở dốc một trận, trong tai ầm vang một mảnh, trước mắt chỉ thấy ánh vàng chớp nháy, eo dần dần khom xuống, xương ngực đã dán lên chuôi kiếm, cộm hơi đau.

Song sau cổ áo bỗng bị người dùng sức kéo, một âm thanh không nhuộm khói lửa thánh thót vang lên bên tai ta: “Kẻ phản bội chủ, chết không đáng tiếc. Ngươi đã giết y, sao còn dao động tâm chí vì y?”

Cái tay kia đột nhiên siết chặt, kéo đến mức ta đứng không vững, gần như sắp ngã vào lòng y. Âm thanh luôn luôn dửng dưng hờ hững của Thu Lam Tự lại có thể biến điệu, đầu ngón tay lạnh buốt quẹt lên thịt da ở cần cổ ta, nghiêm nghị hỏi: “Đây là gì?”

Ta hơi lảo đảo, gắng sức đứng vững, kéo khóe miệng cười một tiếng, hỏi lại y: “Các hạ có mắt, nhìn không ra đây là gì ư?”

Mày dài của y nhíu lại, vung tay ném ta xuống đất, nửa là chán ghét nửa là uất hận nhìn chằm chằm ta hỏi: “Ngươi rõ ràng nên mối tình thắm thiết với Yên nhi, vì hắn không màng sống chết, sao lại có thể chạm vào kẻ khác sau lưng hắn? Lẽ nào thị vệ kia chính là bị ngươi nắm trên tay mới phản bội Yên nhi, ngược lại trung tâm với ngươi?”

Thần sắc y mưa nắng thất thường, ánh mắt quét tới quét lui trên người ta và Long Cửu, khóe mắt co giật càng lúc càng kịch liệt. Đang khi ta cho là y sau một khắc sẽ một chưởng đánh chết ta bồi tội cho Ngọc Lam Yên, y lại một phen xách cổ áo ta, cưỡng ép đè nén cơn giận dữ lạnh lùng nói: “Tác giả lúc trước viết không sai, bản tọa sớm nên tự tay dạy dỗ ngươi, cũng không đến nỗi để ngươi biến thành bộ dáng hoang đường háo sắc bây giờ!”

Y võ công cực cao, xách nam tử cao lớn ta đây chỉ như không có gì, xuyên qua gian y quán kia, đạp lên nóc nhà, rẽ trái rẽ phải trong thành Cô Tô, cuối cùng dừng trong một ngôi lầu tại ngoại ô.

Lầu kia xây khí thế cực kỳ hùng hồn, gác mây thềm cao, uốn lượn thanh tịnh; bên trong xà khắc trụ vẽ, rèm châu lụa gấm, giống như thiên cung. Có điều ta đoạn đường này bị y lắc lư đến loạn xà ngầu, thực sự là không có sức thưởng thức loại cảnh đẹp này, vừa chạm đất là chỉ biết chống lại từng đợt buồn nôn, bước chân lung lay mấy cái mới đứng vững.

Thu Lam Tự mặt trầm như nước, vẻ không vui bộc lộ trong lời nói, sai một đám người hầu áo trắng trên nhà chính: “Ném súc sinh này vào thủy lao thanh tỉnh mấy ngày!”

Đám người kia đi đến trước mắt ta mới nhìn rõ, đều là một vài nam nữ thiếu niên mặt đẹp xuất trần, trước mặt Thu Lam Tự cũng không dám thở mạnh, đáp tiếng liền vây lên. Ta vung tay áo dài trước mặt, hiên ngang nói: “Bản tọa tự biết đi, không cần các ngươi động thủ!”

Những người đó đều dường như không nghe thấy lời ta, chỉ nhìn về phía Thu Lam Tự. Nhìn thấy y gật đầu ra hiệu, mới hoặc cúi người hoặc hành lễ với ta, có một nữ tử dẫn đường đằng trước, người còn lại thì vây ta ở giữa, người nào người nấy rút binh khí ra hướng về phía ta, quây quanh ta chậm rãi đi về phía trước.

Lần trước trong ma giáo trước tiên đã trúng một chưởng của y, lại chịu hai mươi roi, lúc này có thể lông tóc không tổn thương giam vào địa lao đã xem như là vận khí không tệ. Chẳng qua nơi này là chỗ của Lam Dương cung, đệ tử chỉ nhìn mã ngoài là biết chất lượng cao hơn ma giáo chúng ta không ít, dưới đất lại không có bí đạo tác giả tiết lộ cho ta, muốn chạy trốn chỉ e cũng vô cùng khó khăn.

Bây giờ có thể làm cũng chỉ có tiết kiệm thể lực, gắng sức phục hồi tổn thương kinh mạch. Dù sao Thu Lam Tự muốn giết ta chỉ là chuyện nhấc tay, phòng bị cũng thế, phản kháng cũng vậy đều là hành vi vô dụng, chẳng thà yên tâm chờ xem y xử trí ta như thế nào.

Đi đến cuối địa lao, chính là thủy lao Thu Lam Tự mới vừa nói, những đệ tử kia đều lùi về phía sau ta, một người trong đó mở cửa lao thay ta, ta liền giẫm thềm đá đi xuống, từng bước một đạp trong nước lạnh buốt thấu xương.

Nhiệt độ đông lạnh đến mức trái tim con người cũng sắp tê dại này, giống như hai tháng trước, ta tại bên dưới ma giáo nhảy vào cái đầm lạnh ấy. Khi đó ta không biết bơi, sau khi hốc mấy ngụm nước thì chìm luôn xuống đáy đầm, là ảnh vệ Long Cửu kia một đường kéo ta từ đáy nước bơi ra ngoài.

Lúc ấy khi nhảy xuống nước, ta còn ngóng trông từ đấy thoát khỏi Thu Lam Tự, mời chào Long Cửu làm việc thay ta, lại ngủ đông góc tối chờ sau khi quyển sách này kết thúc trùng chỉnh ma giáo; mà nay đứng giữa nước đá ngang ngực nơi này, trước mắt lại chỉ có đệ tử Lam Dương cung tay cầm dao sắc, càng không một người sẽ nói cho ta biết, nước đầm băng hàn, không có lợi đối với thân thể ta…

Ta đứng bên cạnh thủy lao, mặc cho đệ tử cùng theo vào khóa tay trên tường đá. Trong lao gợn nước trong vắt, phản chiếu bó đuốc bên ngoài, từng mảng từng mảng nhuộm mặt nước thành màu đỏ cam, nhìn lại có mấy phần ấm áp. Nhưng tự mình đứng trong nước nơi này, lại chỉ cảm thấy nước đá không ngừng ăn mòn trên người, cẳng chân đông lạnh đến chuột rút, ngực cũng ép tới mức hít thở không thông.

Ngâm trong nước lạnh như thế thêm mấy ngày, nói không chừng sẽ sảy thai, ngược lại giảm đi phiền toái uống thuốc. Nếu muốn ta cầu xin Thu Lam Tự tìm đại phu xem khoa này cho ta, ta còn thật không bằng mang theo nó chết cho xong, dù sao Lam Dương cung thế nào cũng phải phối bộ quan tài cho ta.

Trong lao không phân ngày đêm, không biết ngâm bao lâu, Thu Lam Tự cuối cùng lại nhớ tới ta, phái người một lần nữa vớt ta ra, đưa đến trước mặt y. Tuy nói Giang Nam giữa tháng chín không khác nhiệt độ giữa mùa hạ Tây Vực bao nhiêu, nhưng quần áo trên người ta tất cả đều ướt đẫm, tóc ướt sũng vắt trên lưng, gió vỗ trên đường, đông lạnh đến mức toàn thân đều đang run cầm cập.

Thu Lam Tự như cũ là một bộ áo đỏ, cao cao tại thượng nhìn ta, ánh mắt còn lạnh hơn gió thu bên ngoài, chần chừ mấy lần chỗ cổ áo ta, bèn nhíu mày quay đầu lại dặn bảo một đệ tử thân phận hình như khá cao phía sau: “Gọi người tắm gội thay quần áo cho thiếu cung chủ, lát nữa dẫn gã đến Lan các gặp ta!”

Đệ tử lớn tuổi kia liền khom người đáp một tiếng, mang theo vài người hầu áo trắng một lần nữa quây quanh ta, ai nấy im hơi lặng tiếng, cung kính dẫn ta vào phòng tắm, lại có vài nữ tử qua hầu hạ ta thay quần áo.

Ta sợ trên người còn có dấu vết lưu lại lúc trước, liền phái các nàng đều chờ sau bình phong, tự mình cởi quần áo bước vào trong ao nước nóng. Xem chi tiết…

14/12/2020 / ~ Yappa ~

Thần phục – Chương 102

Thần phục

  • Tác giả: Yến Tử Hồi Thì
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Chương 102 – Nhà họ Long ở Tương Giang

Ba Triển Tiểu Liên mang cô đi Tương Giang là trước khi nghỉ đã lập kế hoạch, Triển Tiểu Liên vì chuyện này còn mưu đồ rất lâu, nghe nói phía Tương Giang có vài thứ rất rẻ, cô còn hăm he tính đòi tiền ba cô mua một vài thứ tốt về đấy. Vì thế lúc Yến Hồi vẻ mặt mất hứng nói không được, trên mặt Triển Tiểu Liên không có chút dấu hiệu tức giận nào, mà là trực tiếp ôm cánh tay hắn làm nũng: “Gia, Yến đại gia, tôi biết lão ngài không thiếu phụ nữ, ngài chính là mất hứng tôi quay đầu chạy thôi. Tôi biết, nhưng mà tôi cũng không phải đi chơi, tôi là đi khám mắt mà. Ngài nói tôi nếu như ra ngoài chơi ấy là không hợp lý, tôi đây không phải là có việc đứng đắn phải làm ư? Gia, lão ngài khai khai ân đi, tôi trở về mang theo quà cho anh ha.”

Triển Tiểu Liên nói mặt không đỏ tim không đập tay không tê, Yến đại gia tỏ vẻ mất hứng quay đầu không nhìn cô, Triển Tiểu Liên liền chủ động sáp trước mặt hắn, “Gia, ngài đừng tức giận nữa mà. Tôi cũng đã thế này, lão ngài cười cười với tôi đi. Nếu không tôi cảm thấy làm nũng rất thất bại. Nếu không gia, tôi hát một bài cho lão ngài nhé? Bảo đảm anh thích nghe…”

Yến Hồi cuối cùng quay đầu lại nhìn cô một cái, tay lôi kéo ấn một cái vào lòng, cười tà nói: “So sánh với ca hát, gia càng muốn nghe cưng kêu mấy tiếng…”

Triển Tiểu Liên vươn tay liền vòng lấy cổ hắn, lưu manh nói: “Gia, ngài cứ yên tâm đi, tôi kêu bảo đảm nghe hay hơn người phụ nữ anh vừa mới mang về.”

Yến Hồi bật cười “khì” một tiếng, đè cô lên trên người mình: “Gia nói, cưng con nhóc này sao lại lưu manh như vậy chứ?”

Triển Tiểu Liên lập tức đáp: “Như vậy mới xứng với thân phận đại lưu manh tôn quý vô cùng của gia nha.”

Cũng không biết là lời của Triển Tiểu Liên lấy lòng Yến Hồi hay là thái độ nhận sai của cô làm cho hắn hài lòng, dù sao Yến Hồi sau đó không nhắc chuyện không cho cô đi nữa, chẳng qua là cả một ngày, Triển Tiểu Liên đều bị thân hình cao lớn của hắn ép đi dạo cùng hắn. Buổi tối Triển Tiểu Liên thương lượng với hắn muốn về nhà dì út, kết quả Yến Hồi trực tiếp sai người đóng chặt cửa: “Tưởng gia ngu? Cưng đi rồi ai cùng gia? Gia vừa mới đuổi đám mỹ nhân đó của gia, cưng nếu dám đi gia sẽ đánh gãy chân cưng.”

Triển Tiểu Liên: “…” im lặng, mới nói: “Nhưng mà gia, tôi phải nói với dì út tôi như thế nào? Tôi mới nghỉ ngày đầu tiên, tôi hứa với dì út tôi ở nhà dì ba ngày, sau đó sẽ đi Tương Giang…”

Yến Hồi mắt lé nhìn cô, “Vậy gia gọi điện thoại nói một tiếng giúp cưng…”

Triển Tiểu Liên vừa nghe, yên lặng tự giác cầm điện thoại lên gọi điện thoại cho dì út, muốn Yến đại gia gọi điện thoại? Quên đi, cô còn muốn sống thêm hai năm đấy.

Ba ngày ở Thanh Thành, Triển Tiểu Liên chính là lừa gạt mà qua, bên này dỗ dành bên kia nói dối, làm cháu của con rùa rụt đầu trước mặt Yến đại gia, về nhà dì út dì út rất không vui với hành vi không ở nhà của cô, còn bị dì út lườm, Triển Tiểu Liên cảm thấy người khổ nhất trên đời chính là cô. May mà những ngày đau khổ không bao lâu, ba cô ở nhà gọi điện bảo cô sớm quay về thu xếp đồ đạc.

Trước kia Triển Tiểu Liên nhỏ tuổi, ba cô sợ cô có phản ứng gì không tốt, không dám mang cô đi máy bay, nay cô cũng lớn như vậy rồi, thân thể khỏe mạnh hơn hồi bé không ít, cho nên để không chịu khổ trên đường, ba Triển Tiểu Liên đã nói với cô hai người lần này sẽ đi máy bay. Triển Tiểu Liên lần đầu tiên đi máy bay rất căng thẳng, nhưng cô biết máy bay tỉ lệ tai nạn thấp, an toàn hơn ô tô nhiều, vì thế căng thẳng thì căng thẳng, vẫn là dám ngồi.

Trên đường ba Triển Tiểu Liên nói với cô, lần này ngoại trừ kiểm tra thử có thể gỡ kính mắt hay không, còn có chuyện chính là đi nhà họ Long, Triển Tiểu Liên chớp chớp mắt hỏi: “Ba, nhà họ Long là nhà ai?”

Ba Triển Tiểu Liên giải thích: “Ba anh lần trước đến nhà chúng ta làm khách có còn nhớ không?”

Triển Tiểu Liên vừa nghe, không khỏi bĩu môi: “Thì ra là nhà bọn họ à. Đi thì đi thôi, dù sao cũng không phải thường trú, con không có vấn đề.”

Ba Triển Tiểu Liên nhìn phản ứng của cô không khỏi nở nụ cười: “Không phải ở chung với mấy anh trai rất vui? Sao lại vẻ mặt không tình nguyện? Đúng rồi Tiểu Liên, đi cũng không thể tùy tiện giống như ở nhà, chúng ta lần này chính là khách.”

Triển Tiểu Liên mắt trợn trắng: “Yên tâm đi ba, con xem chính là không đáng tin như thế? Đạo làm khách con vẫn hiểu.”

Nói thì nói như thế, nhưng lúc Triển Tiểu Liên nhìn thấy Long Trạm đến đón máy bay, vẫn làm một vẻ mặt không đáng tin, mắt lé bĩu môi vẻ mặt khinh thường. Thật ra một chút cũng không trách vẻ mặt này của Triển Tiểu Liên, thật sự là Long Trạm khiến cô cạn lời, ba cô nói Long Trạm ở Bãi Yến chảy máu mũi là vì thủy thổ không hợp, sao anh ta cũng đã về Tương Giang thời gian dài như vậy rồi, bệnh thủy thổ không hợp này còn chưa khỏi?

Máu mũi của Long Trạm chảy đầy trên áo sơ mi trắng của anh ta, nhìn đẫm máu bạo lực lại khủng bố, Triển Tiểu Liên quay đầu nhìn ba cô, lần này ngay cả bản thân ba cô cũng khó mà nói cái gì, ngượng ngùng sờ sờ cái mũi, nhìn con gái nhỏ giọng giải thích: “Đây có lẽ là trời bức thượng hỏa…” Xem chi tiết…

13/12/2020 / ~ Yappa ~

Iie, honno sukoshi-de… (Không, chỉ là chút ít thôi)

Nihongo Notes

  • Tác giả: Osamu Mizutani, Nobuko Mizutani
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Iie, honno sukoshi-de…
いいえ、ほんの すこしで……
(Không, chỉ là chút ít thôi)

Anh Lerner được mời đến nhà Takada thứ bảy tuần trước. Khi anh đến nhà họ, anh thấy chị Yoshida cũng được mời, đang đưa một gói đồ nhỏ cho chị chủ nhà. Chị Takada cảm ơn chị ấy, khen gói đồ rất đẹp, và hỏi
Ittai nan-deshoo-ne.
(Không biết là cái gì nhỉ.)
Rồi chị Yoshida đáp
Iie, honno sukoshi-de…
いいえ、ほんの すこしで……
(Nghĩa đen: Không, chỉ là chút ít thôi.)
Anh Lerner nghĩ đoạn trao đổi này khá là lạ. Khi chị Takada hỏi gói đồ chứa cái gì, chị Yoshida đã trả lời Iie. Chị không nói đó là gì và chị Takada không hỏi tiếp.

Anh Lerner cảm thấy hứng thú với cái Iie này. Người ta hay nói người Nhật tránh nói Iie với người khác, nhưng đôi khi họ sử dụng Iie khi có vẻ không cần thiết. Iie mà chị Yoshida nói có vẻ lạ nếu được dịch trực tiếp sang thành “Không.”

*  *  *

Ở Nhật, người ta đôi khi phản hồi với ý định của người nói hơn là nghĩa đen của cái mà anh ta đã nói. Tức là, họ cố gắng tìm mục đích đằng sau cái thực tế được nói ra, và phản hồi cho mục đích đó. Iie trong hội thoại tiếng Nhật thường được dùng để phủ nhận cái mà người nói có vẻ kỳ vọng. Khi chị Takada hỏi có gì trong gói đồ, chị Yoshida nói Iie, có nghĩa là “Tôi nghĩ chị kỳ vọng nó sẽ là thứ gì rất hay, nhưng KHÔNG, chị nhầm rồi. Nó không đáng gì đâu.” Đồng thời chị ấy cũng ngụ ý là chị Takada không cần phải cảm thấy miễn cưỡng vì món quà không đáng gì.

Vì vậy Iie thường được sử dụng để biểu thị sự khiêm tốn của một người và sự suy xét đến người khác. Nó đôi khi được dùng đơn giản là để phủ nhận một lời khen, nhưng thường bạn sẽ hay nghe thấy nó dùng khi ai đó được yêu cầu biểu thị sự lựa chọn của anh ta. Ví dụ:
A: Kore, itsu kaeseba ii-deshoo. (Khi nào tôi nên trả lại cái này?)
B: Iie, itsu-demo ii-n-desu-yo. (Nghĩa đen: Không, khi nào cũng được.)
Trong trường hợp này, câu nói của B có thể được diễn giải thành “Không, bạn không cần lo phải trả nó đúng hạn. Bạn có thể trả nó bất kỳ lúc nào.”
Hoặc
A: Koohii-to koocha-to dochira-ga ii-deshoo. (Bạn muốn cà phê hay trà?)
B: Iie, dotchi-demo. (Nghĩa đen: Không, cái nào cũng được.)

Iie này thường được rút gọn và phát âm thành Ie; trong cách nói thân thuộc của phái nam nó luôn được phát âm thành Iya. Và rất nhanh ngay sau đó sẽ là phần còn lại của câu mà không có khoảng ngừng dài.

 

%d bloggers like this: