Bỏ qua nội dung
27/02/2020 / ~ Yappa ~

Domain tieuxuyen.com đang bị block trên Facebook

Ôi tin không lành rồi cả nhà. Không hiểu vì lý do gì mà link tieuxuyen.com của tớ bị vi phạm Tiêu chuẩn cộng đồng của Facebook rồi huhuhu 😭😭😭

Hậu quả là các video sub đăng lên Facebook đang bị block theo không thể xem được.

Vụ này tớ đã từng có kinh nghiệm xử lý vì bên TTV cũng từng bị chặn link như vậy. Nên hi vọng mọi người có thể cùng hỗ trợ unblock domain giúp tớ nha :((((

Tình trạng hiện tại là khi share link web tớ tại Messenger, đăng status hoặc comment Facebook có chứa chữ tieuxuyen.com thì đều không thể gửi đi được.

Cách xử lý sẽ là vào trang sau:
https://developers.facebook.com/tools/debug/?q=tieuxuyen.com

Nếu bạn nhìn thấy dòng sau đây thì có nghĩa domain vẫn đang bị block

We can’t review this website because the content doesn’t meet our Community Standards. If you think this is a mistake, please let us know.
Chúng tôi không thể xét duyệt trang web này vì nội dung không tuân thủ Tiêu chuẩn cộng đồng của chúng tôi. Nếu bạn cho rằng đây là sự nhầm lẫn, vui lòng cho chúng tôi biết.

Mọi người sẽ bấm vào chữ let us know hoặc cho tôi biết, Facebook sẽ mở một form để điền. Tại đây các bạn có thể tự điền giải thích cho Facebook biết liên kết dẫn tới trang này không hề có vấn đề gì vi phạm quy định của Facebook nhé.

Nội dung điền có thể viết như sau, nhưng nên viết theo giọng văn của bạn để tránh Facebook hiểu nhầm là copy and paste nha.
– Đây là trang blog cá nhân, nội dung đều tuân thủ Tiêu chuẩn cộng đồng của Facebook
– Việc không xét duyệt là một sự nhầm lẫn
– Nếu có thể thì bạn hãy tự viết thêm lý do gì mà bạn cho là hợp lý

Cảm ơn mọi người. 😢

07/02/2016 / ~ Yappa ~

Bạn muốn tớ làm gì trước?

Bạn có biết tớ có một cái lịch bất thành văn khi đăng nội dung trong blog không ^^

Lịch này đơn giản lắm
1. 1 hoặc 2 chương ngôn tình
2. 1 hoặc 2 chương đam mỹ
3. Nội dung bất kỳ khác 2 nội dung trên

Cái số 3 này có thể bao gồm sub 1 video, dịch 1 đoạn light novel, dịch 1 note của sách, dịch một dự án phiên ngoại truyện bất kỳ. Từ trước tới giờ thì tớ toàn chọn việc làm ở cái số 3 theo ý thích, hoặc đơn giản hơn là làm cái nào dễ nhứt :P Thế nên thành ra có nhiều dự án thuộc cái số 3 bị tớ bỏ rơi hơi bị lâu luôn >.<

Thế nên từ giờ tớ sẽ trao cho các bạn, những người đọc của blog tớ quyết định cái các bạn muốn xem, tức là muốn tớ làm trước khi đến bước số 3 phía trên. 1 đợt poll sẽ được mở cho tới thời điểm tớ xong chương đam mỹ thứ 2. Sau đấy tớ sẽ mở đợt mới. Và nội dung được vote nhiều nhất trong đợt đó sẽ được tớ thực hiện. Nếu nhiều phương án có cùng số vote thì tớ sẽ tự chọn 1 trong số đó. Trong trường hợp không có ai quan tâm đến poll thì tớ lại tiếp tục làm theo ý mình như trước thoai, há há XD~

Bình chọn đợt 05/03 là Tùy cậu, muốn làm cái nào trước cũng được

Mở poll đợt mới

Các bình chọn cũ

Trang: 1 2

01/06/2020 / ~ Yappa ~

Na là một cơn điên – Cô gái bom nguyên tử

Na là một cơn điên

  • Tác giả: Tạ Na
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Cô gái bom nguyên tử

Tôi phải thành thật mà nghiêm túc suy nghĩ một vấn đề, đó chính là khi người khác nói tới Tạ Na, có thể tổng kết ra mấy ưu điểm lớn nhỉ? Đương nhiên, xinh đẹp, đáng yêu, hiền thục… Mấy điều này thì khỏi phải nói, tôi cho rằng việc này không còn chỗ nào đáng để thảo luận nữa. (Ai mà trên trán toát ra ba đường kẻ với giọt mồ hôi to tướng phiền toái ra góc tường mà nôn…)

Trải qua suy nghĩ kỹ càng, để nhận thức của mọi người với tôi càng lập thể hơn, đầy đủ hơn, tôi quyết định kiêu ngạo mà dè dặt tự làm sáng tỏ một chút: Tôi còn có một ưu điểm, tôi đánh lộn cũng rất giỏi! Chỉ số chiến đấu ít nhất cũng trên 9000!

Là một nữ thiên vương đánh lộn (hướng bốn phương mỉm cười gật đầu), thời điểm tôi ra mắt sớm nhất có thể ngược dòng thời gian đến năm lớp ba tiểu học. Đó là một ngày mùa thu, gió triền miên như thế, khiến tôi nhớ tới đôi mắt bất lực của bọn họ, chính tại nơi phong cảnh mỹ lệ làm bạn ấy, tôi nghe thấy một tiếng nổ vang chấn động khe núi… (1) Tôi vẫn muốn nói với Hàn Hồng, ca khúc “Trời sáng rồi” này của chị quả thực chính là bài hát ra mắt của tôi. Tiếng nổ vang ấy phát sinh như thế nào ấy à? Không sai, chính là lòng bàn tay tôi kéo theo hai luồng chân khí phát lực tụ tập từ vùng đan điền, rung rung mà ra!

Chuyện kể rằng có một lần khi lên lớp, tôi bỗng dưng cảm thấy chỗ đấy trên người cậu bạn nam cùng bàn không đáng tin của tôi đó không bình thường, nhìn kỹ, thì ra phía sau giày của cậu ta còn treo một cái miếng lót đáy giày thối xiên xiên xẹo xẹo, cũng không biết cái miếng lót giày giống như dưa muối nhăn nheo này rơi khỏi giày cậu ta từ khi nào. Tôi lúc đó không nhịn được cười ha ha, cười đến mức phải gọi là long trời lở đất, run hết cả người. Các bạn học khác theo tiếng cười lanh lảnh của tôi, cũng đều chỉ vào miếng lót giày của cậu ta cười phá lên. Bạn nam cùng bàn thẹn quá hóa giận, cơn tức dồn nén, liền cởi giày đập bộp lên đầu tôi. Oh my god! Nụ cười của tôi cứng lại trong nháy mắt, chờ tôi hoàn hồn, vũ trụ nhỏ lập tức bùng nổ, “bộp” một tiếng thuận tay bạt tai cậu ta một cái! Tiếp đấy, tôi làm trước một cái động tác chó sói vồ mồi, dùng hai tay siết chặt khóa vị trí yết hầu của cậu ta, sau đó dùng pháo kép, tấn công mạnh bụng háng chân cậu ta. Nhất thời, trong phòng học gió mây cuồn cuộn, bầu không khí xung quanh hai chúng tôi dấy lên sóng to muôn trượng… Cuối cùng, trải qua thầy cô và các bạn học ra mặt hòa giải (thật ra chính là chia nhau ôm lấy hai bọn tôi), đôi bên đình chỉ trận đấu, bản thân dùng ưu thế tay dài chân dài hơi dẫn trước đối thủ, giành được thắng lợi sơ bộ ván này, đồng thời mở ra cục diện cho kiếp sống đánh lộn sau này. Cũng chính là nói, tôi… nổi tiếng rồi… (Mọi người cúi đầu hôn mê sâu, vô số miếng lót giày thối bay ra…)

Từ đó về sau, trên giang hồ thêm một nữ hiệp sở trường công phu chân cẳng, mọi người tặng ngoại hiệu “bom nguyên tử”, ý là chạm phát nổ ngay. Nữ hiệp này đương nhiên chính là tại hạ đây. OK, kết thúc câu chuyện, xin cho tôi lại kể cho mọi người một mẩu truyện cười nhạt: Xin hỏi bom nguyên tử và Tạ Na có quan hệ gì? Nếu như bom nguyên tử nổ, Tạ Na sẽ tèo téo teo việc này đương nhiên không sai, nhưng mà đáp án càng nhạt hơn chính là: Biệt danh hồi bé của Tạ Na gọi là bom nguyên tử!

Chú thích
(1) các câu trong bài “Trời sáng rồi” của Hàn Hồng

31/05/2020 / ~ Yappa ~

Công bốn, xin đi theo tình tiết – Chương 21

Công bốn, xin đi theo tình tiết

  • Tác giả: Ngũ Sắc Long Chương
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Chương 21 – Trang phục nữ

“Buông tay! Ta mặc là được!”

Ta nắm chặt cái tay châm ngòi thổi gió xung quanh của Long Cửu, ngửa đầu dồn dập thở dốc. Không biết sao, thân thể ta bây giờ nhạy cảm hơn lúc trước rất nhiều, không chịu nổi chút khiêu khích nào, chỉ nhẹ nhàng xoa nắn mấy cái như thế, đã khiến ta toàn thân run rẩy, eo mềm đến không đứng nổi, con chim phía dưới ấy cũng dựng người muốn lên.

Long Cửu cố ý đặt tay ta trước ngực, lách qua hai hạt nhỏ đã cứng như đá đó vuốt ve, nhẹ nhàng thổi khí về phía vành tai ta: “Thật sự bằng lòng mặc sao? Bách Lý giáo chủ chớ miễn cưỡng bản thân, chúng ta ngày mai hẵng đi cũng kịp.”

Ta gật đầu liên tục, chỉ sợ y lại trêu chọc tiếp, ngày này sẽ vẫn phải tiêu hao trên giường. Cũng may Long Cửu cũng không trêu chọc quá mức, được ta nhận lời xong liền thu tay, bê xấp quần áo kia qua đây, bắt đầu từ áo lót, mặc vào từng món một thay ta.

Chẳng qua là trong quá trình này y lại nhân thể chiếm ít nhiều tiện nghi của ta, thật sự không thể nhắc lại.

Đổi xong quần áo giầy tất, y lại ôm ta lên ghế, không biết từ đâu lấy ra một đống trâm vòng son phấn bày trên bàn. Thứ loại này y lẽ nào cũng muốn dùng trên người ta? Ta tức giận dâng trào, nội lực vận tới trong tay, một chưởng khua về phía đống đồ đó.

Long Cửu vội vàng ngăn trước người ta đón lấy một chưởng này, vội vàng khuyên nhủ: “Ngươi lúc nãy mới đồng ý với ta, đã muốn cải trang thì phải buông được thân phận, cố gắng giả trang giống một chút. Vả lại, nếu ngươi không trang điểm, người khác thấy ngươi là có thể lập tức nhận ra Bách Lý giáo chủ ngươi nam giả làm nữ, chẳng phải là càng thêm khó xử?”

Tay ta bị y nắm chặt, nhất thời không thể động đậy, chỉ banh mặt trợn mắt nhìn. Y lại làm mềm giọng nói: “Ngươi tạm tin ta lần này, ta nhất định hóa trang ngươi đến mức ai cũng nhận không ra. Chỉ cần đến chỗ an toàn chúng ta sẽ đổi về, tuyệt đối sẽ không tổn hại danh dự ngươi.”

Ta còn có chút bất ngờ, y cũng đã buông tay ta ra, xoay người lại cầm lược thay ta chải tóc. Ta chần chờ một lúc, tự nghĩ trước mắt cũng không phải đối thủ của y, thực sự trở mặt, bị y tù ở chỗ này càng là không biết phải làm sao. Không bằng tạm nhịn cái nhục nhất thời, đợi xử lý xong miếng thịt trong bụng này, lại tính sổ ngày hôm nay với y cũng không muộn.

Ảnh vệ kia liền bắt đầu cực nhanh, quy trình kỹ thuật cũng vô cùng thuần thục, vừa trang điểm còn vừa đọc những gì đó “nguyện làm dầu chải tóc, đen nhánh xoã vai thon”;“nguyện làm chỉ kẻ mày, theo mắt huyền nghiêng ngửa” (1)… Ta ghét nhất loại không có việc gì khoe chữ này, ăn hiếp người Tây Vực không có văn hóa. Có gì tài ba, ta chưa từng đọc thơ của Đào Uyên Minh, có bản lĩnh ngươi đọc ‘Thơ Dâng’ (2) cho ta nghe thử?

Y đương nhiên nghe không được phen chỉ trích này của ta, tự tung tự tác bôi lên đầu ta một chút dầu bôi tóc hương hoa nhài, dồn tóc dài lên hết đỉnh đầu, chất thành búi tóc; lại lau cả mặt phấn không biết tên; còn cầm con dao nhỏ cạo phân nửa lông mày ta; lại bôi trên môi ta một chút gì đó mơ mỡ; cuối cùng ngay cả mười ngón tay cũng lấy hoa móng tay nhuộm, mới chịu dừng tay.

Sau khi làm xong, y còn tựa như chưa đủ than một tiếng: “Đáng tiếc chưa từng xỏ khuyên tai, khó tránh có chút sơ hở. Bách Lý giáo chủ, ngươi mở mắt nhìn xem, có vừa lòng?”

Ta nhắm chặt hai mắt, chỉ hận không thể khép cả lỗ tai, còn phải nghe những lời bôi nhọ vô sỉ này của y. Long Cửu thấy ta không chịu để ý y, càng thêm không kiêng nể gì, ngón tay vỗ về chơi đùa qua lại trên mặt ta, khẽ cười nói: “Bách Lý giáo chủ, ngươi quả thật nên xem thử bộ dạng của mình. Có thể có giai nhân như giáo chủ trong lòng, dù cho ta một nhân vật chính cũng không đổi.”

Ngươi mới giai nhân! Cả nhà ngươi đều giai nhân! Dám không mang giày so chiều cao với ta không?

Vóc người của ta thiết lập trong mấy công cũng coi là tiêu chuẩn cao, hoàn trọn vẹn thể hiện toàn bộ xu hướng của tác giả đối với công nước ngoài. Bây giờ bắp thịt bị thương tiêu hao một chút, chiều cao nhưng không giảm, chỉ nhìn mình dáng vóc đã hơn một ảnh vệ không cảm giác tồn tại đi tuyến đường trung khuyển chẳng biết công tới nơi nào như ngươi!

Mắng y hai câu thì dễ, tên khốn này lại có thể nghe lời nói xấu thành lời khen, hà tất lãng phí một cách vô ích chút thể lực này của ta. Ta gắng sức quay đầu tránh ngón tay y, đột nhiên cảm giác cổ chân phải bị người nắm, nâng lên đặt trên mảnh vải dệt mềm mại hơi lạnh, chà chà xuống dưới nữa, chỉ cảm thấy mềm trơn rắn chắc, rất có tính đàn hồi.

Cổ chân trái cũng bị người tóm lấy, một cái vớ tơ trơn mịn cọ cọ kéo lên trên. Cái tay nắm chân ta đó còn không thành thật vuốt ve qua lại, sờ mà ta nổi cả da gà, vội vàng mở mắt ra tóm về phía đó, kêu Long Cửu buông chân ta xuống, ta tự mình đổi giày tất là được.

Khẽ động như vậy, chân phải lại lõm vào giữa đùi y, vô tình giẫm phải một nóng rực thẳng cứng. Long Cửu trầm thấp rên rỉ một tiếng, một phen ấn cái chân đó lên trên thứ đang dựng lên cọ nhẹ, tay kia thì lại nắm chân ta kề sát trước mặt y, mở miệng ngậm ngón chân cái vào, khoang miệng nóng ẩm ôm chặt ngón chân, cái lưỡi kia còn vòng quanh nó không ngừng liếm láp. Xem chi tiết…

24/05/2020 / ~ Yappa ~

Boss hung mãnh: Lão công, lĩnh chứng đi – Convert

Tên gốc Boss凶猛:老公,领证吧
Hán Việt Boss hung mãnh: Lão công, lĩnh chứng ba
Tác giả Thập Nguyệt Sơ
Thể loại Ngôn tình, hiện đại, hào môn, ngọt sủng

Xem chi tiết…

19/05/2020 / ~ Yappa ~

Ikura-desu-ka (Cái này bao nhiêu tiền?)

Nihongo Notes

  • Tác giả: Osamu Mizutani, Nobuko Mizutani
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Ikura-desu-ka
いくらですか
(Cái này bao nhiêu tiền?)

Tại một cửa hàng lưu niệm anh Lerner phát hiện một bộ đế lót cốc mà anh nghĩ sẽ hợp với mẹ mình. Nên anh hỏi chủ cửa hàng
Kore, ikura-desu-ka.
これ、いくらですか。
(Cái này bao nhiêu tiền?)
Chủ cửa hàng là một người đàn ông tầm bốn mươi, băng về phía anh và bắt đầu giải thích những cái đế lót cốc đó được làm ra tỉ mỉ như thế nào và chúng đáng để mua ra sao. Anh ta cứ nói mãi mà chẳng trả lời là giá bao nhiêu.

Anh Lerner cảm thấy không thoải mái. Mặc dù câu hỏi của anh rất là đơn giản nhưng có lẽ anh đã nói sai và gây ra hiểu lầm gì đó. Anh không muốn biết mấy cái đế lót đó được làm tốt như thế nào; anh chỉ muốn biết giá mà thôi. Nhưng anh không chắc là mình có thể giải thích được điều này bằng tiếng Nhật. Anh đã bỏ cuộc và rời khỏi cửa hàng.

Mấy ngày sau, anh thấy một cái cà vạt mà mình thích ở một cửa hàng và muốn biết giá. Vì nó được bày trên giá cao, anh chỉ về phía nó và hỏi người phụ nữ trong cửa hàng, cố gắng nói thật rõ ràng và lịch sự.
Are, o-ikura-deshoo-ka.
(Cái kia giá bao nhiêu ạ?)
Người phụ nữ cúi đầu cười, và đáp
Arigatoo-gozaimasu.
(Cảm ơn anh.)

Tại Nhật, khi một người đáp lời người khác, lời đáp đó có thể hướng đến mục đích hay mong muốn của người nói hơn là ý nghĩa bằng lời của câu hỏi. Ví dụ, khi một người hỏi ai đó Samuku arimasen-ka (Anh có lạnh không?), câu trả lời cho ý nghĩa bằng lời của câu hỏi là Ee, samui-desu hoặc Iie, samuku arimasen. Nhưng, nếu người nghe coi câu hỏi đó là một dấu hiệu của sự quan tâm, anh ta có thể trả lời như là Arigatoo-gozaimasu hoặc Doozo okamai-naku (Đừng lo). Nếu anh ta nghĩ người nói đang gián tiếp gợi ý rằng mình đang lạnh thì anh ta có thể nói Mado-o shimemashoo-ka (Tôi đóng cửa sổ nhé?)

Tương tự, những người chủ cửa hàng trong các trường hợp trên coi câu hỏi Ikura-desu-ka của anh Lerner như là một dấu hiệu anh muốn mua hàng của họ và đã trả lời tương ứng.

Trong một hội thoại mẫu, câu trả lời cho câu hỏi Ikura-desu-ka hẳn là … en-desu. Chí ít sách giáo khoa ngôn ngữ thường hay đưa ra kiểu hội thoại như thế này. Nhưng trong hội thoại thực tế, người ta không phải lúc nào cũng trả lời … en-desu khi được hỏi Ikura-desu-ka. Thực ra, trong một cuộc thăm dò được tổ chức bởi một nhóm nhỏ các nhà nghiên cứu mà chúng ta biết, người ta đưa ra rất nhiều câu trả lời khác mà thường được nói hơn là … en-desu.

Vậy nên không phải vì anh Lerner là một người nước ngoài; mà một khách hàng người Nhật cũng sẽ có trải nghiệm tương tự. Nhưng anh ta sẽ không ngạc nhiên hay khó chịu. Anh ta có thể dành thêm thời gian nói chuyện với chủ cửa hàng và cuối cùng sẽ biết giá thay vì bỏ đi ngay như anh Lerner.

17/05/2020 / ~ Yappa ~

Công bốn, xin đi theo tình tiết – Chương 20

Công bốn, xin đi theo tình tiết

  • Tác giả: Ngũ Sắc Long Chương
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Chương 20 – Trang phục nữ

Ta thế này mới lộ ra một hơi, xoa xoa mồ hôi lạnh sau gáy, một lần nữa ngã về giường. Nghĩ ta đường đường giáo chủ ma giáo, công bốn tác giả tự mình thiết lập vũ lực sức hấp dẫn khả năng lãnh đạo cao cấp, mà bị người vây trong gian phòng rách nhỏ gian dâm, lại không có chút sức phản kháng, còn phải giống như một tiểu thụ tam trinh cửu liệt lấy chết đe dọa mới được thanh tịnh nhất thời, cũng thật không còn mặt mũi sống trên đời này.

Nhưng nếu như chết ở chỗ này, lại có danh thanh gì tốt ư? Xem ta đây một thân nhếch nhác, còn có thứ đồ chơi trong bụng kia — yêu nhân ma giáo giống ta đây, sau khi chết khó tránh khỏi còn bị người ta vứt xác nơi hoang dã. Đến khi tháng rộng ngày dài thi thể thối rữa, lại bị người ta thấy trong bụng ta có mấy mảnh xương của trẻ sơ sinh như thế, coi ta thành bà bầu —

Ta càng nghĩ trong lòng càng lạnh, hận không thể lập tức liền rời khỏi cái nhà cỏ rách nát này, tìm đại phu kê ít thuốc cho nó ra. Vừa ngọ ngoạy ngồi dậy, cửa phòng đã bị người đẩy ra, Long Cửu lại tay nâng bát thuốc đi đến trước giường, múc một thìa nước thuốc ngậm vào trong miệng.

Chẳng lẽ y lại mớm cho ta như vậy? Vải lót cũng không có, thế nào cũng phải giữ chút mặt mũi cho ta chứ? Hai hàng lông mày của ta dựng thẳng, uy nghiêm quát: “Đem thuốc tới, bản tọa tự biết uống.”

Y như tỉnh cơn mê nhìn ta, nhíu mày nuốt nước thuốc trong miệng xuống, lại múc thìa thuốc thổi nguổi, đưa tới bên môi ta. Ta nghiêng đầu né tránh cái thìa ấy, vươn tay nhận lấy bát thuốc.

Y lại lấy bát qua, chỉ đặt thìa giữa môi ta, nửa là cầu xin nói: “Bách Lý giáo chủ, cổ tay ngươi có vết thương, không thích hợp cầm thứ nặng như vậy, trước để ta bón ngươi uống thuốc có được không? Đợi vết thương khỏi rồi, ta tuyệt đối không miễn cưỡng ngươi nữa.”

Cái thìa kia đã để thẳng ngoài môi ta, nước thuốc theo môi dưới chảy ra vài giọt, rơi xuống chăn, nhuộm một mảng vết ố màu vàng nâu. Ánh mắt Long Cửu như lửa chăm chú vào mặt ta, tay cầm thìa không nhúc nhích, dù chưa thật sự thúc ép, nhưng cũng quả thực không cho cự tuyệt.

Ta bất đắc dĩ thở dài, hơi há miệng, uống vào thìa thuốc ấy. Trên mặt y liền lộ ra vẻ vui mừng, lại múc nước thuốc, sau khi thổi nguội đưa đến bên môi ta. Bón như thế chung quy cũng hơn miệng đối miệng, ta miễn cưỡng nhịn không thoải mái trong lòng xuống, uống cạn sạch bát nước thuốc kia, liền ra hiệu ảnh vệ rời đi.

Y trù trừ một lúc, vươn tay lau một cái tại khóe miệng ta, lại liếm sạch chút nước thuốc dính trên tay ấy, ra vẻ dịu dàng thuần thiện khuyên nhủ: “Ta đi chuẩn bị một ít thức ăn tẩm bổ thân thể cho ngươi, ngươi an tâm nằm ở đây, đừng nghĩ quá nhiều. Nội công cũng tạm thời chớ luyện, công pháp ma giáo các ngươi thiên về âm hàn, không tốt cho con… cho thân thể ngươi.”

Y thấy ta không để ý tới y, bản thân cũng ngượng ngùng cảm giác mất mặt, cầm lấy bát thuốc đi ra cửa. Trong thuốc đó hình như có chút thành phần an thần, ta ngồi không bao lâu đã cảm thấy vô cùng buồn ngủ, ảnh vệ ấy lại vẫn không có vào làm phiền, cũng dứt khoát không chống cự dược lực nữa, ngả đầu yên ổn ngủ một giấc.

Một giấc này lại là yên lòng nhất mấy ngày nay, đau ngực ho suyễn cho dù trong mộng cũng thường thường quấy nhiễu ta ngày trước cũng không tái xuất hiện, khi tỉnh lại vậy mà không cảm thấy toàn thân đau mỏi, chỉ cảm thấy đầu óc thanh ninh, tâm bình khí hòa.

Chẳng qua là vừa mở mắt ra đã nhìn thấy khuôn mặt làm người ta cụt hứng của Long Cửu đó, không khỏi có chút không được hoàn mỹ. Y vốn ngồi bên giường cúi đầu nhìn ta, đột nhiên thấy ta mở mắt ra, cũng dường như có chút chột dạ, vội vàng đứng dậy đi lấy cái bát tới, bên trong truyền ra lại không phải mùi thuốc đắng chát, mà là luồng mùi thịt ngào ngạt.

“Ta nấu ít canh thịt bò, ngươi nếm thử đi. Tây Vực nơi này bò dê tuy nhiều, thức ăn thủy sản lại ít, thật ra nếu luận về bổ thân, vẫn là canh đậu đỏ cá trích tốt hơn chút…”

Ta trầm mặc nghe y nói dông dài, từng ngụm uống canh thịt đưa tới bên miệng. Nhớ ngày đó khi y đóng giả Lý Đại đưa ta về núi cũng từng ân cần hầu hạ ta như thế, một ngày ba bữa đều biến đổi đa dạng làm ra cho ta. Ai ngờ chỉ trong mấy ngày, quan hệ giữa chúng ta đã thay đổi đột ngột, biến thành như vậy.

Uống canh xong, ta liền phất tay kêu y rời đi. Ảnh vệ kia cũng hợp thời im miệng, bưng bát ra ngoài phòng — sau đó y lại lập tức xoay về trong phòng, còn cài then cửa từ bên trong. Đây cũng không phải do ta nghĩ theo hướng xấu, cài then cửa xong y liền hai ba bước tiến tới trước giường, nét mặt mỉm cười nói với ta: “Bách Lý giáo chủ, sắc trời không còn sớm, chúng ta sớm chút nghỉ ngơi đi?”

Ta cũng thật sự muốn nghỉ ngơi, nhưng cá tay ấy của ngươi là duỗi về phía nào? Nếu để ngươi lên giường, ta hôm nay mới thực sự nghỉ ngơi không được chứ?

Ta kéo chặt hai mảnh vải mỏng trước ngực ấy, nghiêm từ cự tuyệt: “Bản tọa hôm nay mệt mỏi. Có chuyện gì ngày sau hẵng nói.”

Long Cửu không lùi mà tiến, dày mặt sáp lên trên giường, duỗi tay vào trong đệm chăn, từ phía dưới sờ lên giữa hai chân ta, dùng sức xoa bóp. Chỉ một tay y đã tóm được hai cổ tay đang níu trên vạt áo của ta đè qua đỉnh đầu, thân thể nóng bỏng cọ xát trên người ta, một đầu duỗi ngón tay vào giữa hai đùi ta đùa giỡn, một đầu khẽ cười nói giữa môi ta: “Giáo chủ nói phải, chúng ta ngày sau hẵng nói.”

Ta sao lại gặp phải cầm thú thế này chứ? Nghe không hiểu tiếng người phải không? Ta là công bia đỡ đạn không phải thụ bia đỡ đạn, nơi đó không phải hố đen, không chịu nổi ngươi dùng như thế!

Ta gấp đến độ chửi ầm lên, mặc dù là bị y sức mạnh rút ra cắm vào đến mức hít thở không yên, lúc ngôn ngữ vụn nát cũng không chịu ngừng miệng. Da mặt người này cũng không biết là làm bằng gì, ta chửi như vặt thịt y, y lại dường như càng lúc càng hưng phấn, di chuyển trong cơ thể ta càng không kiêng nể gì, thần thái giữa mặt mày dạt dào, nằm bên tai ta thở hổn hển nói: “Phong Cương, ngươi nói thêm chút nữa, âm thanh ngươi bây giờ quả thật dễ nghe, khiến người ta nhịn không được muốn ngươi.”

Quá vô sỉ! Hèn chi ngươi chính là công ba, hèn chi ngươi không có cảm giác tồn tại như vậy, hèn chi ngươi cả đời làm không được tiểu thụ, chỉ nhân phẩm như thế, lên sàn nhiều độc giả cũng phải đập chết ngươi!

Y còn không cho là nhục ngược lại cho là vinh đáp: “Phải, ta và chủ nhân đã định trước không có kết quả gì, ta cũng không cầu lên sàn nhiều, chỉ cần ngươi vẫn ở trong lòng ta cũng đủ rồi. Dù sao ngươi ta đều là công bia đỡ đạn, thân phận càng xứng đôi với nhau…” Nói xong lại khẽ ấn bụng dưới ta, chầm chậm đưa vào mấy lần, cố ý kéo dài giọng nói: “Nơi này cũng rất xứng đôi.”

Nói chuyện với y quả thực là ta tự rước lấy nhục! Ta tức giận đến toàn thân run rẩy, cắn chặt răng không lên tiếng nữa, mặc y khi lật khi nâng giày vò ta cả đêm, mãi đến khi sắc trời sắp sáng mới mơ màng thiếp đi.

Ngày tháng như thế thực sự không có gì đáng nói, cơ hồ cả ngày đều trải qua trên giường, không phải uống thuốc chính là ăn đồ bổ, nếu không nữa thì chính là bị người ta ăn từ đầu tới đuôi. Xem chi tiết…

%d bloggers like this: