Advertisements
Skip to content
14/02/2016 / ~ Yappa ~

Dự án Danmei Database

Một trong những tin khá là sốc đối với với giới đam mỹ vừa qua, có lẽ chính là tin VN-Sharing đóng cửa. Thực ra tớ chủ yếu lướt VN-S là do đi tìm đam mỹ là chính, rồi comment để đánh dấu truyện tớ đã đọc.

Nói thật sau 2 lần sụp của VN-S thì tớ chẳng còn tí niềm tin gì với trang này nữa rồi :(

Thế nên tớ nảy ra ý định lập 1 trang dự án trên Wikia để có một chỗ để mọi người chuyên đăng truyện và bình luận. Tớ đang bắt đầu phát triển nó với tốc độ có lẽ khá là chậm chạp nhưng mọi người cũng có thể tham gia để đóng góp được rồi ^^

Nó đây:

http://vi.danmeidb.wikia.com

Dữ liệu của nó đang… hic hic… cực ít, vì đương nhiên chỉ với mình tớ thì không thể làm nên tất cả rồi :'( Nên tớ rất hi vọng nhận được sự ủng hộ và đóng góp của tất cả mọi người :D

Bạn có thể đóng góp bằng cách nào?

Nếu bạn chuyên convert truyện thì quá là tốt rồi. Bạn có thể tạo trang đăng các truyện convert của bạn lên đó.

Nếu bạn có edit/dịch truyện, cũng tốt nữa. Bạn có thể đăng văn án truyện lên đó và dẫn link tới blog mình

Bạn không thuộc hai loại trên? Không sao, bạn vẫn có thể đóng góp bằng cách tạo trang giới thiệu các truyện đã được edit.

Nói chung là có rất nhiều cách để đóng góp. Miễn là bạn đừng lấy thông tin rồi nhận vơ đấy là của mình là được ^^

07/02/2016 / ~ Yappa ~

Bạn muốn tớ làm gì trước?

Bạn có biết tớ có một cái lịch bất thành văn khi đăng nội dung trong blog không ^^

Lịch này đơn giản lắm
1. 1 hoặc 2 chương ngôn tình
2. 1 hoặc 2 chương đam mỹ
3. Nội dung bất kỳ khác 2 nội dung trên

Cái số 3 này có thể bao gồm sub 1 video, dịch 1 đoạn light novel, dịch 1 note của sách, dịch một dự án phiên ngoại truyện bất kỳ. Từ trước tới giờ thì tớ toàn chọn việc làm ở cái số 3 theo ý thích, hoặc đơn giản hơn là làm cái nào dễ nhứt :P Thế nên thành ra có nhiều dự án thuộc cái số 3 bị tớ bỏ rơi hơi bị lâu luôn >.<

Thế nên từ giờ tớ sẽ trao cho các bạn, những người đọc của blog tớ quyết định cái các bạn muốn xem, tức là muốn tớ làm trước khi đến bước số 3 phía trên. 1 đợt poll sẽ được mở cho tới thời điểm tớ xong chương đam mỹ thứ 2. Sau đấy tớ sẽ mở đợt mới. Và nội dung được vote nhiều nhất trong đợt đó sẽ được tớ thực hiện. Nếu nhiều phương án có cùng số vote thì tớ sẽ tự chọn 1 trong số đó. Trong trường hợp không có ai quan tâm đến poll thì tớ lại tiếp tục làm theo ý mình như trước thoai, há há XD~

Bình chọn đợt 4/9 là Bắt đầu 1 dự án mới bất kỳ

Mở poll đợt mới

Các bình chọn cũ

Trang: 1 2

31/01/2017 / ~ Yappa ~

Thần phục – Chương 64

Thần phục

  • Tác giả: Yến Tử Hồi Thì
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Chương 64 – Tai nạn xe cộ gì gì đó, đáng ghét nhất

Không trách Triển Tiểu Liên kinh ngạc, người phụ nữ ra đón ba Triển Tiểu Liên và cô thoạt nhìn rất trẻ tuổi, tóc ngắn màu táo đỏ khiến người phụ nữ có vẻ rất già giặn, vóc dáng uyển chuyển dáng người thon dài, váy yếm liền thân màu đen càng tôn lên làn da như tuyết của người phụ nữ, hệt như phu nhân nhà giàu có, thật sự nhìn không ra người phụ nữ nông thôn từ trấn nhỏ tới. Mà khiến Triển Tiểu Liên kinh ngạc thì lại là người phụ nữ cô hẳn xưng là bác này, chính là người phụ nữ trẻ tuổi tự xưng Anh Đào đụng phải chỗ Yến Hồi, chẳng qua là thiếu đi nhếch nhác hôm đó, sắc mặt cũng tốt hơn lúc đó.

Chẳng những Triển Tiểu Liên trợn mắt há hốc mồm, ngay cả Triển Anh cũng ngẩn ra, hoàn toàn không ngờ chuyện như vậy xảy ra. Nhưng, mặc dù hai bên đều rất kinh ngạc, nhưng hai bên rất ăn ý không có vạch trần. Triển Tiểu Liên kéo kéo tay áo ba cô, tò mò hỏi: “Ba, bác con tên gì?”

Ba Triển Tiểu Liên còn thấy lạ phản ứng ấy của cô tựa như từng gặp Triển Anh, kết quả con gái còn không biết tên bác, liền kéo Triển Tiểu Liên giới thiệu với Triển Anh: “Anh tử, đây là Tiểu Liên. Năm nay vừa thi đỗ đại học, tháng chín khai giảng sẽ đi báo danh. Tiểu Liên, đây là bác con, trước kia lúc ba đi học may mà có bác ba mới có thể đi học, bác tên một chữ Anh.”

Triển Tiểu Liên nhìn Triển Anh hỏi: “Bác, là Anh trong anh đào?”

Triển Anh cười lắc đầu: “Không phải, là Anh trong anh hùng. Nhưng mà mọi người đều gọi bác Anh Đào, tên như thế dễ nhớ.”

Triển Tiểu Liên nghĩ nghĩ, hiểu, chính là lấy cái biệt danh dễ gọi, giống như Nhóc Ngốc gọi cô Băng Dính cô gọi Mục Hi Nhóc Ngốc, hẳn là cũng coi như biệt danh.

“Vệ tử, Tiểu Liên,” Triển Anh dẫn đường đằng trước, “Vào đi, bên ngoài nắng to, đi vào cho mát.”

Biệt thự là kiểu phức hợp, lầu trên lầu dưới có thể có mười mấy căn phòng, trang hoàng hết sức xa hoa, đồ đạc lại càng cái gì cần có đều có, Triển Tiểu Liên cũng không sợ lạ, sau khi nhìn một vòng vẫn chặc lưỡi, “Bác, nhà bác vậy cũng quá xa xỉ, căn nhà này phải bao nhiêu tiền chứ?”

Ba Triển Tiểu Liên nhìn Triển Anh, bất đắc dĩ buông tay nói: “Nhìn xem, một đứa nhỏ như con bé mà chuyện quan tâm còn thật nhiều.”

Triển Tiểu Liên ấm ức kêu gào câu: “Ai là đứa nhỏ chứ? Con cũng đã mười bảy, khai giảng con sẽ là sinh viên đại học, đã sớm không phải đứa nhỏ.”

Ba Triển Tiểu Liên lại chêm câu: “Còn ấm ức à, chính là cái tinh thần ấm ức này, chính là tính trẻ con.”

Triển Tiểu Liên bị tức mặt tròn nhỏ phình ra, lập tức từ một bên sô pha dịch đến bên cạnh Triển Anh: “Bác, cháu ngồi với bác, ba cháu toàn xem thường cháu.”

Hai người lớn nghe lời của Triển Tiểu Liên, cười như gì, Triển Anh sờ sờ tóc Triển Tiểu Liên, cười nói: “Đứa nhỏ này còn rất khiến người ta thích. Không sợ người lạ, tính cách cũng ngay thẳng. Vệ tử, cũng là em với em dâu dạy tốt.”

Ba Triển Tiểu Liên cười lắc đầu: “Chị xem nó bây giờ ngoan, có đôi khi cũng chọc tức người ta, hồi bé thường xuyên bị mẹ nó mắng.”

Triển Tiểu Liên ôm cánh tay bác trách móc ba cô: “Ba, con bao nhiêu năm mới nhìn thấy người bác này, ba cố gắng nói bậy con ngay trước mặt bác, nào có ai như ba? Bác, bác đừng để ý lời ba cháu, cháu từ nhỏ đến lớn rất ngoan, chưa bao giờ bướng bỉnh. Bác, bác phải tin cháu!”

Triển Anh có thể nói cái gì, gật gật đầu: “Bác tin.”

Ba người ngồi trên sô pha nói chuyện phiếm, phần lớn là Triển Anh hỏi tình hình học tập của trường Triển Tiểu Liên, dù sao thành tích ở đó, Triển Tiểu Liên chọn nói toàn lời dễ nghe, nên nói đều nói xong rồi, Triển Tiểu Liên liền chính mình chạy đi tìm sách xem.

Ba Triển Tiểu Liên đưa cô qua đây hoàn toàn là bởi vì cô thi đỗ đại học, mang qua cho bác xem.

Triển Tiểu Liên nhìn thấy không ít sách làm đẹp trong giá sách bác nói, trong lòng nghĩ thảo nào bác thoạt nhìn trẻ tuổi như thế, thì ra vô cùng coi trọng việc bảo dưỡng.

Triển Tiểu Liên cầm một đống sách ra xem, ngồi ở trong góc sô pha đọc sách cũng không lên tiếng, xem xem liền không nhịn được hỏi một câu: “Bác, bác năm nay bao nhiêu tuổi? Hì hì, cháu chỉ là tò mò, thấy thế nào bác cũng giống như là chị cháu, làm sao giống bác.”

Vừa nói xong, ba Triển Tiểu Liên trừng mắt nhìn cô một cái, “Chị cái gì? Bác là bậc trên, không được nói bừa.”

Triển Tiểu Liên le lưỡi, đã biết, thì ra tuổi tác của bác chính là vấn đề cấm kỵ, nhưng mà ngẫm lại cũng phải, bây giờ người phụ nữ nào sẵn lòng nói cho người khác biết mình bao nhiêu chứ. Triển Tiểu Liên nghe ba cô mắng xong, cô cũng không trông chờ Triển Anh trả lời, nào biết Triển Anh cười cười, trả lời: “Bác à? Lớn hơn ba cháu một tuổi.” Sau đó bác đưa tay sờ sờ mặt, chân thành cười, hào phóng nói: “Trên đời này nào có thuốc trường sinh bất lão gì? Phụ nữ đều là chỉnh sửa mà ra, bởi vì hai người hôm nay đến, nên bác trang điểm, hơn nữa, để giữ được gương mặt này, bác còn đặc biệt từng đi nước ngoài phẫu thuật thẩm mỹ, làm đẹp bảo dưỡng cũng thường thường đi một lần. Tiểu Liên, đừng nhìn bác bây giờ trông trẻ tuổi, nếu tẩy trang không chừng cháu sẽ hoàn toàn không nhận ra. Cháu xem thử da cháu, lại nhìn da bác, cháu trẻ hơn nhiều.”

Ba Triển Tiểu Liên bất đắc dĩ nói câu: “Chị nói với nó những cái đó làm gì? Nó biết gì? Tiểu Liên, con đi lên lầu xem nhà cửa bác, tham quan đi.”

Triển Tiểu Liên “à há” tiếng, sau đó liền chạy về phía thang gác xoay tròn, Triển Anh sợ cô tìm không ra, bảo người đưa cô lên tham quan nhà, bác và ba cô nói chuyện ở phòng khách dưới lầu.

“Ba, bác!” Triển Tiểu Liên từ trên lầu cao nhìn xuống, hô hai cái với bên dưới, sau đó lại “bịch bịch bịch” chạy lên trên, cô thật sự cảm thấy biệt thự này rất phong cách, bây giờ ngẫm lại cái nhà lầu nhỏ nhà cô, vừa so sánh như thế phỏng chừng chính là cái chuồng heo nhỏ.

Ba Triển Tiểu Liên ngẩng đầu phất phất tay với cô, nhìn con gái một đường chạy lên không thấy bóng dáng mới cúi đầu, nhìn Triển Anh sắc mặt hơi có vẻ mệt mỏi, thấp giọng hỏi: “Chị bây giờ sống thế nào? Em lần trước nghe nói chị sắp đi…”

Triển Anh nghe xong, nụ cười tao nhã lúc đối mặt Triển Tiểu Liên lập tức biến mất, lộ ra vẻ mặt bất đắc dĩ cười khổ: “Vệ tử, đi theo người đàn ông xã hội đen, đâu có dễ dàng thoát thân như thế? Người thân chị không có người thân, nhà chị không có nhà, sau khi đi theo Giang Triết Hải trái lại thêm không ít kẻ thù, rõ ràng không có nửa phần liên quan với chị, nhưng chỉ bởi vì trên người chị đeo cái mũ người đàn bà của Giang Triết Hải, những người đó liền coi chị như cái đinh trong mắt cái gai trong thịt, luôn muốn dùng chị để uy hiếp Giang Triết Hải… Nếu chị thực sự có lực ảnh hưởng lớn như vậy, chị không đến mức ngay cả chính con mình lớn đến hai mươi tuổi chị mới gặp mấy lần… Vệ tử, chị không phải là nói với em câu cam chịu, thật sự là chị hoàn cảnh đưa đẩy, chị vẫn không chủ động liên hệ em, thật ra là sợ liên lụy các em. Chị bây giờ cứ như vậy mà sống thôi, chị cũng lớn tuổi như vậy rồi, không muốn giày vò, Giang Triết Hải chống lại một tên đại ca Thanh Thành, chính hắn không phục, nhưng mà chị xem hiểu, thời đại của hắn đã qua. Ba mươi năm trước hắn là đại ca Thanh Thành, nhưng Trường Giang sóng sau đè sóng trước đây là định luật, nay Thanh Thành là thế giới của người khác, hắn không vùng lên được nữa.”

Ba Triển Tiểu Liên cúi đầu, nửa ngày mới lên tiếng: “Chị hai, là em có lỗi với chị, nếu năm đó không phải em khư khư cố chấp nhất định phải đi học, chị với người trong nhà cũng sẽ không cãi nhau đến mức bế tắc như thế, cũng sẽ không đi lên con đường hiện tại này. Bên Giang Triết Hải, em không biết em có thể giúp đỡ hay không, em cố gắng hết sức thử xem.”

Triển Anh cười lắc đầu: “Việc này không liên quan tới em, tình trạng hiện nay của chị, thật ra là chị tự làm tự chịu, chị đã có mấy cơ hội thoát ra, là chị không nỡ bỏ cuộc sống hiện tại. Giang Triết Hải bây giờ lớn tuổi, không chịu nổi mình bị người ta khoa tay múa chân, chính là không chấp nhận đã già, ngay cả phụ nữ cũng là chọn trẻ tuổi xinh đẹp, mấy năm nay nếu không phải có quan hệ của em, chị sớm đã không biết bị hắn quăng ở nới nào tự sinh tự diệt, gương mặt này của chị phẫu thuật cho ai xem chị cũng không biết. Vệ tử, người Giang Triết Hải đắc tội lần này lai lịch không nhỏ, em đừng nhúng tay, đừng lãng phí chút nguồn trong tay em.”

Ba Triển Tiểu Liên thở dài, không nói gì, cuộc sống là chính mình chọn, người khác thật đúng là không giúp được. Nhưng đối với Triển Anh, trong lòng ba Triển Tiểu Liên trước sau giữ một phần áy náy, năm đó nếu không phải Triển Anh giúp chính mình, ông bây giờ cũng giống như ba anh em trong nhà, gieo trồng một mẫu ba phân, cùng vợ con, sống cuộc sống mặt hướng đất vàng lưng hướng trời, nhưng ông vừa đi, Triển Anh ở lại lại thay thế ông chịu khổ. Lúc trẻ ông nội tính tình nóng nảy, ba cô vừa đi, trong nhà thiếu sức lao động không nói, Triển Anh còn cho ba cô tiền dùng để nuôi gia đình, Triển Anh chính bởi vì mấy chục đồng tiền lộ phí ấy, thiếu chút nữa bị ông cô đánh chết.

Triển Anh là mang theo vết thương rời khỏi nhà họ Triển, trong thôn rất nhiều người đều có ấn tượng, lúc Triển Anh ra khỏi thôn khập khiễng, té ngã rất nhiều lần, thế nhưng không quay đầu, sau khi rời đi Triển Anh cũng chưa từng quay về. Mà nhà họ Triển lại cũng không có ai đi tìm, giống như đứa con này không liên quan tới bọn họ, mỗi người nhắc tới Triển Anh, biểu tình trên mặt giống như Triển Anh làm chuyện tội ác tày trời không thể tha thứ với gia đình.

Mãi đến khi ba Triển Tiểu Liên học xong quay về, hỏi tin tức Triển Anh, mới nghe từ miệng vợ mới cưới của Triển Binh lúc đó biết được, Triển Anh làm nhân tình cho một tên lưu manh xã hội đen tại Thanh Thành. Nhân tình, chữ khiến người ta trơ trẽn biết bao, người nhà họ Triển coi đây là sỉ nhục, càng thêm không ai muốn nhắc tới, vì thế cái tên Triển Anh này, thành cấm kỵ của người nhà họ Triển.

Ba Triển Tiểu Liên đến bây giờ cũng không biết Triển Anh sao lại đụng phải một tên xã hội đen, ông từng hỏi, nhưng Triển Anh không nói, bảo chuyện quá khứ không muốn nhắc lại, ba cô cũng không có cách nào hỏi đến cùng.

Triển Anh thở dài, vươn tay rút một điếu thuốc nhét vào miệng, tự châm, trên đùi thay đổi tư thế ngồi, phun ra một vòng khói, đột nhiên hỏi ba Triển Tiểu Liên: “Đúng rồi Vệ tử, Tiểu Liên bình thường ở trường học biểu hiện thế nào? Có chơi với người lung tung bên ngoài không?”

Ba Triển Tiểu Liên không ngờ Triển Anh lại đột nhiên nhắc tới cô, ngẩng đầu nhìn bóng người còn đang chạy tới chạy lui, nói: “Rất ngoan, dựa theo lời giáo viên nói chính là trừ không thích học, cái khác đều rất ngoan, gặp gỡ người ngoài trường? Việc này chắc chắn không có, giáo viên rất để ý con bé, tuyệt đối không có, thích xem một vài quyển sách, có đôi khi nghĩ chuyện còn trưởng thành hơn người lớn chúng ta, phần lớn thời gian rất hiểu chuyện, chỉ có điều lúc bướng bỉnh mẹ nó cũng muốn đánh nó. Sao đột nhiên hỏi cái này? Tiểu Liên học tập em vẫn không bận tâm, điểm số năm nay còn xếp hạng nhất Bãi Yến, em chỉ không yên tâm thân thể con bé.”

Triển Anh vô ý thức ngẩng đầu nhìn phía trên một cái, sau đó cúi đầu cười cười, “Chị tùy tiện hỏi thôi, không có chuyện gì là tốt rồi. Đúng rồi, chị nghe Tiểu Liên nói chuyện, con bé hình như rất quen thuộc Thanh Thành, có phải có thân thích hoặc là bạn bè nào ở Thanh Thành hay không?” Dừng một lát, còn nói: “Gần đây bầu không khí Thanh Thành không tốt lắm, đừng đụng tới chuyện gì.”

Ba Triển Tiểu Liên gật đầu cười cười: “Con bé đến Thanh Thành cũng là đi nhà dì con bé, từ nhỏ dì nó hay chăm, nên nó thích dì nó lắm. Cũng không biết người nào khác, không có việc gì.”

Ánh mắt Triển Anh trôi nổi, sau đó cúi mắt nói: “Gần đây Giang Triết Hải có xung đột lợi ích với một người tên là Yến Hồi, cho nên bầu không khí Thanh Thành đợt này vô cùng căng thẳng, lúc trước có người bởi vì buổi tối ra cửa bị ngộ thương, còn có một cô bé bị người ta bắt nạt, nghe nói thiếu chút nữa đã đánh mất tính mạng, nên bây giờ rất nhiều người buổi tối cũng không dám ra ngoài, chỉ sợ đụng phải cảnh xã hội đen sống mái với nhau, Tiểu Liên là người lớn rồi, dù sao cẩn thận một chút tốt hơn.”

Ba Triển Tiểu Liên vừa nghe nghiêm trọng như thế, cảm thấy vẫn là phải chú ý một chút, vỗ đùi nói: “Vậy được. Đợt này em bảo con bé đừng tới Thanh Thành, con bé đó có đôi khi không nghe lời, em phải giám sát chặt chẽ chút.”

Triển Anh trầm mặc một lúc, lại mở miệng nói: “Vệ tử, Tiểu Liên quá thông minh, thông minh là chuyện tốt, có điều quá thông minh sẽ dẫn tới phiền toái không cần thiết, em… nên chú ý chút, con bé bây giờ còn nhỏ, cái gì cũng đều không hiểu, nếu ngày nào đó xảy ra chuyện gì, đã muộn.”

Ba Triển Tiểu Liên sửng sốt, giương mắt nhìn Triển Anh, vẻ mặt nghiêm túc, hỏi: “Chị hai, lời chị có ý gì? Có phải Tiểu Liên rước phiền toái gì hay không? Nếu chị biết thì mau mau nói cho em!”

Triển Anh cười “phì”, “Nhìn bộ dáng em căng thẳng, chị mới thấy Tiểu Liên lần thứ mấy chứ? Chị là lo lắng quá thông minh dễ khiến người khác chú ý, cũng dễ bị người ta chạy theo bắt cóc, em một ông bố yêu con gái thành cuồng đến lúc đó thì chuẩn bị khóc đi.”

Ba Triển Tiểu Liên nghe Triển Anh nói như vậy mới nhẹ nhàng thở ra, có phần cảm khái có phần bất đắc dĩ nói một câu: “Con gái lớn không thể giữ mãi trong nhà, Tiểu Liên luôn có một ngày rời đi, em không thể nào cũng không có cơ hội ở bên con bé cả đời mà, em phải quen thôi.”

Triển Anh nghe lời này của ba Triển Tiểu Liên thấy lạ, vừa định an ủi an ủi ba cô, bên kia Triển Tiểu Liên đã chạy xuống dưới tựa như một trận gió, mở miệng như đã quen thuộc từ lâu: “Bác, bác, nhà bác thật đúng là quá tuyệt vời, cháu đứng ở tầng trên cùng ngắm cảnh, phong cảnh ấy rất đẹp.”

Triển Anh nghe xong không khỏi cười nói: “Cháu thích thì ở thêm mấy ngày, dù sao bác vẫn ở một mình.”

Nào ngờ ba Triển Tiểu Liên bởi vì nghe lời Triển Anh, không yên tâm với hoàn cảnh của Thanh Thành, vội vàng xua tay: “Không được, mẹ con bé nói muốn mua cho nó mấy bộ quần áo đi học trước khi khai giảng, nếu không sau này tới trường người ta chê cười, con bé đến khi đó nhất định là nội trú, còn có rất nhiều thứ phải chuẩn bị, không để lỡ thời gian.”

Triển Anh nghe xong cũng không nói cái gì, đi thu xếp bảo người ta chuẩn bị cơm trưa.

Sau bữa trưa, ba Triển Tiểu Liên lái xe ra ngoài mua những thứ mẹ cô giao cho, cô ở lại nói chuyện với Triển Anh.

Triển Anh kéo Triển Tiểu Liên hỏi cô chuyện ngày đó, “Cháu nói thật với bác, cháu tại sao biết Yến Hồi?”

Triển Tiểu Liên “a” một tiếng, vẻ mặt ảo não nói: “Bác cháu nói với bác, cháu thật sự là xui xẻo, thuần túy là số không tốt, hai lần đều là không cẩn thận phá hỏng chuyện tốt của hắn, kết quả hắn liền mang thù, cháu có cách nào? Mỗi lần bị đụng phải hắn, hắn không phải muốn chém ngón tay cháu muốn cắt lưỡi cháu, cháu cảm thấy cháu thật sự là xui xẻo muốn chết.”

Triển Anh khiếp sợ hỏi: “Mỗi lần? Cháu tổng cộng đụng phải hắn bao nhiêu lần?”

Triển Tiểu Liên nhướng mắt, bất đắc dĩ nói: “Bốn năm lần, cháu thật sự là đi thắp hương bái phật cũng vô dụng.”

Triển Anh rũ mắt xuống, sau đó chậm rãi nâng mắt lên, hỏi: “Vậy cháu có từng bị hắn chém hay là cắt cái gì chưa?”

Triển Tiểu Liên vung tay nhỏ bé lên, nói: “Làm sao có thể? Cháu cũng không phải đồ đần, sao có thể ngoan ngoãn để hắn chém ngón tay cháu chứ? A! Đúng rồi bác, bác lần trước rời đi như thế nào? Liệu có…”

Triển Anh cười cười: “Bác không sao, thật ra nhờ có cháu bác mới không sao.” Triển Anh chỉ chỉ bộ ngực của mình, nói: “Thực ra mấy ngày nay bác vẫn căng sữa, nên nhờ gợi ý của cháu, bác cũng coi như tránh thoát một kiếp.”

Triển Tiểu Liên lập tức liền hiểu được, bác căng sữa, nhất định là cho Yến gia một chén sữa em bé uống. Vừa nghĩ tới sữa, Triển Tiểu Liên lập tức ngẩng đầu nhìn Triển Anh: “Bác, vậy em bé đâu? Sao cháu không thấy em bé? Ngủ có phải không?”

Nhắc tới đứa con, Triển Anh lập tức vẻ mặt cô đơn, ánh mắt nhìn ngoài cửa sổ thản nhiên nói: “Nói bác không văn hóa, sợ dạy hư đứa nhỏ, cho nên đứa nhỏ vừa mới đầy tháng đã bị đưa đi nước ngoài. Bác sinh ba đứa nhỏ, lớn nhất cũng sắp hai mươi, đáng tiếc một đứa cũng không bên cạnh, ngay cả gặp mặt cũng khó khăn…”

Nhìn vẻ mặt bác, Triển Tiểu Liên không dám hỏi nhiều cũng không muốn biết nhiều hơn, mỗi cây mỗi hoa, mỗi nhà mỗi cảnh, cô không muốn nghe, vội vàng tìm đề tài khác đánh lạc hướng. Xem chi tiết…

Advertisements
30/01/2017 / ~ Yappa ~

Thần phục – Chương 63

Thần phục

  • Tác giả: Yến Tử Hồi Thì
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Chương 63 – Bổ nhào mới là chân lý cốt yếu

Tiểu Đinh đến tuổi kết hôn, đối tượng trong lòng cô nhìn trúng chính là An Lý Mộc, người nhà đã giục cô mấy lần, nếu không sẽ sắp xếp xem mắt, tiểu Đinh đương nhiên không muốn, nhưng mà cô nhiều phen chủ động An Lý Mộc đều không có đáp lại, ngay cả trực ban tết cơ hội tốt như thế quan hệ hai người cũng chưa có thể tiến thêm một bước, tiểu Đinh không thể không hoài nghi An Lý Mộc có phải đã có bạn gái hay không, nếu không, một người đàn ông độc thân như anh sao lại chưa tìm bạn gái chứ? Ngược lại cả ngày ở cùng em gái mình, vậy cũng quá không bình thường.

Triển Tiểu Liên lại tìm An Lý Mộc, tai tiểu Đinh liền vươn dài ra, muốn thám thính chút tin tức. Nghe đồng nghiệp nói em gái nọ của An Lý Mộc lại tới nữa, tiểu Đinh để che giấu tai mắt người, đặc biệt xuống lầu mua một túi hoa quả đi tìm An Lý Mộc, đến cửa túc xá của An Lý Mộc bắt đầu nhẹ chân nhẹ tay, cẩn thận dán trên cửa nghe lén động tĩnh bên trong.

Cửa túc xá của An Lý Mộc là cái loại cửa gỗ bình thường, cũng không phải cái loại căn hộ nhỏ một phòng ngủ một phòng khách gì, chính là một phòng túc xá bình thường, sau khi đóng cửa phía dưới và mặt đất có một khe hở, lúc này lại vừa lúc có ánh nắng, chênh lệch độ sáng bên trong vẫn là rất lớn, nếu bên ngoài có người đứng, nhìn cẩn thận chút là hoàn toàn có thể thấy được bên ngoài có bóng cặp chân đứng chỗ đó.

Triển Tiểu Liên đang ôm An Lý Mộc làm nũng lắc lư, An Lý Mộc muốn bảo cô xuống dưới, Triển Tiểu Liên không xuống, An Lý Mộc liền thở dài, đang muốn nói chuyện, vô tình thấy bóng dáng ở cửa, không khỏi sửng sốt, vội vàng bảo Triển Tiểu Liên xuống dưới, anh tưởng rằng nhất định sẽ có người gõ cửa, kết quả chờ nửa ngày cũng không ai gõ cửa, nhưng mà cái bóng vẫn còn, An Lý Mộc liền cảm thấy không thích hợp. Anh đẩy đẩy Triển Tiểu Liên, Triển Tiểu Liên ban đầu còn tưởng rằng bảo cô xuống, ỳ ra không động đậy, kết quả phát hiện An Lý Mộc chỉ vào cửa không nói lời nào, cô lập tức từ trên người An Lý Mộc xuống dưới, vuốt vuốt tay áo, nhẹ chân nhẹ tay đi qua, kéo mạnh cửa ra, cười hì hì nói: “Chị tiểu Đinh, chị làm cái gì vậy? Cái này cũng làm em nhớ tới một thành ngữ, tai vách mạch rừng hay là cái gì? Dù sao chính là ý này…”

Tiểu Đinh căn bản không ngờ cửa sẽ bị đột nhiên kéo ra, còn vẫn giữ điệu bộ nghe lén, nghe Triển Tiểu Liên nói như vậy, lập tức xấu hổ vô cùng, vội vàng đưa hoa quả trong tay vào tay Triển Tiểu Liên: “Ừm… Chị nghe đồng nghiệp nói em qua đây tìm Đầu Gỗ, đem hoa quả qua đây cho em. Chị không biết bên trong có người hay không, thế nên mới nghe tiếng động…” Nói xong, tiểu Đinh lo lắng không yên rời đi.

Triển Tiểu Liên cúi đầu nhìn nhìn hoa quả trong tay, quay đầu nhìn An Lý Mộc: “Anh Đầu Gỗ, bà tám kia tuyệt đối là nghe lén.”

An Lý Mộc thò đầu nhìn chung quanh, sau đó mở cửa ra, nói: “Tiểu Liên đừng nói bừa, không phải đưa hoa quả tới cho em sao?”

An Lý Mộc lại không ngốc, trên miệng anh không cho Triển Tiểu Liên nói lung tung, nhưng trong lòng lại cũng nghĩ như vậy, vừa rồi phát hiện có người chính là anh, nghĩ tới nghĩ lui, cảm thấy nhất định là tiểu Đinh nghi ngờ quan hệ của Triển Tiểu Liên với mình. Nghĩ vậy An Lý Mộc có chút đau đầu, Tiểu Liên năm nay mới mười bảy tuổi, lúc này mới bao lâu bên cạnh đã có đồng nghiệp hoài nghi, ba năm còn lại phải làm như thế nào mới có thể không bị cha mẹ của mình và Tiểu Liên phát hiện?

Bên này An Lý Mộc nghĩ mấy vấn đề này, bên kia Triển Tiểu Liên xắn tay áo lên, ồn ào muốn đánh tiểu Đinh răng rơi đầy đất, An Lý Mộc đương nhiên không thể nào để cho cô đi, thật vất vả trấn an xong tiểu ma đầu Triển Tiểu Liên, An Lý Mộc lại bắt đầu sầu về sau làm sao bây giờ, nếu lại bị ba cô phát hiện, anh không biết nên đối mặt ba cô như thế nào nữa, lúc trước anh đã hứa với ba cô sẽ không quấn lấy Tiểu Liên, kết quả anh vẫn là không nhịn được đi tìm cô.

Triển Tiểu Liên là bị An Lý Mộc dỗ đi, cô thầm thì nói là tiểu Đinh đang ngấp nghé anh Đầu Gỗ, muốn giành với cô, cho nên nhất định phải đi tìm tiểu Đinh quyết đấu, An Lý Mộc rất bất đắc dĩ, quyết đấu cái gì vậy? Cánh tay nhỏ cẳng chân nhỏ của cô kia làm được cái gì chứ? Từ bé thân thể đã không tốt, còn đánh nhau à, có mà cô bị đánh ấy.

Triển Tiểu Liên về trường cũng không có việc gì khác, một hơi chạy đến chỗ cho thuê sách thuê hơn mười quyển tiểu thuyết, phòng học cũng không đi, cả ngày nằm trên giường túc xá đọc sách, An Lý Mộc dịp này qua mấy lần, nghe Triển Tiểu Liên nói cô đọc sách ở túc xá, cũng không dám quấy rầy nhiều, rất sợ ảnh hưởng Triển Tiểu Liên ôn tập.

Kỳ thi đại học đến trong sự chờ đợi căng thẳng của toàn bộ học sinh lớp mười hai và phụ huynh, mẹ Triển Tiểu Liên vẫn nói muốn đi qua chăm sóc cô, Triển Tiểu Liên chết sống không cho, thi đại học hay là thi cấp ba đối với cô mà nói thật sự là không khác nhau nhiều lắm, Triển Tiểu Liên không muốn không được tự nhiên. Ba cô đợt này vẫn đang học lái xe, ông hoàn toàn tin tưởng con gái mình, đã sớm nói với Triển Tiểu Liên, cô đỗ đại học trong nhà sẽ mua xe.

Trên đầu Triển Tiểu Liên đội mũ che nắng, cùng một đám học sinh đứng bên ngoài chờ vào trường thi, thường thường ngáp một cái, cô thực sự là quá mệt, đều do quyển sách tối hôm qua kia rất hay, nếu không cô hôm nay sao lại buồn ngủ thế này. Đang đờ ra, liền nghe thấy có người gọi tên cô, quay đầu vừa thấy An Lý Mộc đang xách cặp lồng giữ nhiệt một mạch chạy chậm tới, “Tiểu Liên, cơm sáng ăn chưa?”

An Lý Mộc đến đối với Triển Tiểu Liên mà nói thật sự là bất ngờ ngoài ý muốn, mắt cô tỏa sáng với An Lý Mộc, “Anh Đầu Gỗ sao anh lại tới đây?”

An Lý Mộc mở cặp lồng giữ nhiệt, lấy bánh bao thịt và sữa bên trong ra đưa cho Triển Tiểu Liên: “Hôm nay anh phải trực ban, ở ngay cạnh bên đó, tiện thể mang chút đồ ăn cho em.” An Lý Mộc liền biết Triển Tiểu Liên chắc chắn sẽ không ăn cơm sáng, cô thích ngủ nướng, tuyệt đối sẽ không hy sinh thời gian ngủ nướng mua đồ ăn, An Lý Mộc thường xuyên lo lắng, cô nhóc đó nếu như không có anh thì làm sao bây giờ.

Triển Tiểu Liên khoái trá vừa ăn vừa nói chuyện với An Lý Mộc: “Anh Đầu Gỗ anh thực sự là người đàn ông tốt nhất trên đời, em biết anh đối xử với em là tốt nhất.”

An Lý Mộc lười để ý cô, dọn cặp lồng giữ nhiệt liền về trực ban, phụ huynh học sinh tới càng ngày càng nhiều, anh phải qua trợ giúp những đồng nghiệp khác duy trì trật tự: “Tiểu Liên, đợi lát vào trường thi đừng chen với người ta, nếu quá nhiều người em cứ chờ người ta gần đi vào hết em hẵng vào trong, dù sao thời gian còn kịp, đừng có vội, có biết hay không?”

Triển Tiểu Liên nhếch miệng cười với An Lý Mộc: “Biết rồi.”

An Lý Mộc không yên tâm lắm quay đầu nhìn cô mấy lần mới đi.

Cửa lớn trường học mở ra, tất cả thí sinh vào trường thi, Triển Tiểu Liên rất nghe lời lúc mọi người gần đi vào hết mới vào trong, tiếng chuông vang, giám thị phát giấy, bắt đầu thi, tất cả đều là rõ ràng từng bước như vậy.

Bên trong trường thi là học sinh vùi đầu làm bài thi, bên ngoài trường thi là phụ huynh thí sinh sốt ruột chờ đợi, lần thi đại học hằng năm chung quy trở thành tiêu điểm nhân dân trong nước quan tâm.

Môn thi văn đầu tiên, Triển Tiểu Liên làm xong câu khác, nhìn nhìn đề văn, bĩu môi, sau đó giơ tay, giám thị qua hỏi: “Có chuyện gì?”

Triển Tiểu Liên ngẩng đầu nhìn giám thị hỏi: “Thưa cô, có thể nộp bài thi hay không?”

Giám thị lập tức liếc nhìn giám thị chính, giám thị chính đi qua nhìn bài thi của Triển Tiểu Liên, chỉ vào đề văn nói: “Em không làm văn.”

Triển Tiểu Liên đương nhiên nói: “Không muốn viết. Thưa cô, em bây giờ có thể nộp bài thi hay không?”

Giám thị nhìn nhìn đồng hồ, đành phải nói: “Đợi hai mươi phút nữa đi, không thể nộp quá sớm.”

Vì thế, trong trường thi của Triển Tiểu Liên, học sinh khác viết khí thế ngất trời, Triển Tiểu Liên nằm bò trên bàn ngủ nước miếng chảy ròng, thiếu chút nữa làm ướt bài thi, vốn muốn ra khỏi trường thi sớm, kết quả bởi vì ngủ quá đà, vẫn ngủ đến lúc giám thị đánh thức cô cầm bài thi đi.

Triển Tiểu Liên ra khỏi trường thi, vừa đi vừa ngáp, khóe mắt lộ hai hai cục dử mắt, tựa như hút thuốc phiện, thật xa nhìn thấy Mục Hi phía trước, lập tức kêu: “Nhóc Ngốc! Nhóc Ngốc!”

Mục Hi nghe tiếng đứng lại chờ cô cùng đi, nhìn bộ dạng cô Mục Hi nhịn không được hỏi: “Băng Dính, cậu không phải là ngủ cả buổi sáng chứ? Bài thi có làm không vậy?”

Triển Tiểu Liên cố gắng mở to mắt, ngáp một cái mới nói: “Làm chứ, tớ nếu mà dám nộp giấy trắng, mẹ tớ dám chắc sẽ gọt tớ, tớ không làm văn, dù sao có thể đỗ đại học Bãi Yến là được, tớ lười phí đầu óc ấy.”

Mục Hi mắt trợn trắng chặc lưỡi: “Làm văn 30 điểm cậu cũng không cần à… Cậu buồn ngủ thành như vậy, sẽ không là đêm qua xem tiểu thuyết ngôn tình chứ?”

Triển Tiểu Liên vừa nghe, lập tức tinh thần phấn chấn muốn lại trao đổi trao đổi với Mục Hi, kết quả câu chuyện vừa mới kể, Mục Hi đã che tai chạy nhanh, buổi chiều còn phải thi, người ta căn bản không nghe.

Triển Tiểu Liên bất mãn hừ một tiếng, vươn tay cầm mũ quạt gió cho mình, Mục Hi vừa quay đầu liền thấy Triển Tiểu Liên bị cắt tóc ngắn, ngạc nhiên nói: “Băng Dính cậu cắt tóc?”

“Thế nào? Đẹp chứ?” Triển Tiểu Liên lập tức bày ra dáng quyến rũ, chìa tay vén vén tóc để khoe khoang kiểu tóc mới của mình, còn tại sao cắt tóc, nguyên nhân chỉ có mình Triển Tiểu Liên biết.

Buổi chiều thi toán, Triển Tiểu Liên nửa giờ sau liền đi ra, cái này không như môn văn, có thể rất nhanh viết xong. Giám thị vốn không cho nộp bài, kết quả Triển Tiểu Liên sớm hỏi thăm, nửa giờ sau khi bắt đầu thi là có thể nộp bài thi, nói với giám thị, giám thị đành phải cho cô ra khỏi trường thi.

Triển Tiểu Liên thi xong liền đi tìm An Lý Mộc khoe khoang, An Lý Mộc nhìn nhìn thời gian, đưa tay đỡ trán, “Tiểu Liên, em phải nghiêm túc thi, đây là thi đại học.”

Triển Tiểu Liên ôm trà sữa An Lý Mộc mua cho cô, ngoan ngoãn ngồi ở ven đường uống, rất vô tội trả lời: “Em nghiêm túc mà.”

Chỗ cách không xa bên kia là đoạn đường tiểu Đinh trực ban, vừa thấy hai người đó dính lấy nhau, liền rướn cổ lên nhìn, Triển Tiểu Liên liếc mắt một cái, hô một tiếng với tiểu Đinh: “Chị tiểu Đinh, chị sắp biến thành hươu cao cổ rồi!”

Cổ tiểu Đinh rụt lại, làm bộ không có nghe thấy, An Lý Mộc đứng ở bên kia cười gần chết.

Hôm qua sau khi Triển Tiểu Liên về, tiểu Đinh liền tới tìm An Lý Mộc, hỏi anh Triển Tiểu Liên rốt cuộc là em gái gì của anh, An Lý Mộc trả lời là em gái nhà bên thanh mai trúc mã.

Tiểu Đinh đứng lên cười lạnh: “Anh dứt khoát nói bạn gái anh đi, còn em gái nhà bên thanh mai trúc mã!”

An Lý Mộc thản nhiên đáp câu: “Bây giờ chính là em gái nhà bên thanh mai trúc mã, còn sau khi cô ấy trưởng thành, tôi sẽ lấy cô ấy làm vợ.”

Tiểu Đinh vừa hận lại ghen nhìn An Lý Mộc, nói: “Đầu Gỗ, em là đồng nghiệp của anh, quan hệ cũng không tệ lắm mới nói với anh, đối tượng thanh mai trúc mã của anh kia còn là một học sinh cấp ba, anh bao nhiêu? Phụ huynh người ta bây giờ là không biết, biết thì anh chính là dụ dỗ thiếu nữ vị thành niên!” Thực ra lời này của tiểu Đinh cũng là thăm dò, cô chính là muốn biết trong nhà cô bé kia có thái độ gì, nếu nhà cô bé đó không đồng ý, bọn họ là lén lút, vậy bọn họ sau này dám chắc không thành.

An Lý Mộc đứng lên, đi đến cạnh cửa giữ cửa, nói: “Nhà cô ấy biết, bọn tôi là hàng xóm, còn những chuyện khác, tự tôi sẽ giải quyết, cảm ơn cô nhắc nhở.”

Động tác này của An Lý Mộc chính là nói cho tiểu Đinh anh hiện đang tức giận, mời tiểu Đinh ra ngoài. An Lý Mộc người này lúc nào cũng cho người ta thể diện, khi nào thái độ cũng là như vậy, dù cho tức giận cũng không thể nào nói nặng lời với người ta, có thể khiến anh làm hành vi chủ động đuổi người, tiểu Đinh cũng là người đầu tiên.

An Lý Mộc là nghĩ như thế nào? An Lý Mộc chính là chán ghét người khác lấy thái độ cái gì cũng biết cái gì cũng là suy nghĩ cho mình nói linh tinh về quan hệ của anh và Triển Tiểu Liên. Anh cảm thấy anh thích Triển Tiểu Liên, Tiểu Liên cũng thích anh, đây là chuyện của hai người bọn họ, còn về vấn đề phụ huynh, bọn họ nhất định có thể giải quyết. Bọn họ bây giờ đang cố gắng phát triển theo hướng bọn họ đã kế hoạch, kết quả tiểu Đinh vô duyên vô cớ lại đây nói mấy lời vớ vẩn, điều này làm cho An Lý Mộc cảm thấy tình yêu vốn là cẩn thận từng li từng tí của bọn họ phủ kín một tầng bóng mờ.

Tiểu Đinh lúc đó là nổi giận đùng đùng rời đi, cô ở đơn vị vẫn luôn là đối tượng được người ta theo đuổi, dù sao có một người ba có công quyền chính là không giống. Mọi người đều nói làm sếp không bằng làm quản lý, ba cô tốt xấu cũng là người đứng đầu đồn cảnh sát thành phố Bãi Yến, tương đương là trực tiếp quản hạt các khu vực khác của thành phố Bãi Yến, hơn nữa tiểu Đinh độc thân mọi người đều biết, một đám chen rách đầu đều muốn dựa vào cô, hy vọng có thể trở thành rể hiền của cục trưởng Đinh, kết quả, tiểu Đinh lại coi trọng An Lý Mộc bề ngoài tuấn lãng tính cách ôn hòa, cố tình An Lý Mộc còn không có đáp lại nửa phần.

An Lý Mộc đương nhiên biết tiểu Đinh là có ý gì, cũng biết lực ảnh hưởng của ba tiểu Đinh, chính là anh không ngờ những thứ trong ti vi tiểu thuyết có thể phản ánh chân thật tình cảnh xã hội ấy rơi vào mình, tốt xấu, anh cũng muốn để bản thân tin tưởng, trên đời này chung quy có cảm tình quan trọng hơn tiền bạc quyền thế.

Thu hồi suy nghĩ, An Lý Mộc dừng ánh mắt trên người Triển Tiểu Liên, trong miệng Triển Tiểu Liên ngậm ống hút, ngẩng đầu nhìn anh, lầu bầu nói: “Anh Đầu Gỗ, làm sao vậy?”

An Lý Mộc cười cười với cô: “Không có gì, nếu cảm thấy nhàm chán, em đi túc xá trước, anh còn phải đợi học sinh đều ra hết mới có thể dẫn em đi ăn cơm.”

Triển Tiểu Liên ước gì cả ngày đều có thể nhìn thấy An Lý Mộc ngồi ở tường bao quanh lan can sân thể dục trong trường, vừa uống trà sữa vừa nhìn An Lý Mộc, kiên quyết không trở về túc xá, chỉ nhìn thấy người đã vui vẻ.

Vì thế, lúc phụ huynh đưa con thi xong đi ăn cơm ngang qua, liền nhìn thấy một cô nhóc mũm mĩm bưng cốc trà sữa, mắt tỏa sáng, chảy nước miếng với một người đàn ông đẹp trai mặc đồng phục.

Ba ngày thi đại học trong sự chờ đợi tha thiết của các phụ huynh qua trong nháy mắt, Triển Tiểu Liên vừa thi xong liền hoàn toàn giải phóng, ba mẹ cô mặc kệ cô, cô liền tựa như hổ dữ sổng chuồng, viện cớ đi tìm bạn học chơi, cả ngày chạy qua Bãi Yến, thật ra là đi tìm An Lý Mộc hẹn hò.

Điểm thi đại học của Triển Tiểu Liên vẫn là An Lý Mộc nói cho cô, ba mẹ cô rạng sáng cô có điểm đã tra rồi, nhưng mà khi đó Triển Tiểu Liên ngủ như heo, căn bản không biết.

Sáng sớm ngày hôm sau, trời mới vừa sáng cô trang điểm tựa như tiểu yêu tinh chạy ra, ba mẹ cô cơ hội nói chuyện với cô cũng không có. An Lý Mộc là nhớ số báo danh thi của Triển Tiểu Liên, cũng tra tối hôm đó, Triển Tiểu Liên vừa đi tìm anh, anh rất vui mừng nói điểm thi đại học của Triển Tiểu Liên, sáu trăm năm mươi ba điểm, An Lý Mộc vừa nhìn điểm số này là biết điểm cao, nếu không có gì bất ngờ, hẳn là có thể đứng top ba thành phố.

Có điều lúc An Lý Mộc nhìn thấy váy ngắn trên người Triển Tiểu Liên mặt đen một nửa: “Tiểu Liên, sao lại mặc váy ngắn như vậy? Cái này có thể che cái gì?”

Triển Tiểu Liên xoay một vòng trước mặt An Lý Mộc, hoan hỉ hỏi: “Anh Đầu Gỗ, đẹp không?”

An Lý Mộc đen mặt, miệng càu nhàu bất mãn, nhưng mà mặc cũng đã mặc rồi, cũng không thể bảo cô cởi ra chứ, chỗ anh cũng không có quần áo cô có thể mặc, chỉ có thể tạm thời đè xuống không vui trong lòng, chịu đựng không nói.

Triển Tiểu Liên không quan tâm điểm số chút nào, nhưng mà vì anh Đầu Gỗ vui mừng cô mới vui mừng theo, không có tự giác mình là người tạo ra điểm số chút nào. Vì thưởng cho Triển Tiểu Liên thi tốt, An Lý Mộc còn đặc biệt xin nghỉ một ngày, chỉ cùng Triển Tiểu Liên đi chơi, chơi một lần tất cả chỗ có thể chơi của Bãi Yến.

Hai người chơi một mạch đến ba bốn giờ chiều, Triển Tiểu Liên la hét mỏi chân, An Lý Mộc liền đưa cô về túc xá, về sau vẫn là anh cõng, đồng nghiệp nhìn thấy đều nói An Lý Mộc chiều em gái như người yêu, An Lý Mộc chỉ cười cũng không nói, cứ như vậy cõng Triển Tiểu Liên về túc xá. Xem chi tiết…

02/11/2016 / ~ Yappa ~

Hồng phúc dao – Phiên ngoại 2

Có nàng nào còn nhớ truyện nè hêm. Ni tỷ mới đăng lên mạng các chương trong phiên ngoại cuốn này nên ta làm nốt na ^^~

Hồng phúc dao

Phiên ngoại nhị – Ba của đứa nhỏ

Nếu như có thể để y lựa chọn, y thà rằng buông tha một thân võ nghệ để đổi chính mình sinh ra ở nhà một người bình thường. Phụ thân y là giáo chủ Ly giáo, mẹ y là vu nữ “Quan Tử tộc”, mà y lại chẳng qua là huyết dược cho người ta nâng cao võ nghệ. Y hâm mộ cuộc sống có thể không lo không nghĩ của những thiếu niên tuổi tác xấp xỉ y trong tộc ấy, mà y lại phải mỗi ngày chịu đựng dao quẹt trên người y, nhìn nam nhân kia không biết thỏa mãn uống máu y.

Rốt cuộc có một ngày, y giết nam nhân kia, rời khỏi nơi khiến y căm thù đến tận xương tủy ấy, ra ngoài tìm kiếm người hồng phúc có thể giải nguyền rủa của y.

Từ ngoài cửa chạy vào một cô bé toàn thân là đất, một bé trai vẻ mặt hoang mang đi theo phía sau. Bé gái nhào vào người y sốt ruột rống lến: “Ba, cha nôn rồi!”

“Ở nơi nào!”

“Ở bên hồ.”

Ném xuống ám khí muốn làm cho nữ nhi, Ly Nghiêu kéo nữ nhi liền chạy về phía bên hồ. Cuối cùng ngại nữ nhi chạy không đủ nhanh, y đơn giản vác nữ nhi lên phi thân mà đi.

Rất nhanh đi tới bên hồ, Ly Nghiêu liếc mắt liền thấy được “bà xã” đại nhân, liền thấy hắn vẻ mặt mệt mỏi co trên ghế dựa. Đám thị nữ vừa dọn dẹp xong vết dơ trên mặt đất bưng nước trà tới cho hắn.

Buông nữ nhi, Ly Nghiêu một bước dài xông tới: “Gọi thái y chưa!”

“Bẩm gia, đã phái người đi trong cung mời Ngũ đại nhân.”

Ly Nghiêu ngồi xuống, kéo tay “bà xã” đại nhân qua: “Tích Tứ, không thoải mái chỗ nào?”

Lưu Tích Tứ mệt mỏi uống mấy ngụm trà, nhét chén trà vào trong tay Ly Nghiêu: “Vừa mới ăn miếng điểm tâm, ai ngờ liền phun ra.” Nói xong, hắn duỗi cái eo lười biếng gối trên người Ly Nghiêu: “Không có gì. Tính tính ngày ta hẳn là có, nôn cũng bình thường.”

“Tích Tứ!” Ly Nghiêu suýt nữa mông đụng đất. Lưu Ly nhìn nhìn đại ca, không rõ ba với cha là thế nào. Lưu Tích Tứ cười “khúc khích”, kéo Ly Nghiêu lên: “Cũng không phải lần đầu tiên, ngươi sao còn ngạc nhiên như vậy?”

Mồ hôi Ly Nghiêu theo trán chảy ra, chân mày nhăn thành chữ xuyên (1). Y nắm chặt tay Lưu Tích Tứ, liếm liếm môi khô ráp: “Tích Tứ, ngươi lúc trước sinh Ly nhi chịu khổ như vậy, ta…”

Lưu Tích Tứ ngắt lời y: “Là rất đau, đau đến ta thật muốn cắn chết ngươi, ta khi đó cũng thề sau này tuyệt đối không sinh nữa. Nhưng ta bây giờ hối hận, ta muốn sinh một bảo bối đáng yêu giống như Dụ Đầu. Ly Nghiêu, nhị thúc tới nếu như xác định ta thật sự có, từ hôm nay trở đi ngươi phải theo ta ăn chay niệm phật, ta nhất định phải sinh một tiểu Dụ Đầu.”

Căng thẳng của Ly Nghiêu đi hơn phân nửa, cười khổ ôm lấy tiểu vương gia bốc đồng của mình: “Tích Tứ, tiểu Dụ Đầu há là dễ dàng như vậy liền sinh ra?”

“Không được rủa ta, ta nhất định phải sinh tiểu Dụ Đầu!”

Đầu này Lưu Ly nghe nửa ngày cũng nghe không hiểu ba và cha bé đang nói cái gì, vội vã hỏi: “Ba, cha làm sao vậy? Cha muốn sinh tiểu hoàng thúc? Sinh như thế nào?”

Ly Nghiêu kéo nữ nhi bảo bối qua, lau đi vết dơ trên mặt bé: “Ly nhi, phụ thân có thai, con sắp có đệ đệ.”

“Thực sự?!” Lưu Ly vừa nghe nhảy cẫng lên, xoay người ôm lấy đại ca, “Đại ca! Chúng ta sắp có đệ đệ!” Ly Thương ôm bé cười gật đầu.

Rất nhanh, nhị thúc Ngũ Mặc tới. Vừa xem mạch, hắn liền cười chúc mừng hai người. Lưu Tích Tứ rốt cuộc như nguyện mang thai đứa thứ hai. Nếu không phải hắn lừa Ly Nghiêu Hãn Triệt lại có, lại sử dụng thủ đoạn hấp dẫn, hắn còn không thể mang thai đâu. Lần này Lưu Tích Tứ thỏa mãn, Ly Nghiêu căng thẳng, Lưu Ly vui mừng.

Sau nửa canh giờ lão nhân gia trong cung biết được tin tức này lập tức đưa tới ý chỉ: Lưu Tích Tứ tiến cung an thai. Vui mừng nhất không ai bằng Lưu Ly, bé buổi tối có thể chuồn êm vào tẩm cung tiểu hoàng thúc ngủ cùng tiểu hoàng thúc.

Nhắm mắt lại, Lưu Tích Tứ nhịn cười giả vờ ngủ say. Có người thỉnh thoảng lại thở nhẹ bên tai hắn, một cái tay nhỏ bé chốc chốc sờ sờ bụng hắn, lát lát lại sờ sờ bụng hắn. Khi cái tay nhỏ bé ấy lại một lần nữa đặt trên bụng hắn, hắn nắm lấy, mở mắt ra.

Người bị nắm đầu tiên là hoảng sợ, sau đó cười ha hả nhào vào ngực hắn: “Tam ca.” Mềm mại, ngọt ngào.

“Tiểu Tứ nhi tỉnh ngủ rồi?” Hôn hôn khuôn mặt đỏ bừng của đệ đệ, Lưu Tích Tứ ôm bé đến bên người.

Tiểu oa nhi trắng nõn trắng nõn rất chậm gật đầu hai cái, lại sờ lên bụng tam ca: “Bảo bảo?” Phụ thân nói nơi này có bảo bảo.

Lưu Tích Tứ nhìn đệ đệ, luồng hạnh phúc ngọt ngào trong lòng kia ào ào trào ra ngoài, yêu thương không đủ quang minh chính đại đòi mấy nụ hôn trên khuôn mặt đệ đệ, hắn mới nói: “Đúng vậy, nơi này của tam ca có bảo bảo, tam ca muốn sinh một bảo bảo ngoan như tiểu Tứ nhi.”

“Ngoan.” Lưu Thiên Tứ vỗ ngực một cái, bé ngoan nhất.

Chụt, lại nhịn không được hôn đệ đệ một cái, Lưu Tích Tứ thề nhất định phải sinh một em bé ngoan giống như Dụ Đầu, nếu không hắn sẽ nhét đứa nhỏ về trong bụng sinh lại! Xem chi tiết…

30/10/2016 / ~ Yappa ~

Trầm nịch – Phiên ngoại 2 – Chương 9

Trầm nịch – Phiên ngoại

Đệ cửu chương

Sau khi khóc cả ngày hôm trước, ngày hôm sau lúc đối mặt phụ hoàng và phụ thân, Tần Gia Hựu tiểu hoàng đế mặc dù vẫn mất hứng, nhưng không khóc, chỉ là mắt sưng sưng, thấy mà Ngũ Tử Ngang rất là đau lòng. Diêm Nhật không bên cạnh, Tần Gia Hựu tiểu hoàng đế ngoan hơn nhiều. Sáng sớm dậy bé không để hai người mới tới kia hầu hạ bé rửa mặt đánh răng. Bị Diêm Nhật hầu hạ quen bé mặc dù làm cũng không tốt, nhưng tự mình ra tay, chẳng qua là quần áo không biết mặc, không có cách nào, chỉ có thể để hai người kia hầu hạ. Có điều Tần Gia Hựu tiểu hoàng đế âm thầm thề, bé nhất định phải học được tự mình mặc quần áo đi giày.

Cùng phụ thân, phụ hoàng ăn đồ ăn sáng xong, Tần Gia Hựu tiểu hoàng đế không kén ăn chút nào liền ngoan ngoãn đi đọc sách. Thành thật theo lão thái sư học bài ngày hôm nay, Tần Gia Hựu lại ngoan ngoãn đi Tây Noãn các giúp phụ thân nghiên cứu tập sớ tấu. Thừa dịp Tần Ca không ở đây, Ngũ Tử Ngang tranh thủ thời gian ôm nhi tử tủi thân từng lần một giảng đạo lý với bé, nói lý do đưa Diêm Nhật đi.

“Phụ thân, nếu như con có thể chứng minh con sẽ không bao giờ không cần Nhật Nhật, người sẽ trả Nhật Nhật cho con sao?”

“Sẽ, phụ thân nhất định sẽ!”

Cho dù nhi tử muốn sao trên trời y cũng nhất định làm được cho nhi tử!

Có bảo đảm của phụ thân, trong lòng Tần Gia Hựu thoải mái hơn chút.

“Phụ thân, con nhớ Nhật Nhật.” Ở trong lòng phụ thân, Tần Gia Hựu kiên cường không nổi.

“Cho phụ hoàng biết quyết tâm của con, Nhật Nhật sẽ trở lại.” Sờ con mắt sưng đỏ của nhi tử, trong lòng Ngũ Tử Ngang cảm thán, có chút ê ẩm, trong lòng nhi tử có người quan trọng hơn phụ hoàng và phụ thân, ôi. Nghĩ đến sang năm sẽ phải để nhi tử chính thức nắm quyền, Ngũ Tử Ngang nhân cơ hội nói: “Tử Quân à, sau này lên triều con liền theo phụ thân cùng đi nhé. Con lập tức sẽ mười tuổi, cũng nên quen thuộc những đại thần kia, có được không?”

Diêm Nhật không bên cạnh, Tần Gia Hựu tiểu hoàng đế không muốn một mình ở Nhân Tâm đường lập tức gật đầu đồng ý, có lẽ bé biểu hiện tốt phụ hoàng sẽ mềm lòng, sẽ cho Nhật Nhật sớm một chút trở về. Thấy nhi tử đồng ý nhanh như thế, Ngũ Tử Ngang lại có chút “ghen” với Diêm Nhật, sớm biết lúc trước thật không nên để Diêm Nhật chăm sóc nhi tử, trông, bây giờ trong lòng nhi tử chỉ có Diêm Nhật, cũng không có phụ thân y đây.

Nhưng mà thấy đôi mắt vẫn còn sưng của nhi tử, Ngũ Tử Ngang lại mềm lòng. Mà thôi mà thôi, chỉ cần là nhi tử thích, nhi tử muốn như thế nào cứ theo nó là được, nhi tử là bảo bối Tần Ca trăm cay nghìn đắng sinh hạ cho y, y không nỡ nhất chính là làm cho “bà xã” và nhi tử bị uất ức.

Tần Gia Hựu tiểu hoàng đế còn không biết chính mình sắp chính thức đăng cơ trong cuộc sống không có Diêm Nhật làm bạn, mỗi ngày ngoan ngoãn đọc sách, ngoan ngoãn giúp đỡ phụ thân nghiên cứu một số tập sớ tấu bé đủ sức cáng đáng, ngoan ngoãn theo phụ hoàng lên triều lúc cần phải lên triều, ngoan ngoãn nghe những đại thần nhàm chán ấy nói một số lời nhàm chán.

Nhìn thấy Tần Gia Hựu lanh lợi như vậy, Tần Ca liền cảm thấy hắn hẳn là sớm một chút đưa Diêm Nhật đi. Nếu như là một nửa tính xấu của nhi tử là Ngũ Tử Ngang sủng, vậy một nửa kia chính là Diêm Nhật sủng. Vì thế, Tần Ca luôn mãi căn dặn Ngũ Tử Ngang, không được mềm lòng, hắn muốn nhân cơ hội này sửa tật xấu của nhi tử.

Tần Gia Hựu tiểu hoàng đế bắt đầu nghiêm nghiêm túc túc học tập làm một hoàng đế thế nào. Mà Diêm Nhật tại nhà tạm thời trong quân doanh phòng giữ kinh cũng không còn đau lòng và thống khổ ngày đầu tiên bị Khổng Tắc Huy mang đến nữa. Gã mỗi ngày đều ở trong quân doanh huấn luyện giống như những binh lính khác, thậm chí càng chịu khó hơn những binh lính kia. Không phải Diêm Nhật đã lặng lẽ chấp nhận, mà là gã yên lặng đợi người đang ở trong cung, bảo gã trở lại. Hoàng thượng mỗi tối đều sẽ sai người đưa cơm cho gã, đó là phân nửa thức ăn hoàng thượng đặc biệt để thừa lại cho gã.

Thời khắc Diêm Nhật mong đợi nhất mỗi ngày chính là bưng bát thức ăn đã nguội kia, đây không phải là hoàng thượng “ngược đãi” gã, mà là tấm lòng của hoàng thượng đối với gã, hoàng thượng đang nói cho gã biết, hoàng thượng có một ngày sẽ để gã một lần nữa trở lại trong cung, trở lại bên cạnh hoàng thượng. Cho nên gã dằn thật sâu nỗi đau tách khỏi hoàng thượng xuống đáy lòng. Gã lớn hơn hoàng thượng quá nhiều tuổi, cũng chính bởi vì như vậy, thái thượng hoàng và nhiếp chính vương bệ hạ mới không thể không để gã tách khỏi hoàng thượng, vậy gã không thể để bản thân nhìn qua già hơn hoàng thượng quá nhiều, gã phải chuyên cần luyện thân thể, gã phải làm cho mình hết sức ở bên cạnh hoàng thượng, hầu hạ hoàng thượng nhiều hơn mấy năm.

Còn chuyện thái thượng hoàng và nhiếp chính vương lo lắng kia, Diêm Nhật là nghĩ cũng không dám nghĩ. Hoàng thượng sao có thể lại có cái loại suy nghĩ đó đối với gã? Hoàng thượng còn nhỏ, chờ hoàng thượng trưởng thành sẽ gặp được rất nhiều người tốt hơn gã, gã chỉ xin có thể ở bên cạnh hoàng thượng hầu hạ hoàng thượng, chỉ cần như vậy, gã cũng đã là được hoàng thượng ân sủng rồi. Gã không có lòng tham, cũng không dám có lòng tham, gã thủy chung hiểu rõ thân phận của mình, địa vị của mình. Gã là nô tài của hoàng thượng, vĩnh viễn đều là nô tài.

Thao luyện hoàn tất, Diêm Nhật một thân mồ hôi trở lại chỗ ở của mình. Thái thượng hoàng và nhiếp chính vương đối xử với gã không tệ, gã muốn lưu lại doanh trại phòng giữ, nhiếp chính vương để Quan đại nhân bố trí cho gã một gian phòng độc lập, còn có một sân nhỏ, trong sân còn có thể múc nước giếng, thật là không tệ. Nghĩ Quan Độ Quan đại nhân bây giờ không chỉ phòng giữ kinh thành, còn nắm trong tay mười vạn đại quân kinh sư, quan nhất phẩm, nhưng Quan đại nhân lại thỉnh thoảng đến thăm gã, mang cho gã một ít rượu và thịt, đây đều là nể mặt nhiếp chính vương bệ hạ, Diêm Nhật rất cảm kích, cũng bảo bản thân có thể càng thêm yên lặng chờ ở chỗ này.

Trước tiên múc một thùng nước giếng, Diêm Nhật rửa tay và mặt. Vừa mới nghỉ ngơi không bao lâu, đã có người đưa cơm chiều tới cho gã. Chẳng qua không phải người trong cung đưa tới. Chút thức ăn mỗi ngày còn dư lại của tiểu hoàng đương nhiên không đủ để Diêm Nhật lấp đầy bụng. Thức ăn đầu bếp doanh trại phòng giữ chuẩn bị cho Diêm Nhật đều rất phong phú, nhưng mà Diêm Nhật lại ăn không ra mùi vị gì, đầy bụng tâm tư gã đều tại bữa cơm buổi tối đưa tới ấy. Ăn no bụng, Diêm Nhật đun một nồi nước, lau lau người. Tự gã xây một cái bếp trong sân, có thể đun chút nước gì đó. Cũng để tránh luôn luôn phiền toái người ngoài.

Lau thân thể, thay đổi bộ quần áo sạch sẽ, Diêm Nhật lại giặt quần áo vừa thay, sau đó trở về phòng. Gã vẫn là nhật du của Diêm La điện, đương nhiên cũng có việc cần gã xử lý. Nhưng mà Diêm Nhật về phòng không bao lâu cửa gỗ liền truyền đến tiếng đập cửa đúng giờ. Diêm Nhật đi nhanh đến cạnh cửa, mở cửa.

“Diêm thống lĩnh, hoàng thượng ban thưởng.”

Người đến đưa cơm vẫn là một trong hai tiểu quỷ phái đi chăm sóc tiểu hoàng đế. Đối phương từ trong rổ bưng ra một bát lớn, Diêm Nhật lập tức hai tay tiếp nhận. Tiểu quỷ chưa nói cái gì, thậm chí không có đợi Diêm Nhật tạ ơn, sau khi hành cái lễ với Diêm Nhật liền quay người đi. Không ngờ nghệch giống như lần đầu tiên, trên khuôn mặt Diêm Nhật là nụ cười thản nhiên hơi có vẻ ngại ngùng. Gã đóng cửa, bưng bát đi tới bên cạnh bàn ngồi xuống, cầm chiếc đũa lên, viền mắt không tự chủ được lại đỏ.

Trong bát hôm nay có sườn xào chua ngọt và tôm, đương nhiên cũng có củ cải và cải trắng tiểu hoàng đế không thích ăn. Diêm Nhật trước tiên ăn món ăn hoàng thượng không thích ăn với cơm, sau đó mới tinh tế thưởng thức xương sườn và tôm ăn ngon. Gần đây trong thức ăn đưa tới thế nào cũng sẽ có cá hoặc là tôm, còn có cua gì gì đó. Có đôi khi tiểu hoàng đế còn có thể sai người đưa tới cho Diêm Nhật canh thịt bổ thận canh gà nhân sâm, canh gà nhung hươu, canh long phượng vân vân. Diêm Nhật vốn không biết đây là thế nào, vẫn là Khổng Tắc Huy lúc tới thăm gã lén nói cho gã biết, hoàng thượng cố ý đi Thái Y viện hỏi Dung thái y làm thế nào để người ta nhìn qua nhỏ hơn tuổi thực tế, sau khi hỏi, liền bắt đầu mỗi ngày yêu cầu ngự thiện phòng chuẩn bị thức ăn có thể bổ thân nhất cá tôm các loại.

Đêm biết được chuyện này, Diêm Nhật lén chạy vào hoàng cung, nếu không phải là ở một khắc cuối cùng bị Khổng Tắc Huy ngăn lại, gã thiếu chút nữa đã bị nhiếp chính vương phát hiện. Diêm Nhật muốn gặp hoàng thượng, nhớ đến mỗi ngày buổi tối đều ngủ không được. Gã muốn nói cho hoàng thượng, không cần đặc biệt chuẩn bị những thứ này cho gã, gã sẽ mỗi ngày chăm chỉ luyện công phu, để cho mình già sẽ không nhanh như vậy.

Thịt tôm ngon ăn trong miệng, Diêm Nhật nghĩ tới bên cạnh còn ngồi hoàng thượng, hốc mắt nóng lên. Nhắm thật chặt mắt, Diêm Nhật ăn sạch thịt tôm, cũng gặm sạch sẽ thịt trên xương sườn, thậm chí nhai vỡ xương có thể cắn được nuốt xuống. Dùng thời gian lâu hơn bữa cơm lúc trước ăn hết bát thức ăn với gã mà nói cũng không nhiều này, Diêm Nhật không có để lại một hạt gạo, đây là quan tâm của hoàng thượng đối với gã, gã tuyệt đối không thể để thừa chút xíu thứ có thể ăn.

Ăn xong cơm, hai tay nâng bát không ngẩn ra, Diêm Nhật lúc này mới đi rửa sạch bát, sau đó đặt bát ngay chính giữa bàn. Lại si ngốc nhìn nhìn rất lâu, Diêm Nhật lúc này mới lên tinh thần xử lý việc của nhật quỷ. Muốn về được bên cạnh hoàng thượng, đầu tiên sẽ phải làm tốt chuyện trong phận sự của mình, nếu không gã sau này còn có thể liên lụy hoàng thượng. Xem chi tiết…

29/10/2016 / ~ Yappa ~

Trùng sinh chi cuộc sống là tốt đẹp – Convert

Tên gốc 重生之生活是美好的
Hán Việt Trùng sinh chi sinh hoạt thị mỹ hảo đích
Tác giả Thu Vị
Thể loại Ngôn tình, hiện đại, trùng sinh

Xem chi tiết…

%d bloggers like this: