Skip to content
14/02/2016 / ~ Yappa ~

Dự án Danmei Database

Một trong những tin khá là sốc đối với với giới đam mỹ vừa qua, có lẽ chính là tin VN-Sharing đóng cửa. Thực ra tớ chủ yếu lướt VN-S là do đi tìm đam mỹ là chính, rồi comment để đánh dấu truyện tớ đã đọc.

Nói thật sau 2 lần sụp của VN-S thì tớ chẳng còn tí niềm tin gì với trang này nữa rồi :(

Thế nên tớ nảy ra ý định lập 1 trang dự án trên Wikia để có một chỗ để mọi người chuyên đăng truyện và bình luận. Tớ đang bắt đầu phát triển nó với tốc độ có lẽ khá là chậm chạp nhưng mọi người cũng có thể tham gia để đóng góp được rồi ^^

Nó đây:

http://vi.danmeidb.wikia.com

Dữ liệu của nó đang… hic hic… cực ít, vì đương nhiên chỉ với mình tớ thì không thể làm nên tất cả rồi :'( Nên tớ rất hi vọng nhận được sự ủng hộ và đóng góp của tất cả mọi người :D

Bạn có thể đóng góp bằng cách nào?

Nếu bạn chuyên convert truyện thì quá là tốt rồi. Bạn có thể tạo trang đăng các truyện convert của bạn lên đó.

Nếu bạn có edit/dịch truyện, cũng tốt nữa. Bạn có thể đăng văn án truyện lên đó và dẫn link tới blog mình

Bạn không thuộc hai loại trên? Không sao, bạn vẫn có thể đóng góp bằng cách tạo trang giới thiệu các truyện đã được edit.

Nói chung là có rất nhiều cách để đóng góp. Miễn là bạn đừng lấy thông tin rồi nhận vơ đấy là của mình là được ^^

07/02/2016 / ~ Yappa ~

Bạn muốn tớ làm gì trước?

Bạn có biết tớ có một cái lịch bất thành văn khi đăng nội dung trong blog không ^^

Lịch này đơn giản lắm
1. 1 hoặc 2 chương ngôn tình
2. 1 hoặc 2 chương đam mỹ
3. Nội dung bất kỳ khác 2 nội dung trên

Cái số 3 này có thể bao gồm sub 1 video, dịch 1 đoạn light novel, dịch 1 note của sách, dịch một dự án phiên ngoại truyện bất kỳ. Từ trước tới giờ thì tớ toàn chọn việc làm ở cái số 3 theo ý thích, hoặc đơn giản hơn là làm cái nào dễ nhứt :P Thế nên thành ra có nhiều dự án thuộc cái số 3 bị tớ bỏ rơi hơi bị lâu luôn >.<

Thế nên từ giờ tớ sẽ trao cho các bạn, những người đọc của blog tớ quyết định cái các bạn muốn xem, tức là muốn tớ làm trước khi đến bước số 3 phía trên. 1 đợt poll sẽ được mở cho tới thời điểm tớ xong chương đam mỹ thứ 2. Sau đấy tớ sẽ mở đợt mới. Và nội dung được vote nhiều nhất trong đợt đó sẽ được tớ thực hiện. Nếu nhiều phương án có cùng số vote thì tớ sẽ tự chọn 1 trong số đó. Trong trường hợp không có ai quan tâm đến poll thì tớ lại tiếp tục làm theo ý mình như trước thoai, há há XD~

Bình chọn đợt 4/9 là Bắt đầu 1 dự án mới bất kỳ

Mở poll đợt mới

Các bình chọn cũ

Trang: 1 2

02/11/2016 / ~ Yappa ~

Hồng phúc dao – Phiên ngoại 2

Có nàng nào còn nhớ truyện nè hêm. Ni tỷ mới đăng lên mạng các chương trong phiên ngoại cuốn này nên ta làm nốt na ^^~

Hồng phúc dao

Phiên ngoại nhị – Ba của đứa nhỏ

Nếu như có thể để y lựa chọn, y thà rằng buông tha một thân võ nghệ để đổi chính mình sinh ra ở nhà một người bình thường. Phụ thân y là giáo chủ Ly giáo, mẹ y là vu nữ “Quan Tử tộc”, mà y lại chẳng qua là huyết dược cho người ta nâng cao võ nghệ. Y hâm mộ cuộc sống có thể không lo không nghĩ của những thiếu niên tuổi tác xấp xỉ y trong tộc ấy, mà y lại phải mỗi ngày chịu đựng dao quẹt trên người y, nhìn nam nhân kia không biết thỏa mãn uống máu y.

Rốt cuộc có một ngày, y giết nam nhân kia, rời khỏi nơi khiến y căm thù đến tận xương tủy ấy, ra ngoài tìm kiếm người hồng phúc có thể giải nguyền rủa của y.

Từ ngoài cửa chạy vào một cô bé toàn thân là đất, một bé trai vẻ mặt hoang mang đi theo phía sau. Bé gái nhào vào người y sốt ruột rống lến: “Ba, cha nôn rồi!”

“Ở nơi nào!”

“Ở bên hồ.”

Ném xuống ám khí muốn làm cho nữ nhi, Ly Nghiêu kéo nữ nhi liền chạy về phía bên hồ. Cuối cùng ngại nữ nhi chạy không đủ nhanh, y đơn giản vác nữ nhi lên phi thân mà đi.

Rất nhanh đi tới bên hồ, Ly Nghiêu liếc mắt liền thấy được “bà xã” đại nhân, liền thấy hắn vẻ mặt mệt mỏi co trên ghế dựa. Đám thị nữ vừa dọn dẹp xong vết dơ trên mặt đất bưng nước trà tới cho hắn.

Buông nữ nhi, Ly Nghiêu một bước dài xông tới: “Gọi thái y chưa!”

“Bẩm gia, đã phái người đi trong cung mời Ngũ đại nhân.”

Ly Nghiêu ngồi xuống, kéo tay “bà xã” đại nhân qua: “Tích Tứ, không thoải mái chỗ nào?”

Lưu Tích Tứ mệt mỏi uống mấy ngụm trà, nhét chén trà vào trong tay Ly Nghiêu: “Vừa mới ăn miếng điểm tâm, ai ngờ liền phun ra.” Nói xong, hắn duỗi cái eo lười biếng gối trên người Ly Nghiêu: “Không có gì. Tính tính ngày ta hẳn là có, nôn cũng bình thường.”

“Tích Tứ!” Ly Nghiêu suýt nữa mông đụng đất. Lưu Ly nhìn nhìn đại ca, không rõ ba với cha là thế nào. Lưu Tích Tứ cười “khúc khích”, kéo Ly Nghiêu lên: “Cũng không phải lần đầu tiên, ngươi sao còn ngạc nhiên như vậy?”

Mồ hôi Ly Nghiêu theo trán chảy ra, chân mày nhăn thành chữ xuyên (1). Y nắm chặt tay Lưu Tích Tứ, liếm liếm môi khô ráp: “Tích Tứ, ngươi lúc trước sinh Ly nhi chịu khổ như vậy, ta…”

Lưu Tích Tứ ngắt lời y: “Là rất đau, đau đến ta thật muốn cắn chết ngươi, ta khi đó cũng thề sau này tuyệt đối không sinh nữa. Nhưng ta bây giờ hối hận, ta muốn sinh một bảo bối đáng yêu giống như Dụ Đầu. Ly Nghiêu, nhị thúc tới nếu như xác định ta thật sự có, từ hôm nay trở đi ngươi phải theo ta ăn chay niệm phật, ta nhất định phải sinh một tiểu Dụ Đầu.”

Căng thẳng của Ly Nghiêu đi hơn phân nửa, cười khổ ôm lấy tiểu vương gia bốc đồng của mình: “Tích Tứ, tiểu Dụ Đầu há là dễ dàng như vậy liền sinh ra?”

“Không được rủa ta, ta nhất định phải sinh tiểu Dụ Đầu!”

Đầu này Lưu Ly nghe nửa ngày cũng nghe không hiểu ba và cha bé đang nói cái gì, vội vã hỏi: “Ba, cha làm sao vậy? Cha muốn sinh tiểu hoàng thúc? Sinh như thế nào?”

Ly Nghiêu kéo nữ nhi bảo bối qua, lau đi vết dơ trên mặt bé: “Ly nhi, phụ thân có thai, con sắp có đệ đệ.”

“Thực sự?!” Lưu Ly vừa nghe nhảy cẫng lên, xoay người ôm lấy đại ca, “Đại ca! Chúng ta sắp có đệ đệ!” Ly Thương ôm bé cười gật đầu.

Rất nhanh, nhị thúc Ngũ Mặc tới. Vừa xem mạch, hắn liền cười chúc mừng hai người. Lưu Tích Tứ rốt cuộc như nguyện mang thai đứa thứ hai. Nếu không phải hắn lừa Ly Nghiêu Hãn Triệt lại có, lại sử dụng thủ đoạn hấp dẫn, hắn còn không thể mang thai đâu. Lần này Lưu Tích Tứ thỏa mãn, Ly Nghiêu căng thẳng, Lưu Ly vui mừng.

Sau nửa canh giờ lão nhân gia trong cung biết được tin tức này lập tức đưa tới ý chỉ: Lưu Tích Tứ tiến cung an thai. Vui mừng nhất không ai bằng Lưu Ly, bé buổi tối có thể chuồn êm vào tẩm cung tiểu hoàng thúc ngủ cùng tiểu hoàng thúc.

Nhắm mắt lại, Lưu Tích Tứ nhịn cười giả vờ ngủ say. Có người thỉnh thoảng lại thở nhẹ bên tai hắn, một cái tay nhỏ bé chốc chốc sờ sờ bụng hắn, lát lát lại sờ sờ bụng hắn. Khi cái tay nhỏ bé ấy lại một lần nữa đặt trên bụng hắn, hắn nắm lấy, mở mắt ra.

Người bị nắm đầu tiên là hoảng sợ, sau đó cười ha hả nhào vào ngực hắn: “Tam ca.” Mềm mại, ngọt ngào.

“Tiểu Tứ nhi tỉnh ngủ rồi?” Hôn hôn khuôn mặt đỏ bừng của đệ đệ, Lưu Tích Tứ ôm bé đến bên người.

Tiểu oa nhi trắng nõn trắng nõn rất chậm gật đầu hai cái, lại sờ lên bụng tam ca: “Bảo bảo?” Phụ thân nói nơi này có bảo bảo.

Lưu Tích Tứ nhìn đệ đệ, luồng hạnh phúc ngọt ngào trong lòng kia ào ào trào ra ngoài, yêu thương không đủ quang minh chính đại đòi mấy nụ hôn trên khuôn mặt đệ đệ, hắn mới nói: “Đúng vậy, nơi này của tam ca có bảo bảo, tam ca muốn sinh một bảo bảo ngoan như tiểu Tứ nhi.”

“Ngoan.” Lưu Thiên Tứ vỗ ngực một cái, bé ngoan nhất.

Chụt, lại nhịn không được hôn đệ đệ một cái, Lưu Tích Tứ thề nhất định phải sinh một em bé ngoan giống như Dụ Đầu, nếu không hắn sẽ nhét đứa nhỏ về trong bụng sinh lại! Read more…

30/10/2016 / ~ Yappa ~

Trầm nịch – Phiên ngoại 2 – Chương 9

Trầm nịch – Phiên ngoại

Đệ cửu chương

Sau khi khóc cả ngày hôm trước, ngày hôm sau lúc đối mặt phụ hoàng và phụ thân, Tần Gia Hựu tiểu hoàng đế mặc dù vẫn mất hứng, nhưng không khóc, chỉ là mắt sưng sưng, thấy mà Ngũ Tử Ngang rất là đau lòng. Diêm Nhật không bên cạnh, Tần Gia Hựu tiểu hoàng đế ngoan hơn nhiều. Sáng sớm dậy bé không để hai người mới tới kia hầu hạ bé rửa mặt đánh răng. Bị Diêm Nhật hầu hạ quen bé mặc dù làm cũng không tốt, nhưng tự mình ra tay, chẳng qua là quần áo không biết mặc, không có cách nào, chỉ có thể để hai người kia hầu hạ. Có điều Tần Gia Hựu tiểu hoàng đế âm thầm thề, bé nhất định phải học được tự mình mặc quần áo đi giày.

Cùng phụ thân, phụ hoàng ăn đồ ăn sáng xong, Tần Gia Hựu tiểu hoàng đế không kén ăn chút nào liền ngoan ngoãn đi đọc sách. Thành thật theo lão thái sư học bài ngày hôm nay, Tần Gia Hựu lại ngoan ngoãn đi Tây Noãn các giúp phụ thân nghiên cứu tập sớ tấu. Thừa dịp Tần Ca không ở đây, Ngũ Tử Ngang tranh thủ thời gian ôm nhi tử tủi thân từng lần một giảng đạo lý với bé, nói lý do đưa Diêm Nhật đi.

“Phụ thân, nếu như con có thể chứng minh con sẽ không bao giờ không cần Nhật Nhật, người sẽ trả Nhật Nhật cho con sao?”

“Sẽ, phụ thân nhất định sẽ!”

Cho dù nhi tử muốn sao trên trời y cũng nhất định làm được cho nhi tử!

Có bảo đảm của phụ thân, trong lòng Tần Gia Hựu thoải mái hơn chút.

“Phụ thân, con nhớ Nhật Nhật.” Ở trong lòng phụ thân, Tần Gia Hựu kiên cường không nổi.

“Cho phụ hoàng biết quyết tâm của con, Nhật Nhật sẽ trở lại.” Sờ con mắt sưng đỏ của nhi tử, trong lòng Ngũ Tử Ngang cảm thán, có chút ê ẩm, trong lòng nhi tử có người quan trọng hơn phụ hoàng và phụ thân, ôi. Nghĩ đến sang năm sẽ phải để nhi tử chính thức nắm quyền, Ngũ Tử Ngang nhân cơ hội nói: “Tử Quân à, sau này lên triều con liền theo phụ thân cùng đi nhé. Con lập tức sẽ mười tuổi, cũng nên quen thuộc những đại thần kia, có được không?”

Diêm Nhật không bên cạnh, Tần Gia Hựu tiểu hoàng đế không muốn một mình ở Nhân Tâm đường lập tức gật đầu đồng ý, có lẽ bé biểu hiện tốt phụ hoàng sẽ mềm lòng, sẽ cho Nhật Nhật sớm một chút trở về. Thấy nhi tử đồng ý nhanh như thế, Ngũ Tử Ngang lại có chút “ghen” với Diêm Nhật, sớm biết lúc trước thật không nên để Diêm Nhật chăm sóc nhi tử, trông, bây giờ trong lòng nhi tử chỉ có Diêm Nhật, cũng không có phụ thân y đây.

Nhưng mà thấy đôi mắt vẫn còn sưng của nhi tử, Ngũ Tử Ngang lại mềm lòng. Mà thôi mà thôi, chỉ cần là nhi tử thích, nhi tử muốn như thế nào cứ theo nó là được, nhi tử là bảo bối Tần Ca trăm cay nghìn đắng sinh hạ cho y, y không nỡ nhất chính là làm cho “bà xã” và nhi tử bị uất ức.

Tần Gia Hựu tiểu hoàng đế còn không biết chính mình sắp chính thức đăng cơ trong cuộc sống không có Diêm Nhật làm bạn, mỗi ngày ngoan ngoãn đọc sách, ngoan ngoãn giúp đỡ phụ thân nghiên cứu một số tập sớ tấu bé đủ sức cáng đáng, ngoan ngoãn theo phụ hoàng lên triều lúc cần phải lên triều, ngoan ngoãn nghe những đại thần nhàm chán ấy nói một số lời nhàm chán.

Nhìn thấy Tần Gia Hựu lanh lợi như vậy, Tần Ca liền cảm thấy hắn hẳn là sớm một chút đưa Diêm Nhật đi. Nếu như là một nửa tính xấu của nhi tử là Ngũ Tử Ngang sủng, vậy một nửa kia chính là Diêm Nhật sủng. Vì thế, Tần Ca luôn mãi căn dặn Ngũ Tử Ngang, không được mềm lòng, hắn muốn nhân cơ hội này sửa tật xấu của nhi tử.

Tần Gia Hựu tiểu hoàng đế bắt đầu nghiêm nghiêm túc túc học tập làm một hoàng đế thế nào. Mà Diêm Nhật tại nhà tạm thời trong quân doanh phòng giữ kinh cũng không còn đau lòng và thống khổ ngày đầu tiên bị Khổng Tắc Huy mang đến nữa. Gã mỗi ngày đều ở trong quân doanh huấn luyện giống như những binh lính khác, thậm chí càng chịu khó hơn những binh lính kia. Không phải Diêm Nhật đã lặng lẽ chấp nhận, mà là gã yên lặng đợi người đang ở trong cung, bảo gã trở lại. Hoàng thượng mỗi tối đều sẽ sai người đưa cơm cho gã, đó là phân nửa thức ăn hoàng thượng đặc biệt để thừa lại cho gã.

Thời khắc Diêm Nhật mong đợi nhất mỗi ngày chính là bưng bát thức ăn đã nguội kia, đây không phải là hoàng thượng “ngược đãi” gã, mà là tấm lòng của hoàng thượng đối với gã, hoàng thượng đang nói cho gã biết, hoàng thượng có một ngày sẽ để gã một lần nữa trở lại trong cung, trở lại bên cạnh hoàng thượng. Cho nên gã dằn thật sâu nỗi đau tách khỏi hoàng thượng xuống đáy lòng. Gã lớn hơn hoàng thượng quá nhiều tuổi, cũng chính bởi vì như vậy, thái thượng hoàng và nhiếp chính vương bệ hạ mới không thể không để gã tách khỏi hoàng thượng, vậy gã không thể để bản thân nhìn qua già hơn hoàng thượng quá nhiều, gã phải chuyên cần luyện thân thể, gã phải làm cho mình hết sức ở bên cạnh hoàng thượng, hầu hạ hoàng thượng nhiều hơn mấy năm.

Còn chuyện thái thượng hoàng và nhiếp chính vương lo lắng kia, Diêm Nhật là nghĩ cũng không dám nghĩ. Hoàng thượng sao có thể lại có cái loại suy nghĩ đó đối với gã? Hoàng thượng còn nhỏ, chờ hoàng thượng trưởng thành sẽ gặp được rất nhiều người tốt hơn gã, gã chỉ xin có thể ở bên cạnh hoàng thượng hầu hạ hoàng thượng, chỉ cần như vậy, gã cũng đã là được hoàng thượng ân sủng rồi. Gã không có lòng tham, cũng không dám có lòng tham, gã thủy chung hiểu rõ thân phận của mình, địa vị của mình. Gã là nô tài của hoàng thượng, vĩnh viễn đều là nô tài.

Thao luyện hoàn tất, Diêm Nhật một thân mồ hôi trở lại chỗ ở của mình. Thái thượng hoàng và nhiếp chính vương đối xử với gã không tệ, gã muốn lưu lại doanh trại phòng giữ, nhiếp chính vương để Quan đại nhân bố trí cho gã một gian phòng độc lập, còn có một sân nhỏ, trong sân còn có thể múc nước giếng, thật là không tệ. Nghĩ Quan Độ Quan đại nhân bây giờ không chỉ phòng giữ kinh thành, còn nắm trong tay mười vạn đại quân kinh sư, quan nhất phẩm, nhưng Quan đại nhân lại thỉnh thoảng đến thăm gã, mang cho gã một ít rượu và thịt, đây đều là nể mặt nhiếp chính vương bệ hạ, Diêm Nhật rất cảm kích, cũng bảo bản thân có thể càng thêm yên lặng chờ ở chỗ này.

Trước tiên múc một thùng nước giếng, Diêm Nhật rửa tay và mặt. Vừa mới nghỉ ngơi không bao lâu, đã có người đưa cơm chiều tới cho gã. Chẳng qua không phải người trong cung đưa tới. Chút thức ăn mỗi ngày còn dư lại của tiểu hoàng đương nhiên không đủ để Diêm Nhật lấp đầy bụng. Thức ăn đầu bếp doanh trại phòng giữ chuẩn bị cho Diêm Nhật đều rất phong phú, nhưng mà Diêm Nhật lại ăn không ra mùi vị gì, đầy bụng tâm tư gã đều tại bữa cơm buổi tối đưa tới ấy. Ăn no bụng, Diêm Nhật đun một nồi nước, lau lau người. Tự gã xây một cái bếp trong sân, có thể đun chút nước gì đó. Cũng để tránh luôn luôn phiền toái người ngoài.

Lau thân thể, thay đổi bộ quần áo sạch sẽ, Diêm Nhật lại giặt quần áo vừa thay, sau đó trở về phòng. Gã vẫn là nhật du của Diêm La điện, đương nhiên cũng có việc cần gã xử lý. Nhưng mà Diêm Nhật về phòng không bao lâu cửa gỗ liền truyền đến tiếng đập cửa đúng giờ. Diêm Nhật đi nhanh đến cạnh cửa, mở cửa.

“Diêm thống lĩnh, hoàng thượng ban thưởng.”

Người đến đưa cơm vẫn là một trong hai tiểu quỷ phái đi chăm sóc tiểu hoàng đế. Đối phương từ trong rổ bưng ra một bát lớn, Diêm Nhật lập tức hai tay tiếp nhận. Tiểu quỷ chưa nói cái gì, thậm chí không có đợi Diêm Nhật tạ ơn, sau khi hành cái lễ với Diêm Nhật liền quay người đi. Không ngờ nghệch giống như lần đầu tiên, trên khuôn mặt Diêm Nhật là nụ cười thản nhiên hơi có vẻ ngại ngùng. Gã đóng cửa, bưng bát đi tới bên cạnh bàn ngồi xuống, cầm chiếc đũa lên, viền mắt không tự chủ được lại đỏ.

Trong bát hôm nay có sườn xào chua ngọt và tôm, đương nhiên cũng có củ cải và cải trắng tiểu hoàng đế không thích ăn. Diêm Nhật trước tiên ăn món ăn hoàng thượng không thích ăn với cơm, sau đó mới tinh tế thưởng thức xương sườn và tôm ăn ngon. Gần đây trong thức ăn đưa tới thế nào cũng sẽ có cá hoặc là tôm, còn có cua gì gì đó. Có đôi khi tiểu hoàng đế còn có thể sai người đưa tới cho Diêm Nhật canh thịt bổ thận canh gà nhân sâm, canh gà nhung hươu, canh long phượng vân vân. Diêm Nhật vốn không biết đây là thế nào, vẫn là Khổng Tắc Huy lúc tới thăm gã lén nói cho gã biết, hoàng thượng cố ý đi Thái Y viện hỏi Dung thái y làm thế nào để người ta nhìn qua nhỏ hơn tuổi thực tế, sau khi hỏi, liền bắt đầu mỗi ngày yêu cầu ngự thiện phòng chuẩn bị thức ăn có thể bổ thân nhất cá tôm các loại.

Đêm biết được chuyện này, Diêm Nhật lén chạy vào hoàng cung, nếu không phải là ở một khắc cuối cùng bị Khổng Tắc Huy ngăn lại, gã thiếu chút nữa đã bị nhiếp chính vương phát hiện. Diêm Nhật muốn gặp hoàng thượng, nhớ đến mỗi ngày buổi tối đều ngủ không được. Gã muốn nói cho hoàng thượng, không cần đặc biệt chuẩn bị những thứ này cho gã, gã sẽ mỗi ngày chăm chỉ luyện công phu, để cho mình già sẽ không nhanh như vậy.

Thịt tôm ngon ăn trong miệng, Diêm Nhật nghĩ tới bên cạnh còn ngồi hoàng thượng, hốc mắt nóng lên. Nhắm thật chặt mắt, Diêm Nhật ăn sạch thịt tôm, cũng gặm sạch sẽ thịt trên xương sườn, thậm chí nhai vỡ xương có thể cắn được nuốt xuống. Dùng thời gian lâu hơn bữa cơm lúc trước ăn hết bát thức ăn với gã mà nói cũng không nhiều này, Diêm Nhật không có để lại một hạt gạo, đây là quan tâm của hoàng thượng đối với gã, gã tuyệt đối không thể để thừa chút xíu thứ có thể ăn.

Ăn xong cơm, hai tay nâng bát không ngẩn ra, Diêm Nhật lúc này mới đi rửa sạch bát, sau đó đặt bát ngay chính giữa bàn. Lại si ngốc nhìn nhìn rất lâu, Diêm Nhật lúc này mới lên tinh thần xử lý việc của nhật quỷ. Muốn về được bên cạnh hoàng thượng, đầu tiên sẽ phải làm tốt chuyện trong phận sự của mình, nếu không gã sau này còn có thể liên lụy hoàng thượng. Read more…

29/10/2016 / ~ Yappa ~

Trùng sinh chi cuộc sống là tốt đẹp – Convert

Tên gốc 重生之生活是美好的
Hán Việt Trùng sinh chi sinh hoạt thị mỹ hảo đích
Tác giả Thu Vị
Thể loại Ngôn tình, hiện đại, trùng sinh

Read more…

24/10/2016 / ~ Yappa ~

Trầm nịch – Phiên ngoại 2 – Chương 8

Trầm nịch – Phiên ngoại

Đệ bát chương

Chuyện của Diêm Nhật cùng ngày mấy vị quan trọng trong Nhân Tâm đường đều biết. Quen nếp mỗi ngày đều có thể nhìn thấy những khuôn mặt quen thuộc này, thoáng cái không nhìn thấy Diêm Nhật, đừng nói Ôn Quế Khổng Tắc Huy bọn họ không quen, ngay cả Ngũ Tử Ngang, Tần Ca và Hà Hoan cũng không quen. Nhưng cho dù có phải bọn họ quá lo lắng hay không, Ngũ Tử Ngang và Tần Ca cũng không định mềm lòng. Mọi người mặc dù đều rất khó chịu, nhưng không cách nào trách cứ thái thượng hoàng và nhiếp chính vương, dù là bọn họ ngày thường nhìn đủ loại giữa Diêm Nhật và hoàng thượng cũng cảm thấy hai người quá thân mật, huống chi là nhiếp chính vương và thái thượng hoàng, hơn nữa chủ yếu nhất chính là Diêm Nhật lớn hơn hoàng thượng quá nhiều tuổi, nếu quan hệ giữa hai người ngày sau thực sự xảy ra thay đổi như vậy, thế làm sao bây giờ? Hai người thậm chí không cách nào đầu bạc đến già. Thái thượng hoàng và nhiếp chính vương lại lo ngại cũng là bình thường.

Đau lòng nhất trong Nhân Tâm đường không ai bằng Tần Gia Hựu tiểu hoàng đế. Vốn bé đang yên lành với Diêm Nhật, buổi trưa Diêm Nhật còn cùng ăn cơm với bé đấy. Kết quả trong chớp mắt, bên cạnh bé lại không có Diêm Nhật. Không ai đút cho bé ăn cơm, không ai cho bé uống nước, không ai lau mặt lau tay đánh răng cho bé, không ai đọc sách cho bé lúc ngủ, không ai chơi với bé. Không thèm nhìn hai tiểu quỷ Diêm La điện tuổi tác tương đương phụ thân mới tìm tới cho bé, Tần Gia Hựu làm ổ trên giường lặng lẽ rơi nước mắt, bởi vì bé biết mình dù cho khóc phá trời cũng không vô dụng.

Có người gõ cửa, Tần Gia Hựu không để ý tới, một tiểu quỷ đứng trong góc nhỏ đi mở cửa. Người tới nhìn thấy hai khuôn mặt lạ sửng sốt, sau đó đoán được thân phận của hai người này. Đi tới, người nọ thấp giọng nói: “Các ngươi đi xuống trước đi.”

“Dạ.” Hai tiểu quỷ nhìn qua mười ba mười bốn tuổi rời đi.

Tần Gia Hựu nghe ra người đến là ai, ngẩng đầu lên, trên mặt là lệ, mắt sưng sưng, đau lòng hô tiếng: “Hoan Hoan hoàng thúc…”

Hà Hoan bước nhanh qua ngồi xuống bên cạnh Tần Gia Hựu, đau lòng ôm bé: “Hựu Hựu đừng khóc, đừng khóc.”

“Hoan Hoan hoàng thúc…” Tần Gia Hựu ôm lấy hoàng thúc hiểu rõ mình nhất, tiếng khóc lại cũng không đè nén được.

“Đừng khóc đừng khóc, Hựu Hựu đừng khóc. Có muốn biết Diêm Nhật bây giờ thế nào hay không?” Những lời này của Hà Hoan rất hữu hiệu, Tần Gia Hựu lập tức không khóc, lau lau mặt lập tức hỏi: “Nhật Nhật bây giờ ở nơi nào?”

Lấy khăn lụa ra lau nước mắt cho cháu trai, Hà Hoan nói: “Con trước tiên đừng khóc.” Liếc mắt nhìn bữa tối Tần Gia Hựu không có động tới trên bàn, Hà Hoan khuyên nhủ: “Con không ăn cơm, Diêm Nhật biết sẽ lo lắng.”

“Không muốn ăn.” Tần Gia Hựu chỉ muốn khóc. Tần Ca tựa hồ là muốn nhân cơ hội này bỏ đi tật xấu lớn như thế còn cần người cho ăn cơm của nhi tử, không cho bất luận kẻ nào đến dỗ Tần Gia Hựu ăn cơm, để bé tự ăn, dù cho Ngũ Tử Ngang cũng không được. Hà Hoan là lén lút qua đây, đương nhiên, đám người Ôn Quế và Khổng Tắc Huy sẽ lấp liếm giúp hắn.

Nghĩ khóc ăn cơm không tốt cho cơ thể, Hà Hoan tạm thời không khuyên cháu trai ăn cơm. Vỗ nhẹ Tần Gia Hựu đang không ngừng nức nở, hắn thấp giọng nói: “Hoàng thúc bảo Hoán đi nhìn Diêm Nhật, Diêm Nhật rất không tốt, giống như con, không chịu ăn cơm.”

Khóe miệng Tần Gia Hựu run rẩy, có dấu hiệu khóc lớn. Hà Hoan vội vàng che miệng bé, nhỏ giọng nói: “Đừng khóc đừng khóc, Hựu Hựu, hoàng thúc đến chính là muốn nghĩ cách giúp con, con mà khóc hoàng đế ca ca sẽ nghe thấy.”

Tần Gia Hựu vội vàng đè tiếng khóc xuống, gắng sức gật đầu, bé không khóc.

Buông tay ra, Hà Hoan nói: “Hựu Hựu, lo ngại của hoàng đế ca ca và Ngũ đại ca hoàng thúc hiểu. Hoán trước đây chính là thị vệ bên người hoàng thúc, đương nhiên bây giờ cũng vậy. Ngũ đại ca trước kia là thư đồng của hoàng đế ca ca, về sau cha Ngũ đại ca qua đời, Ngũ đại ca thành Lương vương mới rời khỏi hoàng đế ca ca. Hựu Hựu, hoàng thúc ngốc, có đạo lý hiểu lại nói không nên lời. Con bây giờ còn nhỏ, có thể sẽ nghe không hiểu, nhưng mà con đừng khóc, lại càng đừng sốt ruột, con thông minh hơn hoàng thúc, nhất định có thể nghĩ hiểu.”

“Con nghe.” Tần Gia Hựu không khóc nữa, chẳng qua là thời gian khóc quá lâu, vẫn là nức nở.

Nghĩ nghĩ nên nói thế nào, Hà Hoan tiếp tục nói: “Hựu Hựu, con rất dính Diêm Nhật, Diêm Nhật đối với con cũng là đặc biệt chân thành, phần chân thành này thậm chí vượt qua của gã đối với hoàng đế ca ca. Ngày sau tình cảm giữa vua tôi bọn con có thể thay đổi rất khó chịu hay không, không thay đổi là tốt nhất, nếu thay đổi, con và Nhật Nhật làm sao bây giờ?”

“Cái gì làm sao bây giờ?” Tần Gia Hựu không hiểu.

Hà Hoan cũng có chút ít lo lắng nói: “Diêm Nhật lớn hơn con gần hai mươi tuổi, chờ lúc con tráng niên, gã cũng đã già rồi. Hựu Hựu, con là hoàng thượng, sau này sẽ có rất nhiều rất nhiều người đưa nam nhân và nữ nhân trẻ tuổi xinh đẹp cho con, con sẽ ghét bỏ Diêm Nhật.” Bịt cái miệng muốn phản bác của Tần Gia Hựu, Hà Hoan khó có được nghiêm túc nói: “Chuyện sau này ai cũng không thể bảo đảm. Hơn nữa Diêm Nhật có thể bằng lòng tình cảm của con đối với gã thay đổi hay không cũng rất khó nói. Nói chung, tình cảm vua tôi giữa con và Diêm Nhật nếu thay đổi, bất kể là con đối với Diêm Nhật, hay là Diêm Nhật đối với con, đáng thương cũng sẽ là Diêm Nhật.”

Khuôn mặt nhỏ nhắn của Tần Gia Hựu nhíu lại, bé không hiểu.

“Hựu Hựu, để Diêm Nhật rời khỏi con một khoảng thời gian, nếu như con phát hiện mình không thể tách khỏi Diêm Nhật, vậy chờ con đăng cơ con có thể gọi Diêm Nhật trở về. Nếu con phát giác mình có thể rời khỏi Diêm Nhật, vậy vẫn là nhanh chóng buông tay đi. Hoàng thúc trước đây đã nói với con, Diêm Nhật chăm sóc con rất vất vả, con cũng nên đồng tình với gã chứ.”

Tần Gia Hựu cắn môi, bé không hiểu không hiểu, nhưng bé hiểu một điểm, Diêm Nhật rất vất vả, cho nên bé mới cho Diêm Nhật ngủ giường.

“Hựu Hựu, Diêm Nhật cũng không bỏ được con, gã rất đau lòng. Hoàng thúc chưa từng thấy gã khóc, thế nhưng gã hôm nay lại khóc. Hựu Hựu, nếu con không muốn làm cho Diêm Nhật tiếp tục đau lòng như vậy, con phải nói cho gã biết con sẽ chăm sóc tốt cho bản thân, để gã yên tâm. Tuổi tác Diêm Nhật lớn hơn con nhiều như thế, nếu gã lại phá hỏng thân thể mình, hoàng đế ca ca càng không thể cho Diêm Nhật trở về.”

Tần Gia Hựu dùng sức hít hít mũi, quay đầu nhìn về phía cơm nước đã lạnh trên bàn. Bé xuống giường, đi tới bên cạnh bàn cầm bát đũa lên liền bắt đầu ăn. Hà Hoan vội vàng ngăn cản: “Hựu Hựu, cơm nước đều lạnh rồi, để cho bọn họ đem đi hâm lại con hẵng ăn, nếu không sẽ ăn đau bụng.”

“Không lạnh.” Tần Gia Hựu ngụm lớn ăn món ăn bình thường bé đều muốn Diêm Nhật dỗ nửa ngày mới có thể ăn, sau đó uống một chén canh lớn. Bé không có ăn hết thức ăn, mà là mỗi dạng đều còn lại phân nửa. Lau lau miệng, Tần Gia Hựu kêu: “Người tới.”

Có người tiến vào, là hai tiểu quỷ vừa mới ra kia. Tần Gia Hựu nói: “Lấy một cái bát lớn qua đây.”

Hai người cũng không nói nhiều, đồng thời lui ra ngoài.

Tần Gia Hựu chớp chớp con mắt đã sưng của mình, nhìn về phía hoàng thúc: “Hoàng thúc, con sẽ chứng minh với phụ thân và phụ phụ con sẽ không bao giờ không cần Nhật Nhật. Con muốn Nhật Nhật trở về.”

Hà Hoan cười : “Vậy mới đúng. Vẫn khóc Diêm Nhật cũng không về được, hơn nữa con cũng cần phải cẩn thận suy nghĩ, đừng để Diêm Nhật sau này quá đáng thương.”

“Con sẽ không đâu.” Tiểu hoàng đế nắm gối của Diêm Nhật lên ôm vào trong ngực, viền mắt lại đã ươn ướt. Cúi đầu lau lau mắt, bé ngẩng đầu lớn tiếng nói: “Nhật Nhật là của con, dù cho gã già rồi xấu rồi gã cũng là của con, con mới mặc kệ gã lớn hơn con bao nhiêu tuổi đấy.”

Chẳng lẽ Hựu Hựu đối với Diêm Nhật thật sự có cái loại tình cảm đó sao? Nhưng mà Hựu Hựu còn nhỏ, cũng không hiểu? Hà Hoan không có quá phiền não, chỉ cười sờ sờ đầu cháu trai: “Hoàng thúc sẽ giúp con.”

“Cảm ơn hoàng thúc.” Tần Gia Hựu ôm lấy hoàng thúc, nín nước mắt, bé nhớ Nhật Nhật, nhớ Nhật Nhật.

“Hoàng thượng, nô tài lấy bát lớn đến rồi.”

Tần Gia Hựu từ trong lòng hoàng thúc lui ra ngoài, sau khi người tiến vào đặt bát to lên trên bàn, bé buông cái gối của Diêm Nhật xuống, đổ toàn bộ thức ăn còn dư lại của mình vào trong bát to, sau đó nâng lên giao cho người nọ: “Đưa cái này đến chỗ Diêm Nhật, cứ bảo là trẫm nói, muốn gã ăn hết tất cả, không cho chừa lại.”

“Dạ.” Sắc mặt yên lặng hai tay bưng cái bát kia, tiểu quỷ tiếp chỉ đó đi ra ngoài. Sau đó, Tần Gia Hựu đi tới phía trước giá sách cầm thăm trúc Diêm Nhật vót cho bé, sau đó từ trên giường lục ra một tấm khăn lụa bọc vào trong, nói với một tiểu quỷ khác: “Giao cái này cho Diêm Nhật, bảo gã giữ cho kỹ, nói cho gã biết, trẫm chờ gã trở về cùng chơi đùa với trẫm.” Trên giá sách còn có một nửa thăm trúc.

“Dạ.” Tiểu quỷ đó hai tay nhận lấy cũng rời đi.

Làm xong những việc này, Tần Gia Hựu lại hít hít mũi, đi tới trước mặt hoàng thúc ôm lấy: “Hoàng thúc, con nhớ Nhật Nhật…”

“Con nhớ gã như thế như thế, gã sẽ trở lại.” Có lẽ sau khi trải qua chuyện lần này, nếu cháu trai và Diêm Nhật thực sự tới bước ở bên nhau, vậy giữa bọn họ cũng sẽ không có vấn đề gì. Hà Hoan ôm chặt cháu trai, cho an ủi mà cháu trai muốn. Hựu Hựu, phải kiên trì đến cùng nhé. Read more…

02/10/2016 / ~ Yappa ~

Thần phục – Chương 62

Thần phục

  • Tác giả: Yến Tử Hồi Thì
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Chương 62 – Nhóc béo đáng thương

Triển Tiểu Liên nước mắt nước mũi rơi xuống cũng không để ý lau, tiếp tục gào với Yến Hồi: “Gia, tôi bây giờ tuổi còn nhỏ, chắc chắn không có thứ đấy, anh cho dù dùng bốn cái miệng cũng tuyệt đối hút không ra sữa, tôi đoán lão ngài hút cũng ra máu thôi, tôi…”

Yến Hồi cắn răng, khuôn mặt chữ 囧 thật vất vả khôi phục nguyên dạng, đột nhiên cười “khì” một tiếng, Triển Tiểu Liên bị hoảng sợ, vội vàng liếc trộm sang, kết quả liền nhìn thấy cầm thú Yến càng cười to hơn, cuối cùng vừa nện ghế ngồi vừa cười sấp.

Triển Tiểu Liên kéo căng cái mặt tròn, vẻ mặt không biết làm sao, cô cũng chưa làm gì mà?

Yến Hồi cười to tựa như một tên biến thái, tiếng vô cùng khoa trương, người lái xe đi ngang qua đều không tự chủ được quay đầu lại nhìn một chiếc xe trong số đoàn xe bên cạnh, bên trong truyền ra tiếng cười rất khủng bố, diễn phim kinh dị à?

Yến Hồi cười Triển Tiểu Liên sởn tóc gáy, sẽ không phải thứ này có bệnh tâm thần chứ? “Gia?…”

Cười nửa ngày, Yến Hồi cuối cùng không cười nữa, trong lòng Triển Tiểu Liên lại càng thêm không yên, bởi vì cầm thú Yến cười xong liền dùng một loại ánh mắt cực kỳ dị thường nhìn chằm chằm cô, tựa như cô làm chuyện gì không có tính người.

Triển Tiểu Liên thấy tay cầm thú Yến bắc trên ghế gõ từng cái, trái tim nhỏ run lên theo động tác của hắn, con thú vương này trong lòng có phải lại đang ấp ủ đùa chết cô như thế nào hay không?

Yến Hồi lúc này trong lòng nghĩ như thế nào? Hai chữ có thể hình dung: khó chịu.

Ở Thanh Thành, Yến đại gia là ai?

Yến đại gia chính là mỹ nam tuyệt thế trai đẹp đẳng cấp người gặp người thích hoa gặp hoa nở sức quyến rũ vô cùng có thể so với thần tượng đại minh tinh, bao nhiêu phụ nữ chen rách đầu muốn leo lên giường Yến đại gia, đời này Yến đại gia cũng không biết hai chữ “chủ động” là viết như thế nào.

Kết quả!

Triển Tiểu Liên con nhóc béo không biết sống chết này va vào vảy ngược của Yến đại gia!

Yến đại gia hôm nay thế nhưng phá lệ nói bóng gió sex cho con nhóc béo, cô vậy mà nghe không hiểu!

Khó chịu, rất khó chịu!

Tâm tình Yến đại gia giờ khắc này khó chịu cực kỳ cực kỳ, ngón tay vô ý thức gõ đỉnh ghế ngồi, dư quang khóe mắt liếc về phía nhóc béo đang đang núp bên cửa xe nỗ lực hạ thấp cảm giác tồn tại, con mắt đẹp của Yến đại gia dạo qua một vòng trên người nhóc béo, cuối cùng dừng trên tấm lưng lõa lồ của cô. Phải nói nhóc béo có chỗ nào đặc biệt… Ngoại trừ mũm mĩm, còn lại hẳn là làn da trắng nõn.

Cái áo khoác nhỏ đó tựa như vải rách mắc trên vai cô, góc trên bên trái áo ngực còn thêu đóa hoa, chiều dài vừa vặn ngăn trở trọng điểm của cô, theo này góc độ xem, tai nhóc béo trông thật đáng yêu, hơi mỏng, nhìn ngược chiều ánh sáng thì tựa như trong suốt, màu môi cũng không tệ, đỏ au, xem như màu sắc Yến đại gia thích, đương nhiên, màu sắc kém hơn hộp anh đào nhập khẩu trong tủ lạnh kia nhiều… Yến Hồi tỉnh bơ thay đổi tư thế, góc độ thay đổi, thứ nhìn thấy trước mắt cũng có phát hiện mới, bờ vai trắng như tuyết trước mắt lộ ra độ cong mượt mà, đường cong trượt xuống, tới phần eo có một đường cong không quá mảnh khảnh, quả nhiên là nhóc béo, đổi người phụ nữ khác chắc chắn ngực to eo nhỏ.

Yến Hồi nghĩ, thân thể nghiêng về phía Triển Tiểu Liên, Triển Tiểu Liên đang tập trung tinh thần nhìn chằm chằm ngoài cửa sổ, vừa nghe thấy động tĩnh lông tơ toàn thân lập tức dựng thẳng lên, Yến Hồi vươn tay, véo véo thịt ngang hông cô, nhẹ như không nói: “Giảm béo cho gia!”

Triển Tiểu Liên nâng mắt nhìn hắn: “Hả?”

Yến Hồi lại véo véo: “Gia nói giảm béo, bây giờ phụ nữ ai lại mập giống em? Một chút tự giác của phụ nữ cũng không có.”

Triển Tiểu Liên nuốt lời thô tục ở cổ họng về, gian nan nói: “Gia, tôi tự cảm thấy tàm tạm…”

Yến Hồi ngả ra sau, dùng chân đá đá cái chân mập của Triển Tiểu Liên một cái, Triển Tiểu Liên vội vàng rụt về phía sau, liền nghe cầm thú Yến từng câu từng chữ nói: “Gia, không, thích.”

Trong lòng Triển Tiểu Liên khinh thường hừ một tiếng, ai cần anh thích? Anh Đầu Gỗ thích mới là quan trọng nhất, bệnh thần kinh, ngoài miệng lại nhanh nhẹn đáp: “Tôi biết rồi, nhưng mà gia, con đường giảm béo trách nhiệm nặng nề mà đường thì xa, tôi chỉ có thể nói tôi nhất định sẽ cố gắng…”

Yến Hồi rất hài lòng với phản ứng lanh lợi của nhóc béo, cuối cùng ngồi thẳng người, tựa vào lưng ghế dựa, ánh mắt nhìn phía trước không nói lời nào. Hắn không nói lời nào, Triển Tiểu Liên lại càng không dám nói tiếp nữa, đầy bụng muốn hỏi cô khi nào có thể đi cũng không dám hỏi.

Đoàn xe bảnh chọe của Yến Hồi này đi trên đường hai mươi phút, cuối cùng ngừng lại, Triển Tiểu Liên đầu óc choáng váng bị Yến Hồi xách xuống xe, bởi vì trên người không có áo khoác, lúc cô xuống xe lấy luôn một cái gối ôm hình vuông trên xe xuống chặn trước mặt mình.

Xe dừng lại ở cửa một khách sạn lớn, Triển Tiểu Liên còn nhớ nơi này, không phải là khách sạn có tiếng là xa hoa nhất Thanh Thành sao. Chung quanh đứng đầy tay sai của Yến Hồi, Triển Tiểu Liên nhìn xung quanh, chắc chắn là chạy không được, chỉ có thể ngoan ngoãn đi theo.

Yến Hồi vào thẳng khách sạn, Triển Tiểu Liên đứng phía sau hắn ra sức kêu: “Gia, vậy tôi làm sao đây? Tôi có phải có thể đi về hay không?”

Yến Hồi cũng không quay đầu lại ném một câu qua đây: “Có béo cũng là ong mật, đưa con nhóc này vào buồng ong!”

Triển Tiểu Liên mờ mịt quay đầu nhìn về phía người bên cạnh: “Chú này, buồng ong là chỗ nào vậy?”

Bảo tiêu phụ trách tạm giam Triển Tiểu Liên mang cô đi: “Đi sẽ biết.”

Chờ Triển Tiểu Liên đến nơi gọi là buồng ong vừa nhìn, lập tức rơi lệ đầy mặt, quả nhiên là buồng ong ha, trong một cái phòng nhỏ nhốt nhiều người như vậy!

Thật ra căn phòng rất lớn, sân bãi cũng rất rộng, một bên vô cùng rộng lớn trang hoàng cực kỳ xa hoa, là một cái văn phòng, chẳng qua cái văn phòng này không có bị chắn, lộ thiên. Nơi đó đặt một cái bàn làm việc, phía sau là một cái ghế ngồi vô cùng to, vừa thấy chính là ghế tựa của người ngồi biết hưởng thụ, phía trước đối diện cái bàn đấy, chính là “buồng ong” bị chia thành ba bốn gian, chẳng qua là hơi dùng hàng rào vây quanh, căn bản không phải nhà tù sắt thép gì, người bên trong đủ loại, có người đàn ông cao lớn thô kệch vẻ mặt dữ tợn trên người tràn đầy hình xăm, có người đeo kính mắt mặc tây trang, a, còn có một người phụ nữ xinh đẹp diêm dúa… Mà bên trong gian phòng của cầm thú Yến không có một ai, chẳng qua trong ngoài khách sạn này lại đầy những tên chó săn, Triển Tiểu Liên nhìn liền suy nghĩ, những người này cho dù là ra khỏi hàng rào cũng có chạy đằng trời, tuy nói hàng rào dễ dàng vượt qua, nhưng có bản lĩnh đi ra ngoài khẳng định không mấy ai, sợ là căn bản không có người có can đảm kết quả sau khi thử vượt qua là dạng gì.

Triển Tiểu Liên gian nan nuốt nước miếng, phải làm sao?

Đương nhiên, cũng không cần cô nghĩ nhiều.

Mấy phút sau, Triển Tiểu ôm gối ôm lui tại một góc hàng rào trong đó, người bên trong một đám vẻ mặt tiều tụy, nhìn dường như chừng mấy ngày chưa rửa mặt rửa mặt chưa đánh răng chưa ăn cơm.

Triển Tiểu Liên lặng lẽ đi qua, ngoan ngoãn ngồi dựa vào góc tường, sau đó một lần nữa tết mái tóc đã rối tung thành bím, ôm đầu gối ngẩn người, hôm nay tay cô có phải cũng sẽ bị chém đứt hay không? Triển Tiểu Liên thở dài, quay đầu nhìn thấy bên cạnh ngồi một người phụ nữ, phụ nữ với phụ nữ dễ nói chuyện nha, cô lấy tay nhẹ nhàng huých người phụ nữ bên cạnh một cái, nhỏ giọng hỏi: “Chị, bọn chị làm sao bị nhốt vào đây?”

Người phụ nữ ấy nhuộm tóc đỏ, tóc ngắn, trẻ tuổi xinh đẹp, đặc biệt ngực lớn rất dễ làm người khác chú ý, nhưng mà sắc mặt rất tệ, trên người còn có mùi chua, thở cũng không ra hơi, nghe thấy câu hỏi của Triển Tiểu Liên nói một tiếng: “Có thể làm gì? Số mệnh không tốt đi.” Nói xong, chị ta dùng ánh mắt ngả ngớn nhìn Triển Tiểu Liên một cái, “Cô cũng là nguyên nhân ấy?”

Triển Tiểu Liên “a” một tiếng, sau đó nói: “Em khá xui xẻo, cũng coi như số mệnh không tốt đi.”

Người phụ nữ đó ngồi xuống đất, tự nói: “Tôi là tự làm tự chịu, mọi người đều nói Yến gia Thanh Thành âm hiểm giả dối thủ đoạn độc ác, là nhân vật khiến người trên đường nghe tiếng sợ vỡ mật, tôi lúc ấy còn không tin, luôn tưởng rằng dựa vào vẻ mặt xinh đẹp của mình có thể chinh phục đàn ông, bây giờ biết kết cục, thật sự là xứng đáng…”

Người phụ nữ nói liên miên cả buổi, Triển Tiểu Liên cuối cùng nghe hiểu được, nói đơn giản một chút chính là người đàn bà của một gã lưu manh khác muốn thoát khỏi tên lưu manh ấy, ý đồ thông đồng chỗ dựa vững chắc lớn hơn nữa cầm thú Yến, kết quả thất bại không nói, còn bị cầm thú Yến nhốt vào đây, người phụ nữ nói là thật hay giả Triển Tiểu Liên không biết, nhưng mà nghĩ dù sao không phải chuyện gì tốt là được.

Người phụ nữ đó hỏi Triển Tiểu Liên vì sao bị nhốt vào đây, Triển Tiểu Liên nghĩ nghĩ, cảm thấy chính mình oan uổng nhất: “Em thuần túy là vì xui xẻo, chỉ không cẩn thận phá vỡ hai lần Yến đại gia quan hệ, kết quả là như vậy… Ôi!”

Người phụ nữ ngẩn ngơ: “Vậy cô cũng thật đủ xui.” Nói xong quan sát tay chân Triển Tiểu Liên, còn nói: “Phá vỡ hai lần còn có thể không bị làm sao? Cũng coi như bản lĩnh của cô.”

Triển Tiểu Liên vội vàng hỏi: “Đúng rồi chị này, chị có biết Yến đại gia sẽ sẽ xử lý chúng ta thế nào hay không?”

Người phụ nữ vừa nghe câu hỏi này, đột nhiên đưa tay che mặt mình, âm thanh run run nói: “Tôi không biết… Nhưng mà, nhưng mà tôi nghe người ta nói, Yến gia có chút biến thái, tôi sợ đến lúc đó…”

Triển Tiểu Liên bị dọa nổ đom đóm mắt, chà tay, cánh tay của cô cánh tay của cô ơi!

Triển Tiểu Liên đang sờ cánh tay, một gã đàn ông mập mạp cách hơi xa xuyên qua khe người nhìn thấy Triển Tiểu Liên, cô bé mặc mát mẻ như thế, lộ cánh tay bả vai gì gì đó liền dịch về phía cô, “Em gái, em đáng yêu như thế sao cũng vào đây? Đừng sợ, chú bảo vệ em…” Nói xong, cái tay mập mạp của gã béo ấy sờ soạng hai cái ngay trên vai Triển Tiểu Liên.

Triển Tiểu Liên buồn nôn lập tức ôm gối ôm đứng lên, đi một cái góc khác ngồi xổm xuống.

Người bị nhốt vào nơi này, ai ai nhìn cũng không dễ chọc, cũng chỉ một cô bé như Triển Tiểu Liên, trắng trắng nộn nộn nhìn dễ bắt nạt nhất, bộ dạng cổ hủ không nói, kiểu tóc còn quê mùa, đương nhiên, mấu chốt nhất là quần áo của cô rất bại lộ, ánh mắt đàn ông vô tình hay cố ý cũng cũng đều nhìn qua, đặc biệt dưới loại tình huống cực kỳ tuyệt vọng và khủng hoảng này, lại càng cần những thứ khác chia sẻ trọng tâm.

Gã béo chưa từ bỏ ý định, lại nhích lại gần, “Em gái còn thẹn thùng? Mặc thành như vậy còn xấu hổ cái gì? Nói thật cho em biết, anh đây cũng không phải người bình thường, chờ anh ra ngoài anh sẽ…”

Triển Tiểu Liên mắt trợn trắng, không phải người bình thường có thể bị cầm thú Yến nhốt ở trong này? Còn chờ mi đi ra ngoài, vậy phải đi ra mới được, một phen phủi cái tay sờ trên người mình, lại đứng lên đi về phía bên kia, kết quả bị gã đàn ông béo giữ chặt: “Đi vào cũng đã đi vào rồi, theo anh thế nào?”

Triển Tiểu Liên quay lại, cầm gối ôm trong tay đập về phía gã đàn ông béo: “Mập mạp chết bầm mày chết đi cho bà, cũng không nhìn xem chính mình tính tình gì còn động tay động chân với bà! Tinh trùng lên não phải không? Không thấy tâm tình bà đang không tốt, bị cầm thú đáng chết đem đến đây đủ phiền muộn, mày tên mập mạp chết bầm còn ngột ngạt bà!”

Đàn ông xem náo nhiệt xung quanh đều cười ồ, tên đàn ông béo lập tức thẹn quá hóa giận, đổ ập xuống Triển Tiểu Liên liền ra tay, “Một con đĩ con thối tha cũng la tao, có biết ở đơn vị người khác đều cúi đầu khom lưng với tao hay không? Để mắt không biết xấu hổ, đấy là nể mặt mày mới tìm mày, đổi lúc khác đưa vào lòng tao tao cũng mắc ói… Đánh? Cho mày đánh! Đánh chết con đĩ mày…”

Thể lực của Triển Tiểu Liên chắc chắn không bằng gã béo, bị đánh mấy cái, tóc rối tung, nhưng miệng lại có thể lưu loát chửi: “Mập mạp chết bầm lòe loẹt tướng tham ô mày ấy à làm quan đi ra ngoài bị bắt đi làm đến công ty thì bị đuổi làm ăn chờ phá sản chạy theo người ta đầu đầy nón xanh, mày chính là đi chơi gái cũng bị bắt gian, nhìn tính tình mày quan không quan dân không dân chẳng ra cái gì cả không người không chó bộ dạng không biết xấu hổ là biết mày vào đây không phải là bởi vì phụ nữ thì chính là vì phụ nữ, phụ nữ dễ chiếm như vậy? Có phải không cẩn thận đùa giỡn người đàn bà của Yến đại gia bị đem vào đây hay không?…”

Hai người bên này đánh mắng túi bụi, người đàn bà ủ rũ bên cạnh vẻ mặt không kiên nhẫn đứng lên, nhấc chân ra tay, sau một cú huých vai, gã béo kia nằm trên mặt đất hầm hừ, “Đố thối tha… Bọn mày chờ tao…”

Triển Tiểu Liên nện cái gối ôm xuống, tên mập mạp chết bầm cuối cùng cũng im miệng.

Triển Tiểu Liên đối với quyền cước là tay ngang, nhưng mà xem người phụ nữ kia, nhìn giống như là đã luyện tập mấy lần, Triển Tiểu Liên ôm gối ôm tiếp tục ngồi xuống, dựng thẳng ngón cái nói cám ơn người phụ nữ đó: “Lợi hại! Cảm ơn chị trượng nghĩa.”

Người phụ nữ khoát tay, không quá sẵn lòng nói nhiều với Triển Tiểu Liên, ôm ngực nói: “Khoa chân múa tay, đối phó người như thế được, đổi người biết một chút thì không được. Sao lại mặc thành như vậy?”

Triển Tiểu Liên vội vàng cầm gối ôm che chính mình, “Nói rất dài dòng, không nói cũng được. Đúng rồi chị xưng hô như thế nào vậy?”

Người phụ nữ ôm đầu gối nói: “Cô gọi tôi Anh Đào đi.”

Triển Tiểu Liên tựa như một tên côn đồ liền ôm quyền với người phụ nữ: “Chị Anh Đào.”

Người phụ nữ tên là Anh Đào đổi hướng, đưa lưng về phía đám đàn ông nhe răng trợn mắt kia xoa xoa bộ ngực, Triển Tiểu Liên nghi hoặc nhìn chị ta, vừa định hỏi làm sao, trong hàng rào sát vách truyền tới một tiếng khóc kìm nén của đàn ông, sau đó tiếng khóc lớn hơn, biến thành sói tru.

Triển Tiểu Liên quay đầu nhìn sang, liền thấy một người đàn ông đầu trọc ôm đầu ra sức đập vào đất, đập đến trên mặt đất máu tươi đầm đìa, vừa đập vừa khóc kêu: “Tôi không muốn chết mà! Tôi không muốn chết mà! Yến gia lão ngài tha tôi đi! Tôi lần sau cũng không dám nữa, cũng không dám nữa…”

Nghe xong lời nói phát điên của người nọ, đám người bắt đầu nổi lên xôn xao bất an, liên tiếp có người bắt đầu khóc.

Lúc này cửa đột nhiên bị người đẩy ra, một thiếu niên trông môi hồng răng trắng mày thanh mắt đẹp, ánh mắt lại hết sức cao ngạo nổi giận đùng đùng đẩy cửa tiến vào, nói: “Câm miệng! Ai muốn mạng của mày? Gia bọn tao đã sớm nói, xã hội pháp trị, giết người phạm pháp, ai muốn mạng mày? Đừng nói xấu Yến gia của chúng tao, cẩn thận Yến gia của chúng tao đến tòa án kiện mày!”

Triển Tiểu Liên nhịn không được cười “ha ha” hai tiếng, lưu manh đáng chết sử dụng hình phạt riêng lại vẫn nói người ta vu tội, thế nhưng còn nói đi tòa án kiện, đây là truyện cười hài hước nhất cô từng nghe.

Tiếng khóc lập tức nhỏ đi nhiều, đúng là lúc lúc im ắng, hai tiếng cười này của Triển Tiểu Liên liền có vẻ vô cùng rõ ràng, ánh mắt hung ác của thiếu niên kia lập tức nhìn qua, kết quả Triển Tiểu Liên vẻ mặt vô tội làm bộ cái gì cũng không biết cúi đầu ngẩn người, thiếu niên dùng tầm mắt tìm tới tìm lui cũng không tìm được ai cười, nghi nghi hoặc hoặc thu tầm mắt lại, xoay người đi ra ngoài.

Chân Triển Tiểu Liên cũng đã ngồi đến tê rần, sau hai tiếng đồng hồ, cầm thú Yến tinh thần sảng khoái xuất hiện tại căn phòng, tên kia chỉ tùy tùy tiện tiện mặc một bộ áo ngủ màu trắng, bên hông rộng lùng thùng buộc lại cái dây lưng, theo động tác bước đi, thường thường lộ ra lồng ngực cường tráng, trên đầu vẫn còn nhỏ nước, dưới cổ treo cái khăn lông lớn, vừa đi vừa tùy ý lau tóc, hắn vừa vào cửa những người đó liền khóc hô cầu xin tha thứ với hắn, anh một lời tôi một câu khóc kêu: “Yến gia, tôi có mắt không tròng, có mắt như mù, lão ngài tạm tha tôi một lần đi…”

Người kia lại gào: “Tha tôi đi, tha tôi đi, tôi cũng không dám nữa! Yến gia à!”

Read more…

%d bloggers like this: