Advertisements
Bỏ qua nội dung
07/02/2016 / ~ Yappa ~

Bạn muốn tớ làm gì trước?

Bạn có biết tớ có một cái lịch bất thành văn khi đăng nội dung trong blog không ^^

Lịch này đơn giản lắm
1. 1 hoặc 2 chương ngôn tình
2. 1 hoặc 2 chương đam mỹ
3. Nội dung bất kỳ khác 2 nội dung trên

Cái số 3 này có thể bao gồm sub 1 video, dịch 1 đoạn light novel, dịch 1 note của sách, dịch một dự án phiên ngoại truyện bất kỳ. Từ trước tới giờ thì tớ toàn chọn việc làm ở cái số 3 theo ý thích, hoặc đơn giản hơn là làm cái nào dễ nhứt :P Thế nên thành ra có nhiều dự án thuộc cái số 3 bị tớ bỏ rơi hơi bị lâu luôn >.<

Thế nên từ giờ tớ sẽ trao cho các bạn, những người đọc của blog tớ quyết định cái các bạn muốn xem, tức là muốn tớ làm trước khi đến bước số 3 phía trên. 1 đợt poll sẽ được mở cho tới thời điểm tớ xong chương đam mỹ thứ 2. Sau đấy tớ sẽ mở đợt mới. Và nội dung được vote nhiều nhất trong đợt đó sẽ được tớ thực hiện. Nếu nhiều phương án có cùng số vote thì tớ sẽ tự chọn 1 trong số đó. Trong trường hợp không có ai quan tâm đến poll thì tớ lại tiếp tục làm theo ý mình như trước thoai, há há XD~

Bình chọn đợt 03/02 là Tùy cậu, muốn làm cái nào trước cũng được

Mở poll đợt mới

Các bình chọn cũ

Trang: 1 2

06/04/2019 / ~ Yappa ~

Sử dụng app Tấn Giang để mua truyện

Hôm nay mình sẽ hướng dẫn các bạn cách sử dụng app Tấn Giang để mua truyện nha.

Lợi ích khi mua trên app là các bạn sẽ được mua truyện với giá rẻ tương đương với giá mua của account VIP cao cấp luôn.

https://tieuxuyen.wordpress.com/meo-wordpress/

Advertisements
24/03/2019 / ~ Yappa ~

Thần phục – Chương 84

Thần phục

  • Tác giả: Yến Tử Hồi Thì
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Chương 84 – Giống nhau có được không?

Triển Tiểu Liên về nhà một ngày nhìn về phía cửa nhà An Lý Mộc mười mấy lần, sau đó dứt khoát ngồi bất động trên ban công, chỉ nhìn chằm chằm cổng nhà họ An xem có động tĩnh hay không. Việc này làm mẹ cô sầu chết đi được, vội vàng đẩy đẩy ba cô, nhỏ giọng nói: “Ba nó, anh xem xem Tiểu Liên nhà mình, tựa như bị điên, anh ít nhất cũng phải nghĩ cách chứ.”

Ba Triển Tiểu Liên thật ra giống như mẹ cô, ở giai đoạn quan sát, ông cũng phát hiện từ sau khi Tiểu Liên trở về, liền có chút tâm thần không yên, vẫn chạy qua nhà An Lý Mộc, có điều nhà họ An không có người, cô cũng không có phản ứng khác, chính là nhìn giống như đang đợi. Hỏi cô chơi ở nhà bác thế nào cũng không nói, ba cô còn nghĩ không phải lúc tại Thanh Thành đụng phải chuyện gì, đặc biệt gọi điện cho Triển Anh, kết quả điện thoại Triển Anh ở trạng thái tắt máy, nếu không phải là Triển Tiểu Liên bây giờ đứng trước mặt bọn họ, ba cô cũng hoài nghi lúc cô ở Thanh Thành có phải đã xảy ra chuyện hay không.

Triển Tiểu Liên đi tới đi lui trên ban công, lấy di động ra nhìn nhìn, bắt đầu bấm số di động của An Lý Mộc, gọi hai ba lần, lần cuối cùng có người nhấc máy, Triển Tiểu Liên ôm điện thoại nhảy lên: “Anh Đầu Gỗ! Anh bây giờ ở đâu?”

Phía An Lý Mộc trầm mặc một chút mới nói: “Anh đang trên đường về nhà, cùng với ba mẹ anh, Tiểu Liên em có chuyện gì?”

Triển Tiểu Liên vừa nghe An Lý Mộc nói là đang trên đường về nhà, lập tức từ trong nhà chạy ra, miệng nói với An Lý Mộc: “Anh Đầu Gỗ, anh có phải sắp về đến nhà hay không? Em ở dưới lầu nhà anh chờ anh. Anh nhanh chút trở về ha.” Nói xong, Triển Tiểu Liên cúp điện thoại cái “rắc”, từ trong nhà mình lấy một cái băng ghế nhỏ, liền ngồi chờ ở cửa nhà An Lý Mộc.

Ba mẹ Triển Tiểu Liên đồng loạt nháy nháy mắt, hai vợ chồng tựa như trẻ con víu cửa lớn nhà mình nhìn ra bên ngoài, Triển Tiểu Liên đang cầm cuốn tiểu thuyết, ngoan ngoãn ngồi trên ghế xem, căn bản mặc kệ hàng xóm qua lại nhìn thấy cô có phản ứng gì. Ba cô xoay tới xoay lui trong nhà, ngẩng đầu nói với mẹ cô: “Nếu không, khai giảng liền cho con bé đi Tương Giang.”

Ba mẹ Triển Tiểu Liên thương lượng, vốn là tính chờ Triển Tiểu Liên học xong năm nhất, năm hai đi Tương Giang học, lần này ba cô ngồi không yên, nghĩ vẫn là đưa qua trước thời hạn. Mẹ cô lo lắng thò đầu liếc mắt bên ngoài: “Mấu chốt là Tiểu Liên của chúng ta đồng ý không?”

Ba Triển Tiểu Liên phất tay một cái, “Con bé trẻ con có quyền phát biểu gì? Không đi cũng phải đi, tùy vào con bé đi hay không?”

Mẹ Triển Tiểu Liên lườm ba cô, làm như bà không biết ấy? Người này chính là nô lệ của con gái, xem ông ấy đến lúc đó có thể để con gái đi như vậy.

Triển Tiểu Liên vừa đọc sách vừa chờ An Lý Mộc, lần này chờ mất hơn hai giờ, cô cũng sắp chờ.đến thiếp đi rồi An Lý Mộc còn chưa về, Triển Tiểu Liên vừa lấy điện thoại ra định gọi điện thoại hỏi thử, liền nghe ba mẹ anh lớn giọng kêu la: Đó là ai ngồi cửa nhà chúng ta? Tiểu Liên? Ngồi đây làm gì vậy?”

Triển Tiểu Liên vội vàng nhấc ghế dưới mông cô đứng dậy, nhìn về phía An Lý Mộc phía sau mẹ anh, An Lý Mộc vốn là tự mình đi, vừa nghe nói Triển Tiểu Liên ở đằng trước, đứng luôn tại chỗ không đi, ba anh biết anh là không muốn để Triển Tiểu Liên chứng kiến bộ dạng anh bước đi bây giờ, vội vàng quành xe đạp lại phía sau, để An Lý Mộc ngồi phía trên.

An Lý Mộc nhìn thấy Triển Tiểu Liên cũng không nói chuyện với cô, Triển Tiểu Liên dẩu môi, đỏ mắt chờ mong nhìn An Lý Mộc đi qua trước mặt cô, mẹ anh cầm chìa khóa mở cổng, con chó trong sân lập tức kêu không ngừng về phía Triển Tiểu Liên, Triển Tiểu Liên cầm ghế tỏ vẻ muốn đập nó, con chó lập tức trốn sau cổng, cũng không có ai mời Triển Tiểu Liên vào trong, Triển Tiểu Liên trực tiếp ôm cái ghế nhỏ của nhà cô vào cổng nhà họ An theo.

Ba An Lý Mộc dừng xe lại, anh từ trên xe bước xuống, chỉ đứng cũng không đi, nửa ngày mới lạnh mặt nhìn cô: “Tiểu Liên, em lại tới làm gì?”

Triển Tiểu Liên tiếp tục dẩu môi, sau đó chạy vào trong nhà mang một.cái ghế cao qua đây đặt phía sau An Lý Mộc, lại đặt băng ghế trong tay mình đối diện An Lý Mộc, ngồi xuống, ngẩng đầu nhìn ba anh lề mà lề mề không đi, nói: “Chú An, cháu có thể một mình nói chuyện với anh Đầu Gỗ của cháu không? Chỉ một lát, nói xong cháu sẽ đi.”

Ba An Lý Mộc lén nhìn anh một cái, hắng giọng: “Đầu Gỗ, có cần ba đưa con vào không?”

An Lý Mộc nhìn Triển Tiểu Liên một cái, sau đó lắc lắc đầu với ba anh, nói: “Ba, con không sao, ba vào trước nghỉ ngơi một lát đi.”

Sau khi ba An Lý Mộc vào trong, Triển Tiểu Liên lập tức lôi ghế dưới mông cô, hai cái chân di chuyển theo cái ghế, ra sức sáp sáp trước mặt An Lý Mộc, băng ghế của cô thấp, nói chuyện với An Lý Mộc phải ngửa đầu nhìn, cô ngẩng đầu nhìn An Lý Mộc hỏi: “Anh Đầu Gỗ, nếu… Em là nói nếu, em giống như anh, mất một cái chân, anh có phải sẽ cần em?”

An Lý Mộc không biết cô có ý gì, có điều sau khi nghe lời của cô trong lòng liền rầm một cái, lập tức nhìn chân cô, sau đó cúi người vươn tay tóm lấy chân cô, Triển Tiểu Liên “ôi ôi” hai tiếng, một chân bị An Lý Mộc tóm vào tay, ống quần bị anh kéo lên, phát hiện không có vấn đề gì, sau khi bỏ xuống lại nắm cái chân còn lại lên nhìn, phát hiện cũng không có vấn đề, lúc này mới thở phào một hơi. Có điều trên mặt vẫn rất lãnh đạm, hỏi một câu: “Nói luyên thuyên cái gì? Đang yên đang lành sao lại mất một chân?”

Triển Tiểu Liên bởi vì động tác cấp thiết nắm cổ chân cô kiểm tra vừa rồi của An Lý Mộc mừng thầm, bĩu môi: “Em chỉ là hỏi thử, em đã nghĩ anh đột nhiên không cần em, có phải bởi vì chân anh bị thương, sợ liên lụy em, cho nên muốn như vậy hay không, nếu thế, em giống anh, có phải anh sẽ không cảm thấy liên lụy em không?”

An Lý Mộc vừa nghe, có chút tức tối đứng dậy, chỉ vào Triển Tiểu Liên nổi giận đùng đùng nói: “Triển Tiểu Liên anh nói cho em, em nếu thực sự làm cho giống như anh, anh sẽ không thèm nhìn em nữa, em cho rằng em là ai? Em mau mau cút cho anh, càng xa càng tốt!”

Triển Tiểu Liên nhìn anh, “Anh Đầu Gỗ em chỉ là nói một chút, ai không có việc gì chạy đi cố ý làm mất chân mình chứ? Em chỉ là tò mò hỏi một chút mà thôi. Em cũng nói là nếu như, là đang lấy ví dụ.”

An Lý Mộc trực tiếp đáp cô một câu: “Ví dụ cũng không được, em mau mau về nhà đi, không có việc gì đừng qua đây.” Dừng một chút, An Lý Mộc cúi mắt nhìn mặt đất nói: “Hơn nữa em ngày đó không phải nhìn thấy? Anh có bạn gái rồi, nếu để cô ấy biết không hay, anh không muốn cô ấy không vui. Ba mẹ anh rất hài lòng với cô ấy, trông xinh xắn điều kiện trong nhà cũng tốt, mấu chốt là không ghét bỏ anh, Tiểu Liên em đừng làm chậm trễ anh nữa. Trước đây xem như anh có lỗi với em, nhưng mà bây giờ xin em đừng quấy rầy cuộc sống của anh. Chúng ta đã không còn quan hệ, hoàn toàn không có quan hệ.”

Triển Tiểu Liên nhìn anh, nước mắt vẫn đảo quanh trong hốc mắt, “Anh Đầu Gỗ anh cố ý chọc giận em có phải không?” Cô đưa tay lau nước mắt: “Em khỏe mạnh anh nói không liên lụy em không cần em, em chỉ nghĩ nếu như em giống anh là được rồi… Nói thế nào lại không được?” Cô khom lưng cầm băng ghế nhỏ lên, ôm vào trong ngực đi ra, đi tới cửa ngoảnh lại nhìn anh một cái, thút thít một lát nói: “Anh Đầu Gỗ anh chờ!” Xem chi tiết…

17/03/2019 / ~ Yappa ~

Thần phục – Chương 83

Thần phục

  • Tác giả: Yến Tử Hồi Thì
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Chương 83 – Có thể bổ một nhát là một nhát

Giang Triết Hải không ngờ Triển Tiểu Liên sẽ cho gã một gậy, giống như Yến Hồi không ngờ Triển Tiểu Liên sẽ ra tay với hắn, Yến đại gia là người sợ chết biết bao? Nếu hắn biết Triển Tiểu Liên bảo hắn xoay người là vì tiện đánh hắn, hắn có thể vươn tay liền bóp chết Triển Tiểu Liên, có điều Yến đại gia tính sai, Yến đại gia bị cúm còn có chút tính trẻ con, cảm thấy chính mình bị cúm là nhóc béo làm hại, nhóc béo phải càng đối xử tốt với mình mới đúng. Kết quả, nhóc béo cho hắn một gậy.

Triển Tiểu Liên một gậy đập qua, thân hình vốn cũng không vững của Giang Triết Hải lập tức liền nằm sấp trên mặt đất, miệng còn phát ra một tiếng hét thảm, Triển Tiểu Liên một tay chống nạnh một tay xoay cánh tay hơi đau kia “vù vù”, miệng niệm: “Tôi vốn ấy à, là tính đánh ngã hắn giao cho ông, nhưng mà ông cũng quá độc ác, thật sự muốn làm tôi rơi chết? Đờ mờ ông, ông không coi tôi là người, tôi còn coi ông là cái thá gì?”

Giang Triết Hải đâu ngờ chính mình lại rơi vào nông nỗi này, gã nằm sấp trên mặt đất, chân thì đau tựa như bị gãy, đi về phía trước hai bước, kết quả không đi đặng, ngẩng đầu muốn nói chuyện với Triển Tiểu Liên, phát hiện trong tay Triển Tiểu Liên nắm cái gậy lớn kia, đi đến bên cạnh Yến Hồi, duỗi chân đạp xuống, lại quan sát bốn phía một cái, vươn tay ném cái gậy trong tay, sau đó giống như con chuột nhỏ nhảy đến một góc không bắt mắt, túm một cái ba lô học sinh hay đeo, từ bên trong móc ra một thứ dùng giấy báo bao lại, nhìn bộ dạng cô cầm trong tay, còn rất nặng. Mí mắt Giang Triết Hải giật giật, gã bây giờ hoàn toàn không rõ con nhóc này định làm cái gì, hành động phần sau hoàn toàn khác bọn họ trao đổi lúc trước, ít nhất, trong kế hoạch lúc trước của gã và Triển Anh, tuyệt đối không có mưu tính Triển Tiểu Liên sẽ đánh gãy chân Giang Triết Hải.

Triển Tiểu Liên vừa rất nhanh chạy về, vừa vươn tay xé giấy báo trên cái rìu xuống, nắm cái rìu nhỏ kia, đi đến đằng trước chân Yến Hồi, không nói hai lời, giơ rìu lên liền chém cổ chân hắn, lúc sắp hạ xuống cô nghĩ nghĩ, không đúng, anh Đầu Gỗ là cái chân khác bị thương, cho nên, cô không thể chém nhầm.

Duỗi chân đá đá, tách hai chân Yến Hồi, giơ rìu lên “rắc” một cái chém xuống, kết quả nghe thấy một tiếng “cạch” nặng nề, rìu gặp vật cản, nhưng không ảnh hưởng hiệu quả cuối cùng, bởi vì Triển Tiểu Liên nhìn thấy cái chân kia của Yến Hồi chảy máu.

Triển Tiểu Liên khom lưng kéo quần trên cổ chân Yến Hồi ra nhìn, vậy mới phát hiện Yến Hồi mặc là cái loại giày quân đội da trâu mũi cao đó, độ cao của mũi giày vừa vặn che cổ chân hắn, trong lớp kép của giày, hai chiếc dao găm nằm ngang. Một nhát vừa rồi của Triển Tiểu Liên ấy, bởi vì cánh tay bị thương phát lực không đủ, thế nhưng bản thân rìu đã có trọng lượng, lưỡi rìu và dao găm đặt ngang va chạm thành hình chữ thập, vừa vặn che cổ chân Yến Hồi, rìu thật ra không trực tiếp tổn thương được Yến Hồi, có điều, dao găm trong giày của chính Yến Hồi bởi vì lực đập vào lúc rìu hạ xuống xuyên thủng tầng bên trong kia, lõm vào trong da Yến Hồi, nếu không cũng không thể chảy máu.

Triển Tiểu Liên dám nói, Yến Hồi nếu lúc tỉnh bị trúng phát này của cô, tuyệt đối sẽ gào ra tiếng, bởi vì cô rõ ràng nhìn thấy vừa rồi Yến Hồi cử động, có điều bởi vì hôn mê, cho nên không bò dậy.

Triển Tiểu Liên đứng dậy, giơ rìu lên lại thêm cú nữa về phía cổ chân Yến Hồi, lần này Yến Hồi không nhúc nhích chút nào, đau ngất đi rồi. Mũi giầy đã bị chém hỏng, Triển Tiểu Liên đứng lên, lại quăng một rìu nữa, lần này tiếng rìu và dao đụng nhau vô cùng yếu ớt, Triển Tiểu Liên biết, cái dao đó nhất định là một nửa chọc vào trong thịt rồi. Chỗ dưới cái chân kia của Yến Hồi, gạch vụn ván gỗ xi măng đất, bị máu nhuộm đỏ cả tảng.

Giang Triết Hải nằm bò bên cạnh xem mà trợn mắt hốc mồm trợn mắt há hốc mồm, Triển Tiểu Liên sau ba nhát thở hổn hển đứng lên, nhấc rìu đi về phía Giang Triết Hải, trên cái rìu kia còn có vết máu, nhìn khỏi phải nói khủng bố biết bao nhiêu.

Giang Triết Hải bản năng lui về phía sau, kết quả chân gã không dùng được, vặn vẹo nửa ngày, thân thể cũng không di chuyển, Triển Tiểu Liên đứng yên bên cạnh thân thể gã, giậm giậm chân, khiêng rìu trên vai, bắt đầu nói chuyện: “Miếng Gừng phải không?”

Giang Triết Hải nửa há miệng: “Tiểu Liên…”

“Đờ mờ ông!” Triển Tiểu Liên nhấc chân một cái, giẫm thẳng ngang hông Giang Triết Hải, Giang Triết Hải bị cô giẫm một cái, nửa người trên không dễ dàng gì mới nâng lên được, “rầm” một tiếng nằm sấp trên mặt đất, Triển Tiểu Liên tiếp tục nói chuyện: “Giờ lại biết lôi kéo làm quen bà đây? Sự hung hăng lúc nãy ông sai người làm bà đây rơi chết đi đâu rồi? Ha! Còn lôi kéo làm quen với bà đây à? Ông cũng định đùa chết bà đây rồi, bà đây còn để ý ông cái thá gì?” Triển Tiểu Liên rút tay ra quạt gió cho mình mấy cái, bỏ chân xuống, miệng kêu gào: “Đến đến đến, tiết mục tiếp theo là ông hỏi tôi đáp, thời gian có hạn, chỉ có cơ hội một lần. Hài lòng tôi chém ông hai nhát, không hài lòng tôi chém ông bốn nhát, không trả lời tôi chém ông sáu nhát, giỡn mặt với bà đây, tôi trực tiếp chém cái chân kia của ông, vừa lúc Yến gia tìm chân đàn ông khắp nơi làm tiêu bản.”

Miệng Giang Triết Hải há to hơn nữa: “A!”

Triển Tiểu Liên đi đến bên chân Giang Triết Hải, lần này có kinh nghiệm rồi, vươn tay kéo ống quần gã lên trên, rìu nắm trong tay, nửa ngồi xổm, làm cái tư thế chuẩn bị chém người, miệng bắt đầu hỏi: “Miếng Gừng, chỉ có cơ hội trả lời một lần: Chân anh Đầu Gỗ của tôi, ông và bác tôi, có phải hẳn là chịu chút trách nhiệm hay không?”

Hỏi xong, Triển Tiểu Liên cũng không chờ Giang Triết Hải trả lời, quăng rìu hướng chân Giang Triết Hải “vù” một cái liền chém xuống, còn đặc biệt chém đùi phải, liên tục chém hai cái, cái chân kia của Giang Triết Hải lập tức rách da nát thịt máu tươi chảy ròng.

Giang Triết Hải chết cũng không ngờ Triển Tiểu Liên vừa hỏi xong đã ra tay, căn bản không cho gã cơ hội nói chuyện, chờ gã lấy lại tinh thần, hai nhát rìu của Triển Tiểu Liên cũng đã chém xong rồi. Giang Triết Hải đau trên mặt đều là mồ hôi, cổ họng kêu không ra tiếng, cuối cùng là từ yết hầu đẩy ra chút âm thanh: “Ngừng! Ngừng…”

Hai nhát của Triển Tiểu Liên chém xong, liền dừng lại, đi đến trước mặt Giang Triết Hải ngồi xổm xuống, “Nói như thế nào?”

Đầy mặt Giang Triết Hải là mồ hôi sắc mặt tái nhợt, giơ một ngón tay nói: “Là… Là… Là ý của Anh Đào…”

Triển Tiểu Liên chưa nói gì, trước đi đến bên chân Giang Triết Hải, lại thêm hai nhát về phía chân bị thương của gã, thật ra chính là nói cho Giang Triết Hải, cô không hài lòng với đáp án của gã. Chém xong, Triển Tiểu Liên hít nước mũi, lau lau giọt máu bắn lên mặt, duỗi chân giẫm lên cái chân bị chém máu tươi đầm đìa của Giang Triết Hải kia, Giang Triết Hải đau mắt cũng nhắm nghiền. Xem chi tiết…

11/03/2019 / ~ Yappa ~

Vụ giết người tại dinh lũy – Chương 5

Kindaichi Kousuke

  • Tác giả: Yokomizo Seishi
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Chương 5 – Công dụng mới của móng đàn

Cha của F, người đã cho tôi tài liệu về câu chuyện này, hiện giờ đã mất, nhưng ông là bác sĩ đã sống ở thôn này từ lâu, ngài F cũng là người theo dõi sát sao vụ án nhất.

Ngài F xem ra cảm thấy rất hứng thú với vụ án giết người cây đàn koto ma quái nhà Ichiyanagi này, đã ghi chú lại chi tiết khi đó và vẫn giữ cho tới nay. Câu chuyện tôi đang biên soạn đây, chủ yếu dựa trên ghi chú ấy, nhưng trong ghi chú có hình toàn cảnh nhà ngoài của nhà Ichiyanagi, nơi xảy ra vụ án, vì có giá trị quan trọng thúc đẩy vụ án nên tôi sẽ chụp y nguyên ở đây. (1)

Được cậu người làm Genshichi cung cấp thông tin, ngài F và tuần cảnh tại sở lưu trú đuổi đến tầm sáu giờ lúc trời sắp sáng. Tuần cảnh vừa nhìn hiện trường, cảm thấy tình huống nghiêm trọng, lập tức gọi điện thoại cho cảnh sát thị trấn. Cảnh sát thị trấn lại báo cáo trụ sở cảnh sát tỉnh, chuyển tuần tự như vậy, nên tại nông thôn nơi cái gì cũng bất tiện thì sắp đến trưa mới đủ mặt tất cả các nhân viên phụ trách.

Vốn là có màn khám nghiệm hiện trường, thẩm vấn những người có liên quan của nhân viên phụ trách, nhưng viết những việc đó ra sẽ rất dài dòng, và làm độc giả thấy chán, nên hãy để thanh tra Isokawa ghi lại sự việc một cách đơn giản dựa trên kết quả khám nghiệm hiện trường và thẩm vấn người có liên quan.

Vấn đề đầu tiên, dù gì đi nữa thì cũng là dấu chân. Thanh tra Isokawa đuổi đến lúc tầm mười một giờ trưa, lúc đó tuyết đang bắt đầu tan rồi. Nhưng việc trên tuyết không hề có dấu chân nào, theo như lời của Ginzou, Ryousuke và cả Genshichi thì không thể nghi ngờ. Việc này về sau khiến thanh tra cảm giác rất nhức đầu, nhưng nếu bảo hoàn toàn không có dấu chân nào thì cũng không hẳn.

Xin hãy xem hình toàn cảnh tôi đã đưa ra trước đó. Phía bắc nhà ngoài là vách đá, giữa vách đá và nhà ngoài là mảnh đất trống rộng tầm một phòng, nhưng phía trên vách đá có bụi trúc che phủ nên không có tuyết đọng. Tuy nhiên trên mảnh đất trống có vài vết giày. Không chỉ dấu chân, mà vách đá đằng sau còn có dấu vết giống như trượt xuống. Từ đó mà phán đoán thì chắc gần đây đã có người từ vách đá đằng sau nhảy xuống mảnh đất trống. Dấu chân đó, theo như biểu hiện trên hình toàn cảnh, là hướng về phía đông cho đến trước lối vào, thì bị tuyết phá hủy. Tuy nhiên trên bê tông giữa lối vào vẫn còn dấu giày bùn tương tự, xem ra người nhảy từ vách đá xuống đã vòng hướng đông vào nhà ngoài theo lối vào.

Hơn nữa, dấu giày bị lõm đằng trước, gót giày bị mòn, ai nhìn cũng có thể nhận ra là dấu của một đôi giày đã hỏng, nhưng trong nhà Ichiyanagi không có ai có giày như vậy, nên phán đoán đó là dấu chân của hung thủ có vẻ cũng không sai. Tóm lại hung thủ từ vách đá đằng sau nhảy xuống, lẻn vào bên trong theo lối vào, nhưng đó là vào lúc mấy giờ nhỉ… Trận tuyết có tác dụng then chốt quyết định điều đó.

Tuyết bắt đầu rơi tại vùng này từ tầm chín giờ tối hôm trước, và dừng tầm ba giờ đêm, nên hung thủ lẻn vào nhà ngoài trước chín giờ hoặc tầm hai giờ, lúc tuyết vẫn đang rơi nặng hạt. Nhưng vết giày bùn lưu lại trên bê tông chỗ lối vào, không giống như giẫm lên tuyết mà đến, nên ban đầu khả năng cao là trước chín giờ.

Lại căn cứ lời khai của Akiko nhà chi thứ, cô đóng cửa chớp nhà ngoài rồi rời đi lúc bảy giờ, mà lúc đó lối vào chưa có dấu chân nào như vậy, nên có nghĩa là hung thủ lẻn vào sau lúc đó. Nên tóm lại phán đoán ban đầu là từ bảy giờ đến chín giờ — đúng lúc tại nhà chính đang tổ chức hôn lễ.

Hung thủ lẻn vào trong khoảng từ bảy giờ đến chín giờ, sau đó làm cái gì, xin hãy nhìn lại hình toàn cảnh. Có tủ tường to bằng nửa phòng phía trước cầu tiêu phía tây, có lẽ hung thủ đã trốn trong cái tủ đó. Trong đó để bộ đồ giường cũ và bông, có dấu vết rất rõ là ai đó đã dựa vào đấy. Thậm chí ngay cả vỏ của cây đao Nhật được sử dụng làm hung khí cũng rơi trong tủ.

Hẳn cây đao Nhật này là của nhà Ichiyanagi, tối hôm đó đã bày tại hông phòng nhà ngoài, nhưng có vẻ hung thủ đã cầm theo trước khi vào trong tủ. Lúc quá một giờ, khi giao bôi tại đó, đao đã không còn ở hông phòng, nhưng không ai nhận ra, là do bình phong bằng vàng dựng trước hông phòng.

Cho dù như vậy, cô dâu chú rể hai giờ hẳn là đã đi ngủ rồi. Vậy vì sao hung thủ phải đợi đến bốn giờ mới hành động? Về điểm này, có rất nhiều cách giải thích, trong đó cách được cho rằng hợp lý nhất là vì đó là đêm tân hôn. Kenzou và Katsuko có lẽ khó mà ngủ được. Hung thủ chắc phải đợi hai người hoàn toàn ngủ say…, nhưng xin hãy chú ý vị trí tủ tường một lần nữa.

Tủ tường cách gian phòng ngủ tám chiếu của cô dâu chú rể một mặt tường. Hung thủ có lẽ cảm giác được rất rõ mỗi cử động, tiếng thì thầm, tiếng hít thở của cô dâu chú rể.

Khiến người ta cảm thấy kinh khủng nhất trong vụ này chính là điểm đó, Ginzou khi nghe chuyện này cũng mặt mày ảm đạm không nói nên lời, nhưng tạm thời gác việc đó qua một bên, thấy hai người dần thiếp đi, hung thủ cầm theo ruột đao ra khỏi tủ tường. Sau đó mở vách ngăn phía tây, từ đó vào gian phòng tám chiếu, có điều trước đó hung thủ còn đang làm một việc khá kỳ lạ. Mà không, theo như phán đoán thì là đã làm.

Góc bàn sách chỗ hông phòng. Trong số vách ngăn ở góc bàn sách, có một vách gần tủ âm tường nhất đang bị mở hé. Ngoài ra, như lúc trước đã nhắc đến, sau khi Katsuko đánh đàn tại chỗ giao bôi xong, Akiko đặt hộp đựng móng đàn trong tủ âm tường, vị trí đặt hộp đựng móng đàn đó ngay phía dưới khe vách ngăn bị mở hé. Hung thủ đã duỗi tay theo khe hở nắm hộp đựng móng đàn. Sau đó lấy ba cái móng đàn trong đó, đeo vào ngón tay.

Phán đoán như vậy là bởi dấu ba ngón tay bằng máu để lại trên bình phong bằng vàng. Cuối chương trước tôi đã nhắc tới dấu ngón tay đó có điểm kỳ lạ nói không nên lời. Đó là dấu móng đàn phẳng lì.

Tại đây, xin hãy liên tưởng tới tính chất của móng đàn. Chúng ngược với móng bình thường, được đeo vào bụng ngón tay. Tóm lại, nếu đeo móng đàn thì vân tay sẽ bị che đi. Có vẻ hung thủ đã sớm biết điều đó, nên đã đeo móng đàn trước khi hành động. Ngoài ra, ba móng đàn dính máu phát hiện trên giá bồn rửa tay trong cầu tiêu, nên càng củng cố hơn cho suy đoán này. Xem chi tiết…

25/02/2019 / ~ Yappa ~

Công bốn, xin đi theo tình tiết – Chương 5

Công bốn, xin đi theo tình tiết

    • Tác giả: Ngũ Sắc Long Chương
    • Chuyển ngữ: Yappa

Chương 5 – Minh chủ võ lâm

Ta và Tiển Băng Nhận ấn chức vụ mà nói, là kẻ địch thủy hỏa bất dung; dù cho chưa nói phân biệt hắc bạch, hai chúng ta trước khi lên sàn cũng hoàn toàn không cùng xuất hiện, thật sự không biết y vì sao muốn cùng đi với ta. Có điều y vừa muốn đi, đúng lúc thu hút chú ý của ảnh vệ kia, hai người có qua có lại giao thủ tại chỗ, cũng tiện ta rời đi.

Cửa bị bọn họ ngăn chặn đi không được, ta liền trèo cửa sổ. Cũng may ta nhiều năm luyện võ thân thể linh hoạt, không dựa vào chút nội lực ấy cũng thoải mái trèo ra ngoài, vọt ra cửa viện, lao nhanh phía Hồng Hương uyển.

Phòng này hóa ra không phải trong trấn, mà là xây tại chân một ngọn núi hoang, xung quanh không người cư trú. Đi thẳng hai ba dặm mới trông thấy xa xa một con đường nhỏ, chắc là thông về phía trong trấn. Cũng không biết bọn họ làm sao tìm được một nơi lụp xụp như thế ở lại — có điều Ngọc Lam Yên buổi tối luôn không ở đó, cũng có thể là đặc biệt tìm gian phòng bỏ hoang trông giữ ta, để tránh có người nhìn thấu hành tàng của bọn họ, cứu ta ra.

Thật sự là bi ai, vốn ta mới hẳn là người cướp nam bá nữ, nhưng lại để cho người khác bắt cóc. Việc này nếu là những người bạch đạo đó biết, không biết sẽ chỉ trích ta sau lưng như thế nào, ma giáo từ trên xuống dưới cũng không ngóc đầu lên được theo ta.

Hừ! Quân tử trả thù, mười năm chưa muộn. Đợi đến lúc có đất diễn tiếp theo của ta, ta trực tiếp mang theo đệ tử ma giáo dùng công quỹ đi các quốc gia Tây Vực du lịch một vòng, du một năm rưỡi mới trở về, làm cho đám nhân vật chính và ưng trảo này sốt ruột đi!

Đi tới đi lui, phân thân vừa rồi bởi vì bị thương mà uể oải không phấn chấn của ta lại ngẩng đầu lên, trên mặt thiêu đến nóng rực, bước chân cũng hơi lảo đảo. Ta ấn huyệt thái dương từng bước một lết về phía trước, trong tai một mảnh ầm vang, lại mơ hồ dường như có người gọi tên ta đằng sau.

Tiếng gọi tên ta đó càng lúc càng lớn, càng lúc càng gần, có phần không giống ảo thính. Chẳng lẽ là người trong ma giáo tới đón ta? Không thể nào, bọn họ không dám gọi thẳng tên ta, hay là ảnh vệ của Ngọc Lam Yên kia? Vậy nhưng không dễ xử, ta bây giờ đã mất sức lực một trận chiến, thực sự rơi vào trong tay bọn họ… Ôi! Không dễ dàng mới thoát ra, chẳng lẽ ta không trốn khỏi tình tiết chết người này ư!

Đang lúc nghĩ đến nỗi lòng rối loạn, một bàn tay đột nhiên vỗ lên vai ta, ta lấy làm kinh hãi, quay đầu lại thấy áo trắng tung bay, liền nghe thấy một âm thanh trong trẻo vang lên bên tai: “Bách Lý giáo chủ, ngươi vẫn ổn chứ?”

Là Tiển Băng Nhận?

Y không phải nên cùng Ngọc Lam Yên dạo giang hồ, thuận tiện chờ công chính quy cải trang vi hành tới đoàn tụ với Ngọc Lam Yên sao? Chẳng lẽ y là muốn thừa dịp ta một mình giết ta, lại đập tan ma giáo?

Ta chờ muốn vận công chống lại dám chắc cũng vô dụng, dứt khoát thản nhiên một chút, không đề phòng chút nào đối diện y.

“Tiển minh chủ, ngưỡng mộ danh tiếng đã lâu. Không biết minh chủ tìm ta có chuyện gì?”

Y nhìn chằm chằm ta một lúc, nhíu mày, hỏi ta: “Bách Lý giáo chủ, ngươi thật là bị bọn họ bỏ thuốc bắt cóc tới đó, thiếu chút nữa bị Ngọc Lam Yên mê gian?”

Ngươi biết nói không? Không biết nói thì đừng nói được không? Đâu có công để thụ mê gian, truyền ra ta còn làm người thế nào? Không được, không thể võ mồm với loại kẻ ngốc này, sẽ kéo thấp đẳng cấp của ta.

Thấy ta không phản ứng y, y cũng hơi ngộ ra, biết ta là chướng mắt y, liền khụ một tiếng nói: “Ta không phải đến làm khó ngươi, chúng ta mặc dù thuộc hai đạo hắc bạch, nhưng ta xem Bách Lý giáo chủ ngươi… cũng không giống người xấu.”

Đó là thời gian ngươi biết ta quá ngắn, dài sẽ biết, ta là đại ma đầu thiên hạ đệ nhất.

Y còn nói thêm: “Ngươi như bây giờ, đi chưa đến thanh lâu đã độc tính dâng trào, chỉ sợ tương lai hại cả đời. Ngọc Lam Yên bị thương không nặng, bây giờ lại có ảnh vệ đó ở bên, ta kẹp giữa bọn họ cũng vô dụng. Chẳng thà ta đưa ngươi qua, chờ độc tính của ngươi giải, chúng ta tiện thể trao đổi chuyện hai đạo chính tà giang hồ ra một cái điều lệ.”

Lời này của y nói rất khẩn thiết, quả thật cũng có chút đạo lý. Có người chịu làm gậy cho ta chính là cầu còn không được, ta liền đồng ý với y cùng đi về phía trước. Y không quen nơi này, dọc theo đường đi toàn dựa vào ta chỉ điểm, đi ước chừng một khắc đồng hồ, liền đến gian thanh lâu đó.

Vừa vào cửa ta liền đẩy y ra, kêu tú bà gọi Lục Yêu mỹ nhân đệ nhất nơi này tới đánh đàn, lại kêu ba bốn thanh quan nhân mỹ mạo đến giải dược tính thay ta. Tiển Băng Nhận loại đại hiệp chính phái này đâu từng thấy tình cảnh dạng này, liên tục bảo tú bà không cần gọi tiểu quan tới.

Không gọi tiểu quan, chẳng lẽ ngươi cho ta thượng? Ta thò tay móc ra một thỏi bạc nhét vào, tú bà, nàng vui đến mức xoay người liền đi lên gọi người. Hai thiếu nữ mỹ mạo chào đón tới đỡ chúng ta, Tiển Băng Nhận liền nghiêm cái mặt quan tài phất người đi, vừa thấy chính là con non, có điều ta còn phải dựa vào y đỡ, tạm thời không so đo với y.

Chắc là y xem ta đã sắp không được, tùy ý kéo ta vào gian phòng không có người, liền ném ta lên trên giường, chính mình trốn ra cửa. Ta nằm trên giường, chỉ nghe thấy bên ngoài mơ mơ hồ hồ có tiếng nói, nửa ngày cũng không có người tiến vào, thật sự nhịn không được, liền mặt hướng trong giường nằm nghiêng, dùng sức kéo đứt đai lưng, một tay luồn vào trong quần, xoa cây gậy thô cứng lửa nóng ấy.

Quần sớm ướt một mảng, may mà áo khoác màu đen, xem không rõ. Chẳng qua là dược tính này vô cùng mãnh liệt, chính ta mặc dù cũng vuốt mấy lần rồi, nhưng chỉ là căng càng thêm khó chịu, thế nào cũng làm không ra, gấp đến độ ta chỉ biết cuộn người vào, hai chân cọ xát chặt chẽ.

Càng cọ càng là khó nhịn, toàn thân ta đều giống như hỏa thiêu, không khí hít thở cũng có vẻ cực kỳ khô nóng, trước mắt cũng mơ hồ một mảnh tựa như sương trắng, thấy không rõ mọi thứ. Sức trên tay ta lại lớn hơn chút, chỉ cảm thấy càng thêm đau đớn, đang ngóng trông tiểu quan nhanh chút qua đây, liền cảm thấy đầu vai mát lạnh, có người lật ta từ phía sau lưng, lật ta xoay một cái, một khuôn mặt không tệ, chính là có thể nhìn ra đã có tuổi liền phóng đại trước mắt ta, hai mảnh môi hôn thẳng lên, một thứ ướt mềm trắng muốt theo đó trượt vào trong miệng ta.

Cũng xem như là chờ được. Xem chi tiết…

%d bloggers like this: