Các thẻ hoàn tiền khi chi tiêu

Nay tớ sẽ làm bài tổng kết các thể loại thẻ hoàn tiền mà tớ đã sử dụng cho mọi người tham khảo nha
Đặc biệt là các thẻ này hoàn được cho dù bạn chi tiêu không quá nhiều nữa á :D

Tiếp tục đọc “Các thẻ hoàn tiền khi chi tiêu”

Bạn muốn tớ làm gì trước?

Bạn có biết tớ có một cái lịch bất thành văn khi đăng nội dung trong blog không ^^

Lịch này đơn giản lắm
1. 1 hoặc 2 chương ngôn tình
2. 1 hoặc 2 chương đam mỹ
3. Nội dung bất kỳ khác 2 nội dung trên (1 hoặc 2 bài)

Từ trước tới giờ thì tớ toàn chọn việc làm ở cái số 3 theo ý thích, hoặc đơn giản hơn là làm cái nào dễ nhứt :P Thế nên thành ra có nhiều dự án thuộc cái số 3 bị tớ bỏ rơi hơi bị lâu luôn >.<

Thế nên từ giờ tớ sẽ trao cho các bạn, những người đọc của blog tớ quyết định cái các bạn muốn xem, tức là muốn tớ làm trước khi đến bước số 3 phía trên. 1 đợt poll sẽ được mở cho tới thời điểm tớ xong chương đam mỹ thứ 1 hoặc thứ 2 (tùy đợt đó tớ đăng mấy chương đam mỹ). Sau đấy tớ sẽ mở đợt mới. Và nội dung được vote nhiều nhất trong đợt đó sẽ được tớ thực hiện. Nếu nhiều phương án có cùng số vote thì tớ sẽ tự chọn 1 trong số đó. Trong trường hợp không có ai quan tâm đến poll thì tớ lại tiếp tục làm theo ý mình như trước thoai, há há XD~

Bình chọn đợt 2023/07/14 là Tùy cậu, muốn làm cái nào trước cũng được

Mở poll đợt mới

Các bình chọn cũ

Thần phục – Chương 109

Thần phục

  • Tác giả: Yến Tử Hồi Thì
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Chương 109 – Chuyện cành mẹ đẻ cành con hết cái này thêm cái khác

Vừa nghe Yến Hồi bảo qua đây đón, Mục Hi lập tức quay lại nhìn Triển Tiểu Liên, dường như giải thích nói: “Băng Dính, là anh tớ, chúng mình có cần qua không?”

Triển Tiểu Liên thật muốn bóp chết Nhóc Ngốc không có một chút ý thức phòng bị trước mắt này, bất đắc dĩ thở dài, ngẩng đầu nhìn trời, “Là anh cậu cũng không phải anh tớ, tớ đi làm gì? Với lại, bọn họ nói là anh cậu chính là anh cậu à?”

Mục Hi vội vàng chớp chớp mắt, quay đầu lại vô cùng cảnh giác nhìn bọn họ một cái, nghĩ nghĩ, lấy điện thoại di động ra lật số gọi điện thoại, điện thoại thông, Mục Hi “a lô” một tiếng với điện thoại: “Anh, là em, anh có sai hai người rất vạm vỡ đến chỗ bọn em không?… À, em đang ở cùng bạn học em mà, hai người bọn em, đi qua không tiện, sẽ không qua…”

Trong tay Mục Hi còn cầm điện thoại, hai người bên kia vừa nghe Mục Hi nói như vậy, liền kêu lên ầm ĩ, vội vàng nói bên cạnh Yến gia biết bọn họ có hai người, chính là mời hai người bọn họ cùng đi.

Triển Tiểu Liên không biết gã Yến Hồi kia nói cái gì bên kia, dù sao Mục Hi trề cái miệng nhỏ không nói lời nào, sau đó vẻ mặt khó xử cộng thêm lấy lòng nhìn Triển Tiểu Liên, âm thanh mềm nhũn năn nỉ cô: “Băng Dính ~”

Triển Tiểu Liên run cầm cập, lui về phía sau một bước, liếc xéo cô ấy không nói gì, Mục Hi năn nỉ tiếp: “Chỉ một lát thôi, tớ nhìn anh tớ một cái rồi về có được không?”

Triển Tiểu Liên một phen tay Mục Hi ra, đoạt lấy túi xách trong tay cô ấy tự mình đi thẳng: “Nhóc Ngốc, muốn đi thì cậu đi, dù sao tớ cũng không đi, tớ lại không biết anh cậu, tớ đi ăn chực cơm à? Tớ là người da mặt dày như thế ư? Không đi!”

Mục Hi giảu mỏ, lại nhìn nhìn điện thoại còn chưa gác máy trong tay, vội vàng đuổi theo: “Băng Dính! Băng Dính! Băng Dính cậu đợi tớ chút đi mà!”

Triển Tiểu Liên không để ý tới cô, Mục Hi cũng sắp khóc rồi, lôi kéo không cho cô đi: “Tớ cam đoan chỉ đi một lát! Thật sự chỉ đi một lát, anh tớ nói trong mắt tớ không có anh ấy, tớ nếu như không đi, anh ấy sẽ thực sự không vui;… Băng Dính, xin cậu, van xin cậu, chỉ đi cùng với tớ một lát thôi!”

Triển Tiểu Liên bị cô ấy quấn đích thực là không có cách nào, sớm biết cô cùng Mục Hi đến Thanh Thành tế mẹ cô ấy xong còn phải đi tìm Yến Hồi, đánh chết cô cũng sẽ không đến. Cuối cùng thật sự là vẻ mặt không tình nguyện gật đầu một cái, “Nói trước rồi đấy, nhìn xong là đi ngay.”

Mục Hi vừa nghe, vội vàng cầm điện thoại lên nói lát nữa sẽ qua.

Cúp máy xong, Mục Hi vội vàng lấy lòng giúp Triển Tiểu Liên xách đồ: “Băng Dính, tớ xách giúp cậu.”

Triển Tiểu Liên tức giận lườm cô một cái, nhắc nhở: “Nói rồi đấy, đánh nhanh thắng nhanh, mau chóng trở về, biết chưa?”

Cái đầu nhỏ của Mục Hi gật như bánh quai chèo, “Yên tâm đi Băng Dính, chúng mình chắc chắn về sớm.”

Hai người ngồi trên xe, ô tô lái một đường, mười lăm phút sau dừng lại, hai người kia cung kính nói với Mục Hi: “Cô Mục, tới rồi, gia của chúng tôi đang chờ hai vị vào.”

Triển Tiểu Liên xuống xe, ngẩng đầu nhìn cái hang quỷ này, không nhịn được trợn mắt một cái, trước đó cô đã lo sẽ có lúc Mục Hi Yến Hồi chạm mặt nhau, không ngờ ngày này còn đến thật rồi.

Vừa vào đại sảnh khách sạn, cảm giác mát phả vào mặt, chênh lệch nhiệt độ trong ngoài này cũng quá lớn, bên ngoài là lò lửa, bên trong chính là mùa xuân.

Hai người bị đưa đến phòng Yến Hồi đang ở, Yến Hồi đang ung dung thong thả nằm trên ghế, hai cái chân dài vắt cao cao, gác trên bàn lắc lư, hoàn toàn là bộ dạng lưu manh. Triển Tiểu Liên từ lúc vào phòng là chưa từng nhìn thẳng Yến Hồi, ngẩng đầu nhìn trời ngó đất, cô lần này là tới hóng hớt, đừng có ai làm phiền cô.

Mục Hi vào cửa trước, thấy Yến Hồi bèn đi qua: “Anh!”

Yến Hồi uể oải duỗi eo, đứng dậy, như cười như không nhìn cô ấy, “A, cô em gái này của gia, muốn gặp một lần thật là còn khó hơn lên trời.”

Mục Hi vội vàng đi qua nói lời hay ý đẹp, dù sao người đẹp nói lời bùi tai, thế nào cũng đẹp, Yến đại gia rất hưởng thụ cảm giác như thế này, đôi anh em giả này ở bên kia nói sục sôi ngất trời, Triển Tiểu Liên đứng xa xa, lấy điện thoại di động ra chơi trò chơi, gắng hết sức giảm bớt sự hiện diện của mình, ngóng trông Yến Hồi tốt nhất là mù cặp mắt chó kia của hắn rồi, ngàn vạn đừng để ý cô. Kết quả, vừa nghĩ như vậy chưa được mấy giây, đột nhiên nghe thấy gã kia đột nhiên mở miệng, “A, gia vừa mới thấy, bên kia còn có con nhóc.”

Giả vờ giả vịt nhìn chăm chú một lượt, Yến Hồi vừa phát ra tiếng “chậc chậc”, vừa lắc đầu: “Gia bảo sao không khí trong phòng sao lại loãng hẳn đi, thì ra là tới một nhóc béo.”

Mục Hi vội vàng chớp chớp mắt, không hiểu được làm sao: “Ơ?”

Yến Hồi tiếp tục lắc đầu, sau đó nằm lên trên ghế, tiếp tục gác chân lắc lư, cà lơ phất phơ nói: “Em gái, không phải anh nói em, dáng dấp như em đây kết bạn với kiểu người thế này? Em không nên tìm một người xinh đẹp từa tựa em à? Như thế anh nói không chừng còn có thể lọt mắt, dáng dấp cô ta như vậy, anh cũng không thèm nhìn, sau này đừng dẫn đến trước mặt anh làm bẩn mắt anh được không? Nhìn xem, cô ta vừa tới, cacbon điôxít thở ra cũng nhiều hơn, không khí cũng loãng hẳn đi…”

Mục Hi: “Ha?” Vội vàng xua tay: “Anh, anh đừng nói mò, cậu ấy là bạn học của em, anh đừng nói như vậy… Không tốt biết bao chứ!”

Yến Hồi nâng nâng cằm, kêu Triển Tiểu Liên: “Nhóc kia, qua đây, để gia xem xem dáng dấp thế nào!”

Triển Tiểu Liên tức muốn chết, đứng yên sống chết không qua, kết quả, Yến Hồi thấy cô không qua, đứng dậy, chậm rì rì đi như chó, ngồi phịch xuống xô pha, sau đó duỗi chân dài ra hơi móc chân đá Triển Tiểu Liên: “Nhóc béo, gia đang nói chuyện với cưng đấy?”

Triển Tiểu Liên lui lui đầu về phía sau, tay đã siết thành nắm đấm.

Yến Hồi tiếp tục nói: “Nhóc béo, nào nào nào, nói cho gia tên là gì, nói cái tên có thưởng!”

Trên khuôn mặt nhỏ của Mục Hi cũng bắt đầu đổ mồ hôi rồi, Triển Tiểu Liên từ tết đến giờ, đều đang mập lên, Mục Hi ban đầu còn nói, về sau cũng không dám nói nữa, bởi vì cứ nói là Triển Tiểu Liên nổi đóa, lần này nghe thấy Yến Hồi gọi cô nhóc béo, Mục Hi cảm thấy Triển Tiểu Liên chắc chắn sẽ nổi đóa, vội vàng nói trước: “Anh, cô ấy là bạn học của em…”

Yến Hồi làm như không nghe thấy, Lý Tấn Dương lại không ở đây, hắn chắc chắn sẽ không chiều người phụ nữ của Lý Tấn Dương, Mục Hi càng ngăn cản, hắn lại càng trêu chọc Triển Tiểu Liên.

Mặt Triển Tiểu Liên cũng đen xì rồi, cô muốn giết người, có thể hay không? Mục Hi vốn muốn xin tha với Yến Hồi, để hắn đừng bắt nạt Băng Dính, kết quả Yến Hồi không để ý cô, Mục Hi cũng không dám thế nào, đành phải kéo Triển Tiểu Liên đi nói xấu Yến Hồi, thực ra là muốn bảo Triển Tiểu Liên đừng chấp nhặt với Yến Hồi, Mục Hi vẫn cảm thấy Yến Hồi có chút biến thái, mà tính tình Băng Dính không tốt, ép sốt ruột có thể nhảy lên chửi Yến Hồi một trận, cô chặn không được Yến Hồi cô cũng chỉ có thể bảo Triển Tiểu Liên ráng xíu, nếu không có thể thế nào chứ? Lý Tấn Dương nói, Thanh Thành chính là thiên hạ của Yến Hồi, cảnh sát cũng không có tác dụng bằng Yến Hồi, Băng Dính với Yến Hồi, khẳng định là Băng Dính nhỏ yếu hơn nha. Mục Hi là thật tâm tốt cho Triển Tiểu Liên.

Triển Tiểu Liên nắm tay, khẽ cất tiếng hỏi: “Nhóc Ngốc, tớ không được chửi hắn, vậy tớ có thể đánh hắn không?”

Mục Hi vội vàng xua tay: “Không được không được, Băng Dính cậu nhất định phải nhịn xuống, tuyệt đối không được đánh anh ấy, đánh xong, anh ấy mà tức giận sẽ đòi chặt ngón tay người ta, Băng Dính, cậu nghĩ tới đầu ngón tay của cậu, nếu thực sự bị người ta chặt rồi, cậu nói sau này giơ tay ra ít hơn người khác một ngón tay, đau khổ biết bao nhiêu chứ?”

Triển Tiểu Liên làm cái động tác tay OK: “Được, tớ tiếp tục nhịn!”

Mục Hi cười theo, “Băng Dính, tớ biết cậu thông minh đỉnh đỉnh.”

Triển Tiểu Liên trợn trắng mắt : “Này không liên quan tới thông minh có được không? Chị ơi em đây là thức thời. Đồ ngốc!”

Mục Hi giảu mỏ: “Người ta mới không ngốc. Tớ năm nay còn được học bổng nữa đấy…”

Triển Tiểu Liên lười để ý cô ấy. Tiếp tục đọc “Thần phục – Chương 109”

Nàng Hắc Lan – Chương 2

Kindaichi Kousuke

  • Tác giả: Yokomizo Seishi
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Chương 2 – Người phụ nữ đeo mạng che mặt

Nhắc tới giám đốc bách hóa Ebisuya, ai cũng sẽ tưởng tượng ra một nhân vật đứng tuổi đầu muối tiêu, khuôn mặt đỏ gay, phô trương chiếc nhẫn vàng to bản trên ngón tay thô kệch béo mỡ, và là một kẻ nhào nặn tài tình giữa thói hống hách và vẻ khéo léo đưa đẩy, nhưng vậy thì nhầm to.

Kasuya Rokusuke mới chỉ ba mươi lăm tuổi.

Vóc dáng cao lớn, ngực dày, vai rộng, cùng cung cách nói năng và hành động nhanh nhẹn dứt khoát khiến anh ta giống một người quản lý câu lạc bộ quyền anh hơn là giám đốc bách hóa. Mái tóc đen sẫm một cách dị thường, lại thêm có vẻ là người rậm lông, nên sau khi cạo râu phần da vẫn xanh rì, nước da ngăm đen, mày rậm, khiến nhìn sơ qua có vẻ khá đáng sợ và khó gần, ấy thế mà, kỳ lạ thay, anh ta lại rất được các nhân viên hợp đồng của bách hóa tin tưởng. Đặc biệt là đối với các nữ nhân viên bán hàng trẻ, vì anh ta được cho là giống một nam diễn viên điện ảnh Mỹ nào đó nên rất được mến mộ, và không ít cô gái coi việc được giám đốc trẻ này bắt chuyện là niềm hạnh phúc tột bậc.

Có lẽ điều đó là do bản chất không màu mè của Rokusuke. Anh ta nói chuyện với bất kỳ ai cũng bằng thái độ và lời lẽ như nhau. Dù là lúc đối diện với những vị thành viên ban quản trị có vẻ mặt cau có, khi tiếp đãi những vị khách hàng khó tính, hay lúc tiếp xúc với những nhân viên bán hàng trẻ mới vào nghề, thái độ của anh ta vẫn không hề thay đổi. Đôi mắt anh ta lúc nào cũng ánh lên vẻ tinh nghịch, và giữa lối nói chuyện gãy gọn dứt khoát, thỉnh thoảng lại bật ra những câu châm ngôn dí dỏm. Đó là lý do tại sao anh ta lại được các nhân viên hợp đồng yêu mến đến vậy, nhưng tối nay thậm chí Rokusuke cũng phải nhăn nhó mặt mày. Ngay cả những câu châm ngôn sở trường cũng chẳng còn thốt ra được nữa. Giữa những nếp nhăn hằn trên trán, phảng phất nét trầm tư hiếm thấy ở người đàn ông này. Tiếp tục đọc “Nàng Hắc Lan – Chương 2”

Thanh hoan độ (cha và con gái, niên đại H) – Convert – Đến chương 332

Tên gốc 清欢度(父女,年代H)
Hán Việt Thanh hoan độ (phụ nữ, niên đại H)
Tác giả Ôn Cửu
Thể loại Ngôn tình, niên đại, sắc, cấm luyến

Tiếp tục đọc “Thanh hoan độ (cha và con gái, niên đại H) – Convert – Đến chương 332”

Khuê các giấu xuân – Xuyên hồi cổ đại viết sắc văn (NPH) – Convert – Đến chương 224

Tên gốc 闺阁藏春-穿回古代写色文(NPH)
Hán Việt Khuê các tàng xuân – xuyên hồi cổ đại tả sắc văn (NPH)
Tác giả Trà Hệ Tuyết Cao
Thể loại Ngôn tình, xuyên việt, cổ đại, sắc, NP, hài

Tiếp tục đọc “Khuê các giấu xuân – Xuyên hồi cổ đại viết sắc văn (NPH) – Convert – Đến chương 224”

Hồng tượng (công tức sản nhũ cao H) – Convert – Đến chương 192

Tên gốc 红象(公媳产乳高H)
Tác giả Bình Đạm Như Thủy
Thể loại Ngôn tình, hiện đại, sắc, cấm luyến

Tiếp tục đọc “Hồng tượng (công tức sản nhũ cao H) – Convert – Đến chương 192”