Bỏ qua nội dung
07/02/2016 / ~ Yappa ~

Bạn muốn tớ làm gì trước?

Bạn có biết tớ có một cái lịch bất thành văn khi đăng nội dung trong blog không ^^

Lịch này đơn giản lắm
1. 1 hoặc 2 chương ngôn tình
2. 1 hoặc 2 chương đam mỹ
3. Nội dung bất kỳ khác 2 nội dung trên

Cái số 3 này có thể bao gồm sub 1 video, dịch 1 đoạn light novel, dịch 1 note của sách, dịch một dự án phiên ngoại truyện bất kỳ. Từ trước tới giờ thì tớ toàn chọn việc làm ở cái số 3 theo ý thích, hoặc đơn giản hơn là làm cái nào dễ nhứt :P Thế nên thành ra có nhiều dự án thuộc cái số 3 bị tớ bỏ rơi hơi bị lâu luôn >.<

Thế nên từ giờ tớ sẽ trao cho các bạn, những người đọc của blog tớ quyết định cái các bạn muốn xem, tức là muốn tớ làm trước khi đến bước số 3 phía trên. 1 đợt poll sẽ được mở cho tới thời điểm tớ xong chương đam mỹ thứ 2. Sau đấy tớ sẽ mở đợt mới. Và nội dung được vote nhiều nhất trong đợt đó sẽ được tớ thực hiện. Nếu nhiều phương án có cùng số vote thì tớ sẽ tự chọn 1 trong số đó. Trong trường hợp không có ai quan tâm đến poll thì tớ lại tiếp tục làm theo ý mình như trước thoai, há há XD~

Bình chọn đợt 29/09 là Tùy cậu, muốn làm cái nào trước cũng được

Mở poll đợt mới

Các bình chọn cũ

Trang: 1 2

11/12/2019 / ~ Yappa ~

Thần phục – Chương 93

Thần phục

  • Tác giả: Yến Tử Hồi Thì
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Chương 94 – Ba anh em nhà họ Long

Tốc độ ba Triển Tiểu Liên đuổi tới nhanh đến dọa người, chạy vội tới cửa phòng Triển Tiểu Liên còn thở hổn hển, “Tiểu Liên?! Sao thế?”

Triển Tiểu Liên chỉ vào ba người kia, tức giận nói: “Ba, bọn họ là biến thái.”

Đang nói, mẹ Triển Tiểu Liên cũng một tay cầm xẻng cơm bị kích động lên lầu: “Tiểu Liên?!”

Triển Tiểu Liên chỉ vào ba người kia, lại nói với mẹ cô: “Mẹ, bọn họ chính là biến thái!”

Mẹ Triển Tiểu Liên lập tức dũng cảm đứng trước mặt cô: “Khách, cậu đây là ý gì? Quấy rối con gái tôi có phải không? Còn nữa, cậu đang yên đang lành chảy máu mũi cái gì? Tôi coi các cậu là khách, là khách quý của ông Triển nhà chúng tôi, các cậu vậy mà tự tiện chạy đến trước cửa phòng con gái tôi quấy rối con bé, các cậu đây coi là cái quái gì? Tiểu Liên, cho mẹ điện thoại, chúng ta báo cảnh sát!”

Ba người khách này là của ba Triển Tiểu Liên, mẹ cô cho tới bây giờ chưa từng gặp, người nào làm mẹ thấy con gái mình bị người ta quấy rối không tức giận? Mẹ Triển Tiểu Liên chỉ thiếu lấy xẻng cơm dầu mỡ trong tay đánh người.

Ba Triển Tiểu Liên vừa thấy mẹ cô hóa thân thành cọp cái, vội vàng nói chuyện: “Bà đi lên phá rối cái gì vậy? Mau mau đi xuống nấu cơm, tôi ở đây, có thể để con gái chúng mình bị bắt nạt? Hiểu lầm, nhất định là hiểu lầm…”

Mẹ Triển Tiểu Liên kiên quyết không đi, lập tức nhắm mũi dùi ngay ba cô: “Nấu cơm? Tôi sợ miệng các người ăn méo xệch mất! Ăn hiếp con gái tôi còn sai tôi nấu cơm bọn họ ăn? Muốn nấu ông đi mà nấu, tôi không nấu!” Mẹ cô nói xong, dũng mãnh duỗi tay ném xẻng cơm trong tay về phía dưới chân ba người đàn ông đang ngẩn tò te đó, cởi tạp dề, ném qua đầu ba cô, kéo tay cô đi về phía dưới lầu: “Tiểu Liên mình đi!”

Bởi vì mấy người này là khách, Triển Tiểu Liên căn bản không ngờ mẹ cô thoáng cái đã xù lông, chẳng những mắng khách, còn mắng ba cô, hai mẹ con đi luôn quán cơm nhỏ bên ngoài ăn. Triển Tiểu Liên đành phải nói với mẹ cô: “Mẹ, ba người kia không phải bạn của ba à? Mình như vậy, ba có phải vô cùng mất mặt hay không? Không tốt lắm chứ?”

Mẹ Triển Tiểu Liên oán hận nói câu: “Mẹ vốn định hầu hạ rượu ngon món ngon, ai bảo bọn họ bắt nạt con? Tốt xấu con là con gái, đâu có đàn ông con trai lao thẳng vào khuê phòng con gái chưa lấy chồng? Đây rõ ràng là bọn họ không có hảo tâm.”

Thật ra không trách mẹ Triển Tiểu Liên nghĩ nhiều, vốn ấy à, bà nấu cơm trong bếp, ba cô tiếp ba người kia trong nhà, nói chuyện được một nửa trong phòng khách lầu một, ba cô ra cửa lớn nhận chuyển phát nhanh, kết quả chờ sau khi ba cô ký chuyển phát nhanh quay về, phát hiện ba người đều không thấy, sau đó liền nghe thấy Triển Tiểu Liên thét chói tai biến thái trên lầu, đi qua lại phát hiện người đàn ông nhiều tuổi nhất trong đó ấy vậy mà đang chảy máu mũi, việc này đổi phụ huynh nhà ai không tức giận không sợ hãi?

Triển Tiểu Liên ngượng ngùng cười: “Mẹ, thật ra người kia chính là lúc nhìn con đã chảy máu mũi, cũng chưa làm gì.”

Mẹ Triển Tiểu Liên lập tức trách: “Chờ biết làm cái gì ấy có lẽ đã muộn. Tiểu Liên con vậy cũng không biết à? Chỉ nhìn con đã chảy máu mũi, vậy thì càng có vấn đề, Tiểu Liên nhà chúng ta trông thì rất đáng yêu, có điều cũng không đẹp đến mức khiến người ta chảy máu mũi, vậy tại sao người kia vẫn chảy máu mũi? Vậy chứng minh người kia tư tưởng xấu xa, tự mình nghĩ lung tung, nếu không cậu ta có thể đang yên đang lành chảy máu mũi?”

Triển Tiểu Liên canh cánh trong lòng câu “không đẹp đến mức khiến người ta chảy máu mũi” kia của mẹ cô, có điều lần này cô chỉ có thể dựng thẳng ngón cái với mẹ cô: “Mẹ, mẹ thực sự là quá lợi hại.”

Mẹ Triển Tiểu Liên quay đầu gọi nhân viên phục vụ: “Nhân viên phục vụ, giục giục giúp bọn tôi, món ăn của bọn tôi gọi lâu như vậy sao một cái còn chưa có ra?” Sau đó nói với Triển Tiểu Liên: “Con có thể hơn mẹ? Mẹ bao nhiêu tuổi rồi? Sau này ánh mắt xem người xoi mói chút, nếu không người ta nhìn con một cô bé chưa ra xã hội, sẽ lừa con, cũng không nên bị người ta lừa nhá. Nhưng mà Tiểu Liên của chúng ta chính là thần đồng, chắc chắn sẽ không bị lừa. Ôi, cũng không biết bạn bè ba con rốt cuộc kết giao thế nào, vừa nhìn là không phải thứ tốt.”

Trong lòng Triển Tiểu Liên đối với chuyện ngày hôm nay còn nghi ngờ, nhưng cô không biết nên nghĩ như thế nào, bắt đầu từ ba cô sớm mấy tháng trước đã nói cho cô phía Tương Giang có khách qua đây, Triển Tiểu Liên đã nghi ngờ rồi, cô một cô bé, bạn bè của ba cô chắc chắn phần lớn là đàn ông, đàn ông sao có thể coi trọng con gái nhà ba cô? Bạn bè ba cô hoặc là giáo viên, hoặc là bạn đại học, Triển Tiểu Liên đã nghĩ không thông vì sao bạn ba cô đến nhà bọn họ, cô lại nhất định phải có mặt, người lớn tìm người lớn, không phải là ba cô có mặt là được ư?

Lại một việc, chính là tuổi tác ba người kia, thoạt nhìn nhiều tuổi nhất, cũng chính là vị chảy máu mũi đó, nhiều nhất cũng là ba mươi tuổi, tuổi này nói lớn không lớn, nói nhỏ cũng không nhỏ, cảm giác ba người đứng cạnh nhau còn giống như là ba anh em, mà ba cô bao nhiêu tuổi? Ba cô người cũng sắp năm mươi tuổi, tuổi ông với ba anh em kia thế nào cũng không nên xếp cạnh nhau, nhưng cố tình, ba cô nói ba người đó là bạn tốt của ông.

Trong lòng Triển Tiểu Liên có một ý nghĩ cô cảm thấy không quá có khả năng, có điều cô không dám nói, nhìn nhìn mẹ cô, cúi đầu gẩy cơm, mẹ cô với đũa gắp một miếng thịt vào trong bát cô: “Tiểu Liên, ăn nhiều chút, mẹ sao lại thấy con gầy hơn trước tết một chút?”

Triển Tiểu Liên: “…” cả buổi mới nghẹn ra một câu: “Mẹ, là béo lên.”

Triển Tiểu Liên ăn ngon lành với mẹ cô bên ngoài, rất ung dung tự tại, đáng thương ba cô ở nhà nhìn nồi lạnh bếp lạnh, lại nhìn nhìn khách quý không được vợ con muốn thấy, rất là cạn lời, đành phải cầm chìa khóa nói: “Chúng ta cũng ra ngoài ăn đi…”

Người đàn ông lúc trước chảy máu mũi kia ôm ngực ngồi ngay chính giữa sô pha phòng khách, vẻ mặt âm u, ngồi đối diện chính là hai vị trẻ tuổi, một người đàn ông văn nhã thân hình gầy yếu đeo gọng kính không viền trong đó cười trên nỗi đau của người khác nói câu: “Anh cả, thói quen này của anh không thay đổi, sau này cũng đừng nghĩ nhìn con bé.”

Một người đàn ông thân hình cường tráng khác lạnh buốt nói tiếp: “Vốn buổi sáng có thể hòa bình ở chung, kết quả bị dọa chạy. Anh hai, chúng ta về sau có phải suy xét không đi cùng anh ấy nữa hay không ?”

Người đàn ông máu mũi sắc mặt càng thêm âm u, toàn thân cao thấp toả ra khí áp cực thấp, vừa nhìn chính là tâm trạng không tốt, anh ta ngước mắt, mắt giống như chim ưng đảo qua hai người: “Long Cốc nếu không muốn bị đi đày châu Phi, Long Yến nếu còn muốn tiếp tục ở lại Bãi Yến, các chú tốt nhất cùng nhau động động não, bằng không mọi người đều cùng nhau tèo.”

Người đàn ông văn nhã đứng lên, không biết làm thế nào quay đầu lại gọi ba Triển Tiểu Liên: “Chú, Tiểu Liên có thể đi chỗ nào ăn cơm?”

Ba Triển Tiểu Liên đi qua, cười nói: “Ba người các cậu đừng ầm ĩ nữa, lớn như vậy còn cãi nhau như hồi bé, Tiểu Liên biết cũng chế giễu các cậu. Đi thôi, cùng đi tìm con bé, Long Trạm, cậu chớ nghĩ nhiều, Tiểu Liên là đứa bé ngoan, tôi giải thích một chút với con bé sẽ không có việc gì.”

Long Trạm trầm mặt đứng lên, tiên phong đi ra ngoài, nếu không có sự kiện buổi sáng chảy máu mũi đó, nhịp bước ấy, khí thế ấy, vừa nhìn chính là một nhân vật, có điều một luồng máu mũi dài kia, suy cho cùng vẫn phá hỏng ấn tượng đầu tiên.

Quán cơm tại trấn Nam Đường rất nhiều, có điều gần nhà họ Triển cũng là mấy nhà đó, mọi người đều là người quen, biết nhau, ba Triển Tiểu Liên hỏi từng nhà, là hỏi được.

Lúc đi vào, Triển Tiểu Liên và mẹ cô đang ăn khí thế ngất trời. Trong quán cơm mở hệ thống sưởi hơi, nhiệt độ rất cao, Triển Tiểu Liên vừa mới uống một bát canh thịt cừu, cởi áo lông vũ, ăn mà khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng, tóc mái hơi ướt mồ hôi, có mấy lọn áp vào trên trán, tóc dài đến bả vai, mắt vừa lớn vừa tròn, nhấp nháy nhấp nháy nhìn vô cùng đáng yêu, nghe thấy tiếng ba cô ngẩng đầu, trong miệng đang ngậm một quả trứng cút cướp trong bát mẹ cô, bị phỏng kêu loạn “au au au”, chính là không nỡ nhổ ra: “Ba, ba… Bỏng chết con rồi!”

Ba Triển Tiểu Liên sốt ruột, để tay ngang khóe miệng cô, giục cô: “Nóng như thế con trái lại nhổ ra đi!”

Kết quả Triển Tiểu Liên cứ thế nuốt xuống, điểm này, cô thật sự là học theo Mục Hi, Mục Hi nói, đời người khó có được mấy lần ngon, đụng tới đồ ăn ngon, bỏng chết cay chết chua chết, kiên quyết không mở miệng.

Long Trạm vốn còn đứng phía sau ba Triển Tiểu Liên vẻ mặt nghiêm túc đứng đắn, nhìn khuôn mặt cô, thật bất hạnh lại lần nữa chảy máu mũi, Triển Tiểu Liên chỉ để ý nói chuyện với ba cô, không nhìn thấy, kết quả mẹ cô vừa ngẩng đầu là thấy, không vui hỏi, “Tôi bảo, cậu còn trẻ mà làm sao thế này?”

Ba Triển Tiểu Liên vừa nhìn sốt ruột, trán tỏa ra mồ hôi, vội vàng nói với mẹ nói với Triển Tiểu Liên và cô: “Tiểu Liên, vị này là Long Trạm, là bạn của ba, bởi vì nguyên nhân thủy thổ, cậu ấy gần đây thượng hỏa nghiêm trọng, động một chút là chảy máu mũi, nhiệt độ chỗ này còn cao như vậy, cho nên sẽ bất giác chảy máu mũi, hai người thông cảm một chút ha.”

Mẹ Triển Tiểu Liên nửa tin nửa ngờ, Triển Tiểu Liên chỉ liếc xéo bọn họ một cái, không nói chuyện.

Bởi vì thoáng cái thêm bốn người, ba Triển Tiểu Liên xin một phòng, một nhóm người ngồi xuống, Triển Tiểu Liên tùy tiện chọn vị trí ngồi xuống, trong tay còn đang bê canh thịt cừu cô chưa ăn xong, sau khi ngồi xuống tiếp tục khêu mì bên trong ăn. Long Trạm bóp mũi, kiên quyết muốn ngồi bên cạnh Triển Tiểu Liên, miệng nói vô cùng dễ nghe, nói là xin lỗi, kết quả, chỉ một động tác vén tóc của Triển Tiểu Liên, máu mũi của Long Trạm liền nhỏ xuống tựa như vòi nước không đóng.

Triển Tiểu Liên yên lặng bưng bát lên, chen vào giữa vị trí ba và mẹ cô, người này quá buồn nôn, ngồi bên cạnh cô chảy nhiều máu mũi như vậy, cô còn có thể nuốt trôi cơm ư?

Ánh mắt Long Trạm cứ đuổi theo Triển Tiểu Liên, Triển Tiểu Liên từ bên cạnh anh bưng bát dời tổ, nét mặt Long Trạm nhìn thật giống như là khoét miếng thịt từ trên người anh, nhìn là vô cùng đau, chính Triển Tiểu Liên cũng nhịn không được run cầm cập, lén lút kéo kéo tay áo ba cô: “Ba, người bạn tên Long Trạm này của ba, có phải yêu con hay không vậy? Vẻ mặt của anh ta nhìn sao lại buồn nôn như thế chứ?”

Ba Triển Tiểu Liên vỗ một cái trên lưng cô, “Nói mò cái gì vậy? Có nói khách như thế à?”

Triển Tiểu Liên cũng cảm thấy mình không lễ phép, le lưỡi, kết quả, chỉ một động tác này, máu mũi Long Trạm bên kia lại bắt đầu phun ra.

Anh cả đang phun máu mũi, trên khuôn mặt hai anh em khác ngoại trừ mất mặt vẫn là mất mặt, đều ngồi cách anh rất xa, sau đó người nào người nấy cười híp mắt lôi kéo làm quen Triển Tiểu Liên, người đàn ông văn nhã đeo kính chủ động giới thiệu bản thân: “Tiểu Liên, anh tên là Long Cốc, ở nhà đứng hàng thứ hai, nên em có thể gọi anh…”

“Chào chú hai.” Triển Tiểu Liên lập tức lễ phép chủ động gọi một tiếng, so sánh thì, Triển Tiểu Liên tiềm thức cảm thấy đàn ông đeo kính đều khá nho nhã, đàn ông loại hình này phần lớn có tố chất, giữ phép, nếu phạm sai lầm cũng sẽ không tức giận, sẽ chậm rãi nói lý lẽ với người ta, cho nên, ấn tượng của Triển Tiểu Liên đối với Long Cốc rất tốt.

Tiếng nói Triển Tiểu Liên vừa dứt, mặt Long Cốc lập tức hóa đá, nửa ngày, anh giơ tay lên sờ sờ mặt mình, vẻ mặt bi thương hỏi ba cô: “Chú, tôi thoạt nhìn già như vậy?”

Ba Triển Tiểu Liên đối với trạng thái hỗn loạn này cũng không biết nói gì, bây giờ hoàn toàn khác dự liệu lúc trước của ông, mấy đứa nhỏ này không một ai trong phạm vi dự liệu của ông, ông đưa tay lau mồ hôi: “Ừm Long Cốc à, Tiểu Liên đây là phân không rõ, phân không rõ thôi.”

Triển Tiểu Liên vừa nghe mình gọi sai, cũng không dám lên tiếng, sớm biết nghe người ta nói xong đã.

Phải nói ba anh em nhìn lại bình thường nhất chính là người thứ ba, Long Yến mới từ nước ngoài về, bây giờ ở ngay Bãi Yến, nghe nói việc làm coi như đứng đắn, ba Triển Tiểu Liên chỉ biết hình như là làm vệ sĩ cho người khác, mặc dù ba cô cảm thấy Long Yến làm vệ sĩ cho ai cũng uất ức, có điều đứa nhỏ người ta tự lựa chọn, ba cô một người ngoài cũng không tiện nói gì.

Long Trạm Long Cốc bá đạo cướp biểu hiện, kết quả liên tiếp bị thất bại, Long Yến bị chèn ép cuối cùng có cơ hội lên tiếng: “Tiểu Liên hiện giờ học ở đại học Bãi Yến? Học chuyên ngành gì?”

Triển Tiểu Liên gật đầu: “Vâng, năm nhất, học khoa tiếng Anh, là ba tôi chọn giúp tôi.”

Long Yến gật đầu: “Khoa tiếng Anh rất tốt, chú chọn đúng chuyên ngành rồi. Tiểu Liên sau này có thể đi nước ngoài chơi đùa, như thế cũng không cần vì giao tiếp ngôn ngữ có trở ngại đụng phải phiền phức, mời phiên dịch còn không có riêng tư cá nhân.”

Triển Tiểu Liên chặc lưỡi: “Đi nước ngoài hả? Vậy phải bao nhiêu tiền chứ? Vẫn là quên đi, tôi thấy tôi có thể kiếm được tiền chơi khắp trong nước cũng không tệ rồi.”

Ba anh em nhà họ Long đồng thời ngẩng đầu nhìn về phía ba Triển Tiểu Liên, ba cô bị bọn họ nhìn đến da đầu ngứa ngáy: “Tiểu Liên là đứa bé ngoan, chưa bao giờ tiêu xài phung phí. Một đứa bé cần nhiều tiền như vậy làm gì? Trẻ con nhỏ không thể nuông chiều làm hư hỏng. Tiểu Liên con nói có đúng không?”

Triển Tiểu Liên gật đầu, ngắm đến mức mẹ cô hơi đen mặt, vội vàng nói: “Tôi yêu cầu không cao, đủ dùng là được. Vả lại, tôi cũng không muốn đi nước ngoài, đi có gì hay chứ? Tôi không có dã tâm.”

Ba anh em nhà họ Long đều tự nhìn nhau, Long Trạm tỏ thái độ: “Tiểu Liên của chúng ta thực sự là đứa bé ngoan hiểu chuyện, chúng ta sau khi quay về cũng phải dạy dỗ nữ sinh như vậy, học tập Tiểu Liên của chúng ta.”

Triển Tiểu Liên ngẩng đầu nghiêng nhìn Long Trạm, phát hiện anh dùng một cái khăn lông trắng che chỗ đổ máu mũi trên mũi, suy nghĩ, Triển Tiểu Liên đột nhiên ngoái đầu hỏi ba cô: “Đúng rồi ba, vậy con nên gọi khách là gì vậy?”

Ba Triển Tiểu Liên liếc nhìn ba anh em nhà họ Long mãn nhãn mong đợi, nói: “Bọn họ gọi ba là chú, con nói con phải gọi là gì?” Sau đó ba cô chỉ vào Long Trạm nói với cô: “Vị này là anh cả,” ngón tay dời về phía Long Cốc thoạt nhìn văn văn nhã nhã và Long Yến nghiêm túc đứng đắn, nói: “Vị này là anh hai, vị này là anh ba.”

Triển Tiểu Liên mỗi lần nghe ba cô giới thiệu một tiếng lòng cô liền run một cái, luồng dự cảm xấu trong lòng kia càng ngày càng mạnh, cô nâng mắt lên, lần lượt quan sát ba người, sau đó cúi đầu, không nói tiếng nào.

Ba Triển Tiểu Liên khó hiểu đẩy đẩy cô: “Tiểu Liên, sao không gọi anh?”

Triển Tiểu Liên cúi đầu, chính là không hé răng, nửa ngày mới nghẹn ra một câu: “Ba, con muốn về nhà trước.”

Mẹ Triển Tiểu Liên chính là không có thiện cảm với ba anh em nhà họ Long, cũng đứng lên theo nói câu: “Như vậy đi, tôi với Tiểu Liên đi về trước, mấy người từ từ ăn đi. Tiểu Liên, mình đi trước.”

Triển Tiểu Liên đi theo đằng sau mẹ cô, đã không chào ba anh em nhà họ Long cũng không chào ba cô, đi theo đằng sau mẹ cô ra ngoài.

Ba Triển Tiểu Liên ngơ ngác ngồi tại chỗ, ông sao lại cảm thấy từ ban nãy đến bây giờ, thái độ của Tiểu Liên đối với ông chính là không nóng không lạnh? Sẽ không là vì ba anh em này, ông đắc tội con gái mình chứ? Trái tim ba cô thực sự là rất lạnh rất lạnh.

Lúc Triển Tiểu Liên ra khỏi quán cơm nhỏ còn quay đầu lại liếc mắt nhìn phía bên trong, sắc mặt không có chút ý cười nào, trong lòng có một bụng lời muốn nói với ba cô, mẹ cô ở đằng trước quay đầu vẫy tay với Triển Tiểu Liên: “Tiểu Liên đi sao lại chậm như vậy? Có phải ăn no quá hay không?”

Triển Tiểu Liên cười cười với mẹ cô, “Chắc vậy, không muốn động đậy nữa.”

“Con nhưng đừng hy vọng mẹ cõng được con, mau mau, trở về nghỉ ngơi đi.” Mẹ Triển Tiểu Liên kéo tay cô đi về phía nhà, Triển Tiểu Liên vừa nghe, suýt nữa xù lông: “Mẹ, con nếu ăn rồi lại ngủ, vậy con béo thế nào chứ?”

Mẹ Triển Tiểu Liên không cảm thấy con gái béo chút nào, “Béo cái gì mà béo? Cho dù béo, Tiểu Liên của chúng ta cũng là béo đáng yêu. Mẹ nói cho con biết, con nhưng đừng giống Miêu Hồng Hoa cả ngày đòi giảm béo, con xem xem con bé giảm, cái eo ấy dường như bóp một cái là gãy.”

Nhắc tới Miêu Hồng Hoa, Triển Tiểu Liên liền muốn hộc máu, Miêu Hồng Hoa kia từ sau khi lên trung cấp, dáng người nhỏ nhắn ấy thật đúng là càng lúc càng thon thả, eo cũng bé, nghe nói là đặc biệt giảm béo, còn đi tập hình thể gì gì đó, dù sao Miêu Hồng Hoa sau khi lên trung cấp hằng năm trở lại trấn Nam Đường, đều sẽ hấp dẫn ánh mắt nam thanh niên đã lẫn chưa kết hôn, Triển Tiểu Liên thật là hết sức hâm mộ, mẹ cô còn lấy giọng điệu ghét bỏ người ta nói, Triển Tiểu Liên cũng muốn hộc máu, cô cũng muốn eo thon nhỏ bóp một cái là gãy. Cúi đầu nhìn nhìn một vòng thùng nước nhỏ của mình, Triển Tiểu Liên cảm thấy trong thời gian ngắn chắc chắn không thể nào gầy đi, giảm béo đối với cô mà nói tuyệt đối là một chiến tranh trường kỳ.

Đến cửa nhà, mẹ Triển Tiểu Liên mở cửa đi vào, chưa được một lát bố mẹ An Lý Mộc qua đây gõ cửa, mẹ cô chào hỏi bọn họ đi vào, quan hệ hai nhà theo hai đứa con đối xử khi thì tốt khi thì không tốt cũng chậm rãi điều hòa, ít nhất gặp mặt cũng có thể nói đôi lời.

Mẹ Triển Tiểu Liên nhìn ra bố mẹ An Lý Mộc hình như có lời nói với bọn họ, liền đuổi Triển Tiểu Liên lên lầu, Triển Tiểu Liên vốn là đang dựng thẳng lỗ tai muốn nghe một chút bố mẹ anh có phải nói nói chuyện anh Đầu Gỗ hay không, kết quả bị mẹ cô đuổi lên lầu, tỏ vẻ rất mất hứng. Triển Tiểu Liên ở trong phòng mình nghe bên ngoài, hình như nghe được tiếng mẹ anh, âm thanh ấy không ồn ào lớn giọng giống bình thường, mà là kìm nén tiếng khóc nói với mẹ cô cái gì, mẹ cô thỉnh thoảng lại đáp một hai câu, có điều bởi vì cách quá xa, Triển Tiểu Liên nghe không rõ, cô duy nhất nghe rõ hoặc là nói là xác định, chính là bố mẹ anh đang khóc đối diện mẹ cô, Triển Tiểu Liên rất muốn ra ngoài hỏi xem rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, theo Triển Tiểu Liên biết, An Lý Mộc đã đi làm, hơn nữa, cô với Yến Hồi đã đạt được chung nhận thức, tin tưởng Yến Hồi không thể nào lại đi xử An Lý Mộc, cho nên, chắc chắn không phải An Lý Mộc lại xảy ra chuyện gì.

Triển Tiểu Liên không đi xuống, hai người bậc trên đang khóc, cô đi xuống coi là gì? Cho nên, Triển Tiểu Liên vẫn nhịn đến khi bọn họ đi về mới chạy xuống truy vấn mẹ cô: “Mẹ, chú thím qua đây làm gì vậy?”

Vành mắt mẹ cô vẫn còn đỏ, bà đưa tay lau nước mắt nói: “Bác sĩ nói chân anh Đầu Gỗ của con chữa được, chú thím con muốn chữa, nhưng mà phí phẫu thuật cần bốn năm mươi vạn, đây vẫn là thời bảo thủ, bây giờ nhà ai có thể một lần lấy ra nhiều tiền như vậy? Cho nên, chú thím con qua đây vay tiền…”

Triển Tiểu Liên nghe xong sửng sốt, vội vàng truy hỏi: “Mẹ, vậy mẹ cho vay không?”

Mẹ Triển Tiểu Liên lau nước mũi, nói: “Tiểu Liên, thời đại này tiền đâu có dễ vay như vậy? Thân thích nhà mình có cho vay hay không còn phải đắn đo đắn đo, huống chi là người ngoài? Bốn năm mươi vạn cơ đấy, ai dám cho vay? Nếu cho vay thật, đến khi nào mới có thể trả hết? Mẹ bảo chờ ba con về hỏi xem.”

Triển Tiểu Liên thiếu chút nữa giậm chân: “Mẹ, anh Đầu Gỗ của con cũng đã như vậy, mẹ sao còn nhẫn tâm không cho vay chứ? Chú thím cũng nói là vay, cũng không phải quỵt của mẹ!”

Mẹ Triển Tiểu Liên vẻ mặt bất đắc dĩ: “Thế nên mẹ mới nói chờ ba con về hỏi xem mà, vay tiền đây là việc lớn, một mình mẹ sao có thể quyết định?”

Triển Tiểu Liên mím môi, đột nhiên vươn tay đòi tiền mẹ cô: “Mẹ, mẹ trả năm vạn đồng tiền thưởng thi diễn thuyết tiếng Anh con tham gia lần trước cho con! Con cũng lớn như vậy rồi, sao còn chưa có quyền lợi tự do chi phối tiền của mình? Với cả chỗ học bổng đó của con, đều phải cho con hết!”

Mẹ Triển Tiểu Liên đẩy tay cô ra: “Con đứa nhỏ này, đấy là tiền mẹ giữ cho con, con còn muốn đụng vào khoản tiền ấy à? Mẹ cũng gửi ngân hàng cho con rồi! Cũng đã nói chờ ba con về thương lượng, con gấp cái gì vậy?”

Triển Tiểu Liên mặc kệ, chỉ đòi tiền thưởng của mình, “Con mặc kệ, tiền của con thì phải trả con, mẹ với ba con nếu không cho con tiền, con sẽ không đi học nữa, con cả ngày ỳ ở nhà đòi tiền…”

Mẹ Triển Tiểu Liên nghe cô càng nói càng vô lý, vỗ bàn tay qua: “Con yên tĩnh chút, cũng lớn như vậy rồi còn như đứa trẻ con, chờ ba con về hẵng nói, con có mè nheo với mẹ nữa mẹ cũng không cho con xu nào.”

Triển Tiểu Liên vừa nghe có hi vọng, cũng không nói nữa.

Lúc ba Triển Tiểu Liên trở lại là một mình, mẹ cô nhìn nhìn phía sau ông: “Người đâu?”

Ba Triển Tiểu Liên ngồi xuống sô pha, trên người còn có mùi rượu, đáp một câu: “Về khách sạn trước rồi. Đều là người ở quen nơi sang trọng, cũng làm khó bọn họ đến đây chịu tội.”

Triển Tiểu Liên thúc giục bên cạnh mẹ cô: “Mẹ, mẹ, chú thím…”

Mẹ Triển Tiểu Liên đành phải ngồi đối diện ba cô nói một lần chuyện cha mẹ An Lý Mộc qua đây vay tiền, ba cô trầm mặc, hỏi: “Bọn họ vay bao nhiêu?”

Mẹ Triển Tiểu Liên bất đắc dĩ nói: “Chưa nói, dù sao nghe bọn họ kể chỉ phí phẫu thuật chính là bốn năm mươi vạn, thân thích bạn bè cũng vay hết mới vừa góp đủ tám vạn, cách bốn mươi vạn xa đấy, tiền này muốn gom cũng khó.”

Triển Tiểu Liên lập tức ngồi bên cạnh ba cô, duỗi cổ nói với ba cô: “Ba, con không phải có năm vạn à? Tính một phần của con đi.”

Ba Triển Tiểu Liên lườm cô một cái: “Con đấy là học phí và tiền sinh hoạt bốn năm đại học của con.”

Triển Tiểu Liên kêu gào: “Đấy là tiền của con, học phí của con mới bao nhiêu tiền một năm chứ? Học bổng của con đã đủ rồi, với lại, chỗ tiền kia của con để cũng không dùng, chút lãi ngân hàng như thế đủ làm gì? Cho anh Đầu Gỗ vay làm phẫu thuật chỗ nào không tốt? Người lớn thực sự là không có tình người, rõ ràng có tiền cũng không cho vay…”

Đây chính là khác biệt ý nghĩ của người lớn với ý nghĩ trẻ con, tiền không phải những thứ khác, đấy là thứ phụ huynh từng xu từng xu vất vả cần cù lao động có được, đúng như mẹ Triển Tiểu Liên nói, anh em nhà mình vay tiền còn phải xem khả năng có thể tiếp nhận của mỗi nhà, còn phải xem nhân phẩm quan hệ đối phương rốt cuộc có thể cho vay hay không, huống chi nhà hai bọn họ chỉ là hàng xóm? Ý ba cô là cho vay ba vạn, vượt quá con số này chắc chắn không được, trong tay ba cô có tiền, nhưng ông biết, người sở hữu số tiền kia không phải ông, cho nên ông không thể nào cầm tiền của người khác làm việc thiện, ông không có năng lực đó cũng không có quyền lực đó.

Triển Tiểu Liên vừa nghe ba cô nói cho vay ba vạn, tính toán tiền, cộng vào mới mười một vạn, vậy vẫn không được, Triển Tiểu Liên ỳ trước mặt ba cô, đòi ba cô tiền thưởng và học bổng của cô, ba cô hỏi cô: “Con là định đem số tiền này đều cho anh Đầu Gỗ của con vay?”

Triển Tiểu Liên gật đầu: “Đúng vậy.”

Ba Triển Tiểu Liên không đồng ý, kiên quyết không đồng ý, cô lập tức nổi giận, cô đứng dậy, ba cô ngồi trên sô pha ngửa đầu nhìn cô, trong lòng nghĩ đứa nhỏ này hôm nay rốt cuộc làm sao, cũng không khách khí nói chuyện với mình, mấu chốt là thái độ có chút vấn đề, “Tiểu Liên?”

Triển Tiểu Liên nói với ba cô câu: “Ba, ba vào phòng con với con, con có lời hỏi ba.”

Trong lòng ba Triển Tiểu Liên còn kỳ lạ gần chết, có lời gì còn phải tránh mẹ cô chứ? Có điều thấy con gái hôm nay đối với ông đều không nóng không lạnh, ba cô vẫn theo chân cô lên lầu.

Hai cha con vào phòng Triển Tiểu Liên xong, ba cô ngồi trên giường cô, cô chuyển ghế máy tính qua, ngồi xuống đối diện ba cô, hạ thấp giọng hỏi: “Ba, ba có lời gì muốn nói với con không?”

Ba Triển Tiểu Liên kỳ lạ nhìn cô: “Nói cái gì?”

Triển Tiểu Liên mở to hai mắt: “Hỏi ba mà.”

Ba Triển Tiểu Liên lại càng kỳ lạ: “Mình không phải đang nói chuyện tiền thưởng của con à?”

Khuôn mặt Triển Tiểu Liên liền hơi lạnh, “Ba, chúng ta trước không nói chuyện tiền thưởng, con chỉ hỏi ba một câu, ba người anh kia là thế nào?”

Ba Triển Tiểu Liên sửng sốt, ông nhìn chằm chằm cô thẳng tắp, trong tim đập “thùng thùng” như trống lẫy, một lúc lâu mới hỏi lại: “Ba người anh làm sao?” Ba cô không ngờ con gái nhỏ nhạy cảm như vậy, chỉ nửa ngày, vậy mà đã phát hiện không hợp lý, trán ba cô cũng đổ chút mồ hôi.

Triển Tiểu Liên vô cùng phẫn nộ nhìn ba cô: “Ba, ba còn muốn gạt con?!”

Ba Triển Tiểu Liên mở to hai mắt: “Tiểu, Tiểu Liên… Con đừng như vậy, nghe ba nói…”

Triển Tiểu Liên vừa nghe bộ dạng ngập ngừng ấp úng do do dự dự của ba cô, lập tức nổi cơn tam bành: “Con nghe cái gì mà nghe? Ba còn không biết xấu hổ nói à ba? Ba là ba con, ba bảo ba làm sao không làm con thất vọng? Uổng con còn sùng bái ba thích ba như vậy, ba, ba thực sự là quá làm cho con thất vọng!”

Ba Triển Tiểu Liên vội vàng đứng dậy, vươn tay đỡ vai cô: “Tiểu Liên, con nghe ba nói, đây là có nguyên nhân…”

“Ba được rồi!” Triển Tiểu Liên đưa tay lau nước mắt, giọng nghẹn ngào nói: “Ba không làm mẹ con thất vọng ư?”

Ba Triển Tiểu Liên lau mồ hôi trán, không dám nhìn mắt cô, nửa ngày mới nói: “Việc này… Tiểu Liên, con đừng giận, mẹ con biết…”

“Cái gì?!” Triển Tiểu Liên vẫn còn vương nước mắt, vẻ mặt không dám tin tưởng: “Mẹ con biết? Mẹ con vậy mà biết?” Triển Tiểu Liên thế nào cũng không ngờ, mẹ cô người cá tính như vậy, lại có thể làm thinh được.

Trên người ba Triển Tiểu Liên đều bị mồ hôi làm ướt, “Tiểu Liên, con đừng tức giận như vậy, trong lòng ba, con vĩnh viễn đều là con gái tốt của ba…”

“Ba!” Triển Tiểu Liên khóc lớn “oa oa” bất bình thay mẹ cô: “Ba là đồ đạo đức giả! Tiểu nhân! Con còn tưởng rằng ba và mẹ con là vợ chồng mẫu mực, con còn tưởng rằng toàn thế giới hai người là cha mẹ tốt nhất, thế nhưng bây giờ… Ba, ba thật là làm cho con thành một câu chuyện cười, ba có con riêng bên ngoài, vậy mà không đếm xỉa mẹ con không đếm xỉa ý nghĩ và cảm thụ của con, liền mang con riêng của ba về nhà, còn ngay trước mặt mẹ con bảo con gọi anh…”

Ba Triển Tiểu Liên : “Ha?!”

01/12/2019 / ~ Yappa ~

Thần phục – Chương 93

Thần phục

  • Tác giả: Yến Tử Hồi Thì
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Chương 93 – Nhà có khách quý

Triển Tiểu Liên theo người đó đi qua, quả nhiên ở phòng ăn nhìn thấy cầm thú Yến đang gác chân trên bàn ăn gì đó, bên cạnh đứng một người đẹp bưng khay, trong khay đặt cốc không và đồ ăn còn lại. Rõ ràng là sảnh tiệc đứng trong khách sạn, kết quả gã kia còn đòi người hầu hạ.

Thấy Triển Tiểu Liên đi vào, Yến Hồi giơ móng vẫy vẫy cô: “A nhóc béo, động tác này cũng thật đủ chậm, không biết gia chờ cưng đã nửa ngày? Lại đây ăn cái gì, uống cái này.”

Triển Tiểu Liên cầm chai thuốc nhỏ lên, thì ra là thuốc tránh thai, cô thuận tay đổ ra hai viên, ném thẳng vào miệng nhai, sau đó nhét cái chai vào miệng túi mình: “Cho tôi đi? Dù sao lão ngài uống cũng không tránh thai.”

Yến Hồi ăn miếng đồ ăn cuối cùng, người đẹp kia lập tức đưa lên khăn mặt cho hắn, Yến Hồi vừa lau tay, vừa hỏi: “Nhóc béo, thứ xăm trên chân thấy rồi? Gia chọn, không tệ chứ?”

Triển Tiểu Liên tìm vị trí cách Yến Hồi xa nhất, để túi xuống, sau đó đi lấy đồ ăn, đặt đồ ăn đã chọn lên bàn, kết quả, chờ sau khi cô lấy sữa chua quay lại, phát hiện đã có người bưng đồ ăn của cô đến bên cạnh Yến Hồi, không có cách nào, Triển Tiểu Liên đành tự mình chuyển chỗ qua ngồi.

Yến Hồi ăn xong rồi, cũng ăn no rồi, Triển Tiểu Liên ăn dưới mí mắt hắn, hắn liền muốn bắt nạt, lúc thì đá cô một cái, lúc thì kéo tóc cô xuống, mặt Triển Tiểu Liên cũng đen thành than củi rồi, có bắt nạt người ta như vậy sao? Triển Tiểu Liên gian nan ăn xong bữa sáng, đứng lên liền chạy lấy người, kết quả vừa bước ra một bước, đã bị Yến Hồi nắm mấy sợi tóc kéo lại, Triển Tiểu Liên hận, thật sự muốn cầm dao đâm chết hắn.

Yến Hồi ôm Triển Tiểu Liên, đè Triển Tiểu Liên suýt nữa thở không nổi, Triển Tiểu Liên ra sức muốn xốc hắn xuống, có điều đều lấy thất bại mà kết thúc, Triển Tiểu Liên bất đắc dĩ nói: “Gia, tôi đang lớn, lão ngài vẫn đè như thế, tôi khi nào mới có thể cao lên chứ? Xương cốt đều bị đè dị dạng rồi!”

Kết quả, Yến Hồi gã kia nói thẳng câu: “Gia không chê cưng.”

Triển Tiểu Liên thật lòng cảm thấy cô vẫn là đừng giao tiếp với thứ này tốt hơn, tức cũng có thể tức chết.

Trở lại phòng, Triển Tiểu Liên thương lượng với Yến Hồi: “Gia, tuy đại học lên lớp đúng giờ hay không gì đó không quan trọng, có điều tiết học buổi chiều ấy của tôi nhất định phải đi, giáo viên bọn tôi sẽ điểm danh, nếu không đi học kỳ này học phần của tôi sẽ mất.”

“Vậy à?” Yến Hồi bóp mặt Triển Tiểu Liên: “Gia buổi chiều đi, gia đi rồi, cưng có thể trở về. Đúng rồi,” Yến Hồi kéo Triển Tiểu Liên đương không khí trầm lặng đi về phía sô pha lại, “Mỗi tuần đi Thanh Thành một lần, đừng để gia chờ quá lâu.”

Triển Tiểu Liên: “… !” Mở to mắt nhìn Yến Hồi: “Gia, không phải chứ? Một tuần đi một lần? Vậy tôi khỏi về nhà? Mẹ tôi nếu lâu lâu không nhìn thấy tôi, bà có thể tới tận trường tìm tôi, nếu để mẹ tôi phát hiện tôi…” Triển Tiểu Liên nghĩ nghĩ cách dùng từ, mới nói: “Nếu phát hiện tôi ở bên ngoài đi ngủ theo chu kỳ với một người đàn ông trên xã hội, còn không lấy dao chém chết tôi?”

Yến Hồi ngồi xuống sô pha, “bộp bộp” hai cái, chân gác chéo trên bàn, hai cái cẳng dài lắc lư, “Nhóc béo, cưng xác định muốn gia giúp cưng giải quyết vấn đề về gia đình cưng?”

“Mẹ mày…” Triển Tiểu Liên nhịn nhịn, mới nói: “Được rồi được rồi, gia, tôi sợ ngài được rồi chứ? Mỗi tuần một lần phải không? Tôi đi, tôi đi còn không được sao? Có điều, đây chung quy có một kỳ hạn chứ? Giả dụ đi, tôi cũng không thể lúc thi cũng đi chứ? Tôi cũng không thể lúc ăn tết cũng đi chứ? Còn cái nữa chính là tôi chung quy có lúc có việc chứ? Nghỉ hè ba tôi muốn đưa tôi đi chơi, tôi với bạn học tôi đi du lịch, tôi không thể một chút tự do cũng không có chứ?” Triển Tiểu Liên nói xong, ngồi xuống bên cạnh Yến Hồi, vươn cái tay nhỏ, ôm cánh tay Yến Hồi, còn nhích nhích mông gần phía hắn, thật ra chính là tỏ vẻ lấy lòng Yến Hồi: “Gia, tôi biết lão ngài vô cùng dịu dàng vô cùng săn sóc phụ nữ, thực ra tôi cũng luyến tiếc gia ngài mà, chẳng qua là con người luôn có lúc bất đắc dĩ, ngài nói đúng hay không?”

Thân thể Yến Hồi bị Triển Tiểu Liên đẩy lắc lắc lư lư, trên mặt treo một nụ cười tà, ánh mắt dừng trên khuôn mặt Triển Tiểu Liên, biểu cảm bởi vì cười mà có vẻ khó lường. Triển Tiểu Liên cố ý phồng cái miệng nhỏ, trợn tròn mắt, mặt búp bê cảm giác tràn đầy hân hoan lắc qua lắc lại trước mặt Yến Hồi, miệng còn phối hợp kêu gào: “Gia, gia, ngài nhìn tôi, nhìn tôi nhìn tôi…”

Một lúc lâu, Yến Hồi giễu cợt một tiếng: “Nhóc béo, giả vờ đáng yêu thật đáng xấu hổ.”

Trán Triển Tiểu Liên toát ra gân xanh chữ thập, “Mẹ mày!” Trong sách nói đàn ông thích phụ nữ làm nũng, thích phụ nữ thỉnh thoảng giả bộ đáng yêu, sao đến hắn đây lại không hữu hiệu? Cô không phải giả bộ đáng yêu vô ích nửa ngày ư! Khuôn mặt nhỏ vừa rồi còn chu chu đáng yêu của Triển Tiểu Liên, trong nháy mắt đã cúi rũ xuống, tức giận ngồi, tay vốn ôm Yến Hồi cũng thả xuống, khuôn mặt nhỏ nhắn ấy vừa nhìn chính là rất không vui.

Yến Hồi hơi nâng nâng tròng mắt, liếc cô một cái, sau đó không chút để ý nói câu: “Cũng không phải là không thể được.”

Triển Tiểu Liên lập tức tinh thần phấn chấn: “Thật sự? Tôi biết gia tốt nhất.”

Kết quả, Yến Hồi lại bỏ thêm một câu: “Phải xem cưng mỗi lần làm sao dỗ gia vui vẻ.”

Triển Tiểu Liên mở to mắt: “Mỗi lần?”

Yến Hồi liếc cô một cái, “Lần này gia vui vẻ, lần sau gia sẽ cho phép cưng có việc, nhưng mà đừng được voi đòi tiên.”

Triển Tiểu Liên dựng thẳng ngón cái với Yến Hồi, “Gia, cảnh giới của lão rất cao, ngài đây là đòi chất lượng không đòi số lượng, bội phục bội phục.”

Yến Hồi vươn tay, trực tiếp đặt Triển Tiểu Liên tại bụng mình, “Biết thì tốt rồi, cho nên nhóc béo, nhớ sau này hầu hạ gia tận tâm chút, gia vui vẻ, cưng cũng vui vẻ, gia nếu không vui, gia làm cho cưng cũng vui không nổi. Đừng để gia tự mình đi tìm cưng, nếu như vậy…”

Triển Tiểu Liên bị Yến Hồi ấn nâng không nổi đầu, liền giơ lên một tay, tư thế cam đoan xin thề: “Tuyệt đối sẽ không! Gia, lão ngài cứ yên tâm đi, gia mỹ nam tuyệt thế như vậy, gặp gỡ ấy chính là may mắn của tôi, nếu không phải tình huống đặc thù, tôi chắc chắn sẽ không tìm cớ không đi gặp gia.”

Yến Hồi rất hài lòng, buông lỏng tay, vừa định mở miệng nói chuyện, đột nhiên phát hiện nhóc béo kia đang cởi quần hắn, Yến Hồi giương mắt mà nhìn: “Nhóc béo, cưng làm gì?”

Triển Tiểu Liên cởi một nửa dừng tay, ngẩng đầu nhìn Yến Hồi, đương nhiên nói: “Dỗ gia vui vẻ mà, ba tôi đã nói với tôi, tuần sau trong nhà có vị khách quan trọng tới, người ta còn là đặc biệt từ Tương Giang đến nhà chúng tôi, ba tôi bảo tôi về nhà đấy, tôi lần này dỗ gia vui vẻ, tôi tuần sau được về nhà nhé.”

Yến Hồi: “…” Đột nhiên nghĩ đến lúc ở trong phòng tắm tối qua, con nhóc này vẻ mặt hưng phấn ánh mắt hèn hạ ngồi xổm trước mặt hắn nhìn hồi lâu, sau đó nói xấu, lại nhìn khuôn mặt nhóc béo lần này, cắn môi, nhướng mày, trên mặt còn mang theo biểu cảm muốn cười lại gắng sức nhịn không bật cười, Yến Hồi lập tức cảm thấy lạnh run, vươn tay đè tay Triển Tiểu Liên lại, hất móng vuốt mập của cô ra, nói: “Cưng sang bên kia cho gia!” Nói xong, vươn tay kéo khóa kéo quần lên, còn tượng trưng dịch dịch sang bên cạnh, điệu bộ kéo khoảng cách với Triển Tiểu Liên.

Triển Tiểu Liên chớp chớp mắt, “ơ” một tiếng, bỗng nhiên bổ nhào tới quấn lấy Yến Hồi hỏi: “Vậy gia, lão ngài lần này có vui không vậy?”

Cô càng hỏi, Yến Hồi lại càng ghét bỏ, Yến Hồi càng ghét bỏ, Triển Tiểu Liên lại càng hỏi, kết quả hỏi hỏi, hứng trí của Yến đại gia đã tới rồi, một cái chớp mắt, Triển Tiểu Liên bị Yến Hồi đặt trên sô pha.

Thời tiết ấm dần, thế nhưng áo bông vẫn là vật không thể thiếu, đặc biệt thân thể không tốt giống như Triển Tiểu Liên, ba cô không cho cô cởi thừa một bộ quần áo, cách áo bông thật dày, Triển Tiểu Liên cũng không cảm thấy khó chịu thế nào, nhưng hết sức khinh thường với Yến Hồi loại hành vi tùy thời tùy chỗ động dục phát điên này, hắn là súc sinh là chó sao?

Yến Hồi sớm tinh mơ cũng không biết lại nổi điên cái gì, động tác vừa gấp lại thô lỗ, hai người làm ngay trên sô pha, Triển Tiểu Liên thật sự là đau muốn chết, bất luận nói như thế nào, tối hôm qua vừa mới bị phá trinh lần thứ hai, thân thể này còn chưa kịp phục hồi đã chịu đợt thứ hai, Triển Tiểu Liên trong khi hành động cắn trên bả vai Yến Hồi máu me đầm đìa.

Chờ sau khi gió ngưng mưa nghỉ, Triển Tiểu Liên ngửa mặt nằm thở dốc trên ghế sa lon, Yến Hồi xong việc liền đứng lên, đi thẳng phòng vệ sinh tắm rửa, Triển Tiểu Liên chậm rì rì ngồi dậy, cảm thấy lần này xong rồi, cô tám phần là ngay cả đường cũng đi không được.

Sô pha gặp hại, Triển Tiểu Liên trực tiếp cầm áo sơ mi Yến Hồi ném xuống đất lên lau sô pha, lau xong tiếp tục ném xuống đất, Yến Hồi từ phòng vệ sinh đi ra, thật ra mặc cái quần, không có mặc áo, trên đầu che một cái khăn lông lớn, chậm rì rì đi đến đối diện sô pha ngồi xuống, Triển Tiểu Liên lập tức đánh đòn phủ đầu: “Gia, tôi đau chết đi được, lão ngài nhưng ngàn vạn đừng sai tôi lau tóc cho ngài, nếu không tôi sẽ chết cho anh xem.”

Yến Hồi tự mình vừa bắt đầu lau tóc, vừa đáp câu: “Gia chê cưng bẩn.”

Triển Tiểu Liên khinh bỉ: “Vừa rồi anh sao không chê tôi bẩn? Nằm bò trên người tôi lăn qua lăn lại cái rắm à?”

Yến Hồi đương nhiên nói câu: “Chính là lăn qua lăn lại xong mới ngại bẩn.”

Triển Tiểu Liên đã biết, đây là ghét bỏ cô xong việc không tắm rửa, biến thái đáng chết, hắn chạy chiếm phòng vệ sinh trước, cô tắm rửa như thế nào? Hơn nữa, đau cũng đau muốn chết, cô căn bản là không muốn động đậy. Triển Tiểu Liên kì kèo một lát, nghĩ đến trường tắm rửa cũng phiền toái, vẫn là tắm tại đây xong hẵng đi, chậm rì rì đứng dậy, nhích về phía phòng vệ sinh.

Yến Hồi ngẩng đầu nhìn cô một cái, đột nhiên mở miệng: “Nhóc béo, cưng đấy là đang luyện heo đi đường?”

Triển Tiểu Liên lười phản ứng hắn: “Còn không phải thể năng thiên phú dị bẩm kinh người của gia tạo thành? Nếu thêm mấy lần như vậy, gia chém một chân tôi luôn là được.”

Yến Hồi nghe hiểu, hèn chi vừa rồi phát hiện có máu.

Cửa phòng vệ sinh “răng rắc” bị Triển Tiểu Liên đụng vào, cô đứng nửa ngày bên trong sau đấy mới bắt đầu tắm, chờ tắm xong đi ra vừa nhìn, Yến Hồi đã không ở trong phòng, có điều cái bàn để một tuýp thuốc mỡ, Triển Tiểu Liên thò tay cầm lên nhìn nhìn, giễu cợt một tiếng, vươn tay ném vào thùng rác, bệnh thần kinh, làm bị thương lại mua tuýp thuốc mỡ, coi cô như phụ nữ ngốc dỗ dỗ là được phải không? Vả lại, thứ đồ chơi này nếu cầm vào ký túc xá bị người trong ký túc xá phát hiện, lại nói cho ba cô biết, ngày lành của cô chỉ sợ cũng thực sự đến cùng.

Thay xong quần áo, cầm túi chính mình mang tới, Triển Tiểu Liên đi ra cửa phòng, lần này bên ngoài không có người ngăn cản, Triển Tiểu Liên nói tiếng với người cạnh cửa: “Gia các anh nếu hỏi, cứ nói tôi đi về trước, tôi buổi chiều còn có tiết, sẽ không chờ.”

Người canh cạnh cửa chờ Triển Tiểu Liên đi rồi, lập tức đi tìm Yến Hồi, nói với Yến Hồi chuyện Triển Tiểu Liên đã đi, Yến Hồi phất phất tay: “Gia biết rồi, để cô ấy đi.”

Đồng nhi đứng đối diện Yến Hồi, đã đổi cách ăn mặc, quần áo không còn là loại phong cách bại lộ diêm dúa lòe loẹt đi theo bên cạnh Yến Hồi đó nữa, mà là giống như thiếu nữ trẻ tuổi diện mốt đầu đường cuối ngõ ngày nay, quần jean bốt cao cổ, kết hợp hợp lý trang sức cá tính, nếu như khuôn mặt khi đó quá mức kinh diễm, đi trên đường, nhìn tựa như cô nàng xinh xắn nhà bên cạnh.

Yến Hồi quan sát Đồng nhi, lập tức vỗ tay cười tà: “Đồng nhi quả nhiên là mỹ nhân, nhìn thế nào cũng là mỹ nhân, gia thích.”

“Đồng nhi còn tưởng gia sẽ không thích,” Nụ cười của Đồng nhi ít đi chút đẹp đẽ hút hồn, thêm phần dịu dàng, tựa như từng bị người ta huấn luyện, trang phục thế nào phối vẻ mặt thế nào và động tác thế nào, cô ta đi đến bên cạnh Yến Hồi, “Gia buổi chiều sẽ phải về Thanh Thành, gia nhưng đừng có mỹ nhân mới đã quên Đồng nhi, gia nhưng phải chờ tin tốt của Đồng nhi.”

Yến Hồi vươn tay véo véo mặt cô ta, tùy ý cười: “Đấy là đương nhiên. Đều chuẩn bị xong rồi?”

Đồng nhi gật đầu: “Gia cứ việc yên tâm, đều đã chuẩn bị xong, chỉ chờ nam chính lên sàn.”

Đồng nhi là một người phụ nữ cực kỳ tự tin với khuôn mặt đẹp của mình, xung quanh Yến Hồi, quả thật còn chưa xuất hiện người phụ nữ nào đẹp hơn Đồng nhi, Yến Hồi có một dạo đến đâu cũng thích mang theo Đồng nhi, đối xử với Đồng nhi và mấy nữ vệ sĩ khác lại có vẻ hết sức bất đồng, đây cũng là nguyên nhân mấy người Hồng Liên không thích Đồng nhi, phần lớn thời gian, Hồng Liên và mấy người phụ nữ khác đều kết hợp lại đối phó Đồng nhi, tất cả mọi người cho rằng Đồng nhi đối với Yến Hồi sẽ là một sự tồn tại đặc biệt, nhưng giờ đây, ngay cả Lôi Chấn đi theo Yến Hồi nhiều năm cũng không ngờ, Yến Hồi mà lại cam lòng đẩy Đồng nhi về phía người đàn ông khác.

Đồng nhi bị làm như quân cờ đẩy ra là chuyện chắc như đinh đóng cột, bản thân Đồng nhi cũng biết, Yến Hồi chưa từng làm chuyện hối hận, hắn đã quyết định, cho dù là thiên vương lão tử tới, cũng ngăn không được, vì thế, đây cũng là nguyên nhân Đồng nhi thản nhiên chấp nhận. Xem chi tiết…

10/11/2019 / ~ Yappa ~

Những chú mèo ham học

Chào các bạn, lâu lắm tớ mới quay lại Vietsub đây ^^~

Vẫn là một video đào mộ. Video này tớ xem lần đầu từ khi nó mới được đăng (năm 2017), và tớ đã ngay lập tức xếp vào lịch dự định sẽ sub từ thời điểm đó luôn. Cơ mà đến tận bây giờ mới có thời gian và hứng thú để sub.

Nói về nội dung video nhé. Đây là câu chuyện về một bà cụ và hai chú mèo sống sâu trong một ngọn núi tại Nhật Bản. Thấy bà cụ dạo này có vẻ buồn bã cô đơn, hai chú mèo bắt đầu học “U-NYAN” (một khóa học từ xa dành riêng cho mèo).

Vâng, đến đây chắc các bạn có vẻ cũng hơi hơi nhận ra, video này thực chất là để quảng cáo cho công ty chuyên tổ chức các khóa học từ xa có tên là “U-CAN” =)))

Nhưng, cách thể hiện trong video rất thú vị, tạo cảm giác cho người xem là đang xem một bộ phim ngắn chứ không phải một quảng cáo đơn thuần. Nó thể hiện được nỗi cô đơn của người già Nhật Bản khi bạn đời đã mất, con cháu thì chỉ thi thoảng mới tới thăm, ngày đêm chỉ còm cõi một mình. Đặc biệt bài hát đi kèm trong video cũng rất hay, da diết nữa. Nhưng rất tiếc vì đây có vẻ là bài hát được viết riêng cho video quảng cáo này, nên mình không tìm được thông tin về người hát :(

Giờ thì mời mọi người cùng thưởng thức nhé :D

Những chú mèo ham học

Dịch và sub: Yappa
Download

Tag: ねこ勉〜Cats Learning〜
09/11/2019 / ~ Yappa ~

Công bốn, xin đi theo tình tiết – Chương 15

Công bốn, xin đi theo tình tiết

  • Tác giả: Ngũ Sắc Long Chương
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Chương 15 – Lại muốn chạy trốn

Lúc ta tỉnh lại, vẫn tư thế như lúc ngủ tựa lên người ảnh vệ kia. Hắn cũng thật là kiên nhẫn, để ta đè nửa ngày như thế cũng không bảo đổi tư thế, ngay cả ta cũng cảm thấy chân cộm hơi không thoải mái, hắn… hắn không ngại đè tới mức bắp thịt ngứa ran ư?

Nghĩ như vậy, lại cảm thấy hắn thành thật có chút đáng thương. Đám này làm ảnh vệ, công việc vất vả không nói, bình thường cũng không có cơ hội lộ mặt, thậm chí ngay cả tên của mình cũng không có, nhiều nhất cho cái danh hiệu số một số hai các loại. Dù cho Ngọc Lam Yên xem trọng hắn như vậy, thường xuyên mang theo hắn, cũng chưa từng mở miệng dù là gọi hắn một tiếng “này”, mà coi hắn thành một tấm bảng bối cảnh di động.

Thật sự là lãng phí một khuôn mặt nhân vật phụ quan trọng.

Ta nhớ lúc trước lúc trông thấy hắn bên cạnh Ngọc Lam Yên, người này luôn mang khăn che mặt, chỉ lộ ra một đôi mắt và tóc mái thưa trên trán. Hắn chưa hẳn không phải không biết một đại nam nhân để tóc mái quái dị và ẻo lả biết bao, càng có lẽ là chỉ có dựa vào điểm đặc sắc này mới có thể phân biệt mình và ảnh vệ khác đi?

Có lẽ là thời gian ta nhìn trán hắn quá dài, ảnh vệ cũng mở mắt, lo lắng sợ sệt nhìn chằm chằm ta: “Bách Lý giáo chủ, ngươi làm sao vậy, chỗ nào không thoải mái?” Nói xong lại phất lên mạch môn của ta, đẩy nội lực vào trong cơ thể ta, dọc theo hai mạch nhâm đốc chậm rãi chuyển động.

Người này thật sự là Lôi Phong sống ha.

Đối với giáo chủ ma giáo không chỉ làm hỏng tình tiết phát triển, còn hại hắn vào địa lao ta đây, còn có thể không so đo hiềm khích lúc trước như thế — vết thương ta lưu trước ngực hắn kia còn thấm máu kìa — lấy ơn báo oán, giúp đỡ ta, hơn nữa không mảy may màng báo đáp, người như vậy ta quả nhiên là xưa nay chưa thấy.

Mặc dù hắn chỉ là một người qua đường giáp bình thường, nhưng tình cảm của hắn cũng cao thượng hơn đám công hai công năm này nhiều!

Trong lòng ta cảm khái không thôi, lật tay nắm lấy mu bàn tay hắn, dùng sức bóp bóp: “Nội tức của ta đã không việc gì, không cần lại hao tổn chân lực của ngươi nữa. Ngươi ta gặp lại cũng là có duyên, ta thấy tác giả không có viết tên ngươi, không bằng ngươi nói cho ta, lần tới đến phiên ta lên sàn tìm cách nói một tiếng với người khác, để tránh ngươi đến khi quyển sách này kết thúc cũng không có độc giả biết ngươi tên gì.”

Đối với một người qua đường giáp, lý tưởng lớn nhất không phải là khiến độc giả nhận ra sao? Mặc dù chính ta cũng chỉ là một công bia đỡ đạn, nhưng so với bảng bối cảnh di động thế này, vẫn là không thể coi như nhau được.

Hắn ngược lại giống như là có chút khó xử, trầm mặc nửa ngày mới khẽ đáp: “Ta vốn là ảnh vệ bên cạnh hoàng thượng, hoàng thượng sau khi gặp chủ nhân vừa gặp đã yêu hắn, bởi vì thái hậu không thể dẫn hắn về cung, lại sợ hắn ở bên ngoài bị người bắt nạt, liền ban ta cho chủ nhân…”

Ta đều biết, mấy chục chương trước đất diễn của công thụ chính quy đấy, ta đều xem rồi, nói trọng điểm được không?

Mặc dù ta thật lòng chẳng muốn nghe hắn thuật lại tình tiết, nhưng cũng có thể hiểu hắn vì sao nói dông dài như vậy — có lẽ ngoại trừ ta ra, không còn ai lại dành thời gian nghe một ảnh vệ nói chuyện đi? Ngọc Lam Yên là cái loại người chỉ cần kịch bản không sắp xếp, cũng không nói chuyện với công bốn ta đây này, cho dù là có lòng trắc ẩn cũng phải khi có đất diễn mới lộ ra, riêng tư không hẳn chịu nghe tiếng lòng của một người qua đường giáp như thế.

Hắn dầu gì cũng trị thương thay ta, ta xem như có đi có lại, nghe đi.

Kể ước chừng một canh giờ, hắn mới nói xong xuôi câu chuyện của hoàng thượng và Ngọc Lam Yên, nhìn bó đuốc rung rung ngoài lao, tinh thần như ở xa xăm nói: “Chúng ta những ảnh vệ này đều là theo họ chủ nhân. Lúc ta còn bên cạnh hoàng thượng, trong số ảnh vệ đứng hàng thứ chín, cho nên các huynh đệ cùng ban đều gọi ta Long Cửu. Về sau hoàng thượng ban ta cho chủ nhân, thì không còn ai gọi ta cái tên này nữa…”

Nói tới đây, ánh mắt hắn lại ảm đạm, một lần nữa lộ ra nụ cười khổ sở chiêu bài.

Ta cũng đã quen bộ dạng muốn chết không sống này của hắn rồi, thuận tình hỏi một câu: “Vậy sau đó thì sao? Sau khi ngươi đi theo Ngọc Lam Yên, tiểu thụ kia đòi làm cái gì mà tự do bình đẳng nhân quyền, biểu thị mình đến từ xã hội hiện đại, cuối cùng muốn lần nữa lấy cho ngươi một cái tên chính thức phải không?”

“Không sai…” Hắn bỗng nhiên ngước mắt lên nhìn ta, ánh mắt sâu xa, dường như xuyên qua ta thấy được tiểu thụ kia: “Các ngươi đều là người xuyên việt tới, cho nên chú ý giống nhau… À, tự do và dân chủ, cũng coi loại ảnh vệ không người hỏi han ta đây, đối xử như người bình đẳng…”

Được rồi chứ? Ngươi khen tiểu thụ kia vẫn chưa xong? Người khác không biết hắn là người thế nào, ta còn có thể không biết sao? Hắn hạ độc đẩy ngược mọi thứ, khi nào từng nói tự do dân chủ? Thực sự nói tự do dân chủ làm sao không tôn trọng quyền lực ta không muốn diễn trò với hắn?

Có điều ảnh vệ này thật đúng là tin ta là xuyên? Không hổ là bảng bối cảnh, tác giả có lẽ lúc thiết kế nhân vật cho hắn chỉ viết hai chữ trung thành, chưa từng viết chỉ số thông minh phải không? Xem chi tiết…

03/11/2019 / ~ Yappa ~

Công bốn, xin đi theo tình tiết – Chương 14

Công bốn, xin đi theo tình tiết

  • Tác giả: Ngũ Sắc Long Chương
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Chương 14 – Giấc mộng kỳ lạ

Họ Thu một cước đá văng đệ tử kia ra, dặn bảo hắn nhặt cái gương lên, một cái đặt vào trong tay ta, một cái khác vẫn do chính hắn cầm chiếu về phía lưng ta. Sắc mặt y bình tĩnh âm thanh lãnh đạm, lại có một luồng uy nghi không cách nào kháng cự chứa trong đó, đừng nói quỷ khóc nhè kia, ngay cả ta nghe cũng có chút không kìm lại được cầm gương lên, soi chỗ chiếu ra trong gương đồng sau lưng —

Ta mới biết được trên vai ta vì sao đau thành như vậy. Bớt cái gì, rõ ràng là một vết sẹo vừa rồi dùng thứ gì áp lửa ra, còn sưng, nhìn không ra là hình dáng gì. Phía trên làn da bởi vì bị bỏng mà lồi lên đã bị người xát đi, lộ ra thịt mềm đỏ rực, còn có vài sợi da chết trắng bệch treo bên cạnh.

Đây là bớt hả? Ngươi còn có mặt mũi bảo ta xem ư? Dùng ngón chân suy nghĩ một chút cũng biết, đây là dấu ấn ngươi vừa sai người ủi lên cho ta! Còn là bớt hình hoa mai, đây coi là tình tiết gì, ấn hoa mai (1) ư?

Cho dù ta là nhân vật phụ, tác giả viết đến ta đây mọi thứ đều đơn giản, cũng không thể có lệ đến nước này chứ! Ngươi có thời gian xem Ấn hoa mai, xem thêm hai lần sách giáo khoa sinh học, bịa cho chót vấn đề huyết thống của ta không được sao?

Trong lòng ta rít gầm liên hồi, sắc mặt cũng dữ tợn, sát khí bốn phía, sợ tới mức tay quỷ khóc nhè kia cũng cầm không được gương nữa. Thu Lam Tự cười lạnh một tiếng, lưng quay lại đạp ra ngoài, ung dung nói: “Ngươi bây giờ biết thân phận của mình rồi? Về sau thành thật nghe bản tọa sắp xếp, bản tọa nể mặt trên người ngươi có huyết mạch tộc Thu thị ta, cũng sẽ cho ngươi vài chỗ tốt. Nếu như còn muốn giở trò gì…” Y bỗng nhiên quay đầu, ánh mắt lạnh như băng đảo qua trên mặt ta: “Chỉ sợ ngươi muốn chết, cũng không dễ dàng như vậy!”

Hừ! Ta ngẩng đầu, kiên định không sợ nhìn lại y, nhổ mấy bãi nước miếng trên mặt đất, đáng tiếc trong đó lẫn vào hơi nhiều máu, lại lộ ra tính sỉ nhục không mạnh như thế. Quỷ khóc nhè cũng đã bị đuổi ra ngoài, tại cổng không may mà khóc hô mấy tiếng, ôm gương chậm rì rì mà đi. Thu Lam Tự đứng ở cửa vẫy vẫy tay, một bóng dáng màu đen liền đi vào trong lao, bước chân phù phiếm, sắc mặt trắng bệch, lại là ảnh vệ kia của Ngọc Lam Yên.

Không chỉ có khi ta thấy y không khỏi có chút hoảng hốt, lúc y đối mặt ta cũng không tự tại lắm, lại lộ ra nụ cười khổ sở tiêu chuẩn.

Ta còn chưa đến nỗi suy bại đến kể khổ an ủi với loại người này, vội vàng quay đầu không nhìn y, chỉ nhìn chằm chằm nhất cử nhất động của Thu Lam Tự. Ông già kia giơ tay gọi ảnh vệ qua, chỉ ta nói: “Bên cạnh Yên nhi có người của bản tọa phụ trách hộ vệ, cũng không cần ngươi thời khắc theo bên người. Đã là hắn lúc trước kêu ngươi nhìn chằm chằm Bách Lý Phong Cương, vậy ngươi bây giờ nhìn chằm chằm gã cho bản tọa, không cho phép xảy ra bất cứ sai lầm gì.”

Ảnh vệ thê lương nhìn ta một cái, rũ mí mắt xuống, hơi cắn môi, cúi đầu đáp tiếng: “Dạ.” Sau đó ngoan ngoãn bước chân đi về phía ta, nhặt áo choàng ngoài trên mặt đất lên choàng lên thay ta, một tay xuyên qua nách ta, một tay vòng cánh tay ta qua cổ y, dùng sức nhấc ta lên.

Thu Lam Tự không lại nhìn về phía chúng ta nữa, xoay người đi ra ngoài, thân hình trong nháy mắt đã biến mất trong địa lao u ám. Ảnh vệ lúc này mới nhẹ nhàng thở ra một hơi, chứa ưu sầu nói bên tai ta: “Bách Lý giáo chủ, Thu cung chủ tạm thời không cho ngươi ra khỏi địa cung này, xin ngươi nhẫn nại một hai… Ít nhất đợi vết thương đỡ hơn chút, hẵng tính toán chia tay đi.”

Thì ra bản tính nô lệ của y còn không có mạnh như vậy, không phải vừa nghe Thu Lam Tự là sư phụ tiểu thụ kia liền chịu nghe lệnh y. Bây giờ tình thế mạnh hơn người, người của ta đều không bên cạnh, ảnh vệ này cũng không đáng tin, ngoại trừ dưỡng thương, ta đích xác cũng không có chuyện gì khác có thể làm.

Ta dùng sức rút rút tay, định tự mình đi ra ngoài, ảnh vệ kia lại không thuận thế buông ta ra, mà lại gia tăng khí lực, kiên quyết ôm eo ta đi ra phía ngoài. Phen đọ sức này, vết thương trên người y lại nứt ra một chút, trước ngực thấm ra một mảng đỏ ửng. Ta cũng không tốt hơn y chỗ nào, chẳng những đau ngực đau xương, luồng chân lực chưa từng tan đi giữa kinh mạch ấy cũng nhất thời tán loạn, đau đến mức ta gần như bước chân không nổi, nửa cơ thể đều dựa lên người ảnh vệ kia.

Cũng may Thu Lam Tự không có dự định nâng cao đãi ngộ cư trú cho ta, quyết định chỗ ta ở tại một cái phòng đơn ngoài hình phòng này. Đường ngắn ngủi mấy chục bước, ta lại không biết đi bao nhiêu lâu. Đợi đến khi bị ảnh vệ kia ném lên giường sắt của phòng giam đơn thân, đã mồ hôi thấm áo kép, trên người lúc lạnh lúc nóng, thần trí cũng không tỉnh táo lắm, nắm chặt áo choàng trên người, rúc trên giường thiếp đi.

Ta mơ một giấc mộng, giấc mộng vô cùng không hay.

Trong mộng người cha không tên, không thân phận, không đất diễn, sững sờ bị tác giả viết thành thể chất nam nam sinh con cùa ta kia đang kéo ta thật chặt, khuôn mặt thấy không rõ ngũ quan tiến tới trước mặt ta, trong tay còn ôm tã lót trẻ sơ sinh, vui sướng nói với ta: “Cương nhi, mau đến xem nhi tử con, Bách Lý gia chúng ta rốt cục có hậu rồi…”

Con cái gì, không thể nào! Ta không thể nào sinh con! Xem chi tiết…

%d bloggers like this: