Advertisements
Skip to content
07/02/2016 / ~ Yappa ~

Bạn muốn tớ làm gì trước?

Bạn có biết tớ có một cái lịch bất thành văn khi đăng nội dung trong blog không ^^

Lịch này đơn giản lắm
1. 1 hoặc 2 chương ngôn tình
2. 1 hoặc 2 chương đam mỹ
3. Nội dung bất kỳ khác 2 nội dung trên

Cái số 3 này có thể bao gồm sub 1 video, dịch 1 đoạn light novel, dịch 1 note của sách, dịch một dự án phiên ngoại truyện bất kỳ. Từ trước tới giờ thì tớ toàn chọn việc làm ở cái số 3 theo ý thích, hoặc đơn giản hơn là làm cái nào dễ nhứt :P Thế nên thành ra có nhiều dự án thuộc cái số 3 bị tớ bỏ rơi hơi bị lâu luôn >.<

Thế nên từ giờ tớ sẽ trao cho các bạn, những người đọc của blog tớ quyết định cái các bạn muốn xem, tức là muốn tớ làm trước khi đến bước số 3 phía trên. 1 đợt poll sẽ được mở cho tới thời điểm tớ xong chương đam mỹ thứ 2. Sau đấy tớ sẽ mở đợt mới. Và nội dung được vote nhiều nhất trong đợt đó sẽ được tớ thực hiện. Nếu nhiều phương án có cùng số vote thì tớ sẽ tự chọn 1 trong số đó. Trong trường hợp không có ai quan tâm đến poll thì tớ lại tiếp tục làm theo ý mình như trước thoai, há há XD~

Bình chọn đợt 30/10 là Tùy cậu, muốn làm cái nào trước cũng được

Mở poll đợt mới

Các bình chọn cũ

Trang: 1 2

13/02/2018 / ~ Yappa ~

Xuyên nhanh chi 【 bách quỷ chí sự 】 – Convert

Tên gốc 快穿之【百鬼志事】
Hán Việt
Tác giả Thanh Tuyên
Thể loại Ngôn tình, xuyên nhanh, huyền huyễn, ngọt, sắc

Xem chi tiết…

Advertisements
27/01/2018 / ~ Yappa ~

【Xuyên nhanh】 Ta ba ba không có khả năng biến thái như vậy – Convert

Tên gốc 【快穿】我的粑粑不可能那么变态
Hán Việt 【Khoái xuyên 】 Ngã đích ba ba bất khả năng na ma biến thái
Tác giả Đạm Họa Thư Mặc
Thể loại Ngôn tình, xuyên nhanh, sắc

Xem chi tiết…

27/01/2018 / ~ Yappa ~

Ja… (Vậy thì…)

Nihongo Notes

  • Tác giả: Osamu Mizutani, Nobuko Mizutani
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Ja…
じゃ……
(Vậy thì…)

Tại văn phòng của anh Lerner, mọi người thường ở lại sau giờ làm và tán gẫu một lúc. Anh Lerner thì nghĩ nên về nhà ngay khi xong việc, nhưng đây có vẻ đây là điều rất phổ biến ở Nhật Bản, thế nên tối hôm qua, anh quyết định tham gia cùng mọi người xem thế nào.

Họ nói về nhiều chủ đề khác nhau trong nửa tiếng, cho đến khi anh Takada nhìn lên đồng hồ và nói

Ja, boku-wa…
じゃ、ぼくは……
(Nghĩa đen: Vậy thì, tôi…)

sau đó đứng dậy. Những người khác chào tạm biệt anh Takada rồi tiếp tục câu chuyện. Sau một khoảng im lặng, đến lượt chị Yoshida nói:

Ja, watashi-mo…
じゃ、わはしも……
(Nghĩa đen: Vậy thì, tôi cũng…)

rồi ra về. Không lâu sau, mọi người lần lượt ra về, kể cả anh Lerner.

Anh Lerner cảm thấy rất hứng thú với cách dùng này của ja. Từ điển ghi nó dạng rút gọn của dewa, có nghĩa là “vậy thì”. Nhưng anh thấy người Nhật có vẻ dùng từ này cực kì thường xuyên mà không cần câu hay cụm từ nào đứng trước “vậy thì”. Họ thường bắt đầu câu với ja như trong

Ja, sorosoro hajimemashoo-ka.
じゃ、そろそろ始めましょうか。
(Nghĩa đen: Vậy thì chúng ta dần dần bắt đầu thôi.)

Ja hay Dewa (hoặc đôi khi là Sore-ja) có nghĩa là “vậy thì” hoặc “trong trường hợp đó”. Nó được dùng để đáp lại như trong

A: Mou juuji-desu-yo. (Đã mười giờ rồi đấy.)
B: Ja, dekakemashoo. (Vậy thì đi thôi.)

Thế nhưng ja lại thường xuyên được dùng để bắt đầu một câu, chứ không phải dùng để trả lời. Ví dụ, khi rời đi thì người ta hay nói Ja… hay Ja, kore de (Nghĩa đen: Vậy thì, với cái này). Khi bắt đầu một cuộc họp hay cuộc bàn luận, người ta hay nói Ja, hajimemashoo. Với người nước ngoài Ja dường như không có ý nghĩa gì thực tế.

Tuy vậy, nó lại có ý nghĩa “vậy thì” trong cách suy nghĩ của người Nhật. Khi anh Takada nói Ja, trước đó anh ấy đã nhìn đồng hồ. Đồng hồ chỉ rằng đã đến lúc anh phải về, và những người khác cũng thấy anh ấy nhìn vào đó; vậy nên nhìn vào đồng hồ có nghĩa là “Đến lúc phải về rồi”, và do đó nó được theo sau bởi “Vậy nên, tôi về đây”. Có một khoảng im lặng trong văn phòng trước khi chị Yoshida sử dụng cách nói này, và mọi người hiểu rằng đó là lí do hợp lý để chị Yoshida nói Ja. Nó có thể được diễn giải là “cuộc nói chuyện có vẻ sắp kết thúc rồi; vậy thì tôi về đây”.

Vì thế Ja thường dùng sau một hành động không kèm lời nói, hoặc một khoảng im lặng. Nếu dùng khi thiếu điều này, người Nhật sẽ thấy bị bất ngờ. Trong trường hợp này, Ja có thể được hiểu giống như “Vậy thì” trong câu “Vậy thì, chúng ta đi thôi?”

01/01/2018 / ~ Yappa ~

Trầm nịch – Phiên ngoại 3 – Chương 1

Trầm nịch – Phiên ngoại

Đệ nhất chương

Mười lăm tháng giêng năm Quảng Phong thứ mười, các thần dân đại Đông chìm đắm trong bầu không khí tết đoan ngọ bị một đạo sấm sét không nên xuất hiện vào lúc này chấn đến đầu váng mắt hoa, linh hồn suýt nữa thiếu chút nữa ra khỏi vỏ. Người ta nói tháng sáu tuyết bay, tháng giêng sấm sét ấy đều là dấu hiệu chẳng lành, nhưng các thần dân đại Đông lại không để ý những thứ này, người người đều nghiến răng nghiến lợi ngửa mặt lên trời mắng to người nào đó.

“Tên hỗn đản đản đản đản đản này… Y lừa tất cả chúng ta! Tất cả! Y muốn ngai vàng đế vương cái gì! Quyền thế trên vạn người cái gì! Y muốn căn bản chính là thái thượng hoàng của bọn họ! Tên hỗn đản đản đản đản đản đản này… Chúng ta đều bị gạt! Đều bị hai người kia kết phường diễn vở kịch này lừa lừa lừa lừa lừa lừa!!”

Nhất thời, thư tín khẩn cấp vài trăm dặm từ quý phủ mỗi đại quan kinh thành như hoa tuyết bay về phía mỗi góc đại Đông, thậm chí bay ra khỏi đại Đông. Cả cái kinh thành đều có thể nghe thấy tiếng thóa mạ của một số người. Gian thần! Nịnh thần! Lưu manh! Vô lại! Hỗn đản! Lừa đảo này! Y sao có thể như vậy! Sao có thể như vậy! Vậy bảo đám thần tử khăng khăng một mực đi theo y làm sao mà chịu nổi nổi nổi nổi chứ chứ chứ chứ!!

Hoàng thượng mới mười tuổi! Tên kia đã giao thiên hạ này cho hoàng thượng. Tên kia vẫn chưa tới tuổi bất hoặc, đã đi làm cái gì Lương hậu. Còn nữa thái thượng hoàng! Ngài sao có thể mặc hoàng hậu ngài làm càn như vậy chứ! Chúng ta cũng đã tiếp nhận y là nhiếp chính vương kiềm chế vua để điều khiển chư hầu rồi, ngài bảo chúng ta sống trong âm mưu này lại làm sao? Ngài sao có thể nhẫn tâm nhìn vị hoàng hậu này của ngài lừa gạt chúng ta như thế chứ chứ chứ chứ chứ!!

Kinh thành đại Đông rối loạn, triều đại Đông rối loạn, một vị lão thái sư tóc râu cơ hồ trắng phau, vô cùng được người ta kính ngưỡng trên triều đại Đông tay cầm bút vẽ, khi nghe thấy học sinh của mình thổ huyết bẩm báo, tay run lên, đánh đổ một bãi mực nước lớn vào một bức tranh sơn thủy ông vừa mới vẽ xong.

“Càn quấy!”

“Lão thái sư à, ngài mau vào cung khuyên nhủ nhiếp chính vương bệ hạ đi. Hoàng thượng mới mười tuổi, y sao có thể đùa như vậy chứ! Còn có thái thượng hoàng, sao có thể lừa gạt chúng thần như thế chứ.”

Hơn mười vị trọng thần triều đình quỳ gối trước mặt lão thái sư than thở khóc lóc, sắp bị tức chết rồi. Tay lão thái sư lại run lên, mặc dù ông rất nhiều năm trước cũng đã biết “gian tình” của hai người kia. Ôi, ông trời ơi, xin tha thứ cho ông, sao có thể nói ra từ không hợp với thân phận của ông như thế. Thế nhưng, ông thực sự rất muốn đánh lưu manh kia một trận. Đều là lưu manh kia dụ dỗ thái thượng hoàng hư hỏng. Xa xa nhớ năm đó, lúc lưu manh kia còn đang ở Lương châu, hoàng thượng lấy giang sơn xã tắc làm trọng cỡ nào. Chính là từ khi lưu manh kia mặt dày mày dạn trở lại kinh thành, hoàng thượng mới thay đổi.

Thở hổn hển mấy ngụm ngột ngạt, lão thái sư buông bút vẽ, thở dài.

“Lão thái sư, chuyện này ngài không thể không quản!” Mọi người dập đầu khẩn cầu.

“Các ngươi bảo lão phu, quản cái gì?” Lông mày lão thái sư không ngừng nhảy lên, đương nhiên là bị tức. Vị thái thượng hoàng bốc đồng kia ngay cả đứa nhỏ cũng chịu sinh vì lưu manh đó rồi, ông còn có thể quản thế nào?

“Lão thái sư, chuyện thái thượng hoàng và nhiếp chính vương chúng hạ quan tạm thời không đề cập tới, nhưng hoàng thượng mới mười tuổi, nhiếp chính vương bệ hạ sao có thể cứ như thế ném triều chính cho hoàng thượng, chính y thì chỉ tay năm ngón? Ít nhất cũng phải chờ hoàng thượng qua mười sáu chứ.”

Lão thái sư vô lực lại thở dài, thanh âm khàn khàn nói (bị tức mà khàn): “Các ngươi bây giờ đều biết tâm tư chân chính của người nọ là cái gì rồi, thật vất vả hoàng thượng lớn một chút, y đương nhiên là vội vàng ném củ khoai lang bỏng tay này đi. Chỉ cần y một ngày là nhiếp chính vương, y sẽ khó mà nói chuyện với hoàng thượng. Y cũng đã nói y muốn là ngôi vị hoàng hậu của thái thượng hoàng, dù cho lão phu tiến cung, lại có thể thay đổi cái gì?”

“Vậy cũng không thể cứ như ném tất cả triều chính cho hoàng thượng chứ?” Một người nóng nảy, “Hạ quan cũng không phải người cổ hủ như thế. Nhiếp chính vương bệ hạ hoàn toàn có thể thương lượng cùng chúng hạ quan mà, vì sao nhất định phải thoái vị? Nhiều năm như vậy nhiếp chính vương bệ hạ và thái thượng hoàng đều ở tại Nhân Tâm đường, dù cho chúng hạ quan ngoài miệng không nói, trong lòng ít nhiều cũng có chút hiểu biết. Nhiếp chính vương bệ hạ làm như thế, rất tổn thương trái tim chúng hạ quan.”

Vị đại thần này nói không sai. Nếu nói là ban đầu bọn họ vẫn còn rất là phẫn nộ và khó hiểu đối với việc người nọ bức vua thoái vị, vậy nhiều năm trôi qua như thế, bọn họ có ngốc cũng có thể nhìn ra một chút manh mối. Nhưng mà bọn họ ngàn tính vạn tính không tính được tên khốn kia lại có thể khiến bọn họ trở tay không kịp, trực tiếp kích thích bọn họ đến thổ huyết.

Lão thái sư hít ngụm khí thứ ba, nói: “Được rồi, lão phu tiến cung. Các ngươi cũng đừng hy vọng y một lần nữa làm vương, nhưng đừng quá lo lắng y sẽ mặc kệ triều chính, đây dù sao cũng là giang sơn y một tay gây dựng, y cũng không dám đùa. Chỉ là từ nay về sau, các ngươi phải nỗ lực phụ tá hoàng thượng, y và thái thượng hoàng cũng sẽ không hi vọng nhìn thấy các ngươi có dị tâm gì đối với hoàng thượng. Y chịu buông quyền hành trong tay chỉ vì làm hoàng hậu của thái thượng hoàng, vậy trung thành của y đối với thái thượng hoàng, trung thành của y đối với hoàng thượng các ngươi cũng nên hiểu trong lòng. Đừng nói lão phu không có nhắc nhở các ngươi, nếu các ngươi ai bất mãn với hoàng thượng, bất trung với hoàng thượng, không cần hoàng thượng ra tay, y cũng sẽ không tha cho các ngươi.”

Các đại thần đã đứng lên lập tức gật đầu lia lịa, chỉ bằng hoàng thượng ở trên triều đình không hề kiêng dè kêu người nọ một tiếng “cha”, bọn họ cũng không dám có tâm tư khác đối với hoàng thượng. Bọn họ chỉ xin người nọ đừng đem giang sơn đại Đông ra làm trò đùa, thực sự hoàn toàn ủy quyền cho hoàng thượng. Không phải là bọn họ không tin năng lực của hoàng thượng, mà là hoàng thượng chỉ có mười tuổi, bảo bọn họ yên tâm thế nào chứ.

Hít ngụm khí thứ tư, lão thái sư đi đổi triều phục, chuẩn bị tiến cung.

Ngoài cung ầm ĩ ngất trời, trong cung lại làm sao không ầm ĩ ngất trời. Trước mặc kệ người khác thế nào, ít nhất tiểu hoàng đế Tần Gia Hựu của chúng ta là tuyệt đối ầm ĩ ngất trời. Đương nhiên, đây chỉ là một loại hình dung đối với nội tâm bé, có phụ hoàng bé ở đây, bé không dám ầm ĩ đến quá lợi hại, nhưng chung quy phải biểu đạt một chút phẫn nộ chính mình bị giấu giếm.

“Cha! Ngài sao cũng không thương lượng một tiếng với con! Con mới mười tuổi mười tuổi mười tuổi mười tuổi… Con không muốn tự mình chấp chính tự mình chấp chính tự mình chấp chính tự mình chấp chính…”

“Tần Gia Hựu.” Một người lạnh lùng hô tiếng, Tần Gia Hựu lập tức ngậm miệng.

Nhưng mà lập tức, bé đã tóm lấy cánh tay người còn lại ra sức vẫy, không có biện pháp, vì hạnh phúc của mình, chỉ có thể bất chấp tất cả.

“Cha, người sẽ không thực sự mặc kệ con chứ, con mới mười tuổi mười tuổi mười tuổi mười tuổi…”

Liếc mắt nhìn Tần Ca đã lạnh mặt, Ngũ Tử Ngang vội vàng trấn an nhi tử: “Con mặc dù mới mười tuổi, nhưng phụ hoàng và cha đều cảm thấy con có thể tự mình chấp chính. Lại nói, cha cũng sẽ không thực sự mặc kệ con. Nhưng mà con cũng biết, cha muốn làm nhất chính là hoàng hậu của phụ hoàng con, cha chờ không nổi nữa.”

“Con biết con biết, thế nhưng hài nhi bây giờ đâu có năng lực tự mình chấp chính chứ.” Tần Gia Hựu muốn khóc, cuộc sống hạnh phúc của bé, ngày tháng tự do của bé.

Ngũ Tử Ngang sờ sờ mặt nhi tử, nói: “Cha không thể giúp con cả đời mà, con bây giờ tự mình chấp chính, có việc cũng nên tự con học xử lý. Cha hứa với con, sẽ không hoàn toàn mặc kệ.”

“Ngươi muốn cha ngươi quản ngươi đến khi nào?”

Vừa nghe thanh âm lạnh lùng này, Tần Gia Hựu run lên, sau đó tủi thân trề trề môi: “Phụ phụ, hài nhi sợ mà, hài nhi mới mười tuổi…”

“Sợ thì học nhiều! Ngươi bây giờ tự mình chấp chính, không được ném tất cả mọi việc cho cha ngươi!” Tần Ca mới mặc kệ nhi tử tủi thân bao nhiêu, không muốn bao nhiêu, nhi tử này của hắn nếu không sớm chút tự mình chấp chính, cũng không biết sẽ lười đến trình độ nào.

Nháy mắt với nhi tử, Ngũ Tử Ngang vội vàng nói: “Không phải là tự mình chấp chính thôi mà. Trước con theo cha nghiên cứu tập sớ tấu cái gì cũng làm rất tốt. Đừng sợ đừng sợ, cha sẽ không thực sự mặc kệ con.”

Nhận được ánh mắt của cha, Tần Gia Hựu gật gật đầu, rất kính cẩn nghe theo nói: “Vậy hài nhi lui xuống.”

“Đi đi đi đi.” Xem chi tiết…

31/12/2017 / ~ Yappa ~

Trầm nịch – Phiên ngoại 2 – Chương 10

Trầm nịch – Phiên ngoại

Lâu rồi mới đăng chương mới. Không biết có bạn nào còn theo dõi không ^^

Đệ thập chương

Khi Diêm Nhật phục hồi tinh thần lại, gã đã ôm hoàng thượng ngồi trên giường, ngay cả gã khi nào khóa cửa gã cũng không nhớ rõ. Hai cánh tay Diêm Nhật ôm thật chặt hoàng thượng đang thút thít trong lòng, mặt gã lần đầu tiên đại nghịch bất đạo kề sát mặt hoàng thượng. Hoàng thượng hoàng thượng hoàng thượng… Là hoàng thượng, là hoàng thượng… Hoàng thượng tới, hoàng thượng tới…

“Nhật Nhật Nhật Nhật…” Tần Gia Hựu nén tủi thân nửa tháng ở trong lòng Diêm Nhật cũng không khống chế được nữa. Không rảnh để ý tiếng khóc của chính mình liệu có kéo người khác tới hay không, bé cao giọng khóc lớn trong lòng Diêm Nhật. Chưa từng, chưa từng tách khỏi người này lâu như thế, giờ khắc này, Tần Gia Hựu mới phát hiện mình không muốn tách khỏi người này thế nào, nhớ người này bao nhiêu. Bé mặc kệ cái gì mà tuổi lớn hay không, bé muốn Nhật Nhật, bé muốn Nhật Nhật của bé.

Nước mắt của Diêm Nhật cũng không đè nén được. Tiếng khóc của hoàng thượng càng khiến gã muôn phần đau lòng, cũng muôn phần áy náy. Nếu không phải là gã không có tài cán gì, hoàng thượng cũng sẽ không bị tủi thân lớn như thế.

“Hoàng thượng… Đừng khóc, đừng khóc…” Diêm Nhật vừa khóc vừa lau nước mắt cho hoàng thượng. Nhưng Tần Gia Hựu đâu nhịn được, nhất là ở bên cạnh Diêm Nhật, bé lại càng không biết nhịn. Ngồi trong lòng Diêm Nhật, Tần Gia Hựu gọi từng tiếng “Nhật Nhật”, nghe mà nước mắt Diêm Nhật cũng nhịn không được.

“Hoàng thượng… Đừng khóc, tổn hại sức khỏe…”

Tần Gia Hựu ôm thật chặt Diêm Nhật, nước mắt để lại cả mảng ẩm ướt trên vai Diêm Nhật.

“Nhật Nhật… Ta nhớ ngươi…”

Nước mắt của Diêm Nhật rơi trên quần áo Gia Hựu, nhịn rất lâu, gã vẫn là sơ suất thổ lộ kìm nén của mình.

“Hoàng thượng… Nô tài, nô tài cũng nhớ người…”

“Nhật Nhật không phải nô tài, không phải nô tài.” Tần Gia Hựu ưỡn người, hai mắt đẫm lệ mông lung hạ lệnh, “Nhật Nhật sau này không được nói mình là nô tài, Nhật Nhật không phải nô tài.” Trong nửa tháng này, Tần Gia Hựu có hiểu biết càng sâu hơn với từ “nô tài” này, mặc dù Ôn Quế bọn họ đều tự xưng nô tài với phụ hoàng, nhưng bé lại không thích Nhật Nhật tự xưng nô tài.

Diêm Nhật sửng sốt, sau một khắc, nước mắt gã càng cuộn trào mãnh liệt chảy ra. Tần Gia Hựu ôm chặt cổ Diêm Nhật, kiên định nói bên tai Diêm Nhật: “Nhật Nhật, ngươi đợi ta.”

Diêm Nhật dùng sức ôm lấy hoàng thượng, nhắm mắt lại đè tình cảm sắp chịu không được trong lòng mình xuống, dùng sức gật gật đầu. Sau thật lâu, gã mới thốt một câu: “Nô tài… sẽ, vẫn… chờ đợi…”

“Nhật Nhật, không được lại nói ‘nô tài’.” Tần Gia Hựu vỗ một cái không nhẹ không nặng trên lưng Diêm Nhật.

Diêm Nhật lệ rơi đầy mặt ngại ngùng cười: “Thuộc hạ, tuân chỉ.”

“Cũng không được ‘thuộc hạ’.” Tiểu hoàng đế dẩu môi.

Diêm Nhật khó xử, vậy gã tự xưng là gì đây? Không xưng nô tài đã là đại bất kính. Thế nhưng, thế nhưng ở đây, ở nơi chỉ có gã và hoàng thượng này, gã muốn làm càn một chút.

“Nhật Nhật…”

“Ừm.”

Diêm Nhật ôm Tần Gia Hựu không muốn buông tay.

“Nói ‘ta’.” Tần Gia Hựu quệt quệt hai má Diêm Nhật, “Sau này nói ‘ta’.” Môi Diêm Nhật run rẩy, trầm thấp, trầm thấp, đáp một tiếng.

Sau đó, hai người ôm chặt nhau không ai nói gì thêm. Tiếng khóc của Gia Hựu nhỏ dần, Diêm Nhật cũng không khóc nữa. Rất lâu sau đó, hai người đều bình tĩnh lại, thế nhưng không ai buông đôi tay ôm lấy đối phương ra cả. Cuối cùng, vẫn là Diêm Nhật lên tiếng trước: “Hoàng thượng, trời chiều rồi, nô tài…”

“Hử?” Tần Gia Hựu rất có uy nghiêm cất giọng.

Diêm Nhật buông tay, kéo hoàng thượng ra, ngại ngùng liếm liếm miệng: “Hoàng thượng… Ta, ta đi lấy nước nóng cho người, trời chiều rồi, nên nghỉ ngơi.” Lúc nói ra chữ “ta” này, trống ngực Diêm Nhật đập dữ dội, gã không biết là vì sao.

Diêm Nhật vừa nói như thế, Tần Gia Hựu mới phát hiện hai mắt mình rất cộm, bé dụi dụi mắt, từ trên người Diêm Nhật bò thẳng lên giường: “Nhật Nhật, ta khát.”

“Nô, à, ta đi rót nước cho người.”

Diêm Nhật lau lau mặt, vội vàng đứng dậy đi rót nước. Tần Gia Hựu ngã thẳng xuống giường, nhìn Diêm Nhật bận rộn vì bé, trên khuôn mặt lộ ra nụ cười phát ra từ nội tâm lâu ngày không thấy.

“Nhật Nhật, ta muốn đi tiểu.”

Diêm Nhật quay đầu lại nhìn hoàng thượng một cái, vội vàng rót đầy cốc nước đưa qua cho hoàng thượng, miệng nói: “Nô, à, ta đi lấy bô gỗ cho người.” Uống nước, nhìn Diêm Nhật vội vội vàng vàng ra cửa, Tần Gia Hựu thoải mái thở hắt ra, vẫn là ở bên cạnh Nhật Nhật hạnh phúc.

Diêm Nhật lấy bô gỗ tới, Tần Gia Hựu cũng không kiêng dè, cởi quần liền đi tiểu. Tiểu xong, bé đá giầy lên giường, miệng lại hô: “Nhật Nhật, mặt ta đau.”

Trong mắt Diêm Nhật để lộ ra đau lòng và ảo não, gã khiến cho hoàng thượng khóc quá lâu, thật là đáng chết. Xách bô gỗ đi, Diêm Nhật rất nhanh bưng tới một chậu nước nóng, lau mặt cho hoàng thượng, lại vắt miếng khăn lông nóng đắp mắt cho hoàng thượng.

“Nhật Nhật, ta còn chưa rửa chân đâu.” Thật ra đã rửa rồi.

“Nô, ta rửa chân cho hoàng thượng.”

Diêm Nhật lại đi ra ngoài.

Tần Gia Hựu bị phụ hoàng huấn luyện cuộc sống độc lập nửa tháng trong cung vừa đến bên cạnh Diêm Nhật là thành đồ vô dụng không tay chân. Sau khi Diêm Nhật rửa chân cho bé, Tần Gia Hựu lại nói mình còn chưa có đánh răng, đương nhiên, Diêm Nhật lại đánh răng cho bé.

Lăn qua lăn lại một trận, ngọn đèn trong phòng dập tắt. Tần Gia Hựu nằm bên cạnh Diêm Nhật, một tay vắt trên người Diêm Nhật như ngày trước, khóc quá lâu bé cũng không ngăn được cơn buồn ngủ.

“Nhật Nhật, ta ngày mai có một ngày nghỉ phép, ta tối mai vẫn sẽ ở chỗ ngươi, sáng sớm ngày kia ngươi đưa ta về cung.”

Trong lòng Diêm Nhật nhảy nhót, hoàng thượng có thể ngày kia mới đi? Đè xuống không nỡ, Diêm Nhật nói: “Hoàng thượng yên tâm, sáng sớm ngày kia ta nhất định đúng giờ đưa hoàng thượng về.”

“Nhật Nhật…” Tần Gia Hựu níu chặt quần áo Diêm Nhật, “Ngươi chờ ta.”

“Ta, sẽ vẫn chờ hoàng thượng.” Đánh bạo xoay người ôm lấy Tần Gia Hựu, Diêm Nhật nhắm mắt lại, chỉ cảm thấy như thế chết cũng đáng.

Tần Gia Hựu nhịn không được, níu chặt quần áo Diêm Nhật, chưa được bao lâu bé đã phát ra tiếng ngáy khẽ. Trong nửa tháng Diêm Nhật rời đi này, bé vẫn luôn ngủ không được ngon giấc.

Tần Gia Hựu ngủ, Diêm Nhật nửa tháng nay cũng không có ngủ được một giấc ngon lành sau nửa canh giờ cũng nhịn không được thiếp đi. Việc Tần Gia Hựu đến vượt quá xa khỏi dự liệu của Diêm Nhật, nếu như trước đây Diêm Nhật còn có thể lo lắng có thể trở lại trong cung hay không, còn bây giờ, gã không lo lắng chút nào. Chẳng sợ phải đợi mấy chục năm, gã tin tưởng mình một ngày nào đó sẽ trở lại trong cung, trở lại bên cạnh hoàng thượng.

Một giấc này hai người đều ngủ rất say, mãi cho đến khi trời sáng, Diêm Nhật mới tỉnh dậy đầu tiên. Trong lòng rõ ràng có một người khác, Diêm Nhật vừa tỉnh lại sau khi hỗn độn thoáng qua ý niệm này trong nháy mắt tỉnh táo. Nhìn người còn đang ngủ say trong lòng, Diêm Nhật véo véo mặt mình, quả thực không phải nằm mơ!

Liếc mắt nhìn từ tia sáng từ bên ngoài chiếu vào, hẳn không còn sớm. Nhìn hoàng thượng rõ ràng là đã khóc sưng hai mắt, Diêm Nhật đau lòng, ê ẩm, lại có một chút ngọt ngào.

Tần Gia Hựu là ở trong lòng Diêm Nhật, không phải gối cánh tay Diêm Nhật. Diêm Nhật chậm rãi bỏ tay hoàng thượng đặt ở ngang hông gã ra, chậm rãi xê dịch về phía bên giường, thấy hoàng thượng chưa có dấu hiệu tỉnh lại, gã vén chăn lên khẽ xuống giường. Mặc quần áo không có chút tiếng động, Diêm Nhật mở cửa ra. Tần Gia Hựu chép miệng mấy cái, nắm chặt chăn tiếp tục ngủ. Mặc dù mức độ thoải mái của giường căn bản không thể so với trong cung, nhưng Tần Gia Hựu lại ngủ một chút cũng không muốn tỉnh dậy, bởi vì nơi này có hơi thở bé quen thuộc.

Diêm Nhật từ trong phòng ra trước tiên đi xách một thùng nước giếng, xử lý sạch sẽ bản thân, sau đó đi nấu nước, chờ hoàng thượng ngủ thức dậy dùng. Sau đó Diêm Nhật tự mình đi phòng bếp của quân phòng giữ, Quan Độ đã nhận được tin tức trong cung, sớm đã sai phòng bếp chuẩn bị cơm nước tinh xảo. Diêm Nhật vốn còn muốn đi nấu cơm cho hoàng thượng, mắt thấy đều đã chuẩn bị xong, gã bảo phòng bếp một khắc đồng hồ sau đưa đồ ăn qua. Lấy kinh nghiệm nhiều năm hầu hạ hoàng thượng như thế của gã, hoàng thượng cũng đã tỉnh. Xem chi tiết…

%d bloggers like this: