Bỏ qua nội dung
27/02/2020 / ~ Yappa ~

Domain tieuxuyen.com đang bị block trên Facebook

Ôi tin không lành rồi cả nhà. Không hiểu vì lý do gì mà link tieuxuyen.com của tớ bị vi phạm Tiêu chuẩn cộng đồng của Facebook rồi huhuhu 😭😭😭

Hậu quả là các video sub đăng lên Facebook đang bị block theo không thể xem được.

Vụ này tớ đã từng có kinh nghiệm xử lý vì bên TTV cũng từng bị chặn link như vậy. Nên hi vọng mọi người có thể cùng hỗ trợ unblock domain giúp tớ nha :((((

Tình trạng hiện tại là khi share link web tớ tại Messenger, đăng status hoặc comment Facebook có chứa chữ tieuxuyen.com thì đều không thể gửi đi được.

Cách xử lý sẽ là vào trang sau:
https://developers.facebook.com/tools/debug/?q=tieuxuyen.com

Nếu bạn nhìn thấy dòng sau đây thì có nghĩa domain vẫn đang bị block

We can’t review this website because the content doesn’t meet our Community Standards. If you think this is a mistake, please let us know.
Chúng tôi không thể xét duyệt trang web này vì nội dung không tuân thủ Tiêu chuẩn cộng đồng của chúng tôi. Nếu bạn cho rằng đây là sự nhầm lẫn, vui lòng cho chúng tôi biết.

Mọi người sẽ bấm vào chữ let us know hoặc cho tôi biết, Facebook sẽ mở một form để điền. Tại đây các bạn có thể tự điền giải thích cho Facebook biết liên kết dẫn tới trang này không hề có vấn đề gì vi phạm quy định của Facebook nhé.

Nội dung điền có thể viết như sau, nhưng nên viết theo giọng văn của bạn để tránh Facebook hiểu nhầm là copy and paste nha.
– Đây là trang blog cá nhân, nội dung đều tuân thủ Tiêu chuẩn cộng đồng của Facebook
– Việc không xét duyệt là một sự nhầm lẫn
– Nếu có thể thì bạn hãy tự viết thêm lý do gì mà bạn cho là hợp lý

Cảm ơn mọi người. 😢

07/02/2016 / ~ Yappa ~

Bạn muốn tớ làm gì trước?

Bạn có biết tớ có một cái lịch bất thành văn khi đăng nội dung trong blog không ^^

Lịch này đơn giản lắm
1. 1 hoặc 2 chương ngôn tình
2. 1 hoặc 2 chương đam mỹ
3. Nội dung bất kỳ khác 2 nội dung trên

Cái số 3 này có thể bao gồm sub 1 video, dịch 1 đoạn light novel, dịch 1 note của sách, dịch một dự án phiên ngoại truyện bất kỳ. Từ trước tới giờ thì tớ toàn chọn việc làm ở cái số 3 theo ý thích, hoặc đơn giản hơn là làm cái nào dễ nhứt :P Thế nên thành ra có nhiều dự án thuộc cái số 3 bị tớ bỏ rơi hơi bị lâu luôn >.<

Thế nên từ giờ tớ sẽ trao cho các bạn, những người đọc của blog tớ quyết định cái các bạn muốn xem, tức là muốn tớ làm trước khi đến bước số 3 phía trên. 1 đợt poll sẽ được mở cho tới thời điểm tớ xong chương đam mỹ thứ 2. Sau đấy tớ sẽ mở đợt mới. Và nội dung được vote nhiều nhất trong đợt đó sẽ được tớ thực hiện. Nếu nhiều phương án có cùng số vote thì tớ sẽ tự chọn 1 trong số đó. Trong trường hợp không có ai quan tâm đến poll thì tớ lại tiếp tục làm theo ý mình như trước thoai, há há XD~

Bình chọn đợt 31/05 là Tùy cậu, muốn làm cái nào trước cũng được

Mở poll đợt mới

Các bình chọn cũ

Trang: 1 2

23/11/2020 / ~ Yappa ~

Okyakusan (Khách)

Nihongo Notes

  • Tác giả: Osamu Mizutani, Nobuko Mizutani
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Okyakusan
おきゃくさん
(Khách)

Mấy ngày trước anh Lerner tạt qua một hiệu thuốc nhỏ để mua đồ. Khi anh sắp rời đi, người phụ nữ tại đó gọi anh lại và nói.
Okyakusan, wasuremono-desu-yo.
(Quý khách để quên đồ này.)
Anh Lerner cảm ơn cô và nhặt gói đồ anh quên cầm lên. Sau đó anh nhận ra từ okyakusan có nghĩa là “khách” cũng được dùng để chỉ khách hàng.

Ngày hôm sau, khi anh đang chờ tại ga tàu, anh nghe thấy nhân viên nhà ga xưng hô với một trong các hành khách là Okyakusan. Một hành khách, anh đã được học, thì cũng được gọi là okyakusan. おきゃくさん。

Anh Lerner tự hỏi vì sao người Nhật gọi một khách hàng hoặc hành khách bằng cùng một từ khách; người sau thì không có liên quan tới việc thanh toán trong khi người trước thì có. Rồi Sensee nói rằng họ đều thuộc một loại – những người tạm thời ở trong một nhóm. Một khách hàng, ở một khía cạnh nào đó, là một người khách đối với cửa hàng và một hành khách là một người khách đối với công ty đường sắt.

*  *  *

Một okyakusan nằm trong một nhóm chỉ trong một thời gian nhất định, và sự thực này dẫn đến cách mà anh ta được đối xử. Vì anh ta không phải là một thành viên trong nhóm đúng nghĩa, anh ta được đối xử khác với các thành viên. Anh ta thường được đối xử thân thiện và rộng rãi; chủ nhà sẽ cho anh ta ăn đồ ăn ngon nhất mà họ có; okyakusan được mời ngồi tại vị trí ngồi trang trọng nhất và tắm trước, v.v. Nhưng anh ta không thể tham gia đầy đủ các hoạt động của thành viên trong nhóm. Ví dụ, một okyakusan thường không giúp rửa bát sau bữa tối; kể cả khi anh ta đề nghị, nữ chủ nhà sẽ không để anh ta làm.

Người nước ngoài sống tại Nhật thường hay cảm thấy họ không được chấp nhận vào nhóm người Nhật và cho là vì họ là người nước ngoài. Nhưng bản thân người Nhật cũng gặp khó khăn để được chấp nhận vào một nhóm mới. Thực tế, một okyakusan được đối xử như vậy bất kể việc anh ta là người Nhật hay người nước ngoài. Người nước ngoài được đối xử khác chủ yếu là vì họ là okyakusan trong xã hội Nhật Bản. Có nghĩa là người nước ngoài có thể được chấp nhận là thành viên trong nhóm nếu họ ngừng bị coi thành okyakusan. Việc này mất nhiều thời gian và yêu cầu thỏa mãn các điều kiện khác nhau phụ thuộc vào tính chất của nhóm họ muốn vào. Nghĩ về việc một người khách Nhật ngập ngừng tại cửa trước khi bước vào một căn nhà có thể giúp bạn hiểu một okyakusan nên xử sự như thế nào. Chủ nhà sẽ mời anh ta vào nhà bằng cách nói
Doozo oagari-kudasai.
(Mời vào.)
và người khách sẽ nói
Demo, ojama-deshoo-kara…
(Nhưng tôi sẽ làm phiền anh.)
Sau khi câu này được lặp lại vài lần, người khách sẽ quyết định “làm phiền” các thành viên trong gia đình. Đây không chỉ là sự khách sáo; nó cần thực hiện để cho thấy sự tôn trọng chân thành của okyakusan đối với nhóm và thể hiện nỗi lo rằng anh ta có thể sẽ làm phiền, hơn là giúp ích cho các thành viên trong nhóm khi tham gia với họ.

Ghi chú: Do bản gốc là tiếng Anh, nên có phân biệt rõ ràng về mặt nghĩa giữa từ “visitor” (khách đến thăm), “customer” (khách hàng), và passenger (hành khách). Còn trong tiếng Việt thì bản thân các từ đều chứa chữ “khách” rồi nên người Việt thường sẽ không thắc mắc gì với từ okyakusan như người phương Tây.

15/11/2020 / ~ Yappa ~

Công bốn, xin đi theo tình tiết – Chương 23

Công bốn, xin đi theo tình tiết

  • Tác giả: Ngũ Sắc Long Chương
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Chương 23 – Công hai thượng vị

Ta đang thấp tha thấp thỏm chuẩn bị chạy thoát thân, Ngọc Lam Yên lại nhíu mày, chán ghét quay đầu đi, dùng âm lượng không tính là cao nhưng vừa may có thể làm cho người ta nghe rõ nói: “Tốp người giang hồ này vì lên hình thực sự là dùng mọi thủ đoạn, ngay cả trong một y quán nhỏ như thế cũng có nhân sự mai phục trước, tiện kêu chúng ta trông thấy hiện trường hắn giết người hành hung.”

Hắn hiểu lầm, ta không có ý định dẫn dắt chú ý của hắn. Nhưng ta lại không thể chạy lên bộc bạch việc này, chỉ có thể im lặng không lên tiếng đứng ở nơi đó, cách mạng che mặt tìm chỗ cửa sau. Cửa có công chính quy ngăn cản, ta tất nhiên là ra không được, nếu từ phía sau chẩn đường này đi ra ngoài, ngược lại còn có con đường sống.

Kỳ dị chính là, Ngọc Lam Yên lại không phát huy tài thánh mẫu của hắn qua đây cứu lão đại phu kia, quăng xuống câu nói đó quay đầu muốn đi — chuyện này hoàn toàn bất đồng với biểu hiện khi hắn gặp phải loại cảnh tượng này tại văn phía trước. Tình tiết quyển sách này cơ bản thúc đẩy toàn dựa vào hắn khắp nơi rước họa cứu người, cho dù là con ma men trên đường hắn cũng phải vươn tay đỡ một phen, sao hôm nay đột nhiên đổi tính rồi?

Bất kể nói thế nào, bọn họ vẫn là đi nhanh thì tốt, tốt nhất đừng xung đột với ta cái gì —

Ảnh vệ! ta đột nhiên nhớ ra, Long Cửu là đi tìm Ngọc Lam Yên, bây giờ liệu có đã theo gần đây, đã nhìn thấy ta rồi hay không?

Không, y nếu tới ngược lại đúng lúc, ta vốn cũng không nguyện tha cho y sống thêm. Trên đường này có thứ gì có thể làm vũ khí… Đúng rồi, dao cầu cắt thuốc!

Ánh mắt ta theo quầy dài nhìn vào mấy thứ công cụ sấy thuốc để đó không dùng bên trong, tâm niệm chuyển động, tinh thần đã không yên đặt lên người đôi nhân vật chính ở cửa kia, thân thể không khỏi cũng nghiêng nghiêng về chỗ đó.

Trong khi đang nghiêng ấy, trước mắt ta bỗng xẹt một cái, tầm mắt vẫn bị mạng che mặt chặn đến mức có chút lờ mờ lập tức sáng sủa, một khuôn mặt tuấn tú tỏa ra quang huy và khí chất vương bá của nhân vật chính liền xuất hiện trước mặt ta. Ta theo bản năng kéo mạng che mặt, mới phát hiện ngay cả mũ cũng đã bị công một nắm trong tay.

Y thuận tay ném mũ màn ra, một tay nâng cằm ta lên, ánh mắt lưu chuyển, thán phục nói: “Thì ra phụ nhân người Hồ là trông như thế này, dường như so với nam nhi Trung Nguyên chúng ta càng giống nam nhân hơn!”

Xem như ngươi có nhãn lực, ta là giống nam nhân hơn ngươi! Ta giơ tay lên che má, ngửa đầu tránh tay y, lùi lại mấy bước liền muốn chạy về phía sau đường.

Bước chân mới lui, cánh tay vừa rồi nhường nhưng lại đuổi theo, không cho phép cự tuyệt nắm khuôn mặt ta, tay kia cũng nắm lấy cái tay che trước mặt ta. Long Hốt Quân cười mỉm nhìn ta nói: “Mặc dù là có chút nữ sinh nam tướng, nhưng da như tuyết tóc như mực, mày ngài răng trắng, cũng coi là giai nhân khó có được. Tiểu mỹ nhân, nếu ngươi muốn nhiều cơ hội lên sàn hơn chút, thay vì giết người tại đây, chi bằng theo trẫm vào cung. Phía sau quyển sách này của chúng ta đất diễn cung đấu rất nhiều, cam đoan ngươi có thể lên sàn…”

Ta quyết ý, đang định động thủ đánh lui y, cửa lại truyền đến thanh âm mang theo nhàn nhạt phiền chán của Ngọc Lam Yên: “Ngươi bây giờ nên ‘si luyến tận xương, ngoan ngoãn phục tùng, coi mỹ nhân thiên hạ đều như thổ mộc’ với ta, đừng thấy ai là muốn làm trên giường!”

Tiểu thụ kia không nhận ra ta? Ta liếc mắt một cái về phía cửa, lập tức lại chột dạ che đầu mặt. Hắn ngay cả nhìn cũng không nhìn về phía bên này, áo xanh tiêu điều, tịch mịch nói không nên lời, cũng phong lưu nói không nên lời.

Nếu ta là công chính quy, nhất định tuyệt không nhìn người nào ngoài hắn ra, huống chi người Hồ bất nam bất nữ giống như ta đây.

Long Hốt Quân lại giống như không chút nào để ý đau lòng tịch mịch của Ngọc Lam Yên, trên mặt đắp nụ cười lỗ mãng, cũng không biết là nói cho ai nghe: “Không sao, dù gì điểm moe của trẫm chính là phúc hắc thâm tình tra công, độc giả đều thích xem trẫm hoa tâm phong lưu. Tác giả bây giờ lại chưa viết đến chỗ này, trẫm chơi đùa thêm mấy mỹ nhân trở về, sau này tình tiết cung đấu cũng có thể viết càng phức tạp đầy đủ chút nha.”

Ấn tượng của ta đối với công chính quy này càng ngày càng kém, Ngọc Lam Yên lại dường như thành thói quen y cặn bã như vậy rồi, chỉ thản nhiên nói: “Tác giả đoạn này để chúng ta show ân ái như keo như sơn, ngươi đừng không có việc gì sinh sự.”

Long Hốt Quân khẽ cười một tiếng, tay nắm ta nhưng lại tăng vài phần lực: “Cũng không phải là chỉ có thể ‘show’ ân ái. Lúc ngươi có đất diễn lên sàn thì gây họa khắp nơi, dong dong dài dài đến mức khiến người ta hận không thể bóp chết; lúc chưa có đất diễn thì kéo khuôn mặt người chết cho trẫm xem, dường như người người đều nợ ngươi. So với ngươi, chỉ cần là một người bình thường đều đáng yêu vô cùng.”

Hắn lại xoay về phía ta, mị hoặc cười cười, nhẹ giọng hỏi: “Tiểu mỹ nhân, ngươi nói có phải hay không?”

Ta nín thở theo dõi y, nội lực thầm vận tới cánh tay không kia, từ trên váy lặng lẽ tháo xuống một đóa hoa châu trang điểm. Tay y dần dần hạ xuống dưới, đầu ngón tay ta cũng đã hơi gập, cửa bỗng truyền đến âm thanh nhàn nhạt vô hỉ vô bi của Ngọc Lam Yên: “Cửa đã tụ tập rất nhiều người chờ vây xem chúng ta. Ta đi ra trước, ngươi… lúc ra đừng ôm nữ nhân đó.”

Hắn bước ra ngoài, Long Hốt Quân cũng buông tay ra, nụ cười trên mặt đã thu lại không thấy chút nào, lộ ra bản sắc cay nghiệt bạc tình. Y quay người liền đi ra phía ngoài, cuối cùng trong khi liếc mắt một cái về phía ta, trầm thấp kêu một tiếng hướng không trung: “Người tới.”

Y vừa ra khỏi cửa, hai ảnh vệ áo đen che mặt liền không biết từ chỗ nào đi ra, đối diện đi về phía ta, trong miệng cung kính xưng: “Mời phu nhân theo chúng ta về cung.”

Ta lúc này mới từ phía dưới uy áp của nhân vật chính phun ra một hơi, lại nằm trên quầy ho khan vài tiếng, phun ra ứ huyết trong lồng ngực. Lão đại phu sau quầy kia đã không biết trốn đi đâu, chỉ có hai ảnh vệ đó dần dần ép lên.

Ta nửa tựa vào quầy, nhìn trường kiếm có cán vàng vỏ kiếm da cá mập, không nhịn được kéo khóe môi cười cười, hoa châu ở đầu ngón tay bắn ra, hai đóa hoa máu liền nở ra nơi cổ họng hai người kia.

Không chờ thi thể bọn họ chạm đất, ta đã đón thế rơi bước qua chính giữa hai người, khép toàn bộ hai thanh trường kiếm vào tay.

Kiếm tốt, vào tay như thu thủy, hàn khí xâm lông tóc.

Ta nâng kiếm thử phong nhận một lần trên bàn, quả nhiên có cái sắc bén thổi lông là đứt. Có bảo kiếm này nơi tay, đối phó Long Cửu liền thêm mấy phần chắc chắn.

Không chỉ là kiếm này, còn có miếng thịt trong bụng này. Ta cũng không tin Long Cửu một ngày mấy lần bắt mạch thay ta, cũng không biết đứa bé này là của y. Hừ hừ, tâm kế giỏi, tính toán giỏi, diễn xuất giỏi, đùa giỡn ta trong lòng bàn tay lâu như vậy, còn khiến ta không biết chuyện chút nào mang thai con y — không giết tên rợ này, ta há lại có mặt mũi làm người!

Y trăm phương ngàn kế làm ta mang thai đứa bé này, nhất định vô cùng để ý. Nếu thật sự đánh không lại y, cũng không ngại nhắm về phía bụng dưới đâm một kiếm. Chỉ cần dẫn tới y phân tâm một khắc, ta sẽ có cơ hội lấy tính mạng y! Xem chi tiết…

14/11/2020 / ~ Yappa ~

Công bốn, xin đi theo tình tiết – Chương 22

Công bốn, xin đi theo tình tiết

  • Tác giả: Ngũ Sắc Long Chương
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Chương 22 – Công một lên sàn

Không phải quân ta vô năng, mà là kẻ địch quá giảo hoạt.

Theo như thiết lập dạng động cơ vĩnh cửu đối với công trong quyển sách này, ta nếu thực sự không đồng ý, y sẽ thực sự dám làm liên tục cho đến khi ta đồng ý mới thôi.

Ta cẩn thận cân nhắc lợi hại, cảm thấy vẫn là kẻ thức thời là người tài giỏi. Chẳng qua chính là mặc trang phục nữ, mặc cũng mặc rồi, còn có gì không thể đồng ý.

Thế nhưng nghĩ thì dễ, nói ra lại không dễ như vậy, ta mấy bận mở miệng muốn nhận lời, đều bị thâm nhập bất thình lình của y đâm đến tan nát, hao hết khí lực, ra khỏi miệng cũng chỉ là một tiếng rên rỉ ngay cả chính mình cũng không rõ ý nghĩa.

Sau đó ảnh vệ khốn nạn kia liền vô cùng đắc ý tiến lùi ma sát trong cơ thể ta, nhắm một điểm mẫn cảm nhất ấy đâm lại đâm, từ trên cao nhìn xuống bộ dáng bởi vì khoái cảm quá độ co lại thành một cục, chỉ thở dốc vì tình dục của ta.

Tâm tư độc ác biết bao!

Ta há có thể khuất phục dưới loại người này!

Thừa dịp y tiết trong cơ thể ta, tạm thời không tinh lực lại hành hạ ta, ta cuối cùng tích lực đạo toàn thân, hô lên một tiếng: “Ta đồng ý!” Mặc dù dốc toàn sức lực, nhưng lúc thanh âm kia ra khỏi miệng lại là khàn khàn mơ hồ, ngay cả chính ta cũng phải phí một chút lực mới có thể phân rõ ra nói là gì.

Long Cửu cũng sáp đầu qua, hôn dày đặc má ta, muốn ta lặp lại lần nữa. Ta cúi đầu, chán ghét tránh đôi môi đè xuống của y, cực nhanh lại nói một lần “Ta đồng ý”. Y đột nhiên nở nụ cười, nửa người trên chống lên, kéo kéo thứ nửa mềm nửa cứng chôn giữa bắp đùi ta ra, hỏi bên tai ta: “Đồng ý cái gì?”

Theo cử động này của y, thứ đó lại lớn mấy phần, chống đến mức huyệt khẩu đã tê dại của ta lại đau chậm một trận. Ta lại thở hổn hển nhẫn nại một trận, mới nói ra được: “Đồng ý mặc trang phục..” Thứ trong bụng kia lại cử động mạnh một hồi, hại ta cũng hít một hơi lạnh, một câu lại không thể nói xong.

Y cúi người, môi gần như dán lên môi ta, một tay nhẹ nhàng vuốt ve trên hai má mặt ta, mập mờ nói ngay giữa răng môi ta: “Cứ nói ngươi đồng ý làm nương tử của ta…”

Việc này thực sự không thể đồng ý! Dù cho nhất thời tạm thích ứng lừa bịp y cũng được, nói ra lời này, tôn nghiêm của ta bày tại đâu? Y là công ba ta cũng là công bốn, so với y chỉ thấp hơn một cấp, nếu nói ra lời này, ta đây còn có mặt mũi nói chính mình là công ư? Ta căn bản là thành — thành nhân thê thụ!

Ta bất chấp, chỉ làm như thân thể này không phải là của mình, mặc y lăn qua lăn lại, cắn chặt răng, không lên tiếng nữa. Long Cửu khuyên lại khuyên, làm lại làm. Khi ta bởi vì chồng chất khoái cảm quá độ gần như thở hổn hển, một mặt không ngừng dùng đủ mọi góc độ xung kích chút thịt mềm ấy ở thành ruột ta, một mặt hứa hẹn bên tai ta, chỉ cần ta nói câu nói đó thì sẽ không làm nữa.

Lời nam nhân trên giường đều là không thể tin, nhưng có lời cho dù là giả cũng không thể nói. Vì thế ta kiên định bảo vệ điểm mấu chốt cuối cùng này của chính mình, vẫn không bị tiến công mãnh liệt và dụ hàng mềm giọng của y choáng váng đầu óc.

Về sau y vẫn là dừng lại, ôm ta nằm không nhúc nhích, nhẹ nhàng vuốt tóc ta, vùi đầu giữa hõm vai ta thì thào nói gì đó: “Ngươi mặc dù nhẫn tâm như vậy, ngay cả một câu hư ngôn cũng không chịu hứa với ta, ta cũng không nỡ thực sự làm ngươi bị thương…”

Đây là tiếng người ư? Có người da mặt dày như vậy nói ra lời như thế ư?

Bên ngoài một mảnh bóng đêm thâm trầm, ta cũng nhìn không thấy thần sắc trên mặt y, chỉ cảm thấy hai má y nóng hổi chôn trong hõm vai ta hơi có chút không thoải mái, trong hậu đình không có gì lại dường như có chút trống rỗng.

Loại cảm giác này hiển nhiên không bình thường. Sau đấy ta hoàn toàn tỉnh táo, ngẫm lại tình hình lúc y nói lời này, nghĩ như thế nào cũng cảm thấy không phải thật. Có lẽ là lần hôn mê nào đó có một giấc mộng kỳ quái như thế đi.

Sau đó y cũng không lại đề cập đến yêu cầu lộn xộn gì nữa, chẳng qua lại lần nữa hoá trang thành nữ tử, đội mũ màn, liền lái xe đi về phương nam.

Dọc đường phong cảnh hơi có chút quen thuộc, thành trấn cũng giống như từng ở, trong lòng ta liền sinh ra chút dự cảm xấu. Tối hôm đó lúc ăn cơm lại có thể ăn được vịt muối và đậu phụ sợi khô, mặc dù năng lực nhớ đường của ta chưa đạt tới xem qua là nhớ, thứ đã ăn lại là nếm qua sẽ không quên. Con vịt ấy giống y như mùi vị từng ăn dọc đường lúc ảnh vệ đưa ta về Xử La sơn, rõ ràng chính là đặc sản Tần Hoài!

Ta cũng ăn không trôi nữa, chỉ hỏi Long Cửu rốt cuộc muốn đi đâu. Y giấu giếm ta mấy ngày nay rồi, đến lúc này mới chịu thẳng thắn đáp: “Đi Phượng Hoàng sơn trang, chủ nhân và hoàng thượng bây giờ còn ở nơi đó đấy, đến khi đại hội võ lâm kết thúc hắn mới rời đi. Ta trước đi tìm chủ nhân lấy thuốc giải, sẽ mang ngươi tìm một nơi non xanh nước biếc ẩn cư.”

Tiểu thụ đó lại vẫn còn ở Giang Nam? Công chính quy chẳng lẽ không cần lên triều ư? Dù cho quyển sách này của chúng ta là tiểu thuyết đam mỹ, y chỉ yêu mỹ nhân không yêu giang sơn, thỉnh thoảng cũng phải về cung chờ đám đại thần hay là các vương gia ấy soán vị chứ? Một lần xuống Giang Nam xuống mấy tháng, đây cũng quá không có cảm giác khẩn trương, có phải còn định ở nơi đó ăn tết hay không?

Có người soán vị hay không tất nhiên là không liên quan tới ta, nhưng vạn nhất đến Cô Tô, không cẩn thận gặp phải Tiển Băng Nhận thì làm sao? Người này to gan lớn mật, lại có Bách Độ Sinh đó giả thần giả quỷ thay y, lúc trước đã dám lừa bịp quần chúng nói mình là nhân vật chính quyển sách tiếp theo, nếu biết sự tồn tại của đứa bé này, nhất định sẽ ép ta sinh hạ nó ra, đợi giết ta xong lại dựa vào huyết thống trên người đứa con này cưỡng đoạt ma giáo ta…

Long Cửu càng ở một bên đổ dầu vào lửa nói gì đó: “Bách Lý giáo chủ, ngươi đến Cô Tô không được tùy ý ra cửa, càng không được đổi bộ quần áo này. Dù sao ngươi là công bia đỡ đạn, mọi người nhận ra ngươi đều phải dựa vào ngươi tự giới thiệu, đeo mạng che mặt sẽ không bị người nhận ra. Vạn nhất chuyện ngươi có thai bị người ta bắt gặp, truyền tới tai chủ nhân và hoàng thượng, bọn họ thấy mới mẻ nhất định muốn tới tham quan một chút, vậy các độc giả nhưng đều sẽ biết ngươi bây giờ công chuyển thụ còn sắp sinh con.”

Không cần lấy độc giả làm ta sợ, cách lần lên sàn sau của ta còn có mấy tháng, tác giả sẽ không vô sự viết một nét công bia đỡ đạn ta.

Nghĩ như vậy lại hơi có chút xót xa trong lòng. Nhân vật lên sàn nào không hi vọng đất diễn của mình càng nhiều càng tốt? Nếu không phải tác giả nhất định bắt ta vì tiểu thụ chôn vùi ma giáo, ta cũng không đến nỗi vừa bắt đầu đã cự tuyệt đi theo tình tiết, lại càng không đến nỗi rơi vào tình cảnh như bây giờ.

Có điều việc đã đến nước này, oán giận cũng thế, ngồi chờ chết cũng thế, đều không phải là vì ta mà ra, vẫn là đi bước nào xem bước đó đi. Xem chi tiết…

09/11/2020 / ~ Yappa ~

To yuu-to… (Thế nên…?)

Nihongo Notes

  • Tác giả: Osamu Mizutani, Nobuko Mizutani
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

To yuu-to…
と いうと……
(Thế nên…?)

Mấy tuần trước chị Yoshida hỏi anh Lerner liệu anh có thể đến bữa tiệc tại nhà chị vào thứ bảy không. Anh Lerner đã lập kế hoạch đi Kyoto ngày hôm đấy, nên anh nói:
Sono hi-wa ikemasen. To yuu-to Kyooto-e ikanakereba narimasen.
có nghĩa là “Hôm đấy tôi không đi được. Lý do là vì tôi phải đi Kyoto.” Anh đã học cách diễn đạt to yuu-to mà anh hiểu là nó được dùng bằng cách đặt phía trước ý giải thích cho câu trước đó. Chị Yoshida hiểu ý anh, nhưng chị nói to yuu-to có gì đó là lạ.

Anh Takada đồng ý với chị và nói rằng anh Lerner đáng ra nên dùng to yuu-no-wa khi nêu lý do cho cái anh đã nói. Anh ấy bổ sung rằng to yuu-to được dùng khi yêu cầu người khác đưa ra lý do.

*  *  *

Hai cách diễn đạt về cơ bản được sử dụng cho các mục đích khác nhau. To yuu-no-wa (nghĩa đen là “Để nói thì”) được dùng khi đưa ra lý do cho mệnh đề phía trước. Ngược lại to yuu-to (nghĩa đen “nếu bạn nói…” hoặc “nếu tôi nói…”) được dùng để tiếp tục hoặc phát triển mệnh đề phía trước; nó tương ứng với cụm “thế nên…” hoặc “thế nên…?”

Nhưng cách sử dụng thực tế của hai cách diễn đạt này mang tới cảm giác khá khác nhau. Ví dụ ai đó nói rằng anh ta không thể đến vào ngày nào đó và bạn muốn biết vì sao. Cả hai hội thoại sau đều đúng về mặt ngữ pháp nhưng có vài điểm khác nhau về mức độ lịch sự.
I.
A: Sono hi-wa korarenai-n-desu-ga. (Hôm đấy tôi không đến được.)
B: To yuu-no-wa…? と いうのは……?
A: Kyooto-e iku-n-desu. (Tôi sẽ đi Kyoto.)
II.
A: Sono hi-wa korarenai-n-desu-ga.
B: To yuu-to…? と いうと……?
A: Kyooto-e iku-n-desu.
Người nói B nghe có vẻ bất lịch sự trong ví dụ I. Vì to yuu-no-wa được sử dụng để hỏi trực tiếp lý do, nó nghe có vẻ đòi hỏi. Trong các tình huống xã hội thường thì người ta hay thay bằng to yuu-to kể cả khi người đó muốn biết lý do. Và trong trường hợp này to iimasu-to hoặc to osshaimasu-to được sử dụng để nghe lịch sự hơn.

Nói to yuu-no-wa…? nghe giống như hỏi thẳng “Vì sao?” khi cảnh sát thẩm vấn nghi phạm hoặc giáo viên hỏi học sinh để chứng minh tính xác thực cho câu trả lời của cậu ta. Đặc biệt nên tránh dùng nó nếu câu hỏi liên quan tới những gì mà người nói có thể không muốn nhắc đến. Và, để lịch sự hơn, một người chỉ nên nói Soo-desu-ka (Vậy à?) hoặc Haa… (Vâng…?) và chờ người kia bắt đầu đưa ra lý do.

30/09/2020 / ~ Yappa ~

Thần phục – Chương 100

Thần phục

  • Tác giả: Yến Tử Hồi Thì
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Chương 100 – Ba trăm nghìn bất đắc dĩ

An Lý Mộc đưa cha mẹ băng qua đường cái, vừa đi vừa nói chuyện với bọn họ, mẹ anh trong lòng hoảng hốt, vươn tay kéo tay An Lý Mộc hỏi: “Đầu Gỗ, mẹ với ba con có phải thêm phiền cho con rồi phải không? Ba mẹ không có ý gì, chính là muốn hỏi một chút chuyện tai nạn của con định tính công bằng hay không…”

An Lý Mộc cười với ba mẹ anh, gật gật đầu: “Công bằng, rất công bằng, mẹ, tự con ở trường chính là học pháp luật, còn là cảnh sát, sao có thể không công bằng chứ? Nếu thực sự như vậy, con chắc chắn không chấp nhận đầu tiên, ba mẹ nói phải không?”

Mẹ An Lý Mộc nhìn sắc mặt con trai, thoáng yên lòng, nửa ngày lại ngẩng đầu hỏi: “Vậy Đầu Gỗ, lãnh đạo đó của con có phải không vui hay không?”

An Lý Mộc vừa kéo tay mẹ anh vừa đáp: “Không có, người lãnh đạo bọn con rất tốt, ông ấy là quan tâm con. Mọi người bình thường đối xử với con cũng không tệ, mẹ và ba cứ yên tâm đi, đừng bận tâm chuyện công việc của con.”

Ba An Lý Mộc theo phía sau rít tẩu thuốc, cúi đầu chẳng nói câu nào, đi đến bên cạnh một cái thùng rác gõ vào bên trong, mới lên tiếng: “Đầu Gỗ, ba mẹ không bận tâm công việc của con, ba với mẹ con chỉ muốn chữa khỏi chân con, ba chỉ nghĩ, nếu như người ta có thể bồi thường nhiều chút hay không? Đầu Gỗ, con là bị phế một chân, bồi thường chút như thế ngay cả tiền nhập viện suýt nữa không đủ…”

An Lý Mộc vẻ mặt bất đắc dĩ cười: “Ba, vụ án đó đã kết thúc rồi, người ta với chúng ta không thiếu nợ nhau. Chúng ta không nói chuyện này nữa, được không? Vả lại, ba nhìn lại chân con, thật ra đi chậm một chút cũng nhìn không rõ ràng bao nhiêu, ba mẹ, chớ bận tâm vì con, con biết hai người muốn vay tiền chữa khỏi hoàn toàn, nhưng tạm thời cũng không cần thiết, mau mau trả tiền hai người đã vay lại cho người ta, con cũng không biết hai người đã vay ai, vốn cuộc sống đang tốt biết mấy, hai người vừa vay một cái, áp lực của con đây liền lớn không ít.”

Mẹ An Lý Mộc ở bên cạnh bật thốt lên: “Ôi, bây giờ tiền này thật khó vay, người ta vừa nghe nói vay tiền đã không vui, đều nói bà con xa không bằng láng giềng gần lời này thực không giả, riêng chú thím Triển của con đã cho vay tám mươi nghìn, Tiểu Liên con bé…”

Ba An Lý Mộc ở phía sau vội vàng dùng tẩu thuốc chặn bà một cái, mẹ anh cũng biết mình nói nhiều, vội vàng im miệng. May mà An Lý Mộc không có truy hỏi, chỉ cười cười, để ý cha mẹ qua đường cái, đưa bọn họ về ký túc xá.

Đồng nhi lái xe theo sau một hồi lâu, câu được câu mất nghe bọn họ nói chuyện, An Lý Mộc cảm giác được đằng sau có người đi theo, đưa cha mẹ đi vài bước dừng lại, sau đó chậm rãi quay đầu, xe của Đồng nhi cũng ngừng theo, An Lý Mộc bây giờ đối với xe cũng có chút e ngại, anh đứng lại không đi tiếp nữa, Đồng nhi cười với anh, sau đó từ trên xe bước xuống. Đồng nhi hôm nay trang điểm là cái loại hình xinh đẹp lại thời thượng đó, hoàn toàn bất đồng với quần áo cố tình lộ hở hang ngày ấy, nhìn giống như là em gái nhà bên cạnh trang điểm thời thượng, cô ta cười duyên nhìn An Lý Mộc: “Anh cảnh sát, anh không nhớ em? Hai tuần trước, chính là vị trí đó, em thiếu chút nữa bị xe đụng phải, sau khi anh điều giải, người nọ bồi thường tôi mấy trăm đồng. Lần đó thật sự là cảm ơn anh nha.”

An Lý Mộc chậm rãi nhìn về phía vị trí đó, chậm rãi nghĩ lại, nửa ngày, anh cười cười với Đồng nhi, nói: “A, tôi nhớ ra rồi, thì ra là cô. Thật trùng hợp!”

Đồng nhi nghiêng đầu liếc nhìn cha mẹ An Lý Mộ, lộ ra vẻ mặt ngượng ngùng cười, “Không trùng hợp chút nào, em chính là chờ anh.”

An Lý Mộc sửng sốt, quay đầu nhìn nhìn cha mẹ đầy mặt nghi hoặc nhìn tới nhìn lui, có chút bất đắc dĩ giải thích: “Ba mẹ, đây là…” An Lý Mộc nghĩ nghĩ, anh còn thật không biết giới thiệu thế nào, bọn họ cũng không coi là người quen phải không?

Mu bàn tay Đồng nhi đang chìa ra, hơi không được tự nhiên uốn éo người, vừa nhìn chính là bộ dáng con gái nhà người ta xấu hổ, một đôi mắt quyến rũ chuyển đến trên mặt đất, nhỏ giọng nói câu: “Cô chú, cháu tên là Lăng Đồng, mọi người đều gọi cháu Đồng nhi…”

Cha mẹ nhà họ An cũng không rõ cô gái này có quan hệ gì với An Lý Mộc, nhưng mà nhìn bộ dáng khó xử của cô, cũng không tiện truy vấn, chỉ có thể máy móc gật đầu: “À, à, chào cháu chào cháu…”

Đồng nhi ngước mắt liếc nhìn An Lý Mộc, xoay đôi mắt ngập nước hỏi: “Anh cảnh sát, em có việc có thể tìm anh giúp hay không?”

An Lý Mộc lễ độ cười với cô ta, nói: “Tạm thời chỉ sợ không được, tôi phải đưa bọn họ về ký túc xá trước. Cô có chuyện gì? Tôi có thể bảo đồng nghiệp tôi giải quyết giúp cô.”

Đồng nhi nhấp miệng, hàm răng trắng như tuyết cắn cắn đôi môi đỏ au, không tình nguyện nói: “Việc này chỉ có anh cảnh sát có thể giúp, người khác sợ không được, nếu không như vậy được không? Ngày mai lúc anh tan tầm em chờ anh ở đây, anh nhớ đến có được không?”

Ba mẹ An Lý Mộc rõ ràng cảm thấy cô gái này có tình ý với con trai, cha mẹ đều là một lòng, huống chi tuổi tác anh bày ra đó, nay Đầu Gỗ chân cũng như vậy, bọn họ không dám thúc giục, thế nhưng trong lòng chung quy là sốt ruột, vừa thấy có cô gái xinh đẹp như vậy rõ ràng tỏ ý với con trai, trong lòng vẫn là rất vui mừng, vội vàng đẩy đẩy An Lý Mộc, nói: “Đầu Gỗ, con cứ nói được đi… Bất kể khi nào, tóm lại người ta một cô gái nhờ con, con là cảnh sát nhân dân giúp một tay có hề gì?”

An Lý Mộc hơi bất đắc dĩ, gật gật đầu với Đồng nhi, trước kéo cha mẹ liền đi, trên đường ba mẹ An Lý Mộc liền nói cô gái kia có tình ý với anh, An Lý Mộc vừa đi vừa nói: “Ba, mẹ, con gái nhà người ta điều kiện gì? Là lái xe thể thao, con chưa xứng với người ta? Đừng tự mình đoán mò, mau mau đi thôi.”

Vừa nghe An Lý Mộc nói như vậy, ba mẹ anh mới nhớ vừa rồi cô gái đó là từ trên xe bước xuống, ngẫm lại điều kiện nhà mình, ba mẹ anh cũng không dám nghĩ gì nữa, đừng nói chân con trai bây giờ không tốt, dù cho chân không làm sao, người ta chắc chắn cũng chướng mắt bọn họ.

An Lý Mộc sáng ngày hôm sau tiễn ba mẹ anh đi, nên nói đều nói với bọn họ, nhưng ba mẹ anh trên miệng đồng ý, sau khi về lại mượn tiền khắp nơi, dù sao chính là chết sống muốn xem vết thương ở chân cho con trai, An Lý Mộc cũng không muốn đả kích tính tích cực của bọn họ, chỉ có thể mặc bọn họ, nhưng lén gọi điện cho bạn bè người quen đã cho vay tiền, hứa hẹn nhất định sẽ trả lại.

Buổi chiều tan tầm, An Lý Mộc còn thực sự nhìn thấy cô gái tên là Đồng nhi ấy chờ ở vị trí cô ta suýt nữa bị đụng lần trước, thấy anh đi tới, Đồng nhi trực tiếp nghênh đón: “Anh cảnh sát, anh tan ca rồi?”

An Lý Mộc nhìn cô ta, mỉm cười gật gật đầu: “Chào cô, xin hỏi cô cần giúp chuyện gì?”

Ngón tay Đồng nhi quấn lọn tóc dài cuốn xoăn rủ trước ngực, cắn môi dưới nhìn An Lý Mộc một cái, nhỏ giọng hỏi: “Anh cảnh sát, anh có bạn gái chưa? Có muốn em giới thiệu đối tượng cho anh không?”

An Lý Mộc sửng sốt, lập tức vẻ mặt bất đắc dĩ, “Cảm ơn, tôi đã có đối tượng.”

Đồng nhi sửng sốt, kinh ngạc ngẩng đầu: “Không thể nào!”

An Lý Mộc gật đầu: “Thật sự có, hơn nữa tôi rất thích cô ấy. Cảm ơn,” nói xong, An Lý Mộc vòng qua Đồng nhi, đi thẳng.

Đồng nhi đứng tại chỗ ngẩn ra một lúc, vội vàng chui vào trong xe lấy tư liệu ra lật lại lật, tiếp theo gọi điện thoại xác nhận, kết quả sau khi tình báo mới nhất đưa qua, Đồng nhi xác định An Lý Mộc hiện tại chắc chắn không có bạn gái, nếu nói có, khẳng định cũng là bạn gái trước, Đồng nhi biết là ai, là Triển Tiểu Liên. Yến gia vì Triển Tiểu Liên mập mạp kia mới muốn làm cho An Lý Mộc chết.

Trong lòng Đồng nhi nói không ra cảm giác gì, đàn ông tình một đêm không biết dễ tìm bao nhiêu, đặc biệt mỹ nhân giống như cô ta đây, đàn ông đều là muốn tìm cách tiếp cận trước. Nhưng trước mặt An Lý Mộc, cái loại cảm giác ưu việt đó của Đồng nhi không biết sao lại không còn, cảm giác ánh mắt An Lý Mộc cho cô ta chính là cô ta là một người bình thường, anh nói chuyện với cô giao lưu với cô không phải là bởi vì cô là mỹ nhân, mà là vì cô là một công dân cần giúp đỡ.

Đồng nhi ngồi trong xe, cắn môi dưới nhìn bóng lưng An Lý Mộc chậm rãi rời đi, sau đó khởi động xe, đánh tay lái đi ra. Trở lại khách sạn, chuyện đầu tiên Đồng nhi làm chính là lấy ra ba trăm nghìn, Yến Hồi tại vấn đề tiền nong chưa từng bạc đãi bọn họ, Đồng nhi biết mình có tiền, cô ta ném hòm chứa tiền vào cốp xe, điện thoại một cái muốn địa chỉ nhà An Lý Mộc, trực tiếp lái xe qua. Xem chi tiết…

%d bloggers like this: