Skip to content
14/02/2016 / ~ Yappa ~

Dự án Danmei Database

Một trong những tin khá là sốc đối với với giới đam mỹ vừa qua, có lẽ chính là tin VN-Sharing đóng cửa. Thực ra tớ chủ yếu lướt VN-S là do đi tìm đam mỹ là chính, rồi comment để đánh dấu truyện tớ đã đọc.

Nói thật sau 2 lần sụp của VN-S thì tớ chẳng còn tí niềm tin gì với trang này nữa rồi :(

Thế nên tớ nảy ra ý định lập 1 trang dự án trên Wikia để có một chỗ để mọi người chuyên đăng truyện và bình luận. Tớ đang bắt đầu phát triển nó với tốc độ có lẽ khá là chậm chạp nhưng mọi người cũng có thể tham gia để đóng góp được rồi ^^

Nó đây:

http://vi.danmeidb.wikia.com

Dữ liệu của nó đang… hic hic… cực ít, vì đương nhiên chỉ với mình tớ thì không thể làm nên tất cả rồi :'( Nên tớ rất hi vọng nhận được sự ủng hộ và đóng góp của tất cả mọi người :D

Bạn có thể đóng góp bằng cách nào?

Nếu bạn chuyên convert truyện thì quá là tốt rồi. Bạn có thể tạo trang đăng các truyện convert của bạn lên đó.

Nếu bạn có edit/dịch truyện, cũng tốt nữa. Bạn có thể đăng văn án truyện lên đó và dẫn link tới blog mình

Bạn không thuộc hai loại trên? Không sao, bạn vẫn có thể đóng góp bằng cách tạo trang giới thiệu các truyện đã được edit.

Nói chung là có rất nhiều cách để đóng góp. Miễn là bạn đừng lấy thông tin rồi nhận vơ đấy là của mình là được ^^

07/02/2016 / ~ Yappa ~

Bạn muốn tớ làm gì trước?

Bạn có biết tớ có một cái lịch bất thành văn khi đăng nội dung trong blog không ^^

Lịch này đơn giản lắm
1. 1 hoặc 2 chương ngôn tình
2. 1 hoặc 2 chương đam mỹ
3. Nội dung bất kỳ khác 2 nội dung trên

Cái số 3 này có thể bao gồm sub 1 video, dịch 1 đoạn light novel, dịch 1 note của sách, dịch một dự án phiên ngoại truyện bất kỳ. Từ trước tới giờ thì tớ toàn chọn việc làm ở cái số 3 theo ý thích, hoặc đơn giản hơn là làm cái nào dễ nhứt :P Thế nên thành ra có nhiều dự án thuộc cái số 3 bị tớ bỏ rơi hơi bị lâu luôn >.<

Thế nên từ giờ tớ sẽ trao cho các bạn, những người đọc của blog tớ quyết định cái các bạn muốn xem, tức là muốn tớ làm trước khi đến bước số 3 phía trên. 1 đợt poll sẽ được mở cho tới thời điểm tớ xong chương đam mỹ thứ 2. Sau đấy tớ sẽ mở đợt mới. Và nội dung được vote nhiều nhất trong đợt đó sẽ được tớ thực hiện. Nếu nhiều phương án có cùng số vote thì tớ sẽ tự chọn 1 trong số đó. Trong trường hợp không có ai quan tâm đến poll thì tớ lại tiếp tục làm theo ý mình như trước thoai, há há XD~

Bình chọn đợt 30/7 là Tùy cậu, muốn làm cái nào trước cũng được

Mở poll đợt mới

Các bình chọn cũ

Trang: 1 2

23/08/2016 / ~ Yappa ~

Thần phục – Chương 60

Thần phục

  • Tác giả: Yến Tử Hồi Thì
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Chương 60 – Tránh cũng tránh không khỏi

Hình ảnh nên kiểm duyệt này nhanh chóng khiến người xung quanh vội vàng cúi đầu giả chết.

Toàn bộ thế giới đều lặng im, tất cả người thức thời tỏ vẻ không thấy cái gì, ngay cả chú bán ngọc té cũng cong mông nằm sấp trên mặt đất giả chết.

Triển Tiểu Liên: “…” Cầm thú này là xem ngọc hay là tập kích ngực?

Tình cảnh trước mắt này, mặc kệ là xem ngọc hay là cái gì, có một điểm là khẳng định, đậu hủ của Triển Tiểu Liên bị Yến cầm thú ăn rồi lại ăn.

Vì thế, trán Triển Tiểu Liên đồng thời tuôn ra gân xanh chữ thập, móng vuốt nhỏ được cắt sửa qua của cô “vù” một cái nâng lên, không chút do dự một cái tát lật qua, “Bộp!”

Mái tóc xốc xếch cực kỳ có hình tượng của Yến đại gia kia bị móng vuốt nhỏ của Triển Tiểu Liên vỗ tan tác.

Đương nhiên, vỗ xong rồi, Triển Tiểu Liên cũng hối hận, để hắn gặm một lát cũng sẽ không mất miếng thịt, tại sao khăng khăng làm vậy?

Yến Hồi chậm rì rì ngẩng đầu từ trước ngực Triển Tiểu Liên, biểu tình trên mặt thấy mà lông tơ toàn thân Triển Tiểu Liên lập tức dựng lên, cô run cầm cập chỉ vào một con ruồi bay qua, luống cuống tay chân cố sức gom áo bị xé rách lại, giảm bớt chỗ lộ hàng, miệng lắp bắp nói: “Gia, gia, hôm nay nóng, ruồi bọ ong mật gì gì đó đáng ghét nhất…”

Yến Hồi vươn tay, chậm rì sờ sờ miệng mình, sau đó móng vuốt sói kia chà da trước ngực Triển Tiểu Liên, moi ra viên ngọc đang đeo, lôi kéo, Triển Tiểu Liên không thể không ngoan ngoãn dán đến trước mặt hắn, Yến Hồi nhìn viên ngọc kia, chậm rãi nhếch khóe môi, nụ cười có phần hư hỏng có phần kỳ lạ ấy lại treo lên khóe miệng, phát ra một tiếng lòng vòng: “Nha ~”

Triển Tiểu Liên run run, cũng “a” theo một tiếng.

Tay Yến Hồi lại dùng sức lôi kéo, Triển Tiểu Liên chỉ có thể theo sợi dây có viên ngọc ấy tới sát trước mặt Yến Hồi, Yến Hồi vừa lòng nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn nghẹn đỏ bừng của nhóc béo, nói: “Ruồi bọ? Ong mật?”

Triển Tiểu Liên kiên trì gật đầu, chóp mũi mắt thấy sắp sát vào người Yến cầm thú rồi, cô liều cái mạng nhỏ muốn ngửa ra sau, cái chân run cầm cập, không phải vận may mỗi lần của cô đều tốt như vậy chứ, Yến cầm thú lần này chắc chắn lại muốn chém tay cô. Triển Tiểu Liên rơi lệ đầy mặt, cô quả nhiên bất cứ lúc nào cũng không thích hợp xuất hiện tại Thanh Thành, cô và Yến cầm thú thật sự là xung khắc! Read more…

21/08/2016 / ~ Yappa ~

Thần phục – Chương 59

Thần phục

  • Tác giả: Yến Tử Hồi Thì
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Chương 59 – Ban ngày ban mặt

Chú bán ngọc vừa nhìn thấy viên ngọc ấy mắt liền tỏa ánh sáng, “Quý cô, ngọc này có bán không?”

Con mắt Triển Tiểu Liên lườm chú ta: “Chú này, cháu là khách hàng.”

Chú bán ngọc chạy bên trong quầy cầm một dụng cụ xem ngọc chuyên dụng ra, vừa nhìn chằm chằm viên ngọc kia vừa nói: “Quý cô, viên ngọc này của ngài là ngọc tốt, không phải tổ truyền chính là dùng nhiều tiền làm, ngọc này bảo quản cũng tốt…”

Triển Tiểu Liên chỉ thiếu mắt trợn trắng, ba cô nói, viên ngọc này chính là ông mua cho cô làm quà lúc mới sinh, cô ra đời vậy trong nhà nào có điều kiện như bây giờ, nghèo muốn chết, còn giá đắt nữa, chắc là nói dối thôi, “Chú này, chú chỉ nói cho cháu chỗ chú có cái giống như viên ngọc này hay không thôi.”

Kết quả chú bán ngọc lắc đầu: “Cùng kiểu chắc chắn không có, trên đời này vốn không có thứ gì giống nhau, nhưng mà tôi có thể đề cử cho ngài một vài bảo vật trấn giữ cửa tiệm…”

Triển Tiểu Liên vừa nghe bảo vật trấn giữ cửa tiệm, đầu liền rối bòng bong, bảo vật có thể trấn giữ cửa tiệm chắc chắn rất đắt, cô còn làm sao mua về cho nhóc ngốc làm quà chứ, nhưng mà xem một chút không cần tiền mà, Triển Tiểu Liên vung cái tay nhỏ lên: “Vậy được, chú lấy đồ đến cháu xem thử đi.”

Chú bán ngọc vừa nghe, tưởng rằng thần tài tới, chủ yếu là miếng ngọc trên người cô nhóc này quá hiếm có, còn nghĩ không chừng thiên kim phú hào nhà ai cải trang vi hành đấy, tiếp đãi như khách quý: “Quý cô ngài xưng hô như thế nào? Mời đến phòng khách quý.” Read more…

20/08/2016 / ~ Yappa ~

Trầm nịch – Phiên ngoại 2 – Chương 5

Trầm nịch – Phiên ngoại

Đệ ngũ chương

Đẩy cửa Tĩnh Tâm trai ra, liền nhìn thấy Phùng Duy Châu quỳ ở nơi đó, vừa nhìn thấy y tới, Phùng Duy Châu dập đầu, cả người thành tư thế sấp xuống. Ngũ Tử Ngang đóng cửa, Phùng Duy Châu lập tức lên tiếng khẩn cầu: “Nhiếp chính vương bệ hạ, xin ngài tha Khoa Thấm, hắn tuổi nhỏ không hiểu chuyện, đều là thuộc hạ dạy bảo không tận sức mới có thể khiến hắn làm ra tội lớn mạo phạm nhiếp chính vương bệ hạ, xin nhiếp chính vương bệ hạ nể mặt thuộc hạ trung tâm với ngài, tha hắn.” Nói xong, Phùng Duy Châu lại dập đầu ba cái.

Ngũ Tử Ngang đi qua ngồi xuống, thân thể Phùng Duy Châu lập tức chuyển phương hướng, đối diện nhiếp chính vương bệ hạ. Có người đẩy cửa tiến vào bưng nước trà tới cho nhiếp chính vương, sau đó lại khom người lui ra, cũng đóng kín cửa. Read more…

12/08/2016 / ~ Yappa ~

Trầm nịch – Phiên ngoại 2 – Chương 4

Trầm nịch – Phiên ngoại

Đệ tứ chương

Ngũ Tử Ngang hiểu tính tình Phùng Duy Châu , nếu quả thật là như y đoán, Phùng Duy Châu dám chắc nói không nên lời. Nhưng Phùng Duy Châu lại là bộ dáng rất khổ sở, Ngũ Tử Ngang cũng không đành ép hắn, nói: “Ngươi đi xuống trước, Khoa Thấm Khả Thập nhất định muốn ngươi cùng hắn đi Đột Quyết, vậy bản vương phải hỏi trước rõ ràng hắn tại sao muốn làm như vậy, sau đó bản vương sẽ tìm ngươi.”

“Nhiếp chính vương bệ hạ…” Phùng Duy Châu luống cuống, muốn nói cái gì, bị Ngũ Tử Ngang giơ tay lên cắt ngang.

“Trong lòng bản vương có tính toán, ngươi đi xuống trước đi.”

“Nhiếp chính vương bệ hạ, là thuộc hạ giáo dục không tận sức, a Thập vẫn còn con nít, không hiểu gì cả.” Mặc dù không muốn cùng Khoa Thấm Khả Thập về Đột Quyết, nhưng lời nói của Phùng Duy Châu vẫn vô cùng bảo vệ đối phương, chỉ sợ nhiếp chính vương có gì hiểu lầm Khoa Thấm Khả Thập.

Ngũ Tử Ngang gật gật đầu: “Bản vương biết, ngươi đi xuống trước đi.”

Không thể không đi, Phùng Duy Châu hành một đại lễ, khom người lui ra. Ngũ Tử Ngang quay trở lại ngồi yên, rất nhanh, cửa vừa mới đóng chưa được bao lâu bị người đẩy ra, một người đi nhanh đến.

Đi tới chỗ cách Ngũ Tử Ngang mấy bước, hắn quỳ xuống, dập đầu: “Nhiếp chính vương bệ hạ, xin ngài cho phép Phùng đại ca cùng ta đi Đột Quyết.”

Trong phòng không có ai hầu hạ, Ngũ Tử Ngang rót chén trà nóng cho mình. Bưng lên, y dùng nắp chén gạt gạt lá trà, sau đó chậm rãi uống một ngụm. Dường như rất hài lòng mùi vị của trà này, y còn rất thoải mái mà thở hắt ra.

Khoa Thấm Khả Thập quỳ ở nơi đó cúi đầu, toàn thân căng ra. Ngũ Tử Ngang uống mấy ngụm trà, lúc này mới giương mắt nhìn về phía người quỳ ở nơi đó, chậm rãi nói: “Khoa Thấm, bản vương biết ngươi là được Phùng thượng thư mang về, đối với hắn đương nhiên có loại tình cảm báo ơn. Nhưng Phùng thượng thư quản lý Lại bộ, há có thể nói đi là đi. Nếu bản vương cứ như vậy đồng ý với ngươi, vậy sau này người nào cũng có thể đến đòi đại quan triều đình về nhà với bản vương, thế bản vương còn quản lý triều đình làm sao, thay hoàng thượng san sẻ thế nào?”

Khoa Thấm Khả Thập ngẩng đầu, lưng eo thẳng tắp, ánh mắt như ngọn đuốc nói: “Nhiếp chính vương bệ hạ, ta có tình cảm báo ơn với Phùng đại ca, nhưng đây không phải là nguyên nhân ta muốn Phùng đại ca đi Đột Quyết với ta. Nếu ta chỉ là muốn báo ơn, vậy ta trở lại Đột Quyết, làm Đột Quyết vương, giải quyết nỗi lo trong lòng Đại Đông, cũng chính là báo ân tình Phùng đại ca cứu ta. Ta sở dĩ muốn Phùng đại ca cùng ta về Đột Quyết, không chỉ là bởi vì hắn quả thật có thể giúp đỡ ta, càng là bởi vì ta thích hắn!” Những lời này, Khoa Thấm Khả Thập nói rất lớn, tựa hồ muốn nói cho ai phía ngoài nghe.

Sắc mặt Ngũ Tử Ngang lập tức sa sầm, buông chén trà xuống.

Khoa Thấm Khả Thập không có bị khí thế của Ngũ Tử Ngang áp đảo, trái lại kiên định hơn nói: “Nhiếp chính vương bệ hạ, ta thích Phùng đại ca, ta và Phùng đại ca đã chung đụng như vợ chồng. Ta phải về Đột Quyết, sao có thể bỏ hắn một mình ở đây. Còn xin nhiếp chính vương bệ hạ có thể tác thành!” Khoa Thấm Khả Thập dập đầu một cái.

Tay Ngũ Tử Ngang đặt trên bàn, làm ra một chút âm thanh. Âm thanh này không lớn, nhưng nghe vào trong tai người khác lại lại khiến tâm can run lên. Sắc mặt Khoa Thấm Khả Thập thay đổi, mím chặt miệng.

“Chung đụng như ‘vợ chồng’?” Ngũ Tử Ngang hừ lạnh một tiếng, “Bản vương sao lại cảm thấy là ngươi đơn phương?”

Trong mắt Khoa Thấm Khả Thập hiện lên vẻ bi thương, lớn tiếng nói: “Không phải! Phùng đại ca cũng thích ta, chẳng qua là hắn luôn cảm thấy tuổi hắn lớn hơn ta, nói cái gì mà không thể làm chậm trễ ta, không thể để ta bị người ta chê cười. Nhiếp chính vương bệ hạ! Ta thừa nhận là ta không chịu buông tay, nhưng ta dám cam đoan trong lòng Phùng đại ca có ta!”

“Có ngươi?” Ngũ Tử Ngang không động đậy nói: “Trước không nói ngươi và hắn đều là nam tử. Phùng Duy Châu là thượng thư triều này, ngươi lại là hắn cứu về. Bây giờ ngươi và hắn có tầng quan hệ này, người ngoài sẽ không quản ai thích trước, chỉ biết hắn làm quan không nghiêm, không biết giữ chừng mực.”

“Nhiếp chính vương bệ hạ!” Khoa Thấm Khả Thập gầm nhẹ, “Ngài sao có thể nói hắn như thế! Hắn làm quan nhiều năm, lại là môn sinh của ngài, ngài chẳng lẽ còn không biết hắn là người như thế nào sao? Là ta thích Phùng đại ca trước, cũng là ta khăng khăng muốn Phùng đại ca.”

“Nói như thế không phải là ngươi ép buộc hắn?” Ngũ Tử Ngang càng không có hòa nhã, “Ngươi ép buộc hắn ủy thân với ngươi, ngươi còn dám đòi người với bản vương. Khoa Thấm Khả Thập, bản vương sẽ không để cho Phùng Duy Châu theo ngươi đi Đột Quyết. Bản vương bằng lòng ủng hộ ngươi trở thành Đột Quyết vương, nhưng cũng có thể ủng hộ người khác, không phải không thể là ngươi.”

Khoa Thấm Khả Thập đứng lên, hai đấm nắm chặt: “Nhiếp chính vương bệ hạ có thể ủng hộ người khác, nhưng ta dám nói ta là người chọn lựa thích hợp nhất. Chỉ cần nhiếp chính vương bệ hạ để Phùng đại ca cùng ta về Đột Quyết, Khoa Thấm Khả Thập lấy hùng ưng trên thảo nguyên để thề, tuyệt đối không phản bội nhiếp chính vương bệ hạ!”

“Ngươi đây là đang uy hiếp bản vương sao?” Ngũ Tử Ngang lạnh lùng cười, đột nhiên thần sắc lạnh lùng hô: “Người tới!”

Thị vệ tiến vào.

“Bắt hắn cho bản vương!”

Đám thị vệ xông tới đè Khoa Thấm Khả Thập. Khoa Thấm Khả Thập không có giãy giụa, chỉ hô lớn: “Vương gia! Trái tim của ta đối với Phùng đại ca trời đất có thể chứng giám, xin vương gia tác thành!”

“Giải xuống!”

Đám thị vệ giải Khoa Thấm Khả Thập rời khỏi thư phòng. Khoa Thấm Khả Thập quay đầu lại hô to: “Vương gia! Từng chữ ta nói đều thật lòng, xin nhiếp chính vương bệ hạ tác thành!”

Khoa Thấm Khả Thập bị giải đi rồi, một tên thị vệ tiến vào hỏi: “Vương gia, xin hỏi giải hắn đi nơi nào?”

Trên mặt Ngũ Tử Ngang đã khôi phục yên ả, rất tùy ý nói: “Giải vào trong cung đi, tạm thời giam giữ ở ‘Tề Tâm các’.”

“Dạ.”

Tên thị vệ kia đi rồi, còn rất cẩn thận đóng cửa thư phòng lại cho vương gia. Chẳng qua lúc này Ngũ Tử Ngang vẫn có thể nghe thấy tiếng la của Khoa Thấm Khả Thập đi xa.

“… Xin nhiếp chính vương bệ hạ tác thành…”

“Két!”

Cửa bị người hoang mang đẩy ra, Phùng Duy Châu sắc mặt trắng bệch đứng ở cửa, quỳ luôn xuống: “Nhiếp chính vương bệ hạ! Xin ngài tha Khoa Thấm. hắn tuổi nhỏ không hiểu chuyện, nếu lời nói của hắn xúc phạm ngài, còn xin ngài có thể tha thứ hắn.” Nói xong, Phùng Duy Châu liền dập đầu.

Ngũ Tử Ngang thản nhiên nói: “Duy Châu, tiến vào. Ngươi một quan lớn quỳ ở nơi đó dập đầu với bản vương xem là gì? Để cho người khác nhìn thấy lại thêm một tội trạng cho bản vương.”

Thân hình Phùng Duy Châu không vững đứng lên, vào thư phòng, đóng cửa lại, sau đó lại bịch một tiếng quỳ xuống.

“Xin nhiếp chính vương bệ hạ tha thứ Khoa Thấm. Thuộc hạ nguyện chịu tội thay hắn.”

Trong mắt Ngũ Tử Ngang thoáng qua ý cười, nhưng trên mặt lại là nghiêm túc như cũ. Y đứng dậy đi tới trước mặt Phùng Duy Châu, cũng không có cho đối phương đứng dậy, mà là hơi có vẻ không vui nói: “Bản vương mặc kệ giữa ngươi và hắn có chuyện gì, nhưng hắn cũng dám đến đây uy hiếp bản vương. Duy Châu, ngươi theo bản vương nhiều năm như vậy, nên hiểu rõ tính nết bản vương, bản vương là cái loại người có thể để người ta uy hiếp đó sao?”

Thân thể Phùng Duy Châu lung lay, vội vội vàng vàng dập đầu: “Xin nhiếp chính vương bệ hạ tha thứ hắn, là thuộc hạ dạy bảo không chu đáo, xin nhiếp chính vương bệ hạ tha thứ hắn, thuộc hạ nguyện chịu phạt thay hắn.”

“Bản vương còn có chuyện quan trọng, về cung trước. Còn việc chọn Đột Quyết vương, bản vương lại suy nghĩ một chút.” Nói xong, Ngũ Tử Ngang liền mở cửa đi ra, Phùng Duy Châu hốt hoảng đứng lên đuổi theo.

“Nhiếp chính vương bệ hạ!”

“Nghĩ kỹ nên giải thích với bản vương thế nào ngươi lại đến gặp bản vương.” Không quay đầu lại nói một câu, Ngũ Tử Ngang mang người rời đi. Phùng Duy Châu mềm nhũn ngồi dưới đất, đau khổ nhắm mắt lại. Read more…

04/08/2016 / ~ Yappa ~

Thần phục – Chương 58

Thần phục

  • Tác giả: Yến Tử Hồi Thì
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Chương 58 – Ngọc

Bởi vì mấy tiếng ho của Mục Hi, trong lớp bị khử trùng toàn diện, Triển Tiểu Liên ngồi trong phòng học mùi nước khử trùng vô cùng nồng, biểu lộ đồng tình sâu sắc với Mục Hi.

Mục Hi bị chú cô ấy dắt về nhà, Triển Tiểu Liên đứng ở cửa phòng học khua tay cười trên nỗi đau của người khác với cô ấy: “Nhóc ngốc, khỏi thì mau trở về ha!”

Mục Hi lườm cô, tức giận đi.

Triển Tiểu Liên bây giờ càng ngoan hơn, chỉ ngóng trông căn bệnh truyền nhiễm khủng bố này nhanh chóng qua, cô bị nhốt ở trường học thật nhiều ngày không ra khỏi cửa trường, An Lý Mộc thực ra mỗi ngày đều qua đây, chắc chắn vào không được, hai người cách hàng rào nói chuyện, An Lý Mộc giúp cô rửa hộp cơm các loại sẽ trở về.

Triển Tiểu Liên vẫn khoe khoang với An Lý Mộc cô không bị ốm, đồ lười biếng này một chút cũng không cảm thấy để An Lý Mộc đặc biệt qua đây rửa hộp cơm cho cô có gì xấu hổ, giống như cô chỉ cần không bị ốm, An Lý Mộc làm gì cho cô đều là đương nhiên.

Ba Triển Tiểu Liên thường xuyên gọi điện cho giáo viên chủ nhiệm của cô, chỉ hỏi tình huống thân thể, nghe nói không có việc gì an tâm. Mắt thấy còn có nửa học kỳ sẽ thi đại học, Triển Tiểu Liên vạn năm không thay đổi đang cầm tiểu thuyết ngôn tình của cô xem, người ta học một ngày một đêm, cô xem tiểu thuyết xem đến trời đất quay cuồng.

Mục Hi khỏi bệnh đi học lại, lập tức liền vùi đầu vào học tập, Triển Tiểu Liên không có người chơi cùng cô, một mình buồn chán sờ sờ mũi, tiếp tục xem tiểu thuyết ngôn tình của cô.

Nguyện vọng đại học bị đưa lên báo cáo ngày, Triển Tiểu Liên đưa bảng nguyện vọng cho ba cô, chuyên ngành đều là ba cô điền, Triển Tiểu Liên chỉ cần đưa bảng nguyện vọng từ trong nhà cho giáo viên là được, căn bản không cần cô quan tâm. Read more…

Theo dõi

Get every new post delivered to your Inbox.

Join 2 284 other followers

%d bloggers like this: