Bỏ qua nội dung
27/02/2020 / ~ Yappa ~

Domain tieuxuyen.com đang bị block trên Facebook

Ôi tin không lành rồi cả nhà. Không hiểu vì lý do gì mà link tieuxuyen.com của tớ bị vi phạm Tiêu chuẩn cộng đồng của Facebook rồi huhuhu 😭😭😭

Hậu quả là các video sub đăng lên Facebook đang bị block theo không thể xem được.

Vụ này tớ đã từng có kinh nghiệm xử lý vì bên TTV cũng từng bị chặn link như vậy. Nên hi vọng mọi người có thể cùng hỗ trợ unblock domain giúp tớ nha :((((

Tình trạng hiện tại là khi share link web tớ tại Messenger, đăng status hoặc comment Facebook có chứa chữ tieuxuyen.com thì đều không thể gửi đi được.

Cách xử lý sẽ là vào trang sau:
https://developers.facebook.com/tools/debug/?q=tieuxuyen.com

Nếu bạn nhìn thấy dòng sau đây thì có nghĩa domain vẫn đang bị block

We can’t review this website because the content doesn’t meet our Community Standards. If you think this is a mistake, please let us know.
Chúng tôi không thể xét duyệt trang web này vì nội dung không tuân thủ Tiêu chuẩn cộng đồng của chúng tôi. Nếu bạn cho rằng đây là sự nhầm lẫn, vui lòng cho chúng tôi biết.

Mọi người sẽ bấm vào chữ let us know hoặc cho tôi biết, Facebook sẽ mở một form để điền. Tại đây các bạn có thể tự điền giải thích cho Facebook biết liên kết dẫn tới trang này không hề có vấn đề gì vi phạm quy định của Facebook nhé.

Nội dung điền có thể viết như sau, nhưng nên viết theo giọng văn của bạn để tránh Facebook hiểu nhầm là copy and paste nha.
– Đây là trang blog cá nhân, nội dung đều tuân thủ Tiêu chuẩn cộng đồng của Facebook
– Việc không xét duyệt là một sự nhầm lẫn
– Nếu có thể thì bạn hãy tự viết thêm lý do gì mà bạn cho là hợp lý

Cảm ơn mọi người. 😢

07/02/2016 / ~ Yappa ~

Bạn muốn tớ làm gì trước?

Bạn có biết tớ có một cái lịch bất thành văn khi đăng nội dung trong blog không ^^

Lịch này đơn giản lắm
1. 1 hoặc 2 chương ngôn tình
2. 1 hoặc 2 chương đam mỹ
3. Nội dung bất kỳ khác 2 nội dung trên

Cái số 3 này có thể bao gồm sub 1 video, dịch 1 đoạn light novel, dịch 1 note của sách, dịch một dự án phiên ngoại truyện bất kỳ. Từ trước tới giờ thì tớ toàn chọn việc làm ở cái số 3 theo ý thích, hoặc đơn giản hơn là làm cái nào dễ nhứt :P Thế nên thành ra có nhiều dự án thuộc cái số 3 bị tớ bỏ rơi hơi bị lâu luôn >.<

Thế nên từ giờ tớ sẽ trao cho các bạn, những người đọc của blog tớ quyết định cái các bạn muốn xem, tức là muốn tớ làm trước khi đến bước số 3 phía trên. 1 đợt poll sẽ được mở cho tới thời điểm tớ xong chương đam mỹ thứ 2. Sau đấy tớ sẽ mở đợt mới. Và nội dung được vote nhiều nhất trong đợt đó sẽ được tớ thực hiện. Nếu nhiều phương án có cùng số vote thì tớ sẽ tự chọn 1 trong số đó. Trong trường hợp không có ai quan tâm đến poll thì tớ lại tiếp tục làm theo ý mình như trước thoai, há há XD~

Bình chọn đợt 09/11 là Tùy cậu, muốn làm cái nào trước cũng được

Mở poll đợt mới

Các bình chọn cũ

Trang: 1 2

20/03/2020 / ~ Yappa ~

Na là một cơn điên – Lời tựa

Na là một cơn điên

  • Tác giả: Tạ Na
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Lời tựa
Việc Tạ Na ra sách là tôi khuyến khích

~ Hà Cảnh ~

Việc Tạ Na ra sách là tôi khuyến khích. Tạ Na năm nay tròn mười tám tuổi (Qua sinh nhật năm nay cô ấy liền tuyên bố chính mình tròn mười tám, còn nói sau này mỗi năm đều tròn mười tám, đáng giận chính là dường như cũng không thể coi là nói dối), trong cuộc đời phía trước của cô ấy đã xảy ra rất nhiều chuyện không đáng tin, khi bạn bè chúng tôi tụ họp nếu thấy tẻ nhạt, chúng tôi sẽ lôi các câu chuyện không đáng tin của Na Na ra để làm không khí vui vẻ, mỗi lần đều đạt được hiệu quả tốt vô cùng. Được hoan nghênh nhất trong đó có series đi chơi Thái Lan, series ôm ôm và series gây chuyện giao thông, nghe bao nhiêu lần mọi người vẫn vẫn ngặt nghẽo. Có một ngày tôi thấy Na Na rất nghiêm túc xem một quyển truyện cười nhạt, tôi nói với cô ấy sách như thế có gì để xem, câu chuyện của em mà viết ra, còn nhạt nhẽo hơn ấy! Người nói vô ý, người nghe để tâm, ngày hôm sau nữa đã thấy Na Na gỡ túi giấy đựng rác của người ta trên máy bay viết chữ, hỏi cô ấy làm gì, cô ấy nói viết sách.

Chưa từng có nghệ sĩ nào có thể không để ý gì công khai các điểm không đáng tin cậy của mình, đặc biệt là nữ nghệ sĩ. Tạ Na tuyệt đối là một đóa hoa lạ. Mỗi lần mọi người kể chuyện xấu của cô ấy, hăng say nhất chính là bản thân cô ấy. Biết được cô ấy viết sách tôi có hai lo lắng, một là lo lắng cô ấy viết bản thân thành một người bình thường khác, hai là lo lắng đứa bé này bút lực không đủ, viết thành một người không bình thường nhưng cũng không xuất sắc. Nhìn thấy bản thảo tôi yên tâm rồi, Tạ Na viết thật đúng là có chút thú vị, mặc dù chữ nhe nanh múa vuốt viết trên giấy đủ mọi chất liệu rất khó nhìn ra, lúc gõ vào có độ khó tương đối, nhưng hiếm thấy chính là bạn sẽ cảm thấy chữ viết của cô ấy dường như cũng đang biểu diễn, nhạc đệm thật nhiều khiến bài văn vô cùng sống động, hơn nữa câu chuyện của cô ấy viết lên giấy biến thành văn tự lại có thể không hoàn toàn che giấu hay tô đẹp, những điều này phân tán tới dân gian sẽ cung cấp tài liệu dạy học cảnh báo sinh động biết bao cho thanh thiếu niên đang trưởng thành! Đương nhiên cũng sẽ bởi vì sự đặc biệt và chân thành của cô ấy khiến người không quá thích Tạ Na, hiểu Tạ Na coi cô ấy là bạn bè.

Từ khi Na Na tiến vào cuộc sống của chúng tôi, thêm không ít phiền toái cho chúng tôi, cũng mang đến rất nhiều niềm vui cho chúng tôi. Đôi khi thực sự hận không thể chưa từng quen biết cô ấy, nhưng mỗi lần chỉ cần có chuyện vui, lại tự nhiên nghĩ tới việc chia sẻ với cô ấy. Điểm tốt nhất của cô ấy là chân thật, trong giới giải trí đều là người rất nặng lòng tham, nhưng không mấy ai có thể ồn ào khắp nơi nói muốn cái này muốn cái kia như Tạ Na, cũng không có ai sẽ bày hết suy nghĩ ra bên ngoài như cô ấy. Bạn đừng hy vọng cô ấy sẽ có cử chỉ khiêm nhượng gì, nhưng cô ấy cũng tuyệt đối sẽ không lén lút làm hại ai. Mỗi lần nhìn thấy ai nhỏ yếu hoặc bất hạnh, rơi lệ đầu tiên cũng chính là cô ấy. Vẫn là một đứa bé ngoan rất lương thiện. Cho nên cho dù cô ấy thường thường kêu gào nói sớm muộn sẽ chiếm lĩnh địa vị giang hồ giới chương trình tạp kỹ của tôi, tôi cũng vẫn “tạm” qua lại với cô ấy, trong lòng thực ra là không tin cô nhóc điên như cô ấy có thể làm được. Không ngờ, ngày này thực sự đã tới, tới còn nhanh như vậy!

Cá nhân thành ý đề cử chương “Diệp vị ương”. Bởi vì đây là Tạ Na bình thường bạn không hay có thể nhìn thấy trên màn hình. Mặc dù Na Na thường thường kêu gào muốn đẩy chị em này kia vào biển hồ sông suối, sau đó sống hạnh phúc với bạn trai hoặc chồng của bọn họ, nhưng đấy thật ra là một loại phương thức cô ấy biểu lộ sự tán thưởng đối với bạn bè. Trong lòng cô ấy chân chính để ý một người đó. Quãng ngày dư luận xôn xao ấy, Na Na không thể thổ lộ hết với người trong nhà, cũng nói không hả giận được với đám bạn chúng tôi, cô gái nhỏ một mình ở trong phòng cạn một bình rượu vang đỏ, hơn năm giờ suy nghĩ gọi điện cho một chị em đang thất tình, nghe người khác thảm hơn mình nhất định sẽ khá hơn rất nhiều. (Tâm tính kiểu gì vậy?) Gọi qua lại là nam tiếp, hai người ấy lại hòa hảo rồi! Tạ Na phiền muộn tới mức khóc to, Na Na như vậy bạn chắc chắn chưa từng nghĩ đến.

Tạ Na nổi tiếng rồi, nhưng cô ấy vui vẻ hay không chỉ có mình cô ấy biết. Mấy người chúng tôi trong sinh mệnh gặp được Tạ Na thật ra là có phúc, thử nghĩ còn có ai có thể hai mươi bốn giờ không ngừng làm nóng bầu không khí cho bạn. Hôm nay cô ấy mạo hiểm để người trong thiên hạ nhìn thấu cô ấy ra quyển sách này làm nóng bầu không khí, xin nhất định ủng hộ cô ấy!

15/03/2020 / ~ Yappa ~

【Xuyên nhanh】 Ta ba ba không có khả năng biến thái như vậy – Convert

Tên gốc 【快穿】我的粑粑不可能那么变态
Hán Việt 【Khoái xuyên 】 Ngã đích ba ba bất khả năng na ma biến thái
Tác giả Đạm Họa Thư Mặc
Thể loại Ngôn tình, xuyên nhanh, sắc

Xem chi tiết…

05/03/2020 / ~ Yappa ~

Công bốn, xin đi theo tình tiết – Chương 19

Công bốn, xin đi theo tình tiết

  • Tác giả: Ngũ Sắc Long Chương
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Chương 19 – Các ngươi tiếp tục hiểu

Y là công ba?

Y lại là công ba?

Y sao có thể là công ba!

Giáo chủ ma giáo giống như ta đây muốn nhân tài có nhân tài, muốn thân phận có thân phận, muốn tính cách có tính cách, muốn đặc sắc có đặc sắc mới chỉ là một công bốn; ảnh vệ không hề có độ nhận biết, cả đầu tiểu thụ ngay cả nhân cách của chính mình cũng không có đó, là thế nào lên làm công ba?

Không thể nào! Y dựa vào cái gì!

Ta thật sự khó ức chế phẫn uất trong lòng, buột miệng hỏi: “Ngươi quả thật là công ba? Có chứng cớ không?” Ai chẳng biết tác giả chưa từng viết tên thân phận của công ba, cho dù là một người qua đường Giáp muốn giả mạo cũng hết sức dễ dàng, y nói y là công ba, thì thật sự là công ba?

Ảnh vệ kia nghe thấy, lại chỉ nhìn ta thật sâu, trong thần sắc hoàn toàn không có hoảng hốt bị người ta vén ra gốc gác, khóe miệng lại vẫn nhếch cười. Y bất thình lình sấn đến gần ta, một tay như diều hâu vồ thỏ tóm lấy tay phải ta, theo ngực y một đường đè xuống, đến khi đè lên một vật dù chưa hoàn toàn dựng lên, cũng đã thấy cương mãnh cực đại.

Năm ngón tay y khẽ úp lại, liền giam tay ta phía trên vật kia, cảm thụ sức nóng nó lan ra và tính đàn hồi của cơ bắp phía dưới, vẻ mặt kính cẩn như thường hỏi một câu: “Bách Lý giáo chủ, vật chứng này có tính không? Nếu như không tính, ta chỉ đành lại để ngươi xem thử nhân chứng.”

Ta không khỏi nhớ tới tình hình lúc trước bị y lăn qua lăn lại đến thần chí không rõ, khung xương suýt nữa cũng bị làm vỡ, nhất thời lại có mấy phần co quắp, cố hết sức rút tay ra, chỉ muốn cách vật kia xa một chút.

Nào ngờ tay vừa rút ra, cơ thể lại mất thăng bằng, ngã về phía sau. Ta nhớ ra gối là bằng sứ, nếu như đụng lên nói ít cũng phải nổi cục u, vội vàng dùng khuỷu tay kiếm đệm giường. Không ngờ cơ thể còn chưa có rơi xuống, một cánh tay đã ngăn sau lưng ta, lót cho ta từ từ ngã xuống gối.

Long Cửu cúi người xuống, tay phải mặc ta đè, tay trái thì từ cổ áo trượt vào, tìm kiếm hướng về chỗ bị chăn bông che lại. Theo tay y càng duỗi xuống ta mới phát hiện, phía dưới áo chẽn không có cái gì hết! Ta lúc ở ma giáo là mặc quần áo trong ba tầng ngoài ba tầng, sao phía dưới chăn bông này chỉ một tầng mỏng manh — vùng lạnh như thế, tốt xấu để lại cái quần cho ta chứ!

Lúc tay y với tới bụng dưới ta, ta cuối cùng bộc khởi, đầu ngón tay ngưng tụ nội lực, điểm thẳng về phía đãn trung khí hải trước ngực y. Tốc độ lúc này của ta đã là nhanh chưa từng có cả đời, khoảng cách gần như vậy, y dù cho có võ công cao hơn nữa, cũng tuyệt đối không thể né tránh một kích này.

Ngay khi đầu ngón tay ta đã phất đến huyệt đạo y, vùng đan điền bỗng nhiên tê rần, nội lực không thể tiếp tục duy trì được nữa, đầu ngón tay ngược lại bị bắp thịt ở ngực y cấn gần như bị gãy. Ta kinh ngạc thu tay lại, một phen xốc chăn lên, lại thấy tay ảnh vệ kia đương vỗ về chơi đùa xung quanh huyệt quan nguyên, lúc vận khí xông tới, từ mấy huyệt khí hải, quan nguyên, thiên xu đều ứ đọng cả mảng.

Ảnh vệ kia cười nói ngay bên tai ta: “Giáo chủ lần này mời thật nhiệt tình. Ta vốn còn nghĩ lặng lẽ làm trong chăn là được, có điều đã là giáo chủ càng nguyện thấy rõ một chút… Tại hạ cũng không thể không hầu.” Xem chi tiết…

24/02/2020 / ~ Yappa ~

Công bốn, xin đi theo tình tiết – Chương 18

Công bốn, xin đi theo tình tiết

  • Tác giả: Ngũ Sắc Long Chương
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Chương 18 – Các ngươi hiểu

Toàn thân ta căng cứng, từ sợi tóc đến ngón chân đều đang run rẩy, thậm chí khi ngón tay ấy cắm vào trong cơ thể ta, ta cũng chưa từng nghĩ tới phải chống cự, mà là co rút bắp thịt phía dưới, dùng sức siết lấy nó, cảm thụ cảm giác thứ kia từng chút thâm nhập trong cơ thể ta, căng mở thành ruột.

Ảnh vệ lại từ phía sau lưng lật mặt ta qua, môi lưỡi ấm mềm thân mật hôn lên, da thịt trong bắp đùi bị chân y cọ, cảm giác ngưa ngứa làm ta cố hết sức muốn khép chân lại, lại bị chân và tay y chặn, chỉ có thể mặc y chơi đùa ma sát.

Ngón tay tiến vào trong cơ thể ta kia cũng di chuyển càng lúc càng nhanh, mỗi lần rút ra dường như đều mang theo nước dính nhớp, khiến tiến vào tiếp theo càng thêm thông thuận. Nhiều ngón tay hơn cũng chen vào trong cơ thể ta, bên trong bị y ấn xoa, quấy nhiễu, lần lượt rút ra sau đó đẩy vào. Cảm giác đau nhói ban đầu đã hoàn toàn tê dại, ta thậm chí không tự giác vặn xoắn thân thể lựa ý hùa theo nó, muốn thể hội nhiều hơn cái loại an ủi khác thường đó.

Ảnh vệ kia lại đột nhiên rút tay ra, cái loại cảm giác trống rỗng này khiến ta tỉnh táo trong nháy mắt, hoặc là càng mơ hồ, tay không kìm lại được duỗi về phía dưới, muốn bù lại cái loại cảm giác phong phú vừa mới mất đi đó.

Sau đó cái tay này liền bị người tóm được, quấn trên cổ y. Y lật thân thể ta qua, nhìn ta thật sâu, ngay tại chỗ gần đến mức khiến ta thấy không rõ tướng mạo y gọi ta: “Phong Cương, Phong Cương…”

Ta không biết y muốn nói cái gì, nhìn một khuôn mặt to gần như vậy chung quy cảm thấy hơi chóng mặt, liền nhắm mắt duỗi tay kia xuống phía dưới, lại bị y kéo lên, đặt cạnh mặt.

Người này thật sự là phiền, làm chi luôn muốn quấy rầy ta chứ? Ta lại không xin y làm gì. Luận kỹ thuật an ủi hậu huyệt, thật ra ta mới là chuyên gia. Chính là nghĩ đến kỹ thuật này sắp dùng trên người mình, trong lòng vẫn là có chút thê lương.

Ta lặng lẽ cuộn một chân chuẩn bị đẩy y ra, y lại bỗng nhiên buông tay ta, tóm lấy khuỷu chân ta, gác cái chân kia trên vai y. Ta chỉ cảm thấy đầu nặng gốc nhẹ, máu toàn thân đều chảy ộc về phía trên đầu, chỗ dưới eo ngược lại treo ở không trung.

Ta còn chưa kịp phản ứng, một thứ cứng rắn cực đại liền húc vào huyệt khẩu vẫn chưa hoàn toàn khép kín của ta, nhẹ nhàng chạm mấy cái bên ngoài, sau đó là thẳng tiến không lùi đâm vào. Có lẽ là công việc chuẩn bị lúc trước thích hợp, mặc dù cũng đau, nhưng cũng không có đau đớn như nghẹt thở như trước, ngược lại là cái loại cảm giác thỏa mãn trống rỗng đã lâu, cuối cùng cảm giác thỏa mãn nhận được an ủi mạnh hơn một chút.

Ta nhịn không được ngẩng đầu lên, thở hổn hển thật sâu, từ chỗ cổ họng tiết ra một âm thanh mơ hồ. Ảnh vệ kia cúi đầu cắn một cái trên trái cổ ta, lại nhẹ nhàng liếm hôn quanh chỗ đó, động tác vô cùng nhẹ nhàng, tựa như sợ cắn đau ta.

Nhưng chỗ phía dưới đó của y ngược lại không sợ làm đau ta, hai tay nắm eo ta không ngừng đâm vào thật sâu, lại rút ra, lại đi vào, mỗi một lần đều đâm làm ta toàn thân run rẩy, eo gần như sắp gãy dưới thân y, nếu không phải là bị y nắm đỡ như thế, đã sớm co quắp trên mặt đất không thể nhúc nhích.

Mồ hôi theo mặt ta chảy xuống đất, toàn thân đều là hơi nóng và chất lỏng thân thể hai người ma sát sinh ra, điểm mẫn cảm nhất trong thành ruột kia bị y nhiều lần va chạm nhào nghiền, khoái cảm nhiều đến mức khiến người ta khó mà chịu đựng hết lần này đến lần khác tập kích thần kinh ta, cán vừa mới mềm xuống không bao lâu một lần nữa dựng đứng, cọ xát trên bụng dưới cứng giống như sắt của ảnh vệ kia, phía trên một lần nữa chảy ra nước trắng đặc.

Tay ảnh vệ kia lại nắm lấy thứ nam giới cao vút của ta chinh phạt, trượt nước vừa mới phun ra. Khoái cảm xen lẫn trước sau cướp đi toàn bộ lý trí ta, ta chỉ nhớ nắm thật chặt cổ người trước mắt này, hai chân dùng sức kẹp chặt y, thúc giục y một lần lại một lần mang cho ta khoái lạc mới.

Sau đó ta cũng không nhớ y bắn trong bụng ta mấy lần, căng tới mức cái bụng vốn chỉ uống được tròn vo của ta giống như đang mang thai… Vẫn là đừng rủa bản thân như thế, ta bây giờ đã đủ thảm rồi, lại mang thai nữa, còn sao có mặt mũi làm người?

Ảnh vệ phát tiết xong cũng không lập tức rút khỏi thân thể ta, cái loại cảm giác bị lấp đầy này lúc nào cũng kích thích thần kinh của ta. Ta buồn ngủ đến cực điểm, nhưng bởi vì tận tình quá độ, nơi yếu ớt nhất cũng nhói nhói không chịu nổi, mặc dù nhắm mắt nhưng không cách nào hoàn toàn đi vào giấc ngủ. Lúc nửa mê nửa tỉnh, chỉ cảm thấy ảnh vệ ấn rất lâu chỗ mạch môn của ta, lại dường như cực vui mừng khẽ nói chút gì, nhưng chung quy không nghe rõ nội dung trong câu nói.

Lúc ta lại mở mắt trời đã sáng, hơn nữa ta cũng không phải thân thể trần truồng ngủ trong rừng cây, mà là nằm trên một chiếc giường mặc dù không được tốt lắm nhưng cũng có thể chịu đựng. Gian phòng thoạt nhìn có chút cũ nát, mọi gia cụ đều thấp bé đơn sơ, ngoài phòng nắng đẹp, xa xa không trung truyền đến từng đợt tiếng chim hót.

Tình hình này cũng thật giống mấy tháng trước, lúc ta mới bị tiểu thụ kia bắt xuống núi chuẩn bị đi theo tình tiết. Mới nghĩ như vậy, cửa đã bị im hơi lặng tiếng đẩy ra, một người áo đen bưng một bát nước thuốc chậm rãi bước qua, thật như ngày ấy tái hiện trước mắt.

Đáng tiếc người trước mắt này không phải Ngọc Lam Yên, ta cũng… Không, ta vẫn là giáo chủ ma giáo! Võ công họ Thu cao thì đã sao, y chiếm Xử La sơn thì đã sao? Giáo chủ ma giáo là Bách Lý Phong Cương ta, chỉ cần ta còn một hơi thở cuối cùng, tuyển nhân thủ khác dựng lại ma giáo cũng không phải là việc khó. Còn cơ nghiệp trên Xử La sơn — Thu Lam Tự sớm muộn sẽ chết trên tay đôi nhân vật chính đó, dù ta đấu không lại y, chẳng lẽ còn không đủ sức cầm cự đến khi quyển sách này kết thúc, lại trùng chỉnh ma giáo?

Ta nhất thời chí khí lại giương cao, hai tay chống một cái, ngang hông dùng sức, thân trên cố gắng nâng lên — lại hung hăng té xuống. Cổ tay đau giống như lửa đốt, dùng một chút lực đã nghe thấy tiếng vang canh cách, eo lại khỏi phải nói, quả thực giống như bị tảng đá lớn tươi sống nghiền gãy. Xem chi tiết…

%d bloggers like this: