Advertisements
Bỏ qua nội dung
07/02/2016 / ~ Yappa ~

Bạn muốn tớ làm gì trước?

Bạn có biết tớ có một cái lịch bất thành văn khi đăng nội dung trong blog không ^^

Lịch này đơn giản lắm
1. 1 hoặc 2 chương ngôn tình
2. 1 hoặc 2 chương đam mỹ
3. Nội dung bất kỳ khác 2 nội dung trên

Cái số 3 này có thể bao gồm sub 1 video, dịch 1 đoạn light novel, dịch 1 note của sách, dịch một dự án phiên ngoại truyện bất kỳ. Từ trước tới giờ thì tớ toàn chọn việc làm ở cái số 3 theo ý thích, hoặc đơn giản hơn là làm cái nào dễ nhứt :P Thế nên thành ra có nhiều dự án thuộc cái số 3 bị tớ bỏ rơi hơi bị lâu luôn >.<

Thế nên từ giờ tớ sẽ trao cho các bạn, những người đọc của blog tớ quyết định cái các bạn muốn xem, tức là muốn tớ làm trước khi đến bước số 3 phía trên. 1 đợt poll sẽ được mở cho tới thời điểm tớ xong chương đam mỹ thứ 2. Sau đấy tớ sẽ mở đợt mới. Và nội dung được vote nhiều nhất trong đợt đó sẽ được tớ thực hiện. Nếu nhiều phương án có cùng số vote thì tớ sẽ tự chọn 1 trong số đó. Trong trường hợp không có ai quan tâm đến poll thì tớ lại tiếp tục làm theo ý mình như trước thoai, há há XD~

Bình chọn đợt 26/05 là Tùy cậu, muốn làm cái nào trước cũng được

Mở poll đợt mới

Các bình chọn cũ

Trang: 1 2

16/07/2019 / ~ Yappa ~

Công bốn, xin đi theo tình tiết – Chương 9

Công bốn, xin đi theo tình tiết

  • Tác giả: Ngũ Sắc Long Chương
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Chương 9 – Trò bịp vỡ lở

Tháng sáu Giang Nam trời nóng nực đến quả thực khiến người ta khó mà chịu đựng, mãi đến khi qua thời gian nặng nề nhất một đêm này, sắc trời vừa mới chiếu lên hào quang, trong phòng vẫn còn giống như lồng hấp người không thể ở nổi. Càng đừng nhắc tới trên người ta còn đè ép một nam nhân cả người nóng hầm hập nhớp nháp, trong cơ thể lại chôn thứ càng nóng hơn da y.

Vật kia vẫn còn đang gắng sức từng đợt từng đợt đâm vào trong cơ thể ta, mỗi một lần đều va chạm tới mức ta toàn thân đong đưa giống như thuyền nhỏ trên đỉnh sóng biển sắp bị lật úp, đầu choáng đến trời đất quay cuồng, trước mắt toát ra từng đợt ánh vàng, buộc lòng phải hai tay hai chân đều bám chặt y, tránh cho bị va chạm đến thịt nát xương tan.

Theo sự tiến vào lần này sâu hơn lần khác của y, từng tiếng rõ ràng, va chạm mang theo tiếng nước lép bép vọng lại trong phòng, tựa như cái tát vang dội vỗ vào mặt ta. Từ chiều hôm qua đến bây giờ, ta giống như tiện thụ nằm trên chiếc giường này bị người ta một lần lại một lần tiến vào, trên người đâu đâu cũng vẩy đầy dịch thể đục ngầu dính dớp tanh nồng, hơn phân nửa trong đó còn là của chính ta.

Một tên công bốn, mà lại để công năm đè không nói, ngay cả sức bền cũng không hơn y! Y vẫn còn công thành chiếm đất trên người ta, thứ kia của chính ta cũng đã run rẩy phun ra chất lỏng nửa trong suốt, tê liệt ngã vào trong bụi cỏ phía dưới.

— Có điều bàn về chiều dài và kích cỡ, quả nhiên vẫn là của ta mạnh hơn y.

Y lại chôn vào thật sâu, lần này sâu hơn lần trước, đâm đến mức toàn thân ta co rút vô lực một lúc, gần như không bám víu được y nữa, tay dọc theo sau gáy ướt mồ hôi của y trượt xuống, không có sức lực co quắp trên giường. Hậu đình cũng từng đợt co rút, càng thêm rõ ràng cảm nhận được thứ thô cứng nóng như lửa khiến người ta giận sôi bên trong tràng đạo kia.

Chờ khi y rút khỏi cơ thể ta, hai chân ta đã không thể khép lại được, hậu huyệt cũng cũng không thể khép lại, khi co rút liền có một luồng chất lỏng mang theo nhiệt độ cơ thể từ giữa khe mông chảy ra, nhuộm phía dưới thân một mảng trắng muốt sền sệt.

Trên mặt ta bỗng nhiên chợt lạnh, hai hàng nước mắt liền theo khóe mắt chảy rơi vào trong tóc. Cũng không phải là vì đau đớn, khuất nhục, thù hận, ngay cả chính ta cũng không biết vì sao rơi lệ. Trong đầu ta trống rỗng, lại chỉ cảm thấy trước mắt càng ngày càng mơ hồ, buộc lòng phải mở to hai mắt, giữ những thứ chất lỏng không thể chờ đợi sắp tràn ra khỏi hốc mắt ấy trong mắt.

Tiển Băng Nhận leo qua, ửng hồng trên mặt chưa rút, vẻ mặt cũng đã khôi phục trấn tĩnh. Hơi thở ấm áp của y phun thẳng vào mặt ta, đôi môi đỏ hồng hơi sưng phủ lên mắt ta, liếm khô từng giọt nước mắt tràn ra khi nhắm mắt, lại cắn vành tai ta, cúi đầu bên tai ta nói: “Hồng Tụ nói đúng, yêu đều là làm mà ra, khiến cho thân thể ngươi không rời khỏi được ta cũng tốt.”

Là công đều nghĩ như vậy, đáng tiếc ta lại không phải thụ. Cho dù làm bao nhiêu lần, ta cũng không thể nào ở dưới người khác, Tiển Băng Nhận, tâm tư của ngươi nhất định là sẽ vô dụng.

Ta vẫn nhắm hai mắt, chỉ có thể bằng nhĩ lực biết y từ trên giường ngồi dậy, đứng trên mặt đất một lần nữa mặc quần áo vào. Cho đến lúc này y cũng không đổi cho ta một bộ quần áo để có thể gặp người, lại chỉ lấy tấm khăn trải giường rách quay đầu quấn ta giống như quấn hành lý, ôm chặt vào lòng, nhẹ nhàng trèo cửa sổ mà ra.

Dọc theo đường đi chúng ta giẫm lên một đôi đạo sĩ Trùng Dương cung, một chưởng môn Hằng Sơn phái, còn có vô số đệ tử tự xưng Hải Sa bang, Cự Kình bang, Trường Sinh hội, Cực Lạc đạo, cuối cùng phá vỡ lớp lớp vòng vây, đánh tới chuồng ngựa của Phượng Hoàng sơn trang.

Trong chuồng ngựa đó sớm có một phu xe Tiển Băng Nhận thu xếp buộc xong xe, người lại không biết là chểnh mảng nhiệm vụ hay là chờ quá lâu, đã cuộn tròn ngủ say trên ghế xe. Tiển Băng Nhận một cước đạp tỉnh hắn, ôm ta chui vào thùng xe, dặn bảo phu xe này lên đường đi về phía Hàn Độ sơn trang bên cạnh Tây hồ tìm kiếm vị Bách Hiểu Sinh giang hồ kia.

Vai chính vai phụ trong tiểu thuyết đam mỹ của chúng ta, ngoại trừ tác giả quá mức trọng khẩu, cơ bản là không có nhu cầu sinh lý đại tiểu tiện các loại. Dù cho ăn uống cũng chỉ là thỉnh thoảng tác giả viết để thúc đẩy tình tiết hoặc là dùng để điều hòa, cho dù một quyển sách từ lời nói đầu đến kết thúc một miếng không ăn cũng không sao.

Nhu cầu sinh lý duy nhất, chính là OO. Bảy lần sói một đêm vậy coi như cái gì, theo đuổi của chúng ta, đều là 24×7! Đương nhiên, tốt nhất là ta 24×7 trên người kẻ khác, đừng như bây giờ bị kẻ khác 24×7. (24×7=một tuần bảy ngày một ngày 24 giờ đều có thể cung cấp phục vụ cho ngươi)

Dọc theo con đường này, Tiển Băng Nhận giống như là mở ra cánh cổng tân thế giới, từ trên xe đến trên giường, từ trên giường đến trên xe, ngoại trừ chút thời gian ngắn ngủi ra vào cửa khách sạn, ta trên cơ bản đều dính cùng một chỗ với y. Mặc dù ta vẫn là một công phẩm đức kiên định, thế nhưng thân thể lại dần dần quen nếp, chỉ cần y hơi đụng một cái liền có phản ứng, toàn thân xụi lơ như bùn, còn mẫn cảm hơn lúc trúng xuân dược ngày trước.

Ta có loại dự cảm xấu, tác giả này sẽ không đâm lao theo lao, để ta công chuyển thụ, làm CP phụ với Tiển Băng Nhận chứ?

Trong suy đoán thấp thỏm bất an của ta, Hàn Độ sơn trang rốt cục đến, ta cũng phải gặp Bách Hiểu Sinh giang hồ trong truyền thuyết.

Chính thức phải gặp người, Tiển Băng Nhận khôn ngoan có chút lương tâm thay bộ quần áo cho ta, một lần nữa cũng chải lại tóc. Mặc dù vẫn còn lưng ê chân đau đi không nổi đường, rốt cuộc vẫn khôi phục vài phần phong thái uy nghi thân là giáo chủ ma giáo. Xem chi tiết…

Advertisements
07/07/2019 / ~ Yappa ~

Công bốn, xin đi theo tình tiết – Chương 8

Công bốn, xin đi theo tình tiết

  • Tác giả: Ngũ Sắc Long Chương
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Chương 8 – Cái gọi là điềm báo mơ gấu

Ta không kịp nhìn bên ngoài tới là ai, xoay người lên giường, khép bình phong lại, bút nhúng đầy mực nước trong tay tập trung chân khí, hóa thành vũ khí sắc bén như thanh thép, hướng về phía cửa bay thẳng ra ngoài. Ném xong bút, ta tùy tay lại phá mấy cái ván giường xuống làm như ám khí. Bộ dạng quần áo xộc xệch như vậy tuyệt đối không cho người khác nhìn thấy, cho dù thấy, cũng không thể để hắn sống sót ra ngoài!

Cửa lại có thể truyền đến một tiếng nức nở véo von — đến là nữ nhân? Có thể đi vào được thư phòng Tiển Băng Nhận, không phải thân thích nhà y thì là nữ nhân của y, chỉ cần bắt nữ tử này, muốn rời khỏi nơi đây lại càng thuận lợi hơn chút. Thật sự không được, còn có thể lột quần áo của nàng ta thay tạm, chung quy tốt hơn không có gì che thân thế này.

Tâm tư ta mới thay đổi, còn chưa có đứng dậy, cửa đã truyền đến tiếng Tiển Băng Nhận: “Hồng Tụ, ngươi trước đợi đã, gã bây giờ quần áo xốc xếch, để ta đi vào trước thay cho gã…”

Nữ tử kia nói chuyện có chút ngang tàng, không thèm nói dối với Tiển Băng Nhận: “Cút! Ta không dễ dàng có một màn diễn như vậy, ngươi còn muốn ló mặt theo? Ta với Ngọc Lam Yên hẳn là đơn độc gặp nhau, không liên quan đến ngươi!”

Ngươi xem xem, ta lúc ấy đi thật tốt, đều là họ Tiển này rảnh rỗi sinh nông nỗi, bị mắng rồi phải không? Thật sự là xứng đáng. Nghe hắn bị nữ tử này mắng, trong lòng ta cũng thoải mái không ít, miếng gỗ siết trong tay khẽ đặt trên giường, từ khoảng cách bình phong nhìn lén tình hình gian ngoài.

Nàng kia võ công không yếu, một cước liền đá Tiển Băng Nhận ra ngoài, thuận tay đóng cửa lại chốt then cửa, từng bước một đi về phía bên giường. Tới đúng lúc, ta lén vận nội lực trên tay, bày dáng linh xà nhả độc, chỉ đợi nàng đi tới liền nhảy ra từ trong giường, một phát tóm nữ tử này.

Nào ngờ nàng ta mới đi vài bước liền dừng lại chỉnh đốn xiêm y, hai hàng lông mày nhẹ nhàng nhíu lại, cắn cắn môi, hai hàng châu lệ liền rơi xuống, ngay sau đó thay vẻ mặt như khóc như tố cáo, như oán như hâm mộ, trong ghen ghét chứa thâm tình, trong thâm tình mang theo tự thương cảm tự xót xa, hướng về phía cái giường lớn này bắt đầu than van: “Ngọc, ngọc thần y, ta biết ngươi ở bên trong… Ngươi không dám gặp ta một lần sao?”

Âm thanh này, vẻ mặt này nghe mà người ta nổi cả da gà. Lại nhớ tới biểu hiện nàng một cước đá Tiển Băng Nhận ra khỏi cửa vừa rồi, ta liền toàn thân rét run. Nàng thấy ta không ra ngoài gặp nàng, lại cắn cắn môi vẻ tủi thân nặng thêm ba phần: “Ngọc thần y, ta biết Tiển đại ca thích ngươi, thế nhưng ta từ nhỏ lớn lên cùng y, mười mấy năm nay vì y…”

Nàng biểu diễn vừa hát vừa sáng tác, còn hay hơn cả tuồng hát trên đài. Ta từ nhỏ sinh trưởng ở Tây Vực, cũng chưa từng thấy việc đời gì, nhất thời còn có chút xem mê mẩn, ngay cả trong cửa sổ phía sau cổ thổi gió vào cũng không để ý.

Chờ khi ta để ý, gió đã bị người chặn lại, người chặn gió còn có chút lương tâm choàng bộ quần áo cho ta, không, ta cúi đầu nhìn xuống, không phải quần áo, là một cái khăn trải giường.

Không cần quay đầu lại ta cũng biết, lại là Tiển Băng Nhận.

Lấy một cái khăn trải giường rách đã muốn trói ta lại, hay là nghĩ ta đã quên sỉ nhục y lúc nãy lột quần áo ta? Không có cửa đâu, bức tranh của ta kia cũng dính được gần một trượng rồi… Không, ta phải lột quần áo trên người y, gậy ông đập lưng ông! Ta một phen vén khăn trải giường lên, đang muốn đánh nhau với y, nữ tử đang khóc bên ngoài kia đã tự đánh tới, trong miệng lạnh lùng quát: “Tiển Băng Nhận! Ngươi dám phá ta? Lão nương hôm nay không thể không đập xương ngươi!”

Nàng mười đầu ngón tay nhọn, đều để móng tay dài hai ba tấc, bị cào sợ không phải chỉ hủy dung. Ta vội vàng lui về phía sau, nhường một chỗ trống để cho nàng nhảy lên giường, lại quấn chặt khăn trải giường che giấu thân thể. Không ngờ nữ nhân kia đi vào lại không đánh nhau với Tiển Băng Nhận, ngược lại vẻ mặt hung hãn lao thẳng về phía ta, khiến Tiển Băng Nhận ngăn lại.

Hai người đánh nhau, bốn con mắt lại đều đảo quanh trên người ta. Ta sợ hai người lúc trước đều là diễn trò, đợi lát nữa sẽ liên kết đối phó ta, vội vàng lật ra khỏi giường, rơi xuống bên bàn sách sẵn sàng đón địch. Xem chi tiết…

30/06/2019 / ~ Yappa ~

Thần phục – Chương 86

Thần phục

  • Tác giả: Yến Tử Hồi Thì
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Chương 86 – Phương thức trừng phạt

Yến Hồi khẽ nâng cằm, “ha” một tiếng, sau đó cười tà nắm eo Hồng Liên, tựa như nói đùa hỏi tiếp một câu: “Như vậy Hồng Liên nghĩ phải làm như thế nào mới tốt nhất?”

Hồng Liên đôi mắt quyến rũ, liếc Yến Hồi một cái, cười “khanh khách” nói: “Gia muốn biết? Có điều, chỉ sợ gia không nỡ bỏ mồi câu ấy.” Nói xong, ánh mắt Hồng Liên dừng trên người Đồng nhi, Đồng nhi nhất thời có dự cảm không hay, cảnh giác nhìn Hồng Liên.

Tay Yến Hồi vô ý thức vuốt ve qua lại dáng vóc xinh đẹp của Hồng Liên, dường như cảnh cáo nhéo một cái: “Nói.”

Hồng Liên mềm mại kéo tay Yến Hồi đưa đến bên môi mình, thành kính cúi đầu, đưa lên hôn một cái, lông mi dài như quạt lông khẽ ngước, ý cười trong mắt, nhẹ nhàng phun ra bốn chữ: “Mỹ nhân kế.” Cô ta vặn vẹo cơ thể giống như rắn, kề sát bộ ngực Yến Hồi, ngón tay dài nhỏ sơn móng tay đỏ tươi leo trên áo sơ mi màu đen của Yến Hồi, sờ vào trong cổ hắn, giật quần áo ra sáp vào nhẹ nhàng liếm một cái, sau đó cười duyên nói: “Gia, đừng đùa Hồng Liên, ngài thông minh như vậy, có thể không biết là cái gì? Cầu mà chẳng được khiến người ta không nỡ nhất, cô Triển bây giờ chẳng qua là không cam lòng. Nếu có người có thể nói cho cô Triển, người yêu đầu tiên của cô ấy chẳng qua chính là một người đàn ông bình thường, rời khỏi cô ấy quay người đã lên giường với người đàn bà khác, ngài nói, cô ấy còn có thể có thiện cảm gì với họ An đó?”

Yến Hồi mặc động tác của Hồng Liên, nửa ngày mỉm cười, đưa tay nâng cằm cô ta lên: “Hồng Liên nhưng đừng nói cho gia, cưng định tự đề cử dụ dỗ họ An kia?”

Hồng Liên lúc này liếc mắt đưa tình với Yến Hồi, thân thể lại trượt lên trên, tựa như làm nũng nhìn Yến Hồi: “Cống hiến sức lực vì gia Hồng Liên đương nhiên máu chảy đầu rơi, chẳng qua là, chị Đồng nhi thường nói, Hồng Liên trong số mấy chị em dung mạo không coi là thượng thừa, ngay cả sức dụ dỗ cũng không bằng mấy chị em khác, ngay cả gia thích chị Đồng nhi cũng nhiều hơn Hồng Liên một chút, Hồng Liên nào dám tranh cái công này? Vả lại, phong thái của gia không ai bằng, Hồng Liên mặc dù không có được trái tim của gia, nhưng mà, người đàn ông Hồng Liên thích nhất, vẫn là gia.”

Yến Hồi đưa tay bóp mặt cô ta một cái: “Gia thích nghe lời này. Vậy Hồng Liên có người chọn cảm thấy thích hợp?”

Hồng Liên trề môi, ai oán nhìn Yến Hồi một cái, cặp mắt vẽ đường mắt dày đặc kia, lại liếc về phía Đồng nhi: “Hồng Liên vừa mới nói rồi, chỉ sợ gia không nỡ thôi.”

Yến Hồi vừa nhìn ánh mắt cô ta, lập tức hiểu: “Hồng Liên cảm thấy Đồng nhi thích hợp hơn?”

Hồng Liên lập tức cướp mở miệng trước khi Đồng nhi phản bác: “Đều nói gia thông minh tuyệt đỉnh, quả nhiên không giả, còn không phải chị Đồng nhi thích hợp nhất? Vẻ ngoài của chị Đồng nhi, chính là dung mạo xinh đẹp nhất trong số mấy chị, đàn ông từng gặp chị Đồng nhi, không biết có bao nhiêu người chết mê chết mệt vì chị ấy đấy? Hơn nữa chị Đồng nhi không ngốc như Hồng Liên, năng lực phản ứng lại là mười phân vẹn mười, gia không phải cũng từng khen chị Đồng nhi như vậy? Cho nên Hồng Liên nghĩ, nếu chị Đồng nhi ra tay, nhất định là làm ít công to. Ơ kìa gia, Hồng Liên không nên hâm mộ ghen tị như thế, chị Đồng nhi đâu phải Hồng Liên có thể so sánh? Gia ngài coi như Hồng Liên làm nũng với ngài, đùa giỡn, chị Đồng nhi cũng đừng nóng giận nha, Hồng Liên nhận tội với chị.”

Mặt mũi Đồng nhi trắng bệch, muốn nói không thể với Yến Hồi, kết quả phát hiện Yến Hồi xoay người đè lên Hồng Liên, quần áo đã bị kéo xuống phân nửa, “Gia cảm thấy hôm nay Hồng Liên vô cùng biết nói chuyện, sao lại biết làm gia vui như thế?”

Hồng Liên lộ ra nửa cái đầu từ bờ vai Yến Hồi, trong mắt mang theo ý cười quỷ kế đạt được, cố ý kêu ra tiếng: “A, gia ngài thật xấu…”

Đồng nhi bóp tay, hung hăng trừng cô ta một cái, vung tay lên với bảo tiêu lấy mắt mà nhìn mũi lấy mũi mà nhìn tâm, mọi người đều cúi đầu đi ra khỏi phòng bệnh ướt át kích thích.

Triển Tiểu Liên bị người nhốt trong căn phòng của Yến Hồi, người nhốt cô thật ra cũng không xác định rốt cuộc phải nhốt cô ở đâu, lúc Yến Hồi nói chính là nhốt trên lầu, căn phòng trên lầu này rất nhiều, rốt cuộc nhốt đâu đương nhiên không ai dám hỏi, cuối cùng nghĩ tới nghĩ lui, dường như nhốt trong phòng Yến gia thích hợp nhất, dù sao phương thức gia xử lý phụ nữ, chắc chắn không phải đơn giản như chặt tay chặt chân.

Triển Tiểu Liên cũng không ngờ cô sẽ bị nhốt trong phòng Yến Hồi, trong phòng chỉ có một mình cô, cô trực tiếp khóa trái cửa, còn chuyển cái ghế phía sau cửa, sau đó đi tới trước cửa sổ nhìn xuống, quyết định từ bỏ nhảy cửa sổ, ba mươi tầng lầu cô nhảy xuống xong, dự đoán sẽ là một miếng bánh nhân thịt. Đi qua đi lại một lần như thế, Triển Tiểu Liên cũng mệt mỏi, cô tìm dao khắp nơi, kết quả phát hiện trong phòng Yến Hồi đồ đạc đặc biệt nhiều, các loại của báu đồ trang sức quý hiếm không ít, nhưng vũ khí các loại cô vậy mà không phát hiện cái nào, Triển Tiểu Liên liền cảm thấy kỳ lạ, tên kia sợ chết như thế, không nên mỗi căn phòng nơi chốn đều đặt dụng cụ phòng thân ư? Cô tìm một vòng vậy mà không phát hiện cái nào.

Triển Tiểu Liên cuối cùng giang cánh tay, trực tiếp nằm lên cái giường lớn dọa người ấy, hai chân đá đạp lung tung mấy cái, đá rơi giày trên chân xuống, trượt trượt về phía giữa giường, lật người, nằm sấp bất động, một lát đã buồn ngủ.

Đang ngủ, Triển Tiểu Liên cũng quên đi chuyện lộn xộn, còn ngọt ngào mơ, trong mộng Triển Tiểu Liên về tới trấn Nam Đường, phía trước có bóng người thiếu niên đang đi, Triển Tiểu Liên đi theo đằng sau, phát hiện là An Lý Mộc, cô liền co chân đuổi theo, An Lý Mộc quay đầu, xoay người nhìn cô, dịu dàng nói: “Tiểu Liên, sao lại khóc nhè một mình? Không có ai chơi với em à?”

Triển Tiểu Liên cảm thấy An Lý Mộc rất cao, liền gắng sức nhón chân muốn bằng anh, An Lý Mộc vươn tay ôm cô vào lòng, vụng về ôm nói: “Tiểu Liên em bây giờ còn nhỏ, chờ em lớn lên mười tám tuổi, sẽ cao giống anh. Đúng rồi, không được tè lên người anh nhé. Tiểu Liên, anh đi bắt con ve sầu cho em chơi, em chờ nhé.”

Tiếp theo Triển Tiểu Liên nghe thấy tiếng ve sầu đang không ngừng kêu “ve ve”, có một con còn bỗng nhiên bay về phía cô, Triển Tiểu Liên cả kinh, tỉnh. Xem chi tiết…

23/06/2019 / ~ Yappa ~

Thần phục – Chương 85

Thần phục

  • Tác giả: Yến Tử Hồi Thì
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Chương 85 – Mặt mũi của Yến đại gia rất quan trọng

Yến Hồi ngước mắt, nhìn Triển Tiểu Liên đứng ở cửa, ánh mắt lạnh lẽo. Triển Tiểu Liên cũng nhìn xiên, trong mắt chứa chế nhạo và giễu cợt, thản nhiên nhìn trả.

Đương lúc bốn mắt nhìn nhau, Yến Hồi chậm rãi nhếch khóe môi, bên mép mang theo nụ cười tà, sau ngoắc ngoắc ngón tay với Triển Tiểu Liên: “Nhóc béo, qua đây.”

Triển Tiểu Liên chậm rì rì đi qua, dừng tại đuôi giường bệnh của Yến Hồi, ôm ngực nhìn hắn, hỏi: “Gia, lão ngài bây giờ bộ dạng như vậy, cho dù tôi cởi sạch đưa đến trước mặt lão ngài, tin tưởng vì hạnh phúc và khỏe mạnh về sau của ngài, cũng chưa chắc lúc này lại có hứng thú, nên tôi đứng đâu cũng vậy, có chuyện gì lão ngài cứ dặn bảo, tai tôi rất thính. Lão ngài cứ yên tâm, ở đây nhiều người như vậy, tôi cho dù muốn chạy cũng chạy không được. Hơn nữa, tôi nếu định chạy, cũng sẽ không ngoan ngoãn tự mình quay về, gia lão ngài nói có đúng không?”

Yến Hồi vươn tay, chỉ chỉ Triển Tiểu Liên giữa không trung, nói ba chữ: “Cưng có gan.”

Triển Tiểu Liên ngẩng đầu nhìn trời, miệng lùng bà lùng bùng nói: “Đàn ông mới có khả năng gieo giống, phụ nữ ấy à, nhiều nhất là mảnh đất thôi. Tôi nếu mà có giống (1), vậy vị trí của gia là treo không đúng rồi?”

Yến Hồi nằm trên giường, không có biện pháp tóm cô, ra hiệu với Đồng nhi ý bên cạnh: “Đưa cô ta tới đây cho gia.”

Đồng nhi chậm rãi cười, xoay đến bên cạnh Triển Tiểu Liên, vươn bàn tay thon dài trắng nõn, làm một động tác tay duỗi người: “Cô muốn tự mình đi qua, hay là tôi ép cô đi qua?”

Triển Tiểu Liên cho Đồng nhi một vẻ mặt “cô coi là thứ gì”, trực tiếp vòng qua cô ta, tự mình ngoan ngoãn đi qua, ngồi xuống vị trí đầu giường của Yến Hồi, hoàn toàn là điệu bộ đâm lao thì phải theo lao, thuốc giảm đau cô cũng đã mua rồi, còn có thể ôm tâm tư gì nữa? Xem chi tiết…

10/06/2019 / ~ Yappa ~

Vụ giết người tại dinh lũy – Chương 6

Kindaichi Kousuke

  • Tác giả: Yokomizo Seishi
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Chương 6 – Liềm và trụ đàn

“Vụ án này vô cùng phức tạp. Cũng rất khủng bố. Tôi cũng đã ở trong nghề nhiều năm, nên dù có là vụ án tàn bạo đẫm máu thế nào, cũng hiếm khi giật mình, nhưng vụ này chỉ nghỉ đến thôi là đã thấy khó chịu. Cảm giác rất rùng rợn. Cậu Kimura này, dấu vết hung thủ lẻn vào thì có, nhưng dấu vết rời đi lại không có, vậy rốt cuộc là sao?”

Thanh tra Isokawa đối diện chiếc bàn được mang ra hiên nhà ngoài, cẩn thận ghép mảnh giấy đã bị xé nhỏ lại. Điều tra viên Kimura cũng vừa giúp vừa nói:

“Ngài thanh tra, về điểm này, chẳng lẽ không có cách nghĩ đơn giản hơn sao?”

Kimura hỏi tiếp.

“Đơn giản là thế nào?”

“Ví dụ như, người tên Ryousuke đó nói dối…, nếu mà nghĩ như vậy thì không có gì kỳ lạ cả. Then có đang cài hay không, người biết việc đó chỉ có là anh ta, nên nếu muốn thì nói dối thế nào cũng được.”

“Nghĩ như vậy cũng không sai, nhưng nếu thế dấu chân lại thành vấn đề.”

“Thanh tra. Chớ nghĩ hai việc cùng một lúc, chuyện dấu chân sau này lại tìm thử lần nữa trong sân, việc bây giờ là Ryousuke nói dối, anh ta vì sao nói dối mới là vấn đề?”

“Cậu có suy nghĩ gì rồi à?”

“Tôi đoán anh ta biết chuyện gì đó, ví dụ như hung thủ là ai chẳng hạn.”

“Nhưng việc biết hung thủ và việc then có cài hay không, bản chất không phải là vấn đề khác nhau ư?”

“Không phải vậy. Tóm lại, nếu anh ta làm vậy thì vụ án sẽ càng trở lên phức tạp. Dù sao tôi cũng không có thiện cảm với anh ta, cảm giác cứ lén la lén lút thế nào ấy.”

“Này, đánh giá người khác dựa trên ấn tượng là không được đâu. Việc đó có thể sẽ làm nhầm hướng điều tra.”

Thanh tra Isokawa tuy nói vậy, nhưng ấn tượng đối với Ryousuke cũng không tốt lắm.

Anh em chi chính nhà Ichiyanagi đều mang ấn tượng và phong cách khác nhau, quả thực không hổ danh là hậu duệ của dinh lũy. Kể cả Saburou không ra gì nhất, lười thì lười, nhưng có điểm vẫn rất ra dáng cậu ấm. So sánh như vậy thì Ryousuke thua kém rõ rệt. Dáng người nhỏ gầy, trông khá già, tính cách cũng lải nhải có điểm nào đó ti tiện. Tính cách đó nhìn vào mắt anh ta là có thể thấy rõ. Con mắt không ngừng di chuyển, liên tục nhòm ngó sắc mặt người khác. Nhìn thoáng qua có vẻ nhút nhát, nhưng lại có điểm nham hiểm khiến người ta không thể không đề phòng.

“Gã đó là người chi thứ?”

“Đúng rồi. Anh ta có vẻ cả đời cũng không nổi bật được. Kenzou, người bị giết là học giả, không hay để ý chuyện trong nhà, nghe bảo anh ta ăn lời không ít.”

“Còn người tên Ryuuji thì sao? Sáng nay anh ta mới quay về, có vẻ khá đáng nghi.”

“A, người này ấy à? Nghe đồn anh ta không tệ. Người trong thôn kể anh ta có ấn tượng khá tốt. Anh ta đang làm việc tại bệnh viện Oosaka, lần này là trở về từ đại hội khoa học tại đại học Kyuushuu, việc này điều tra là biết ngay, nên chắc chắn không phải là nói dối.”

“Ừm, theo như cậu nói ban nãy, nếu mà Ryousuke bao che cho hung thủ, thì hẳn là anh ta biết gã đàn ông ba ngón tay nhỉ. Thế nhưng theo như lời bà chủ Kawataya, gã đó trông như một kẻ lang thang, gầy gò, tả tơi.”

Kawataya là quán cơm nhỏ trước văn phòng thôn, nơi gã đàn ông ba ngón tay xuất hiện ở đầu câu chuyện này.

Tại đây có điều tôi phải nói chính là thanh tra Isokawa lúc này đã tạm thời hoàn tất quá trình thẩm vấn từng người nhà Ichiyanagi. Vì thế ngài thanh tra đã biết sự tồn tại của gã đàn ông ba ngón tay kỳ quái đó. Người kể chính là Saburou, cậu ta vừa nghe ở nhà ngoài có lưu lại dấu ba ngón tay, lập tức nhớ tới chuyện nghe kể tại tiệm cắt tóc hôm trước.

Thanh tra Isokawa vừa nghe Saburou kể, lập tức phái điều tra viên tới Kawataya, hỏi bà chủ chi tiết diện mạo vóc dáng người đàn ông đó, điều tra viên đồng thời cũng tịch thu cái cốc mà gã đàn ông ba ngón tay đã uống nước lúc đó. Như tôi đã nói ban đầu, bà chủ cảm thấy ghê, sau đó không dùng cái cốc này nữa, nên trên cốc còn lưu lại rõ ràng dấu ba ngón tay của gã đàn ông ba ngón tay, vì thế ngài thanh tra lập tức chuyển nó đến phòng giám định.

Mà nghe Saburou kể, Akiko nhà chi thứ cũng nhớ tới người đàn ông kỳ quái tới phòng bếp ngay trước hôn lễ. Vì thế bà Nao và người ở phòng bếp lúc đó cũng bị tra hỏi. Nghe bọn họ kể, diện mạo vóc dáng có vẻ là cùng một người với gã đàn ông ba ngón tay. Mảnh giấy xé ra từ quyển sổ tay gã giao lúc đó, Kenzou đọc xong, cứ thế vo vào tay áo.

Nghe Akiko kể, ngài thanh tra lập tức lấy bộ kimono Kenzou mặc lúc đó ra thử tìm trong tay áo, nhưng thứ lấy được từ trong tay áo là mảnh giấy đã bị xé vụn. Đó chính là thứ giờ ngài thanh tra đang nhờ điều tra viên Kimura ghép lại.

“Kimura, còn chút xíu nữa thôi. Ở đây hình như thiếu một mẩu. À không phải cái đó. Cái đó hẳn là ở đây. Còn hai chỗ cái này và cái này… A, xong rồi!”

May mắn mảnh giấy bị xé vụn đó không thiếu mẩu nào, nên thanh tra mới khôi phục được hoàn toàn. Hiện ra trên đó là nét chữ ngoằn ngoèo như giun có vẻ liếm bút chì (1) viết ra.

“Chữ khó nhìn thật, Kimura, chữ đầu tiên… đọc là gì nhỉ.”

Ngài thanh tra, đây là chữ đảo có phải không!”

“Đảo… à, nói vậy có vẻ giống chữ đảo. Đảo có hứa hẹn… phải không, đúng rồi, đảo có hứa hẹn… Sau đó là gì nhỉ?”

“Đó là chữ gần nhỉ… Có phải gần đây không?”

“A, đúng rồi, gần đây sẽ thực hiện… phải không? Chữ tiếp theo lại không rõ.”

Dù gì bản thân chữ viết đã rất xấu, hơn nữa là bị xé vụn rồi ghép lại, nên rất khó đọc. Nhưng nhờ có sự đóng góp trí tuệ của điều tra viên Kimura, ngài thanh tra cuối cùng đã đọc hiểu được, đó là một đoạn văn như sau.

“Đảo có hứa hẹn gần đây sẽ thực hiện. Đó là hứa hẹn tấn công bất ngờ có thể dùng mọi thủ đoạn. Từ “kẻ thù suốt đời” của mày.”

Đọc xong, ngài thanh tra và điều tra viên Kimura bất giác nhìn nhau.

“Ngài thanh tra, đây quả thật là một bức thư. Rất giống cảnh báo cho một vụ án mạng phải không?”

“Không phải giống. Là cảnh báo thật. Vì bức thư này được đưa xong, vài giờ sau đã có vụ án mạng rồi. Khỉ thật, vụ án càng lúc càng phức tạp.”

Ngài thanh tra cầm thư cảnh báo đã dán phía sau ấy lên, đứng lên từ phía trước cái bàn.

“Dù sao thì đi nhà chính hỏi thử xem. ‘Đảo có hứa hẹn’, hỏi thử người nhà Ichiyanagi chắc sẽ biết Kenzou từng đến đảo nào khi nào.” Xem chi tiết…

%d bloggers like this: