Advertisements
Bỏ qua nội dung
07/02/2016 / ~ Yappa ~

Bạn muốn tớ làm gì trước?

Bạn có biết tớ có một cái lịch bất thành văn khi đăng nội dung trong blog không ^^

Lịch này đơn giản lắm
1. 1 hoặc 2 chương ngôn tình
2. 1 hoặc 2 chương đam mỹ
3. Nội dung bất kỳ khác 2 nội dung trên

Cái số 3 này có thể bao gồm sub 1 video, dịch 1 đoạn light novel, dịch 1 note của sách, dịch một dự án phiên ngoại truyện bất kỳ. Từ trước tới giờ thì tớ toàn chọn việc làm ở cái số 3 theo ý thích, hoặc đơn giản hơn là làm cái nào dễ nhứt :P Thế nên thành ra có nhiều dự án thuộc cái số 3 bị tớ bỏ rơi hơi bị lâu luôn >.<

Thế nên từ giờ tớ sẽ trao cho các bạn, những người đọc của blog tớ quyết định cái các bạn muốn xem, tức là muốn tớ làm trước khi đến bước số 3 phía trên. 1 đợt poll sẽ được mở cho tới thời điểm tớ xong chương đam mỹ thứ 2. Sau đấy tớ sẽ mở đợt mới. Và nội dung được vote nhiều nhất trong đợt đó sẽ được tớ thực hiện. Nếu nhiều phương án có cùng số vote thì tớ sẽ tự chọn 1 trong số đó. Trong trường hợp không có ai quan tâm đến poll thì tớ lại tiếp tục làm theo ý mình như trước thoai, há há XD~

Bình chọn đợt 02/03 là Tùy cậu, muốn làm cái nào trước cũng được

Mở poll đợt mới

Các bình chọn cũ

Trang: 1 2

10/06/2019 / ~ Yappa ~

Vụ giết người tại dinh lũy – Chương 6

Kindaichi Kousuke

  • Tác giả: Yokomizo Seishi
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Chương 6 – Liềm và trụ đàn

“Vụ án này vô cùng phức tạp. Cũng rất khủng bố. Tôi cũng đã ở trong nghề nhiều năm, nên dù có là vụ án tàn bạo đẫm máu thế nào, cũng hiếm khi giật mình, nhưng vụ này chỉ nghỉ đến thôi là đã thấy khó chịu. Cảm giác rất rùng rợn. Cậu Kimura này, dấu vết hung thủ lẻn vào thì có, nhưng dấu vết rời đi lại không có, vậy rốt cuộc là sao?”

Thanh tra Isokawa đối diện chiếc bàn được mang ra hiên nhà ngoài, cẩn thận ghép mảnh giấy đã bị xé nhỏ lại. Điều tra viên Kimura cũng vừa giúp vừa nói:

“Ngài thanh tra, về điểm này, chẳng lẽ không có cách nghĩ đơn giản hơn sao?”

Kimura hỏi tiếp.

“Đơn giản là thế nào?”

“Ví dụ như, người tên Ryousuke đó nói dối…, nếu mà nghĩ như vậy thì không có gì kỳ lạ cả. Then có đang cài hay không, người biết việc đó chỉ có là anh ta, nên nếu muốn thì nói dối thế nào cũng được.”

“Nghĩ như vậy cũng không sai, nhưng nếu thế dấu chân lại thành vấn đề.”

“Thanh tra. Chớ nghĩ hai việc cùng một lúc, chuyện dấu chân sau này lại tìm thử lần nữa trong sân, việc bây giờ là Ryousuke nói dối, anh ta vì sao nói dối mới là vấn đề?”

“Cậu có suy nghĩ gì rồi à?”

“Tôi đoán anh ta biết chuyện gì đó, ví dụ như hung thủ là ai chẳng hạn.”

“Nhưng việc biết hung thủ và việc then có cài hay không, bản chất không phải là vấn đề khác nhau ư?”

“Không phải vậy. Tóm lại, nếu anh ta làm vậy thì vụ án sẽ càng trở lên phức tạp. Dù sao tôi cũng không có thiện cảm với anh ta, cảm giác cứ lén la lén lút thế nào ấy.”

“Này, đánh giá người khác dựa trên ấn tượng là không được đâu. Việc đó có thể sẽ làm nhầm hướng điều tra.”

Thanh tra Isokawa tuy nói vậy, nhưng ấn tượng đối với Ryousuke cũng không tốt lắm.

Anh em chi chính nhà Ichiyanagi đều mang ấn tượng và phong cách khác nhau, quả thực không hổ danh là hậu duệ của dinh lũy. Kể cả Saburou không ra gì nhất, lười thì lười, nhưng có điểm vẫn rất ra dáng cậu ấm. So sánh như vậy thì Ryousuke thua kém rõ rệt. Dáng người nhỏ gầy, trông khá già, tính cách cũng lải nhải có điểm nào đó ti tiện. Tính cách đó nhìn vào mắt anh ta là có thể thấy rõ. Con mắt không ngừng di chuyển, liên tục nhòm ngó sắc mặt người khác. Nhìn thoáng qua có vẻ nhút nhát, nhưng lại có điểm nham hiểm khiến người ta không thể không đề phòng.

“Gã đó là người chi thứ?”

“Đúng rồi. Anh ta có vẻ cả đời cũng không nổi bật được. Kenzou, người bị giết là học giả, không hay để ý chuyện trong nhà, nghe bảo anh ta ăn lời không ít.”

“Còn người tên Ryuuji thì sao? Sáng nay anh ta mới quay về, có vẻ khá đáng nghi.”

“A, người này ấy à? Nghe đồn anh ta không tệ. Người trong thôn kể anh ta có ấn tượng khá tốt. Anh ta đang làm việc tại bệnh viện Oosaka, lần này là trở về từ đại hội khoa học tại đại học Kyuushuu, việc này điều tra là biết ngay, nên chắc chắn không phải là nói dối.”

“Ừm, theo như cậu nói ban nãy, nếu mà Ryousuke bao che cho hung thủ, thì hẳn là anh ta biết gã đàn ông ba ngón tay nhỉ. Thế nhưng theo như lời bà chủ Kawataya, gã đó trông như một kẻ lang thang, gầy gò, tả tơi.”

Kawataya là quán cơm nhỏ trước văn phòng thôn, nơi gã đàn ông ba ngón tay xuất hiện ở đầu câu chuyện này.

Tại đây có điều tôi phải nói chính là thanh tra Isokawa lúc này đã tạm thời hoàn tất quá trình thẩm vấn từng người nhà Ichiyanagi. Vì thế ngài thanh tra đã biết sự tồn tại của gã đàn ông ba ngón tay kỳ quái đó. Người kể chính là Saburou, cậu ta vừa nghe ở nhà ngoài có lưu lại dấu ba ngón tay, lập tức nhớ tới chuyện nghe kể tại tiệm cắt tóc hôm trước.

Thanh tra Isokawa vừa nghe Saburou kể, lập tức phái điều tra viên tới Kawataya, hỏi bà chủ chi tiết diện mạo vóc dáng người đàn ông đó, điều tra viên đồng thời cũng tịch thu cái cốc mà gã đàn ông ba ngón tay đã uống nước lúc đó. Như tôi đã nói ban đầu, bà chủ cảm thấy ghê, sau đó không dùng cái cốc này nữa, nên trên cốc còn lưu lại rõ ràng dấu ba ngón tay của gã đàn ông ba ngón tay, vì thế ngài thanh tra lập tức chuyển nó đến phòng giám định.

Mà nghe Saburou kể, Akiko nhà chi thứ cũng nhớ tới người đàn ông kỳ quái tới phòng bếp ngay trước hôn lễ. Vì thế bà Nao và người ở phòng bếp lúc đó cũng bị tra hỏi. Nghe bọn họ kể, diện mạo vóc dáng có vẻ là cùng một người với gã đàn ông ba ngón tay. Mảnh giấy xé ra từ quyển sổ tay gã giao lúc đó, Kenzou đọc xong, cứ thế vo vào tay áo.

Nghe Akiko kể, ngài thanh tra lập tức lấy bộ kimono Kenzou mặc lúc đó ra thử tìm trong tay áo, nhưng thứ lấy được từ trong tay áo là mảnh giấy đã bị xé vụn. Đó chính là thứ giờ ngài thanh tra đang nhờ điều tra viên Kimura ghép lại.

“Kimura, còn chút xíu nữa thôi. Ở đây hình như thiếu một mẩu. À không phải cái đó. Cái đó hẳn là ở đây. Còn hai chỗ cái này và cái này… A, xong rồi!”

May mắn mảnh giấy bị xé vụn đó không thiếu mẩu nào, nên thanh tra mới khôi phục được hoàn toàn. Hiện ra trên đó là nét chữ ngoằn ngoèo như giun có vẻ liếm bút chì (1) viết ra.

“Chữ khó nhìn thật, Kimura, chữ đầu tiên… đọc là gì nhỉ.”

Ngài thanh tra, đây là chữ đảo có phải không!”

“Đảo… à, nói vậy có vẻ giống chữ đảo. Đảo có hứa hẹn… phải không, đúng rồi, đảo có hứa hẹn… Sau đó là gì nhỉ?”

“Đó là chữ gần nhỉ… Có phải gần đây không?”

“A, đúng rồi, gần đây sẽ thực hiện… phải không? Chữ tiếp theo lại không rõ.”

Dù gì bản thân chữ viết đã rất xấu, hơn nữa là bị xé vụn rồi ghép lại, nên rất khó đọc. Nhưng nhờ có sự đóng góp trí tuệ của điều tra viên Kimura, ngài thanh tra cuối cùng đã đọc hiểu được, đó là một đoạn văn như sau.

“Đảo có hứa hẹn gần đây sẽ thực hiện. Đó là hứa hẹn tấn công bất ngờ có thể dùng mọi thủ đoạn. Từ “kẻ thù suốt đời” của mày.”

Đọc xong, ngài thanh tra và điều tra viên Kimura bất giác nhìn nhau.

“Ngài thanh tra, đây quả thật là một bức thư. Rất giống cảnh báo cho một vụ án mạng phải không?”

“Không phải giống. Là cảnh báo thật. Vì bức thư này được đưa xong, vài giờ sau đã có vụ án mạng rồi. Khỉ thật, vụ án càng lúc càng phức tạp.”

Ngài thanh tra cầm thư cảnh báo đã dán phía sau ấy lên, đứng lên từ phía trước cái bàn.

“Dù sao thì đi nhà chính hỏi thử xem. ‘Đảo có hứa hẹn’, hỏi thử người nhà Ichiyanagi chắc sẽ biết Kenzou từng đến đảo nào khi nào.”

Lúc ngài thanh tra đi guốc gỗ dùng trong sân, một điều tra viên trẻ từ nãy vẫn tra xét kỹ càng phía tây nhà ngoài, gọi ông từ đằng sau.

“Ngài thanh tra, sau khi xong việc xin qua bên này một chút. Có thứ này rất kỳ lạ.”

“Có phát hiện gì mới à.”

Nơi điều tra viên dẫn đường tới là ngay trước cầu tiêu nhô ra phía tây nhà ngoài, tại đây thì mọi người hãy xem lại hình toàn cảnh tôi đã từng đưa trước đó (2). Ở đó có chất rất cao một đống lá rụng đã được quét, nhưng điều tra viên đã dùng đầu gậy gạt đống lá ra.

“Đây, mời ngài xem thứ này.”

Ngài thanh tra vừa nhìn, bất giác mắt mở to.

“A, đây không phải là trụ đàn koto ư?”

“Đúng vậy, là trụ đàn bị mất, bị ném vào đây. Ngài thanh tra, như vậy có thể biết hung thủ chạy ra đằng này. Tôi cũng từng nghĩ có thể là bị ném ra từ cửa sổ cầu tiêu, nhưng nhìn thì thấy cửa sổ cầu tiêu có căng lưới thép rất nhỏ. Nên không thể ném trụ đàn từ đó được. Từ vách thông gió phía trên cửa chớp thì góc độ cũng không đúng. Với cả, nó bị chôn trong đống lá rụng khá kín, nên cũng không bị ướt lắm, có vẻ có dấu tay dính máu.”

Ngài thanh tra cũng từ đó ngước nhìn cửa sổ cầu tiêu, rồi ngắm phía cửa chớp, đúng như lời điều tra viên nói.

“Vậy thì nhờ cậu cẩn thận chuyển nó đến phòng giám định đi. Chỉ phát hiện cái này thôi à?”

“Không, còn có một thứ nữa. Mời ngài qua đây. Ở đó kìa.”

Chỗ điều tra viên chỉ là ở giữa lùm cây long não che phía trên đầu.

“Ở kia, chỗ cái cành thứ ba từ dưới lên có cắm một cái liềm. Ban nãy tôi đã leo thử, nhưng nó cắm rất chắc vào thân cây, sức của mình tôi không rút ra được. Nhìn vào cán thì thấy có in nung chữ ‘Uehan’.”

“Hay là người làm vườn để quên.”

“Nhìn vào sân thì quả thực gần đây người làm vườn có vào. Nhưng nếu là kéo còn có lý, cắm liềm vào đó không phải kỳ lạ sao?”

“Nói vậy cũng đúng.”

Ngài thanh tra nghĩ một lúc:

“Cái liềm đó cứ để nguyên đấy đi. Còn những thứ khác… A đúng rồi, cậu chuyển cái trụ đàn đấy đến phòng giám định. Với cả, để cho chắc ăn, hãy tra xét kỹ đằng này.”

Khi ngài thanh tra đi đến nhà chính, người nhà Ichiyanagi đã tập hợp đủ tại phòng khách.

Ginzou cũng liên tục hút thuốc từ chiếc tẩu thủy thủ trong góc phòng. Sau khi về từ bưu điện, ông vẫn ngồi yên tại đó không nhúc nhích. Ông gần như không nói chuyện với ai, chỉ im lặng vừa hút chiếc tẩu thủy thủ, vừa nghe mọi người thì thầm nói chuyện. Ông chẳng kiêng dè gì nhìn chằm chằm ánh mắt, cử động của tất cả mọi người. Sự tồn tại của Ginzou, đối với mỗi người nhà Ichiyanagi, nặng nề và khiến người ta không thở nổi tựa như đám mây đen phủ kín bầu trời mùa mưa dầm, đặc biệt là Ryousuke và Saburou, mỗi khi thấy mặt ông, đều lúng túng dời tầm mắt như sợ hãi.

Chỉ có Suzuko, từ khi nào không biết lại trở nên thân quen với người chú nhìn thoáng qua thì có vẻ đáng sợ, thực tế lại có điểm nào đó rất thân thiết này, kể cả bây giờ cô bé cũng đang làm nũng dựa trên đầu gối ông.

“Chú này.”

Suzuko vừa nghịch ngón tay với khớp xương to của Ginzou vừa nói.

“Cháu thấy… có chuyện này lạ lắm.”

“…?”

Ginzou vẫn ngậm tẩu, nhìn khuôn mặt Suzuko.

“Nửa đêm hôm qua chú có nghe thấy tiếng đàn koto nhỉ. Đầu tiên là tiếng giòn giã giống như là dùng ngón tay có kẹp móng đàn ra sức gảy. Sau đó lần hai thì có tiếng giống là như là đánh vào dây đàn koto tinh tinh, chú có nhớ không?”

“À nhớ, vậy thì sao?”

“Đêm hôm kia cháu cũng nghe thấy âm thanh như vậy đấy.”

Ginzou bất giác mở to mắt nhìn thẳng vào khuôn mặt Suzuko.

“Suzuko này, thật vậy à?”

“Vâng, thật mà. Cũng là từ phía nhà ngoài.”

“Là tiếng dùng sức gảy dây đàn koto giòn giã giống ngày hôm qua à?”

“Ưm, cháu không chắc lắm. Có lẽ nghe thấy tiếng đó, nhưng mà lúc đấy cháu ngủ rất say. Suzuko chỉ nghe được tiếng đánh đàn koto tinh tinh thôi.”

“Vậy đó là khoảng mấy giờ đêm hôm kia?”

“Khoảng mấy giờ thì cháu không biết. Suzuko sợ quá nên chôn trong chăn mất rồi. Nhưng mà đêm đó hẳn là không có ai trong nhà ngoài. Đàn koto cũng để ở đây mà. Chú ơi, mèo thực sự sau khi chết sẽ biến thành yêu quái à?”

Lời Suzuko nói lúc nào cũng như vậy. Tưởng như đang nói chuyện rất rành mạch, đột nhiên nhảy sang hướng kỳ quái.

Có điều theo như lời Suzuko vừa tiết lộ ban nãy, đêm hôm kia cũng nghe thấy tiếng đàn, có lẽ có ý nghĩa quan trọng nào đó… Lúc Ginzou đang muốn hỏi tiếp thì thanh tra Isokawa tới. Vì thế cuộc nói chuyện của Suzuko và Ginzou cũng theo đó gián đoạn.

“Tôi có chuyện muốn hỏi các vị. Anh Kenzou đã mất ấy có từng lưu lại hòn đảo nào khi nào đó không?”

Với câu hỏi của ngài thanh tra, người nhà Ichiyanagi đưa mắt nhìn nhau.

“Này… Ryou, cháu có nhớ không? Kenzou dạo này gần như không đi ra ngoài nhỉ.”

“Không bắt buộc là gần đây. Trước đây bao lâu cũng được. Anh ta có từng đi du lịch tới đảo, hay lưu lại hòn đảo nào…”

“A, nếu vậy thì hẳn là có. Hồi trẻ anh ấy rất thích đi du lịch, hình như đã đi rất nhiều nơi, nhưng mà ngài thanh tra, chuyện đó với chuyện lần này có gì…”

Ryuuji nhíu mày nhìn chăm chú ngài thanh tra.

“Phải tôi nghĩ có mối liên hệ rất quan trọng. Chỉ cần biết tên hòn đảo đó là được… Thực ra có cái này…”

Ngài thanh tra cho mọi người xem bức thư giống như tờ cảnh báo đã dán phía sau.

“Trong này có viết rất lạ. Tôi sẽ đọc thử, các vị hãy nghĩ xem hàm ý của bức thư này.”

Ngài thanh tra đọc bức thư đó, cuối cùng, đọc đến đoạn “từ kẻ thù suốt đời của mày”.

Bỗng dưng trong đám người có phát ra một tiếng kêu kỳ lạ. Đó là Saburou. Saburou dưới ánh mắt tra xét và cái nhìn dò hỏi của mọi người, trở nên tái nhợt, đứng ngồi không yên.

Chú thích
(1) bút chì ngày xưa có chất lượng kém, nên nét chữ rất mờ, liếm bút chì sẽ tạo ra độ ẩm, nhờ đó nét bút rõ hơn
(2) bấm vào đây để xem lại hình toàn cảnh

 

Advertisements
30/04/2019 / ~ Yappa ~

Công bốn, xin đi theo tình tiết – Chương 7

Công bốn, xin đi theo tình tiết

  • Tác giả: Ngũ Sắc Long Chương
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Chương 7 – Giam cầm

Tóm lại là để y đi xuống trước thu hút sự chú ý của đám người trong bạch đạo đó, ta lại thừa dịp loạn trốn đây; hay là trực tiếp đi xuống, lúc bọn họ chưa kịp phản ứng trốn đây? Nhưng mà lưu lại nơi này xem trò hề của Tiển Băng Nhận cũng rất không tệ, dọc theo con đường này y đều giả bộ đại hiệp trách trời thương dân xem trò cười của ta, nay cũng coi như phong thủy xoay vần, chuyện xui xẻo cũng có lúc rơi xuống đầu y.

Có lẽ là ta mỉm cười nhìn y như thế khiến y hiểu lầm cái gì, y đột nhiên kéo cánh tay ta về phía ngực y, đôi môi ẩm nóng tiến tới bên miệng ta.

Hỏng bét, mấy ngày nay để y lôi kéo thuận tay, ngay cả tính cảnh giác cơ bản cũng đánh mất! Có điều ta cũng không phải là lúc nội lực tán loạn mặc người ta muốn làm gì thì làm, lật tay liền đánh về phía bụng dưới y. Hai người cách nhau quá gần, một chưởng này của ta chưa đến nơi đã bị y vươn tay đón lấy, nội lực giao nhau lại là cân sức ngang tài, dư lực chấn động đến mức hộp xe cũng di chuyển, đám nhân sĩ bạch đạo bên ngoài ấy càng thêm nhiệt tình tăng vọt, ta cũng nghe thấy tiếng huýt sáo rồi.

Cái tay kia của Tiển Băng Nhận giam chặt năm ngón tay ta, rất nhanh khẽ nói bên tai ta: “Bách Lý giáo chủ, lúc này ngươi giận dỗi với ta cái gì chứ? Đám người bên ngoài đó nhưng đều là người trong chính đạo, nếu biết ngươi là giáo chủ ma giáo, nhất định sẽ… Ừm, mặc dù không thể giết ngươi, nhưng cũng sẽ không cho ngươi yên.”

Đúng vậy, chính đạo ma giáo có thể nói không đội trời chung, nhưng bọn họ giết được ta sao? Nơi này có thể đánh một trận với ta chỉ có Tiển Băng Nhận, khác chẳng qua là người qua đường Giáp mà thôi, không hề có sức chiến đấu nha! Có điều độ tín nhiệm nhân phẩm của ta đối với Tiển Băng Nhận không cao, chưa biết chừng y liền muốn tung ta ra hấp dẫn thù hận, chính mình tránh được chỉ trích của mọi người, hóa giải oán niệm không được lên sàn của bọn họ.

Nhưng nếu đã không chết, khác lại sợ cái gì? Dù cho thực sự sẩy tay rơi vào trong tay đám người kia, hừ hừ, lời nói khó nghe, chung quy sẽ không lớn hơn nhục nhã mấy ngày nay chịu trong tay y. Trước mắt là cơ hội rời đi tốt nhất của ta, nếu như mất cơ hội này, hãm sâu bên trong trận địa địch, còn là không theo tình tiết chạy vào trong tay kẻ thù, tương lai sẽ vô cùng đáng lo lắng.

Trong lòng ta tự có tính toán, lá mặt lá trái nói với y: “Tiển minh chủ nói phải, bản tọa cũng không phải hạng người ham sống sợ chết, ngươi cứ nói ra thân phận của bản tọa, đến lúc đó mặc những người đó xử trí bản tọa như thế nào, bản tọa cũng tuyệt không liên lụy ngươi là được.”

Chân mày y lại nhíu chặt hơn, giả bộ đối xử chân thành nói với ta: “Bách Lý giáo chủ, chúng ta bây giờ là châu chấu trên một sợi dây thừng, ta chạy không được ngươi cũng bay không được, ngươi cần gì phải nói những lời tru tâm này chứ? Thành ý của ta đối với ngươi trời đất chứng giám, cho dù ngươi không tin, cũng không cần coi ta thành hạng tiểu nhân bán vợ cầu vinh này…”

Đợi chút, ngươi nói cái gì? Ai là vợ ngươi! Cùng với loại người này ta còn có thể lại nuốt giận ư? Nuốt vào nữa thật sự sẽ thân bại danh liệt rồi!

Ta há mồm liền muốn mắng y, ai ngờ minh chủ võ lâm không biết xấu hổ này lại dám chặn miệng lên, còn với lưỡi vào — ký ức trong thanh lâu lúc trước còn khắc thật sâu vào trong đầu ta, tính phản xạ mà toàn thân run run, xém có loại cảm giác bị dọa sợ, ngã về phía sau, ngược lại bị đè giữa y và thùng xe, tư thế càng thêm khó coi.

Ô… Giải thích không thông… Cuống lưỡi kéo đến sắp tê cứng, tên khốn này không cần thở à?

Lẽ nào lại như vậy, ta đường đường giáo chủ ma giáo sao có thể sợ y? Ta cố gắng mở miệng, đang muốn hung hăng cắn xuống cho y một bài học, ngang hông bỗng nhiên tê rần một cái, khí lực toàn thân đều giống như bị người ta rút đi, không đỡ nổi thân thể, lệch cả người trên cánh tay y. Y lúc này mới buông miệng ta ra, khóe miệng còn mang theo chỉ bạc thật dài khiến người ta mắc ói, thở hồng hộc nói với ta: “Bách Lý giáo chủ, phiền ngươi phối hợp một chút. Ta biết ngươi luôn không chịu nghe lời của ta, lúc này đơn giản dùng chút thủ đoạn, cũng là cử chỉ bất đắc dĩ.”

Dứt lời lại chà nước miếng sạch sẽ trên miệng ta, từ trên người cởi xuống một cái áo choàng ngoài trùm đầu ta bao lại, đồng thời ôm ngang ta lên giống như ôm tiểu thụ, lúc này mới đá văng cửa xe. Xem chi tiết…

29/04/2019 / ~ Yappa ~

Công bốn, xin đi theo tình tiết – Chương 6

Công bốn, xin đi theo tình tiết

  • Tác giả: Ngũ Sắc Long Chương
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Chương 6 – Hai công cùng nhau về nhà

Ta biết, võ công mới là gốc rễ chỗ dựa tại thế giới đam mỹ võ hiệp. Nhớ năm đó lúc ta có võ công, thống lĩnh hàng vạn hàng nghìn đệ tử ma giáo, quyền sinh sát trong tay, uy phong bực nào? Sau đó bị người hạ độc mất võ công, đầu tiên là tiểu thụ cũng có thể điểm huyệt của ta, còn hạ xuân dược đè ta ngã xuống giường, bây giờ lại bị một công năm thân phận còn thấp hơn ta thượng!

Nhìn từ quá khứ tới hiện tại, thật khiến cho người ta đau xót trong lòng.

Càng đau xót là, ta bây giờ còn chưa về được ma giáo, thậm chí ngay cả lưu lại ám hiệu thông báo cũng không thể. Tiển Băng Nhận kia cứ lởn vởn bên cạnh ta, ăn mặc ở đi lại toàn bộ do y ôm đồm tất cả, ngay cả cơ hội nhân tiện đi tiểu chạy trốn cũng không có. Thân thể ta đỡ hơn một chút, y liền trực tiếp mướn chiếc xe rời khỏi Tây Vực, kéo ta đi về phía Trung Nguyên.

Cơ sở ngầm của ma giáo chúng ta đều dùng làm cái gì? Giáo chủ bị người ta kéo chạy khắp thế giới, cũng không một ai qua đây liếc mắt nhìn! Đám ăn hại không thể lên sàn lộ diện là cũng không làm cái quái gì này, khi nào ta trở lại trong giáo, nhất định dạy dỗ tử tế bọn chúng một lần. Nên biếm thì biếm, nên phạt thì phạt, cho bọn chúng biết ma giáo là ai làm chủ! Xem chi tiết…

06/04/2019 / ~ Yappa ~

Sử dụng app Tấn Giang để mua truyện

Hôm nay mình sẽ hướng dẫn các bạn cách sử dụng app Tấn Giang để mua truyện nha.

Lợi ích khi mua trên app là các bạn sẽ được mua truyện với giá rẻ tương đương với giá mua của account VIP cao cấp luôn.

https://tieuxuyen.wordpress.com/meo-wordpress/

24/03/2019 / ~ Yappa ~

Thần phục – Chương 84

Thần phục

  • Tác giả: Yến Tử Hồi Thì
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Chương 84 – Giống nhau có được không?

Triển Tiểu Liên về nhà một ngày nhìn về phía cửa nhà An Lý Mộc mười mấy lần, sau đó dứt khoát ngồi bất động trên ban công, chỉ nhìn chằm chằm cổng nhà họ An xem có động tĩnh hay không. Việc này làm mẹ cô sầu chết đi được, vội vàng đẩy đẩy ba cô, nhỏ giọng nói: “Ba nó, anh xem xem Tiểu Liên nhà mình, tựa như bị điên, anh ít nhất cũng phải nghĩ cách chứ.”

Ba Triển Tiểu Liên thật ra giống như mẹ cô, ở giai đoạn quan sát, ông cũng phát hiện từ sau khi Tiểu Liên trở về, liền có chút tâm thần không yên, vẫn chạy qua nhà An Lý Mộc, có điều nhà họ An không có người, cô cũng không có phản ứng khác, chính là nhìn giống như đang đợi. Hỏi cô chơi ở nhà bác thế nào cũng không nói, ba cô còn nghĩ không phải lúc tại Thanh Thành đụng phải chuyện gì, đặc biệt gọi điện cho Triển Anh, kết quả điện thoại Triển Anh ở trạng thái tắt máy, nếu không phải là Triển Tiểu Liên bây giờ đứng trước mặt bọn họ, ba cô cũng hoài nghi lúc cô ở Thanh Thành có phải đã xảy ra chuyện hay không.

Triển Tiểu Liên đi tới đi lui trên ban công, lấy di động ra nhìn nhìn, bắt đầu bấm số di động của An Lý Mộc, gọi hai ba lần, lần cuối cùng có người nhấc máy, Triển Tiểu Liên ôm điện thoại nhảy lên: “Anh Đầu Gỗ! Anh bây giờ ở đâu?”

Phía An Lý Mộc trầm mặc một chút mới nói: “Anh đang trên đường về nhà, cùng với ba mẹ anh, Tiểu Liên em có chuyện gì?”

Triển Tiểu Liên vừa nghe An Lý Mộc nói là đang trên đường về nhà, lập tức từ trong nhà chạy ra, miệng nói với An Lý Mộc: “Anh Đầu Gỗ, anh có phải sắp về đến nhà hay không? Em ở dưới lầu nhà anh chờ anh. Anh nhanh chút trở về ha.” Nói xong, Triển Tiểu Liên cúp điện thoại cái “rắc”, từ trong nhà mình lấy một cái băng ghế nhỏ, liền ngồi chờ ở cửa nhà An Lý Mộc.

Ba mẹ Triển Tiểu Liên đồng loạt nháy nháy mắt, hai vợ chồng tựa như trẻ con víu cửa lớn nhà mình nhìn ra bên ngoài, Triển Tiểu Liên đang cầm cuốn tiểu thuyết, ngoan ngoãn ngồi trên ghế xem, căn bản mặc kệ hàng xóm qua lại nhìn thấy cô có phản ứng gì. Ba cô xoay tới xoay lui trong nhà, ngẩng đầu nói với mẹ cô: “Nếu không, khai giảng liền cho con bé đi Tương Giang.”

Ba mẹ Triển Tiểu Liên thương lượng, vốn là tính chờ Triển Tiểu Liên học xong năm nhất, năm hai đi Tương Giang học, lần này ba cô ngồi không yên, nghĩ vẫn là đưa qua trước thời hạn. Mẹ cô lo lắng thò đầu liếc mắt bên ngoài: “Mấu chốt là Tiểu Liên của chúng ta đồng ý không?”

Ba Triển Tiểu Liên phất tay một cái, “Con bé trẻ con có quyền phát biểu gì? Không đi cũng phải đi, tùy vào con bé đi hay không?”

Mẹ Triển Tiểu Liên lườm ba cô, làm như bà không biết ấy? Người này chính là nô lệ của con gái, xem ông ấy đến lúc đó có thể để con gái đi như vậy.

Triển Tiểu Liên vừa đọc sách vừa chờ An Lý Mộc, lần này chờ mất hơn hai giờ, cô cũng sắp chờ.đến thiếp đi rồi An Lý Mộc còn chưa về, Triển Tiểu Liên vừa lấy điện thoại ra định gọi điện thoại hỏi thử, liền nghe ba mẹ anh lớn giọng kêu la: Đó là ai ngồi cửa nhà chúng ta? Tiểu Liên? Ngồi đây làm gì vậy?”

Triển Tiểu Liên vội vàng nhấc ghế dưới mông cô đứng dậy, nhìn về phía An Lý Mộc phía sau mẹ anh, An Lý Mộc vốn là tự mình đi, vừa nghe nói Triển Tiểu Liên ở đằng trước, đứng luôn tại chỗ không đi, ba anh biết anh là không muốn để Triển Tiểu Liên chứng kiến bộ dạng anh bước đi bây giờ, vội vàng quành xe đạp lại phía sau, để An Lý Mộc ngồi phía trên.

An Lý Mộc nhìn thấy Triển Tiểu Liên cũng không nói chuyện với cô, Triển Tiểu Liên dẩu môi, đỏ mắt chờ mong nhìn An Lý Mộc đi qua trước mặt cô, mẹ anh cầm chìa khóa mở cổng, con chó trong sân lập tức kêu không ngừng về phía Triển Tiểu Liên, Triển Tiểu Liên cầm ghế tỏ vẻ muốn đập nó, con chó lập tức trốn sau cổng, cũng không có ai mời Triển Tiểu Liên vào trong, Triển Tiểu Liên trực tiếp ôm cái ghế nhỏ của nhà cô vào cổng nhà họ An theo.

Ba An Lý Mộc dừng xe lại, anh từ trên xe bước xuống, chỉ đứng cũng không đi, nửa ngày mới lạnh mặt nhìn cô: “Tiểu Liên, em lại tới làm gì?”

Triển Tiểu Liên tiếp tục dẩu môi, sau đó chạy vào trong nhà mang một.cái ghế cao qua đây đặt phía sau An Lý Mộc, lại đặt băng ghế trong tay mình đối diện An Lý Mộc, ngồi xuống, ngẩng đầu nhìn ba anh lề mà lề mề không đi, nói: “Chú An, cháu có thể một mình nói chuyện với anh Đầu Gỗ của cháu không? Chỉ một lát, nói xong cháu sẽ đi.”

Ba An Lý Mộc lén nhìn anh một cái, hắng giọng: “Đầu Gỗ, có cần ba đưa con vào không?”

An Lý Mộc nhìn Triển Tiểu Liên một cái, sau đó lắc lắc đầu với ba anh, nói: “Ba, con không sao, ba vào trước nghỉ ngơi một lát đi.”

Sau khi ba An Lý Mộc vào trong, Triển Tiểu Liên lập tức lôi ghế dưới mông cô, hai cái chân di chuyển theo cái ghế, ra sức sáp sáp trước mặt An Lý Mộc, băng ghế của cô thấp, nói chuyện với An Lý Mộc phải ngửa đầu nhìn, cô ngẩng đầu nhìn An Lý Mộc hỏi: “Anh Đầu Gỗ, nếu… Em là nói nếu, em giống như anh, mất một cái chân, anh có phải sẽ cần em?”

An Lý Mộc không biết cô có ý gì, có điều sau khi nghe lời của cô trong lòng liền rầm một cái, lập tức nhìn chân cô, sau đó cúi người vươn tay tóm lấy chân cô, Triển Tiểu Liên “ôi ôi” hai tiếng, một chân bị An Lý Mộc tóm vào tay, ống quần bị anh kéo lên, phát hiện không có vấn đề gì, sau khi bỏ xuống lại nắm cái chân còn lại lên nhìn, phát hiện cũng không có vấn đề, lúc này mới thở phào một hơi. Có điều trên mặt vẫn rất lãnh đạm, hỏi một câu: “Nói luyên thuyên cái gì? Đang yên đang lành sao lại mất một chân?”

Triển Tiểu Liên bởi vì động tác cấp thiết nắm cổ chân cô kiểm tra vừa rồi của An Lý Mộc mừng thầm, bĩu môi: “Em chỉ là hỏi thử, em đã nghĩ anh đột nhiên không cần em, có phải bởi vì chân anh bị thương, sợ liên lụy em, cho nên muốn như vậy hay không, nếu thế, em giống anh, có phải anh sẽ không cảm thấy liên lụy em không?”

An Lý Mộc vừa nghe, có chút tức tối đứng dậy, chỉ vào Triển Tiểu Liên nổi giận đùng đùng nói: “Triển Tiểu Liên anh nói cho em, em nếu thực sự làm cho giống như anh, anh sẽ không thèm nhìn em nữa, em cho rằng em là ai? Em mau mau cút cho anh, càng xa càng tốt!”

Triển Tiểu Liên nhìn anh, “Anh Đầu Gỗ em chỉ là nói một chút, ai không có việc gì chạy đi cố ý làm mất chân mình chứ? Em chỉ là tò mò hỏi một chút mà thôi. Em cũng nói là nếu như, là đang lấy ví dụ.”

An Lý Mộc trực tiếp đáp cô một câu: “Ví dụ cũng không được, em mau mau về nhà đi, không có việc gì đừng qua đây.” Dừng một chút, An Lý Mộc cúi mắt nhìn mặt đất nói: “Hơn nữa em ngày đó không phải nhìn thấy? Anh có bạn gái rồi, nếu để cô ấy biết không hay, anh không muốn cô ấy không vui. Ba mẹ anh rất hài lòng với cô ấy, trông xinh xắn điều kiện trong nhà cũng tốt, mấu chốt là không ghét bỏ anh, Tiểu Liên em đừng làm chậm trễ anh nữa. Trước đây xem như anh có lỗi với em, nhưng mà bây giờ xin em đừng quấy rầy cuộc sống của anh. Chúng ta đã không còn quan hệ, hoàn toàn không có quan hệ.”

Triển Tiểu Liên nhìn anh, nước mắt vẫn đảo quanh trong hốc mắt, “Anh Đầu Gỗ anh cố ý chọc giận em có phải không?” Cô đưa tay lau nước mắt: “Em khỏe mạnh anh nói không liên lụy em không cần em, em chỉ nghĩ nếu như em giống anh là được rồi… Nói thế nào lại không được?” Cô khom lưng cầm băng ghế nhỏ lên, ôm vào trong ngực đi ra, đi tới cửa ngoảnh lại nhìn anh một cái, thút thít một lát nói: “Anh Đầu Gỗ anh chờ!” Xem chi tiết…

%d bloggers like this: