Domain tieuxuyen.com đang bị block trên Facebook

Ôi tin không lành rồi cả nhà. Không hiểu vì lý do gì mà link tieuxuyen.com của tớ bị vi phạm Tiêu chuẩn cộng đồng của Facebook rồi huhuhu 😭😭😭

Hậu quả là các video sub đăng lên Facebook đang bị block theo không thể xem được.

Vụ này tớ đã từng có kinh nghiệm xử lý vì bên TTV cũng từng bị chặn link như vậy. Nên hi vọng mọi người có thể cùng hỗ trợ unblock domain giúp tớ nha :((((

Tình trạng hiện tại là khi share link web tớ tại Messenger, đăng status hoặc comment Facebook có chứa chữ tieuxuyen.com thì đều không thể gửi đi được.

Cách xử lý sẽ là vào trang sau:
https://developers.facebook.com/tools/debug/?q=tieuxuyen.com

Nếu bạn nhìn thấy dòng sau đây thì có nghĩa domain vẫn đang bị block

We can’t review this website because the content doesn’t meet our Community Standards. If you think this is a mistake, please let us know.
Chúng tôi không thể xét duyệt trang web này vì nội dung không tuân thủ Tiêu chuẩn cộng đồng của chúng tôi. Nếu bạn cho rằng đây là sự nhầm lẫn, vui lòng cho chúng tôi biết.

Mọi người sẽ bấm vào chữ let us know hoặc cho tôi biết, Facebook sẽ mở một form để điền. Tại đây các bạn có thể tự điền giải thích cho Facebook biết liên kết dẫn tới trang này không hề có vấn đề gì vi phạm quy định của Facebook nhé.

Nội dung điền có thể viết như sau, nhưng nên viết theo giọng văn của bạn để tránh Facebook hiểu nhầm là copy and paste nha.
– Đây là trang blog cá nhân, nội dung đều tuân thủ Tiêu chuẩn cộng đồng của Facebook
– Việc không xét duyệt là một sự nhầm lẫn
– Nếu có thể thì bạn hãy tự viết thêm lý do gì mà bạn cho là hợp lý

Cảm ơn mọi người. 😢

Bạn muốn tớ làm gì trước?

Bạn có biết tớ có một cái lịch bất thành văn khi đăng nội dung trong blog không ^^

Lịch này đơn giản lắm
1. 1 hoặc 2 chương ngôn tình
2. 1 hoặc 2 chương đam mỹ
3. Nội dung bất kỳ khác 2 nội dung trên (1 hoặc 2 bài)

Từ trước tới giờ thì tớ toàn chọn việc làm ở cái số 3 theo ý thích, hoặc đơn giản hơn là làm cái nào dễ nhứt :P Thế nên thành ra có nhiều dự án thuộc cái số 3 bị tớ bỏ rơi hơi bị lâu luôn >.<

Thế nên từ giờ tớ sẽ trao cho các bạn, những người đọc của blog tớ quyết định cái các bạn muốn xem, tức là muốn tớ làm trước khi đến bước số 3 phía trên. 1 đợt poll sẽ được mở cho tới thời điểm tớ xong chương đam mỹ thứ 2. Sau đấy tớ sẽ mở đợt mới. Và nội dung được vote nhiều nhất trong đợt đó sẽ được tớ thực hiện. Nếu nhiều phương án có cùng số vote thì tớ sẽ tự chọn 1 trong số đó. Trong trường hợp không có ai quan tâm đến poll thì tớ lại tiếp tục làm theo ý mình như trước thoai, há há XD~

Bình chọn đợt 17/02 là Tùy cậu, muốn làm cái nào trước cũng được

Mở poll đợt mới

Các bình chọn cũ

Na là một cơn điên – Tạ Lộc Thuần Tử truyền kỳ

Na là một cơn điên

  • Tác giả: Tạ Na
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Tạ Lộc Thuần Tử (1) truyền kỳ

Đừng thấy tôi bây giờ trông không thấp lắm, nhưng mà tôi dậy thì rất là muộn, lúc vừa vào cấp hai mới một mét bốn tám, vinh dự nhận được hạng một bảng xếp hạng “người Hobbit” lớp chúng tôi, chỗ ngồi cũng đương nhiên xếp vào hàng đầu tiên.

Các bạn từng ngồi hàng đầu tiên chắc chắn hiểu nỗi đau khổ ấy! Mỗi ngày đều bộc lộ toàn diện dưới mí mắt giáo viên, ăn vụng cái gì, xem tiểu thuyết võ hiệp, bất luận muốn ngủ lơ mơ biết bao, cũng phải miễn cưỡng lên tinh thần ngoan ngoãn ngẩng đầu nhìn giáo viên. Tóm lại, để thoát khỏi hàng đầu tiên, nếu như khi đó có giày gót dày “chọc trời”, tôi nhất định sẽ chồng hai đôi lên đi!

Muốn cao hơn thì phải rèn luyện, thế là lúc đội bóng chuyền trong trường tới mỗi lớp chọn ba đội viên, tôi không chút do dự ghi danh, kết quả lại dẫn tới cả lớp cười vang. Ôi, tôi quên mất chơi bóng chuyền là cường điệu nhất chiều cao! Nhưng mà, giữa một tràng cười vang cũng truyền đến tiếng khích lệ của một bạn nam: “Không sao, cậu có thể cầm bóng từ dưới lưới đi sang sân đối phương nha!”

(Nhạc đệm “Trời cao biển rộng” của BEYOND:… Đã bao lần… nhận được ánh mắt lạnh lùng và nụ cười giễu cợt… )

Người như tôi cố tình có hai điểm mạnh, một là gan lớn, hai là da mặt dày. Ánh mắt lạnh lùng và nụ cười giễu cợt gì đó, va vào tôi thường thường đều sẽ bắn trở lại rất xa, tôi nhiều nhất sờ sờ mặt mình, lại có thể tiếp tục chạy nhảy bước về phía trước. Cho nên sau khi nguyện vọng vào đội bóng chuyền tan vỡ, tôi quyết định làm một “người phụ nữ sau lưng đội bóng chuyền” tôi miễn phí nhặt bóng cho mấy người còn không được à!

Từ đó, trên sân huấn luyện của đội bóng chuyền đã thêm một “người nhặt bóng Hobbit”. Bóng dáng tôi bận rộn nhanh chóng như con thoi giữa đám thành viên đội bóng chuyền, nhìn qua giống như một ngọn rau cải trắng di hình hoán ảnh trong một mảnh rừng rậm, hiệu quả chủ nghĩa hiện thực ma huyễn ít nhiều đấy nhé.

Có lẽ là lòng thành của tôi cảm động huấn luyện viên đội bóng chuyền, ông cuối cùng đặc cách cho tôi làm đội viên dự khuyết, có thể cùng huấn luyện với đội viên chính thức. Tôi để cảm ơn từ đó không chỉ có bóng tất nhặt, còn thỉnh thoảng mua kem que cho mọi người. Kết quả của “ngoại giao kem que” chính là, mọi người đều càng lúc càng thích tôi, mà tôi mua kem que càng ngày càng nhiều, cuối cùng tiền tiêu vặt mỗi tháng hầu như đều đập vào kem que.

Cũng không biết huấn luyện viên bóng chuyền một ngày làm sao mát dây, đột nhiên cảm thấy tôi động tác linh hoạt, có thể làm cầu thủ chuyền hai, thế là trong trận đấu giao hữu đầu tiên cả trường của chúng tôi với trường khác cho tôi làm cầu thủ chuyền hai.

(Trên đầu huấn luyện viên lập tức hiện lên một vầng sáng, sau lưng mọc đôi cánh trắng nhỏ rung rung, phát ra hào quang thiên sứ giữa không trung ~~)

Mẹ của ME ơi! Hạnh phúc tới quá nhanh, tôi cũng còn chưa có chuẩn bị tốt đâu! Làm sao bây giờ đây làm sao bây giờ! Buổi tối một ngày trước trận đấu, tôi lúc thì cười ngây ngô, lúc thì phấn chấn, lúc thì sục sôi… Tóm lại nghĩ hết một lượt biểu hiện của tôi trước trước sau sau trận đấu, thậm chí sau khi suy nghĩ hết tình cảnh tôi một trận thành danh sau đó thu hút trong vườn trường, mới mang theo một nụ cười quỷ dị, thỏa mãn mà yên tâm ngủ.

Ngày hôm sau sau khi tan học, trận đấu bắt đầu, tôi kiến lập kỷ lục một nữ sinh phát bóng toàn trường, thế nhưng, theo từng tiếng kêu lên bên cạnh, bóng của tôi cũng lần lượt phát ra ngoài… Tạ toàn thắng trứ danh cuối cùng sáng lập kỷ lục mỗi bóng đều phát ra ngoài.

(Tròng mắt giáo viên thể dục nứt mấy vết, sau đó tẽ ra ào ào… )

Bởi vì phát bóng mất điểm quá nhiều, trận đấu ấy chúng tôi thua. Trái tim của tôi ấy à, lạnh ơi là lạnh… Trận đấu vừa kết thúc, tôi buồn quá ngồi dưới đất bật khóc. Mặc dù sự an ủi của huấn luyện viên khiến tôi thoáng dịu tâm tình lại một chút, thế nhưng biệt hiệu mới của tôi cũng từ đó ra đời, thành Tạ đại pháo pháo binh số một trứ danh. Hai năm sau, Tạ đại pháo thông qua nỗ lực khắc khổ, không phụ sự mong đợi của mọi người làm tới đội trưởng đội bóng chuyền trong trường, càng khó được chính là, tôi còn thông qua rèn luyện, thành công lấy chiều cao một mét năm tám ngồi xuống hàng thứ hai!

(Không ngờ phải không, thì ra bài này là một bài truyền cảm hứng, oa ha ha ha ~~)

Chú thích
(1) ý đang ví với nhân vật Tiểu Lộc Thuần Tử, tức Kojika Jun, là nhân vật chính trong bộ phim Moero Attack với nội dung về bóng chuyền nữ

AV quay phim chỉ nam – Convert – Đến chương 592

Tên gốc AV拍摄指南
Hán Việt AV phách nhiếp chỉ nam
Tác giả Tiểu Thuyết Chế Tạo Cơ
Thể loại Ngôn tình, NP, giới giải trí, sắc

Tiếp tục đọc “AV quay phim chỉ nam – Convert – Đến chương 592”

Sayoonara (Tạm biệt)

Nihongo Notes

  • Tác giả: Osamu Mizutani, Nobuko Mizutani
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Sayoonara
さようなら
(Tạm biệt)

Anh Mori, giám đốc của công ty anh Lerner làm việc, đã nói khi rời văn phòng vào ngày hôm trước.
Ja, kyoo-wa kore-de.
(Nghĩa đen: Vậy thì, hôm nay, đến đây.)
Nên anh Lerner đã nói Sayoonara (Tạm biệt). Nhưng những người tại đó lúc đấy lại nói khác. Anh Lerner không thể phân biệt họ đã nói gì vì nhiều người trong số họ nói cùng một lúc, nhưng chắc chắn không ai dùng cách diễn đạt Sayoonara. Sau đó anh đặc biệt chú ý đến cách diễn đạt sử dụng khi tạm biệt, và nhận ra Sayoonara không được dùng thường xuyên như anh tưởng.

*  *  *

Nhiều người nghĩ rằng Sayoonara là cách diễn đạt tiêu biểu nhất dùng khi tạm biệt, nhưng có một vài cách diễn đạt khác thường được dùng hơn, tùy tình huống. Thực tế, việc sử dụng Sayoonara hay Sayonara hạn chế tới mức đáng ngạc nhiên.

Ví dụ, Sayoonara không được sử dụng giữa các thành viên trong gia đình. Khi một người ra khỏi nhà anh ấy sẽ nói
Itte-kimasu hoặc Itte-mairimasu.
いってきます。いってまいります。
(Nghĩa đen: Anh sẽ đi rồi về — mairimasu thì lịch sự hơn kimasu.)
Và người ở nhà sẽ nói
Itte-(i)rasshai.
(Nghĩa đen: Đi rồi về nhé.)

Sayoonara được sử dụng giữa người trẻ với người trẻ hơn, chứ không với người lớn tuổi hay với cấp trên của một người. Khi tạm biệt người lớn tuổi hơn hay cấp trên của mình một người \nên nói Shitsuree-shimasu (Nghĩa đen: Tôi xin thất lễ) hoặc một vài cách diễn đạt lịch sự khác. Một vài người trẻ sử dụng Sayoonara bừa bãi với bất cứ ai mà không quan tâm đến tuổi tác hay vị trí, nhưng đây không được xem như là cách sử dụng đúng mặc dù đôi khi nó được chấp nhận. Những người vừa tốt nghiệp đại học bắt đầu đi làm thường có một khoảng thời gian khó khăn để bỏ được thói quen nói này.

Giáo viên dạy tiếng Nhật cho người nước ngoài sẽ thường xuyên cảm thấy lúng túng khi những học viên người lớn của mình nói với mình Sayoonara hay Sensee, sayoonara vì nó sẽ gợi cho anh ta nhớ đến hình ảnh nam sinh hoặc nữ sinh nói tạm biệt với giáo viên.

Không có gì sai khi dùng Sayoonara giữa bạn bè hoặc đồng nghiệp, nhưng nhiều người chọn các cách diễn đạt tương tự khác, có lẽ vì Sayoonara có thể nghe hơi trẻ con hoặc gợi cho người ta nhớ tới thời học sinh của mình. Vì thế người ta sẽ nói Ja, kore-de, Ja, mata (Nghĩa đen: Vậy thì, lần sau) hay Ja… (Nghĩa đen: Vậy thì…) khi tạm biệt bạn bè hoặc đồng nghiệp. Còn với người ở lại văn phòng, họ thường nói Osaki-ni, có nghĩa là “Tôi đi trước.”

 

Công bốn, xin đi theo tình tiết – Chương 27

Công bốn, xin đi theo tình tiết

  • Tác giả: Ngũ Sắc Long Chương
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Chương 27 – Giao lưu cảm tình

Chỉ ầm ĩ một lát như thế với Thu Lam Tự, ta đã cảm thấy toàn thân mềm oặt, mồ hôi như mưa, đi đứng hơi run run. May mà y nhấc cổ áo xách ta trên không, nếu không ta cũng không dám bảo đảm chính mình còn có thể đứng cao như vậy nhìn thẳng y hay không.

Y hiển nhiên cũng nhìn ra được ta chỉ là miễn cưỡng chống đỡ mà thôi, cũng không có thực lực tương xứng với thái độ này, tiện tay quăng ta vào một cái ghế khác. Lam Dương cung tự có đệ tử lên một lần nữa xếp món ăn trên bàn tiệc, lần này Thu Lam Tự lại là trực tiếp điểm huyệt đạo của ta, gắp lên một đũa thức ăn chay, trực tiếp bóp má ta ép ta mở miệng nuốt xuống.

Cho ăn mấy miếng, mới để đũa xuống nói: “Bản tọa chịu không biết ngươi là lấy sức mạnh từ đâu ra, trong Lam Dương cung của ta còn dám không lo ngại gì, đối chọi gay gắt với cung chủ ta đây như vậy. Ngươi là nghĩ rằng ngươi xuyên thân thể của Bách Lý Phong Cương, bản tọa sẽ không nỡ giết ngươi; hay là cảm thấy nhân tình của ngươi là minh chủ võ lâm, Lam Dương cung ta đắc tội không nổi y?”

Ta vốn là nhắm mắt ngồi ở chỗ kia thở gấp, nghe vậy trong lòng giận dữ, bỗng mở mắt ra trừng y. Nếu như ánh mắt có thể giết người, chỉ sợ trên người y cũng phải để lại một nghìn tám trăm cái lỗ trong suốt rồi. Thu Lam Tự thần sắc nhàn nhạt, tình cảm căm ghét đối với ta dường như không nhận ra, vươn tay vặn cằm ta lên.

“Bách Lý Phong Cương đích thực là huyết mạch duy nhất trên đời này của ta. Nhưng ta cả đời chỉ vì Giải Nhan và Yên nhi mà sống, vốn đã chưa từng nghĩ để lại hậu tự, cho dù gã thực sự sống… cho dù gã thực sự sống… Hừ, ngươi chẳng qua là kẻ xuyên việt không biết ở đâu ra, ngươi thật cho là, chỉ bởi vì cái xác này là con ruột của ta, ta có thể năm lần bảy lượt khoan dung ngươi ư?”

Ta gắng sức xoay đầu muốn tránh ngón tay y, lại bị y bóp chặt xương cốt, khẽ động liền cảm giác dưới ngón tay gia tăng rất nhiều sức lực, dường như cằm dưới cũng sắp bị người bóp nát. Lòng ta biết y hạ được độc thủ như vậy, bèn không lại so sức với y nữa, chỉ nhắm mắt lại không nhìn y.

Mặc dù không nhìn, lại không ngăn nổi những ngôn từ chói tai nhói lòng ấy. Thanh âm của Thu Lam Tự ngày càng gần, ngay cả tiếng hít thở dường như mang theo hàn ý ấy cũng hơi nghe được. “Nếu ngươi còn đợi minh chủ võ lâm kia qua đây cứu, vậy không cần nữa. Hơn tháng trước y không biết phát bệnh điên gì, một mình cưỡi ngựa chạy lên Xử La sơn đòi người với bản tọa…”

Tiển Băng Nhận đã lên Xử La sơn? Y phát điên cái gì, chẳng lẽ Ngọc Lam Yên chung sống với y thời gian dài như vậy còn không có làm cho y bình thường, y còn tính toán ghép cặp minh chủ võ lâm cùng giáo chủ ma giáo gì đó?

Người này là thiếu đánh chết Bách Hiểu Sinh mới có thể bình thường chút sao?

Ta vừa nghĩ tới y là không nhịn được sầu đến hoảng thay cha mẹ người nhà y, càng sầu là người này bây giờ còn không tính toán thành thật đi tuyến đường công bia đỡ đạn của y, lại còn chạy tới Xử La sơn tìm ta.

Có lẽ sắc mặt ta quá khó coi, trên tay Thu Lam Tự lại gia tăng mấy phần khí lực, đau đến mức ta đột nhiên mở mắt ra, chỉ cảm thấy phần dưới khuôn mặt đều đã tê dại.

Khuôn mặt y mơ hồ chiếu vào trong mắt ta, lại mang theo một tia tiếu ý âm lãnh: “Ngược lại là có một tin tốt muốn nói cho ngươi. Tiển Băng Nhận kia bị bản tọa ấn một chưởng ngay ngực, mấy tháng nay ngay cả đứng dậy sợ cũng không thể. Đến lúc đại hội võ lâm cũng chỉ có thể gắng gượng đứng lên, tuyệt không dư lực giành thắng lợi với ngươi… Bằng chút bản lĩnh bé nhỏ này của ngươi, đến lúc đó cũng nhất định có thể thuận lợi áp đảo mọi người, mang Yên nhi về Xử La sơn.”

Nói những cái này làm gì. Tiển Băng Nhận sống hay chết, lại có quan hệ gì với ta.

Ta chỉ cảm thấy mệt mỏi không chịu nổi, mồ hôi lạnh theo cần cổ chảy thẳng vào bên trong quần áo, má lại thiêu đến nóng hổi, nào đâu có tâm trạng để ý đến y. Thu Lam Tự đợi rất lâu, thấy ta vẫn không đáp lời, cuối cùng buông cái tay kia ra, tiện thể giải huyệt đạo trên người ta, dặn bảo đệ tử: “Mang thiếu cung chủ đi tắm thay quần áo, nhớ kỹ, hầu hạ gã toàn bộ cần nữ tử, lúc tắm gội các ngươi chỉ trông ở ngoài cửa, không được vào trong hầu tắm.”

Tay chân vừa có thể hoạt động, ta liền lập tức đứng dậy đi ra ngoài, Lam Dương cung cung quy nghiêm ngặt, một bên có nữ đệ tử tiền hô hậu ủng nâng ta trong lòng. Ra ngoài phòng tắm, những thị nữ ấy không dám dựa sát, chỉ chuẩn bị xong khăn buộc tóc bột tắm các loại liền cung kính thối lui.

Thu Lam Tự tính tình cổ quái, thay đổi thất thường, võ công lại thật sự cao đến tuyệt đỉnh, ngay cả ta ở trước mặt y cũng luôn bị khí tràng y áp chế, chỉ nói một lúc là cảm thấy rất căng thẳng mệt mỏi. Ngâm trong ao một lát, trên người ta đã thấy hơi ửng hồng, cái loại cảm giác hư hàn lúc trước đó cũng giảm bớt không ít, liền đứng dậy lau ố nước. Tiếp tục đọc “Công bốn, xin đi theo tình tiết – Chương 27”

Công bốn, xin đi theo tình tiết – Chương 26

Công bốn, xin đi theo tình tiết

  • Tác giả: Ngũ Sắc Long Chương
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Chương 26 – Giữa cha con

Người ta đều nói “ngất không thể coi như chết”, cho nên sau khi ngất đi không bao lâu, ta lại bị người đánh thức. Người kia một thân áo trắng, quỳ gối trước giường kêu lên: “Thiếu cung chủ, giờ mão đã đến, mời ngài đến sân sau luyện võ.”

Cái gì đã giờ mão rồi? Chẳng lẽ ta ngất đi một ngày một đêm rồi?

— Bí tịch của ma giáo ta! Nghĩ đến bí tịch này, ta đã hoàn toàn không buồn ngủ, lúc này từ trên giường bật lên. Nhưng mà dậy quá gấp, dưới chân hơi không vững, gọi đệ tử kia đỡ một phen mới đứng vững. Quét một vòng xung quanh, lại phát giác đang ở trong một gian phòng ngủ tinh khiết, mà không phải là phòng sách ngày hôm qua.

Các thị nữ Lam Dương cung sáp lên thay ta quần áo rửa mặt chải đầu, trong lòng ta lại chỉ nhớ bí tịch, sai mọi người lui, tự mình quấn một búi tóc bình thường, vội vã khoác quần áo liền giục người mang ta đi tìm Thu Lam Tự.

Đến bên trong vườn hoa sân sau, liền gặp Thu Lam Tự áo đỏ quét đất, trong tay nắm một thanh trường kiếm sáng trong như mùa thu thanh tịnh, đang dùng khăn mặt trắng như tuyết lau. Đám đệ tử dẫn đường ấy dừng lại xa xa, ta cũng dừng lại theo, nhìn Thu Lam Tự ném khăn mặt xuống, tiện tay đem kiếm khi giơ khi chọc, biến ra tầng tầng hoa kiếm.

Dù cho không thúc nội lực, ánh sáng thân kiếm phản chiếu mặt trời cũng chớp đến mức người ta không dám nhìn gần. Hèn chi y chưa bao giờ dùng binh khí với ta, không phải là y quá tự kiêu, mà là thực sự có tiền vốn như thế. Chỉ một chiêu tiện tay lúc nãy kia, ta dùng hết mười phần công lực cũng chưa hẳn tiếp được.

Kiếm quang lưu chuyển, chiêu thức xé gió, y cứ diễn thử từng chiêu trước mặt ta, áo đỏ gần như đều bị kiếm quang sáng như tuyết che mất. Chiêu kiếm tầng tầng thay đổi, kiếm khí lạnh lẽo xâm nhập vào da thịt, làm người ta mắt hoa thần mê, hận không thể dính con ngươi trên người y, chỉ sợ sai sót một chiêu nửa thức.

Một bộ kiếm pháp như mây bay nước chảy luyện xong, Thu Lam Tự lật ngược kiếm nắm trong tay, hơi giơ tay lên về phía chúng ta, liền có người hầu đi lên nhận lấy trường kiếm nâng trong tay. Y cúi đầu mặc người hầu lau tay thay y, ánh mắt hướng về cúc mùa thu đầy vườn, thờ ơ hỏi: “Bộ kiếm pháp lúc nãy kia, ngươi biết luyện chưa?”

Ta còn đang dụng tâm nghiền ngẫm kiếm ý chiêu thức lúc nãy của y, đâu có thể lập tức ghi nhớ? Huống hồ khi y ra kiếm gấp như cuồng phong, chậm như dòng suối, rõ ràng chính là tốc độ luyện kiếm bình thường, không phải có chừng có mực giảng dạy đồ đệ, ta có mấy chỗ ngay cả nhìn cũng chưa từng nhìn rõ y ra kiếm như thế nào, càng đừng nói đến tự mình luyện.

Thái độ đối với kẻ địch đương nhiên phải cứng rắn đến cùng, nhưng thái độ đối với võ học ấy là phải khiêm tốn, không ngại học hỏi kẻ dưới. Ta lắc lắc đầu, thản nhiên thừa nhận: “Có mấy chỗ không nhớ được, có hai thức không nhìn ra là biến chiêu như thế nào. Còn có thể luyện liền mạch hay không còn phải tự tay thử qua mới biết.”

Chân mày y hơi nhíu, lạnh lùng mở miệng: “Ngươi không phải người xuyên việt ư, chiêu kiếm đơn giản như vậy lại học không được? Yên nhi lúc trước nhưng là bất kể võ công nào cũng học cái là biết; ngay cả lúc bản tọa học bộ kiếm pháp kia, cũng chỉ có nhìn một lần như thế.”

Người xuyên việt ta đây là giả, có thể so với người xuyên việt chính quy kiêm con đẻ của tác giả được mở mã ăn gian của nhân vật chính à? Dù cho ngươi mở chính là mã ăn gian của BOSS, một công bia đỡ đạn như ta cũng so không được nha!

Ta thực sự không muốn trình diễn tiết mục cha con nhận nhau gì đó với y, thà để y xem như người xuyên việt vô dụng châm biếm hai câu, cứng rắn nuốt câu nói mỉa mai này của y xuống, chỉ nói: “Bản tọa quan sát cung chủ luyện võ đã là không nên, càng không thể trái với quy củ giang hồ, học lén võ công độc môn của quý cung. Thu cung chủ nếu không trách, bản tọa cáo từ trước.”

Xoay người muốn đi, bả vai lại bỗng nhiên bị người ấn một cái, liền cảm giác trên người dường như đè gánh nặng nghìn cân, không bước ra nổi một bước. Thanh âm Thu Lam Tự xa xăm vang lên, nói là: “Bách Lý Phong Cương nay đã là cốt nhục thân sinh của ta, mối quan hệ ruột thịt không thể xóa bỏ.”

Trên vai ta bị y nhẹ nhàng kéo, cơ thể liền không kiềm chế được xoay qua, theo lực đạo của y đi về phía mảnh đất trống y luyện kiếm lúc nãy ấy.

Một đệ tử áo trắng đi lên theo, tay nâng trường kiếm đưa tới trước mặt ta. Thu Lam Tự liền nhấc ngược lưỡi kiếm, giao kiếm vào trong tay ta nói: “Bách Lý Phong Cương đã là con ruột ta, võ công tuyệt học của Lam Dương cung ta tất nhiên dạy cho gã. Ngươi đã xuyên thành gã, thì nên làm gã cho tốt, bộ kiếm pháp này, còn cả các hạng võ công tuyệt học Lam Dương cung ta, ngươi đều phải làm cho thân thể gã đây học được!”

Muốn ta học được làm gì, y không phải có tiểu thụ kia rồi sao… Nhớ ra rồi, Ngọc Lam Yên “thiên tính thuần thiện, không thích tập võ” — tuy rằng tám chữ này không biết là làm sao có thể ăn khớp.

Có điều võ công như thế phía trước, nếu nói không muốn học là tuyệt đối không có khả năng, bất luận y có mục đích gì, ta chỉ thành thật nhận phần lợi ích này là được. Ta cũng không vờ nhường với y, nhận lấy chuôi kiếm liền bằng ký ức một lần nữa múa bộ kiếm pháp vừa rồi y luyện kia.

Phàm có ký ức của ta sai, hoặc là chỗ dùng sức không đúng, Thu Lam Tự liền ở một bên mở miệng chỉ điểm. Tuy thái độ ác liệt trước sau như một, nhưng y dù sao cũng là BOSS võ công cao nhất trong quyển sách này của chúng ta, không chỉ tài nghệ, tầm mắt cũng cao xa hơn ta nhiều, được y tiện tay chỉ điểm một hai, là có thể khiến ta thu được lợi ích không phải là ít.

Chẳng qua là ta rất lâu chưa từng động võ, thân thể yếu hơn ngày trước không ít, mới luyện chưa tới hai canh giờ là đã mồ hôi khắp người, bước đi loạng choạng, trường kiếm trong tay lại cảm thấy hết sức đè tay, rất nhiều chiêu kiếm tinh diệu là thi triển không ra.

Thu Lam Tự cũng nhìn ra ta đã là sức cùng lực kiệt, vươn tay đoạt lấy trường kiếm nói: “Thân thể của Bách Lý Phong Cương lại bị ngươi tổn hao đến nước này! Mà thôi, miễn cưỡng luyện vô ích, hôm nay cứ dừng ở đây, trước theo ta đi ăn cơm.”

Thân thể ta quả thực mệt mỏi, chính mình cũng cảm thấy luyện không nổi nữa, liền theo ý y thu thế, lại điều đình hô hấp, từ trong tay đứa hầu nhận lấy khăn mặt lau tay và mặt, theo bọn họ đi đến phòng khách dùng cơm. Tiếp tục đọc “Công bốn, xin đi theo tình tiết – Chương 26”