Advertisements
Bỏ qua nội dung
07/02/2016 / ~ Yappa ~

Bạn muốn tớ làm gì trước?

Bạn có biết tớ có một cái lịch bất thành văn khi đăng nội dung trong blog không ^^

Lịch này đơn giản lắm
1. 1 hoặc 2 chương ngôn tình
2. 1 hoặc 2 chương đam mỹ
3. Nội dung bất kỳ khác 2 nội dung trên

Cái số 3 này có thể bao gồm sub 1 video, dịch 1 đoạn light novel, dịch 1 note của sách, dịch một dự án phiên ngoại truyện bất kỳ. Từ trước tới giờ thì tớ toàn chọn việc làm ở cái số 3 theo ý thích, hoặc đơn giản hơn là làm cái nào dễ nhứt :P Thế nên thành ra có nhiều dự án thuộc cái số 3 bị tớ bỏ rơi hơi bị lâu luôn >.<

Thế nên từ giờ tớ sẽ trao cho các bạn, những người đọc của blog tớ quyết định cái các bạn muốn xem, tức là muốn tớ làm trước khi đến bước số 3 phía trên. 1 đợt poll sẽ được mở cho tới thời điểm tớ xong chương đam mỹ thứ 2. Sau đấy tớ sẽ mở đợt mới. Và nội dung được vote nhiều nhất trong đợt đó sẽ được tớ thực hiện. Nếu nhiều phương án có cùng số vote thì tớ sẽ tự chọn 1 trong số đó. Trong trường hợp không có ai quan tâm đến poll thì tớ lại tiếp tục làm theo ý mình như trước thoai, há há XD~

Bình chọn đợt 19/07 là Tùy cậu, muốn làm cái nào trước cũng được

Mở poll đợt mới

Các bình chọn cũ

Trang: 1 2

22/09/2019 / ~ Yappa ~

Công bốn, xin đi theo tình tiết – Chương 12

Công bốn, xin đi theo tình tiết

  • Tác giả: Ngũ Sắc Long Chương
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Chương 12 – Cha mới

Chủ nhân? Người này rõ ràng là đệ tử ma giáo ta, chẳng lẽ người qua đường Giáp như vậy, còn có bối cảnh chiều sâu gì? Ta ngưng thần nhìn về phía hắn, trong kinh mạch âm thầm tụ lực, chuẩn bị giữ hắn lại. Lại thấy Lý Đại đưa tay về phía mặt lau mấy cái, khuôn mặt bỗng nhiên liền thay đổi, từ một khuôn mặt người qua đường Giáp bình thường biến thành khuôn mặt vai phụ quan trọng tuấn tú ưu nhã, thân hình cũng nở ra nhiều, có vẻ lưng ong cánh tay vượn vô cùng thon dài tuấn tú.

Người này là ai? Là ai phái tới? Hắn một đường đưa ta đến La sơn, nhất định có mưu đồ!

Nhìn xem, đây đều là lỗi tác giả không bố trí tốt cho ma giáo chúng ta! Ta một giáo chủ ma giáo, vậy mà không biết thuật dịch dung loại biểu diễn cao cấp này! Ma giáo trong sách khác chắc chắn đều thông thạo dịch dung vân vân, sẽ không giống như ta bị người ta lừa hơn một tháng.

Trong lòng ta nghĩ mà sợ một trận. Một tháng nay để một người ngoài không rõ lai lịch theo hầu bên cạnh, nếu hắn có ý đẩy ta vào chỗ chết, giờ đây đầu ta đã khó giữ được rồi. Cho dù trước mắt nhìn không sao, chưa chừng hắn đã hạ cự độc gì đó cho ta. Ma giáo lại có giáo chủ mới có thể làm gay với tiểu thụ kia, tác giả thuận tay viết thêm một người giết chết ta cũng không phải là chuyện không thể nào!

Ta đang muốn hỏi lai lịch của hắn, bỗng nhiên trong đầu lóe lên quầng sáng, nghĩ đến ta lần trước bị người hạ dược đưa xuống dưới núi, người nọ chính là giả bộ đệ tử trong giáo ta… Chẳng lẽ vẫn là… Người này chẳng lẽ, chính là ảnh vệ tóc mái không chỉnh tề kia? Tiểu thụ ấy cũng có lão giáo chủ rồi, còn không chịu buông tha cho ta ư? Tâm thần ta lung lay, buột miệng hỏi: “Ngươi là ảnh vệ của Ngọc Lam Yên?”

Nhưng hắn không có tóc mái mà!

Hắn dường như cũng chú ý tới ánh mắt của ta không rời khỏi trán hắn, cười khổ một tiếng: “Bách Lý giáo chủ đoán không sai, ta chính là ảnh vệ từng đánh với ngươi đó.”

Hắn cười một tiếng ta liền nhận ra. Tóc mái mặc dù đã chải lên, khí thế đau khổ lại còn chưa có thay đổi, cười tựa như người ta nợ hắn bao nhiêu tiền.

Thì ra là hắn, được! Được! Được! Ta mấy ngày nay bị người ta hạ dược bị người ta cưỡng gian thiếu chút nữa từ công thành thụ, đều là hắn bắt đầu, hôm nay không giữ hắn lại nơi này hành hạ, Bách Lý Phong Cương ta uổng là giáo chủ ma giáo!

Ta không báo trước tiếng nào, trực tiếp dùng tuyệt học mạnh nhất cuộc đời, song chưởng xen lẫn gió âm minh đánh úp về phía hắn. Ảnh vệ kia cũng có mấy phần bản lĩnh, ngăn một kích trí mạng của ta, cao giọng hô: “Bách Lý giáo chủ, ngươi trúng đoạn hồn tán chủ nhân ta đặc biệt chế tạo, tại hạ nếu không thể quay về, sẽ không có ai đưa thuốc giải tới cho ngươi. Xin ngươi cân nhắc nặng nhẹ, chớ vì tức giận nhất thời, làm lỡ tính mạng của mình!”

Quả nhiên như ta đoán, dọc theo con đường này ta coi hắn như đệ tử nhà mình, chưa từng tiến hành phòng bị, hắn muốn hạ độc chẳng qua là chuyện tiện tay. Có điều, nếu nói là muốn đưa giải dược đến, vậy loại độc dược này sẽ nhất định là độc dược mãn tính, không phải vì giết ta, chỉ là để khống chế ta mà thôi.

Nhưng hắn còn khống chế ta làm gì đây? Ma giáo có giáo chủ mới rồi, đất diễn vốn của ta cũng có thể để người cha mới tới kia của ta kế thừa. Hay là, Ngọc Lam Yên gần đây cũng không xem chương mới, không biết ta thêm một người cha, còn định lấy độc dược này uy hiếp, ép ta lúc nên lên sàn xuống núi lại diễn đôi với hắn? — Với tính cách cả đầu tình tiết của tiểu thụ kia, thật là có khả năng này.

Bất luận bọn họ có ý nghĩ gì, ta bây giờ chỉ có bắt ảnh vệ này để trao đổi, không thể bỗng dưng giao tính mạng bản thân và gia đình vào trong tay kẻ khác!

Qua mấy chiêu, ảnh vệ kia thấy ta thực sự hạ sát thủ, gấp đến độ cao giọng hô: “Bách Lý giáo chủ, ngươi sao chưa nói tiếng nào đã ra tay? Ít nhất ngươi phải hỏi xem chính mình trúng là độc gì, hỏi xem chủ nhân ta có yêu cầu gì với ngươi chứ? Còn nữa ta giả mạo đệ tử ma giáo một chuyện lớn như thế làm sao làm không lộ dấu vết, ngươi phải để cho ta nói ra chứ?”

Ngươi cho rằng ta là đám ngốc nắm chắc phần thắng lại nhất định phải lên tiếng, nói chuyện với nhân vật chính kéo dài tới khi cứu tinh nhảy ra ư? Hơn nữa ngươi cũng không phải nhân vật chính, nhiều lắm là một nhân vật phụ lên sàn nhiều chút mà thôi, nói nhiều hay ít mấy câu có can hệ gì. Nếu không muốn nói không sao, chờ bản tọa bắt ngươi, phế bỏ võ công của ngươi khóa vào địa lao, nhất định thành toàn ngươi! Ta nghĩ chuyện này, trên tay càng mạnh mẽ, chưởng ảnh đầy trời ép hắn tới mức hít thở không thông. Xem chi tiết…

Advertisements
21/09/2019 / ~ Yappa ~

Datte… (Bởi vì…)

Nihongo Notes

  • Tác giả: Osamu Mizutani, Nobuko Mizutani
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Datte…
だって……
(Bởi vì…)

Ngày hôm qua tàu điện bị trễ vì lý do nào đó và anh Lerner đến văn phòng muộn tầm 10 phút. Anh giải thích vì sao anh đến muộn là
Datte densha-ga okureta-n-desu.
だって 電車が おくれたんです

nghĩa là “Bởi vì tàu đến muộn”. Sau đó anh Takada hỏi anh học từ datte ở đâu. Khi anh Lerner bảo là không nhớ, thì anh Takada bảo chắc là nghe chị Yoshida nói chuyện. Chị Yoshida cực lực phản đối và nói rằng chị không bao giờ dùng từ như vậy ở văn phòng. Anh Takada bảo từ đó nghe yểu điệu còn chị Yoshida bảo nó thật trẻ con.

*  *  *

Trong số các cách nói để biểu thị lý do hay nguyên nhân, datte có phạm vi sử dụng khá giới hạn. Nó thường được dùng khi nói chuyện hàng ngày giữa bạn thân và thành viên trong gia đình; nó không phải là cách nói phù hợp khi nói chuyện nghiêm túc hoặc trong các tình huống xã hội mang tính chính thức.

Datte được dùng để đưa ra lí do đồng thời để phản đối lời của người khác nói. Khi được hỏi vì sao vắng mặt tại văn phòng, ví dụ, người ta thường nói
Atama-ga itakatta-node
hoặc
Atama-ga itakatta-n-desu
có nghĩa là “Bởi vì tôi bị đau đầu”. Nếu ai đó nói
Datte atama-ga itakatta-n-desu.
thì ý anh ta là anh ta cảm thấy mình đang bị chỉ trích và muốn biện minh cho bản thân. Datte có thể được diễn giải thành “Anh có thể trách tôi nhưng tôi có lí do vì…” Theo nghĩa này datte có thể dịch thành “nhưng”.

datte mở đầu cho một câu mang nghĩa phản đối, câu tiếp theo thường kết thúc bằng cách nói như …n-desu, …da-mono, …desu-mono, hoặc …ja arimasen-ka. Tất cả các cách nói này đều được sử dụng để nhấn mạnh câu của người nói.

Vậy nên, nếu một người chồng trách vợ vì không quét dọn nhà cửa sạch sẽ, cô ấy có thể sẽ nói
Datte isogashii-n-desu-mono.
だって いそがしいんですもの。
(Nhưng em bận lắm!)
hoặc
Datte anata, chittomo tetsudatte-kurenai-ja arimasen-ka.
(Nhưng mà anh cũng chẳng giúp em gì cả!)

Người chồng có thể sẽ vặn lại khi nói
Datte boku-niwa shigoto-ga aru-n-da-mono.
(Nhưng anh cũng có việc của anh chứ!)

20/09/2019 / ~ Yappa ~

Hội trưởng hội học sinh và tiểu cán sự [ vườn trường H] – Convert

Tên gốc 学生会长和小干事[校园H]
Hán Việt Hội trưởng hội học sinh hòa tiểu cán sự [ vườn trường H]
Tác giả Tiểu Tùng Thử
Thể loại Ngôn tình, hiện đại, sắc, ngọt sủng, vườn trường

Xem chi tiết…

12/09/2019 / ~ Yappa ~

Onna-rashii (Nữ tính)

Nihongo Notes

  • Tác giả: Osamu Mizutani, Nobuko Mizutani
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Onna-rashii
女らしい
(Nữ tính)

Mấy hôm trước chị Yoshida có đánh máy rất vội vàng. Sau khi gõ nhầm nhiều lỗi chị lấy tờ giấy khỏi cái máy đánh chữ, vò lại, rồi ném nó vào cái thùng rác cách đó vài yard. Anh Kato vô tình đi ngang qua, nói với chị là việc đó
Onna-rashiku nai.
女らしく ない。
(chẳng nữ tính gì cả)
Có lẽ anh ấy nghĩ rằng một cô gái thì nên mang tờ giấy đến tận thùng rác, thay vì ném tại chỗ, nhưng anh Lerner cho rằng chị Yoshida làm vậy chưa đến mức bị chê như thế.

Khi anh Lerner nói với chị về việc này sau đó, chị bảo chị không để ý vì chị đã quen bị bố mẹ mình chê kiểu này, họ thường hay nói:
Onna-no kuse-ni…
(mặc dù là con gái)

Việc này khiến anh hứng thú với cụm kết thúc bởi -rashii. Chị Yoshida đưa ra cho anh rất nhiều ví dụ như otoko-rashii (nam tính), kodomo-rashii (như trẻ con), sensee-rashii (như giáo viên) và seejika-rashii (như chính trị gia). Khi anh hỏi về gaijin-rashii (như người nước ngoài), thì chị nghĩ một lúc rồi trả lời là nói cũng được.

*  *  *

Cụm kết thúc bởi -rashii như vậy được sử dụng để biểu lộ sự đánh giá của người nói rằng ai đó đáp ứng được kì vọng của anh ta về hành động mà người đó nên làm, và vì vậy chúng thường ngụ ý sự tán thành của người nói. Tỏ ra onna-rashii là điều mọi người mong muốn, trong khi đó onna-rashiku nai thì không được mong muốn. Nếu một cô gái làm điều gì đó onna-rashiku nai, người khác thường sẽ chê cô ấy
Onna-no kuse-ni sonna koto-o…
(Là con gái mà lại làm chuyện như thế…)

… kuse-ni được dùng để biểu lộ sự không tán thành và phản đối vì đã không cư xử như một người trong hoàn cảnh đó nên làm trong suy nghĩ của người nói. Nếu một chàng trai trẻ hành động như một ông già, ví dụ ở nhà vào những ngày đẹp trời hoặc quá thận trọng, người khác sẽ nói
Wakai-kuse-ni…
若いくせに…
(Anh ta còn trẻ như vậy mà…)

Khi một người nhắc đến giáo viên rằng
Sensee-no kuse-ni sensee-rashiku nai.
(Dù anh ta là giáo viên, nhưng chẳng giống giáo viên gì cả.)
thì có lẽ ý của người nói là giáo viên đó không giỏi chuyên môn, hoặc ăn mặc không đúng mực hay quá để ý đến việc kiếm tiền. Điều này sẽ phụ thuộc vào việc người nói trông đợi một giáo viên nên như thế nào.

Đôi khi người ta lại thích những ngoại lệ. Trong khi vài người thích những chính trị gia giàu kinh nghiệm, thì những người khác lại ưa seejika-rashiku nai seejika (chính trị gia nhưng lại không giống chính trị gia).

09/09/2019 / ~ Yappa ~

Thần phục – Chương 90

Thần phục

  • Tác giả: Yến Tử Hồi Thì
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Chương 90 – Tin nhắn chúc mừng rất quan trọng

Kỳ nghỉ đông của Triển Tiểu Liên phần lớn là ở nhà ngủ, chân cô bị thương, ba mẹ cô nghiêm ngặt khống chế, đâu cũng không cho cô đi, Triển Tiểu Liên chỉ có thể ở nhà ngoan ngoãn dưỡng thương, đối với điện thoại Yến Hồi ngày nào cũng gọi cho cô, Triển Tiểu Liên phiền thiếu chút nữa phát điên, điện thoại mà vang, Triển Tiểu Liên liền cảm thấy da đầu ngứa ngáy.

Sáng sớm lề mề nằm trong ổ chăn, không muốn rời giường ăn cơm, kết quả điện thoại lại tới, Triển Tiểu Liên tiếp điện thoại, rống “au au” như vịt con: “Anh rốt cuộc muốn làm gì? Ngày tết thế này, còn cho người ta sống hay không? Tôi còn phải thăm họ hàng đấy, anh suốt ngày gọi điện, rất ảnh hưởng tới người khác có biết hay không à? Gia, đại gia, xem như tôi van lão ngài tạm thời tha cho tôi có được không, chân tôi, ba tôi chỉ thiếu nước dùng dao trói tôi hỏi có chuyện gì, anh còn cả ngày gọi điện… Gia, mẹ tôi hỏi có phải tôi có bạn trai hay không, ngài bảo tôi nói thế nào?”

Yến Hồi cảm đã sớm khỏi, một mình ngồi trên ghế mây dùng ở ban công ngoài cửa sổ sát đất, trong tay bưng rượu đỏ, nhẹ nhàng lắc, nhìn chén chất lỏng trong ly theo động tác của hắn xoay một vòng xoáy, thờ ơ trả lời: “Gia một mình buồn chán, không tìm cưng tìm ai? Vả lại, chân cưng chính là cưng tự cắt, cưng giải thích thế nào liên quan gì đến gia? Vậy, cưng qua đây ở cạnh gia hai ngày, gia sẽ không tìm cưng.”

Triển Tiểu Liên trợn trắng mắt, thấy mẹ cô ló đầu nhìn cô, vội vàng ôm điện thoại hạ thấp giọng: “Gia, chân tôi không tiện mà, vả lại, tôi qua sao có thể ở cạnh gia chứ? Tôi còn là một người bị thương mà. Hôm trước ba tôi vừa mới đưa tôi đi thay thuốc, bác sĩ cũng nói tối thiểu phải dưỡng thương mấy tháng mới có thể ổn, gia à, ngài nói tôi như vậy sao ở cạnh lão ngài được chứ? Lão ngài tìm tôi, còn không bằng tìm mỹ nhân bên cạnh ngài còn hơn, thím Đồng nhi cũng được, cô cả Hồng Liên cũng được, nếu không ngay cả công chúa băng lạnh buốt ấy cũng được, gần cũng tiện, tìm tôi làm gì chứ? Ngày tết thế này, tôi nếu đi thật, ba tôi có thể thả người ư?”

Mấy ngày nay đều đang có tuyết, sau khi tuyết ngừng nhiệt độ không khí nhanh chóng giảm xuống, chênh lệch nhiệt độ trong ngoài phòng rất lớn, trong phòng lắp đặt xa hoa nhiệt độ rất cao, mặc dù mặc quần áo phong phanh cũng sẽ không cảm thấy lạnh.

Yến Hồi nằm trên ghế mây, xuyên qua thủy tinh đầy hơi nóng nhìn trời đất trắng xóa bên ngoài, một đôi mắt hẹp dài hơi nheo lại, điện thoại trong tay đặt bên tai, nghe tiếng Triển Tiểu Liên ở bên kia lén lút nói chuyện như làm trộm, vô cảm.

Trên đường là vô số người đi đường đang đi, bước đi vội vàng, người đi đường lúc này, phần lớn là trên đường về nhà.

Văn hóa tết đất nước lưu lại từ xa xưa, để mọi người phiêu bạt bên ngoài vội vã đoàn tụ với người nhà, giờ khắc này, đám người vật lộn trên đường đời ấy được hạnh phúc bao bọc, song thân cha mẹ tuổi già, vợ chăm lo việc nhà hiền lành, con đáng yêu thông minh, đây chính là đoàn tụ.

Yến Hồi không có cảm xúc gì đối với thời điểm này hằng năm, mặc dù trong cuộc đời hai mươi sáu năm của hắn, những ngày như vậy chiếm tỉ lệ thời gian cực kì bé nhỏ.

Triển Tiểu Liên nói nửa ngày, kết quả bên kia không có tí tiếng động nào, Triển Tiểu Liên đem điện thoại ra trước mặt nhìn, vẫn là trạng thái trò chuyện, lại đặt bên tai: “A lô? A lô?! Gia, lão ngài đừng là đùa giỡn tôi chứ? Ngài không xót thương tiền điện thoại của ngài, cũng phải suy nghĩ cho pin di động của tôi chứ. A lô? A lô? Anh còn sống không? Rốt cuộc có đang nghe hay không hả? Không nói gì tôi cúp nhá.”

Triển Tiểu Liên hổn hển tính gác điện thoại, kết quả Yến Hồi đột nhiên mở miệng: “Không được cúp.”

Triển Tiểu Liên mắt trợn trắng: “A gia, lão ngài hoàn hồn rồi?”

“Không được cúp điện thoại, cưng dám cúp, gia bây giờ sẽ qua giết chết cưng.” Yến Hồi ngửa đầu, uống một hơi hết rượu còn lại trong ly, lại mở mắt ra, tà khí cười: “Nhóc béo, mấy ngày nay chơi vui vẻ? Cưng nói gia nếu bây giờ qua tìm cưng, có xem là kinh ngạc vui mừng hay không?”

Triển Tiểu Liên vừa nghe, lông toàn thân đều dựng thẳng lên, tên này thật đúng là nghĩ gì làm đó, vội vàng mở miệng: “Gia, ngày kia chính là giao thừa, lão ngài bây giờ qua đây, còn định ăn tết à? Gia, tôi cũng không muốn làm lỡ lão ngài vui vui mừng mừng qua năm mới. Chao ôi gia, làm sao bây giờ? Di động báo phải sạc pin, vừa rồi lão ngài hẳn nghe thấy một âm báo ‘tút’ chứ? Không được không được, tôi còn đang chờ tối ngày mai nhận tin nhắn chúc mừng đây, tôi phải sạc pin sớm, gia, nếu không có việc gì khác, tôi cúp trước đây.”

Yến Hồi đưa tay nhéo thái dương, nhẹ bay nói câu: “Không được.”

Triển Tiểu Liên: “…” nửa ngày, cẩn thận hỏi: “Gia, vậy lão ngài còn có chuyện gì vậy? Tôi thực sự rất bận.”

“A~,” Yến Hồi không hề có thành ý nói: “Vậy cũng rất xin lỗi. Gia thật sự là nhàn muốn chết, tìm người nói chuyện phiếm. Có vấn đề?”

Triển Tiểu Liên rơi lệ đầy mặt: “Thực sự hết pin rồi.”

Yến Hồi mặc kệ, hào hứng theo đề tài của mình nói: “Tối ngày mai nhận tin nhắn chúc mừng là thế nào? Ai gửi cho cưng?”

Trong lòng Triển Tiểu Liên vừa mắng cặn bã vừa nói: “Bạn bè này, bạn học này, bây giờ thịnh hành tin nhắn chúc mừng, gia không biết à?”

“Không biết,” Yến Hồi gọn gàng đáp một câu, sau đó nói: “Vậy được, gia tối ngày mai sẽ chờ cưng gửi tin nhắn.”

Triển Tiểu Liên vội vàng nói câu: “Nhưng mà gia, tôi đến lúc đó di động nhất định sẽ nổ tung. A? Thật sự sắp hết pin rồi…”

Yến Hồi mới mặc kệ nổ tung hay không: “Mặc kệ, cưng nếu dám không gửi, cưng cứ chờ gia đích thân xử lý cưng.” Từ hướng phòng khách truyền đến tiếng bước chân, Yến Hồi quay đầu liếc mắt nhìn, nói câu với điện thoại: “Đi sạc pin.” Sau đó đưa tay cúp điện thoại, ghế mây đổi phương hướng, vẻ mặt cười tà nhìn người tới: “A, là ngọn gió nào thổi giám đốc sở Tưởng tới? Nói sớm chứ, gia dù thế nào cũng sai người đón gió tẩy trần cho giám đốc sở Tưởng.” Xem chi tiết…

%d bloggers like this: