Bỏ qua nội dung
07/02/2016 / ~ Yappa ~

Bạn muốn tớ làm gì trước?

Bạn có biết tớ có một cái lịch bất thành văn khi đăng nội dung trong blog không ^^

Lịch này đơn giản lắm
1. 1 hoặc 2 chương ngôn tình
2. 1 hoặc 2 chương đam mỹ
3. Nội dung bất kỳ khác 2 nội dung trên

Cái số 3 này có thể bao gồm sub 1 video, dịch 1 đoạn light novel, dịch 1 note của sách, dịch một dự án phiên ngoại truyện bất kỳ. Từ trước tới giờ thì tớ toàn chọn việc làm ở cái số 3 theo ý thích, hoặc đơn giản hơn là làm cái nào dễ nhứt :P Thế nên thành ra có nhiều dự án thuộc cái số 3 bị tớ bỏ rơi hơi bị lâu luôn >.<

Thế nên từ giờ tớ sẽ trao cho các bạn, những người đọc của blog tớ quyết định cái các bạn muốn xem, tức là muốn tớ làm trước khi đến bước số 3 phía trên. 1 đợt poll sẽ được mở cho tới thời điểm tớ xong chương đam mỹ thứ 2. Sau đấy tớ sẽ mở đợt mới. Và nội dung được vote nhiều nhất trong đợt đó sẽ được tớ thực hiện. Nếu nhiều phương án có cùng số vote thì tớ sẽ tự chọn 1 trong số đó. Trong trường hợp không có ai quan tâm đến poll thì tớ lại tiếp tục làm theo ý mình như trước thoai, há há XD~

Bình chọn đợt 09/11 là Tùy cậu, muốn làm cái nào trước cũng được

Mở poll đợt mới

Các bình chọn cũ

Trang: 1 2

10/02/2020 / ~ Yappa ~

Thần phục – Chương 96

Thần phục

  • Tác giả: Yến Tử Hồi Thì
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Chương 96 – Sau lưng

Vị trí giáo viên Địa Trung Hải chọn ở đại sảnh, Triển Tiểu Liên đặc biệt ngồi xuống bên gần tường thủy tinh, tiếp đó động một chút là liếc về phía cửa một cái, thật ra, cô chính là đang nhìn có thể trông thấy bóng dáng An Lý Mộc ra vào hay không. Sau bốn mươi phút, Triển Tiểu Liên thất vọng đi theo các bạn học ra khỏi tiệm cơm Tây, chẳng nhìn thấy gì, người ra vào đồn cảnh sát và đứng gác, đều là Triển Tiểu Liên chưa từng thấy trước đây, ngẫu nhiên sẽ có cảnh sát Triển Tiểu Liên từng gặp đi qua, có điều, An Lý Mộc từ đầu đến cuối cũng không có đi ra.

Triển Tiểu Liên không biết công việc hiện tại của An Lý Mộc là gì, cô chỉ biết, An Lý Mộc quay về làm việc, vốn cũng không phải là tận lực, giờ không chạm mặt được, Triển Tiểu Liên mím mím môi, cùng bạn học đợi xe buýt tại bến xe xong, nhấc chân lên xe.

Xe buýt lắc lắc lư lư lái đi không lâu, An Lý Mộc và một cảnh sát già kho tư liệu khác chậm rãi đi ra, từ khi vết thương kín miệng, thật ra chỗ cổ chân đã không đau, chẳng qua là thép trong xương cốt nhất định sẽ ảnh hưởng đến tư thế bước đi, cho nên lúc An Lý Mộc bước đi, mặc dù không cực kỳ xiêu vẹo như lúc đầu, có điều vẫn có thể rõ ràng nhìn ra chỗ thiếu hụt. An Lý Mộc đi rất chậm, cảnh sát già đi cũng không nhanh, hai người vừa đi, vừa nói chuyện, nhìn ra được tâm tình An Lý Mộc không tệ như giai đoạn đầu, lúc nói chuyện phiếm với cảnh sát già trên khuôn mặt thường thường còn có thể mang theo chút nụ cười.

Hai người đi trên đường, đúng lúc chạm mặt đồng nghiệp ăn xong cơm quay về, An Lý Mộc và cảnh sát già chào hỏi đồng nghiệp đối diện, mọi người khách khách khí khí nhìn vô cùng hữu hảo, nhưng đợi hai nhóm người tách ra xong, lời nói thầm liền đổi vị.

Nữ đồng nghiệp bên cạnh vươn tay kéo kéo cánh tay tiểu Đinh: “Tiểu Đinh, cậu bảo chân An Lý Mộc bây giờ thành ra như thế, sau này còn có thể tìm được người thế nào?”

Tiểu Đinh đưa tay vén tóc, cười nhạt một tiếng như việc không liên quan đến mình: “Ai biết được? Nghe nói bạn gái anh ta vì chân anh ta chia tay rồi, là phụ nữ đều sẽ không tìm một người đàn ông chân tàn phế chứ?”

Nữ đồng nghiệp che miệng cười: “Thiệt cậu khi đó còn theo đuổi anh ta như thế, tớ bảo, nếu lúc trước cậu và anh ta yêu nhau, biết đâu anh ta cũng sẽ không bị tai nạn, vả lại, cho dù bị tai nạn, truy cứu trách nhiệm tai nạn cũng sẽ không đơn giản như vậy, đây rành rành phía trên đối phương có người đè ép, làm cho xong chuyện đấy.”

Tiểu Đinh nhàm chán khoát tay: “Đâu có gì liên quan tới tớ? Vốn đang yên đang lành tớ còn coi anh ta là cổ phiếu tiềm năng, bây giờ như vậy, tặng cho tớ tớ cũng không cần, ba tớ nói, đối tượng sau này của tớ ông sẽ xem qua, không thể mặc tớ làm bừa.”

Nữ đồng nghiệp tâng bốc nói: “Đương nhiên, nhà các cậu điều kiện gì chứ? Thật ra không phải tớ bảo, chỉ điều kiện của nhà An Lý Mộc, tớ ngay từ đầu đã bảo ba cậu chắc chắn không đồng ý, may mà cậu với anh ta không thành, nếu không còn không phiền toái chứ?”

Tiểu Đinh từng bước sải vào đồn cảnh sát: “Quên đi quên đi, nói anh ta làm gì chứ? Đúng rồi, cô tớ mấy ngày hôm trước đi Tương Giang mua cho tớ một cái túi, cho cậu xem thử…”

Hai người phụ nữ trẻ tuổi nói chuyện, cùng nhau vào đồn cảnh sát.

Đồng nhi quan sát An Lý Mộc một tuần, hoàn toàn nắm vững thói quen làm việc và nghỉ ngơi của anh, thu máy chụp hình trong tay, Đồng nhi thò tay lấy ra một cái túi nhỏ trên ghế phụ lái, rút ra một xấp ảnh chụp, lần lượt xem từng tấm, những thứ này là dùng máy ảnh chuyên nghiệp chụp, sau khi rửa ảnh nhân vật vô cùng rõ ràng, An Lý Mộc trong hình dường như mỗi một bức đều là nhíu mày, chỉ nhìn mặt anh, Đồng nhi cũng cảm thấy An Lý Mộc hoàn toàn được coi là trai đẹp, hoàn toàn khác trong tài liệu tin tức cá nhân có liên quan đến An Lý Mộc cô ta xem lúc đầu, An Lý Mộc trên tấm hình đó non nớt ngây ngô giống một cậu bé lớn, mới ra khỏi vườn trường, trong mắt có dũng cảm của tuổi trẻ và mờ mịt đối với tương lai, mà An Lý Mộc giờ đây thì lại là một người đàn ông thành thục từng chịu đau khổ, khiêm tốn thâm sâu, không giỏi nói chuyện, đứng ở nơi đó, mặc cô gái nào đi qua đều sẽ liếc mắt nhìn mấy lần, chỉ tiếc một khi anh nhấc chân đi, sẽ phá hỏng ấn tượng hoàn mỹ trong cảm nhận của cô gái.

Đồng nhi cầm lấy một bức ảnh mặt nghiêng, nghiêm túc nhìn xuống, sau đó cười cười, đưa tay nhét về, khởi động xe, rất nhanh rời đi.

Triển Tiểu Liên ngồi trên xe về trường, vẻ mặt có chút đờ đẫn, phí phẫu thuật của anh Đầu Gỗ không biết chú thím làm sao mới có thể góp đủ, lại nói tiền nhà bọn họ vay không ít, thế nhưng vì sao không có nhiều nhà giống như nhà bọn họ sẵn lòng cho anh Đầu Gỗ vay tiền chứ? Trong lòng Triển Tiểu Liên cũng có chút hận, vì sao cô không có nhiều tiền hơn để giúp anh Đầu Gỗ, nếu cô bây giờ có năm mươi vạn, cô chắc chắn ngay cả giấy nợ cũng không cần trực tiếp bảo chú thím cầm đi xem vết thương ở chân cho anh Đầu Gỗ, thế nhưng cô không có tiền.

Triển Tiểu Liên tâm trạng không tốt, dọc theo đường đi một câu cũng không nói. Xem chi tiết…

08/02/2020 / ~ Yappa ~

Thần phục – Chương 95

Thần phục

  • Tác giả: Yến Tử Hồi Thì
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Chương 95 – Tranh thủ tình cảm

Triển Tiểu Liên nói lòng đầy căm phẫn, bắt đầu từ sáng sớm hôm nay ba người kia xuất hiện, trong lòng cô đã không yên, về sau ba cô còn giúp ba người kia nói chuyện rõ rành rành, Triển Tiểu Liên liền bắt đầu hoài nghi, đợi đến khi trong quán cơm, ba cô bảo cô gọi anh, trong bụng Triển Tiểu Liên lập tức có một đốm lửa đang thiêu, lần này lửa phát ra toàn bộ rồi, cô vừa khóc vừa nói: “Ba, con riêng của ba tuổi cũng hơn con, ba nói mẹ con có phải ba lừa gạt hay không? Ba chắc chắn lúc trước đã từng ly dị! Ba còn là giáo sư giảng dạy, ba sao lại thế này? Con bây giờ cũng đang nghĩ ba ở bên ngoài có phải cũng nuôi bà hai tầm tuổi con hay không…”

Ba Triển Tiểu Liên: “…” Vỗ bàn tay qua hổn hển hỏi: “Tiểu Liên con có phải xem nhiều phim truyền hình quá hay không? Con riêng? Lừa gạt? Còn từng ly dị? Còn bà hai? Ai nói với con mấy thứ linh tinh này?”

Triển Tiểu Liên xoa bả vai bị ba cô vỗ có chút đau, nước mắt nước mũi rơi xuống, miệng không phục cũng kêu gào: “Vốn chính thế! Nếu không ba người anh kia là sao? Con mới không cần anh già như vậy…”

Ba Triển Tiểu Liên bắt đầu xoa huyệt thái dương, “Tiểu Liên à, thật ra ba người anh kia là con trai một người bạn cũ của ba, bọn họ là ba anh em, anh Long Yến nhỏ nhất chỉ lớn hơn con năm tuổi, con bảo không gọi anh con gọi người ta một chàng trai lớn hơn con năm tuổi là chú? Anh Long Trạm năm nay mới vừa hai mươi chín tuổi, già chỗ nào? Ba như vậy mới gọi là già.”

Triển Tiểu Liên trề môi, đưa tay lau nước mũi, tủi thân nói: “Ba mới không già.”

Ba Triển Tiểu Liên liếc cô một cái, “Người ta hai mươi mấy tuổi đã bị ghét bỏ là già rồi, ba con người cũng sắp năm mươi tuổi có thể không già?”

Triển Tiểu Liên không nói lời nào, ba cô cũng không hé răng, qua rất lâu, Triển Tiểu Liên mới giảu mỏ nói thầm: “Ba người anh kia thật không phải con riêng của ba?”

Ba Triển Tiểu Liên dở khóc dở cười: “Tuyệt đối không phải. Tiểu Liên à, con cảm thấy ba là cái loại người không có nhân phẩm đó ư? Ba là giáo viên mà, con bảo ba nếu làm người như vậy, ba có còn cần mặt mùi này không?”

Ba Triển Tiểu Liên nói xong, còn đưa tay chọc xuống da mặt ông, Triển Tiểu Liên lập tức nín khóc mỉm cười: “Ba, ba cũng không thể gạt con, ba nếu gạt con, con sau này sẽ đưa mẹ con đi, mặc kệ ba, cũng không dưỡng lão ba.”

Ba Triển Tiểu Liên cười ha hả kéo Triển Tiểu Liên ngồi xuống: “Được, ba nếu lừa con ấy à, con sau này sẽ không dưỡng lão ba.”

Hai cha con bực nhanh hết cũng nhanh, ba Triển Tiểu Liên cuối cùng cũng có thể thở phào một hơi, vừa rồi suýt nữa bị con gái nhỏ ép chết.

Triển Tiểu Liên ngồi xuống bên cạnh ba cô, đột nhiên hỏi câu: “Đúng rồi ba, đã ba người anh đó là con trai của bạn ba, vậy ba vừa rồi ba nói mẹ con biết, mẹ con biết cái gì vậy?”

Thân thể ba Triển Tiểu Liên không dễ dàng gì thả lỏng trong nháy mắt kéo căng, trán lại bắt đầu có mồ hôi toát ra, “Cái đó à, cái đó vừa rồi con không phải tức giận sao? Ba chỉ muốn để con đừng tức giận, buột miệng nói…”

Trong lòng ba Triển Tiểu Liên cấp bách, đang còn muốn bịa ra mấy câu, kết quả Triển Tiểu Liên chính là nói thầm một câu, căn bản không tính ba cô sẽ trả lời, lúc ba cô ngẩng đầu định nói chuyện Triển Tiểu Liên đã đứng lên lại lần nữa ngồi lên trên ghế máy tính, mắt to tròn trịa nhìn ba cô, nói: “Đúng rồi ba, vậy con lại nói chuyện học bổng của con.”

Lần này, trái tim nhỏ của ba Triển Tiểu Liên mới hoàn toàn thả lỏng, trí nhớ cô nhóc này quá tốt, ba cô chỉ sợ cô nhóc này lại nghĩ ra chuyện gì bị ông xem nhẹ tới hỏi ông, thấy cô chủ động chuyển hướng đề tài, trong lòng khỏi phải nói rất vui mừng, vội vàng gật đầu: “Được.”

Triển Tiểu Liên để biểu thị rất thân thiết với ba cô, kéo ghế máy tính đến kề bên ba cô: “Ba, con với anh Đầu Gỗ coi là thanh mai trúc mã phải không? Con muốn yêu đương với anh Đầu Gỗ ba không vui, vậy nên con không yêu nữa, con nghe lời biết bao nha, nhưng mà ba xem xem bây giờ, chân anh Đầu Gỗ cũng thành ra như thế rồi, chú thím người ta qua đây vay tiền ba mẹ còn không nỡ, ba với mẹ con còn là giáo viên đấy, sao chút tình yêu cũng không có chứ? Chú thím người ta còn là vay tiền, cũng không phải bảo ba viện trợ miễn phí, người ta sẽ trả lại cho ba. Chỉ là vấn đề thời gian dài ngắn, ba mẹ cho bọn họ vay thì có làm sao chứ? Con hiểu vay tiền không phải dễ vay như vậy, nhưng nhà mình với nhà anh Đầu Gỗ làm láng giềng mười mấy năm rồi, chú thím là cái loại người ăn quỵt đó sao?”

Ba Triển Tiểu Liên lắc đầu: “Không phải.”

Triển Tiểu Liên lập tức nói: “Đúng vậy nha! Hơn nữa, cho dù chú thím không trả nổi, nếu chân anh Đầu Gỗ chữa khỏi, anh Đầu Gỗ nhất định có thể trả nổi mà. Ba, ba cứ cho anh Đầu Gỗ vay một chút đi, xin ba. Nếu là trong nhà mình không có tiền, vậy trước tiên cho anh Đầu Gỗ vay năm vạn đồng ấy của con, chúng mình cùng cho anh Đầu Gỗ vay tám vạn đồng, được không ạ?”

Triển Tiểu Liên không xin ba cô không được, mấy chục đồng trên người chính cô có thể làm gì chứ? Chỉ có thể đủ cô dùng ăn cơm bình thường, số tiền to của cô ấy đều bị mẹ cô thu rồi, Triển Tiểu Liên ngược lại đã nghĩ lén lén lút lút tìm thế nhưng không biết để chỗ nào, mẹ cô giấu đồ rất có bản lĩnh, thứ bà giấu, có đôi khi ngay cả ba cô cũng tìm không thấy.

Ý kiến của ba Triển Tiểu Liên thật ra giống mẹ cô, cho vay tiền cũng phải liệu sức mà làm, giống Triển Tiểu Liên một lòng một dạ muốn cho người ta vay tiền trong nhà chắc chắn không thể nào, không cho vay bọn họ cũng không đành lòng. Triển Tiểu Liên rầm rì muốn cho vay tiền của mình, ba cô cuối cùng hỏi cô: “Tiểu Liên, con cho vay chính là tiền của chính con? Cho vay rồi thì không thể hối hận nữa.”

Triển Tiểu Liên kiên quyết gật đầu: “Yên tâm đi ba, con chắc chắn không hối hận, cũng không có gì để hối hận.”

Ba Triển Tiểu Liên một là bị vừa rồi Triển Tiểu Liên truy vấn hù dọa, hai là ông không đành lòng nhìn con gái nhỏ cãi nhau với ông, dù sao đấy đều là tiền của con bé, cho vay theo tấm lòng của con bé thật ra ba cô có thể chấp nhận.

Tiền là ba mẹ Triển Tiểu Liên cùng nhau đưa qua, ba cô không nói Triển Tiểu Liên cũng đưa năm vạn, dù sao tổng cộng tám vạn đồng, lúc hai vợ chồng nhà họ An cầm lấy tiền liền bật khóc, thật sự là tiền khó vay, bọn họ xin ba vái mẹ cho vay hơn nửa tháng, mới góp đủ tám vạn đồng, kết quả vợ chồng nhà họ Triển thoáng cái đã cho vay tám vạn. Mẹ An Lý Mộc vừa lau nước mắt vừa kéo tay mẹ Triển Tiểu Liên nói: “Thím nó, tôi thay Đầu Gỗ trước cảm ơn người một nhà ông bà, tôi biết ông bà đều là người tốt, tiền này chúng tôi nhất định sẽ trả…”

Mẹ Triển Tiểu Liên cũng là phụ nữ, cũng làm mẹ, nhìn mẹ An Lý Mộc khóc thành như vậy, trong lòng cũng khó chịu, vành mắt cũng đỏ, chỉ có thể kéo tay bà an ủi. Tiền phẫu thuật cho An Lý Mộc cộng thêm ba mẹ Triển Tiểu Liên vừa mới đưa qua, vừa góp đủ mười sáu vạn, còn ba mươi vạn còn không biết lấy từ đâu, mẹ An Lý Mộc bất đắc dĩ nói câu: “Tôi bây giờ không cầu xin gì khác, chỉ cầu Đầu Gỗ của tôi chân có thể chữa khỏi, không bị tàn tật…”

Mẹ Triển Tiểu Liên cảm khái theo một câu: “Đúng vậy, con cái có thể khỏe mạnh, quan trọng hơn bất cứ thứ gì.” Xem chi tiết…

29/01/2020 / ~ Yappa ~

Bậc thầy giới tính (11)

5 năm rồi mới quay lại sub series này ^^~

Bậc thầy giới tính
(11) Đang yêu bị con trông thấy phải làm sao?

Dịch và sub: Yappa

Download

Tag: giáo dục giới tính trong một phút
27/01/2020 / ~ Yappa ~

Hajimemashite (Rất vui được gặp bạn)

Nihongo Notes

  • Tác giả: Osamu Mizutani, Nobuko Mizutani
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Hajimemashite
はじめまして
(Rất vui được gặp bạn)

Gần đây anh Lerner giới thiệu một người bạn của anh, chị Winters, cho anh Takada. Khi anh Lerner và chị Winters đến sảnh khách sạn mà họ hẹn gặp mặt, anh Takada đang ngồi trên ghế xô pha. Anh ấy đứng dậy khi nhìn thấy họ, và họ bước về phía anh ấy. Khi anh Lerner giới thiệu anh ấy với chị Winters, chị tiến lại gần anh ấy và nói.
Hajimemashite, Takada-san. Winters-desu.
はじめまして
(Rất vui được gặp anh Takada. Tôi tên là Winters.)
đúng như những gì anh Lerner dặn chị.
Nhưng có một điều kì lạ xảy ra. Anh Takada đột nhiên lùi lại khỏi chỗ chị và nói
Doozo yoroshiku.
どうぞ よろしく。
(Rất mong được giúp đỡ.)

Chị Winters không vui lắm với việc này. Sau đấy chị nói rằng chị thấy bị tổn thương bởi hành động lùi lại của anh Takada khi anh nhìn thấy chị. Chị đáng sợ lắm à? Hay chị trông không thân thiện? Không! Anh Lerner phủ nhận sự nghi ngờ của chị. Thực ra, chị là một phụ nữ trẻ đẹp, cao ráo và mạnh mẽ. Nhưng với tư cách là một người biết chút ít về người Nhật, anh nghĩ mình có thể hiểu được vì sao anh Takada lại lùi lại. Người Nhật thường giữ khoảng cách xa khi họ nói chuyện hơn so với người Mỹ, và khoảng cách này thậm chí còn lớn hơn nếu hai người đang nói chuyện một cách lịch sự. Với hầu hết người Nhật, sẽ khá là lúc túng nếu đứng quá gần với ai đó mà họ cần nói chuyện một cách lịch sự. Anh nhấn mạnh rằng, anh Takada lùi lại không phải vì anh ấy sợ chị, hay vì anh ấy muốn làm tổn thương chị, mà bởi anh ấy muốn đúng mực một cách hoàn hảo.

* * *

Khi anh Lerner hỏi có phải anh ấy nghĩ đúng hay không, Sensee nói là đúng. Và Sensee còn bổ sung là có thể khoảng cách giữa người nghe và người nói sẽ khác nhau phụ thuộc vào việc hai người họ cúi chào hay bắt tay nhau. Khi hai người chuẩn bị cúi chào nhau, họ phải đứng cách nhau tương đối xa; nếu họ sắp bắt tay, họ sẽ phải đứng gần nhau hơn. Và trong trường hợp cúi chào cũng vậy, khoảng cách có thể thay đổi tùy theo góc cúi; cúi càng sâu thì khoảng cách càng xa.

Các giáo viên dạy tiếng Nhật cho người nước ngoài thường thấy ngại khi học sinh của họ đứng gần hơn mong đợi. Điều này đặc biệt đúng khi giáo viên và học sinh có giới tính khác nhau. Tương tự như vậy, bạn có lẽ từng gặp tình huống khó xử khi bắt tay với một người Nhật vì anh ta đứng cách bạn quá xa.

Trong hội thoại, tất cả các biểu hiện phải được nói không chỉ đúng ngữ pháp hay đúng phát âm, mà còn phải có thái độ thích hợp. “Thái độ” này không chỉ dừng lại ở điệu bộ cơ thể mà còn là cả khoảng cách giữa người nói và người nghe.

25/01/2020 / ~ Yappa ~

Công bốn, xin đi theo tình tiết – Chương 17

Công bốn, xin đi theo tình tiết

  • Tác giả: Ngũ Sắc Long Chương
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Chúc mừng năm mới nha các nàng. Năm nay ta đăng chương mới vào ngày mùng 1 nà~~~

Chương 17

Góc nghiêng bỗng nhiên vươn tới một bàn tay, năm ngón tay nắm lại mở hết sức uyển chuyển, lúc khép lại, liền nắm cổ tay ta vào trong đó.

“Bách Lý giáo chủ!” Âm thanh không hề đặc sắc đó của ảnh vệ bỗng nhiên vang lên, so với bình thường trộn lẫn mấy phần phẫn nộ và bức thiết, ngược lại có chút độ công nhận: “Ngươi muốn làm gì?”

Ta rút mấy lần, nhưng không nhúc nhích tí nào, trong lòng vừa sợ vừa giận, trừng mắt lườm y một cái, quát: “Bản tọa muốn làm gì, đến được phiên một ảnh vệ nho nhỏ ngươi nhiều chuyện! Buông tay ra, nếu không bản tọa hôm nay, sẽ khiến ngươi không ra được huyệt mộ này!”

Hai mắt y trợn đến cỡ như chuông đồng, đầy mặt sắc thống thiết, dường như còn tức giận hơn ta, hai tay liều mạng nắm ta hỏi: “Đây là con của ngươi, ngươi sao có thể không quý trọng như vậy? Nếu ta có thể có một đứa con, cho dù muốn mạng của ta ta cũng vui vẻ chịu đựng. Chúng ta đám làm bia đỡ đạn này…”

“Ai là chúng ta với ngươi!” Ta tụ lực hai cánh tay, cố gắng dùng nội lực chấn y ra, thối lui hai bước đứng trước quan tài phụ thân: “Ta đường đường một công bốn, sao có thể đánh đồng với loại người qua đường Giáp bia đỡ đạn này như ngươi! Bản tọa chẳng lẽ còn nên vì cái thứ này, trở về cầu Tiển Băng Nhận…” thượng ta?

Ta bỗng nhiên nghẹn họng, nói không ra lời, trong lồng ngực phiền muộn như lấp, hai giọt nước mắt cuối cùng làm trái với ý chí ta lăn xuống bên má.

Vốn ta đang yên lành làm giáo chủ ma giáo, cũng có cha mẹ mặc dù chưa viết ra nhưng xác thực ắt tồn tại. Hơn nữa ban đầu lúc tác giả chưa làm ra người cha mới này cho ta, cha ta là một nửa huyết thống người Hán, một nửa huyết thống Nguyệt Chi; mẹ ta là một nửa huyết thống Quy Từ, một nửa huyết thống Đại Thực; từ góc độ sinh vật học, ấy là vô cùng hợp lý trao cho ta gien lai bốn nước này.

Từ khi có Thu Lam Tự người cha mới này, ma giáo của ta bị người ta chiếm không nói; thân thế làm thành Ấn hoa mai không nói; cha ta công chuyển thụ không nói; toàn bộ Bách Lý gia còn đều biến thành thể chất sinh con — đáng hận nhất là, còn biến thành thể chất sinh con xui xẻo không làm thụ sẽ chết!

Cho dù ta là một công bia đỡ đạn, kiếp này đã định trước ngay cả tay tiểu thụ cũng không nắm được, cũng tội gì hành hạ ta thế này chứ? Dựa vào cái gì tiểu thụ đến bí địa ma giáo chúng ta là có thể tìm ra bí tịch của cha ta, ta làm con đẻ cũng chỉ có thể tìm một quyển tập thiết lập chẳng biết gọi là gì?

Ta càng nghĩ càng cảm thấy bất bình trong lòng, nội lực ngưng tụ lòng bàn tay, vỗ thẳng tường đá trước mắt, chấn đến mức vách động chỗ đó vỡ vụn, nham thạch vôi khối lớn nứt toác khắp nơi, rải đầy đất. Trong lòng bàn tay ta đỏ tươi một mảng, cổ tay giống như gãy, trong lòng còn ngại chưa đủ, lại lần nữa vung ra một chưởng, muốn phát tiết ra tức giận trong lòng nương chưởng phong này.

Một chưởng này mới đến nửa đường, cánh tay lại bị người bắt được vững vàng. Khuôn mặt Long Cửu đột nhiên phóng đại trong tầm mắt ta, mang theo đồng tình thương hại khiến người ta khó mà khoan dung nhìn phía ta.“Bách Lý giáo chủ, chẳng lẽ Tiển minh chủ đối với ngươi không, không… Nhưng ta nhìn y lúc ấy vô cùng mong đợi ngươi có… Không đến mức không chịu cùng ngươi…”

Nói hươu nói vượn cái gì, ta còn không tới phiên một người qua đường giáp tới đồng tình! Ta vung cái tay đang tóm ta ra, lùi lại hai bước, ta một tay xoa trán, cúi đầu dựa bên cạnh quan tài hít thở sâu, gắng sức làm dịu bi phẫn thống khổ bất chợt trào lên.

Không, không đúng. Ta sao có thể lộ ra mặt yếu đuối như vậy trước mắt ảnh vệ của Ngọc Lam Yên? Ta thân là giáo chủ ma giáo, phải là kiêu ngạo mị hoặc, tà ác không thể nghi ngờ, nếu ảnh vệ này quay về nói tình hình bây giờ của ta với tiểu thụ, hình tượng của ta đây chẳng phải sẽ hủy toàn bộ?

Đáng tiếc lúc này giết không được y. Xem chi tiết…

%d bloggers like this: