Advertisements
Bỏ qua nội dung
07/02/2016 / ~ Yappa ~

Bạn muốn tớ làm gì trước?

Bạn có biết tớ có một cái lịch bất thành văn khi đăng nội dung trong blog không ^^

Lịch này đơn giản lắm
1. 1 hoặc 2 chương ngôn tình
2. 1 hoặc 2 chương đam mỹ
3. Nội dung bất kỳ khác 2 nội dung trên

Cái số 3 này có thể bao gồm sub 1 video, dịch 1 đoạn light novel, dịch 1 note của sách, dịch một dự án phiên ngoại truyện bất kỳ. Từ trước tới giờ thì tớ toàn chọn việc làm ở cái số 3 theo ý thích, hoặc đơn giản hơn là làm cái nào dễ nhứt :P Thế nên thành ra có nhiều dự án thuộc cái số 3 bị tớ bỏ rơi hơi bị lâu luôn >.<

Thế nên từ giờ tớ sẽ trao cho các bạn, những người đọc của blog tớ quyết định cái các bạn muốn xem, tức là muốn tớ làm trước khi đến bước số 3 phía trên. 1 đợt poll sẽ được mở cho tới thời điểm tớ xong chương đam mỹ thứ 2. Sau đấy tớ sẽ mở đợt mới. Và nội dung được vote nhiều nhất trong đợt đó sẽ được tớ thực hiện. Nếu nhiều phương án có cùng số vote thì tớ sẽ tự chọn 1 trong số đó. Trong trường hợp không có ai quan tâm đến poll thì tớ lại tiếp tục làm theo ý mình như trước thoai, há há XD~

Bình chọn đợt 07/08 là Dịch 1 chương phiên ngoại Hồng phúc dao

Mở poll đợt mới

Các bình chọn cũ

Trang: 1 2

15/10/2018 / ~ Yappa ~

Trầm nịch – Phiên ngoại 4 – Chương 2

Trầm nịch – Phiên ngoại

Đệ nhị chương

Tần là một người dục vọng rất mạnh, mạnh đến có chút khủng bố. Năm đó Hạo xui xẻo bị chọn làm thị vệ thiếp thân của Nguyên, nếu như khi đó y biết tương lai sẽ dây dưa không rõ với nam nhân này, hơn nữa mỗi ngày đều phải thừa nhận dục vọng khủng bố của nam nhân này, y nhất định sẽ mang theo người nhà trốn đi, trốn đi thật xa.

Khi đó nguy cơ tứ phía, thế cục hiểm trở, Hạo mặc dù rất không thích Tần làm việc quái đản, miệng thiếu đạo đức, nhưng là trách nhiệm, y lại là một người trung thành, cho nên vẫn cần cần mẫn mẫn, nhẫn nhục chịu khó ra sống vào chết vì Tần. Nhưng y cũng không ngờ, Tần không hề có phẩm hạnh nam nữ đều ăn sẽ đánh chủ ý lên đầu y.

Sau lần đầu tiên bị Tần đè trên giường ăn, y không thể nhịn được đâm một lỗ trên người Tần, vì thế cả nhà già trẻ lớn bé suýt nữa bởi vì lỗ mãng của y mà chịu tai ương lao ngục. Tần tên khốn kia lấy an nguy người nhà và vị hôn thê buộc y theo sự chi phối, y không thể không theo. Mà chính thỏa hiệp nhất thời ấy của y kết quả khiến bản thân sa vào vực sâu, không thể nào tự thoát khỏi.

Y yêu vị hôn thê của mình, đó là nữ nhân y vẫn muốn lấy vào cửa. Nhưng sau khi y bị nam nhân làm như vậy, y lại làm sao đón dâu. Y không phủ nhận y lấy cái chết ép nam nhân kia lấy thái tử phi có tư lợi của y, y hi vọng nam nhân kia có thể từ đấy tha cho y. Đáng tiếc, y tính sai.

Cho nên khi y phát hiện Nguyên thích Tần, y khỏi phải nói cao hứng biết bao nhiêu. Nhưng y là loại người thành thật ít nói, hơn nữa kẻ địch bên người nhìn chằm chằm, y phải thời khắc dè dặt cẩn thận, cho nên không thể biểu đạt hi vọng của mình cho Nguyên biết. Từng gặp Nguyên ba lần, y đều không có cơ hội một mình với Nguyên, lần cuối cùng gặp mặt, Nguyên dùng kế bắt y, chỉ vì có thể ái ân với nam nhân. Ngày đó, y ở trong địa lao ăn ngon uống ngon không ngừng cầu khấn Nguyên mau chóng thu nam nhân đáng ghét đó, trả cuộc sống yên bình cho y.

Y không thích nam nhân, dù cho bị Tần thế này thế kia rất nhiều lần, y vẫn là thích nữ nhân. Nhưng nếu để y lựa chọn một nam nhân, y thà rằng lựa chọn Nguyên cũng sẽ không muốn nam nhân đáng ghét kia. Nguyên trông đẹp hơn nữ nhân khác ba phần, mặc dù bởi vì đang ở địa vị cao mà không thể không ác độc, nhưng y biết Nguyên là một người dịu dàng. Y thế nào nghĩ không ra, người tốt như Nguyên sao lại trúng ý nam nhân khốn kia? Nguyên muốn người thế nào không có? Ôi, những lời này y không cách nào nói với Nguyên, dù sao y không thân Nguyên, hơn nữa nếu bị nam nhân biết y sẽ rất thảm.

Thật ra, y vẫn là muốn về nhà sống chung với vợ con, cho nên nếu nam nhân thích Nguyên, y nhất định sẽ buông tay. Vốn y cũng chưa bao giờ nghĩ độc chiếm nam nhân. Dục vọng đáng sợ ấy của nam nhân y ước gì nam nhân tìm thêm mấy người, ấy quả thực không phải là người chịu được.

Thế nhưng, ông trời không có nghe được khẩn cầu của y. Y bị Nguyên thả ra, nhưng y phát hiện Nguyên bị tổn thương, bị nam nhân đáng ghét kia tổn thương. Y không biết nam nhân làm cái gì với Nguyên, lúc rời đi, mặt Nguyên rất tái nhợt rất tái nhợt, trong mắt là buồn bã tan nát cõi lòng.

Y và nam nhân rời đi, mà trong suốt nơi khóe mắt lúc Nguyên xoay người lại lưu trong lòng y. Nguyên, tên kia căn bản là bên ngoài vàng ngọc bên trong thối rữa, ngươi đừng đau lòng vì loại khốn nạn này, ngươi nhất định sẽ gặp được người thật tình thích ngươi, đối xử tốt với ngươi. Y kiếp này là không có biện pháp chạy thoát, y hi vọng Nguyên có thể hạnh phúc.

Thế nhưng, y sai rồi. Y không biết Nguyên vậy mà lại ngốc như thế, ngốc nghếch sinh con cho tên khốn kia. Nếu biết, nếu biết, nếu y biết, mặc kệ sẽ có bao nhiêu nguy hiểm, y cũng nhất định phải mang Nguyên đi. Đều trách y. Trách y biết quá muộn.

Nam nhân cũng không phải là hoàn toàn không có cảm tình với Nguyên, nếu gã thực sự không thích Nguyên, gã cũng sẽ không luôn dùng ngôn ngữ trêu chọc Nguyên. Nam nhân là cái loại càng xem trúng ai, thì biểu hiện càng không để người đó vào mắt ấy. Nhưng nam nhân lại là tên khốn từ đầu đến cuối. Chỉ bởi vì Nguyên dùng thủ đoạn có được nam nhân một đêm, nam nhân liền sâu sắc cảm thấy tự tôn của mình bị thương tổn, lại dùng ngôn ngữ tổn thương lòng Nguyên, cũng khiến Nguyên triệt để hết hi vọng với gã. Về sau, trong nước mưa gió ập tới, y cũng không có cơ hội lại nhìn thấy Nguyên, một lần từ biệt chính là mười mấy năm.

Bị nam nhân cưỡng ép giả chết rời khỏi đại Đông, đi tới Ni Sở. Nam nhân mặc dù miệng ác độc, tính khí lại kém, nhưng rất nhiều người lại cực kỳ tiếp nhận gã, móc tim móc phổi với nam nhân, như Thiên Lôi sai đâu đánh đó. Ngay lúc đó thái tử Ni Sở chính là một trong những người sùng bái nam nhân. Chẳng qua là thái tử Ni Sở tính cách không lạnh không nóng, mấy huynh đệ khác ai nấy như hổ sói nhìn chằm chằm vị trí thái tử của hắn. Nam nhân trong bóng tối giúp đỡ thái tử Ni Sở giao thiệp với đủ loại người, giúp đối phương leo lên ngai vàng, ổn định triều cục.

Y không rõ. Nam nhân buông ngôi vị hoàng thượng của mình không làm, chạy đến nước khác làm quân sư quạt mo, còn làm vui quên trời đất. Cuộc sống cứ như thế từng ngày trôi qua. Trong nháy mắt, y “chết” đã tám năm. Hoàng thất Ni Sở ngày càng vững chắc, y và nam nhân cũng có thể yên yên tâm tâm, thong dong hưởng phúc. Chẳng qua là trong nhàn nhã như thế, y lại thường thường nghĩ tới Nguyên, nghĩ tới trong suốt nơi khóe mắt lúc Nguyên xoay người. Xem chi tiết…

Advertisements
14/10/2018 / ~ Yappa ~

Thần phục – Chương 72

Thần phục

  • Tác giả: Yến Tử Hồi Thì
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Chương 72 – Tâm tư của bác

Triển Tiểu Liên chậm rãi bò dậy, gãi gãi mái tóc rối bù, “Gia, anh chụp cái kia làm gì đó?”

Yến Hồi vừa nhìn máy ảnh, vừa trả lời: “Lúc rảnh rỗi thưởng thức thưởng thức.”

Triển Tiểu Liên hai tay gãi đầu: “Anh thưởng thức cái đó còn không bằng trực tiếp thưởng thức bản thân tôi, tôi cũng nằm trước mặt anh cho anh xem đủ rồi, còn có cái gì để chụp?”

Yến Hồi tiếp tục lật: “Cưng không phải còn muốn đến trường? Chờ sau khi cưng đi, xem lúc gia một mình một người.”

Triển Tiểu Liên vươn tay cầm ga giường bao lấy chính mình, không nói gì nhìn trời, trong lòng suy nghĩ làm sao bây giờ, thứ kia tựa như trái bom, rơi vào trong tay cầm thú Yến, hắn liệu có đột nhiên không biết xấu hổ tuôn ra không? Nếu như vậy, cô không sợ gì khác, sợ nhất chính là ba mẹ cô nhìn thấy, vậy cô sẽ tiêu.

Yến Hồi đặt máy ảnh lên trên bàn, duỗi chân đá đá Triển Tiểu Liên: “Dậy.”

Triển Tiểu Liên nhìn hắn một cái, nằm bò trên giường đấm giường: “Gia, lão ngài muốn chụp thì chụp đi, để tôi ngủ một lát, lão ngài uy mãnh vô cùng, tôi cả đêm không chợp mắt mà…”

Triển Tiểu Liên nói xong, thật đúng là quấn ga giường thiếp đi, lại tỉnh, liền nhìn thấy Đồng Nhi tay chống má ngồi trên ghế đầu giường nhìn cô. Triển Tiểu Liên chớp chớp mắt, vươn tay vạch ga giường trên người, trần truồng xuống giường, vừa khom lưng nhặt quần áo trên mặt đất vừa hỏi: “Thím, thím tới làm gì?”

Đồng Nhi ban đầu còn cố giữ bình tĩnh nhìn, kết quả, ba mươi giây sau, Đồng Nhi liền nhịn không được, mặc cho cô ta bình thường cởi mở thế nào không quan tâm thế nào, nhưng bây giờ nhìn Triển Tiểu Liên trần như nhộng thậm chí không có nửa phần ngượng ngùng, cô ta nhịn không được dời mắt, Triển Tiểu Liên quay đầu nhìn cô ta cười giễu một tiếng: “Thím, thím cũng không phải là đàn ông thím xấu hổ cái gì? Tôi có thím cũng có, nhìn thấy tôi giống như nhìn thấy thím, có cái gì để thẹn thùng?” Trùm một nửa cái váy lên người, Triển Tiểu Liên đột nhiên quay đầu lại nhìn Đồng Nhi hỏi: “Thím, thím không phải là les?”

Đồng Nhi mặt đỏ lên : “Cô nói bậy bạ gì đó?”

Triển Tiểu Liên tự mình cài áo lót, không cài được phía trên còn quay lưng nói với Đồng Nhi: “Thím, giúp cái.”

So vô sỉ, Đồng Nhi cuối cùng bái phục, cô ta khẳng định thua kém Triển Tiểu Liên.

Triển Tiểu Liên mặc xong quần áo, một lần nữa ngồi lên giường nhìn Đồng Nhi, Đồng Nhi chờ cô mặc xong hết, mới dám quay đầu, đưa tay cầm một bình thuốc đặt lên bàn: “Nhớ uống thuốc.”

Triển Tiểu Liên lấy tới nhìn, cô nhận ra, tránh thai, miệng còn thuận miệng hỏi câu: “Thuốc gì? Tôi lại không bị ốm.”

Đồng Nhi đứng lên đi ra ngoài: “Tránh thai, người thừa kế của gia, không thể nào tùy tiện tìm một người đàn bà sinh, cô vẫn có chút tự giác đi.”

Triển Tiểu Liên xem xem hướng dẫn, vươn tay vặn nắp bình đổ ra hai viên, ném vào miệng nhai khô, sau đó duỗi duỗi lưỡi với Đồng Nhi, “Ăn rồi.”

Đồng Nhi đi đến cạnh cửa, nhìn cô một cái, xoay người đi.

Trong phòng khôi phục yên lặng, Triển Tiểu Liên rót ít nước uống, tự mình một người ngồi một lát, sau đó vào phòng vệ sinh soi soi gương, dấu vết khắp cổ, vừa nhìn chính là Yến Hồi cắn ra, cô làm sao đi nhà bác? Triển Tiểu Liên gãi gãi đầu, xách túi của mình ra cửa, xem ra phải đi mua một cái khăn the gì gì đó che che, dù sao khí trời bây giờ cũng không xem như quá nóng, quấn cái khăn the cũng được.

Ra cửa cũng không ai cản, Triển Tiểu Liên trực tiếp ra khỏi cao ốc, mua một cái khăn the nhỏ tại một cửa tiệm quấn quanh cổ, lại mua một ít trái cây tại cửa hàng hoa quả ven đường, sau đó nhìn nhìn trạm xe buýt, ngồi xe buýt công cộng đi luôn. Xem chi tiết…

13/10/2018 / ~ Yappa ~

Thần phục – Chương 71

Thần phục

  • Tác giả: Yến Tử Hồi Thì
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Chương 71 – Chụp ảnh nude gì gì khủng bố nhất

Rất rõ ràng, đám tình nhân nhỏ của Yến Hồi này đều đến có chuẩn bị, mặc dù mỗi một người đều không muốn thấy Triển Tiểu Liên, có điều sau khi cô kêu Yến gia không phản đối, cho nên mỗi người thật đúng là đứng lên nâng những thứ mình mang theo vào tay.

Người đẹp đưa đầu tiên tâm không cam tình không nguyện, dường như lễ vật của cô ta qua tay Triển Tiểu Liên thì sẽ hạ giá. Triển Tiểu Liên một phen túm lại, ngay trước mặt mọi người liền bắt đầu xé gói đồ, dưới ánh nhìn chăm chú tủi thân của người đẹp, Triển Tiểu Liên lục ra một cái kẹp cà vạt, thứ ấy vừa thấy chính là tinh phẩm, phỏng chừng cần không ít tiền. Triển Tiểu Liên lắc lư kẹp cà vạt trước mặt Yến Hồi: “Gia, quà này tặng không tốt!” Sau đó nhìn người đẹp kia bắt đầu dạy bảo: “Người đẹp cô nói xem, sao lại chỉ lớn người không lớn đầu óc tặng kẹp cà vạt vì sao không kèm âu phục? Cô xem xem bộ quần áo của gia chúng ta hiện tại đây phù hợp đeo không? Cô có ánh mắt không? Không phát hiện gia chúng ta đi chính là tuyến đường phóng khoáng, lão hắn là cái loại đàn ông ếch bốn mắt mặc âu phục đeo caravat sao? Gia không sợ giảm sức hấp dẫn của gia chúng ta.”

Người đẹp nhỏ lập tức nhìn về phía Yến Hồi, hai mắt đẫm lệ mông lung tủi thân vô cùng: “Gia.”

Kết quả, Yến đại gia vỗ vỗ vai Triển Tiểu Liên: “Nhóc béo nói có lý.”

Người đẹp nhỏ lập tức nước mắt chạy đi, cơ hội một lần đêm xuân thành danh cứ như vậy lỡ mất.

Triển Tiểu Liên liên tục mở mấy món quà, kết quả mỗi một cái đều bị cô phê bình xối xả, đến phiên cái thứ bảy, diễn viên nhỏ vừa mới ra mắt đang chuẩn bị đưa cho Triển Tiểu Liên, bỗng nhiên lại rụt về, ngửa đầu nhìn Triển Tiểu Liên: “Vậy của cô đâu? Nhìn của chúng tôi đều nói không tốt, lấy của cô ra.”

Triển Tiểu Liên vừa nghe, vươn tay lấy túi, bắt đầu lục lọi: “Lấy thì lấy, tôi nhưng đến có chuẩn bị, tuyệt đối xứng với khí chất cao quý của gia chúng ta.”

Sau đó, dưới ánh nhìn chăm chú của đám người đẹp, Triển Tiểu Liên từ một cái túi rách nhấc ra cái dây đeo di động kia, còn châm chích xoay một lượt trước mắt người ta: “Thấy chưa? Nhìn nó xem, ai dám nói không hợp với gia chúng ta?”

Mọi người tựa như gặp quỷ nhìn thứ đồ chơi kia, cả đám lộ ra vẻ mặt ghét bỏ, Triển Tiểu Liên mặc kệ, nhấc cái đồ chơi ấy đưa đến trước mặt Yến Hồi, hỏi: “Gia, có cảm giác rất quen mắt hay không?” Sau đó cô lại sáp sáp bên người Yến Hồi, nói: “Gia, ngài lại nhìn kỹ xem, giống lúc lão ngài ngủ không?”

Ánh mắt thờ ơ của Yến Hồi dừng lại, sau đó lại tụ tầm mắt trên cái đồ chơi nhỏ kia, rất nhỏ, màu trắng, cái đầu rất lớn, cái đuôi rất nhỏ, nhìn như là bộ dạng cười, tổng thể nhìn giống một con sâu, Yến Hồi nhìn kỹ, chỉ vào con sâu đó hỏi: “Cưng nói lúc gia ngủ giống như con sâu này?”

Triển Tiểu Liên: “Ha?” Chạy Vội vàng đưa đưa cái dây đeo đó trước mặt Yến Hồi, giải thích: “Gia, lão ngài nhìn rõ nha, đây không phải sâu mà? Đây rõ ràng là một con cá heo nhỏ. Đây là bản hoạt hình, cho nên như thế. Ngài xem ngài xem, lúc lão ngài ngủ rất giống nó.”

Yến Hồi vươn tay, cầm vật kia vào tay nhìn nhìn, nhíu nhíu mày, con sâu nhỏ kia vẽ hai đường cong cong thay thế con mắt, toàn bộ đầu nhìn chính là mặt, xem chính là cười híp mắt, “Lúc gia ngủ chính là như vậy?”

Triển Tiểu Liên thuận miệng đáp tiếng: “Còn không phải à? Gia là chưa từng thấy bộ dạng khi mình ngủ phải không? Tôi xem xem tối hôm nay ai thị tẩm, bảo cô ta chụp bức mỹ nam ngủ cho gia lão ngài, ngài xem có được hay không?”

Yến Hồi nắm cái dây đeo ấy, không nói tiếp, mà là hỏi: “Vật này dùng làm gì?”

Triển Tiểu Liên lập tức lấy di động của mình ra, sau đó cài vật đó trên di động của mình, quơ quơ trước mặt Yến Hồi: “Dây di động mà, ngài xem, rất hợp phải không?”

Yến Hồi liếc xéo Triển Tiểu Liên một cái, cầm di động của Triển Tiểu Liên, bắt đầu vừa đập vừa gõ lên bàn, còn dùng sức kéo cái dây đeo nhỏ ấy, Triển Tiểu Liên gào khóc đi qua cướp di động: “Gia, lão ngài làm cái gì vậy hả? Di động tôi hỏng ngài mua mới cho tôi à?”

Yến Hồi chỉ vào cái dây đeo kia nói: “Cưng lấy xuống cho gia, nếu không gia đập di động cưng.”

Triển Tiểu Liên tức khuôn mặt nhỏ nhắn căng phồng, mặc dù vốn là tính lấy luôn, kết quả tên này lại vẫn muốn, một cái dây đeo di động rách mà thôi, đồ chơi đáng giá gì, hiếm lạ. Triển Tiểu Liên gỡ dây đeo xuống, vội vàng giấu di động của mình trong túi, đỡ bị hắn đập hỏng, biến thái đáng chết.

Yến Hồi lấy ra di động của mình, Triển Tiểu Liên nhìn dáng vẻ của hắn tựa hồ là muốn móc dây đeo di động vào, kết quả Yến Hồi cầm di động từ trên nhìn xuống dưới, cứ thế không tìm được lỗ nhỏ có thể đeo. Yến Hồi cau mày, lại từ đầu tới đuôi tìm một lần, vẫn là không tìm được, mặt lập tức âm u.

Triển Tiểu Liên ở bên cạnh trừng mắt nhìn, nửa ngày không kìm được, quay đầu che miệng, bắt đầu cười trộm “ha ha”.

Yến Hồi âm u ngước mắt nhìn cô một cái, Triển Tiểu Liên lập tức nghiêm trang bắt đầu tiếp tục nhận quà tặng của người đẹp, bên kia Yến Hồi ba lần không tìm được, duỗi tay ra, trực tiếp đập di động lên tường đối diện, dọa tiểu mỹ nhân cả phòng ôm đầu thét chói tai, không biết nguyên nhân gì Yến gia đột nhiên tức giận, người nào người nấy dồn lại một chỗ run lẩy bẩy.

Triển Tiểu Liên làm bộ không thấy, dù sao không phải cô chọc, tiếp tục nhận quà. Kết quả, vừa mở ra một cái hộp, Yến Hồi đột nhiên duỗi chân đạp cái bàn trước mặt, rét căm căm nói một chữ: “Cút!”

Triển Tiểu Liên hai lời chưa nói, tiện tay buông cái hộp trong tay, cầm lấy túi của mình xông về phía cửa, cô vừa xông, các người đẹp khác người nào người nấy buông quà tặng trong tay xuống, vội vàng cầm đồ đi ra ngoài theo.

Triển Tiểu Liên đi ra cửa thở dài một hơi, giao tiếp với cầm thú thật đúng là khảo nghiệm khả năng chịu đựng của trái tim, cô nhìn đồng hồ, cũng sắp mười giờ rồi, xem ra hoặc là ở khách sạn hoặc là đi nhà dì, không qua nhà dì lại muốn đi nhà bác phỏng chừng sẽ khó, dì nếu biết cô là đi nhà bác thuận tiện ở nhà bác một đêm, chắc chắn không vui.

Triển Tiểu Liên xoa xoa huyệt thái dương, cô sao lại cứ khổ như vậy chứ? Đang suy nghĩ chọn một khách sạn nhỏ tạm một đêm đây, kết quả chiếc xe hôm nay đi đại học Bãi Yến đón cô đỗ bên cạnh cô, chú tài xế xuống xe kêu: “Cô Triển, cô đây là đi đâu? Gia còn đang chờ cô đấy.”

Triển Tiểu Liên trợn to mắt, “Ha?” Không phải vừa rồi đuổi tất cả ra ngoài sao? Sao lại bỗng nhiên sửa chủ ý? Trợn mắt tại chỗ, Triển Tiểu Liên xoay người lên xe, mắt thấy xe chạy qua quán bar vừa nãy, Triển Tiểu Liên vội vàng hỏi: “Chú ơi, đây là muốn đi đâu?”

Chú tài xế vừa lái xe vừa nói: “Gia nói hắn muốn đi gọt ngón tay người, nói cho hắn một cái di động hỏng, ngay cả cái lỗ cũng không có.”

Triển Tiểu Liên: “…” Quả nhiên tư duy của biến thái không phải người thường có thể hiểu, rõ ràng là kiểu di động không thích hợp đeo dây đeo di động được không? Di động của loại nữ sinh nhỏ như cô đeo đáng yêu, tên kia một đám ông lớn đeo cái gì mà đeo, lúc cô đi mua dây đeo di động nghĩ chính là như thế, dạt dào cho rằng cô có thể mua cho mình một cái dây đeo di động, kết quả cầm thú Yến động kinh. Xem chi tiết…

11/10/2018 / ~ Yappa ~

Hồng phúc dao – Phiên ngoại 3

Nhoằng cái đã sắp hai năm kể từ ngày ta đăng phiên ngoại 2 rồi :O

Hồng phúc dao

Phiên ngoại tam – Quyến rũ

Lưu Tích Tứ rất thích quyến rũ Ly Nghiêu, cực kỳ thích, gần như si mê. Mặc dù kết quả mỗi một lần quyến rũ là hắn sẽ rất thảm, chừng mấy ngày không xuống giường được, nhưng hắn vẫn đang không biết chán mà nghĩ cách quyến rũ đối phương, chìm đắm trong trò chơi thú vị làm đối phương không khống chế được không thể tự thoát khỏi.

Mà Ly đại giáo chủ đáng thương, mặc dù sau mỗi một lần y đều vô cùng phiền muộn bản thân tổn thương Lưu Tích Tứ, thề lần sau nhất định phải kiềm chế kiềm chế lại kiềm chế, nhưng tự chủ của y mỗi một lần đều sụp đổ trong sự khiêu khích của vương gia, lý trí hoàn toàn không còn, hóa thân thành một con sói đói đỏ mắt, ăn vương gia quyến rũ y vào trong bụng.

Ngày này Lưu Tích Tứ lại nổi hứng thú, nguyên nhân không gì khác, Ly đại giáo chủ ra ngoài làm việc rời kinh hơn mười ngày, sau khi trở về kích tình thì kích tình, nhưng hắn luôn cảm thấy thiếu chút gì. Thừa dịp hôm nay Ly đại giáo chủ mang nữ nhi nhi tử ra cửa dạo phố, con ngươi Lưu Tích Tứ đảo một vòng, có ý kiến hay, theo lệ lưu lại một phong thư, hắn mang theo thị vệ xuất phủ.

Cùng nữ nhi dưỡng tử đi dạo một buổi sáng, mua cho hai người đồ chơi mỗi người thích, Ly đại giáo chủ cha tốt siêu cấp này giờ mới mang theo nữ nhi lòng tràn đầy vui mừng về phủ, xách điểm tâm vị đậu đỏ vương gia nhà y thích ăn nhất, Ly đại giáo chủ cực kỳ hứng thú về phòng, nhưng bên trong phòng ngoại trừ một phong thư bày ở trên bàn chính sảnh ra, đâu còn có bóng dáng người nọ? Xem thư, Ly đại giáo chủ vừa kích động vừa do dự, nhưng mà y vẫn là giấu thư, xách điểm tâm dặn dò quản gia một tiếng, mang theo vài phần chờ mong vội vã đi đến nơi hẹn.

Đi tới bên hồ Tiêu Tương, Ly Nghiêu liếc mắt liền thấy được thuyền phường y không biết đã trải qua bao nhiêu đêm xuân bên trong. Thị vệ trên thuyền nhìn thấy y, nhưng không biết xuất phát từ loại nguyên nhân nào, vậy mà thảnh thơi đứng đó, không có ỵ́ cập bờ đón y lên thuyền. Ly Nghiêu cũng không tức giận, chỉ là khóe môi hơi nhếch, muốn có được vương gia không hao chút công phu ấy là không có khả năng.

Quan sát một chút bốn phía, Ly Nghiêu đề khí rất nhanh vọt lên mặt nước, giẫm nước bước lên một thuyền phường phụ cận, mượn lực dùng lực nhảy lên trên thuyền phường. Quen cửa quen nẻo vào khoang thuyền, quả nhiên thấy được một cái bàn bày đầy thức ăn. Y đi lên phía trước, buông điểm tâm, ngồi xuống. Các thị nữ đưa lên bát đũa, rượu ngon cho y, Ly Nghiêu đâu có tâm tư hưởng thụ mỹ thực? Uống hai chén rượu trợ hứng, vội vã ăn một lượt thức ăn trên bàn, lau lau miệng đứng lên.

“Gia, mời tắm rửa thay y phục.” Các thị nữ lại dẫn y đến một cách gian khác, nước nóng trong thùng gỗ đã chứa đầy, còn rắc một tầng cánh hoa hồng. Ly Nghiêu chau chau mày, bắt tay cởi quần áo, các thị nữ mỉm cười buông áo sa trong suốt rời đi. Ngồi bên trong thùng tắm, Ly Nghiêu nâng mấy cánh hoa lên, vương gia của y hôm nay muốn chơi trò gì? Ly đại giáo chủ thế nhưng chưa từng tắm loại cánh hoa này, đương nhiên, y cũng tuyệt đối sẽ không tắm. Rất nhanh tắm sạch sẽ trong cách gian thơm ngào ngạt, Ly Nghiêu ra khỏi thùng tắm, lau khô thân thể thay áo sa bán trong suốt đó, ở đâu có thể gặp người.

“Gia, vương gia chờ ngài tại tầng dưới.” Thị nữ chờ bên ngoài tựa hồ nghe ra Ly Nghiêu tắm xong, nói bên ngoài. Ly Nghiêu rút cái trâm ra, xõa tóc, theo thảm trải sàn thật dày đi xuống khoang thuyền. Xem chi tiết…

01/10/2018 / ~ Yappa ~

Trầm nịch – Phiên ngoại 4 – Chương 1

Trầm nịch – Phiên ngoại

Đệ nhất chương

Tiết thanh minh vừa qua, khí trời liền thực sự là ấm lại. Trải qua lạnh lẽo mùa đông, se lạnh đầu xuân, các cô nương tiểu thư, công tử thiếu gia đều kiềm chế không nổi nhao nhao đi trên phố, tới bên hồ đạp thanh thưởng xuân, bày ra tất cả nụ cười hấp dẫn nhất và áo quần hoa mỹ nhất của mình, để có thể gặp được nhân duyên tốt của chính mình.

Trong đám người đang di chuyển, có hai vị nam tử dựa vào lan can mà ngắm dẫn tới nhao nhao ghé mắt của người đi đường. Hai vị nam tử thân hình bình thường, chẳng qua màu da một vị nam tử trong đó thiên màu mạch, một thân áo dài màu xanh đen; màu da nam tử còn lại thì xưng được là trắng sữa, một thân áo dài màu tím nhạt. Hai người dựa vào một chỗ trò chuyện, trên mặt đều mang theo nụ cười nhàn nhạt. Vị nam tử màu da trắng nõn kia trông vô cùng đẹp mắt, có thể nói là tuyệt sắc diễm lệ, mà vị nam tử còn lại mặc dù bộ dáng chỉ có thể tính trung bình, nhưng khí phách và phong thái lại không mảy may thua vị nam tử mỹ mạo kia. Có thể nói, hai người mỗi người đều có phong tư, mỗi người đều có khí chất. Ai cũng đè không được ai, ai cũng át không được ai.

Hai người nhìn qua chưa quá ba mươi, nhưng nếp nhăn mảnh ở khóe mắt khiến người ta biết hai người nhất định không chỉ ngần đó tuổi. Nam tử mạo mỹ không biết nói cái gì khiến cho người còn lại cười ha ha mấy tiếng, người này cười như thế, lập tức làm người ta trước mắt sáng ngời. Luôn cảm thấy người này bình thường rất ít sẽ thoải mái cười to như vậy, mặt mày, khóe môi thậm chí khí chất người nọ đều mang theo mấy phần thận trọng nghiêm túc, quả nhiên, người nọ rất nhanh thu nụ cười, trên mặt lại khôi phục nụ cười nhàn nhạt. Dường như chỉ là bởi vì thân thiết liên quan đến nam tử mỹ mạo cho nên mới cười khẽ.

Hai người không có làm ra cử động rất thân mật gì, nhưng xem trong mắt người ngoài lại cảm thấy tuyệt đối không bình thường. Nếu không nam tử mạo mỹ sẽ không không thèm để ý ánh mắt người ngoài chút nào tùy ý cười, nếu không nam tử màu mạch sẽ không khi đối phương khát nước từ hông cởi xuống bình nước đưa tới. Người ngoài âm thầm suy đoán quan hệ giữa hai người, nói là huynh đệ ấy à, dáng dấp không giống; nói là bạn bè ấy à, hình như lại hơi thân mật; nhưng nếu nói là tình nhân ấy à, hình như lại hơi xa cách. Nhưng mà nếu hai người thực sự là tình nhân, cũng sẽ không kéo tới phỉ nhổ xung quanh. Nếp sống Ni Sở quốc cởi mở, dù cho hai nam tử thành thân cũng bình thường. Lại nói, thái thượng hoàng triều đại Đông sát vách cũng quang minh chính đại cưới một vị thần tử làm hậu, đây coi là cái gì.

Vả lại mặc kệ mọi người liếc xéo thế nào, hiếu kỳ thế nào, hai người vừa thưởng thức sắc hồ vừa tán gẫu lại dường như không cảm nhận được ánh mắt quá mức nóng bỏng quanh mình, còn đang nói nhỏ. Hai người hình như khó có được loại cơ hội cùng đi chơi này, thỏa thích hưởng thụ.

“Đã nhớ Hoan nhi như thế, ta dẫn ngươi đi kinh thành nhìn hắn, đừng để ý tới tên kia.”

“Sao có thể không để ý. Nếu ngươi ta ném gã đi kinh thành, ta thực sự sợ gã giết Hoan nhi.”

“Gã dám.”

“Gã đương nhiên dám. Thiên hạ này ngoại trừ gã không người khác dám.”

“Gã nếu dám, hai ta liền bỏ lại mình gã tiêu dao khoái hoạt đi. Cách gã, ngươi ta càng thoải mái.”

“Ha hả, Hạo, mấy năm nay tính tình của ngươi thực sự là thay đổi rất nhiều, trước đây ngươi làm sao nói ra lời như vậy.”

“Trước đây ta là cận vệ của gã, là chức trách. Hơn nữa không thể phản kháng gã, chỉ có thể nhịn. Bây giờ và khi đó lại là bất đồng thật lớn, ngươi ta đều là người đã sớm chết, cần gì phải quan tâm nhiều vậy. Thật ra có đôi khi nhìn gã sống bừa bãi như thế, ta cũng thường thường xét lại mình có phải quá theo khuôn phép cũ hay không.”

“Cũng không phải. Khi đó ta vừa nhìn thấy ngươi liền hận đến nghiến răng nghiến lợi. Người nọ muốn ngươi làm cái gì ngươi liền ngoan ngoãn làm cái đó. Lại đáng hận gã nơi chốn trêu chọc ta lại không cho ta thoải mái, cuối cùng còn tổn thương ta như vậy. Cũng chính là ngươi đồ ngốc này, còn có thể đi cứu ta.”

“Sao lại nhắc tới?” Nam tử được gọi là Hạo mất hứng nhíu chân mày, sau đó nói: “Chuyện quá khứ đừng nhắc lại. Ngươi ta bây giờ vui vui vẻ vẻ sống qua ngày mới là thật. Người như gã, có đôi khi ta cũng hận không thể đâm gã mấy đao, chớ nói chi là ngươi. Ngươi cũng ngốc, người như vậy có cái gì đáng giá ngươi thích, còn vì gã chịu biết bao khổ như thế. Ta không cứu ngươi, ta cũng tha thứ không được chính ta. Ta chỉ trách ta không có sớm một chút đi gặp ngươi. A Nguyên ngốc, sau này đừng làm chuyện ngu ngốc nữa.”

Nam tử mạo mỹ dịu dàng cười, nói: “Coi như là vì ngươi ta cũng sẽ không làm chuyện ngu ngốc. Ta cũng biết gã vì sao thích ngươi như thế, ta khi đó nhìn người không rõ, sớm biết hẳn là đoạt lấy ngươi mới phải, cũng tránh ngươi ta bây giờ bị gã áp bức.”

“Ha hả, biết mình ngốc là được rồi. Đứng lâu như thế, tìm một chỗ uống trà đi?”

“Được.”

Hai người rốt cuộc có động tác, rất nhiều người trộm nhìn bọn họ đều di chuyển theo. Nghiêng đầu liếc mắt người hai bên, Hạo giơ tay lên ôm vai Nguyên, đi về phía quán trà. Vừa nhìn thấy động tác này của y, bốn phía một mảnh ai thán, thì ra hai người thực sự là cái loại quan hệ đó nha. Nguyên cũng không biết có phải bởi vì nghe thấy những tiếng ai thán này hay không, ngược lại càng vui vẻ bật cười, cười mãi đến hoa nhường nguyệt thẹn, say ngả nghiêng một đám lớn công tử ngây ngốc.

Cứ như thế một đường ôm vai Nguyên, hai người tới một tửu lầu lớn nhất bên hồ. Muốn phòng trên lầu, Nguyên bảo tiểu nhị đưa lên bích loa xuân tốt nhất. Sau khi bày lên tất cả lá trà bộ đồ trà, điểm tâm trái cây, hạt dưa đậu phộng, động tác Nguyên thành thạo đun nước pha trà, Hạo thì ngồi bên cạnh hắn nhìn hắn làm việc, không giúp một tay. Vừa nhìn đã biết hai người ngày thường lúc uống trà đều là như vậy.

Đợi đến khi hương trà bay ra, Hạo uống một ngụm trà, thoải mái mà thở hắt ra, lúc này mới mở miệng: “Nguyên, ta là nói thật. Ta biết ngươi nhớ Hoan nhi, ta dẫn ngươi đi đại Đông nhìn hắn.”

Nguyên thương cảm thở hắt ra, nhưng vẫn lắc lắc đầu: “Gã không thích, ta cũng không muốn vì chuyện này ngươi ta chọc tức gã, quên đi. Ta biết Hoan nhi bây giờ rất tốt, Tần Ca lại thương hắn tận xương, vậy là đủ rồi. Ta cũng sợ chính mình thấy Hoan nhi sẽ nhịn không được đi nhận hắn. Biết hắn tốt, là đủ rồi.”

“Đâu đủ. Mười mấy năm nay, người khác không rõ ta còn không rõ sao? Tên kia lúc ngủ giống như người chết cái gì cũng nghe không được, ta thế nhưng thường thường nghe thấy ngươi gọi Hoan nhi trong mộng. Đừng nói nữa. Chuyện này cứ định như thế. Gã nếu đồng ý tốt nhất, gã nếu không đồng ý, thì ngươi ta đi. Lấy công phu của ta đủ, gã có đi hay không cũng không sao cả.”

Nguyên cười, rót đầy trà cho Hạo, cảm kích mà lại cảm động nói: “Cảm ơn. Hạo, ta khi đó thật khờ, dù cho gã không thích ta, ta cũng nên đi tìm ngươi, ta thật khờ. Có thể thành huynh đệ, thành thân nhân với ngươi, ta nghĩ đến cũng vui mừng không thôi. Cám ơn ngươi, khi đó đi tìm ta.”

“Nguyên ngốc. Ta nếu biết ngươi vì tên kia chịu khổ lớn như vậy, ta nhất định sớm một chút đi tìm ngươi, xin lỗi, ta đi chậm.” Lau đi ẩm ướt nơi khóe mắt đối phương, Hạo cầm lên một miếng điểm tâm đút tới bên miệng Nguyên, dụ dỗ nói: “Ăn miếng bánh ngọt, trong lòng ngọt ngào.”

“Phì~” Nguyên cắn một ngụm, bật cười, “Ta cũng già rồi, ngươi còn dỗ ta như thế.”

“Người ta đều nói, người già giống như trẻ con, không ai dỗ chúng ta, chúng ta cũng chỉ có thể tự mình dỗ mình.” Hạo cũng bật cười, lại không thu tay, đút cho Nguyên ăn xong miếng bánh ngọt kia. Trước mặt Hạo, Nguyên tựa như một đứa nhỏ được huynh trưởng, được người thân yêu thương, cười đến thoải mái, cười đến hạnh phúc.

Nhìn Nguyên thoải mái như vậy, tâm tình Hạo cũng vô cùng tốt. Y không thích đồ ngọt cũng hiếm thấy mà ăn một miếng bánh ngọt, chẳng qua sau khi ăn xong y cau mày uống liền mấy chén trà, khiến cho Nguyên lại là cười ha ha. Ngay khi hai người thoải mái chè chén, có người sát phong cảnh xông vào phòng, vẻ mặt u ám nhìn hai người tiếng cười đột ngột dừng lại, âm u mở miệng: “Ô, chơi rất vui nha.” Xem chi tiết…

%d bloggers like this: