Advertisements
Bỏ qua nội dung
07/02/2016 / ~ Yappa ~

Bạn muốn tớ làm gì trước?

Bạn có biết tớ có một cái lịch bất thành văn khi đăng nội dung trong blog không ^^

Lịch này đơn giản lắm
1. 1 hoặc 2 chương ngôn tình
2. 1 hoặc 2 chương đam mỹ
3. Nội dung bất kỳ khác 2 nội dung trên

Cái số 3 này có thể bao gồm sub 1 video, dịch 1 đoạn light novel, dịch 1 note của sách, dịch một dự án phiên ngoại truyện bất kỳ. Từ trước tới giờ thì tớ toàn chọn việc làm ở cái số 3 theo ý thích, hoặc đơn giản hơn là làm cái nào dễ nhứt :P Thế nên thành ra có nhiều dự án thuộc cái số 3 bị tớ bỏ rơi hơi bị lâu luôn >.<

Thế nên từ giờ tớ sẽ trao cho các bạn, những người đọc của blog tớ quyết định cái các bạn muốn xem, tức là muốn tớ làm trước khi đến bước số 3 phía trên. 1 đợt poll sẽ được mở cho tới thời điểm tớ xong chương đam mỹ thứ 2. Sau đấy tớ sẽ mở đợt mới. Và nội dung được vote nhiều nhất trong đợt đó sẽ được tớ thực hiện. Nếu nhiều phương án có cùng số vote thì tớ sẽ tự chọn 1 trong số đó. Trong trường hợp không có ai quan tâm đến poll thì tớ lại tiếp tục làm theo ý mình như trước thoai, há há XD~

Bình chọn đợt 18/12 là Tùy cậu, muốn làm cái nào trước cũng được

Mở poll đợt mới

Các bình chọn cũ

Trang: 1 2

20/01/2019 / ~ Yappa ~

Thần phục – Chương 80

Thần phục

  • Tác giả: Yến Tử Hồi Thì
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Chương 80 – Yến gia cũng sẽ cảm cúm

“Anh mới là gà mái xù lông!” Triển Tiểu Liên bốn móng vuốt cùng sử dụng bò dậy, tức mà trái tim nhỏ nhảy theo, sau đó dùng sức kéo dây kéo áo lông trên người cô đến đầu: “Gia, nói thật với anh, tổn thương tự tôn rồi, ngài thích cắn thì cắn, đi đây.” Nói xong, Triển Tiểu Liên nhấc chân bước đi.

Kết quả, tay Yến Hồi duỗi ra, tóm túi cô kéo cô lại, miệng còn nói thêm câu: “Cái túi này không lớn, trọng lượng lại không nhẹ.”

Triển Tiểu Liên một phen kéo ba lô nhỏ của mình xuống, tức giận nói câu: “Đựng rìu chém anh.”

Yến Hồi tà khí cười một tiếng: “Được ha, vậy gia chờ.”

Triển Tiểu Liên tức thở phì phò: “Vậy anh cứ đợi đấy!”

Yến Hồi vươn tay móc một cái, cánh tay dài vòng qua cổ Triển Tiểu Liên treo đến bên kia vai cô, đè ép cô đi về phía ngoài cửa, Triển Tiểu Liên phẫn nộ: “Gia, xương cốt của ngài đi đâu vậy? Anh lớn như vậy nằm sấp trên người tôi, thân thể nhỏ này của tôi có thể chịu được sao? Phiền đi đường tử tế có được hay không?”

Yến Hồi không biết xấu hổ tiến đến bên tai Triển Tiểu Liên: “Gia đè cưng một đêm cũng chịu được, chỉ mấy bước này đã không chịu nổi?”

Triển Tiểu Liên quay đầu trợn mắt, cấp bậc lưu manh rõ ràng cao hơn Yến Hồi: “Ấy không thể so có được không? Đầu tiên diện tích chịu lực đã không giống nhau, vả lại, người đè làm vận động cũng không phải tôi. Tôi bây giờ là cõng anh còn dùng hai cái chân đứng, có thể so sánh sao?”

Yến Hồi vẻ mặt chịu không nổi vươn tay nhéo mặt cô: “Nhóc, gia sao lại cảm thấy cưng là người nổi bật trong nữ lưu manh?”

Triển Tiểu Liên vẻ mặt “lười để ý anh”: “Anh tự đi, đừng dựa vào tôi, để người ta nhìn thấy còn tưởng rằng tôi là người nào của anh, đến lúc đó kẻ thù của anh giết không chết anh tìm tôi báo thù cho hả giận, vậy thì hay rồi.”

Yến Hồi “ha” một tiếng, miệng còn nói: “Gia cảm thấy chú ý này không tệ nha, nhóc béo, cưng cảm thấy thế nào?”

Triển Tiểu Liên trợn to mắt: “Gia, chẳng lẽ anh thật đúng là có suy nghĩ này? Tôi với anh có thù sâu hận lớn gì anh muốn đùa tôi như vậy?”

Yến Hồi vươn tay ra dấu một động tác tay kéo dài dây thừng, cười tà nói: “Nhóc béo, có loại cảm giác cưng với gia là châu chấu trên cùng một sợi dây thừng hay không?”

Trên khuôn mặt tròn nhỏ của Triển Tiểu Liên tràn đầy biểu cảm tức giận, đỉnh đầu chỉ thiếu bốc khói, cô vẻ mặt oán giận nói: “Hoàn toàn không có, nhưng thật ra có loại bị cảm giác bị người lôi lên thuyền giặc!”

Yến Hồi lập tức phát ra một trận cười biến thái, vừa đá xuống cửa, vừa nhéo mặt Triển Tiểu Liên: “A nhóc béo, khuôn mặt nhỏ cũng bị dọa trắng bệch rồi? Cưng cho rằng ai cũng có thể bị xếp vào danh sách bị truy sát?”

Người ngoài cửa nghe thấy tiếng đập cửa vội vàng mở cửa ra, Yến Hồi đè Triển Tiểu Liên bước đi thất tha thất thểu ra cửa, Triển Tiểu Liên phồng miệng: “Gia, có lời này của lão ngài tôi yên tâm rồi, cũng đừng khiến tối chết không rõ ràng, tôi còn trẻ mà, bây giờ cũng chưa muốn chết.”

Yến Hồi cười nhạo: “Nhóc béo, nếu thực sự có một ngày cưng bị người truy sát, vậy thì chứng tỏ cưng đáng chết, nếu không, giết cưng không có ý nghĩa gì. Cưng cho rằng giết một người dễ dàng như vậy? Một cái đầu người đắt biết bao? Đầu người không có ý nghĩa ai cần? Vừa mới nói chính mình thông minh? Gia dù nhìn thế nào, nhóc đây chính là có một khuôn mặt nhóc ngốc ấy?”

Triển Tiểu Liên nắm tay: “Gia, lão ngài nếu không muốn tự dưng ăn một đấm, tốt nhất cách tôi xa một chút!”

Yến Hồi cười xấu xa: “Gia chờ thưởng thức tiêu bản tay phụ nữ làm thành.”

Triển Tiểu Liên vừa nghe, ngoan ngoãn buông quả đấm nhỏ của cô xuống, “Gia, tôi cũng chờ thưởng thức nha, ánh mắt gia tuyệt đối sẽ không tệ.”

“A nhóc béo, thật biết điều.” Yến Hồi nghiêng đầu, mạnh mẽ tiến tới khuôn mặt Triển Tiểu Liên, hôn “chụt” một cái, vừa đi vừa hỏi: “Đúng rồi nhóc béo, rửa mặt chưa?”

Triển Tiểu Liên lập tức trả lời: “Rửa rồi nha, còn đã khử trùng bằng 84 đấy, gia ngài cứ yên tâm dũng cảm hôn thêm mấy cái đi.”

Một nam một nữ này anh một lời tôi một chữ ra khỏi cổng Dạ cung, ngồi lên xe chờ ở bên ngoài, quay về khách sạn Yến Hồi thường ở.

Triển Tiểu Liên tự động tự giác đi theo Yến Hồi vào phòng hắn, chuyện đầu tiên chạy đi bật điều hòa, sau đó ngồi xếp bằng trên sô pha xem ti vi, chuyện đầu tiên của Yến Hồi là đi tắm, lườm cô một cái, “Nhóc, cưng còn rất tự giác.”

Triển Tiểu Liên mắt không nhìn, căn bản lười quan tâm, tiếp tục xem phim tình cảm cẩu huyết tuổi trẻ Hàn Quốc của cô, Yến đại gia bị coi thường tỏ vẻ rất mất hứng, đi qua đá chân cô, “Nhóc béo, cưng đi mở nước tắm cho gia đi.”

Triển Tiểu Liên rụt chân về phía sau, ngồi bất động: “Ai tắm người đấy mở.”

Yến đại gia ngồi xuống sô pha, cởi giày dùng sức đạp cô: “Mau mau đi, nếu không gia chặt chân cưng làm tiêu bản.”

Triển Tiểu Liên mím môi, tức giận hừ một tiếng, giẫm dép lê dùng một lần đi phòng vệ sinh mở nước tắm cho Yến đại gia, bật hệ thống sưởi hơi, sau đó mở nước, chờ cái bồn tắm siêu cấp lớn kia đầy nước, cô đứng ở cửa hô tiếng: “Gia, nước đầy rồi.” Trước khi đi ra còn thuận tay mở vòi sen cho gia.

Yến Hồi đi tắm, Triển Tiểu Liên tiếp tục ngồi xếp bằng trên sô pha xem ti vi, vừa xem còn vừa dựng thẳng lỗ tai nghe động tĩnh bên trong, kết quả Yến Hồi đi vào chưa được một phút, bên trong truyền ra tiếng gầm giận dữ: “Nhóc béo! Cưng vào đây cho gia!”

Triển Tiểu Liên lề mề xông vào, không chút do dự vặn mở cửa với đầu xem, miệng còn phối hợp hỏi câu: “Gia, sao thế?”

Ngang hông Yến Hồi quấn khăn tắm, vòi sen bị đóng, đang chỉ vào nước trong bồn tắm hỏi: “Cưng mở nước gì cho gia? Có thể tắm à? Cưng định đông chết gia có phải hay không? Hắt xì— “

Triển Tiểu Liên vẻ mặt vô tội đi vào, làm bộ làm tịch thò tay thử thử nước: “A? Gia, tôi sai rồi, lần đầu tiên dùng thứ cao cấp như vậy, tôi không hiểu, biết gia sợ vi khuẩn, cho nên không dám thò tay thử nước ấm, gia, người không biết không có tội, lão ngài tạm tha tôi đi.”

Yến Hồi vừa muốn mở miệng, lại hắt xì tiếp cái nữa, Triển Tiểu Liên không nói hai lời, lao ra cầm cái chăn tiến vào, “Gia, lão ngài mau mau quấn cái này trước, tôi suy xét lại mở nước cho ngài. Đúng rồi gia, khăn tắm này cũng thấm nước rồi, ngài cởi đi…”

Triển Tiểu Liên nói còn chưa dứt lời, Yến Hồi một phen vỗ cái tay mưu đồ kéo khăn tắm của mình xuống: “Bỏ cái móng vuốt đê tiện của cưng ra cho gia, đừng tưởng rằng… Ắt xì!… Đừng tưởng rằng gia không biết tâm tư bẩn thỉu của cưng… Ắt xì!”

Triển Tiểu Liên ngượng ngùng lùi tay về: “Không cho xem thì thôi, tôi còn lạ gì.”

Yến Hồi đi đến cạnh cửa, chỉ vào Triển Tiểu Liên nói: “Cưng mau đi ra cho gia… Gia nhìn thấy cưng là đau mắt… Đi tìm một người phụ nữ tới, tùy tiện tìm ai cũng được, cưng cách phòng vệ sinh xa một chút cho gia!”

Triển Tiểu Liên thò đầu rống lên một tiếng ở cửa: “Yến gia tìm phụ nữ, mau chút đưa một người xinh đẹp qua đây!”

Yến Hồi vươn tay ấn huyệt thái dương, vừa hắt xì vừa xoa xoa, dùng sức rống lên một tiếng: “Nhóc béo cưng vào đây cho gia!”

Triển Tiểu Liên đành phải đi vào, Yến Hồi thò tay bấm điện thoại: “Bảo Đồng nhi qua đây.”

Lúc Đồng nhi tới, còn mang theo một bác sĩ nam, cuối cùng kết quả là, Yến đại gia bị cảm! Yến đại gia chưa bao giờ sinh bệnh, chưa bao giờ uống thuốc bởi vì Triển Tiểu Liên mở nước lạnh, vừa bỏ chân vào hai giây đã lấy ra, hong ở buồng vệ sinh chừng một phút, liền bị cảm.

Đồng nhi thiếu chút nữa cầm dao làm thịt Triển Tiểu Liên: “Cô rốt cuộc là hầu hạ gia thế nào? Cô còn là phụ nữ à? Gia thích tắm bồn nước nóng cô cũng không biết? Vậy mà làm gia sinh bệnh?!”

Triển Tiểu Liên kẹp đuôi, cúi đầu không hé răng, bác sĩ lấy thuốc cho Yến Hồi, “Gia sức khỏe tốt, chính là nhất thời bị cảm lạnh, trước khi ngủ nhớ để gia uống thuốc này.” Dừng một chút, bác sĩ nam cúi đầu dặn dò câu: “Tối hôm nay gia đi ngủ sớm một chút, những chuyện khác đợi cơ thể khỏe hẵng làm.”

Yến Hồi nằm dạng trên sô pha, chỉ vào Triển Tiểu Liên nói: “Cưng chờ đó cho gia… Ắt xì!”

Triển Tiểu Liên yên lặng đưa qua một tờ giấy, nghiêng đầu nhìn sang một bên: “Gia, phiền lão ngài lau nước mũi trước, cũng qua sông rồi.”

“Cưng chết xa một chút!” Yến Hồi đưa tay xì xì mũi, vê cục giấy đập Triển Tiểu Liên, giọng cũng hơi thay đổi: “Gia nhìn cưng mắt đau.”

Triển Tiểu Liên tiếp tục yên lặng thay đổi vị trí, ngồi vào bên kia, “Vậy tôi đổi vị trí ngồi.”

Bác sĩ nam cũng không dám nói lời nào, xếp thuốc đặt trên bàn lại căn dặn Triển Tiểu Liên: “Cô Triển, nhất thiết phải nhớ để gia uống, nếu không có gì bất ngờ, ngày mai sẽ đỡ.”

Đồng nhi cảm thấy Triển Tiểu Liên rất không đáng tin, lo lắng: “Gia, nếu không buổi tối đổi người đi.”

Yến Hồi hung tợn chỉ vào Triển Tiểu Liên: “Gia cứ muốn cô ấy!”

Đồng nhi không có cách nào, đành phải cùng bác sĩ nam đi. Chờ hai người kia đi không còn bóng dáng, Triển Tiểu Liên vội vàng đi rót cốc nước, đi theo phía sau Yến Hồi nói: “Gia, uống thuốc trước đã. Bác sĩ cũng đã nói, bây giờ uống một chút, đêm lại dậy uống một đợt…”

Kết quả, Yến Hồi trực tiếp đứng dậy vào phòng ngủ, trước khi đóng cửa, kiêu ngạo ngửa đầu ném ba chữ với Triển Tiểu Liên: “Gia không uống!”

Triển Tiểu Liên một tay đang cầm thuốc, một tay bưng cái cốc bị hắn nhốt ngoài phòng ngủ.

Triển Tiểu Liên chống má nhìn thuốc trên bàn, quay đầu nhìn thoáng qua phòng ngủ, thử thăm dò vặn cửa, kết quả cửa thật đúng là mở. Yến Hồi nằm trên giường, trên người còn quấn thảm và khăn tắm, Triển Tiểu Liên mất sức chín trâu hai hổ mới dịch hắn nằm tử tế đắp chăn lên, quỳ trên giường nhìn hắn nói: “Yến đại gia, ngài nếu không uống thuốc, tôi sẽ phải ra tay đổ. Tôi hồi bé không uống thuốc ba tôi đều là đổ cho tôi uống, cảm giác ấy rất đau khổ, bóp mũi đổ vào miệng, lão ngài bây giờ rất khó chịu phải không? Ngài vẫn là ngoan ngoãn uống đi, ban đêm còn có một đợt nữa đấy.”

Yến Hồi yếu ớt khoát tay: “Không uống…”

Triển Tiểu Liên khinh thường xí một tiếng: “Một đại lão gia còn sợ uống thuốc, còn không bằng Tiểu Phỉ nhà dì tôi.”

Triển Tiểu Liên ra ngoài lấy thuốc, nhìn thuốc viên trong lòng bàn tay, là cái loại tựa như bao con nhộng này, cô cắn cắn môi, quay đầu liếc nhìn phòng ngủ, cầm thuốc và nước đi vào phòng vệ sinh, rất nhanh tách vỏ ngoài một bao con nhộng trong đó ra, sau đó đổ ra hơn phân nửa thuốc trong bể nước, lại đổ nửa kia thuốc bột trong bao con nhộng vào trong bát, vậy chẳng khác nào dược hiệu của viên thuốc này ít đi hơn phân nửa, cô sau đó tiếp tục đổ phân nửa thuốc khác, tất cả hòa cùng một chỗ, đưa tay vặn vòi nước vào bột thuốc, bưng cả nước thuốc và nước súc miệng vào phòng: “Gia, nước cũng lạnh hết đợt này sang đợt khác rồi, nếu tôi nhớ không lầm, lão ngài sáng sớm ngày mai còn có việc phải không? Nếu là vì việc này làm không được, ấy nhưng lợi bất cập hại.”

Yến Hồi dường như giật giật, Triển Tiểu Liên nhìn hắn không ngọ ngoạy dậy, đi qua kéo hắn, đưa tay vỗ vỗ mặt hắn: “Gia, lão ngài như bây giờ nhìn rất buồn cười, sống dở chết dở. Mau mau uống thuốc, uống xong ngài giải thoát tôi cũng giải thoát phải không? Đến đến đến, tôi vừa hòa nửa ngày, lão ngài trực tiếp mở miệng uống vào là được, không cần nuốt thuốc viên, tôi hồi bé uống thuốc chính là như vậy, tới thử thử, độ ấm bảo đảm vừa vặn.”

Yến Hồi nhắm mắt mở miệng, Triển Tiểu Liên vốn đang trông ngóng chính hắn bưng bát uống, xem ra là trông ngóng cô rồi, đặt thuốc bên miệng hắn, cho hắn uống vào, lại cho hắn uống nước, chờ Yến Hồi nằm xuống mới thở phào một hơi: “Hầu hạ người cũng thật không phải là việc tôi làm, mệt chết tôi.”

Triển Tiểu Liên ở bên ngoài xem ti vi đến mười hai giờ, thấy thời gian xấp xỉ, lại cầm đợt thuốc thứ hai đi phòng vệ sinh,đổ phân nửa bột thuốc bên trong, cho Yến Hồi uống đợt thuốc thứ hai, trực tiếp ôm chăn mền từ trong tủ, ném thẳng lên sô pha, vừa xem ti vi vừa ngủ, ti vi mở cả đêm, cô cũng ngủ không biết trời trăng gì. Xem chi tiết…

Advertisements
06/01/2019 / ~ Yappa ~

Thần phục – Chương 79

Thần phục

  • Tác giả: Yến Tử Hồi Thì
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Chương 79 – Diễn người mèo

Yến Hồi lắc lắc lư lư đi đến bên cạnh Triển Tiểu Liên, vươn tay ôm lấy bả vai cô, kéo vào lòng, đè thân thể hắn về phía trước: “Gia cũng là dân lành, dân lành cực kỳ, dân lành với dân lành, có thể làm chuyện xấu gì? Gia không phải là nhằm trí nhớ cưng tốt giúp gia nhìn mấy người ư? Cho dù là chuyện xấu việc chỉ nhìn người thôi, cũng xấu không được đến đâu chứ?”

“Nhưng mà gia…” Triển Tiểu Liên bị Yến Hồi đè đi về phía trước, vẻ mặt nghi nghi hoặc hoặc.

Yến Hồi trực tiếp đáp một câu: “Nói thêm một chữ nữa gia sẽ nhổ lưỡi cưng.”

Triển Tiểu Liên ngoan ngoãn câm miệng.

Đi đến bên cạnh một cánh cổng hai bên đều đứng người đẹp, Yến Hồi một cước đá văng một cánh cửa, giơ tay lên cà lơ phất phơ chào hỏi người đầy phòng: “A, Ngưu Quai Quai đã lâu không gặp, hôm nay sao lại nghĩ đến gia? Chao ôi, chú mày thật sự là không lương tâm, lúc gia nhớ chú mày chú mày chính là không để ý tới người ta, gia cũng sắp quên chú mày, chú mày trái lại đến đây…”

Triển Tiểu Liên trước khi vào cửa mắt liếc hai người đẹp, mặc dù trang điểm đậm, song Triển Tiểu Liên vẫn nhận ra, một là Đồng nhi một là cô chưa từng thấy, hai người ăn mặc ngực ấy tựa như sắp nổ tung, khiến Triển Tiểu Liên rất là lo lắng. Vào cửa liền nghe thấy lời Yến Hồi, bất giác rùng mình một cái, quá biến thái, thật sự là quá biến thái, cô chưa từng thấy thứ biến thái hơn hắn.

Thật ra không chỉ là Triển Tiểu Liên, đám đại lão gia khí thế đáng sợ trong phòng kia đều đồng loạt rùng mình một cái, gã cơ bắp bị Yến Hồi gọi là Ngưu Quai Quai, càng là rùng mình rất rõ ràng, chẳng qua rùng mình xong gã nhịn nổi da gà toàn thân cúi đầu với Yến Hồi: “Gia!”

Yến Hồi buông Triển Tiểu Liên ra, một đường lắc lư đến trước mặt gã cơ bắp, vểnh tay hoa, nhẹ nhàng chọc một cái vị trí cơ ngực gã cơ bắp, “Gia không hài lòng với lễ vật của chú một chút nào, thế nào, ngày hôm nay là định hiến bản thân cho gia?”

Gã cơ bắp không tự chủ được lui về sau một bước, tay Yến Hồi treo giữa không trung, giật giật ngón tay, nói: “Ôi chao, vậy phải làm sao bây giờ? Gia sợ bẩn! Ngưu Quai Quai, trước khi chú tới đã tắm rửa chưa?”

Gã cơ bắp kéo kéo miệng: “Tắm, tắm rồi…”

“A,” Yến Hồi tà khí lên tiếng, chậm rì rì quay đầu nhìn Triển Tiểu Liên, giơ tay hắn, “Mắt mù? Không nhìn thấy gia đầy tay vi khuẩn?”

Triển Tiểu Liên “ha” một tiếng, lập tức gân cổ rống lên một tiếng về phía ngoài cửa: “Yến gia muốn khử trùng!”

Sau đó, cửa bị đẩy ra, một dàn người đẹp tiến vào, trong tay đều là giơ khay, trong khay đặt một cái đĩa màu trắng, trong cái đĩa để một cái khăn lông trắng còn bốc hơi nóng, Triển Tiểu Liên đếm, ước chừng có sáu người đẹp và sáu cái khăn mặt.

Yến Hồi nghiêng đầu nhìn Triển Tiểu Liên: “Gia thấy đôi tròng mắt kia của cưng là không cần nữa.”

Triển Tiểu Liên lập tức xắn tay áo qua, đeo bao tay, cầm lấy khăn mặt lau tay cho cầm thú Yến, lau xong, khăn lông trắng sạch sẽ bị cô ném xuống đất, cái thứ hai lau xong tiếp tục ném, cái thứ ba, cái thứ tư… Lau xong rồi, Triển Tiểu Liên quan sát tay Yến Hồi, nói: “Gia, tuy rằng lau đủ sáu lần, có điều, vẫn là đề nghị lão ngài đợi sau khi trở về khử trùng toàn thân, để phòng vi khuẩn lây bệnh.”

Yến Hồi nhìn nhìn tay mình, thờ ơ đáp câu: “Nói rất có lý, có điều gia bây giờ còn có khách quý phải đón, tạm thời chịu đựng.” Sau đó, Yến Hồi ngẩng đầu nhìn gã cơ bắp kia, trên khuôn mặt gã đàn ông pha trộn phẫn nộ sau khi chịu nhục và sợ hãi sa vào tuyệt cảnh, gã nuốt nước miếng thật mạnh: “Gia, em lần sau nhất định nhớ tắm rửa.”

“Ha!” Yến Hồi ngửa đầu, cười còn kiều mị hơn hoa ngày xuân ba phần, hắn chậm rì đi tới chủ tọa, vô cùng thoải mái ngồi nghiêng xuống, “Lần sau? Gia lần này nếu không hoàn toàn gột rửa giúp chú, lần sau gia nói không chừng đã bị vi khuẩn ăn mòn, độc chết.” Dừng một chút, Yến Hồi đột nhiên hỏi câu: “Nhóc, nước khử trùng nào có tác dụng nhất?”

Triển Tiểu Liên đứng phía sau Yến Hồi xoa bóp vai cho hắn, không dám dùng nhiều sức, thình lình nghe thấy Yến Hồi hỏi cô, lập tức đưa tay ra dấu tám và bốn, miệng còn nói thêm câu: “Nhà bọn tôi dùng là là 84, nhãn hiệu xưa nhất, giá rẻ, nhưng dễ dùng.”

Yến Hồi nghe vậy, vỗ tay một cái: “Được, vậy dùng nước khử trùng này.”

Vừa dứt lời, mấy người đẹp vừa mới bưng khay ấy đưa khay tới tay người đẹp cuối cùng, mấy người khác lắc mông đi đến trước mặt gã cơ bắp, nhu nhu mì mì: “Ngài Ngưu, gia bọn tôi nói mời ngài đi qua khử khử trùng, xin mời, ngài yên tâm, người tới đều là khách, mấy chị em chúng tôi… nhất định sẽ rất dịu dàng… Ngài Ngưu nhưng phải thương tiếc nha.”

Lời này của người đẹp nói vô cùng có tính ám chỉ, nghe mà đám người vốn lặng ngắt như tờ trong phòng phát ra một đợt tiếng cười mập mờ, Triển Tiểu Liên mắt liếc mấy người đẹp đó, người cuối cùng chính là Đồng nhi, Triển Tiểu Liên âm thầm bĩu môi, sao trong cảm giác của cô, có Đồng nhi hồ ly tinh kia ở đây, sẽ không có chuyện tốt chứ?

Đàn ông trong phòng nhìn theo một đám người đẹp vây quanh gã đàn ông kia ra cửa, trong phòng nháy mắt khôi phục yên lặng. Yến Hồi bắt chéo chân, đoán chừng là rung mệt rồi, “bộp” một cái kê trên bàn trà màu cà phê truớc mặt, chậm rì rì mở miệng: “Chuyện gia nhiều người đẹp, nhìn trúng người nào gia có thể đóng gói đưa lên trên giường mọi người.” Trong mắt các gã đàn ông phân tán xung quanh lộ ra ánh sáng rục rịch, Yến Hồi cười cười tà khí, sau đó đứng lên, đi qua lại trong phòng: “Có điều ấy à… Có việc gia phải nhấn mạnh một chút, năm ngày trước lúc đi đường, có con chuột trong cống ngầm không cẩn thận đụng xe gia, trong lòng gia liền thấy ghét vô cùng, gia ghét nhất thứ tràn đầy vi khuẩn, cho nên, gia liền chặt một cái móng vuốt của con chuột đó. Đến đến đến, mọi người qua xem, gia tìm người tóm con chuột kia làm thành tiêu bản, chào mừng tới tham quan.”

Yến Hồi nói xong, mũi giày khều một cái, nắp của cái hộp màu đen vốn đặt trên bàn lập tức bị khều ra. Cái hộp kia vẫn luôn đặt trên bàn, có điều bởi vì bên ngoài khắc hoa văn tinh xảo, thoạt nhìn vô cùng giống đồ trang trí, cho nên vẫn không có ai chú ý, nay bị Yến Hồi khều ra, ánh mắt mọi người lập tức nhìn qua, lập tức người nào người nấy sắc mặt tái nhợt, mồ hôi lạnh trên trán túa ra, tiêu bản trong hộp là tay đàn ông hình dạng đẹp đẽ, đứt tới chỗ cổ tay, trên cổ tay có cái bệ, để nâng cái tay kia vững chắc, trên ngón giữa đeo một cái nhẫn hắc bảo thạch, chỗ gan bàn tay còn có một hình xăm mắt ưng cực kỳ rõ ràng.

Chính là chiếc nhẫn và hình xăm này, khiến rất nhiều người ngay tại trận nhận ra chủ cái tay này là ai: “Tay bắn tỉa Mắt Ưng Hắc Sát!”

Yến Hồi vỗ tay “bộp” một cái: “A, thì ra tên là Hắc Sát! Gia trúng ý cái tay này, cho nên, gia liền làm cánh tay này thành tiêu bản, như vậy gia có thể bảo tồn vĩnh cửu, không uổng gia thích một lần.”

Người xung quanh biến sắc, Triển Tiểu Liên nhìn một vòng, cũng hiếu kỳ sáp vào xem thử, vốn đang tưởng mô hình hoặc là nhựa gì gì đó, kết quả phát hiện lại là tiêu bản tay người thực sự, lập tức quay sang bên cạnh bắt đầu nôn khan, Yến Hồi vươn tay đẩy đầu cô ra một cái: “Cách gia xa một chút, không biết còn tưởng rằng mang thai.”

Triển Tiểu Liên lười mở miệng, đổi chỗ cách Yến Hồi xa một chút bắt đầu nôn, quá buồn nôn, trên đời sao còn có loại người ham mê biến thái loại này chứ, tiêu bản tay người… Ọe!

Yến Hồi tựa về phía sau một cái, ung dung thong thả nhìn phản ứng của người một phòng, sau đó chậm rãi đeo cái găng tay đặt bên cạnh, lấy tiêu bản trong hộp ra, giơ lên chỗ cao, tựa như khoe khoang nói: “Nhìn xem, có phải vô cùng đẹp mắt hay không? Gia liền thích thứ có cá tính, bây giờ ngẫm lại gia còn thiếu một thứ.”

Mọi người trong phòng kẹp mông, nửa ngày có một người gan lớn cẩn thận hỏi: “Không biết gia còn thiếu thứ gì, bọn tôi có thể giúp hay không.”

Yến Hồi hí hoáy tiêu bản trong tay, nói: “Chân.” Buông thứ trong tay tựa như bảo vệ của báu, thuận miệng nói: “Nhưng mà gia không biết chân ai đẹp mắt hơn, quá xấu gia không coi trúng… A! Đúng rồi, nếu có cơ hội lần sau, gia mời mọi người ngâm suối nước nóng, thế nào?”

Triển Tiểu Liên mắt trợn trắng, chậc, tên này không phải rõ ràng nói cho đám người đây, hắn muốn lần lượt xem chân bọn họ trông đẹp mắt hay không ư? Đẹp mắt dự đoán cũng bị hắn lưu lại làm tiêu bản chân người.

Đám người này cũng không ngu ngốc, vừa nghe Yến Hồi nói muốn mời bọn họ ngâm suối nước nóng, một đám sợ đến đổ mồ hôi lạnh, bảy miệng tám lưỡi bắt đầu nói chuyện: “Gia, ngâm suối nước nóng cái gì quá lãng phí thời gian của lão ngài, thời gian của lão ngài thật là vô cùng quý giá, từng giây từng phút đều là vào sổ sách, bọn tôi nào dám dùng thời gian của lão ngài?”

Còn có một người lập tức tỏ thái độ: “Yến gia, biết lão ngài lão không thích thứ nhiều vi khuẩn, bọn tôi lần này đều đã khử trùng, Ngưu tên kia kiến thức hạn hẹp không thức thời, đến bây giờ còn không biết sở thích của lão ngài, là nên bị khử khử trùng. Gia, lão ngài yên tâm, vào Thanh Thành tất qua Thanh sơn, Hắc tôi về sau nhất định canh một cửa thay Yến gia, giảm bớt loại chuột không sạch sẽ vi khuẩn khắp người gì gì đó này bẩn mắt lão ngài!”

Cũng có người nói tiếp: “Gia, về sau nếu lại có loại này lộ ra, lão ngài ném luôn cho tôi, tôi giúp lão ngài đào tổ tông mười tám đời hắn ra đánh thi thể!” Xem chi tiết…

04/01/2019 / ~ Yappa ~

Naruhodo (Thật vậy)

Nihongo Notes

  • Tác giả: Osamu Mizutani, Nobuko Mizutani
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Naruhodo
なるほど
(Thật vậy)

Chiều hôm qua, anh Mori, giám đốc công ty nơi anh Lerner làm việc, đang trình bày về kế hoạch của mình. Trong lúc nghe, anh Lerner rất để ý đến việc sử dụng aizuchi mỗi khi có thể. Mấy tuần qua anh đã quen dần với việc dùng aizuchi, dù đã phải cố gắng rất nhiều. Lần này anh muốn thử dùng một số cách diễn đạt khác ngoài Hai, Ee hay Soo-desu-ka, nên anh nói
Naruhodo.
なるほど。
mỗi khi anh Mori dừng lại.

Nhưng có vẻ anh Mori không thích lắm. Thực tế, khi anh Lerner lặp lại cách điễn đạt này Naruhodo, naruhodo, anh ấy đã ngừng nói và yêu cầu anh Lerner lắng nghe một cách yên lặng.

Anh Lerner không hiểu cách dùng Naruhodo của mình có gì sai. Không phải người Nhật rất hay dùng nó, đặc biệt là khi nghe người khác giải thích gì đó hay sao. Ngay cả khi nói tiếng Anh, người Nhật có vẻ cũng dùng “I see” nhiều quá mức cần thiết, có lẽ vì họ nghĩ từ tiếng Anh ấy tương đương với Naruhodo.

* * *

Từ naruhodo nghĩa là “thật vậy”, “đúng rồi”, “chắc chắn rồi” và thường được sử dụng để thể hiện người nói hiểu rõ những gì anh ta nghe được. Trong trường hợp này thì nó hoàn toàn thích hợp để sử dụng như là aizuchi, nhưng ta phải rất cẩn thận khi sử dụng trong giao tiếp lịch sự.

Naruhodo thuộc về nhóm cách diễn đạt dùng theo kiểu độc thoại trong giao tiếp lịch sự, giống như Aa, soo-ka hoặc Aa, soo yuu wake-ka. Khi người nói dùng những cách diễn đạt này trong một cuộc hội thoại lịch sự, anh ta sẽ phải thể hiện rằng chúng hướng đến chính mình chứ không phải người nghe. Nói cách khác, anh ta được phép dùng trong hội thoại lịch sự những cách diễn đạt vốn quen thuộc đó chỉ khi anh ta nói chuyện với chính mình. Để thể hiện điều đó, ta sẽ phải phát âm cách diễn đạt ấy bằng tông thấp và ngữ điệu đi xuống; nếu không cách diễn đạt ấy nghe sẽ bất lịch sự.

Đôi khi người ta cố tình dùng những cách diễn đạt này để thể hiện sự hào hứng đối với cuộc hội thoại. Ví dụ, các phóng viên trên radio hay chương trình ti vi, thường nói Naruhodo để thể hiện rằng họ bị cuốn hút vào cuộc nói chuyện đến mức quên để tâm đến tính hình thức; bằng cách này, họ có thể khuyến khích người đang được phỏng vấn hơn. (Đàn ông thường dùng Naruhodo kiểu này nhiều hơn phụ nữ; có lẽ phụ nữ thường được dạy nên kìm nén việc độc thoại khi ở nơi công cộng).

Trước khi bạn quen với cách nói này, sẽ an toàn hơn nếu sử dụng Soo-desu-ka hoặc Wakarimashita trong giao tiếp lịch sự, thay vì Naruhodo, và chỉ sử dụng những cách diễn đạt như
Naruhodo, naruhodo.
なるほど、なるほど。
hoặc
Naruhodo-nee.
なるほどねえ。
trong giao tiếp thông thường.

01/01/2019 / ~ Yappa ~

Hồng phúc dao – Phiên ngoại 8

Hồng phúc dao

Phiên ngoại bát – Kim ốc tàng kiều

“Bịch bịch bịch”

“Bịch bịch bịch”

Canh ba, đường phố kinh thành trừ đèn lồng tại cửa nhà giàu ra, phần lớn đều bao phủ trong bóng đêm. Mà tại ban đêm yên tĩnh như vậy, một bóng đen nhấp nhô mấy cái trên nóc nhà, y vọt vào một ngõ nhỏ, trèo vào một căn nhà. Người kinh thành cũng không xa lạ gì với con ngõ này. Ở ngõ Phúc An không phải quyền quý nhưng cũng không phải bách tính bình thường. Ở nơi này có danh kỹ bị quyền quý bao dưỡng; có hồng nhan tri kỷ của lãng tử phong lưu; có thiếp công tử đám quyền quý không dám mang về nhà; còn có tiểu thất được sủng ái không chịu nổi đại phòng bắt nạt chuyển khỏi chủ trạch. Tóm lại, người ở chỗ này trước không nói thân phận bản thân bọn họ là gì, nhưng người sau lưng bọn họ hoặc ít hoặc nhiều đều là các lão gia có quyền thế.

Mà ngõ Phúc An vì sao lại tên là ngõ Phúc An, đó là bởi vì “Triều Thiên giám” khiến người người Huệ Diệu có tật giật mình chỉ cách ngõ Phúc An một con đường. Không nói đến hộ viện võ nghệ cao cường của các gia đình, chính là chung quanh đây cũng phân bố cọc ngầm của “Triều Thiên giám”, vị kẻ trộm nào nếu không muốn sống, có thể đến đây lộ cái mặt. Nói như thế, vị “kẻ trộm” kia có thể nói là võ nghệ hơn người, to gan lớn mật.

Xẹt vào nhà có sân trồng đầy hoa cỏ, bóng đen lặng yên không một tiếng động đi qua hẻm, khiến người ta kỳ quái chính là, bất đồng với mấy hộ khác, hộ này lại không có hộ viện nào. Quen thuộc đi tới phòng ngủ của chủ nhân, người áo đen nhẹ nhàng đẩy cửa phòng ra, xẹt vào. Chủ nhân nhà này cũng quá sơ ý, vậy mà không khóa cửa.

Người áo đen vào phòng trong, người trên giường hít thở vững vàng, đang ngủ say. Liền thấy y khẽ đi tới bên giường, gỡ khăn che trên mặt, cởi quần áo ra! Chẳng lẽ là trộm hái hoa?! Nhưng người trên giường là vị nam tử, mà phần bụng ẩn trong chăn rõ ràng lồi lên. Ở Huệ Diệu, loại tình huống này tuy không gặp nhiều nhưng cũng sẽ không làm người ta kinh ngạc — vị nam chủ nhân này có thai.

Cởi quần áo, nam tử chỉ một chiếc quần lụa sát người màu trắng buông màn, vén một góc chăn lên chui vào ổ chăn của nam chủ nhân. Nam chủ nhân ngủ ở phía trong giường, “trộm hái hoa” cực kỳ thuận tiện nằm bên cạnh hắn. Sau khi “trộm hái hoa” chui vào ổ chăn, nam chủ nhân tựa hồ bị đánh thức, hô hấp không ổn định nữa, mí mắt giật giật. “Trộm hái hoa” vội vàng xoa ấn huyệt ngủ của hắn, sau khi nam chủ nhân một lần nữa rơi vào mê man, “trộm hái hoa” khẽ sờ bụng nam chủ nhân, thở phào một cái, nhắm mắt ngủ. Đây — không giống như là trộm hái hoa nha, trái lại giống vị phu quân chưa bao giờ lộ diện trước mặt người khác của nam chủ nhân kia.

Canh ba giờ thìn, lúc trời sáng lên, Sở Mộ đã mang thai hơn sáu tháng mới từ từ tỉnh. Hai mắt khôi phục thanh minh bỗng nhiên mở to, hắn vội vã ngồi dậy, một cái gối khác có dấu vết ngủ rõ ràng, hơn nữa bên gối hắn thêm một cái hộp gấm màu đỏ. Sở Mộ kích động nhìn nhìn trong phòng, không có người, hắn cầm lấy hộp gấm mở ra, đập vào mi mắt là một cây trâm ngọc bích khắc lá trúc. Hắn hạnh phúc cười, buông hộp gấm, mặc quần áo xuống giường.

Chỉ chốc lát, một bà lão lớn tuổi bưng chậu nước đi đến, sau khi thỉnh an Sở Mộ, bà mở cửa sổ, sắp xếp đệm giường, Sở Mộ thì rửa mặt súc miệng. Bà lão nhìn thấy trên tủ trang điểm thêm một hộp gấm màu đỏ, sáng tỏ hỏi: “Đêm qua Hồng gia về?”

Khóe miệng Sở Mộ mỉm cười gật gật đầu, bà lão không có hỏi nhiều, mà chỉ nói: “Công tử dùng cơm trong phòng hay là trong sân?”

“Ở trong phòng đi, cám ơn nhiều, má Triệu.”

“Công tử chờ, ta lập tức lấy cơm sáng tới.” Má Triệu bưng chậu nước lui ra ngoài.

Nhà Sở Mộ ở tại chỗ sâu của ngõ Phúc An, sát vách lân cận cũng không có người ở. Tòa nhà không lớn, bình thường chỉ có má Triệu hầu hạ hắn và bác Triệu phụ trách làm cơm, hai người là một đôi vợ chồng, không có con cái, nơi này cũng coi như là nhà của bọn họ. Hai người ở tại sân trước, sân sau chỉ có một mình Sở Mộ ở. Sở Mộ ở ngõ Phúc An ba năm, ngày thường hắn không hay ra cửa, đầu năm hắn có thai lại càng không ra khỏi cửa. Mỗi ngày trồng hoa cỏ, đánh đàn đọc thơ vẽ tranh trong sân nhỏ của mình, an tâm chờ đợi đứa nhỏ ra đời.

Mặc dù thường thường đều là một mình hắn, nhưng Sở Mộ cũng không cô đơn, hắn sẽ tìm việc cho mình làm, huống chi hắn sắp làm cha, chuyện cần học cần làm cũng nhiều. Ba năm qua, Sở Mộ học được cắt sửa quần áo, học được nấu cơm, học được thế nào làm một người vợ hiền.

Cơm sáng bưng tới, không xa hoa nhưng cũng không đơn giản. Có cháo, có tào phớ, có bánh bao, có bánh trứng, có trái cây tươi sáng nay vừa đưa tới, còn có rau ngâm đặc chế trong cung. Mỗi một thứ cũng không nhiều, vừa vặn có thể để Sở Mộ ăn hết tất cả. Sau khi má Triệu bày xong toàn bộ cơm sáng rời đi, Sở Mộ ngồi trước tủ trang điểm, từ trong hộp gấm lấy ra cây trâm ngọc bích, vén tóc vừa chải xong lên, cắm cây trâm vào cố định.

Trong gương đồng, sắc mặt Sở Mộ hồng hào, khuôn mặt vì có thai mà trở nên đẫy đà hơn nhiều vẫn có tuấn tú khó nén, mấy sợi tóc tản mát trước người, Sở Mộ thu trâm ngọc dương chi hắn gỡ xuống chiều hôm qua vào trong hộp trang sức khảm đầy đá quý trong tủ. Trong hộp trang sức có mấy chục cây trâm ngọc đủ kiểu, giống nhau chính là trên mỗi một cây trâm ngọc đều khắc lá trúc.

Chậm chạp ăn cơm sáng, trong mắt Sở Mộ thủy chung lộ ra hạnh phúc, “y” về rồi. Lần này y đi hai tháng, tương tư thành họa. Mặc dù rất ít đi ra ngoài, nhưng ở đây ba năm cũng ít nhiều sẽ nghe thấy người khác nói hắn đáng thương thế nào thế nào. Ba năm qua, không có vị quyền quý nào xuất hiện trong sân của hắn, hắn thật giống như tiểu gia bị người vứt bỏ, đáng thương chờ đợi một vị đại gia thay đổi thái độ. Mà sau khi bụng hắn to lên, khó tránh khỏi sẽ có lúc mời đại phu khám, người tội nghiệp hắn cũng càng nhiều. Hắn đáng thương sao? Không. Hắn hạnh phúc hơn đại đa số người trong ngõ.

Dùng cơm sáng, tản bộ trong sân một canh giờ, sau đó đánh đàn nửa canh giờ, ăn một ít trái cây, lại tản bộ. Bụng lớn không tiện hí hoáy hoa cỏ, má Triệu sẽ giúp hắn thu xếp vườn hoa. Cơm trưa xong ngủ trưa, ngủ trưa dậy lại ăn một ít trái cây, sau đó tản bộ. Tản bộ xong là vẽ tranh nửa canh giờ, sau đó nghỉ ngơi chờ mặt trời khuất núi ăn cơm chiều. Một ngày cứ như vậy trôi qua, có điều cơm tối hôm nay phải chậm chút mới có thể ăn. Sở Mộ đương nhiên sẽ không bị đói, tắm rửa xong, hắn đã ăn một xửng bánh bao trân châu, chờ “y” về.

Trời hoàn toàn tối, má Triệu và bác Triệu đã dùng cơm tối về phòng nghỉ ngơi. Sở Mộ ngồi bên bàn vuông trong phòng nhìn ngoài cửa sổ, không có chờ lâu lắm, một bóng đen từ sân trướ đi đến. Sở Mộ vội vã đứng dậy bước nhanh khỏi phòng ngủ, vẫn chưa đi đến sân, hắn bị người áo đen tới trước ôm vào lòng, đôi môi trong nháy mắt bị chiếm đóng.

Trang Hồng Phi hôn sâu người trong lòng, sau đó ôm ngang hắn lên bước vào bên phòng. Hai tay Sở Mộ ôm cổ y, cười sâu. Đi tới chỗ ghế dựa ngồi xuống, Trang Hồng Phi mổ hôn môi Sở Mộ, cổ, còn cả ngón tay hắn, hôn đủ rồi, y sờ lên bụng Sở Mộ.

“Con vẫn khỏe?”

Sở Mộ cười gật đầu: “Đại phu nói nó lớn rất khỏe mạnh.”

Trang Hồng Phi nhìn thấy cây trâm mới trên đầu Sở Mộ, vươn tay rút xuống. Mặc dù thích tặng người này trâm, nhưng y thích nhìn phong tình khi tóc người này tản mát hơn.

Ôm người này lại hôn sâu một lát, Trang Hồng Phi sờ lên bụng hắn nhắc nhở chính mình người này có thai. “Ta đi phòng bếp lấy đồ ăn.”

“Ừ.”

Ôm Sở Mộ đến ghế mềm bên cạnh bàn buông xuống, Trang Hồng Phi cởi áo đen, thay quần áo bình thường Sở Mộ sớm đã lấy ra, đi phòng bếp lấy cơm tối của hai người. Thức ăn đều làm nóng bên lửa, chỉ chốc lát Trang Hồng Phi đã bưng toàn bộ thức ăn tới. Sở Mộ rót đầy rượu cho Trang Hồng Phi, Trang Hồng Phi thì chan canh, xới cơm cho hắn.

“Mộ, ngươi sắp sinh, ta sau này cũng không cần phải xuất kinh ban sai. Vương gia cho phép ta chuyển thành minh vệ, gần đây ngươi ra ngoài đi dạo, nhìn trúng nhà ở đâu, chờ sau khi ta chuyển thành minh vệ chúng ta liền chuyển khỏi nơi này.” Vương gia Trang Hồng Phi nói là Vanh thân vương Lam Vận Vanh — chủ nhân “Vận phường” và “Triều Thiên giám”.

Sở Mộ rất cao hứng, nhưng hắn chỉ nhàn nhạt nói tiếng: “Được.”

Trang Hồng Phi không phải một người nói nhiều, cũng không biết nói lời ngon tiếng ngọt gì, Sở Mộ cũng là một người ít nói, có lúc thậm chí quá mức yên tĩnh. Nhưng bữa cơm này ăn cũng không nặng nề, rượu của Trang Hồng Phi hết, Sở Mộ sẽ rót cho y; Đồ ăn trong bát Sở Mộ hết, Trang Hồng Phi sẽ gắp đầy cho hắn. Cơm tối không ăn lâu lắm, Trang Hồng Phi dọn bàn, cùng Sở Mộ tản bộ trong sân.

Sau nửa canh giờ, hai người về phòng, Sở Mộ đi trải giường chiếu. Trang Hồng Phi thì lấy cỏ chống muỗi xông trong phòng ngoài phòng một lần, sau đó đóng cửa sổ. Cửa phòng trong mở ra, trong phòng không đến mức quá ngột ngạt, cửa sổ gian ngoài mở, màn trúc buông, ngoài cửa sổ là cỏ chống muỗi có thể đốt cả đêm, như vậy có thể bảo đảm ngủ ngon cả đêm. Bình thường việc này do má Triệu làm, sau khi Trang Hồng Phi trở về, chính là y làm.

Việc nên làm trước khi ngủ đều làm xong, Trang Hồng Phi ôm Sở Mộ lên giường, cởi áo hắn, nằm trên người hắn. “Liệu có làm con bị thương không?”

Hai tay Sở Mộ hơi run cởi nút trên vạt áo của Trang Hồng Phi ra: “Sẽ không.” Sau đó hắn liền bị đối phương hôn lên. Nụ hôn dần dần kịch liệt, Sở Mộ kích động xoa lưng Trang Hồng Phi, nhất là vết sẹo trên lưng y. Trang Hồng Phi thở dốc ồm ồm, liếm hôn bụng Sở Mộ, sau đó tách đôi chân hắn ra.

“Hồng Phi…”

Hôn lên Sở Mộ, Trang Hồng Phi đỡ dục vọng của mình chậm rãi tiến vào thân thể hắn, tương tư thành họa.

“Hồng Phi, Hồng Phi…”

“Mộ.”

“Hồng Phi…”

“Mộ.”

Dịu dàng ra vào trong cơ thể Sở Mộ, Trang Hồng Phi cẩn thận không tổn thương đến con của bọn họ. Nếu nói chuyện duy nhất Hiển thân vương làm kiếp này khiến y cảm kích nhất, chính là đưa Sở Mộ đến bên y, có điều thủ đoạn lại hơi mờ ám. Sở Mộ, người yêu y mong nhớ ngày đêm, không thể dứt bỏ.

Gần đây sự kiện khiến người ta nói chuyện hăng say nhất trong kinh thành chính là hôn sự của thế tử Cảnh thân vương Lưu Mặc Huyền và nam sủng của y Thu Văn Khanh. Nói sau khi Lưu Mặc Huyền lập phủ liền đón Thu Văn Khanh từng là hồng bài “Nghênh Hoan lâu” vào phủ, từ đó độc sủng một mình hắn, hơn ba năm lại không đưa kẻ khác vào. Thu Văn Khanh này chính là một người không đơn giản. Nói lúc trước Hiển thân vương Lưu Tích Tứ giận dữ vì lam nhan, từng vì hắn niêm phong “Nghênh Hoan lâu”, còn vì hắn suýt nữa chặt đứt tình huynh đệ với Lưu Mặc Huyền. Sau đó Hiển thân vương bị giáo chủ một cái Ly giáo thu phục, Thu Văn Khanh bị Lưu Tích Tứ đưa trả lại cho Lưu Mặc Huyền. Cũng không biết Thu Văn Khanh lấy bản lĩnh đâu ra, lừa được thế tử điện hạ ngoan ngoãn, không chỉ độc sủng hắn, thậm chí còn quyết định cưới hắn làm nam phi, phù chính hắn. Khiến một đám tiểu quan thanh lâu ao ước, cũng làm cho đông đảo thiếu nữ kinh thành đấm ngực giậm chân.

Mà ngày này, bách tính kinh thành rất đỗi giật mình phát hiện kiệu thế tử phủ vậy mà dừng trước một tòa nhà tại ngõ Phúc An. Người trong ngõ cũng cực kỳ kinh ngạc, nhao nhao suy đoán lão gia chưa từng xuất hiện của Sở Mộ chính là thế tử Lưu Mặc Huyền, mà hắn sở dĩ ở tại ngõ Phúc An là bởi vì “chuẩn vương phi” Thu Văn Khanh không cho, việc này liền dễ giải thích. Có người thổn thức, có người chờ xem kịch vui. Thế tử xuất hiện vào lúc này tuyệt không có chuyện gì tốt, phải biết Sở Mộ sắp sinh, bụng “chuẩn vương phi” nhưng là chưa có nửa tin tức gì.

Trong phòng của Sở Mộ, một người ngồi đối diện hắn, trên bàn đặt một tấm thiệp mời. Người tới không phải ai khác, chính là thế tử Lưu Mặc Huyền. “Sở Mộ, Văn Khanh hắn ở kinh thành ngoại trừ ba người bọn ngươi thì không có bạn bè nào nữa. Hắn hi vọng ngày thành thân ngươi có thể tới.”

Sở Mộ nhận lấy thiệp mời, mỉm cười nói: “Thế tử điện hạ tự mình đến đây đưa thiệp mời, Sở Mộ đâu có đạo lý không đi. Mấy năm nay Sở Mộ cũng được điện hạ và Văn Khanh chiếu cố nhiều. Chỉ là ta đang có mang, là kiêng kị đối với người mới, sẽ xung với hỉ của Văn Khanh.”

Lưu Mặc Huyền cười ha ha nói: “Đó là đối với tân nương tử mới có cách nói như thế, Văn Khanh là nam tử, không cần theo lễ cổ này. Ta nghe Tích Tứ nói Hồng Phi muốn đi Huấn Thị đường làm quản sự, sau này ngươi cũng không cần tránh né nữa. Việc ở Vận phường nhiều, ta bận, đợi đứa nhỏ ra đời ngươi mang đứa nhỏ đi bầu bạn với Văn Khanh, hai người các ngươi trò chuyện, hắn cũng sẽ không quá tịch mịch.”

“Tạ ơn thế tử điện hạ. Đã điện hạ và Văn Khanh không kiêng dè ta đang có mang, ta và Hồng Phi đều sẽ đi.”

“Cứ quyết định như vậy đi.” Lưu Mặc Huyền đứng dậy, Sở Mộ tiễn y rời đi.

Sau khi Lưu Mặc Huyền ngồi kiệu rời đi, người trong ngõ càng thêm khẳng định Sở Mộ chính là luyến sủng của thế tử, còn có lẽ là nam sủng sắp bị vứt bỏ hoàn toàn. Sở Mộ nhốt hiếu kỳ và thương tiếc của mọi người ngoài cửa, Văn Khanh rốt cuộc chờ đến ngày thành thân với thế tử điện hạ, hi vọng sang năm hắn có thể cũng giống như mình, sinh con cho người mình yêu.

Chưa có trở về phòng, Sở Mộ đang ôm bụng tản bộ trong sân, đã hơn tám tháng, hắn sờ sờ bụng, lúc vương gia cho hắn thuốc sinh con nói thuốc sinh con phần lớn đều là sinh tiểu tráng đinh, hắn hi vọng thai này của mình là một bé trai, trông giống phụ thân bé. Hắn, Văn Khanh, Tần Đan, Liễu Sưởng, cuộc đời này may mắn gặp được vương gia, không chỉ được vương gia chuộc thân, ba người bọn họ còn nhờ vương gia làm mối gặp được một nửa kia của cuộc đời này. Cuộc sống bây giờ là bọn hắn quá khứ chưa bao giờ dám nghĩ, Văn Khanh sắp gả cho điện hạ rồi, hắn chân thành chúc phúc hắn.

Chạng vạng, Trang Hồng Phi lại là vụng trộm chạy về sân nhà mình, Sở Mộ vẫn như cũ chờ y trước cửa sổ. Bưng thức ăn lên bàn, Trang Hồng Phi từ trong tay Sở Mộ nhận lấy thiệp mời.

“Điện hạ bảo ngươi ta đều đi, nói không tị huý ta có thai.”

Trang Hồng Phi thu thiệp mời lại, trên mặt hơi có vẻ khó khăn: “Mộ, ngày điện hạ thành thân Vanh vương phái ta phụ trách an toàn của thế tử phủ, chuyện ta chuyển thành minh vệ có lẽ còn phải qua một tháng nữa.”

Sở Mộ không có thất vọng, mà là cười nói: “Vương gia coi trọng ngươi, ngươi cứ đi, ngày đó một mình ta đi là được rồi.”

“Mộ.” Trang Hồng Phi kéo tay Sở Mộ qua, “Xin lỗi, luôn luôn để ngươi một mình.”

Sở Mộ cười lắc đầu, không có một tia miễn cưỡng: “Ta không phải một mình, ta có ngươi, có con. Ngươi chỉ là có việc phải bận, đó là chuyện ngươi nên làm. Ngươi vất vả như vậy, cũng là vì ta và con.”

Trang Hồng Phi nhịn không được hôn Sở Mộ một cái: “Nhà có hiền thê, chồng còn cầu gì nữa.” Y thề chờ y chuyển thành minh vệ, y nhất định phải bồi thường uất ức người này từng chịu. Xem chi tiết…

30/12/2018 / ~ Yappa ~

Thần phục – Chương 78

Thần phục

  • Tác giả: Yến Tử Hồi Thì
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Chương 78 – Dân lành không làm chuyện xấu

Mục Hi đầu đất này đặt cái điện thoại di động mới ở ký túc xá, kết quả đánh mất, đau lòng muốn chết, chạy tới khóc lóc kể lể với Triển Tiểu Liên, Triển Tiểu Liên chịu không nổi chọc trán cô ấy răn: “Cậu cứ ngốc đi, đã nói với cậu bao nhiêu lần rồi? Tiền và đồ vật đắt tiền đừng để ở ký túc xá, nhất định không nghe, bây giờ khóc đi?”

Mục Hi trề môi không nói lời nào, cô cũng sắp đau lòng muốn chết, Băng Dính còn đả kích cô. Chỉ vì chuyện này Triển Tiểu Liên lại bị Mục Hi làm thịt một trận, mời cô ấy ăn gì an ủi tâm hồn nhỏ bị thương của Mục Hi.

Mấy ngày sau Mục Hi liền vui sướng hài lòng tìm đến Triển Tiểu Liên, Triển Tiểu Liên đang làm ổ trong ký túc xá xem tiểu thuyết đấy, thời tiết hơi lạnh, cô liền thích ngồi trong chăn mọc nấm, Mục Hi kiên quyết kéo Triển Tiểu Liên xuống dưới: “Băng Dính cậu xuống dưới, xuống dưới xuống dưới, trên bãi tập đang có hoạt động tặng di động đấy, chúng mình đi xem thử có thể mò được giải thưởng hay không.”

Triển Tiểu Liên mắt trợn trắng: “Dẹp đi, cậu cũng không xem thử hai chúng mình ai có số ấy.”

Mục Hi không phục: “Nghe nói phần thưởng là di động đấy, cậu đi xuống đi.”

Triển Tiểu Liên hiểu rồi, Nhóc Ngốc đây là tâm lý không thăng bằng muốn mò được cái di động đấy, cô ấy vừa đánh mất một cái, liền muốn dựa vào vận may kiếm về. Triển Tiểu Liên bất đắc dĩ rời giường: “Cậu đợi tớ rửa cái mặt.”

Trên bãi tập người đông nghìn nghịt, nhìn tựa như khu buôn bán, đâu đâu cũng thấy khí cầu khí nóng tuyên truyền khẩu hiệu, nghe nói có nữ sinh tham gia rút thăm trúng thưởng còn được một cái di động mới, Triển Tiểu Liên lập tức hăng hái, kéo Mục Hi liền chạy về phía đó: “Nhóc Ngốc, cậu rút một cái xem thử.”

Kết quả, người ta rút một cái liền trúng thưởng, đổi thành Mục Hi với Triển Tiểu Liên chính là không có cái gì cả, hai người ủ rũ rút lui.

Cuối kỳ sắp tới, những bạn học khác trong ký túc xá học hành đi sớm về trễ, Bành Ngọc gần đây cũng không biết làm gì, tóm lại là lén lút, càng thêm chú trọng trang điểm hơn bình thường, thấy Triển Tiểu Liên hiếm có mà nâng quyển sách giáo khoa đang đọc sách, còn ngẩn người, sau đó trêu ghẹo nói: “Triển Tiểu Liên, cậu khi nào cải tà quy chính rồi?”

Triển Tiểu Liên ngẩng đầu nhìn cô ấy một cái, “Tớ từ trước đến nay đều đi trên đường ngay có được không?”

Bành Ngọc rút sách trong tay Triển Tiểu Liên ra, cười nói: “Cậu dẹp đi, cả ngày ôm ngôn tình tiểu thuyết đọc làm như tớ không biết ấy? Xem cái gì vậy? Ra ngoài dạo phố với tớ đi?”

Triển Tiểu Liên mếu máo, vươn tay lấy lại sách, “Không được, ba tớ nói, học bổng sau này của tớ đều trả lại tự tớ dùng, tớ phải chuẩn bị cho tiền tiêu vặt của tớ. Cậu tự đi chơi đi.”

Bành Ngọc dường như có chút không muốn, trang điểm nửa ngày, cuối cùng vậy mà không đi ra ngoài: “Quên đi, cũng sắp thi rồi, tớ cũng đọc nước tới trôn mới nhảy đây.”

Có điều sách này thật đúng là không phải anh nói xem nghiêm túc, là có thể xem được nghiêm túc, trong tay Bành Ngọc đang cầm sách, nhưng trong lòng cũng không biết nghĩ cái gì, cuối cùng cô ấy gấp sách lại, cầm túi liền đi : “Cậu xem đi, tớ không muốn xem nữa.”

Triển Tiểu Liên tùy ý khoát tay: “Bye bye.”

Cũng từ lần này về sau, Bành Ngọc liền kéo khoảng cách với Triển Tiểu Liên, bình thường ăn cơm lấy nước gì gì đó cũng không lại gọi cô làm cùng nữa, Triển Tiểu Liên điềm nhiên như không mỗi ngày nên làm cái gì thì làm cái đó.

Phía Mục Hi có tin tốt, vui sướng hài lòng chạy tới nói với Triển Tiểu Liên di động của cô ấy tìm được rồi, là bị người ta đổi thành cái vỏ màu đen, khó coi, Triển Tiểu Liên kinh ngạc muốn chết: “Nhóc Ngốc, di động làm sao tìm được? Cũng đã hoàn toàn thay đổi cậu còn có thể nhận ra à?”

Mục Hi mặt mày hớn hở, ôm Triển Tiểu Liên nhảy nhót nói: “Băng Dính, Băng Dính cậu nói tớ may không? Di động của tớ đã mất vậy mà lại tìm được rồi! Tớ còn tưởng Lý Tấn Dương lừa tớ chứ, thì ra hắn nói có thể tìm về giúp tớ, thật đúng là tìm về rồi nha…”

Triển Tiểu Liên mắt lé nhìn Mục Hi một cái, mắt trợn trắng: “Nhóc Ngốc, cậu không phải hận chú đẹp trai nhà cậu muốn chết, tại sao lại dính dáng đến chú ấy?”

Mục Hi chu miệng không hé răng, cả buổi mới nghẹn ra một câu: “Tớ cũng không biết…”

Triển Tiểu Liên nỗ lực giơ tay lên sờ sờ đầu Mục Hi, thở dài: “Nhóc Ngốc à, lại trúng chiêu của chú đẹp trai phải không?”

Mục Hi mở to con mắt xinh đẹp đến dụ lòng người của cô ấy, vẻ mặt vô tội mờ mịt, “Đâu mà, tớ thật sự không biết, chính, chính là lại nói chuyện tử tế với hắn.”

Triển Tiểu Liên bất đắc dĩ thở dài, đi giày vào: “Không sao, tớ chỉ nói một chút thôi, di động cậu đã tìm được rồi, vậy trả bữa cơm mấy ngày hôm trước tớ an ủi cậu ấy lại cho tớ, đi thôi, mời chị đây ăn cơm đi.”

Nói xong, Triển Tiểu Liên kéo Mục Hi kiên quyết đòi đi ăn chực.

Trong lòng Triển Tiểu Liên có việc, cả người nhìn cũng âm u, vốn không hay đi lên lớp, bởi vì sắp thi, cô còn rất nhiều sách chưa xem, cho nên hiếm thấy mà đi lên lớp, trái lại dọa người trong lớp sợ hết hồn.

Loại sinh viên như Triển Tiểu Liên thật ra là loại sinh viên rất nhiều người không ưa. Thành tích tốt, các loại học bổng tự động thêm trên đầu cô, làm cái gì đều không chút để ý, thế nhưng hết lần này tới lần khác làm gì cũng có thể đoạt giải, tính cách còn không phải cái loại hình hòa nhã dễ gần đó, cho nên trong số nữ sinh trong lớp cô không có bạn bè quan hệ tốt gì, Bành Ngọc duy nhất gần gũi với cô và cũng không được nữ sinh ưa thích, có điều bây giờ Bành Ngọc cũng kéo khoảng cách với cô rồi.

Thời tiết dần dần lạnh hơn, mắt thấy sẽ sắp đến kiểm tra cuối kỳ, Triển Tiểu Liên sau đó nghe giảng một tuần, còn đọc sách hai ngày, trong lúc đó Yến Hồi có gửi tin nhắn, Triển Tiểu Liên trực tiếp mắng: Bà đây phải chuẩn bị thi, tên chết tiệt cách xa một chút. Cũng không biết nguyên nhân gì, tin nhắn sau khi gửi đi Yến Hồi thật đúng là yên tĩnh, không gọi điện thoại cũng không gửi tin nhắn, cuối cùng để Triển Tiểu Liên có thể an an ổn ổn ôn tập.

Lúc cách cuộc thi còn có hai ngày, Triển Anh đến đại học Bãi Yến tìm Triển Tiểu Liên, mùa đông quấn kín, Triển Tiểu Liên thiếu chút nữa không nhận ra, cũng không đi xa, ngồi ngay tại quán cơm nhỏ cách đại học Bãi Yến không xa lắm, trên mặt Triển Tiểu Liên không có biểu cảm gì, Triển Anh không nói ngay, mà trước tiên là nói một vài chuyện phiếm.

Triển Anh gọi đồ ăn, Triển Tiểu Liên bưng cái cốc nóng uống nước, thản nhiên nói câu: “Bác, chuyện trước kia thì đừng oán nữa, dù sao đều đã qua. Vả lại, cháu chỉ là người dưới, không biết nên bình phán chuyện trước kia như thế nào. Đương nhiên, về chuyện ba cháu, cháu chắc chắn giống như ba cháu, nên cảm ơn bác. Cuộc sống bây giờ của bác người khác cầu cũng cầu không được, bác, đừng so đo với người nhà bà nội, không đáng.”

Vẻ mặt Triển Anh hơi ngượng ngùng, sau đó ngẩng đầu mỉm cười, xoa xoa huyệt thái dương, giọng điệu bất đắc dĩ nói: “Ôi, cháu xem bác, tuổi lớn chính là thích lải nhải, được rồi được rồi, cháu coi như là bác tụng kinh, bác ấy à, cũng không nói nữa.”

Triển Tiểu Liên cười cười với Triển Anh, “Không sao, cháu là sợ bác vẫn đắm chìm trong quá khứ không ra được, như vậy không tốt, nhìn hiện tại mới là tốt nhất. Ba cháu nói với cháu, đừng vẫn nói mình trước đây thế nào thế nào, trước đây có thế nào cũng không bằng hiện thực bây giờ, bác bảo có đúng không?”

Triển Anh muốn cười một cái với Triển Tiểu Liên, kết quả phát hiện chính mình cười không nổi, ả nhìn nhìn sắc mặt Triển Tiểu Liên, lại không có chỗ nào không đúng, nhưng lời Triển Tiểu Liên nói, khiến ả luôn có chút cảm giác câu nói có hàm ý khác. Còn đang sững sờ, Triển Tiểu Liên đột nhiên lại nói: “Đúng rồi bác, phía bác trai đều sắp xếp xong rồi cứ? Công trình kia sắp tới cũng hẳn xong rồi phải không?”

Triển Anh gật đầu: “Sắp rồi, nghe nói đã bắt đầu kết thúc công việc, người phe bác trai cháu nhìn rất sát, xem thời gian và sắp xếp hiện tại, dự đoán khoảng bốn năm ngày sau.”

Triển Tiểu Liên chống má tính: “Bốn năm ngày sau cháu vừa lúc thi xong, ba cháu nhất định sẽ mang cháu về nhà. Bác, bác nhớ gọi điện thoại nói một tiếng với ba cháu, cứ nói muốn cho cháu đi Thanh Thành chơi mấy ngày.”

Triển Anh gật đầu đồng ý, đột nhiên lại nghe giọng Triển Tiểu Liên buồn bã nói: “Ôi, cháu đây là làm chuyện xấu phải không? Việc này nếu để ba cháu biết, ông có muốn đánh chết cháu hay không? Ba cháu phỏng chừng sẽ hận chết cháu…”

Triển Anh nghe vậy, đột nhiên không dám nhìn ánh mắt Triển Tiểu Liên. Cô bé trước mắt là con gái của em trai ả, con gái duy nhất, đứa con gái thương yêu nhất, ả biết rõ con của em trai bị một tên cầm thú cặn bã chiếm đoạt, chẳng những thờ ơ, thậm chí còn lợi dụng thêm nữa, Triển Anh không dám nghĩ, nếu Triển Vệ biết ả hại thảm đứa con gái duy nhất của ông, sẽ có tâm trạng gì, ông còn có thể mang theo tâm tình áy náy và cảm kích đối xử với mình sao?

Mà cô bé này thì sao? Triển Anh lặng lẽ nhìn Triển Tiểu Liên, phát hiện cô một tay chống má yên tĩnh nhìn quầy thu ngân, không nói cái gì, Triển Anh biết cô bé này rất thông minh, nhưng có thông minh cũng chẳng qua là một đứa trẻ mười bảy tuổi, cô một lòng một dạ mong muốn chính mình có thể thay cha cô cảm ơn bác cô, nếu đến lúc đó tình huống có bất trắc, không thể bảo vệ cô, cô phát hiện mình chẳng qua là một con cờ của bác, kẻ phản bội rơi vào trong tay Yến Hồi, kết cục của cô sẽ ra sao? Tâm tình cô lại sẽ như thế nào?

Triển Anh biết chữ không nhiều lắm, nhưng nhiều năm lăn lộn như vậy cho ả bất cứ lúc nào cũng biết để đường lui cho mình, hai loại kết quả Triển Tiểu Liên có thể nghĩ đến, Triển Anh khi điều tra Triển Tiểu Liên đã nghĩ tới, chuyện trên đời không có tuyệt đối như vậy, do dự thiếu quyết đoán của phụ nữ cũng khiến Triển Anh nghĩ sâu hơn Giang Triết Hải, Giang Triết Hải nói chỉ cần Yến Hồi trúng bẫy sẽ không sơ hở tý nào, Triển Anh mặc dù không dám nói rõ, nhưng chính ả lại không thể không để đường lui cho mình, Giang Triết Hải vì sao dám đọ với Yến Hồi? Ngoại trừ bản thân gã có chút sức lực, còn có nguyên nhân quan trọng chính là tính cách của Giang Triết Hải quyết định.

Giang Triết Hải lúc còn trẻ quả thực là một nhân vật tại Thanh Thành, danh tiếng ngay lúc đó tuy nói không lay động Thanh Thành giống như khi Yến Hồi ra đời, nhưng cũng đạt đến mức độ khiến người ta chú ý, tài lực thế lực từng một lần lên đến đỉnh. Chẳng qua là quy luật cực thịnh tất ngược cũng rơi vào đầu Giang Triết Hải, tiền tài quyền thế càng lớn lòng người càng tham, đầu tư số tiền lớn liên tiếp thất bại, mà tranh giành nội bộ càng ngày càng nghiêm trọng, hoàn toàn thoát khỏi kiểm soát của Giang Triết Hải, bang phái số một từng hưởng thụ thế lực ngầm trong một năm ngắn ngủi tan tành lòng người tứ tán, uy phong không ai bì nổi xưa kia cũng theo sự phân tán của tiền tài thế lực mà tan biến. Giang Triết Hải mang theo một số anh em trung thành với gã bị các bang phái lớn mới trỗi dậy chèn ra giáp ranh Thanh Thành.

Trong các nhân vật lịch sử Giang Triết Hải thích nhất Việt vương Câu Tiễn và Tây Sở Bá vương Hạng Vũ, gã tán đồng tính nhẫn nại ẩn nhẫn không không phát của Câu Tiễn, kính phục dũng khí đập nồi dìm thuyền của Hạng Vũ, cho nên, gã không giống người khác bị Yến Hồi chèn ép, lén lút mang theo gia quyến xa xứ chạy trốn ra nước ngoài, mà là an an ổn ổn làm dân lành Thanh Thành kiếm ăn, khiến Yến Hồi cho rằng gã hài lòng với hiện trạng dáng vẻ tuyệt đối sẽ không tạo thành bất cứ uy hiếp gì cho hắn sống dưới mí mắt Yến Hồi, lại mang theo quyết tâm đập nồi dìm thuyền của Hạng Vũ chờ cơ hội phản công.

Đương nhiên, Giang Triết Hải cũng có nhẫn tâm mà kẻ bề trên không thể thiếu, gã hết sức lợi dụng con của mình để uy hiếp người đàn bà của mình hoàn thành chí lớn khôi phục của gã. Triển Anh vốn là quân cờ bị gã vứt bỏ, nay, lại thành trong một con cờ quan trọng nhất trong tay gã.

Quyết tâm bảo vệ của phụ nữ đối với con cái lớn hơn xa đàn ông, đàn ông có thể vứt bỏ vợ con, tỷ như Giang Triết Hải, gã sai người của chính gã theo dõi con mình, khiến bọn chúng nảy sinh ảo giác có người bám theo ám sát tạo thành sợ hãi trong lòng, dưới sự sợ hãi khóc lóc kể lể với cha mẹ tình hình tại nước ngoài. Mà phần lớn phụ nữ, thì thà bỏ qua bản thân cũng muốn bảo toàn con cái, Triển Anh chính là người phụ nữ như vậy, điện thoại của con cái khiến Triển Anh cả đêm ngủ không được, Giang Triết Hải ở bên cạnh đổ dầu vào lửa, lại nói tình hình đứa nhỏ hết sức hung hiểm, Triển Anh dĩ nhiên là sẽ sa vào cách suy nghĩ không đếm xỉa mọi thứ bảo vệ con cái, cho nên, ả mạo hiểm tự mình đi giết Yến Hồi, vì thế Giang Triết Hải rất thành thạo bắt thóp của Triển Anh.

Tay Triển Anh đặt dưới bàn nắm nắm, sau đó chậm rãi buông, vươn tay gắp một đũa đặt vào trong bát Triển Tiểu Liên: “Tiểu Liên, dùng bữa, bác cũng không biết cháu thích ăn cái gì, không thích nói với bác là được.”

Triển Tiểu Liên ngẩng đầu cười cười với Triển Anh, “Bác, để cháu tự nhiên, bác ăn đi.”

Kết quả cuối cùng là, Triển Anh chưa ăn miếng nào, Triển Tiểu Liên ăn no căng. Xem chi tiết…

%d bloggers like this: