Domain tieuxuyen.com đang bị block trên Facebook

Ôi tin không lành rồi cả nhà. Không hiểu vì lý do gì mà link tieuxuyen.com của tớ bị vi phạm Tiêu chuẩn cộng đồng của Facebook rồi huhuhu 😭😭😭

Hậu quả là các video sub đăng lên Facebook đang bị block theo không thể xem được.

Vụ này tớ đã từng có kinh nghiệm xử lý vì bên TTV cũng từng bị chặn link như vậy. Nên hi vọng mọi người có thể cùng hỗ trợ unblock domain giúp tớ nha :((((

Tình trạng hiện tại là khi share link web tớ tại Messenger, đăng status hoặc comment Facebook có chứa chữ tieuxuyen.com thì đều không thể gửi đi được.

Cách xử lý sẽ là vào trang sau:
https://developers.facebook.com/tools/debug/?q=tieuxuyen.com

Nếu bạn nhìn thấy dòng sau đây thì có nghĩa domain vẫn đang bị block

We can’t review this website because the content doesn’t meet our Community Standards. If you think this is a mistake, please let us know.
Chúng tôi không thể xét duyệt trang web này vì nội dung không tuân thủ Tiêu chuẩn cộng đồng của chúng tôi. Nếu bạn cho rằng đây là sự nhầm lẫn, vui lòng cho chúng tôi biết.

Mọi người sẽ bấm vào chữ let us know hoặc cho tôi biết, Facebook sẽ mở một form để điền. Tại đây các bạn có thể tự điền giải thích cho Facebook biết liên kết dẫn tới trang này không hề có vấn đề gì vi phạm quy định của Facebook nhé.

Nội dung điền có thể viết như sau, nhưng nên viết theo giọng văn của bạn để tránh Facebook hiểu nhầm là copy and paste nha.
– Đây là trang blog cá nhân, nội dung đều tuân thủ Tiêu chuẩn cộng đồng của Facebook
– Việc không xét duyệt là một sự nhầm lẫn
– Nếu có thể thì bạn hãy tự viết thêm lý do gì mà bạn cho là hợp lý

Cảm ơn mọi người. 😢

Bạn muốn tớ làm gì trước?

Bạn có biết tớ có một cái lịch bất thành văn khi đăng nội dung trong blog không ^^

Lịch này đơn giản lắm
1. 1 hoặc 2 chương ngôn tình
2. 1 hoặc 2 chương đam mỹ
3. Nội dung bất kỳ khác 2 nội dung trên (1 hoặc 2 bài)

Từ trước tới giờ thì tớ toàn chọn việc làm ở cái số 3 theo ý thích, hoặc đơn giản hơn là làm cái nào dễ nhứt :P Thế nên thành ra có nhiều dự án thuộc cái số 3 bị tớ bỏ rơi hơi bị lâu luôn >.<

Thế nên từ giờ tớ sẽ trao cho các bạn, những người đọc của blog tớ quyết định cái các bạn muốn xem, tức là muốn tớ làm trước khi đến bước số 3 phía trên. 1 đợt poll sẽ được mở cho tới thời điểm tớ xong chương đam mỹ thứ 2. Sau đấy tớ sẽ mở đợt mới. Và nội dung được vote nhiều nhất trong đợt đó sẽ được tớ thực hiện. Nếu nhiều phương án có cùng số vote thì tớ sẽ tự chọn 1 trong số đó. Trong trường hợp không có ai quan tâm đến poll thì tớ lại tiếp tục làm theo ý mình như trước thoai, há há XD~

Bình chọn đợt 2021/06/15 là Tùy cậu, muốn làm cái nào trước cũng được

Mở poll đợt mới

Các bình chọn cũ

AV quay phim chỉ nam – Convert – Đến chương 730

Tên gốc AV拍摄指南
Hán Việt AV phách nhiếp chỉ nam
Tác giả Tiểu Thuyết Chế Tạo Cơ
Thể loại Ngôn tình, NP, giới giải trí, sắc

Tiếp tục đọc “AV quay phim chỉ nam – Convert – Đến chương 730”

Okuni-wa dochira-desu-ka (Anh ấy đến từ nước nào?)

Nihongo Notes

  • Tác giả: Osamu Mizutani, Nobuko Mizutani
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Okuni-wa dochira-desu-ka
おくには どちらですか
(Anh ấy đến từ nước nào?)

Hôm nọ chị Yoshida đã giới thiệu anh Lerner cho đồng nghiệp của chị, chị Iwasaki. Khi anh Lerner và chị Iwasaki trao đổi với nhau câu Hajimemashite (Rất hân hạnh được gặp bạn) và Doozo yoroshiku (Bạn thế nào?) rồi cả ba ngồi xuống nói chuyện, chị Iwasaki đã hỏi
Okuni-wa dochira-desu-ka.
おくには どちらですか。
(Nghĩa đen: Đất nước ở đâu?)
Câu này có thể có nghĩa là “Anh đến từ nước nào” hoặc “Anh ấy đến từ nước nào” Theo như hướng của tư thế chị Iwasaki khi hỏi câu này, không rõ chị ấy đang hỏi chị Yoshida hay anh Lerner. Trong khi anh Lerner còn đang tự hỏi điều này, chị Yoshida đã trả lời câu hỏi. Chị cũng trả lời vài câu hỏi tiếp theo, mặc dù chúng có liên quan tới anh Lerner. Anh cảm giác cứ như mình là đứa bé được mẹ đưa đi gặp bạn cũ vậy.

Điều này khá là khó chịu; có phải hai người phụ nữ nghĩ tiếng Nhật của anh tệ tới mức anh không thể tham gia vào cuộc trò chuyện? Anh bắt đầu nghĩ về gì đó khác. Rồi bỗng nhiên, anh nhận ra chị Yoshida đã ngừng trả lời câu hỏi của chị Iwasaki và đang chờ anh trả lời. Có phải họ nhận ra anh đang không vui vì bị lờ đi?

*  *  *

Phong tục này khá là phổ biến ở Nhật Bản, và không chỉ giới hạn trong cuộc trò chuyện với người nước ngoài. Chị Yoshida trả lời thay anh không phải bởi vì anh Lerner là người nước ngoài mà vì đó là phong tục.

Giả dụ anh Lerner đưa chị Yoshida tới gặp đồng nghiệp người Nhật của anh – anh Takahashi, hoặc chủ nhà của anh, anh Takahashi sẽ muốn biết về chị Yoshida và hỏi những câu như
Otsutome-desu-ka.
(Chị có đang đi làm không? hoặc Chị ấy có đang đi làm không?)
Và chị Yoshida sẽ không nhanh chóng trả lời như chị ấy đã trả lời câu hỏi của chị Iwasaki khi mà chị đưa anh tới gặp chị Iwasaki, mà sẽ chờ anh Lerner trả lời thay chị. Sau một lúc, khi anh Lerner ngừng trả lời thay chị, chị sẽ bắt đầu tự trả lời anh Takahashi.

Phía sau phong tục này có vẻ là sự tôn trọng hướng tới thành viên cũ hơn trong nhóm. Điều này có thể được giản lược như sau: A và B là đồng nghiệp hoặc bạn bè đã một thời gian; A giới thiệu C cho B; sau đó là cuộc trò chuyện của thành viên cũ là A và B trước, trong khi thành viên C chờ cho đến khi anh ta hoàn toàn được chấp nhận vào nhóm. Trừ phi có một câu hỏi rõ ràng hướng tới C, ban đầu anh ta sẽ kìm nén việc trả lời câu hỏi của B (Thực ra hầu hết câu hỏi về C có thể được coi là ở ngôi thứ hai hoặc ngôi thứ ba, nhưng C thường sẽ chờ A trả lời chúng.) Theo quy tắc, sự hiện diện của A không nên bị lờ đi hoặc bỏ mặc bởi việc giới thiệu C.

Và điều này thường được áp dụng nhiều nhất trong các tình huống liên quan tới xã giao; nó sẽ không áp dụng trong trường hợp khẩn cấp hoặc trường hợp ưu tiên công việc.

Vụ giết người tại dinh lũy – Chương 11

Kindaichi Kousuke

  • Tác giả: Yokomizo Seishi
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Lại gần năm rưỡi mới đăng chương ^^~

Chương 11 – Hai bức thư

“Cậu Kou, cậu Kou.”

Lúc Kousuke bị lay dậy trên bộ đồ giường, bất ngờ mở mắt đã tầm gần rạng sáng. Anh nhận ra trong căn phòng dành cho khách đang bật đèn, Ginzou vốn nằm ngủ bên cạnh thì đang nghiêng người nhìn chằm chằm vào mặt mình. Kindaichi bị vẻ nghiêm trọng trong sắc mặt Ginzou làm cho giật mình, ngồi dậy từ trên nệm chăn.

“Chú, có, có chuyện gì vậy?”

“Tôi cảm giác nghe thấy âm thanh kỳ lạ nào đó. Âm thanh giống như gảy đàn koto… Có lẽ là mơ…”

Hai người cứ giữ nguyên tư thế ấy chăm chú lắng nghe. Không nghe thấy âm thanh bất thường nào. Trong sự yên tĩnh dường như có thể nghe thấy tiếng tim đập, âm thanh duy nhất chính là tiếng một vật chuyển động tạo ra tiết tấu theo quy luật. Đó là tiếng guồng nước.

“Chú, chú à.”

Bỗng nhiên răng Kousuke kêu lập cập, thì thầm bằng âm thanh khàn khàn như đang kìm nén.

“Đêm hôm kia… Lúc xảy ra án mạng đó cũng có tiếng guồng nước phải không?”

“Tiếng guồng nước…”

Ginzou ngạc nhiên nhìn chằm chằm con ngươi Kousuke bằng ánh mắt thăm dò,

“Nếu nói vậy… thì hình như có nghe thấy…” Đúng rồi, chính xác là có nghe thấy… Vì đã nghe quen âm thanh đó, nên không đặc biệt chú ý… Nhưng mà, a!”

Hai người gần như cùng lúc bật dậy khỏi giường, bắt đầu quàng cánh tay vào sơ mi.

Đàn koto lại lần nữa vang lên. Tiếng tinh tinh tinh giống như gảy sợi, theo sau là tiếng phựt khuấy tung không khí… Chết tiệt, chết tiệt, chết tiệt, hỏng rồi. Hỏng rồi. Hỏng rồi… Kousuke vừa mặc áo vừa lẩm bẩm.

Đêm qua Kousuke rất khuya mới ngủ. Anh kiểm tra bức ảnh và nhật ký chưa thiêu hết mà thanh tra Isokawa đưa tới như đã hẹn, và cả sổ nhật ký, tập ảnh lấy từ thư phòng tới tận mười hai giờ. Rồi sau đó lại lật từng trang tiểu thuyết trinh thám lấy ra từ thư phòng, nên lúc ngủ đã là hơn hai giờ. Nếu không phải vì như vậy, thì mình đã sớm nhận ra rồi…

“Chú, chú này, bây giờ mấy giờ rồi?”

“Đúng bốn rưỡi, gần như cùng thời điểm với khi đó.”

Nhanh chóng chỉnh lại quần áo, mở cửa chớp, sáng nay lại có sương mù dày, nhưng trong làn sương mù ấy thấy được bóng hai người đang xô đẩy. Ở ngay phía trước cổng tre thông đến nhà ngoài. Đồng thời nghe thấy tiếng đàn ông trầm thấp như đang trách mắng, và tiếng một cô bé đang khóc thút thít. Đó là Ryousuke và Suzuko.

“Sao vậy? Suzuko có chuyện gì…?”

Ginzou chạy tới phía đó, nghe thấy vậy nên nghiêm khắc hỏi.

“Nhóc Suu hình như lại mộng du rồi.”

“Không phải, không phải, em đi thăm mộ Tama mà. Không có mộng du gì hết!”

Suzuko lại khóc thút thít.

“Ryousuke này, cậu có nghe thấy tiếng vừa nãy không?”

“Nghe thấy. Vì thế tôi mới chạy tới đây, nhưng thấy nhóc Suu đi thẩn tha thẩn thơ nên giật cả mình.”

Ryuuji và quý bà Itoko chạy tới đó từ trong sương mù.

“Ryou ở kia à? A, cả Suzuko nữa này. Saburou thế nào rồi? Không thấy Saburou à?”

“Sabu á? Sabu không phải vẫn đang ngủ à?”

“Không, trong giường trống không. Tôi nghe thấy tiếng đó xong, đầu tiên là định đánh thức Saburou, nhưng mà…”

“Cậu Kindaichi thế nào rồi?”

Ginzou thấy Ryuuji hỏi, đương nhìn xung quanh thì nghe tiếng ầm ĩ của Kousuke từ trong nhà ngoài.

“Ai đó gọi bác sĩ tới đây đi. Cậu Saburou…”

Sau đó âm thanh bị chìm trong sương mù nghe không thấy, nhưng ngay khi nghe thấy thế, mọi người đều cứng đờ như hóa đá. Tiếp tục đọc “Vụ giết người tại dinh lũy – Chương 11”

Công bốn, xin đi theo tình tiết – Chương 29

Công bốn, xin đi theo tình tiết

  • Tác giả: Ngũ Sắc Long Chương
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Chương 29 – Bắt mạch

Thu Lam Tự cứ như thế túm ta, bỗng nhiên quay đầu quát ra ngoài: “Người tới! Thiếu cung chủ trúng độc, đi mời Tôn đại phu đến bắt mạch! Mang nữ thám tử vừa mới bắt kia vào!” Tiếng này kêu gấp hơn tiếng kia, âm thanh không ngừng, y lại lật chân ta bảo ta ngồi xếp bằng trên giường nhỏ, chính mình ngồi phía sau ta, đánh một luồng chân khí cực tinh thuần ôn hòa vào trong cơ thể ta, theo kinh mạch nhập thẳng vào trong đan điền.

Khi luồng nội tức ấy chuyển vào trong cơ thể ta, ta mới tỉnh táo, hiểu y vừa rồi rốt cuộc nói những thứ gì, vội vã kêu: “Không cần gọi đại phu, ta không trúng độc!”

Ta lúc này lòng như lửa đốt, chỉ sợ đại phu kia dò ra ta có thai, đâu còn để ý ngồi xếp bằng hay không, dùng sức xoay người muốn ngăn cản y. Xoay về phía sau như thế một cái, thân trên liền mất thăng bằng, may mà Thu Lam Tự chặn ta một phen mới không thực sự té xuống.

Thu Lam Tự thu tay về, hơi chau mày nhìn cánh tay mình hỏi: “Ngươi mới tới mấy ngày đã gầy nhiều như vậy, cho dù không trúng độc cũng nên để đại phu xem một chút… Hay là Lam Dương cung ta cung cấm không nghiêm, có nhiều cung nhân thông đồng ngươi mua vui?”

Ta cắn môi lấy lại bình tĩnh, lau lệ nhòa trước mắt, ăn nói nhũn nhặn xin y: “Ta quả thật không có việc gì, không dám phiền cung chủ lo lắng cho ta. Còn mời đại phu càng là không cần, chẳng qua là phương nam trời bức, ta có chút không hợp thuỷ thổ, chờ vào đông sẽ đỡ.”

Thu Lam Tự hừ lạnh một tiếng chẳng tiếp lời, vỗ tay gọi người mang Giang Bạch Tố vào. Cô nàng này cũng rất cơ trí, giả bộ hồ đồ không biết gì, vào cửa cũng chưa từng liếc mắt với ta, chỉ dập đầu tạ tội với Thu Lam Tự, nói rằng mình không biết gì cả.

Y vừa chỉnh quần áo vừa chậm rãi đứng lên từ trên giường nhỏ, gọi người dựng nàng dậy, xem trên mặt nàng, liền nói: “Kéo da mặt đó của nàng xuống, bản tọa ngược lại muốn xem thử người nào to gan thế này, dám trà trộn vào trong Lam Dương cung ta.”

Chuyện này thực sự khó thiện rồi.

Ta cắn chặt răng, đứng dậy, một phen vung đệ tử muốn thay Giang Bạch Tố gỡ hóa trang ra, chặn trước mặt nàng nói với Thu Lam Tự: “Nàng là người của ta, chui vào Lam Dương cung cũng chỉ là vì lo chủ sốt ruột, nếu có sai lầm gì, toàn bộ nên do chủ nhân ta đây gánh thay nàng. Thu cung chủ là bá chủ một phương, thực sự không cần xuống tay với một nữ tử.”

Ánh mắt họ Thu lưu chuyển một phen trên mặt hai người ta, rũ mí mắt xuống gật đầu nói: “Một nữ tử vốn cũng không coi là gì, có điều nàng chui vào trong cung của ta, có hiềm nghi ám sát bản tọa, chẳng lẽ bản tọa bằng một lời nữa câu của ngươi là phải tha nàng?”

Bạch Tố một phen kéo mặt nạ xuống, không chút chùn chân nhìn phía y: “Lão giáo chủ, ngươi tuy là cha ruột của giáo chủ chúng ta, nhưng giáo chủ ma giáo bây giờ suy cho cùng họ Bách Lý, còn không phải họ Thu. Ta thân là Thiên Cơ đường chủ, theo hầu giáo chủ chính là bổn phận, đâu phân cung hay không cung cái gì. Xin lão giáo chủ không cần khó xử giáo chủ, Bạch Tố tuy là nữ tử, cũng không để mạng trong lòng.”

Nói rất hay! Không hổ là người được việc nhất ma giáo ta! Đợi ta trở về lột Thiên Toàn đường chủ La Việt, để Giang Bạch Tố lên đỉnh!

Trong lòng ta đang khen ngợi nàng, họ Thu lại đột ngột túm bả vai ta ném về phía sau, ném ngang ta xa mấy bước. Ta vốn tưởng y lại muốn ném ta xuống đất, không ngờ lần này lúc rơi xuống lại hết sức vững vàng, lộ ra công lực phi phàm, ra tay cực có chừng mực.

Sau khi ném ta, y liền một phen kẹp cổ Giang Bạch Tố, hạ giọng tra hỏi: “Ngươi giao cho Bách Lý Phong Cương là thuốc gì, thuốc giải ở đâu?”

Ta thực sự là sợ nàng không cẩn thận nói ra cái gì, vội vàng bước lên hai bước một chưởng hướng về phía đại huyệt trên cánh tay họ Thu. Y ngay cả đầu cũng không quay lại, một ngón tay chạm vào lòng bàn tay ta. Ta vội vàng dựng bàn tay làm đao, bổ về phía sau gáy y, lại bị hai ngón tay y bóp về phía mạch môn…

Sắc mặt Giang Bạch Tố dần tái đi, liều mạng níu tay Thu Lam Tự hét về phía ta: “Giáo chủ không thể! Chớ vì thuộc hạ hiềm khích với lão giáo chủ!”

Ta với y hiềm khích lớn, không thiếu đánh lần này!

Ta mỗi chiêu tàn nhẫn, như gió mạnh tấn công về phía y. Thu Lam Tự “ừm” một tiếng hất Giang Bạch Tố ra, nhưng cũng cũng không chính thức coi ta thành đối thủ, mà là đặt tay phải sau người, thản nhiên đứng ở nơi đó, tùy tay phá chiêu, liền hóa giải chiêu thức ta vắt óc lĩnh hội thành vô hình.

BOSS chính là BOSS, ta một công bia đỡ đạn cũng không nên quá tham vọng tùy tiện luyện một chút là có thể đạt được đẳng cấp BOSS, đó là tình tiết nhân vật chính mới có thể gặp được.

Dưới chân ta lại lảo đảo một cái, giữa cổ tay khi siết khi buông, bèn cảm giác như rơi từ giữa đám mây, nhẹ như bay rơi lên giường nhỏ, không biết sao một thân lực đạo đều bị gỡ xuống, ngọ ngoạy mấy lần đều không đứng dậy được.

Tiếng kêu sắc nhọn của Giang Bạch Tố từ nơi xa truyền đến, nghe được mà ta muốn hộc máu luôn: “Lão giáo chủ, chẳng qua là một đứa bé mà thôi, có giáo chủ muốn sinh bao nhiêu cũng có, ngài ngàn vạn không thể nhất thời xúc động phẫn nộ, đúc xuống sai lầm lớn chứ!”

“Đứa bé?” Thu Lam Tự đột ngột vặn người, nhìn không ra động tác nào đã bay tới trước mặt ta, một phen đặt ta trên giường nhỏ, siết chặt cổ ta. “Chớ đem lời nói dối tràn cung mây như thế ra lừa gạt bản tọa. Ngươi vào Lam Dương cung mới mấy ngày, dù có thực sự tư thông với người khác, cũng không nhanh như vậy đã có con. Nàng kia lấy cho ngươi rốt cuộc là thuốc gì, cho ai uống?”

Giang Bạch Tố la lên “Lão giáo chủ, đó thực sự là thuốc sẩy thai! Là ta từ chỗ Ngọc thần y Hồi Xuân đường cầm tới, ngài nếu không tin cứ việc sai người đi tra. Tuy giáo chủ đạo đức cá nhân có thiếu sót, nhưng hắn tình cha con sâu nặng với lão giáo chủ, tuyệt không có tâm tư phạm thượng.”

Còn là thuốc cầm trong tay tiểu thụ kia? Nếu để hắn cũng biết… sẽ không thực sự có cái ngày ngay cả độc giả cũng biết ta mang thai chứ?

Ta quả thực cũng có thể nghe thấy khớp hàm mình vang lách cách, tay chân lạnh giống như ngâm qua nước đá. Thu Lam Tự nhìn bộ dạng này của ta, ánh mắt cũng tối sầm lại. Ta cho là y cuối cùng không nhịn được muốn xuống tay với ta, y lại giơ tay lên kìm nén cơn giận dữ dặn bảo đệ tử: “Kéo hết cung nhân hầu hạ thiếu cung chủ xuống khảo vấn, bản tọa sẽ đợi ở đây, hôm nay nhất định phải tìm ra tiện tỳ to gan ấy! Cả nữ tử này cũng cùng kéo xuống, nàng nhất định biết nội tình.”

Giang Bạch Tố nghiêm nghị kêu lên: “Giáo chủ yên tâm, thuộc hạ không biết gì hết!”

Ta cũng không thể khoanh tay ngồi nhìn một thuộc hạ trung tâm tài giỏi duy nhất bị y hành hạ, vội vàng kéo cổ tay áo y kêu lên: “Việc này Bạch Tố hoàn toàn không biết chuyện, ta chỉ bảo nàng thay ta mang thuốc tới, chưa từng nói với nàng cái gì. Ngươi hà tất làm khó một nữ tử nhỏ bé?”

Thu Lam Tự cười lạnh nói: “Không khó xử nàng, ta liền khó xử ngươi đi! Gọi Tôn đại phu lập tức qua đây, xem một chút thiếu cung chủ cách cái chết có còn bao xa nữa, cho hắn uống đan dược treo mạng, đưa đến hình phòng, do bản tọa tự mình thẩm vấn!”

Cũng lúc này rồi ngươi còn kiên trì gọi lang trung gì, trực tiếp sai người áp giải ta vào hình phòng không phải được rồi? Tiếp tục đọc “Công bốn, xin đi theo tình tiết – Chương 29”

Công bốn, xin đi theo tình tiết – Chương 28

Công bốn, xin đi theo tình tiết

  • Tác giả: Ngũ Sắc Long Chương
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Chương 28 – Phá thai

Nếu không rời khỏi Lam Dương cung, chỉ sợ mệnh của ta đây sẽ đứt tại đây.

Loại công bia đỡ đạn phổ thông như ta, mỗi ngày đặt trước mặt BOSS cuối ngay cả nhân vật chính gánh cũng tốn sức, chỉ uy áp đẳng cấp đã ép tới mức ta hết hơi, huống chi y còn luôn ôm ác ý lớn nhất với ta — y vốn cảm thấy ta là thụ đê tiện xuyên vào thân thể nhi tử y, hàng ngày có việc hay không là phải đả kích trào phúng ta một trận, càng thêm là lúc tắm gội rịt thuốc.

Từ sau ngày đó, y đã sai người trực tiếp dọn đệm chăn của ta lên giường nhỏ gian ngoài phòng ngủ của y, đúng như lời y nói hôm đó, đi lại ngồi nằm của ta, nhất cử nhất động đều thoát không khỏi nơi ánh mắt y nhìn thấy, chút quyền riêng tư cũng không có.

Càng đòi mạng hơn là, trong bụng ta vẫn còn cục thịt ngày một lớn. May mà trong Lam Dương cung dược vật thần diệu, vết trên người ta chưa quá mấy ngày đã toàn bộ tan đi, nếu không theo như cái loại thượng pháp Thu Lam Tự mỗi ngày thay ta bôi thuốc đó, chuyện có thai nhất định cũng không giấu được y.

Hừ! Không phải lên giường mấy lần với cha ta ư, liền muốn bày uy phong bố mày trước mặt ta? Nam nhân từng leo giường ta cũng nhiều, tương lai đến trước mặt nhi tử ta, cũng chẳng qua là một người trong võ lâm nho nhỏ giẫm dưới chân mà thôi!

Ôi… Vẫn là đừng nhắc tới nhi tử, nhắc tới nó càng không có cách nào sống.

Lúc này mới lại qua chưa đến một tháng, chỗ bụng dưới đã có thể nhìn ra được hơi nhô lên. May mà ta mấy ngày nay gầy rất nhiều, quần áo trước kia vừa người bây giờ mặc đều vô cùng rộng, còn có thể che giấu một hai. Nhưng qua thêm vài ngày, còn có thể vẫn giấu giếm được người khác sao?

Không chỉ là bụng không dễ che giấu, thân thể này của ta cũng là ngày một yếu. Hiện giờ soi soi gương là nhìn ra được sắc mặt than chì, hốc mắt hãm sâu, mỗi ngày tới buổi chiều hai má càng là giống như hỏa thiêu. May mà y thuật của tiểu thụ kia là tác giả bật hack, không phải tổ truyền của Lam Dương cung, họ Thu cũng không giỏi y thuật, chỉ cho ta là sau khi xuyên qua hàng đêm xuân tiêu hao rỗng thân thể, chỉ đốc thúc ta tăng cường luyện công, cũng không có động tác dư thừa.

Y không biết, trong lòng ta lại là rõ ràng, thân thể này đích thực là bắt đầu hư hại từ trong ra ngoài. Nếu không thể nhanh chóng làm sảy đứa bé này, tương lai ta cũng chỉ có nước dầu khô đèn tắt.

Ta nếu chết trong cung này, nhất định là thân bại danh liệt không nói, trăm năm cơ nghiệp ma giáo, cũng sẽ bị họ Thu này nhẹ nhàng linh hoạt chiếm đoạt.

Dựa vào cái gì? Ma giáo là một tộc Bách Lý ta tối mày tối mặt hàng trăm năm, mới có phần gia nghiệp này. Thu Lam Tự chẳng qua là từng ngủ với cha ta mấy giấc, đã ưỡn mặt tự xưng là lão giáo chủ gì đó, nay lại hại nhi tử duy nhất của cha ta, ma giáo này chính là nhà y?

Lúc ta còn sống, y đã dám cầm tù giáo chủ ta đây, nhốt đường chủ của ta; đợi sau khi ta chết, trên dưới ma giáo còn không phải bị y rửa sạch một trận, một người trung tâm hướng về Bách Lý gia cũng khó lưu lại tính mạng?

Ta một thân không nhẹ, truyền thừa huyết mạch Bách Lý gia, số mệnh ngàn vạn đệ tử ma giáo đều gánh trên người ta, há có thể cứ bó tay chịu chết ở đây?

Nếu như vẫn còn trong ma giáo, ta làm giáo chủ có cái gì dặn bảo, đệ tử bảy đường phía dưới ai không phải chen lấn thay ta xử lý tốt? Nhưng trong Lam Dương cung, có họ Thu đè, thiếu cung chủ ta đây chẳng qua là treo cái tên, trải qua không khác gì tù phạm, vô luận võ công uy nghi đều hoàn toàn không có chỗ dùng, đành phải bỏ mặt mũi dùng một chiêu mất mặt nhất — Tiếp tục đọc “Công bốn, xin đi theo tình tiết – Chương 28”