Trầm nịch – Phiên ngoại
- Tác giả: Neleta
- Chuyển ngữ: Yappa
- Mục lục
Đệ tứ chương
Yên tâm giao nhi tử cho Diêm Nhật, Tần Ca và Ngũ Tử Ngang ở trong phòng hưởng thụ bữa tối hai người ngọt ngào. Ngũ Tử Ngang rót đầy rượu cho Tần Ca, sau đó y buông bầu rượu giơ chén rượu của mình lên, Tần Ca cũng giơ lên. Nhẹ nhàng chạm vào chén của Ngũ Tử Ngang, Tần Ca muốn uống, lại bị người cản lại.
“Hôm nay rượu này không thể uống như vậy.” Ngũ Tử Ngang cười nói, trong mắt là một tia chờ mong.
Tần Ca nhếch khóe môi, mặt mày ẩn tình: “Vậy phải uống như thế nào?” Cũng có chờ mong nào đó.
“Phải uống như vậy.” Ngũ Tử Ngang cong cánh tay, nụ cười trên mặt Tần Ca ngưng trệ, sau đó sâu thêm. Tay nâng chén vòng qua cánh tay Ngũ Tử Ngang, thanh âm Tần Ca khàn khàn: “Phải uống như vậy?”
“Đúng vậy.” Thanh âm Ngũ Tử Ngang cũng khàn, “Mỗi lần nghĩ đến nhi tử của chúng ta cũng đã ba tuổi, ngươi ta lại còn chưa có uống rượu giao bôi, ta lại tiếc nuối không ngớt.” Nói đến đây, vành mắt Ngũ Tử Ngang bỗng đỏ lên.
“Đêm nay uống cũng không trễ.” Còn chưa có uống rượu, Tần Ca cũng đã say.
Nụ cười say của Tần Ca lây sang Ngũ Tử Ngang, y sáp qua, môi cách môi Tần Ca chưa đến một ngón tay.
“Quả thực, đêm nay uống cũng không trễ.” Khi nói chuyện, hơi thở Ngũ Tử Ngang và hơi thở Tần Ca hòa vào nhau.
Rượu không say người người tự say, Tần Ca một tay đẩy Ngũ Tử Ngang ra, mặt chứa xuân uống rượu trong chén mình trước. Trong cổ họng Ngũ Tử Ngang phát ra tiếng cười nhẹ, cũng uống chén rượu của mình.
Vòng cánh tay, Tần Ca rót đầy cho mình và Ngũ Tử Ngang, cười nhìn đối phương: “Thật ra rượu này, còn có một cách uống.”
“Còn xin hoàng thượng chỉ giáo.” Ngũ Tử Ngang một phen ôm eo Tần Ca, cười mê. Người nọ là “hoàng thượng” vĩnh viễn của y.
Tần Ca ngửa đầu uống hết rượu, nâng chén rượu đặt lên bàn, giữ gáy Ngũ Tử Ngang đưa lên môi mình. Trong nháy mắt răng môi dán lấy nhau, hương rượu len vào, Ngũ Tử Ngang hóa bị động làm chủ động, tham lam hấp thu hương rượu trong miệng Tần Ca, ngón tay thành thạo cởi móc vạt áo của Tần Ca ra. Ngọn lửa vốn cũng rất rừng rực trong cơ thể bị xúc tác.
Đè tay Ngũ Tử Ngang lại, Tần Ca khó khăn thối lui, hơi thở không yên.
“Đây mới uống chẳng qua hai chén rượu.” Ý là đừng vội vã như thế.
Ngũ Tử Ngang lại cười khẽ, nhẹ nhàng chạm môi Tần Ca, buông hắn ra: “Hoàng thượng muốn uống, thần há có thể không phụng bồi?” Nói xong, y cầm lấy bầu rượu, trực tiếp rót một ít vào miệng, sau đó đặt bầu rượu xuống, đè miệng Tần Ca liền hôn lên.
“Ưm…” Hai tay ôm đầu Ngũ Tử Ngang, Tần Ca mặc đối phương chuyển vị cay vào trong miệng mình. Mà hắn vừa rồi còn bảo Ngũ Tử Ngang đừng vội vã như thế, lại vươn tay vào trong vạt áo Ngũ Tử Ngang, khiêu khích sờ lên lồng ngực y.
“Hoàng thượng…” Tiếng nói Ngũ Tử Ngang nghe mà trong lòng Tần Ca run rẩy.
“Trẫm, còn chưa, ăn no…” Ngước cổ lên, để đối phương lưu lại dấu vết chỉ thuộc về người nọ trên cổ mình.
“Thần, cho hoàng thượng ăn.” Môi Ngũ Tử Ngang không rời Tần Ca, một tay lại cầm đũa lên gắp một miếng thịt, đưa đũa về, cũng không phải đút tới bên miệng Tần Ca, mà là mình tự ngậm vào.
“Lưu manh.” Há mồm, cắn miếng thịt kia, Tần Ca kéo vạt áo Ngũ Tử Ngang ra. Ngũ Tử Ngang đã đánh rơi đũa, trực tiếp dùng tay cầm lên một viên thịt chua ngọt đút cho Tần Ca. Tần Ca từ từ ăn, đầu lưỡi thỉnh thoảng liếm ngón tay Ngũ Tử Ngang, đợi sau khi Tần Ca nuốt thịt viên xuống, Ngũ Tử Ngang vẫn không có rút ngón tay ra. Liếm hết nước sốt trên ngón tay Ngũ Tử Ngang, Tần Ca đưa tay tới giữa háng Ngũ Tử Ngang. Tiếp tục đọc “Trầm nịch – Phiên ngoại 1 – Chương 4”