AV quay phim chỉ nam – Convert – Đến chương 795

Tên gốc AV拍摄指南
Hán Việt AV phách nhiếp chỉ nam
Tác giả Tiểu Thuyết Chế Tạo Cơ
Thể loại Ngôn tình, NP, giới giải trí, sắc

Tiếp tục đọc “AV quay phim chỉ nam – Convert – Đến chương 795”

Công bốn, xin đi theo tình tiết – Chương 30

Công bốn, xin đi theo tình tiết

  • Tác giả: Ngũ Sắc Long Chương
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Chương 30 – Dạy con

Thu Lam Tự đờ ra một lúc mới phản ứng được, đứng trước giường nhỏ chậm rãi hỏi: “Ngươi nói cái gì?”

Ta lúc nãy nhất thời hỏa khí dâng trào, nói không lựa lời, lúc này bị y hỏi ngược lại tỉnh táo một chút, phải nói lại cái loại lời nói đó ấy là không nói được, nhưng không muốn chịu thua y, bèn lại cười lạnh một tiếng nói: “Thu cung chủ tuổi tác không thấy lớn bao nhiêu, tai không ngờ nghễnh ngãng rồi sao? Một câu cũng cần người ta lặp lại bao nhiêu lần mới có thể nghe thấy?”

Y sắc mặt tái mét, tay đặt giữa bụng ta cũng lạnh cứng như sắt, môi khẽ giật giật, rất lâu mới mở miệng, lại là nói với đại phu kia: “Chuẩn bị thuốc an thai cho thiếu cung chủ… Việc này một mình ngươi biết là được, không cần công khai… Cũng không cần nói cho Yên nhi. Lại dặn bảo mọi người lui xuống, bản tọa dạy dỗ nhi tử, không phải người khác nên nghe.”

Đại phu vâng vâng dạ dạ lui ra ngoài, bảo người Lam Dương cùng nhau tản đi. Nghe được bốn bề không có người, y mới trở tay đánh một chưởng vào mặt ta, lạnh lùng quát: “Súc sinh, ngươi không biết xấu hổ sao!”

Người ta đều nói dạy con trước mặt, Thu Lam Tự chịu sai mọi người lui mới đánh ta, đã cảm thấy là ban ơn bằng trời, con bất hiếu ta đây nên cảm động đến rơi nước mắt, từ đây cải tà quy chính không còn phạm điều kị của y nữa. Đáng tiếc việc đời lại không có dễ dàng như vậy, ta vốn đã hơi lui lại, cú đánh này của y càng kích thích ngọn lửa trong lòng, chỉ hận mặt ta bị y vỗ lệch sang một bên, lại vì bị điểm huyệt đạo xoay không qua, không thể nhìn chằm chằm y, về khí thế thì kém một chút.

Tuy là về mặt hình tượng không bằng y, nhưng thanh thế lại há có thể yếu hơn người? Ta liếc xéo y, lại cười lạnh một tiếng: “Họ Bách Lý ta có biết hổ thẹn không, khi nào đến phiên họ Thu quản? Thu cung chủ cũng không khỏi quá để ý chính mình. Ta chính là rời nam nhân là sống không được, ngươi muốn giết ta hay sao? Nếu muốn giết ta thì mời ra tay, nếu không, Thu cung chủ mời tự tiện đi!”

Y nghiêm mặt, răng cắn vang lạch cạch, tay nửa duỗi nửa không trên không trung, dường như là thật muốn đánh chết ta. Thế nhưng chưởng đợi đã lâu đó không tới, y trái lại xách ta vào phòng trong, ném ta lên giường, vung tay áo giải huyệt đạo trên người ta, chính mình ngồi dựa đầu giường nhìn chằm chằm ta.

Người này là mắc bệnh gì?

Ta cũng lười để ý đến y, hoạt động tay chân, vén tóc ra sau tai, đứng dậy liền muốn xuống giường. Mới đến bên giường, đã bị một luồng sức từ tay áo hút về, lần nữa ngã xuống giường. Thanh âm Thu Lam Tự đột nhiên nổi lên, âm âm u u hỏi: “Ngươi không phải rời nam nhân là sống không được sao? Bản tọa ở ngay đây, ngươi đã muốn, thì tự mình ngồi lên hầu hạ bản tọa.”

Ngươi với nam nhân có liên quan quái gì? Muốn nói loại lời này làm nhục ta, không có cửa đâu!

Ta chắp tay về phía y, nhếch khóe miệng đáp lại nói: “Thu cung chủ không thể xem trọng bản thân như thế, bản tọa đối với hạng người lấy sắc mua vui, nâng người tự hiến từ trước đến nay xin miễn. Không dám quấy rầy, bản tọa về phòng.”

Dứt lời chống tay trên giường, cơ thể nhẹ nhàng đi xuống. Mới vừa chạm đất, trước mắt hoa một cái, Thu Lam Tự đã đứng trước mặt ta, tay trái kéo vạt áo ta vung lên, lại ném ta lên giường. Ta muốn dậy, lại bị người ta một tay ấn trước ngực, ngọ ngoạy thế nào cũng không cựa quậy được.

Y muốn làm cái gì? Không thể, y rõ ràng biết chính mình là phụ thân ta…

Hô hấp của ta nghẽn lại, đưa tay ấn lên mạch môn y, nhân lúc y rụt tay lại trở bàn tay ấn về phía ngực y, lớn tiếng quát: “Ngươi điên rồi, ngươi ta đã là cha con…”

Cổ tay Thu Lam Tự xoay một cái liền tóm lấy tay ta đè lên đỉnh đầu, bỗng nhiên cúi người, môi mỏng in một cái tại khóe mắt ta, khẽ nói: “Ngươi chẳng qua là một kẻ xuyên việt, cũng xứng luận xưng cha con với bản tọa? Thay vì để ngươi thông đồng những nam nhân không biết nguồn gốc đó chạm vào con ta, chẳng thà ta tự mình đến… Chỉ coi như thù lao ngươi thay Thu gia ta sinh con nối dõi!”

Ta muốn kêu lên tiếng, lại bị y chặn môi lưỡi thừa cơ xâm nhập, càn quét khắp nơi trong miệng ta, càng mang theo rất nhiều nước bọt rót vào trong miệng ta, nhiều tới mức không thể nhất thời nuốt xuống, theo khóe môi chảy ròng tới bên tai. Ta mấy lần hất đầu muốn né môi y, lại đều bị y lật não sau kề sát, không cựa quậy được.

Về sau hai má và cằm đều đau đến tê dại, chờ khi y buông ta ra, cũng đã nói không nên lời, chỉ có thể ngẩng đầu lên gắng sức thở gấp, để hồi phục đau khổ nơi lồng ngực vừa rồi bởi vì không thể hít thở tạo thành.

Áo quần trên người ta lại không biết lúc nào đã bị lột ra, chỗ bụng dưới hơi cảm thấy gió lạnh hiu hiu, còn có một đôi tay nóng đến gần như muốn làm bỏng thân thể ta nhẹ nhàng đặt phía trên vuốt ve. Mà âm thanh hoàn toàn tương phản với nhiệt độ của bàn tay ấy lại đột ngột vang lên từ phía trên: “Nếu không phải bản tọa nhìn ra ngươi lén lút trao đổi với Giang Bạch Tố, ngươi liền định giấu bản tọa làm sảy đứa con này?” Tiếp tục đọc “Công bốn, xin đi theo tình tiết – Chương 30”

Thần phục – Chương 108

Thần phục

  • Tác giả: Yến Tử Hồi Thì
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Chương 108 – Từ chối

Chẳng qua là, ý nghĩ rất tốt đẹp, thực thi lại là rất khó khăn, nguyên nhân không gì khác, mà là An Lý Mộc không phối hợp.

An Lý Mộc xác thực không phối hợp, anh cũng không có cách nào phối hợp, bố anh mẹ anh là ai An Lý Mộc rõ ràng hơn ai hết, bố mẹ nhà họ An chẳng qua chính là người bình thường, bọn họ kiếm nhiều tiền như vậy từ đâu ra? Xí nghiệp nhà ai động kinh tài trợ cho hai ông bà già? Tài trợ bây giờ là tài trợ tốt như vậy? Hoặc là vì danh hoặc là vì lợi, có thể có xí nghiệp nhà ai sẽ đưa tiền không hoàn lại?

Bố mẹ An Lý Mộc lời thề son sắt bảo anh không cần lo lắng chi phí phẫu thuật, nói bọn họ góp đủ rồi, nhưng An Lý Mộc có thể không lo lắng ư? An Lý Mộc không sợ gì khác, chỉ sợ bố anh mẹ anh đi vay nặng lãi, đây cũng là biện pháp duy nhất An Lý Mộc cảm thấy bố mẹ anh có thể nghĩ đến.

An Lý Mộc không đồng ý, bố mẹ anh liền sốt ruột, bọn họ cố sống cố chết là vì cái gì chứ? Không dễ dàng gì gặp quý nhân, anh còn không muốn. Bố mẹ anh thật sự là coi Đồng nhi làm quý nhân, cô ta nếu không xuất hiện, bọn họ đi đâu xoay xở nhiều tiền như vậy?

Bố mẹ An Lý Mộc vì chuyện này ba ngày hai lượt chạy đi Bãi Yến, vì lần đầu tiên đi đơn vị của An Lý Mộc, bố mẹ anh cảm thấy làm phiền con trai rất nhiều, bọn họ không dám đi đơn vị của anh, chờ ngay con đường nhất định sẽ đi qua khi An Lý Mộc về ký túc xá, chờ như vậy, đương nhiên sẽ đụng mặt Đồng nhi. Bố mẹ anh vừa thấy, càng thêm hài lòng với Đồng nhi, cô gái này chính là thật lòng thật dạ, nếu không ai nhàn rỗi không có việc gì lại đặc biệt chờ?

An Lý Mộc thật là bế tắc với bố mẹ mình, anh truy vấn rất nhiều lần, nhưng bố mẹ anh đều không nói, An Lý Mộc còn đặc biệt liên hệ vài người chỉ điểm có quan hệ qua lại thời gian dài với trong cục, chính là muốn nghe ngóng bố mẹ anh có vay nặng lãi hay không, mặc dù chưa điều tra ra, nhưng trong lòng An Lý Mộc vẫn lo lắng, sợ bố mẹ anh nhất thời hồ đồ làm chuyện xấu gì.

Bố mẹ An Lý Mộc thật sự là lòng như lửa đốt, trong miệng mẹ anh loét khắp miệng, là vì chuyện của An Lý Mộc.

Đồng nhi cùng bố mẹ An Lý Mộc ngồi cạnh vườn hoa ven đường, thăm dò dẫn dắt: “Bác trai bác gái, anh Đầu Gỗ bình thường có bạn bè hoặc là thân thích vô cùng tốt không? Chính là cái loại người ta nói chuyện, anh ấy sẽ nghe.”

Bố mẹ An Lý Mộc hai người nhìn nhau, nửa ngày, mẹ anh giống như cẩn thận nhìn bố anh, mới nói câu với Đồng nhi: “Có thì có một, chính là một người hàng xóm nhà bọn bác, từ nhỏ nói chuyện Đầu Gỗ sẽ nghe, có điều… có điều đứa bé kia hiện tại không ở nhà…”

Đồng nhi cúi đầu không nói chuyện, bố An Lý Mộc đi hai vòng tại chỗ, đột nhiên quay đầu nói tiếng với mẹ anh: “Bà bây giờ trở về đi, Tiểu Liên còn chưa khai giảng, chắc chắn còn ở nhà, bà đi tìm Tiểu Liên, dù là cầu xin, cũng cầu xin con bé nói câu với Đầu Gỗ. Đầu Gỗ đứa bé kia cố chấp, người khác nói vô dụng.”

Đồng nhi thủy chung cúi đầu, tay đặt trước mặt chậm rãi nắm lại, không mở miệng nữa.

An Lý Mộc tan tầm giống như thường ngày, lúc đi đến giao lộ liền thấy bố mình ngồi cùng Đồng nhi, một người hút tẩu thuốc, một người bưng trà sữa trong tay cúi đầu hút, An Lý Mộc vội vàng đi qua: “Bố, sao chỉ mình bố? Mẹ con đâu?”

Bố An Lý Mộc đứng dậy, “Mẹ con có chút việc, về nhà trước.”

Đồng nhi cũng đứng dậy theo, nhìn An Lý Mộc, An Lý Mộc trực tiếp đi qua đỡ bố anh: “Bố, con không phải nói với bố mẹ rất nhiều lần rồi à? Nếu vẫn là chuyện đó, thì không cần nữa, bố mẹ mau mau trả tiền lại cho người ta…”

Bố An Lý Mộc cũng không nói chuyện, Đồng nhi theo sau hai bố con bọn họ, ngẩng đầu lặng lẽ nhìn bóng lưng An Lý Mộc, chẳng nói câu nào.

Triển Tiểu Liên đang ăn cơm ở nhà, một nhà ba người vây quanh bàn ăn ăn cơm, hòa thuận vui vẻ, nhìn bầu không khí là vô cùng tốt, mẹ An Lý Mộc vừa vội về trấn Nam Đường ngay cả cửa nhà còn chưa vào, đã trực tiếp gõ cửa nhà họ Triển, mẹ Triển Tiểu Liên mở cửa liền thấy mẹ anh thở hổn hển, vẻ mặt kỳ quái nhìn bà ấy: “Thím nó? Sao lại mệt thành thế này? Có phải… xảy ra việc gì rồi hay không?”

Mẹ Triển Tiểu Liên đây là không dám nói là ai xảy ra việc, bình thường bố mẹ An Lý Mộc đều là cùng ra cùng vào, lần này chỉ thấy một mình mẹ anh, mẹ Triển Tiểu Liên tự nhiên liền nghĩ có phải bố anh xảy ra việc gì rồi hay không.

Mẹ An Lý Mộc đứng ở cửa, vội vàng hỏi một câu: “Ừm Tiểu Liên có ở nhà không?”

Triển Tiểu Liên cắn đũa thò đầu nhìn: “Thím, cháu có nhà đây, sao vậy?”

Mẹ An Lý Mộc vừa nhìn thấy Triển Tiểu Liên, tựa như là thấy cứu tinh, “Tiểu Liên, Tiểu Liên, đứa bé ngoan của thím, cháu giúp giúp thím đi, bây giờ trừ cháu ra, không ai có thể giúp được việc…”

Lời nói của mẹ An Lý Mộc dọa một nhà Triển Tiểu Liên gần chết, vội vàng kéo bà ngồi xuống truy hỏi làm sao, mẹ anh vừa nói, mọi người mới thở phào một hơi, không phải người gặp chuyện là được.

Triển Tiểu Liên nghe mẹ An Lý Mộc nói xong, truy vấn một câu: “Thím, cháu có thể hỏi một chút chi phí phẫu thuật của anh Đầu Gỗ là thế nào góp đủ hay không?”

Không trách Triển Tiểu Liên kỳ lạ, nhiều tiền như vậy, phải thế nào mới có thể góp được?

Mẹ An Lý Mộc lau nước mắt nước mũi: “Tiểu Liên, anh chị, nhà chúng tôi đây là gặp được quý nhân, nếu không tiền này cũng gom không đủ đâu, một cô gái vô cùng xinh xắn, vì bị xe người ta đụng, Đầu Gỗ đúng lúc tan tầm liền giúp một tay, dù sao cô gái kia rất thích Đầu Gỗ nhà chúng tôi…” Mẹ anh nói xong, mới nhớ ra không nên nói việc này, cẩn thận nhìn Triển Tiểu Liên một cái: “Tiểu Liên, thím không có ý gì khác…”

Triển Tiểu Liên cũng không có biểu cảm gì khác, chính là truy hỏi một câu: “Có phải chi phí phẫu thuật của anh Đầu Gỗ, là cô gái này đưa ra hay không?”

Mẹ An Lý Mộc gật gật đầu, Triển Tiểu Liên sững sờ, “Là ba trăm nghìn?”

Mẹ An Lý Mộc lắc đầu: “Không chỉ thế, đầu tiên là ba trăm nghìn, sau đó nghe nói không đủ, lại cho ba trăm nghìn nữa…”

Triển Tiểu Liên chớp chớp mắt, lại hỏi câu: “Vậy, cô gái này là tính để anh Đầu Gỗ đi nhà bọn họ ở rể?”

Mẹ An Lý Mộc sững sờ, vội vàng lắc đầu: “Không có đâu, nhà bọn bác chỉ có một mình Đầu Gỗ, sao có thể đi ở rể chứ? Vậy nhà họ An bọn bác phải làm sao?”

Triển Tiểu Liên rất kỳ quái, nhìn mẹ An Lý Mộc hỏi: “Vậy cô gái này… Thím, cháu không phải mắng chửi người ta, cháu là hỏi thật, cô gái này ở đây,” Triển Tiểu Liên chỉ chỉ đầu mình, hỏi: “Có bình thường không?”

Mẹ An Lý Mộc có chút sốt ruột, nếu không phải là Triển Tiểu Liên sớm nói không phải mắng chửi người, đoán chừng cũng tức giận rồi: “Con gái người ta rất bình thường, da mỏng thịt mềm, nhìn một cái chính là đại tiểu thư nhà có tiền.”

Triển Tiểu Liên càng thêm kỳ quái, “Thím, thím có từng nghĩ chưa? Một cô gái trẻ tuổi, vừa lấy ra chính là ba trăm nghìn sáu trăm nghìn, vậy nhà cô ấy phải có bao nhiêu tiền? Cô ấy có thời gian tha hồ lãng phí, không đi làm không công việc, không có áp lực cuộc sống, lái xe thể thao xa hoa, không ai quản cô ấy, xem như vậy tám phần là con gái một, con gái một một gia đình như thế, nếu anh Đầu Gỗ không ở rể nhà người ta, cho dù cô gái này bằng lòng, bố mẹ trong nhà cô ấy cũng sẽ không đồng ý chứ? Nhà có tiền như vậy, sẽ không tìm nhân viên công vụ, mà là tìm cậu ấm môn đăng hộ đối, nếu không, dựa vào cái gì tìm anh? Thím, thím không thấy lạ à?”

Nếu không phải là thím An không phải là cái loại không đáng tin cậy đó, Triển Tiểu căn bản không tin lời bà nói, nếu việc này là thật, chỉ có hai khả năng, hoặc cô gái này là ra từ bệnh viện tâm thần nhà ai, hoặc chính là cô ấy tiền nhiều đốt tay, đây không phải là sáu chục sáu trăm, mà là sáu trăm ngàn.

Triển Tiểu Liên vừa nói như vậy, bố cô ở bên cạnh cũng cảm thấy không đúng, suy nghĩ một chút hỏi câu: “Đúng rồi, cô gái này họ gì?”

Thím An vội vàng nói: “Họ Lăng… cũng không biết có phải là Lâm không, dù sao chính là âm này.” (1)

Bố Triển Tiểu Liên nghĩ nghĩ: “Nhà giàu họ Lâm ở Bãi Yến… còn thực sự không mấy ai đặc biệt nhiều tiền.”

Bố Triển Tiểu Liên ở trấn Nam Đường vẫn có chút sức ảnh hưởng, bởi vì là giáo sư đại học, người trên trấn đều sẽ kính ông ba phần, thím An loại người không biết mấy chữ này, càng là có chút lòng kính sợ với người làm công tác văn hóa, bây giờ vừa nghe bố cô cũng nói như vậy, trong lòng thím An cũng hơi hoảng, thế nhưng bảo bà trả lại tiền cho Đồng nhi, thím An bây giờ chắc chắn không làm được, bà chắc chắn sẽ không trả lại, đó là hi vọng tương lai của con trai bà, cho dù bây giờ có người nói cho bà số tiền đó là người ta trộm tới, bà cũng sẽ không trả lại. Thím An ngẩn ra một lúc lâu, mới nói: “Tôi bây giờ cũng không có cách nào, tôi không thể trơ mắt nhìn Đầu Gỗ đời này cứ bị hủy như vậy.”

Thím An mặc dù cảm thấy Triển Tiểu Liên nói đúng, nhưng trong lòng bà ấp ủ suy nghĩ trốn tránh, không muốn nhắc lại đề tài này: “Tiểu Liên, bây giờ tiền cũng có, bác sĩ cũng liên lạc rồi, nhưng anh Đầu Gỗ cháu không đồng ý, Tiểu Liên cháu có thể giúp khuyên nhủ anh Đầu Gỗ cháu không? Từ nhỏ tới lớn, anh Đầu Gỗ cháu chỉ nghe lời cháu, cháu cứ xem như giúp giúp thím đi.”

Triển Tiểu Liên biết không phải là An Lý Mộc không đồng ý, mà là An Lý Mộc không ngốc như vậy, anh nhất định là cảm thấy nguồn gốc tiền không đúng, sợ chú thím An nghĩ phương pháp khác, không dám cho bố mẹ anh đụng vào khoản tiền ấy. Triển Tiểu Liên cúi đầu, ôm đầu gối nói: “Thật ra không cần cháu mở lời.” Cô ngước đầu giống như nhìn mẹ anh, nói: “Thím, thím chỉ cần nói với anh Đầu Gỗ một nguồn gốc hợp lý cho chi phí phẫu thuật, anh ấy sẽ đồng ý. Chú thím viện cớ nói với anh Đầu Gỗ, anh Đầu Gỗ sẽ không tin. Ngay cả cháu cũng không tin, huống hồ là anh Đầu Gỗ?”

Thím An sững sờ: “Tiểu Liên, cháu là nói Đầu Gỗ nó…”

Triển Tiểu Liên gật gật đầu: “Bây giờ ai ngốc như thế chứ? Vô duyên vô cớ đưa cho người ta năm sáu trăm nghìn? Thím, cháu hỏi thím, có một người thím không quen biết, hoặc là người chỉ từng thấy một lần tay bị thương, nếu không chữa bệnh sẽ không có nguy hiểm đến tính mạng, cái chính là sau này không cầm được vật nặng, chi phí phẫu thuật là năm nghìn tệ, vừa khéo trong nhà thím còn năm nghìn đồng, thím sẽ trực tiếp đưa cho người ta không? Mẹ, mẹ sẽ không?”

Mẹ Triển Tiểu Liên trợn tròn mắt nói: “Nếu như nói có nguy hiểm đến tính mạng mẹ không biết chừng sẽ do dự, nếu chỉ bị thương chút, mẹ đương nhiên sẽ không cho, mẹ cũng không phải là tiền nhiều không chỗ tiêu.”

Thím An không biết mình phải làm thế nào, lời Tiểu Liên nói quả thật có lý, bà không thể không suy xét, thế nhưng bà căn bản không nghĩ ra được nên tìm lý do thế nào để khiến An Lý Mộc tin, lời vốn Đồng nhi dạy bọn họ, bởi vì bố và mẹ anh không hiểu chuyện gì trong xí nghiệp, lại chột dạ, bị An Lý Mộc nói mấy câu truy vấn một cái là lộ tẩy, bà bây giờ thật sự không biết nên nói như thế nào.

Triển Tiểu Liên hỏi câu: “Anh Đầu Gỗ ở nhà?”

Thím An vội vàng lắc đầu: “Không ở. Nó bây giờ đi làm, không có thời gian về, nếu làm phẫu thuật, nhất định là phải xin phép nghỉ. Tiểu Liên, ngày mai cháu có thể đi chuyến Bãi Yến khuyên anh Đầu Gỗ của cháu không? Thím thanh toán lộ phí cho cháu…”

Triển Tiểu Liên xua xua tay: “Thím, ngày mai cháu có việc, cháu hứa cùng bạn học cháu đi Thanh Thành rồi.”

Thím An vội đổi giọng: “Không sao không sao, vậy thím đợi cháu về cũng được. Dù sao cũng không gấp thời gian một ngày hai ngày này.”

Bố Triển Tiểu Liên ở bên cạnh đẩy đẩy cô: “Tiểu Liên, vậy chờ con từ Thanh Thành về con đi khuyên anh Đầu Gỗ của con.”

Triển Tiểu Liên quay lại nhìn bố cô một cái, hỏi: “Vậy con nói thế nào chứ? Đây là chuyện khuyên à? Nguồn gốc tiền này không rõ, anh Đầu Gỗ chắc chắn sẽ không đồng ý, trừ phi, chú thím An đánh anh ấy ngất xỉu đi làm phẫu thuật.”

Thím An vẻ mặt ưu sầu: “Vậy, vậy phải làm sao đây?”

Triển Tiểu Liên giống như nhìn thím An, lại quay đầu nhìn bố cô: “Cứ nói bố cháu giúp chú thím An tìm quan hệ, vay từ ngân hàng đi, ngân hàng tốt xấu là đơn vị chính quy, lãi cao thì cao chút, nhưng không giống dân gian cho vay nặng lãi, anh Đầu Gỗ cho dù không muốn, cũng sẽ tiếp nhận.”

Thím An vừa nghe, cảm thấy khả thi, tức khắc vẻ mặt vui mừng: “Ôi chao, vẫn là Tiểu Liên thông minh, bọn bác cũng sắp sầu chết rồi chính là không nghĩ đến chuyện ngân hàng này…”

Loại như bố mẹ An Lý Mộc này, nào dám giao tiếp với ngân hàng? Thủ tục thế này thủ tục thế kia trong đó, bọn họ căn bản không hiểu, nếu tiền là bố mẹ anh mượn, An Lý Mộc chắc chắn không tin, nhưng ở giữa thêm bố Triển Tiểu Liên, thì không thể tùy theo An Lý Mộc không tin nữa, bố mẹ anh không hiểu, nhưng bố cô có thể không hiểu ư? Bố cô người ta ấy đúng là người làm công tác văn hóa nổi tiếng trấn Nam Đường.

Việc này xem như là quyết định xong rồi, bố Triển Tiểu Liên nhìn con gái giúp, không muốn cô khó chịu, chẳng những dạy mẹ An Lý Mộc lí do thoái thác, còn đặc biệt gọi điện thoại cho một chủ tịch ngân hàng trong trấn Nam Đường, thực ra chính là móc nối một chút, An Lý Mộc tốt xấu là cảnh sát, anh nếu hoài nghi nhất định sẽ tra, nếu thế này anh tra thế nào cũng tra không được cái gì, người ta cũng không thể nào đưa giấy tờ cho anh xem.

Thím An được bố Triển Tiểu Liên và cô đồng ý, lau nước mắt đi rồi, mẹ cô nhìn mà thổn thức mãi: “Chân này của Đầu Gỗ nếu có thể chữa khỏi, cũng đáng, đứa nhỏ đang yên đang lành… Ôi!”

Triển Tiểu Liên gãi gãi đầu, đi lên lầu: “Bố, mẹ, con ăn no rồi, đi lên trước, ngày mai còn phải dậy sớm đấy.” Tiếp tục đọc “Thần phục – Chương 108”

Từ nhật ký của anh Lerner

Nihongo Notes

  • Tác giả: Osamu Mizutani, Nobuko Mizutani
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Từ nhật ký của anh Lerner

Nhật ký của anh Lerner hầu như có liên quan tới việc sử dụng tiếng Nhật và có thể được gọi là Nihongo Diary (Nhật ký Nihongo). Với sự cho phép của anh, chúng tôi xin được đưa ra cho bạn một vài đoạn trích từ đó.

*  *  *

Thứ 6 ngày 16 tháng 6

Hôm nay mình lại có một lỗi sai khá buồn cười. Khi mình đang đi trên đường, mình muốn biết lúc đó là mấy giờ. Mình để đồng hồ đeo tay ở nhà, nên mình đã hỏi anh Takada, người đi cùng mình,
Jikan-ga arimasu-ka.
có nghĩa là “Anh có thời gian không?” Rồi anh ấy hỏi mình
Itsu? Konban? (Khi nào? Tối nay à?)

Mình đã quên mất rằng Jikan-ga arimasu-ka thường được sử dụng khi yêu cầu ai đó dành thời gian cùng mình. Anh Takada đã cảnh báo mình là không nên nói vậy với một người phụ nữ mà mình tình cờ gặp trên đường hoặc trên tàu. Thay vào đó, mình nên nói
Sumimasen, ima nanji-deshoo-ka.
すみません、なんじでしょうか。
(Xin lỗi, bây giờ là mấy giờ?)

*  *  *

Thứ 6 ngày 23 tháng 6

Chiều hôm qua mình nghe nói con trai anh Okada đã đỗ kỳ thi vào một trường đại học vô cùng nổi tiếng, nên mình muốn kể cho chị Yoshida điều này đầu tiên trong sáng nay. Mình đã nói
Yoshio-san-wa shiken-o torimashita.
Nhưng chị Yoshida trông không ấn tượng chút nào. Chị ấy hỏi mình có phải shiken-o torimashita nghĩa đen là “cậu ấy đã tham gia kỳ thi” không. Chị ấy bảo mình đáng ra nên nói
Shiken-ni toorimashita.
しけんに とおりました。
có nghĩa là “cậu ấy đã đỗ kỳ thi.” Mình đã có hai lỗi sai. Một là mình phát âm âm too trong toorimashita quá ngắn; và mình dùng trợ từ o thay vì ni.

Rồi mình nhớ ra có một lần mình từng nói shiken-o moraimashita với ý là “Tôi đã tham gia kỳ thi.” Chị Yoshida đã sửa và nói cho mình rằng morau chỉ nên dùng khi nhận thứ gì đó tốt; nó nên được dùng với những thứ như là okane (tiền), okurimono (quà), và oyomesan (cô dâu). Mình khá là nghi ngờ cái cuối cùng, nhưng mình nghĩ đó là một sự giải thích hay.

Nhưng anh Takada không đồng ý và nói rằng morau nên được dùng với thứ gì đó cụ thể; sẽ là đúng khi nói shiken-no kami-o morau có nghĩa là “được nhận giấy kiểm tra.”

Thần phục – Chương 107

Thần phục

  • Tác giả: Yến Tử Hồi Thì
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Chương 107 – Cơ hội

Triển Tiểu Liên cảm thấy Yến đại gia chính là cái loại hình đáng đánh đòn đó, cũng đã bận một nửa với Đồng mỹ nhân rồi, bận đến cùng không được à? Có điều Triển Tiểu Liên vẫn là thật tò mò với phong cách ăn mặc của Đồng nhi hiện nay, cô ngoảnh đầu nhìn Đồng nhi rời đi, cầm lòng không đậu lầu bầu một câu: “Tôi sao lại cảm thấy Đồng mỹ nhân nhà gia tựa như đổi người?”

Yến Hồi trực tiếp ngồi trên bàn, “Gia đổi khẩu vị, nhóc, muốn học một ít cùng Đồng nhi hay không?”

Khóe miệng Triển Tiểu Liên méo xệch: “Gia, việc này vẫn là miễn đi, tôi còn đi học đấy. Vả lại, cách ăn mặc đó của Đồng mỹ nhân rất tốn tiền, tôi đâu có nhiều tiền như vậy chứ?”

Yến Hồi thấy cô lê la không qua, không kiên nhẫn vươn tay tóm cô: “Đừng rề rà với gia, mau mau qua đây.”

Triển Tiểu Liên vội vã đưa tay ngăn lại: “Gia, giờ cũng muộn như vậy rồi, có phải nên ngủ rồi hay không? Gia, biết lão nhân gia ngài dũng mãnh vô địch, nhưng mà, lão ngài có phải nên suy xét bạn chịch của lão ngài hay không chứ?” Triển Tiểu Liên thò ngón tay chỉ chính mình: “Thí dụ như, tôi.”

Yến Hồi kéo cô đến trước mặt mình, hắn ngồi trên bàn, Triển Tiểu Liên đứng trước mặt hắn, bị vòng vào trong lòng, Yến Hồi véo cằm cô đong đưa: “Nhóc, cưng nói cưng nếu là một con búp bê bơm hơi, gia có phải không cần băn khoăn cái gì hay không?”

Triển Tiểu Liên cười “hì hì”, “Gia, truyện cười này của lão ngài không buồn cười tí nào, tôi nếu thật là búp bê bơm hơi, lão ngài có thể có nhiều niềm vui như vậy? Ngài nói có phải không? Gia, tôi giờ thực sự mệt kinh khủng, có thể để tôi ngủ trước hay không? Tùy tiện tìm một căn phòng cũng được, dù sao trời bức cũng không cần chăn, chỉ cần không làm phiền việc tốt của lão ngài, tôi ngủ đâu cũng được.”

Yến Hồi vươn hai cái tay ra giày vò khuôn mặt cô: “Cưng dám đi ra khỏi căn phòng này, gia sẽ quăng cưng lên mái nhà cho muỗi xơi.”

Triển Tiểu Liên: “…” Vậy cũng quá độc ác rồi.

Sớm tinh mơ ngày hôm sau, Triển Tiểu Liên là bị Yến Hồi lăn qua lăn lại mà tỉnh, mở mắt ra là thấy mặt Yến đại gia trước mắt mình, ấy cũng thật là khủng bố hơn cả ác mộng, ấy nếu như chỉ là một khuôn mặt cũng thôi đi, mấu chốt là Yến đại gia buổi sáng hứng trí rất cao, Triển Tiểu Liên hoàn toàn là bị lăn qua lăn lại mà tỉnh, ngày tháng này, Triển Tiểu Liên muốn chết.

Thân thể đau kinh khủng, Triển Tiểu Liên sáng sớm đã nổi bão, đồ trên giường bị ném đầy đất, cô giày xéo phía trên: “Gia, lão ngài sao cứ không hiểu thương hoa tiếc ngọc như thế chứ? Tôi đệt, được được, tôi sợ anh, mau mau, lão ngài vẫn là chém một chân tôi đi, tôi không cần nữa cũng không muốn trải qua ngày tháng thế này nữa, đây cũng không cho tôi sống nữa rồi…”

Yến Hồi cầm khăn mặt trong tay lau đầu, chậm rãi đi đến trước mặt Triển Tiểu Liên, vươn tay ném khăn mặt lên đầu cô, ngồi xuống giường: “Lau khô cho gia.”

Triển Tiểu Liên đang rất giận, “Lau cái quần què!”

Yến Hồi chậm rì rì ngước mắt nhìn cô một cái, “Tin gia có thể làm cưng không xuống giường được hay không? Nhanh lên, gia lát nữa còn có việc.”

Triển Tiểu Liên kéo khăn mặt xuống, dịch đến đằng sau Yến Hồi, cầm khăn mặt xoa lung tung một trận trên đầu hắn, sau đó ném xuống đất: “Được rồi.”

Yến Hồi quay người, Triển Tiểu Liên xị khuôn mặt nhỏ, trên gương mặt không có chút ý cười, Yến Hồi đột nhiên nghiêng qua sáp gần cô hỏi: “Đau thật?” Ánh mắt dời xuống, còn nói: “Cần gia xem một chút giúp cưng không?”

Mắt Triển Tiểu Liên trợn trắng: “Miễn, gia có việc đi bận rộn, quên tôi chính là trợ giúp lớn nhất với tôi”

Yến Hồi cười tà, véo cằm Triển Tiểu Liên lên liền hôn một cái, “Gia là thích nhìn bộ dạng xù lông của cưng.”

Triển Tiểu Liên: “…” Đồ tâm lý biến thái!

Triển Tiểu Liên nán lại Thanh Thành bốn ngày mới không dễ dàng gì thoát thân, ngay cả nhà dì út cũng không kịp đi, liền sốt ruột về nhà, không quay về nữa cô sẽ chết, cầm thú Yến mấy ngày nay mưa nắng thất thường, một lát tâm tình tốt tựa như mặt trời chiếu sáng, một lát sắc mặt âm u tựa như bố mẹ chết, Triển Tiểu Liên bị hắn làm cho suýt nữa sụp đổ, sao lại khó hầu hạ như vậy chứ? Cô một em gái ngủ cùng miễn phí, còn muốn thế nào chứ? Nghe nói đang yên đang lành liền ném Lôi Quá Khách xuống nước, Quá Khách tên xui xẻo này, đáng thương muốn chết.

Lôi Quá Khách rất xui xẻo, cùng mấy đàn em hút thuốc tại góc tường, cái bật lửa Triển Tiểu Liên tặng anh dùng cực phô trương, kết quả cái bật lửa độc đáo kia lập tức dẫn tới sự chú ý của những người khác, nhao nhao truy hỏi ở đâu ra, Lôi Quá Khách nhớ kỹ lời anh cả, nói là mình mua, mấy người anh em liền tranh nhau muốn trấn, Lôi Quá Khách sống chết không cho, động tĩnh của màn tranh chấp này lớn, kinh động đến Yến gia, Yến gia đoán chừng lúc ấy đang rảnh đến đau bi, gọi mấy người qua hỏi, vì một cái bật lửa.

Khi Yến gia nhìn đế thấy cái bật lửa kia biểu tình trên gương mặt rất ngoạn mục, hỏi Lôi Quá Khách ở đâu ra, Lôi Quá Khách rút kinh nghiệm trước kia, kiên quyết nói là mình mua, kết quả, bị Yến gia sai người ném vào trong nước. Thứ đồ chơi ấy căn bản chính là thứ Yến gia chọn còn dư lại, Yến đại gia sao có thể không biết là ai cho?

Lôi Quá Khách uống mấy ngụm nước lớn được người cứu lên, khóc nước mắt nước mũi, anh cũng nói là mình mua rồi, sao gia còn ăn hiếp anh chứ?

Triển Tiểu Liên về nhà, bố cô liền hỏi chuyện tai nạn xe cộ của bạn học cô, Triển Tiểu Liên gãi gãi đầu: “Gãy chân, chị cậu ấy đã xin nghỉ tới chăm sóc, nên con hết việc rồi.” Tiếp tục đọc “Thần phục – Chương 107”