AV quay phim chỉ nam – Convert – Đến chương 622

Tên gốc AV拍摄指南
Hán Việt AV phách nhiếp chỉ nam
Tác giả Tiểu Thuyết Chế Tạo Cơ
Thể loại Ngôn tình, NP, giới giải trí, sắc

Tiếp tục đọc “AV quay phim chỉ nam – Convert – Đến chương 622”

Mooshiwake arimasen-ga, anoo… (Tôi xin lỗi, nhưng…)

Nihongo Notes

  • Tác giả: Osamu Mizutani, Nobuko Mizutani
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Mooshiwake arimasen-ga, anoo…
もうしわけ ありませんが、あのう……
(Tôi xin lỗi, nhưng…)

Gần đây anh Lerner và anh Takada có đến văn phòng của anh Okada để bàn luận công việc với anh ấy. Sau khi bàn xong, anh Okada giữ họ lại và tiếp tục trò chuyện. Đối với anh Lerner thì cứ như là anh ấy định nói mãi vậy, và anh cảm thấy thấy bực vì ngày hôm đó anh khá là bận. Nhưng anh nghĩ rằng mình nên chờ anh Takada nói gì đó, vì thế kìm nén sự bực tức của mình lại.

Khi câu chuyện có vẻ đã đến cuối và có một khoảng ngừng nhẹ, anh Takada nói
Mooshiwake arimasen-ga, anoo…
もうしわけ ありませんが、あのう……
(Nghĩa đen: Tôi không thể đưa ra lý do gì, nhưng tôi…)
Thế là anh Okada nhanh chóng đổi giọng và xin lỗi vì đã giữ họ quá lâu. Anh Takada cảm ơn anh ấy vì đã dành nhiều thời gian cho họ, anh Lerner cũng nói cùng. Khi hai người đứng lên và chuẩn bị đi, anh Takada tiện thể thêm
Mada sukoshi shigoto-ga arimasu-node…
(Chúng tôi vẫn còn chút việc, nên…)

*  *  *

Anh Lerner thấy hứng thú với cách mà anh Takada xin ra về, nên anh hỏi Sensee đây có phải là đặc trưng của người Nhật không.

Sensee nói là phải. Việc này thể hiện đặc trưng của người Nhật theo nhiều cách. Đầu tiên, anh Takada lặng lẽ chờ cho đến khi có một khoảng ngừng thể hiện sự kết thúc của một chủ đề. Khi bàn luận về công việc với người Nhật, bạn thường phải chuẩn bị tinh thần dành một chút thời gian trước và sau chính cuộc bàn luận.

Thứ hai, anh ấy chỉ nói rằng anh ấy xin lỗi và không nói gì về việc phải về. Nếu là anh Lerner thì sẽ nói kiểu như
Shigoto-ga arimasu-kara kaeranakereba narimasen
(Vì tôi có việc, nên tôi phải về.)
nhưng anh Takada không nói vậy. Và anh Okada ngay lập tức hiểu ý và giúp các vị khách chuẩn bị nói tạm biệt.

Thông thường một cuộc hội thoại trong tiếng Nhật sẽ tiếp diễn mà người nói không đề cập đến mong muốn của mình và người nghe sẽ cố gắng hiểu những mong muốn không được nói thành lời đó. Một giáo viên tiếng Nhật cho người nước ngoài sẽ thường xuyên cảm thấy bối rối khi học viên của mình nói kiểu như
Moo ikanakereba narimasen.
(Giờ em phải đi đây.)
khi rời đi. Câu này đúng về mặt ngữ pháp và người nói thể hiện chính xác ý nghĩa, nhưng thực ra người Nhật thường không nói trực tiếp như thế trong tình huống như vậy. Với đôi tai của người Nhật, nó nghe như người nói đang đòi quyền lợi của mình một cách không cần thiết; việc này có thể được cho là bất lịch sự hoặc đột ngột một cách kỳ lạ.

Nan-to iimasuka (Tôi phải nói sao nhỉ?)

Nihongo Notes

  • Tác giả: Osamu Mizutani, Nobuko Mizutani
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Nan-to iimasuka
なんと いいますか
(Tôi phải nói sao nhỉ?)

Mấy ngày trước anh Okada đang giải thích kế hoạch của mình cho anh Lerner và vài người khác. Khi tới một phần khá phức tạp, anh ấy ngừng lại một lát và nói.
Nan-to iimasuka.
なんと いいますか。
(Nghĩa đen: Bạn gọi nó là gì hoặc Tôi phải nói sao nhỉ?)
Anh Lerner nghĩ rằng anh Okada đang hỏi người nghe một câu hỏi, nhưng anh không biết là về cái gì, nên anh hỏi anh Okada Nan-no koto-desu-ka (Về cái gì cơ?). Nhưng ngay lúc ấy anh Okada quay lại giải thích tiếp, hoàn toàn bỏ qua câu hỏi của anh Lerner. Sau đó anh Takada giải thích rằng câu Nan-to iimasuka mà anh Okada đã nói không phải một câu hỏi mà thực ra là một cụm từ đệm tương tự như “er…” (à) hoặc “you know…” (bạn biết đấy) trong tiếng Anh nên không ai trả lời anh ấy cả.

Nan-to iimasuka được sử dụng để thể hiện rằng người nói đang tìm một cách diễn đạt chính xác. Có một vài từ hoặc cụm từ khác được sử dụng cho mục đích này; anoo, sonoo, konooeeto được dùng rất thường xuyên. Đôi khi người ta sử dụng nguyên âm kéo dài của từ phía trước như trong Sore-wa aaa… (Chú ý không nên sử dụng các âm thể hiện sự ngập ngừng như “er…” hoặc “uh…” mà chỉ dùng các nguyên âm của tiếng Nhật thôi.)

Nhưng nan-to iimasuka có một chút khác biệt với các cách diễn đạt khác cùng loại này. Vì nó được nói một nửa là hướng tới chính người nói theo dạng độc thoại, nên nó không phải là một câu hỏi. Nó thực ra có nghĩa là “Tôi không biết nên nói thế nào nhưng để tôi thử xem.” Khi người nói nói câu này, anh ta đang gián tiếp nhờ người nghe cùng tìm từ chính xác với mình. Nó có thể được coi là một dấu hiệu của sự không chắc chắn, nhưng nó cũng có thể được coi là sự suy nghĩ đến cho người nghe; nhiều người Nhật có vẻ đồng tình với quan điểm phía sau hơn và hoan nghênh việc sử dụng cách diễn đạt này một cách phù hợp như là một biểu hiện của sự khiêm tốn.

Cách diễn đạt này có một vài biến thể được sử dụng tùy theo mức độ lịch sự; so với nan-to iimasuka, thì nan-to mooshimasu-ka lịch sự hơn và nan-to iimashooka nghe nhẹ nhàng hơn; nan-to yuu-ka ít lịch sự hơn và khi nói chuyện với người thân quen thì cũng có thể dùng nan-te yuu-kana.

Dù ở mức độ lịch sự nào, nó cũng cần phải được nói một cách nhẹ nhàng, nhỏ dần về cuối, với ngữ điệu kéo dài để không bị coi thành một câu hỏi trực tiếp.

Thần phục – Chương 105

Thần phục

  • Tác giả: Yến Tử Hồi Thì
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Chương 105 – Nội tình tình thú

Cô gái họ Triển trong nhà không phải là một mình Triển Tiểu Liên ư? Mẹ cô nghi nghi hoặc hoặc nhìn thanh niên tóc vàng một cái: “Xin hỏi ngài là… ?”

Thanh niên tóc vàng đứng thẳng tắp, tựa như con rối, vô cảm nói: “Tôi tìm cô Triển. Mời cô Triển đi ra một chuyến.”

Mẹ Triển Tiểu Liên nhìn người trẻ tuổi trước mắt không giống người tốt lành gì, trong lòng rất lo lắng, cứ lề mề không muốn gọi, đang định nói với người đó là không có người này đấy, Triển Tiểu Liên và ba cô ở trong nhà thấy mẹ cô còn chưa vào, liền ra theo, Triển Tiểu Liên vừa nhìn thấy Lông Vàng, khuôn mặt nhỏ nhắn co rúm không ngừng, cười tít mắt với mẹ cô kêu một câu: “Mẹ, làm sao thế?”

Mẹ Triển Tiểu Liên vừa thấy cô đi ra, thò tay đóng cửa lại, hạ thấp giọng nói: “Tiểu Liên, bên ngoài có một người nhuộm tóc vàng, vừa nhìn là không giống người tốt, nói là tìm cô Triển, Tiểu Liên, đừng thật sự là tìm con đấy nhé?”

Triển Tiểu Liên cười hì hì đi về phía cạnh cửa: “Mẹ, mẹ còn nói đúng rồi, chính là tìm con. Tóc anh ra không phải nhuộm, anh ta là trời sinh, không thể kỳ thị người ta.” Nói xong Triển Tiểu Liên liền đi về phía ngoài cửa, đi đến cạnh cửa quay đầu lại xua tay với bố mẹ cô còn đang vẻ mặt nghi hoặc nhìn cô: “Yên tâm đi, anh ta không phải du côn.”

Triển Tiểu Liên đóng cửa lại, lắc qua lắc lại đi đến trước mặt Lông Vàng: “Làm sao? Anh không phải là giúp gia nhà các anh làm chuyện xấu đấy chứ?”

Lông Vàng vẫn là vẻ mặt lạnh buốt ấy: “Gia chúng tôi nói, cô Triển mà về nhất định phải qua.”

Triển Tiểu Liên bứt tóc, “Ông anh, tôi vừa mới về nhà! Dựa vào cái gì phải qua? Dù sao cũng để tôi thở một hơi chứ? Với lại, chúng tôi thế nhưng nói rõ rồi, tôi đi Tương Giang chính là gia đồng ý.”

Lông Vàng chớp mắt hai cái, nửa ngày mới nói: “Gia chúng tôi nói, không cho cô đi lâu như thế, gia chúng tôi rất không vui.”

Triển Tiểu Liên trợn trắng mắt, không vui hắn sao không đi chết? “Tôi nếu như không đi, anh có phải lại muốn lột quần áo tôi hay không?”

Lần này Lông Vàng trái lại lắc đầu, có điều lời nói ra khiến Triển Tiểu Liên càng sụp đổ: “Gia nói cô nếu dám không đi, sẽ chặt đứt chân cô.” Nói xong, một tay Lông Vàng đã đào vào trong ngực.

“Ngừng ngừng!” Triển Tiểu Liên lập tức kêu lên, “Tôi còn chưa nói không đi!”

Kết quả, Lông Vàng nhìn cô một cái, bình tĩnh từ trong ngực lấy ra cái lược nhỏ, ngay trước mặt Triển Tiểu Liên chải mấy cái trên đầu mình.

Triển Tiểu Liên: “…” Sau đó cụp đuôi đi vào trong nhà.

Ba mẹ Triển Tiểu Liên đang khó hiểu đấy, thấy Triển Tiểu Liên về liền thở phào nhẹ nhõm, “Tiểu Liên, tìm nhầm người rồi phải không?”

Triển Tiểu Liên buông tay: “Không tìm nhầm, chính là tìm con.” Triển Tiểu Liên “lạch bạch” chạy lên lầu, lật lật trong một đống đồ mình mua, cuối cùng lật mấy thứ ra nhét vào trong túi xách chạy xuống lầu: “Ba, mẹ, một người bạn của con vừa bị tai nạn, cậu ấy không cha không mẹ, ngay cả một người chăm sóc cũng không có, con đi qua xem thử, ngộ nhỡ cứ chết như vậy, ngay cả một người đau lòng không có, vậy cũng quá đáng thương có phải không? Con chỉ đi xem thử, sẽ nhanh chóng quay lại ha.”

Ba mẹ Triển Tiểu Liên thấy vẻ mặt cô nghiêm túc, cũng không biết là thật hay giả, ba cô theo sau lắp bắp hỏi: “Tiểu Liên, bạn cùng lớp con hay là bạn nào vậy?”

Triển Tiểu Liên lập tức lẽ thẳng khí hùng trả lời: “Bạn học hồi cấp hai, bạn cùng trường cấp ba của con, đại học cậu ấy học đại học chuyên ngành, ba không biết. Yên tâm đi ba, con rất nhanh sẽ về, có điều, nếu cậu ấy quá nghiêm trọng, con có thể sẽ về muộn hai ngày.”

Ba Triển Tiểu Liên: “Tiểu Liên, ở bệnh viện nào? Có cần ba lái xe đưa con đi không?”

Triển Tiểu Liên vừa chạy vừa xua tay: “Không cần, con tự đi, không xa lắm.”

Triển Tiểu Liên nhanh như chớp chạy ra ngoài, bên ngoài Lông Vàng còn đang chờ, thấy cô đi ra, liền quay người dẫn đường.

Xe đứng ở đầu trấn, Triển Tiểu Liên lên xe xong, ngả người trên xe, “Tôi thực sự là quá khổ, vừa đến nhà, ghế còn chưa có ấm đã phải đi hầu hạ gia các anh rồi, thật không có đạo lý gì cả…”

Lông Vàng ngồi ở ghế lái phụ, cùng với lái xe hai người đều nín thinh, Triển Tiểu Liên oán giận nói thầm thế nào cũng làm như không nghe thấy.

Vốn đi xe về nhà đã mệt rồi, bây giờ còn phải ngồi xe hai tiếng đồng hồ, Triển Tiểu Liên cuối cùng buồn ngủ, ngả luôn ra phía sau ngủ, chờ xe đến Thanh Thành, cô vẫn chưa tỉnh. Sau đó tỉnh, còn là bị cái chân giò kia của Yến đại gia đá tỉnh.

Triển Tiểu Liên mơ mơ màng màng từ ghế sau bò dậy, vội vàng rụt cái chân mập nhỏ về phía sau, âm thanh lơ mơ chào Yến Hồi: “A, gia, lâu lắm không gặp nha.”

Yến Hồi lạnh mặt, một tay vịn trên cửa xe, đang duỗi một cái chân dài trong xe, đá cái chân mập nhỏ của cô, thấy cô tỉnh, rút chân về, cúi đầu mắt lé nhìn cô: “Xuống xe cho gia!”

Triển Tiểu Liên vừa nghe giọng điệu gã kia không lành, vội vàng dụi dụi mắt xuống xe: “Gia, chuyện gì lão ngài dặn bảo là được. Ngài xem ngài xem, tôi đây vừa đến nhà đã chạy tới rồi, khoảng thời gian tôi ở bên ngoài này, thật đúng là nhớ gia muốn chết rồi.”

Yến Hồi quay đầu lại, trên gương mặt treo biểu cảm như cười như không: “Nhớ gia muốn chết? Gia sao lại không biết cưng nhớ gia như vậy?”

Triển Tiểu Liên vội vàng theo sau, tay lau sau người hai cái, mặt dày mày dạn liền đi ôm cánh tay Yến đại gia: “Gia, lão ngài cũng biết tôi là một người nghèo, đến chỗ Tương Giang, di động ấy à điện thoại ấy à, gọi một lần đắt muốn chết đắt muốn chết, tôi đâu nỡ gọi? Lão ngài nói có phải không? Đúng rồi gia, lão ngài nhớ tôi không ha? Nếu không nhớ tôi, vậy cũng thật là uổng một phen nhớ nhung của tôi với lão ngài.”

Yến Hồi dừng bước lại, quay lại nhìn mặt cô, Triển Tiểu Liên lập tức mở đôi mắt to long lanh nước của cô, chớp chớp với hắn, tỉnh bơ nói: “Gia, tôi thật là thích lão ngài.”

Vươn tay, véo cái cằm nhỏ tròn trịa của cô, xem đi xem lại mặt cô, Yến Hồi đột nhiên mở miệng: “Gia từ trên mặt cưng, sao nhìn không ra chút cảm giác nhớ nhung nào? Hơn nữa, gia cảm thấy thời gian dài như vậy không gặp, cưng lại béo lên rồi, gia sao lại không cảm thấy cưng thích gia như cưng nói?”

Triển Tiểu Liên lau tay, gã này hôm nay tâm trạng không tốt có phải hay không? Câu cô chỉ thuận miệng nói sao lại nghiêm túc như thế? Triển Tiểu Liên tiếp tục ôm cánh tay hắn: “Gia, lão ngài cái này cũng không biết à? Có người, càng có chuyện càng gầy, cuối cùng cũng gầy thành người khô. Có người ấy à… Ví dụ như tôi chẳng hạn, chính là ngược lại, có câu gọi là gì ấy nhỉ? Hóa nhớ nhung thành thèm ăn, nhớ càng sâu sắc, đói cũng càng sâu sắc, ăn lại càng nhiều, vậy tôi chắc chắn sẽ béo lên nha.”

Triển Tiểu Liên miệng nói rất nhanh, trong lòng chửi Yến Hồi gần chết, anh mới béo, cả nhà anh đều là mập mạp chết bằm, biến thái chết bằm!

Yến Hồi lạnh buốt nhìn chằm chằm mặt cô, Triển Tiểu Liên bày thế trận chờ quân địch, cuối cùng, Yến Hồi đột nhiên cúi đầu, hung tợn cắn một cái trên miệng Triển Tiểu Liên, Triển Tiểu Liên cảm thấy miệng mình lúc ấy liền sưng lên, cô đưa tay sờ, còn thấy trên tay có vết máu, liền xù lông: “Gia, lão ngài cầm tinh con chó à? Sao động một tí là cắn người ta một cái? Anh xem anh xem, cũng chảy máu rồi! Xuýt — “

Yến Hồi làm như không nghe thấy, tiếp theo lại cắn một cái trên cổ cô, Triển Tiểu Liên bị cắn kêu au áu, Yến Hồi không kiên nhẫn nói câu: “Cưng có tin cưng gọi quỷ một câu nữa, gia ngủ cưng ngay tại đây hay không?”

Triển Tiểu Liên đáp luôn câu: “Ngủ em gái anh ấy! Có gan anh để tôi cũng cắn một cái, xem anh có đau hay không!”

Sau đó, Triển Tiểu Liên liền thấy Yến Hồi sáp mặt tới trước mặt cô, nói: “Có thể.”

Triển Tiểu Liên “bập bập” mắt hai cái, “Ha?!”

“Cắn cho gia.” Yến Hồi nâng cằm Triển Tiểu Liên lên, hai người bốn mắt đối diện, đều tự chớp hai cái. Tiếp tục đọc “Thần phục – Chương 105”

Truyện của tác giả Mộc Thanh Vũ

Liệt kê thành bài để giúp mọi người theo dõi các truyện có liên quan của tác giả này cho dễ, và giúp biết được nên đọc truyện theo thứ tự như thế nào. Danh sách chỉ gồm các truyện mà nhân vật truyện này có xuất hiện trong truyện khác.

  1. Cho phép ai vĩnh viễn sánh cùng thiên địa
    Nam chính: Ôn Hành Viễn
    Nữ chính: Si Nhan
    Cặp phụ: Đường Nghị Phàm (bạn thân của Ôn Hành Viễn) – Quý Nhược Ngưng (bạn thân của Si Nhan)
  2. Nghe nói yêu sẽ đến
    Nam chính: Mục Nham (em họ Ôn Hành Viễn)
    Nữ chính: An Dĩ Nhược (bạn của Si Nhan tại Pháp)
    Cặp phụ: Đàm Tử Việt (bạn thân của Mục Nham) – Mễ Ngư (bạn thân của An Dĩ Nhược)
  3. Hạnh phúc không bắn không trúng bia
    Nam chính: Hạ Hoằng Huân
    Nữ chính: Mục Khả (em họ Mục Nham)
    Cặp phụ: Hách Nghĩa Thành (cậu Mục Khả) – Hạ Nhã Ngôn (em gái Hạ Hoằng Huân)
  4. Nửa đời thục (Như ngươi yêu ta như lúc ban đầu)
    Nam chính: Lệ Hành (đồng đội cùng đơn vị với Hạ Hoằng Huân)
    Nữ chính: Hạ Hi (em họ Hạ Hoằng Huân)
  5. Em là thành trì doanh lũy của anh
    Nam chính: Hình Khắc Lũy (cấp dưới của Hách Nghĩa Thành)
    Nữ chính: Mễ Kha (em gái Mễ Ngư)
    Cặp phụ: Hình Khắc Dao (em gái Hình Khắc Lũy) – Lý Niệm (em trai chồng quá cố của Hình Khắc Dao)
  6. Sở hữu yêu thương sâu sắc, đều là bí mật (Diễm vực)
    Nam chính: Phùng Tấn Kiêu
    Nữ chính: Tiêu Ngữ Hành (em họ Tiêu Dập – nam phụ bộ Nửa đời thục)
    Cặp phụ: Lục Thành Viễn (đồng đội của Phùng Tấn Kiêu) – Lâu Ý Lâm (bạn thân kiêm đồng nghiệp của Tiêu Ngữ Hành)
  7. Cầu xin tha thứ (Thời gian thay ta cho ngươi biết)
    Nam chính: Tiêu Dập
    Nữ chính: Hách Nhiêu (cấp dưới của Phùng Tấn Kiêu)
  8. Mây đi qua bầu trời như em đi vào tim anh
  9. Cuối đôi cánh
  10. Đèn trên thuyền chài đã về