Advertisements
Skip to content
02/05/2016 / ~ Yappa ~

Ma đầu – Quyển hạ – Chương 23

Ma đầu

  • Tác giả: Vân Quá Thị Phi
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ nhị thập tam chương

Lạc Thịnh Vũ rùng mình, thân hình khẽ động bóng người đã gấp gáp ra ngoài, trong nháy mắt đã không thấy. Mạnh Khanh cầm chén thuốc nhét vào trong tay Lạc Thịnh Nghĩa cũng chạy theo. Nhưng mà mọi người tìm một vòng, vẫn không thấy bóng dáng Mạnh Trúc.

Mạnh Trúc ngồi trong đình chờ Lạc Thịnh Vũ đi ra, mấy ngày nay hạ nhân Lạc gia rất nhiều đều phái ra đưa thiếp anh hùng, trong trang thiếu rất nhiều người, có vẻ hơi lạnh lùng, lại thêm trên giang hồ tin tức quân Liêu xâm nhập, có vẻ càng thêm áp lực.

Rất xa, Mạnh Trúc nhìn thấy bóng hồng đi về phía bên này, không phải Tôn Huyên còn có thể là ai. Tôn Huyên kia tựa hồ đã sớm biết Mạnh Trúc ở trong đình nhỏ, đi thẳng tới, lúc đến phụ cận hơi dừng lại.

“Đại tỷ tỷ thân thể bất tiện, sao còn ngồi ở đây, có vạn nhất thì biết làm sao.” Tôn Huyên vẻ mặt ý cười, đi đến bên cạnh Mạnh Trúc, tiếp tục nói: “Không bằng để muội muội đưa tỷ tỷ về phòng thế nào?”

Mạnh Trúc ngay cả lông mày cũng không động đậy, tựa hồ căn bản không có nghe thấy lời nàng. Tôn Huyên thấy thế nhưng cũng thái độ khác thường không có tức giận, chỉ cười nói: “Đại tỷ tỷ rất không nể mặt muội muội, muội muội dạo này có được một thứ đồ chơi rất hay, không biết tỷ tỷ có thích hay không, có nguyện ý cùng ta đi xem thử hay không?”

Mạnh Trúc nhấp nhất môi, con ngươi giật giật, bỗng nhiên cười ngẩng đầu nhìn nàng. Tôn Huyên thấy hắn có phản ứng lập tức vui sướng, tiến lên kéo tay hắn, nói: “Tỷ tỷ dù sao bây giờ không có việc gì làm, đi với ta nhìn thứ tốt đi.”

Mạnh Trúc bị nàng kéo đứng lên đi hai bước, tựa hồ có chút do dự, quay đầu lại nhìn nhìn phía sảnh trước. Tôn Huyên vội vàng lại kéo hắn một phen, thúc giục hắn đi.

Hai người một đường đi rất gấp, Mạnh Trúc thiếu chút nữa bị nàng kéo nghiêng ngả ngã sấp xuống. Qua hành lang gấp khúc, một đường đi về phía sân sau, băng qua cửa tò vò, đằng sau là một cái kho chứa đồ, bên ngoài cũng không có người canh.

Đột nhiên một trận gió nổi lên, từ vạt áo khẽ vang lên tiếng động. Bên cạnh Mạnh Trúc lập tức thêm một người, dọa hắn sợ run. Tôn Huyên tựa hồ cũng hoảng sợ, sau đó thấy rõ người tới thở ra.

Người tới kia một bộ váy màu lam nhạt, trong tay nắm một thanh trường kiếm, không khỏi nhẹ giọng cười nói: “Quả nhiên biến thành đồ ngốc.” Người nọ nói xong bước lại đây vài bước, nắm cổ tay Mạnh Trúc.

Cổ tay Mạnh Trúc bị nàng nắm chặt dường như xương cổ tay cũng vỡ nát, lập tức đau khẽ kêu một tiếng, thân thể run lên.

“Được rồi, ngươi đi đi.” Nữ tử áo lam này không phải Lam Y còn có thể là ai, chế trụ Mạnh Trúc nói với Tôn Huyên: “Ta mang người này đi, ngươi cũng có thể an ổn.”

Lam Y không đợi Tôn Huyên nói chuyện, đột nhiên một con dao đánh vào gáy Mạnh Trúc. Mạnh Trúc hừ một tiếng, trước mắt tối sầm, thân thể liền mềm oặt ngã xuống.

Tôn Huyên hoảng sợ, không khỏi kêu lên: “Nàng còn mang thai đứa nhỏ, ngươi…”

Lam Y châm chọc cười lạnh một tiếng, nói: “Người này mang thai đứa nhỏ liên quan gì đến ngươi, ngươi trông Lạc Thịnh Vũ cho tốt, cẩn thận lại nhảy ra một kẻ dụ dỗ câu người ta đi.”

Lam Y âm chưa tiêu, xách Mạnh Trúc lên, thân ảnh vừa động, đã mang người vượt tường mà ra, thoáng chốc không có bóng dáng. Tôn Huyên sửng sốt một lát, vội vội vàng vàng rời khỏi đây.

………

Lúc Mạnh Trúc tỉnh lại gáy còn đau âm ỉ, đầu hỗn loạn. Hắn giật giật thân thể, mới phát hiện hai tay bị trói đằng sau không thể nhúc nhích.

Mở mắt nhìn, chung quanh tối om, không khỏi híp híp mắt. Hắn đang ở trong một căn phòng nhỏ, phòng vô cùng nhỏ, liếc mắt một cái là có thể xem toàn bộ, ở giữa có một cái bàn gỗ nhỏ, chính mình bị trói hai tay nằm trên giường.

Mạnh Trúc tựa hồ đã bị trói thời gian rất lâu, hai tay hơi tê dại. Hơn nữa mu bàn tay cột vào phía sau, hắn thân thể không tiện, nằm như vậy cũng cảm thấy có phần không thoải mái, không nhịn được xê dịch mấy cái.

Cửa gỗ bỗng nhiên “két” một tiếng liền nhìn, cửa có hai bóng đen, sắc trời rất tối, thấy không rõ lắm. Nhưng nhìn dáng vẻ của bóng người đứng phía sau liền biết là một nữ tử.

Lam Y đẩy cửa ra liền nhìn thấy Mạnh Trúc tỉnh, đang gian nan di chuyển cơ thể, không khỏi cười khàn một tiếng. Người phía trước nàng thân hình cao lớn, phục sức liếc mắt một cái là có thể nhìn ra cũng không phải là người Hán, chính là thống lĩnh quân Liêu xâm nhập biên giới Tống Tiêu Thát Lãm không thể nghi ngờ.

“Chính là người này?” Tiêu Thát Lãm đi vào tỉ mỉ quan sát Mạnh Trúc bị trói hai tay, nói: “Ngươi nói người này biến thành đồ ngốc? Vậy hắn làm sao nói cho chúng ta bí mật long lân thất bảo cung?”

Lam Y nói: “Bí mật long lân thất bảo cung cho dù không biết, người này còn có tác dụng khác. Người ở tại chỗ này, sẽ không sợ Lạc Thịnh Vũ không đi vào khuôn khổ.”

Tiêu Thát Lãm trầm ngâm một lát, tựa hồ có chút kinh ngạc, lại một lần nữa quan sát Mạnh Trúc ở một bên.

Lam Y thấy hoảng sợ trong mắt hắn không tự chủ cười lạnh, người nọ đâu còn có cảnh tượng ngày xưa? Bây giờ còn không phải rơi vào tay mình. Nắm chặt nắm tay, xương ngón tay kêu lách cách, nói: “Huống hồ, người này rất nhiều thủ đoạn, không biết có phải đang giả ngốc hay không. Thuộc hạ hy vọng có thể thử hắn một lần, để tránh trúng kế.”

“Nói có lý.” Tiêu Thát Lãm nói: “Để lại một hơi cho hắn, không cần giết chết người. Nếu như hắn thật sự có thể kiềm chế Lạc Thịnh Vũ, cũng miễn đi phiền toái rất lớn.”

“Xin yên tâm, thuộc hạ biết đúng mực.” Lam Y cung kính đáp.

Tiêu Thát Lãm gật gật đầu, lại liếc mắt nhìn Mạnh Trúc, lập tức xoay người liền đi ra ngoài.

Mạnh Trúc nghiêng người nằm trên giường, con ngươi giật giật, bỗng nhiên liền bị Lam Y túm cổ áo một phen nhấc lên.

Lam Y cười nói: “Ta cũng mặc kệ ngươi có là đồ ngốc hay không, bí mật long lân thất bảo cung ấy ngươi biết cũng được không biết cũng được, dù sao rơi vào trong tay ta, ngươi cho dù thành thành thật thật khai báo cũng tránh không được nỗi khổ da thịt.”

Nàng dứt lời cổ tay rung lên, lại lôi Mạnh Trúc từ trên giường xuống, giơ tay lên quăng trên mặt đất.

“A…” Mạnh Trúc hơi vặn eo, lúc chạm đất kê lên, đụng hai khuỷu tay tê dại, nhưng may mắn không có thương tổn đến bụng.

Cửa gỗ không có đóng kín, đón lấy ánh trăng yếu ớt bên ngoài, vẫn có thể thấy rõ sự vật. Lam Y chậm rãi nâng bước đi tới, trong cổ họng cười, nói: “Ta sẽ không giết chết ngươi, chỉ là muốn ngươi còn khó chịu hơn cả chết.”

Nàng nói xong dừng một chút, cúi đầu quan sát Mạnh Trúc, bụng người nọ đội lên rất cao, tính tính ngày, đứa nhỏ tựa hồ lại thêm hai tháng nữa sẽ ra đời. Nàng nhìn như thế ánh mắt sa sầm, đột nhiên chân nhấc lên, liền đá về phía bụng Mạnh Trúc.

Mạnh Trúc vặn eo nghiêng người trốn, Lam Y tựa hồ thoáng sửng sốt, không ngờ đối phương vậy mà có thể tránh được. Còn chưa có hoàn hồn, liền cảm thấy đầu gối đột nhiên tê rần, hai chân nhất thời mềm nhũn không dùng được khí lực. Đầu gối gập lại, quỳ luôn xuống.

Mạnh Trúc tung người, cổ tay hai tay tách ra, liền nghe một tiếng vang nhỏ, dây thừng trói đứt lìa. Động tác của hắn không ngừng, một phen xách xương bả vai của Lam Y, tay lật nhanh chóng vỗ lên mấy chỗ đại huyệt trên người nàng, hung hăng ném người lên giường.

Lúc Lam Y hoàn hồn, liền cảm thấy phía sau lưng bị va vừa đau vừa tê dại, trong óc choáng váng từng cơn, thân thể nàng không thể động đậy, chỉ có thể phẫn hận nhìn thẳng khuôn mặt người đứng trước mặt mình.

Môi mỏng của Mạnh Trúc nhếch lên, tựa hồ là lại cười, mở miệng nói: “Ngươi muốn tra tấn bản tọa?” Hắn nói xong chân đá một cái, đã móc trường kiếm trên mặt đất lên, nắm trong tay lật, giương kiếm hoa, ”Đúng hợp ý bản tọa, bản tọa cũng tính như thế.”

“Ngươi!… Ngươi là giả bộ?!” Khóe mắt Lam Y muốn nứt ra, trừng mắt nhìn Mạnh Trúc có chút không thể tin nổi. Nàng phái người quan sát Lạc trang mấy ngày, hơn nữa Tôn Huyên cũng nói hành vi của Mạnh Trúc có phần quái dị, giống như đầu óc không bình thường, đâu ngờ người này lại là giả bộ, không chỉ có lừa gạt nàng, Lạc Thịnh Vũ bọn họ cũng bị lừa.

“Bản tọa không có thời gian nói lời vô ích với ngươi.” Đầu ngón tay Mạnh Trúc xẹt một cái trên thân kiếm, cười nói: “Nhưng mà ngược lại là phải cám ơn ngươi dẫn bản tọa lại đây, nếu không thật sự là phải đi tìm.”

Tiếng nói Mạnh Trúc vừa dứt, cổ tay mạnh mẽ lật, Lam Y lập tức hai mắt trắng bệch, chỗ cổ tay đau cơ hồ khiến nàng hôn mê.

“Bản tọa không giết ngươi, giữ mạng của ngươi lại chậm rãi hưởng thụ.” Mạnh Trúc cười lạnh một tiếng, dứt lời tung mình, liền biến mất bóng dáng.

Bên ngoài rất im lặng, thỉnh thoảng có mấy lính Liêu tuần tra. Mạnh Trúc dừng một chút, lúc này mới phát hiện, lại là bị dẫn tới trong quân doanh quân Liêu, như vậy thật đúng là không phí ăn một con dao kia.

Mạnh Trúc tuy rằng thân thể không tiện, nhưng công lực khôi phục rất tốt, mỗi ngày Lạc Thịnh Vũ đều giúp hắn vận công điều tức. Tác dụng phụ của thuốc Mạnh Khanh dùng đã sớm dần biến mất, nhưng trong lòng Mạnh Trúc có chút vướng mắc, bụng hắn lồi lên càng ngày càng rõ ràng, như vậy liền không muốn đối mặt Lạc Thịnh Vũ, chỉ cảm thấy có chút phức tạp, cũng là tương kế tựu kế vẫn làm như chưa có hồi phục.

Ngày ấy lúc long lân thất bảo cung mất trộm, hắn chỉ thấy một bóng người xẹt qua, trong lòng cảm thấy quen thuộc, nhưng cũng không dám kết luận là Lam Y.

Mạnh Trúc không quen thuộc bố trí quân doanh, có điều khinh công rất cao, cũng không có người phát hiện hắn. Mạnh Trúc một đường xâm nhập, thủ vệ phía trước nghiêm cẩn hơn nhiều, bó đuốc chiếu màn đêm sáng rực.

………

Lạc gia cũng là đèn đuốc sáng trưng, Lạc Thịnh Vũ lật tất cả mọi chỗ trong thôn trang, lại sai người ra khỏi trang tìm kiếm. Tin tức rất nhanh đã bị Lữ Văn Quân biết, lão phu nhân giận không kìm được, Mạnh Trúc có đứa nhỏ thế nhưng bị người ta bắt đi từ Lạc trang.

Trong mắt Lạc Thịnh Vũ đều là tơ máu, y tìm người cả đêm, ngày hôm sau lại mang người đi tìm khắp nơi, nhưng đến tối vẫn không có tin tức. Mà thời gian định trên thiếp anh hùng cũng lập tức sẽ tới, Lạc Thịnh Vũ nếu không khởi hành, sợ là sẽ bỏ lỡ canh giờ.

“Đại ca, ngươi vẫn là đi trước đi. Ta mang người tiếp tục đi tìm Mạnh cốc chủ. Bỏ lỡ thời gian trên thiếp anh hùng, ta sợ…” Lạc Thịnh Nghĩa cũng có chút khó xử.

Lạc Thịnh Vũ thở dài, không khỏi nhíu mày nói: “Sợ chỉ sợ Tiểu Trúc là rơi vào trong tay người Liêu…”

Lạc Thịnh Vũ nói xong Lạc Thịnh Nghĩa cũng sợ hãi trong lòng, không nói tiếng nào, chỉ nhìn Lạc Thịnh Vũ dẫn người ra khỏi Lạc trang.

Lạc Kiến Đông với Lạc Kiến Bắc đi theo bên người Lạc Thịnh Vũ cùng đi đến nơi hẹn, Lạc Kiến Bắc không kìm nổi nói: “Chủ tử yên tâm, nếu thật là người Liêu bắt Mạnh cốc chủ, hẳn là không có nguy hiểm tính mạng…”

Lạc Kiến Đông kéo tay Lạc Kiến Bắc, ra hiệu y chớ nói. Lạc Kiến Bắc lập tức ngậm miệng, y vốn là muốn an ủi Lạc Thịnh Vũ một chút, nhưng mà nói xong lời cuối cùng bản thân cũng có chút do dự, mặc dù không có nguy hiểm tính mạng, nhưng khổ là nhất định không thể thiếu.

Ba người dẫn đầu trong lúc nhất thời đều không nói gì, một đường im lặng.

Chờ ban đêm, đoàn người tìm khách điếm đặt chân. Nhưng lúc này lòng người bàng hoàng, hoàng đế cũng phải dời đô mà chạy, dân chúng đương nhiên khó tránh khỏi hoảng sợ, nhà người có tiền cũng đều thu dọn đồ đạc, khách sạn nhất thời hầu như đều đầy.

“Chủ tử, đi phía trước xem đi?” Lạc Kiến Bắc hỏi.

“Quên đi, không có chỗ đặt chân, đi đường suốt đêm, đến sớm một chút cũng tốt.” Lạc Thịnh Vũ thở dài, không khỏi nói.

“Lạc đại hiệp.”

Lạc Thịnh Vũ vừa nói xong, liền nhìn thấy một nam nhân mặc trang phục màu đen bước nhanh tới, chắp tay ôm quyền, nói: “Chủ tử nhà ta có lời mời.”

Em diễn sâu quá đi :v

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: