Trầm nịch – Phiên ngoại 2 – Chương 1

Trầm nịch – Phiên ngoại

Đệ nhất chương

Mưa to ở kinh thành đã hạ hơn nửa tháng, mang đến từng đợt mát mẻ cho ngày nóng vốn hẳn là rất noi bức. Nhưng đối với quan viên và bách tính đại Đông triều mà nói, bọn họ lại hi vọng trận mưa này mau mau ngừng. Nước mưa quá nhiều, nước sông ắt sẽ tràn lan, trận mưa chẳng biết lúc nào mới có thể ngừng này khiến năm quận huyện nam bộ đại Đông đều chịu nạn lụt mức độ khác nhau. Các trọng thần triều đình đã liên tục bảy tám ngày không về được phủ, nội các càng bận rộn dị thường, ánh nến tại Tây Noãn các trắng đêm không tắt, thỉnh thoảng có đại thần cầm tấu chương vừa mới thu được đi vào bẩm tấu, cũng thỉnh thoảng có đại thần cầm ý chỉ mới đi xuống truyền. Bầu không khí trong hoàng cung căng thẳng mà nghiêm túc.

Lúc ấy là tháng bảy năm Quảng Phong thứ tám, nhiếp chính vương Ngũ Tử Ngang nắm triều chính đã tám năm ở Tây Noãn các cùng mấy vị đại thần thương thảo chuyện nạn lụt. Ngũ Tử Ngang đoạt quyền tới nay, đại Đông có thể nói là mưa thuận gió hòa, cho dù là có tai nạn, cũng là tiểu tai tiểu nạn. Đại tai kinh động triều dã giống như loại này vẫn là lần đầu tiên. Trong mắt nhiếp chính vương liên tục mấy tối cũng không ngủ thế nào tràn đầy tơ máu, râu cũng vì bận rộn mà có vẻ lôi thôi. Nhưng không ai sẽ đi quản râu của nhiếp chính vương, chỉ mong trận mưa này mau mau kết thúc.

Tám năm nay, nhiếp chính vương đã nghiễm nhiên trở thành đế vương đại Đông. Y cần chính yêu dân, mặc dù có chút nhỏ mọn, nhưng đều không ảnh hưởng toàn cục. Có thể nói, nhiếp chính vương không chỉ không có hủy diệt sự phồn thịnh của đại Đông, trái lại khiến danh vọng đại Đông cao hơn một tầng, cũng bởi vậy, trong triều không ai lại đi đàm luận màn bức cung khiến bọn họ đến nay cũng rất mơ hồ ấy. Thậm chí rất nhiều người đều cho rằng thái thượng hoàng sau lần “trúng độc” đó thân thể không bằng lúc trước, vì để thái thượng hoàng an tâm tĩnh dưỡng, Ngũ Tử Ngang mới dùng phương thức như thế để đạt được mục đích phụ tá ấu đế, nếu không Ngũ Tử Ngang cũng sẽ không sai Lâm Giáp Tử làm phu tử của ấu đế, còn không sớm nhốt ấu đế lại.

Lại hạ vài chỉ lệnh, Ngũ Tử Ngang mệt mỏi xoa xoa ấn đường, ngồi xuống ngai vàng. Nạn lụt năm nay khiến y nhớ lại nạn tuyết nhiều năm trước. Khi đó, y còn xa tại Lương châu. Tần Ca vừa mới đăng cơ không bao lâu phải một mình đối mặt đại tai đó, phải tâm lực tiều tụy cỡ nào. Đại Đông bây giờ quốc khố tràn đầy, các triều thần một lòng vì nước, y cũng còn cảm thấy mệt mỏi không chịu nổi, người nọ lúc đó là trải qua thế nào.

“Nhiếp chính vương bệ hạ.” Có người ở bên ngoài nhẹ nhàng hô một tiếng, Ngũ Tử Ngang hoàn hồn: “Tiến vào.”

Một người xách hộp đựng thức ăn, vén rèm cửa lên, cúi đầu đi đến. Nhìn thấy người này, Ngũ Tử Ngang mở miệng: “Chư vị đại nhân đi xuống dùng bữa trước đi, lát nữa chúng ta sẽ tiếp tục thương nghị.”

Các đại thần còn ở trong phòng đối với tình hình này đều là hiểu rõ trong lòng, đã tới lúc nhiếp chính vương ăn cơm. Bọn họ cũng không ở lại lâu, lập tức rời đi. Bận rộn một ngày, mọi người cũng đều đói bụng.

Người đến đưa cơm là tiểu thái giám của Nhân Tâm đường, hắn cũng không nói nhiều, lấy ra từng mâm thức ăn bày trên bàn, sau đó liền lui xuống. Ngũ Tử Ngang lên giường đất, ngồi xếp bằng, cầm bát đũa lên ăn. Mặc dù y ngay trong cung, nhưng gần đây bận đến mức ngay cả thời gian về Nhân Tâm đường ăn cơm với Tần Ca, nhi tử cũng không có. Tần Ca đau lòng Ngũ Tử Ngang, mỗi ngày đều phái người đúng giờ đưa thức ăn tới cho Ngũ Tử Ngang. Mỗi lúc này, mệt mỏi của Ngũ Tử Ngang sẽ trong nháy mắt ít đi nhiều. Có sự ủng hộ và quan tâm của người yêu, còn có cái gì không chịu được chứ. Nghĩ như vậy, Ngũ Tử Ngang ăn từng ngụm từng ngụm, nắm chắc thời gian.

Trong Nhân Tâm đường, Tần Ca đứng bên cửa sổ nhìn theo nước mưa từ trên trời rơi xuống không dứt, mày nhíu chặt. Mặc dù hắn sớm đã mặc kệ triều chính, nhưng hắn dù sao cũng là thái thượng hoàng, là vương giả chân chính của đại Đông này, lại há có thể không lo lắng. Ngũ Tử Ngang ở trên triều đình cùng các triều thần thương nghị chuyện cứu tế, buổi tối Tần Ca thì nằm trong lòng Ngũ Tử Ngang bày mưu tính kế cho y. Ngũ Tử Ngang đau lòng Tần Ca, Tần Ca lại sao không đau lòng Ngũ Tử Ngang. Từ khi sau khi phát sinh lũ lụt Ngũ Tử Ngang mỗi ngày bận đến nhiều nhất chỉ có thể ngủ hai canh giờ, Tần Ca rất đau lòng, cũng rất lo lắng cho thân thể Ngũ Tử Ngang.

Phái người đưa bữa tối cho Ngũ Tử Ngang, bữa tối của Tần Ca lại là một chiếc đũa cũng không động đậy. Có người xốc màn trúc trên cửa lên đi đến, Tần Ca nghe thấy tiếng vang, xoay người.

“Hoàng đế ca ca.” Người tới là Hà Hoan.

Thần sắc Tần Ca hoãn lại, đi về phía bàn ăn, cũng hỏi: “Dùng bữa chưa?”

“Chưa. Ta biết đêm nay Ngũ đại ca không trở lại dùng bữa, ta liền tới đây dùng bữa cùng hoàng đế ca ca.” Liếc mắt nhìn bữa tối chưa đụng tới, Hà Hoan đi tới bên cạnh bàn sờ sờ khay, có chút lạnh, hắn lập tức gọi người tiến vào lấy thức ăn ra một lần nữa hâm nóng. Nhìn đệ đệ hiểu chuyện không ít, trong lòng Tần Ca vô cùng vui mừng.

Cơm nước rất nhanh hâm nóng xong, Tần Ca và Hà Hoan ngồi bên cạnh bàn chậm rãi ăn. Hà Hoan có tẩm cung của chính mình, đại đa số thời gian hắn đều ở trong tẩm cung dùng bữa với Diêm Hoán, nhưng cũng sẽ tới dùng bữa cùng Tần Ca. Tần Ca thủy chung cảm thấy Diêm Hoán không xứng với đệ đệ mình, hơn nữa thân phận Diêm Hoán vẫn luôn là người hầu bên cạnh Hà Hoan, cho nên lúc Hà Hoan cùng hoàng đế ca ca ăn cơm cũng không thể mang theo Diêm Hoán. Mặc dù không thích Diêm Hoán, nhưng Tần Ca thủy chung vẫn thương yêu đệ đệ, Hà Hoan thích, hắn cũng là miễn cưỡng chấp nhận.

Khi nhi tử còn nhỏ, Tần Ca chính là giao nó cho bọn Diêm Nhật chăm sóc, bây giờ nhi tử trưởng thành, Tần Ca cũng càng không thích nhi tử dính hắn. Cho nên mặc dù nhi tử vẫn ở cùng một chỗ với bọn họ, nhưng lúc ăn cơm lại là ai ăn người nấy, Ngũ Tử Ngang sẽ cách hai ngày gọi nhi tử đến bồi dưỡng một chút tình cảm phụ tử.

Gắp một đũa đồ ăn cho hoàng đế ca ca, Hà Hoan trấn an nói: “Hoàng đế ca ca, chuyên lũ lụt gấp cũng gấp không được, người cũng đừng quá lo lắng. Ta gửi một phong thư gấp cho biểu ca, bảo biểu ca đưa một ít lương thực thảo dược tới vùng bị nạn.”

Tần Ca mỉm cười, cũng một miếng cho đệ đệ: “Ngươi có lòng.”

Hà Hoan nghiêm túc nói: “Hoàng đế ca ca, ta ngốc, cũng không giúp được người và Ngũ đại ca cái gì. Thời gian này Ngũ đại ca không thể cùng người ăn cơm, ta mỗi ngày đến cùng người.”

Nụ cười của Tần Ca sâu thêm: “Được. Nhưng mà đừng luôn nói mình ngốc, đệ đệ của Tần Ca ta sao có thể ngốc? Ngươi chỉ là không am hiểu chuyện trên triều đình mà thôi.”

Mặc dù biết hoàng huynh nói là lời trấn an mình, Hà Hoan vẫn mừng rỡ không thôi. Đệ đệ hiểu chuyện như vậy, tâm tình Tần Ca thoải mái không ít. Đúng vậy, chuyện tất nhiên, hắn gấp cũng gấp không được. Tạm thời vứt bỏ những chuyện phiền lòng này, Tần Ca và đệ đệ vừa trò chuyện vừa ăn. Tiếp tục đọc “Trầm nịch – Phiên ngoại 2 – Chương 1”

Trầm nịch – Phiên ngoại 1 – Chương 8

Trầm nịch – Phiên ngoại

Đệ nhất chương

Mưa to ở kinh thành đã hạ hơn nửa tháng, mang đến từng đợt mát mẻ cho ngày nóng vốn hẳn là rất noi bức. Nhưng đối với quan viên và bách tính đại Đông triều mà nói, bọn họ lại hi vọng trận mưa này mau mau ngừng. Nước mưa quá nhiều, nước sông ắt sẽ tràn lan, trận mưa chẳng biết lúc nào mới có thể ngừng này khiến năm quận huyện nam bộ đại Đông đều chịu nạn lụt mức độ khác nhau. Các trọng thần triều đình đã liên tục bảy tám ngày không về được phủ, nội các càng bận rộn dị thường, ánh nến tại Tây Noãn các trắng đêm không tắt, thỉnh thoảng có đại thần cầm tấu chương vừa mới thu được đi vào bẩm tấu, cũng thỉnh thoảng có đại thần cầm ý chỉ mới đi xuống truyền. Bầu không khí trong hoàng cung căng thẳng mà nghiêm túc.

Lúc ấy là tháng bảy năm Quảng Phong thứ tám, nhiếp chính vương Ngũ Tử Ngang nắm triều chính đã tám năm ở Tây Noãn các cùng mấy vị đại thần thương thảo chuyện nạn lụt. Ngũ Tử Ngang đoạt quyền tới nay, đại Đông có thể nói là mưa thuận gió hòa, cho dù là có tai nạn, cũng là tiểu tai tiểu nạn. Đại tai kinh động triều dã giống như loại này vẫn là lần đầu tiên. Trong mắt nhiếp chính vương liên tục mấy tối cũng không ngủ thế nào tràn đầy tơ máu, râu cũng vì bận rộn mà có vẻ lôi thôi. Nhưng không ai sẽ đi quản râu của nhiếp chính vương, chỉ mong trận mưa này mau mau kết thúc.

Tám năm nay, nhiếp chính vương đã nghiễm nhiên trở thành đế vương đại Đông. Y cần chính yêu dân, mặc dù có chút nhỏ mọn, nhưng đều không ảnh hưởng toàn cục. Có thể nói, nhiếp chính vương không chỉ không có hủy diệt sự phồn thịnh của đại Đông, trái lại khiến danh vọng đại Đông cao hơn một tầng, cũng bởi vậy, trong triều không ai lại đi đàm luận màn bức cung khiến bọn họ đến nay cũng rất mơ hồ ấy. Thậm chí rất nhiều người đều cho rằng thái thượng hoàng sau lần “trúng độc” đó thân thể không bằng lúc trước, vì để thái thượng hoàng an tâm tĩnh dưỡng, Ngũ Tử Ngang mới dùng phương thức như thế để đạt được mục đích phụ tá ấu đế, nếu không Ngũ Tử Ngang cũng sẽ không sai Lâm Giáp Tử làm phu tử của ấu đế, còn không sớm nhốt ấu đế lại.

Lại hạ vài chỉ lệnh, Ngũ Tử Ngang mệt mỏi xoa xoa ấn đường, ngồi xuống ngai vàng. Nạn lụt năm nay khiến y nhớ lại nạn tuyết nhiều năm trước. Khi đó, y còn xa tại Lương châu. Tần Ca vừa mới đăng cơ không bao lâu phải một mình đối mặt đại tai đó, phải tâm lực tiều tụy cỡ nào. Đại Đông bây giờ quốc khố tràn đầy, các triều thần một lòng vì nước, y cũng còn cảm thấy mệt mỏi không chịu nổi, người nọ lúc đó là trải qua thế nào.

“Nhiếp chính vương bệ hạ.” Có người ở bên ngoài nhẹ nhàng hô một tiếng, Ngũ Tử Ngang hoàn hồn: “Tiến vào.”

Một người xách hộp đựng thức ăn, vén rèm cửa lên, cúi đầu đi đến. Nhìn thấy người này, Ngũ Tử Ngang mở miệng: “Chư vị đại nhân đi xuống dùng bữa trước đi, lát nữa chúng ta sẽ tiếp tục thương nghị.”

Các đại thần còn ở trong phòng đối với tình hình này đều là hiểu rõ trong lòng, đã tới lúc nhiếp chính vương ăn cơm. Bọn họ cũng không ở lại lâu, lập tức rời đi. Bận rộn một ngày, mọi người cũng đều đói bụng.

Người đến đưa cơm là tiểu thái giám của Nhân Tâm đường, hắn cũng không nói nhiều, lấy ra từng mâm thức ăn bày trên bàn, sau đó liền lui xuống. Ngũ Tử Ngang lên giường đất, ngồi xếp bằng, cầm bát đũa lên ăn. Mặc dù y ngay trong cung, nhưng gần đây bận đến mức ngay cả thời gian về Nhân Tâm đường ăn cơm với Tần Ca, nhi tử cũng không có. Tần Ca đau lòng Ngũ Tử Ngang, mỗi ngày đều phái người đúng giờ đưa thức ăn tới cho Ngũ Tử Ngang. Mỗi lúc này, mệt mỏi của Ngũ Tử Ngang sẽ trong nháy mắt ít đi nhiều. Có sự ủng hộ và quan tâm của người yêu, còn có cái gì không chịu được chứ. Nghĩ như vậy, Ngũ Tử Ngang ăn từng ngụm từng ngụm, nắm chắc thời gian.

Trong Nhân Tâm đường, Tần Ca đứng bên cửa sổ nhìn theo nước mưa từ trên trời rơi xuống không dứt, mày nhíu chặt. Mặc dù hắn sớm đã mặc kệ triều chính, nhưng hắn dù sao cũng là thái thượng hoàng, là vương giả chân chính của đại Đông này, lại há có thể không lo lắng. Ngũ Tử Ngang ở trên triều đình cùng các triều thần thương nghị chuyện cứu tế, buổi tối Tần Ca thì nằm trong lòng Ngũ Tử Ngang bày mưu tính kế cho y. Ngũ Tử Ngang đau lòng Tần Ca, Tần Ca lại sao không đau lòng Ngũ Tử Ngang. Từ khi sau khi phát sinh lũ lụt Ngũ Tử Ngang mỗi ngày bận đến nhiều nhất chỉ có thể ngủ hai canh giờ, Tần Ca rất đau lòng, cũng rất lo lắng cho thân thể Ngũ Tử Ngang.

Phái người đưa bữa tối cho Ngũ Tử Ngang, bữa tối của Tần Ca lại là một chiếc đũa cũng không động đậy. Có người xốc màn trúc trên cửa lên đi đến, Tần Ca nghe thấy tiếng vang, xoay người.

“Hoàng đế ca ca.” Người tới là Hà Hoan.

Thần sắc Tần Ca hoãn lại, đi về phía bàn ăn, cũng hỏi: “Dùng bữa chưa?”

“Chưa. Ta biết đêm nay Ngũ đại ca không trở lại dùng bữa, ta liền tới đây dùng bữa cùng hoàng đế ca ca.” Liếc mắt nhìn bữa tối chưa đụng tới, Hà Hoan đi tới bên cạnh bàn sờ sờ khay, có chút lạnh, hắn lập tức gọi người tiến vào lấy thức ăn ra một lần nữa hâm nóng. Nhìn đệ đệ hiểu chuyện không ít, trong lòng Tần Ca vô cùng vui mừng.

Cơm nước rất nhanh hâm nóng xong, Tần Ca và Hà Hoan ngồi bên cạnh bàn chậm rãi ăn. Hà Hoan có tẩm cung của chính mình, đại đa số thời gian hắn đều ở trong tẩm cung dùng bữa với Diêm Hoán, nhưng cũng sẽ tới dùng bữa cùng Tần Ca. Tần Ca thủy chung cảm thấy Diêm Hoán không xứng với đệ đệ mình, hơn nữa thân phận Diêm Hoán vẫn luôn là người hầu bên cạnh Hà Hoan, cho nên lúc Hà Hoan cùng hoàng đế ca ca ăn cơm cũng không thể mang theo Diêm Hoán. Mặc dù không thích Diêm Hoán, nhưng Tần Ca thủy chung vẫn thương yêu đệ đệ, Hà Hoan thích, hắn cũng là miễn cưỡng chấp nhận.

Khi nhi tử còn nhỏ, Tần Ca chính là giao nó cho bọn Diêm Nhật chăm sóc, bây giờ nhi tử trưởng thành, Tần Ca cũng càng không thích nhi tử dính hắn. Cho nên mặc dù nhi tử vẫn ở cùng một chỗ với bọn họ, nhưng lúc ăn cơm lại là ai ăn người nấy, Ngũ Tử Ngang sẽ cách hai ngày gọi nhi tử đến bồi dưỡng một chút tình cảm phụ tử.

Gắp một đũa đồ ăn cho hoàng đế ca ca, Hà Hoan trấn an nói: “Hoàng đế ca ca, chuyên lũ lụt gấp cũng gấp không được, người cũng đừng quá lo lắng. Ta gửi một phong thư gấp cho biểu ca, bảo biểu ca đưa một ít lương thực thảo dược tới vùng bị nạn.”

Tần Ca mỉm cười, cũng một miếng cho đệ đệ: “Ngươi có lòng.”

Hà Hoan nghiêm túc nói: “Hoàng đế ca ca, ta ngốc, cũng không giúp được người và Ngũ đại ca cái gì. Thời gian này Ngũ đại ca không thể cùng người ăn cơm, ta mỗi ngày đến cùng người.”

Nụ cười của Tần Ca sâu thêm: “Được. Nhưng mà đừng luôn nói mình ngốc, đệ đệ của Tần Ca ta sao có thể ngốc? Ngươi chỉ là không am hiểu chuyện trên triều đình mà thôi.”

Mặc dù biết hoàng huynh nói là lời trấn an mình, Hà Hoan vẫn mừng rỡ không thôi. Đệ đệ hiểu chuyện như vậy, tâm tình Tần Ca thoải mái không ít. Đúng vậy, chuyện tất nhiên, hắn gấp cũng gấp không được. Tạm thời vứt bỏ những chuyện phiền lòng này, Tần Ca và đệ đệ vừa trò chuyện vừa ăn. Tiếp tục đọc “Trầm nịch – Phiên ngoại 1 – Chương 8”

Thần phục – Chương 54

Thần phục

  • Tác giả: Yến Tử Hồi Thì
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Chương 54 – Cháu gái không được ưa thích

Triển Tiểu Liên nghe nói An Lý Mộc tết phải trực ban, đêm ba mươi tết không thể về nhà, cũng sắp đau lòng muốn chết, “Anh Đầu Gỗ, vậy em không phải là cả năm cũng không thấy được anh?”

An Lý Mộc chỉ có thể dỗ cô: “Cho dù về nhà, có bố mẹ em nhìn, chúng mình cũng không thấy được mà, không sao cả, qua tết nháy mắt em sẽ đi học, đến lúc đó chúng mình không phải lại gặp được? Lại nói, tết em còn phải về quê chúc tết gì gì đó, cũng không có thời gian nghĩ cái khác có phải không?”

Triển Tiểu Liên hừ một tiếng: “Ai muốn đi chúc tết chứ? Ông bà nội em cũng không biết làm sao, nhìn thấy em là hận không thể đem thứ đáng giá trên người em cho cháu trai bà, giống như cháu trai bà là người, em chính là xin cơm. Em ghét ông bà nội em, ghét cả nhà bọn họ.”

Có không tốt đó cũng là người nhà Triển Tiểu Liên, An Lý Mộc chắc chắn không thể nói xấu ông bà nội người ta, chỉ có thể an ủi: “Người già đều như vậy, ông bà nội anh cũng không thích mấy người chị nhà bác anh, trọng nam khinh nữ mà, đây không phải lỗi của em, là bọn họ không phát hiện điểm tốt của em.”

Triển Tiểu Liên hừ mấy lần, cuối cùng nói: “Em năm nay kiên quyết không đi nhà bà nội em, em cảm thấy bố em mỗi lần đều là tìm giận, cố tình ông còn luôn luôn bắt em đi, muốn đi thì ông đi mà đi, dù sao em với mẹ em không đi.”

An Lý Mộc chỉ cười, việc này anh chỉ nghe thôi, bằng không anh có thể làm gì chứ?

Triển Tiểu Liên nói không đi thì không đi, nhưng đến giờ bố cô vẫn muốn mang theo cô và mẹ cô về quê ăn tết.

Bố Triển Tiểu Liên cũng không muốn vợ con đi qua bị khinh bỉ, nhưng tết không về quê thăm ông bà chắc chắn không được, nếu không người ta chắc chắn mắng bố cô bất hiếu mà, xã hội này chính là như vậy, người già có tốt không có đáng giá được tôn kính hay không người ta không quan tâm, người dưới không hiếu thuận người ta sẽ bắt đầu mắng, dù sao trái ngược với người dưới, người già là nhóm yếu thế, con người chung quy vẫn là động vật đồng cảm kẻ yếu.

Triển Tiểu Liên sớm đã rút ra kinh nghiệm mấy năm trước để thứ đáng giá trên người mình trong nhà. Nhà Triển Tiểu Liên có một cái két sắt rất hiếm có, đặt ở phía sau tủ quần áo phòng bố cô, cái này nhà người bình thường rất ít thấy, không chừng còn có người không biết két sắt là dùng làm cái gì đâu, Triển Tiểu Liên vẫn là trong lúc vô tình một lần nhìn thấy bố cô kéo ngăn tủ tìm đồ mới phát hiện, sau khi bị Triển Tiểu Liên phát hiện bố cô cũng không nói gì, Triển Tiểu Liên ngồi bên cạnh xem: “Bố, thứ này bao nhiêu tiền vậy? Nhà chúng ta lại không có nhiều tiền như vậy.”

Bố Triển Tiểu Liên lúc đó đưa tay sờ sờ đầu cô: “Để mấy thứ chứng minh thư sổ hộ khẩu của người nhà mình gì gì đó, những thứ này đều là đồ quan trọng, nếu không đánh mất thì phiền toái?”

Triển Tiểu Liên bĩu môi, cô không biết mấy thứ kia nhà người khác để chỗ nào, nhưng mà nhà bọn họ coi làm bảo bối. Cổ Triển Tiểu Liên quanh năm suốt tháng đeo miếng ngọc, bố cô nói là bùa hộ mệnh, Triển Tiểu Liên hồi bé thì không muốn đeo, ngại vướng víu, kết quả bố cô cứ bắt cô đeo, lần này về nhà bà nội, Triển Tiểu Liên nghĩ tới cái vòng ngày trước, cô cũng muốn lấy xuống, kết quả bố cô không cho, “Thứ này có linh tính, con bỗng nhiên không đeo, nó còn tưởng rằng con không cần nó, lần sau lại mang cũng không linh nghiệm.”

Mắt Triển Tiểu Liên trợn trắng, cô từ trước đến giờ chưa từng cảm thấy cô linh nghiệm, nếu không sao lại không ngăn được cầm thú Yến? Tiếp tục đọc “Thần phục – Chương 54”

Thần phục – Chương 53

Thần phục

  • Tác giả: Yến Tử Hồi Thì
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Chương 53 – Cái chuyện yêu đương

Triển Tiểu Liên buổi tối cuối tuần quay về Bãi Yến, An Lý Mộc cả buổi chiều đều chờ ở bến xe, đợi mấy giờ, cuối cùng nhìn thấy Triển Tiểu Liên xách một túi bánh bích quy và hoa quả chậm rì rì xuống xe.

An Lý Mộc vội vàng đón: “Tiểu Liên!”

Vừa thấy An Lý Mộc, tất cả tâm tình xấu của Triển Tiểu Liên mất ráo, chạy chậm hai bước qua, nhảy thẳng lên người An Lý Mộc, ôm đầu anh dùng sức hôn một cái trên miệng anh: “Anh Đầu Gỗ! Em còn định đi tìm anh đấy, không ngờ anh tới đón em, em nhớ anh lắm.”

Động tác này của cô bé rất bốc lửa, người xung quanh đều nhìn qua, An Lý Mộc lúc ấy đỏ mặt, nhưng nói như thế nào Triển Tiểu Liên cũng không nghe mà, bốn móng cùng sử dụng ôm chặt vào người anh không chịu xuống, An Lý Mộc không có biện pháp đành phải vội vàng ôm cô đi về phía ít người.

Triển Tiểu Liên chính là cố ý, nhìn bộ dáng anh Đầu Gỗ đỏ bừng mặt cười khà khà, An Lý Mộc chẳng có cách nào, nâng cái mông mũm mĩm của cô không dám buông tay, bị nhìn nhiều không chịu nổi mới giả vờ tức giận nói: “Tiểu Liên em còn náo loạn nữa anh sẽ tức giận.”

Triển Tiểu Liên lè lưỡi đi xuống, lại chủ động kéo tay An Lý Mộc, muốn hất cũng hất không được.

Triển Tiểu Liên đến ký túc xá của An Lý Mộc, muốn lấy ra phân nửa thứ dì út cho cô chia cho An Lý Mộc, An Lý Mộc cũng không phải con gái, sao muốn cái này, anh còn định đi mua một ít đồ ăn cho cô đấy, anh bây giờ là đi làm cầm tiền lương, Tiểu Liên chỉ là học sinh, hơn nữa, bạn trai mua đồ cho bạn gái cũng là chuyện hiển nhiên.

Triển Tiểu Liên cùng An Lý Mộc thân thiết trong ký túc xá anh, An Lý Mộc hỏi cô tối thứ sáu là mấy giờ đến nhà dì út, dọc đường có thuận lợi hay không, Triển Tiểu Liên vung tay lên, “Em có thể có chuyện gì chứ? Sớm đã đến rồi, em còn lo cho anh đấy. Đúng rồi anh Đầu Gỗ anh mấy giờ về? Bây giờ liên lạc anh không tiện, có chuyện gì cũng không thể nhanh chóng liên lạc với anh.”

An Lý Mộc sờ sờ đầu cô: “Yên tâm Tiểu Liên, chờ anh gom đủ tiền, anh đi mua hai cái di động, đến lúc đó chúng mình mỗi người một cái, liên lạc sẽ dễ dàng.”

Triển Tiểu Liên vừa nghe, hào hứng: “Thật sự? Em cũng có?”

An Lý Mộc cười hớn hở nói, “Đương nhiên là có, nếu không chúng mình vẫn không có cách nào liên lạc có phải hay không? Chờ chúng mình có điện thoại di động, em gặp phải chuyện gì thì gọi điện thoại cho anh, anh sẽ qua giúp em.”

Bây giờ ở di động còn là một vật quý hiếm, Triển Tiểu Liên cũng chỉ mới nhìn thấy cầm thú Yến từng dùng, người xung quanh cô phần lớn là học sinh, căn bản không có người dùng được. Triển Tiểu Liên nhất thời tâm tình đều tựa như muốn bay, cảm thấy rất hạnh phúc, đương nhiên, cô hạnh phúc không phải đơn thuần bởi vì di động, mà là vì An Lý Mộc cái gì cũng nghĩ cho cô.

Triển Tiểu Liên sau khi về trường đều cười, An Lý Mộc không biết nói gì nhìn cô cười khà khà vào cửa lớn của trường, trong lòng vẫn thở dài, Tiểu Liên cả ngày rốt cuộc suy nghĩ cái gì? Anh thực sự không nắm được tâm tư cô chút nào. Tiếp tục đọc “Thần phục – Chương 53”

Trầm nịch – Phiên ngoại 1 – Chương 7

Trầm nịch – Phiên ngoại

Đệ thất chương

Đi một chút lại dừng, nghỉ ngơi vui đùa, lộ trình vốn tối đa ba ngày chính là bị Ngũ Tử Ngang đi sáu ngày mới đến huyện Thiên Ngự. Trong con mắt nhìn trừng trừng của mọi người, Ngũ Tử Ngang để Tần Ca đặt lên tay y vào hành cung, cũng trực tiếp yêu cầu y muốn ở cùng tẩm cung với thái hoàng. Hai người trước mặt các thần tử cơ hồ không có cử chỉ vô cùng thân thiết gì, huống chi dọc theo đường đi Tần Ca vẫn là bộ dáng đế vương nghiêm túc lạnh lùng ấy, cho nên các triều thần thế nào cũng không dám suy nghĩ theo hướng đó, vì vậy đối với chuyện nhiếp chính vương bệ hạ muốn ở cùng một tẩm cung với thái thượng hoàng bọn họ cũng không dám suy nghĩ nhiều, chỉ nghĩ nhiếp chính vương có phải không yên lòng thái thượng hoàng ở “một mình” hay không, đương nhiên, lời này là dễ nghe, khó nghe chính là nhiếp chính vương bệ hạ muốn thời khắc giám thị thái thượng hoàng.

Cùng Tần Ca thoải mái ngâm nước trong bể tắm tại hành cung. Ngũ Tử Ngang ở trong phòng hai tay ôm Tần Ca rất hạnh phúc, chỉ thiếu nước lăn lộn trên mặt đất. Lần hành trình này y không biết ảo tưởng bao nhiêu lần, cũng bởi vậy y bây giờ vô cùng vui mừng, vô cùng kích động, đương nhiên cũng vô cùng hưng phấn. Nếu không phải tế trời là việc lớn, y không thể không lăn lộn mấy ngày trên giường trong hành cung. Tiếp tục đọc “Trầm nịch – Phiên ngoại 1 – Chương 7”