Ma đầu – Quyển hạ – Phiên ngoại

Ma đầu

  • Tác giả: Vân Quá Thị Phi
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Phiên ngoại – Lạc Thịnh Nghĩa và Mạnh Khanh

Lần đầu tiên Lạc Thịnh Nghĩa và Mạnh Khanh gặp mặt là lúc Vân Thiên cốc loạn nhất. Vân Thiên cốc đổi chủ, mấy sư huynh đệ đương nhiên không có đạo lý chịu chắp tay tặng vị trí cốc chủ cho người ngoài. Mạnh Khanh và Mạnh Hiểu hai người giúp đỡ Mạnh Trúc cướp đoạt vị trí cốc chủ, có điều sau đó cũng không thể sống yên ổn.

Mạnh Trúc không có đuổi tận giết tuyệt mấy sư huynh đệ kia, muốn lưu lại thì lưu lại, không muốn thì đuổi đi. Nhưng mà hậu hoạn không nhỏ.

Khi đó có người không cam lòng, thừa dịp Mạnh Trúc làm cốc chủ không bao nhiêu lâu, dẫn người phản loạn. Mạnh Khanh nhất thời sơ suất, trên đường về Vân Thiên cốc bị người chặn giết trúng mai phục, bị ép chỉ có thể tìm một chỗ trốn dưới chân núi. Sau đó phát tín hiệu, chờ Mạnh Hiểu dẫn người tới cứu hắn.

Lạc Thịnh Nghĩa lúc đó võ công còn chưa có tốt như bây giờ, một mình ra ngoài, thật ra cũng là ở nhà ngột ngạt chơi bời lêu lổng. Không ngờ ở một chỗ dưới chân núi lại tự dưng gặp được một nhóm người, thấy y không hỏi xanh đỏ đen trắng nhấc đao liền chém.

Thật ra cũng là Lạc Thịnh Nghĩa xui xẻo, những người đó đương nhiên là tới giết Mạnh Khanh, nhưng mà tưởng lầm là cứu binh Mạnh Khanh dẫn đến.

Mạnh Khanh thấy vốn muốn nhân cơ hội trốn, thầm nghĩ nhất định là những người đó nhận lầm người. Nhưng mà con ngươi vừa xoay, người nọ bị sáu đệ tử Vân Thiên cốc vây quanh, xem ra chỉ có thể chống được nhất thời. Lát nữa y thua, những người đó tất nhiên còn có thể đuổi theo.

Nghĩ tới đây thoắt bật người, roi dài “bộp” cuốn qua, đánh một người bay ra ngoài. Mặc dù trên người Mạnh Khanh có vết thương, nhưng hắn cùng với Lạc Thịnh Nghĩa hai người đối phó mấy người này vẫn còn dư dả.

Lạc Thịnh Nghĩa chỉ cho là Mạnh Khanh đi ngang qua cứu y, trong lòng cảm kích, nhìn hắn bị thương vội vàng dẫn hắn đến trấn phía trước tìm đại phu.

Mạnh Khanh mặc dù là người không dễ ở chung, cư xử với người không quen biết cũng khá lãnh đạm, bình thường cũng không nói lời nào. Nhưng Lạc Thịnh Nghĩa lại không để bụng, nghĩ đối phương cứu mạng mình, cảm kích còn không kịp.

Vết thương của Mạnh Khanh không nhẹ, đến khách điếm tự mình băng bó. Trong lòng Lạc Thịnh Nghĩa áy náy, y sao ngờ được ấy căn bản không phải vết thương khi cứu y. Cho nên vẫn ở cùng Mạnh Khanh, tính chờ vết thương của hắn khỏi sẽ rời đi, dù sao y là ra ngoài du lịch, chưa có mục tiêu xác định.

Trong lòng Mạnh Khanh buồn cười, nhưng cũng không nói toạc, y bây giờ một thân một mình quả thực có chút nguy hiểm. Hơn nữa hắn hoàn toàn không ngờ, Lạc Thịnh Nghĩa này lại là nhị trang chủ danh kiếm Lạc gia, hắn không nén nổi cười nhạo.

Không biết có phải trên Vân Thiên cốc có biến động hay không, Mạnh Hiểu vẫn chưa tới, Mạnh Khanh có chút lo lắng, mặc dù thương thế chưa khỏi, nhưng vẫn phải nhanh nhất có thể chạy về Vân Thiên cốc xem thế nào.

Lạc Thịnh Nghĩa thấy hắn muốn đi, một lòng muốn đi cùng hắn, nói là vạn nhất trên đường hắn đi gặp phải kẻ thù thì không xong.

Mạnh Khanh không nói gì, chỉ ngầm đồng ý. Nếu như người này biết mình là người Vân Thiên cốc chắc chắn không có hòa nhã như bây giờ. Nhưng mà đoạn đường này đi nhất định có không ít người chờ chặn giết hắn, có Lạc Thịnh Nghĩa cùng cũng không thể tốt hơn.

Hai người một đường đi về phía Vân Thiên cốc, Lạc Thịnh Nghĩa cũng không hỏi hắn rốt cuộc muốn đi đâu, Mạnh Khanh đương nhiên cũng không nói. Dọc theo con đường này người muốn giết hắn cũng không ít, nhưng đều không thực hiện được.

Đợi tới cửa lớn Vân Thiên cốc Mạnh Khanh không khỏi buồn cười, Lạc Thịnh Nghĩa kia quả thực chính là mắt đần độn, trong lúc nhất thời không có hoàn hồn, trong mắt vừa kinh ngạc vừa chán ghét nhìn chằm chằm hắn.

Mạnh Khanh cười lạnh một tiếng, thấy y xoay người muốn đi, roi dài cuốn lại, cuộn về phía đầu y. Lạc Thịnh Nghĩa lúc đó cũng là uất ức lẫn lộn, trong lòng không đề phòng, tiện tay liền chặn lại. Nhưng nghe “bộp” một tiếng, nội tức trong đan điền không biết làm sao tiết ra, thế nào cũng không thể tụ tập, thân thể cũng không dùng được khí lực.

Trên roi của Mạnh Khanh kia đương nhiên là phủ độc, trên người hắn có vết thương, đánh không lại Lạc Thịnh Nghĩa, thế nhưng khiến y lưu lại vẫn còn dư dả, dù sao hắn am hiểu nhất chính là dùng độc.

Lạc Thịnh Nghĩa là danh môn chính phái, mưa dầm thấm đất từ nhỏ đã nghe nói ma đầu Vân Thiên cốc thế nào thế nào, từ trong đáy lòng không có thiện cảm. Y biết được Mạnh Khanh là người Vân Thiên cốc nhất thời vừa tức vừa giận, trong lòng không thích chuyện đối phương vẫn không chịu nói với mình. Thế nhưng cơn tức qua đi lại cảm giác mình đuối lý, chung quy vẫn là đối phương cứu mạng y, y lại có thái độ như vậy. Tiếp tục đọc “Ma đầu – Quyển hạ – Phiên ngoại”

Thần phục – Chương 52

Thần phục

  • Tác giả: Yến Tử Hồi Thì
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Chương 52 – Yến Hồi

Yến Hồi quấn cái khăn tắm ngang hông, vừa lau tóc vừa đi ra, Đồng nhi cầm hòm thuốc chờ bên ngoài, vừa thấy Yến Hồi đi ra liền nghênh đón, nhận lấy khăn tắm trong tay hắn, sau khi Yến Hồi ngồi xuống vươn tay giúp hắn lau tóc: “Gia, Lôi Chấn nói ngài chảy máu, để em xem thử…”

Yến Hồi không chút để ý đưa tay lau mặt: “Chảy máu cái gì? Một con mèo hoang cào.”

Đồng nhi đặc biệt nhìn nhiều hai lần, vết thương ấy đối với người khác mà nói quả thực không đáng giá nhắc tới, nhưng mà đối với Yến Hồi mà nói, lại là vết thương nặng cực kỳ, không phải chỉ vết thương, mà là chỉ tính nghiêm trọng của sự kiện. Phải biết rằng, người có bản lĩnh tới gần Yến Hồi còn có thể bình yên vô sự trên đời này không mấy ai, càng đừng nói cào chảy máu.

Đồng nhi cầm nước khử trùng trong suốt khử trùng cho hắn, vừa bôi nước thuốc vừa dịu dàng nói: “Gia, vừa rồi Bãi Yến truyền đến tin tức, sáng ngày mai, ngài Lý và cô Mục đến Thanh Thành, ngài xem có cần đặc biệt sắp xếp thời gian không?”

Yến Hồi rất nhàn nhã hưởng thụ sự phục vụ của người đẹp, soi gương xem vết thương trên mặt, tùy ý xua tay, cơ thể tựa vào phía sau, cười tà nói: “Sắp xếp cái gì mà sắp xếp? Lý Tấn Dương không có việc thì không làm phiền, đấy là một con cáo giảo hoạt, thời gian ngày mai của gia đều để đối phó gã. Còn nữa, tất cả mọi người cảnh giới, đừng để gia biết ai sai sót, cáo già giỏi nhất bới móc, gia không muốn phá hủy cục diện hiện tại. Mặt khác, đi chuẩn bị một vài thứ con gái thích, nhóc ngốc nhà Lý Tấn Dương kia là một người có tâm hồn ăn uống, dỗ được con bé đó hữu dụng hơn dỗ Lý Tấn Dương.”

Đồng nhi nhẹ nhàng “dạ” một tiếng, “Vâng, gia yên tâm, em lập tức đi chuẩn bị.”

Lông mày Yến Hồi nhếch lên, vươn tay lôi kéo, Đồng nhi từ chỗ tựa lưng bị hắn kéo đến đằng trước, Đồng nhi uốn éo xoay người ngồi trong lòng Yến Hồi, nhìn tay hắn theo thắt lưng mình một đường sờ lên trên, mỉm cười lả lướt nhìn hắn, “Gia có gì dặn dò cứ việc mở miệng?”

Yến Hồi không đứng đắn bật hơi bên tai cô ta, duỗi tay sờ nút áo Đồng nhi: “Gia mở miệng cái gì? Cần mở miệng chính là Đồng nhi…”

Tiếng cười lẳng lơ của Đồng nhi lập tức vang lên tại phòng khách trống trải. Tiếp tục đọc “Thần phục – Chương 52”

Hắc dục – Convert

Tên gốc 黑欲
Tác giả Ái Tích Vũ Mao
Thể loại Ngôn tình, hiện đại, ngược, cấm luyến, NP, sắc

Tiếp tục đọc “Hắc dục – Convert”

Thần phục – Chương 51

Thần phục

  • Tác giả: Yến Tử Hồi Thì
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Chương 51 – Móng vuốt mèo bị nhớ

Yến Hồi nhìn móng tay trong lòng bàn tay bẩn thỉu cô nâng, lại ngẩng đầu nhìn Triển Tiểu Liên, sau đó quay đầu nhìn về phía Lôi Chấn cách gần nhất: “Gia vừa rồi nói là bảo cô ta cắt móng tay?”

Lôi Chấn lắc đầu: “Không có.” Dừng một chút, còn nói: “Nhưng mà gia cũng không nói gọt ngón tay.”

Triển Tiểu Liên lập tức nhìn Yến Hồi nói: “Gia, vậy không có chuyện gì, tôi đi trước.” Nói xong, Triển Tiểu Liên thả móng tay nâng trong tay dưới chân Yến Hồi, xoay người, nháy mắt chạy không bóng dáng giống như con thỏ chạy trối chết.

Yến Hồi quay đầu lại, chỉ vào mặt mình nói: “Gia đây là bị con nhóc béo kia cào không công?”

Lôi Chấn ngẩng đầu nhìn trời, trong lòng tặng câu cho Yến Hồi, đây không phải là kết quả gia tự chuốc lấy sao? Sau đó cúi đầu nhắc nhở: “Đúng rồi gia, ngài muốn khử trùng toàn thân không?”

Yến Hồi vừa nghe, không khỏi chấn động toàn thân, đưa tay cởi quần áo trên người ném xuống đất, trên mặt lộ ra biểu tình khắp người mình đều là vi khuẩn: “Xe đâu? Một đám còn thất thần làm gì? Muốn gia tự mình lái xe?”

Mọi người vừa nghe, a? Yến gia mãi sau mới nhớ phải khử trùng toàn thân, vừa rồi lúc bắt nạt nhóc béo hình như đã quên chính hắn là có bệnh ưa sạch, bây giờ mới nhớ ra, lập tức mọi người đều bận rộn, một chiếc xe dài lái qua đây, Lôi Chấn mở cửa xe, “Gia, xe đến rồi.”

Yến Hồi đặt mông ngồi xuống, cửa xe đóng lại, chiếc xe kia phát ra một trận rít gào, đi như tên bắn, tựa hồ đi chậm một giây, dường như vi khuẩn ấy sẽ xâm chiếm toàn thân.

Triển Tiểu Liên liều hơi sức bú sữa chạy đi, vừa tới trạm xe thì có chiếc xe buýt công cộng đi nhà dì út đã khởi hành, Triển Tiểu Liên đi theo phía sau xe rướn cổ kêu: “Bác tài, bác tài chờ một chút… Cháu cũng muốn lên xe!” Có lẽ là kết quả bùa bình an phù hộ cô, chiếc xe buýt ấy đi được hai bước thật đúng là ngừng lại, cửa xe vừa mở ra, Triển Tiểu Liên liền vội vàng leo lên, thở hổn hển cảm ơn: “Cảm, cảm ơn bác… bác tài… Mệt chết cháu rồi!”

Tìm vị trí ngồi xuống, Triển Tiểu Liên quay đầu nhìn dưới xe, không phát hiện có người đi theo, không khỏi thở phào nhẹ nhõm. Tiếp tục đọc “Thần phục – Chương 51”

Trầm nịch – Phiên ngoại 1 – Chương 6

Trầm nịch – Phiên ngoại

Đệ lục chương

Ngồi trên đùi Diêm Nhật, tiểu hoàng đế vỗ cánh tay Diêm Nhật, trong miệng kêu gào: “Không đủ không đủ, cơm cơm của Nhật Nhật.”

Diêm Nhật không rõ hoàng thượng đây là thế nào, cơm nước không phải đã đưa tới sao? Hai tay vỗ nhẹ hoàng thượng, Diêm Nhật lại dỗ: “Hoàng thượng, nô tài xúc cho ngài ăn, ngài không phải đói bụng sao?”

Tiểu hoàng đế Tần Gia Hựu liếc mắt nhìn chén nhỏ muỗng nhỏ cơm nhỏ của mình, dẩu miệng: “Cơm cơm của Nhật Nhật đâu?”

“Nô tài không đói.” Diêm Nhật lại xúc cho tiểu hoàng đế ăn cơm, tiểu hoàng đế nổi giận, đánh cánh tay Diêm Nhật: “Cơm cơm của Nhật Nhật đâu!” Sau đó bé khoa tay múa chân, “Cơm cơm của Nhật Nhật phải nhiều như vậy, cơm cơm của ta không đủ.”

“Hoàng thượng.” Không sợ hoàng thượng đánh mình, chỉ sợ tay hoàng thượng đau, Diêm Nhật nắm lấy bàn tay nhỏ của hoàng thượng, sốt ruột nói: “Hoàng thượng, nô tài không đói, nô tài đợi lát nữa mới ăn.”

“Cơm cơm của Nhật Nhật đâu!” Mắt tức giận trừng lên, tiểu hoàng đế Tần Gia Hựu tát một cái trên mặt Diêm Nhật. Diêm Nhật sửng sốt chốc lát, sau đó thả tiểu hoàng đế trên giường liền quỳ xuống: “Xin hoàng thượng trách phạt nô tài.”

Ánh mắt của tiểu hoàng đế chớp chớp, đột nhiên khóc: “Cơm cơm… Cơm cơm của Nhật Nhật…” Lần này làm Diêm Nhật sợ hết hồn, vội vàng ôm lấy hoàng đế vừa vỗ vừa dỗ: “Bệ hạ, bệ hạ ngài muốn nô tài làm như thế nào? Nô tài nghe bệ hạ hết. Bệ hạ, ngài đừng khóc, đều là nô tài không tốt, đều là nô tài không tốt.”

“Diêm Nhật, hoàng thượng làm sao vậy?” Ôn Quế hỏi bên ngoài, vén rèm cửa lên đi đến. Vừa nhìn thấy Ôn Quế, tiểu hoàng đế khóc càng tủi thân: “Cơm cơm… Cơm cơm của Nhật Nhật…”

Ôn Quế sửng sốt, Diêm Nhật thì gấp muốn chết, giơ tay lên liền cho mình một cái bạt tai, vậy mà, gã vừa đánh cái tát này, tiểu hoàng đế khóc càng tủi thân.

“Oa a…”

“Hoàng thượng!”

Ôn Quế sợ muốn chết, một bước xa xông lên ôm lấy tiểu hoàng đế vội vàng dỗ: “Hoàng thượng đừng khóc đừng khóc, ngài nói cho nô tài ngài muốn cái gì, đừng khóc đừng khóc, ‘phụ phụ’ sắp nghe thấy rồi.”

Tiểu hoàng đế sợ phụ phụ lập tức thu giọng, nhưng vẫn khóc, miệng nói: “Cơm cơm… Cơm cơm của Nhật Nhật… không đủ…”

Trong lòng Ôn Quế lộp bộp một tiếng, nhìn về phía bàn ăn. Liền thấy trên bàn cơm bày thức ăn của tiểu hoàng đế, trong óc thoáng qua cái gì, Ôn Quế lập tức nói với thị nữ đứng một bên: “Đi bưng cơm chiều của Diêm thống lĩnh qua đây.”

“Dạ.” Hai tên thị nữ vội vàng đi ra.

Tiểu hoàng đế vươn tay về phía Diêm Nhật, Diêm Nhật đứng lên ôm lấy bé. Hai tay tiểu hoàng đế che mặt Diêm Nhật đau lòng mà khóc. Vành mắt Diêm Nhật cũng đỏ, gã không thể thấy nhất chính là tiểu hoàng đế khóc. Khẽ đung đưa người trong lòng, một tay Diêm Nhật vỗ nhẹ: “Bệ hạ, đừng khóc, đừng khóc, đều là lỗi của nô tài, bệ hạ, đừng khóc.”

“Diêm Nhật, sáng nay Minh vương nói với hoàng thượng ngươi rất vất vả, mỗi ngày chăm sóc hoàng thượng đều không có thời gian ăn cơm, hoàng thượng vừa nghe liền muốn tìm ngươi, lúc đó ngươi vừa lúc đang ăn cơm. Ta nghĩ ý hoàng thượng là muốn ngươi cùng ăn với ngài ấy.” Ôn Quế nói ra suy đoán của mình. Tay Diêm Nhật vỗ nhẹ dừng lại, ngơ ngẩn đứng đó.

Ôn Quế vểnh tai nghe, hạ giọng rất nhanh nói: “Thái hoàng tỉnh rồi, nhưng ngàn vạn đừng để thái hoàng nghe thấy hoàng thượng khóc, ta phải đi qua, ngươi mau mau dỗ hoàng thượng cười.”

“Ừ.” Diêm Nhật không biết đang suy nghĩ gì, thanh âm thật thấp.

Ôn Quế không dám nán lại lâu hơn, vội vàng đi. Liếc mắt nhìn người còn đang khóc trong lòng, Diêm Nhật dè dặt, không xác định hỏi: “Hoàng thượng… Ngài, là muốn nô tài, cùng ngài, ăn cơm sao?”

“Cơm cơm, cơm cơm của Nhật Nhật… Không đủ…” Tiểu hoàng đế vẫn còn nức nở.

Trái tim Diêm Nhật bị cái gì hung hăng đập một cái, hai tay ôm chặt người trong lòng, chậm rãi quỳ xuống: “Nô tài… tạ, ơn hoàng thượng.”

“Nhật Nhật Nhật Nhật…” Tiểu hoàng đế tựa hồ không thích Diêm Nhật quỳ, dẩu miệng lên, thân thể nhỏ không ngừng uốn éo, Diêm Nhật vội vàng đứng lên. Lúc này thị nữ đi ra đã trở lại, bưng tới cơm trưa của Diêm Nhật. Tiểu hoàng đế vừa nhìn thấy cũng không khóc nữa, vỗ vào cánh tay Diêm Nhật, trong miệng kêu gào: “Cơm cơm cơm cơm, cơm cơm của Nhật Nhật.”

Diêm Nhật cúi đầu, không để cho người khác nhìn thấy chính mình thất lễ. Thị nữ đặt đồ ăn của Diêm Nhật xuống săn sóc mà rời đi. Ôm tiểu hoàng đế ngồi xuống bên cạnh bàn cơm, Diêm Nhật trước tiên xúc một thìa nhỏ đậu hủ đút tới bên miệng tiểu hoàng đế. Tiểu hoàng đế nhìn nhìn đồ ăn của Diêm Nhật, lại nhìn nhìn thìa nhỏ, ngậm miệng.

“Hoàng thượng, nô tài ăn cùng người, ngài nếm thử đậu hủ này, nô tài thấy ăn rất ngon.”

“Ưm… Không ngon…” Tiểu hoàng đế Tần Gia Hựu không thích ăn đậu hủ há mồm ăn, sau đó chỉ chỉ bát Diêm Nhật. Diêm Nhật gắp một miếng thịt bò kho đặt trong bát tiểu hoàng đế, làm nát, cho tiểu hoàng đế ăn. Tần Gia Hựu lần này không cần người dỗ, há mồm liền ăn, còn cười kêu: “Cơm cơm cơm cơm, Nhật Nhật cũng ăn cơm cơm.”

Trên khuôn mặt Diêm Nhật lại hiện ra nụ cười ngại ngùng, chỉ cảm thấy cho dù vì hoàng thượng chết như vậy cũng cam nguyện.

Tần Ca lười biếng nằm dựa trên giường, ăn nho Ôn Quế bưng tới. Tối hôm qua bị một thần tử lòng dạ hẹp hòi nào đó làm cả đêm, nửa người dưới của hắn bây giờ vẫn giống như không phải của mình. Nhổ ra hạt nho, Tần Ca lấy khăn lụa xoa xoa miệng, thản nhiên hỏi: “Hoàng thượng vừa rồi có phải náo loạn hay không?”

Da mặt Ôn Quế nhăn nhó, vội vàng trả lời: “Không, không có. Hoàng thượng thương cảm Diêm Nhật, bảo Diêm Nhật cùng nhau dùng bữa, chẳng qua là Diêm Nhật không hiểu ỵ́ hoàng thượng, hoàng thượng hơi sốt ruột, đã không có việc gì.”

“Ngươi xác định nó bây giờ hiểu được hai chữ ‘thương cảm’ này?” Tần Ca nhìn Ôn Quế, Ôn Quế cúi đầu, căng thẳng nói: “Tuổi tác hoàng thượng tuy nhỏ, nhưng cũng hiểu được.”

“A.” Tiếng cười này của Tần Ca chứa thâm ý, cầm lên một quả nho bỏ vào trong miệng, không nói cái gì nữa. Ôn Quế dè dặt liếc trộm thái hoàng, thấy thái hoàng cũng không không vui, hắn lặng lẽ thở hắt ra, chỉ sợ thái hoàng trách phạt hoàng thượng.

Thân thể khó chịu, Tần Ca cũng lười truy cứu nhi tử khóc hay không, náo loạn hay không. Hắn tin nhi tử cũng không dám náo loạn quá lợi hại, tối đa chính là đánh Diêm Nhật mấy cái xả xả giận. Nghĩ đến Diêm Nhật, Tần Ca không bất đắc dĩ giống như đám Khổng Tắc Huy. Nhi tử là hoàng thượng, bên cạnh cần người tuyệt đối chân thành giống như Diêm Nhật. Mà Diêm Nhật là một trong hai người lúc trước biết hắn điều trị như thế nào, cảm tình đối với nhi tử khó tránh khỏi sẽ bất đồng với người khác. Có Diêm Nhật toàn tâm toàn ý hầu hạ bên người, để nhi tử có thể thỉnh thoảng tùy thích mà cáu kỉnh cũng tốt. Mặc dù hắn rất nghiêm khắc với nhi tử, nhưng hắn cũng không hi vọng nhi tử của mình quá nhát gan, người làm hoàng thượng, đương nhiên phải có chút tính khí.

Không quan tâm nhi tử có quá dính Diêm Nhật hay không, Tần Ca bị một vị thần tử ép buộc cả đêm ngáp một cái, mệt mỏi mở miệng: “Quả nhân lại đi ngủ một lát, trừ nhiếp chính vương ra, bất luận kẻ nào cũng không được quấy nhiễu.”

“Dạ.” Ôn Quế tiến lên đỡ thái thượng hoàng, an lòng, xem ra thái hoàng sẽ không truy cứu chuyện hoàng thượng khóc.

Trong phòng tiểu hoàng đế, Tần Gia Hựu vui vẻ ngồi trong lòng Diêm Nhật khóe miệng dính cháo đặc, ăn rất chi là không vui. Cơm trong bát Diêm Nhật hết hơn phân nửa, đồ ăn của tiểu hoàng đế cũng ăn được bảy tám phần. Ăn no, tiểu hoàng đế lắc lắc đầu cự tuyệt lại ăn cháo đặc Diêm Nhật đút, vỗ vỗ bụng: “Ăn no, bụng căng căng.” Sau đó duỗi duỗi chân, muốn xuống.

Diêm Nhật buông tiểu hoàng đế xuống, liền muốn đứng dậy, tiểu hoàng đế dẩu miệng chỉ chỉ còn lại trên bàn cơm: “Ăn hết.”

Diêm Nhật lại ngại ngùng cười: “Nô tài tạ ơn bệ hạ.”

Ợ no nê, tiểu hoàng đế Tần Gia Hựu khom lưng nhặt lên cái trống bỏi nhỏ của mình, chơi tiếp. Mắt Diêm Nhật không rời tiểu hoàng đế, rất nhanh và cơm vào miệng, chỉ cảm thấy bữa cơm này là lần ngon nhất ngon nhất mà gã từng ăn. Tiếp tục đọc “Trầm nịch – Phiên ngoại 1 – Chương 6”