Advertisements
Bỏ qua nội dung
08/07/2016 / ~ Yappa ~

Trầm nịch – Phiên ngoại 1 – Chương 8

Trầm nịch – Phiên ngoại

Đệ nhất chương

Mưa to ở kinh thành đã hạ hơn nửa tháng, mang đến từng đợt mát mẻ cho ngày nóng vốn hẳn là rất noi bức. Nhưng đối với quan viên và bách tính đại Đông triều mà nói, bọn họ lại hi vọng trận mưa này mau mau ngừng. Nước mưa quá nhiều, nước sông ắt sẽ tràn lan, trận mưa chẳng biết lúc nào mới có thể ngừng này khiến năm quận huyện nam bộ đại Đông đều chịu nạn lụt mức độ khác nhau. Các trọng thần triều đình đã liên tục bảy tám ngày không về được phủ, nội các càng bận rộn dị thường, ánh nến tại Tây Noãn các trắng đêm không tắt, thỉnh thoảng có đại thần cầm tấu chương vừa mới thu được đi vào bẩm tấu, cũng thỉnh thoảng có đại thần cầm ý chỉ mới đi xuống truyền. Bầu không khí trong hoàng cung căng thẳng mà nghiêm túc.

Lúc ấy là tháng bảy năm Quảng Phong thứ tám, nhiếp chính vương Ngũ Tử Ngang nắm triều chính đã tám năm ở Tây Noãn các cùng mấy vị đại thần thương thảo chuyện nạn lụt. Ngũ Tử Ngang đoạt quyền tới nay, đại Đông có thể nói là mưa thuận gió hòa, cho dù là có tai nạn, cũng là tiểu tai tiểu nạn. Đại tai kinh động triều dã giống như loại này vẫn là lần đầu tiên. Trong mắt nhiếp chính vương liên tục mấy tối cũng không ngủ thế nào tràn đầy tơ máu, râu cũng vì bận rộn mà có vẻ lôi thôi. Nhưng không ai sẽ đi quản râu của nhiếp chính vương, chỉ mong trận mưa này mau mau kết thúc.

Tám năm nay, nhiếp chính vương đã nghiễm nhiên trở thành đế vương đại Đông. Y cần chính yêu dân, mặc dù có chút nhỏ mọn, nhưng đều không ảnh hưởng toàn cục. Có thể nói, nhiếp chính vương không chỉ không có hủy diệt sự phồn thịnh của đại Đông, trái lại khiến danh vọng đại Đông cao hơn một tầng, cũng bởi vậy, trong triều không ai lại đi đàm luận màn bức cung khiến bọn họ đến nay cũng rất mơ hồ ấy. Thậm chí rất nhiều người đều cho rằng thái thượng hoàng sau lần “trúng độc” đó thân thể không bằng lúc trước, vì để thái thượng hoàng an tâm tĩnh dưỡng, Ngũ Tử Ngang mới dùng phương thức như thế để đạt được mục đích phụ tá ấu đế, nếu không Ngũ Tử Ngang cũng sẽ không sai Lâm Giáp Tử làm phu tử của ấu đế, còn không sớm nhốt ấu đế lại.

Lại hạ vài chỉ lệnh, Ngũ Tử Ngang mệt mỏi xoa xoa ấn đường, ngồi xuống ngai vàng. Nạn lụt năm nay khiến y nhớ lại nạn tuyết nhiều năm trước. Khi đó, y còn xa tại Lương châu. Tần Ca vừa mới đăng cơ không bao lâu phải một mình đối mặt đại tai đó, phải tâm lực tiều tụy cỡ nào. Đại Đông bây giờ quốc khố tràn đầy, các triều thần một lòng vì nước, y cũng còn cảm thấy mệt mỏi không chịu nổi, người nọ lúc đó là trải qua thế nào.

“Nhiếp chính vương bệ hạ.” Có người ở bên ngoài nhẹ nhàng hô một tiếng, Ngũ Tử Ngang hoàn hồn: “Tiến vào.”

Một người xách hộp đựng thức ăn, vén rèm cửa lên, cúi đầu đi đến. Nhìn thấy người này, Ngũ Tử Ngang mở miệng: “Chư vị đại nhân đi xuống dùng bữa trước đi, lát nữa chúng ta sẽ tiếp tục thương nghị.”

Các đại thần còn ở trong phòng đối với tình hình này đều là hiểu rõ trong lòng, đã tới lúc nhiếp chính vương ăn cơm. Bọn họ cũng không ở lại lâu, lập tức rời đi. Bận rộn một ngày, mọi người cũng đều đói bụng.

Người đến đưa cơm là tiểu thái giám của Nhân Tâm đường, hắn cũng không nói nhiều, lấy ra từng mâm thức ăn bày trên bàn, sau đó liền lui xuống. Ngũ Tử Ngang lên giường đất, ngồi xếp bằng, cầm bát đũa lên ăn. Mặc dù y ngay trong cung, nhưng gần đây bận đến mức ngay cả thời gian về Nhân Tâm đường ăn cơm với Tần Ca, nhi tử cũng không có. Tần Ca đau lòng Ngũ Tử Ngang, mỗi ngày đều phái người đúng giờ đưa thức ăn tới cho Ngũ Tử Ngang. Mỗi lúc này, mệt mỏi của Ngũ Tử Ngang sẽ trong nháy mắt ít đi nhiều. Có sự ủng hộ và quan tâm của người yêu, còn có cái gì không chịu được chứ. Nghĩ như vậy, Ngũ Tử Ngang ăn từng ngụm từng ngụm, nắm chắc thời gian.

Trong Nhân Tâm đường, Tần Ca đứng bên cửa sổ nhìn theo nước mưa từ trên trời rơi xuống không dứt, mày nhíu chặt. Mặc dù hắn sớm đã mặc kệ triều chính, nhưng hắn dù sao cũng là thái thượng hoàng, là vương giả chân chính của đại Đông này, lại há có thể không lo lắng. Ngũ Tử Ngang ở trên triều đình cùng các triều thần thương nghị chuyện cứu tế, buổi tối Tần Ca thì nằm trong lòng Ngũ Tử Ngang bày mưu tính kế cho y. Ngũ Tử Ngang đau lòng Tần Ca, Tần Ca lại sao không đau lòng Ngũ Tử Ngang. Từ khi sau khi phát sinh lũ lụt Ngũ Tử Ngang mỗi ngày bận đến nhiều nhất chỉ có thể ngủ hai canh giờ, Tần Ca rất đau lòng, cũng rất lo lắng cho thân thể Ngũ Tử Ngang.

Phái người đưa bữa tối cho Ngũ Tử Ngang, bữa tối của Tần Ca lại là một chiếc đũa cũng không động đậy. Có người xốc màn trúc trên cửa lên đi đến, Tần Ca nghe thấy tiếng vang, xoay người.

“Hoàng đế ca ca.” Người tới là Hà Hoan.

Thần sắc Tần Ca hoãn lại, đi về phía bàn ăn, cũng hỏi: “Dùng bữa chưa?”

“Chưa. Ta biết đêm nay Ngũ đại ca không trở lại dùng bữa, ta liền tới đây dùng bữa cùng hoàng đế ca ca.” Liếc mắt nhìn bữa tối chưa đụng tới, Hà Hoan đi tới bên cạnh bàn sờ sờ khay, có chút lạnh, hắn lập tức gọi người tiến vào lấy thức ăn ra một lần nữa hâm nóng. Nhìn đệ đệ hiểu chuyện không ít, trong lòng Tần Ca vô cùng vui mừng.

Cơm nước rất nhanh hâm nóng xong, Tần Ca và Hà Hoan ngồi bên cạnh bàn chậm rãi ăn. Hà Hoan có tẩm cung của chính mình, đại đa số thời gian hắn đều ở trong tẩm cung dùng bữa với Diêm Hoán, nhưng cũng sẽ tới dùng bữa cùng Tần Ca. Tần Ca thủy chung cảm thấy Diêm Hoán không xứng với đệ đệ mình, hơn nữa thân phận Diêm Hoán vẫn luôn là người hầu bên cạnh Hà Hoan, cho nên lúc Hà Hoan cùng hoàng đế ca ca ăn cơm cũng không thể mang theo Diêm Hoán. Mặc dù không thích Diêm Hoán, nhưng Tần Ca thủy chung vẫn thương yêu đệ đệ, Hà Hoan thích, hắn cũng là miễn cưỡng chấp nhận.

Khi nhi tử còn nhỏ, Tần Ca chính là giao nó cho bọn Diêm Nhật chăm sóc, bây giờ nhi tử trưởng thành, Tần Ca cũng càng không thích nhi tử dính hắn. Cho nên mặc dù nhi tử vẫn ở cùng một chỗ với bọn họ, nhưng lúc ăn cơm lại là ai ăn người nấy, Ngũ Tử Ngang sẽ cách hai ngày gọi nhi tử đến bồi dưỡng một chút tình cảm phụ tử.

Gắp một đũa đồ ăn cho hoàng đế ca ca, Hà Hoan trấn an nói: “Hoàng đế ca ca, chuyên lũ lụt gấp cũng gấp không được, người cũng đừng quá lo lắng. Ta gửi một phong thư gấp cho biểu ca, bảo biểu ca đưa một ít lương thực thảo dược tới vùng bị nạn.”

Tần Ca mỉm cười, cũng một miếng cho đệ đệ: “Ngươi có lòng.”

Hà Hoan nghiêm túc nói: “Hoàng đế ca ca, ta ngốc, cũng không giúp được người và Ngũ đại ca cái gì. Thời gian này Ngũ đại ca không thể cùng người ăn cơm, ta mỗi ngày đến cùng người.”

Nụ cười của Tần Ca sâu thêm: “Được. Nhưng mà đừng luôn nói mình ngốc, đệ đệ của Tần Ca ta sao có thể ngốc? Ngươi chỉ là không am hiểu chuyện trên triều đình mà thôi.”

Mặc dù biết hoàng huynh nói là lời trấn an mình, Hà Hoan vẫn mừng rỡ không thôi. Đệ đệ hiểu chuyện như vậy, tâm tình Tần Ca thoải mái không ít. Đúng vậy, chuyện tất nhiên, hắn gấp cũng gấp không được. Tạm thời vứt bỏ những chuyện phiền lòng này, Tần Ca và đệ đệ vừa trò chuyện vừa ăn.

Cạnh cửa, có đứa bé lén lút trốn ở đó nghe trộm động tĩnh trong phòng. Nghe thấy phụ hoàng và hoàng thúc trò chuyện vui vẻ, bé thở hắt ra, sau đó vươn thẳng người rời đi. Góc tường, Khổng Tắc Huy ở đó nhắm mắt dưỡng thần, tựa hồ không phát hiện đứa bé kia. Sau khi đối phương trốn về phòng mình, hắn hơi mở mắt ra, khóe miệng nhếch lên nụ cười không rõ ràng.

Vào phòng, đứa bé liền bĩu môi nằm lên trên giường mềm, giơ chân lên. Một người lập tức khom lưng cởi hài cho bé. Nhìn xà nhà, đứa bé mở miệng: “Quả nhiên gọi Hoan Hoan hoàng thúc đến là đúng. Phụ thân mỗi ngày rất khuya mới có thể trở về, phụ phụ cũng là tâm sự nặng nề, nếu như mưa này cứ rơi tiếp, ta sợ phụ phụ sẽ nghĩ tới việc học với võ công của ta.” Đứa bé này là ai? Đương nhiên không cần hỏi nhiều, chính là tiểu hoàng đế Tần Gia Hựu thích lười biếng tại việc học và võ công.

Tiểu hoàng đế Tần Gia Hựu này rất thông minh, có lẽ là bởi vì bé là từ trong bụng nam nhân mà ra, bé thông minh ngay cả lão thái sư luôn luôn nghiêm cẩn cũng không chỉ một lần khen bé trước mặt Tần Ca. Có điều vì không cho người nào đó quá mức kiêu ngạo, lão thái sư chưa bao giờ khen tiểu hoàng đế Tần Gia Hựu trước mặt bé, mà là càng thêm nghiêm ngặt đốc xúc bé. Nhưng ngay dưới sự quản giáo nghiêm khắc của lão thái sư và phụ phụ, tiểu hoàng đế của chúng ta vẫn có thể tìm được đủ loại cơ hội trộm lười, tản bộ tản bộ khắp nơi. Sử dụng lời lão thái sư mà nói, đó chính là tính tình tiểu hoàng đế này “giống cha hắn”!

Tần Gia Hựu có thể nói là Diêm Nhật một tay nuôi lớn. Tần Gia Hựu đã hơn chín tuổi, trong hơn chín năm này Diêm Nhật mỗi ngày đều ngủ trong phòng tiểu hoàng đế trông bé, bảo vệ bé. Gã đương nhiên hiểu rõ vị hoàng đế bệ hạ này của gã sợ thái thượng hoàng thế nào.

Bưng tới một chén trà nóng cho hoàng thượng, Diêm Nhật lòng vòng khuyên nhủ: “Thái hoàng và nhiếp chính vương bệ hạ lo lắng chuyện lũ lụt, thì sẽ sốt ruột, nhất là thái hoàng. Hoàng thượng không bằng chủ động đi tìm lão thái sư, như vậy thái hoàng biết tâm tình cũng sẽ khá hơn một chút, sau này cũng càng sẽ yên tâm hoàng thượng.”

“Muốn ta chủ động đi tìm lão thái sư đọc sách?” Tần Gia Hựu ngồi dậy, “Bài tập mỗi ngày hắn bố trí cho ta đã nhiều, ta mới không cần tự chui đầu vào lưới. Nhật Nhật, chẳng lẽ ngươi cũng muốn ta mỗi ngày đều chui trong đống sách sao? Ta cái gì cũng học xong, còn cần những đại thần kia làm gì?”

“Hoàng thượng.” Diêm Nhật lần thứ vô số nhắc nhở, “Ngài lại đã quên tự xưng ‘trẫm’.”

Tần Gia Hựu trề môi: “Ta nhớ rồi nhớ rồi, ngươi đừng luôn nhắc nhở ta, lúc nên nói ta sẽ nói.”

Hoàng thượng mất hứng, Diêm Nhật ngậm miệng, đưa nước trà tới. Tần Gia Hựu liền uống trà trên tay Diêm Nhật, sau đó nói: “Sau khi Hoan Hoan hoàng thúc rời đi ngươi nói cho ta biết.”

“Dạ.”

Diêm Nhật cầm chén trà ra ngoài căn dặn Thân Mộc bên ngoài, Tần Gia Hựu nằm trên giường than phiền: “Mưa này lúc nào có thể dừng chứ, mau mau để phụ thân trở về cùng phụ phụ đi.”

Đợi trong phòng một canh giờ, biết được hoàng thúc đã đi, Tần Gia Hựu sửa sang lại biểu tình trên mặt, bộ dáng ngoan ngoãn đi tẩm cung phụ hoàng, bưng trà rót nước cho phụ hoàng, dỗ phụ hoàng hài lòng. Bé biết mình là phụ hoàng sinh hạ, năm năm tuổi đã biết. Chính là bởi vì biết thân thế của mình, cho nên trước mặt phụ hoàng bé luôn luôn khôn khéo, vạn nhất chọc phụ hoàng tức giận phạt bé học thuộc lòng ngồi xổm trung bình tấn thì hỏng bét. Học thuộc lòng mặc dù không khó, nhưng ngồi xổm trung bình tấn lại sẽ mệt chết người.

Quả nhiên, Tần Ca vừa được đệ đệ theo cùng nửa ngày lại bị nhi tử chọc cười. Nhi tử lanh lợi hiếm có như vậy, Tần Ca hỏi bé tình hình học tập mấy ngày qua xong bảo bé quay về nghỉ ngơi. Thực ra Tần Ca sao lại không biết suy tính trong lòng nhi tử, nhi tử là sợ hắn thời gian này tâm tình không tốt bắt nó ăn những món ăn nó không thích ăn hoặc là sai nó học thuộc lòng. Về điểm này, nhi tử là hoàn toàn kế thừa tính tình lưu manh của người nào đó. Nhưng mà tại loại thời gian này, nhi tử cho dù có mục đích khác, nhưng chịu đến dỗ hắn như vậy, Tần Ca vẫn là vui mừng.

Phụ hoàng rất vui, Tần Gia Hựu yên tâm, sau khi hoàn thành bài tập phu tử bố trí bé tuyệt đối sẽ không lại làm chuyện dư thừa, cho nên sợ nhất chính là phụ hoàng kiểm tra bài tập của bé, vạn nhất chỗ nào nói sai hoặc đọc sai, bé sẽ bị phạt gấp mười lần thậm chí gấp trăm lần đấy.

Về phòng, Tần Gia Hựu đá hài nhào lên giường. Diêm Nhật tự mình bưng nước nóng tới cho hoàng đế rửa mặt. Tần Gia Hựu nằm trên giường cứ vươn chân đã có người rửa chân lau mặt lau tay cho bé, mở miệng, đã có người đánh răng cho bé, ngay cả phụ hoàng bé cũng chưa từng được người hầu hạ như thế.

“Nhật Nhật, chơi cờ.”

Ngồi xếp bằng trên giường, tiểu hoàng đế chưa buồn ngủ yêu cầu. Diêm Nhật bưng chậu nước ra, sau khi trở về từ trên giá sách lấy cờ tướng, đặt lên giường. Đối với nạn lụt phát sinh tại đại Đông, tiểu hoàng đế cũng không sốt ruột. Ông trời muốn mưa bé có cách nào, huống chi bé vẫn chỉ là một đứa nhỏ chín tuổi. Có phụ hoàng và phụ thân, việc này còn chưa tới phiên bé bận tâm.

“Không được nhường ta nha, nếu không ta phạt ngươi.” Ra lệnh với Diêm Nhật, Tần Gia Hựu ra cờ trước.

Kỹ thuật chơi cờ của Diêm Nhật dưới sự huấn luyện của tiểu hoàng đế có thể nói là đột nhiên tăng mạnh, gã rất muốn hoàng đế bệ hạ thắng, thế nhưng gã không dám “gian lận”, hoàng đế bệ hạ của hắn thế nhưng rất khôn khéo nha, một chút kẽ hở cũng có thể bị bé nhìn ra.

Tần Gia Hựu chơi ba ván cờ, thắng hai ván mệt nhọc, ném quân cờ cầm trên tay, bé ngả ra sau, chính là muốn ngủ. Diêm Nhật thu dọn bàn cờ, đắp chăn mỏng lên cho hoàng thượng, sau đó buông màn. Tần Gia Hựu nhắm mắt lại, xê dịch về phía trong giường, chỉ chốc lát sau, một người cẩn thận từng li từng tí lên giường, nằm bên cạnh bé, đắp lên một cái chăn khác.

Cầm lấy sách tối hôm qua chỉ đọc vài trang, Diêm Nhật mở ra, tiếp tục đọc tiếp. Thanh âm của gã thấp thấp trầm trầm, tiểu hoàng đế lật người một tay đè trên bụng gã, không có động tĩnh nữa.

Diêm Nhật đọc cũng không nhanh, vừa đọc vừa chú ý người bên cạnh. Dần dần, hô hấp của người nọ ổn định, tay đặt trên người gã thả lỏng, Diêm Nhật lúc này mới gấp sách lại, xốc màn lên tắt ánh nến. Nằm ngang không nhúc nhích, Diêm Nhật nhắm mắt lại. Mặc dù bị hoàng thượng yêu cầu ngủ cùng giường với hoàng thượng đã bốn năm, gã vẫn không cách nào quen được. Gã là nô tài, sao có thể ngủ trên giường hoàng thượng. Mang theo bất an thật sâu, ý thức Diêm Nhật chậm rãi bay xa.

Nửa nằm trên giường, trong tay Tần Ca nâng một quyển sách, lại thế nào cũng nhìn không vào. Một nén nhang sau, hắn bỏ qua, cất giọng kêu: “Thân Mộc.”

“Có nô tài.” Thân Mộc còn chưa nghỉ ngơi rất nhanh đi đến.

“Ngươi tự mình đi Tây Noãn các một chuyến, nếu nhiếp chính vương không có nghị sự với các đại thần, ngươi bảo y trở về; nếu đang nghị sự, ngươi nói cho y biết, sớm một chút trở về.”

“Dạ.”

Thân Mộc ra ngoài, Tần Ca từ trên giường xuống. Mưa vẫn còn đang rơi, hắn đẩy cửa sổ ra, để hơi mưa thổi đi bực bội trong lòng mình. Khi hắn còn là hoàng đế, không phải là chưa bao giờ gặp chuyện như vậy. Hắn khi đó chịu được ngày ngày vất vả cực nhọc như thế, nhưng hôm nay, hắn lại chịu không nổi Ngũ Tử Ngang vất vả như vậy. Cho tới bây giờ, hắn đều là “hôn quân” chỉ yêu “mỹ nhân” không yêu giang sơn. Chỉ là hắn rất may mắn, người hắn yêu không có dị tâm với hắn, đối với giang sơn này còn để bụng hơn chính hắn, hắn biết. Người nọ không quan tâm có thể bị người mắng hay không, lại vô cùng hi vọng hắn có thể làm một vị hoàng đế tên lưu sử sách. Nhưng người nọ đã quên, lúc hắn cho phép người nọ bức cung hắn, hắn sẽ không thể tên lưu sử sách được nữa.

Không phải là bất mãn, mà là không quan tâm. Hắn không quan tâm người đời sau nói hắn như thế nào, hắn chỉ để ý đời này, nếu có thể, đời sau, đời đời kiếp kiếp, hắn cũng có thể ở bên người nọ, có thể vì người nọ sinh con dưỡng cái, có thể cùng người nọ đầu bạc đến già. Hắn muốn không phải thanh danh, mà là trái tim của người nọ, tình yêu của người nọ.

Đợi hơn nửa canh giờ, ngoài phòng truyền đến tiếng bước chân dồn dập, Tần Ca đóng cửa sổ xoay người. Có người vào, vòng qua tấm bình phong. Nhìn thấy người nọ, mày Tần Ca nhíu lại.

“Tần Ca, làm sao vậy? Chuyện gì vội vã bảo ta trở về?” Ngũ Tử Ngang mang theo một thân hơi mưa bước nhanh tới trước mặt Tần Ca, trong mắt là nhớ mong. Mà màu xanh đáy mắt y lại vô cùng chói mắt người khác, chói mắt Tần Ca.

Giơ tay lên lau mồ hôi trên đầu Ngũ Tử Ngang, Tần Ca thản nhiên nói: “Không có việc gì, chính là muốn gọi ngươi trở về nghỉ ngơi. Ta không muốn sau nạn lụt ngươi lại mệt mà đổ.”

Nhớ mong trên mặt Ngũ Tử Ngang lập tức biến thành vui sướng được “vợ” đau lòng. Hai tay ôm lấy Tần Ca, y mặt dày nói: “Ta còn tưởng đã xảy ra chuyện gì chứ, thì ra là ngươi nhớ ta.”

Tần Ca giơ tay lên bóp hai má Ngũ Tử Ngang, thần sắc hơi có vẻ lãnh đạm nói: “Đúng vậy, ta là nhớ ngươi. Ngươi có bao nhiêu buổi tối không có cùng ta đi vào giấc ngủ? Có bao nhiêu ngày không có cùng ta ăn bữa cơm hẳn hoi? Lại có bao nhiêu ngày không cùng ta nói chuyện tử tế? Ta biết chuyện nạn lụt lửa sém lông mày, nhưng ngươi chẳng qua là một người, có một số việc giao cho các đại thần xử lý là được, là ai trước đây đã nói với ta, ôm tất cả lên người mình, vậy cần những đại thần kia còn có ích lợi gì? Lúc này mới chưa qua mấy năm nhiếp chính vương bệ hạ đã quên, hay là nhiếp chính vương bệ hạ rất hưởng thụ cảm giác thỏa mãn nắm quyền?”

Dù cho Ngũ Tử Ngang có loại cảm giác thỏa mãn này y cũng không dám nói, huống chi y căn bản cũng không có. Biết mình thời gian này vắng vẻ “vợ”, Ngũ Tử Ngang vội vàng trấn an: “Ta sai rồi ta sai rồi, hoàng thượng tha mạng. Ta đêm nay sẽ cùng hoàng thượng nói chuyện phiếm, cùng hoàng thượng ngủ một giấc.”

Tần Ca buông ngón tay bóp Ngũ Tử Ngang ra, không náo loạn với y, mà là đau lòng nói: “Ngươi xem ngươi mệt, tiếp tục như vậy nữa ta thật sợ ngươi mệt muốn chết rồi. Tử Ngang, ta hứa với ngươi không hỏi chính sự, nhưng loại thời gian này ngươi đừng kiên trì. Ta vẫn chờ có một ngày ngươi quang minh chính đại mang theo ta đi ở ngoài cung, nói cho mọi người ngươi là hoàng hậu của ta đấy.”

Ngũ Tử Ngang cúi đầu dịu dàng hôn lên môi Tần Ca, y lại sao không tưởng niệm thứ mềm mại này, tưởng niệm mùi hương trên người người này. Nhưng cơn mưa đáng chết này cũng chẳng biết lúc nào sẽ ngừng.

Trước khi hai bên không khống chế được, Tần Ca thối lui, nâng mặt Ngũ Tử Ngang nói: “Ngươi lên giường nghỉ ngơi, ta qua.”

“Đừng.” Ngũ Tử Ngang ôm chặt Tần Ca. Tần Ca không đành lòng y vất vả, y lại sao nỡ để Tần Ca bận tâm. Tần Ca nắm tay y, nói ra việc hắn vừa mới suy nghĩ: “Tử Ngang, sang năm Tử Quân sẽ mười tuổi, ta muốn để nó sang năm sẽ chính thức đăng cơ.”

Ngũ Tử Ngang lập tức đau lòng nói: “Ta vốn cũng có ý này, nhưng bây giờ luôn cảm thấy Tử Quân còn nhỏ, sang năm để nó đăng cơ nó có quá vất vả hay không? Ta cũng không nỡ Tử Quân nhỏ như vậy đã vất vả.”

Tần Ca khẽ lắc đầu, nói: “Tính tình Tử Quân nhìn như lanh lợi nhưng rất nhiều tâm nhãn, còn thích làm loạn, không bằng để nó sớm một chút định định tâm. Có hoàng vị quấn nó, có các đại thần trói buộc nó, với nó ngược lại là chuyện tốt. Với cả, còn có ngươi ta, nó có thể mệt đi đằng nào? Hơn nữa cũng đã mười lăm năm rồi, lại tiếp nữa ngươi khi nào mới có thể làm hoàng hậu của ta? Ngươi ta vì Tử Quân gây dựng mảnh giang sơn này, chuyện còn lại cũng nên giao cho nó.”

Ngũ Tử Ngang quả thực khát vọng mau chóng làm rõ quan hệ của y và Tần Ca. Thân thể bà cô ngày càng không bằng trước, quan hệ của y và Tần Ca công khai, vậy chuyện của nhi tử y cũng dễ nói với bà cô. Mặt khác giống như Tần Ca nói, tính tình nhi tử quỷ linh tinh quái, lại là từ nhỏ bị sủng đến lớn, nếu lại đợi mười năm để nó đăng cơ, nó sợ là càng không ai có thể quản được.

Trầm tư rất lâu, Ngũ Tử Ngang gật gật đầu: “Được, liền nghe lời ngươi. Ta cũng muốn để bọn họ biết quan hệ thực sự của ta và ngươi, để bọn họ khỏi toàn lấy cái loại ánh mắt hoài nghi đó nhìn ta. Quan Độ cũng không biết hỏi ta bao nhiêu lần.”

Tần Ca cười nhẹ: “Đã muốn công khai, vậy tối nay ngươi nghỉ ngơi cho tốt, ta đi Tây Noãn các.”

Ngũ Tử Ngang hôn một cái lên miệng Tần Ca: “Trước khi ta trở về đều bàn giao xong rồi, vốn đêm nay cũng là muốn sớm một chút trở về cùng ngươi. Chuyện nạn lụt mặc dù nghiêm trọng, nhưng bây giờ cũng đã khống chế khá ổn rồi. Yên tâm đi. Đêm nay ta cùng ngươi, ta không đi, ngươi cũng không đi.”

Biết rõ Ngũ Tử Ngang sẽ không thỏa hiệp, Tần Ca kéo tay y đi đến bên giường, ấn người ngồi lên giường, ngồi xổm xuống, cởi hài cho Ngũ Tử Ngang. Mặc dù đây không phải là lần đầu tiên Tần Ca làm, nhưng Ngũ Tử Ngang vẫn cảm động không cách nào đè nén. Cho dù người này đã sinh một đứa con cho y, ở trong lòng y, Tần Ca vĩnh viễn đều là “hoàng đế của y”.

Cởi hài cho Ng

Trầm nịch – Phiên ngoại

Đệ bát chương

Trời vẫn còn tờ mờ sáng, ngự liễn đế vương cũng đã dừng dưới chân núi. Gió lạnh thổi đến, Tần Ca một tay kéo chặt áo khoác ngoài vải bông trên người, một tay đặt trên tay Ngũ Tử Ngang. Ngửa đầu nhìn nhìn về phía đỉnh núi, Tần Ca nhấc chân.

“Cẩn thận sương sớm, trơn.” Tay Ngũ Tử Ngang lật một cái, trực tiếp cầm tay Tần Ca.

Tần Ca không cự tuyệt, tuy sau khi sinh con tay chân của hắn đã không sợ lạnh giống như trước, nhưng vẫn còn lạnh. Ngũ Tử Ngang nắm chặt như thế, vừa lúc sưởi ấm tay cho hắn. Trong sự kinh ngạc của cả đám đại thần, Tần Ca cứ như vậy mặc Ngũ Tử Ngang nắm tay hắn leo về phía đỉnh núi.

Cứ đi, Ngũ Tử Ngang cùng với Tần Ca sóng vai lên núi “đại nghịch bất đạo” đi phía trước Tần Ca, nắm tay Tần Ca ngược lại dắt hắn. Cả đám đại thần phía sau Tần Ca tâm tư khác nhau nhìn nhiếp chính vương bệ hạ kéo thái thượng hoàng lên núi, nhìn thế nào lộ ra luồng quỷ dị thế ấy. Thái thượng hoàng một tay nhấc vạt áo rất nặng, một tay cũng nắm tay tay nhiếp chính vương, đây cũng, quá thân mật rồi. Theo lý thuyết, thái thượng hoàng bị nhiếp chính vương bức cung không nên thân thiết với nhiếp chính vương như vậy mới phải.

Tần Ca và Ngũ Tử Ngang đương nhiên hiểu rõ sự nghi hoặc của quần thần, nhưng hai người mặc kệ những thứ đó. Không dễ mới có cơ hội leo núi cùng nhau, hoàn thành tâm nguyện nhiều năm qua, hai người đều chìm đắm trong thời khắc tốt đẹp này. Không biết bao nhiêu lần, Tần Ca khi tế trời tưởng tượng có thể có Ngũ Tử Ngang làm bạn leo lên đỉnh núi, cầu phúc với trời xanh giống như vậy; không biết có bao nhiêu lần, Ngũ Tử Ngang ở nơi đất khách quê người khát vọng có thể dắt tay Tần Ca trèo lên đỉnh núi đại Đông, nói cho thế nhân tình của y cùng với Tần Ca. Bây giờ, hai người rốt cuộc có thể cùng nhau leo núi, Tần Ca cuối cùng có thể thoải mái nắm tay Ngũ Tử Ngang để người này mang theo hắn lên núi, trong mắt hắn chỉ có người phía trước, không rảnh đi quản người khác xem thế nào. Chẳng qua là, trong niềm hạnh phúc này, vẫn khó tránh khỏi có chút tiếc nuối nho nhỏ, nhưng mà không sao, hắn tin không lâu sau, người nọ sẽ ở đỉnh Thiên Ngự sơn này tuyên bố với thế nhân thân phận “phu thê” của y và hắn.

“Bệ hạ, mệt không?” Ngũ Tử Ngang quay đầu lại hỏi, lòng bàn tay Tần Ca ấm áp lên, cũng toát mồ hôi.

Tần Ca dừng lại thở hổn hển hai cái, thản nhiên nói: “Lâu rồi không di chuyển, thể lực này giảm xuống không ít.”

“Vậy nghỉ ngơi một chút đi.” Ngũ Tử Ngang lấy ra khăn tay từ trong ngực.

Tần Ca cầm lấy lau lau mồ hôi, rất tự nhiên lại trả cho đối phương, lắc lắc đầu nói: “Không được, lên núi lại nghỉ ngơi, đừng bỏ lỡ canh giờ.”

Nhìn nhìn sắc trời, Ngũ Tử Ngang cũng không khuyên, nắm chặt tay Tần Ca: “Vậy lại kiên trì chút nữa.”

Gật gật đầu, Tần Ca cũng nắm chặt lại tay đối phương, bước đi.

Giữa cả đám quan viên, Phùng Duy Châu đã thăng nhiệm lại bộ thị lang vừa chú ý đường núi dưới chân vừa nhìn chằm chằm tay nắm nhau của thái thượng hoàng cùng nhiếp chính vương. Hắn làm môn sinh của nhiếp chính vương, bây giờ lại được nhiếp chính vương tín nhiệm sâu sắc thủy chung không tin nhiếp chính vương lại phản bội thái thượng hoàng. Lúc này nhìn, hắn càng thêm không tin, bởi vì nhìn thế nào hắn cũng cảm thấy giữa thái thượng hoàng và nhiếp chính vương không chỉ không có bất kỳ xa cách, trái lại càng thêm thân mật. Nhất là trong ánh mắt thái thượng hoàng nhìn nhiếp chính vương không có đè nén và bất mãn, mà là vui sướng rõ ràng. Nếu như thái thượng hoàng thực sự là bị nhiếp chính vương “bức cung” không thể không thoái vị, thái thượng hoàng sao có thể có loại ánh mắt này? Chớ nói chi là sự săn sóc của nhiếp chính vương đối thái thượng hoàng. Đúng, là săn sóc. Cho dù là người sơ ý hơn nữa cũng có thể dễ dàng phát hiện sự săn sóc của nhiếp chính vương đối với với thái thượng hoàng. Phùng Duy Châu tự nhận mình là một người ngu dốt, ngay cả hắn cũng đã nhìn ra, vậy người khác lại sao có thể nhìn không ra?

Nhìn nhìn người bên cạnh, Phùng Duy Châu từ vẻ mặt của bọn họ cũng nhìn thấu loại hoài nghi này, lại liên tưởng đến thời gian trước ở Đông Noãn các nhìn thấy một màn nhiếp chính vương dỗ tiểu hoàng đế đi ngủ, trong lòng Duy Châu sinh ra một loại ảo giác — Thái thượng hoàng căn bản cũng không phải là bị bức cung mà thoái vị chứ. Bị ý niệm trong đầu mình dọa sợ, không thể hiểu thái thượng hoàng đang tuổi tráng niên vì sao phải thoái vị, Phùng Duy Châu vội vàng đè suy nghĩ lung tung trong lòng xuống. Mặc dù hắn không hiểu nhiếp chính vương vì sao phải làm như vậy, nhưng hắn biết nhiếp chính vương là một lòng vì triều đình, vì đại Đông, đã giữa thái thượng hoàng và nhiếp chính vương cũng không có kiếm tuốt cung giương như bọn họ tưởng, vậy hắn cũng không cần suy nghĩ nhiều việc này, cứ giống như những người khác, làm tốt bổn phận của mình, không hỏi nhiều, không đoán nhiều, có lẽ có một ngày, hắn sẽ biết tất cả việc này rốt cuộc là vì sao.

Tâm tư của Phùng Duy Châu cũng là tâm tư của phần đông quan viên đại Đông, đây cũng là vì sao sau khi Ngũ Tử Ngang bức cung không có quá nhiều tiếng nói phản đối. Tần Ca dùng sáu năm khiến cho Ngũ Tử Ngang trở thành nhiếp chính vương quyền khuynh triều dã, trong số bách quan có chín phần quan viên đều hoặc nhiều hoặc ít có quan hệ đủ loại với Ngũ Tử Ngang. Có thể nói, Tần Ca khiến cho các thần tử đại Đông biến thành thần tử của Ngũ Tử Ngang, mà Ngũ Tử Ngang dùng năng lực của mình khiến những người này đi theo y, nghe theo y. Nếu như nói đại Đông bây giờ là thiên hạ của ai, cho dù là dân chúng bình thường nhất cũng biết đại Đông bây giờ là thiên hạ của nhiếp chính vương Ngũ Tử Ngang. Hơn nữa Ngũ Tử Ngang sau khi “đoạt quyền” cẩn trọng một lòng vì nước vì dân, cho dù có người muốn phản đối y, trừ một chuyện đoạt quyền ra thật đúng là tìm không được lý do thích hợp. Từ xưa đến nay, Ngũ Tử Ngang sợ là “nịnh thần” tài đức sáng suốt nhất.

Mà lúc này, nịnh thần có quyền thế nhất triều đại Đông đang vững vàng dắt tay thái thượng hoàng leo về phía đỉnh núi. Y sẽ thỉnh thoảng lại căn dặn thái thượng hoàng chú ý dưới chân; sẽ thỉnh thoảng lại hỏi thăm thái thượng hoàng có mệt hay không; sẽ thỉnh thoảng lại lấy khăn tay ra cho thái thượng hoàng lau mồ hôi. Lại có ai sẽ tin tưởng y là nịnh thần dã tâm bừng bừng chứ? Dù cho y là làm cho người khác nhìn, vậy biểu tình trên khuôn mặt Tần Ca cũng không giả được. Tần Ca là hạnh phúc, chân chính từ trong tới ngoài đều chìm đắm trong hạnh phúc, cho nên khóe miệng hắn thủy chung mang theo nụ cười hạnh phúc nhàn nhạt, mặt mày hắn cũng lộ ra hạnh phúc người ngoài có thể nhìn ra được. Vậy đoạt quyền hay không, bức vua thoái vị hay không, thì tạm thời không cần quan tâm đi, bởi vì thái thượng hoàng của bọn họ thấy thế nào cũng đang thân trong hạnh phúc an nhàn.

Thái dương mọc lên, hào quang màu vàng kim bao phủ trên người mọi người. Tần Ca lại một lần nữa dừng lại, thở dốc. Trước mặt hắn, một người quay đầu lại nhìn hắn, hào quang màu vàng kim khiến sự thân thiết trên khuôn mặt người nọ rõ ràng như thế. Nhận lấy khăn tay đối phương đưa ra, Tần Ca lau lau mồ hôi. Nếu không phải là có quá nhiều người ngoài ở đây, hắn căn bản không cần tự mình lau mồ hôi.

“Nghỉ ngơi một chút đi.” Tế trời không thể uống nước, Ngũ Tử Ngang từ trong tay Ôn Quế lấy ấm nước và lụa tơ sạch sẽ, dính một ít nước lau trên môi Tần Ca. Người biết rõ quan hệ hai người đều vẻ mặt yên lặng, mà những người khác thì lại lần nữa vì cử động mà nhiếp chính vương mà khiếp sợ.

“Sau khi về cung thực sự phải rèn luyện rèn luyện.” Thể lực rõ ràng không như lúc trước, Tần Ca chủ động vươn tay: “Đang hăng hái thì làm một mạch cho xong, lại nghỉ ngơi tiếp nữa ta càng đi không đặng.”

Ngôn ngữ vô cùng thân thiết theo thói quen cứ xông ra như thế, Tần Ca thậm chí không nhận thấy được chính mình dùng “ta” mà không phải là “quả nhân”. Giao ấm nước và lụa tơ cho Ôn Quế, Ngũ Tử Ngang lại nắm tay Tần Ca kéo hắn tiếp tục leo lên trên. Động tác giữa hai người tự nhiên như thế, hiển nhiên đến mức các đại thần đi theo đều chỉ ngây ngẩn đứng đó, còn đang tiêu hóa câu nói vừa rồi của thái thượng hoàng.

Liếc mắt nhìn mọi người đang ngây ngẩn, Ngũ Tử Ngang cười trong lòng, như vậy đã ngẩn ra, vậy sau này bọn họ biết chân tướng sẽ thành ra thế nào? Y rất chờ mong.

Mặc kệ những người đang ngẩn ra đó, Ngũ Tử Ngang mang theo Tần Ca từng bước một đi lên đỉnh núi. Cuối cùng, sau khi thái dương hoàn toàn mọc lên, Ngũ Tử Ngang mang theo Tần Ca đứng trước dàn tế. Tần Ca mệt đến vẫn thở dốc, tay Ngũ Tử Ngang từ đầu đến cuối dắt hắn, mãi đến khi lễ quan nói tế tự bắt đầu, y mới buông tay Tần Ca ra. Cũng không lui lại, Ngũ Tử Ngang cứ thẳng lưng đứng bên người Tần Ca, cùng nhau dâng hương, hiến tế với Tần Ca. Đây là ý Tần Ca, hắn đã sớm nói, muốn cùng Ngũ Tử Ngang quan sát non sông vạn dặm đại Đông.

Không biết vì sao, nhìn thái thượng hoàng và nhiếp chính vương sóng vai đứng trước dàn tế thành kính khẩn cầu bình an một năm nay của đại Đông với trời xanh, rất nhiều quan viên đều không khỏi viền mắt cay nóng. Mãi đến rất nhiều năm sau bọn họ mới hiểu được, tín nhiệm và thâm tình giữa hai người với nhau căn bản sẽ không bị bất luận biểu hiện giả bên ngoài che giấu. Đó là ràng buộc phát ra từ sâu trong nội tâm bọn họ, loại ràng buộc này ràng thậm chí sẽ ảnh hưởng đến cảm giác của người khác. Giờ khắc này, bọn họ chính là bị loại ràng buộc này cảm hoá, không chỉ sẽ không cảm thấy chỗ đó đứng một vị nịnh thần kiềm chế vua để điều khiển chư hầu, ngược lại sẽ cảm thấy hai người kia là một thể, là vương chung, bá chủ chung của thiên hạ này.

Cắm hương, Tần Ca và Ngũ Tử Ngang cùng nhau quỳ xuống trước dàn tế, hướng về phía trước trời xanh cầu phúc. Thần sắc hai người bình tĩnh, nhưng trong lòng lại là bốn bề sóng dậy. Hai người dùng gần tám năm, mất biết bao tâm tư và tâm lực như thế mới đi tới ngày này, đi tới cái ngày có thể sóng vai leo núi, sóng vai tế trời này. Nghĩ tới vất vả và chua xót tám năm nay, Ngũ Tử Ngang rất muốn ôm người bên cạnh thật chặt vào trong lòng, hôn hắn, nói từng câu hắn thích nghe bên tai hắn. Tình yêu của người này với hắn thâm trầm như thế mà cũng nồng đậm như thế. Nếu là đế vương khác, ngay từ đầu sẽ khóa y tại thâm cung, để y làm một tên nam sủng, tối đa không quá nam quân. Nhưng người này thì không, người này chẳng sợ chính mình uất ức cũng sẽ không làm cho y uất ức, làm cho y khó xử, chứ đừng nói chi là, người này thậm chí mạo hiểm mạng sống sinh con cho y.

“Trời xanh, ta không cầu kiếp sau phú quý, chỉ cầu đời đời kiếp kiếp có thể cùng Tần Ca gặp nhau làm bạn, đầu bạc đến già.” Dùng thanh âm chỉ có hai người có thể nghe thấy nói ra khẩn cầu của mình, Ngũ Tử Ngang thành kính dập đầu lạy trời xanh ba cái.

Trái tim Tần Ca tràn đầy hạnh phúc, nâng hương quá đỉnh đầu, hắn cũng dùng thanh âm hai người có thể nghe thấy khẩn cầu: “Ta Tần Ca, đời đời kiếp kiếp chỉ mong cùng Ngũ Tử Ngang làm bạn, bất luận thân nam nhi hay là nữ nhi, ta đều hy vọng có thể vì y sinh con dưỡng cái.”

Giơ hương quá đỉnh đầu ba lần, cắm vào lư hương, lại dập đầu ba cái, Tần Ca kìm dục vọng hôn một người, được đối phương dùng sức đỡ đứng lên.

Nghiêng người, mỉm cười với người vành mắt đỏ hồng, Tần Ca đè tình yêu chứa chan xuống nhàn nhạt nói: “Nhiếp chính vương, cùng quả nhân đi xem non sông đại Đông đi. Chờ hoàng thượng trưởng thành, ngươi phải dẫn nó tới nơi này, giao giang sơn đại Đông này cho nó.” Tự tay giao cho, nhi tử của ngươi.

Ngũ Tử Ngang đỡ cánh tay Tần Ca, nắm tay Tần Ca, thanh âm khàn khàn nói: “Thần, sẽ. Chờ hoàng thượng trưởng thành, thần sẽ giao từng cọng cây ngọn cỏ giang sơn này cho hắn. Hoàng thượng, cũng là nhi tử của thần.” Y sẽ đích thân truyền mảnh giang sơn hai người cùng sở hữu này tới tay nhi tử.

Không quan tâm lời của mình sẽ dẫn tới chấn động và hoài nghi như thế nào, Ngũ Tử Ngang nắm tay Tần Ca cùng hắn đi đến bên vách núi. Hai người đứng chung một chỗ, chỉ vào non sông tươi đẹp dưới chân, Ngũ Tử Ngang khẽ thề: “Tần Ca, ta nhất định phải ở chỗ này nói cho thế nhân, ta, là hoàng hậu của ngươi.”

Tần Ca quay đầu, nụ cười ngoái đầu nhìn lại của hắn, khắc vào trong lòng mọi người.

Ta không muốn tình yêu “Sinh tử xa cách, cùng người thề nguyện. Nắm tay đã hẹn, sánh bước đến già” (1) gần như tuyệt vọng, ta muốn là cả đời làm bạn “Vang vang tấm hốt (2), phía trên triều đình. Ngô hoàng muôn tuổi, thần tử đẹp đôi”. Ai nói quân thần yêu nhau là tối kỵ, ai nói nam nhi sinh con là trái đạo trời, hắn và y vẫn cứ muốn đánh vỡ cấm kỵ này, muốn xoay chuyển số trời này.

“Tử Ngang.” Đắm chìm trong ánh nắng, Tần Ca yêu cầu, “Đừng để ta, chờ quá lâu.”

Không hỏi chờ cái gì, Ngũ Tử Ngang cười: “Thần, tuân chỉ.”

“Thái thượng hoàng, nhiếp chính vương bệ hạ, nên xuống núi.” Ôn Quế đúng lúc lên tiếng.

Ngũ Tử Ngang dắt tay Tần Ca xoay người, cung kính nói: “Thái hoàng, thần đỡ ngài xuống núi.”

Không có nhìn những đại thần há hốc mồm ấy, Tần Ca say sưa trong tình ý đậm đà vào giờ khắc này. Hắn lại làm sao không mong đợi, mong đợi ngày đó, người bên cạnh này tuyên bố với thế nhân quan hệ của hắn và y. Hắn đợi mười lăm năm, đợi được người này hoàn toàn thuộc về hắn, hắn có đầy đủ kiên nhẫn chờ người này trở thành hoàng hậu của hắn.

Bao nhiêu năm sau, Lương hậu Ngũ Tử Ngang vừa giải nhiệm nhiếp chính vương cùng thái thượng hoàng lâu chưa lộ diện lại một lần nữa lên Thiên Ngự sơn. Đám đại thần đi theo phía sau hai người ai ai cũng vẻ mặt oán giận. Nghĩ bọn họ bị gạt nhiều năm như thế, có thể không oán ư. Lần này, Lương hậu Ngũ Tử Ngang không hề che giấu thân phận y, dọc theo đường đi y hoặc ôm eo thái thượng hoàng, hoặc là nói bên tai thái thượng hoàng đôi lời trêu chọc đối phương cười. Các đại thần là tức giận nhưng không dám nói. Đây là tế trời ấy à hay là dạo chơi ngoại thành đấy?

“Tần Ca, có mệt hay không?”

“Vẫn ổn, mỗi ngày múa múa kiếm trong sân vẫn còn có tác dụng.”

Giống như Lương hậu, thái thượng hoàng đã nói ra bí mật cũng không che giấu tâm tư của mình đối với người nào đó. Nụ cười trên khuôn mặt ấy khiến các thần tử thấy là đấm ngực giậm chân. Thái hoàng à thái hoàng, ngài cũng quá si tình đi, chỉ vì một nam nhân bộ dáng không thế nào như vậy ngài liền buông tha ngai vàng. Ngài muốn phong y làm hoàng hậu cũng không phải không được mà, chúng ta cũng không phải những lão cổ hủ ấy, ngài nói với chúng ta một tiếng chúng ta cho dù sẽ xoắn xuýt cũng sẽ đồng ý mà, ngài vì sao phải thoái vị chứ? Ngài sao lại nhẫn tâm xem chúng ta bị hoàng thượng ức hiếp chứ?

Ôi, tính tình của hoàng thượng đây rốt cuộc là giống ai vậy? Tâm tư suy nghĩ bất định đừng nói, quả thực chính là đùa bỡn bọn họ trong bàn tay, không đùa chết bọn họ thề không bỏ qua đấy. Ôi ôi ôi, Lương hậu à, van cầu ngài rời núi đi, nể mặt chúng ta chân thành đi theo ngài, ngài vẫn là đừng làm hoàng hậu làm nhiếp chính vương đi, có ngài quản, hoàng thượng có lẽ có thể khiêm tốn một chút.

Nghĩ đến vị tân hoàng lấy làm nũng coi như cơm ăn, am hiểu giả ngu, lại lòng dạ hẹp hòi thích mang thù, thích hành hạ bọn họ, các vị đại thần liền khóc không ra nước mắt. Hoàng thượng đây tính tình rốt cuộc là giống ai? Vì sao chẳng giống thái hoàng chút nào chứ? Nghe nói quý phi nương nương đã sớm qua đời cũng là tính tình tốt mà, hoàng thượng đây sao cứ tính cách riêng như thế chứ?

Nhìn hai người tình chàng ý thiếp phía trước, các đại thần bị tân hoàng hành hạ đến chết đi sống lại không khỏi vốc một vốc nước mắt đồng tình cho mình. Mấy vị đại thần nội các truyền tâm tư với nhau bằng mắt, lại nhìn nhìn hai người ân ái còn ở bên kia không coi ai ra gì, mấy vị đại thần nhẹ nhàng gật gật đầu. Không được, nhất định phải nghĩ biện pháp mời nhiếp chính vương rời núi, nếu không tiếp tục như thế, bọn họ nếu không bị mệt chết, cũng bị tân hoàng hành hạ chết.

Cũng không biết các thần tử đang có chủ ý gì, Tần Ca và Ngũ Tử Ngang rốt cuộc leo lên đỉnh núi không có đi tế tự trước, mà là đi tới chỗ vách núi, ngay trước mặt bách quan, Ngũ Tử Ngang lớn tiếng hô lên: “Ta là vợ Tần Ca —! Ta là vợ Tần Ca —!”

Bách quan khiếp sợ, thậm chí có quan viên ngồi trên mặt đất luôn.

“Ta là vợ Tần Ca —! Ta yêu Tần Ca —! Ta yêu Tần Ca —!”

Dưới ánh mặt trời, Tần Ca cười là hạnh phúc như thế. Sơn cốc vang vọng, hai tay Ngũ Tử Ngang ôm lấy “mẫu thân” của nhi tử y, đang quan sát đất giang sơn, ấn xuống một cái hôn thật sâu trên môi người đó.

“Tần Ca, ta yêu ngươi.”

Tần Ca say.

“Tử Ngang…”

“Tần Ca, ta yêu ngươi.”

“… Ta cũng yêu ngươi…”

Ôm chặt lấy nhau, giờ khắc này, giữa bọn họ lại không gì trở ngại. Ánh nắng chiếu lên hai người, đâm vào mọi người không mở mắt ra được. Hai người kia một quân, một thần, lại ở đây nói cho thế nhân bọn họ không phải quân thần, mà là vợ chồng.

“Thái thượng hoàng… Nhiếp chính vương bệ hạ…”

Không biết là ai hô một tiếng, ngay sau đó, bất kể là người choáng váng đầu hay là ngẩn ra đều hô lên theo, cũng đồng thời quỳ xuống.

“Thái thượng hoàng… Nhiếp chính vương bệ hạ…”

Một người quay đầu nhìn lại, nhếch miệng cười nói: “Ta không phải nhiếp chính vương bệ hạ, ta là Lương hậu, đây là tâm nguyện của ta từ trước đến giờ. Ngũ Tử Ngang, đời đời kiếp kiếp chỉ biết yêu một người, người đó chính là hoàng thượng của ta.” Nói xong, y cúi đầu, hôn một đôi môi đang cười khác.

Đời đời kiếp kiếp… Chỉ yêu một người…

Tần Ca cũng không nói lời gì cảm động lòng người, hắn chỉ dùng hành động để nói cho mọi người trái tim của hắn đối với Ngũ Tử Ngang. Không lại cấm kỵ, hắn ôm chặt lấy người phía trước, không né tránh nụ hôn sâu đối phương hạ xuống. Đời đời kiếp kiếp, hắn cũng chỉ yêu một người, người đó, chính là Lương vương của hắn, cha ruột của nhi tử hắn.

Ôn Quế khóc, trong mắt Khổng Tắc Huy có nước mắt vui mừng, Phùng Duy Châu khóc, Lương châu thất hiền khóc… Rất nhiều người khóc… Người tận mắt thấy một màn như vậy đến chết cũng sẽ không quên chuyện phát sinh ở trên đỉnh Thiên Ngự sơn giờ khắc này. Ngày đó, không ai có thể yên ổn; ngày đó, cơ hồ mọi người đều mất ngủ, mãi cho đến khi bọn họ trở lại kinh thành cũng không có hoàn hồn.

Có điều một tháng sau, các đại thần vốn buông tha lại một lần nữa dâng thư, khẩn cầu nhiếp chính vương xuống núi. Không có biện pháp, bọn họ mặc dù cảm động với tình sâu giữa thái thượng hoàng và Lương hậu, thế nhưng so sánh với cái mạng nhỏ của mình, ấy căn bản không tính cái gì. Đối mặt hành hạ nhiều vô kể của tân hoàng, bọn họ đã không để ý được nhiều như thế.

“Ôi, tính tình hoàng thượng rốt cuộc là giống ai? Sao lại thích hành hạ chúng ta như thế chứ? Lão thái sư, ngài nói đi?”

Bút vẽ trong tay lão thái sư rung lên, ngữ khí chẳng lành hừ câu: “Giống cha hắn!”

Cha của hoàng thượng? Đây không phải là thái hoàng sao? Người hỏi càng hồ đồ hơn, tính tình hoàng thượng đâu giống thái hoàng chứ! Nếu nói giống nhiếp chính vương còn hơn. Ôi, xem ra lão thái sư cũng già rồi. Quên đi, tự lực cánh sinh cơm no áo ấm, mau chóng mời nhiếp chính vương không làm việc đàng hoàng kia trở về mới là thật.

Còn khi nào có thể mời về, thì phải xem Lương hậu đang chìm đắm trong “tân hôn” khi nào mới lương tâm phát hiện.

Chú thích
(1) bài thơ Đánh trống 4 trong Kinh thi của Khổng tử, bản dịch của Lucas Jones
(2) hốt: thẻ bằng ngà, bằng ngọc hoặc bằng tre của quan lại khi vào chầu, dùng để ghi việc thời xưa

Tử Ngang, Tần Ca gọi người đưa tới nước nóng, tự mình hầu hạ Ngũ Tử Ngang ngâm chân, rửa mặt, súc miệng. Sau đó hai người gắn bó trên giường, ôm chặt ngủ trong tiếng nước mưa. Các đại thần tựa hồ cũng biết nhiếp chính vương muốn ngủ một giấc yên ổn, đêm nay, không có cấp tấu gì đưa tới. Mà tiểu hoàng đế Tần Gia Hựu sớm đã đi vào giấc ngủ còn không biết những ngày an nhàn của mình sắp đến cuối.

Advertisements

15 phản hồi

Gửi bình luận
  1. Joe Hoàng / Th7 8 2016 10:13 Chiều

    Temmmmm

    Số lượt thích

  2. cobekhongmonglon / Th7 9 2016 9:25 Sáng

    ngọt ngào quá đi, huhu hu, thank nàng nhiều lắm nhá,

    Số lượt thích

  3. phongjae / Th7 10 2016 3:07 Sáng

    Đáng yêu quá đi mất TTvTT
    Cám ơn bạn đã dịch nhé

    Số lượt thích

  4. Tuyết Trâm / Th7 10 2016 9:03 Chiều

    Ôi ~ làm sao ta có thể diễn tả sự kích động của ta lúc này đây a, từ lúc coi cái chính văn xong mà kiếm ko ra đc nhà nào edit cái phiên ngoại, đã vậy raw phần pn nghe đâu chỉ có bản xuất bản mà ko có bản online, lâu lâu cứ lên search coi có ai làm ko thì sau 2 năm cuối cùng cũng tìm ra oaoa. Ta thích cái bộ này lắm a ~ thích couple cường cường trong này lắm luôn. Thích 1 minh quân tài trí nhưng lúc nào cũng thích ôm mọi thứ về mình như Tần Ca, thích 1 anh công có vẻ ngoài ôn nhu hiền hậu nhưng nội tâm thâm trầm lại nham hiểm như Ngũ Tử Ngang, và còn thích các tuyến nhân vật khác trong truyện, ai cũng dễ thương hết >v< ~

    Ta hi vọng chủ blog nể tình cho 1 fan cuồng của truyện này mà cố gắng done cái phần phiên ngoại nhé. Sẽ có 1 reader luôn ủng hộ bạn đi suốt quãng đường ^^~
    Fighting ^o^~

    Liked by 2 people

  5. Ếch Ộp / Th7 11 2016 9:14 Sáng

    Thấy thương thái sư và đại thần ghê :)))))
    Đọc chương này cảm động quá, bao nhiêu khó khăn cuối cùng cũng có được ngày được tuyên bố với mọi người tình yêu với nhau.

    Số lượt thích

  6. Nguyễn Thùy Dương / Th7 17 2016 10:50 Chiều

    Cám ơn bạn nhiều nha <3 Mình chờ truyện này lâu lắm rồi :* Phiên ngoại vậy là hết hay là còn nữa vậy ạ ?

    Số lượt thích

  7. sebacielseel / Th7 20 2016 5:35 Chiều

    wa~~~ cuối cùng cũng tìm được nhà dịch phiên ngoại Trầm Nịch~~
    thiệt ngọt ngào quá đi~~
    cảm ơn tiền bố đã dịch~
    tiền bối có thể cho em xin bản RAW và QT không ạ? em đọc không hiểu đâu, chỉ là vì yêu Trầm Nịch của Neleta nên em xin về sưu tập cho đủ bộ ba Word-QT-raw thôi ạ
    mail của em: phamdinhphuongngoc@gmail.com
    hóng chữ hoàn một ngày không xa~
    yêu tiền bối quá co7~~
    *hôn hôn*

    Liked by 1 person

  8. Phạm Huyền Trang / Th7 20 2016 9:20 Chiều

    làm ơn đừng drop ~~ làm ơn đừng drop~~ làm ơn đừng drop ~~

    Số lượt thích

  9. chenmoc / Th7 21 2016 9:48 Sáng

    Hay wa dya^~^

    Số lượt thích

  10. dyongchan / Th7 24 2016 11:10 Chiều

    Hóng quá đii. Bộ này luôn trong top fav của mình luôn mà bây giờ mới biết có PN. Muốn biết thêm về cặp Nhật Nhật và Gia Hữu quá ><
    Hy vọng chủ nhà đừng drop nó nhé.

    Số lượt thích

  11. Hải yến / Th9 12 2016 8:19 Chiều

    Dể thương quá đi, cảm ơn nàng dịch phiên ngoại trầm nịch, cố gắng lên đừng drop nha nàng, yêu nàng nhất 😘

    Số lượt thích

  12. anhthu2004 / Th12 31 2016 10:05 Sáng

    ngọt …quá …

    Số lượt thích

  13. Bách Thảo / Th2 20 2017 8:41 Chiều

    Đừng drop nàng nhé =(((((((( Ta ở đây đợi nàng, ủng hộ nàng <3 lâu lâu tung 1 chương cũng được miễn là đừng drop huhu =((((( Ta đợi PN của Trầm Nịch lâu lắm ròi ;____; Thành thật cảm ơn nàng vì đã edit <3

    Số lượt thích

  14. nguyenyennhi2208 / Th4 24 2017 10:55 Sáng

    Chủ nhà ơi bạn dịch hay lắm, truyện cũng hay nữa, đừng drop luôn nha bạn 😭

    Số lượt thích

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: