Trầm nịch – Phiên ngoại
- Tác giả: Neleta
- Chuyển ngữ: Yappa
- Mục lục
Đệ tam chương
Trong thư của Việt Lặc Vân Sơn không có viết đại sự gì giữa hai nước, mà là dò hỏi Ngũ Tử Ngang hắn và Ngũ Tử Hoa khi nào có thể trở về đại Đông. Ngũ Tử Hoa tưởng niệm cố hương, Việt Lặc Vân Sơn cũng cũng không thích vị trí Nữ Trinh vương. Lúc trước nếu không phải nhi tử Việt Lặc Da quá nhỏ, Việt Lặc Vân Sơn cũng sẽ không trở lại Nữ Trinh. Nữ Trinh đối với Việt Lặc Vân Sơn mà nói không phải là quê nhà, mà là nơi hắn căm thù đến tận xương tủy muốn rời đi. Đại Đông là cố hương của Ngũ Tử Hoa, lại là nơi hai người tình định, vì thế Việt Lặc Vân Sơn muốn cùng Ngũ Tử Hoa quay về đại Đông.
Việt Lặc Cống nhi tử của Việt Lặc Da năm nay đã sắp mười sáu tuổi, có thể kế thừa vương vị. Việt Lặc Vân Sơn và Ngũ Tử Hoa nhiều năm qua tình cảm không thay đổi, hai người cũng không có dự định tìm người khác sinh con, cho nên vị trí này sớm muộn là của Việt Lặc Cống. Việt Lặc Vân Sơn và Ngũ Tử Hoa đều hi vọng Việt Lặc Cống có thể sớm một chút trở về kế thừa vương vị.
Xem xong thư, Tần Ca hỏi Ngũ Tử Ngang: “Ngươi nói thế nào?”
Ngũ Tử Ngang cẩn thận nói: “Việt Lặc Cống tuy vẫn ở tại Ngũ gia, cũng chịu sâu ảnh hưởng văn hóa đại Đông, nhưng quan hệ của gã và đại Đông dù sao không như quan hệ của Tử Hoa và đại Đông. Có Tử Hoa và Việt Lặc Vân Sơn ở Nữ Trinh, có lợi cho sự ổn định của Nữ Trinh và sự trung thành của Nữ Trinh đối với đại Đông. Thế nhưng Việt Lặc Vân Sơn nói cũng không sai. Hắn không có con nối dõi, vương vị sớm muộn là của Việt Lặc Cống. Sớm một chút để Việt Lặc Cống tiếp nhận vương vị, Nữ Trinh cũng tránh được bất ổn thế cục mà tân vương đăng cơ có thể mang đến. Nhưng như vậy, Việt Lặc Cống rất có thể dưới mí mắt của chúng ta bị những thế lực bảo thủ ấy của Nữ Trinh lợi dụng. Mặc dù Việt Lặc Sở chết đã nhiều năm, nhưng Nữ Trinh vẫn còn có không ít người muốn phục hồi, thoát ly tầm tay đại Đông. Dù cho sau này Việt Lặc Cống không có suy nghĩ đó, nhi tử gã cũng khó bảo đảm không có.”
Tần Ca chậm rãi gật gật đầu, nói: “Ta cũng nghĩ như vậy. Thế nhưng khi đó nguyên nhân chủ yếu nhất để Việt Lặc Vân Sơn làm Nữ Trinh vương chính là Việt Lặc Cống quá nhỏ, để hắn tạm thay Nữ Trinh vương, đợi sau đó Việt Lặc Cống lớn lên sẽ trả vương vị cho Việt Lặc Cống. Bây giờ Việt Lặc Cống đã trưởng thành, nếu chúng ta chậm chạp không cho gã về Nữ Trinh, chắc chắn sẽ bị nói. Những bộ tộc Nữ Trinh ấy sở dĩ chịu nghe Việt Lặc Vân Sơn, cũng là cho rằng Việt Lặc Cống sớm muộn sẽ trở lại.”
Ngũ Tử Ngang thở hắt ra: “Đúng vậy. Rất nhiều thế lực phía Nữ Trinh đều là bộ hạ của Việt Lặc Da, lúc ta mang Việt Lặc Cống về đây cũng nói chờ gã lớn lên sẽ đưa gã quay lại làm Nữ Trinh vương, bây giờ cũng quả thực nên đưa Việt Lặc Cống trở về. Huống hồ Việt Lặc Vân Sơn lại rõ ràng tỏ vẻ không muốn tiếp tục làm Nữ Trinh vương nữa, nếu như miễn cưỡng tiếp ngược lại không tốt.”
Nghĩ đến một chuyện khác, Ngũ Tử Ngang càng khổ não.
“Nói đến Việt Lặc Cống, còn có tiểu tử Khoa Thấm Khả Thập ấy. Các bộ Đột Quyết từ sau khi Tra Mộc Nhĩ chết bây giờ như rắn mất đầu. Rối loạn sáu bảy năm, thế lực các bộ Đột Quyết đều bị hao mòn gần hết. Ta cảm thấy là lúc nên thống nhất các bộ Đột Quyết. Nếu không sau khi Tử Quân đăng cơ còn phải phiền não chuyện Đột Quyết.”
Tần Ca nhíu mày: “Ngươi là nói, đuổi Khoa Thấm Khả Thập về Đột Quyết, để y thống lĩnh các bộ Đột Quyết?”
Ngũ Tử Ngang gật đầu một cái, nói: “Khoa Thấm Khả Thập là cháu trai Tra Mộc Nhĩ, bản thân y lại từng sống ở Đột Quyết mười mấy năm. Bây giờ các bộ Đột Quyết không ai phục ai, cần một người Đột Quyết có thể có thể để chúng ta sử dụng thống lĩnh các bộ Đột Quyết.”
Tần Ca do dự nói: “Khoa Thấm Khả Thập mặc dù là cháu trai Tra Mộc Nhĩ, nhưng y chỉ có phân nửa huyết thống Đột Quyết, người Đột Quyết rất coi trọng huyết thống. Mặt khác, y rời Đột Quyết đã bảy năm, muốn thống lĩnh các bộ Đột Quyết đầu tiên phải tích lũy danh vọng nhất định, y trở lại như vậy, ai sẽ nghe y?”
Ngũ Tử Ngang không lo lắng chút nào nói: “Y rời Đột Quyết bảy năm, nhưng y có sự ủng hộ của đại Đông mà. Tra Mộc Nhĩ lúc trước phản bội minh ước với đại Đông, thật ra trong bộ tộc y có rất nhiều người đều không muốn. Để Khoa Thấm Khả Thập về Đột Quyết, triệu tập những người này lại, sau đó dưới sự trợ giúp của đại Đông, ta nghĩ y thống nhất các bộ Đột Quyết hẳn không phải là việc khó, ngươi đừng quên Tử Anh ở Quan Tây cũng bố trí gần bảy năm, giữa những bộ tộc ấy mặc dù cả ngày đánh tới đánh lui, ai có thể không kiêng dè Quan Tây đại tướng quân. Có sự ủng hộ của đại Đông, có sự ủng hộ của Quan Tây đại tướng quân, chỉ cần không phải bùn nhão không thể trát tường, ai cũng có thể thống nhất các bộ Đột Quyết. Hơn nữa Khoa Thấm Khả Thập đứa nhỏ này cũng không đơn giản, trông dáng vẻ mỗi ngày chăm chỉ luyện võ nghệ của y, ta cảm thấy y cũng muốn quay về Đột Quyết triển khai hoài bão. Đối với một đứa bé từ nhỏ bị người ta ngược đãi như gia súc, không có gì so với ngồi lên vương vị càng có thể báo thù rửa hận.”
Ngũ Tử Ngang nói rất có lý. Đối với Việt Lặc Cống và Khoa Thấm Khả Thập, Tần Ca chỉ thấy một lần khi hai người mới vừa vào kinh, về sau thì toàn quyền giao cho Ngũ Tử Ngang. Đã Ngũ Tử Ngang nói như thế, vậy Tần Ca cũng không hề lo ngại, nói: “Ngươi trước tiên hỏi ý kiến hai người bọn họ. Phía Việt Lặc Cống vẫn là phái mấy tâm phúc theo gã đi Nữ Trinh. Việt Lặc Cống muốn quen với thân phận mới của gã thế nào cũng cần một hai năm, bảo Tử Hoa lại kiên nhẫn một chút.”
“Ta sẽ an bài tốt.”
“Vậy ta sẽ không hỏi nhiều. Chờ ngươi có kết quả lại nói cho ta biết.”