Trầm nịch – Phiên ngoại
- Tác giả: Neleta
- Chuyển ngữ: Yappa
- Mục lục
Đệ nhị chương
Tần là một người dục vọng rất mạnh, mạnh đến có chút khủng bố. Năm đó Hạo xui xẻo bị chọn làm thị vệ thiếp thân của Nguyên, nếu như khi đó y biết tương lai sẽ dây dưa không rõ với nam nhân này, hơn nữa mỗi ngày đều phải thừa nhận dục vọng khủng bố của nam nhân này, y nhất định sẽ mang theo người nhà trốn đi, trốn đi thật xa.
Khi đó nguy cơ tứ phía, thế cục hiểm trở, Hạo mặc dù rất không thích Tần làm việc quái đản, miệng thiếu đạo đức, nhưng là trách nhiệm, y lại là một người trung thành, cho nên vẫn cần cần mẫn mẫn, nhẫn nhục chịu khó ra sống vào chết vì Tần. Nhưng y cũng không ngờ, Tần không hề có phẩm hạnh nam nữ đều ăn sẽ đánh chủ ý lên đầu y.
Sau lần đầu tiên bị Tần đè trên giường ăn, y không thể nhịn được đâm một lỗ trên người Tần, vì thế cả nhà già trẻ lớn bé suýt nữa bởi vì lỗ mãng của y mà chịu tai ương lao ngục. Tần tên khốn kia lấy an nguy người nhà và vị hôn thê buộc y theo sự chi phối, y không thể không theo. Mà chính thỏa hiệp nhất thời ấy của y kết quả khiến bản thân sa vào vực sâu, không thể nào tự thoát khỏi.
Y yêu vị hôn thê của mình, đó là nữ nhân y vẫn muốn lấy vào cửa. Nhưng sau khi y bị nam nhân làm như vậy, y lại làm sao đón dâu. Y không phủ nhận y lấy cái chết ép nam nhân kia lấy thái tử phi có tư lợi của y, y hi vọng nam nhân kia có thể từ đấy tha cho y. Đáng tiếc, y tính sai.
Cho nên khi y phát hiện Nguyên thích Tần, y khỏi phải nói cao hứng biết bao nhiêu. Nhưng y là loại người thành thật ít nói, hơn nữa kẻ địch bên người nhìn chằm chằm, y phải thời khắc dè dặt cẩn thận, cho nên không thể biểu đạt hi vọng của mình cho Nguyên biết. Từng gặp Nguyên ba lần, y đều không có cơ hội một mình với Nguyên, lần cuối cùng gặp mặt, Nguyên dùng kế bắt y, chỉ vì có thể ái ân với nam nhân. Ngày đó, y ở trong địa lao ăn ngon uống ngon không ngừng cầu khấn Nguyên mau chóng thu nam nhân đáng ghét đó, trả cuộc sống yên bình cho y.
Y không thích nam nhân, dù cho bị Tần thế này thế kia rất nhiều lần, y vẫn là thích nữ nhân. Nhưng nếu để y lựa chọn một nam nhân, y thà rằng lựa chọn Nguyên cũng sẽ không muốn nam nhân đáng ghét kia. Nguyên trông đẹp hơn nữ nhân khác ba phần, mặc dù bởi vì đang ở địa vị cao mà không thể không ác độc, nhưng y biết Nguyên là một người dịu dàng. Y thế nào nghĩ không ra, người tốt như Nguyên sao lại trúng ý nam nhân khốn kia? Nguyên muốn người thế nào không có? Ôi, những lời này y không cách nào nói với Nguyên, dù sao y không thân Nguyên, hơn nữa nếu bị nam nhân biết y sẽ rất thảm.
Thật ra, y vẫn là muốn về nhà sống chung với vợ con, cho nên nếu nam nhân thích Nguyên, y nhất định sẽ buông tay. Vốn y cũng chưa bao giờ nghĩ độc chiếm nam nhân. Dục vọng đáng sợ ấy của nam nhân y ước gì nam nhân tìm thêm mấy người, ấy quả thực không phải là người chịu được.
Thế nhưng, ông trời không có nghe được khẩn cầu của y. Y bị Nguyên thả ra, nhưng y phát hiện Nguyên bị tổn thương, bị nam nhân đáng ghét kia tổn thương. Y không biết nam nhân làm cái gì với Nguyên, lúc rời đi, mặt Nguyên rất tái nhợt rất tái nhợt, trong mắt là buồn bã tan nát cõi lòng.
Y và nam nhân rời đi, mà trong suốt nơi khóe mắt lúc Nguyên xoay người lại lưu trong lòng y. Nguyên, tên kia căn bản là bên ngoài vàng ngọc bên trong thối rữa, ngươi đừng đau lòng vì loại khốn nạn này, ngươi nhất định sẽ gặp được người thật tình thích ngươi, đối xử tốt với ngươi. Y kiếp này là không có biện pháp chạy thoát, y hi vọng Nguyên có thể hạnh phúc.
Thế nhưng, y sai rồi. Y không biết Nguyên vậy mà lại ngốc như thế, ngốc nghếch sinh con cho tên khốn kia. Nếu biết, nếu biết, nếu y biết, mặc kệ sẽ có bao nhiêu nguy hiểm, y cũng nhất định phải mang Nguyên đi. Đều trách y. Trách y biết quá muộn.
Nam nhân cũng không phải là hoàn toàn không có cảm tình với Nguyên, nếu gã thực sự không thích Nguyên, gã cũng sẽ không luôn dùng ngôn ngữ trêu chọc Nguyên. Nam nhân là cái loại càng xem trúng ai, thì biểu hiện càng không để người đó vào mắt ấy. Nhưng nam nhân lại là tên khốn từ đầu đến cuối. Chỉ bởi vì Nguyên dùng thủ đoạn có được nam nhân một đêm, nam nhân liền sâu sắc cảm thấy tự tôn của mình bị thương tổn, lại dùng ngôn ngữ tổn thương lòng Nguyên, cũng khiến Nguyên triệt để hết hi vọng với gã. Về sau, trong nước mưa gió ập tới, y cũng không có cơ hội lại nhìn thấy Nguyên, một lần từ biệt chính là mười mấy năm.
Bị nam nhân cưỡng ép giả chết rời khỏi đại Đông, đi tới Ni Sở. Nam nhân mặc dù miệng ác độc, tính khí lại kém, nhưng rất nhiều người lại cực kỳ tiếp nhận gã, móc tim móc phổi với nam nhân, như Thiên Lôi sai đâu đánh đó. Ngay lúc đó thái tử Ni Sở chính là một trong những người sùng bái nam nhân. Chẳng qua là thái tử Ni Sở tính cách không lạnh không nóng, mấy huynh đệ khác ai nấy như hổ sói nhìn chằm chằm vị trí thái tử của hắn. Nam nhân trong bóng tối giúp đỡ thái tử Ni Sở giao thiệp với đủ loại người, giúp đối phương leo lên ngai vàng, ổn định triều cục.
Y không rõ. Nam nhân buông ngôi vị hoàng thượng của mình không làm, chạy đến nước khác làm quân sư quạt mo, còn làm vui quên trời đất. Cuộc sống cứ như thế từng ngày trôi qua. Trong nháy mắt, y “chết” đã tám năm. Hoàng thất Ni Sở ngày càng vững chắc, y và nam nhân cũng có thể yên yên tâm tâm, thong dong hưởng phúc. Chẳng qua là trong nhàn nhã như thế, y lại thường thường nghĩ tới Nguyên, nghĩ tới trong suốt nơi khóe mắt lúc Nguyên xoay người. Tiếp tục đọc “Trầm nịch – Phiên ngoại 4 – Chương 2”