Trầm nịch – Phiên ngoại 3 – Chương 6

Trầm nịch – Phiên ngoại

Đệ lục chương

Ngũ Tử Anh và Liễu Song trải qua buổi nói chuyện dài cùng Ngũ Tử Ngang đêm hôm đó, vướng mắc trong lòng cũng không còn nữa, an an tâm tâm lưu lại kinh thành chăm sóc bà cô. Ngũ Tử Anh không có phủ đệ của mình, vừa mới thăng nhiệm đại tướng quân đã chạy đến Quan Tây. Ngũ Tử Ngang đơn giản đưa nhiếp chính vương phủ của y cho Ngũ Tử Anh, dù sao y sẽ không về. Biển trên cửa chính cũng đổi thành Đại tướng quân phủ. Ngũ Tử Anh cũng rất cao hứng, dù sao chính là nhà mình ban đầu, ở thoải mái.

Liễu Song sau khi bố trí ổn thoả mỗi ngày đều sẽ vào cung cùng Phạm lão thái thái, chậm thì một canh giờ, lâu thì một ngày. Hai nha đầu vừa mới về kinh, tất cả đều vô cùng mới lạ, Ngũ Tử Ngang đơn giản lưu các nàng ở trong cung, phái người mang các nàng đi dạo trong kinh thành, có cái gì thích cứ việc mua cho các nàng. Chưa được mấy ngày, hai nha đầu liền thích vị bác cả yêu thương các nàng này, thích hơn vị đường đệ hoàng đế nói ngọt như mía lùi kia, không biết vị đường đệ này của các nàng là có mục đích. Dỗ hai vị chị họ vui vẻ, vậy sau này có cái gì cần phiền toái thúc thúc cũng không phải dễ mở miệng hơn. Tần Gia Hựu tiểu hoàng đế làm việc luôn luôn là có mục đích nha.

Sau khi Liễu Song tiến cung tìm Dung Khâu. Đối vị thái y lúc trước có thể bịt mắt cứu nàng khỏi quỷ môn quan này, nàng cảm kích lại kính phục. Cũng bởi vậy, nàng tìm Dung Khâu điều dưỡng thân thể cho nàng, hy vọng có thể sinh nhi tử cho Ngũ Tử Anh.

Sau khi biết được chuyện này cao hứng nhất không ai bằng Tần Ca và Phạm lão thái thái. Nếu không phải là Ngũ Tử Ngang nói cái gì cũng không cho hắn lại dùng phượng đan, hắn còn muốn lại sinh một đứa nhỏ họ “Ngũ” cho Ngũ Tử Ngang, muốn cho Ngũ gia chân chính lưu hậu duệ. Hiện tại Liễu Song sẵn lòng nỗ lực, hắn đương nhiên cao hứng. Phạm lão thái thái cao hứng đương nhiên cũng là đạo lý giống vậy.

Sự tình trong nhà xem như là đều giải quyết, phía tam đệ Ngũ Tử Hoa càng không có gì để nói. Ngũ Tử Ngang tâm tình cuối cùng đã thả lỏng mời mấy vị thủ hạ đắc lực vào trong cung, xem như là cảm ơn chân thành và nâng đỡ của bọn họ nhiều năm qua đối với y. Nếu không có những người này dắt dẫn y, y còn không biết phải bao nhiêu năm mới có thể có cuộc sống như bây giờ.

Những thân tín này của Ngũ Tử Ngang đối với việc giúp y bức vua thoái vị năm đó hoặc nhiều hoặc ít cũng có chút không thể hiểu. Nhất là đám người Lương châu thất hiền, Quan Độ, Phùng Duy Châu, càng là không thể hiểu. Nếu không phải là Ngũ Tử Ngang lần lượt bảo đảm với bọn họ việc bức vua thoái vị có ẩn tình khác, hơn nữa tuyệt đối sẽ không làm hại hoàng thượng và tiểu thái tử, chỉ chờ sau khi thời cơ chín muồi sẽ nói cho bọn hắn biết nguyên do, những người này có thể ủng hộ Ngũ Tử Ngang bức vua thoái vị hay không vẫn là không biết. Bây giờ, chân tướng rõ ràng, những người này không thể gọi là không thở phào nhẹ nhõm.

Sau khi Ngũ Tử Ngang trở thành nhiếp chính vương, nắm quyền, khí thế cũng càng không như bình thường. Nếu nói Tần Ca là lạnh lùng nghiêm túc, vậy Ngũ Tử Ngang chính là đang lúc nói cười khiến ngươi tro bay khói tan, hơn nữa y thường thường lộ ra ngoài vẻ thô bạo nghiêm túc, càng khiến người ta tim gan run rẩy. Quan Độ trước kia nói đùa y, sau khi Ngũ Tử Ngang trở thành nhiếp chính vương cũng không dám lại không biết lớn nhỏ với y.

Mà hôm nay, Ngũ Tử Ngang tháo đi uy nghi của nhiếp chính vương, tâm nguyện nhiều năm giải quyết xong lại lộ ra mấy phần không câu nệ tiểu tiết, khí thế hào hùng năm đó, dưới ảnh hưởng của y, mọi người cũng dần dần buông, dường như tìm về phần thích ý hào hùng cùng Ngũ Tử Ngang uống rượu ăn thịt năm đó. Phùng Duy Châu mấy vị môn sinh của này Ngũ Tử Ngang này tửu lượng không tốt, gục trước. Lương châu thất hiền ngày thường khi vô sự là thích tụ lại uống rượu ngâm thơ, tửu lượng ấy là khỏi phải nói. Nhưng so sánh với đám người Quan Độ quanh năm ngâm mình trong quân lại không phải cùng một cấp bậc. Cho nên đến cuối cùng còn trụ lại cũng là mấy vị trong quân kia.

Trong những người này, nếu nói quan hệ với Ngũ Tử Ngang thân cận nhất tuyệt đối là Quan Độ. Nhớ năm đó Ngũ Tử Ngang mỗi lần vụng trộm về kinh, đều là Quan Độ đợi cửa y. Uống đến cuối cùng, mấy người trong quân cũng đều xiêu vẹo xiêu vẹo gục xuống dưới đáy bàn, Quan Độ vẫn nỗ lực giữ một phần tỉnh táo lắc lư dịch đến trước mặt Ngũ Tử Ngang, ợ rượu một cái.

Ngũ Tử Ngang cũng xỉn rồi, có điều bởi vì thói quen nhiều năm, y luôn luôn sẽ không để bản thân thực sự say chết. Nhìn bộ dáng Quan Độ cũng là có lời muốn nói với y, Ngũ Tử Ngang trượt khỏi bảo tọa, ngã ngồi bên cạnh Quan Độ, một tay khoác lên vai hắn, mùi rượu hun trời hỏi: “Lão đệ, ợ, có lời, nói với ta?”

Quan Độ lúc này cũng không còn dáng vẻ tôn ti gì. Thân thiết ôm vai Ngũ Tử Ngang, hắn phun ra một luồng mùi rượu bên tai Ngũ Tử Ngang, đầu không đặc biệt nghe sai bảo gật gật: “Ợ! Có, có!”

“Ha ha, ha ha ha…” Ngũ Tử Ngang ngửa đầu cười cười, dùng sức vỗ vỗ Quan Độ, “Ta biết, ngươi, hợ, muốn hỏi, cái gì.”

“Ngươi nói, ngươi nói.” Chén rượu trong tay lăn trên mặt đất, hai tay Quan Độ níu vạt áo Ngũ Tử Ngang, sáp vào, “Ưm, người yêu của ngươi, ợ hợ, có phải, chính là thái hoàng hay không?”

“Ha hả, coi như ngươi, lão đệ, thông minh.” Ngũ Tử Ngang chóng mặt đầu gối bảo tọa, ợ rượu mấy cái lên trời, lặng lẽ cười: “Biết, ta vì sao, không nói cho ngươi chứ. Ha ha ha… Nói cho ngươi biết, còn không, hợ, còn không, hù chết ngươi.”

“Ừa, quả thực, hù chết.” Quan Độ cũng ngồi không yên, kề bên Ngũ Tử Ngang xụi lơ, “Ta nếu là ngươi, ta cũng, không dám nói.”

Ngũ Tử Ngang thở hổn hển mấy hơi, nhắm mắt lại, lắc lắc đầu: “Sao có thể nói chứ… Để người ta biết… Lương vương nho nhỏ ta đây, khẳng định bị lưu đày ba ngàn dặm, vĩnh viễn, đừng nghĩ, có được Tần Ca.”

Quan Độ lúc này cũng không tinh lực đi so bì Ngũ Tử Ngang đại nghịch bất đạo gọi thẳng tên húy của thái hoàng, huống chi hiện tại hai người là quan hệ như vậy, cũng không tới phiên hắn một giới võ phu để ý.

Thở dài một tiếng, cũng không biết là đang cảm khái cái gì, Quan Độ lẩm bẩm: “Cũng là, ngươi… Nếu không còn có ai, có thể vào được mắt thái hoàng… Thái hoàng không chịu cưới phi không chịu lập hậu, thì ra là trong lòng sớm đã có ngươi ha…”

Ngũ Tử Ngang đắc ý cười mấy tiếng, gạt gạt Quan Độ: “Thế nào, đố kị à.”

“Ấy cũng không dám. Người như thái hoàng, trừ ngươi ra, ai còn dám có cái loại tâm tư đó.” Quan Độ trở tay nắm lấy cánh tay Ngũ Tử Ngang, dùng sức, “Ngươi, có gan! Quan mỗ, bội phục!”

“Ha ha.” Tiếng cười của Ngũ Tử Ngang khỏi phải nói bừa bãi biết bao, Quan Độ cũng cười, nghĩ đến mình dưới tình huống không biết chuyện coi như là giúp tình riêng giữa người này và thái hoàng, hắn cũng âm thầm có chút cao hứng.

Hai người sau đó ai cũng không nói, thật lâu sau, đang khi Quan Độ cho rằng Ngũ Tử Ngang say ngả nghiêng rồi, hắn nghe thấy người bên cạnh lên tiếng: “Ta kiếp này, không cầu gì khác… Chỉ cầu có thể cùng hắn… Danh, lợi, quyền cái gì, loại nào cũng không sánh bằng hắn… Nếu hắn không phải hoàng thượng, ta sợ sớm mang theo hắn trốn đến cái thôn nhỏ khoan khoan khoái khoái sống qua ngày. Làm sao để hắn vì ta, chịu biết bao uất ức và khổ sở như thế.”

Chẳng biết tại sao, hốc mắt Quan Độ không khỏi nóng lên đỏ ửng. Hắn lại dùng lực véo véo cánh tay Ngũ Tử Ngang: “Bây giờ không phải là được rồi sao, khổ tận cam lai.” Mặc dù hắn cũng không biết người này rốt cuộc khiến vị trên tất cả mọi người kia chịu uất ức gì, khổ sở gì, nhưng tựa hồ lại có một chút sáng tỏ.

Muốn nói một cái gì đó xoa dịu bầu không khí lúc này, Quan Độ vơ vét trong óc một phen, cười mấy tiếng, buông cánh tay Ngũ Tử Ngang ra nói: “Ha, bây giờ không cần nửa đêm chờ mở cửa thành cho ngươi, có đôi khi còn rất tưởng niệm nha.”

Ngũ Tử Ngang cười nhẹ mấy tiếng, cho Quan Độ một quyền, có điều bởi say rượu, quả đấm của y mềm nhũn.

“Lão tử bây giờ là Lương hậu, còn cần lén lén lút lút như thế?”

“Ha ha, thì ra không phải Lương hoàng, là Lương hậu ha.”

Quan Độ thốt ra lời này xong, hai người đều phá lên cười.

Khổng Tắc Huy và Diêm Nhật lúc tiến vào liền nhìn thấy Lương hoàng bệ hạ của bọn họ và và Quan Độ Quan đại nhân dựa vào cùng một chỗ không hề có hình tượng đáng nói ngồi dưới đất ngửa đầu cười to. Lại liếc mắt nhìn mọi người đã sớm say đến bất tỉnh nhân sự hai bên, hai người triệu cung nhân tới đều đỡ những người ấy vào trong tẩm điện nghỉ ngơi, sau đó Khổng Tắc Huy tiến lên khom người đỡ Ngũ Tử Ngang: “Lương hoàng bệ hạ, thái hoàng sai thuộc hạ tới đón ngài về tẩm cung.”

“A. Thái hoàng, nghỉ ngơi chưa?” Tần Ca phái người tới đón y, Ngũ Tử Ngang không dám ở lâu, dựa vào sức của Khổng Tắc Huy đứng lên.

“Thái hoàng còn chưa nghỉ ngơi, chờ ngài trở lại.”

“Ta đây trở về, trở về.” Liếc mắt nhìn Quan Độ bởi vì y đứng dậy mà nằm trên mặt đất, Ngũ Tử Ngang đang muốn mở miệng, Diêm Nhật liền lập tức nói: “Thuộc hạ tiễn Quan đại nhân.”

“Ừ, đưa Quan đại nhân, về phủ đi.”

“Dạ.”

Không trì hoãn nữa, Ngũ Tử Ngang bản thân cũng say kinh khủng theo Khổng Tắc Huy đỡ đi. Sở dĩ sai Diêm Nhật đặc biệt đưa Quan Độ về phủ, đương nhiên có suy tính của Ngũ Tử Ngang. Y vừa rồi xem như là nói một vài lời riêng với Quan Độ, đưa Quan Độ về phủ là tốt nhất, tránh cho hắn dưới tình huống ý thức không rõ nói với quan viên khác. Ngũ Tử Ngang cũng không sợ người khác biết, nhưng y nói với Quan Độ nói những thứ này là dựa trên quan hệ của hai người, Quan Độ vô ý thức nói với người ngoài đó chính là có lỗi với y. Y nghĩ Quan Độ nếu có thể đi, cũng muốn về phủ.

Về tới Nhân Tâm đường, Ngũ Tử Ngang liền triệt để buông lỏng, vừa buông lỏng, y say chết luôn. Đứng bên giường, Tần Ca dùng khăn lụa che mũi, chau mày, mắng cũng không phải, trách cũng không phải. Ngũ Tử Ngang đêm nay mở tiệc chiêu đãi bạn bè và môn sinh, nhất định sẽ uống nhiều. Vả lại mặc kệ cử động này của Ngũ Tử Ngang có mang đến ảnh hưởng thế nào với những quan viên không được mời đến, Tần Ca chỉ muốn vứt con ma men này vào trong thùng tắm.

Ngũ Tử Ngang từ sau khi về kinh trở thành nhiếp chính vương, cuộc sống yên ổn. Tuy không nói mập, nhưng rõ ràng khỏe mạnh không ít so với trước đây. Tần Ca là tuyệt đối không có biện pháp xách Ngũ Tử Ngang vào trong thùng tắm lại tắm rửa sạch sẽ cho người này sau đó lại đưa về giường. Dù cho Tần Ca có hơi sức ấy, hắn cũng sẽ không làm. Sau khi ở bên Ngũ Tử Ngang, loại việc này luôn luôn là Ngũ Tử Ngang làm cho hắn, đâu có đạo lý hắn tự tay.

Đá Ngũ Tử Ngang một cước tựa như trút căm phẫn, Tần Ca cởi giầy tất và quần áo của Ngũ Tử Ngang, sau đó vắt miếng khăn ướt lau mặt cho Ngũ Tử Ngang, lại nâng người ngủ như chết dậy cưỡng ép cho y uống một chén nước. Kéo chăn qua đắp lên Ngũ Tử Ngang, Tần Ca mặc cho đối phương tứ chi giang rộng ngủ trên giường hai người, chính hắn thì ôm một cái chăn đi thư phòng. Nhi tử còn chưa có chuyển ra, hắn cũng chỉ có thể đi thư phòng ngủ. Mùi rượu đầy phòng, hắn nhưng chịu không nổi. Đốt huân hương ngưng thần, Tần Ca cách xa mùi rượu nhắm mắt lại, thoải mái đi ngủ. Tiếp tục đọc “Trầm nịch – Phiên ngoại 3 – Chương 6”

Thần phục – Chương 70

Thần phục

  • Tác giả: Yến Tử Hồi Thì
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Chương 70 – Ngày phá vỏ của Yến gia

Triển Tiểu Liên sửng sốt, tỏ vẻ nghe không hiểu, “Gì?”

Tay Yến Hồi theo thân thể Triển Tiểu Liên sờ lên trên, sau đó lôi kéo, dán lên phía sau lưng Triển Tiểu Liên, miệng rầm rì một tiếng: “Đi vá tầm màng đó cho gia.”

Triển Tiểu Liên lần này nghe hiểu, cô chịu không nổi xoay người mặt hướng Yến gia: “Gia khẩu vị này của ngài cũng không phải trọng bình thường ha, có phải phụ nữ lên giường với anh lần thứ hai đều phải đi vá màng mới được hả?”

Yến Hồi mở mắt ra, một ngụm cắn trên cằm cô, nửa ngày mới nói: “Cưng cho rằng có mấy người phụ nữ có cơ hội lần thứ hai?”

“A!” Triển Tiểu Liên nhìn hắn: “Người ta nói trong cuộc đời đàn ông có thể có một lần tình một đêm cũng không sai, hóa ra gia ngài đây là tình hàng đêm? Đúng rồi gia, anh đòi vá, đây là tính ngủ lần hai với tôi?”

Yến Hồi sờ cằm cô: “Ít nói lời thừa, gia bảo cưng vá thì cưng vá cho gia!”

Triển Tiểu Liên lập tức gào lên: “Sao có thể? Còn chưa nói rõ tiền này ai trả đâu? Tôi chỉ là sinh viên, đâu có nhiều tiền như vậy?”

Tay Yến Hồi sờ lên ngực cô, xoa khi có khi không, “Cưng chọn thời gian, gia sai người đưa cưng đi…”

“Ôi, tôi bảo,” Triển Tiểu Liên nhìn hắn: “Anh có phải định tôi vừa mới vá là phá, sau đó thỏa mãn lòng hiếu kỳ biến thái của anh?”

Yến Hồi phát ra một tiếng cười tà: “A nhóc béo, cưng thật đúng là hiểu biết gia.”

Triển Tiểu Liên âm thầm trợn mắt, không nói tiếp.

Ngày kế, Triển Tiểu Liên ngáp về trường học, muộn là tất nhiên, có điều lớp đại học không nghiêm cẩn như vậy, Triển Tiểu Liên mở to đôi mắt buồn ngủ đi vào hàng cuối cùng phòng học, chờ giáo viên điểm danh xong, cô thừa lúc trong giờ về ký túc xá ngủ.

Buổi trưa đi ăn cơm với nữ sinh cùng ký túc xá, lúc đang đi nữ sinh bên cạnh đột nhiên ôm cánh tay Triển Tiểu Liên thét chói tai: “Triển Tiểu Liên! Triển Tiểu Liên!”

Triển Tiểu Liên thật sự là nổi giận đùng đùng: “Bành Ngọc cậu bỗng nhiên nổi điên hả? Quỷ kêu quỷ kêu cái gì vậy?”

Nữ sinh tên Bành Ngọc kích động nhảy loạn tại chỗ: “Trai đẹp, mỹ nam nha… Cậu xem cậu xem!”

Triển Tiểu Liên theo phương hướng cô ấy chỉ nhìn một cái, ha! Trai đẹp mỹ nam gì chứ? Rõ ràng là cầm thú có được không?! Còn là cầm thú bảnh chọe thích thể hiện, phía sau đi theo Lôi Chấn, trong tay Lôi Chấn ngu ngốc nhấc một cái túi to, Triển Tiểu Liên lại không thể quen thuộc hơn, đây đều là cô tự tay chọn.

Triển Tiểu Liên trợn mắt, thật là nơi có cầm thú sẽ có cô ha. Bên kia Yến Hồi đã đi tới, đưa tay cầm kính râm: “A nhóc béo, gia hỏi thăm cưng một việc. Ký túc xá nữ quản trị kinh doanh ở đâu?”

Triển Tiểu Liên vươn tay chỉ: “Anh đi nhầm, trước quẹo vào đường lớn đằng kia, sau đó vẫn đi thẳng quẹo trái lại đi thẳng lại quẹo trái, nhìn thấy một cái nhà màu trắng, cái đấy không phải, tòa nhà lầu phía sau cái nhà màu trắng chính là ký túc xá nữ học viện quản trị kinh doanh.”

Bành Ngọc nửa giương miệng, mắt cũng thành hình ngôi sao, bởi vì trai đẹp ngay trước mắt, cô ấy bây giờ ngay cả nói cũng nói không nên lời.

Yến Hồi đeo kính mắt đi hai bước, đột nhiên lại dừng chân, vươn tay đưa qua hai tờ danh thiếp, Triển Tiểu Liên và Bành Ngọc một người một tờ, sau đó hôn gió hai người: “Nhớ liên lạc với gia.”

Triển Tiểu Liên đỡ trán, con chim công bảnh chọe này!

Bành Ngọc đã hoàn toàn hưng phấn thành háo sắc.

Xoay người, Triển Tiểu Liên liền ném danh thiếp vào trong thùng rác, Bành Ngọc thì coi như bảo bối cất đi, hai người cùng đi căng tin ăn cơm, Triển Tiểu Liên nhịn không được khuyên một câu: “Bành Ngọc, người đấy cậu tốt nhất đừng thực sự liên lạc, nhìn tựa như tay chơi.”

Bành Ngọc lập tức lấy danh thiếp ra, hưng phấn đặt ngoài miệng hôn mấy cái: “Tớ lại thích loại hình tay chơi, tớ không dễ dàng gì mới đụng phải một người đàn ông đẹp trai như vậy, anh ấy vừa rồi còn chủ động cho chúng mình danh thiếp, Tiểu Liên, cậu cũng không thể cướp với tớ… Ơ, đúng rồi, Tiểu Liên cậu nói anh ấy có phải trúng ý một trong hai chúng mình, nhưng ngại nói, cho nên liền cho hai chúng mình một người một tờ danh thiếp hay không? Nếu không, giao lộ kia nhiều người như vậy, sao lại cố tình chọn chúng mình để hỏi đường chứ?”

Triển Tiểu Liên xem thường nhìn trời, có phải cô xem nhiều tiểu thuyết ngôn tình hay không, sao cô cảm thấy chiêu này ngôn tình như thế chứ? Có chút không biết nói gì nhìn bộ dạng háo sắc của Bành Ngọc, vội vàng vẫy vẫy tay: “Yên tâm đi, nếu thật sự như vậy, người đấy coi trúng chắc chắn không phải tớ. Cậu xem mặt tớ này, dựa theo lời Mục Nhóc Ngốc, ai tìm tớ yêu đương ấy đều là tàn hại đóa hoa vị thành niên tổ quốc.”

Triển Tiểu Liên dùng chân nghĩ cũng biết Bành Ngọc nghĩ gì, không phải là ước gì cô thừa nhận cầm thú Yến coi trọng là cô ấy sao? Thỏa mãn một chút trái tim thiếu nữ của cô ấy Triển Tiểu Liên vẫn là rất cam tâm tình nguyện.

Bành Ngọc có thể thuận lợi từ một con nhóc quê biến thành bộ dáng cô nàng thời thượng bây giờ, cô ấy dùng rất nhiều công sức, cuộc sống cấp hai cấp ba kìm nén quá mức, hơn nữa trường học quản nghiêm, tất cả thời gian hoàn toàn bị học hành chiếm lấy, cô ấy không thể trang điểm bản thân, bởi vì trường học sẽ quản, không thể nói chuyện quá nhiều với bạn học nam mình thích, bởi vì sẽ dẫn tới ánh mắt khác thường của những bạn học khác, cô ấy nỗ lực thi lên đại học, nay, cô ấy có thể tiết kiệm tất cả tiền bạc, sau đó dùng để mua đồ đạc và quần áo mình thích.

Bốn người trong ký túc xá, hai người còn lại gần như không có thay đổi gì, trạng thái hoàn toàn giống như khi cấp ba, ngoại trừ học tập chính là học tập, nghe nói bọn họ là tính về sau thi thạc sỹ, cho nên vô cùng nghiêm túc. Triển Tiểu Liên là phần tử tự do, cho dù ép buộc mình thành tiểu yêu tinh như thế nào, cô chính là có bản lĩnh thi lấy hạng nhất, mà Bành Ngọc thì lại là người thi đỗ đại học cái gì cũng không quan tâm chỉ để ý chơi điển hình, chính cô ấy cũng nói cô ấy bây giờ hoàn toàn trụy lạc rồi, còn một mực lôi kéo Triển Tiểu Liên cùng nhau trụy lạc, dù sao một người thì sợ, lôi kéo thêm một người cùng trong lòng cô ấy sẽ dễ chịu hơn chút, vui đùa có đôi khi tựa như bị nghiện, căn bản không phải muốn dừng là dừng được, trạng thái hiện tại của Bành Ngọc chính là một lòng một dạ đi chơi, hưởng thụ, chơi bù cuộc sống vui vẻ trước khi học đại học.

Triển Tiểu Liên phần lớn thời gian vẫn là xem tiểu thuyết, có điều Bành Ngọc kéo cô tập thể dục giảm béo gì gì, cô mỗi lần đều đi, giảm béo đây là chính cô muốn, thể dục nhịp điệu cô không muốn, nhưng mà cô tập yoga, vì nghe nói tập yoga có thể nâng cao phong độ, Triển Tiểu Liên đi học yoga.

Bành Ngọc giống như tất cả nữ sinh, hi vọng người đàn ông bản thân đụng phải ấy có thể giống như thần tượng diễn trong phim truyền hình, tuấn tú đẹp trai nhiều tiền, đáng tiếc đầy rẫy bên người cô ấy bây giờ toàn bộ đều là sinh viên ngây thơ, không phải không có chàng trai chủ động tỏ ý với cô ấy, mà là Bành Ngọc căn bản chướng mắt người ta. Nay, cầm thú Yến rêu rao khắp nơi một phen xong, mắt và tim Bành Ngọc hoàn toàn bị gã kia dụ dỗ.

Triển Tiểu Liên ăn một bữa, trong tai vẫn tràn ngập tên Yến Hồi, Bành Ngọc không dừng miệng, cô ấy nói xong rồi, cơm trong bát Bành Ngọc mới động mấy đũa, Triển Tiểu Liên ăn xong lau miệng: “Bành Ngọc, cậu từ từ háo sắc đi, tớ phải về ký túc xá ngủ, buồn ngủ muốn chết.”

Triển Tiểu Liên ngủ cả buổi trưa, buổi chiều có tiết tiếng Anh chuyên ngành, Triển Tiểu Liên không muốn đi, có điều giáo viên tiếng Anh khá khó giải quyết, nếu không đi sẽ trừ học phần, Triển Tiểu Liên không muốn cũng phải đi. Ngồi trên giường chờ Bành Ngọc cùng đi học, Bành Ngọc đang soi gương vẽ lông mi đấy, lông mi ấy vẽ tựa như cái quạt, Triển Tiểu Liên cảm thấy cô nếu đứng trước mặt Bành Ngọc, gió khi cô ấy chớp mắt một cái dám chắc thổi còn mát hơn quạt điện.

Nữ sinh khoa tiếng Anh rất nhiều, phần lớn đều là học hành vô cùng nghiêm túc, đương nhiên cũng có nữ sinh điều kiện đặc biệt ưu tú cá biệt, chẳng qua người mà loại này kết giao chắc chắn không phải bạn học trong lớp, mà là bạn học điều kiện cũng ưu việt, đây chính là người chia theo bầy vật họp theo loài người ta thường nói. Tương đối mà nói, Triển Tiểu Liên thật ra là cái loại người không hòa đồng lắm đó, quan hệ với người trong lớp cũng không được tốt. Có điều bởi vì cô nhập học thành tích đặc biệt cao, cho nên lúc khai giảng rất nhiều người đều biết cô, nhưng mà thời gian dài, trong đại học không hay thi, hành vi khiêm tốn xem tiểu thuyết thường xuyên ẩn thân của Triển Tiểu Liên, khiến cô toàn bị người ta quên mất.

Trên lớp tiếng Anh, giáo viên tiếng Anh nói toàn quốc có một cuộc thi hùng biện tiếng Anh, đại học Bãi Yến cần cử người tham gia, trước hết hỏi mọi người có ai xung phong hay không, kết quả có một nữ sinh bình thường vô cùng sôi nổi giơ tay đăng ký, có một đầu tàu, tiếp theo hai ba người cũng đăng ký.

Bành Ngọc đẩy đẩy Triển Tiểu Liên, nhìn mấy nữ sinh kia khinh thường nói: “Một đám đều thích thể hiện, cậu nói đúng không?”

Triển Tiểu Liên ngẩng đầu nhìn cô ấy một cái: “Người ta đấy là dũng cảm, cậu ghen tị làm gì? Thật sự không được cậu cũng tham gia.” Nói xong, Triển Tiểu Liên đột nhiên giơ tay nói: “Thưa cô, Bành Ngọc cũng đăng ký.”

Bành Ngọc trợn tròn mắt: “Triển Tiểu Liên, cậu có ý gì hả? Tớ khi nào nói mình muốn đăng ký?”

Triển Tiểu Liên lười để ý cô ấy: “Không muốn đăng ký cậu đừng nói nữa, chả có ý nghĩa gì.”

Bành Ngọc nhìn cô một cái, hô một tiếng vươn tay: “Thưa cô, Triển Tiểu Liên cũng đăng ký.”

Triển Tiểu Liên: “Hả?”

Bành Ngọc ngửa đầu nhìn cô tựa như trả thù thành công, “Tớ là học theo cậu.”

Triển Tiểu Liên dựng thẳng ngón cái với cô ấy: “Cậu oách, giảm phiền toái tớ chạy tới nói đăng ký với giáo viên.”

“…” Bành Ngọc trừng mắt, Triển Tiểu Liên nhẹ nhàng bâng quơ một câu, khoái cảm trả thù của cô ấy bặt vô âm tín, tỏ vẻ trong lòng cực độ không thoải mái.

Giáo viên tiếng Anh trên bục giảng ghi lại tên mọi người, sau đó dặn dò lớp trưởng, lại bảo lớp trưởng tiến cử thí sinh, người trường học cử đi dự thi, đương nhiên là hi vọng có thể đạt được giải. Nghe nói còn phải chọn hai trong số người đăng ký đi tham gia thi hùng biện toàn quốc, nhà trường còn rất coi trọng, đầu tiên chính là tuyển trong khoa tiếng Anh. Tiếp tục đọc “Thần phục – Chương 70”

Thần phục – Chương 69

Thần phục

  • Tác giả: Yến Tử Hồi Thì
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Chương 69 – Dã thú đánh nhau

Triển Tiểu Liên nhắn xong mấy chữ kia, đóng luôn trò chơi offline, đúng như cô vừa nói, cô và An Lý Mộc chơi xong rồi, hai người bọn họ hoàn toàn chấm dứt.

Ở nhà hai ngày, tối cuối tuần bố Triển Tiểu Liên lái xe đưa cô về đại học Bãi Yến, mẹ cô chuẩn bị một đống đồ ăn lớn để trên xe cho hai bố con, Triển Tiểu Liên vụng trộm trợn mắt với bố cô: “Con không mang theo có được không?”

Bố cô lườm cô, “Nói với mẹ con đi.”

Triển Tiểu Liên phồng miệng không lên tiếng, cô dám sao?

Chỗ mẹ Triển Tiểu Liên dạy học là ở trên trấn, bố cô đang nghĩ cách tìm người xem có thể để mẹ cô đổi trường hay không, dù sao như bây giờ một nhà bố người chia hai nơi thực sự không tốt, đặc biệt đối với Tiểu Liên, bố cô không sợ gì khác, chỉ sợ đứa nhỏ ăn cơm dinh dưỡng theo không kịp.

Triển Tiểu Liên chia tay bố cô, nhấc đồ ăn của mình quay về ký túc xá, trong lòng nghĩ có cần đưa chút qua cho Nhóc Ngốc hay không, mẹ cô làm đều là đồ ăn chín, thời tiết lại nóng, Triển Tiểu Liên còn lo để hỏng, chia đồ ăn trong gói to xách đi tìm Mục Hi.

Lúc Triển Tiểu Liên đi tìm Mục Hi đương giặt quần áo, cảnh ấy thì đừng nói nữa, tựa như đánh nhau với người ta, Triển Tiểu Liên trợn mắt há hốc mồm nhìn Mục Hi ướt sũng toàn bộ, “Nhóc Ngốc, cậu tắm rửa sao lại không cởi quần áo chứ?”

Mục Hi đứng tựa như cái cọc gỗ, trong tay còn cầm một bộ quần áo nhỏ nước, vẻ mặt vô tội nói: “Băng Dính cậu tới rồi? Tớ đang giặt quần áo mà.”

Triển Tiểu Liên cẩn thận nhấc chân mình lên, nước ngập Kim Sơn rồi, sàn ký túc xá đều là nước, Triển Tiểu Liên bất đắc dĩ, kéo luôn cây lau nhà phía sau cửa qua: “Nhóc Ngốc, đồ ngốc nhà cậu rốt cuộc là làm sao lớn được vậy? Cậu đây là giặt quần áo à? Tớ thấy cậu đây là Bạch nương tử làm phép đối phó Pháp Hải đấy.” (1)

Mục Hi bĩu môi, còn không phục “hừ” một tiếng, sau đó lại vào phòng phấn đấu. Triển Tiểu Liên trơ mắt nhìn mặt đất cô vừa lau sạch sẽ lại bị nước trong phòng vệ sinh chảy ra làm ướt, cô vội vàng bỏ giày bị dính nước ra, gân xanh trên trán nổi lên, vén tay áo, nhón chân đi vào, một phen đẩy Mục Hi ra: “Cậu nép sang một bên cho tớ đi, tớ thật sự là chịu không nổi!”

Thuần thục, Triển Tiểu Liên liền giặt mấy bộ quần áo ấy của Mục Hi, Mục Hi kín tiếng, vội vàng bưng chậu phơi quần áo.

Triển Tiểu Liên để đồ ăn xách tới lên bàn phía Mục Hi: “Cho cậu, mẹ tớ cho tớ nhiều quá, thời tiết nóng, không ăn cũng hỏng.”

Mục Hi lập tức mắt lấp lánh nhìn cô: “Băng Dính tớ biết cậu đối xử với tớ tốt nhất!”

Triển Tiểu Liên chịu không nổi trợn mắt, ngáp một cái đứng lên: “Không được, tớ mệt quá, tớ phải về ký túc xá ngủ.”

Mục Hi đang lục túi nhìn đồ ăn bên trong, vẫy vẫy tay với cô: “Ừ, cậu đi đi.”

Triển Tiểu Liên không nói gì bước đi, con bé chết tiệt kia, có ăn là không để ý đến cô nữa.

Triển Tiểu Liên về ký túc xá còn chưa tới cửa, đã nhìn thấy cửa ký túc xá đứng một người phụ nữ đeo kính râm, cô liếc mắt một cái nhận ra là Triển Anh, vội vàng chạy chậm hai bước qua: “Bác? Sao bác lại tới đây?”

Triển Anh cười với cô: “Bác qua thăm cháu, nhưng mà cháu không ở ký túc xá, bác liền đứng ở chỗ này thử vận may, không ngờ thật sự đợi được cháu. Cuối tuần về nhà à?”

Triển Tiểu Liên vừa mở cửa vừa nói: “Vâng, cháu vừa về với bố, bác vào đây ngồi một lát đi, ký túc xá hơi bề bộn, bác đừng cười bọn cháu.”

Triển Anh cười cười: “Sao có thể? Bác không đọc sách được mấy ngày, bây giờ cho dù muốn đi học không được.”

Triển Tiểu Liên rửa cái cốc của mình, rót cốc nước nóng cho Triển Anh: “Bác uống nước đi, cốc cháu rửa rồi.”

Triển Anh kéo tay Triển Tiểu Liên, bảo cô ngồi xuống: “Cháu đừng bận rộn, cháu còn so đo gì với bác? Bác thực ra là đến Thanh Thành tìm người, thuận tiện đi ngang qua đây, ngay cả bố cháu cũng chưa nhìn, hỏi mấy người mới hỏi ra địa chỉ ký túc xá cháu. Lúc cháu còn bé bác cũng không có cơ hội nhìn thấy, bây giờ lớn rồi, bác cũng chỉ có thể thường xuyên qua thăm cháu, nếu không, cháu về sau dám chắc cũng sẽ không nhận ra bác đâu.”

Triển Tiểu Liên sờ sờ mũi của mình, “Sao có thể? Bác không liên lạc với nhà cháu, nhất định là có nguyên nhân của bác. Bây giờ bố đưa cháu đến nhận bác, về sau chắc chắn sẽ qua lại, bác cứ yên tâm đi.”

Triển Anh vỗ vỗ tay Triển Tiểu Liên: “Mặc dù chúng ta mới gặp vài lần, nhưng mà bác rất thích cháu. Vừa thông minh vừa hiểu chuyện, bác không liên hệ với bố cháu và cháu, thật là có nguyên nhân,” dừng một chút, Triển Anh mới nói: “Cháu có lẽ không biết, bác lúc trước rời nhà trốn đi, là bị ông cháu đánh.”

Triển Tiểu Liên mở to hai mắt hỏi: “Là vì chuyện bố cháu?”

Triển Anh gật gật đầu: “Đúng vậy, lúc ấy tiền rất có giá trị, đó là tiền riêng bác tích cóp hơn hai năm, ông cháu cảm thấy tiền đấy nếu lấy ra nuôi gia đình, trong nhà tối thiểu có ngày lành hai tháng, bố cháu nếu không đi trong nhà cũng sẽ không thiếu sức lao động, vì thế liền trách bác, chẳng những là ông ấy trách, anh chị em trong nhà kể cả bà nội cháu, đều hận bác. Cái nhà đó, bác cảm thấy bác thật sự không ở nổi nữa, cho nên liền đi.”

Triển Tiểu Liên mím mím môi, nhìn Triển Anh nói: “Bác, đều là bố cháu làm bác chịu khổ, bác yên tâm đi, cháu về sau nhất định sẽ hiếu kính bác, nếu không có lúc trước bác giúp bố cháu như vậy, bố cháu bây giờ không biết đào đất ở nơi nào đâu.”

Triển Anh nhịn không được cười rộ: “Bố cháu vừa nhìn chính là người đọc sách, bác là cảm thấy bố cháu không đi học thì đáng tiếc.”

Triển Tiểu Liên do dự một chút, cẩn thận hỏi: “Bác, bác một mình rời nhà trốn đi, vậy bác về sau thế nào? Bác cho bố cháu hết tiền rồi, tiền riêng của bác cũng không còn phải không?”

Triển Anh quay đầu dịu dàng cười cười với Triển Tiểu Liên, sờ sờ đầu cô, nói: “Về sau? Về sau bác liền gặp được bác trai cháu bây giờ, là ông ấy giúp bác, đưa bác về nhà, cho bác ăn, cho bác mặc, cho bác chỗ ở, sau đó bác vẫn ở chỗ ông ấy.”

Triển Tiểu Liên lộ ra nụ cười vui mừng: “Bác, may mắn bác gặp được người tốt như bác trai, nếu không, bác thật không biết nên làm cái gì bây giờ.”

Triển Anh đồng ý gật đầu: “Đúng vậy, thời đại này, đàn ông tốt khó tìm, không dễ dàng gặp được một người, không chừng cũng sẽ bởi vì chuyện này chuyện kia liền xa nhau.”

Triển Tiểu Liên sửng sốt, lập tức cúi đầu, hồi lâu không nói gì. Triển Anh thấy lạ hỏi: “Tiểu Liên, làm sao vậy? Vì sao bỗng nhiên cảm xúc suy sụp như thế?”

Triển Tiểu Liên quay đầu, nhìn về phía ngoài cửa sổ, thản nhiên nói: “Không có gì, chính là cảm thấy bác nói rất đúng, thời đại này, đàn ông tốt khó tìm, không dễ dàng tìm được một người, còn có thể bởi vì chuyện này chuyện kia không thể không xa nhau, cái này gọi là kẻ ác nắm quyền, người tốt không được báo đáp.”

Triển Anh vẻ mặt giật mình nhìn Triển Tiểu Liên, “Tiểu Liên, cháu có phải đụng phải chuyện gì hay không? Sao lại tiêu cực như vậy?”

Triển Tiểu Liên không nói chuyện, nói cách khác, cô không muốn kể với người khác, cô ngay cả chính bố mẹ mình cũng chưa kể, thì càng không thể kể với Triển Anh, nếu như khăng khăng lựa chọn một đối tượng dốc bầu tâm sự, Triển Tiểu Liên cảm thấy mình sẽ lựa chọn Mục Hi.

Triển Anh nhìn Triển Tiểu Liên đương cúi mắt cúi đầu không nói, một lúc lâu, đột nhiên cười nói: “Nếu không muốn nói thì đừng nói. Bác cũng sẽ không ép cháu, nhưng mà thái độ của cháu không bình thường nha, sao lại tiêu cực như vậy? Mau mau lên tinh thần, cháu còn phải chăm chỉ học tập đấy.”

Triển Tiểu Liên “dạ” một tiếng, ngẩng đầu vẻ mặt sáng lạn cười: “Cháu biết rồi, cảm ơn bác.”

Triển Anh đứng lên: “Tiểu Liên của chúng ta mặc dù trông không giống bố lắm, nhưng mà cũng là một cô nàng đáng yêu xinh xắn mà, con mắt xinh xắn biết bao, các cô gái trẻ tuổi bác cũng hâm mộ.”

Triển Tiểu Liên hì hì hai tiếng: “Bác là chưa thấy bạn học của cháu, cậu ấy mới là người đẹp đấy, cháu đâu coi là đẹp chứ.”

Triển Anh từ ký túc xá của Triển Tiểu Liên đi ra, đi thẳng về phía một cái cửa khá hẻo lánh của đại học Bãi Yến, nơi đó dừng một chiếc xe tầm thường, Triển Anh kéo cửa ra ngồi vào, Giang Triết Hải quay đầu nhìn ả: “Cháu gái bà nói thế nào?”

Triển Anh thò tay nắm kính mắt trên mặt: “Còn không phải lúc, Tiểu Liên rất thông minh, tôi sợ nóng vội khiến nó phát hiện không hợp lý, tôi tạm thời chỉ là khiến con bé bởi vì chuyện bố nó có lòng kính trọng tôi, như thế phòng bị của con bé đối với tôi mới có thể giảm bớt. Tôi vừa nãy đã kéo lên người An Lý Mộc, nhưng mà nó không muốn nói.”

Giang Triết Hải cười giễu một tiếng: “Một con bé mười sáu mười bảy tuổi, còn không có ra khỏi trường học, nó sao biết được nói cái gì? An Lý Mộc cũng có thể chiếu theo bước đi của chúng ta, chẳng lẽ còn không nắm chắc một con bé?”

Triển Anh gõ gõ chỗ ngồi tài xế, nói tiếng “Lái xe”, sau đó mới mở miệng: “An Lý Mộc không giống Tiểu Liên, hắn là một người đàn ông trưởng thành, hắn lại rất thích Tiểu Liên, hắn sẽ dùng tư duy người trưởng thành suy nghĩ, tính cách của hắn lại quyết định hắn sẽ hi sinh vì tương lai Tiểu Liên. Cho nên, người chúng ta sắp xếp đi qua, hơi chút ám chỉ hắn, hắn sẽ nghĩ nếu ở bên Tiểu Liên, một ngày nào đó sẽ có cảnh ngộ hắn ngày hôm nay, bởi vì hắn là cảnh sát.”

Giang Triết Hải xoay cửa sổ một chút, theo khe hở ném điếu thuốc trong tay ra ngoài, “Đừng coi cháu gái bà như một thần đồng, có thông minh thế nào cũng chỉ là đầu óc dùng tốt một chút, học hành giỏi một chút. Phía Yến Hồi chúng ta phải nhanh chút ra tay, nếu không chúng ta cũng chỉ có thể rời khỏi Thanh Thành, nhưng mà một khi rời khỏi Thanh Thành, tài sản hai trăm triệu kia của chúng ta sẽ tựa như hai tay đưa cho Yến Hồi. Vừa nghĩ vậy, tôi liền không cam lòng! Yến Hồi coi là thứ gì? Một tiện chủng không rõ không ràng, ỷ vào có người đứng sau liền làm Thanh Thành rối tung…”

Triển Anh thấy Giang Triết Hải càng nói càng kích động, vội vàng mở miệng: “Được rồi, tôi biết rồi, ông cũng đừng có gấp, có một số việc thật sự gấp không được, tôi còn gấp hơn ông, phía Tiểu Liên nếu không thể thực hiện được, cũng chỉ có thể ra tay phía An Lý Mộc. Tính tình Tiểu Liên tôi cũng mò mẫm tám chín phần mười, tôi cũng không tin nó có thể vẫn không lọt bẫy!”

Giang Triết Hải nhìn vẻ mặt Triển Anh, đột nhiên cười nói: “Đàn bà thật đúng là một động vật kỳ lạ, tôi nhớ ngày đó bà còn nói không ra tay được, bây giờ bỗng nhiên lại trở nên độc ác.”

Triển Anh cười lạnh một tiếng: “Tôi không ác với người khác, sẽ có người ác với tôi, đây vốn chính là cái thế giới anh lợi dụng tôi, tôi lợi dụng anh, đây không phải đều là ông dạy cho tôi? Tôi xem như thấy rõ, cái gì cũng giả, chỉ có chính mình mới là thật.”

&

Triển Tiểu Liên nằm sấp trên giường đọc sách, kết quả hắt xì vang dội hai cái, cô xoa xoa mũi, nhíu mày tự nói: “Chẳng lẽ có người nói xấu mình?” Sau đó cúi đầu tiếp tục đọc sách.

Triển Tiểu Liên vẫn không đi xem vết thương của An Lý Mộc, số điện thoại di động bị cô xóa cũng không xuất hiện trên điện thoại di động cô, giữa hai người hoàn toàn mất liên hệ. Triển Tiểu Liên thường xuyên suy nghĩ, nếu về sau có một ngày anh Đầu Gỗ biết là cô làm hại, trong lòng sẽ có suy nghĩ gì?

Buổi chiều ngày hè, giáo viên thần thái phấn khởi nói trước bục giảng, Triển Tiểu Liên nhìn ngoài cửa sổ tâm tư vạn dặm, cô hiếm thấy đi học một tiết, nhưng một mình tại ký túc xá cô lại sẽ nghĩ ngợi lung tung, cho rằng có giáo viên gián đoạn cô có thể không có thời gian nghĩ, kết quả vẫn là giống nhau. Triển Tiểu Liên thở dài, cô sau này đi đâu tìm một người đàn ông như anh Đầu Gỗ yêu cô thương cô chiều cô, phỏng chừng cũng tìm không được nữa.

Sau khi tan học, Triển Tiểu Liên thu dọn sách giáo khoa về ký túc xá, thuận tay ném sách vở lên giường, nghĩ phải đi đâu ăn, cơm căng tin cũng ăn chán rồi. Tiền lần trước bác cho cô đều giữ trong thẻ ngân hàng, muốn dùng thì rút một chút ra, học phí cô học cũng ít hơn những bạn học khác, bố cô chính là giáo viên đại học Bãi Yến, còn là giáo sư, con cháu giáo viên trong trường chính là có ưu đãi hơn người ta.

Hơn nữa, Triển Tiểu Liên là vì thành tích tổng điểm hạng nhất nhập học, còn có học bổng khổng lồ chờ cô lúc kết thúc học kỳ, chi phí chủ yếu của cô bây giờ thật ra chính là mua quần áo và xem tiểu thuyết, cô nàng này còn là cái loại người làm theo ý mình mặc kệ ánh mắt người khác, đến nỗi có đôi khi trang điểm tựa như tiểu yêu tinh, đại học lại không giống cấp ba cấp hai, anh mặc cái gì cũng không ai quản. Bố Triển Tiểu Liên nếu có thể quản, cô căn bản là không có cơ hội để mặc, Triển tiểu yêu tinh căn bản chính là không kiêng nể gì. May mà Triển Tiểu Liên là sinh viên, có một ưu thế có thể gạt bỏ tất cả, thành tích tốt, xếp danh hiệu tuổi nhỏ nhất, cô mặc có yêu tinh người ta vẫn hâm mộ bố cô có một cô con gái ưu tú.

Triển Tiểu Liên vừa ngáp dài vừa đi ra ngoài cửa, kết quả đi đến cửa lớn ký túc xá liền nhìn thấy gã đàn ông tóc vàng lần trước kia tựa như cái cọc gỗ, vừa thấy Triển Tiểu Liên đi ra liền đi thẳng tới phía cô: “Cô Triển, Yến gia cho mời.”

Triển Tiểu Liên ngả chân ôm ngực ngửa đầu nói: “Không đi, tôi còn chưa ăn cơm đâu.”

Gã đàn ông tóc vàng kia vươn tay phủ lên vai Triển Tiểu Liên: “Yến gia nói cô Triển từ chối sẽ lột trần thị chúng?”

Triển Tiểu Liên đỉnh đầu bốc khói, gẩy tay trên vai xuống: “Tôi nói Lông Vàng, anh có thể đừng dùng biểu tình khô khan như vậy nói lời hạ lưu như thế không?”

Gã đàn ông tóc vàng im lặng, đáp: “Yến gia nói.”

Triển Tiểu Liên không nhịn được nói: “Đi thôi đi thôi, cầm thú kia ngoại trừ chiêu này cũng không biết cái khác, tôi khinh, các người không phiền tôi cũng phiền.” Nói xong tự mình chủ động đi đằng trước.

Địa điểm vẫn là khách sạn lần trước ấy, ngay cả phòng cũng không thay đổi, Triển Tiểu Liên duỗi chân đá văng cửa, sau đó chậm rì rì đi vào, phòng khách không có người, trong phòng ngủ chính trái lại có chút tiếng vang, Triển Tiểu Liên cầm điều khiển từ xa bật ti vi, cởi giày ngồi xếp bằng xem ti vi trên sô pha.

Một lát sau, Yến Hồi vừa cài nút áo vừa đi ra, “Ơ, gia còn tưởng là chiêu ma quỷ chứ, sao lại không có tiếng động nào?”

Triển Tiểu Liên đầu cũng không quay lại một cái, tiếp tục xem ti vi. Yến Hồi đi qua ngồi xuống bên cạnh cô, Triển Tiểu Liên dịch sang bên, Yến Hồi trực tiếp vươn tay nắm lấy tóc cô kéo về cạnh mình: “Gia cũng không chê cưng, cưng ngược lại còn ghét bỏ gia?”

Cầm thú này tóm tóc cô cũng nghiện rồi, Triển Tiểu Liên bảo vệ da đầu, đành phải lại dịch qua, “Có chuyện gì gia ngài nói thẳng được rồi? Không có gì để nói thì làm luôn, làm xong tôi còn chờ trở về ăn cơm đấy.”

Yến Hồi nhíu mày, đưa tay nâng cằm cô lên: “Gia liền thích cưng như vậy, thông minh, biết điều, mà lại còn to gan lớn mật…”

Triển Tiểu Liên thân thể mềm nhũn, đem trọng lượng thân thể hoàn toàn tựa lên người Yến Hồi, khô cứng cười hai tiếng: “Gia lời này nói cũng không đúng, tôi to gan lớn mật ở đâu? Tôi thế nhưng rõ ràng sợ, động một cái sẽ nhổ lưỡi tôi chém tay chân tôi, tôi nào dám nha?”

Yến Hồi nhéo nhéo mặt cô: “Con nhóc, đây là oán giận gia không đủ dịu dàng?” Tay duỗi ra, kéo Triển Tiểu Liên vào trong lòng mình, nhéo thịt trên mặt cô ra sức lắc lắc: “Đổi một phương thức, gia tuyệt đối dịu dàng…”

Triển Tiểu Liên chớp chớp con mắt lông xù, hỏi: “Vậy anh thật ra có làm hay không? Nếu làm phải nắm chắc thời gian!”

Yến Hồi cười tà, “Nhóc béo, nóng lòng như thế?”

Triển Tiểu Liên chịu không nổi mắt trợn trắng, Yến Hồi vỗ vỗ ngực cô: “Cùng gia đi ra ngoài.”

Triển Tiểu Liên bị vỗ kêu lên “au” một tiếng, vội vàng che ngực, tức muốn chết, “Anh ngứa tay có phải hay không? Đang dậy thì đấy, không đau hả?”

Yến Hồi bỉ ổi kéo tay Triển Tiểu Liên nhấn một cái trước mặt mình “Cưng cứ việc sờ cứ việc vỗ, lúc cưng ngứa tay gia cũng không đau.”

Triển Tiểu Liên tựa như đụng rắn vội vàng rụt tay về, trở mình bò dậy: “Muốn đi đâu? Tôi đi còn không được? Đi thôi đi thôi.” Triển Tiểu Liên nói xong cúi đầu đi giày.

Yến Hồi đứng dậy đi theo, lúc Triển Tiểu Liên đi tới cạnh cửa nắm lấy cô, cánh tay dài chân dài đè lên Triển Tiểu Liên, Triển Tiểu Liên cảm thấy chính mình thở không ra hơi, “Tôi khinh, đây là biến thành tra tấn à!”

Yến Hồi vừa tựa trên người cô dịch về phía trước, vừa hào phóng gật đầu thừa nhận: “Cưng nói đúng, chính là biến thành tra tấn cưng, không nắm chắc thời gian hành hạ cưng, gia tìm món đồ chơi như cưng làm gì?”

Cầm thú này nói chưa dứt lời, vừa nói khuôn mặt Triển Tiểu Liên đã hơi lạnh, nếu không phải hứng thú và ham thích biến thái của hắn kia, cô và An Lý Mộc chắc chắn sẽ không đi tới ngày hôm nay, đều là vì tên khốn này, hoàn toàn bởi vì cầm thú này. Triển Tiểu Liên lạnh mặt, thật muốn ném tên khốn tựa như không có xương này vào trong sông. Tiếp tục đọc “Thần phục – Chương 69”

Vụ giết người tại dinh lũy – Chương 2

Kindaichi Kousuke

  • Tác giả: Yokomizo Seishi
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Chương 2 – Hậu duệ của dinh lũy

Theo lời cụ già trong thôn, nhà Ichiyanagi là một nhà tư sản quanh vùng, vì vốn cũng không phải là người trong thôn, nên những thôn dân có tư tưởng cố chấp cũng không muốn nhắc tới họ.

Nhà Ichiyanagi vốn là người thôn Kawa đối diện. Thôn Kawa nằm trên đường Chuugoku, thời Edo trên con đường này có rất nhiều chỗ trọ, mà nhà Ichiyanagi chính là dinh lũy của những chỗ trọ đó. Có điều vào thời kỳ duy tân ông chủ nhìn trước được xu thế của thời đại, cùng với sự sụp đổ của Mạc phủ nhanh chóng chuyển đến chỗ ở hiện nay, thừa dịp thời cuộc biến động, mua ruộng đất giá rẻ, lập tức trở thành đại địa chủ. Vì thế mọi người trong thôn thường nói xấu sau lưng về nhà Ichiyanagi là kappa (1) lên bờ. Là ý nói từ thôn Kawa lên đến Yamanotani (2).

Vào lúc vụ án đáng sợ đó diễn ra, những người đang ở trong dinh thự nhà Ichiyanagi như sau.

Người đầu tiên là góa phụ của chủ nhân đời trước quý bà Itoko, người này lúc đó năm mươi bảy tuổi, luôn búi tóc quá chỉnh tề so với độ tuổi của mình, là một người phụ nữ già uy nghiêm và kiêu ngạo lúc nào cũng tự cho mình là hậu duệ của dinh lũy. Người trong thôn xưng là bà ẩn cư.

Quý bà Itoko có năm đứa con, lúc đó chỉ có ba người ở đây. Lớn nhất chính là trưởng nam Kenzou, người này tốt nghiệp khoa triết học của một trường đại học dân lập tại Kyoto, hồi trẻ từng làm giảng viên ở trường đó hai, ba năm, nhưng vì nhất thời có bệnh về đường hô hấp nên về quê. Tuy nhiên vì là người rất chăm chỉ nghiên cứu, sau khi về quê anh ta cũng không bỏ bê việc nghiên cứu, vẫn có các tác phẩm và thi thoảng gửi bài cho tạp chí, là một học giả khá có tiếng trong lĩnh vực này. Anh ta đã bốn mươi vẫn chưa lập gia đình, thay vì nói là suy nghĩ đến vấn đề sức khỏe, chi bằng nói là vì quá bận bịu nghiên cứu, nên không có thời gian rảnh để ý đến việc lấy vợ.

Dưới Kenzou có một người em gái tên là Taeko, và một em trai tên là Ryuuji. Taeko đã kết hôn với một nhân viên văn phòng, khi đó đang ở Thượng Hải, nên không liên quan gì đến vụ án này. Còn Ryuuji là một bác sĩ, lúc đó đang làm việc tại một bệnh viện lớn tại Oosaka, nhưng người này đêm xảy ra vụ án cũng không ở nhà. Tuy nhiên người này sau khi xảy ra chuyện ngay lập tức trở về nên cũng không thể nói là hoàn toàn không có liên quan. Lúc đó người này ba mươi lăm tuổi.

Quý bà Itoko sau khi sinh Ryuuji rất lâu không lại có con nên nghĩ sẽ không sinh được nữa, không ngờ sau mười năm lại sinh một đứa con trai, tám năm sau nữa sinh một đứa con gái. Đó chính là con trai thứ ba Saburou và con gái thứ Suzuko. Lúc đó Saburou hai mươi lăm, Suzuko mười bảy.

Saburou là người không có ý tiến thủ nhất trong số các anh chị em, bị đuổi học khi còn đang học trung học, sau đó cũng bỏ học giữa chừng tại một trường dạy nghề ở Kobe. Khi đó anh ta ở nhà không làm gì. Anh ta không phải là không thông minh, nhưng mà thiếu sự kiên trì với mọi việc, lại thêm tính cách giảo hoạt, nên trong thôn cũng bị coi thường.

Còn con út Suzuko, cô bé này khá là đáng thương, có lẽ là do bố mẹ khi già mới sinh, nên rất yếu ớt, giống như đóa hoa nở trong bóng râm. Đầu óc khá chậm chạp, nhưng tại một phương diện nào đó, ví dụ đánh đàn koto, có thể nói là một thiên tài, đôi khi cũng sẽ làm một số việc khiến người ta thấy rất thông minh, nhưng nhìn chung tại mọi việc lại có điểm trẻ con hơn cả đứa trẻ bảy tám tuổi.

Chi chính có ngần đó người, nhưng lúc đó trong dinh thự nhà Ichiyanagi còn có một nhà chi thứ. Chủ chi thứ là Ryousuke, em họ của Kenzou, lúc đó người này ba mươi tám tuổi, cùng vợ là Akiko có ba đứa con, nhưng ba người con đó không có liên quan tới vụ án đáng sợ này, nên sẽ không đề cập tới.

Người tên Ryousuke này là loại người hoàn toàn khác với Kenzou, anh ta chỉ tốt nghiệp tiểu học, nhưng lại rất giỏi toán và chín chắn trong đối nhân xử thế, đóng vai trò lý tưởng là người quản gia trong nhà Ichiyanagi, nên đối với quý bà Itoko người này hòa đồng và đáng để bàn bạc hơn đứa con trai cả lập dị, đứa con trai thứ không ở nhà, hay đứa con trai thứ ba không đáng trông cậy. Còn Akiko vợ Ryousuke là một người phụ nữ bình thường luôn nghe lời chồng không tốt cũng không xấu.

Chi chính và chi thứ cộng lại, chỉ có sáu người trên, tức quý bà Itoko, Kenzou, Saburou, Suzuko, Ryousuke và Akiko, việc kết hôn của người con trai cả Kenzou đã dấy lên gợn sóng vào cuộc sống bình lặng trong bầu không khí phong kiến này. Đối tượng Kenzou định kết hôn là một người phụ nữ tên là Kubo Katsuko, lúc đó là giáo viên trường nữ sinh tại thành phố Okayama, cả nhà đều phản đối cuộc hôn nhân này, không phải là không thích bản thân Katsuko, mà là có vấn đề với gia thế của Katsuko.

Bước chân vào nông thôn, cái từ “gia thế” tưởng chừng đã trở thành từ chết tại thành thị vẫn sống tới tận bây giờ và chi phối mọi việc là điều mà quý độc giả hẳn đều biết. Kể từ sau sự hỗn loạn của xã hội khi thua trận, quý độc giả là nông dân cũng không còn xem trọng địa vị, thân phận hay tài sản như trước nữa. Vì ngày nay, chúng đã sụp đổ tan tành. Tuy nhiên gia thế thì không sụp đổ. Sự khát vọng, tôn sùng, tự phụ đối với gia thế tốt đẹp vẫn chi phối người nông dân. Hơn nữa cái gia thế tốt đẹp đó chưa hẳn có nghĩa là huyết thống tốt nhìn từ góc độ ưu sinh học hay di truyền học. Nói đến những người đời đời làm trưởng thôn hay từng làm trưởng làng thời Mạc phủ, dù từ gia đình đó sinh ra người bệnh do di truyền thì vẫn là có gia thế tốt. Hiện tượng này vẫn tồn tại cho tới thời đại đổi mới ngày nay, huống chi vào những năm Chiêu Hòa thứ mười hai, gia tộc Ichiyanagi tự hào với dòng dõi dinh lũy hơn mọi thứ thì xem trọng sự tôn nghiêm của gia thế là điều không cần phải nói nhiều.

Cha Kubo Katsuko trước đây từng là tá điền nhà Ichiyanagi. Nhưng người tá điền này lại có tầm nhìn xa, đoạn tuyệt với cuộc sống nông thôn, cùng em trai đến Mỹ. Sau đấy vừa làm việc tại vườn cây ăn quả ở đó, vừa tích cóp hàng vạn yên trở về nước, cách thôn trang mười dặm mở một vườn cây ăn quả, thứ mà hai anh em đã học được ở Mỹ. Hai anh em vì vậy mà kết hôn muộn, người anh sau khi sinh Katsuko đã qua đời. Mẹ Katsuko sau khi chồng mất về nhà mẹ đẻ, nên Katsuko là do chú nuôi nấng. Cô là người rất thích học hành. Chú cô cũng không tiếc tiền đóng học phí cho cô. Katsuko sau khi tốt nghiệp trường cao đẳng sư phạm nữ Tokyo, làm việc tại trường nữ sinh ở thành phố Okayama gần quê.

Vườn cây ăn quả cha và chú cô mở rất thành công, chú cô cũng nghiêm túc chia cho cô phần tiền nên thuộc về cô, nên Katsuko làm giáo viên trường nữ sinh, không phải là vì cuộc sống, mà là do ý chí của bản thân. Cô có tài sản của chính mình. Nhưng nhìn từ gia tộc nhà Ichiyanagi, cô có giáo dục, thông minh, hay có tài sản thế nào, con của tá điền chính là con của tá điền. Cô là con gái của Kubo Rinkichi, một nông dân ngày xưa không có gia thế lẫn dòng dõi.

Kenzou quen biết cô từ khi được nhờ diễn thuyết trong một buổi tụ hội của những người trí thức trẻ tại Kurashiki do Katsuko tổ chức. Sau đó, Katsuko mỗi khi có sách ngoại ngữ gì không hiểu lại đến chỗ Kenzou hỏi. Sau khi giao du như vậy tầm một năm, bỗng nhiên Kenzou tỏ ý muốn kết hôn với cô.

Như tôi đã kể trước đó, cả gia đình đều phản đối việc này, nhưng kịch liệt nhất có thể nói chính là quý bà Itoko và Ryousuke. Trong số anh chị em, em gái Taeko đã gửi một bức thư mãnh liệt phản đối đến anh trai. Ngược lại, em trai Ryuuji thì viết thư gửi mẹ rằng nên làm như anh muốn, vì anh ấy là người đã nói là làm, nhưng những lời này anh ta vẫn chưa nói trực tiếp với Kenzou.

Đối với sự phản đối xung quanh, Kenzou không tỏ thái độ gì, dùng phương pháp trầm mặc từ đầu đến cuối. Tuyệt đối không bác bỏ lại sự phản đối. Tuy nhiên cuối cùng nước lại thắng lửa. Người phản đối dần dần hết hơi sức, cuối cùng đành phải thừa nhận đã hoàn toàn thất bại mà nhún vai cười khổ.

Và như thế, vào ngày hai mươi lăm tháng mười một năm đó, đáng ra sẽ là ngày tổ chức hôn lễ, tối hôm đó lại xảy ra vụ án đáng sợ đó. Tiếp tục đọc “Vụ giết người tại dinh lũy – Chương 2”

Trầm nịch – Phiên ngoại 3 – Chương 5

Trầm nịch – Phiên ngoại

Đệ ngũ chương

Ngũ Tử Ngang cầm một bình rượu đứng lên đi tới trước mặt nhị đệ và Liễu Song, tự mình rót rượu cho bọn họ. Ngũ Tử Anh vội vàng đưa tay ngăn, bất kể là thân phận hay là địa vị bây giờ của đại ca, hắn cũng chịu không nổi.

“Lương hoàng bệ hạ, làm như vậy không được, không được.”

Ngũ Tử Ngang tách tay Ngũ Tử Anh ra, nói: “Hiện giờ không có người ngoài, hai huynh đệ ngươi ta cũng không xa lạ như thế. Tử Anh, vi huynh ta có thẹn với hai vợ chồng ngươi, thừa cơ hội này, vi huynh muốn nói rõ ràng với các ngươi.”

Hàm dưới Ngũ Tử Anh căng ra, biểu tình trên mặt Liễu Song cũng có chút không được tự nhiên. Rót đầy rượu cho hai người, Ngũ Tử Ngang kéo một cái ghế qua ngồi xuống trước mặt hai người, sau đó lại rót một chén rượu cho mình, uống cạn.

Bầu không khí giữa ba người nặng nề không ít, Ngũ Tử Ngang đặt chén rượu xuống, nhìn về phía nói với Liễu Song nói: “Cha ruột của Điệp Y và La Y là ai, ngươi hẳn là đã biết đi.”

Liễu Song khẽ gật đầu một cái, cầm tay Ngũ Tử Anh, cúi mắt.

Ngũ Tử Ngang thở gấp một hơi, nói: “Song nhi, đại ca mặc dù vẫn luôn coi ngươi là em gái, nhưng là vẫn muốn lấy ngươi vào cửa. Ngươi chờ đại ca nhiều năm vậy, đại ca thế nào cũng phải nói rõ với ngươi, chẳng qua là… tạo hóa trêu ngươi.”

Liễu Song đối với người trước mặt này sớm đã không còn tình yêu, nhưng nhớ tới mấy năm tại trong Lương vương phủ ấy, luôn luôn uất ức. Bây giờ nghe thấy người này nói như thế, nàng cũng đỏ hai mắt, kề sát phu quân.

Ngũ Tử Anh ôm thê tử, không hề do dự hỏi: “Đại ca, khi đó, ngài cùng thái thượng hoàng có phải đã…”

Ngũ Tử Ngang cũng không giấu giếm nữa, gật gật đầu, sau đó nói: “Vi huynh ngay từ đầu nào dám có loại tâm tư đó đối với thái hoàng, chẳng qua là sau khi trở lại kinh thành mỗi lần nhìn thấy hắn vì giang sơn xã tắc vất vả cực nhọc như vậy, bên người lại không có ai chăm sóc hắn, luôn luôn đau lòng không ngớt. Mãi đến khi ta cùng với Song nhi định ra hôn ước, sắp thành thân mới phát giác tâm tư của ta đối với hoàng thượng, nhưng khi đó, ta không đành lòng phụ Song nhi, lại không dám để hoàng thượng biết, tóm lại là phải làm một người thất tín bội nghĩa.”

“Đại ca…” Nghĩ đến nếu không phải đại ca có tâm tư như vậy đối với hoàng thượng, mình cũng không có khả năng ôm được mỹ nhân về, Ngũ Tử Anh nói không nên lời trách cứ.

“Đêm hôm đó ngươi uống say, vào phòng Song nhi, ta mới biết thì ra ngươi yêu Song nhi. Ta đối với Song nhi vốn cũng không có tình yêu nam nữ, cũng biết mình đời này nhất định là phụ nàng, nghĩ tới nghĩ lui, liền nghĩ không bằng để Song nhi theo ngươi. Ta tin ngươi nhất định sẽ thương nàng yêu nàng, trước sau như một với nàng, tuyệt đối sẽ không phụ lòng nàng.”

Ngũ Tử Anh ôm chặt Liễu Song, Liễu Song ngẩng đầu, một đôi mắt đẫm lệ.

“Đã như vậy, ngài lúc trước vì sao không bỏ ta?” Liễu Song, vẫn là oán.

Ngũ Tử Ngang cười khổ một tiếng: “Khi đó ta chẳng qua là người treo danh hiệu Lương vương lại không thực quyền. Bỏ ngươi, đừng nói những người đó sẽ xem thường ta thế nào, ngay cả ngươi, cũng không có khả năng ở bên Tử Anh, huống chi, khi đó ngươi cũng không có tình với Tử Anh. Tử Anh đối với ngươi tình thâm, ta dù sao vẫn hi vọng ngươi có thể đi theo hắn.”

Liễu Song cắn miệng, không thể cãi lại. Đúng vậy, nếu không phải bên cạnh người này chịu biết bao uất ức, nàng cũng sẽ không phát hiện cái tốt của phu quân, cũng không có khả năng thích phu quân chất phác.

“Song nhi, ca ca không phải là không muốn yêu thương ngươi, mà là không thể yêu thương ngươi. Ca ca cũng biết uất ức của ngươi, nhưng chỉ có thể làm như không thấy. Ca ca kiếp này là tuyệt đối sẽ không rời khỏi thái thượng hoàng, nhưng là phải suy nghĩ sau này của ngươi. Nếu ca ca biết Tử Anh thích ngươi, ca ca là nói cái gì cũng sẽ không cưới ngươi, nhất định phải tìm cách khiến ngươi gả cho Tử Anh. Nhưng bây giờ, ca ca nói cái gì cũng đã muộn, uất ức ngươi chịu là thế nào cũng không bù lại được. Ngươi muốn bảo ca ca bồi thường ngươi thế nào, ngươi cứ mở miệng.”

Liễu Song không mở miệng, chỉ là rơi nước mắt. Ngũ Tử Ngang biết uất ức của nàng không chỉ có việc này, lại nói tiếp: “Ta biết ngươi oán giận ca ca đối xử với người Liễu gia các ngươi quá tàn nhẫn. Nhưng ngươi có biết, nếu ca ca không tàn nhẫn với bọn họ, ngươi cũng không có khả năng ở bên Tử Anh.”

Liễu Song ngẩng đầu lên, không rõ.

“Đừng khóc, ngươi mà khóc ca ca càng cảm thấy có lỗi với ngươi.”

Liễu Song dùng khăn tay lau nước mắt, mang theo âm mũi hỏi: “Vì sao?”

Ngũ Tử Ngang giải thích: “Nếu cha ngươi cam tâm làm một thượng thư hộ bộ, cũng sẽ không có chuyện về sau. Đại ca ngươi tuy nói là dựa vào quyền lực mưu đồ tư lợi, nhưng nể mặt ngươi, ca ca cũng sẽ không trị tội hắn, tối đa mở một con mắt nhắm một con mắt, âm thầm cảnh cáo cảnh cáo hắn. Lỗi là lỗi ở, cha ngươi và đại ca ngươi đánh chủ ý lên người thái hoàng.”

“A!” Liễu Song hoảng sợ, nàng thế nào cũng không ngờ nguyên nhân Liễu gia bị trị tội là việc này, ngay cả Ngũ Tử Anh cũng ngạc nhiên.

“Cha ngươi và đại ca ngươi muốn làm quốc cữu gia, muốn đưa những người lai lịch không rõ ấy đến bên cạnh thái thượng hoàng, muốn dùng họ khống chế triều chính. Ngươi nói, ca ca có nói hộ cho bọn họ, thái hoàng cũng không thể nào tha cho bọn họ. Chớ nói chi là cha ngươi mặc kệ họ hàng của Liễu gia làm xằng làm bậy, ức hiếp người đồng hương. Thái hoàng lúc đó thật là tức giận, lấy những chuyện cha ngươi và đại ca ngươi làm ấy, tru cửu tộc cũng không quá đáng, vẫn là nể mặt ngươi, nể mặt ngươi là nàng dâu tương lai của Tử Anh, thái hoàng mới lưới mở một mặt, chỉ thu lại chức của bọn họ, đuổi khỏi kinh thành. Nhị ca ngươi xem như là bị cha ngươi và đại ca ngươi liên lụy, nhưng đây cũng là chuyện không có cách nào khác.”

Liễu Song là tiểu thư nhà quan, dù cho từng chịu một vài uất ức trong Lương vương phủ nhưng so với gió mây gợn sóng trên triều đình cũng chẳng qua là chuyện lớn bằng hạt vừng đậu xanh. Nghe nói nguyên do Liễu gia bị xét xử lại là thế này, Liễu Song đâu còn dám oán giận Ngũ Tử Ngang, chỉ cảm kích y có thể nể mặt mình tha cả nhà già trẻ lớn bé Liễu gia.

Nghĩ như thế, Liễu Song cũng không khóc, quỳ luôn xuống dập đầu một cái với Ngũ Tử Ngang: “Đại ca, cảm ơn ngài.”

“Mau đứng lên mau đứng lên.” Ngũ Tử Ngang vội vàng vươn tay đỡ Liễu Song lên, thuận thế đẩy Liễu Song vào trong lòng Ngũ Tử Anh, nói: “Tử Anh, ngươi phải cho Song nhi cả phần thương yêu ấy của vi huynh, quyết không được phụ lòng nàng. Ngươi nếu làm nàng uất ức, vi huynh tuyệt đối không tha cho ngươi.”

Ngũ Tử Anh ôm chặt Liễu Song, trầm giọng nói: “Đại ca yên tâm đi, ta sẽ một đời đều thương yêu nàng. Song nhi là ta thật vất vả mới cưới vào cửa, sao có thể cho nàng chịu uất ức.”

“Đại ca, ngài đừng nói câu có lỗi với ta cái gì nữa. Ta có thể có đại ca lo lắng, lại có Tử Anh làm bạn, còn có Điệp Y và La Y hai đứa con gái khôn ngoan lanh lợi, đã là hạnh phúc vô cùng. Người không thể quá tham lam, nếu ta còn tham lam đòi đại ca bồi thường ta, ta cũng không xứng làm em dâu đại ca, thê tử của Tử Anh.”

Ngẫm lại tủi thân của chính mình khi đó tối đa cũng chẳng qua là không thể quang minh chính đại ở bên Ngũ Tử Anh. Bây giờ nàng hạnh phúc như vậy, đại ca cũng đúng là suy xét cho nàng, nàng cần gì phải nói thêm nữa.

Ngũ Tử Ngang cười, tảng đá lớn trong lòng buông xuống hơn phân nửa, y giơ chén rượu lên: “Tốt. Song nhi không hổ là con dâu hiền của Ngũ gia ta. Đến, ca ca mời ngươi. Ngươi và Tử Anh phải thật tốt. Lần này ca ca sẽ bảo hoàng thượng hạ chỉ, các ngươi cứ ở lại kinh thành đi, phía Quan Tây có tình huống Tử Anh hẵng quay lại. Bà cô lớn tuổi, các ngươi không có bao nhiêu năm cơ hội có thể bên người làm tròn chữ hiếu. Còn có hai nha đầu, cũng nên lưu lại kinh thành tìm một nhà người tốt.”

“Nghe ca ca an bài.”

Liễu Song giơ chén rượu lên, Ngũ Tử Anh cũng giơ chén rượu lên, trái cổ giật giật, sau cùng hóa thành một câu: “Đại ca, huynh đệ ta cảm ơn ngươi.”

“Giữa huynh đệ đâu còn cần cảm ơn.”

Một chén rượu, tiêu tan hiềm khích lúc trước. So sánh với cuộc sống hạnh phúc, chuyện râu ria ấy tính cái gì. Tiếp tục đọc “Trầm nịch – Phiên ngoại 3 – Chương 5”