Thần phục
- Tác giả: Yến Tử Hồi Thì
- Chuyển ngữ: Yappa
- Mục lục
Chương 74 – Nhóc béo muốn báo thù
Triển Tiểu Liên đứng ở cửa ngẩn ngơ một lát, sau đó rụt tay về, chậm rãi xoay người rời đi.
Trở lại ký túc xá, Triển Tiểu Liên cũng không đi tìm Mục Hi, mà là ngơ ngác nằm trên giường, chuyện gì cũng không muốn làm. Anh Đầu Gỗ cô cho là dành riêng cho mình, sau khi chia tay với cô, chung quy sẽ tìm được người yêu thuộc về mình, thế nhưng, cô rõ ràng là tâm tình nên vui mừng, vì sao lại khó chịu như vậy? Triển Tiểu Liên thật ra biết hơn ai hết, cảm thụ trong lòng mình hiện tại là ghen tị.
Mục Hi một mình ngơ ngác tại ký túc xá chờ Triển Tiểu Liên đi lấy đồ, kết quả vẫn không đi, cô có chút sốt ruột, chính cô đợt này hay mất đồ, vạn nhất đồ của Băng Dính cũng mất thì làm sao? Xách bao lớn bao nhỏ trên giường, ỉu xà ỉu xìu chạy đi tìm Triển Tiểu Liên.
Cửa ký túc xá Triển Tiểu Liên không có khóa, Mục Hi vào cửa liền thấy cô nằm ngay đơ trên giường, khuôn mặt nhỏ nhắn đen xì lườm cô: “Băng Dính, cậu cũng về rồi sao không đi tìm tớ hả? Hại tớ cũng không đi tự học, cậu còn tự mình nằm ngủ, cậu thật sự là rất xấu rồi.”
Triển Tiểu Liên uể oải ngẩng đầu nhìn cô ấy một cái, tiếp tục nằm xuống giả chết: “Nhóc Ngốc, đồ đặt trên bàn, mời từ bên ngoài đóng cửa lại…”
Mục Hi ngơ ngác đi đến cạnh cửa, tay cũng kéo tay nắm cửa rồi, sau đó mới nhớ ra cô ấy đây là đuổi mình đi đấy, lập tức tức khuôn mặt nhỏ nhắn cũng biến hình, “Băng Dính, tớ đóng cửa từ bên ngoài, tớ cũng bị nhốt bên ngoài.”
Triển Tiểu Liên phất tay một cái: “Chị chính là ý này.”
Mục Hi vừa nghe, khăng khăng không đi nữa, ngồi cuối giường Triển Tiểu Liên lấy những thứ cô mua xếp ra nhìn, vừa nhìn vừa nói: “Băng Dính, cậu hôm nay có phải đụng phải chuyện gì không vui hay không? Cậu nói cho tớ đi, tớ an ủi cậu.”
Triển Tiểu Liên lật người, “Dẹp đi, cậu đừng chọc tức tớ là được, còn an ủi ấy à, không trông chờ.”
Mục Hi trề môi: “Băng Dính cậu rất xấu, tớ chọc giận người khác chỗ nào? Cậu xem cậu xem, tớ cũng giúp cậu đưa đồ, tớ thật tốt mà.”
Triển Tiểu Liên xoa xoa huyệt thái dương, bò dậy, “Xem làm cậu tủi thân, được rồi được rồi, miệng cũng có thể treo bình dầu, mời cậu ăn cơm dù sao cũng được rồi chứ?”
Mục Hi vừa nghe, khuôn mặt nhỏ nhắn lập tức trời âm u chuyển nhiều mây chuyển trong xanh, Triển Tiểu Liên cảm thấy chính mình có một bạn tốt ngốc nghếch cũng là chuyện hạnh phúc, ít nhất đồ ngốc này tuổi còn nhỏ, cũng không cẩn thận phát hiện tình tự mình sa sút như thế, bị cô ấy quấy nhiễu, cảm giác khó chịu vừa rồi cũng không còn.
Ăn xong cơm với Mục Hi, tâm tình Triển Tiểu Liên tốt hơn không ít, có điều cô không thể nghĩ tới chân An Lý Mộc, vừa nghĩ tới chuyện đó, cô liền có luồng xúc động hận không thể chém Yến Hồi. Mục Hi trở về đi tự học buổi tối, Triển Tiểu Liên theo thường lệ xem tiểu thuyết ở ký túc xá, mở chương ba ra, di động đặt trên bàn đột nhiên vang lên, Triển Tiểu Liên không chút để ý lấy tới nhìn, lập tức sửng sốt, mặc dù không có hiện tên người, nhưng Triển Tiểu Liên trí nhớ tốt như vậy quen thuộc hơn ai hết, An Lý Mộc.
Triển Tiểu Liên chỉ lẳng lặng nhìn, do dự có muốn nhận hay không, cuối cùng, cô ấn nút trả lời: “A lô? Anh Đầu Gỗ?”
“Tiểu Liên!” Âm thanh An Lý Mộc cực kỳ khàn, dường như cách Triển Tiểu Liên rất xa, “Em biết là anh?”
Triển Tiểu Liên đương nhiên nói: “Đương nhiên biết, di động là bị em xóa, nhưng trong đầu em còn nhớ.”
An Lý Mộc ở bên kia dừng một chút, dường như không biết nói cái gì, nửa ngày mới nói: “Vừa rồi Hồng Kỳ lại đây thăm anh, nói hôm nay nhìn thấy em và bạn học em trên đường, nên anh đặc biệt gọi điện thoại hỏi một chút.”
Triển Tiểu Liên trầm mặc, mới nói: “Em là nhìn thấy anh Hồng Kỳ, hơn nữa, em còn đi bệnh viện muốn thăm anh một chút, nhưng mà, em chưa tiến vào.”
An Lý Mộc lập tức hỏi: “Bởi vì có Tô Nạp?”
Triển Tiểu Liên thừa nhận: “Vâng.”
An Lý Mộc hình như cười cười: “Thì ra anh không nhìn lầm, chính là em.”
Triển Tiểu Liên nghi hoặc: “Hả? Anh nhìn thấy em? Khi nào?”
“Chính là ở trong bệnh viện, anh nhìn thấy một bóng người màu lam lắc lư cạnh cửa…” An Lý Mộc ở đầu kia điện thoại không nhanh không chậm nói: “Anh đã nghĩ có thể là em hay không, Tiểu Liên, em tới thăm anh anh rất vui.”
Triển Tiểu Liên bĩu môi, nói thẳng: “Vui cũng vô dụng, em chẳng cần chút nào. Chúng mình cũng chia tay rồi, còn nói nhiều như vậy làm gì? Anh Đầu Gỗ em nói với anh, chia tay rồi chúng mình lần này chắc chắn không có cách nào hợp lại, em bây giờ cũng có bạn trai mới rồi, em thấy Tô Nạp đó cũng không tệ, chúng mình cứ như vậy em cảm thấy rất tốt, em sau này nhìn thấy anh coi như em gái anh là được, em không làm nữ chính diễn đau khổ, anh cũng đừng diễn nam chính, chúng mình cứ như vậy vui vẻ chia tay, em cảm thấy đối với hai chúng mình đều tốt.”
An Lý Mộc “ừ” một tiếng trong điện thoại: “Được, em nói cái gì chính là cái đó, anh nghe lời em.”
Triển Tiểu Liên nghĩ nghĩ, vẫn là hỏi câu: “Anh Đầu Gỗ, chân anh có phải nghiêm trọng hay không? Em nghe anh Hồng Kỳ nói tình hình rất không tốt.”
An Lý Mộc cười cười nói: “Anh Hồng Kỳ của em cứ làm quá, chính là trên đường về Bãi Yến bị người ta không cẩn thận đụng phải, vốn vết thương kia còn chưa khỏi, đụng phải vết thương cũ, không nghiêm trọng như thế.”
Triển Tiểu Liên cúi mắt, nói: “Không có việc gì thì tốt rồi, nếu không có việc gì khác, vậy em cúp trước.”
An Lý Mộc sửng sốt, cả buổi mới lên tiếng: “Ừ, Tiểu Liên, học tập cho tốt, sách lung tung đừng xem nhiều, thi cử nghiêm túc…”
Triển Tiểu Liên nói thẳng câu: “Em biết rồi, em biết rồi, em cũng không phải đứa trẻ lên ba. Em cúp!” Nói xong, “cạch” cúp điện thoại, nhìn di động của mình cả giận nói: “Anh Đầu Gỗ tên lừa đảo này, một chút bộ dáng kẻ lừa đảo cũng không có còn gạt em?” Nói xong, cô nằm thẳng đờ trên giường, không ngừng thở gấp.
Trong bệnh viện, An Lý Mộc nhìn điện thoại bị cắt đứt, mệt mỏi tựa vào đầu giường, thở dài thật sâu, Phong Hồng Kỳ ngồi bên cạnh nhìn anh một cái: “Đầu Gỗ, không phải tớ nói cậu, cậu chính là nghĩ quá nhiều, nếu làm cảnh sát như chúng mình, người nào cũng suy nghĩ như cậu, vậy chúng mình không phải ở vậy cả đời? Cảnh sát cũng là người có được không? Em Tiểu Liên tính cách không tệ, nhưng mà tuổi này cũng quá nhỏ, cậu vừa nói chia tay, em ấy lập tức liền đồng ý, đây nếu đổi thành một cô gái khác, tốt xấu cũng muốn biết rõ nguyên nhân chứ, kết quả em ấy thì sao? Cậu cũng đừng lườm tớ, tớ biết cậu thích em ấy, nhưng mà có yêu mến nữa cũng vô dụng, loại con gái này không giữ được đâu. Tớ cảm thấy người tên Tô Nạp đó cũng không tệ, cậu xem cậu như bây giờ, cô ấy đến đây bao nhiêu lần rồi? Quần áo, tất cậu thay, ngay cả quần lót cũng là cô ấy giặt, cô gái như thế tìm đâu ra?”
An Lý Mộc trợn mắt: “Cậu được rồi, Tiểu Liên tuổi tuy nhỏ, nhưng cô ấy không phải là người như cậu nói…”
Phong Hồng Kỳ mắt trợn trắng: “Cậu còn che chở cô ta? Mọi chuyện đều rõ ràng rồi cậu còn che chở! Cậu bên này nằm bệnh viện, em Tiểu Liên người ta thế nhưng ra ngoài mua sắm happy, cậu ngốc chưa, đàn ông ngốc nhất toàn thế giới chính là cậu.”
An Lý Mộc không để ý tới anh ta, điều chỉnh thân thể, im lặng nhìn trần nhà màu trắng, nửa ngày, đột nhiên nói: “Hồng Kỳ, cậu có thể giúp tớ tra Tiểu Liên mấy tháng nay từ khi tớ xảy ra tai nạn xe cộ đến bây giờ, cô ấy có đều ở trong trường đi học hay không?”
Phong Hồng Kỳ chịu không nổi đứng lên quay một vòng: “Cậu được rồi ha, cô ấy là sinh viên không đi học cô ấy đi làm gì? Cậu còn tưởng rằng diễn phim gián điệp phim tội phạm hả? Tớ tra cái gì mà tra chứ, cậu nhanh chóng chữa khỏi là đứng đắn, bác sĩ nói rất rõ ràng, chân này của cậu xem như là tàn phế rồi, gắn nhiều thép bên trong như thế, cậu cứ nghĩ làm sao chữa chân cậu đi. Ít lo lắng chuyện không đâu đó.”
An Lý Mộc vươn người kéo cánh tay Phong Hồng Kỳ: “Hồng Kỳ, nể mặt hai chúng mình đồng nghiệp lâu như vậy, cậu giúp tớ một lần, tớ chỉ là muốn biết Tiểu Liên có đi học hay không, tớ không có ý gì khác, chỉ muốn biết tớ xảy ra chuyện, cô ấy có phải còn có thể yên tâm đi học hay không.”
Phong Hồng Kỳ bị An Lý Mộc quấn không có cách nào, đành phải đồng ý: “Tớ cũng sợ cậu rồi, lần đầu tiên biết người không biết nóng nảy như cậu quấn người phiền toái như vậy, được, cậu trước tĩnh dưỡng đi, tớ tra giúp cậu, được rồi chứ?”
An Lý Mộc buông tay ra, ngượng ngùng cười, “Tớ đây không phải là không còn cách nào khác sao? Tớ nếu có thể tự mình tra, chắc chắn sẽ không phiền toái cậu, Hồng Kỳ, xem như tớ nợ cậu một nhân tình.”
“Dẹp đi, tớ cần nhân tình của cậu làm gì?” Phong Hồng Kỳ vươn tay búng một cái trên chân bị thương của An Lý Mộc, An Lý Mộc đau chết đi sống lại, anh ta đứng lên vỗ vỗ tay, đi luôn.
Tiếng đóng cửa vang lên, động tác An Lý Mộc che chân chậm rãi buông, Tiểu Liên rốt cuộc có chỗ nào là lạ? Có, chắc chắn có, không đơn giản là lúc cô chia tay thẳng thắn lưu loát, càng nhiều, là thái độ của cô, đoạn tuyệt như vậy, không hề có đường quay về như vậy, giống như, cô ấy sớm đã biết có một khắc đó, tựa như chẳng qua là đang đợi anh nói ra khỏi miệng.
An Lý Mộc là người hiểu rõ Triển Tiểu Liên nhất trên thế giới này, ngay cả bố mẹ cô cũng không hiểu rõ cô bằng anh, anh đã biết mặt vô sỉ thẳng thắn nhất tự nhiên nhất của cô, cũng đã biết mặt hạ lưu đáng yêu nhất hồn nhiên nhất của cô, anh chính mắt chứng kiến cô từ một em bé mặc quần yếm trưởng thành cô gái lớn bây giờ, anh hiểu Triển Tiểu Liên còn hiểu chính anh.
An Lý Mộc nhìn chân mình, chân anh còn có thể bước đi giống như người bình thường hay không, anh không biết, ngay cả bác sĩ kiểm tra phim chụp X-quang xong cũng bắt đầu lắc đầu, An Lý Mộc biết, chính mình lần này, có lẽ là thực sự đứng không thẳng rồi.
Nghỉ dài hạn quốc khánh trong sự chờ đợi của sinh viên đại học Bãi Yến cuối cùng cũng tới, Mục Hi phải về nhà, Triển Tiểu Liên vẫy vẫy tay với cô ấy, chậm rì trở về ký túc xá, ba sinh viên ký túc xá cũng đang thu dọn đồ đạc, chuẩn bị ngày mai về nhà.
Triển Tiểu Liên ngơ ngác ngồi, nhất thời không biết muốn làm gì, bố cô gọi điện cho cô bảo đợi lát tới đón cô, cô cũng không có gì cần thu dọn, liền chờ bố cô qua đây. Tiếp tục đọc “Thần phục – Chương 74”