Thần phục
- Tác giả: Yến Tử Hồi Thì
- Chuyển ngữ: Yappa
- Mục lục
Chương 94 – Ba anh em nhà họ Long
Tốc độ bố Triển Tiểu Liên đuổi tới nhanh đến dọa người, chạy vội tới cửa phòng Triển Tiểu Liên còn thở hổn hển, “Tiểu Liên?! Sao thế?”
Triển Tiểu Liên chỉ vào ba người kia, tức giận nói: “Bố, bọn họ là biến thái.”
Đang nói, mẹ Triển Tiểu Liên cũng một tay cầm xẻng cơm bị kích động lên lầu: “Tiểu Liên?!”
Triển Tiểu Liên chỉ vào ba người kia, lại nói với mẹ cô: “Mẹ, bọn họ chính là biến thái!”
Mẹ Triển Tiểu Liên lập tức dũng cảm đứng trước mặt cô: “Khách, cậu đây là ý gì? Quấy rối con gái tôi có phải không? Còn nữa, cậu đang yên đang lành chảy máu mũi cái gì? Tôi coi các cậu là khách, là khách quý của ông Triển nhà chúng tôi, các cậu vậy mà tự tiện chạy đến trước cửa phòng con gái tôi quấy rối con bé, các cậu đây coi là cái quái gì? Tiểu Liên, cho mẹ điện thoại, chúng ta báo cảnh sát!”
Ba người khách này là của bố Triển Tiểu Liên, mẹ cô cho tới bây giờ chưa từng gặp, người nào làm mẹ thấy con gái mình bị người ta quấy rối không tức giận? Mẹ Triển Tiểu Liên chỉ thiếu lấy xẻng cơm dầu mỡ trong tay đánh người.
Bố Triển Tiểu Liên vừa thấy mẹ cô hóa thân thành cọp cái, vội vàng nói chuyện: “Bà đi lên phá rối cái gì vậy? Mau mau đi xuống nấu cơm, tôi ở đây, có thể để con gái chúng mình bị bắt nạt? Hiểu lầm, nhất định là hiểu lầm…”
Mẹ Triển Tiểu Liên kiên quyết không đi, lập tức nhắm mũi dùi ngay bố cô: “Nấu cơm? Tôi sợ miệng các người ăn méo xệch mất! Ăn hiếp con gái tôi còn sai tôi nấu cơm bọn họ ăn? Muốn nấu ông đi mà nấu, tôi không nấu!” Mẹ cô nói xong, dũng mãnh duỗi tay ném xẻng cơm trong tay về phía dưới chân ba người đàn ông đang ngẩn tò te đó, cởi tạp dề, ném qua đầu bố cô, kéo tay cô đi về phía dưới lầu: “Tiểu Liên mình đi!”
Bởi vì mấy người này là khách, Triển Tiểu Liên căn bản không ngờ mẹ cô thoáng cái đã xù lông, chẳng những mắng khách, còn mắng bố cô, hai mẹ con đi luôn quán cơm nhỏ bên ngoài ăn. Triển Tiểu Liên đành phải nói với mẹ cô: “Mẹ, bố người kia không phải bạn của bố à? Mình như vậy, bố có phải vô cùng mất mặt hay không? Không tốt lắm chứ?”
Mẹ Triển Tiểu Liên oán hận nói câu: “Mẹ vốn định hầu hạ rượu ngon món ngon, ai bảo bọn họ bắt nạt con? Tốt xấu con là con gái, đâu có đàn ông con trai lao thẳng vào khuê phòng con gái chưa lấy chồng? Đây rõ ràng là bọn họ không có hảo tâm.”
Thật ra không trách mẹ Triển Tiểu Liên nghĩ nhiều, vốn ấy à, bà nấu cơm trong bếp, bố cô tiếp ba người kia trong nhà, nói chuyện được một nửa trong phòng khách lầu một, bố cô ra cửa lớn nhận chuyển phát nhanh, kết quả chờ sau khi bố cô ký chuyển phát nhanh quay về, phát hiện ba người đều không thấy, sau đó liền nghe thấy Triển Tiểu Liên thét chói tai biến thái trên lầu, đi qua lại phát hiện người đàn ông nhiều tuổi nhất trong đó ấy vậy mà đang chảy máu mũi, việc này đổi phụ huynh nhà ai không tức giận không sợ hãi?
Triển Tiểu Liên ngượng ngùng cười: “Mẹ, thật ra người kia chính là lúc nhìn con đã chảy máu mũi, cũng chưa làm gì.”
Mẹ Triển Tiểu Liên lập tức trách: “Chờ biết làm cái gì ấy có lẽ đã muộn. Tiểu Liên con vậy cũng không biết à? Chỉ nhìn con đã chảy máu mũi, vậy thì càng có vấn đề, Tiểu Liên nhà chúng ta trông thì rất đáng yêu, có điều cũng không đẹp đến mức khiến người ta chảy máu mũi, vậy tại sao người kia vẫn chảy máu mũi? Vậy chứng minh người kia tư tưởng xấu xa, tự mình nghĩ lung tung, nếu không cậu ta có thể đang yên đang lành chảy máu mũi?”
Triển Tiểu Liên canh cánh trong lòng câu “không đẹp đến mức khiến người ta chảy máu mũi” kia của mẹ cô, có điều lần này cô chỉ có thể dựng thẳng ngón cái với mẹ cô: “Mẹ, mẹ thực sự là quá lợi hại.”
Mẹ Triển Tiểu Liên quay đầu gọi nhân viên phục vụ: “Nhân viên phục vụ, giục giục giúp bọn tôi, món ăn của bọn tôi gọi lâu như vậy sao một cái còn chưa có ra?” Sau đó nói với Triển Tiểu Liên: “Con có thể hơn mẹ? Mẹ bao nhiêu tuổi rồi? Sau này ánh mắt xem người xoi mói chút, nếu không người ta nhìn con một cô bé chưa ra xã hội, sẽ lừa con, cũng không nên bị người ta lừa nhá. Nhưng mà Tiểu Liên của chúng ta chính là thần đồng, chắc chắn sẽ không bị lừa. Ôi, cũng không biết bạn bè bố con rốt cuộc kết giao thế nào, vừa nhìn là không phải thứ tốt.”
Trong lòng Triển Tiểu Liên đối với chuyện ngày hôm nay còn nghi ngờ, nhưng cô không biết nên nghĩ như thế nào, bắt đầu từ bố cô sớm mấy tháng trước đã nói cho cô phía Tương Giang có khách qua đây, Triển Tiểu Liên đã nghi ngờ rồi, cô một cô bé, bạn bè của bố cô chắc chắn phần lớn là đàn ông, đàn ông sao có thể coi trọng con gái nhà bố cô? Bạn bè bố cô hoặc là giáo viên, hoặc là bạn đại học, Triển Tiểu Liên đã nghĩ không thông vì sao bạn bố cô đến nhà bọn họ, cô lại nhất định phải có mặt, người lớn tìm người lớn, không phải là bố cô có mặt là được ư?
Lại một việc, chính là tuổi tác ba người kia, thoạt nhìn nhiều tuổi nhất, cũng chính là vị chảy máu mũi đó, nhiều nhất cũng là ba mươi tuổi, tuổi này nói lớn không lớn, nói nhỏ cũng không nhỏ, cảm giác ba người đứng cạnh nhau còn giống như là ba anh em, mà bố cô bao nhiêu tuổi? Bố cô người cũng sắp năm mươi tuổi, tuổi ông với ba anh em kia thế nào cũng không nên xếp cạnh nhau, nhưng cố tình, bố cô nói ba người đó là bạn tốt của ông.
Trong lòng Triển Tiểu Liên có một ý nghĩ cô cảm thấy không quá có khả năng, có điều cô không dám nói, nhìn nhìn mẹ cô, cúi đầu gẩy cơm, mẹ cô với đũa gắp một miếng thịt vào trong bát cô: “Tiểu Liên, ăn nhiều chút, mẹ sao lại thấy con gầy hơn trước tết một chút?”
Triển Tiểu Liên: “…” cả buổi mới nghẹn ra một câu: “Mẹ, là béo lên.”
Triển Tiểu Liên ăn ngon lành với mẹ cô bên ngoài, rất ung dung tự tại, đáng thương bố cô ở nhà nhìn nồi lạnh bếp lạnh, lại nhìn nhìn khách quý không được vợ con muốn thấy, rất là cạn lời, đành phải cầm chìa khóa nói: “Chúng ta cũng ra ngoài ăn đi…”
Người đàn ông lúc trước chảy máu mũi kia ôm ngực ngồi ngay chính giữa sô pha phòng khách, vẻ mặt âm u, ngồi đối diện chính là hai vị trẻ tuổi, một người đàn ông văn nhã thân hình gầy yếu đeo gọng kính không viền trong đó cười trên nỗi đau của người khác nói câu: “Anh cả, thói quen này của anh không thay đổi, sau này cũng đừng nghĩ nhìn con bé.”
Một người đàn ông thân hình cường tráng khác lạnh buốt nói tiếp: “Vốn buổi sáng có thể hòa bình ở chung, kết quả bị dọa chạy. Anh hai, chúng ta về sau có phải suy xét không đi cùng anh ấy nữa hay không ?”
Người đàn ông máu mũi sắc mặt càng thêm âm u, toàn thân cao thấp toả ra khí áp cực thấp, vừa nhìn chính là tâm trạng không tốt, anh ta ngước mắt, mắt giống như chim ưng đảo qua hai người: “Long Cốc nếu không muốn bị đi đày châu Phi, Long Yến nếu còn muốn tiếp tục ở lại Bãi Yến, các chú tốt nhất cùng nhau động động não, bằng không mọi người đều cùng nhau tèo.”
Người đàn ông văn nhã đứng lên, không biết làm thế nào quay đầu lại gọi bố Triển Tiểu Liên: “Chú, Tiểu Liên có thể đi chỗ nào ăn cơm?”
Bố Triển Tiểu Liên đi qua, cười nói: “Ba người các cậu đừng ầm ĩ nữa, lớn như vậy còn cãi nhau như hồi bé, Tiểu Liên biết cũng chế giễu các cậu. Đi thôi, cùng đi tìm con bé, Long Trạm, cậu chớ nghĩ nhiều, Tiểu Liên là đứa bé ngoan, tôi giải thích một chút với con bé sẽ không có việc gì.”
Long Trạm trầm mặt đứng lên, tiên phong đi ra ngoài, nếu không có sự kiện buổi sáng chảy máu mũi đó, nhịp bước ấy, khí thế ấy, vừa nhìn chính là một nhân vật, có điều một luồng máu mũi dài kia, suy cho cùng vẫn phá hỏng ấn tượng đầu tiên.
Quán cơm tại trấn Nam Đường rất nhiều, có điều gần nhà họ Triển cũng là mấy nhà đó, mọi người đều là người quen, biết nhau, bố Triển Tiểu Liên hỏi từng nhà, là hỏi được.
Lúc đi vào, Triển Tiểu Liên và mẹ cô đang ăn khí thế ngất trời. Trong quán cơm mở hệ thống sưởi hơi, nhiệt độ rất cao, Triển Tiểu Liên vừa mới uống một bát canh thịt cừu, cởi áo lông vũ, ăn mà khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng, tóc mái hơi ướt mồ hôi, có mấy lọn áp vào trên trán, tóc dài đến bả vai, mắt vừa lớn vừa tròn, nhấp nháy nhấp nháy nhìn vô cùng đáng yêu, nghe thấy tiếng bố cô ngẩng đầu, trong miệng đang ngậm một quả trứng cút cướp trong bát mẹ cô, bị phỏng kêu loạn “au au au”, chính là không nỡ nhổ ra: “Bố, bố… Bỏng chết con rồi!”
Bố Triển Tiểu Liên sốt ruột, để tay ngang khóe miệng cô, giục cô: “Nóng như thế con trái lại nhổ ra đi!”
Kết quả Triển Tiểu Liên cứ thế nuốt xuống, điểm này, cô thật sự là học theo Mục Hi, Mục Hi nói, đời người khó có được mấy lần ngon, đụng tới đồ ăn ngon, bỏng chết cay chết chua chết, kiên quyết không mở miệng.
Long Trạm vốn còn đứng phía sau bố Triển Tiểu Liên vẻ mặt nghiêm túc đứng đắn, nhìn khuôn mặt cô, thật bất hạnh lại lần nữa chảy máu mũi, Triển Tiểu Liên chỉ để ý nói chuyện với bố cô, không nhìn thấy, kết quả mẹ cô vừa ngẩng đầu là thấy, không vui hỏi, “Tôi bảo, cậu còn trẻ mà làm sao thế này?”
Bố Triển Tiểu Liên vừa nhìn sốt ruột, trán tỏa ra mồ hôi, vội vàng nói với mẹ nói với Triển Tiểu Liên và cô: “Tiểu Liên, vị này là Long Trạm, là bạn của bố, bởi vì nguyên nhân thủy thổ, cậu ấy gần đây thượng hỏa nghiêm trọng, động một chút là chảy máu mũi, nhiệt độ chỗ này còn cao như vậy, cho nên sẽ bất giác chảy máu mũi, hai người thông cảm một chút ha.”
Mẹ Triển Tiểu Liên nửa tin nửa ngờ, Triển Tiểu Liên chỉ liếc xéo bọn họ một cái, không nói chuyện.
Bởi vì thoáng cái thêm bốn người, bố Triển Tiểu Liên xin một phòng, một nhóm người ngồi xuống, Triển Tiểu Liên tùy tiện chọn vị trí ngồi xuống, trong tay còn đang bê canh thịt cừu cô chưa ăn xong, sau khi ngồi xuống tiếp tục khêu mì bên trong ăn. Long Trạm bóp mũi, kiên quyết muốn ngồi bên cạnh Triển Tiểu Liên, miệng nói vô cùng dễ nghe, nói là xin lỗi, kết quả, chỉ một động tác vén tóc của Triển Tiểu Liên, máu mũi của Long Trạm liền nhỏ xuống tựa như vòi nước không đóng.
Triển Tiểu Liên yên lặng bưng bát lên, chen vào giữa vị trí bố và mẹ cô, người này quá buồn nôn, ngồi bên cạnh cô chảy nhiều máu mũi như vậy, cô còn có thể nuốt trôi cơm ư?
Ánh mắt Long Trạm cứ đuổi theo Triển Tiểu Liên, Triển Tiểu Liên từ bên cạnh anh bưng bát dời tổ, nét mặt Long Trạm nhìn thật giống như là khoét miếng thịt từ trên người anh, nhìn là vô cùng đau, chính Triển Tiểu Liên cũng nhịn không được run cầm cập, lén lút kéo kéo tay áo bố cô: “Bố, người bạn tên Long Trạm này của bố, có phải yêu con hay không vậy? Vẻ mặt của anh ta nhìn sao lại buồn nôn như thế chứ?”
Bố Triển Tiểu Liên vỗ một cái trên lưng cô, “Nói mò cái gì vậy? Có nói khách như thế à?”
Triển Tiểu Liên cũng cảm thấy mình không lễ phép, le lưỡi, kết quả, chỉ một động tác này, máu mũi Long Trạm bên kia lại bắt đầu phun ra.
Anh cả đang phun máu mũi, trên khuôn mặt hai anh em khác ngoại trừ mất mặt vẫn là mất mặt, đều ngồi cách anh rất xa, sau đó người nào người nấy cười híp mắt lôi kéo làm quen Triển Tiểu Liên, người đàn ông văn nhã đeo kính chủ động giới thiệu bản thân: “Tiểu Liên, anh tên là Long Cốc, ở nhà đứng hàng thứ hai, nên em có thể gọi anh…”
“Chào chú hai.” Triển Tiểu Liên lập tức lễ phép chủ động gọi một tiếng, so sánh thì, Triển Tiểu Liên tiềm thức cảm thấy đàn ông đeo kính đều khá nho nhã, đàn ông loại hình này phần lớn có tố chất, giữ phép, nếu phạm sai lầm cũng sẽ không tức giận, sẽ chậm rãi nói lý lẽ với người ta, cho nên, ấn tượng của Triển Tiểu Liên đối với Long Cốc rất tốt.
Tiếng nói Triển Tiểu Liên vừa dứt, mặt Long Cốc lập tức hóa đá, nửa ngày, anh giơ tay lên sờ sờ mặt mình, vẻ mặt bi thương hỏi bố cô: “Chú, tôi thoạt nhìn già như vậy?”
Bố Triển Tiểu Liên đối với trạng thái hỗn loạn này cũng không biết nói gì, bây giờ hoàn toàn khác dự liệu lúc trước của ông, mấy đứa nhỏ này không một ai trong phạm vi dự liệu của ông, ông đưa tay lau mồ hôi: “Ừm Long Cốc à, Tiểu Liên đây là phân không rõ, phân không rõ thôi.”
Triển Tiểu Liên vừa nghe mình gọi sai, cũng không dám lên tiếng, sớm biết nghe người ta nói xong đã.
Phải nói ba anh em nhìn lại bình thường nhất chính là người thứ ba, Long Yến mới từ nước ngoài về, bây giờ ở ngay Bãi Yến, nghe nói việc làm coi như đứng đắn, bố Triển Tiểu Liên chỉ biết hình như là làm vệ sĩ cho người khác, mặc dù bố cô cảm thấy Long Yến làm vệ sĩ cho ai cũng uất ức, có điều đứa nhỏ người ta tự lựa chọn, bố cô một người ngoài cũng không tiện nói gì. Tiếp tục đọc “Thần phục – Chương 94”