Thần phục – Chương 44

Thần phục

  • Tác giả: Yến Tử Hồi Thì
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Chương 44 – An Lý Mộc và Yến Hồi

An Lý Mộc ghi nhớ lời của Triển Tiểu Liên, trước sau vẫn duy trì vừa đúng khoảng cách với Tô Nạp, anh một là không có ý đó đối với Tô Nạp, hai là tính cách anh vốn cũng không phải là cái loại biết ăn nói, ba là đúng như anh nói với Triển Tiểu Liên, nếu có quan hệ sớm có đợt chia tay với Triển Tiểu Liên rồi, hà tất uổng công vô ích còn muốn đi tìm Triển Tiểu Liên?

An Lý Mộc thích Triển Tiểu Liên, chính là cái loại thích Triển Tiểu Liên kể khi nói chuyện phiếm với Mục Hi, sau khi chia tay rất đau đớn, thế giới đều u ám, không nhìn thấy cô liền nhớ đứt ruột đứt gan, quanh quẩn trong đầu vẫn luôn là đủ loại vẻ mặt của cô, nhìn thấy muốn thân thiết, cho dù là móc tim mình ra cho cô ăn anh cũng không chút nghĩ ngợi…

An Lý Mộc suy nghĩ thật lâu, chỉ cần cùng có liên quan tới Triển Tiểu Liên, anh đều vô cùng để ý, mua cái gì cũng sẽ nghĩ tới cô, An Lý Mộc cuối cùng xác định, thì ra loại cảm giác này chính là yêu. Triển Tiểu Liên nói để ý, nói ghét nữ sinh đến gần anh, anh không muốn cô mất hứng, cho nên, người khác giới thân thiết anh đều giữ một khoảng cách, thật ra cũng không cần làm cái gì, chỉ cần anh thoáng có vẻ bài xích sự thân thiết và cố ý của Tô Nạp, lòng tự trọng và kiêu ngạo của phụ nữ sẽ khiến Tô Nạp giữ vẻ rụt rè.

Trong phòng bởi vì mùi thuốc lá và rượu có vẻ hơi ngột ngạt, An Lý Mộc mượn cớ đi toilet ra khỏi phòng, ở trong toilet một lát liền đi ra, thật sự là mùi trong toilet cũng không khá hơn chút nào.

Đi trên hành lang trải thảm, An Lý Mộc cảm thấy đầu hơi choáng, vừa rồi bị bạn học chuốc không ít rượu, lần này sức rượu bốc lên, hành lang thật dài trước mắt dường như lay động trái phải, anh đưa tay vỗ trán, thề về sau không bao giờ uống rượu nữa, cảm giác này thật sự là rất khó chịu.

Một đám người đi tới đằng trước, có nam có nữ, bước chân An Lý Mộc đang lảo đảo, trong lòng suy nghĩ mau mau dựa vào bên cạnh, để người ta đi trước, kết quả bước chân không nghe sai khiến, tự mình đi về phía chính giữa, sau đó bỗng nhiên liền bị người ta đẩy sang một bên, An Lý Mộc lập tức đụng vào tường, anh theo bản năng nói ba chữ: “Tôi xin lỗi…”

Đám người kia lập tức dừng lại, một người cầm đầu chậm rãi bước thong thả qua, dừng trước mặt An Lý Mộc, hỏi hai chữ: “Khách hàng?”

An Lý Mộc biết vốn chính là chính mình không đúng, vừa vỗ trán vừa nói lần nữa: “Xin lỗi, tôi uống nhiều quá, đầu hơi choáng váng, không nhìn rõ đường…” Sau đó anh giương mắt, không khỏi thoáng sửng sốt, vừa nhìn anh tưởng là phụ nữ, gương mặt đó trông thật xinh đẹp, không phải phụ nữ anh cũng cảm thấy đáng tiếc, lại nhìn quần áo trang phục, mặc dù hơi lòe loẹt, nhưng rõ ràng là đàn ông, đặc biệt bên cạnh anh ta còn có một cô gái xinh đẹp, An Lý Mộc miễn cưỡng cười cười, vịn tường cố gắng đứng thẳng: “Thật sự xin lỗi, tôi là khách của phòng hoa 1203…”

Người phía sau lập tức mở miệng: “Gia, là Kim Tiểu Trang con trai độc nhất của Kim Đại Tráng thuê, nghe nói là họp lớp gì gì đó của trường cậu ta.”

Yến Hồi khẽ nâng đôi mắt, đánh giá An Lý Mộc từ trên xuống dưới, vươn tay đẩy cô gái trong ngực: “Đồng nhi, giúp gia tiễn khách về phòng.”

An Lý Mộc mặc dù không thấy rõ khuôn mặt Đồng nhi, nhưng mà vừa nhìn trang điểm là biết lẳng lơ thế nào, vội vàng khoát tay: “Vị tiên sinh này thật sự là cảm ơn anh, tự tôi có thể đi, các ngài mời đi trước, là tôi cản đường… Thật sự xin lỗi…”

Yến Hồi sờ mặt Đồng nhi, cười tà nói: “Đồng nhi, cưng xem khách hàng chê cưng.”

Đồng nhi nũng nịu cười với hắn: “Gia không chê.”

Yến Hồi đưa tay ôm eo Đồng nhi, chậm rãi đi qua An Lý Mộc. Tiếp tục đọc “Thần phục – Chương 44”

Thần phục – Chương 43

Thần phục

  • Tác giả: Yến Tử Hồi Thì
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Chương 43 – Anh Đầu Gỗ đắt khách

Lễ cưới bố trí vào buổi tối, An Lý Mộc chắc chắn không thể đưa Triển Tiểu Liên theo, bố mẹ cô có hỏi, cô phải nói như thế nào? Triển Tiểu Liên xin nửa ngày An Lý Mộc cũng không buông, anh nếu thực sự đưa theo, dự đoán cách ngày bố mẹ cô biết được cũng không ngắn, ngoại trừ nhà dì út cô, An Lý Mộc không nghĩ ra còn có người nào có thể khiến bố mẹ cô yên tâm.

Mục đích của Triển Tiểu Liên không đạt được, tức khuôn mặt nhỏ nhắn cũng tái đi, thu dọn đồ đạc của mình, nổi giận đùng đùng muốn đi, An Lý Mộc vội vàng ngăn lại, “Tiểu Liên, em làm cái gì vậy?”

Triển Tiểu Liên xị khuôn mặt tròn nhỏ, nói: “Em muốn về nhà, hừ!”

An Lý Mộc thở dài, kéo cô lại, “Em nếu đi, bố mẹ em hỏi em đi đâu em trả lời thế nào? Họp lớp nhất định là đến tối muộn.”

Triển Tiểu Liên vẫn mất hứng, “Vậy anh nếu như bị hồ ly tinh cuốn lấy thì làm sao? Ai đi cứu anh?”

An Lý Mộc đưa tay xoa xoa tóc cô: “Tiểu Liên, hồ ly tinh ở đâu ra? Với cả, anh cũng có em rồi, hồ ly tinh gì đó cũng vô dụng mà.” Dừng một chút, An Lý Mộc kéo Triển Tiểu Liên nhích lại gần trước mặt mình, nói: “Tiểu Liên, em yên tâm đi, nếu thực sự có hồ ly tinh, năm hai chúng mình chia tay đã sớm thông đồng rồi, em nói đúng không? Nhưng mà anh từ đầu tới đuôi đều chỉ có một mình, ngược lại em…”

Triển Tiểu Liên nghe câu thổ lộ hiếm thấy của An Lý Mộc, trong lòng đang đắc ý, đột nhiên nghe thấy anh lại tính toán nói quãng tình yêu qua mạng ấy của mình, sợ vội vàng cắt ngang: “A, anh Đầu Gỗ, quả táo này vừa to vừa đỏ, chắc chắn ăn ngon cực kỳ, anh Đầu Gỗ em rửa táo cho anh đây!” Nói xong, nhanh như chớp chạy không thấy bóng dáng.

An Lý Mộc nhịn không được nhẹ nhàng thở ra, cô nhóc này thế nào cũng phải buộc anh dùng tuyệt chiêu mới được.

Triển Tiểu Liên về nhà bố mẹ cô theo sau cô hỏi, bảo dì út gọi điện thoại về nhà, nói cô đã về, kết quả mãi không thấy người về nhà, bố cô sốt ruột thiếu chút nữa lại đi báo cảnh sát. Ánh mắt Triển Tiểu Liên xem thường nhìn bố cô: “Bố, không phải con nói bố, con cũng bao tuổi rồi? Bố còn coi con là trẻ con ba tuổi ấy à?”

Bố cô chảy mồ hôi trán, chỉ vào cô nói: “Muốn ba tuổi cũng được, mấu chốt con bây giờ là ba tuổi à?”

Mẹ cô chỉ sợ nói Triển Tiểu Liên quá đáng, vội vàng lôi bố cô ra: “Bây giờ trở về rồi, ông đừng nói nó nữa.”

Bố cô lập tức rống với mẹ cô: “Tôi không nói nó lần sau còn như thế bà không sốt ruột? Không phải con gái bà?”

Mẹ cô không dám nói gì, chỉ có thể trơ mắt nhìn con gái bị bố cô dạy dỗ. Mẹ cô thật vất vả kéo bố cô ra ngoài, nhìn Triển Tiểu Liên đóng cửa lại, mẹ cô bắt đầu oán trách: “Ông nói thì ông nói hai câu là được, ông còn nghiện nữa à? Ngộ nhỡ bị ông răn ghê quá, lại bỏ nhà đi, Tiểu Liên của chúng mình là một hai lần rồi?”

Bố cô giống như trợn mắt nhìn mẹ cô, “Bỏ nhà đi cái gì? Con bé là ra cửa tìm người lớn bị lạc, con gái chúng mình ngoan biết mấy? Bỏ nhà đi đâu ra? Bà sau này trước mặt ai cũng đừng nói lung tung, Tiểu Liên của chúng mình đấy là lạc đường.”

Mẹ cô nguýt bố cô một cái, chưa từng thấy bao che con gái như thế, vừa đi nấu cơm vừa nói thầm một câu: “Chỉ có ông mới nghĩ nhiều.”

Triển Tiểu Liên ở trong phòng nghe bố mẹ cô thầm thì bên ngoài, xem thường, ngả xuống giường ngẩn người, sau đó giơ tay lên sờ loạn trong đống sách đầu giường, một lát lấy ra một quyển tiểu thuyết ngôn tình, mở ra xem, trong lòng còn đang nghĩ đến An Lý Mộc, xem bố cô thế này cô dám chắc không có cách nào đi, bây giờ cô chỉ ngóng trông cái buổi họp lớp đó mau mau trôi qua, không phải hai ngày sao, không có gì đáng ngại. Tiếp tục đọc “Thần phục – Chương 43”

Thần phục – Chương 42

Thần phục

  • Tác giả: Yến Tử Hồi Thì
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Chương 42 – Đính ước từ bé không đâu

Triển Tiểu Liên nói chuyện vốn chính là không gì kiêng kỵ, cô mặc kệ người khác sẽ thấy thế nào, huống chi bây giờ còn là ở trước mặt An Lý Mộc, nhưng An Lý Mộc tính cách xấu hổ, đời này chuyện khác người nhất chính là yêu đương với Triển Tiểu Liên, còn là sau màn dụ dỗ mà Triển Tiểu Liên hao hết tâm tư không từ thủ đoạn. Bây giờ Triển Tiểu Liên đột nhiên nói chuyện bí mật của con gái, tay An Lý Mộc cầm đũa cũng bắt đầu run run, đỏ mặt, ngắc ngắc ngứ ngứ nói: “Tiểu, Tiểu Liên, em nhỏ giọng một chút…”

Triển Tiểu Liên vô tội chớp chớp mắt, nói: “Giọng em vốn cũng không to mà… A! Anh Đầu Gỗ anh không phải là xấu hổ chứ?”

Khuôn mặt An Lý Mộc cũng đỏ tới mang tai, thật sự chịu không nổi mới gắp miếng thịt ba chỉ nhét thẳng vào trong miệng Triển Tiểu Liên: “Tiểu Liên em ăn thịt!”

Triển Tiểu Liên nhìn tai đỏ ửng của An Lý Mộc, cười như gì: “Anh Đầu Gỗ anh đúng là xấu hổ.” Lại nhìn nhìn xung quanh, hạ thấp giọng nói với An Lý Mộc: “Anh Đầu Gỗ, đợi chúng mình về, em cho anh sờ sờ nhé, miễn phí ha.”

An Lý Mộc nhất thời bị sặc ra sức ho, đồ ăn cũng không gắp, cúi đầu chết sống cũng không dám nâng lên, Triển Tiểu Liên cười nghiêng ngả, trong lòng thì nghĩ, quả nhiên bắt nạt anh Đầu Gỗ là chuyện hạnh phúc nhất trên đời.

Cơm nước xong hai người trở về, tay An Lý Mộc đút trong túi cúi đầu đi về phía trước, mặt không đỏ như ban nãy, nhưng vẫn chưa hoàn toàn phục hồi, Triển Tiểu Liên nhảy nhót đằng sau: “Anh Đầu Gỗ anh đi chậm một chút…”

An Lý Mộc vẫn đi đằng trước, mãi đến khi Triển Tiểu Liên ra sức kêu ở phía sau: “Anh Đầu Gỗ em trật chân!”

An Lý Mộc nghe vậy mới dừng lại, anh vừa dừng Triển Tiểu Liên liền đắc ý, rất nhanh đã chạy tới, nhét cái tay béo mập của mình vào trong túi quần An Lý Mộc, đắc ý vênh vang nói: “Anh Đầu Gỗ, em nắm như vậy anh sẽ chạy không được.”

An Lý Mộc giãy không thành công, Triển Tiểu Liên vẫn còn ra sức nhét tay mình vào lòng bàn tay An Lý Mộc, sau đó An Lý Mộc nắm tay Triển Tiểu Liên trong túi, hai người một đường đi về ký túc xá.

An Lý Mộc buổi trưa có thời gian ăn cơm nghỉ ngơi nửa giờ, Triển Tiểu Liên cùng An Lý Mộc đi ký túc xá anh, cũng xem như vận số An Lý Mộc không tốt, vừa rót chén nước cho Triển Tiểu Liên, đã có người gõ cửa, Triển Tiểu Liên ăn no, đi giày ngã xuống giường nói lầm bầm, thực ra cũng không khoa trương như vậy, ở trước mặt bạn trai mà, chính là lầm bầm cho An Lý Mộc nghe. Tiếp tục đọc “Thần phục – Chương 42”

Thần phục – Chương 41

Thần phục

  • Tác giả: Yến Tử Hồi Thì
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Chương 41 – Béo gầy là vấn đề

Cầm thú Yến dường như thật hài lòng đối với câu trả lời của Triển Tiểu Liên, người nổi bật cơ mà, không phải là ý tốt nhất?

Trong lòng Triển Tiểu Liên nghĩ chính mình hẳn là được cứu rồi chứ? Lấy tay lau nước mắt nước mũi trên mặt, Yến Hồi lập tức vẻ mặt ghét bỏ lùi ra ngoài ba bước, sau đó hỏi câu: “Nhóc béo, còn chưa đi? Chẳng lẽ muốn gia tự mình khoản đãi?…”

Yến Hồi nói còn chưa dứt lời, đã chứng kiến một trận gió “vù” cái thổi qua, bóng dáng con nhóc béo ấy trong nháy mắt không còn.

Tốc độ chạy trối chết của Triển Tiểu Liên tuyệt đối có thể ghi vào kỷ lục Guinness thế giới, cô chạy nhanh hơn cả khi có con sói đuổi theo đằng sau, tìm Mục Hi chơi gì gì hoàn toàn ném ra sau gáy, vẫn là giữ được mắt và lưỡi của cô quan trọng hơn.

Yến Hồi vẫn còn duy trì tư thế ghét bỏ kia, trước mặt đã không có người, nửa ngày, hắn chậm rãi búng vạt áo trên người mình, “ha” một tiếng, quay đầu nói với Đồng nhi: “Gia là ma quỷ?”

Đồng nhi lẳng lơ đi qua, “Sao có thể? Gia là trời của Đồng nhi!”

*

Chuyện thứ nhất sau khi Triển Tiểu Liên trốn ra được không phải là về nhà dì út, mà là đi chùa, rút quẻ nghe quẻ, giống như vẫn chưa hoàn hồn. Triển Tiểu Liên thực ra lúc nào cũng không tin cái này, có điều là lần này cô thấy thực sự là không để ý gì nữa, chỉ cần có thể giải hạn, thế nào cũng được.

Chờ cô từ trong chùa đi ra, cũng sắp tới giờ ăn cơm tối, Triển Tiểu Liên lau giọt lệ thương tâm, số mệnh cô sao lại cứ khổ như vậy? Nhóc Ngốc ăn ngon uống đã còn có chú đẹp trai theo cùng, ngay cả biến thái đáng chết Yến Hồi kia cũng là anh trai cô ấy, vì sao cô lại là mệnh bị người bắt nạt cắt lưỡi móc mắt? Vừa nghĩ như thế, Triển Tiểu Liên lại bắt đầu nhớ An Lý Mộc, nếu có anh Đầu Gỗ, anh ấy chắc chắn sẽ bảo vệ mình.

Triển Tiểu Liên về đến nhà dì út cũng đã bảy giờ tối, dì út đang lo lắng đấy, kết quả Triển Tiểu Liên gõ cửa, bộ dáng phờ phạc, dì út còn hiếu kỳ: “Đi đâu chơi với bạn? Xem cháu mệt thế nào, ăn cơm tối chưa? Trong nồi cơm điện vẫn còn hâm nóng cho cháu.”

Triển Tiểu Liên lấy cơm ra ăn như hổ đói, một bên nước mắt một bên lốp bốp rơi xuống, cô hôm nay là tìm được đường sống trong chỗ chết tránh thoát một kiếp, ai biết lần sau cô còn có cái mạng này hay không? Yến Hồi cầm thú ấy làm việc rất rõ ràng chính là xem tâm tình, cũng không quản người ta có từng đắc tội hắn hay không, nếu tâm tình cao hứng, cho dù giết bố mẹ hắn hắn cũng sẽ thả người, nếu mất hứng giẫm chết con kiến ven đường hắn nhìn thấy cũng làm người ta đền mạng, biến thái, tuyệt đối là biến thái, Triển Tiểu Liên không nguyện vọng gì khác, chỉ ngóng trông cả đời mình cũng không cần gặp lại cầm thú Yến. Tiếp tục đọc “Thần phục – Chương 41”

Thần phục – Chương 40

Thần phục

  • Tác giả: Yến Tử Hồi Thì
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Valentine vui vẻ nhé ^^~

Chương 40 – Cứu tinh của Triển Tiểu Liên

Triển Tiểu Liên cảm thấy tròng mắt mình xem ra thực sự giữ không được, khóc long trời lở đất không để ý cái gì, cố tình biến thái đáng chết kia còn cười vô cùng hài lòng, Triển Tiểu Liên khóc càng lớn tiếng càng sợ hãi, hắn lại càng vui sướng càng hưng phấn.

Triển Tiểu Liên khóc càng về sau càng chết lặng, cũng không khóc nữa, thế nào cũng như vậy, hạ quyết tâm cũng không sợ cái gì, giọng thay đổi bắt đầu chửi ầm lên: “Yến Hồi anh lưu manh đáng chết biến thái đáng chết cầm thú đáng chết gay đáng chết thái giám đáng chết hội chứng thời mãn kinh đến sớm kiếp này miệt mài quá độ tinh tận nhân vong kiếp sau trên giường bất lực với phụ nữ dưới giường bị thông hôm nay móc tròng mắt bà này ngày mai anh ra cửa bị người ta lái xe đâm thành liệt nửa người tuổi già đần độn…”

Người áo đen xung quanh ai nấy trên mặt rất đặc sắc, tựa như nhìn thấy người hành tinh mèo tới trái đất, không phát ra được âm thanh, chỉ có thể mở to mắt nhìn con nhóc béo nước mắt nước mũi kia ra sức rơi xuống, nói một câu không lấy hơi không đổi từ, mắng đặc biệt hăng say. Lại nhìn Yến đại gia của bọn hắn, cười ấy là còn tươi đẹp hơn hoa, bọn họ nhìn một đám tất cả đều là mồ hôi lạnh ứa ra chân run, Yến gia cười càng dễ nhìn, thì tỏ vẻ hắn càng tức giận, xem ra hôm nay con nhóc béo này chết chắc rồi.

Triển Tiểu Liên trợn tròn mắt to, sau đó, tiếng mắng chửi người từ từ thấp, bởi vì cô nhìn thấy cầm thú Yến buông cái thìa trong tay hắn xuống, cầm cái kìm sắt, nhẹ như không nói câu: “Xem ra phải nhổ lưỡi trước…”

Triển Tiểu Liên mím chặt môi, trong hốc mắt đều là nước mắt, động một chút giọt nước mắt ấy sẽ tựa như đậu tương lăn xuống, chính là bị dọa, sốt ruột gào một tiếng: “Bà đây đêm qua với sáng sớm hôm nay đều chưa đánh răng, có chứng hôi miệng, hôi miệng đấy!”

Cầm thú Yến dừng lại, động tác trong tay rõ ràng không có rõ ràng như vừa nãy, Đồng nhi đưa tay nắm cằm Triển Tiểu Liên, Triển Tiểu Liên không há mồm cũng phải há mồm, sau đó một cái chặn bị nhét thẳng vào trong miệng Triển Tiểu Liên, Triển Tiểu Liên đáng thương lưỡi lập tức bị chèn, hoàn toàn không nằm trong sự kiểm soát của cô.

Cổ họng Triển Tiểu Liên cũng sắp khóc khàn rồi, trong đại sảnh nhiều nhân viên phục vụ và lễ tân như vậy, cứ thế không ai qua đây hỏi một câu, Triển Tiểu Liên cũng đã tuyệt vọng, cô quả nhiên là năm hạn bất lợi ra cửa gặp sao xấu, cô nên trước đi trong miếu nổi danh của Thanh Thành đó bái bái sau đó cầu một cái bùa bình an, cô sao lại không rút ra kinh nghiệm chứ? Tiếp tục đọc “Thần phục – Chương 40”