Advertisements
Skip to content
20/03/2016 / ~ Yappa ~

Thần phục – Chương 42

Thần phục

  • Tác giả: Yến Tử Hồi Thì
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Chương 42 – Đính ước từ bé không đâu

Triển Tiểu Liên nói chuyện vốn chính là không gì kiêng kỵ, cô mặc kệ người khác sẽ thấy thế nào, huống chi bây giờ còn là ở trước mặt An Lý Mộc, nhưng An Lý Mộc tính cách xấu hổ, đời này chuyện khác người nhất chính là yêu đương với Triển Tiểu Liên, còn là sau màn dụ dỗ mà Triển Tiểu Liên hao hết tâm tư không từ thủ đoạn. Bây giờ Triển Tiểu Liên đột nhiên nói chuyện bí mật của con gái, tay An Lý Mộc cầm đũa cũng bắt đầu run run, đỏ mặt, ngắc ngắc ngứ ngứ nói: “Tiểu, Tiểu Liên, em nhỏ giọng một chút…”

Triển Tiểu Liên vô tội chớp chớp mắt, nói: “Giọng em vốn cũng không to mà… A! Anh Đầu Gỗ anh không phải là xấu hổ chứ?”

Khuôn mặt An Lý Mộc cũng đỏ tới mang tai, thật sự chịu không nổi mới gắp miếng thịt ba chỉ nhét thẳng vào trong miệng Triển Tiểu Liên: “Tiểu Liên em ăn thịt!”

Triển Tiểu Liên nhìn tai đỏ ửng của An Lý Mộc, cười như gì: “Anh Đầu Gỗ anh đúng là xấu hổ.” Lại nhìn nhìn xung quanh, hạ thấp giọng nói với An Lý Mộc: “Anh Đầu Gỗ, đợi chúng mình về, em cho anh sờ sờ nhé, miễn phí ha.”

An Lý Mộc nhất thời bị sặc ra sức ho, đồ ăn cũng không gắp, cúi đầu chết sống cũng không dám nâng lên, Triển Tiểu Liên cười nghiêng ngả, trong lòng thì nghĩ, quả nhiên bắt nạt anh Đầu Gỗ là chuyện hạnh phúc nhất trên đời.

Cơm nước xong hai người trở về, tay An Lý Mộc đút trong túi cúi đầu đi về phía trước, mặt không đỏ như ban nãy, nhưng vẫn chưa hoàn toàn phục hồi, Triển Tiểu Liên nhảy nhót đằng sau: “Anh Đầu Gỗ anh đi chậm một chút…”

An Lý Mộc vẫn đi đằng trước, mãi đến khi Triển Tiểu Liên ra sức kêu ở phía sau: “Anh Đầu Gỗ em trật chân!”

An Lý Mộc nghe vậy mới dừng lại, anh vừa dừng Triển Tiểu Liên liền đắc ý, rất nhanh đã chạy tới, nhét cái tay béo mập của mình vào trong túi quần An Lý Mộc, đắc ý vênh vang nói: “Anh Đầu Gỗ, em nắm như vậy anh sẽ chạy không được.”

An Lý Mộc giãy không thành công, Triển Tiểu Liên vẫn còn ra sức nhét tay mình vào lòng bàn tay An Lý Mộc, sau đó An Lý Mộc nắm tay Triển Tiểu Liên trong túi, hai người một đường đi về túc xá.

An Lý Mộc buổi trưa có thời gian ăn cơm nghỉ ngơi nửa giờ, Triển Tiểu Liên cùng An Lý Mộc đi túc xá anh, cũng xem như vận số An Lý Mộc không tốt, vừa rót chén nước cho Triển Tiểu Liên, đã có người gõ cửa, Triển Tiểu Liên ăn no, đi giày ngã xuống giường nói lầm bầm, thực ra cũng không khoa trương như vậy, ở trước mặt bạn trai mà, chính là lầm bầm cho An Lý Mộc nghe.

An Lý Mộc đi mở cửa, cửa vừa kéo ra sắc mặt anh có chút ngẩn ra, người tới là tiểu Đinh, trong tay còn cầm không ít hoa quả, cười híp mắt nhìn An Lý Mộc, nói: “Đầu Gỗ, em nghe nói em gái anh qua đây, em mua cho cô bé ít hoa quả…”

An Lý Mộc vừa nhìn, tình nghĩa này không dễ trả, vội vàng xua tay: “Không cần không cần, em ấy bình thường không hay ăn, không cần khách khí, em cứ giữ lại ăn đi.”

Tiểu Đinh không dễ mới tóm được cơ hội tốt như vậy, chắc chắn sẽ không mang về, liền nói mình mua nhiều, một mình ăn cũng ăn không hết, tóm lại ý là không cầm về.

Hai người đang khách sáo, Triển Tiểu Liên vừa nghe là tiếng con gái, cũng không quan tâm bụng đang no căng, trở mình bò dậy, rề rà vọt qua: “Anh Đầu Gỗ, là ai vậy?”

An Lý Mộc quay đầu cười với Triển Tiểu Liên: “Tiểu Liên, đây là chị tiểu Đinh.”

Trong lòng Triển Tiểu Liên mắng An Lý Mộc là đầu gỗ đồ ngốc ngớ ngẩn, trên mặt cũng là vẻ ngốc nghếch: “À há, cảm ơn chị tiểu Đinh, vậy em cũng không khách khí nữa.” Nói xong, Triển Tiểu Liên nhận lấy hoa quả, quả nhiên đều là mua đồ ngon, mỗi quả đều trông đẹp mắt, không cần cũng phí, “Chị tiểu Đinh trông xinh đẹp mắt nhìn cũng tốt.” Sau đó Triển Tiểu Liên rất nhiệt tình rất khách sáo mời tiểu Đinh vào túc xá của An Lý Mộc.

An Lý Mộc đau đầu muốn chết, cô muốn làm gì vậy? Bình thường An Lý Mộc đều là người chính trực mà? Túc xá của anh ngoại trừ Triển Tiểu Liên không có người con gái thứ hai bước vào, bây giờ Triển Tiểu Liên còn mời tiểu Đinh vào.

Rất nhanh An Lý Mộc đã biết Triển Tiểu Liên mời tiểu Đinh vào là có ý gì, bởi vì lúc cô nói chuyện phiếm với tiểu Đinh nói cho tiểu Đinh, An Lý Mộc tại nông thôn đã đính hôn từ bé, là thế hệ trước đính, An Lý Mộc chắc chắn phải chấp hành.

Tiểu Đinh vẻ mặt khiếp sợ, nửa ngày nói: “Nhưng, nhưng bây giờ đều là tự do yêu đương mà, đâu còn có loại cách nói đính hôn từ bé này?”

Triển Tiểu Liên rất người lớn xua tay: “Chị là cách nói của người thành phố các chị, chỗ bọn em đúng là rất bình thường, anh Đầu Gỗ bây giờ là vừa mới đi làm, nếu không sớm đã cưới chị dâu về cho em.”

Sắc mặt tiểu Đinh từ lúc biến thành trắng bệch vẫn chưa hồi phục, vội vàng nói hai câu nói liền nhanh nhanh chạy đi, dường như bị đả kích rất lớn.

Tiểu Đinh vừa đi, mặt An Lý Mộc liền tồi sầm: “Đính hôn từ bé? Sao anh không biết chuyện này?”

Triển Tiểu Liên đắc ý dào dạt cởi giày trèo lên giường: “Vừa mới đính, với em, anh Đầu Gỗ chẳng lẽ không phải đang đợi em trưởng thành?”

An Lý Mộc cũng không biết nói cái gì cho phải, Tiểu Liên thật sự là rất biết nói, ngay cả đính hôn từ bé cũng có thể nói ra, tiểu Đinh ngộ nhỡ ra ngoài nói với người khác, anh sau này ở đơn vị phỏng chừng cũng thành trò cười của người ta.

Triển Tiểu Liên mới mặc kệ, đâm đâm trên giường, nói: “Anh Đầu Gỗ là của em, tất cả phụ nữ mơ ước anh Đầu Gỗ em đều phải đuổi đi, đương nhiên, đàn ông cũng không được.”

An Lý Mộc: “…” Dừng một chút mới nói: “Tiểu Liên, em cho rằng anh là vàng? Đến đâu cũng có người cướp?”

Triển Tiểu Liên đương nhiên nói: “Anh Đầu Gỗ không phải vàng cũng là nhân dân tệ, nếu ai nhìn không ra anh Đầu Gỗ tốt thế nào, vậy tuyệt đối là mắt bị mù.” Nói xong nói đột nhiên hỏi An Lý Mộc: “Đúng rồi anh Đầu Gỗ, anh cuối tuần có về nhà hay không? Anh nếu không về em sẽ tới Bãi Yến tìm anh chơi, dù sao cách cũng không quá xa, em sẽ nói với ba em là em đi chơi với bạn học của em, ông cũng không biết.”

An Lý Mộc bất đắc dĩ thở dài, đáp lời Triển Tiểu Liên: “Vốn tính về thăm em, nhưng mà em đã đến đây rồi anh cũng không định về nữa. Anh có một bạn đại học kết hôn, bọn anh lần này tốt nghiệp hầu hết đều đi, đã hẹn tiện thể tổ chức họp lớp.”

Triển Tiểu Liên vừa nghe nói tổ chức họp lớp, trong lòng lập tức khẩn trương, họp lớp là vụ tụ họp gian tình dễ phát sinh nhất, tình cũ lại cháy gì gì đó có khả năng phát sinh nhất, anh Đầu Gỗ ở trường chắc chắn rất được hoan nghênh, không giám sát chặt chẽ chút sao được? Triển Tiểu Liên nghĩ lập tức hỏi: “Vậy anh Đầu Gỗ, trong số người tham gia hôn lễ bọn anh có nữ sinh không? Nữ sinh nhiều hay không vậy?”

An Lý Mộc nghĩ nghĩ, nói: “Cái này anh không biết, nhưng mà đôi kết hôn này đều là ở trường bọn anh, hai bên nam nữ nếu đều có bạn học và đồng nghiệp… Hẳn là sẽ có nữ sinh, nhiều hay không anh nào biết? Sao vậy Tiểu Liên?”

Triển Tiểu Liên lập tức hóa thân chó pug lắc đầu vẫy đuôi xin An Lý Mộc: “Anh Đầu Gỗ, tham gia hôn lễ có thể mang người nhà đi không? Anh mang theo em đi có được không? Em cam đoan chỉ ăn không nói lời nào, tuyệt đối sẽ không thêm phiền cho anh!”

Advertisements

2 phản hồi

Gửi bình luận
  1. le vit / Th4 10 2016 12:35 Chiều

    bạn ơi, bạn còn làm truyện này không? Đừng drop nha, năn nỉ bạn đó, mình dạo bên TTV thấy mọi người khen quá, rất muốn đọc nhưng mình không biết đọc convert. Thanks nàng đã edit nha.

    Số lượt thích

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: