Thần phục – Chương 49

Thần phục

  • Tác giả: Yến Tử Hồi Thì
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Chương 49 – Sợ cái gì gặp cái đó

Đúng như Triển Tiểu Liên đoán, tình địch không biết xấu hổ kia của Mục Hi nhanh chóng hot các trường đại học và cao đẳng lớn, không thể không nói tin đồn tình cảm uy thế mạnh mẽ vô cùng, nghe nói về sau nữ sinh kia không ở được Nhất Trung Bãi Yến nữa, không thể không chuyển trường, Triển Tiểu Liên sau khi nghe nói hừ một tiếng: “Sớm biết bây giờ làm gì lúc trước chứ?”

Vì chuyện này Triển Tiểu Liên cảm thấy mình trút giận thay Mục Hi, đi tìm Mục Hi đòi mời ăn, kết quả Mục Hi keo kiệt, chết sống không đồng ý, Triển Tiểu Liên chẳng những không kiếm được một chút cơm, còn bị Mục Hi lừa một chầu bún.

Mục Hi gần đây học bài ngày càng nghiêm túc, nói là vì trường quân đội điểm cao, không cố gắng không được, Triển Tiểu Liên thế mới biết Mục Hi là tính thi trường quân đội, cô nghĩ nghĩ, hình như trong tài liệu tuyển sinh lần trước An Lý Mộc đưa cho cô Bãi Yến không có trường quân đội, liền nhắc nhở cô ấy: “Nhóc Ngốc, Bãi Yến không có trường quân đội mà.”

Mục Hi gật gật đầu: “Tớ biết chứ.”

Triển Tiểu Liên trừng mắt to: “Vậy cậu còn thi?”

Mục Hi cũng trừng mắt nhìn cô: “Bãi Yến không có, chỗ khác không phải có à?”

Triển Tiểu Liên biết mà, Nhóc Ngốc căn bản không đem nhân tố bên cạnh cô ấy vào suy nghĩ, cô ấy chỉ đơn thuần muốn thi trường quân đội, Triển Tiểu Liên chớp chớp mắt, lập tức liền nghĩ tới khuôn mặt chú đẹp trai, xem thường, chú đẹp trai nếu biết Nhóc Ngốc một lòng một dạ thi trường quân đội không để chú ấy vào lòng, không biết sẽ phản ứng ra sao đây.

Quay đầu nhìn Mục Hi, Mục Hi đang cúi đầu đọc sách đấy, Triển Tiểu Liên không nói cái gì, mặc kệ, dù sao cô có anh Đầu Gỗ rồi, mặc dù chú đẹp trai rất tốt rất tuấn tú rất dịu dàng, nhưng mà cũng không phải là của cô, cô vẫn là thích anh Đầu Gỗ của cô.

Lại đến ngày nghỉ cuối tuần, Triển Tiểu Liên vốn tính ở tại Bãi Yến trải qua cuối tuần với An Lý Mộc, kết quả mẹ cô gọi điện thoại cho nhà trường, thầy cô báo Triển Tiểu Liên đi nghe điện thoại, mẹ Triển Tiểu Liên nói với cô bố cô đi trường nơi khác khảo sát học tập, dì út lúc lên lầu bị ngã, mẹ cô cuối tuần phải đi thăm hỏi các gia đình học sinh, thực sự không có thời gian, sai Triển Tiểu Liên đi Thanh Thành thăm dì út, thuận tiện đi chăm sóc hai ngày.

Kế hoạch ngọt ngào của Triển Tiểu Liên cùng với anh Đầu Gỗ trong nháy mắt hóa thành bọt nước, cô chạy đi nói với An Lý Mộc, An Lý Mộc có thể có ý kiến gì? Triển Tiểu Liên thích nhất dì út cô, dù thế nào cũng phải đi một chuyến.

Triển Tiểu Liên ủ rũ: “Ngày mai của em sớm ngâm nước nóng rồi, em thật vất vả mới đợi được một tuần.”

An Lý Mộc không nói gì, nhưng vừa nhìn thấy khuôn mặt nhỏ nhắn khổ sở của Triển Tiểu Liên, nghĩ đến mình tối hôm nay không có ca trực, sờ sờ đầu cô: “Không có việc gì, anh bây giờ đưa em đi Thanh Thành, đến nhà dì út em, ngày mai là có thể ngủ nướng.”

Triển Tiểu Liên vừa nghe, vui vẻ như gì, “Anh Đầu Gỗ em chỉ biết anh đối xử với em tốt nhất.” Tiếp tục đọc “Thần phục – Chương 49”

Thần phục – Chương 48

Thần phục

  • Tác giả: Yến Tử Hồi Thì
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Chương 48 – Lý tưởng là chuyện nhỏ

Lớp mười hai đối với phần lớn học sinh lớp mười hai mà nói, đó chính là địa ngục màu đen, nhưng mà đối với Triển Tiểu Liên mà nói, sự khác biệt giữa lớp mười hai lớp bảy (1) và nhà trẻ cũng không lớn, khác biệt duy nhất chính là địa điểm xem tiểu thuyết ngôn tình của cô thay đổi.

Triển Tiểu Liên là họa lớn trong lòng giáo viên chủ nhiệm, chủ yếu là giáo viên chủ nhiệm không nắm được tâm tình Triển Tiểu Liên, cô có lúc có thể môn nào cũng điểm tối đa, có đôi khi cô lại có thể cho thầy giấy trắng thuần một màu, mấy sợi tóc bạc trên đầu giáo viên chủ nhiệm, tuyệt đối là vì lo âu cho Triển Tiểu Liên. Thầy không thể không quản, lại không thể quản quá nhiều, nếu thi đỗ, chính là tỷ lệ lên lớp năm nay của thầy mà.

Triển Tiểu Liên lại bị giáo viên chủ nhiệm kêu lên tâm sự, giáo viên chủ nhiệm hỏi lý tưởng mà Triển Tiểu Liên, Triển Tiểu Liên nghe xong vươn ngón tay, chỉ lên bầu trời, nói: “Tạo bom nguyên tử.”

Giáo viên chủ nhiệm: “A!” Đẩy kính mắt trên mặt, giáo viên chủ nhiệm gian nan hỏi: “Em nói lý tưởng của em là tạo bom nguyên tử?”

Triển Tiểu Liên siết chặt nắm tay, gật đầu thật mạnh: “Vâng.”

Giáo viên chủ nhiệm bắt đầu lau mồ hôi: “Tiểu Liên, này, nếu thực sự định tạo bom nguyên tử, vậy em phải nghiêm túc học tập mới được chứ, không thi được đại học, bom nguyên tử gì gì đó không phải là thành không tưởng? Em nói đúng không?”

Triển Tiểu Liên ngước khuôn mặt nhỏ nhắn nhìn giáo viên chủ nhiệm, “Em vẫn luôn rất nghiêm túc mà.”

Giáo viên chủ nhiệm rơi lệ đầy mặt, em đó là nghiêm túc xem tiểu thuyết ngôn tình đấy chứ? Vậy cũng tính là nghiêm túc? Giáo viên chủ nhiệm lặng lẽ lau máu ở khóe miệng, “Vậy Tiểu Liên, phải tiếp tục duy trì, thi phải được điểm tối đa mới được.”

Triển Tiểu Liên ra dấu chữ “V” với giáo viên chủ nhiệm, nhạt nhẽo “yeah” một tiếng, lại mở miệng nói: “Thưa thầy, em sẽ tiếp tục cố gắng.” Nói xong, xoay người “bộp bộp” đi hai bước, sau đó lấy tiểu thuyết ngôn tình của cô ra, vừa đi vừa xem.

Trên khuôn mặt giáo viên chủ nhiệm hai hàng lệ mì sợi, đứa nhỏ này sao cứ không nghe lời chứ?

Triển Tiểu Liên thật ra gần đây thi vẫn còn rất ngoan, không phải là bởi vì cô muốn nghiêm túc học tập, mà là vì An Lý Mộc, An Lý Mộc bảo cô nghiêm túc học, Triển Tiểu Liên liền nghe lời, biện pháp duy nhất có thể khiến An Lý Mộc biết cô nghiêm túc học chính là cầm phiếu điểm cho anh xem, cho nên Triển Tiểu Liên thi lớn thi nhỏ đều tham gia. Chủ yếu là giáo viên chủ nhiệm sợ đứa nhỏ này động kinh, đột nhiên lại tâm tình không tốt làm biếng không làm bài, cho nên muốn nói chuyện với cô, sau đó chính là kết quả này.

Mục Hi gần đây cũng không biết trúng gió gì, cả ngày nằm bò trong phòng học không để ý tới người khác, Triển Tiểu Liên hỏi hai lần, chẳng hỏi ra cái gì, cô một lòng một dạ đều ở trên người An Lý Mộc, ai muốn quản Nhóc Ngốc? Hơn nữa, Triển Tiểu Liên dùng móng tay nghĩ cũng biết nhất định là Nhóc Ngốc giận dỗi với chú đẹp trai, con nhóc ấy chính là người hay gây sự, chú đẹp trai người ta còn không có ý kiến, cô có ý kiến gì? Tiếp tục đọc “Thần phục – Chương 48”

Thần phục – Chương 47

Thần phục

  • Tác giả: Yến Tử Hồi Thì
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Chương 47 – Cuộc sống lớp mười một bình yên vô sự

An Lý Mộc nghe lời Triển Tiểu Liên cũng muốn khóc, anh phải trả lời như thế nào? Nói thích với cô? Vậy cô trở về có phải lại muốn liều mạng ép buộc hay không. Nói không thích? Cô liệu có ngay bây giờ liền khóc lớn oa oa với anh?

Đầu An Lý Đầu Gỗ đau muốn chết, đành phải nói: “Tiểu Liên, em dù thế nào anh cũng thích, em đừng cố tình hành hạ mình có được không?”

Triển Tiểu Liên nghe, vậy đây rốt cuộc thích hay là không thích chứ? An Lý Mộc không cho câu trả lời rõ ràng, cô liền nhất quyết không tha, quấn quít lấy anh hỏi, An Lý Mộc bị tra tấn không có cách nào, đành phải bất chấp trả lời hai chữ như mèo kêu: “Anh, thích…”

Triển Tiểu Liên lập tức đắc ý, cô biết mà, nỗ lực của cô chắc chắn sẽ không uổng phí, lập tức hào hùng vạn trượng nói với An Lý Mộc: “Anh Đầu Gỗ anh yên tâm đi, em sẽ tiếp tục cố gắng, cam đoan đêm động phòng hoa chúc của chúng mình, tặng anh một đại mỹ nhân trước lồi sau vểnh, khà khà khà.”

An Lý Mộc đỡ trán, không nói ra được lời nào, ông chú bỉ ổi ở trong đầu Tiểu Liên kia, bao giờ mới có thể chuyển nhà chứ? Đây không rõ ràng ở nhầm chỗ rồi sao, Tiểu Liên của anh nhìn thế nào cũng giống cái loại bé cưng ngoan an an phận phận thành thành thật thật, sao tư tưởng của cô với vẻ ngoài của cô chả hợp tí nào thế?

An Lý Mộc ngẩng đầu, đúng lúc nhìn thấy Triển Tiểu Liên đang cười vẻ mặt khoái trá, đôi mắt dưới cặp kính to đen lúng liếng tỏa sáng, thấy An Lý Mộc nhìn cô, lập tức toét cái miệng nhỏ, nụ cười càng sâu, nụ cười này, cặp mắt to tròn xoe lập tức thành trăng lưỡi liềm, tựa như con chó nhỏ nịnh nọt chủ. An Lý Mộc xoay qua, nhịn không được chính mình cũng cười, anh nghĩ những thứ linh tinh đó làm gì? Anh thích không phải chính là Tiểu Liên như vậy sao? Tiếp tục đọc “Thần phục – Chương 47”

Thần phục – Chương 46

Thần phục

  • Tác giả: Yến Tử Hồi Thì
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Chương 46 – Sờ sờ mới biết được

Sau khi Triển Tiểu Liên cùng bố cô đến ký túc xá, cô liếc mắt một cái nhìn thấy tiểu thuyết ngôn tình cô bảo bối muốn chết nằm trong thùng rác, Triển Tiểu Liên lập tức bùng nổ, người đi cuối cùng trong ký túc xá là Mục Hi, chín mươi phần trăm là Mục Hi ném tâm can bảo bối của cô vào thùng rác. Cho nên đây là trút giận cho sách của cô đấy.

Mục Hi bị bóp mắt trợn trắng: “Băng Dính cậu còn bóp nữa tớ sẽ bị cậu bóp chết.”

Triển Tiểu Liên lắc cô ấy: “Bóp chết xứng đáng, cậu quan trọng hơn sách của tớ à? Cậu không biết đấy là bảo bối của tớ? Cậu sao có thể xuống tay được? Lương tâm cậu ở đâu? Hành vi của cậu là trời đất khó dung trời đất khó dung…”

Mục Hi kêu “oa oa”: “Không phải tớ, thật sự không phải tớ, Băng Dính cậu đi tìm chú tớ đi, là chú ấy ném, tớ tận mắt thấy chú ấy ném, tớ muốn nhặt lên chú cũng không cho, Băng Dính, tớ không gạt cậu…”

Triển Tiểu Liên vừa nghe, động tác trong tay dừng lại, bán tín bán nghi hỏi: “Thật là chú đẹp trai nhà cậu ném?”

Mục Hi bảo vệ cái cổ bé nhỏ của mình, ra sức gật đầu: “Thật sự, chú còn nói đây là sách vớ vẩn, còn nói với tớ sau này không cho tớ đọc, sau đó liền quăng vào thùng rác.”

Triển Tiểu Liên nghĩ nghĩ, lập tức rộng lượng nói: “Cậu sớm nói chứ, nếu là chú đẹp trai ném, tớ đây không so đo nữa.”

Mục Hi bất mãn lầu bầu: “Băng Dính cậu rất không tốt bụng, cậu đây là đãi ngộ khác biệt.” Sau đó cô ấy nằm lên giường, la ầm lên: “Quả nhiên là cùng giới thì tàn sát nhau!”

Triển Tiểu Liên lườm một cái, nằm trên giường lật tiểu thuyết ngôn tình của cô, đột nhiên tựa như nhớ tới cái gì đá đá Mục Hi: “Đúng rồi Nhóc Ngốc, nghe nói Chu Thiếu Đường xuất ngoại?”

Mục Hi sửng sốt, sau đó chậm rãi rũ mắt xuống, lông mi thật dài che khuất ánh mắt lóng lánh, nửa ngày mới phát ra một tiếng khẽ khàng: “Ừ.”

Triển Tiểu Liên biết chút chuyện giữa Mục Hi với bạn trai cô ấy, Mục Hi chính là người giấu không được chuyện, mắt Triển Tiểu Liên lại sắc, cũng đã nhìn ra, dù sao cô cả ngày cũng không có chuyện khác, ngoại trừ xem tiểu thuyết ngôn tình, thời gian còn lại hay dùng để bắt nạt Mục Hi. Kết quả chuyện vớ vẩn của Mục Hi cùng Chu Thiếu Đường, Triển Tiểu Liên đều biết.

Nhưng mà chuyện Chu Thiếu Đường xuất ngoại Triển Tiểu Liên là vô tình nghe người khác nói, cô bây giờ chỉ muốn hỏi cho rõ, có điều xem bộ dạng Mục Hi cô hỏi không được, thế là dùng chân đi tất chà đạp trên người Mục Hi, “Chớ giả bộ như chết ấy với chị đây, tớ đã nói với cậu như thế nào? Chu Thiếu Đường đi còn có người kế tiếp, trên thế giới cũng không phải chỉ có một mình gã Chu Thiếu Đường ấy là đàn ông được không?”

Mục Hi vội vàng dịch sang bên cạnh, chân Triển Tiểu Liên đuổi theo: “Cậu còn trốn à? Cậu trốn cái gì mà trốn chứ? Vì một gã đàn ông rác rưỡi, cậu không biết xấu hổ làm cái dáng vẻ ưu thương bốn lăm độ?”

Mục Hi thở phì phì xoay mặt nhìn Triển Tiểu Liên, trên khuôn mặt nhỏ nhắn xinh xắn biểu tình muốn bóp chết Triển Tiểu Liên: “Băng Dính cậu không thể nói mấy lời kích thích à? Hại tớ muốn đau lòng cũng không cách nào đau lòng.”

Triển Tiểu Liên gia tức giận ngồi dậy, chọc trán Mục Hi cả giận nói: “Kích thích? Có mà kích cậu ý. Cậu một ông chú đẹp trai đánh cả nhà người ta rồi, cậu sao lại không nhìn thấy? Mắt cậu mọc chỉ là để cho đẹp mặt à? Tớ không nhìn ra tác dụng gì khác.”

Mục Hi chu mỏ, xoa trán phản bác: “Tớ còn dùng chúng nó đọc sách đấy.”

Triển Tiểu Liên phun một hơi: “”Cậu tiếp tục mơ mơ màng màng đi, cậu không phát hiện chú đẹp trai nhà cậu đối xử với cậu và đối xử với người khác bất đồng?”

Mục Hi vừa nghe, tức giận nói: “Bất đồng chỗ nào? Băng Dính tớ cho cậu biết, chú làm tớ tức chết, toàn không cho tớ ăn đồ ăn vặt, còn không cho tớ xem ti vi, dù sao cái gì cũng quản, tớ phiền chết chú ý rồi.”

Triển Tiểu Liên lười để ý cô ấy, cô nàng này chính là bị chú đẹp trai chiều hư, nhưng cô ấy còn chẳng có chút tự giác nào, thật sự là sống trong phúc không biết phúc, nhưng nghĩ đến An Lý Mộc, Triển Tiểu Liên thấy cân bằng trong lòng, Nhóc Ngốc có chú đẹp trai cô có anh Đầu Gỗ mà, trong lòng Triển Tiểu Liên, anh Đầu Gỗ chắc chắn càng khiến cô thích hơn, đương nhiên, khi kế hoạch trăm kế ngàn phương gục ngã của cô thất bại, Triển Tiểu Liên luôn có một hai giây là muốn đánh hôn mê anh Đầu Gỗ sau đấy gì gì đó. Tiếp tục đọc “Thần phục – Chương 46”

Thần phục – Chương 45

Thần phục

  • Tác giả: Yến Tử Hồi Thì
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Chương 45 – Anh Đầu Gỗ là hòn đá cứng

Lúc An Lý Mộc tỉnh trời đã tối, Triển Tiểu Liên tựa như con bạch tuộc ôm trên người anh, An Lý Mộc bị kinh ngạc: “Tiểu Liên!”

Triển Tiểu Liên nhắm mắt giả chết, không nghe thấy, cái gì cũng không nghe thấy, thật vất vả có thể ôm anh Đầu Gỗ ngủ, ai muốn tỉnh chứ, tốt nhất tối hôm nay cô ở tại chỗ này không đi.

An Lý Mộc muốn động đậy một chút cũng không được, Triển Tiểu Liên quấn chặt lấy anh, nhất định không buông tay, An Lý Mộc bất đắc dĩ thở dài, “Tiểu Liên, lại không đứng dậy, không về được nhà.”

Triển Tiểu Liên nhịn không nổi mới hé răng: “Em vốn không định về nhà…”

An Lý Mộc đâu chịu nghe cô, trở mình, nhân tiện cũng kéo Triển Tiểu Liên dậy: “Tiểu Liên, nghe lời, em không quay về sao được? Nếu để cho bố mẹ em biết, chúng mình xong luôn, không phải nói rồi sao? Nhanh chút, anh đưa em đi, trời đã tối rồi, nếu không đi sẽ không còn kịp nữa.”

Triển Tiểu Liên đành phải chậm rì rì buông tay ra, túm tóc rối bời, ngồi xuống bên giường, mất hứng nói: “Anh Đầu Gỗ anh tết tóc giúp em.”

An Lý Mộc xách chậu nước nóng về, rửa mặt cho Triển Tiểu Liên, rửa mặt xong tết tóc cho Triển Tiểu Liên, chờ xong xuôi, còn đưa cô ra ngoài ăn cơm, cuối cùng chặn chiếc xe ngồi xe với Triển Tiểu Liên đưa cô về, chủ yếu là bây giờ trời tối rồi, An Lý Mộc không yên lòng để Triển Tiểu Liên một mình ngồi xe, đưa Triển Tiểu Liên đến chỗ nhiều người trên trấn, chính anh lại một mình ngồi xe quay về Bãi Yến, vốn muốn đi về nhà xem thử, ngẫm lại vạn nhất bố cô sinh nghi thì làm sao? Kết quả cứ như vậy một mình trở về. Tiếp tục đọc “Thần phục – Chương 45”