Thần phục – Chương 59

Thần phục

  • Tác giả: Yến Tử Hồi Thì
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Chương 59 – Ban ngày ban mặt

Chú bán ngọc vừa nhìn thấy viên ngọc ấy mắt liền tỏa ánh sáng, “Quý cô, ngọc này có bán không?”

Con mắt Triển Tiểu Liên lườm chú ta: “Chú này, cháu là khách hàng.”

Chú bán ngọc chạy bên trong quầy cầm một dụng cụ xem ngọc chuyên dụng ra, vừa nhìn chằm chằm viên ngọc kia vừa nói: “Quý cô, viên ngọc này của ngài là ngọc tốt, không phải tổ truyền chính là dùng nhiều tiền làm, ngọc này bảo quản cũng tốt…”

Triển Tiểu Liên chỉ thiếu mắt trợn trắng, bố cô nói, viên ngọc này chính là ông mua cho cô làm quà lúc mới sinh, cô ra đời vậy trong nhà nào có điều kiện như bây giờ, nghèo muốn chết, còn giá đắt nữa, chắc là nói dối thôi, “Chú này, chú chỉ nói cho cháu chỗ chú có cái giống như viên ngọc này hay không thôi.”

Kết quả chú bán ngọc lắc đầu: “Cùng kiểu chắc chắn không có, trên đời này vốn không có thứ gì giống nhau, nhưng mà tôi có thể đề cử cho ngài một vài bảo vật trấn giữ cửa tiệm…”

Triển Tiểu Liên vừa nghe bảo vật trấn giữ cửa tiệm, đầu liền rối bòng bong, bảo vật có thể trấn giữ cửa tiệm chắc chắn rất đắt, cô còn làm sao mua về cho Nhóc Ngốc làm quà chứ, nhưng mà xem một chút không cần tiền mà, Triển Tiểu Liên vung cái tay nhỏ lên: “Vậy được, chú lấy đồ đến cháu xem thử đi.”

Chú bán ngọc vừa nghe, tưởng rằng thần tài tới, chủ yếu là miếng ngọc trên người cô nhóc này quá hiếm có, còn nghĩ không chừng thiên kim phú hào nhà ai cải trang vi hành đấy, tiếp đãi như khách quý: “Quý cô ngài xưng hô như thế nào? Mời đến phòng khách quý.” Tiếp tục đọc “Thần phục – Chương 59”

Thần phục – Chương 58

Thần phục

  • Tác giả: Yến Tử Hồi Thì
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Chương 58 – Ngọc

Bởi vì mấy tiếng ho của Mục Hi, trong lớp bị khử trùng toàn diện, Triển Tiểu Liên ngồi trong phòng học mùi nước khử trùng vô cùng nồng, biểu lộ đồng tình sâu sắc với Mục Hi.

Mục Hi bị chú cô ấy dắt về nhà, Triển Tiểu Liên đứng ở cửa phòng học khua tay cười trên nỗi đau của người khác với cô ấy: “Nhóc Ngốc, khỏi thì mau trở về ha!”

Mục Hi lườm cô, tức giận đi.

Triển Tiểu Liên bây giờ càng ngoan hơn, chỉ ngóng trông căn bệnh truyền nhiễm khủng bố này nhanh chóng qua, cô bị nhốt ở trường học thật nhiều ngày không ra khỏi cửa trường, An Lý Mộc thực ra mỗi ngày đều qua đây, chắc chắn vào không được, hai người cách hàng rào nói chuyện, An Lý Mộc giúp cô rửa hộp cơm các loại sẽ trở về.

Triển Tiểu Liên vẫn khoe khoang với An Lý Mộc cô không bị ốm, đồ lười biếng này một chút cũng không cảm thấy để An Lý Mộc đặc biệt qua đây rửa hộp cơm cho cô có gì xấu hổ, giống như cô chỉ cần không bị ốm, An Lý Mộc làm gì cho cô đều là đương nhiên.

Bố Triển Tiểu Liên thường xuyên gọi điện cho giáo viên chủ nhiệm của cô, chỉ hỏi tình huống thân thể, nghe nói không có việc gì an tâm. Mắt thấy còn có nửa học kỳ sẽ thi đại học, Triển Tiểu Liên vạn năm không thay đổi đang cầm tiểu thuyết ngôn tình của cô xem, người ta học một ngày một đêm, cô xem tiểu thuyết xem đến trời đất quay cuồng.

Mục Hi khỏi bệnh đi học lại, lập tức liền vùi đầu vào học tập, Triển Tiểu Liên không có người chơi cùng cô, một mình buồn chán sờ sờ mũi, tiếp tục xem tiểu thuyết ngôn tình của cô.

Nguyện vọng đại học bị đưa lên báo cáo ngày, Triển Tiểu Liên đưa bảng nguyện vọng cho bố cô, chuyên ngành đều là bố cô điền, Triển Tiểu Liên chỉ cần đưa bảng nguyện vọng từ trong nhà cho giáo viên là được, căn bản không cần cô quan tâm. Tiếp tục đọc “Thần phục – Chương 58”

Thần phục – Chương 57

Thần phục

  • Tác giả: Yến Tử Hồi Thì
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Chương 57 – Không ốm đau là điều hạnh phúc

Sau đấy bên trong nói nhỏ gì đó, Triển Tiểu Liên lười nghe, vừa muốn tiến lên gõ cửa, cửa đột nhiên mở, bố cô một chân bước ra, nhìn thấy Triển Tiểu Liên sửng sốt, sau đó thật cẩn thận hỏi: “Tiểu Liên? Con… làm sao vậy?”

Triển Tiểu Liên lườm bố cô: “Con có thể làm sao cơ? Bố, con muốn về nhà. Chúng ta khi nào mới đi vậy?”

Bố Triển Tiểu Liên nhìn sắc mặt cô, sau đó thả lỏng đi qua, ôm bả vai Triển Tiểu Liên kéo cô vừa ra ngoài vừa nói: “Buổi chiều trở về. Con làm sao mà biết bố ở đây?”

Triển Tiểu Liên đi theo triển bước chân bố cô, bất mãn hừ lạnh: “Triển Đại Cương nói với con. Đúng rồi bố, bà con nói chuyện có thể đừng khó nghe như vậy hay không chứ? Con vừa mới nghe được con hoang, vong ân phụ nghĩa cái gì, qua năm mới, nghe rất lạ. Còn nữa, bà nói là ai vậy?”

Bố Triển Tiểu Liên vươn tay vỗ đầu cô, cười nói: “Con cũng không thích bà, mặc kệ bà nói tới ai đi, bố cũng lười nghe.”

Triển Tiểu Liên che miệng cười trộm: “Bố, thì ra bố cũng không thích, ấy chính là mẹ bố.”

“Không thích bà mắng chửi người nói lời khó nghe, đặc biệt không thích bà mắng con và mẹ con, mắng bố thì thôi, nhưng vợ con gái bố chính bố cũng không nỡ mắng, dựa vào cái gì để bà mắng?” Bố Triển Tiểu Liên xoa xoa tóc cô, đột nhiên nói: “Đi, tìm mẹ con thu dọn đồ đạc, chúng ta thu dọn xong thì đi về.”

Triển Tiểu Liên vừa nghe, lập tức tinh thần phấn chấn chạy đi tìm mẹ cô, bố cô nhìn theo cô chạy đi, sau đó bước nhanh trở về căn phòng vừa rồi, cạch một tiếng đóng cửa lại, đi vào nói với bà cô trong miệng vẫn còn nói lải nhải: “Bố, mẹ, lời vừa rồi sau này tuyệt đối không thể nói, còn nữa, về sau Tiểu Liên học tập căng thẳng, còn phải học đại học, con sẽ không mang con bé tới nơi này. Không có việc gì bọn con bây giờ đi về.”

Nói xong, bố Triển Tiểu Liên lạnh mặt, kéo cửa đi nhanh ra ngoài, bà cô ở phía sau khóc trời gào đất mắng chửi người, bố cô cũng không quay đầu lại. Tiếp tục đọc “Thần phục – Chương 57”

Thần phục – Chương 56

Thần phục

  • Tác giả: Yến Tử Hồi Thì
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Chương 56 – Chuyện xấu của người nhà họ Triển

Bố Triển Tiểu Liên lạnh mặt, ông cũng không phải trẻ con ba tuổi, học phí ông học đại học từ đâu ra ông rõ ràng hơn bất cứ ai.

Trẻ con nông thôn phần lớn tốt nghiệp tiểu học là không muốn học nữa, nhà này xem nhà kia, có thể học đến cấp hai chính là bằng cấp cao, tốt nghiệp trung học càng là chuyện không tưởng, càng đừng nói thi lên đại học. Bố Triển Tiểu Liên là người học hành thông minh nhất cũng là nghiêm túc nhất trong thôn, nếu không phải ông từ đầu tới đuôi vẫn duy trì thành tích hạng nhất trong lớp, chỉ sợ sớm không có cơ hội học tiếp. Bố cô có thể học đến trung học, hoàn toàn là kết quả của thầy cô trong trường không nỡ bỏ học sinh giỏi, miễn phân nửa học phí của ông hơn nữa nhiều lần tìm ông nội cô.

Lúc bố Triển Tiểu Liên nhận được giấy thông báo đại học ông bà cô rất vui mừng, nhưng vừa nghe địa điểm và chi phí học, sức vui vẻ cũng không còn. Vốn điều kiện trong nhà rất tốt, thằng hai mà đi học, tiền đó mà đã đóng học phí, cuộc sống cả nhà tương đương là thoáng cái trở lại trước giải phóng.

Chỉ bởi vì học phí, ông bà Triển Tiểu Liên cứ nghe người ta nhắc tới bố cô thi đậu đại học gì gì đó, mặt cũng lạnh. Cuộc sống khi đó không dễ chịu ai cũng biết, nhưng mà phần lớn bố mẹ đều nói đập nồi bán sắt cũng để đứa nhỏ đi học, nhưng người nhà họ Triển nhìn thói đời không giống nhau. Trong mắt ông bà cô, con trai cùng tuổi, con người ta tốt nghiệp tiểu học đi làm công, hàng tháng đều gửi tiền về nhà, nhưng thằng hai nhà bọn họ ngoại trừ không làm việc chỉ đọc sách ra, còn hàng năm đều tốn tiền, cũng là sức lao động, sao nó lại để không? Bà cô đỏ mắt thật lâu, nếu như thằng hai này cũng ra ngoài làm công giống như thằng cả thằng ba, trong ba gian nhà ngói lớn nhà bọn họ có phải hẳn là đã xây được đầu tiên không?

Khi đó nhà họ Triển còn mở hội nghị gia đình, ngoại trừ chị hai của bố cô Triển Anh ủng hộ em trai đi học ra, những người còn lại toàn phản đối, ông cô không có tỏ thái độ, thực ra trong lời nói bố cô cũng đã hiểu, ông ấy ngầm thừa nhận ý kiến của phần lớn người.

Ông bà Triển Tiểu Liên giấu giấy thông báo của bố cô đi, sau đó tìm công việc kế toán lò ngói cho bố cô, bố cô cũng đã quyết định bỏ rồi, về sau Triển Anh lén lút lấy giấy thông báo ra, lúc bố cô cầm được đã bị xé thành bốn mảnh, vò thành một cục ném dưới gầm giường ông bà cô, bố cô đi học là lén lút đi trong đêm, lộ phí trên người là Triển Anh lén làm thuê bên ngoài tiết kiệm được.

Bà Triển Tiểu Liên không nhắc tới còn tốt, nhắc tới trong lòng bố cô liền khó chịu, người ta sinh ra một sinh viên người cả gia tộc đều vui mừng, nhà bọn họ thì sao? Mấy người anh em trong nhà không phải vui mừng cho ông, mà là lén lút nói với bố mẹ đi học vô dụng, ai ai tốt nghiệp tiểu học người ta làm công bên ngoài hơn ba mươi đồng một ngày, bố cô lớn tuổi hơn người ta nhưng vẫn tiêu trong nhà… Đây đều là anh em kiểu gì chứ?

Bố Triển Tiểu Liên vẫn không thân với mấy anh em, nguyên nhân chủ yếu nhất chính là ông là học sinh xuất sắc, vẫn luôn là đối tượng người trong thôn khen ngợi, mà mấy người anh em khác thì lại là loại người bình thường nhất, có so sánh rõ ràng, mấy anh em hùa nhau bài xích bố cô. Tiếp tục đọc “Thần phục – Chương 56”

Thần phục – Chương 55

Thần phục

  • Tác giả: Yến Tử Hồi Thì
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Chương 55 – Thân thích nhà họ Triển

Mẹ Triển Tiểu Liên vốn đang tính vén tay áo vào phòng bếp giúp, lần này vừa nghe tay áo cũng buông xuống, “Mẹ, mẹ nhưng đừng nói như vậy, Tiểu Liên nhà chúng con bất kể là ở trường học hay là trong nhà, ấy chính là người gặp người khen, Tiểu Liên nhà chúng con ở trường học chính là hạng nhất trong lớp, nhưng mà đứa nhỏ tới tuổi nổi loạn, thấy chuyện gì quá mức hoặc là không vừa mắt sẽ đứng ra nói chuyện. Giống như bây giờ, Tiểu Liên của chúng con là có hiếu với bố. Không phải con nói chuyện khó nghe, nếu Tiểu Liên không hiểu chuyện giúp đỡ người ngoài nói xấu bố mình, người khác không nói, con đây thân là mẹ sẽ tự tay tát con bé, bố mẹ mình cũng không biết bảo vệ, còn cần đứa bé này làm gì? Giống như Triển Vệ, đi ra ngoài có người nói mẹ và bố thiên vị bác cả, Triển Vệ cũng nổi nóng với người ta, bố mẹ mình thế nào cũng không tới phiên người khác khoa tay múa chân, mẹ nói đúng không?”

Bà Triển Tiểu Liên nghe xong cũng không biết phải nói là phải hay không, bà nếu nói phải vậy tức là Tiểu Liên vừa rồi không sai, là bà đang cố tình gây sự, nếu nói không phải, vậy là bảo bố cô chớ nên nổi nóng với người ta, nên để người ta nói xấu ông bà.

Những người khác lần này đều không nói, khoan hãy nói, cả nhà sợ nhất chính là cái miệng kia của mẹ Triển Tiểu Liên, mẹ cô là giáo viên mà, đừng nhìn bình thường không nói lời nào, thật muốn nói thì không mấy ai có thể chống đỡ được. Tiếp tục đọc “Thần phục – Chương 55”