Thần phục
- Tác giả: Yến Tử Hồi Thì
- Chuyển ngữ: Yappa
- Mục lục
Chương 64 – Tai nạn xe cộ gì gì đó, đáng ghét nhất
Không trách Triển Tiểu Liên kinh ngạc, người phụ nữ ra đón bố Triển Tiểu Liên và cô thoạt nhìn rất trẻ tuổi, tóc ngắn màu táo đỏ khiến người phụ nữ có vẻ rất già giặn, vóc dáng uyển chuyển dáng người thon dài, váy yếm liền thân màu đen càng tôn lên làn da như tuyết của người phụ nữ, hệt như phu nhân nhà giàu có, thật sự nhìn không ra người phụ nữ nông thôn từ trấn nhỏ tới. Mà khiến Triển Tiểu Liên kinh ngạc thì lại là người phụ nữ cô hẳn xưng là bác này, chính là người phụ nữ trẻ tuổi tự xưng Anh Đào đụng phải chỗ Yến Hồi, chẳng qua là thiếu đi nhếch nhác hôm đó, sắc mặt cũng tốt hơn lúc đó.
Chẳng những Triển Tiểu Liên trợn mắt há hốc mồm, ngay cả Triển Anh cũng ngẩn ra, hoàn toàn không ngờ chuyện như vậy xảy ra. Nhưng, mặc dù hai bên đều rất kinh ngạc, nhưng hai bên rất ăn ý không có vạch trần. Triển Tiểu Liên kéo kéo tay áo bố cô, tò mò hỏi: “Bố, bác con tên gì?”
Bố Triển Tiểu Liên còn thấy lạ phản ứng ấy của cô tựa như từng gặp Triển Anh, kết quả con gái còn không biết tên bác, liền kéo Triển Tiểu Liên giới thiệu với Triển Anh: “Anh tử, đây là Tiểu Liên. Năm nay vừa thi đỗ đại học, tháng chín khai giảng sẽ đi báo danh. Tiểu Liên, đây là bác con, trước kia lúc bố đi học may mà có bác bố mới có thể đi học, bác tên một chữ Anh.”
Triển Tiểu Liên nhìn Triển Anh hỏi: “Bác, là Anh trong anh đào?”
Triển Anh cười lắc đầu: “Không phải, là Anh trong anh hùng. Nhưng mà mọi người đều gọi bác Anh Đào, tên như thế dễ nhớ.”
Triển Tiểu Liên nghĩ nghĩ, hiểu, chính là lấy cái biệt danh dễ gọi, giống như Nhóc Ngốc gọi cô Băng Dính cô gọi Mục Hi Nhóc Ngốc, hẳn là cũng coi như biệt danh.
“Vệ tử, Tiểu Liên,” Triển Anh dẫn đường đằng trước, “Vào đi, bên ngoài nắng to, đi vào cho mát.”
Biệt thự là kiểu phức hợp, lầu trên lầu dưới có thể có mười mấy căn phòng, trang hoàng hết sức xa hoa, đồ đạc lại càng cái gì cần có đều có, Triển Tiểu Liên cũng không sợ lạ, sau khi nhìn một vòng vẫn chặc lưỡi, “Bác, nhà bác vậy cũng quá xa xỉ, căn nhà này phải bao nhiêu tiền chứ?”
Bố Triển Tiểu Liên nhìn Triển Anh, bất đắc dĩ buông tay nói: “Nhìn xem, một đứa nhỏ như con bé mà chuyện quan tâm còn thật nhiều.”
Triển Tiểu Liên ấm ức kêu gào câu: “Ai là đứa nhỏ chứ? Con cũng đã mười bảy, khai giảng con sẽ là sinh viên đại học, đã sớm không phải đứa nhỏ.”
Bố Triển Tiểu Liên lại chêm câu: “Còn ấm ức à, chính là cái tinh thần ấm ức này, chính là tính trẻ con.”
Triển Tiểu Liên bị tức mặt tròn nhỏ phình ra, lập tức từ một bên sô pha dịch đến bên cạnh Triển Anh: “Bác, cháu ngồi với bác, bố cháu toàn xem thường cháu.”
Hai người lớn nghe lời của Triển Tiểu Liên, cười như gì, Triển Anh sờ sờ tóc Triển Tiểu Liên, cười nói: “Đứa nhỏ này còn rất khiến người ta thích. Không sợ người lạ, tính cách cũng ngay thẳng. Vệ tử, cũng là em với em dâu dạy tốt.”
Bố Triển Tiểu Liên cười lắc đầu: “Chị xem nó bây giờ ngoan, có đôi khi cũng chọc tức người ta, hồi bé thường xuyên bị mẹ nó mắng.”
Triển Tiểu Liên ôm cánh tay bác trách móc bố cô: “Bố, con bao nhiêu năm mới nhìn thấy người bác này, bố cố gắng nói bậy con ngay trước mặt bác, nào có ai như bố? Bác, bác đừng để ý lời bố cháu, cháu từ nhỏ đến lớn rất ngoan, chưa bao giờ bướng bỉnh. Bác, bác phải tin cháu!”
Triển Anh có thể nói cái gì, gật gật đầu: “Bác tin.”
Ba người ngồi trên sô pha nói chuyện phiếm, phần lớn là Triển Anh hỏi tình hình học tập của trường Triển Tiểu Liên, dù sao thành tích ở đó, Triển Tiểu Liên chọn nói toàn lời dễ nghe, nên nói đều nói xong rồi, Triển Tiểu Liên liền chính mình chạy đi tìm sách xem.
Bố Triển Tiểu Liên đưa cô qua đây hoàn toàn là bởi vì cô thi đỗ đại học, mang qua cho bác xem.
Triển Tiểu Liên nhìn thấy không ít sách làm đẹp trong giá sách bác nói, trong lòng nghĩ thảo nào bác thoạt nhìn trẻ tuổi như thế, thì ra vô cùng coi trọng việc bảo dưỡng.
Triển Tiểu Liên cầm một đống sách ra xem, ngồi ở trong góc sô pha đọc sách cũng không lên tiếng, xem xem liền không nhịn được hỏi một câu: “Bác, bác năm nay bao nhiêu tuổi? Hì hì, cháu chỉ là tò mò, thấy thế nào bác cũng giống như là chị cháu, làm sao giống bác.”
Vừa nói xong, bố Triển Tiểu Liên trừng mắt nhìn cô một cái, “Chị cái gì? Bác là bậc trên, không được nói bừa.”
Triển Tiểu Liên le lưỡi, đã biết, thì ra tuổi tác của bác chính là vấn đề cấm kỵ, nhưng mà ngẫm lại cũng phải, bây giờ người phụ nữ nào sẵn lòng nói cho người khác biết mình bao nhiêu chứ. Triển Tiểu Liên nghe bố cô mắng xong, cô cũng không trông chờ Triển Anh trả lời, nào biết Triển Anh cười cười, trả lời: “Bác à? Lớn hơn bố cháu một tuổi.” Sau đó bác đưa tay sờ sờ mặt, chân thành cười, hào phóng nói: “Trên đời này nào có thuốc trường sinh bất lão gì? Phụ nữ đều là chỉnh sửa mà ra, bởi vì hai người hôm nay đến, nên bác trang điểm, hơn nữa, để giữ được gương mặt này, bác còn đặc biệt từng đi nước ngoài phẫu thuật thẩm mỹ, làm đẹp bảo dưỡng cũng thường thường đi một lần. Tiểu Liên, đừng nhìn bác bây giờ trông trẻ tuổi, nếu tẩy trang không chừng cháu sẽ hoàn toàn không nhận ra. Cháu xem thử da cháu, lại nhìn da bác, cháu trẻ hơn nhiều.”
Bố Triển Tiểu Liên bất đắc dĩ nói câu: “Chị nói với nó những cái đó làm gì? Nó biết gì? Tiểu Liên, con đi lên lầu xem nhà cửa bác, tham quan đi.”
Triển Tiểu Liên “à há” tiếng, sau đó liền chạy về phía thang gác xoay tròn, Triển Anh sợ cô tìm không ra, bảo người đưa cô lên tham quan nhà, bác và bố cô nói chuyện ở phòng khách dưới lầu.
“Bố, bác!” Triển Tiểu Liên từ trên lầu cao nhìn xuống, hô hai cái với bên dưới, sau đó lại “bịch bịch bịch” chạy lên trên, cô thật sự cảm thấy biệt thự này rất phong cách, bây giờ ngẫm lại cái nhà lầu nhỏ nhà cô, vừa so sánh như thế phỏng chừng chính là cái chuồng heo nhỏ.
Bố Triển Tiểu Liên ngẩng đầu phất phất tay với cô, nhìn con gái một đường chạy lên không thấy bóng dáng mới cúi đầu, nhìn Triển Anh sắc mặt hơi có vẻ mệt mỏi, thấp giọng hỏi: “Chị bây giờ sống thế nào? Em lần trước nghe nói chị sắp đi…”
Triển Anh nghe xong, nụ cười tao nhã lúc đối mặt Triển Tiểu Liên lập tức biến mất, lộ ra vẻ mặt bất đắc dĩ cười khổ: “Vệ tử, đi theo người đàn ông xã hội đen, đâu có dễ dàng thoát thân như thế? Người thân chị không có người thân, nhà chị không có nhà, sau khi đi theo Giang Triết Hải trái lại thêm không ít kẻ thù, rõ ràng không có nửa phần liên quan với chị, nhưng chỉ bởi vì trên người chị đeo cái mũ người đàn bà của Giang Triết Hải, những người đó liền coi chị như cái đinh trong mắt cái gai trong thịt, luôn muốn dùng chị để uy hiếp Giang Triết Hải… Nếu chị thực sự có lực ảnh hưởng lớn như vậy, chị không đến mức ngay cả chính con mình lớn đến hai mươi tuổi chị mới gặp mấy lần… Vệ tử, chị không phải là nói với em câu cam chịu, thật sự là chị hoàn cảnh đưa đẩy, chị vẫn không chủ động liên hệ em, thật ra là sợ liên lụy các em. Chị bây giờ cứ như vậy mà sống thôi, chị cũng lớn tuổi như vậy rồi, không muốn giày vò, Giang Triết Hải chống lại một tên đại ca Thanh Thành, chính hắn không phục, nhưng mà chị xem hiểu, thời đại của hắn đã qua. Ba mươi năm trước hắn là đại ca Thanh Thành, nhưng Trường Giang sóng sau đè sóng trước đây là định luật, nay Thanh Thành là thế giới của người khác, hắn không vùng lên được nữa.”
Bố Triển Tiểu Liên cúi đầu, nửa ngày mới lên tiếng: “Chị hai, là em có lỗi với chị, nếu năm đó không phải em khư khư cố chấp nhất định phải đi học, chị với người trong nhà cũng sẽ không cãi nhau đến mức bế tắc như thế, cũng sẽ không đi lên con đường hiện tại này. Bên Giang Triết Hải, em không biết em có thể giúp đỡ hay không, em cố gắng hết sức thử xem.”
Triển Anh cười lắc đầu: “Việc này không liên quan tới em, tình trạng hiện nay của chị, thật ra là chị tự làm tự chịu, chị đã có mấy cơ hội thoát ra, là chị không nỡ bỏ cuộc sống hiện tại. Giang Triết Hải bây giờ lớn tuổi, không chịu nổi mình bị người ta khoa tay múa chân, chính là không chấp nhận đã già, ngay cả phụ nữ cũng là chọn trẻ tuổi xinh đẹp, mấy năm nay nếu không phải có quan hệ của em, chị sớm đã không biết bị hắn quăng ở nơi nào tự sinh tự diệt, gương mặt này của chị phẫu thuật cho ai xem chị cũng không biết. Vệ tử, người Giang Triết Hải đắc tội lần này lai lịch không nhỏ, em đừng nhúng tay, đừng lãng phí chút nguồn trong tay em.”
Bố Triển Tiểu Liên thở dài, không nói gì, cuộc sống là chính mình chọn, người khác thật đúng là không giúp được. Nhưng đối với Triển Anh, trong lòng bố Triển Tiểu Liên trước sau giữ một phần áy náy, năm đó nếu không phải Triển Anh giúp chính mình, ông bây giờ cũng giống như ba anh em trong nhà, gieo trồng một mẫu ba phân, cùng vợ con, sống cuộc sống mặt hướng đất vàng lưng hướng trời, nhưng ông vừa đi, Triển Anh ở lại lại thay thế ông chịu khổ. Lúc trẻ ông nội tính tình nóng nảy, bố cô vừa đi, trong nhà thiếu sức lao động không nói, Triển Anh còn cho bố cô tiền dùng để nuôi gia đình, Triển Anh chính bởi vì mấy chục đồng lộ phí ấy, thiếu chút nữa bị ông cô đánh chết.
Triển Anh là mang theo vết thương rời khỏi nhà họ Triển, trong thôn rất nhiều người đều có ấn tượng, lúc Triển Anh ra khỏi thôn khập khiễng, té ngã rất nhiều lần, thế nhưng không quay đầu, sau khi rời đi Triển Anh cũng chưa từng quay về. Mà nhà họ Triển lại cũng không có ai đi tìm, giống như đứa con này không liên quan tới bọn họ, mỗi người nhắc tới Triển Anh, biểu tình trên mặt giống như Triển Anh làm chuyện tội ác tày trời không thể tha thứ với gia đình.
Mãi đến khi bố Triển Tiểu Liên học xong quay về, hỏi tin tức Triển Anh, mới nghe từ miệng vợ mới cưới của Triển Binh lúc đó biết được, Triển Anh làm nhân tình cho một tên lưu manh xã hội đen tại Thanh Thành. Nhân tình, chữ khiến người ta trơ trẽn biết bao, người nhà họ Triển coi đây là sỉ nhục, càng thêm không ai muốn nhắc tới, vì thế cái tên Triển Anh này, thành cấm kỵ của người nhà họ Triển.
Bố Triển Tiểu Liên đến bây giờ cũng không biết Triển Anh sao lại đụng phải một tên xã hội đen, ông từng hỏi, nhưng Triển Anh không nói, bảo chuyện quá khứ không muốn nhắc lại, bố cô cũng không có cách nào hỏi đến cùng.
Triển Anh thở dài, vươn tay rút một điếu thuốc nhét vào miệng, tự châm, trên đùi thay đổi tư thế ngồi, phun ra một vòng khói, đột nhiên hỏi bố Triển Tiểu Liên: “Đúng rồi Vệ tử, Tiểu Liên bình thường ở trường học biểu hiện thế nào? Có chơi với người lung tung bên ngoài không?”
Bố Triển Tiểu Liên không ngờ Triển Anh lại đột nhiên nhắc tới cô, ngẩng đầu nhìn bóng người còn đang chạy tới chạy lui, nói: “Rất ngoan, dựa theo lời giáo viên nói chính là trừ không thích học, cái khác đều rất ngoan, gặp gỡ người ngoài trường? Việc này chắc chắn không có, giáo viên rất để ý con bé, tuyệt đối không có, thích xem một vài quyển sách, có đôi khi nghĩ chuyện còn trưởng thành hơn người lớn chúng ta, phần lớn thời gian rất hiểu chuyện, chỉ có điều lúc bướng bỉnh mẹ nó cũng muốn đánh nó. Sao đột nhiên hỏi cái này? Tiểu Liên học tập em vẫn không bận tâm, điểm số năm nay còn xếp hạng nhất Bãi Yến, em chỉ không yên tâm thân thể con bé.”
Triển Anh vô ý thức ngẩng đầu nhìn phía trên một cái, sau đó cúi đầu cười cười, “Chị tùy tiện hỏi thôi, không có chuyện gì là tốt rồi. Đúng rồi, chị nghe Tiểu Liên nói chuyện, con bé hình như rất quen thuộc Thanh Thành, có phải có thân thích hoặc là bạn bè nào ở Thanh Thành hay không?” Dừng một lát, còn nói: “Gần đây bầu không khí Thanh Thành không tốt lắm, đừng đụng tới chuyện gì.”
Bố Triển Tiểu Liên gật đầu cười cười: “Con bé đến Thanh Thành cũng là đi nhà dì út con bé, từ nhỏ dì út nó hay chăm, nên nó thích dì út nó lắm. Cũng không biết người nào khác, không có việc gì.”
Ánh mắt Triển Anh trôi nổi, sau đó cúi mắt nói: “Gần đây Giang Triết Hải có xung đột lợi ích với một người tên là Yến Hồi, cho nên bầu không khí Thanh Thành đợt này vô cùng căng thẳng, lúc trước có người bởi vì buổi tối ra cửa bị ngộ thương, còn có một cô bé bị người ta bắt nạt, nghe nói thiếu chút nữa đã đánh mất tính mạng, nên bây giờ rất nhiều người buổi tối cũng không dám ra ngoài, chỉ sợ đụng phải cảnh xã hội đen sống mái với nhau, Tiểu Liên là người lớn rồi, dù sao cẩn thận một chút tốt hơn.”
Bố Triển Tiểu Liên vừa nghe nghiêm trọng như thế, cảm thấy vẫn là phải chú ý một chút, vỗ đùi nói: “Vậy được. Đợt này em bảo con bé đừng tới Thanh Thành, con bé đó có đôi khi không nghe lời, em phải giám sát chặt chẽ chút.”
Triển Anh trầm mặc một lúc, lại mở miệng nói: “Vệ tử, Tiểu Liên quá thông minh, thông minh là chuyện tốt, có điều quá thông minh sẽ dẫn tới phiền toái không cần thiết, em… nên chú ý chút, con bé bây giờ còn nhỏ, cái gì cũng đều không hiểu, nếu ngày nào đó xảy ra chuyện gì, đã muộn.”
Bố Triển Tiểu Liên sửng sốt, giương mắt nhìn Triển Anh, vẻ mặt nghiêm túc, hỏi: “Chị hai, lời chị có ý gì? Có phải Tiểu Liên rước phiền toái gì hay không? Nếu chị biết thì mau mau nói cho em!”
Triển Anh cười “phì”, “Nhìn bộ dáng em căng thẳng, chị mới thấy Tiểu Liên lần thứ mấy chứ? Chị là lo lắng quá thông minh dễ khiến người khác chú ý, cũng dễ bị người ta chạy theo bắt cóc, em một ông bố yêu con gái thành cuồng đến lúc đó thì chuẩn bị khóc đi.”
Bố Triển Tiểu Liên nghe Triển Anh nói như vậy mới nhẹ nhàng thở ra, có phần cảm khái có phần bất đắc dĩ nói một câu: “Con gái lớn không thể giữ mãi trong nhà, Tiểu Liên luôn có một ngày rời đi, em không thể nào cũng không có cơ hội ở bên con bé cả đời mà, em phải quen thôi.”
Triển Anh nghe lời này của bố Triển Tiểu Liên thấy lạ, vừa định an ủi an ủi bố cô, bên kia Triển Tiểu Liên đã chạy xuống dưới tựa như một trận gió, mở miệng như đã quen thuộc từ lâu: “Bác, bác, nhà bác thật đúng là quá tuyệt vời, cháu đứng ở tầng trên cùng ngắm cảnh, phong cảnh ấy rất đẹp.”
Triển Anh nghe xong không khỏi cười nói: “Cháu thích thì ở thêm mấy ngày, dù sao bác vẫn ở một mình.”
Nào ngờ bố Triển Tiểu Liên bởi vì nghe lời Triển Anh, không yên tâm với hoàn cảnh của Thanh Thành, vội vàng xua tay: “Không được, mẹ con bé nói muốn mua cho nó mấy bộ quần áo đi học trước khi khai giảng, nếu không sau này tới trường người ta chê cười, con bé đến khi đó nhất định là nội trú, còn có rất nhiều thứ phải chuẩn bị, không để lỡ thời gian.”
Triển Anh nghe xong cũng không nói cái gì, đi thu xếp bảo người ta chuẩn bị cơm trưa.
Sau bữa trưa, bố Triển Tiểu Liên lái xe ra ngoài mua những thứ mẹ cô giao cho, cô ở lại nói chuyện với Triển Anh.
Triển Anh kéo Triển Tiểu Liên hỏi cô chuyện ngày đó, “Cháu nói thật với bác, cháu tại sao biết Yến Hồi?”
Triển Tiểu Liên “a” một tiếng, vẻ mặt ảo não nói: “Bác cháu nói với bác, cháu thật sự là xui xẻo, thuần túy là số không tốt, hai lần đều là không cẩn thận phá hỏng chuyện tốt của hắn, kết quả hắn liền mang thù, cháu có cách nào? Mỗi lần bị đụng phải hắn, hắn không phải muốn chém ngón tay cháu muốn cắt lưỡi cháu, cháu cảm thấy cháu thật sự là xui xẻo muốn chết.”
Triển Anh khiếp sợ hỏi: “Mỗi lần? Cháu tổng cộng đụng phải hắn bao nhiêu lần?”
Triển Tiểu Liên nhướng mắt, bất đắc dĩ nói: “Bốn năm lần, cháu thật sự là đi thắp hương bái phật cũng vô dụng.”
Triển Anh rũ mắt xuống, sau đó chậm rãi nâng mắt lên, hỏi: “Vậy cháu có từng bị hắn chém hay là cắt cái gì chưa?”
Triển Tiểu Liên vung tay nhỏ bé lên, nói: “Làm sao có thể? Cháu cũng không phải đồ đần, sao có thể ngoan ngoãn để hắn chém ngón tay cháu chứ? A! Đúng rồi bác, bác lần trước rời đi như thế nào? Liệu có…”
Triển Anh cười cười: “Bác không sao, thật ra nhờ có cháu bác mới không sao.” Triển Anh chỉ chỉ bộ ngực của mình, nói: “Thực ra mấy ngày nay bác vẫn căng sữa, nên nhờ gợi ý của cháu, bác cũng coi như tránh thoát một kiếp.”
Triển Tiểu Liên lập tức liền hiểu được, bác căng sữa, nhất định là cho Yến gia một chén sữa em bé uống. Vừa nghĩ tới sữa, Triển Tiểu Liên lập tức ngẩng đầu nhìn Triển Anh: “Bác, vậy em bé đâu? Sao cháu không thấy em bé? Ngủ có phải không?”
Nhắc tới đứa con, Triển Anh lập tức vẻ mặt cô đơn, ánh mắt nhìn ngoài cửa sổ thản nhiên nói: “Nói bác không văn hóa, sợ dạy hư đứa nhỏ, cho nên đứa nhỏ vừa mới đầy tháng đã bị đưa đi nước ngoài. Bác sinh ba đứa nhỏ, lớn nhất cũng sắp hai mươi, đáng tiếc một đứa cũng không bên cạnh, ngay cả gặp mặt cũng khó khăn…”
Nhìn vẻ mặt bác, Triển Tiểu Liên không dám hỏi nhiều cũng không muốn biết nhiều hơn, mỗi cây mỗi hoa, mỗi nhà mỗi cảnh, cô không muốn nghe, vội vàng tìm đề tài khác đánh lạc hướng. Tiếp tục đọc “Thần phục – Chương 64”