Ma đầu
- Tác giả: Vân Quá Thị Phi
- Chuyển ngữ: Yappa
- Mục lục
Đệ thập cửu chương
Tình hình Mạnh Trúc vẫn không tốt cũng không xấu, giống như đứa trẻ. Ban đầu còn rất dính Lạc Thịnh Vũ, kiên quyết bắt y ở cùng, một khắc cũng không thể rời đi. Nhưng mà sau đó cũng không có chuyện như vậy…
Muốn trách chỉ có thể trách cái gọi là “thuốc đắng dã tật”, Lạc Thịnh Vũ mỗi lần mớm thuốc cho hắn đều làm người ta vừa khóc vừa kêu. Nhiều lần, Mạnh Trúc vừa nhìn thấy Lạc Thịnh Vũ cũng không thèm để ý.
Lạc Thịnh Vũ có chút dở khóc dở cười, lúc đẩy cửa vào thấy Mạnh Trúc nằm trên giường, trong tay nắm một lọn tóc đang đùa nghịch. Người nọ tựa hồ là liếc mắt nhìn về phía mình, sau đó rất không nể mặt mặt hướng vào trong, chăn cũng kéo đến đỉnh đầu, cả người đều rụt lại.
Lạc Thịnh Vũ lắc đầu cười cười, đặt chén thuốc trong tay lên bàn, đi qua kéo Mạnh Trúc từ trong chăn ra, nói: ”Ngươi ngoan ngoãn uống thuốc, ta mang ngươi đi ra ngoài một chút, thế nào?”
Miệng Mạnh Trúc mím chặt, mày dài nhăn nhó, kéo chặt chăn nhất định không buông tay. Lạc Thịnh Vũ cúi đầu hôn ngón tay hắn nắm chăn lộ ra bên ngoài. Mạnh Trúc giống như là bị dọa, vội vàng buông tay. Mở to mắt, nhìn nửa ngày mới phát hiện là một màn sợ bóng sợ gió.
Lạc Thịnh Vũ kéo người vào gần mình, khoác quần áo cho hắn bế ngang người lên, nói: “Đến chỗ bàn uống thuốc, để tránh lại vẩy cả giường.”
“Không… Không…” Mạnh Trúc liên tiếp lắc đầu, tội nghiệp nắm cánh tay Lạc Thịnh Vũ, trong mắt phượng sắp có thể nặn ra nước.
Lạc Thịnh Vũ để hắn ngồi trên bàn, sau đó cầm thuốc bưng cho hắn, nói: ”Chuẩn bị mứt hoa quả cho ngươi.” Nói xong còn lấy cái hộp đựng mứt hoa quả đặt vào tay hắn.
“Không…” Mạnh Trúc quyết tâm chính là không uống, mặc kệ đối phương dỗ như thế nào, dứt khoát nhắm mắt lại không nhìn y.
Lạc Thịnh Vũ dứt khoát đưa tay nắm quai hàm hắn, miệng đối miệng trút cho hắn một ngụm. Mạnh Trúc hoảng sợ, ánh mắt mở to, miệng lập tức tràn ngập vị đắng chát, yết hầu không tự chủ lăn lên xuống, nuốt xuống, nhưng mà cũng có chút nước thuốc theo khóe miệng vẫn chảy tới trong cổ áo.
Mạnh Trúc đắng vẫn ho mãi, có điều Lạc Thịnh Vũ lần này vẫn chưa xong, lại ngậm một ngụm đút cho Mạnh Trúc. Mạnh Trúc bị y nắm cằm, muốn khép khớp hàm cũng không được, hai ngụm thuốc lớn vào bụng, coi như là uống hơn phân nửa bát.
Mạnh Trúc đắng lưỡi vẫn tê dại, Lạc Thịnh Vũ cũng không khá hơn chút nào, dù sao hai người nếm cũng là cùng một thứ. Lạc Thịnh Vũ đút xong ngụm thuốc thứ hai, cũng không rời đi, nhẹ nhàng mút môi hắn, tựa hồ muốn liếm sạch đắng chát trong miệng hai người, cánh lưỡi xâm lược qua lại trong miệng Mạnh Trúc.
“Ưm a…” Đầu lưỡi Mạnh Trúc tê dại, cũng không biết tránh né, tùy ý Lạc Thịnh Vũ dây dưa, trong hô hấp càng lúc càng gấp mang theo rên rỉ khe khẽ.
Lạc Thịnh Vũ buông cằm hắn ra, nhìn sắc mặt hắn hơi đỏ lên, một đôi mắt phượng nhìn mình chằm chằm, bên trong còn có hơi nước, bộ dạng mất hứng, ”Đắng!”
Lạc Thịnh Vũ cầm mứt hoa quả đưa vào trong miệng hắn, ngón tay nhẹ nhàng đưa qua đưa lại trên môi hắn, theo kẽ môi vùi vào trong, chạm đến cánh lưỡi vừa mềm vừa trơn ấy, không nhịn được cong ngón tay, khiêu khích qua lại.
Trong miệng Mạnh Trúc ngậm mứt hoa quả, lại bị ngón tay y trêu chọc đầu lưỡi qua lại, nuốt không kịp, sợi tơ dâm mỹ theo khóe miệng chảy ra, tựa hồ còn mang theo cái chua ngọt của mứt hoa quả.
Lạc Thịnh Vũ ôm eo hắn, cúi đầu liếm hôn khóe miệng hắn, theo đó hôn đến cần cổ, lưu luyến chỗ xương quai xanh, cái loại hương vị thơm ngọt ấy pha trộn cái đắng chát của thuốc, khiến y có chút không nỡ rời đi.
Mạnh Trúc kêu khẽ “a” một tiếng, cảm thấy trên cổ hơi tê ngứa, nhưng không khó chịu, trái lại khiến hắn cảm thấy thoải mái. Không kìm nổi hai tay vắt trên vai Lạc Thịnh Vũ, hơi hơi giương cổ, cổ họng cũng trượt lên xuống.
Lạc Thịnh Vũ thấy hắn phản ứng như thế, càng không nỡ buông hắn ra, đột nhiên bế hắn lên, đặt lên giường, hỏi: ”Thoải mái không?” Y nói xong tiện tay buông rèm xuống. Tiếp tục đọc “Ma đầu – Quyển hạ – Chương 19”