Trầm nịch – Phiên ngoại
- Tác giả: Neleta
- Chuyển ngữ: Yappa
- Mục lục
Đệ nhị chương
Liếc mắt nhìn phòng ngủ của thái thượng hoàng, nghĩ thái thượng hoàng với nhiếp chính vương hẳn sẽ không gọi hắn, Khổng Tắc Huy tiến vào phòng nhỏ ngày thường bọn họ nghỉ ngơi dùng cơm, trong phòng nhỏ chỉ lớn có mấy bình (1), Diêm Nhật đang dùng cơm. Nhìn thấy Khổng Tắc Huy tiến vào, gã lập tức nuốt thức ăn trong miệng xuống hỏi: “Có phải bệ hạ tỉnh rồi?”
Khổng Tắc Huy thở dài trong lòng, ngồi xuống cạnh Diêm Nhật: “Không. Ta tiến vào ngồi một chút.”
Vừa nghe bệ hạ chưa có tỉnh, Diêm Nhật yên lòng tiếp tục ăn cơm, gã ăn rất nhanh, sợ đợi lát nữa hoàng thượng tỉnh không tìm được gã. Khổng Tắc Huy là một người không ưa lo chuyện bao đồng, trừ chuyện hoàng thượng và nhiếp chính vương, y chỉ để ý Ôn Quế. Nhưng nhìn Diêm Nhật vất vả mấy năm nay, là bằng hữu của Diêm Nhật, y nhịn không được quản nhàn sự.
“Diêm Nhật, ngươi vừa làm thị vệ vừa làm người hầu, quá mệt mỏi. Ngươi nên để các ma ma và thị nữ tới hầu hạ hoàng thượng. Ngươi xem ngươi. Ba năm, không một bữa cơm là ăn đúng giờ, chớ nói chi là yên ổn ngủ một giấc.”
Động tác Diêm Nhật ăn cơm dừng lại, quay đầu nhìn về phía Khổng Tắc Huy, có chút kinh ngạc đối phương lại nói với gã những lời này. Khổng Tắc Huy ôm thanh kiếm của y nói tiếp: “Ta biết ngươi không yên lòng để cho người khác dẫn dắt hoàng thượng, nhưng ngươi vẫn tiếp tục như vậy thân thể không thể không suy sụp. Hoàng thượng mỗi một ngày lớn lên, ngươi cũng nên chậm rãi giao chuyện chăm sóc hoàng thượng cho những người khác, ngươi chỉ cần phụ trách sự an toàn của hoàng thượng là được.”
Khuôn mặt quanh năm tái nhợt của Diêm Nhật lại trắng mấy phần, y buông bát có chút bất an hỏi: “Có phải… thái hoàng không muốn ta lại chăm sóc bệ hạ hay không?”
Khổng Tắc Huy nhíu mày: “Không phải. Là ta thấy ngươi quá mệt mỏi, nhắc nhở ngươi. Diêm Nhật, ngươi không phải công công, loại việc hầu hạ bên người này vốn cũng không phải là việc của ngươi. Nhưng ta thấy ngươi chẳng khác gì công công, còn thêm một hạng phải bảo vệ sự an nguy của hoàng thượng. Mọi người đều là huynh đệ, ta thực sự không muốn nhìn ngươi mệt như vậy. Ngươi mới hai mươi mốt, nhưng ngươi nhìn chính ngươi, sắc mặt còn tệ hơn ta.”
Thì ra là việc này. Diêm Nhật cảm kích hơi có vẻ ngại ngùng cười cười với Khổng Tắc Huy, nói: “Ta không mệt. Sắc mặt của ta vốn chính là như vậy, không thay đổi được. Ta không yên lòng người khác hầu hạ bệ hạ, bệ hạ cũng không thích người khác hầu hạ. Thân thể của ta ta sẽ chú ý, cám ơn nhiều.”
Thật là một tên đầu đất. Khổng Tắc Huy còn muốn khuyên nữa, ngoài phòng truyền đến tiếng kêu khẽ của một thị nữ: “Diêm thống lĩnh, hoàng thượng đã tỉnh, tìm ngài đấy.”
“Đây!” Vừa nghe hoàng thượng tỉnh. Cơm còn dư lại trong bát Diêm Nhật vội vội vàng vàng lùa vào trong miệng, còn chưa có nuốt xuống đã chạy. Khổng Tắc Huy lắc lắc đầu, đứng lên, quên đi, nên nói y cũng đã nói, Diêm Nhật không nghe y cũng không có cách nào.
Tần Gia Hựu tỉnh lại không thấy được Diêm Nhật ngay tức thì liền khóc, nếu không phải là nhớ không thể để cho phụ phụ nghe thấy tiếng khóc của bé, nếu không sẽ bị phụ phụ phạt học thuộc lòng, bé nhất định sẽ khóc sập cả nóc nhà. Còn chưa có vào phòng Diêm Nhật đã nghe thấy tiếng khóc của tiểu hoàng đế, trái tim lập tức siết chặt. Vọt vào phòng, gã còn chưa có lên tiếng, tiểu hoàng đế trên giường cũng đã kếu: “Nhật Nhật Nhật Nhật…”
“Bệ hạ, nô tài tới rồi.” Vọt tới bên giường ôm lấy tiểu hoàng đế, Diêm Nhật quỳ xuống: “Nô tài đã tới chậm, bệ hạ phạt nô tài đi.”
“Nhật Nhật Nhật Nhật…” Vẫn là khóc kêu, tiểu hoàng đế nhắm hai mắt lại, tiếng khóc nhỏ đi.
Quỳ gối bên giường đợi nửa ngày, người trong lòng đã ngủ, Diêm Nhật chậm rãi đứng lên. Không có đặt người về giường, gã cầm lấy chăn nhỏ bao lấy tiểu hoàng đế, vừa khẽ đung đưa bệ hạ, vừa đi chậm trong phòng. Lại qua rất lâu, hô hấp của người trong lòng ổn định, Diêm Nhật mới dừng lại. Lau đi nước mắt lưu lại trên mặt tiểu hoàng đế, trong mắt Diêm Nhật là tự trách, nhưng cũng có vui sướng kiềm chế, vui sướng được hoàng đế bệ hạ cần. Có lẽ người ngoài thấy gã rất vất vả, nhưng gã lại là vui vẻ chịu đựng, y thích chính mình được bệ hạ cần, thích trong lòng bệ hạ, gã là bất đồng.
Mãi đến khi tiểu hoàng đế ngủ say, Diêm Nhật mới đưa người về giường. Đêm nay, giống như mỗi một đêm quá khứ, Diêm Nhật rửa mặt xong liền canh giữ trên giường bên cạnh giường của tiểu hoàng đế ngủ nguyên quần áo, chờ bệ hạ tỉnh lại lần nữa. Tiếp tục đọc “Trầm nịch – Phiên ngoại 1 – Chương 2”