WordPress #25: WordAds

Nội dung

Hiện tại WordPress đã chính thức nâng điều kiện được tham gia WordAds lên là phải mua gói Premium trở lên, nên mình khuyên các bạn là không nên tham gia WordAds nữa nhé.

Tut này có lẽ sẽ khiến vô số bạn quan tâm đây, vì trong bài này tớ sẽ hướng dẫn các bạn cách kiếm tiền bằng WordPress

Chuyện kiếm tiền trên host riêng thì chắc nhiều bạn cũng biết rồi. Cơ mà bạn có biết WordPress free mà mình đang dùng cũng có thể kiếm tiền được không?
Câu trả lời là được nhé. Vì WordPress có một chương trình quảng cáo riêng giúp bạn làm được điều này. Nó tên là WordAds. Tuy vậy muốn kiếm xiền được thì cũng phải đáp ứng một vài yêu cầu nhất định.

WordAds là gì

WordAds là một chương trình quảng cáo kiếm tiền dành riêng cho blog trên WordPress.com hoặc blog trên host riêng có cài đặt WordPress. Nó tương tự như Adsense vậy. Blogger sẽ được trả tiền khi có người xem quảng cáo trên blog.

Điều kiện tham gia

  • Bạn phải có một custom domain. Tức là bạn phải có một domain và map nó vào WordPress. Bạn có thể mua domain trực tiếp từ WordPress hoặc một nhà cung cấp domain bất kỳ.
  • Blog của bạn phải có số lượt xem nhất định đáp ứng được yêu cầu của WordPress. Con số này WordPress không public cụ thể, nhưng nghe giang hồ đồn là có tầm mấy chục ngàn view mỗi tháng là ổn. Blog tớ thì vượt quá con số mấy chục ngàn này từ lâu rồi nên tớ cũng không chắc chắn mức tối thiểu này là bao nhiêu nữa. Cơ mà các bạn có thể thử đăng ký và nếu thành công thì hãy cung cấp thông tin cho tớ để cập nhật vào bài cho mọi người cùng biết :)

Tớ thì đang dùng phương án mua domain luôn từ WordPress. Lý do thì đơn giản là vì giá cả thôi T_T. Phí map domain của WP cố định là 13$, còn phí mua domain là 5$. À tiền đều tính theo đơn vị 1 năm nhé. Tớ không định chọn dùng hàng free vì nói thật thì tớ nghĩ nó không an toàn. Các chỗ bán domain khác thì có thể rẻ hơn khi mua lần đầu, nhưng lúc renew thì giá lại đắt hơn hẳn. Giá 5$/năm của WordPress theo tớ là khá mềm và ổn định.

Vậy nên nếu bạn nghĩ là blog của mình có nhiều view, ít nhất kiếm được trên 18$/năm thì đừng ngại đăng ký thử nhé ;)

Hướng dẫn đăng ký

  1. Vào link sau
  2. Chọn blog mà bạn muốn kiếm tiền, chọn quốc gia và nhập tài khoản Paypal của bạn
  3. Bấm submit và chờ phía WordAds review đơn đăng ký của bạn
  4. Khi đã được chấp nhận đăng ký, trong phần Cài đặt của bạn sẽ có thêm mục WordAds để bạn cài đặt các tùy chọn quảng cáo và xem thu nhập hàng tháng của mình

FAQ

  1. Phía WordAds sẽ review blog trong bao nhiêu lâu?
    Cái này thi tùy vào số view của blog thôi. Nhanh như tớ thì sau 1 tuần đã được accept rồi. Còn nếu số view của bạn chưa đủ thì người ta sẽ chờ đến khi blog của bạn đủ view mới accept. Theo như tớ biết thì có người được accept sau tận 6 tháng kể từ khi đăng ký.
  2. Khi nào tớ nhận được tiền từ WordAds?
    Mốc trả tiền tối thiểu của WordAds là 100$. Chừng nào bạn có đủ mốc này thì WordAds sẽ chuyển tiền vào tài khoản Paypal của bạn vào tháng sau.
  3. Tớ có thể theo dõi thu nhập hàng ngày từ WordAds của mình giống như Adsense không?
    Có. Bạn vào mục Thống kê, chọn tab Ads là có thể xem được.
  4. Giá tiền từ mỗi lượt xem quảng cáo là bao nhiêu?
    Đương nhiên là chẳng có chỗ nào public thông tin này cả =)) Cơ mà tớ có thể chắc chắn một điều là giá tiền cho lượt view từ nước ngoài cao hơn từ Việt Nam rất nhiều ;__;
  5. Tự dưng số ad impressions của tớ tháng này tụt thảm hại luôn. Liệu nó có bị nhầm không?
    Hoàn toàn có thể bị nhầm nhé bạn. Nhất là khi số đó bị tụt quá nhiều. Tớ đã từng có tháng chỉ có 1 ad impresion T_T. Mà số lượt view của tớ tháng đó không khác gì các tháng khác. Gặp trường hợp này thì cứ contact yêu cầu họ xem lại nhé. Tớ phải mail đi mail lại tới 3 lần họ mới chịu giải quyết cho trường hợp của tớ đó ;__;
  6. Tớ không muốn tham gia WordAds nữa mà chưa đủ 100$ để rút tiền thì mất luôn à?
    Bạn có thể thông báo cho WordPress là không muốn tham gia nữa và muốn rút tiền thì họ vẫn sẽ chuyển cho bạn nhé.

Bạn vẫn còn có thắc mắc nào khác? Không sao, cứ tự nhiên hỏi. Nếu biết thì tớ sẽ trả lời :)

https://tieuxuyen.wordpress.com/meo-wordpress/

Thần phục – Chương 37

Thần phục

  • Tác giả: Yến Tử Hồi Thì
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Chương 37 – Bệnh cũ

Giường của An Lý Mộc là cái loại giường gỗ, cứng rắn, cái loại giường lưng còng có thể ngủ thành thẳng, bản thân An Lý Mộc xuất thân từ trường quân đội, chắc chắn không thường ham hưởng thụ, cho dù anh ở một mình, chăn ấy gấp cũng là miếng đậu phụ vuông vắn, phòng không lớn, đồ đạc không nhiều lắm, nhưng mà nhìn đặc biệt ngăn nắp, đương nhiên, cũng vô cùng lạnh lẽo.

May mắn phòng không lớn, nếu không An Lý Mộc chắc chắn ngã xuống đất. Triển Tiểu Liên chính là thình lình bổ nhào tới, An Lý Mộc căn bản không phòng bị, bị cú nhào này của cô làm ngửa về phía sau, xiêu xiêu vẹo vẹo lui hai bước, hai người ngã luôn lên giường, giường ván gỗ phát ra một tiếng “cạch”, An Lý Mộc nhe răng trợn mắt, Triển Tiểu Liên không quan tâm cứ cắn miệng anh. Ban đầu An Lý Mộc còn phản kháng, kết quả cắn cắn động tác phản kháng của An Lý Mộc cũng không còn.

Trong lòng Triển Tiểu Liên đắc ý, xem ra lần này sẽ thành công, vừa cắn, móng vuốt hèn hạ kia liền vừa bắt đầu gạt quần An Lý Mộc, Triển Tiểu Liên vẫn không biết vì sao lúc trước cầm thú ấy không cởi quần cũng được. Khi đó cô quá nhỏ, quần của cô là một sợi dây chun vòng một phát, cô còn tưởng rằng quần người khác cũng như vậy, về sau Triển Tiểu Liên mới biết được, quần của cầm thú Yến là có cửa trước.

Vóc người Triển Tiểu Liên thấp, tay chân cũng ngắn, lúc luống cuống tay chân lột quần An Lý Mộc, động tác hôn loạn trên miệng liền ngừng, chờ cô hồng hộc sắp thành công, An Lý Mộc cũng đã tỉnh táo lại, một phen đè tay Triển Tiểu Liên lại, nghiến răng nghiến lợi: “Tiểu Liên, bệnh cũ của em lại tái phát có phải hay không?”

Triển Tiểu Liên ngượng ngùng lùi tay về, chỉ biết sẽ là như vậy, mỗi lần đều thế, anh Đầu Gỗ chẳng lẽ đời trước là Liễu Hạ Huệ? Sao cứ chịu được như vậy chứ?

An Lý Mộc mặt đỏ như lúc nào, cho dù là nghiến răng nghiến lợi nhìn cũng không ác, Triển Tiểu Liên buông lỏng tay, anh liền vội vàng chỉnh trang bản thân.

Triển Tiểu Liên ủ rũ ngồi tựa vào đầu giường, trề môi, lòng tràn đầy không vui, An Lý Mộc chỉnh trang xong nhìn bộ dáng của cô, chỉ có thể đi sang ngồi đẩy đẩy cô: “Tiểu Liên?”

Tay mập của Triển Tiểu Liên che mặt kêu gào: “Anh Đầu Gỗ, em sắp buồn chết rồi, em ban đầu nghĩ phải làm sao mới có thể đối phó bố em, nhưng mà em bây giờ cảm thấy anh còn khó đối phó hơn bố em…”

An Lý Mộc: “…” xoa huyệt thái dương, suy nghĩ một chút kéo Triển Tiểu Liên qua, “Tiểu Liên, anh đây là có trách nhiệm với em, em đừng nghĩ nghĩ có không gì. Anh nếu như không thích em, anh cũng sẽ không quay lại tìm em, em nói có đúng không? Tuổi tác em bây giờ thực sự không thích hợp, anh bây giờ còn là một cảnh sát nhân dân, sao có thể làm mấy chuyện không bằng cầm thú?”

Triển Tiểu Liên ôm An Lý Mộc tựa như bạch tuộc không ngẩng đầu lên, cô rất chán nản, vừa rồi anh Đầu Gỗ rõ ràng cũng đã động tình, sao lại thất bại chứ, cô tức giận lườm An Lý Mộc một cái, không vui nói: “Em cũng xin anh làm cầm thú anh còn không dám, em là tự nguyện!” Triển Tiểu Liên đưa tay chỉ cửa đang đóng: “Em thấy hết rồi, vừa rồi lúc người đẹp kia nhìn anh mắt cũng xanh mơn mởn, tựa như sói trông thấy con mồi, anh Đầu Gỗ, em nói với anh, anh nếu thật sự có trách nhiệm với em hai ta liền mau mau nấu thành cơm, nếu không, em lo lắng ngày nào đó anh bị người ta đoạt đi…”

An Lý Mộc thật muốn thở dài: “Tiểu Liên, anh cam đoan với em, hai chúng mình, trừ phi em không cần anh, nếu không, anh chỉ ỷ lại vào em.”

Triển Tiểu Liên cũng không cảm giác mình có bao nhiêu sức hấp dẫn, nếu nói cô ỷ lại An Lý Mộc lại là thật, “Anh Đầu Gỗ em có thể hỏi một câu anh thích em chỗ nào hay không?” Triển Tiểu Liên nhéo nhéo khuôn mặt mình, nói: “Em trông cũng khó coi, vóc người cũng không cao, còn béo, anh thích em chỗ nào?”

An Lý Mộc cười nói: “Anh thích ánh mắt xanh mơn mởn khi em nhìn chằm chằm anh.”

Triển Tiểu Liên hộc máu, đặt đầu cọ cọ trong lòng An Lý Mộc: “Anh Đầu Gỗ rất không phúc hậu, không thể nói chút lời làm em vui vẻ?”

An Lý Mộc ôm nàng ngồi trên giường, dựa lưng vào tường, hai người im lặng nói chuyện phiếm: “Tiểu Liên anh bây giờ chỉ ngóng trông em mau lớn lên, lớn thật nhiều, tốt nhất là tới tuổi kết hôn theo luật định, như thế anh có thể kéo em đi đăng ký trước, sau đó lại đi tìm chú ngả bài, như vậy chú dù tức giận cũng không có cách nào, nhiều nhất đánh anh một trận, nhưng anh chắc chắn sẽ không đánh lại, chỉ cần hai ta kết hôn, cho dù chú mỗi ngày đều đánh anh một trận, anh cũng chịu.”

Triển Tiểu Liên nghe xong, trong lòng thích muốn chết, cô liền biết người anh Đầu Gỗ của cô thích nhất chính là cô, phụ nữ linh tinh khác anh đều không thích, tầm mắt anh chính là kiên dịnh, thích chính là thích, ai cũng không ngăn cản được cũng không phá hỏng được, Triển Tiểu Liên biết ánh mắt của mình tốt nhất. Cô vươn tay nâng mặt An Lý Mộc, hung tợn hôn một cái, đắc ý nói: “Anh Đầu Gỗ, em biết là em không nhìn lầm anh, em sau này nhất định phải gả làm vợ anh, sinh một lứa con cho anh nuôi, cho nên anh cần phải cố gắng kiếm tiền mới được.”

An Lý Mộc cười gần chết: “Còn một lứa con, em cho em là heo nhỏ sinh con?”

Triển Tiểu Liên kêu gào, một lát lại lộn xộn thành một đống, đương nhiên, Triển Tiểu Liên tùy thời tùy chỗ đều không thể thiếu kế hoạch hạ gục của cô, không bao lâu có thể nghe được tiếng An Lý Mộc thở hồng hộc hổn hển: “Tiểu Liên bệnh cũ của em lại tái phát?!” Tiếp tục đọc “Thần phục – Chương 37”

Koi nan desu – Pikuson

Lại lâu lâu mới lại sub cái gì đó. Mình chuộng gu dễ thương, nên lại là một bài hát dễ thương nhé :P~

Bài hát này nói về một câu bé yêu đơn phương mà không dám nói ra. Cảm giác thật giống mình :)))

Koi nan desu – Đấy là yêu

~ Pikuson ~
Lời: Okumura Kenichi
Nhạc: Hachisu Miyu
Dịch và sub: Yappa
Download

Tag: 恋なんです

Chước phù dung – Convert

Tên gốc 灼芙蓉
Tác giả Độc Cô Cầu Ái
Thể loại Ngôn tình, trùng sinh, cổ đại, sắc

Tiếp tục đọc “Chước phù dung – Convert”

Ma đầu – Quyển hạ – Chương 11

Ma đầu

  • Tác giả: Vân Quá Thị Phi
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ thập nhất chương

Hai tay Mạnh Trúc nắm chặt thành quyền, thân thể run rẩy vô cùng, xương cốt toàn thân đều phát ra tiếng vang khẽ. Hai mắt hắn đỏ ngầu, liền muốn vung tay mở toang cửa, nhưng động tác phân nửa lại miễn cưỡng dừng lại.

Mạnh Trúc đột nhiên xoay người, thân hình vừa động, trước mắt xẹt một cái, bóng người màu lam ấy đã lướt qua. Hắn triển khai khinh công lên xuống mấy cái, nâng chưởng vỗ, cửa phòng liền mở. Mấy đệ tử canh giữ ngoài cửa Lạc Thịnh Vũ, cũng chưa kịp phản ứng, đã thấy cốc chủ đi vào.

Lạc Thịnh Vũ cũng là có chút kinh ngạc, nghĩ Mạnh Trúc mới đi, không hiểu được sao lại đột nhiên quay về. Liền nhìn thấy bóng xanh ấy, trong giây lát đã vòng qua bình phong lấn sang đây. Trên gương mặt vốn bình tĩnh, lúc này mùi hung bạo dày đặc.

“Lạc Thịnh Vũ!” Mạnh Trúc quả thực nghiến răng nghiến lợi, một chưởng liền vỗ về phía mặt Lạc Thịnh Vũ.

Nội lực Lạc Thịnh Vũ bị chặn, mắt thấy một chưởng này của hắn cũng không phải là trò đùa, cứng rắn nhận khẳng định là không được, vội vàng xoay người rất nhanh né tránh, may mà né qua.

Một kích kia của Mạnh Trúc không trúng, chỉ cảm thấy tức muốn nổi điên. Hắn đứng ở cửa, nghe thấy thanh âm bên trong còn sửng sốt một lúc, người bên trong mặc dù cố cắn môi không phát ra âm thanh, nhưng lấy tu vi võ công của Mạnh Trúc sao có thể nghe không được, lại sao có thể không biết hai người đang làm chuyện gì.

“Ngươi làm sao vậy?” Lạc Thịnh Vũ nhíu nhíu mày, nói :”Nội tức của ngươi yếu, cẩn thận khí huyết công tâm.”

Mạnh Trúc siết chặt tay, hô hấp có chút nặng nhọc, hắn nhất thời tức giận, nội tức là có chút hỗn độn, còn muốn vận khí đan điền, liền cảm thấy trong bụng dưới đau đến hắn nhíu mày.

“Không cần ngươi làm bộ hảo tâm.” Mạnh Trúc vung tay Lạc Thịnh Vũ ra, thân thể khẽ lung lay, cảm giác trên lưng đổ chút mồ hôi lạnh, trong dạ dày cuồn cuộn, cảm giác khó chịu xông thẳng cổ họng, giống như sắp muốn nôn, không nhịn được vươn tay vịn bàn.

“Nằm lên giường.” Lạc Thịnh Vũ lật tay chế trụ cổ tay hắn, kéo theo, ôm Mạnh Trúc vào lòng, không đợi hắn đồng ý trực tiếp thả người trên giường, ”Đừng dùng nội lực nữa, nhắm mắt nghỉ ngơi một lát.”

Mạnh Trúc muốn đứng dậy, nhưng thân thể giống như là bị rút khí lực, bụng dưới đau khiến hắn nghiêng người cuộn mình.

Lạc Thịnh Vũ vừa nhìn hai bước liền muốn đi ra ngoài, Mạnh Trúc bỗng mở to hai mắt, lật tay liền kéo tay áo y lại, quát: ”Ngươi muốn chạy ư?!”

“Ngươi đừng đứng dậy!” Lạc Thịnh Vũ ấn hắn về giường, nói: ”Ta không đi, đi gọi đại phu cho ngươi.”

Mạnh Trúc chỉ là cười lạnh, nói: ”Ta không tin ngươi.”

“Ngươi…” Lạc Thịnh Vũ bị một câu nói của hắn tựa như nghẹn, cũng có chút tức giận, nhưng nhìn người nửa cuốn trên giường, trên mặt trắng bệch lợi hại, trên trán còn có chút mồ hôi, một tay lại kéo chặt mình, không khỏi có chút mềm lòng, ”Được, ta không đi, nhưng mà đại phu là phải gọi.”

Lạc Thịnh Vũ nói xong, nâng tay chụp một chén trà trên bàn, rung tay ném một cái, đập đúng vào bình phong kia, bình phong lớn loảng xoảng một tiếng bị đập đổ trên đất, thanh âm lớn dọa người.

“Kêu đại phu đến, mau chút!”

Mấy đệ tử ở cửa nghe thấy tiếng động vội vàng chạy vào xem, Lạc Thịnh Vũ nói.

Mấy đệ tử ấy liếc nhau, cũng không biết có nên đi hay không, dù sao người nọ là tù nhân. Một người trong đó do dự một chút, xoay người chạy ra ngoài.

“Đều đi ra ngoài.” Mắt phượng của Mạnh Trúc híp lại, đợi người lui ra ngoài mới đưa mắt lên người Lạc Thịnh Vũ, nói: ”Không ngờ Lạc đại hiệp bị trọng thương, lại bị che nội lực, vẫn còn lợi hại như vậy.”

Lạc Thịnh Vũ không nói, một cú ném ban nãy của y đã dùng toàn lực, cường ngạnh nâng nội lực, lúc này nhiều lời một câu, cũng sợ mở miệng phun ra một búng máu. Thân thể y trượt xuống, đỡ lấy khung giường, mới ngồi xuống được.

Mạnh Hiểu vốn đang nghe thủ hạ bẩm báo sự tình, bỗng nhiên có người tiến vào nói cốc chủ tựa hồ thân thể không thoải mái, vội vàng vẫy lui thủ hạ, chạy qua theo.

Nàng vừa vào phòng đã nhìn thấy bình phong lớn đổ, Lạc Thịnh Vũ ngồi dựa vào đầu giường, không thể tốt hơn bao nhiêu so với sắc mặt Mạnh Trúc. Người không biết nhìn còn tưởng rằng hai người động thủ.

“Mạnh Khanh chạy đi đâu, còn không sai người tìm đến!” Y thuật của Mạnh Hiểu không tốt, thấy sắc mặt Mạnh Trúc tái nhợt vô cùng, không khỏi quát.

“Không cần.” Thanh âm Mạnh Trúc thực bình tĩnh, nói: ”Đại phu hẳn là sắp tới.”

Mạnh Hiểu chưa kịp nói chuyện, đại phu đã luống ca luống cuống chạy vào, vào cửa vừa nhìn hai người cũng không biết nên xem cho ai trước mới phải.

Chờ bận rộn một trận, đại phu cho Mạnh Trúc uống viên thuốc lại viết phương thuốc để hắn nghỉ ngơi thật tốt, Lạc Thịnh Vũ vẫn còn nhắm mắt lại ngồi ở chỗ đó, giống như là đã ngủ. Đại phu vừa định qua xem cho y, người nọ liền mở mắt, lắc lắc đầu ý bảo mình không có việc gì.

Đại phu kia do dự một lúc, cuối cùng lui ra ngoài. Tiếp tục đọc “Ma đầu – Quyển hạ – Chương 11”