Ma đầu – Quyển hạ – Chương 15

Ma đầu

  • Tác giả: Vân Quá Thị Phi
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Chương này anh công tỏ tình nhóe <3

Đệ thập ngũ chương

“Ngươi làm sao xuống núi?!”

Mạnh Trúc lắng lại mới nghĩ đến người bên cạnh lúc này căn bản không nên xuất hiện ở đây. Trong lòng hắn khẽ động, chẳng lẽ, độc trên người Lạc Thịnh Vũ đã giải?

“Thật không ngờ cửa ngầm lại thiết lập trong phòng giam, quả nhiên rất tinh xảo, như thế người bên ngoài tuyệt đối sẽ không nghĩ đến.” Lạc Thịnh Vũ cũng không trả lời câu hỏi của hắn, chỉ nói vậy.

Mạnh Trúc nhíu nhíu mày, không nói, chỉ nhìn chằm chằm Lạc Thịnh Vũ. Lạc Thịnh Vũ cười cười, rồi mới lên tiếng: ”Ta đương nhiên là muốn gặp ngươi, cho nên mới xuống núi.”

Y nói xong đi qua đưa tay sờ sờ bàn dài, lại nói: ”Ngày ấy ngươi để thư lại rồi đi, ta đoán là biết ngươi tới Vân Thiên cốc. Sau khi ta xuống núi liền nghe thấy trên giang hồ khắp nơi đều là tin đồn, nói rằng Uông Cẩm Tùng đoạt vị trí Vân Thiên cốc chủ, nói vậy ngươi sẽ trở về báo thù, cho nên tới tìm ngươi.”

Mạnh Trúc híp híp mắt, vẫn không nói. Lạc Thịnh Vũ nói tiếp: ”Vân Thiên cốc này thật đúng là khá lớn, ta còn lượn mấy vòng, vậy mà vẫn lạc đường. Nếu không phải là nghe thấy bỗng nhiên có người hô hoán, là đã để lỡ ngươi rồi. May mà đến kịp lúc, ngươi cũng không có việc gì.”

“Ngươi cứ như vậy rời núi, không sợ độc phát mà chết sao?” Mạnh Trúc cuối cùng mở miệng.

Lạc Thịnh Vũ cười cười, chìa tay ra, trong lòng bàn tay có thứ gì đó giống như viên thuốc màu nâu đỏ, nói: ”Nếu như độc phát mà chết ta không phải sớm đã chết trên đường?”

Mạnh Trúc vừa nhìn, cảm thấy sáng tỏ, trong lòng bàn tay đối phương nâng chính là một viên đạn tín hiệu. Không khỏi nhíu nhíu mày, trong lòng không biết nghĩ như thế nào, vừa thở phào nhẹ nhõm lại vừa có chút ảo não, ảo não chính mình lại tính sai một bước.

Lạc Thịnh Vũ nói: ”Ta chờ nửa ngày trên núi, thì có bộ hạ tìm được, ta sai người chứa nước giếng sau nhà, mang xuống núi.” Y nói xong từ bên hông tháo xuống một túi nước. Tiếp tục đọc “Ma đầu – Quyển hạ – Chương 15”

Ma đầu – Quyển hạ – Chương 14

Ma đầu

  • Tác giả: Vân Quá Thị Phi
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ thập tứ chương

Trên Vân Thiên cốc rất yên tĩnh, Mạnh Trúc đối với đường tại Vân Thiên cốc thật sự là quen thuộc không thể quen thuộc hơn, một đường từ đường nhỏ đi lên, ngẫu nhiên gặp được vài đệ tử canh phòng, nhưng đã không phải là những người Mạnh Trúc quen thuộc.

Ba người không kinh động bất luận kẻ nào, tung mình nhảy lên vào thôn trang của Vân Thiên cốc. Mặc dù những ngày qua Vân Thiên cốc cũng là rất an bình, nhưng nơi này bây giờ lộ ra một cỗ tử khí.

“Ta đi gặp Uông Cẩm Tùng.” Mạnh Trúc nói khẽ với hai người phía sau một câu, ”Các ngươi đi phòng giam.”

“Vậy rất nguy hiểm.” Mạnh Khanh nhíu mày, mặc dù võ công Uông Cẩm Tùng chắc chắn không thể so sánh với Mạnh Trúc, nhưng người nọ tính tình xảo trá, không biết có mai phục gì không.

“Nếu có ngoài ý muốn phát tín hiệu cho ta.” Mạnh Trúc nói: ”Một mình gã không lo đối phó, các ngươi mới phải cẩn thận.”

“Chủ tử nói cũng có lí,” Mạnh Hiểu ngắt lời Mạnh Khanh lại muốn mở miệng, nói: ”Yên tâm giao cho chúng ta.”

Mạnh Trúc gật đầu một cái, xoay người phát động khinh công nhảy ra, đảo mắt đã không thấy bóng dáng.

Mạnh Trúc rõ Vân Thiên cốc như lòng bàn tay, tìm được chỗ Uông Cẩm Tùng căn bản không khó. Hắn đi sân chính, còn chưa đi vào đã mơ hồ nghe thấy có người đang nói chuyện. Không khỏi ngưng lại, nói chuyện hẳn là nam nhân bốn năm mươi tuổi, cảm thấy có chút quen tai, nghĩ một lát mới giật mình nhớ ra, người nói chuyện ấy không phải là minh chủ võ lâm Sở Trung Kiệt còn có thể là ai?!

“Cũng đã qua nhiều ngày như vậy, Mạnh Trúc tên đầy tớ kia còn chưa có xuất hiện, có phải đã chết hay không?”

“Vậy cũng nói không biết chừng, trên giang hồ nghe đồn hắn đang bế quan.”

“Nhưng ngày đó ngươi không phải nhìn hắn và Lạc đại hiệp cùng nhau rớt xuống vách núi chứ?! Sao có thể ngã không chết? Nói không chừng chuyện bế quan chỉ là chiêu tung hòa mù của hai người Mạnh Khanh Mạnh Hiểu, căn bản không phải thật.” Uông Cẩm Tùng nói có chút kích động, thanh âm càng lúc càng lớn.

“Lo trước khỏi hoạ, luôn luôn tốt.” Sở Trung Kiệt nói: ”Ngươi đừng vội xuống tay với những người trong phòng giam, giữ lại người sống, nếu Mạnh Trúc thật sự xuất hiện, còn có thể kiềm chế hắn. Nếu một người sống cũng không có, nói không chừng sẽ chó cùng rứt giậu, con thỏ nổi nóng còn cắn người.”

Mạnh Trúc không khỏi cười lạnh trong lòng mấy tiếng, hắn vạn vạn không ngờ, Uông Cẩm Tùng lại có thể âm thầm cấu kết với Sở Trung Kiệt. Trong lòng hắn tính toán, bộ hạ của mình lúc này hẳn là đều bị nhốt lại rồi, nếu như muốn cứu người, nhất định phải kiềm chế hai người này mới được.

Hắn nghĩ đến đây, đột nhiên tung mình lên, liền nghe Sở Trung Kiệt hét lớn một tiếng, ”Người nào nghe lén bên ngoài?!”

“Sở minh chủ không biết bản tọa sao?” Thanh âm Mạnh Trúc vừa tới người cũng tới theo, quần áo màu lam vụt một cái, đứng chỗ trước mặt Sở Trung Kiệt và Uông Cẩm Tùng mười bước. Tiếp tục đọc “Ma đầu – Quyển hạ – Chương 14”

Dự án Danmei Database

Một trong những tin khá là sốc đối với với giới đam mỹ vừa qua, có lẽ chính là tin VN-Sharing đóng cửa. Thực ra tớ chủ yếu lướt VN-S là do đi tìm đam mỹ là chính, rồi comment để đánh dấu truyện tớ đã đọc.

Nói thật sau 2 lần sụp của VN-S thì tớ chẳng còn tí niềm tin gì với trang này nữa rồi :(

Thế nên tớ nảy ra ý định lập 1 trang dự án trên Wikia để có một chỗ để mọi người chuyên đăng truyện và bình luận. Tớ đang bắt đầu phát triển nó với tốc độ có lẽ khá là chậm chạp nhưng mọi người cũng có thể tham gia để đóng góp được rồi ^^

Nó đây:

http://vi.danmeidb.wikia.com

Dữ liệu của nó đang… hic hic… cực ít, vì đương nhiên chỉ với mình tớ thì không thể làm nên tất cả rồi :'( Nên tớ rất hi vọng nhận được sự ủng hộ và đóng góp của tất cả mọi người :D

Bạn có thể đóng góp bằng cách nào?

Nếu bạn chuyên convert truyện thì quá là tốt rồi. Bạn có thể tạo trang đăng các truyện convert của bạn lên đó.

Nếu bạn có edit/dịch truyện, cũng tốt nữa. Bạn có thể đăng văn án truyện lên đó và dẫn link tới blog mình

Bạn không thuộc hai loại trên? Không sao, bạn vẫn có thể đóng góp bằng cách tạo trang giới thiệu các truyện đã được edit.

Nói chung là có rất nhiều cách để đóng góp. Miễn là bạn đừng lấy thông tin rồi nhận vơ đấy là của mình là được ^^

Thần phục – Chương 40

Thần phục

  • Tác giả: Yến Tử Hồi Thì
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Valentine vui vẻ nhé ^^~

Chương 40 – Cứu tinh của Triển Tiểu Liên

Triển Tiểu Liên cảm thấy tròng mắt mình xem ra thực sự giữ không được, khóc long trời lở đất không để ý cái gì, cố tình biến thái đáng chết kia còn cười vô cùng hài lòng, Triển Tiểu Liên khóc càng lớn tiếng càng sợ hãi, hắn lại càng vui sướng càng hưng phấn.

Triển Tiểu Liên khóc càng về sau càng chết lặng, cũng không khóc nữa, thế nào cũng như vậy, hạ quyết tâm cũng không sợ cái gì, giọng thay đổi bắt đầu chửi ầm lên: “Yến Hồi anh lưu manh đáng chết biến thái đáng chết cầm thú đáng chết gay đáng chết thái giám đáng chết hội chứng thời mãn kinh đến sớm kiếp này miệt mài quá độ tinh tận nhân vong kiếp sau trên giường bất lực với phụ nữ dưới giường bị thông hôm nay móc tròng mắt bà này ngày mai anh ra cửa bị người ta lái xe đâm thành liệt nửa người tuổi già đần độn…”

Người áo đen xung quanh ai nấy trên mặt rất đặc sắc, tựa như nhìn thấy người hành tinh mèo tới trái đất, không phát ra được âm thanh, chỉ có thể mở to mắt nhìn con nhóc béo nước mắt nước mũi kia ra sức rơi xuống, nói một câu không lấy hơi không đổi từ, mắng đặc biệt hăng say. Lại nhìn Yến đại gia của bọn hắn, cười ấy là còn tươi đẹp hơn hoa, bọn họ nhìn một đám tất cả đều là mồ hôi lạnh ứa ra chân run, Yến gia cười càng dễ nhìn, thì tỏ vẻ hắn càng tức giận, xem ra hôm nay con nhóc béo này chết chắc rồi.

Triển Tiểu Liên trợn tròn mắt to, sau đó, tiếng mắng chửi người từ từ thấp, bởi vì cô nhìn thấy cầm thú Yến buông cái thìa trong tay hắn xuống, cầm cái kìm sắt, nhẹ như không nói câu: “Xem ra phải nhổ lưỡi trước…”

Triển Tiểu Liên mím chặt môi, trong hốc mắt đều là nước mắt, động một chút giọt nước mắt ấy sẽ tựa như đậu tương lăn xuống, chính là bị dọa, sốt ruột gào một tiếng: “Bà đây đêm qua với sáng sớm hôm nay đều chưa đánh răng, có chứng hôi miệng, hôi miệng đấy!”

Cầm thú Yến dừng lại, động tác trong tay rõ ràng không có rõ ràng như vừa nãy, Đồng nhi đưa tay nắm cằm Triển Tiểu Liên, Triển Tiểu Liên không há mồm cũng phải há mồm, sau đó một cái chặn bị nhét thẳng vào trong miệng Triển Tiểu Liên, Triển Tiểu Liên đáng thương lưỡi lập tức bị chèn, hoàn toàn không nằm trong sự kiểm soát của cô.

Cổ họng Triển Tiểu Liên cũng sắp khóc khàn rồi, trong đại sảnh nhiều nhân viên phục vụ và lễ tân như vậy, cứ thế không ai qua đây hỏi một câu, Triển Tiểu Liên cũng đã tuyệt vọng, cô quả nhiên là năm hạn bất lợi ra cửa gặp sao xấu, cô nên trước đi trong miếu nổi danh của Thanh Thành đó bái bái sau đó cầu một cái bùa bình an, cô sao lại không rút ra kinh nghiệm chứ? Tiếp tục đọc “Thần phục – Chương 40”

Thần phục – Chương 39

Thần phục

  • Tác giả: Yến Tử Hồi Thì
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Chương 39 – Dân lành không tuân thủ luật pháp

Người trong thang máy rất nhiều, nhưng đều rất tự giác dựa vào bốn góc, miễn cưỡng vây thành chỗ trống hình một vòng tròn, Yến đại gia đứng ở chỗ trống ấy, vẫn duy trì một khoảng cách hắn tạm thời có thể khoan nhượng với vệ sĩ của hắn.

Yến Hồi lúc từ trong thang máy lắc lắc lư lư đi ra trên khuôn mặt vẫn mang theo nụ cười, Triển Tiểu Liên dám nói nụ cười của cầm thú này tuyệt đối không có ý tốt. Triển Tiểu Liên giãy giụa hai cái trên không, không có kết quả, cuối cùng chỉ có thể buông tha, cô dè dặt nhìn Yến Hồi vẻ mặt ghét bỏ, đối tượng ghét bỏ đương nhiên là cô, sau đó căng thẳng nuốt nước miếng “ừng ực”, nơm nớp lo sợ giơ móng vuốt nhỏ của cô lên, lắp bắp nói: “Gia… Gia, thật sự là duyên phận ha.”

Yến Hồi cười tà, vươn tay, nắm nửa bên mặt cô ra sức lắc lắc: “Gia nói đang yên đang lành sao lại nhiều vi khuẩn mập mạp như vậy, thì ra là nhóc phì cưng đây gọi tới.”

Triển Tiểu Liên cảm thấy khuôn mặt béo mập của mình dám chắc sưng càng lớn, đầu bị hắn lắc lư, nước miếng cũng sắp rơi xuống rồi: “… Gia… Yến gia… Cẩn thận tay ngài, cẩn thận lây dính vi khuẩn mập mạp của tôi… Nếu một tay ngài sưng lên, vậy thật sự là sẽ ảnh hưởng hình tượng cao quý ngọc thụ lâm phong tuấn mỹ phi phàm của lão ngài…”

Yến Hồi nắn xong buông tay, lập tức có người đưa tới khăn mặt lau tay cho hắn, Triển Tiểu Liên trong lòng mắng đám biến thái này gần chết, một đám biến thái, biến thái đáng chết, xã hội pháp chế, bầy bệnh tâm thần này cũng nên bị đưa vào trong phòng giam.

Yến Hồi lau tay xong, đột nhiên giống như nhớ tới cái gì nói tiếng: “Đúng rồi!” Tất cả mọi người trừng mắt rụt đầu co mông, chờ câu nói còn lại của cầm thú Yến, Yến Hồi nhìn hai người nhấc Triển Tiểu Liên, tiến đến trước mặt một người trong đó, dịu dàng hỏi: “Chú có thể nói cho tôi hay không, con nhóc này có chỗ nào đặc biệt khiến hai người chú, đưa nó đến trước mặt gia? Là bề ngoài xinh đẹp? Hay là bản lĩnh trên giường hay? Lại hoặc là có chỗ đặc biệt gì khác?”

Hai người kia lập tức trán đầy mồ hôi, bọn họ cũng không biết, nhưng mà đúng dịp mỗi lần Triển Tiểu Liên xuất hiện bọn họ đều có mặt, trong lòng cảm thấy Yến gia chắc chắn sẽ không coi như không nhìn thấy, nhất định phải tìm con nhóc béo này gây chuyện, về phần vì sao, bọn họ thật không biết, vốn hai người bọn họ còn cảm thấy Yến gia sẽ khen ngợi, bây giờ tốt lắm, hai người bọn họ đầu đầy mồ hôi, cũng không biết trả lời như thế nào, vì sao vậy?

Triển Tiểu Liên rụt cổ, nửa ngày chủ động vươn tay yêu cầu phát biểu, Yến Hồi nhíu mày nhìn cô, Triển Tiểu Liên thăm dò chỗ đề cao bản thân, cẩn thận nói: “Gia, có thể là cảm giác tồn tại của tôi rất mạnh…”

Khuôn mặt Yến Hồi đều viết biểu cảm “nữ lưu manh này rất không biết xấu hổ”, nửa ngày mới “ha” một tiếng, xoay một vòng tại chỗ, chỉ chỉ Triển Tiểu Liên, đứng không hẳn hoi quan sát Triển Tiểu Liên một lần từ trên xuống dưới, sau đó tựa như xem đồ vật hiếm thấy đưa tay kéo bím tóc Triển Tiểu Liên: “Gia đã biết, chỗ đặc biệt của con nhóc béo này chính là da mặt dày.”

Triển Tiểu Liên thiếu chút nữa tức lệch cả mũi, da mặt cô mỏng nhất, mỗi lần bị anh Đầu Gỗ dạy bảo cô rất là ngoan, hắn mới da mặt dày, cả nhà hắn đều da mặt dày! Tiếp tục đọc “Thần phục – Chương 39”