Ma đầu
- Tác giả: Vân Quá Thị Phi
- Chuyển ngữ: Yappa
- Mục lục
Đệ nhị thập nhị chương
Lạc Thịnh Vũ không khỏi giương mắt nhìn, nhưng không có cái gì cả. Tôn Huyên bên cạnh càng sắc mặt không tốt, cho rằng Mạnh Trúc thật ra muốn kéo Lạc Thịnh Vũ đi, cho nên mới thuận miệng bịa lý do như vậy. Các nàng đều vẫn đứng ở chỗ này, đâu có bóng quỷ nào đi qua.
Chẳng qua Tôn Huyên còn chưa kịp mở miệng, đột nhiên đã thấy bóng đen lóe lên, một thân ảnh chạy tới, không phải Lạc Kiến Bắc còn có thể là ai. Lạc Kiến Bắc đến vội vàng, cũng không kịp hành lễ, đã cấp bách nói: “Chủ tử, có người cướp long lân thất bảo cung đi rồi.”
Bả vai Mạnh Trúc run run, Lạc Thịnh Vũ giữ chặt tay hắn vỗ nhè nhẹ một cái, nói: “Ngươi dẫn người đuổi theo.”
“Kiến Đông đã dẫn người đi,” Lạc Kiến Bắc muốn nói lại thôi, do dự một lát, nói: “Chủ tử, người kia rất quen thuộc với bố cục nơi này, thuộc hạ cho rằng…”
Hắn nói còn chưa dứt lời Lạc Thịnh Vũ đã có vài phần sáng tỏ, nâng tay ngăn lời hắn, nói: “Ta đi xem thử.” Y dứt lời mang theo Tiểu Trúc đi về phía phòng binh khí.
Tôn Huyên một câu cũng chưa nói, hung hăng siết khăn lụa trong tay, không khỏi có chút tức giận, nhưng cũng không dám nói cái gì.
Lạc Thịnh Vũ mang theo Tiểu Trúc bước nhanh chạy về phía binh khí. Phòng binh khí trong sân của Lạc Thịnh Vũ, bình thường hạ nhân cũng sẽ không tiến vào. Đẩy cửa ra, mặc dù vẫn là ban ngày nhưng bên trong không có cửa sổ, hơi tối. Giá đỡ gỗ tận cùng bên trong trống không, hiển nhiên là chỗ để long lân thất bảo cung. Chỉ có ba mũi tên dài màu lam nhạt trên giá bên cạnh vẫn còn.
“Ngươi cũng mang người đuổi theo.” Lạc Thịnh Vũ trầm ngâm một lát, không khỏi quay đầu lại nói với Lạc Kiến Bắc phía sau.
Lạc Kiến Bắc đáp ứng chạy nhanh ra ngoài.
Ánh mắt Mạnh Trúc dừng trên ba mũi tên dài màu lam nhạt ấy, một lát liền dời đi. Hắn tựa hồ không phải rất để ý, kéo ngón tay Lạc Thịnh Vũ.
“Xảy ra chuyện gì?” Lạc Thịnh Nghĩa thấy Lạc Kiến Đông điều động người ra khỏi trang vội vàng chạy tới nhìn, vừa vào cửa đã nhìn thấy giá gỗ trống trơn, thanh âm giống như là bị đột nhiên chặn lại, nửa ngày mới nói: “Long lân thất bảo cung không thấy?”
Lạc Thịnh Vũ chỉ gật gật đầu, nói: “Hiện tại trên giang hồ người muốn long lân thất bảo cung này không ít, có điều biết tại Lạc trang thì không nhiều. Kiến Bắc nói người kia quen thuộc bố cục Lạc trang.”
“Là Lam Y.” Con ngươi Lạc Thịnh Nghĩa xoay, không khỏi thốt ra, ”Là người Liêu cướp đi? Chẳng lẽ trong long lân thất bảo cung thực sự có bí mật gì hay sao? Nếu thật sự là như thế, đây chẳng phải là việc lớn không ổn.”
“Ta phái Lạc Kiến Bắc và Lạc Kiến Đông đuổi theo người, nhưng mà…” Lạc Thịnh Vũ trầm ngâm một lát, nói: “Nếu bọn họ dám đến cướp cung, tám phần là có chuẩn bị, truy đuổi được hay không, rất khó nói.”
Lạc Thịnh Nghĩa nghe sắc mặt trầm xuống, Lạc Thịnh Vũ phất phất tay, nói: “Chuyện long lân thất bảo cung nói sau, đã bên kia có hành động, phỏng chừng là lại có bố trí, xem ra không có vài ngày an bình.”
Y dứt lời nhìn nhìn Mạnh Trúc bên người, tiếng nói mềm mỏng: “Chúng ta về phòng đi. Có mệt hay không?”
Mạnh Trúc lắc lắc đầu, kéo Lạc Thịnh Vũ liền ra khỏi phòng binh khí.
Chính như lời nói của Lạc Thịnh Vũ, chưa qua mấy ngày trên võ lâm lại đồn đại nổi lên bốn phía, nói là chủ soái quân Liêu Tiêu Thát Lẫm đã mang binh xâm nhập biên giới Tống, Tống Chân Tông có ý dời đô trốn về phía nam. Lữ Văn Quân nghe nói tin tức này lập tức giận dữ, gọi Lạc Thịnh Vũ tới, bảo y đi phát thiếp anh hùng, chiêu võ lâm hiệp sĩ đi Thiền châu trợ chiến. Tiếp tục đọc “Ma đầu – Quyển hạ – Chương 22”