Ma đầu
- Tác giả: Vân Quá Thị Phi
- Chuyển ngữ: Yappa
- Mục lục
Đệ thập tam chương
Mạnh Trúc mấy ngày nay chẳng khác nào bế quan, cả ngày trừ ăn cơm đi ngủ ra đều đang luyện võ. Lạc Thịnh Vũ nói câu mập mờ, chỉ nói có thể dạy hắn võ công, lại không nói rõ ràng. Mạnh Trúc là một người yêu võ, có lẽ là đã thành thói quen nhiều năm, bị y khiêu khích như thế, đâu có lý do không động lòng.
Mạnh Trúc không hỏi Lạc Thịnh Vũ cũng không nói, nhưng lúc hắn luyện võ sẽ chỉ điểm một chút, hoặc là khi chính mình luyện võ cũng không kiêng dè, như vậy cũng chẳng khác nào để Mạnh Trúc xem rõ ràng, chẳng khác gì dạy hắn võ công.
Mày dài của Mạnh Trúc cau lại, mặc dù Lạc Thịnh Vũ sau đó không có lại công khai dạy hắn võ công nữa, chỉ là như vậy vẫn cảm thấy mình nợ nhân tình y, trong lòng cảm thấy không yên.
Trong núi ngoại trừ mấy người cũng không có những người khác, có vẻ phi thường yên tĩnh. Mạnh Trúc mấy ngày nay tâm tình cực kỳ không tốt, chủ yếu bởi vì bụng dưới hắn, không biết có phải nguyên nhân trong lòng hay không, hắn luôn cảm thấy có chút nhô lên, tựa hồ là lớn hơn một chút, có áo dài che đương nhiên là nhìn không ra. Nội lực tuy rằng vận dụng cũng càng ngày càng tự nhiên, nhưng xa xa không đạt tới công lực trước đây.
“Nơi này là mộ của sư phụ ngươi?”
Mạnh Trúc nghe thấy thanh âm Lạc Thịnh Vũ mới đột nhiên phục hồi tinh thần lại, ảo não tính cảnh giác của mình càng ngày càng kém, có người gần bên mà lại không phát giác. Hắn không nói gì, chỉ gật gật đầu.
Lạc Thịnh Vũ đến gần hai bước, trên mộ bia không có chữ gì, bên cạnh cũng có vài toà, cũng không có gì như nhau, nói: ”Này đó đều là mộ của Vân Thiên cốc chủ?”
Mạnh Trúc xem như ngầm thừa nhận, Lạc Thịnh Vũ lại nói: ”Nơi này rời xa trần thế, nhưng thật ra yên lặng, nếu táng ở trong này cũng vẫn có thể xem là một nơi tốt. Nhưng mà không thích hợp với ta.”
“Vậy ngươi muốn chết như thế nào?” Mạnh Trúc tựa hồ nghe thấy chuyện cảm thấy hứng thú, nhíu mày, hỏi.
“…” Lạc Thịnh Vũ trầm ngâm một lát, giống như là rất nghiêm túc đang suy tư, nói: ”Trước năm tuổi, ta đã cho ta sẽ đói chết. Sau đó được nhận nuôi, bọn họ dạy ta bồi dưỡng ta vì nước vì dân, nam nhi tốt phải chết tại sa trường, cũng coi như chết quang vinh chết có ý nghĩa. Về sau tới Lạc gia, đạo nghĩa hiệp, có thể vì nghĩa mà chết… Ngươi nói ta sẽ muốn chết như thế nào? Vậy còn ngươi?”
Mạnh Trúc không khỏi bật cười, nói: ”Bản tọa chưa bao giờ nghĩ tới muốn chết như thế nào, ta nghĩ vĩnh viễn là làm thế nào sống sót.”
“Nói không sai,” Lạc Thịnh Vũ nói: ”Nghĩ mình chết như thế nào là chuyện phiền phức, hơn nữa là một chuyện không thể biết, nhưng làm thế nào sống sót lại không giống. Chẳng qua có lúc ta mới phát hiện, cái trước dễ hơn cái sau nhiều lắm, sống còn có quá nhiều gánh nặng.”
Lạc Thịnh Vũ nói xong Mạnh Trúc không có nói tiếp, một lát sau Lạc Thịnh Vũ lại nói: ”Xem ra ngươi là tính toán vây ta ở chỗ này, không biết muốn tới khi nào?”
Mạnh Trúc còn chưa mở miệng, y tiếp tục nói: ”Cho dù không có sự chia rẽ của ta, những gã anh hùng đại hiệp giả vờ nhân nghĩa kia cũng sẽ đấu một sống một chết với nhau, võ lâm vốn chính là như vậy. Mà chuyện trên chiến trường, ta không quản được.”
“Đây là Lạc đại hiệp đang tự coi nhẹ mình.” Mạnh Trúc cười nói: ”Ta cũng không tin người Liêu lại ngốc đến mức hạ một con cờ vô dụng. Cho nên, Lạc đại hiệp tốt nhất ngoan ngoãn ở đây, nếu ngươi còn muốn chạy, bản tọa nhất định giết ngươi.”
“Vậy ta nếu không bước ra một bước, ngươi sẽ không giết ta sao?” Lạc Thịnh Vũ tiếp lời, ”Ngươi lúc trước không phải nói như vậy.”
Mạnh Trúc nhíu mày, xoay người lạnh lùng nhìn y, trong mắt đều là châm chọc, nói: ”Lạc đại hiệp, ngươi mấy ngày nay hao tổn tâm cơ dạy ta võ công, vì không phải là việc này sao? Ta đây nói cho ngươi, bản tọa chính là yêu võ thành si, ngươi làm rất thành công, chỉ cần ngươi không vào võ lâm, bản tọa tạm không giết ngươi.”
Lạc Thịnh Vũ nghe xong tựa hồ có chút mất mát, ánh mắt hướng về phía người trước mặt, nói: ”Ngươi chưa từng nghĩ ta là thích ngươi, cho nên mới muốn dạy ngươi võ công sao?”
Mạnh Trúc không khỏi nở nụ cười, nói: ”Lạc Thịnh Vũ, chính ngươi nói ra lời như vậy cũng không cảm thấy buồn cười sao? Ngươi nói thế, cũng sẽ không biến sắc mặt sao? Ngươi người này, ngươi biết cái gì là thích ư? Ta không tin.”
“Lời như vậy hình như đã nghe được lần thứ hai rồi.” Lạc Thịnh Vũ nói: ”Lần trước khi Lam Y biết ta muốn lưu ngươi bên người cũng từng nói như vậy, nói ta không thể nào thích một người.”
Mạnh Trúc nghe thấy hai chữ “Lam Y”, sắc mặt có chút động dung, nhưng rất nhanh đã bình tĩnh trở lại, nói: ”Vậy nàng thật đúng là hiểu biết ngươi.” Nói xong bước lên hai bước, mới tiếp tục nói: ”Nàng nói không sai, ngươi không phải thích, ngươi muốn chỉ là khuất phục.”
Lạc Thịnh Vũ nhíu nhíu mày, nhưng cũng không nói cái gì. Mạnh Trúc cười một trận trầm thấp trong cổ họng, rồi thôi dịch người đi qua, đi về phía đường về. Tiếp tục đọc “Ma đầu – Quyển hạ – Chương 13” →