Dự án Danmei Database

Một trong những tin khá là sốc đối với với giới đam mỹ vừa qua, có lẽ chính là tin VN-Sharing đóng cửa. Thực ra tớ chủ yếu lướt VN-S là do đi tìm đam mỹ là chính, rồi comment để đánh dấu truyện tớ đã đọc.

Nói thật sau 2 lần sụp của VN-S thì tớ chẳng còn tí niềm tin gì với trang này nữa rồi :(

Thế nên tớ nảy ra ý định lập 1 trang dự án trên Wikia để có một chỗ để mọi người chuyên đăng truyện và bình luận. Tớ đang bắt đầu phát triển nó với tốc độ có lẽ khá là chậm chạp nhưng mọi người cũng có thể tham gia để đóng góp được rồi ^^

Nó đây:

http://vi.danmeidb.wikia.com

Dữ liệu của nó đang… hic hic… cực ít, vì đương nhiên chỉ với mình tớ thì không thể làm nên tất cả rồi :'( Nên tớ rất hi vọng nhận được sự ủng hộ và đóng góp của tất cả mọi người :D

Bạn có thể đóng góp bằng cách nào?

Nếu bạn chuyên convert truyện thì quá là tốt rồi. Bạn có thể tạo trang đăng các truyện convert của bạn lên đó.

Nếu bạn có edit/dịch truyện, cũng tốt nữa. Bạn có thể đăng văn án truyện lên đó và dẫn link tới blog mình

Bạn không thuộc hai loại trên? Không sao, bạn vẫn có thể đóng góp bằng cách tạo trang giới thiệu các truyện đã được edit.

Nói chung là có rất nhiều cách để đóng góp. Miễn là bạn đừng lấy thông tin rồi nhận vơ đấy là của mình là được ^^

Thần phục – Chương 40

Thần phục

  • Tác giả: Yến Tử Hồi Thì
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Valentine vui vẻ nhé ^^~

Chương 40 – Cứu tinh của Triển Tiểu Liên

Triển Tiểu Liên cảm thấy tròng mắt mình xem ra thực sự giữ không được, khóc long trời lở đất không để ý cái gì, cố tình biến thái đáng chết kia còn cười vô cùng hài lòng, Triển Tiểu Liên khóc càng lớn tiếng càng sợ hãi, hắn lại càng vui sướng càng hưng phấn.

Triển Tiểu Liên khóc càng về sau càng chết lặng, cũng không khóc nữa, thế nào cũng như vậy, hạ quyết tâm cũng không sợ cái gì, giọng thay đổi bắt đầu chửi ầm lên: “Yến Hồi anh lưu manh đáng chết biến thái đáng chết cầm thú đáng chết gay đáng chết thái giám đáng chết hội chứng thời mãn kinh đến sớm kiếp này miệt mài quá độ tinh tận nhân vong kiếp sau trên giường bất lực với phụ nữ dưới giường bị thông hôm nay móc tròng mắt bà này ngày mai anh ra cửa bị người ta lái xe đâm thành liệt nửa người tuổi già đần độn…”

Người áo đen xung quanh ai nấy trên mặt rất đặc sắc, tựa như nhìn thấy người hành tinh mèo tới trái đất, không phát ra được âm thanh, chỉ có thể mở to mắt nhìn con nhóc béo nước mắt nước mũi kia ra sức rơi xuống, nói một câu không lấy hơi không đổi từ, mắng đặc biệt hăng say. Lại nhìn Yến đại gia của bọn hắn, cười ấy là còn tươi đẹp hơn hoa, bọn họ nhìn một đám tất cả đều là mồ hôi lạnh ứa ra chân run, Yến gia cười càng dễ nhìn, thì tỏ vẻ hắn càng tức giận, xem ra hôm nay con nhóc béo này chết chắc rồi.

Triển Tiểu Liên trợn tròn mắt to, sau đó, tiếng mắng chửi người từ từ thấp, bởi vì cô nhìn thấy cầm thú Yến buông cái thìa trong tay hắn xuống, cầm cái kìm sắt, nhẹ như không nói câu: “Xem ra phải nhổ lưỡi trước…”

Triển Tiểu Liên mím chặt môi, trong hốc mắt đều là nước mắt, động một chút giọt nước mắt ấy sẽ tựa như đậu tương lăn xuống, chính là bị dọa, sốt ruột gào một tiếng: “Bà đây đêm qua với sáng sớm hôm nay đều chưa đánh răng, có chứng hôi miệng, hôi miệng đấy!”

Cầm thú Yến dừng lại, động tác trong tay rõ ràng không có rõ ràng như vừa nãy, Đồng nhi đưa tay nắm cằm Triển Tiểu Liên, Triển Tiểu Liên không há mồm cũng phải há mồm, sau đó một cái chặn bị nhét thẳng vào trong miệng Triển Tiểu Liên, Triển Tiểu Liên đáng thương lưỡi lập tức bị chèn, hoàn toàn không nằm trong sự kiểm soát của cô.

Cổ họng Triển Tiểu Liên cũng sắp khóc khàn rồi, trong đại sảnh nhiều nhân viên phục vụ và lễ tân như vậy, cứ thế không ai qua đây hỏi một câu, Triển Tiểu Liên cũng đã tuyệt vọng, cô quả nhiên là năm hạn bất lợi ra cửa gặp sao xấu, cô nên trước đi trong miếu nổi danh của Thanh Thành đó bái bái sau đó cầu một cái bùa bình an, cô sao lại không rút ra kinh nghiệm chứ? Tiếp tục đọc “Thần phục – Chương 40”

Thần phục – Chương 39

Thần phục

  • Tác giả: Yến Tử Hồi Thì
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Chương 39 – Dân lành không tuân thủ luật pháp

Người trong thang máy rất nhiều, nhưng đều rất tự giác dựa vào bốn góc, miễn cưỡng vây thành chỗ trống hình một vòng tròn, Yến đại gia đứng ở chỗ trống ấy, vẫn duy trì một khoảng cách hắn tạm thời có thể khoan nhượng với vệ sĩ của hắn.

Yến Hồi lúc từ trong thang máy lắc lắc lư lư đi ra trên khuôn mặt vẫn mang theo nụ cười, Triển Tiểu Liên dám nói nụ cười của cầm thú này tuyệt đối không có ý tốt. Triển Tiểu Liên giãy giụa hai cái trên không, không có kết quả, cuối cùng chỉ có thể buông tha, cô dè dặt nhìn Yến Hồi vẻ mặt ghét bỏ, đối tượng ghét bỏ đương nhiên là cô, sau đó căng thẳng nuốt nước miếng “ừng ực”, nơm nớp lo sợ giơ móng vuốt nhỏ của cô lên, lắp bắp nói: “Gia… Gia, thật sự là duyên phận ha.”

Yến Hồi cười tà, vươn tay, nắm nửa bên mặt cô ra sức lắc lắc: “Gia nói đang yên đang lành sao lại nhiều vi khuẩn mập mạp như vậy, thì ra là nhóc phì cưng đây gọi tới.”

Triển Tiểu Liên cảm thấy khuôn mặt béo mập của mình dám chắc sưng càng lớn, đầu bị hắn lắc lư, nước miếng cũng sắp rơi xuống rồi: “… Gia… Yến gia… Cẩn thận tay ngài, cẩn thận lây dính vi khuẩn mập mạp của tôi… Nếu một tay ngài sưng lên, vậy thật sự là sẽ ảnh hưởng hình tượng cao quý ngọc thụ lâm phong tuấn mỹ phi phàm của lão ngài…”

Yến Hồi nắn xong buông tay, lập tức có người đưa tới khăn mặt lau tay cho hắn, Triển Tiểu Liên trong lòng mắng đám biến thái này gần chết, một đám biến thái, biến thái đáng chết, xã hội pháp chế, bầy bệnh tâm thần này cũng nên bị đưa vào trong phòng giam.

Yến Hồi lau tay xong, đột nhiên giống như nhớ tới cái gì nói tiếng: “Đúng rồi!” Tất cả mọi người trừng mắt rụt đầu co mông, chờ câu nói còn lại của cầm thú Yến, Yến Hồi nhìn hai người nhấc Triển Tiểu Liên, tiến đến trước mặt một người trong đó, dịu dàng hỏi: “Chú có thể nói cho tôi hay không, con nhóc này có chỗ nào đặc biệt khiến hai người chú, đưa nó đến trước mặt gia? Là bề ngoài xinh đẹp? Hay là bản lĩnh trên giường hay? Lại hoặc là có chỗ đặc biệt gì khác?”

Hai người kia lập tức trán đầy mồ hôi, bọn họ cũng không biết, nhưng mà đúng dịp mỗi lần Triển Tiểu Liên xuất hiện bọn họ đều có mặt, trong lòng cảm thấy Yến gia chắc chắn sẽ không coi như không nhìn thấy, nhất định phải tìm con nhóc béo này gây chuyện, về phần vì sao, bọn họ thật không biết, vốn hai người bọn họ còn cảm thấy Yến gia sẽ khen ngợi, bây giờ tốt lắm, hai người bọn họ đầu đầy mồ hôi, cũng không biết trả lời như thế nào, vì sao vậy?

Triển Tiểu Liên rụt cổ, nửa ngày chủ động vươn tay yêu cầu phát biểu, Yến Hồi nhíu mày nhìn cô, Triển Tiểu Liên thăm dò chỗ đề cao bản thân, cẩn thận nói: “Gia, có thể là cảm giác tồn tại của tôi rất mạnh…”

Khuôn mặt Yến Hồi đều viết biểu cảm “nữ lưu manh này rất không biết xấu hổ”, nửa ngày mới “ha” một tiếng, xoay một vòng tại chỗ, chỉ chỉ Triển Tiểu Liên, đứng không hẳn hoi quan sát Triển Tiểu Liên một lần từ trên xuống dưới, sau đó tựa như xem đồ vật hiếm thấy đưa tay kéo bím tóc Triển Tiểu Liên: “Gia đã biết, chỗ đặc biệt của con nhóc béo này chính là da mặt dày.”

Triển Tiểu Liên thiếu chút nữa tức lệch cả mũi, da mặt cô mỏng nhất, mỗi lần bị anh Đầu Gỗ dạy bảo cô rất là ngoan, hắn mới da mặt dày, cả nhà hắn đều da mặt dày! Tiếp tục đọc “Thần phục – Chương 39”

Đối thoại giữa thiên sứ và ma quỷ – Thái Kiện Nhã

Lại quay về với nhạc Trung. Đây là một bài hát rất bắt tai. Tớ thích bài này vì lời bài hát cũng khá giống thái độ của tớ đối với tình yêu nữa :P

Đối thoại giữa thiên sứ và ma quỷ – Thái Kiện Nhã

天使与魔鬼的对话

Sáng tác: Thái Kiện Nhã
Dịch và sub: Yappa
Download

Tag: thiên sứ cùng ma quỷ đối thoại, thiên sử dữ ma quỷ đích đối thoại, tanya chua, cuộc đối thoại giữa thiên sứ và ma quỷ, tian shi yu mo gui de dui hua, cai jian ya, 蔡健雅

Ma đầu – Quyển hạ – Chương 13

Ma đầu

  • Tác giả: Vân Quá Thị Phi
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ thập tam chương

Mạnh Trúc mấy ngày nay chẳng khác nào bế quan, cả ngày trừ ăn cơm đi ngủ ra đều đang luyện võ. Lạc Thịnh Vũ nói câu mập mờ, chỉ nói có thể dạy hắn võ công, lại không nói rõ ràng. Mạnh Trúc là một người yêu võ, có lẽ là đã thành thói quen nhiều năm, bị y khiêu khích như thế, đâu có lý do không động lòng.

Mạnh Trúc không hỏi Lạc Thịnh Vũ cũng không nói, nhưng lúc hắn luyện võ sẽ chỉ điểm một chút, hoặc là khi chính mình luyện võ cũng không kiêng dè, như vậy cũng chẳng khác nào để Mạnh Trúc xem rõ ràng, chẳng khác gì dạy hắn võ công.

Mày dài của Mạnh Trúc cau lại, mặc dù Lạc Thịnh Vũ sau đó không có lại công khai dạy hắn võ công nữa, chỉ là như vậy vẫn cảm thấy mình nợ nhân tình y, trong lòng cảm thấy không yên.

Trong núi ngoại trừ mấy người cũng không có những người khác, có vẻ phi thường yên tĩnh. Mạnh Trúc mấy ngày nay tâm tình cực kỳ không tốt, chủ yếu bởi vì bụng dưới hắn, không biết có phải nguyên nhân trong lòng hay không, hắn luôn cảm thấy có chút nhô lên, tựa hồ là lớn hơn một chút, có áo dài che đương nhiên là nhìn không ra. Nội lực tuy rằng vận dụng cũng càng ngày càng tự nhiên, nhưng xa xa không đạt tới công lực trước đây.

“Nơi này là mộ của sư phụ ngươi?”

Mạnh Trúc nghe thấy thanh âm Lạc Thịnh Vũ mới đột nhiên phục hồi tinh thần lại, ảo não tính cảnh giác của mình càng ngày càng kém, có người gần bên mà lại không phát giác. Hắn không nói gì, chỉ gật gật đầu.

Lạc Thịnh Vũ đến gần hai bước, trên mộ bia không có chữ gì, bên cạnh cũng có vài toà, cũng không có gì như nhau, nói: ”Này đó đều là mộ của Vân Thiên cốc chủ?”

Mạnh Trúc xem như ngầm thừa nhận, Lạc Thịnh Vũ lại nói: ”Nơi này rời xa trần thế, nhưng thật ra yên lặng, nếu táng ở trong này cũng vẫn có thể xem là một nơi tốt. Nhưng mà không thích hợp với ta.”

“Vậy ngươi muốn chết như thế nào?” Mạnh Trúc tựa hồ nghe thấy chuyện cảm thấy hứng thú, nhíu mày, hỏi.

“…” Lạc Thịnh Vũ trầm ngâm một lát, giống như là rất nghiêm túc đang suy tư, nói: ”Trước năm tuổi, ta đã cho ta sẽ đói chết. Sau đó được nhận nuôi, bọn họ dạy ta bồi dưỡng ta vì nước vì dân, nam nhi tốt phải chết tại sa trường, cũng coi như chết quang vinh chết có ý nghĩa. Về sau tới Lạc gia, đạo nghĩa hiệp, có thể vì nghĩa mà chết… Ngươi nói ta sẽ muốn chết như thế nào? Vậy còn ngươi?”

Mạnh Trúc không khỏi bật cười, nói: ”Bản tọa chưa bao giờ nghĩ tới muốn chết như thế nào, ta nghĩ vĩnh viễn là làm thế nào sống sót.”

“Nói không sai,” Lạc Thịnh Vũ nói: ”Nghĩ mình chết như thế nào là chuyện phiền phức, hơn nữa là một chuyện không thể biết, nhưng làm thế nào sống sót lại không giống. Chẳng qua có lúc ta mới phát hiện, cái trước dễ hơn cái sau nhiều lắm, sống còn có quá nhiều gánh nặng.”

Lạc Thịnh Vũ nói xong Mạnh Trúc không có nói tiếp, một lát sau Lạc Thịnh Vũ lại nói: ”Xem ra ngươi là tính toán vây ta ở chỗ này, không biết muốn tới khi nào?”

Mạnh Trúc còn chưa mở miệng, y tiếp tục nói: ”Cho dù không có sự chia rẽ của ta, những gã anh hùng đại hiệp giả vờ nhân nghĩa kia cũng sẽ đấu một sống một chết với nhau, võ lâm vốn chính là như vậy. Mà chuyện trên chiến trường, ta không quản được.”

“Đây là Lạc đại hiệp đang tự coi nhẹ mình.” Mạnh Trúc cười nói: ”Ta cũng không tin người Liêu lại ngốc đến mức hạ một con cờ vô dụng. Cho nên, Lạc đại hiệp tốt nhất ngoan ngoãn ở đây, nếu ngươi còn muốn chạy, bản tọa nhất định giết ngươi.”

“Vậy ta nếu không bước ra một bước, ngươi sẽ không giết ta sao?” Lạc Thịnh Vũ tiếp lời, ”Ngươi lúc trước không phải nói như vậy.”

Mạnh Trúc nhíu mày, xoay người lạnh lùng nhìn y, trong mắt đều là châm chọc, nói: ”Lạc đại hiệp, ngươi mấy ngày nay hao tổn tâm cơ dạy ta võ công, vì không phải là việc này sao? Ta đây nói cho ngươi, bản tọa chính là yêu võ thành si, ngươi làm rất thành công, chỉ cần ngươi không vào võ lâm, bản tọa tạm không giết ngươi.”

Lạc Thịnh Vũ nghe xong tựa hồ có chút mất mát, ánh mắt hướng về phía người trước mặt, nói: ”Ngươi chưa từng nghĩ ta là thích ngươi, cho nên mới muốn dạy ngươi võ công sao?”

Mạnh Trúc không khỏi nở nụ cười, nói: ”Lạc Thịnh Vũ, chính ngươi nói ra lời như vậy cũng không cảm thấy buồn cười sao? Ngươi nói thế, cũng sẽ không biến sắc mặt sao? Ngươi người này, ngươi biết cái gì là thích ư? Ta không tin.”

“Lời như vậy hình như đã nghe được lần thứ hai rồi.” Lạc Thịnh Vũ nói: ”Lần trước khi Lam Y biết ta muốn lưu ngươi bên người cũng từng nói như vậy, nói ta không thể nào thích một người.”

Mạnh Trúc nghe thấy hai chữ “Lam Y”, sắc mặt có chút động dung, nhưng rất nhanh đã bình tĩnh trở lại, nói: ”Vậy nàng thật đúng là hiểu biết ngươi.” Nói xong bước lên hai bước, mới tiếp tục nói: ”Nàng nói không sai, ngươi không phải thích, ngươi muốn chỉ là khuất phục.”

Lạc Thịnh Vũ nhíu nhíu mày, nhưng cũng không nói cái gì. Mạnh Trúc cười một trận trầm thấp trong cổ họng, rồi thôi dịch người đi qua, đi về phía đường về. Tiếp tục đọc “Ma đầu – Quyển hạ – Chương 13”