Trầm nịch – Phiên ngoại 1 – Chương 1

Trầm nịch – Phiên ngoại

Hi é vè rì oằn. Chào mừng các bạn đến với dự án phiên ngoại mới của tớ ^^~

Đệ nhất chương

Xuân tế (1) mỗi năm một lần lại sắp tới. Đây cũng là xuân tế lần đầu tiên sau khi Ngũ Tử Ngang đoạt quyền, y vô cùng coi trọng. Vì sao phải vô cùng coi trọng chứ? Chuyện kể rằng, trong lòng nhiếp chính vương của chúng ta vẫn có một oán niệm, đó chính là xuân tế. Y không biết đã từng ảo tưởng bao nhiêu lần dắt tay Tần Ca mang theo đối phương leo lên Thiên Ngự sơn, nghênh đón tia nắng sớm đầu tiên. Mỗi lần vừa nghĩ tới trên người Tần Ca rắc đầy ánh nắng màu vàng kim sẽ đẹp biết bao, Ngũ Tử Ngang liền ngây ngất không thôi.

Hơn nữa y còn đặc biệt ảo tưởng một đoạn. Chính là Tần Ca leo núi mệt mỏi, y vươn tay nói: “Hoàng thượng, thần đỡ ngài đi lên.” Sau đó Tần Ca cũng rất là ngượng ngùng vươn tay ra, y nắm tay Tần Ca, nhân cơ hội sờ sờ, Tần Ca lườm y một cái, y cười cười vô lại với Tần Ca… Một màn “tình thơ ý họa” cỡ nào chứ.

Tóm lại, nhiếp chính vương của chúng ta có một ảo tưởng rất hạ lưu như thế, đặc biệt sau khi y biết tâm ý Tần Ca lại càng thường xuyên ảo tưởng đủ loại cảnh tượng hạ lưu, xuân tế này chính là một trong đó. Đương nhiên, nhiếp chính vương là tuyệt đối không dám nói với Tần Ca. Đừng nói Tần Ca có thể “ngượng ngùng” vươn tay hay không, không cho y một cước đạp đến dưới chân núi y đã nên cười trộm rồi.

Sau khi từ Lương châu trở lại kinh thành, Ngũ Tử Ngang bởi vì đủ loại nguyên nhân thế này hoặc thế nọ từ đầu đến cuối chưa từng cùng đi xuân tế với Tần Ca. Đây không chỉ là tiếc nuối của y cũng là áy náy của y. Cho nên, bởi vì quá nhiều lý do, nhiếp chính vương lần này nói cái gì cũng muốn cùng Tần Ca đi xuân tế. Từ tháng mười năm trước, Ngũ Tử Ngang đã bắt đầu bận chuyện xuân tế. Địa điểm chọn ở Thiên Ngự sơn, có núi mới có thể thực hiện ảo tưởng nào đó của y mà.

Tần Ca hiện nay là hoàng đế “đáng thương” bị đoạt quyền, tiểu hoàng đế lại quá nhỏ, nhiếp chính vương Ngũ Tử Ngang nắm giữ triều chính, sau lưng không biết có bao nhiêu người chỉ vào cột sống y mà mắng. Mắng y vong ân phụ nghĩa, lòng muông dạ thú. Nói chung, khó nghe thế nào mắng thế ấy. Ngũ Tử Ngang đã sớm luyện thành một thân công lực lưu manh mắt điếc tai ngơ, dù sao chỉ cần Tần Ca không mắng y là được, những người khác, không đếm xỉa.

Đã nắm giữ triều chính, vậy chuyện phải quản hiển nhiên cũng rất nhiều. Nhưng Ngũ Tử Ngang cảm thụ sâu sắc bài học kinh nghiệm Tần Ca làm hoàng đế lúc ấy. Y bố trí phần lớn việc cho nội các và đủ loại quan lại. Y mới không để cho chính mình bận đến không có thời gian cùng “vợ” và nhi tử đâu.

Ra từ Đông Noãn các, Ngũ Tử Ngang chạy thẳng tới Nhân Tâm đường. Nhi tử thời gian trước nhiễm phong hàn, hai ngày nay mới khỏi. Ngũ Tử Ngang đau lòng vô cùng. Nếu không phải là Tần Ca không thích y để lỡ triều chính, hôm nay vẫn còn chăm sóc nhi tử tại Nhân Tâm đường đấy. Vừa vào Nhân Tâm đường, Ngũ Tử Ngang liền hỏi: “Hoàng thượng hôm nay thế nào?”

“Bẩm nhiếp chính vương bệ hạ, hoàng thượng hôm nay khá hơn nhiều, vừa rồi còn chơi ấy, bây giờ được thái hoàng ôm đến thiên thính cho uống nước rồi.”

Vừa nghe nhi tử hôm nay không làm sao, Ngũ Tử Ngang yên tâm, vội vàng vào thiên thính. Vừa vào phòng, y liền nhìn thấy Tần Ca đang ôm nhi tử cho uống nước. Nhi tử nhìn thấy y lập tức vươn tay, phun thìa ra.

“Phụ thân.”

Trái tim Ngũ Tử Ngang cũng sắp nát. Vội vàng tiến lên ôm lấy nhi tử, sờ sờ trán nhi tử. Có mồ hôi, nhưng âm ấm man mát, không phỏng tay giống mấy ngày hôm trước.

“Dung Khâu đã tới. Nói mấy ngày nay lại chú ý một chút, Tử Quân sẽ không sao.” Tần Ca buông bát, nói.

Ngũ Tử Ngang hôn hôn nhi tử: “Vậy thì tốt, vậy thì tốt. Hôm nay lúc nghị sự với các đại thần ta đây trong lòng vẫn là không yên lòng, chỉ sợ nó lại sốt.”

“Phụ thân, không đọc sách, không đọc sách có được không.” Tử Quân mềm nhũn yêu cầu.

Ngũ Tử Ngang hôn thật mạnh mấy cái trên khuôn mặt mềm mại của nhi tử, nói: “Không đọc sách không đọc sách, Tử Quân tháng này cũng không đọc sách.”

“Tử Ngang.” Tần Ca không vui.

Ngũ Tử Ngang vội vàng xin cho nhi tử: “Tử Quân bị bệnh chừng mấy ngày, ngươi cho nó dưỡng bệnh đi. Một tháng không đọc sách cũng không sao đúng không?”

Tần Ca trừng y: “Ngươi lại tùy theo nó.”

Ngũ Tử Ngang ngồi xuống bên cạnh hắn, cười trấn an: “Tử Quân là bảo bối của chúng ta, thỉnh thoảng tùy theo một lần cũng không sao mà.”

“Phụ phụ, ôm.” Tiểu hoàng đế vội vàng nịnh nọt.

Tần Ca ôm nhi tử, thổi thổi mũi nhi tử, xem như là đồng ý. Tiểu hoàng đế Tần Gia Hựu rất là cao hứng. Mặc dù bé mới chỉ có ba tuổi, nhưng bởi vì thân phận bé, phụ hoàng bé từ khi bé vừa mới biết nói đã cả ngày ép bé đọc thơ đọc văn học đạo đế vương. Cho nên tiểu hoàng đế Tần Gia Hựu còn nhỏ tuổi đã biết làm sao tìm được cơ hội lười biếng.

Ngáp một cái, Tần Gia Hựu vừa bệnh nặng một phen, lại chơi hơn nửa ngày nên mệt nhọc. Ngũ Tử Ngang lập ôm bé về, dỗ bé đi ngủ. Bỏ lỡ trưởng thành lâu như vậy của nhi tử, Ngũ Tử Ngang lúc nào cũng lúc nào cũng nắm chắc mọi cơ hội đền bù nhi tử. Nhìn dáng vẻ hạnh phúc y dỗ nhi tử, Tần Ca nhàn nhạt cười. Rời khỏi triều đình, cuộc sống bây giờ lại là hắn khát vọng rất lâu rất lâu.

Trong khi phụ thân dỗ vỗ về, Gia Hựu thiếp đi, Ngũ Tử Ngang ôm nhi tử trở về phòng ngủ nhỏ của nhi tử, lại vỗ nhẹ một trận lúc này mới rời đi. Diêm Nhật thị vệ bên người Tần Gia Hựu làm hết trách nhiệm canh giữ bên giường tiểu hoàng đế, chờ bé tỉnh ngủ. Từ trong phòng ngủ của nhi tử đi ra Ngũ Tử Ngang lại quay về thiên sảnh, Tần Ca đang ở chỗ này. Thường ngày Tần Ca phần lớn đọc sách đánh đàn tại thiên sảnh, hắn lúc này đã không còn sợ tiếng đàn tiết lộ tình cảm của hắn. Tiếp tục đọc “Trầm nịch – Phiên ngoại 1 – Chương 1”

Ma đầu – Quyển hạ – Chương 15

Ma đầu

  • Tác giả: Vân Quá Thị Phi
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Chương này anh công tỏ tình nhóe <3

Đệ thập ngũ chương

“Ngươi làm sao xuống núi?!”

Mạnh Trúc lắng lại mới nghĩ đến người bên cạnh lúc này căn bản không nên xuất hiện ở đây. Trong lòng hắn khẽ động, chẳng lẽ, độc trên người Lạc Thịnh Vũ đã giải?

“Thật không ngờ cửa ngầm lại thiết lập trong phòng giam, quả nhiên rất tinh xảo, như thế người bên ngoài tuyệt đối sẽ không nghĩ đến.” Lạc Thịnh Vũ cũng không trả lời câu hỏi của hắn, chỉ nói vậy.

Mạnh Trúc nhíu nhíu mày, không nói, chỉ nhìn chằm chằm Lạc Thịnh Vũ. Lạc Thịnh Vũ cười cười, rồi mới lên tiếng: ”Ta đương nhiên là muốn gặp ngươi, cho nên mới xuống núi.”

Y nói xong đi qua đưa tay sờ sờ bàn dài, lại nói: ”Ngày ấy ngươi để thư lại rồi đi, ta đoán là biết ngươi tới Vân Thiên cốc. Sau khi ta xuống núi liền nghe thấy trên giang hồ khắp nơi đều là tin đồn, nói rằng Uông Cẩm Tùng đoạt vị trí Vân Thiên cốc chủ, nói vậy ngươi sẽ trở về báo thù, cho nên tới tìm ngươi.”

Mạnh Trúc híp híp mắt, vẫn không nói. Lạc Thịnh Vũ nói tiếp: ”Vân Thiên cốc này thật đúng là khá lớn, ta còn lượn mấy vòng, vậy mà vẫn lạc đường. Nếu không phải là nghe thấy bỗng nhiên có người hô hoán, là đã để lỡ ngươi rồi. May mà đến kịp lúc, ngươi cũng không có việc gì.”

“Ngươi cứ như vậy rời núi, không sợ độc phát mà chết sao?” Mạnh Trúc cuối cùng mở miệng.

Lạc Thịnh Vũ cười cười, chìa tay ra, trong lòng bàn tay có thứ gì đó giống như viên thuốc màu nâu đỏ, nói: ”Nếu như độc phát mà chết ta không phải sớm đã chết trên đường?”

Mạnh Trúc vừa nhìn, cảm thấy sáng tỏ, trong lòng bàn tay đối phương nâng chính là một viên đạn tín hiệu. Không khỏi nhíu nhíu mày, trong lòng không biết nghĩ như thế nào, vừa thở phào nhẹ nhõm lại vừa có chút ảo não, ảo não chính mình lại tính sai một bước.

Lạc Thịnh Vũ nói: ”Ta chờ nửa ngày trên núi, thì có bộ hạ tìm được, ta sai người chứa nước giếng sau nhà, mang xuống núi.” Y nói xong từ bên hông tháo xuống một túi nước. Tiếp tục đọc “Ma đầu – Quyển hạ – Chương 15”

Ma đầu – Quyển hạ – Chương 14

Ma đầu

  • Tác giả: Vân Quá Thị Phi
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ thập tứ chương

Trên Vân Thiên cốc rất yên tĩnh, Mạnh Trúc đối với đường tại Vân Thiên cốc thật sự là quen thuộc không thể quen thuộc hơn, một đường từ đường nhỏ đi lên, ngẫu nhiên gặp được vài đệ tử canh phòng, nhưng đã không phải là những người Mạnh Trúc quen thuộc.

Ba người không kinh động bất luận kẻ nào, tung mình nhảy lên vào thôn trang của Vân Thiên cốc. Mặc dù những ngày qua Vân Thiên cốc cũng là rất an bình, nhưng nơi này bây giờ lộ ra một cỗ tử khí.

“Ta đi gặp Uông Cẩm Tùng.” Mạnh Trúc nói khẽ với hai người phía sau một câu, ”Các ngươi đi phòng giam.”

“Vậy rất nguy hiểm.” Mạnh Khanh nhíu mày, mặc dù võ công Uông Cẩm Tùng chắc chắn không thể so sánh với Mạnh Trúc, nhưng người nọ tính tình xảo trá, không biết có mai phục gì không.

“Nếu có ngoài ý muốn phát tín hiệu cho ta.” Mạnh Trúc nói: ”Một mình gã không lo đối phó, các ngươi mới phải cẩn thận.”

“Chủ tử nói cũng có lí,” Mạnh Hiểu ngắt lời Mạnh Khanh lại muốn mở miệng, nói: ”Yên tâm giao cho chúng ta.”

Mạnh Trúc gật đầu một cái, xoay người phát động khinh công nhảy ra, đảo mắt đã không thấy bóng dáng.

Mạnh Trúc rõ Vân Thiên cốc như lòng bàn tay, tìm được chỗ Uông Cẩm Tùng căn bản không khó. Hắn đi sân chính, còn chưa đi vào đã mơ hồ nghe thấy có người đang nói chuyện. Không khỏi ngưng lại, nói chuyện hẳn là nam nhân bốn năm mươi tuổi, cảm thấy có chút quen tai, nghĩ một lát mới giật mình nhớ ra, người nói chuyện ấy không phải là minh chủ võ lâm Sở Trung Kiệt còn có thể là ai?!

“Cũng đã qua nhiều ngày như vậy, Mạnh Trúc tên đầy tớ kia còn chưa có xuất hiện, có phải đã chết hay không?”

“Vậy cũng nói không biết chừng, trên giang hồ nghe đồn hắn đang bế quan.”

“Nhưng ngày đó ngươi không phải nhìn hắn và Lạc đại hiệp cùng nhau rớt xuống vách núi chứ?! Sao có thể ngã không chết? Nói không chừng chuyện bế quan chỉ là chiêu tung hòa mù của hai người Mạnh Khanh Mạnh Hiểu, căn bản không phải thật.” Uông Cẩm Tùng nói có chút kích động, thanh âm càng lúc càng lớn.

“Lo trước khỏi hoạ, luôn luôn tốt.” Sở Trung Kiệt nói: ”Ngươi đừng vội xuống tay với những người trong phòng giam, giữ lại người sống, nếu Mạnh Trúc thật sự xuất hiện, còn có thể kiềm chế hắn. Nếu một người sống cũng không có, nói không chừng sẽ chó cùng rứt giậu, con thỏ nổi nóng còn cắn người.”

Mạnh Trúc không khỏi cười lạnh trong lòng mấy tiếng, hắn vạn vạn không ngờ, Uông Cẩm Tùng lại có thể âm thầm cấu kết với Sở Trung Kiệt. Trong lòng hắn tính toán, bộ hạ của mình lúc này hẳn là đều bị nhốt lại rồi, nếu như muốn cứu người, nhất định phải kiềm chế hai người này mới được.

Hắn nghĩ đến đây, đột nhiên tung mình lên, liền nghe Sở Trung Kiệt hét lớn một tiếng, ”Người nào nghe lén bên ngoài?!”

“Sở minh chủ không biết bản tọa sao?” Thanh âm Mạnh Trúc vừa tới người cũng tới theo, quần áo màu lam vụt một cái, đứng chỗ trước mặt Sở Trung Kiệt và Uông Cẩm Tùng mười bước. Tiếp tục đọc “Ma đầu – Quyển hạ – Chương 14”

Dự án Danmei Database

Một trong những tin khá là sốc đối với với giới đam mỹ vừa qua, có lẽ chính là tin VN-Sharing đóng cửa. Thực ra tớ chủ yếu lướt VN-S là do đi tìm đam mỹ là chính, rồi comment để đánh dấu truyện tớ đã đọc.

Nói thật sau 2 lần sụp của VN-S thì tớ chẳng còn tí niềm tin gì với trang này nữa rồi :(

Thế nên tớ nảy ra ý định lập 1 trang dự án trên Wikia để có một chỗ để mọi người chuyên đăng truyện và bình luận. Tớ đang bắt đầu phát triển nó với tốc độ có lẽ khá là chậm chạp nhưng mọi người cũng có thể tham gia để đóng góp được rồi ^^

Nó đây:

http://vi.danmeidb.wikia.com

Dữ liệu của nó đang… hic hic… cực ít, vì đương nhiên chỉ với mình tớ thì không thể làm nên tất cả rồi :'( Nên tớ rất hi vọng nhận được sự ủng hộ và đóng góp của tất cả mọi người :D

Bạn có thể đóng góp bằng cách nào?

Nếu bạn chuyên convert truyện thì quá là tốt rồi. Bạn có thể tạo trang đăng các truyện convert của bạn lên đó.

Nếu bạn có edit/dịch truyện, cũng tốt nữa. Bạn có thể đăng văn án truyện lên đó và dẫn link tới blog mình

Bạn không thuộc hai loại trên? Không sao, bạn vẫn có thể đóng góp bằng cách tạo trang giới thiệu các truyện đã được edit.

Nói chung là có rất nhiều cách để đóng góp. Miễn là bạn đừng lấy thông tin rồi nhận vơ đấy là của mình là được ^^

Thần phục – Chương 40

Thần phục

  • Tác giả: Yến Tử Hồi Thì
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Valentine vui vẻ nhé ^^~

Chương 40 – Cứu tinh của Triển Tiểu Liên

Triển Tiểu Liên cảm thấy tròng mắt mình xem ra thực sự giữ không được, khóc long trời lở đất không để ý cái gì, cố tình biến thái đáng chết kia còn cười vô cùng hài lòng, Triển Tiểu Liên khóc càng lớn tiếng càng sợ hãi, hắn lại càng vui sướng càng hưng phấn.

Triển Tiểu Liên khóc càng về sau càng chết lặng, cũng không khóc nữa, thế nào cũng như vậy, hạ quyết tâm cũng không sợ cái gì, giọng thay đổi bắt đầu chửi ầm lên: “Yến Hồi anh lưu manh đáng chết biến thái đáng chết cầm thú đáng chết gay đáng chết thái giám đáng chết hội chứng thời mãn kinh đến sớm kiếp này miệt mài quá độ tinh tận nhân vong kiếp sau trên giường bất lực với phụ nữ dưới giường bị thông hôm nay móc tròng mắt bà này ngày mai anh ra cửa bị người ta lái xe đâm thành liệt nửa người tuổi già đần độn…”

Người áo đen xung quanh ai nấy trên mặt rất đặc sắc, tựa như nhìn thấy người hành tinh mèo tới trái đất, không phát ra được âm thanh, chỉ có thể mở to mắt nhìn con nhóc béo nước mắt nước mũi kia ra sức rơi xuống, nói một câu không lấy hơi không đổi từ, mắng đặc biệt hăng say. Lại nhìn Yến đại gia của bọn hắn, cười ấy là còn tươi đẹp hơn hoa, bọn họ nhìn một đám tất cả đều là mồ hôi lạnh ứa ra chân run, Yến gia cười càng dễ nhìn, thì tỏ vẻ hắn càng tức giận, xem ra hôm nay con nhóc béo này chết chắc rồi.

Triển Tiểu Liên trợn tròn mắt to, sau đó, tiếng mắng chửi người từ từ thấp, bởi vì cô nhìn thấy cầm thú Yến buông cái thìa trong tay hắn xuống, cầm cái kìm sắt, nhẹ như không nói câu: “Xem ra phải nhổ lưỡi trước…”

Triển Tiểu Liên mím chặt môi, trong hốc mắt đều là nước mắt, động một chút giọt nước mắt ấy sẽ tựa như đậu tương lăn xuống, chính là bị dọa, sốt ruột gào một tiếng: “Bà đây đêm qua với sáng sớm hôm nay đều chưa đánh răng, có chứng hôi miệng, hôi miệng đấy!”

Cầm thú Yến dừng lại, động tác trong tay rõ ràng không có rõ ràng như vừa nãy, Đồng nhi đưa tay nắm cằm Triển Tiểu Liên, Triển Tiểu Liên không há mồm cũng phải há mồm, sau đó một cái chặn bị nhét thẳng vào trong miệng Triển Tiểu Liên, Triển Tiểu Liên đáng thương lưỡi lập tức bị chèn, hoàn toàn không nằm trong sự kiểm soát của cô.

Cổ họng Triển Tiểu Liên cũng sắp khóc khàn rồi, trong đại sảnh nhiều nhân viên phục vụ và lễ tân như vậy, cứ thế không ai qua đây hỏi một câu, Triển Tiểu Liên cũng đã tuyệt vọng, cô quả nhiên là năm hạn bất lợi ra cửa gặp sao xấu, cô nên trước đi trong miếu nổi danh của Thanh Thành đó bái bái sau đó cầu một cái bùa bình an, cô sao lại không rút ra kinh nghiệm chứ? Tiếp tục đọc “Thần phục – Chương 40”