Ma đầu
- Tác giả: Vân Quá Thị Phi
- Chuyển ngữ: Yappa
- Mục lục
Đệ thập nhị chương
Mạnh Hiểu lĩnh mệnh đi ra ngoài giải quyết hết thám tử, sau khi trở về nói cho thủ hạ, bảo rằng cốc chủ cần bế quan, tả hữu sứ đi theo, bảo bọn họ chớ kinh động người ngoài.
Lúc này trong phòng chỉ có hai người Mạnh Trúc và Mạnh Khanh, Mạnh Trúc xoay người chậm rãi ngồi xuống, giơ tay lên giữ đầu nhìn Mạnh Khanh, nhưng cũng không nói lời nào. Mạnh Khanh hiện tại cả người ngã xuống đều khó chịu, tứ chi tựa như bị dỡ ra hết, hắn chờ nhận lệnh, nhưng mà chậm chạp không thấy chủ tử mở miệng.
Mạnh Trúc tựa hồ là mệt mỏi, mắt phượng nhắm lại, lại qua nửa ngày mới lên tiếng: ”Ngươi đi chuẩn bị đi, chuẩn bị xong thì đi.” Dứt lời cũng không mở mắt nhìn hắn, nghe thấy tiếng bước chân xa dần mới thở dài.
“Nghe qua đó là một nơi thần bí.”
Mạnh Trúc mở to mắt, liền nhìn thấy Lạc Thịnh Vũ đã gần ngay trước mắt, hắn cũng không kinh ngạc bao nhiêu. Lúc hắn tỉnh lại liền phát hiện huyệt đạo người này đã giải, mặc dù bị thương nặng, nhưng võ công y vẫn không thể khiến người ta xem nhẹ.
“Bất luận nơi nào, bây giờ không phải do ngươi, ngươi cứ đi theo là được.” Mạnh Trúc liếc mắt nhìn y rồi lại nhắm mắt.
“Nói rất đúng.” Lạc Thịnh Vũ gật gật đầu, đi qua hai bước, nâng tay nắm lấy cổ tay Mạnh Trúc, tư thế ấy giống như là ôm người vào lòng nói: ”Bất kể nơi nào, ngươi đã muốn đi, ta đương nhiên sẽ đi cùng.”
Mạnh Trúc vốn muốn đẩy y ra, nhưng chỗ cổ tay bỗng nhiên một luồng nhiệt, theo cánh tay chảy tới tứ chi trăm xương, thân thể vốn có chút lạnh đột nhiên ấm áp hơn nhiều, rất dễ chịu, không nhịn được mềm người, không có giãy giụa.
Chờ khi Mạnh Khanh thu xếp xong đồ, mọi người chuẩn bị khởi hành, sắc trời vẫn là đen kịt, xung quanh im ắng lạ thường. Bởi vì người đi không nhiều, cho nên cũng sẽ không kinh động người nào, trong thôn trang vẫn giống như thường ngày.
Lạc Thịnh Nghĩa bị người mang ra, vừa nhìn thấy Lạc Thịnh Vũ đứng bên cạnh Mạnh Trúc, không khỏi sửng sốt một lát, lập tức nhíu chặt mày không nói một lời quay đầu đi chỗ khác. Lạc Thịnh Vũ tựa hồ cũng nhìn thấy y, nhưng cũng không nói gì, ngay cả ánh mắt cũng là đảo qua, không có dừng lại khoảnh khắc nào.
Chỗ Mạnh Trúc muốn đi cách nơi này cũng không xa, hai ngày là đến. Đến lúc xế chiều ngày hôm sau, mấy người đã đến dưới chân núi. Mạnh Trúc không nói cái gì, Mạnh Hiểu liền lấy mấy miếng vải đen, che ánh mắt Lạc Thịnh Vũ và Lạc Thịnh Nghĩa lại.
Lạc Thịnh Vũ không khỏi cười cười, y lúc này không nhìn thấy bất cứ thứ gì, chỉ có thể bị người nắm đi, người nắm y này đương nhiên là Mạnh Trúc không thể nghi ngờ. Y nắm tay Mạnh Trúc, nhẹ nhàng nhéo nhéo, nói: ”Như vậy cảm giác không tệ.”
Mạnh Trúc nhíu nhíu mày, bỗng nhiên rung tay một cái, vung y ra, cổ tay lật, để một đầu long lân thất bảo cung vào trong tay Lạc Thịnh Vũ, nói: ”Cầm lấy.”
Lạc Thịnh Vũ không tiếp, khóe miệng mang theo ý cười, nói: ”Coi như ta không đúng, ta không nói như vậy.” Y nói xong vươn tay ra đằng trước tìm tay Mạnh Trúc, vì mắt không nhìn thấy, sờ soạng mấy lần mới nắm trong tay, lại nói: ”Có cái gì, ta nghĩ nghĩ trong lòng là được.”
Mạnh Trúc nắm chặt nắm tay, cũng không muốn nói chuyện với y, dứt khoát đi rất nhanh, thật tâm muốn cho Lạc Thịnh Vũ bị mình dắt bị đất đá vấp. Nhớ tới ngày ấy sau khi mình thiếp đi, lúc tỉnh liền phát hiện lại là bị Lạc Thịnh Vũ giữ trong lòng, sợi tóc hai người quấn lấy nhau, hô hấp giao nhau, tựa hồ rất thân mật…
Đến khi mặt trời sắp xuống núi, cuối cùng đã tới nơi. Lạc Thịnh Vũ đưa tay cởi miếng vải đen trên mắt ra, phát hiện bọn họ đang ở trên một đỉnh núi nhỏ. Chỗ không xa hình như có một sân nhỏ, tường che làm bằng hàng rào và nhà ngói, thoạt nhìn không thể bình thường hơn.
Cảnh sắc xung quanh không hẳn tốt mấy, lại làm cho người ta có loại cảm giác thả lỏng. Mạnh Trúc nhẹ nhàng hít một hơi, nhìn nhìn bốn phía, dẫn đầu đi về phía sân nhỏ.
Cũng không phải đại viện lớn, cũng không phải thôn trang gì lớn, mấy gian nhà ngói tựa hồ chỉ là để người ta tạm thời ở, giống như liếc mắt một cái có thể xem hết. Tiếp tục đọc “Ma đầu – Quyển hạ – Chương 12”