Trầm nịch – Phiên ngoại 1 – Chương 3

Trầm nịch – Phiên ngoại

Đệ tam chương

So sánh với vui mừng tại Nhân Tâm đường, Ngũ Tử Ngang thì bận rộn hơn. Sáng sớm thương nghị quốc sự với các đại thần, Ngũ Tử Ngang một mình tiếp kiến vài đại thần. Ngũ Tử Ngang đã nghiễm nhiên là người nắm quyền thực tế đại Đông mặc dù bị người ta âm thầm thóa mạ, nhưng bọn hắn lại không thể không khâm phục khả năng trị quốc của y, ít nhất một năm nay đại Đông là càng lúc càng phồn thịnh, Ngũ Tử Ngang không có làm càn tại việc trị quốc.

Thật vất vả có thể thở một hơi, Ngũ Tử Ngang tự mình về Nhân Tâm đường ôm ôm nhi tử, sau đó nói với Tần Ca một tiếng, y buổi trưa muốn về nhiếp chính vương phủ một chuyến, đi thăm bà cô. Tần Ca cũng không buồn, còn bảo y mang theo cả nhi tử qua. Ra khỏi Nhân Tâm đường, trong lòng Ngũ Tử Ngang thêm một tiểu gia hỏa, Ôn Quế với Diêm Nhật đi theo phía sau.

Xuất cung, mang theo một đại đội nhân mã, Ngũ Tử Ngang oai nghiêm đi về phía nhiếp chính vương phủ. Trong nhiếp chính vương phủ đã sớm nhận được tin trải thảm đỏ, mọi người của vương phủ chờ tiếp giá trong phủ. Khi người hầu chờ bên ngoài chạy vào hô to “Nhiếp chính vương bệ hạ tới! Nhiếp chính vương bệ hạ tới!”, mọi người của vương phủ lấy lão thái thái Phạm Ngũ thị dẫn đầu, cung kính chờ đợi trước đại môn.

Vương liễn dành riêng cho nhiếp chính vương dừng ở cửa vương phủ, cả đám người lập tức hô to cung nghênh vương gia, vương gia thiên tuế. Khi Ngũ Tử Ngang ôm nhi tử từ trên vương liễn xuống, Phạm Ngũ thị lập tức cười tươi.

“Nô tài cung nghênh hoàng thượng, ngô hoàng vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế.”

Vừa nhìn tiểu hoàng đế cũng tới, mọi người lại cùng hô to.

Ngũ Tử Ngang thản nhiên ôm nhi tử lên bậc thềm, lúc này mới nhàn nhạt mở miệng: “Đứng lên đi.”

Mọi người của vương phủ đứng lên, lời nhiếp chính vương bệ hạ chính là thánh chỉ, cho nên không cần hoàng đế mở miệng. Huống chi hoàng đế bệ hạ có lẽ còn không biết bọn họ đang làm gì đâu.

“Cụ cô.” Tiểu hoàng đế gọi sữa một tiếng, bé bị quấn rất kín chỉ lộ ra hai con mắt đội một cái mũ hổ đáng yêu tột cùng, tâm can Phạm Ngũ thị trong nháy mắt hòa tan.

“Hoàng thượng.” Phạm Ngũ thị đi lên phía trước, giao gậy đầu rồng cho thị nữ, ôm tiểu hoàng đế, sau đó nói với Ngũ Tử Ngang: “Hoàng thượng bệnh vừa khỏi, mau nhanh vào phòng.”

Ngũ Tử Ngang đỡ lấy bà cô, trên mặt lúc này mới lộ ra tươi cười: “Bà cô, Tử Quân nặng, con ôm đi.”

“Không nặng không nặng, ta ôm.” Phạm Ngũ thị ôm chặt tiểu hoàng đế, cười toe toét, trong lòng lại nảy lên tiếc nuối nào đó.

Đỡ bà cô vào phòng, Ngũ Tử Ngang lấy mũ, khăn quàng cổ và áo bông dày của nhi tử xuống. Tiểu hoàng đế thoát một thân trói buộc lập tức nhìn về phía bàn tròn bày thật nhiều điểm tâm, hoa quả và đồ ăn ngon. Không cần tiểu hoàng đế mở miệng, lập tức có người nâng vài thứ kia qua cho tiểu hoàng đế tự mình chọn. Tiểu hoàng đế cầm lên một miếng điểm tâm, há mồm liền cắn.

“Biết hoàng thượng muốn tới, ta vội vàng sai bọn họ chuẩn bị.” Phạm Ngũ thị từ trên tay thị nữ nhận lấy một chén nước, cho tiểu hoàng đế uống một ngụm.

Tiểu hoàng đế không sợ lạ chút nào ăn hai cái điểm tâm, liền duỗi tay ra với người nào đó: “Nhật Nhật.”

Diêm Nhật cúi đầu, khom người đi lên phía trước, giơ hai tay lên. Ngón tay tiểu hoàng đế buông lỏng, điểm tâm ăn phân nửa liền rơi vào trong tay Diêm Nhật.

Ngũ Tử Ngang liếc nhìn Diêm Nhật, lau miệng cho nhi tử: “Hoàng thượng thưởng ngươi, ngươi ăn đi.”

“Tạ ơn hoàng thượng, tạ ơn nhiếp chính vương bệ hạ.” Diêm Nhật ăn một miếng.

Bên này, tiểu hoàng đế đã lại nắm lên một miếng điểm tâm khác. Cũng như thế, ăn hai miếng, bé lại hô tiếng: “Nhật Nhật.”

Ngũ Tử Ngang mặc nhi tử mỗi loại điểm tâm đều nếm một lần, Diêm Nhật cũng đều ăn mỗi loại điểm tâm hoàng đế bệ hạ để lại. Đợi tiểu hoàng đế ăn đủ rồi, bé uống nước cụ cô đút cho bé, ợ no nê, ăn no. Diêm Nhật thấy vậy, cúi đầu lại lui về chỗ cũ.

Rửa tay, súc miệng cho nhi tử, Ngũ Tử Ngang chỉ để lại Ôn Quế và Diêm Nhật hầu hạ, cho lui những người khác, nói chuyện phiếm với bà cô. Ngũ Tử Ngang ở trong cung, Ngũ Tử Anh mang theo vợ con đi biên quan, Ngũ Tử Hoa đi Nữ Trinh. Sợ bà cô tịch mịch, cũng sợ bà cô có chuyện gì trong nhà không ai có thể làm chủ, Ngũ Tử Ngang sai mấy vị môn sinh của mình đều ở trong vương phủ. Đồng thời, Khoa Thấm Khả Thập do Phùng Duy Châu mang về cùng với Việt Lặc Cống con mồ côi của Việt Lặc Da do Ngũ Tử Ngang mang về cũng đều ở trong vương phủ. Có nhiều người như vậy ở cùng, cũng tiêu đi một phần tịch mịch Phạm Ngũ thị không thể ở chung với người thân.

Ngũ Tử Ngang thường xuyên sẽ mang theo nhi tử trở về ăn bữa cơm cùng bà cô. Phạm Ngũ thị rất vui mừng với chuyện này, nhưng bà vẫn rất muốn biết Ngũ Tử Ngang vì sao phải làm loại chuyện đại nghịch bất đạo đó. Nhưng nhìn sự thân thiết của tiểu hoàng đế đối với Ngũ Tử Ngang, nhìn sự kính trọng của người bên cạnh thái thượng hoàng đối với Ngũ Tử Ngang, Phạm Ngũ thị đè tất cả nghi vấn trong lòng. Bởi vì bà cũng rất nghi hoặc, vì sao thái hoàng không có phản kích? Một người thủ đoạn sắc bén như thế sao có thể để Ngũ Tử Ngang đơn giản bức vua thoái vị, còn cho phép Ngũ Tử Ngang mang theo nhi tử của mình ra vào nhiếp chính vương phủ? Phạm lão thái thái sống lâu, đã sắp xuống mồ, bà nghĩ đến ngày nào đó bà xuống mồ, Ngũ Tử Ngang có lẽ sẽ nói cho bà nguyên nhân, cho nên bà bây giờ không hỏi cái gì. Ngay cả chuyện của Ngũ Tử Ngang với Liễu Song bà cũng chưa từng hỏi qua.

Bị cụ cô đùa một lát, tiểu hoàng đế Tần Gia Hựu ngồi không yên. Từ trên chân cha đi xuống, bé chạy tới chạy lui tự mình chơi trong phòng. Diêm Nhật căng thẳng theo phía sau bé, chỉ sợ bé té. Yên tâm giao nhi tử cho Diêm Nhật coi chừng, Ngũ Tử Ngang hỏi: “Bà cô, Khoa Thấm và Việt Lặc Cống ở đây có tốt không?”

Phạm Ngũ thị cười nói: “Rất tốt. Khoa Thấm đứa nhỏ kia tuy rằng tính tình hơi rầu rĩ, nhưng còn rất chăm sóc Việc Lặc. Việt Lặc đứa nhỏ này lúc nào cũng nhớ cha mẹ nó, thường thường khóc một mình. Ta vốn định để Khoa Thấm ở cùng nó, nhưng nói mấy lần đứa nhỏ kia cũng không chịu, ta cũng không tiện nhắc lại. Khoa Thấm là Duy Châu đưa về, có lẽ vẫn là muốn ở cùng với Duy Châu. Tử Ngang à, con xem có cần tìm một đứa bạn cho Việt Lặc hay không? Nó không có cha mẹ, ta tuổi tác lại lớn, một người ở đất khách quê người, nó khó tránh khỏi sẽ đau lòng. Tìm một bạn chơi tuổi tương đương nó cùng nó đi học, cùng nhau ở, nó có lẽ sẽ khá hơn một chút. Khoa Thấm dù sao lớn hơn nó năm tuổi, nhiều khi hai người cũng không thể ở cạnh nhau.”

Ngũ Tử Ngang chậm rãi gật gật đầu, nói: “Duy Châu đã nói với ta, lúc Khoa Thấm tại Đột Quyết cuộc sống rất không dễ chịu, Duy Châu thấy y đáng thương liền dẫn theo y về, y đương nhiên ỷ lại hơn chút đối với Duy Châu, không muốn chuyển ra cũng có tình lý. Như thế này, triều ta có không ít con mồ côi của tướng sĩ, ta cho bọn họ đều vào ở trong phủ, thứ nhất có thể cùng với Việt Lặc Cống; thứ hai, cũng có thể để những tướng sĩ chết đi ấy yên lòng; thứ ba, trong phủ náo nhiệt hơn, bà cũng vui vẻ. Việt Lặc Cống sau này là nhất định phải về Nữ Trinh, để nó vẫn đau lòng như vậy cũng không được.”

“A?” Phạm Ngũ thị sửng sốt, “Việt Lặc sau này phải về Nữ Trinh?”

Ngũ Tử Ngang cười nói: “Đúng vậy. Nó không quay về Tử Hoa làm sao trở về? Vốn chính là bởi vì nó tuổi tác quá nhỏ Vân Sơn mới không thể không quay về làm Nữ Trinh vương. Vân Sơn chí không ở đó, nếu không phải là bởi vì Vân Sơn, Tử Hoa cũng sẽ không đi Nữ Trinh. Bản thân Việt Lặc Cống cũng biết nó sau này là phải quay về Nữ Trinh làm Nữ Trinh vương.”

Trên mặt Phạm Ngũ thị muốn cười mà không cười, nhưng bà cuối cùng vẫn còn cười. “Nữ Trinh xa như vậy, Tử Hoa chuyến đi này ta còn nghĩ năm nào mới có thể gặp lại. Đã như vậy, cũng tốt. Tử Hoa ở Nữ Trinh, ta chung quy không yên lòng. Nhưng ta cũng rất luyến tiếc Việt Lặc, đó là một đứa bé tốt.”

Ngũ Tử Ngang không hề gì nói: “Cho dù tốt cũng là con nhà khác. Bà nếu thương yêu người khác, Tử Quân sẽ mất hứng.” Trái tim Phạm Ngũ thị lỡ một nhịp, nhìn về phía tiểu hoàng đế chơi đến khuôn mặt đỏ bừng, bà cười thật sâu.

Bà cô không hỏi nhiều khiến Ngũ Tử Ngang nhẹ nhõm không ít. Y không phải là không muốn nói cho bà cô, mà là sợ bà cô chịu không nổi “nỗi kinh sợ” này. Hơn nữa trong phủ nhiều người nhòm ngó, vạn nhất để ai biết gây phiền phức. Y có thể chiêu cáo thiên hạ y là hoàng hậu của Tần Ca, lại không thể chiêu cáo thiên hạ thân thế nhi tử. Tiếp tục đọc “Trầm nịch – Phiên ngoại 1 – Chương 3”

Ma đầu – Quyển hạ – Chương 19

Ma đầu

  • Tác giả: Vân Quá Thị Phi
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ thập cửu chương

Tình hình Mạnh Trúc vẫn không tốt cũng không xấu, giống như đứa trẻ. Ban đầu còn rất dính Lạc Thịnh Vũ, kiên quyết bắt y ở cùng, một khắc cũng không thể rời đi. Nhưng mà sau đó cũng không có chuyện như vậy…

Muốn trách chỉ có thể trách cái gọi là “thuốc đắng dã tật”, Lạc Thịnh Vũ mỗi lần mớm thuốc cho hắn đều làm người ta vừa khóc vừa kêu. Nhiều lần, Mạnh Trúc vừa nhìn thấy Lạc Thịnh Vũ cũng không thèm để ý.

Lạc Thịnh Vũ có chút dở khóc dở cười, lúc đẩy cửa vào thấy Mạnh Trúc nằm trên giường, trong tay nắm một lọn tóc đang đùa nghịch. Người nọ tựa hồ là liếc mắt nhìn về phía mình, sau đó rất không nể mặt mặt hướng vào trong, chăn cũng kéo đến đỉnh đầu, cả người đều rụt lại.

Lạc Thịnh Vũ lắc đầu cười cười, đặt chén thuốc trong tay lên bàn, đi qua kéo Mạnh Trúc từ trong chăn ra, nói: ”Ngươi ngoan ngoãn uống thuốc, ta mang ngươi đi ra ngoài một chút, thế nào?”

Miệng Mạnh Trúc mím chặt, mày dài nhăn nhó, kéo chặt chăn nhất định không buông tay. Lạc Thịnh Vũ cúi đầu hôn ngón tay hắn nắm chăn lộ ra bên ngoài. Mạnh Trúc giống như là bị dọa, vội vàng buông tay. Mở to mắt, nhìn nửa ngày mới phát hiện là một màn sợ bóng sợ gió.

Lạc Thịnh Vũ kéo người vào gần mình, khoác quần áo cho hắn bế ngang người lên, nói: “Đến chỗ bàn uống thuốc, để tránh lại vẩy cả giường.”

“Không… Không…” Mạnh Trúc liên tiếp lắc đầu, tội nghiệp nắm cánh tay Lạc Thịnh Vũ, trong mắt phượng sắp có thể nặn ra nước.

Lạc Thịnh Vũ để hắn ngồi trên bàn, sau đó cầm thuốc bưng cho hắn, nói: ”Chuẩn bị mứt hoa quả cho ngươi.” Nói xong còn lấy cái hộp đựng mứt hoa quả đặt vào tay hắn.

“Không…” Mạnh Trúc quyết tâm chính là không uống, mặc kệ đối phương dỗ như thế nào, dứt khoát nhắm mắt lại không nhìn y.

Lạc Thịnh Vũ dứt khoát đưa tay nắm quai hàm hắn, miệng đối miệng trút cho hắn một ngụm. Mạnh Trúc hoảng sợ, ánh mắt mở to, miệng lập tức tràn ngập vị đắng chát, yết hầu không tự chủ lăn lên xuống, nuốt xuống, nhưng mà cũng có chút nước thuốc theo khóe miệng vẫn chảy tới trong cổ áo.

Mạnh Trúc đắng vẫn ho mãi, có điều Lạc Thịnh Vũ lần này vẫn chưa xong, lại ngậm một ngụm đút cho Mạnh Trúc. Mạnh Trúc bị y nắm cằm, muốn khép khớp hàm cũng không được, hai ngụm thuốc lớn vào bụng, coi như là uống hơn phân nửa bát.

Mạnh Trúc đắng lưỡi vẫn tê dại, Lạc Thịnh Vũ cũng không khá hơn chút nào, dù sao hai người nếm cũng là cùng một thứ. Lạc Thịnh Vũ đút xong ngụm thuốc thứ hai, cũng không rời đi, nhẹ nhàng mút môi hắn, tựa hồ muốn liếm sạch đắng chát trong miệng hai người, cánh lưỡi xâm lược qua lại trong miệng Mạnh Trúc.

“Ưm a…” Đầu lưỡi Mạnh Trúc tê dại, cũng không biết tránh né, tùy ý Lạc Thịnh Vũ dây dưa, trong hô hấp càng lúc càng gấp mang theo rên rỉ khe khẽ.

Lạc Thịnh Vũ buông cằm hắn ra, nhìn sắc mặt hắn hơi đỏ lên, một đôi mắt phượng nhìn mình chằm chằm, bên trong còn có hơi nước, bộ dạng mất hứng, ”Đắng!”

Lạc Thịnh Vũ cầm mứt hoa quả đưa vào trong miệng hắn, ngón tay nhẹ nhàng đưa qua đưa lại trên môi hắn, theo kẽ môi vùi vào trong, chạm đến cánh lưỡi vừa mềm vừa trơn ấy, không nhịn được cong ngón tay, khiêu khích qua lại.

Trong miệng Mạnh Trúc ngậm mứt hoa quả, lại bị ngón tay y trêu chọc đầu lưỡi qua lại, nuốt không kịp, sợi tơ dâm mỹ theo khóe miệng chảy ra, tựa hồ còn mang theo cái chua ngọt của mứt hoa quả.

Lạc Thịnh Vũ ôm eo hắn, cúi đầu liếm hôn khóe miệng hắn, theo đó hôn đến cần cổ, lưu luyến chỗ xương quai xanh, cái loại hương vị thơm ngọt ấy pha trộn cái đắng chát của thuốc, khiến y có chút không nỡ rời đi.

Mạnh Trúc kêu khẽ “a” một tiếng, cảm thấy trên cổ hơi tê ngứa, nhưng không khó chịu, trái lại khiến hắn cảm thấy thoải mái. Không kìm nổi hai tay vắt trên vai Lạc Thịnh Vũ, hơi hơi giương cổ, cổ họng cũng trượt lên xuống.

Lạc Thịnh Vũ thấy hắn phản ứng như thế, càng không nỡ buông hắn ra, đột nhiên bế hắn lên, đặt lên giường, hỏi: ”Thoải mái không?” Y nói xong tiện tay buông rèm xuống. Tiếp tục đọc “Ma đầu – Quyển hạ – Chương 19”

Ma đầu – Quyển hạ – Chương 18

Ma đầu

  • Tác giả: Vân Quá Thị Phi
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ thập bát chương

Mạnh Trúc chỉ cảm thấy giữa lưng đau nhức, ”xẹt” một tiếng âm thanh giống như vũ khí sắc bén tách da thịt ra. Hắn đau đến giật mình, chân khí lập tức tiết ra, thân hình bộ pháp hơi chậm lại.

Lạc Thịnh Vũ đâu còn để ý được gì, tung mình nhảy lên, ngón tay gõ trên trường kiếm, chỉ nghe một tiếng giòn vang, trường kiếm kia lập tức gãy thành hai khúc. Một tay y ôm eo Mạnh Trúc, nhanh chóng lui về phía sau vài bước. Chẳng qua là một mình y còn có chút đứng không vững, lúc này càng là lảo đảo hai bước, chống vào thân cây phía sau mới đứng vững.

“Ta không sao…” Mạnh Trúc cắn chặt răng, nhìn Lạc Thịnh Vũ vẻ mặt nóng ruột, thở hổn hển hai hơi nói. Hắn nói xong muốn đưa cái bình trong tay cho Lạc Thịnh Vũ, nhưng ngay cả chút hơi sức ấy cũng không có. Chỉ cảm thấy mệt mỏi từ giữa lưng lan ra đến tứ chi trăm xương, hô hấp cũng dồn dập hơn, giống như là bị bóp cổ họng.

Lạc Thịnh Vũ thấy hắn sắc mặt trắng bệch, trên tay y đỡ Mạnh Trúc đều là máu, cúi đầu nhìn càng run sợ. Trên thân kiếm của Lam Y có phun độc, màu máu tươi ấy sớm đã mất màu vốn có.

Lam Y đứng tại chỗ, không kìm nổi cười rộ lên, cười có chút khàn cả giọng. Nhưng tiếng cười của nàng chưa ngưng, đột nhiên quát to một tiếng “a”, thân thể ngã xa bảy tám bước.

Chỉ nghe thấy tiếng vạt áo lật, một thân ảnh đã ở trước mắt. Trong tay người nọ cầm một cái roi dài, thần sắc hung tàn, bỗng nhiên giơ tay, chỉ nghe “bộp” một tiếng, roi dài giống như con rắn, nhanh chóng bắn qua, cuốn chặt lấy yết hầu Lam Y.

Người tới không phải Mạnh Khanh còn có thể là ai?! Cánh tay y rung một cái, roi dài giật, đánh Lam Y ngã văng ra ngoài. Lam Y ngã trên mặt đất, lập tức nôn ra mấy ngụm máu tươi.

“Đợi chút,” Lạc Thịnh Nghĩa chạy tới đã nhìn thấy mắt Mạnh Khanh cũng có chút đỏ, một roi xuống đã đánh gần chết người, vội vàng cầm tay nắm roi của hắn, nói: ”Ngươi đánh chết nàng, thuốc giải làm sao bây giờ!”

Mạnh Khanh chỉ là cười lạnh, nói: ”Có ta ở đây, còn cần giữ mạng nàng ta đổi thuốc giải sao?” Hắn dứt lời, hất tay Lạc Thịnh Nghĩa ra, đến gần Lam Y, lại nói, ”Nhưng mà, ngươi cũng là nhắc nhở ta.” Hắn nói xong ngồi xổm xuống, một phen chế trụ hàm dưới Lam Y, nhét một viên thuốc vào trong miệng nàng.

“Nhanh lên đi!” Lạc Thịnh Nghĩa vội vàng nói: ”Mang theo Mạnh cốc chủ đi trước, phía sau có người đến, nơi này rất nguy hiểm.”

Mạnh Khanh nghe xong đi qua, hắn nhìn thấy vết thương trên người Mạnh Trúc toàn thân tức giận đến run rẩy, một tay kéo người trong lòng Lạc Thịnh Vũ qua. Lúc này Mạnh Trúc đã ngất đi, nếu không phải còn có hô hấp, quả thật là sống chết khó phân biệt.

Lạc Thịnh Nghĩa nhìn Lạc Thịnh Vũ híp híp mắt, y đứng nơi đó vẫn không nhúc nhích.

Mạnh Khanh liếc mắt nhìn y nói: ”Ngươi dìu gã, đi.”

Lạc Thịnh Nghĩa tựa hồ có chút không tình nguyện, nhưng cuối cùng vẫn đi qua kéo Lạc Thịnh Vũ dậy.

Lúc bốn người trở lại khách điếm Mạnh Hiểu đương loay hoay trong khách điếm, nhìn thấy Mạnh Trúc hôn mê bất tỉnh trái tim vừa mới thở phào thoáng cái lại dâng lên cổ họng.

“Chủ tử trúng độc, ta chữa thương cho chủ tử trước.” Mạnh Khanh nói một câu với Mạnh Hiểu, liền ôm Mạnh Trúc vào phòng.

Lạc Thịnh Vũ cũng bị thương không nhẹ, nhưng cũng may có Mạnh Hiểu và Mạnh Khanh, độc trên người đương nhiên không cần lo lắng. Nghỉ ngơi trong chốc lát cũng đã cảm thấy thân thể thoải mái không ít.

Trong lòng y lo lắng thương thế của Mạnh Trúc, có chút đứng ngồi không yên, nhưng Mạnh Khanh không cho ai vào trong, y cũng sợ quấy rầy việc trị liệu của đối phương.

Lúc chập tối, trong phòng Mạnh Trúc vẫn không chút động tĩnh. Mạnh Hiểu đến đưa ít cơm chiều cho Lạc Thịnh Vũ, nhìn y lo lắng như thế, không nhịn được nói: ”Chủ tử hẳn là không có việc gì, không cần quá lo lắng.”

Lạc Thịnh Vũ chỉ gật gật đầu, thủ đoạn dùng độc giải độc của Mạnh Khanh y biết. Nhưng cho dù biết trong lòng cũng có chút lo lắng khó diễn tả.

Mạnh Hiểu dùng cơm chiều xong liền đi chỗ Mạnh Khanh xem thử, gõ cửa đi vào, vòng qua bình phong, có thể nhìn thấy bên trong. Mạnh Khanh đang đứng cạnh bàn thu dọn đồ đạc, Mạnh Trúc im lặng nằm trên giường, tựa hồ còn chưa có tỉnh.

“Chủ tử thế nào?”

“Không có việc gì, tỉnh lại là được rồi.” Mạnh Khanh thở dài, nói.

Mạnh Hiểu gật gật đầu, ”Ngươi đây là…?!” Nàng vốn định giúp Mạnh Khanh thu dọn đồ, liền nhìn thấy trên bàn có một bình nhỏ màu đỏ thẫm, không khỏi mở to hai mắt.

Mạnh Khanh cầm bình nhỏ màu đỏ vào tay, nói: ”Đây chính là thần dược cải tử hoàn sinh.”

“Ngươi…” Mạnh Hiểu thở dài, nói: ”Thuốc này là có thể cải tử hoàn sinh, nhưng…”

Tiếp tục đọc “Ma đầu – Quyển hạ – Chương 18”

Thần phục – Chương 44

Thần phục

  • Tác giả: Yến Tử Hồi Thì
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Chương 44 – An Lý Mộc và Yến Hồi

An Lý Mộc ghi nhớ lời của Triển Tiểu Liên, trước sau vẫn duy trì vừa đúng khoảng cách với Tô Nạp, anh một là không có ý đó đối với Tô Nạp, hai là tính cách anh vốn cũng không phải là cái loại biết ăn nói, ba là đúng như anh nói với Triển Tiểu Liên, nếu có quan hệ sớm có đợt chia tay với Triển Tiểu Liên rồi, hà tất uổng công vô ích còn muốn đi tìm Triển Tiểu Liên?

An Lý Mộc thích Triển Tiểu Liên, chính là cái loại thích Triển Tiểu Liên kể khi nói chuyện phiếm với Mục Hi, sau khi chia tay rất đau đớn, thế giới đều u ám, không nhìn thấy cô liền nhớ đứt ruột đứt gan, quanh quẩn trong đầu vẫn luôn là đủ loại vẻ mặt của cô, nhìn thấy muốn thân thiết, cho dù là móc tim mình ra cho cô ăn anh cũng không chút nghĩ ngợi…

An Lý Mộc suy nghĩ thật lâu, chỉ cần cùng có liên quan tới Triển Tiểu Liên, anh đều vô cùng để ý, mua cái gì cũng sẽ nghĩ tới cô, An Lý Mộc cuối cùng xác định, thì ra loại cảm giác này chính là yêu. Triển Tiểu Liên nói để ý, nói ghét nữ sinh đến gần anh, anh không muốn cô mất hứng, cho nên, người khác giới thân thiết anh đều giữ một khoảng cách, thật ra cũng không cần làm cái gì, chỉ cần anh thoáng có vẻ bài xích sự thân thiết và cố ý của Tô Nạp, lòng tự trọng và kiêu ngạo của phụ nữ sẽ khiến Tô Nạp giữ vẻ rụt rè.

Trong phòng bởi vì mùi thuốc lá và rượu có vẻ hơi ngột ngạt, An Lý Mộc mượn cớ đi toilet ra khỏi phòng, ở trong toilet một lát liền đi ra, thật sự là mùi trong toilet cũng không khá hơn chút nào.

Đi trên hành lang trải thảm, An Lý Mộc cảm thấy đầu hơi choáng, vừa rồi bị bạn học chuốc không ít rượu, lần này sức rượu bốc lên, hành lang thật dài trước mắt dường như lay động trái phải, anh đưa tay vỗ trán, thề về sau không bao giờ uống rượu nữa, cảm giác này thật sự là rất khó chịu.

Một đám người đi tới đằng trước, có nam có nữ, bước chân An Lý Mộc đang lảo đảo, trong lòng suy nghĩ mau mau dựa vào bên cạnh, để người ta đi trước, kết quả bước chân không nghe sai khiến, tự mình đi về phía chính giữa, sau đó bỗng nhiên liền bị người ta đẩy sang một bên, An Lý Mộc lập tức đụng vào tường, anh theo bản năng nói ba chữ: “Tôi xin lỗi…”

Đám người kia lập tức dừng lại, một người cầm đầu chậm rãi bước thong thả qua, dừng trước mặt An Lý Mộc, hỏi hai chữ: “Khách hàng?”

An Lý Mộc biết vốn chính là chính mình không đúng, vừa vỗ trán vừa nói lần nữa: “Xin lỗi, tôi uống nhiều quá, đầu hơi choáng váng, không nhìn rõ đường…” Sau đó anh giương mắt, không khỏi thoáng sửng sốt, vừa nhìn anh tưởng là phụ nữ, gương mặt đó trông thật xinh đẹp, không phải phụ nữ anh cũng cảm thấy đáng tiếc, lại nhìn quần áo trang phục, mặc dù hơi lòe loẹt, nhưng rõ ràng là đàn ông, đặc biệt bên cạnh anh ta còn có một cô gái xinh đẹp, An Lý Mộc miễn cưỡng cười cười, vịn tường cố gắng đứng thẳng: “Thật sự xin lỗi, tôi là khách của phòng hoa 1203…”

Người phía sau lập tức mở miệng: “Gia, là Kim Tiểu Trang con trai độc nhất của Kim Đại Tráng thuê, nghe nói là họp lớp gì gì đó của trường cậu ta.”

Yến Hồi khẽ nâng đôi mắt, đánh giá An Lý Mộc từ trên xuống dưới, vươn tay đẩy cô gái trong ngực: “Đồng nhi, giúp gia tiễn khách về phòng.”

An Lý Mộc mặc dù không thấy rõ khuôn mặt Đồng nhi, nhưng mà vừa nhìn trang điểm là biết lẳng lơ thế nào, vội vàng khoát tay: “Vị tiên sinh này thật sự là cảm ơn anh, tự tôi có thể đi, các ngài mời đi trước, là tôi cản đường… Thật sự xin lỗi…”

Yến Hồi sờ mặt Đồng nhi, cười tà nói: “Đồng nhi, cưng xem khách hàng chê cưng.”

Đồng nhi nũng nịu cười với hắn: “Gia không chê.”

Yến Hồi đưa tay ôm eo Đồng nhi, chậm rãi đi qua An Lý Mộc. Tiếp tục đọc “Thần phục – Chương 44”

Thần phục – Chương 43

Thần phục

  • Tác giả: Yến Tử Hồi Thì
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Chương 43 – Anh Đầu Gỗ đắt khách

Lễ cưới bố trí vào buổi tối, An Lý Mộc chắc chắn không thể đưa Triển Tiểu Liên theo, bố mẹ cô có hỏi, cô phải nói như thế nào? Triển Tiểu Liên xin nửa ngày An Lý Mộc cũng không buông, anh nếu thực sự đưa theo, dự đoán cách ngày bố mẹ cô biết được cũng không ngắn, ngoại trừ nhà dì út cô, An Lý Mộc không nghĩ ra còn có người nào có thể khiến bố mẹ cô yên tâm.

Mục đích của Triển Tiểu Liên không đạt được, tức khuôn mặt nhỏ nhắn cũng tái đi, thu dọn đồ đạc của mình, nổi giận đùng đùng muốn đi, An Lý Mộc vội vàng ngăn lại, “Tiểu Liên, em làm cái gì vậy?”

Triển Tiểu Liên xị khuôn mặt tròn nhỏ, nói: “Em muốn về nhà, hừ!”

An Lý Mộc thở dài, kéo cô lại, “Em nếu đi, bố mẹ em hỏi em đi đâu em trả lời thế nào? Họp lớp nhất định là đến tối muộn.”

Triển Tiểu Liên vẫn mất hứng, “Vậy anh nếu như bị hồ ly tinh cuốn lấy thì làm sao? Ai đi cứu anh?”

An Lý Mộc đưa tay xoa xoa tóc cô: “Tiểu Liên, hồ ly tinh ở đâu ra? Với cả, anh cũng có em rồi, hồ ly tinh gì đó cũng vô dụng mà.” Dừng một chút, An Lý Mộc kéo Triển Tiểu Liên nhích lại gần trước mặt mình, nói: “Tiểu Liên, em yên tâm đi, nếu thực sự có hồ ly tinh, năm hai chúng mình chia tay đã sớm thông đồng rồi, em nói đúng không? Nhưng mà anh từ đầu tới đuôi đều chỉ có một mình, ngược lại em…”

Triển Tiểu Liên nghe câu thổ lộ hiếm thấy của An Lý Mộc, trong lòng đang đắc ý, đột nhiên nghe thấy anh lại tính toán nói quãng tình yêu qua mạng ấy của mình, sợ vội vàng cắt ngang: “A, anh Đầu Gỗ, quả táo này vừa to vừa đỏ, chắc chắn ăn ngon cực kỳ, anh Đầu Gỗ em rửa táo cho anh đây!” Nói xong, nhanh như chớp chạy không thấy bóng dáng.

An Lý Mộc nhịn không được nhẹ nhàng thở ra, cô nhóc này thế nào cũng phải buộc anh dùng tuyệt chiêu mới được.

Triển Tiểu Liên về nhà bố mẹ cô theo sau cô hỏi, bảo dì út gọi điện thoại về nhà, nói cô đã về, kết quả mãi không thấy người về nhà, bố cô sốt ruột thiếu chút nữa lại đi báo cảnh sát. Ánh mắt Triển Tiểu Liên xem thường nhìn bố cô: “Bố, không phải con nói bố, con cũng bao tuổi rồi? Bố còn coi con là trẻ con ba tuổi ấy à?”

Bố cô chảy mồ hôi trán, chỉ vào cô nói: “Muốn ba tuổi cũng được, mấu chốt con bây giờ là ba tuổi à?”

Mẹ cô chỉ sợ nói Triển Tiểu Liên quá đáng, vội vàng lôi bố cô ra: “Bây giờ trở về rồi, ông đừng nói nó nữa.”

Bố cô lập tức rống với mẹ cô: “Tôi không nói nó lần sau còn như thế bà không sốt ruột? Không phải con gái bà?”

Mẹ cô không dám nói gì, chỉ có thể trơ mắt nhìn con gái bị bố cô dạy dỗ. Mẹ cô thật vất vả kéo bố cô ra ngoài, nhìn Triển Tiểu Liên đóng cửa lại, mẹ cô bắt đầu oán trách: “Ông nói thì ông nói hai câu là được, ông còn nghiện nữa à? Ngộ nhỡ bị ông răn ghê quá, lại bỏ nhà đi, Tiểu Liên của chúng mình là một hai lần rồi?”

Bố cô giống như trợn mắt nhìn mẹ cô, “Bỏ nhà đi cái gì? Con bé là ra cửa tìm người lớn bị lạc, con gái chúng mình ngoan biết mấy? Bỏ nhà đi đâu ra? Bà sau này trước mặt ai cũng đừng nói lung tung, Tiểu Liên của chúng mình đấy là lạc đường.”

Mẹ cô nguýt bố cô một cái, chưa từng thấy bao che con gái như thế, vừa đi nấu cơm vừa nói thầm một câu: “Chỉ có ông mới nghĩ nhiều.”

Triển Tiểu Liên ở trong phòng nghe bố mẹ cô thầm thì bên ngoài, xem thường, ngả xuống giường ngẩn người, sau đó giơ tay lên sờ loạn trong đống sách đầu giường, một lát lấy ra một quyển tiểu thuyết ngôn tình, mở ra xem, trong lòng còn đang nghĩ đến An Lý Mộc, xem bố cô thế này cô dám chắc không có cách nào đi, bây giờ cô chỉ ngóng trông cái buổi họp lớp đó mau mau trôi qua, không phải hai ngày sao, không có gì đáng ngại. Tiếp tục đọc “Thần phục – Chương 43”