Bài viết lần này sẽ hỗ trợ chúng mình tạo spoiler hay hide một nội dung gì đó nha~
Cách dùng code thì đơn giản lắm luôn
<details> <summary>Tiêu đề spoiler</summary> Nội dung spoiler </details>
Thì kết quả sẽ là
Nội dung spoilerTiêu đề spoiler
~ Nhà của Yap ~
Bài viết lần này sẽ hỗ trợ chúng mình tạo spoiler hay hide một nội dung gì đó nha~
Cách dùng code thì đơn giản lắm luôn
<details> <summary>Tiêu đề spoiler</summary> Nội dung spoiler </details>
Thì kết quả sẽ là
Nội dung spoilerTiêu đề spoiler
Trầm nịch – Phiên ngoại
- Tác giả: Neleta
- Chuyển ngữ: Yappa
- Mục lục
Liếc mắt nhìn phòng ngủ của thái thượng hoàng, nghĩ thái thượng hoàng với nhiếp chính vương hẳn sẽ không gọi hắn, Khổng Tắc Huy tiến vào phòng nhỏ ngày thường bọn họ nghỉ ngơi dùng cơm, trong phòng nhỏ chỉ lớn có mấy bình (1), Diêm Nhật đang dùng cơm. Nhìn thấy Khổng Tắc Huy tiến vào, gã lập tức nuốt thức ăn trong miệng xuống hỏi: “Có phải bệ hạ tỉnh rồi?”
Khổng Tắc Huy thở dài trong lòng, ngồi xuống cạnh Diêm Nhật: “Không. Ta tiến vào ngồi một chút.”
Vừa nghe bệ hạ chưa có tỉnh, Diêm Nhật yên lòng tiếp tục ăn cơm, gã ăn rất nhanh, sợ đợi lát nữa hoàng thượng tỉnh không tìm được gã. Khổng Tắc Huy là một người không ưa lo chuyện bao đồng, trừ chuyện hoàng thượng và nhiếp chính vương, y chỉ để ý Ôn Quế. Nhưng nhìn Diêm Nhật vất vả mấy năm nay, là bằng hữu của Diêm Nhật, y nhịn không được quản nhàn sự.
“Diêm Nhật, ngươi vừa làm thị vệ vừa làm người hầu, quá mệt mỏi. Ngươi nên để các ma ma và thị nữ tới hầu hạ hoàng thượng. Ngươi xem ngươi. Ba năm, không một bữa cơm là ăn đúng giờ, chớ nói chi là yên ổn ngủ một giấc.”
Động tác Diêm Nhật ăn cơm dừng lại, quay đầu nhìn về phía Khổng Tắc Huy, có chút kinh ngạc đối phương lại nói với gã những lời này. Khổng Tắc Huy ôm thanh kiếm của y nói tiếp: “Ta biết ngươi không yên lòng để cho người khác dẫn dắt hoàng thượng, nhưng ngươi vẫn tiếp tục như vậy thân thể không thể không suy sụp. Hoàng thượng mỗi một ngày lớn lên, ngươi cũng nên chậm rãi giao chuyện chăm sóc hoàng thượng cho những người khác, ngươi chỉ cần phụ trách sự an toàn của hoàng thượng là được.”
Khuôn mặt quanh năm tái nhợt của Diêm Nhật lại trắng mấy phần, y buông bát có chút bất an hỏi: “Có phải… thái hoàng không muốn ta lại chăm sóc bệ hạ hay không?”
Khổng Tắc Huy nhíu mày: “Không phải. Là ta thấy ngươi quá mệt mỏi, nhắc nhở ngươi. Diêm Nhật, ngươi không phải công công, loại việc hầu hạ bên người này vốn cũng không phải là việc của ngươi. Nhưng ta thấy ngươi chẳng khác gì công công, còn thêm một hạng phải bảo vệ sự an nguy của hoàng thượng. Mọi người đều là huynh đệ, ta thực sự không muốn nhìn ngươi mệt như vậy. Ngươi mới hai mươi mốt, nhưng ngươi nhìn chính ngươi, sắc mặt còn tệ hơn ta.”
Thì ra là việc này. Diêm Nhật cảm kích hơi có vẻ ngại ngùng cười cười với Khổng Tắc Huy, nói: “Ta không mệt. Sắc mặt của ta vốn chính là như vậy, không thay đổi được. Ta không yên lòng người khác hầu hạ bệ hạ, bệ hạ cũng không thích người khác hầu hạ. Thân thể của ta ta sẽ chú ý, cám ơn nhiều.”
Thật là một tên đầu đất. Khổng Tắc Huy còn muốn khuyên nữa, ngoài phòng truyền đến tiếng kêu khẽ của một thị nữ: “Diêm thống lĩnh, hoàng thượng đã tỉnh, tìm ngài đấy.”
“Đây!” Vừa nghe hoàng thượng tỉnh. Cơm còn dư lại trong bát Diêm Nhật vội vội vàng vàng lùa vào trong miệng, còn chưa có nuốt xuống đã chạy. Khổng Tắc Huy lắc lắc đầu, đứng lên, quên đi, nên nói y cũng đã nói, Diêm Nhật không nghe y cũng không có cách nào.
Tần Gia Hựu tỉnh lại không thấy được Diêm Nhật ngay tức thì liền khóc, nếu không phải là nhớ không thể để cho phụ phụ nghe thấy tiếng khóc của bé, nếu không sẽ bị phụ phụ phạt học thuộc lòng, bé nhất định sẽ khóc sập cả nóc nhà. Còn chưa có vào phòng Diêm Nhật đã nghe thấy tiếng khóc của tiểu hoàng đế, trái tim lập tức siết chặt. Vọt vào phòng, gã còn chưa có lên tiếng, tiểu hoàng đế trên giường cũng đã kếu: “Nhật Nhật Nhật Nhật…”
“Bệ hạ, nô tài tới rồi.” Vọt tới bên giường ôm lấy tiểu hoàng đế, Diêm Nhật quỳ xuống: “Nô tài đã tới chậm, bệ hạ phạt nô tài đi.”
“Nhật Nhật Nhật Nhật…” Vẫn là khóc kêu, tiểu hoàng đế nhắm hai mắt lại, tiếng khóc nhỏ đi.
Quỳ gối bên giường đợi nửa ngày, người trong lòng đã ngủ, Diêm Nhật chậm rãi đứng lên. Không có đặt người về giường, gã cầm lấy chăn nhỏ bao lấy tiểu hoàng đế, vừa khẽ đung đưa bệ hạ, vừa đi chậm trong phòng. Lại qua rất lâu, hô hấp của người trong lòng ổn định, Diêm Nhật mới dừng lại. Lau đi nước mắt lưu lại trên mặt tiểu hoàng đế, trong mắt Diêm Nhật là tự trách, nhưng cũng có vui sướng kiềm chế, vui sướng được hoàng đế bệ hạ cần. Có lẽ người ngoài thấy gã rất vất vả, nhưng gã lại là vui vẻ chịu đựng, y thích chính mình được bệ hạ cần, thích trong lòng bệ hạ, gã là bất đồng.
Mãi đến khi tiểu hoàng đế ngủ say, Diêm Nhật mới đưa người về giường. Đêm nay, giống như mỗi một đêm quá khứ, Diêm Nhật rửa mặt xong liền canh giữ trên giường bên cạnh giường của tiểu hoàng đế ngủ nguyên quần áo, chờ bệ hạ tỉnh lại lần nữa. Tiếp tục đọc “Trầm nịch – Phiên ngoại 1 – Chương 2”
Ma đầu
- Tác giả: Vân Quá Thị Phi
- Chuyển ngữ: Yappa
- Mục lục
Mắt phượng của Mạnh Trúc đột nhiên mở to, trong lòng rùng mình, không khỏi nín thở ngưng thần lẳng lặng nghe mấy người phía dưới nói chuyện. Nhưng Lạc Thịnh Vũ nói xong một câu, lại không người nói tiếp, tựa hồ ngay cả tiếng hít thở cũng chưa từng có.
Cách một lúc lâu, Lạc Thịnh Vũ tựa hồ là cười khẽ một tiếng, lại mở miệng, nói: ”Xem ra ta nói không sai.”
Lạc Kiến Bắc thì đứng ở chỗ phía sau Lạc Thịnh Vũ một bước, lúc này trong lòng cũng là run sợ, tay nắm trường kiếm lại tăng thêm mấy phần khí lực, hé miệng.
Da Luật Hàm đối diện trầm mặc nửa ngày, rồi mới lên tiếng: ”Chúng ta chỉ là sợ ngươi dao động.”
Lạc Thịnh Vũ cười lạnh một tiếng, ý vị chứa đầy chế nhạo, nói: ”Không phải ta dao động, đều là các ngươi ép. Nhiều năm như vậy các ngươi một lần cũng không có tín nhiệm ta, bên cạnh ta vĩnh viễn đều là cơ sở ngầm, Lạc Kiến Đông như thế, Lam Y cũng là như thế.”
Mày dài của Mạnh Trúc nhíu lại, bỗng nhiên nghiêng đầu nhìn Lạc Kiến Đông. Thân thể người nọ chấn động, không khỏi cũng quay đầu nhìn Mạnh Trúc, tựa hồ muốn nói lại thôi.
“Ta…”
Lạc Kiến Đông vừa phát ra một âm, liền nghe Da Luật Hàm phía dưới bỗng nhiên hét lớn một tiếng, ”Người nào?!” Đồng thời rung trường kiếm trong tay, vèo một tiếng liền ném về hướng Mạnh Trúc và Lạc Kiến Đông.
Mạnh Trúc nâng tay nhanh chóng bắn ra một mũi tên, chạm vào nhau keng, đánh vạt thế tới, trường kiếm độp một tiếng liền cắm trên cây khô.
Mạnh Trúc không ngừng chút nào, lại vèo vèo vèo phát ra ba mũi tên, bóng người vừa động, thừa dịp tung người, trong nháy mắt liền đứng bên cạnh Lạc Thịnh Vũ.
Lạc Kiến Đông thấy hành tung bại lộ, cũng không dừng lại, nhảy xuống theo.
“Ngươi sao lại tới đây?!” Trên mặt Lạc Thịnh Vũ hiếm thấy có chút biến sắc, nắm cánh tay Mạnh Trúc.
Trên mặt Lạc Kiến Bắc càng là phấn khích, hung hăng trợn mắt nhìn Lạc Kiến Đông một cái, đột nhiên khuỷu tay nhấc lên, liền đâm một kiếm. Lạc Kiến Đông nghiêng người né tránh, y cũng không rút kiếm, nhìn đúng thời cơ tóm cổ tay Lạc Kiến Bắc, vây người trong lòng, nói: ”Tiểu Bắc ngươi…”
Lạc Kiến Bắc võ công không bằng y, bị nắm mạch môn căn bản giãy dụa không ra, hắn tức giận đến mức ánh mắt đỏ bừng, cúi đầu xuống liền há mồm cắn lên cánh tay Lạc Kiến Đông, chỉ hận không thể cắn xuống một miếng thịt.
Lạc Kiến Đông thét lớn một tiếng, nhưng cũng không buông tay, nói: ”Ngươi cứ không tin ta như vậy…”
Mạnh Trúc liếc bọn họ một cái, nói: ”Lúc này còn muốn chém giết lẫn nhau sao? Không phải Lạc Kiến Đông dẫn ta tới, là ta tự mình muốn tới.”
Miệng Lạc Kiến Bắc đều là vị tanh ngọt của máu tươi, đột nhiên ngẩn ra, theo bản năng buông lỏng răng.
Lạc Thịnh Vũ cười nhẹ một tiếng, nói: ”Ngươi lại đang lo cho ta sao?”
“Bớt nói nhảm, muốn chết nhanh chóng giết bọn chúng, đi lấy thuốc giải với ta, lại trễ chút thì không còn kịp nữa.” Lời nói của Mạnh Trúc lạnh như băng, nhưng người nghe lại hoàn toàn không có cảm giác.
Da Luật Hàm nghe xong không khỏi cười ha ha, nói: ”Khẩu khí thật lớn Mạnh cốc chủ. Có điều là toàn bộ Vân Thiên cốc này cũng đã bị thủ hạ của ta bắt rồi, chỉ bằng mấy người các ngươi võ công cho dù tốt lại có sao, chẳng qua là cá trong chậu mà thôi.”
Một mũi tên của Mạnh Trúc bắn qua, bức Da Luật Hàm lui hai bước, ”Bớt nói nhảm.”
……
Sau khi Mạnh Khanh và Mạnh Hiểu đi phòng giam cứu người, một khắc cũng không dám dừng lại, mọi người cùng nhau xuống Vân Thiên cốc, dừng chân tại khách điếm không xa. Mọi người đều thở phào nhẹ nhõm, đều tự chữa thương giải độc, có Mạnh Khanh độc trúng trên người bọn họ đương nhiên không cần nói.
Mạnh Khanh và Mạnh Hiểu đợi một đêm tại khách điếm, cũng không thấy Mạnh Trúc ra khỏi Vân Thiên cốc, trong lòng có chút lo lắng. Trời vừa sáng, bên ngoài khách điếm lại ồn ào náo động, trong đại sảnh có người đang tán dóc, nói gì gì đêm qua có một nhóm người đi lên núi, không biết là người nào.
Trong lòng Mạnh Khanh lộp bộp một tiếng, vốn muốn đi ra ngoài dò la một chút, còn chưa ra khỏi khách điếm đã gặp được Lạc Thịnh Nghĩa tiến vào.
“May mà ngươi ở đây.” Lạc Thịnh Nghĩa thấy hắn vừa mừng vừa sợ, cũng không kiêng dè, vội vàng nắm lấy tay hắn, nói: ”Ta tưởng ngươi ở trên Vân Thiên cốc, một đường chạy tới, may mắn…”
Mạnh Khanh bây giờ toàn bộ thần kinh đều căng thẳng, vừa nghe y nói đến Vân Thiên cốc, cũng đã quên hất tay y ra, hỏi: ”Vân Thiên cốc làm sao vậy?”
Lạc Thịnh Nghĩa nhíu nhíu mày, xem ra là không muốn nói cho hắn, nhưng mà Mạnh Khanh kiên trì muốn biết, y cũng không lay chuyển được, đành phải nói. Y hôm đó từ trên núi xuống, vốn là muốn vẫn đi theo Mạnh Khanh, nhưng cước trình của mấy người quá nhanh, y bị lạc mất. Nhưng xem ra ba người là muốn đi Vân Thiên cốc, cho nên vẫn ra roi thúc ngựa đi về phía Vân Thiên cốc. Ai có thể ngờ còn chưa tới đã nhìn thấy một người nhìn quen mắt, Lạc Thịnh Nghĩa đâu thể nhận không ra người kia, không phải là Da Luật Hàm còn có thể là ai? Mặc dù y với Da Luật Hàm một câu cũng chưa từng nói, nhưng mấy ngày bị nhốt tại Tiêu trang vẫn còn thấy qua người này, cũng có ấn tượng.
“Bọn họ lên Vân Thiên cốc?!” Trong lòng Mạnh Khanh máy động, ngay cả thời giờ kinh ngạc cũng không có, vội vàng liền chạy ra ngoài.
“Ngươi đi đâu?” Lạc Thịnh Nghĩa giữ chặt hắn.
Mạnh Khanh kéo một tên đệ tử, sai hắn đi nhắn Mạnh Hiểu mấy câu, nói với Lạc Thịnh Nghĩa: ”Ta muốn lên Vân Thiên cốc, chủ tử đang ở đó!”
“Ngươi!” Lạc Thịnh Nghĩa vừa tức vừa giận, nói: ”Một mình ngươi lên không phải chịu chết vô ích sao!”
Chỉ tiếc Mạnh Khanh không thèm để ý, tựa hồ không có nghe đến thấy, chạy ra dắt ngựa cưỡi lên liền đi. Lạc Thịnh Nghĩa vội vàng xoay người lên ngựa, đuổi theo hắn.
Ma đầu
- Tác giả: Vân Quá Thị Phi
- Chuyển ngữ: Yappa
- Mục lục
Lúc Mạnh Trúc tỉnh đầu có chút mê man, tứ chi và eo đều hơi đau, nhất thời không kịp phản ứng. Muốn vươn tay xoa xoa thái dương, lại cảm thấy hai tay đều bị trói buộc, nâng không lên, chính mình lại là bị Lạc Thịnh Vũ ôm vào trong ngực.
Hắn bỗng nhiên thoáng cái nhớ tới chuyện ngày hôm qua, không khỏi biến sắc, mày dài nhíu lại, cũng không biết suy nghĩ cái gì. Mạnh Trúc là thật sự không biết chính mình làm sao, mơ mơ hồ hồ lại…
Lạc Thịnh Vũ tựa hồ còn chưa tỉnh, hai người đều trần trụi. Nhưng trên người Mạnh Trúc lại không có cảm giác nhớp nháp, tựa hồ là đã được lau qua, nhưng phía sau vẫn còn có chút đau nhức nóng bừng, nhắc nhở hắn chuyện ngày hôm qua.
Trong đầu Mạnh Trúc một mảnh hỗn loạn, muốn ngồi dậy xuống giường mặc quần áo, liên lụy đến phía sau, hít ngụm khí lạnh. Động tác của hắn ngưng lại, mày dài nhíu chặt hơn, môi khép mở một cái.
“Ngươi đã sớm tỉnh?”
Lạc Thịnh Vũ một bên vốn đang ngủ say, nghe thấy hắn nói chuyện, cũng chỉ đành ngồi dậy. Nâng tay vòng quanh hông hắn, kéo người về phía sau, ngã lên giường, nói: ”Không, là tỉnh theo ngươi. Có khó chịu hay không?”
Mạnh Trúc tránh ánh mắt không nhìn y, nói: ”Ngươi đi nhanh lên đi, bây giờ bên ngoài hẳn là canh phòng lỏng hơn chút…”
Lạc Thịnh Vũ làm động tác chớ có lên tiếng, cúi đầu hôn bờ môi hắn, chỉ là nhẹ nhàng chạm vào liền rời đi, bàn tay nhẹ nhàng vuốt ve bên hông hắn, nói: ”Ngươi đi cùng ta, Vân Thiên cốc sớm muộn gì vẫn sẽ trở lại trên tay ngươi, không nên gấp gáp nhất thời. Huống hồ Mạnh Khanh và Mạnh Hiểu một ngày một đêm tìm không thấy ngươi, chẳng phải là muốn lật Vân Thiên cốc này, hai người bọn họ thế cô sức yếu, cũng không phải là đối thủ của họ Uông.”
Mạnh Trúc trầm ngâm, những câu nói của Lạc Thịnh Vũ đều nói có lý. Lát sau chế nhạo một tiếng, nói: ”Không cần ngươi lo lắng, nếu là ta cùng với ngươi mới thật sự là cực kỳ không ổn, bản tọa không phải thành tiểu nhân thông đồng với địch?”
“Cũng đến lúc này rồi, ngươi vẫn không nói một vài câu xuôi tai với ta sao.” Lạc Thịnh Vũ cũng không có tức giận, mờ ám đưa tay xoa xoa trên mông hắn, ngón trỏ ngón giữa dọc theo khe mông nhẹ nhàng ép vào trong.
Mạnh Trúc biến sắc, nhưng nghĩ đến ngày hôm qua cũng không phải là chính mình không muốn, như vậy cũng không thể phát cáu. Hắn trầm mặc như vậy mới giật mình phát giác mình là hoàn toàn trần trụi bị y từ trên cao đè xuống trên giường, vội vàng đưa tay đẩy y, nói: ”Để ta đứng lên.”
“Vậy sợ là không được.” Lạc Thịnh Vũ cười cười, trái lại cánh tay gập lại, hai người lập tức lồng ngực kề sát lồng ngực, một chút khe hở cũng không có, ngậm dái tai tinh xảo của người dưới thân, ”Ngươi xem ta lại cứng rồi, làm sao bây giờ?”
Mạnh Trúc chỉ cảm thấy trên đùi có thứ thẳng cứng cực nóng húc vào, vành tai ngứa ngáy một trận, khiến thân thể hắn run run, trên mặt tựa hồ có chút màu đỏ hồng. Đột nhiên lật tay một phen chế trụ mạch môn đối phương, nói: ”Đứng lên.”
Mạch môn của Lạc Thịnh Vũ bị khống chế, ngược lại một chút vẻ sợ hãi cũng không có, vừa lúc trút khí lực toàn thân đè trên người Mạnh Trúc, nói: ”Ngươi nắm mạch môn của ta, ta thế nhưng dậy không nổi.”
“Ngươi!…” Mạnh Trúc tức trợn mắt nhìn, chẳng qua là trong mắt đối phương xem ra lại không có một chút cảm giác nguy hiểm, ngược lại có loại phong tình nói không nên lời.
Mạnh Trúc lại quay đầu đi chỗ khác, hắn bị cái loại ánh mắt nóng bỏng đó của Lạc Thịnh Vũ nhìn có chút không được tự nhiên, cách nửa ngày mới cắn cắn môi, nói: ”Ngươi ngồi dậy, phía dưới của ta khó chịu, không thể lại…”
Lạc Thịnh Vũ đưa tay lưu luyến trên mông hắn, nói: ”Là ta sơ sót, nhưng trong này cũng không có thuốc.” Y dứt lời chống dậy, kéo chăn qua đây đắp lên cho hắn, lại nói: ”Ngươi ở trong này nghỉ ngơi, bằng thể lực của ngươi bây giờ vẫn là đừng xuống giường tốt hơn. Ta giúp ngươi đi ra ngoài tìm hiểu một chút tình huống bên ngoài.”
Mạnh Trúc nhíu nhíu mày, vốn không đồng ý, nhưng đối phương căn bản không cho hắn thời gian nói không, mặc quần áo liền đi ra ngoài từ cửa ngầm.
Mạnh Trúc nhìn cửa ngầm khép lại, đột nhiên trong lòng máy động, có loại ý niệm vọt vào đầu óc, nếu như Lạc Thịnh Vũ đang dối gạt hắn, cứ như vậy mà đi… Hắn nghĩ đến đây thở dài, nếu là đi, cũng là xong hết mọi chuyện, hắn cũng không cần phiền não tiếp nữa.
Thân thể Mạnh Trúc có chút không thoải mái, không biết vì sao lại nghĩ tới đủ loại lúc mất trí nhớ ngày trước, không lâu đã ngủ. Trong mộng cũng vẫn mơ thấy người kia… Hắn mơ thấy mình và Lạc Thịnh Vũ đều mặc hỉ phục màu đỏ thẫm, chẳng qua là hai người lại đao kiếm hướng về phía nhau. Trong nháy mắt lại là máu tươi đầy đất, trên tay trên mặt mình cũng bắn tung tóe không ít. Hắn nhìn thấy Lạc Thịnh Vũ ngã trước người mình, giúp hắn cản một mũi tên, máu tươi vẫn còn nóng hầm hập…
Mạnh Trúc chảy một thân mồ hôi lạnh, thân thể chấn động liền tỉnh lại, móng tay bấu ra một dấu vết hình lưỡi liềm trong lòng bàn tay. Hắn không khỏi ngồi dậy, hô hấp còn có chút dồn dập, sững sờ nửa ngày mới phân rõ là mộng. Tiếp tục đọc “Ma đầu – Quyển hạ – Chương 16”
Thần phục
- Tác giả: Yến Tử Hồi Thì
- Chuyển ngữ: Yappa
- Mục lục
Triển Tiểu Liên nói chuyện vốn chính là không gì kiêng kỵ, cô mặc kệ người khác sẽ thấy thế nào, huống chi bây giờ còn là ở trước mặt An Lý Mộc, nhưng An Lý Mộc tính cách xấu hổ, đời này chuyện khác người nhất chính là yêu đương với Triển Tiểu Liên, còn là sau màn dụ dỗ mà Triển Tiểu Liên hao hết tâm tư không từ thủ đoạn. Bây giờ Triển Tiểu Liên đột nhiên nói chuyện bí mật của con gái, tay An Lý Mộc cầm đũa cũng bắt đầu run run, đỏ mặt, ngắc ngắc ngứ ngứ nói: “Tiểu, Tiểu Liên, em nhỏ giọng một chút…”
Triển Tiểu Liên vô tội chớp chớp mắt, nói: “Giọng em vốn cũng không to mà… A! Anh Đầu Gỗ anh không phải là xấu hổ chứ?”
Khuôn mặt An Lý Mộc cũng đỏ tới mang tai, thật sự chịu không nổi mới gắp miếng thịt ba chỉ nhét thẳng vào trong miệng Triển Tiểu Liên: “Tiểu Liên em ăn thịt!”
Triển Tiểu Liên nhìn tai đỏ ửng của An Lý Mộc, cười như gì: “Anh Đầu Gỗ anh đúng là xấu hổ.” Lại nhìn nhìn xung quanh, hạ thấp giọng nói với An Lý Mộc: “Anh Đầu Gỗ, đợi chúng mình về, em cho anh sờ sờ nhé, miễn phí ha.”
An Lý Mộc nhất thời bị sặc ra sức ho, đồ ăn cũng không gắp, cúi đầu chết sống cũng không dám nâng lên, Triển Tiểu Liên cười nghiêng ngả, trong lòng thì nghĩ, quả nhiên bắt nạt anh Đầu Gỗ là chuyện hạnh phúc nhất trên đời.
Cơm nước xong hai người trở về, tay An Lý Mộc đút trong túi cúi đầu đi về phía trước, mặt không đỏ như ban nãy, nhưng vẫn chưa hoàn toàn phục hồi, Triển Tiểu Liên nhảy nhót đằng sau: “Anh Đầu Gỗ anh đi chậm một chút…”
An Lý Mộc vẫn đi đằng trước, mãi đến khi Triển Tiểu Liên ra sức kêu ở phía sau: “Anh Đầu Gỗ em trật chân!”
An Lý Mộc nghe vậy mới dừng lại, anh vừa dừng Triển Tiểu Liên liền đắc ý, rất nhanh đã chạy tới, nhét cái tay béo mập của mình vào trong túi quần An Lý Mộc, đắc ý vênh vang nói: “Anh Đầu Gỗ, em nắm như vậy anh sẽ chạy không được.”
An Lý Mộc giãy không thành công, Triển Tiểu Liên vẫn còn ra sức nhét tay mình vào lòng bàn tay An Lý Mộc, sau đó An Lý Mộc nắm tay Triển Tiểu Liên trong túi, hai người một đường đi về ký túc xá.
An Lý Mộc buổi trưa có thời gian ăn cơm nghỉ ngơi nửa giờ, Triển Tiểu Liên cùng An Lý Mộc đi ký túc xá anh, cũng xem như vận số An Lý Mộc không tốt, vừa rót chén nước cho Triển Tiểu Liên, đã có người gõ cửa, Triển Tiểu Liên ăn no, đi giày ngã xuống giường nói lầm bầm, thực ra cũng không khoa trương như vậy, ở trước mặt bạn trai mà, chính là lầm bầm cho An Lý Mộc nghe. Tiếp tục đọc “Thần phục – Chương 42”