Advertisements
Skip to content
21/05/2016 / ~ Yappa ~

Trầm nịch – Phiên ngoại 1 – Chương 6

Trầm nịch – Phiên ngoại

Đệ lục chương

Ngồi trên đùi Diêm Nhật, tiểu hoàng đế vỗ cánh tay Diêm Nhật, trong miệng kêu gào: “Không đủ không đủ, cơm cơm của Nhật Nhật.”

Diêm Nhật không rõ hoàng thượng đây là thế nào, cơm nước không phải đã đưa tới sao? Hai tay vỗ nhẹ hoàng thượng, Diêm Nhật lại dỗ: “Hoàng thượng, nô tài xúc cho ngài ăn, ngài không phải đói bụng sao?”

Tiểu hoàng đế Tần Gia Hựu liếc mắt nhìn chén nhỏ muỗng nhỏ cơm nhỏ của mình, dẩu miệng: “Cơm cơm của Nhật Nhật đâu?”

“Nô tài không đói.” Diêm Nhật lại xúc cho tiểu hoàng đế ăn cơm, tiểu hoàng đế nổi giận, đánh cánh tay Diêm Nhật: “Cơm cơm của Nhật Nhật đâu!” Sau đó bé khoa tay múa chân, “Cơm cơm của Nhật Nhật phải nhiều như vậy, cơm cơm của ta không đủ.”

“Hoàng thượng.” Không sợ hoàng thượng đánh mình, chỉ sợ tay hoàng thượng đau, Diêm Nhật nắm lấy bàn tay nhỏ của hoàng thượng, sốt ruột nói: “Hoàng thượng, nô tài không đói, nô tài đợi lát nữa mới ăn.”

“Cơm cơm của Nhật Nhật đâu!” Mắt tức giận trừng lên, tiểu hoàng đế Tần Gia Hựu tát một cái trên mặt Diêm Nhật. Diêm Nhật sửng sốt chốc lát, sau đó thả tiểu hoàng đế trên giường liền quỳ xuống: “Xin hoàng thượng trách phạt nô tài.”

Ánh mắt của tiểu hoàng đế chớp chớp, đột nhiên khóc: “Cơm cơm… Cơm cơm của Nhật Nhật…” Lần này làm Diêm Nhật sợ hết hồn, vội vàng ôm lấy hoàng đế vừa vỗ vừa dỗ: “Bệ hạ, bệ hạ ngài muốn nô tài làm như thế nào? Nô tài nghe bệ hạ hết. Bệ hạ, ngài đừng khóc, đều là nô tài không tốt, đều là nô tài không tốt.”

“Diêm Nhật, hoàng thượng làm sao vậy?” Ôn Quế hỏi bên ngoài, vén rèm cửa lên đi đến. Vừa nhìn thấy Ôn Quế, tiểu hoàng đế khóc càng tủi thân: “Cơm cơm… Cơm cơm của Nhật Nhật…”

Ôn Quế sửng sốt, Diêm Nhật thì gấp muốn chết, giơ tay lên liền cho mình một cái bạt tai, vậy mà, gã vừa đánh cái tát này, tiểu hoàng đế khóc càng tủi thân.

“Oa a…”

“Hoàng thượng!”

Ôn Quế sợ muốn chết, một bước xa xông lên ôm lấy tiểu hoàng đế vội vàng dỗ: “Hoàng thượng đừng khóc đừng khóc, ngài nói cho nô tài ngài muốn cái gì, đừng khóc đừng khóc, ‘phụ phụ’ sắp nghe thấy rồi.”

Tiểu hoàng đế sợ phụ phụ lập tức thu giọng, nhưng vẫn khóc, miệng nói: “Cơm cơm… Cơm cơm của Nhật Nhật… không đủ…”

Trong lòng Ôn Quế lộp bộp một tiếng, nhìn về phía bàn ăn. Liền thấy trên bàn cơm bày thức ăn của tiểu hoàng đế, trong óc thoáng qua cái gì, Ôn Quế lập tức nói với thị nữ đứng một bên: “Đi bưng cơm chiều của Diêm thống lĩnh qua đây.”

“Dạ.” Hai tên thị nữ vội vàng đi ra.

Tiểu hoàng đế vươn tay về phía Diêm Nhật, Diêm Nhật đứng lên ôm lấy bé. Hai tay tiểu hoàng đế che mặt Diêm Nhật đau lòng mà khóc. Vành mắt Diêm Nhật cũng đỏ, gã không thể thấy nhất chính là tiểu hoàng đế khóc. Khẽ đung đưa người trong lòng, một tay Diêm Nhật vỗ nhẹ: “Bệ hạ, đừng khóc, đừng khóc, đều là lỗi của nô tài, bệ hạ, đừng khóc.”

“Diêm Nhật, sáng nay Minh vương nói với hoàng thượng ngươi rất vất vả, mỗi ngày chăm sóc hoàng thượng đều không có thời gian ăn cơm, hoàng thượng vừa nghe liền muốn tìm ngươi, lúc đó ngươi vừa lúc đang ăn cơm. Ta nghĩ ý hoàng thượng là muốn ngươi cùng ăn với ngài ấy.” Ôn Quế nói ra suy đoán của mình. Tay Diêm Nhật vỗ nhẹ dừng lại, ngơ ngẩn đứng đó.

Ôn Quế vểnh tai nghe, hạ giọng rất nhanh nói: “Thái hoàng tỉnh rồi, nhưng ngàn vạn đừng để thái hoàng nghe thấy hoàng thượng khóc, ta phải đi qua, ngươi mau mau dỗ hoàng thượng cười.”

“Ừ.” Diêm Nhật không biết đang suy nghĩ gì, thanh âm thật thấp.

Ôn Quế không dám nán lại lâu hơn, vội vàng đi. Liếc mắt nhìn người còn đang khóc trong lòng, Diêm Nhật dè dặt, không xác định hỏi: “Hoàng thượng… Ngài, là muốn nô tài, cùng ngài, ăn cơm sao?”

“Cơm cơm, cơm cơm của Nhật Nhật… Không đủ…” Tiểu hoàng đế vẫn còn nức nở.

Trái tim Diêm Nhật bị cái gì hung hăng đập một cái, hai tay ôm chặt người trong lòng, chậm rãi quỳ xuống: “Nô tài… tạ, ơn hoàng thượng.”

“Nhật Nhật Nhật Nhật…” Tiểu hoàng đế tựa hồ không thích Diêm Nhật quỳ, dẩu miệng lên, thân thể nhỏ không ngừng uốn éo, Diêm Nhật vội vàng đứng lên. Lúc này thị nữ đi ra đã trở lại, bưng tới cơm trưa của Diêm Nhật. Tiểu hoàng đế vừa nhìn thấy cũng không khóc nữa, vỗ vào cánh tay Diêm Nhật, trong miệng kêu gào: “Cơm cơm cơm cơm, cơm cơm của Nhật Nhật.”

Diêm Nhật cúi đầu, không để cho người khác nhìn thấy chính mình thất lễ. Thị nữ đặt đồ ăn của Diêm Nhật xuống săn sóc mà rời đi. Ôm tiểu hoàng đế ngồi xuống bên cạnh bàn cơm, Diêm Nhật trước tiên xúc một thìa nhỏ đậu hủ đút tới bên miệng tiểu hoàng đế. Tiểu hoàng đế nhìn nhìn đồ ăn của Diêm Nhật, lại nhìn nhìn thìa nhỏ, ngậm miệng.

“Hoàng thượng, nô tài ăn cùng người, ngài nếm thử đậu hủ này, nô tài thấy ăn rất ngon.”

“Ưm… Không ngon…” Tiểu hoàng đế Tần Gia Hựu không thích ăn đậu hủ há mồm ăn, sau đó chỉ chỉ bát Diêm Nhật. Diêm Nhật gắp một miếng thịt bò kho đặt trong bát tiểu hoàng đế, làm nát, cho tiểu hoàng đế ăn. Tần Gia Hựu lần này không cần người dỗ, há mồm liền ăn, còn cười kêu: “Cơm cơm cơm cơm, Nhật Nhật cũng ăn cơm cơm.”

Trên khuôn mặt Diêm Nhật lại hiện ra nụ cười ngại ngùng, chỉ cảm thấy cho dù vì hoàng thượng chết như vậy cũng cam nguyện.

Tần Ca lười biếng nằm dựa trên giường, ăn nho Ôn Quế bưng tới. Tối hôm qua bị một thần tử lòng dạ hẹp hòi nào đó làm cả đêm, nửa người dưới của hắn bây giờ vẫn giống như không phải của mình. Nhổ ra hạt nho, Tần Ca lấy khăn lụa xoa xoa miệng, thản nhiên hỏi: “Hoàng thượng vừa rồi có phải náo loạn hay không?”

Da mặt Ôn Quế nhăn nhó, vội vàng trả lời: “Không, không có. Hoàng thượng thương cảm Diêm Nhật, bảo Diêm Nhật cùng nhau dùng bữa, chẳng qua là Diêm Nhật không hiểu ỵ́ hoàng thượng, hoàng thượng hơi sốt ruột, đã không có việc gì.”

“Ngươi xác định nó bây giờ hiểu được hai chữ ‘thương cảm’ này?” Tần Ca nhìn Ôn Quế, Ôn Quế cúi đầu, căng thẳng nói: “Tuổi tác hoàng thượng tuy nhỏ, nhưng cũng hiểu được.”

“A.” Tiếng cười này của Tần Ca chứa thâm ý, cầm lên một quả nho bỏ vào trong miệng, không nói cái gì nữa. Ôn Quế dè dặt liếc trộm thái hoàng, thấy thái hoàng cũng không không vui, hắn lặng lẽ thở hắt ra, chỉ sợ thái hoàng trách phạt hoàng thượng.

Thân thể khó chịu, Tần Ca cũng lười truy cứu nhi tử khóc hay không, náo loạn hay không. Hắn tin nhi tử cũng không dám náo loạn quá lợi hại, tối đa chính là đánh Diêm Nhật mấy cái xả xả giận. Nghĩ đến Diêm Nhật, Tần Ca không bất đắc dĩ giống như đám Khổng Tắc Huy. Nhi tử là hoàng thượng, bên cạnh cần người tuyệt đối chân thành giống như Diêm Nhật. Mà Diêm Nhật là một trong hai người lúc trước biết hắn điều trị như thế nào, cảm tình đối với nhi tử khó tránh khỏi sẽ bất đồng với người khác. Có Diêm Nhật toàn tâm toàn ý hầu hạ bên người, để nhi tử có thể thỉnh thoảng tùy thích mà cáu kỉnh cũng tốt. Mặc dù hắn rất nghiêm khắc với nhi tử, nhưng hắn cũng không hi vọng nhi tử của mình quá nhát gan, người làm hoàng thượng, đương nhiên phải có chút tính khí.

Không quan tâm nhi tử có quá dính Diêm Nhật hay không, Tần Ca bị một vị thần tử ép buộc cả đêm ngáp một cái, mệt mỏi mở miệng: “Quả nhân lại đi ngủ một lát, trừ nhiếp chính vương ra, bất luận kẻ nào cũng không được quấy nhiễu.”

“Dạ.” Ôn Quế tiến lên đỡ thái thượng hoàng, an lòng, xem ra thái hoàng sẽ không truy cứu chuyện hoàng thượng khóc.

Trong phòng tiểu hoàng đế, Tần Gia Hựu vui vẻ ngồi trong lòng Diêm Nhật khóe miệng dính cháo đặc, ăn rất chi là không vui. Cơm trong bát Diêm Nhật hết hơn phân nửa, đồ ăn của tiểu hoàng đế cũng ăn được bảy tám phần. Ăn no, tiểu hoàng đế lắc lắc đầu cự tuyệt lại ăn cháo đặc Diêm Nhật đút, vỗ vỗ bụng: “Ăn no, bụng căng căng.” Sau đó duỗi duỗi chân, muốn xuống.

Diêm Nhật buông tiểu hoàng đế xuống, liền muốn đứng dậy, tiểu hoàng đế dẩu miệng chỉ chỉ còn lại trên bàn cơm: “Ăn hết.”

Diêm Nhật lại ngại ngùng cười: “Nô tài tạ ơn bệ hạ.”

Ợ no nê, tiểu hoàng đế Tần Gia Hựu khom lưng nhặt lên cái trống bỏi nhỏ của mình, chơi tiếp. Mắt Diêm Nhật không rời tiểu hoàng đế, rất nhanh và cơm vào miệng, chỉ cảm thấy bữa cơm này là lần ngon nhất ngon nhất mà gã từng ăn.

Chưa đến giờ thân hai khắc, Ngũ Tử Ngang đã trở về, trước ôm ôm nhi tử, sau đó liền vào phòng. Tần Ca còn nằm trên giường, Ngũ Tử Ngang lần này đi vào lại không đi ra, chuyên tâm hầu hạ hoàng đế bệ hạ “của gã”.

Xoa thắt lưng cho Tần Ca, Ngũ Tử Ngang hỏi bên tai hắn: “Mướp này của thần so với mướp xào rau dùng được hơn chứ.”

“Lưu manh.” Véo tai Ngũ Tử Ngang, Tần Ca thoải mái mà rên một tiếng: “Eo xoa xoa nhiều hơn.”

“Tuân chỉ.”

Cách áo tơ mỏng manh xoa eo cho Tần Ca, Ngũ Tử Ngang nói chính sự: “Ta tính mùng mười tháng hai chúng ta sẽ xuất phát, dọc đường cũng có thể thảnh thơi một chút. Tới hành cung, ngươi lại tắm rửa trai giới, tiện thể nghỉ ngơi.”

Tần Ca nhắm mắt lại hỏi: “Đi sớm như vậy, trong triều làm sao bây giờ?”

“Việc trong triều giao cho nội các là được. Mặc dù người oán thầm ta không ít, nhưng bọn hắn cũng không dám thừa dịp ta không có mặt xằng bậy. Ta muốn để thái sư ở trong cung để giúp trông nom Tử Quân. Ngươi ta đều không có mặt, dù sao cũng phải có người trông Tử Quân.”

“Hà, là quản nó chứ. Ngươi ta đều không có mặt, nó còn không biết tùy hứng thế nào đâu.” Tần Ca xoay người, gập một chân, ý là bảo đối phương xoa chân. Ngũ Tử Ngang rất hiểu biết xoa lên chân Tần Ca, cười nói: “Tử Quân ngoan biết bao chứ, chẳng qua là trong cung không có một lão nhân gia nhìn, ta luôn không yên lòng.”

Không đếm xỉa tới câu nói mò của Ngũ Tử Ngang, Tần Ca suy tư một lát rồi nói: “Để thái sư và bà cô cùng nhau tiến cung chăm sóc Tử Quân đi. Thái sư ban ngày phụ trách dạy dỗ Tử Quân đọc sách, buổi tối vẫn là cho thái sư về phủ, bà cô ở lại trong cung trấn giữ. Bà cô lớn tuổi, cho bà nhìn Tử Quân nhiều hơn.”

Trên khuôn mặt Ngũ Tử Ngang lộ ra nụ cười dịu dàng đến cực điểm, ngậm miệng Tần Ca: “Vậy nghe lời ngươi.” Không cần nói cảm ơn, người nọ là vợ y.

Cách một ngày, Ngũ Tử Ngang gọi hết tâm phúc của mình tới, nói cho bọn hắn biết y muốn cùng Tần Ca đi Thiên Ngự sơn tế trời. Khổng Tắc Huy và Ôn Quế đi theo, Hà Hoan, Diêm Nhật và Thân Mộc lưu lại chăm sóc tiểu hoàng đế. Mấy người cũng không có dị nghị. Mà khi tiểu hoàng đế biết phụ phụ và phụ thân mình muốn rời đi sau mấy ngày, bé rất không muốn, kêu gào cũng muốn đi, bị Ngũ Tử Ngang dỗ nửa ngày mới cười. Có điều Ngũ Tử Ngang không dám nói cho nhi tử thái phó sẽ tiến cung, nếu không nhi tử lại càng không muốn lưu lại.

An bài xong sự tình trong triều, ngày mùng mười tháng hai, Ngũ Tử Ngang đỡ tay Tần Ca ra khỏi Nhân Tâm đường. Các đại thần đã hơn một năm chưa từng thấy thái thượng hoàng lập tức quỳ xuống hô to vạn tuế, có người nước mắt ràn rụa. Sau khi kích động, mọi người lại vô cùng khó hiểu, khí sắc thái thượng hoàng nhìn qua không chỉ tương đối tốt, trên mặt thậm chí còn mang theo nụ cười ôn hòa trước đây rất ít thấy được. Nhìn thái thượng hoàng đặt trên tay nhiếp chính vương chậm rãi đi tới phía trước kiệu mềm, nhìn nhiếp chính vương tự mình buông rèm cho thái thượng hoàng, mọi người lại là vạn phần không hiểu, sao thấy thái độ của nhiếp chính vương đối với thái hoàng vẫn giống như trước đây, nhưng nhiếp chính vương vì sao phải bức vua thoái vị chứ?

“Khởi kiệu —“

Ôn Quế hô to một tiếng, Tần Ca ở bên trong kiệu thản nhiên nói: “Chư vị ái khanh hãy bình thân. Quả nhân và nhiếp chính vương không có mặt tại kinh thành, việc trong triều làm phiền chư vị ái khanh.”

Bao lâu không có nghe được tiếng thái thượng hoàng! Các đại thần không theo đi Thiên Ngự sơn cùng nhau hô: “Chúng thần nhất định không phụ giao phó của thái hoàng và nhiếp chính vương bệ hạ.”

Cỗ kiệu đi về phía cửa cung, đi theo phía sau kiệu mềm màu vàng sáng chính là cỗ kiệu đỏ sương của nhiếp chính vương. Bách quan cùng đi theo hai cỗ kiệu về phía cửa cung, tâm tư khác nhau, cũng không biết tiểu hoàng đế của bọn họ đang tủi thân muốn khóc trong Nhân Tâm đường. Vì sao thái phó lại đến? Bé cho rằng phụ phụ và phụ thân đi xa, bé có thể lại đọc sách trễ nửa tháng, hu hu hu, bé muốn phụ thân.

“Hoàng thượng, xin cùng cựu thần học mấy chữ này.”

“Ư…” Nhật Nhật cứu ta Nhật Nhật cứu ta.

Đương nhiên, Diêm Nhật là cứu không được. Lão thái sư bởi vì nguyên nhân nào đó đối xử với tiểu hoàng đế đặc biệt nghiêm khắc, nghiêm khắc đến chỉ thua thái thượng hoàng để thước qua một bên, nhấc bút viết trên giấy năm chữ, sau đó đặt trước mặt tiểu hoàng đế. Tiểu hoàng đế nắm bút lông, lã chã chực khóc, dưới ánh mắt nghiêm nghị của thái phó, à, bây giờ được gọi là đế sư, bé từng bút quy quy củ củ dựa theo mà viết. Hu hu hu, sớm biết bé nói thế nào cũng muốn đi theo phụ phụ và phụ thân.

Không có cảm ứng được cầu cứu của nhi tử, nhiếp chính vương bệ hạ vừa ra khỏi cửa cung đã nghênh ngang lên ngự liễn đế vương đang thích ý ôm thái thượng hoàng kế hoạch hành trình xuân tế lần này trong lòng. Đây là lần đầu tiên bầu bạn đi chơi ý nghĩa thực sự từ khi y và Tần Ca yêu nhau tới nay, y rất là chờ mong cũng rất hưng phấn. Rúc vào trong lòng Ngũ Tử Ngang, Tần Ca đẩy mành trên cửa sổ xe ra một chút, nhìn bách tính dọc theo đường phố quỳ hô lớn “Thái thượng hoàng vạn tuế”, trong lòng cũng không tiếc nuối. Có người hỏi bên tai hắn: “Trách ta sao?” Người nọ là chân long thiên tử lại bị y khóa ở thâm cung.

“Trách.” Buông mành, Tần Ca véo tai Ngũ Tử Ngang đưa lên, “Ngươi đồng ý để ta quản nhi tử, nhưng ngươi lại luôn luôn nhúng tay.”

“Hoàng thượng tha mạng hoàng thượng tha mạng.” Ở trong lòng Ngũ Tử Ngang, hoàng thượng chỉ có một người, chính là người trong lòng y đây. Cứu lỗ tai mình, Ngũ Tử Ngang vội vàng bồi khuôn mặt tươi cười: “Ta không phải sợ Tử Quân của chúng ta bị ngươi dọa tính tình yếu đuối sao. Tử Quân chính là bảo bối ngươi thật vất vả sinh hạ vì ta, ngươi lúc nào cũng nghiêm với nó, vạn nhất nó lớn lên tính tình quá nhu nhược thì làm sao? Nó chính là hoàng thượng.”

“Ngươi cưng chiều nó như thế, nó sẽ chỉ biến thành hôn quân hoặc bạo quân.” Lại lần nữa véo.

“Ôi chao ôi chao, hoàng thượng tha mạng tha mạng.” Nắm lấy tay Tần Ca, Ngũ Tử Ngang đâu còn có nửa điểm uy nghiêm của nhiếp chính vương bệ hạ, vội vàng nói tốt thay nhi tử: “Sao có thể, Tử Quân có ngươi dạy dỗ lại có thái phó nghiêm khắc quản giáo sao có thể trở thành hôn quân hay bạo quân? Tử Quân của chúng ta sẽ là minh quân giống như phụ phụ nó.”

“Sẽ là lưu manh giống như ngươi.” Buông tai Ngũ Tử Ngang ra, Tần Ca một lần nữa nằm về trong lòng đối phương, “Ta là nói thực sự, đợi trở về từ Thiên Ngự sơn, phái người dạy Tử Quân tập võ đi.”

Vợ đại nhân vừa mới nổi giận, Ngũ Tử Ngang đâu còn dám nói không tốt, gật đầu lia lịa: “Được, ta dạy, ta tự mình dạy.”

“Không được. Ngươi không nỡ để nó chịu khổ. Giao Tử Quân cho Diêm La vương, để Diêm La vương dạy nó.”

Trong lòng âm thầm kêu hỏng bét, Ngũ Tử Ngang lại không dám phản đối, chỉ có thể nói: “Được được được, trở về ta tìm Diêm Mẫn. Tần Ca, đây là lần đầu tiên đi chơi của hai ta, đừng nói việc này mà. Ta thế nhưng trông nhiều năm đấy.”

Lườm Ngũ Tử Ngang một cái, Tần Ca cười, Ngũ Tử Ngang thấy thế lập tức cúi đầu. Mở miệng bảo đối phương tiến vào, Tần Ca sau khi kết thúc nụ hôn nói: “Ta cũng vẫn muốn cùng đi Thiên Ngự sơn với ngươi. Ta muốn cùng ngươi nhìn xuống thiên hạ Đại Đông.”

“Ta chỉ muốn ở đâu đó kêu một tiếng — ‘Ta là vợ của Tần Ca’.”

“Lưu manh.”

Kéo đầu Ngũ Tử Ngang xuống, Tần Ca lại đưa lên môi mình. Thiên hạ, bá nghiệp, cũng không phải là thứ hắn khát vọng. Hắn khát vọng chỉ có nam tử này, chỉ có mình nam tử này.

Tần Ca và Ngũ Tử Ngang một đôi làm “cha mẹ” này ân ân ái ái đi leo núi, tiểu hoàng đế đáng thương bị lưu lại không dám lười biếng theo sát lão đế sư đọc sách. Phụ thân không có mặt, thước của lão đế sư đánh một cái rất đau. Nhưng mà đợi được Lâm Giáp Tử vừa đi, tiểu hoàng đế liền coi trời bằng vung. Dù sao cụ cô chiều bé, hoàng thúc chiều bé, Diêm Nhật chiều bé, đám cung nữ thái giám chiều bé, không thích ăn bé sẽ không ăn, chưa muốn ngủ bé sẽ không ngủ, muốn bay bay bé sẽ nhất định phải bay bay. Nói như thế, thực ra phụ thân và phụ phụ không có mặt cũng là có chỗ tốt, ít nhất lúc bé muốn khóc có thể cao giọng mạnh dạn mà khóc.

Ngồi trong thùng tắm nghịch nước, tiểu hoàng đế đã ở bên trong hơn nửa canh giờ còn chưa có ỵ́ ra. Diêm Nhật nhìn nhìn đồng hồ cát, nhịn không được mở miệng: “Bệ hạ, nô tài ôm ngài ra nhé? Để lâu ngài sẽ chóng mặt.”

“Không muốn không muốn, ta muốn chơi. Nhật Nhật ngươi xem.” Tiểu hoàng đế Tần Gia Hựu gạt nước, thuyền nhỏ trong thùng tắm di chuyển, “Nhật Nhật, ta muốn chèo thuyền.”

Diêm Nhật thử nước ấm, vội vàng thêm vào nửa bầu nước nóng, nói: “Bệ hạ, chờ trời ấm lên nô tài đưa ngài đi chèo thuyền. Bệ hạ, trời tối rồi, ngài sáng mai còn phải dậy đọc sách đấy, nô tài ôm ngài ra có được không?”

“Ư…” Tiểu hoàng đế dẩu miệng, còn chưa có chơi đã đâu.

“Bệ hạ, ngâm nước lâu ngài sẽ chóng mặt, nô tài ôm ngài ra.” Diêm Nhật vươn tay, thấy hoàng thượng không có đặc biệt phản đối, gã vội vàng ôm hoàng thượng ra đặt trên khăn trải giường bằng vải lớn trên giường, bao lấy.

“Nhật Nhật.”

“Có nô tài.”

Diêm Nhật kéo chăn qua đắp cho hoàng thượng, trước tiên lau tóc cho hoàng thượng.

Tiểu hoàng đế ngửa đầu: “Nhật Nhật.”

“Có nô tài.” Diêm Nhật dừng động tác trên tay.

“Kể chuyện.” Tiểu hoàng đế đột nhiên yêu cầu.

Diêm Nhật sửng sốt, kể chuyện?

“Nhật Nhật, kể chuyện, ta muốn nghe Nhật Nhật kể chuyện.” Tiểu hoàng đế nói liền muốn ra khỏi chăn. Diêm Nhật vội vàng đè bé lại, ngồi xổm xuống: “Hoàng thượng… Nô tài, nô tài không biết kể chuyện.”

“Ta muốn nghe Nhật Nhật kể chuyện!” Tiểu hoàng đế mất hứng, đánh cánh tay Diêm Nhật.

“Hoàng thượng.” Nắm lấy tay tiểu hoàng đế, Diêm Nhật hé miệng, “Được. Chờ nô tài lau xong cho hoàng thượng, nô tài sẽ kể chuyện cho hoàng thượng.”

Tiểu hoàng đế cười, ngoan ngoãn để Diêm Nhật lau.

Lau xong cho tiểu hoàng đế, thoa đều dầu vừng, mặc thêm vào quần áo sạch sẽ, Diêm Nhật ôm tiểu hoàng đế dỗ bé ngủ. Tiểu hoàng đế xoay xoay thân thể: “Nằm xuống nằm xuống.”

Diêm Nhật ngẩn người, đặt hoàng đế lên giường.

“Nhật Nhật nằm xuống nằm xuống, ở đây.” Tiểu hoàng đế vỗ vỗ bên người. Diêm Nhật quỳ xuống tạ ơn, sau đó lên giường, quy quy củ củ nằm yên.

“Nhật Nhật kể chuyện.” Tiểu hoàng đế nhìn Diêm Nhật.

Diêm Nhật lại nhấp miệng, mở miệng: “Lúc trước… có một đứa bé. Vừa sinh ra, đã bị cha mẹ bán…” Gã chậm rãi nói, xuất thần nhìn nóc giường, không có phát hiện người bên cạnh không nói.

“Nó bị xem như con chó nuôi ở trong lồng, mãi đến khi bị người ta lại lần nữa mua nó mới biết mình thì ra không phải là chó, là người…” Người bên cạnh đá đá chân, cắt ngang mạch suy nghĩ của Diêm Nhật, gã lúc này mới nghĩ đến người bên cạnh là hoàng đế! Vội vàng quay đầu nhìn, lời gã ra khỏi miệng trong nháy mắt kìm lại. Trên mặt thoáng qua một mạt cay đắng, sau đó lại là một mạt rộng rãi sớm nên buông, Diêm Nhật ngồi dậy dém chăn cho người đã ngủ. Trở lại trên giường mỗi đêm mình nằm, Diêm Nhật kéo chăn của mình qua đắp lên, cũng không cởi quần áo. Gã biết câu chuyện của mình bệ hạ chắc chắn không thích nghe. Gã, đâu biết kể chuyện. Nhắm mắt lại, Diêm Nhật khiến suy nghĩ của mình trống không, rất nhanh, gã đã thiếp đi.

Advertisements

9 phản hồi

Gửi bình luận
  1. trangho1998 / Th5 21 2016 11:44 Chiều

    Mong đợi một couple mới.

    Số lượt thích

  2. cobekhongmonglon / Th5 22 2016 9:51 Sáng

    thân thế của Diêm Nhật thật đáng thương mà. thank nàng nhiều.

    Số lượt thích

  3. Nguyễn Thùy Dương / Th5 22 2016 4:50 Chiều

    Cám ơn bạn nhiều <3 Haizzz chừng nào cụ cô mới biết Gia Hữu là con của Tử Ngang đây @.@

    Số lượt thích

  4. Phù Thủy / Th5 27 2016 4:43 Chiều

    yappa b convert truyện cô vợ giả mạo rất thần bí k ạ? thanks yappa nhiều.

    Số lượt thích

  5. Truc Nguyen / Th5 30 2016 4:22 Chiều

    chủ nhà. có bản convert phiên ngoại Trầm Nịch này ko? Bán cho mình với. Nếu được báo giá mình nhá. Vẫn ủng hộ edit nhưng mà thèm đọc nha quá

    Số lượt thích

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: