Hồng phúc dao – Phiên ngoại 8

Hồng phúc dao

Phiên ngoại bát – Kim ốc tàng kiều

“Bịch bịch bịch”

“Bịch bịch bịch”

Canh ba, đường phố kinh thành trừ đèn lồng tại cửa nhà giàu ra, phần lớn đều bao phủ trong bóng đêm. Mà tại ban đêm yên tĩnh như vậy, một bóng đen nhấp nhô mấy cái trên nóc nhà, y vọt vào một ngõ nhỏ, trèo vào một căn nhà. Người kinh thành cũng không xa lạ gì với con ngõ này. Ở ngõ Phúc An không phải quyền quý nhưng cũng không phải bách tính bình thường. Ở nơi này có danh kỹ bị quyền quý bao dưỡng; có hồng nhan tri kỷ của lãng tử phong lưu; có thiếp công tử đám quyền quý không dám mang về nhà; còn có tiểu thất được sủng ái không chịu nổi đại phòng bắt nạt chuyển khỏi chủ trạch. Tóm lại, người ở chỗ này trước không nói thân phận bản thân bọn họ là gì, nhưng người sau lưng bọn họ hoặc ít hoặc nhiều đều là các lão gia có quyền thế.

Mà ngõ Phúc An vì sao lại tên là ngõ Phúc An, đó là bởi vì “Triều Thiên giám” khiến người người Huệ Diệu có tật giật mình chỉ cách ngõ Phúc An một con đường. Không nói đến hộ viện võ nghệ cao cường của các gia đình, chính là chung quanh đây cũng phân bố cọc ngầm của “Triều Thiên giám”, vị kẻ trộm nào nếu không muốn sống, có thể đến đây lộ cái mặt. Nói như thế, vị “kẻ trộm” kia có thể nói là võ nghệ hơn người, to gan lớn mật.

Xẹt vào nhà có sân trồng đầy hoa cỏ, bóng đen lặng yên không một tiếng động đi qua hẻm, khiến người ta kỳ quái chính là, bất đồng với mấy hộ khác, hộ này lại không có hộ viện nào. Quen thuộc đi tới phòng ngủ của chủ nhân, người áo đen nhẹ nhàng đẩy cửa phòng ra, xẹt vào. Chủ nhân nhà này cũng quá sơ ý, vậy mà không khóa cửa.

Người áo đen vào phòng trong, người trên giường hít thở vững vàng, đang ngủ say. Liền thấy y khẽ đi tới bên giường, gỡ khăn che trên mặt, cởi quần áo ra! Chẳng lẽ là trộm hái hoa?! Nhưng người trên giường là vị nam tử, mà phần bụng ẩn trong chăn rõ ràng lồi lên. Ở Huệ Diệu, loại tình huống này tuy không gặp nhiều nhưng cũng sẽ không làm người ta kinh ngạc — vị nam chủ nhân này có thai.

Cởi quần áo, nam tử chỉ một chiếc quần lụa sát người màu trắng buông màn, vén một góc chăn lên chui vào ổ chăn của nam chủ nhân. Nam chủ nhân ngủ ở phía trong giường, “trộm hái hoa” cực kỳ thuận tiện nằm bên cạnh hắn. Sau khi “trộm hái hoa” chui vào ổ chăn, nam chủ nhân tựa hồ bị đánh thức, hô hấp không ổn định nữa, mí mắt giật giật. “Trộm hái hoa” vội vàng xoa ấn huyệt ngủ của hắn, sau khi nam chủ nhân một lần nữa rơi vào mê man, “trộm hái hoa” khẽ sờ bụng nam chủ nhân, thở phào một cái, nhắm mắt ngủ. Đây — không giống như là trộm hái hoa nha, trái lại giống vị phu quân chưa bao giờ lộ diện trước mặt người khác của nam chủ nhân kia.

Canh ba giờ thìn, lúc trời sáng lên, Sở Mộ đã mang thai hơn sáu tháng mới từ từ tỉnh. Hai mắt khôi phục thanh minh bỗng nhiên mở to, hắn vội vã ngồi dậy, một cái gối khác có dấu vết ngủ rõ ràng, hơn nữa bên gối hắn thêm một cái hộp gấm màu đỏ. Sở Mộ kích động nhìn nhìn trong phòng, không có người, hắn cầm lấy hộp gấm mở ra, đập vào mi mắt là một cây trâm ngọc bích khắc lá trúc. Hắn hạnh phúc cười, buông hộp gấm, mặc quần áo xuống giường.

Chỉ chốc lát, một bà lão lớn tuổi bưng chậu nước đi đến, sau khi thỉnh an Sở Mộ, bà mở cửa sổ, sắp xếp đệm giường, Sở Mộ thì rửa mặt súc miệng. Bà lão nhìn thấy trên tủ trang điểm thêm một hộp gấm màu đỏ, sáng tỏ hỏi: “Đêm qua Hồng gia về?”

Khóe miệng Sở Mộ mỉm cười gật gật đầu, bà lão không có hỏi nhiều, mà chỉ nói: “Công tử dùng cơm trong phòng hay là trong sân?”

“Ở trong phòng đi, cám ơn nhiều, má Triệu.”

“Công tử chờ, ta lập tức lấy cơm sáng tới.” Má Triệu bưng chậu nước lui ra ngoài.

Nhà Sở Mộ ở tại chỗ sâu của ngõ Phúc An, sát vách lân cận cũng không có người ở. Tòa nhà không lớn, bình thường chỉ có má Triệu hầu hạ hắn và bác Triệu phụ trách làm cơm, hai người là một đôi vợ chồng, không có con cái, nơi này cũng coi như là nhà của bọn họ. Hai người ở tại sân trước, sân sau chỉ có một mình Sở Mộ ở. Sở Mộ ở ngõ Phúc An ba năm, ngày thường hắn không hay ra cửa, đầu năm hắn có thai lại càng không ra khỏi cửa. Mỗi ngày trồng hoa cỏ, đánh đàn đọc thơ vẽ tranh trong sân nhỏ của mình, an tâm chờ đợi đứa nhỏ ra đời.

Mặc dù thường thường đều là một mình hắn, nhưng Sở Mộ cũng không cô đơn, hắn sẽ tìm việc cho mình làm, huống chi hắn sắp làm cha, chuyện cần học cần làm cũng nhiều. Ba năm qua, Sở Mộ học được cắt sửa quần áo, học được nấu cơm, học được thế nào làm một người vợ hiền.

Cơm sáng bưng tới, không xa hoa nhưng cũng không đơn giản. Có cháo, có tào phớ, có bánh bao, có bánh trứng, có trái cây tươi sáng nay vừa đưa tới, còn có rau ngâm đặc chế trong cung. Mỗi một thứ cũng không nhiều, vừa vặn có thể để Sở Mộ ăn hết tất cả. Sau khi má Triệu bày xong toàn bộ cơm sáng rời đi, Sở Mộ ngồi trước tủ trang điểm, từ trong hộp gấm lấy ra cây trâm ngọc bích, vén tóc vừa chải xong lên, cắm cây trâm vào cố định.

Trong gương đồng, sắc mặt Sở Mộ hồng hào, khuôn mặt vì có thai mà trở nên đẫy đà hơn nhiều vẫn có tuấn tú khó nén, mấy sợi tóc tản mát trước người, Sở Mộ thu trâm ngọc dương chi hắn gỡ xuống chiều hôm qua vào trong hộp trang sức khảm đầy đá quý trong tủ. Trong hộp trang sức có mấy chục cây trâm ngọc đủ kiểu, giống nhau chính là trên mỗi một cây trâm ngọc đều khắc lá trúc.

Chậm chạp ăn cơm sáng, trong mắt Sở Mộ thủy chung lộ ra hạnh phúc, “y” về rồi. Lần này y đi hai tháng, tương tư thành họa. Mặc dù rất ít đi ra ngoài, nhưng ở đây ba năm cũng ít nhiều sẽ nghe thấy người khác nói hắn đáng thương thế nào thế nào. Ba năm qua, không có vị quyền quý nào xuất hiện trong sân của hắn, hắn thật giống như tiểu gia bị người vứt bỏ, đáng thương chờ đợi một vị đại gia thay đổi thái độ. Mà sau khi bụng hắn to lên, khó tránh khỏi sẽ có lúc mời đại phu khám, người tội nghiệp hắn cũng càng nhiều. Hắn đáng thương sao? Không. Hắn hạnh phúc hơn đại đa số người trong ngõ.

Dùng cơm sáng, tản bộ trong sân một canh giờ, sau đó đánh đàn nửa canh giờ, ăn một ít trái cây, lại tản bộ. Bụng lớn không tiện hí hoáy hoa cỏ, má Triệu sẽ giúp hắn thu xếp vườn hoa. Cơm trưa xong ngủ trưa, ngủ trưa dậy lại ăn một ít trái cây, sau đó tản bộ. Tản bộ xong là vẽ tranh nửa canh giờ, sau đó nghỉ ngơi chờ mặt trời khuất núi ăn cơm chiều. Một ngày cứ như vậy trôi qua, có điều cơm tối hôm nay phải chậm chút mới có thể ăn. Sở Mộ đương nhiên sẽ không bị đói, tắm rửa xong, hắn đã ăn một xửng bánh bao trân châu, chờ “y” về.

Trời hoàn toàn tối, má Triệu và bác Triệu đã dùng cơm tối về phòng nghỉ ngơi. Sở Mộ ngồi bên bàn vuông trong phòng nhìn ngoài cửa sổ, không có chờ lâu lắm, một bóng đen từ sân trướ đi đến. Sở Mộ vội vã đứng dậy bước nhanh khỏi phòng ngủ, vẫn chưa đi đến sân, hắn bị người áo đen tới trước ôm vào lòng, đôi môi trong nháy mắt bị chiếm đóng.

Trang Hồng Phi hôn sâu người trong lòng, sau đó ôm ngang hắn lên bước vào bên phòng. Hai tay Sở Mộ ôm cổ y, cười sâu. Đi tới chỗ ghế dựa ngồi xuống, Trang Hồng Phi mổ hôn môi Sở Mộ, cổ, còn cả ngón tay hắn, hôn đủ rồi, y sờ lên bụng Sở Mộ.

“Con vẫn khỏe?”

Sở Mộ cười gật đầu: “Đại phu nói nó lớn rất khỏe mạnh.”

Trang Hồng Phi nhìn thấy cây trâm mới trên đầu Sở Mộ, vươn tay rút xuống. Mặc dù thích tặng người này trâm, nhưng y thích nhìn phong tình khi tóc người này tản mát hơn.

Ôm người này lại hôn sâu một lát, Trang Hồng Phi sờ lên bụng hắn nhắc nhở chính mình người này có thai. “Ta đi phòng bếp lấy đồ ăn.”

“Ừ.”

Ôm Sở Mộ đến ghế mềm bên cạnh bàn buông xuống, Trang Hồng Phi cởi áo đen, thay quần áo bình thường Sở Mộ sớm đã lấy ra, đi phòng bếp lấy cơm tối của hai người. Thức ăn đều làm nóng bên lửa, chỉ chốc lát Trang Hồng Phi đã bưng toàn bộ thức ăn tới. Sở Mộ rót đầy rượu cho Trang Hồng Phi, Trang Hồng Phi thì chan canh, xới cơm cho hắn.

“Mộ, ngươi sắp sinh, ta sau này cũng không cần phải xuất kinh ban sai. Vương gia cho phép ta chuyển thành minh vệ, gần đây ngươi ra ngoài đi dạo, nhìn trúng nhà ở đâu, chờ sau khi ta chuyển thành minh vệ chúng ta liền chuyển khỏi nơi này.” Vương gia Trang Hồng Phi nói là Vanh thân vương Lam Vận Vanh — chủ nhân “Vận phường” và “Triều Thiên giám”.

Sở Mộ rất cao hứng, nhưng hắn chỉ nhàn nhạt nói tiếng: “Được.”

Trang Hồng Phi không phải một người nói nhiều, cũng không biết nói lời ngon tiếng ngọt gì, Sở Mộ cũng là một người ít nói, có lúc thậm chí quá mức yên tĩnh. Nhưng bữa cơm này ăn cũng không nặng nề, rượu của Trang Hồng Phi hết, Sở Mộ sẽ rót cho y; Đồ ăn trong bát Sở Mộ hết, Trang Hồng Phi sẽ gắp đầy cho hắn. Cơm tối không ăn lâu lắm, Trang Hồng Phi dọn bàn, cùng Sở Mộ tản bộ trong sân.

Sau nửa canh giờ, hai người về phòng, Sở Mộ đi trải giường chiếu. Trang Hồng Phi thì lấy cỏ chống muỗi xông trong phòng ngoài phòng một lần, sau đó đóng cửa sổ. Cửa phòng trong mở ra, trong phòng không đến mức quá ngột ngạt, cửa sổ gian ngoài mở, màn trúc buông, ngoài cửa sổ là cỏ chống muỗi có thể đốt cả đêm, như vậy có thể bảo đảm ngủ ngon cả đêm. Bình thường việc này do má Triệu làm, sau khi Trang Hồng Phi trở về, chính là y làm.

Việc nên làm trước khi ngủ đều làm xong, Trang Hồng Phi ôm Sở Mộ lên giường, cởi áo hắn, nằm trên người hắn. “Liệu có làm con bị thương không?”

Hai tay Sở Mộ hơi run cởi nút trên vạt áo của Trang Hồng Phi ra: “Sẽ không.” Sau đó hắn liền bị đối phương hôn lên. Nụ hôn dần dần kịch liệt, Sở Mộ kích động xoa lưng Trang Hồng Phi, nhất là vết sẹo trên lưng y. Trang Hồng Phi thở dốc ồm ồm, liếm hôn bụng Sở Mộ, sau đó tách đôi chân hắn ra.

“Hồng Phi…”

Hôn lên Sở Mộ, Trang Hồng Phi đỡ dục vọng của mình chậm rãi tiến vào thân thể hắn, tương tư thành họa.

“Hồng Phi, Hồng Phi…”

“Mộ.”

“Hồng Phi…”

“Mộ.”

Dịu dàng ra vào trong cơ thể Sở Mộ, Trang Hồng Phi cẩn thận không tổn thương đến con của bọn họ. Nếu nói chuyện duy nhất Hiển thân vương làm kiếp này khiến y cảm kích nhất, chính là đưa Sở Mộ đến bên y, có điều thủ đoạn lại hơi mờ ám. Sở Mộ, người yêu y mong nhớ ngày đêm, không thể dứt bỏ.

Gần đây sự kiện khiến người ta nói chuyện hăng say nhất trong kinh thành chính là hôn sự của thế tử Cảnh thân vương Lưu Mặc Huyền và nam sủng của y Thu Văn Khanh. Nói sau khi Lưu Mặc Huyền lập phủ liền đón Thu Văn Khanh từng là hồng bài “Nghênh Hoan lâu” vào phủ, từ đó độc sủng một mình hắn, hơn ba năm lại không đưa kẻ khác vào. Thu Văn Khanh này chính là một người không đơn giản. Nói lúc trước Hiển thân vương Lưu Tích Tứ giận dữ vì lam nhan, từng vì hắn niêm phong “Nghênh Hoan lâu”, còn vì hắn suýt nữa chặt đứt tình huynh đệ với Lưu Mặc Huyền. Sau đó Hiển thân vương bị giáo chủ một cái Ly giáo thu phục, Thu Văn Khanh bị Lưu Tích Tứ đưa trả lại cho Lưu Mặc Huyền. Cũng không biết Thu Văn Khanh lấy bản lĩnh đâu ra, lừa được thế tử điện hạ ngoan ngoãn, không chỉ độc sủng hắn, thậm chí còn quyết định cưới hắn làm nam phi, phù chính hắn. Khiến một đám tiểu quan thanh lâu ao ước, cũng làm cho đông đảo thiếu nữ kinh thành đấm ngực giậm chân.

Mà ngày này, bách tính kinh thành rất đỗi giật mình phát hiện kiệu thế tử phủ vậy mà dừng trước một tòa nhà tại ngõ Phúc An. Người trong ngõ cũng cực kỳ kinh ngạc, nhao nhao suy đoán lão gia chưa từng xuất hiện của Sở Mộ chính là thế tử Lưu Mặc Huyền, mà hắn sở dĩ ở tại ngõ Phúc An là bởi vì “chuẩn vương phi” Thu Văn Khanh không cho, việc này liền dễ giải thích. Có người thổn thức, có người chờ xem kịch vui. Thế tử xuất hiện vào lúc này tuyệt không có chuyện gì tốt, phải biết Sở Mộ sắp sinh, bụng “chuẩn vương phi” nhưng là chưa có nửa tin tức gì.

Trong phòng của Sở Mộ, một người ngồi đối diện hắn, trên bàn đặt một tấm thiệp mời. Người tới không phải ai khác, chính là thế tử Lưu Mặc Huyền. “Sở Mộ, Văn Khanh hắn ở kinh thành ngoại trừ ba người bọn ngươi thì không có bạn bè nào nữa. Hắn hi vọng ngày thành thân ngươi có thể tới.”

Sở Mộ nhận lấy thiệp mời, mỉm cười nói: “Thế tử điện hạ tự mình đến đây đưa thiệp mời, Sở Mộ đâu có đạo lý không đi. Mấy năm nay Sở Mộ cũng được điện hạ và Văn Khanh chiếu cố nhiều. Chỉ là ta đang có mang, là kiêng kị đối với người mới, sẽ xung với hỉ của Văn Khanh.”

Lưu Mặc Huyền cười ha ha nói: “Đó là đối với tân nương tử mới có cách nói như thế, Văn Khanh là nam tử, không cần theo lễ cổ này. Ta nghe Tích Tứ nói Hồng Phi muốn đi Huấn Thị đường làm quản sự, sau này ngươi cũng không cần tránh né nữa. Việc ở Vận phường nhiều, ta bận, đợi đứa nhỏ ra đời ngươi mang đứa nhỏ đi bầu bạn với Văn Khanh, hai người các ngươi trò chuyện, hắn cũng sẽ không quá tịch mịch.”

“Tạ ơn thế tử điện hạ. Đã điện hạ và Văn Khanh không kiêng dè ta đang có mang, ta và Hồng Phi đều sẽ đi.”

“Cứ quyết định như vậy đi.” Lưu Mặc Huyền đứng dậy, Sở Mộ tiễn y rời đi.

Sau khi Lưu Mặc Huyền ngồi kiệu rời đi, người trong ngõ càng thêm khẳng định Sở Mộ chính là luyến sủng của thế tử, còn có lẽ là nam sủng sắp bị vứt bỏ hoàn toàn. Sở Mộ nhốt hiếu kỳ và thương tiếc của mọi người ngoài cửa, Văn Khanh rốt cuộc chờ đến ngày thành thân với thế tử điện hạ, hi vọng sang năm hắn có thể cũng giống như mình, sinh con cho người mình yêu.

Chưa có trở về phòng, Sở Mộ đang ôm bụng tản bộ trong sân, đã hơn tám tháng, hắn sờ sờ bụng, lúc vương gia cho hắn thuốc sinh con nói thuốc sinh con phần lớn đều là sinh tiểu tráng đinh, hắn hi vọng thai này của mình là một bé trai, trông giống phụ thân bé. Hắn, Văn Khanh, Tần Đan, Liễu Sưởng, cuộc đời này may mắn gặp được vương gia, không chỉ được vương gia chuộc thân, ba người bọn họ còn nhờ vương gia làm mối gặp được một nửa kia của cuộc đời này. Cuộc sống bây giờ là bọn hắn quá khứ chưa bao giờ dám nghĩ, Văn Khanh sắp gả cho điện hạ rồi, hắn chân thành chúc phúc hắn.

Chạng vạng, Trang Hồng Phi lại là vụng trộm chạy về sân nhà mình, Sở Mộ vẫn như cũ chờ y trước cửa sổ. Bưng thức ăn lên bàn, Trang Hồng Phi từ trong tay Sở Mộ nhận lấy thiệp mời.

“Điện hạ bảo ngươi ta đều đi, nói không tị huý ta có thai.”

Trang Hồng Phi thu thiệp mời lại, trên mặt hơi có vẻ khó khăn: “Mộ, ngày điện hạ thành thân Vanh vương phái ta phụ trách an toàn của thế tử phủ, chuyện ta chuyển thành minh vệ có lẽ còn phải qua một tháng nữa.”

Sở Mộ không có thất vọng, mà là cười nói: “Vương gia coi trọng ngươi, ngươi cứ đi, ngày đó một mình ta đi là được rồi.”

“Mộ.” Trang Hồng Phi kéo tay Sở Mộ qua, “Xin lỗi, luôn luôn để ngươi một mình.”

Sở Mộ cười lắc đầu, không có một tia miễn cưỡng: “Ta không phải một mình, ta có ngươi, có con. Ngươi chỉ là có việc phải bận, đó là chuyện ngươi nên làm. Ngươi vất vả như vậy, cũng là vì ta và con.”

Trang Hồng Phi nhịn không được hôn Sở Mộ một cái: “Nhà có hiền thê, chồng còn cầu gì nữa.” Y thề chờ y chuyển thành minh vệ, y nhất định phải bồi thường uất ức người này từng chịu. Tiếp tục đọc “Hồng phúc dao – Phiên ngoại 8”

Thần phục – Chương 78

Thần phục

  • Tác giả: Yến Tử Hồi Thì
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Chương 78 – Dân lành không làm chuyện xấu

Mục Hi đầu đất này đặt cái điện thoại di động mới ở ký túc xá, kết quả đánh mất, đau lòng muốn chết, chạy tới khóc lóc kể lể với Triển Tiểu Liên, Triển Tiểu Liên chịu không nổi chọc trán cô ấy răn: “Cậu cứ ngốc đi, đã nói với cậu bao nhiêu lần rồi? Tiền và đồ vật đắt tiền đừng để ở ký túc xá, nhất định không nghe, bây giờ khóc đi?”

Mục Hi trề môi không nói lời nào, cô cũng sắp đau lòng muốn chết, Băng Dính còn đả kích cô. Chỉ vì chuyện này Triển Tiểu Liên lại bị Mục Hi làm thịt một trận, mời cô ấy ăn gì an ủi tâm hồn nhỏ bị thương của Mục Hi.

Mấy ngày sau Mục Hi liền vui sướng hài lòng tìm đến Triển Tiểu Liên, Triển Tiểu Liên đang làm ổ trong ký túc xá xem tiểu thuyết đấy, thời tiết hơi lạnh, cô liền thích ngồi trong chăn mọc nấm, Mục Hi kiên quyết kéo Triển Tiểu Liên xuống dưới: “Băng Dính cậu xuống dưới, xuống dưới xuống dưới, trên bãi tập đang có hoạt động tặng di động đấy, chúng mình đi xem thử có thể mò được giải thưởng hay không.”

Triển Tiểu Liên mắt trợn trắng: “Dẹp đi, cậu cũng không xem thử hai chúng mình ai có số ấy.”

Mục Hi không phục: “Nghe nói phần thưởng là di động đấy, cậu đi xuống đi.”

Triển Tiểu Liên hiểu rồi, Nhóc Ngốc đây là tâm lý không thăng bằng muốn mò được cái di động đấy, cô ấy vừa đánh mất một cái, liền muốn dựa vào vận may kiếm về. Triển Tiểu Liên bất đắc dĩ rời giường: “Cậu đợi tớ rửa cái mặt.”

Trên bãi tập người đông nghìn nghịt, nhìn tựa như khu buôn bán, đâu đâu cũng thấy khí cầu khí nóng tuyên truyền khẩu hiệu, nghe nói có nữ sinh tham gia rút thăm trúng thưởng còn được một cái di động mới, Triển Tiểu Liên lập tức hăng hái, kéo Mục Hi liền chạy về phía đó: “Nhóc Ngốc, cậu rút một cái xem thử.”

Kết quả, người ta rút một cái liền trúng thưởng, đổi thành Mục Hi với Triển Tiểu Liên chính là không có cái gì cả, hai người ủ rũ rút lui.

Cuối kỳ sắp tới, những bạn học khác trong ký túc xá học hành đi sớm về trễ, Bành Ngọc gần đây cũng không biết làm gì, tóm lại là lén lút, càng thêm chú trọng trang điểm hơn bình thường, thấy Triển Tiểu Liên hiếm có mà nâng quyển sách giáo khoa đang đọc sách, còn ngẩn người, sau đó trêu ghẹo nói: “Triển Tiểu Liên, cậu khi nào cải tà quy chính rồi?”

Triển Tiểu Liên ngẩng đầu nhìn cô ấy một cái, “Tớ từ trước đến nay đều đi trên đường ngay có được không?”

Bành Ngọc rút sách trong tay Triển Tiểu Liên ra, cười nói: “Cậu dẹp đi, cả ngày ôm ngôn tình tiểu thuyết đọc làm như tớ không biết ấy? Xem cái gì vậy? Ra ngoài dạo phố với tớ đi?”

Triển Tiểu Liên mếu máo, vươn tay lấy lại sách, “Không được, bố tớ nói, học bổng sau này của tớ đều trả lại tự tớ dùng, tớ phải chuẩn bị cho tiền tiêu vặt của tớ. Cậu tự đi chơi đi.”

Bành Ngọc dường như có chút không muốn, trang điểm nửa ngày, cuối cùng vậy mà không đi ra ngoài: “Quên đi, cũng sắp thi rồi, tớ cũng đọc nước tới trôn mới nhảy đây.”

Có điều sách này thật đúng là không phải anh nói xem nghiêm túc, là có thể xem được nghiêm túc, trong tay Bành Ngọc đang cầm sách, nhưng trong lòng cũng không biết nghĩ cái gì, cuối cùng cô ấy gấp sách lại, cầm túi liền đi : “Cậu xem đi, tớ không muốn xem nữa.”

Triển Tiểu Liên tùy ý khoát tay: “Bye bye.”

Cũng từ lần này về sau, Bành Ngọc liền kéo khoảng cách với Triển Tiểu Liên, bình thường ăn cơm lấy nước gì gì đó cũng không lại gọi cô làm cùng nữa, Triển Tiểu Liên điềm nhiên như không mỗi ngày nên làm cái gì thì làm cái đó.

Phía Mục Hi có tin tốt, vui sướng hài lòng chạy tới nói với Triển Tiểu Liên di động của cô ấy tìm được rồi, là bị người ta đổi thành cái vỏ màu đen, khó coi, Triển Tiểu Liên kinh ngạc muốn chết: “Nhóc Ngốc, di động làm sao tìm được? Cũng đã hoàn toàn thay đổi cậu còn có thể nhận ra à?”

Mục Hi mặt mày hớn hở, ôm Triển Tiểu Liên nhảy nhót nói: “Băng Dính, Băng Dính cậu nói tớ may không? Di động của tớ đã mất vậy mà lại tìm được rồi! Tớ còn tưởng Lý Tấn Dương lừa tớ chứ, thì ra hắn nói có thể tìm về giúp tớ, thật đúng là tìm về rồi nha…”

Triển Tiểu Liên mắt lé nhìn Mục Hi một cái, mắt trợn trắng: “Nhóc Ngốc, cậu không phải hận chú đẹp trai nhà cậu muốn chết, tại sao lại dính dáng đến chú ấy?”

Mục Hi chu miệng không hé răng, cả buổi mới nghẹn ra một câu: “Tớ cũng không biết…”

Triển Tiểu Liên nỗ lực giơ tay lên sờ sờ đầu Mục Hi, thở dài: “Nhóc Ngốc à, lại trúng chiêu của chú đẹp trai phải không?”

Mục Hi mở to con mắt xinh đẹp đến dụ lòng người của cô ấy, vẻ mặt vô tội mờ mịt, “Đâu mà, tớ thật sự không biết, chính, chính là lại nói chuyện tử tế với hắn.”

Triển Tiểu Liên bất đắc dĩ thở dài, đi giày vào: “Không sao, tớ chỉ nói một chút thôi, di động cậu đã tìm được rồi, vậy trả bữa cơm mấy ngày hôm trước tớ an ủi cậu ấy lại cho tớ, đi thôi, mời chị đây ăn cơm đi.”

Nói xong, Triển Tiểu Liên kéo Mục Hi kiên quyết đòi đi ăn chực.

Trong lòng Triển Tiểu Liên có việc, cả người nhìn cũng âm u, vốn không hay đi lên lớp, bởi vì sắp thi, cô còn rất nhiều sách chưa xem, cho nên hiếm thấy mà đi lên lớp, trái lại dọa người trong lớp sợ hết hồn.

Loại sinh viên như Triển Tiểu Liên thật ra là loại sinh viên rất nhiều người không ưa. Thành tích tốt, các loại học bổng tự động thêm trên đầu cô, làm cái gì đều không chút để ý, thế nhưng hết lần này tới lần khác làm gì cũng có thể đoạt giải, tính cách còn không phải cái loại hình hòa nhã dễ gần đó, cho nên trong số nữ sinh trong lớp cô không có bạn bè quan hệ tốt gì, Bành Ngọc duy nhất gần gũi với cô và cũng không được nữ sinh ưa thích, có điều bây giờ Bành Ngọc cũng kéo khoảng cách với cô rồi.

Thời tiết dần dần lạnh hơn, mắt thấy sẽ sắp đến kiểm tra cuối kỳ, Triển Tiểu Liên sau đó nghe giảng một tuần, còn đọc sách hai ngày, trong lúc đó Yến Hồi có gửi tin nhắn, Triển Tiểu Liên trực tiếp mắng: Bà đây phải chuẩn bị thi, tên chết tiệt cách xa một chút. Cũng không biết nguyên nhân gì, tin nhắn sau khi gửi đi Yến Hồi thật đúng là yên tĩnh, không gọi điện thoại cũng không gửi tin nhắn, cuối cùng để Triển Tiểu Liên có thể an an ổn ổn ôn tập.

Lúc cách cuộc thi còn có hai ngày, Triển Anh đến đại học Bãi Yến tìm Triển Tiểu Liên, mùa đông quấn kín, Triển Tiểu Liên thiếu chút nữa không nhận ra, cũng không đi xa, ngồi ngay tại quán cơm nhỏ cách đại học Bãi Yến không xa lắm, trên mặt Triển Tiểu Liên không có biểu cảm gì, Triển Anh không nói ngay, mà trước tiên là nói một vài chuyện phiếm.

Triển Anh gọi đồ ăn, Triển Tiểu Liên bưng cái cốc nóng uống nước, thản nhiên nói câu: “Bác, chuyện trước kia thì đừng oán nữa, dù sao đều đã qua. Vả lại, cháu chỉ là người dưới, không biết nên bình phán chuyện trước kia như thế nào. Đương nhiên, về chuyện bố cháu, cháu chắc chắn giống như bố cháu, nên cảm ơn bác. Cuộc sống bây giờ của bác người khác cầu cũng cầu không được, bác, đừng so đo với người nhà bà nội, không đáng.”

Vẻ mặt Triển Anh hơi ngượng ngùng, sau đó ngẩng đầu mỉm cười, xoa xoa huyệt thái dương, giọng điệu bất đắc dĩ nói: “Ôi, cháu xem bác, tuổi lớn chính là thích lải nhải, được rồi được rồi, cháu coi như là bác tụng kinh, bác ấy à, cũng không nói nữa.”

Triển Tiểu Liên cười cười với Triển Anh, “Không sao, cháu là sợ bác vẫn đắm chìm trong quá khứ không ra được, như vậy không tốt, nhìn hiện tại mới là tốt nhất. Bố cháu nói với cháu, đừng vẫn nói mình trước đây thế nào thế nào, trước đây có thế nào cũng không bằng hiện thực bây giờ, bác bảo có đúng không?”

Triển Anh muốn cười một cái với Triển Tiểu Liên, kết quả phát hiện chính mình cười không nổi, ả nhìn nhìn sắc mặt Triển Tiểu Liên, lại không có chỗ nào không đúng, nhưng lời Triển Tiểu Liên nói, khiến ả luôn có chút cảm giác câu nói có hàm ý khác. Còn đang sững sờ, Triển Tiểu Liên đột nhiên lại nói: “Đúng rồi bác, phía bác trai đều sắp xếp xong rồi cứ? Công trình kia sắp tới cũng hẳn xong rồi phải không?”

Triển Anh gật đầu: “Sắp rồi, nghe nói đã bắt đầu kết thúc công việc, người phe bác trai cháu nhìn rất sát, xem thời gian và sắp xếp hiện tại, dự đoán khoảng bốn năm ngày sau.”

Triển Tiểu Liên chống má tính: “Bốn năm ngày sau cháu vừa lúc thi xong, bố cháu nhất định sẽ mang cháu về nhà. Bác, bác nhớ gọi điện thoại nói một tiếng với bố cháu, cứ nói muốn cho cháu đi Thanh Thành chơi mấy ngày.”

Triển Anh gật đầu đồng ý, đột nhiên lại nghe giọng Triển Tiểu Liên buồn bã nói: “Ôi, cháu đây là làm chuyện xấu phải không? Việc này nếu để bố cháu biết, ông có muốn đánh chết cháu hay không? Bố cháu phỏng chừng sẽ hận chết cháu…”

Triển Anh nghe vậy, đột nhiên không dám nhìn ánh mắt Triển Tiểu Liên. Cô bé trước mắt là con gái của em trai ả, con gái duy nhất, đứa con gái thương yêu nhất, ả biết rõ con của em trai bị một tên cầm thú cặn bã chiếm đoạt, chẳng những thờ ơ, thậm chí còn lợi dụng thêm nữa, Triển Anh không dám nghĩ, nếu Triển Vệ biết ả hại thảm đứa con gái duy nhất của ông, sẽ có tâm trạng gì, ông còn có thể mang theo tâm tình áy náy và cảm kích đối xử với mình sao?

Mà cô bé này thì sao? Triển Anh lặng lẽ nhìn Triển Tiểu Liên, phát hiện cô một tay chống má yên tĩnh nhìn quầy thu ngân, không nói cái gì, Triển Anh biết cô bé này rất thông minh, nhưng có thông minh cũng chẳng qua là một đứa trẻ mười bảy tuổi, cô một lòng một dạ mong muốn chính mình có thể thay bố cô cảm ơn bác cô, nếu đến lúc đó tình huống có bất trắc, không thể bảo vệ cô, cô phát hiện mình chẳng qua là một con cờ của bác, kẻ phản bội rơi vào trong tay Yến Hồi, kết cục của cô sẽ ra sao? Tâm tình cô lại sẽ như thế nào?

Triển Anh biết chữ không nhiều lắm, nhưng nhiều năm lăn lộn như vậy cho ả bất cứ lúc nào cũng biết để đường lui cho mình, hai loại kết quả Triển Tiểu Liên có thể nghĩ đến, Triển Anh khi điều tra Triển Tiểu Liên đã nghĩ tới, chuyện trên đời không có tuyệt đối như vậy, do dự thiếu quyết đoán của phụ nữ cũng khiến Triển Anh nghĩ sâu hơn Giang Triết Hải, Giang Triết Hải nói chỉ cần Yến Hồi trúng bẫy sẽ không sơ hở tý nào, Triển Anh mặc dù không dám nói rõ, nhưng chính ả lại không thể không để đường lui cho mình, Giang Triết Hải vì sao dám đọ với Yến Hồi? Ngoại trừ bản thân gã có chút sức lực, còn có nguyên nhân quan trọng chính là tính cách của Giang Triết Hải quyết định.

Giang Triết Hải lúc còn trẻ quả thực là một nhân vật tại Thanh Thành, danh tiếng ngay lúc đó tuy nói không lay động Thanh Thành giống như khi Yến Hồi ra đời, nhưng cũng đạt đến mức độ khiến người ta chú ý, tài lực thế lực từng một lần lên đến đỉnh. Chẳng qua là quy luật cực thịnh tất ngược cũng rơi vào đầu Giang Triết Hải, tiền tài quyền thế càng lớn lòng người càng tham, đầu tư số tiền lớn liên tiếp thất bại, mà tranh giành nội bộ càng ngày càng nghiêm trọng, hoàn toàn thoát khỏi kiểm soát của Giang Triết Hải, bang phái số một từng hưởng thụ thế lực ngầm trong một năm ngắn ngủi tan tành lòng người tứ tán, uy phong không ai bì nổi xưa kia cũng theo sự phân tán của tiền tài thế lực mà tan biến. Giang Triết Hải mang theo một số anh em trung thành với gã bị các bang phái lớn mới trỗi dậy chèn ra giáp ranh Thanh Thành.

Trong các nhân vật lịch sử Giang Triết Hải thích nhất Việt vương Câu Tiễn và Tây Sở Bá vương Hạng Vũ, gã tán đồng tính nhẫn nại ẩn nhẫn không không phát của Câu Tiễn, kính phục dũng khí đập nồi dìm thuyền của Hạng Vũ, cho nên, gã không giống người khác bị Yến Hồi chèn ép, lén lút mang theo gia quyến xa xứ chạy trốn ra nước ngoài, mà là an an ổn ổn làm dân lành Thanh Thành kiếm ăn, khiến Yến Hồi cho rằng gã hài lòng với hiện trạng dáng vẻ tuyệt đối sẽ không tạo thành bất cứ uy hiếp gì cho hắn sống dưới mí mắt Yến Hồi, lại mang theo quyết tâm đập nồi dìm thuyền của Hạng Vũ chờ cơ hội phản công.

Đương nhiên, Giang Triết Hải cũng có nhẫn tâm mà kẻ bề trên không thể thiếu, gã hết sức lợi dụng con của mình để uy hiếp người đàn bà của mình hoàn thành chí lớn khôi phục của gã. Triển Anh vốn là quân cờ bị gã vứt bỏ, nay, lại thành trong một con cờ quan trọng nhất trong tay gã.

Quyết tâm bảo vệ của phụ nữ đối với con cái lớn hơn xa đàn ông, đàn ông có thể vứt bỏ vợ con, tỷ như Giang Triết Hải, gã sai người của chính gã theo dõi con mình, khiến bọn chúng nảy sinh ảo giác có người bám theo ám sát tạo thành sợ hãi trong lòng, dưới sự sợ hãi khóc lóc kể lể với bố mẹ tình hình tại nước ngoài. Mà phần lớn phụ nữ, thì thà bỏ qua bản thân cũng muốn bảo toàn con cái, Triển Anh chính là người phụ nữ như vậy, điện thoại của con cái khiến Triển Anh cả đêm ngủ không được, Giang Triết Hải ở bên cạnh đổ dầu vào lửa, lại nói tình hình của con hết sức hung hiểm, Triển Anh dĩ nhiên là sẽ sa vào cách suy nghĩ không đếm xỉa mọi thứ bảo vệ con cái, cho nên, ả mạo hiểm tự mình đi giết Yến Hồi, vì thế Giang Triết Hải rất thành thạo bắt thóp của Triển Anh.

Tay Triển Anh đặt dưới bàn nắm nắm, sau đó chậm rãi buông, vươn tay gắp một đũa đặt vào trong bát Triển Tiểu Liên: “Tiểu Liên, dùng bữa, bác cũng không biết cháu thích ăn cái gì, không thích nói với bác là được.”

Triển Tiểu Liên ngẩng đầu cười cười với Triển Anh, “Bác, để cháu tự nhiên, bác ăn đi.”

Kết quả cuối cùng là, Triển Anh chưa ăn miếng nào, Triển Tiểu Liên ăn no căng. Tiếp tục đọc “Thần phục – Chương 78”

Thần phục – Chương 77

Thần phục

  • Tác giả: Yến Tử Hồi Thì
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Chương 77 – Vợ chồng chưa cưới

Trên đường về trường học, bố Triển Tiểu Liên vừa lái xe vừa hỏi cô: “Tiểu Liên, chúng ta đổi cái trường học đại học đi, bố tìm quan hệ tại Tương Giang cho con, bên kia có bạn của bố, con có thể trực tiếp ở nhà bọn họ, như vậy, không có chuyện gì cả.”

Triển Tiểu Liên nghiêng đầu nhìn ngoài cửa sổ, trên khuôn mặt nhỏ nhắn không có biểu cảm gì, trực tiếp đáp một câu: “Không đi.”

Bố Triển Tiểu Liên sửng sốt, “Đi Tương Giang còn có thể trải việc đời, cũng có lợi đối với chuyên ngành của con bây giờ, nơi đó kinh tế phát đạt, người nước ngoài cũng nhiều, cái gì cũng tiện, vì sao không muốn đi? Hơn nữa, đi nơi đó con cũng có thể kết bạn với rất nhiều người mới, bởi vì có nhiều hạn chế, rất nhiều người muốn đi cũng đi không được. Đây là bố có quan hệ…”

Bố Triển Tiểu Liên còn chưa nói xong, cô lại lặp lại hai chữ: “Không đi.” Dừng một chút, cô còn nói: “Con còn có việc chưa làm xong, đâu cũng không muốn đi.”

“Con có chuyện gì chưa làm xong? Nói với bố, bố xem có thể giúp đỡ hay không.” Bố Triển Tiểu Liên thử thăm dò hỏi: “Tiểu Liên, con có phải tiếc anh Đầu Gỗ của con hay không?”

Triển Tiểu Liên lắc đầu: “Không liên quan tới anh Đầu Gỗ, là việc của chính con, bố đừng quản, con không tính chuyển trường.”

Bố Triển Tiểu Liên không nhiều lời, phía Tương Giang còn chưa trả lời, ông cũng đang chờ tin tức, chờ sau khi bên kia xác định lại nói cho Tiểu Liên chuyện chuyển trường.

Triển Tiểu Liên về ký túc xá liền ngồi bên giường ngẩn người, cả đầu cô đều là lời bác sĩ, cái chân đó của anh Đầu Gỗ, sau này dù cho có thể bước đi giống như người bình thường, cũng không giống như người khác, không thể chạy không thể nhảy, làm gì cũng phải cẩn thận, nếu lại có một lần va chạm như vậy, chỉ sợ cũng phải cắt cụt. Triển Tiểu Liên cố sức nắm tóc mình một cái, cầm lấy di động gọi điện thoại cho Triển Anh: “Bác? Là cháu Tiểu Liên.”

Triển Anh không bất ngờ Triển Tiểu Liên gọi điện thoại cho ả chút nào, “Tiểu Liên, nghĩ thế nào gọi điện thoại cho bác? Có chuyện gì sao?”

Triển Tiểu Liên trực tiếp đi thẳng vào vấn đề: “Bác, bác có phải có thù oán với Yến Hồi hay không? Cho nên muốn đẩy Yến Hồi vào chỗ chết?”

Trong lòng Triển Anh nhảy dựng, tay cầm điện thoại không tự chủ được run lên một chút, sau đó ả cố nén cười, âm thanh nhẹ nhàng bâng quơ nói: “Tiểu Liên, xem cháu nói cái gì? Bác với Yến Hồi có thể có thù gì? Loại người như Yến Hồi làm sao là bác có thể đắc tội được?”

“Ừm,” Triển Tiểu Liên đáp tiếng, trực tiếp kết luận: “Cháu hiểu rồi, thì chính là bác trai có thù oán với Yến Hồi, dù sao cùng ngành là kẻ thù, bác, các bác đã muốn làm Yến Hồi chết, cháu cũng có thù oán với hắn, vậy chúng ta liên kết đi, cháu chỉ có một mình, cho nên những thứ khác phải xem phía bác trai.”

Triển Anh muốn giải thích phản bác, Triển Tiểu Liên căn bản không cho cơ hội: “Bác, không cần quanh co với cháu, chúng ta ai cũng đạt được thứ mình cần. Bác trai có lẽ có chút thế lực tại Thanh Thành, nhưng các bác căn bản không đến được bên cạnh Yến Hồi, hắn đến đâu bên cạnh đều mang theo rất nhiều bảo tiêu, hơn nữa, bản thân hắn là cao thủ, người bình thường căn bản không đối phó được hắn. Bác, bác có thể nói cho cháu bác trai có thể nắm chắc bao nhiêu hay không? Nếu thất bại, không đơn giản là cháu, chỉ sợ cuộc sống sau này của bác cũng không dễ chịu, cho nên, cũng không cần giấu đông giấu tây với cháu, nói thẳng đi.”

Triển Anh mím mím môi, nửa ngày mới nói: “Yến Hồi mới khai phá một dãy biệt thự tên là Họa Phảng Trì tại Thanh Thành, hắn yêu cầu là cuối năm hoàn công, cho nên công trường vì có thể mau chóng hoàn thành, đang không e dè tuyển người để đẩy nhanh tiến độ, Họa Phảng Trì cách nội thành vô cùng xa, lái xe cũng cần nửa tiếng đồng hồ, nơi trong phạm vi thế lực của Yến Hồi cho tới nay cách tổng bộ ‘Dạ cung’ của hắn xa nhất, cũng chính là nói lúc ở nơi đó, lực lượng của Yến Hồi yếu nhất. Nếu cháu có thể dụ Yến Hồi tới nơi đó, bọn bác sẽ có cách.”

Bút của Triển Tiểu Liên viết trên giấy ba chữ “Họa Phảng Trì”, khoanh tròn, “Yến Hồi sao có thể vô duyên vô cớ tới đó? Cháu cũng không có cớ dụ hắn qua.”

“Họa Phảng Trì chia ba đợt, Yến Hồi yêu cầu hoàn công là đợt một, sau khi đợt một kết thúc hắn sẽ đi tham gia lễ mừng, loại lễ mừng này không lớn không nhỏ, hắn cũng sẽ đi qua tăng độ nổi bật, làm ra vẻ là được, đây là lệ thường của tất cả công trình của Yến Hồi, rất nhiều người có máu mặt của Thanh Thành đều đi qua mua nhà là hướng về hắn, cho rằng đó là được sự che chở của Yến Hồi, lần này công trình ấy Yến Hồi đầu tư mấy chục triệu, hắn hết sức coi trọng, cho nên chắc chắn sẽ đi, thời gian khoảng cuối tháng sau, cháu hẳn là cũng được nghỉ đông, đây là cơ hội cuối cùng của năm nay, bỏ lỡ sẽ chờ sang năm.” Triển Anh nói từng câu từng chữ: “Công nhân của đội công trình kia có một nửa người là người của bác trai cháu sắp xếp vào, nếu Yến Hồi vào cái công trường đó, số người hắn mang theo qua tuyệt đối sẽ không cao hơn công nhân của công trường, mà người vừa rồi tuyển toàn bộ là người của bác trai cháu. Tiểu Liên, bác nói vậy cháu hiểu chưa?”

“Cháu hiểu,” Triển Tiểu Liên gật gật đầu, “Tạm thời cứ như vậy, cụ thể cháu sẽ lại liên hệ với bác.”

Triển Anh lập tức nói: “Như vậy đi, bác mấy ngày nay có lúc đi Bãi Yến một chuyến, chúng ta gặp mặt nói chuyện, bác sẽ tỉ mỉ nói tình huống cụ thể với cháu.”

Cúp điện thoại, Triển Anh hơi suy nghĩ một chút, lập tức lại gọi điện thoại cho Giang Triết Hải, điện thoại bên kia vang lên rất lâu mới có người tiếp, giọng Giang Triết Hải hơi lơ mơ “a lô” một tiếng, “Anh Đào, chuyện gì?”

Triển Anh nghe thấy trong điện thoại của Giang Triết Hải có tiếng sột sột soạt soạt, vừa nghe là biết gã khẳng định là ở chỗ tình nhân nhỏ của gã, nén cơn giận nói: “Tiểu Liên vừa mới liên hệ với tôi, nói con bé đồng ý liên kết với chúng ta, có điều còn cần nói chuyện, tôi tính đi Bãi Yến một chuyến, ông muốn đi cùng không?”

Giang Triết Hải vươn tay đẩy thân thể người phụ nữ trẻ tuổi trong lòng ra, ý bảo cô ta mặc quần áo cho mình, sau đó vừa phối hợp động tác của người phụ nữ kia mặc quần áo vừa nói: “Tôi bây giờ trở về, chúng ta bàn lại, tôi lúc này đi Bãi Yến chắc chắn không thích hợp, Yến Hồi đã nhận thấy được có người nhìn chòng chọc hắn, cho nên vô cùng cẩn thận. Tôi bây giờ ngoài sáng còn không có gì với hắn, một khi tôi rời khỏi Thanh Thành hắn nhất định sẽ tra được tôi đi tìm cháu gái bà, như vậy chúng ta cũng chẳng còn kế hoạch nào.”

Triển Anh tức giận nói câu: “Bảo hồ ly tinh bên cạnh ông thở nhỏ tiếng chút, tôi nghe phiền, ông mau mau trở về hẵng nói, tôi cúp trước.” Nói xong, Triển Anh cúp điện thoại đập luôn điện thoại ra ngoài, Giang Triết Hải rốt cuộc có mấy người phụ nữ bên ngoài Triển Anh căn bản không biết, mấy người ả biết đều bị ả giải quyết rồi, nhưng tốc độ tìm phụ nữ của Giang Triết Hải nhanh hơn ả giải quyết, bây giờ đều là chơi đùa bên ngoài, Triển Anh căn bản quản không được. Vốn Triển Anh cũng chưa có kết hôn với Giang Triết Hải, nếu thực sự ầm ĩ Giang Triết Hải sẽ có thể trở mặt, Triển Anh chỉ có thể nén giận, ả là dựa vào Giang Triết Hải, lại có thể làm gì? Tiếp tục đọc “Thần phục – Chương 77”

Hồng phúc dao – Phiên ngoại 7

Hồng phúc dao

Phiên ngoại thất – Ném đi (Hạ)

Lưu Tích Tứ ôm tâm tính một đường du ngoạn, cũng không vội gấp rút lên đường. Hai người ở bên nhau đã sắp hai mươi năm, nhưng những ngày một mình du ngoạn này, Ly Nghiêu thường thường sẽ cảm thấy bọn họ lại trở về lúc đầu. Đã nhiều năm như vậy, người này vẫn tràn đầy nhiệt tình, khiến y quyến luyến không thôi.

Dừng dừng đi đi, hơn một tháng sau, Lưu Tích Tứ theo Ly Nghiêu rốt cuộc tiến vào trong rừng rậm phương bắc. Trong rừng khắp nơi đều là khí độc, cũng may có Ly Nghiêu, Lưu Tích Tứ chỉ cảm thấy hơi khó chịu. Sau khi vào cánh rừng, Ly Nghiêu liền cùng Lưu Tích Tứ cưỡi một con ngựa. Trên đường không có nghỉ ngơi, đi đủ một ngày, hai người mới ra khỏi cánh rừng. Trước mắt rộng mở trong sáng, từng căn nhà xuất hiện trước mắt hai người. Đêm đã khuya, nhưng từng bó đuốc đằng trước lại chiếu sáng chân trời.

“Buổi tối thường sẽ có dã thú qua lại, đốt đuốc lên, dã thú cũng không dám tới gần, cũng sẽ không ăn hết súc vật trong thôn.” Ly Nghiêu giải thích, ra khỏi cánh rừng, mắt y tím lên. Lưu Tích Tứ hai tay nắm tay trái y, đầu cọ cọ cằm y: “Ta mệt rồi, có thể tìm được chỗ nghỉ ngơi hay không?”

Ly Nghiêu ôm chặt người tri kỷ: “Tối nay phải uất ức ngươi, nhiều năm như vậy, cũng không biết trong thôn còn có mấy người nhận ra ta, chúng ta trước đi nơi ta từng ở xem thử, sáng mai ta đi tìm chỗ ở.”

“Không ngại, cho dù chỉ có vựa củi cũng được, trời không xem là lạnh, ôm ngươi ngủ cũng vậy.” Ly Nghiêu hôn Lưu Tích Tứ một cái, thúc ngựa đi về phía trước.

Mọi người trong thôn sớm đã nghỉ ngơi, Ly Nghiêu cầm cây đuốc, mang theo Lưu Tích Tứ đi tới cuối làng, chỗ đó có tấm bia nát, vẫn có thể rõ ràng nhìn thấy hai chữ “Ly giáo”.

“Ly giáo cách làng ‘Quan Tử tộc’ gần như vậy?” Lưu Tích Tứ rất là kinh ngạc.

“Người Ly giáo ban đầu là từ nơi khác trốn đến nơi đây tị nạn, sau đó quan hệ với Quan Tử tộc nhân dần dần mật thiết. Nam nhân Quan Tử tộc sinh con, trời sinh nhỏ yếu, cho nên không thiện chiến bằng nam tử nơi khác. Ly giáo phụ trách bảo hộ an nguy của Quan Tử tộc nhân, Quan Tử tộc thì cung cấp che giấu cho Ly giáo, cho bọn hắn cơm áo. Nhưng mà qua mấy đời, Ly giáo dần dần lệch hướng khỏi ước nguyện ban đầu. Quan Tử tộc không thể thoát khỏi khống chế của Ly giáo, nam tử trong tộc thành đồ chơi của bọn hắn, đối với rất nhiều người Ly giáo mà nói, nam nhân sinh con là việc cực kỳ dơ bẩn, bọn hắn dựa vào Quan Tử tộc nhân nuôi sống, lại khinh thường bọn họ trong lòng, cảm thấy bọn họ buồn nôn.”

Lưu Tích Tứ ngửa đầu, hôn hôn cằm Ly Nghiêu: “Đừng nghĩ nữa, những việc đó đều đã qua. Có điều may mà huyết thống của ngươi không thuần, nếu không ngươi nho nhỏ gầy còm, ta mới không cần ngươi.”

Ly Nghiêu cúi đầu hôn lên người yêu, tất cả đều ở trong nụ hôn này. Sau khi thối lui, y xuống ngựa, không có ôm Lưu Tích Tứ xuống, mà là dắt ngựa đi về phía chỗ sâu trong Ly giáo. Ly giáo đã thành quá khứ, mọi người Ly giáo nếu không phải là bị diệt, thì chính là trốn, bây giờ Ly giáo chẳng qua là mảnh tường nát ngói vỡ. Bên trong cỏ dại mọc thành bụi, còn có dấu vết đã từng bị lửa đốt.

Ly Nghiêu dắt ngựa vẫn đi về phía chỗ sâu trong Ly giáo, cuối cùng y dừng trước một chỗ sân bừa bộn trước mắt. Sân rất xa, Lưu Tích Tứ đoán là sân xa nhất của Ly giáo.

“Ngươi trước đây là ở nơi này?”

“Ừ.”

Thản nhiên đáp, Ly Nghiêu ôm Lưu Tích Tứ xuống: “Ta đi xem bên trong có thể ở hay không”

“Ta đi cùng ngươi.”

Bốn phía đen ngòm, Lưu Tích Tứ vẫn hơi sợ, sợ có quỷ quái gì. Để ngựa ngoài sân, hắn nắm một tay Ly Nghiêu chậm rãi đi vào, vượt qua thanh ngang trên mặt đất, giẫm lên thứ từng là đá xây, cuối cùng cũng vào phòng. Tình trạng trong phòng không gay go như trong tưởng tượng. Tro bụi mạng nhện đương nhiên không cần phải nói, nhưng dụng cụ nên có trong phòng đều có. Ly Nghiêu đưa bó đuốc cho Lưu Tích Tứ, y tìm được một cái chổi, một cái chậu trong sân, từ trong giếng lấy chút nước, quét dọn gian phòng.

Lưu Tích Tứ cầm bó đuốc lên, từ trên ngựa gỡ đệm nỉ xuống, làm đệm giường qua đêm, đây là bọn hắn mang theo lúc xuất kinh. Ly Nghiêu trước lau sạch ván giường, cùng Lưu Tích Tứ đặt đệm nỉ lên giường. Hai người đều mệt mỏi, Ly Nghiêu lấy nước, hai người tùy tiện rửa mặt tay, liền lên giường.

Giường rất rộng rãi, nhưng xung quanh vẫn bẩn, Lưu Tích Tứ liền nép trong lòng Ly Nghiêu. Nhắm mắt lại, hắn lại không có ngủ, người ôm hắn cũng đang vờ ngủ.

“Ly Nghiêu, nơi này chính là chỗ ngươi từng ở?” Sân rất nhỏ, lại xa như thế, bày biện trong phòng càng đơn giản. Ngực Lưu Tích Tứ đau đớn, hắn đã nhiều năm không đau đớn.

“Trước đây trong sân còn có cây đào, hẳn là bị người chặt rồi.” Ly Nghiêu gián tiếp thừa nhận.

Lưu Tích Tứ hừ một tiếng, cố ý hỏi: “Cây đào, muốn kết đào hoa à?”

“Sao có thể. Vốn đã có rồi, ta cũng là giữ lại.”

“Vậy quay về có muốn trồng hai bụi hoa đào trong sân hay không?”

Ly giáo chủ lập tức nói: “Không cần thiết, ta cảm thấy trúc xanh trong sân chúng ta rất tốt.” Y nếu nói là muốn, lửa ghen của người trong lòng sẽ thiêu chết y. Ly Nghiêu ôm chặt người hiểu y nhất: “Ngủ đi, nếu không thân thể ngươi chịu không nổi.”

“Ừ.” Ôm lấy Ly Nghiêu, Lưu Tích Tứ không lên tiếng, Ly Nghiêu sau khi hắn ngủ, thở phào nhẹ nhõm thật dài. Tiếp tục đọc “Hồng phúc dao – Phiên ngoại 7”

Công bốn, xin đi theo tình tiết – Chương 1

Công bốn, xin đi theo tình tiết

  • Tác giả: Ngũ Sắc Long Chương
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Chương 1 – Ma giáo phương tây

Về tình tiết quyển sách này và tính toán sau này của cá nhân ta, ta đã suy nghĩ thật lâu. Nguyên do kéo cho tới hôm nay mới biểu đạt nội tâm với các vị độc giả, là vì — đúng vậy, chỉ nhìn một cách đơn thuần số chương tiết ta lên sàn mọi người sẽ biết, ta là một nhân vật phụ, nhưng lại không phải nhân vật phụ rất chủ yếu.

Nếu nói hoàn toàn không quan trọng, vậy cũng không tính.

Tốt xấu ta cũng là một nhân vật phụ có tên có họ có thân phận có lời thoại, thậm chí còn có mô tả bề ngoài. Trong văn Mary Sue (1) một nhược thụ ngực phẳng quá trình NP kết cục 1V1, vốn cũng chỉ có một mình thụ chính quy mới là con đẻ tác giả. Ngay cả công chính quy cũng chỉ là một nhân vật đất diễn nhiều chút mà thôi, huống chi ta theo như đất diễn và quan hệ với tiểu thụ tính toán xa gần, mới chỉ là công bốn đấy?

Hơn nữa ta còn là công bia đỡ đạn phản diện — chính là cái loại nhân vật bi kịch hi sinh bản thân tác thành vầng sáng nhân vật chính vạn người mê của tiểu thụ, cùng với tôn lên bàn tay vàng và số lượng phần mềm hack của công chính quy ấy.

Càng đáng buồn là, ta còn không phải cái loại đại BOSS phản diện từ lời nói đầu chiến đấu đến kết thúc ấy — nhân vật này bị sư phụ kiêm công hai của nhân vật chính đoạt đi mất rồi. Nghe xem, giữa công hai và công bốn, còn thiếu công ba đấy! Nếu không ta ngay cả địa vị nhân vật phản diện cũng sẽ giành thua người ta.

Giải thích của tác giả đối với việc này là: Công hai là sư phụ của nhân vật chính, còn từng có gút mắc cảm tình với phụ thân nhân vật chính, khai thác khai thác có chiều sâu hơn, nhân vật cũng lập thể đầy đặn hơn, so với ta dạng nhân vật phản diện loại hình mặt nạ ít ỏi này, cũng càng có thể khơi ra xung đột kịch bản, mang đến cũng đủ cao trào lớn.

Xung đột kịch bản trên người ta không nhiều bằng y, cho nên đành phải làm một công bia đỡ đạn bi tình trong nóng ngoài lạnh, phụ cả thiên hạ chỉ khuynh tình vì một mình tiểu thụ, cuối cùng vì hắn lỗ vốn thủ hạ hại sinh mệnh, còn ngay cả bàn tay cũng chưa được nắm.

Nghe nói loại công bi tình này bây giờ còn có không ít độc giả thích, nhưng vậy thì để làm gì?

Thay vì hi sinh kính dâng vì tiểu thụ để đến mức độc giả cũng không nhìn được mà rơi lệ không đáng cho ta, ta còn không bằng dứt khoát cách đôi nhân vật chính này xa một chút, mang theo huynh đệ ma giáo chúng ta qua mấy ngày lành diễu võ dương oai trên giang hồ. Cho dù cả đời không lên sàn trong sách này, không độc giả nào biết được ta là ai, ít nhất đời này ta sống được tự do, chết không thiệt.

Đúng rồi, vừa rồi đã quên giới thiệu, ta thật ra là một giáo chủ ma giáo.

Nói lên ma giáo tổ chức giang hồ rất truyền thống này, phàm là trong văn dính dáng chút đến võ hiệp đều nhất định sẽ xuất hiện. Vô luận là đoàn kết chặt chẽ sau lưng nhân vật chính, cuối cùng thu được nhân vật chính vào giáo, làm Minh giáo mà nhân vật chính diện lên sàn như trong “Ỷ Thiên Đồ Long ký”; hay là giáo phái phản diện cỡ nhỏ thi nhau mọc lên, không ngừng cống hiến tác dụng cho nhân vật chính thăng cấp và mở bàn đồ mới như trong “Thục Sơn kiếm hiệp truyện”, đều là nhân tố quan trọng thúc đẩy tình tiết.

Với lại ma giáo chúng ta cũng là tổ chức giang hồ gặp chuyện không may nhiều nhất, người chết nhanh nhất. Đặc biệt giáo chủ ma giáo, ngươi từng nghe nói giáo chủ ma giáo có kết cục tốt chưa?

Sinh mệnh con người là có hạn, sinh mệnh của giáo chủ ma giáo so với mong muốn của người bình thường còn ngắn hơn chút. Cho nên ta dự định vùi sinh mệnh có hạn vào sự nghiệp phát triển ma giáo vô hạn, mà không phải lằng nhà lằng nhằng với một thụ khuyết tật trí tuệ bất nam bất nữ — thụ chính quy này còn là một nữ xuyên nam — lẳng lơ, ai cũng có thể làm chồng, cuối cùng còn vì thụ và công chính quy của hắn kia lỗ vốn sinh mệnh và sự nghiệp của chính mình.

Lời than phiền thì nói trước bấy nhiêu đi.

Bởi vì ta không phải nhân vật chính, góc nhìn của tác giả rất ít sẽ chuyển tới phía ta. Lúc này là ta lần đầu lên sàn, để biểu hiện uy phong của ma giáo ta, tính cách cay nghiệt tà mị của ta, do đó làm nổi bật chỗ vạn người mê của thụ nhân vật chính, tác giả mới có thể đặt cảnh tượng vào bên trong ma giáo ta, cho ta cùng các huynh đệ ma giáo cơ hội một lần đơn độc lên sàn.

Thừa dịp tình tiết còn chưa có chính thức triển khai, ta vẫn là tự giới thiệu đơn giản trước.

Ta tên là Bách Lý Phong Cương, thân phận là giáo chủ ma giáo. Ma giáo này là một giáo phái khá truyền thống, luôn luôn phát triển tại Tây Vực, tên đơn giản như Bái Hỏa giáo, Minh giáo linh tinh, tác giả cũng lười nghĩ, dứt khoát trực tiếp xưng ma giáo càng tiện hơn.

Để đề cao xuất thân của ta, làm đẹp bề ngoài của ta, giáo chủ ma giáo ta đây có một phần tư huyết thống Quy Từ, một phần tư huyết thống Đại Nguyệt Chi, còn có một phần tư huyết thống Đại Thực, một phần tư cuối cùng mới là huyết thống người Hán. Bởi vậy ta sinh cao to tuấn lãng, ngũ quan sâu sắc, làn da trắng như tuyết, hoàn toàn phù hợp Mary Sue mà tác giả cần. Có điều tiểu thụ người Hán thuần chủng xuất thân Giang Nam càng trắng nõn xinh đẹp hơn ta, chúng ta là nhân vật phụ, bất kể từ phương diện nào, cũng không thể đè nổi bật của nhân vật chính.

Lại nói thủ hạ của ta:

Giáo chúng ta tổng cộng có bảy phân đường, do đường chủ chia nhau xử lý công việc, các đường phân biệt đặt tên theo Bắc Đẩu thất tinh (2). Phía trên bảy vị đường chủ, còn tuân theo truyền thống bố trí vài vị trưởng lão võ công cao cường không quản chính sự, bình thường mỗi người đều đóng cửa tu luyện, không để ý tới giáo vụ. Khi nào tình tiết cần bọn họ lên sàn, tác giả mới có thể tỉ mỉ đặt ra thân phận bản lĩnh của bọn họ.

Đương nhiên, bởi vì ta chỉ là công bia đỡ đạn, trong số những thủ hạ này phải có một tên phản đồ cấu kết đại BOSS công hai, để khi ta say đắm tiểu thụ thật sâu xúi giục toàn giáo chống lại ta, làm cho ta vì bảo vệ tiểu thụ mà chết — cái này cũng phải ghi nhớ, chờ ta dứt được quan hệ với tiểu thụ, liền khai mạc một lần hoạt động chỉnh đốn tác phong trong giáo, tìm ra nằm vùng ẩn sâu giữa giáo chúng này.

Thời gian ta ở đây phàn nàn cùng độc giả đã lâu, tình tiết cũng tới lúc chính thức triển khai. Ta phải về bên trong cảnh tượng của tình tiết, lại từ từ thay đổi đất diễn của chính mình, tìm cách rút lui toàn thân khỏi văn Mary Sue xui xẻo này. Tiếp tục đọc “Công bốn, xin đi theo tình tiết – Chương 1”