Thần phục
- Tác giả: Yến Tử Hồi Thì
- Chuyển ngữ: Yappa
- Mục lục
Chương 80 – Yến gia cũng sẽ cảm cúm
“Anh mới là gà mái xù lông!” Triển Tiểu Liên bốn móng vuốt cùng sử dụng bò dậy, tức mà trái tim nhỏ nhảy theo, sau đó dùng sức kéo dây kéo áo lông trên người cô đến đầu: “Gia, nói thật với anh, tổn thương tự tôn rồi, ngài thích cắn thì cắn, đi đây.” Nói xong, Triển Tiểu Liên nhấc chân bước đi.
Kết quả, tay Yến Hồi duỗi ra, tóm túi cô kéo cô lại, miệng còn nói thêm câu: “Cái túi này không lớn, trọng lượng lại không nhẹ.”
Triển Tiểu Liên một phen kéo ba lô nhỏ của mình xuống, tức giận nói câu: “Đựng rìu chém anh.”
Yến Hồi tà khí cười một tiếng: “Được ha, vậy gia chờ.”
Triển Tiểu Liên tức thở phì phò: “Vậy anh cứ đợi đấy!”
Yến Hồi vươn tay móc một cái, cánh tay dài vòng qua cổ Triển Tiểu Liên treo đến bên kia vai cô, đè ép cô đi về phía ngoài cửa, Triển Tiểu Liên phẫn nộ: “Gia, xương cốt của ngài đi đâu vậy? Anh lớn như vậy nằm sấp trên người tôi, thân thể nhỏ này của tôi có thể chịu được sao? Phiền đi đường tử tế có được hay không?”
Yến Hồi không biết xấu hổ tiến đến bên tai Triển Tiểu Liên: “Gia đè cưng một đêm cũng chịu được, chỉ mấy bước này đã không chịu nổi?”
Triển Tiểu Liên quay đầu trợn mắt, cấp bậc lưu manh rõ ràng cao hơn Yến Hồi: “Ấy không thể so có được không? Đầu tiên diện tích chịu lực đã không giống nhau, vả lại, người đè làm vận động cũng không phải tôi. Tôi bây giờ là cõng anh còn dùng hai cái chân đứng, có thể so sánh sao?”
Yến Hồi vẻ mặt chịu không nổi vươn tay nhéo mặt cô: “Nhóc, gia sao lại cảm thấy cưng là người nổi bật trong nữ lưu manh?”
Triển Tiểu Liên vẻ mặt “lười để ý anh”: “Anh tự đi, đừng dựa vào tôi, để người ta nhìn thấy còn tưởng rằng tôi là người nào của anh, đến lúc đó kẻ thù của anh giết không chết anh tìm tôi báo thù cho hả giận, vậy thì hay rồi.”
Yến Hồi “ha” một tiếng, miệng còn nói: “Gia cảm thấy chú ý này không tệ nha, nhóc béo, cưng cảm thấy thế nào?”
Triển Tiểu Liên trợn to mắt: “Gia, chẳng lẽ anh thật đúng là có suy nghĩ này? Tôi với anh có thù sâu hận lớn gì anh muốn đùa tôi như vậy?”
Yến Hồi vươn tay ra dấu một động tác tay kéo dài dây thừng, cười tà nói: “Nhóc béo, có loại cảm giác cưng với gia là châu chấu trên cùng một sợi dây thừng hay không?”
Trên khuôn mặt tròn nhỏ của Triển Tiểu Liên tràn đầy biểu cảm tức giận, đỉnh đầu chỉ thiếu bốc khói, cô vẻ mặt oán giận nói: “Hoàn toàn không có, nhưng thật ra có loại bị cảm giác bị người lôi lên thuyền giặc!”
Yến Hồi lập tức phát ra một trận cười biến thái, vừa đá xuống cửa, vừa nhéo mặt Triển Tiểu Liên: “A nhóc béo, khuôn mặt nhỏ cũng bị dọa trắng bệch rồi? Cưng cho rằng ai cũng có thể bị xếp vào danh sách bị truy sát?”
Người ngoài cửa nghe thấy tiếng đập cửa vội vàng mở cửa ra, Yến Hồi đè Triển Tiểu Liên bước đi thất tha thất thểu ra cửa, Triển Tiểu Liên phồng miệng: “Gia, có lời này của lão ngài tôi yên tâm rồi, cũng đừng khiến tối chết không rõ ràng, tôi còn trẻ mà, bây giờ cũng chưa muốn chết.”
Yến Hồi cười nhạo: “Nhóc béo, nếu thực sự có một ngày cưng bị người truy sát, vậy thì chứng tỏ cưng đáng chết, nếu không, giết cưng không có ý nghĩa gì. Cưng cho rằng giết một người dễ dàng như vậy? Một cái đầu người đắt biết bao? Đầu người không có ý nghĩa ai cần? Vừa mới nói chính mình thông minh? Gia dù nhìn thế nào, nhóc đây chính là có một khuôn mặt nhóc ngốc ấy?”
Triển Tiểu Liên nắm tay: “Gia, lão ngài nếu không muốn tự dưng ăn một đấm, tốt nhất cách tôi xa một chút!”
Yến Hồi cười xấu xa: “Gia chờ thưởng thức tiêu bản tay phụ nữ làm thành.”
Triển Tiểu Liên vừa nghe, ngoan ngoãn buông quả đấm nhỏ của cô xuống, “Gia, tôi cũng chờ thưởng thức nha, ánh mắt gia tuyệt đối sẽ không tệ.”
“A nhóc béo, thật biết điều.” Yến Hồi nghiêng đầu, mạnh mẽ tiến tới khuôn mặt Triển Tiểu Liên, hôn “chụt” một cái, vừa đi vừa hỏi: “Đúng rồi nhóc béo, rửa mặt chưa?”
Triển Tiểu Liên lập tức trả lời: “Rửa rồi nha, còn đã khử trùng bằng 84 đấy, gia ngài cứ yên tâm dũng cảm hôn thêm mấy cái đi.”
Một nam một nữ này anh một lời tôi một chữ ra khỏi cổng Dạ cung, ngồi lên xe chờ ở bên ngoài, quay về khách sạn Yến Hồi thường ở.
Triển Tiểu Liên tự động tự giác đi theo Yến Hồi vào phòng hắn, chuyện đầu tiên chạy đi bật điều hòa, sau đó ngồi xếp bằng trên sô pha xem ti vi, chuyện đầu tiên của Yến Hồi là đi tắm, lườm cô một cái, “Nhóc, cưng còn rất tự giác.”
Triển Tiểu Liên mắt không nhìn, căn bản lười quan tâm, tiếp tục xem phim tình cảm cẩu huyết tuổi trẻ Hàn Quốc của cô, Yến đại gia bị coi thường tỏ vẻ rất mất hứng, đi qua đá chân cô, “Nhóc béo, cưng đi mở nước tắm cho gia đi.”
Triển Tiểu Liên rụt chân về phía sau, ngồi bất động: “Ai tắm người đấy mở.”
Yến đại gia ngồi xuống sô pha, cởi giày dùng sức đạp cô: “Mau mau đi, nếu không gia chặt chân cưng làm tiêu bản.”
Triển Tiểu Liên mím môi, tức giận hừ một tiếng, giẫm dép lê dùng một lần đi phòng vệ sinh mở nước tắm cho Yến đại gia, bật hệ thống sưởi hơi, sau đó mở nước, chờ cái bồn tắm siêu cấp lớn kia đầy nước, cô đứng ở cửa hô tiếng: “Gia, nước đầy rồi.” Trước khi đi ra còn thuận tay mở vòi sen cho gia.
Yến Hồi đi tắm, Triển Tiểu Liên tiếp tục ngồi xếp bằng trên sô pha xem ti vi, vừa xem còn vừa dựng thẳng lỗ tai nghe động tĩnh bên trong, kết quả Yến Hồi đi vào chưa được một phút, bên trong truyền ra tiếng gầm giận dữ: “Nhóc béo! Cưng vào đây cho gia!”
Triển Tiểu Liên lề mề xông vào, không chút do dự vặn mở cửa với đầu xem, miệng còn phối hợp hỏi câu: “Gia, sao thế?”
Ngang hông Yến Hồi quấn khăn tắm, vòi sen bị đóng, đang chỉ vào nước trong bồn tắm hỏi: “Cưng mở nước gì cho gia? Có thể tắm à? Cưng định đông chết gia có phải hay không? Hắt xì— “
Triển Tiểu Liên vẻ mặt vô tội đi vào, làm bộ làm tịch thò tay thử thử nước: “A? Gia, tôi sai rồi, lần đầu tiên dùng thứ cao cấp như vậy, tôi không hiểu, biết gia sợ vi khuẩn, cho nên không dám thò tay thử nước ấm, gia, người không biết không có tội, lão ngài tạm tha tôi đi.”
Yến Hồi vừa muốn mở miệng, lại hắt xì tiếp cái nữa, Triển Tiểu Liên không nói hai lời, lao ra cầm cái chăn tiến vào, “Gia, lão ngài mau mau quấn cái này trước, tôi suy xét lại mở nước cho ngài. Đúng rồi gia, khăn tắm này cũng thấm nước rồi, ngài cởi đi…”
Triển Tiểu Liên nói còn chưa dứt lời, Yến Hồi một phen vỗ cái tay mưu đồ kéo khăn tắm của mình xuống: “Bỏ cái móng vuốt đê tiện của cưng ra cho gia, đừng tưởng rằng… Ắt xì!… Đừng tưởng rằng gia không biết tâm tư bẩn thỉu của cưng… Ắt xì!”
Triển Tiểu Liên ngượng ngùng lùi tay về: “Không cho xem thì thôi, tôi còn lạ gì.”
Yến Hồi đi đến cạnh cửa, chỉ vào Triển Tiểu Liên nói: “Cưng mau đi ra cho gia… Gia nhìn thấy cưng là đau mắt… Đi tìm một người phụ nữ tới, tùy tiện tìm ai cũng được, cưng cách phòng vệ sinh xa một chút cho gia!”
Triển Tiểu Liên thò đầu rống lên một tiếng ở cửa: “Yến gia tìm phụ nữ, mau chút đưa một người xinh đẹp qua đây!”
Yến Hồi vươn tay ấn huyệt thái dương, vừa hắt xì vừa xoa xoa, dùng sức rống lên một tiếng: “Nhóc béo cưng vào đây cho gia!”
Triển Tiểu Liên đành phải đi vào, Yến Hồi thò tay bấm điện thoại: “Bảo Đồng nhi qua đây.”
Lúc Đồng nhi tới, còn mang theo một bác sĩ nam, cuối cùng kết quả là, Yến đại gia bị cảm! Yến đại gia chưa bao giờ sinh bệnh, chưa bao giờ uống thuốc bởi vì Triển Tiểu Liên mở nước lạnh, vừa bỏ chân vào hai giây đã lấy ra, hong ở buồng vệ sinh chừng một phút, liền bị cảm.
Đồng nhi thiếu chút nữa cầm dao làm thịt Triển Tiểu Liên: “Cô rốt cuộc là hầu hạ gia thế nào? Cô còn là phụ nữ à? Gia thích tắm bồn nước nóng cô cũng không biết? Vậy mà làm gia sinh bệnh?!”
Triển Tiểu Liên kẹp đuôi, cúi đầu không hé răng, bác sĩ lấy thuốc cho Yến Hồi, “Gia sức khỏe tốt, chính là nhất thời bị cảm lạnh, trước khi ngủ nhớ để gia uống thuốc này.” Dừng một chút, bác sĩ nam cúi đầu dặn dò câu: “Tối hôm nay gia đi ngủ sớm một chút, những chuyện khác đợi cơ thể khỏe hẵng làm.”
Yến Hồi nằm dạng trên sô pha, chỉ vào Triển Tiểu Liên nói: “Cưng chờ đó cho gia… Ắt xì!”
Triển Tiểu Liên yên lặng đưa qua một tờ giấy, nghiêng đầu nhìn sang một bên: “Gia, phiền lão ngài lau nước mũi trước, cũng qua sông rồi.”
“Cưng chết xa một chút!” Yến Hồi đưa tay xì xì mũi, vê cục giấy đập Triển Tiểu Liên, giọng cũng hơi thay đổi: “Gia nhìn cưng mắt đau.”
Triển Tiểu Liên tiếp tục yên lặng thay đổi vị trí, ngồi vào bên kia, “Vậy tôi đổi vị trí ngồi.”
Bác sĩ nam cũng không dám nói lời nào, xếp thuốc đặt trên bàn lại căn dặn Triển Tiểu Liên: “Cô Triển, nhất thiết phải nhớ để gia uống, nếu không có gì bất ngờ, ngày mai sẽ đỡ.”
Đồng nhi cảm thấy Triển Tiểu Liên rất không đáng tin, lo lắng: “Gia, nếu không buổi tối đổi người đi.”
Yến Hồi hung tợn chỉ vào Triển Tiểu Liên: “Gia cứ muốn cô ấy!”
Đồng nhi không có cách nào, đành phải cùng bác sĩ nam đi. Chờ hai người kia đi không còn bóng dáng, Triển Tiểu Liên vội vàng đi rót cốc nước, đi theo phía sau Yến Hồi nói: “Gia, uống thuốc trước đã. Bác sĩ cũng đã nói, bây giờ uống một chút, đêm lại dậy uống một đợt…”
Kết quả, Yến Hồi trực tiếp đứng dậy vào phòng ngủ, trước khi đóng cửa, kiêu ngạo ngửa đầu ném ba chữ với Triển Tiểu Liên: “Gia không uống!”
Triển Tiểu Liên một tay đang cầm thuốc, một tay bưng cái cốc bị hắn nhốt ngoài phòng ngủ.
Triển Tiểu Liên chống má nhìn thuốc trên bàn, quay đầu nhìn thoáng qua phòng ngủ, thử thăm dò vặn cửa, kết quả cửa thật đúng là mở. Yến Hồi nằm trên giường, trên người còn quấn thảm và khăn tắm, Triển Tiểu Liên mất sức chín trâu hai hổ mới dịch hắn nằm tử tế đắp chăn lên, quỳ trên giường nhìn hắn nói: “Yến đại gia, ngài nếu không uống thuốc, tôi sẽ phải ra tay đổ. Tôi hồi bé không uống thuốc bố tôi đều là đổ cho tôi uống, cảm giác ấy rất đau khổ, bóp mũi đổ vào miệng, lão ngài bây giờ rất khó chịu phải không? Ngài vẫn là ngoan ngoãn uống đi, ban đêm còn có một đợt nữa đấy.”
Yến Hồi yếu ớt khoát tay: “Không uống…”
Triển Tiểu Liên khinh thường xí một tiếng: “Một đại lão gia còn sợ uống thuốc, còn không bằng Tiểu Phỉ nhà dì út tôi.”
Triển Tiểu Liên ra ngoài lấy thuốc, nhìn thuốc viên trong lòng bàn tay, là cái loại tựa như bao con nhộng này, cô cắn cắn môi, quay đầu liếc nhìn phòng ngủ, cầm thuốc và nước đi vào phòng vệ sinh, rất nhanh tách vỏ ngoài một bao con nhộng trong đó ra, sau đó đổ ra hơn phân nửa thuốc trong bể nước, lại đổ nửa kia thuốc bột trong bao con nhộng vào trong bát, vậy chẳng khác nào dược hiệu của viên thuốc này ít đi hơn phân nửa, cô sau đó tiếp tục đổ phân nửa thuốc khác, tất cả hòa cùng một chỗ, đưa tay vặn vòi nước vào bột thuốc, bưng cả nước thuốc và nước súc miệng vào phòng: “Gia, nước cũng lạnh hết đợt này sang đợt khác rồi, nếu tôi nhớ không lầm, lão ngài sáng sớm ngày mai còn có việc phải không? Nếu là vì việc này làm không được, ấy nhưng lợi bất cập hại.”
Yến Hồi dường như giật giật, Triển Tiểu Liên nhìn hắn không ngọ ngoạy dậy, đi qua kéo hắn, đưa tay vỗ vỗ mặt hắn: “Gia, lão ngài như bây giờ nhìn rất buồn cười, sống dở chết dở. Mau mau uống thuốc, uống xong ngài giải thoát tôi cũng giải thoát phải không? Đến đến đến, tôi vừa hòa nửa ngày, lão ngài trực tiếp mở miệng uống vào là được, không cần nuốt thuốc viên, tôi hồi bé uống thuốc chính là như vậy, tới thử thử, độ ấm bảo đảm vừa vặn.”
Yến Hồi nhắm mắt mở miệng, Triển Tiểu Liên vốn đang trông ngóng chính hắn bưng bát uống, xem ra là trông ngóng cô rồi, đặt thuốc bên miệng hắn, cho hắn uống vào, lại cho hắn uống nước, chờ Yến Hồi nằm xuống mới thở phào một hơi: “Hầu hạ người cũng thật không phải là việc tôi làm, mệt chết tôi.”
Triển Tiểu Liên ở bên ngoài xem ti vi đến mười hai giờ, thấy thời gian xấp xỉ, lại cầm đợt thuốc thứ hai đi phòng vệ sinh,đổ phân nửa bột thuốc bên trong, cho Yến Hồi uống đợt thuốc thứ hai, trực tiếp ôm chăn mền từ trong tủ, ném thẳng lên sô pha, vừa xem ti vi vừa ngủ, ti vi mở cả đêm, cô cũng ngủ không biết trời trăng gì. Tiếp tục đọc “Thần phục – Chương 80” →