Công bốn, xin đi theo tình tiết – Chương 3

Công bốn, xin đi theo tình tiết

  • Tác giả: Ngũ Sắc Long Chương
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Chương 3 – Xuân dược

Ta vẫn nhìn theo hắn biến mất rất lâu, mới có thể kiềm chế được đau đớn thất tình, từ trên giường trở mình xuống đất, đi vào một đôi giày không biết có phải của ta hay không, lảo đảo đi về phía ngoài phòng.

Trong viện chỉ có một gian nhà cỏ nhỏ rách nát, ngay cả bếp cũng là lộ thiên. Cổng lại không mở, Ngọc Lam Yên là chạy đi đâu?

Nhưng mà hắn không có ở đây cũng tốt, nội tức của ta không thể dâng lên, võ công của hắn lại không yếu, nếu thật sự bắt gặp, sợ là khó rời khỏi nơi này. Lúc này mặt trời đã xuống núi, trong phòng cũng không đốt đèn, ta thừa dịp trời tối theo tường viện đi tới cửa, đang muốn mở cửa, liền nghe thấy trên đầu vang tiếng sột soạt, một bóng đen bỗng nhiên từ ngoài tường xông ra.

Có mai phục!

Hừ, bọn họ quả nhiên không chịu thả ta trở về. Ta cười lạnh một tiếng, liền giẫm lên một cái cối đá trong viện, bình tĩnh nhìn từng bóng đen từ chỗ đó nhảy vào trong viện. Người áo đen không nhiều không ít, vừa đúng bảy người, vây ta chính giữa, nhưng không động thủ. Đầu lĩnh khom người thi lễ với ta, hạ giọng cười nịnh nói:

“Giáo chủ, ngài sớm như vậy đã gọi chúng ta ra nghị sự? Y thuật của thần y kia thế nào, có thể chữa khỏi tật tim của giáo chủ không?” Âm thanh này rất quen thuộc, chỉ nghe một câu là biết, là La Việt đường chủ Thiên Toàn đường.

Ta không khỏi kinh ngạc hỏi: “Ngươi sao lại ở chỗ này, chẳng lẽ bảy vị đường chủ đều tới?”

Hắn đắc ý nói: “Còn không phải, giáo chủ có thể ở cạnh tiểu thụ kia, những giáo chúng chúng ta đây cũng vui mừng thay cho ngài đấy. Về sau chúng ta liền nghĩ, dù sao mấy ngày này ngài dám chắc phải triệu chúng ta qua đây tìm cách đưa Ngọc Lam Yên về tổng đàn chúng ta, cho nên vẫn canh bên ngoài, đỡ cho giáo chủ ngài muốn tìm chúng ta còn phải phóng ám hiệu…”

Ta sao lại có một đám thuộc hạ không có não như thế! Ma giáo dính vào Ngọc Lam Yên, kết cục đã định trước chính là bị tiêu diệt hoàn toàn! Ngay cả ta cũng không dám phóng túng tâm ý của mình, bọn họ lại còn đắc chí, cảm thấy giáo chủ ta đây kề được nhân vật chính là chuyện tốt đẹp bằng trời!

Được rồi, về đến giáo sẽ giáo dục lại, đừng để người ngoài nhìn nhìn toàn thể ma giáo chúng ta chỉ số thông minh đều thấp như thế.

Thế là ta đứng lên, nắm lấy cổ tay La Việt: “Bản tọa bị người hạ độc, bây giờ không thể vận dụng nội lực, phải về giáo trị liệu. La Việt, ngươi cõng bản tọa trở về!”

La Việt chấn động toàn thân, hai mắt liền lóe ra ánh sáng nhỏ vụn, nhìn ta đang muốn nói gì, bên cạnh lại truyền đến một thanh âm già nua, là Khai Dương đường chủ Xích Lực Tử lớn tuổi nhất trong số bảy vị đường chủ: “Giáo chủ không thể mà!”

Cái gì không thể! Ta cũng lười nhìn lão già không hiểu chuyện này, chỉ dặn bảo La Việt xuất phát. Chẳng ngờ Xích Lực Tử lại kéo La Việt lại, bộ dáng trung tâm vì chủ khuyên ta: “Giáo chủ, ma giáo chúng ta đất diễn vốn đã ít, chỉ có một mình ngài nhích tới vị trí công bốn, cũng không có mấy lần cơ hội có thể ló mặt cùng tiểu thụ. Ngài nếu như lại không cố gắng, ma giáo chúng ta sau này còn có cơ hội lên sàn ư? Chẳng lẽ cứ không ai biết đến vùi lấp trong bối cảnh?”

Lên sàn, lẽ nào còn quan trọng hơn tính mạng? Lão già này quả thật cho rằng bản tọa không dám phế truất lão? Ta hung hăng vỗ một chưởng lên cái cối xay, hơi đau. Ngay sau đó vẻ mặt ta càng thêm lạnh lùng, uy nghiêm lãnh đạm dặn bảo sáu vị đường chủ còn lại kia: “Lời Xích đường chủ, bản tọa sẽ coi như chưa từng nghe thấy, sau này nếu lại có người nhắc loại chuyện vô căn cứ này trước mặt bản tọa, chắc chắn nghiêm trị không tha! La Việt! Lập tức cõng bản tọa về giáo!” Tiếp tục đọc “Công bốn, xin đi theo tình tiết – Chương 3”

Công bốn, xin đi theo tình tiết – Chương 2

Công bốn, xin đi theo tình tiết

  • Tác giả: Ngũ Sắc Long Chương
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Chương 2 – Nhân vật chính chuyên nghiệp

Nghị sự đường của ma giáo mặc dù đều phải đặt trong sơn động mịt mù tăm tối, nhưng nơi ta sống hàng ngày lại là sân tương đối tinh xảo. Lầu gác trong sân giao nhau thưa dày, kèo nhà chạm trổ, tùng xanh đá lạ, còn có một bãi đất trống lớn để người dùng luyện công. Mặc dù ta chưa có đệ tử đích truyền, nhưng bình thường cũng sẽ chỉ điểm một chút võ công chúng đường chủ và đệ tử cấp thấp.

Có điều hôm nay ta nổi giận trên cuộc họp, sau khi trở lại sân thì không ai dám tới tìm ta nữa. Vừa vặn thừa dịp cơ hội này, ta cũng phải luyện võ công cho tốt. Ma giáo tương lai tán loạn, nguyên nhân hàng đầu đương nhiên là tác giả đặt ta thành một kiểu người bi tình như vậy, nhưng cũng có vài phần là bởi vì võ công của ta không thể áp đảo mọi người.

Phải biết trong thế giới đam mỹ võ hiệp này, đầu mối chính mặc dù là đam mỹ, bối cảnh nhưng là võ hiệp đứng đắn.

Tổng cộng nguyên văn có mấy nhân chính nhân vật phụ như thế, võ công của công chính quy đương nhiên là có cộng thêm ngón tay vàng, công hai lại kiêm BOSS phản diện, trừ công chính quy không có địch thủ nào nữa. Còn công ba… Công ba này là ai ấy nhỉ? Trong thiết lập quả thật có công ba, nhưng vừa không có tên cũng không có miêu tả bề ngoài, về sau ta xem đi xem lại 32 chương trước năm sáu lần, cũng không nhìn ra nhân vật phụ nào có manh mối là công ba… Chẳng lẽ đất diễn của y đều ở phía sau, lên sàn còn muộn hơn ta?

Không đề cập tới công ba, sau này còn có một công năm đấy.

Công năm còn là một minh chủ võ lâm. Ai không biết, võ công của minh chủ võ lâm bình thường đều cao hơn giáo chủ ma giáo một chút? Dù cho thấp cũng thấp không bao nhiêu. Vả lại minh chủ võ lâm yêu làm nhất chính là làm ngược lại với ma giáo chúng ta, không biết có bao nhiêu giáo chủ ma giáo đều chết dưới quỷ kế của minh chủ võ lâm.

Trên đời này còn có nhiều người võ công trên ta như vậy, ta cho dù không quấy nhiễu tiểu thụ, muốn dẫn dắt ma giáo độc chiếm giang hồ cũng là không dễ.

Ôi, trước luyện võ đi! Ta dặn bảo các đệ tử quan sát kỹ tuyến đường xuống núi, không cho bất luận kẻ nào ra vào ma giáo, sau đó liền bế quan khổ tu ma môn đại pháp. Lần bế quan này liền bế nửa tháng, vừa vặn bỏ lỡ đoạn tình tiết ma giáo chúng ta phái người bắt cướp tiểu thụ. Bỏ lỡ lần này, ma giáo chúng ta sẽ có thể đỡ kết hai cường địch, cũng đỡ tổn thất mấy đệ tử tâm phúc.

Sau khi xuất quan lúc lại nghị sự với đệ tử toàn giáo, nhìn những đệ tử lẽ ra đã chết trong đoạn tình tiết này vẫn còn khom người đứng trang nghiêm trước mặt ta, nghe chỉ thị để ma giáo phát triển của ta, tâm tình của ta vô cùng tốt. Vì thế sau khi lần nghị sự này kết thúc, ta không phẩy tay áo bỏ đi nữa, mà dặn bảo người sắp đặt tiệc rượu, khao thưởng công lao đường chủ trói buộc được đám đệ tử.

Trên núi cũng không có món ngon hiếm lạ gì của Trung Nguyên, chẳng qua là một chút rượu mạnh cùng với thịt nướng đặc sản Tây Vực. Ma giáo chúng ta theo quy củ Tây Vực dùng chế độ ăn phần riêng, ta tự xếp một bàn tại thủ tọa, người còn lại theo thứ tự ngồi thành hàng phía dưới. Ma giáo mặc dù có tiền, tổng đàn tuy rằng ngay tại Tây Vực, nhưng trong giáo ta ngay cả một Hồ cơ cũng không có! Tới rót rượu toàn bộ đều là nam đệ tử mặc áo đen, người nào người nấy dáng người không thú vị, mặt mũi đáng ghét.

Đợi sau khi bản giáo xưng bá thiên hạ, ta nhất định phải hưởng thụ thật tốt một lần cuộc sống ngu ngốc ao rượu rừng thịt, lại xây một cái hậu cung rộng lớn, nuôi mấy trăm mấy ngàn người đẹp. Khi đó lại có loại tiệc rượu này, nhất định phải sai vũ cơ hiến vũ, ca kĩ hát ca, rót rượu ít nhất cũng phải loại mỹ nhân như đầu bảng Lục Yêu của Du Lâm trấn dưới núi!

Ta vừa uống vừa nghĩ đến tam cung lục viện trong tương lai, chỉ chốc lát sau đã có chút lâng lâng, đệ tử hầu rượu qua qua qua lại trước mắt cũng dần dần thuận mắt hơn, chẳng qua là mặt mày hơi có chút không rõ, nhìn thế nào cũng không thấy rõ tướng mạo. Ta buông chén rượu, ngoắc ngón tay với hắn: “Ngươi là đệ tử đường nào? Qua đây, để bổn tọa nhìn cho rõ.”

Tên đệ tử kia cúi đầu đi về phía ta, nhịp bước không nhanh không chậm, mỗi bước đều có độ dài bằng nhau. Nhưng ta lại cảm thấy hắn càng đi càng chậm, chờ khi hắn đến trước mặt ta, không chỉ mặt mũi hắn, ngay cả toàn bộ cơ thể hắn trong mắt ta cũng mơ hồ. Ta là uống say sao?

Không, không phải say, là có người bỏ thuốc trong rượu của ta! Trong lòng ta cả kinh, cố nâng chân khí, lại cảm thấy chỗ khí hải đan điền có một đợt đau đớn như đao cắt, trước mắt tối sầm, ngay cả một chút bóng dáng mơ hồ cuối cùng cũng nhìn không thấy.

Khi tỉnh lại đã không biết là lúc nào, nhưng xung quanh hương thơm ấm áp, thanh tĩnh an bình, tuyệt không giống như sơn động ướt lạnh khói lửa lượn lờ kia của ma giáo chúng ta. Ta cẩn thận thu hơi thở lại, nhắm mắt ngưng thần, vẫn làm bộ như hôn mê bất tỉnh, chỉ bằng cảm nhận ánh sáng và xúc cảm dưới thân xác định giờ vẫn là ban ngày, mà ta hiện tại đang nằm trên một cái giường không xem như thoải mái, còn đắp một cái chăn bông không biết đã bao lâu không phơi nắng.

Trong phòng im lìm không tiếng động, hẳn là không có ai. Ta lại nhắm mắt giả bộ một lát, cuối cùng không nén được hiếu kỳ đối với tình cảnh của mình, mở mắt ra. Quả nhiên giống như suy đoán của ta lúc trước, ta đang nằm trong một gian nhà tranh nhỏ bốn bề lọt gió, dưới thân nằm chính là một tấm ván giường gỗ nứt, trong phòng cũng không có ai trông coi.

Đương nhiên là không cần trông coi, bởi vì nội lực của ta đã bị phong bế, mỗi lần vận công trong bụng liền đau đớn không chịu nổi, suýt nữa là lại bất tỉnh. Ta nhịn đợt đau này, vịn mép giường từ từ ngồi dậy. Vừa ngồi vững người, cánh cửa đột nhiên “két—” một tiếng, ánh mặt trời liền theo khe cửa tiến vào. Vào gian phòng này cùng ánh mặt trời đầy đất ấy, còn có một thiếu niên mặc áo xanh nhàn nhạt.

Thiếu niên kia trên mặt mang theo nụ cười không lo không nghĩ đạp ánh sáng mà vào, hai mắt cong cong, nước da trắng như tuyết nõn nà, quanh người bị ánh sáng mặt trời phác họa một quầng sáng màu vàng. Trong tay hắn nâng một bát nước thuốc, bước đi nhẹ nhàng về phía ta, đồng thời mở miệng kêu ta một tiếng: “Ngươi tỉnh rồi?”

Người này, người này chính là thụ chính quy, con đẻ duy nhất của tác giả — Ngọc Lam Yên!

Chỉ nhìn một cái, trái tim ta đã không do chính ta khống chế, nảy lên kịch liệt, đập bên tai ta từng tiếng như trống nặng đánh, mà đôi mắt này chỉ biết tham lam nhìn dung nhan thanh tú đẹp đẽ từng bước tới gần của người nọ, cùng với quầng sáng nhân vật chính vô hình trung tỏa ra, nhưng lại lóa mắt như thế.

Tinh thần bị cướp mất, trái tim bị lay động.

Trong miệng ta đắng ngắt, hốc mắt hơi nóng lên. Ta hiểu, đây là quán tính tình tiết không cách nào chống cự.

Cho dù ta lúc trước từng nghĩ bao nhiêu lần tuyệt đối không thể yêu tiểu thụ này, nhất định phải tách quan hệ khỏi đám nhân vật chính, nhưng thực sự vừa thấy mặt, sự việc cũng không do ta làm chủ nữa, từ thời khắc Ngọc Lam Yên bước vào, ta liền dường như sa vào một thế giới khép kín, trước mắt chỉ có một người này, xung quanh tất cả đều không thể lại lọt vào tai mắt ta.

Ta cố hết sức của ta giãy giụa, ý đồ chống cự mở màn của vận mệnh đáng buồn này, cũng cố ý nhắm mắt không nhìn hắn, dùng âm thanh ác nghiệt nhất cự tuyệt hắn tới gần: “Lập tức thả bản tọa!”

Sau khi nhắm mắt, ta trái lại càng nhạy bén cảm thấy bước chân của hắn dịch lại gần. Hắn cầm bát thuốc đặt tại chỗ không xa bên tay ta, ngón tay còn mang theo độ ấm của thuốc xoa gáy ta — không đúng, hắn đây là muốn làm gì! Tiếp tục đọc “Công bốn, xin đi theo tình tiết – Chương 2”

Thần phục – Chương 80

Thần phục

  • Tác giả: Yến Tử Hồi Thì
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Chương 80 – Yến gia cũng sẽ cảm cúm

“Anh mới là gà mái xù lông!” Triển Tiểu Liên bốn móng vuốt cùng sử dụng bò dậy, tức mà trái tim nhỏ nhảy theo, sau đó dùng sức kéo dây kéo áo lông trên người cô đến đầu: “Gia, nói thật với anh, tổn thương tự tôn rồi, ngài thích cắn thì cắn, đi đây.” Nói xong, Triển Tiểu Liên nhấc chân bước đi.

Kết quả, tay Yến Hồi duỗi ra, tóm túi cô kéo cô lại, miệng còn nói thêm câu: “Cái túi này không lớn, trọng lượng lại không nhẹ.”

Triển Tiểu Liên một phen kéo ba lô nhỏ của mình xuống, tức giận nói câu: “Đựng rìu chém anh.”

Yến Hồi tà khí cười một tiếng: “Được ha, vậy gia chờ.”

Triển Tiểu Liên tức thở phì phò: “Vậy anh cứ đợi đấy!”

Yến Hồi vươn tay móc một cái, cánh tay dài vòng qua cổ Triển Tiểu Liên treo đến bên kia vai cô, đè ép cô đi về phía ngoài cửa, Triển Tiểu Liên phẫn nộ: “Gia, xương cốt của ngài đi đâu vậy? Anh lớn như vậy nằm sấp trên người tôi, thân thể nhỏ này của tôi có thể chịu được sao? Phiền đi đường tử tế có được hay không?”

Yến Hồi không biết xấu hổ tiến đến bên tai Triển Tiểu Liên: “Gia đè cưng một đêm cũng chịu được, chỉ mấy bước này đã không chịu nổi?”

Triển Tiểu Liên quay đầu trợn mắt, cấp bậc lưu manh rõ ràng cao hơn Yến Hồi: “Ấy không thể so có được không? Đầu tiên diện tích chịu lực đã không giống nhau, vả lại, người đè làm vận động cũng không phải tôi. Tôi bây giờ là cõng anh còn dùng hai cái chân đứng, có thể so sánh sao?”

Yến Hồi vẻ mặt chịu không nổi vươn tay nhéo mặt cô: “Nhóc, gia sao lại cảm thấy cưng là người nổi bật trong nữ lưu manh?”

Triển Tiểu Liên vẻ mặt “lười để ý anh”: “Anh tự đi, đừng dựa vào tôi, để người ta nhìn thấy còn tưởng rằng tôi là người nào của anh, đến lúc đó kẻ thù của anh giết không chết anh tìm tôi báo thù cho hả giận, vậy thì hay rồi.”

Yến Hồi “ha” một tiếng, miệng còn nói: “Gia cảm thấy chú ý này không tệ nha, nhóc béo, cưng cảm thấy thế nào?”

Triển Tiểu Liên trợn to mắt: “Gia, chẳng lẽ anh thật đúng là có suy nghĩ này? Tôi với anh có thù sâu hận lớn gì anh muốn đùa tôi như vậy?”

Yến Hồi vươn tay ra dấu một động tác tay kéo dài dây thừng, cười tà nói: “Nhóc béo, có loại cảm giác cưng với gia là châu chấu trên cùng một sợi dây thừng hay không?”

Trên khuôn mặt tròn nhỏ của Triển Tiểu Liên tràn đầy biểu cảm tức giận, đỉnh đầu chỉ thiếu bốc khói, cô vẻ mặt oán giận nói: “Hoàn toàn không có, nhưng thật ra có loại bị cảm giác bị người lôi lên thuyền giặc!”

Yến Hồi lập tức phát ra một trận cười biến thái, vừa đá xuống cửa, vừa nhéo mặt Triển Tiểu Liên: “A nhóc béo, khuôn mặt nhỏ cũng bị dọa trắng bệch rồi? Cưng cho rằng ai cũng có thể bị xếp vào danh sách bị truy sát?”

Người ngoài cửa nghe thấy tiếng đập cửa vội vàng mở cửa ra, Yến Hồi đè Triển Tiểu Liên bước đi thất tha thất thểu ra cửa, Triển Tiểu Liên phồng miệng: “Gia, có lời này của lão ngài tôi yên tâm rồi, cũng đừng khiến tối chết không rõ ràng, tôi còn trẻ mà, bây giờ cũng chưa muốn chết.”

Yến Hồi cười nhạo: “Nhóc béo, nếu thực sự có một ngày cưng bị người truy sát, vậy thì chứng tỏ cưng đáng chết, nếu không, giết cưng không có ý nghĩa gì. Cưng cho rằng giết một người dễ dàng như vậy? Một cái đầu người đắt biết bao? Đầu người không có ý nghĩa ai cần? Vừa mới nói chính mình thông minh? Gia dù nhìn thế nào, nhóc đây chính là có một khuôn mặt nhóc ngốc ấy?”

Triển Tiểu Liên nắm tay: “Gia, lão ngài nếu không muốn tự dưng ăn một đấm, tốt nhất cách tôi xa một chút!”

Yến Hồi cười xấu xa: “Gia chờ thưởng thức tiêu bản tay phụ nữ làm thành.”

Triển Tiểu Liên vừa nghe, ngoan ngoãn buông quả đấm nhỏ của cô xuống, “Gia, tôi cũng chờ thưởng thức nha, ánh mắt gia tuyệt đối sẽ không tệ.”

“A nhóc béo, thật biết điều.” Yến Hồi nghiêng đầu, mạnh mẽ tiến tới khuôn mặt Triển Tiểu Liên, hôn “chụt” một cái, vừa đi vừa hỏi: “Đúng rồi nhóc béo, rửa mặt chưa?”

Triển Tiểu Liên lập tức trả lời: “Rửa rồi nha, còn đã khử trùng bằng 84 đấy, gia ngài cứ yên tâm dũng cảm hôn thêm mấy cái đi.”

Một nam một nữ này anh một lời tôi một chữ ra khỏi cổng Dạ cung, ngồi lên xe chờ ở bên ngoài, quay về khách sạn Yến Hồi thường ở.

Triển Tiểu Liên tự động tự giác đi theo Yến Hồi vào phòng hắn, chuyện đầu tiên chạy đi bật điều hòa, sau đó ngồi xếp bằng trên sô pha xem ti vi, chuyện đầu tiên của Yến Hồi là đi tắm, lườm cô một cái, “Nhóc, cưng còn rất tự giác.”

Triển Tiểu Liên mắt không nhìn, căn bản lười quan tâm, tiếp tục xem phim tình cảm cẩu huyết tuổi trẻ Hàn Quốc của cô, Yến đại gia bị coi thường tỏ vẻ rất mất hứng, đi qua đá chân cô, “Nhóc béo, cưng đi mở nước tắm cho gia đi.”

Triển Tiểu Liên rụt chân về phía sau, ngồi bất động: “Ai tắm người đấy mở.”

Yến đại gia ngồi xuống sô pha, cởi giày dùng sức đạp cô: “Mau mau đi, nếu không gia chặt chân cưng làm tiêu bản.”

Triển Tiểu Liên mím môi, tức giận hừ một tiếng, giẫm dép lê dùng một lần đi phòng vệ sinh mở nước tắm cho Yến đại gia, bật hệ thống sưởi hơi, sau đó mở nước, chờ cái bồn tắm siêu cấp lớn kia đầy nước, cô đứng ở cửa hô tiếng: “Gia, nước đầy rồi.” Trước khi đi ra còn thuận tay mở vòi sen cho gia.

Yến Hồi đi tắm, Triển Tiểu Liên tiếp tục ngồi xếp bằng trên sô pha xem ti vi, vừa xem còn vừa dựng thẳng lỗ tai nghe động tĩnh bên trong, kết quả Yến Hồi đi vào chưa được một phút, bên trong truyền ra tiếng gầm giận dữ: “Nhóc béo! Cưng vào đây cho gia!”

Triển Tiểu Liên lề mề xông vào, không chút do dự vặn mở cửa với đầu xem, miệng còn phối hợp hỏi câu: “Gia, sao thế?”

Ngang hông Yến Hồi quấn khăn tắm, vòi sen bị đóng, đang chỉ vào nước trong bồn tắm hỏi: “Cưng mở nước gì cho gia? Có thể tắm à? Cưng định đông chết gia có phải hay không? Hắt xì— “

Triển Tiểu Liên vẻ mặt vô tội đi vào, làm bộ làm tịch thò tay thử thử nước: “A? Gia, tôi sai rồi, lần đầu tiên dùng thứ cao cấp như vậy, tôi không hiểu, biết gia sợ vi khuẩn, cho nên không dám thò tay thử nước ấm, gia, người không biết không có tội, lão ngài tạm tha tôi đi.”

Yến Hồi vừa muốn mở miệng, lại hắt xì tiếp cái nữa, Triển Tiểu Liên không nói hai lời, lao ra cầm cái chăn tiến vào, “Gia, lão ngài mau mau quấn cái này trước, tôi suy xét lại mở nước cho ngài. Đúng rồi gia, khăn tắm này cũng thấm nước rồi, ngài cởi đi…”

Triển Tiểu Liên nói còn chưa dứt lời, Yến Hồi một phen vỗ cái tay mưu đồ kéo khăn tắm của mình xuống: “Bỏ cái móng vuốt đê tiện của cưng ra cho gia, đừng tưởng rằng… Ắt xì!… Đừng tưởng rằng gia không biết tâm tư bẩn thỉu của cưng… Ắt xì!”

Triển Tiểu Liên ngượng ngùng lùi tay về: “Không cho xem thì thôi, tôi còn lạ gì.”

Yến Hồi đi đến cạnh cửa, chỉ vào Triển Tiểu Liên nói: “Cưng mau đi ra cho gia… Gia nhìn thấy cưng là đau mắt… Đi tìm một người phụ nữ tới, tùy tiện tìm ai cũng được, cưng cách phòng vệ sinh xa một chút cho gia!”

Triển Tiểu Liên thò đầu rống lên một tiếng ở cửa: “Yến gia tìm phụ nữ, mau chút đưa một người xinh đẹp qua đây!”

Yến Hồi vươn tay ấn huyệt thái dương, vừa hắt xì vừa xoa xoa, dùng sức rống lên một tiếng: “Nhóc béo cưng vào đây cho gia!”

Triển Tiểu Liên đành phải đi vào, Yến Hồi thò tay bấm điện thoại: “Bảo Đồng nhi qua đây.”

Lúc Đồng nhi tới, còn mang theo một bác sĩ nam, cuối cùng kết quả là, Yến đại gia bị cảm! Yến đại gia chưa bao giờ sinh bệnh, chưa bao giờ uống thuốc bởi vì Triển Tiểu Liên mở nước lạnh, vừa bỏ chân vào hai giây đã lấy ra, hong ở buồng vệ sinh chừng một phút, liền bị cảm.

Đồng nhi thiếu chút nữa cầm dao làm thịt Triển Tiểu Liên: “Cô rốt cuộc là hầu hạ gia thế nào? Cô còn là phụ nữ à? Gia thích tắm bồn nước nóng cô cũng không biết? Vậy mà làm gia sinh bệnh?!”

Triển Tiểu Liên kẹp đuôi, cúi đầu không hé răng, bác sĩ lấy thuốc cho Yến Hồi, “Gia sức khỏe tốt, chính là nhất thời bị cảm lạnh, trước khi ngủ nhớ để gia uống thuốc này.” Dừng một chút, bác sĩ nam cúi đầu dặn dò câu: “Tối hôm nay gia đi ngủ sớm một chút, những chuyện khác đợi cơ thể khỏe hẵng làm.”

Yến Hồi nằm dạng trên sô pha, chỉ vào Triển Tiểu Liên nói: “Cưng chờ đó cho gia… Ắt xì!”

Triển Tiểu Liên yên lặng đưa qua một tờ giấy, nghiêng đầu nhìn sang một bên: “Gia, phiền lão ngài lau nước mũi trước, cũng qua sông rồi.”

“Cưng chết xa một chút!” Yến Hồi đưa tay xì xì mũi, vê cục giấy đập Triển Tiểu Liên, giọng cũng hơi thay đổi: “Gia nhìn cưng mắt đau.”

Triển Tiểu Liên tiếp tục yên lặng thay đổi vị trí, ngồi vào bên kia, “Vậy tôi đổi vị trí ngồi.”

Bác sĩ nam cũng không dám nói lời nào, xếp thuốc đặt trên bàn lại căn dặn Triển Tiểu Liên: “Cô Triển, nhất thiết phải nhớ để gia uống, nếu không có gì bất ngờ, ngày mai sẽ đỡ.”

Đồng nhi cảm thấy Triển Tiểu Liên rất không đáng tin, lo lắng: “Gia, nếu không buổi tối đổi người đi.”

Yến Hồi hung tợn chỉ vào Triển Tiểu Liên: “Gia cứ muốn cô ấy!”

Đồng nhi không có cách nào, đành phải cùng bác sĩ nam đi. Chờ hai người kia đi không còn bóng dáng, Triển Tiểu Liên vội vàng đi rót cốc nước, đi theo phía sau Yến Hồi nói: “Gia, uống thuốc trước đã. Bác sĩ cũng đã nói, bây giờ uống một chút, đêm lại dậy uống một đợt…”

Kết quả, Yến Hồi trực tiếp đứng dậy vào phòng ngủ, trước khi đóng cửa, kiêu ngạo ngửa đầu ném ba chữ với Triển Tiểu Liên: “Gia không uống!”

Triển Tiểu Liên một tay đang cầm thuốc, một tay bưng cái cốc bị hắn nhốt ngoài phòng ngủ.

Triển Tiểu Liên chống má nhìn thuốc trên bàn, quay đầu nhìn thoáng qua phòng ngủ, thử thăm dò vặn cửa, kết quả cửa thật đúng là mở. Yến Hồi nằm trên giường, trên người còn quấn thảm và khăn tắm, Triển Tiểu Liên mất sức chín trâu hai hổ mới dịch hắn nằm tử tế đắp chăn lên, quỳ trên giường nhìn hắn nói: “Yến đại gia, ngài nếu không uống thuốc, tôi sẽ phải ra tay đổ. Tôi hồi bé không uống thuốc bố tôi đều là đổ cho tôi uống, cảm giác ấy rất đau khổ, bóp mũi đổ vào miệng, lão ngài bây giờ rất khó chịu phải không? Ngài vẫn là ngoan ngoãn uống đi, ban đêm còn có một đợt nữa đấy.”

Yến Hồi yếu ớt khoát tay: “Không uống…”

Triển Tiểu Liên khinh thường xí một tiếng: “Một đại lão gia còn sợ uống thuốc, còn không bằng Tiểu Phỉ nhà dì út tôi.”

Triển Tiểu Liên ra ngoài lấy thuốc, nhìn thuốc viên trong lòng bàn tay, là cái loại tựa như bao con nhộng này, cô cắn cắn môi, quay đầu liếc nhìn phòng ngủ, cầm thuốc và nước đi vào phòng vệ sinh, rất nhanh tách vỏ ngoài một bao con nhộng trong đó ra, sau đó đổ ra hơn phân nửa thuốc trong bể nước, lại đổ nửa kia thuốc bột trong bao con nhộng vào trong bát, vậy chẳng khác nào dược hiệu của viên thuốc này ít đi hơn phân nửa, cô sau đó tiếp tục đổ phân nửa thuốc khác, tất cả hòa cùng một chỗ, đưa tay vặn vòi nước vào bột thuốc, bưng cả nước thuốc và nước súc miệng vào phòng: “Gia, nước cũng lạnh hết đợt này sang đợt khác rồi, nếu tôi nhớ không lầm, lão ngài sáng sớm ngày mai còn có việc phải không? Nếu là vì việc này làm không được, ấy nhưng lợi bất cập hại.”

Yến Hồi dường như giật giật, Triển Tiểu Liên nhìn hắn không ngọ ngoạy dậy, đi qua kéo hắn, đưa tay vỗ vỗ mặt hắn: “Gia, lão ngài như bây giờ nhìn rất buồn cười, sống dở chết dở. Mau mau uống thuốc, uống xong ngài giải thoát tôi cũng giải thoát phải không? Đến đến đến, tôi vừa hòa nửa ngày, lão ngài trực tiếp mở miệng uống vào là được, không cần nuốt thuốc viên, tôi hồi bé uống thuốc chính là như vậy, tới thử thử, độ ấm bảo đảm vừa vặn.”

Yến Hồi nhắm mắt mở miệng, Triển Tiểu Liên vốn đang trông ngóng chính hắn bưng bát uống, xem ra là trông ngóng cô rồi, đặt thuốc bên miệng hắn, cho hắn uống vào, lại cho hắn uống nước, chờ Yến Hồi nằm xuống mới thở phào một hơi: “Hầu hạ người cũng thật không phải là việc tôi làm, mệt chết tôi.”

Triển Tiểu Liên ở bên ngoài xem ti vi đến mười hai giờ, thấy thời gian xấp xỉ, lại cầm đợt thuốc thứ hai đi phòng vệ sinh,đổ phân nửa bột thuốc bên trong, cho Yến Hồi uống đợt thuốc thứ hai, trực tiếp ôm chăn mền từ trong tủ, ném thẳng lên sô pha, vừa xem ti vi vừa ngủ, ti vi mở cả đêm, cô cũng ngủ không biết trời trăng gì. Tiếp tục đọc “Thần phục – Chương 80”

Thần phục – Chương 79

Thần phục

  • Tác giả: Yến Tử Hồi Thì
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Chương 79 – Diễn người mèo

Yến Hồi lắc lắc lư lư đi đến bên cạnh Triển Tiểu Liên, vươn tay ôm lấy bả vai cô, kéo vào lòng, đè thân thể hắn về phía trước: “Gia cũng là dân lành, dân lành cực kỳ, dân lành với dân lành, có thể làm chuyện xấu gì? Gia không phải là nhằm trí nhớ cưng tốt giúp gia nhìn mấy người ư? Cho dù là chuyện xấu việc chỉ nhìn người thôi, cũng xấu không được đến đâu chứ?”

“Nhưng mà gia…” Triển Tiểu Liên bị Yến Hồi đè đi về phía trước, vẻ mặt nghi nghi hoặc hoặc.

Yến Hồi trực tiếp đáp một câu: “Nói thêm một chữ nữa gia sẽ nhổ lưỡi cưng.”

Triển Tiểu Liên ngoan ngoãn câm miệng.

Đi đến bên cạnh một cánh cổng hai bên đều đứng người đẹp, Yến Hồi một cước đá văng một cánh cửa, giơ tay lên cà lơ phất phơ chào hỏi người đầy phòng: “A, Ngưu Quai Quai đã lâu không gặp, hôm nay sao lại nghĩ đến gia? Chao ôi, chú mày thật sự là không lương tâm, lúc gia nhớ chú mày chú mày chính là không để ý tới người ta, gia cũng sắp quên chú mày, chú mày trái lại đến đây…”

Triển Tiểu Liên trước khi vào cửa mắt liếc hai người đẹp, mặc dù trang điểm đậm, song Triển Tiểu Liên vẫn nhận ra, một là Đồng nhi một là cô chưa từng thấy, hai người ăn mặc ngực ấy tựa như sắp nổ tung, khiến Triển Tiểu Liên rất là lo lắng. Vào cửa liền nghe thấy lời Yến Hồi, bất giác rùng mình một cái, quá biến thái, thật sự là quá biến thái, cô chưa từng thấy thứ biến thái hơn hắn.

Thật ra không chỉ là Triển Tiểu Liên, đám đại lão gia khí thế đáng sợ trong phòng kia đều đồng loạt rùng mình một cái, gã cơ bắp bị Yến Hồi gọi là Ngưu Quai Quai, càng là rùng mình rất rõ ràng, chẳng qua rùng mình xong gã nhịn nổi da gà toàn thân cúi đầu với Yến Hồi: “Gia!”

Yến Hồi buông Triển Tiểu Liên ra, một đường lắc lư đến trước mặt gã cơ bắp, vểnh tay hoa, nhẹ nhàng chọc một cái vị trí cơ ngực gã cơ bắp, “Gia không hài lòng với lễ vật của chú một chút nào, thế nào, ngày hôm nay là định hiến bản thân cho gia?”

Gã cơ bắp không tự chủ được lui về sau một bước, tay Yến Hồi treo giữa không trung, giật giật ngón tay, nói: “Ôi chao, vậy phải làm sao bây giờ? Gia sợ bẩn! Ngưu Quai Quai, trước khi chú tới đã tắm rửa chưa?”

Gã cơ bắp kéo kéo miệng: “Tắm, tắm rồi…”

“A,” Yến Hồi tà khí lên tiếng, chậm rì rì quay đầu nhìn Triển Tiểu Liên, giơ tay hắn, “Mắt mù? Không nhìn thấy gia đầy tay vi khuẩn?”

Triển Tiểu Liên “ha” một tiếng, lập tức gân cổ rống lên một tiếng về phía ngoài cửa: “Yến gia muốn khử trùng!”

Sau đó, cửa bị đẩy ra, một dàn người đẹp tiến vào, trong tay đều là giơ khay, trong khay đặt một cái đĩa màu trắng, trong cái đĩa để một cái khăn lông trắng còn bốc hơi nóng, Triển Tiểu Liên đếm, ước chừng có sáu người đẹp và sáu cái khăn mặt.

Yến Hồi nghiêng đầu nhìn Triển Tiểu Liên: “Gia thấy đôi tròng mắt kia của cưng là không cần nữa.”

Triển Tiểu Liên lập tức xắn tay áo qua, đeo bao tay, cầm lấy khăn mặt lau tay cho cầm thú Yến, lau xong, khăn lông trắng sạch sẽ bị cô ném xuống đất, cái thứ hai lau xong tiếp tục ném, cái thứ ba, cái thứ tư… Lau xong rồi, Triển Tiểu Liên quan sát tay Yến Hồi, nói: “Gia, tuy rằng lau đủ sáu lần, có điều, vẫn là đề nghị lão ngài đợi sau khi trở về khử trùng toàn thân, để phòng vi khuẩn lây bệnh.”

Yến Hồi nhìn nhìn tay mình, thờ ơ đáp câu: “Nói rất có lý, có điều gia bây giờ còn có khách quý phải đón, tạm thời chịu đựng.” Sau đó, Yến Hồi ngẩng đầu nhìn gã cơ bắp kia, trên khuôn mặt gã đàn ông pha trộn phẫn nộ sau khi chịu nhục và sợ hãi sa vào tuyệt cảnh, gã nuốt nước miếng thật mạnh: “Gia, em lần sau nhất định nhớ tắm rửa.”

“Ha!” Yến Hồi ngửa đầu, cười còn kiều mị hơn hoa ngày xuân ba phần, hắn chậm rì đi tới chủ tọa, vô cùng thoải mái ngồi nghiêng xuống, “Lần sau? Gia lần này nếu không hoàn toàn gột rửa giúp chú, lần sau gia nói không chừng đã bị vi khuẩn ăn mòn, độc chết.” Dừng một chút, Yến Hồi đột nhiên hỏi câu: “Nhóc, nước khử trùng nào có tác dụng nhất?”

Triển Tiểu Liên đứng phía sau Yến Hồi xoa bóp vai cho hắn, không dám dùng nhiều sức, thình lình nghe thấy Yến Hồi hỏi cô, lập tức đưa tay ra dấu tám và bốn, miệng còn nói thêm câu: “Nhà bọn tôi dùng là là 84, nhãn hiệu xưa nhất, giá rẻ, nhưng dễ dùng.”

Yến Hồi nghe vậy, vỗ tay một cái: “Được, vậy dùng nước khử trùng này.”

Vừa dứt lời, mấy người đẹp vừa mới bưng khay ấy đưa khay tới tay người đẹp cuối cùng, mấy người khác lắc mông đi đến trước mặt gã cơ bắp, nhu nhu mì mì: “Ngài Ngưu, gia bọn tôi nói mời ngài đi qua khử khử trùng, xin mời, ngài yên tâm, người tới đều là khách, mấy chị em chúng tôi… nhất định sẽ rất dịu dàng… Ngài Ngưu nhưng phải thương tiếc nha.”

Lời này của người đẹp nói vô cùng có tính ám chỉ, nghe mà đám người vốn lặng ngắt như tờ trong phòng phát ra một đợt tiếng cười mập mờ, Triển Tiểu Liên mắt liếc mấy người đẹp đó, người cuối cùng chính là Đồng nhi, Triển Tiểu Liên âm thầm bĩu môi, sao trong cảm giác của cô, có Đồng nhi hồ ly tinh kia ở đây, sẽ không có chuyện tốt chứ?

Đàn ông trong phòng nhìn theo một đám người đẹp vây quanh gã đàn ông kia ra cửa, trong phòng nháy mắt khôi phục yên lặng. Yến Hồi bắt chéo chân, đoán chừng là rung mệt rồi, “bộp” một cái kê trên bàn trà màu cà phê truớc mặt, chậm rì rì mở miệng: “Chuyện gia nhiều người đẹp, nhìn trúng người nào gia có thể đóng gói đưa lên trên giường mọi người.” Trong mắt các gã đàn ông phân tán xung quanh lộ ra ánh sáng rục rịch, Yến Hồi cười cười tà khí, sau đó đứng lên, đi qua lại trong phòng: “Có điều ấy à… Có việc gia phải nhấn mạnh một chút, năm ngày trước lúc đi đường, có con chuột trong cống ngầm không cẩn thận đụng xe gia, trong lòng gia liền thấy ghét vô cùng, gia ghét nhất thứ tràn đầy vi khuẩn, cho nên, gia liền chặt một cái móng vuốt của con chuột đó. Đến đến đến, mọi người qua xem, gia tìm người tóm con chuột kia làm thành tiêu bản, chào mừng tới tham quan.”

Yến Hồi nói xong, mũi giày khều một cái, nắp của cái hộp màu đen vốn đặt trên bàn lập tức bị khều ra. Cái hộp kia vẫn luôn đặt trên bàn, có điều bởi vì bên ngoài khắc hoa văn tinh xảo, thoạt nhìn vô cùng giống đồ trang trí, cho nên vẫn không có ai chú ý, nay bị Yến Hồi khều ra, ánh mắt mọi người lập tức nhìn qua, lập tức người nào người nấy sắc mặt tái nhợt, mồ hôi lạnh trên trán túa ra, tiêu bản trong hộp là tay đàn ông hình dạng đẹp đẽ, đứt tới chỗ cổ tay, trên cổ tay có cái bệ, để nâng cái tay kia vững chắc, trên ngón giữa đeo một cái nhẫn hắc bảo thạch, chỗ gan bàn tay còn có một hình xăm mắt ưng cực kỳ rõ ràng.

Chính là chiếc nhẫn và hình xăm này, khiến rất nhiều người ngay tại trận nhận ra chủ cái tay này là ai: “Tay bắn tỉa Mắt Ưng Hắc Sát!”

Yến Hồi vỗ tay “bộp” một cái: “A, thì ra tên là Hắc Sát! Gia trúng ý cái tay này, cho nên, gia liền làm cánh tay này thành tiêu bản, như vậy gia có thể bảo tồn vĩnh cửu, không uổng gia thích một lần.”

Người xung quanh biến sắc, Triển Tiểu Liên nhìn một vòng, cũng hiếu kỳ sáp vào xem thử, vốn đang tưởng mô hình hoặc là nhựa gì gì đó, kết quả phát hiện lại là tiêu bản tay người thực sự, lập tức quay sang bên cạnh bắt đầu nôn khan, Yến Hồi vươn tay đẩy đầu cô ra một cái: “Cách gia xa một chút, không biết còn tưởng rằng mang thai.”

Triển Tiểu Liên lười mở miệng, đổi chỗ cách Yến Hồi xa một chút bắt đầu nôn, quá buồn nôn, trên đời sao còn có loại người ham mê biến thái loại này chứ, tiêu bản tay người… Ọe!

Yến Hồi tựa về phía sau một cái, ung dung thong thả nhìn phản ứng của người một phòng, sau đó chậm rãi đeo cái găng tay đặt bên cạnh, lấy tiêu bản trong hộp ra, giơ lên chỗ cao, tựa như khoe khoang nói: “Nhìn xem, có phải vô cùng đẹp mắt hay không? Gia liền thích thứ có cá tính, bây giờ ngẫm lại gia còn thiếu một thứ.”

Mọi người trong phòng kẹp mông, nửa ngày có một người gan lớn cẩn thận hỏi: “Không biết gia còn thiếu thứ gì, bọn tôi có thể giúp hay không.”

Yến Hồi hí hoáy tiêu bản trong tay, nói: “Chân.” Buông thứ trong tay tựa như bảo vệ của báu, thuận miệng nói: “Nhưng mà gia không biết chân ai đẹp mắt hơn, quá xấu gia không coi trúng… A! Đúng rồi, nếu có cơ hội lần sau, gia mời mọi người ngâm suối nước nóng, thế nào?”

Triển Tiểu Liên mắt trợn trắng, chậc, gã này không phải rõ ràng nói cho đám người đây, hắn muốn lần lượt xem chân bọn họ trông đẹp mắt hay không ư? Đẹp mắt dự đoán cũng bị hắn lưu lại làm tiêu bản chân người.

Đám người này cũng không ngu ngốc, vừa nghe Yến Hồi nói muốn mời bọn họ ngâm suối nước nóng, một đám sợ đến đổ mồ hôi lạnh, bảy miệng tám lưỡi bắt đầu nói chuyện: “Gia, ngâm suối nước nóng cái gì quá lãng phí thời gian của lão ngài, thời gian của lão ngài thật là vô cùng quý giá, từng giây từng phút đều là vào sổ sách, bọn tôi nào dám dùng thời gian của lão ngài?”

Còn có một người lập tức tỏ thái độ: “Yến gia, biết lão ngài lão không thích thứ nhiều vi khuẩn, bọn tôi lần này đều đã khử trùng, Ngưu tên kia kiến thức hạn hẹp không thức thời, đến bây giờ còn không biết sở thích của lão ngài, là nên bị khử khử trùng. Gia, lão ngài yên tâm, vào Thanh Thành tất qua Thanh sơn, Hắc tôi về sau nhất định canh một cửa thay Yến gia, giảm bớt loại chuột không sạch sẽ vi khuẩn khắp người gì gì đó này bẩn mắt lão ngài!”

Cũng có người nói tiếp: “Gia, về sau nếu lại có loại này lộ ra, lão ngài ném luôn cho tôi, tôi giúp lão ngài đào tổ tông mười tám đời hắn ra đánh thi thể!” Tiếp tục đọc “Thần phục – Chương 79”

Naruhodo (Thật vậy)

Nihongo Notes

  • Tác giả: Osamu Mizutani, Nobuko Mizutani
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Naruhodo
なるほど
(Thật vậy)

Chiều hôm qua, anh Mori, giám đốc công ty nơi anh Lerner làm việc, đang trình bày về kế hoạch của mình. Trong lúc nghe, anh Lerner rất để ý đến việc sử dụng aizuchi mỗi khi có thể. Mấy tuần qua anh đã quen dần với việc dùng aizuchi, dù đã phải cố gắng rất nhiều. Lần này anh muốn thử dùng một số cách diễn đạt khác ngoài Hai, Ee hay Soo-desu-ka, nên anh nói
Naruhodo.
なるほど。
mỗi khi anh Mori dừng lại.

Nhưng có vẻ anh Mori không thích lắm. Thực tế, khi anh Lerner lặp lại cách điễn đạt này Naruhodo, naruhodo, anh ấy đã ngừng nói và yêu cầu anh Lerner lắng nghe một cách yên lặng.

Anh Lerner không hiểu cách dùng Naruhodo của mình có gì sai. Không phải người Nhật rất hay dùng nó, đặc biệt là khi nghe người khác giải thích gì đó hay sao. Ngay cả khi nói tiếng Anh, người Nhật có vẻ cũng dùng “I see” (Tôi hiểu) nhiều quá mức cần thiết, có lẽ vì họ nghĩ từ tiếng Anh ấy tương đương với Naruhodo.

*  *  *

Từ naruhodo nghĩa là “thật vậy”, “đúng rồi”, “chắc chắn rồi” và thường được sử dụng để thể hiện người nói hiểu rõ những gì anh ta nghe được. Trong trường hợp này thì nó hoàn toàn thích hợp để sử dụng như là aizuchi, nhưng ta phải rất cẩn thận khi sử dụng trong giao tiếp lịch sự.

Naruhodo thuộc về nhóm cách diễn đạt dùng theo kiểu độc thoại trong giao tiếp lịch sự, giống như Aa, soo-ka hoặc Aa, soo yuu wake-ka. Khi người nói dùng những cách diễn đạt này trong một cuộc hội thoại lịch sự, anh ta sẽ phải thể hiện rằng chúng hướng đến chính mình chứ không phải người nghe. Nói cách khác, anh ta được phép dùng trong hội thoại lịch sự những cách diễn đạt vốn quen thuộc đó chỉ khi anh ta nói chuyện với chính mình. Để thể hiện điều đó, ta sẽ phải phát âm cách diễn đạt ấy bằng tông thấp và ngữ điệu đi xuống; nếu không cách diễn đạt ấy nghe sẽ bất lịch sự.

Đôi khi người ta cố tình dùng những cách diễn đạt này để thể hiện sự hào hứng đối với cuộc hội thoại. Ví dụ, các phóng viên trên radio hay chương trình ti vi, thường nói Naruhodo để thể hiện rằng họ bị cuốn hút vào cuộc nói chuyện đến mức quên để tâm đến tính hình thức; bằng cách này, họ có thể khuyến khích người đang được phỏng vấn hơn. (Đàn ông thường dùng Naruhodo kiểu này nhiều hơn phụ nữ; có lẽ phụ nữ thường được dạy nên kìm nén việc độc thoại khi ở nơi công cộng).

Trước khi bạn quen với cách nói này, sẽ an toàn hơn nếu sử dụng Soo-desu-ka hoặc Wakarimashita trong giao tiếp lịch sự, thay vì Naruhodo, và chỉ sử dụng những cách diễn đạt như
Naruhodo, naruhodo.
なるほど、なるほど。
hoặc
Naruhodo-nee.
なるほどねえ。
trong giao tiếp thông thường.