Ma đầu – Quyển hạ – Chương 24

Ma đầu

  • Tác giả: Vân Quá Thị Phi
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ nhị thập tứ chương

Lạc Kiến Bắc và Lạc Kiến Đông liếc mắt nhìn nhau, trong lòng không nắm chắc người đến này là lai lịch gì, chủ tử nhà hắn là ai. Lạc Thịnh Vũ mặc dù cũng có thắc mắc này, nhưng trên mặt không có chút biểu tình dư thừa nào.

Nam tử mặc trang phục đi đường kia tựa hồ nhìn thấu nghi vấn của ba người, nói: “Lạc đại hiệp đến sẽ biết. Chủ tử đã chọn xong chỗ dừng chân cho đoàn người Lạc đại hiệp.”

“Vậy thì, mời dẫn đường.” Lạc Thịnh Vũ hơi trầm ngâm một lát, nói.

Người nọ vội vàng làm một động tác mời, lập tức mang theo đoàn người đi về phía ngoại ô. Trước khi mặt trời lặn đã thấy rất xa có một thôn trang nhỏ, mặc dù không lớn cũng không hẳn có bao nhiêu xa hoa, song lại lộ ra một loại cảm giác thanh nhã.

Cửa có vài người canh, trông thấy mấy người qua đây, ôm quyền với bọn họ, lập tức đi vào bẩm báo.

Lạc Thịnh Vũ bị một mình đưa tới sân trong, người còn lại thì bị thu xếp gian phòng dừng chân. Hạ nhân dẫn đường chỉ tới cửa viện liền mời y tự đi vào, chờ thấy người đi vào rồi lui xuống.

Lạc Thịnh Vũ lại càng nghi hoặc, trong viện có chút vắng lạnh, nếu không phải hạ nhân nói chủ tử nhà hắn chờ mình trong viện, Lạc Thịnh Vũ nhất định sẽ cho rằng nơi này là vườn hoang không ai ở. Tiếp tục đọc “Ma đầu – Quyển hạ – Chương 24”

Thần phục – Chương 50

Thần phục

  • Tác giả: Yến Tử Hồi Thì
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Chương 50 – Cắt một tặng một

Cái gì gọi là họa vô đơn chí? Cái gì gọi là oan gia ngõ hẹp? Triển Tiểu Liên cảm thấy chính là mình như bây giờ. Chảy máu mũi đụng cột điện, Triển Tiểu Liên lần này bị đụng nổ đom đóm mắt choáng váng đầu óc, thứ nhìn thấy trong mắt đều là sao nhỏ ánh vàng lóng lánh, choáng váng một lúc lâu mới lấy lại tinh thần, đương nhiên, chờ lúc cô lấy lại tinh lại muốn chạy đã chậm.

Trong tay Yến Hồi ném một cái hộp nhỏ lên xuống, cái giày da to giẫm tờ tiền một trăm đồng từng phát, nhìn Triển Tiểu Liên tựa như nhìn bệnh tâm thần, sau đó di chân, chầm chậm khom lưng nhặt một trăm đồng dưới chân lên, gấp ba, bỏ vào trong túi mình.

Mũi Triển Tiểu Liên vẫn còn đang chảy máu, lau khuôn mặt đều là máu, nhỏ lên quần áo, trên trán còn nổi lên một cái cục lớn, nhìn đặc biệt đáng thương, đáng hận nhất chính là, cô chỉ có thể trơ mắt nhìn cầm thú Yến tên thiếu phẩm chất này chiếm tiền của cô thành của mình.

Lôi Quá Khách một người thô lỗ cũng không biết từ đâu xuất hiện, vừa thấy Triển Tiểu Liên liền sửng sốt, sau đó vui rạo rực xông lại: “Tiểu Mễ?!” Anh ta dừng một chút, mới hỏi: “Tiểu Mễ, ai đánh em? Mũi sao lại chảy máu?”

Triển Tiểu Liên ôm mũi ngửa đầu, duỗi tay chỉ mũi mình, trước tiên bị kính đụng phải, vừa rồi lúc đụng phải cột điện lại bị va vào, máu đây cũng không biết khi nào mới có thể ngừng chảy, nếu vẫn không ngừng, xem ra cô sẽ chảy máu mũi chảy tới chết, vội vàng bớt thời giờ kêu tiếng với Lôi Quá Khách: “Mau mau cầm máu cho em đi.”

Lôi Quá Khách “a” một tiếng, chân tay luống cuống đứng một lúc, Triển Tiểu Liên thiếu chút nữa mắng chửi, cũng không biết tìm một chỗ rửa mặt cho cô à? Nếu không cho cô thứ nào chèn vào mũi cũng được chứ. Lôi Quá Khách sửng sốt một lúc lâu mới nghĩ ra phải tìm cái gì đó, sờ cả người không tìm được, sau đó xé một mảnh áo thun cotton tận cùng bên trong của mình chèn mũi cho Triển Tiểu Liên, chờ Triển Tiểu Liên nhét vải vào lỗ mũi, người cũng trợn tròn mắt, cầm thú Yến còn đứng bên cạnh đấy.

Triển Tiểu Liên nghĩ nghĩ, hình như cô lần này không thấy cái không nên thấy, lần trước cũng là bởi vì chú đẹp trai nhà Nhóc Ngốc thuận lợi thoát thân, giữa cô và cầm thú Yến hẳn là không có cơ hội cùng xuất hiện nào khác mới đúng, nói như vậy có phải nghĩa là cầm thú Yến không có lý do muốn cắt lưỡi cô hay không?

Lôi Quá Khách còn muốn đi qua, bị Lôi Chấn kéo luôn đi, thằng nhóc này không có mắt à, cũng không thấy Yến gia cũng sắp muốn đá nó? Lôi Chấn cảm giác giống hai người lần trước, cảm thấy chỉ cần là con nhóc béo này xuất hiện, Yến gia sẽ muốn bắt nạt người ta, cũng không nhìn xem cô nhóc đáng thương thế nào, dù sao bị hắn bắt được sẽ ra sức bắt nạt.

Triển Tiểu Liên còn vội đi nhà dì út đấy, một trăm đồng cô khẳng định là không dám muốn, cô coi như người phụ nữ kia bồi thường cô một trăm đồng là được, gánh hai lỗ mũi bị vải nhét, bye bye với Yến Hồi: “Yến gia, ngài xem tôi như thế này, sẽ không trở ngại mắt lão ngài, tôi phải tranh thủ thời gian chạy đi, chậm tôi sẽ phải lưu lạc đầu đường, tôi dù gì cũng là nụ hoa của tổ quốc mà, ngài nói đúng không?”

Cầm thú Yến đang cười lạnh, sau đó vừa ném cái hộp nhỏ trong tay vừa quay một vòng quanh Triển Tiểu Liên, “Nụ hoa? Gia sao lại không nhìn ra chỗ nào giống nụ hoa?” Lúc đi đến trước mặt Triển Tiểu Liên duỗi tay ra, sờ lên ngực Triển Tiểu Liên, “Gia vừa thấy nơi này, còn tưởng rằng nụ hoa đã nở thành bông hoa rồi đấy.”

Trán Triển Tiểu Liên “vù” một cái bùng ra gân xanh, cô chủ động khiến anh Đầu Gỗ chiếm tiện nghi, nghĩ biện pháp muốn đổ gục anh Đầu Gỗ, đó là bởi vì cô thích An Lý Mộc, cô ước gì An Lý Mộc ăn sạch sành sanh cô, không có nghĩa là cô cũng mong muốn để cho người khác sờ chứ, huống chi đây là ngực cô, cầm thú này bây giờ không phải là ăn đậu hủ của cô chiếm tiện nghi của cô thì là gì? Cô cả ngày làm ngực bự xoa này xoa tẩm bổ này tẩm bổ cũng không phải là chuẩn bị cho hắn, thứ không biết xấu hổ này muốn làm gì?

Trong lòng Triển Tiểu Liên muốn đánh móc trái phải hắn hủy dung, cho hắn biết hoa vì sao đỏ như thế, nhưng cô cảm thấy chính mình nếu đánh thật, phỏng chừng sau mấy giây chính cô sẽ biết hoa vì sao đỏ như thế. Cô bây giờ chỉ có thể dè dặt dùng móng vuốt nhỏ không có dính máu của mình vân vê một góc ống tay áo của cầm thú Yến, cười theo: “Gia, cái này của tôi vẫn còn là bánh bao hấp nhỏ thôi, dựa vào bộ dạng lão nhân gia ngài, đấy là muốn người đẹp thế nào cũng có mà, mặc dù tôi đúng là ái mộ lão nhân gia ngài, nhưng mà điều kiện này của tôi quá thấp, đời này cũng là số ngửa mặt trông lên lão nhân gia ngài thôi.”

Cầm thú Yến nhìn chằm chằm cái tay bị vân vê của mình, sau đó nói: “Gia không chê, khó có con nhóc béo xấu như vậy ái mộ gia, gia dù thế nào cũng phải bày tỏ một chút, nhóc béo cưng nói có đúng hay không? Nể mặt cưng chủ động theo đuổi gia nhiều lần, gia gắng gượng cho cưng lên giường gia một đêm, còn về sau có cơ hội hay không, phải xem biểu hiện của cưng…”

Cằm Triển Tiểu Liên “bộp” một cái rớt xuống, cô chớp mắt hai cái, “Nhưng mà gia, tôi bây giờ còn là nụ hoa mà…”

Yến Hồi vươn tay, nâng luôn cằm Triển Tiểu Liên lên, nương ánh đèn ven đường nhìn hai lần, “Gia nếu nhớ không lầm, mười sáu? Mười bảy? Đừng nói cho gia mười ba tuổi, mấy năm trước cưng đã mười ba tuổi rồi.”

Triển Tiểu Liên ngẩn người, hả? Vội vàng lau nước mắt đau lòng, dè dặt không dấu vết dịch cằm mình từ trong tay hắn, sau đó chủ động cầm lấy khăn lông trắng người phía sau cầm thú Yến đang bưng trong tay, thật cẩn thận xoa tay cho hắn, “Gia này, tôi qua hết sinh nhật mới mười bảy, tôi bây giờ mới mười sáu thôi, gia, Yến đại gia, lão ngài có thể thiếu ấm giường sao? Ngài cũng đừng lấy tôi làm trò cười, tôi bây giờ căng thẳng lắm đấy. Nào nào nào, tôi cũng hơn một tháng không rồi, không thể bẩn cái tay tôn quý của lão nhân gia ngài ha…”

Lau xong tay cầm thú Yến, Triển Tiểu Liên lại nắm ống tay áo hắn rất dịu dàng buông ra, “Gia, nếu không có việc gì, vậy tôi phải đi trước, trễ hơn nữa, tôi sẽ không có xe…” Tiếp tục đọc “Thần phục – Chương 50”

Thần phục – Chương 49

Thần phục

  • Tác giả: Yến Tử Hồi Thì
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Chương 49 – Sợ cái gì gặp cái đó

Đúng như Triển Tiểu Liên đoán, tình địch không biết xấu hổ kia của Mục Hi nhanh chóng hot các trường đại học và cao đẳng lớn, không thể không nói tin đồn tình cảm uy thế mạnh mẽ vô cùng, nghe nói về sau nữ sinh kia không ở được Nhất Trung Bãi Yến nữa, không thể không chuyển trường, Triển Tiểu Liên sau khi nghe nói hừ một tiếng: “Sớm biết bây giờ làm gì lúc trước chứ?”

Vì chuyện này Triển Tiểu Liên cảm thấy mình trút giận thay Mục Hi, đi tìm Mục Hi đòi mời ăn, kết quả Mục Hi keo kiệt, chết sống không đồng ý, Triển Tiểu Liên chẳng những không kiếm được một chút cơm, còn bị Mục Hi lừa một chầu bún.

Mục Hi gần đây học bài ngày càng nghiêm túc, nói là vì trường quân đội điểm cao, không cố gắng không được, Triển Tiểu Liên thế mới biết Mục Hi là tính thi trường quân đội, cô nghĩ nghĩ, hình như trong tài liệu tuyển sinh lần trước An Lý Mộc đưa cho cô Bãi Yến không có trường quân đội, liền nhắc nhở cô ấy: “Nhóc Ngốc, Bãi Yến không có trường quân đội mà.”

Mục Hi gật gật đầu: “Tớ biết chứ.”

Triển Tiểu Liên trừng mắt to: “Vậy cậu còn thi?”

Mục Hi cũng trừng mắt nhìn cô: “Bãi Yến không có, chỗ khác không phải có à?”

Triển Tiểu Liên biết mà, Nhóc Ngốc căn bản không đem nhân tố bên cạnh cô ấy vào suy nghĩ, cô ấy chỉ đơn thuần muốn thi trường quân đội, Triển Tiểu Liên chớp chớp mắt, lập tức liền nghĩ tới khuôn mặt chú đẹp trai, xem thường, chú đẹp trai nếu biết Nhóc Ngốc một lòng một dạ thi trường quân đội không để chú ấy vào lòng, không biết sẽ phản ứng ra sao đây.

Quay đầu nhìn Mục Hi, Mục Hi đang cúi đầu đọc sách đấy, Triển Tiểu Liên không nói cái gì, mặc kệ, dù sao cô có anh Đầu Gỗ rồi, mặc dù chú đẹp trai rất tốt rất tuấn tú rất dịu dàng, nhưng mà cũng không phải là của cô, cô vẫn là thích anh Đầu Gỗ của cô.

Lại đến ngày nghỉ cuối tuần, Triển Tiểu Liên vốn tính ở tại Bãi Yến trải qua cuối tuần với An Lý Mộc, kết quả mẹ cô gọi điện thoại cho nhà trường, thầy cô báo Triển Tiểu Liên đi nghe điện thoại, mẹ Triển Tiểu Liên nói với cô bố cô đi trường nơi khác khảo sát học tập, dì út lúc lên lầu bị ngã, mẹ cô cuối tuần phải đi thăm hỏi các gia đình học sinh, thực sự không có thời gian, sai Triển Tiểu Liên đi Thanh Thành thăm dì út, thuận tiện đi chăm sóc hai ngày.

Kế hoạch ngọt ngào của Triển Tiểu Liên cùng với anh Đầu Gỗ trong nháy mắt hóa thành bọt nước, cô chạy đi nói với An Lý Mộc, An Lý Mộc có thể có ý kiến gì? Triển Tiểu Liên thích nhất dì út cô, dù thế nào cũng phải đi một chuyến.

Triển Tiểu Liên ủ rũ: “Ngày mai của em sớm ngâm nước nóng rồi, em thật vất vả mới đợi được một tuần.”

An Lý Mộc không nói gì, nhưng vừa nhìn thấy khuôn mặt nhỏ nhắn khổ sở của Triển Tiểu Liên, nghĩ đến mình tối hôm nay không có ca trực, sờ sờ đầu cô: “Không có việc gì, anh bây giờ đưa em đi Thanh Thành, đến nhà dì út em, ngày mai là có thể ngủ nướng.”

Triển Tiểu Liên vừa nghe, vui vẻ như gì, “Anh Đầu Gỗ em chỉ biết anh đối xử với em tốt nhất.” Tiếp tục đọc “Thần phục – Chương 49”

Trầm nịch – Phiên ngoại 1 – Chương 5

Trầm nịch – Phiên ngoại

Đệ ngũ chương

Từ chỗ Minh vương Hà Hoan đi ra, Khổng Tắc Huy rất hài lòng Diêm Hoán không nói hai lời đã đồng ý đề nghị của y tâm tình vô cùng tốt trở về. Mới vừa đi chưa được mấy bước, có người tiến lên bẩm báo:

“Khổng thống lĩnh, Lý phó thống lĩnh cầu kiến nhiếp chính vương bệ hạ.”

Khổng Tắc Huy nhíu mày: “Nhiếp chính vương bệ hạ còn chưa có dậy đâu. Lý phó thống lĩnh ở đâu?”

“Ở ngoài Nhân Tâm đường.”

Ngoài Nhân Tâm đường chỉ trên thực tế là ngoài “cung” Nhân Tâm đường. Khổng Tắc Huy theo người bẩm báo đi ra ngoài cung, liền nhìn thấy Lý Thao đứng đó. Nhìn thấy Khổng Tắc Huy, Lý Thao chắp tay hành lễ: “Khổng thống lĩnh.”

Khổng Tắc Huy nói thẳng: “Nhiếp chính vương bệ hạ còn chưa có dậy, chuyện gì?”

Lý Thao nhìn nhìn hai bên, thị vệ hai bên lập tức đứng ra thật xa, sau đó hắn tiến lên thấp giọng nói mấy câu bên tai Khổng Tắc Huy. Ấn đường Khổng Tắc Huy nhíu thật chặt, nhỏ giọng nói: “Ngươi đi Thái Y viện tìm Dung thái y, bảo hắn trước tiên qua xem thử, đợi nhiếp chính vương bệ hạ dậy ta lập tức nói cho người biết.”

“Được. Ta chính là không biết chuyện này có nên bẩm báo nhiếp chính vương bệ hạ hay không.”

Khổng Tắc Huy nói: “Chuyện này đừng truyền đến chỗ Minh vương, ngươi cẩn thận hành sự.”

“Đã hiểu.”

Nhận được chủ ý của Khổng Tắc Huy, Lý Thao uống được viên an thần, lập tức liền đi. Nhìn Lý Thao đi xa, Khổng Tắc Huy sờ sờ cằm. Suy nghĩ hồi lâu, y xoay người rời đi.

Diêm Hoán rất sảng khoái đồng ý yêu cầu của Khổng Tắc Huy, Hà Hoan sau khi biết cũng không có gì bất mãn, dù sao hắn cũng không xuất cung. Hà Hoan rời giường ăn đồ ăn sáng liền đi thỉnh an hoàng đế ca ca, vừa nghe hoàng đế ca ca còn chưa dậy, hắn đã hiểu việc đời cũng biết hoàng đế ca ca vì sao còn chưa có dậy. Vừa lúc, hắn đi chơi cùng cháu trai nhỏ.

Hà Hoan tới, Diêm Nhật có thời gian ăn cơm. Hà Hoan vừa nhìn thấy Diêm Nhật cũng rất hiểu rõ nói: “Diêm Nhật, ngươi ăn cơm đi, ta trông Hựu Hựu.”

Tiểu hoàng đế ngồi chơi dưới đất ngửa đầu nhìn về phía Diêm Nhật.

Diêm Nhật hành lễ với Hà Hoan, cảm kích nói: “Nô tài lập tức sẽ quay lại, bệ hạ liền giao cho vương gia.”

“Không sao không sao, ngươi mau đi đi.”

Ôm lấy cháu trai, Hà Hoan ngồi xuống, cầm lên một cái trống bỏi đùa cháu trai. Nhưng mà tiểu hoàng đế Tần Gia Hựu tựa hồ không có hứng thú đối với trống bỏi, bé nhìn Diêm Nhật rời đi, kéo kéo tay áo hoàng thúc.

“Nhật Nhật ăn, con cho Nhật Nhật ăn.” Nói xong, bé dẩu môi lên, Nhật Nhật rõ ràng đã ăn cơm cơm xong rồi, sao vẫn còn muốn ăn cơm cơm?

Hà Hoan không rõ, thấy cháu trai mất hứng, hắn buông trống bỏi, hỏi: “Làm sao vậy, Hựu Hựu?”

“Nhật Nhật ăn rồi.” Tần Gia Hựu vỗ vỗ cái bụng nhỏ của mình, “Nhật Nhật ăn rồi, ăn cơm cơm của Hựu Hựu.”

Hà Hoan vẫn không rõ, một vị ma ma nhịn không được xen mồm: “Bệ hạ nói là Diêm thống lĩnh đã ăn cơm bệ hạ thưởng cho rồi.”

“À.” Hà Hoan hiểu. Mấy người bọn họ đều biết cháu trai mỗi ngày cơm nước còn dư lại đều “phạt” Diêm Nhật ăn. Hắn cười sờ sờ khuôn mặt cháu trai, nói: “Cơm của Hựu Hựu quá ít, không đủ để Diêm Nhật ăn.” Nói xong, hắn khoa tay múa chân một chút, “Diêm Nhật phải ăn nhiều như vậy mới có thể ăn no.”

“Ưm…” Tiểu hoàng đế không rõ.

Hà Hoan sai ma ma và thị nữ trong phòng lui ra, nhân cơ hội dạy dỗ cháu trai.

“Hựu Hựu, Diêm Nhật mỗi ngày chăm sóc con rất vất vả nha. Con xem, gã mỗi đêm đều ngủ trên cái giường đó, áo quần cũng không cởi được. Mỗi ngày còn phải chờ con ngủ hoặc là chơi đùa mệt mỏi mới có thời gian rảnh ăn cơm. Hựu Hựu, Diêm Nhật trung thành với con như thế, con có phải cũng không nên luôn làm khó gã hay không? Ngoan ngoãn ăn cơm?” Ai cũng biết tiểu hoàng đế đặc biệt kén ăn, ai cũng biết Diêm Nhật chăm sóc tiểu hoàng đế có bao nhiêu vất vả.

“Ưm…” Tần Gia Hựu tiểu hoàng đế không hé răng, miệng dẩu lên dẩu lên.

Hà Hoan hôn hôn mặt cháu trai, vỗ vỗ bé: “Hựu Hựu không kén ăn, ngoan ngoãn ăn cơm, như vậy Hựu Hựu sẽ khoẻ mạnh. Hựu Hựu khoẻ mạnh, Diêm Nhật sẽ yên tâm, Diêm Nhật yên tâm, gã sẽ không mệt mỏi như vậy nữa.” Tiếp tục đọc “Trầm nịch – Phiên ngoại 1 – Chương 5”

Ma đầu – Quyển hạ – Chương 23

Ma đầu

  • Tác giả: Vân Quá Thị Phi
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ nhị thập tam chương

Lạc Thịnh Vũ rùng mình, thân hình khẽ động bóng người đã gấp gáp ra ngoài, trong nháy mắt đã không thấy. Mạnh Khanh cầm chén thuốc nhét vào trong tay Lạc Thịnh Nghĩa cũng chạy theo. Nhưng mà mọi người tìm một vòng, vẫn không thấy bóng dáng Mạnh Trúc.

Mạnh Trúc ngồi trong đình chờ Lạc Thịnh Vũ đi ra, mấy ngày nay hạ nhân Lạc gia rất nhiều đều phái ra đưa thiếp anh hùng, trong trang thiếu rất nhiều người, có vẻ hơi lạnh lùng, lại thêm trên giang hồ tin tức quân Liêu xâm nhập, có vẻ càng thêm áp lực.

Rất xa, Mạnh Trúc nhìn thấy bóng hồng đi về phía bên này, không phải Tôn Huyên còn có thể là ai. Tôn Huyên kia tựa hồ đã sớm biết Mạnh Trúc ở trong đình nhỏ, đi thẳng tới, lúc đến phụ cận hơi dừng lại.

“Đại tỷ tỷ thân thể bất tiện, sao còn ngồi ở đây, có vạn nhất thì biết làm sao.” Tôn Huyên vẻ mặt ý cười, đi đến bên cạnh Mạnh Trúc, tiếp tục nói: “Không bằng để muội muội đưa tỷ tỷ về phòng thế nào?”

Mạnh Trúc ngay cả lông mày cũng không động đậy, tựa hồ căn bản không có nghe thấy lời nàng. Tôn Huyên thấy thế nhưng cũng thái độ khác thường không có tức giận, chỉ cười nói: “Đại tỷ tỷ rất không nể mặt muội muội, muội muội dạo này có được một thứ đồ chơi rất hay, không biết tỷ tỷ có thích hay không, có nguyện ý cùng ta đi xem thử hay không?”

Mạnh Trúc nhấp nhất môi, con ngươi giật giật, bỗng nhiên cười ngẩng đầu nhìn nàng. Tôn Huyên thấy hắn có phản ứng lập tức vui sướng, tiến lên kéo tay hắn, nói: “Tỷ tỷ dù sao bây giờ không có việc gì làm, đi với ta nhìn thứ tốt đi.”

Mạnh Trúc bị nàng kéo đứng lên đi hai bước, tựa hồ có chút do dự, quay đầu lại nhìn nhìn phía sảnh trước. Tôn Huyên vội vàng lại kéo hắn một phen, thúc giục hắn đi.

Hai người một đường đi rất gấp, Mạnh Trúc thiếu chút nữa bị nàng kéo nghiêng ngả ngã sấp xuống. Qua hành lang gấp khúc, một đường đi về phía sân sau, băng qua cửa tò vò, đằng sau là một cái kho chứa đồ, bên ngoài cũng không có người canh.

Đột nhiên một trận gió nổi lên, từ vạt áo khẽ vang lên tiếng động. Bên cạnh Mạnh Trúc lập tức thêm một người, dọa hắn sợ run. Tôn Huyên tựa hồ cũng hoảng sợ, sau đó thấy rõ người tới thở ra.

Người tới kia một bộ váy màu lam nhạt, trong tay nắm một thanh trường kiếm, không khỏi nhẹ giọng cười nói: “Quả nhiên biến thành đồ ngốc.” Người nọ nói xong bước lại đây vài bước, nắm cổ tay Mạnh Trúc.

Cổ tay Mạnh Trúc bị nàng nắm chặt dường như xương cổ tay cũng vỡ nát, lập tức đau khẽ kêu một tiếng, thân thể run lên.

“Được rồi, ngươi đi đi.” Nữ tử áo lam này không phải Lam Y còn có thể là ai, chế trụ Mạnh Trúc nói với Tôn Huyên: “Ta mang người này đi, ngươi cũng có thể an ổn.”

Lam Y không đợi Tôn Huyên nói chuyện, đột nhiên một con dao đánh vào gáy Mạnh Trúc. Mạnh Trúc hừ một tiếng, trước mắt tối sầm, thân thể liền mềm oặt ngã xuống.

Tôn Huyên hoảng sợ, không khỏi kêu lên: “Nàng còn mang thai đứa nhỏ, ngươi…”

Lam Y châm chọc cười lạnh một tiếng, nói: “Người này mang thai đứa nhỏ liên quan gì đến ngươi, ngươi trông Lạc Thịnh Vũ cho tốt, cẩn thận lại nhảy ra một kẻ dụ dỗ câu người ta đi.”

Lam Y âm chưa tiêu, xách Mạnh Trúc lên, thân ảnh vừa động, đã mang người vượt tường mà ra, thoáng chốc không có bóng dáng. Tôn Huyên sửng sốt một lát, vội vội vàng vàng rời khỏi đây.

Tiếp tục đọc “Ma đầu – Quyển hạ – Chương 23”