Thần phục
- Tác giả: Yến Tử Hồi Thì
- Chuyển ngữ: Yappa
- Mục lục
Chương 50 – Cắt một tặng một
Cái gì gọi là họa vô đơn chí? Cái gì gọi là oan gia ngõ hẹp? Triển Tiểu Liên cảm thấy chính là mình như bây giờ. Chảy máu mũi đụng cột điện, Triển Tiểu Liên lần này bị đụng nổ đom đóm mắt choáng váng đầu óc, thứ nhìn thấy trong mắt đều là sao nhỏ ánh vàng lóng lánh, choáng váng một lúc lâu mới lấy lại tinh thần, đương nhiên, chờ lúc cô lấy lại tinh lại muốn chạy đã chậm.
Trong tay Yến Hồi ném một cái hộp nhỏ lên xuống, cái giày da to giẫm tờ tiền một trăm đồng từng phát, nhìn Triển Tiểu Liên tựa như nhìn bệnh tâm thần, sau đó di chân, chầm chậm khom lưng nhặt một trăm đồng dưới chân lên, gấp ba, bỏ vào trong túi mình.
Mũi Triển Tiểu Liên vẫn còn đang chảy máu, lau khuôn mặt đều là máu, nhỏ lên quần áo, trên trán còn nổi lên một cái cục lớn, nhìn đặc biệt đáng thương, đáng hận nhất chính là, cô chỉ có thể trơ mắt nhìn cầm thú Yến tên thiếu phẩm chất này chiếm tiền của cô thành của mình.
Lôi Quá Khách một người thô lỗ cũng không biết từ đâu xuất hiện, vừa thấy Triển Tiểu Liên liền sửng sốt, sau đó vui rạo rực xông lại: “Tiểu Mễ?!” Anh ta dừng một chút, mới hỏi: “Tiểu Mễ, ai đánh em? Mũi sao lại chảy máu?”
Triển Tiểu Liên ôm mũi ngửa đầu, duỗi tay chỉ mũi mình, trước tiên bị kính đụng phải, vừa rồi lúc đụng phải cột điện lại bị va vào, máu đây cũng không biết khi nào mới có thể ngừng chảy, nếu vẫn không ngừng, xem ra cô sẽ chảy máu mũi chảy tới chết, vội vàng bớt thời giờ kêu tiếng với Lôi Quá Khách: “Mau mau cầm máu cho em đi.”
Lôi Quá Khách “a” một tiếng, chân tay luống cuống đứng một lúc, Triển Tiểu Liên thiếu chút nữa mắng chửi, cũng không biết tìm một chỗ rửa mặt cho cô à? Nếu không cho cô thứ nào chèn vào mũi cũng được chứ. Lôi Quá Khách sửng sốt một lúc lâu mới nghĩ ra phải tìm cái gì đó, sờ cả người không tìm được, sau đó xé một mảnh áo thun cotton tận cùng bên trong của mình chèn mũi cho Triển Tiểu Liên, chờ Triển Tiểu Liên nhét vải vào lỗ mũi, người cũng trợn tròn mắt, cầm thú Yến còn đứng bên cạnh đấy.
Triển Tiểu Liên nghĩ nghĩ, hình như cô lần này không thấy cái không nên thấy, lần trước cũng là bởi vì chú đẹp trai nhà Nhóc Ngốc thuận lợi thoát thân, giữa cô và cầm thú Yến hẳn là không có cơ hội cùng xuất hiện nào khác mới đúng, nói như vậy có phải nghĩa là cầm thú Yến không có lý do muốn cắt lưỡi cô hay không?
Lôi Quá Khách còn muốn đi qua, bị Lôi Chấn kéo luôn đi, thằng nhóc này không có mắt à, cũng không thấy Yến gia cũng sắp muốn đá nó? Lôi Chấn cảm giác giống hai người lần trước, cảm thấy chỉ cần là con nhóc béo này xuất hiện, Yến gia sẽ muốn bắt nạt người ta, cũng không nhìn xem cô nhóc đáng thương thế nào, dù sao bị hắn bắt được sẽ ra sức bắt nạt.
Triển Tiểu Liên còn vội đi nhà dì út đấy, một trăm đồng cô khẳng định là không dám muốn, cô coi như người phụ nữ kia bồi thường cô một trăm đồng là được, gánh hai lỗ mũi bị vải nhét, bye bye với Yến Hồi: “Yến gia, ngài xem tôi như thế này, sẽ không trở ngại mắt lão ngài, tôi phải tranh thủ thời gian chạy đi, chậm tôi sẽ phải lưu lạc đầu đường, tôi dù gì cũng là nụ hoa của tổ quốc mà, ngài nói đúng không?”
Cầm thú Yến đang cười lạnh, sau đó vừa ném cái hộp nhỏ trong tay vừa quay một vòng quanh Triển Tiểu Liên, “Nụ hoa? Gia sao lại không nhìn ra chỗ nào giống nụ hoa?” Lúc đi đến trước mặt Triển Tiểu Liên duỗi tay ra, sờ lên ngực Triển Tiểu Liên, “Gia vừa thấy nơi này, còn tưởng rằng nụ hoa đã nở thành bông hoa rồi đấy.”
Trán Triển Tiểu Liên “vù” một cái bùng ra gân xanh, cô chủ động khiến anh Đầu Gỗ chiếm tiện nghi, nghĩ biện pháp muốn đổ gục anh Đầu Gỗ, đó là bởi vì cô thích An Lý Mộc, cô ước gì An Lý Mộc ăn sạch sành sanh cô, không có nghĩa là cô cũng mong muốn để cho người khác sờ chứ, huống chi đây là ngực cô, cầm thú này bây giờ không phải là ăn đậu hủ của cô chiếm tiện nghi của cô thì là gì? Cô cả ngày làm ngực bự xoa này xoa tẩm bổ này tẩm bổ cũng không phải là chuẩn bị cho hắn, thứ không biết xấu hổ này muốn làm gì?
Trong lòng Triển Tiểu Liên muốn đánh móc trái phải hắn hủy dung, cho hắn biết hoa vì sao đỏ như thế, nhưng cô cảm thấy chính mình nếu đánh thật, phỏng chừng sau mấy giây chính cô sẽ biết hoa vì sao đỏ như thế. Cô bây giờ chỉ có thể dè dặt dùng móng vuốt nhỏ không có dính máu của mình vân vê một góc ống tay áo của cầm thú Yến, cười theo: “Gia, cái này của tôi vẫn còn là bánh bao hấp nhỏ thôi, dựa vào bộ dạng lão nhân gia ngài, đấy là muốn người đẹp thế nào cũng có mà, mặc dù tôi đúng là ái mộ lão nhân gia ngài, nhưng mà điều kiện này của tôi quá thấp, đời này cũng là số ngửa mặt trông lên lão nhân gia ngài thôi.”
Cầm thú Yến nhìn chằm chằm cái tay bị vân vê của mình, sau đó nói: “Gia không chê, khó có con nhóc béo xấu như vậy ái mộ gia, gia dù thế nào cũng phải bày tỏ một chút, nhóc béo cưng nói có đúng hay không? Nể mặt cưng chủ động theo đuổi gia nhiều lần, gia gắng gượng cho cưng lên giường gia một đêm, còn về sau có cơ hội hay không, phải xem biểu hiện của cưng…”
Cằm Triển Tiểu Liên “bộp” một cái rớt xuống, cô chớp mắt hai cái, “Nhưng mà gia, tôi bây giờ còn là nụ hoa mà…”
Yến Hồi vươn tay, nâng luôn cằm Triển Tiểu Liên lên, nương ánh đèn ven đường nhìn hai lần, “Gia nếu nhớ không lầm, mười sáu? Mười bảy? Đừng nói cho gia mười ba tuổi, mấy năm trước cưng đã mười ba tuổi rồi.”
Triển Tiểu Liên ngẩn người, hả? Vội vàng lau nước mắt đau lòng, dè dặt không dấu vết dịch cằm mình từ trong tay hắn, sau đó chủ động cầm lấy khăn lông trắng người phía sau cầm thú Yến đang bưng trong tay, thật cẩn thận xoa tay cho hắn, “Gia này, tôi qua hết sinh nhật mới mười bảy, tôi bây giờ mới mười sáu thôi, gia, Yến đại gia, lão ngài có thể thiếu ấm giường sao? Ngài cũng đừng lấy tôi làm trò cười, tôi bây giờ căng thẳng lắm đấy. Nào nào nào, tôi cũng hơn một tháng không rồi, không thể bẩn cái tay tôn quý của lão nhân gia ngài ha…”
Lau xong tay cầm thú Yến, Triển Tiểu Liên lại nắm ống tay áo hắn rất dịu dàng buông ra, “Gia, nếu không có việc gì, vậy tôi phải đi trước, trễ hơn nữa, tôi sẽ không có xe…” Tiếp tục đọc “Thần phục – Chương 50” →