Trầm nịch – Phiên ngoại
- Tác giả: Neleta
- Chuyển ngữ: Yappa
- Mục lục
Đệ lục chương
Ngồi trên đùi Diêm Nhật, tiểu hoàng đế vỗ cánh tay Diêm Nhật, trong miệng kêu gào: “Không đủ không đủ, cơm cơm của Nhật Nhật.”
Diêm Nhật không rõ hoàng thượng đây là thế nào, cơm nước không phải đã đưa tới sao? Hai tay vỗ nhẹ hoàng thượng, Diêm Nhật lại dỗ: “Hoàng thượng, nô tài xúc cho ngài ăn, ngài không phải đói bụng sao?”
Tiểu hoàng đế Tần Gia Hựu liếc mắt nhìn chén nhỏ muỗng nhỏ cơm nhỏ của mình, dẩu miệng: “Cơm cơm của Nhật Nhật đâu?”
“Nô tài không đói.” Diêm Nhật lại xúc cho tiểu hoàng đế ăn cơm, tiểu hoàng đế nổi giận, đánh cánh tay Diêm Nhật: “Cơm cơm của Nhật Nhật đâu!” Sau đó bé khoa tay múa chân, “Cơm cơm của Nhật Nhật phải nhiều như vậy, cơm cơm của ta không đủ.”
“Hoàng thượng.” Không sợ hoàng thượng đánh mình, chỉ sợ tay hoàng thượng đau, Diêm Nhật nắm lấy bàn tay nhỏ của hoàng thượng, sốt ruột nói: “Hoàng thượng, nô tài không đói, nô tài đợi lát nữa mới ăn.”
“Cơm cơm của Nhật Nhật đâu!” Mắt tức giận trừng lên, tiểu hoàng đế Tần Gia Hựu tát một cái trên mặt Diêm Nhật. Diêm Nhật sửng sốt chốc lát, sau đó thả tiểu hoàng đế trên giường liền quỳ xuống: “Xin hoàng thượng trách phạt nô tài.”
Ánh mắt của tiểu hoàng đế chớp chớp, đột nhiên khóc: “Cơm cơm… Cơm cơm của Nhật Nhật…” Lần này làm Diêm Nhật sợ hết hồn, vội vàng ôm lấy hoàng đế vừa vỗ vừa dỗ: “Bệ hạ, bệ hạ ngài muốn nô tài làm như thế nào? Nô tài nghe bệ hạ hết. Bệ hạ, ngài đừng khóc, đều là nô tài không tốt, đều là nô tài không tốt.”
“Diêm Nhật, hoàng thượng làm sao vậy?” Ôn Quế hỏi bên ngoài, vén rèm cửa lên đi đến. Vừa nhìn thấy Ôn Quế, tiểu hoàng đế khóc càng tủi thân: “Cơm cơm… Cơm cơm của Nhật Nhật…”
Ôn Quế sửng sốt, Diêm Nhật thì gấp muốn chết, giơ tay lên liền cho mình một cái bạt tai, vậy mà, gã vừa đánh cái tát này, tiểu hoàng đế khóc càng tủi thân.
“Oa a…”
“Hoàng thượng!”
Ôn Quế sợ muốn chết, một bước xa xông lên ôm lấy tiểu hoàng đế vội vàng dỗ: “Hoàng thượng đừng khóc đừng khóc, ngài nói cho nô tài ngài muốn cái gì, đừng khóc đừng khóc, ‘phụ phụ’ sắp nghe thấy rồi.”
Tiểu hoàng đế sợ phụ phụ lập tức thu giọng, nhưng vẫn khóc, miệng nói: “Cơm cơm… Cơm cơm của Nhật Nhật… không đủ…”
Trong lòng Ôn Quế lộp bộp một tiếng, nhìn về phía bàn ăn. Liền thấy trên bàn cơm bày thức ăn của tiểu hoàng đế, trong óc thoáng qua cái gì, Ôn Quế lập tức nói với thị nữ đứng một bên: “Đi bưng cơm chiều của Diêm thống lĩnh qua đây.”
“Dạ.” Hai tên thị nữ vội vàng đi ra.
Tiểu hoàng đế vươn tay về phía Diêm Nhật, Diêm Nhật đứng lên ôm lấy bé. Hai tay tiểu hoàng đế che mặt Diêm Nhật đau lòng mà khóc. Vành mắt Diêm Nhật cũng đỏ, gã không thể thấy nhất chính là tiểu hoàng đế khóc. Khẽ đung đưa người trong lòng, một tay Diêm Nhật vỗ nhẹ: “Bệ hạ, đừng khóc, đừng khóc, đều là lỗi của nô tài, bệ hạ, đừng khóc.”
“Diêm Nhật, sáng nay Minh vương nói với hoàng thượng ngươi rất vất vả, mỗi ngày chăm sóc hoàng thượng đều không có thời gian ăn cơm, hoàng thượng vừa nghe liền muốn tìm ngươi, lúc đó ngươi vừa lúc đang ăn cơm. Ta nghĩ ý hoàng thượng là muốn ngươi cùng ăn với ngài ấy.” Ôn Quế nói ra suy đoán của mình. Tay Diêm Nhật vỗ nhẹ dừng lại, ngơ ngẩn đứng đó.
Ôn Quế vểnh tai nghe, hạ giọng rất nhanh nói: “Thái hoàng tỉnh rồi, nhưng ngàn vạn đừng để thái hoàng nghe thấy hoàng thượng khóc, ta phải đi qua, ngươi mau mau dỗ hoàng thượng cười.”
“Ừ.” Diêm Nhật không biết đang suy nghĩ gì, thanh âm thật thấp.
Ôn Quế không dám nán lại lâu hơn, vội vàng đi. Liếc mắt nhìn người còn đang khóc trong lòng, Diêm Nhật dè dặt, không xác định hỏi: “Hoàng thượng… Ngài, là muốn nô tài, cùng ngài, ăn cơm sao?”
“Cơm cơm, cơm cơm của Nhật Nhật… Không đủ…” Tiểu hoàng đế vẫn còn nức nở.
Trái tim Diêm Nhật bị cái gì hung hăng đập một cái, hai tay ôm chặt người trong lòng, chậm rãi quỳ xuống: “Nô tài… tạ, ơn hoàng thượng.”
“Nhật Nhật Nhật Nhật…” Tiểu hoàng đế tựa hồ không thích Diêm Nhật quỳ, dẩu miệng lên, thân thể nhỏ không ngừng uốn éo, Diêm Nhật vội vàng đứng lên. Lúc này thị nữ đi ra đã trở lại, bưng tới cơm trưa của Diêm Nhật. Tiểu hoàng đế vừa nhìn thấy cũng không khóc nữa, vỗ vào cánh tay Diêm Nhật, trong miệng kêu gào: “Cơm cơm cơm cơm, cơm cơm của Nhật Nhật.”
Diêm Nhật cúi đầu, không để cho người khác nhìn thấy chính mình thất lễ. Thị nữ đặt đồ ăn của Diêm Nhật xuống săn sóc mà rời đi. Ôm tiểu hoàng đế ngồi xuống bên cạnh bàn cơm, Diêm Nhật trước tiên xúc một thìa nhỏ đậu hủ đút tới bên miệng tiểu hoàng đế. Tiểu hoàng đế nhìn nhìn đồ ăn của Diêm Nhật, lại nhìn nhìn thìa nhỏ, ngậm miệng.
“Hoàng thượng, nô tài ăn cùng người, ngài nếm thử đậu hủ này, nô tài thấy ăn rất ngon.”
“Ưm… Không ngon…” Tiểu hoàng đế Tần Gia Hựu không thích ăn đậu hủ há mồm ăn, sau đó chỉ chỉ bát Diêm Nhật. Diêm Nhật gắp một miếng thịt bò kho đặt trong bát tiểu hoàng đế, làm nát, cho tiểu hoàng đế ăn. Tần Gia Hựu lần này không cần người dỗ, há mồm liền ăn, còn cười kêu: “Cơm cơm cơm cơm, Nhật Nhật cũng ăn cơm cơm.”
Trên khuôn mặt Diêm Nhật lại hiện ra nụ cười ngại ngùng, chỉ cảm thấy cho dù vì hoàng thượng chết như vậy cũng cam nguyện.
Tần Ca lười biếng nằm dựa trên giường, ăn nho Ôn Quế bưng tới. Tối hôm qua bị một thần tử lòng dạ hẹp hòi nào đó làm cả đêm, nửa người dưới của hắn bây giờ vẫn giống như không phải của mình. Nhổ ra hạt nho, Tần Ca lấy khăn lụa xoa xoa miệng, thản nhiên hỏi: “Hoàng thượng vừa rồi có phải náo loạn hay không?”
Da mặt Ôn Quế nhăn nhó, vội vàng trả lời: “Không, không có. Hoàng thượng thương cảm Diêm Nhật, bảo Diêm Nhật cùng nhau dùng bữa, chẳng qua là Diêm Nhật không hiểu ỵ́ hoàng thượng, hoàng thượng hơi sốt ruột, đã không có việc gì.”
“Ngươi xác định nó bây giờ hiểu được hai chữ ‘thương cảm’ này?” Tần Ca nhìn Ôn Quế, Ôn Quế cúi đầu, căng thẳng nói: “Tuổi tác hoàng thượng tuy nhỏ, nhưng cũng hiểu được.”
“A.” Tiếng cười này của Tần Ca chứa thâm ý, cầm lên một quả nho bỏ vào trong miệng, không nói cái gì nữa. Ôn Quế dè dặt liếc trộm thái hoàng, thấy thái hoàng cũng không không vui, hắn lặng lẽ thở hắt ra, chỉ sợ thái hoàng trách phạt hoàng thượng.
Thân thể khó chịu, Tần Ca cũng lười truy cứu nhi tử khóc hay không, náo loạn hay không. Hắn tin nhi tử cũng không dám náo loạn quá lợi hại, tối đa chính là đánh Diêm Nhật mấy cái xả xả giận. Nghĩ đến Diêm Nhật, Tần Ca không bất đắc dĩ giống như đám Khổng Tắc Huy. Nhi tử là hoàng thượng, bên cạnh cần người tuyệt đối chân thành giống như Diêm Nhật. Mà Diêm Nhật là một trong hai người lúc trước biết hắn điều trị như thế nào, cảm tình đối với nhi tử khó tránh khỏi sẽ bất đồng với người khác. Có Diêm Nhật toàn tâm toàn ý hầu hạ bên người, để nhi tử có thể thỉnh thoảng tùy thích mà cáu kỉnh cũng tốt. Mặc dù hắn rất nghiêm khắc với nhi tử, nhưng hắn cũng không hi vọng nhi tử của mình quá nhát gan, người làm hoàng thượng, đương nhiên phải có chút tính khí.
Không quan tâm nhi tử có quá dính Diêm Nhật hay không, Tần Ca bị một vị thần tử ép buộc cả đêm ngáp một cái, mệt mỏi mở miệng: “Quả nhân lại đi ngủ một lát, trừ nhiếp chính vương ra, bất luận kẻ nào cũng không được quấy nhiễu.”
“Dạ.” Ôn Quế tiến lên đỡ thái thượng hoàng, an lòng, xem ra thái hoàng sẽ không truy cứu chuyện hoàng thượng khóc.
Trong phòng tiểu hoàng đế, Tần Gia Hựu vui vẻ ngồi trong lòng Diêm Nhật khóe miệng dính cháo đặc, ăn rất chi là không vui. Cơm trong bát Diêm Nhật hết hơn phân nửa, đồ ăn của tiểu hoàng đế cũng ăn được bảy tám phần. Ăn no, tiểu hoàng đế lắc lắc đầu cự tuyệt lại ăn cháo đặc Diêm Nhật đút, vỗ vỗ bụng: “Ăn no, bụng căng căng.” Sau đó duỗi duỗi chân, muốn xuống.
Diêm Nhật buông tiểu hoàng đế xuống, liền muốn đứng dậy, tiểu hoàng đế dẩu miệng chỉ chỉ còn lại trên bàn cơm: “Ăn hết.”
Diêm Nhật lại ngại ngùng cười: “Nô tài tạ ơn bệ hạ.”
Ợ no nê, tiểu hoàng đế Tần Gia Hựu khom lưng nhặt lên cái trống bỏi nhỏ của mình, chơi tiếp. Mắt Diêm Nhật không rời tiểu hoàng đế, rất nhanh và cơm vào miệng, chỉ cảm thấy bữa cơm này là lần ngon nhất ngon nhất mà gã từng ăn. Tiếp tục đọc “Trầm nịch – Phiên ngoại 1 – Chương 6” →