Thần phục
- Tác giả: Yến Tử Hồi Thì
- Chuyển ngữ: Yappa
- Mục lục
Chương 70 – Ngày phá vỏ của Yến gia
Triển Tiểu Liên sửng sốt, tỏ vẻ nghe không hiểu, “Gì?”
Tay Yến Hồi theo thân thể Triển Tiểu Liên sờ lên trên, sau đó lôi kéo, dán lên phía sau lưng Triển Tiểu Liên, miệng rầm rì một tiếng: “Đi vá tầm màng đó cho gia.”
Triển Tiểu Liên lần này nghe hiểu, cô chịu không nổi xoay người mặt hướng Yến gia: “Gia khẩu vị này của ngài cũng không phải trọng bình thường ha, có phải phụ nữ lên giường với anh lần thứ hai đều phải đi vá màng mới được hả?”
Yến Hồi mở mắt ra, một ngụm cắn trên cằm cô, nửa ngày mới nói: “Cưng cho rằng có mấy người phụ nữ có cơ hội lần thứ hai?”
“A!” Triển Tiểu Liên nhìn hắn: “Người ta nói trong cuộc đời đàn ông có thể có một lần tình một đêm cũng không sai, hóa ra gia ngài đây là tình hàng đêm? Đúng rồi gia, anh đòi vá, đây là tính ngủ lần hai với tôi?”
Yến Hồi sờ cằm cô: “Ít nói lời thừa, gia bảo cưng vá thì cưng vá cho gia!”
Triển Tiểu Liên lập tức gào lên: “Sao có thể? Còn chưa nói rõ tiền này ai trả đâu? Tôi chỉ là sinh viên, đâu có nhiều tiền như vậy?”
Tay Yến Hồi sờ lên ngực cô, xoa khi có khi không, “Cưng chọn thời gian, gia sai người đưa cưng đi…”
“Ôi, tôi bảo,” Triển Tiểu Liên nhìn hắn: “Anh có phải định tôi vừa mới vá là phá, sau đó thỏa mãn lòng hiếu kỳ biến thái của anh?”
Yến Hồi phát ra một tiếng cười tà: “A nhóc béo, cưng thật đúng là hiểu biết gia.”
Triển Tiểu Liên âm thầm trợn mắt, không nói tiếp.
Ngày kế, Triển Tiểu Liên ngáp về trường học, muộn là tất nhiên, có điều lớp đại học không nghiêm cẩn như vậy, Triển Tiểu Liên mở to đôi mắt buồn ngủ đi vào hàng cuối cùng phòng học, chờ giáo viên điểm danh xong, cô thừa lúc trong giờ về ký túc xá ngủ.
Buổi trưa đi ăn cơm với nữ sinh cùng ký túc xá, lúc đang đi nữ sinh bên cạnh đột nhiên ôm cánh tay Triển Tiểu Liên thét chói tai: “Triển Tiểu Liên! Triển Tiểu Liên!”
Triển Tiểu Liên thật sự là nổi giận đùng đùng: “Bành Ngọc cậu bỗng nhiên nổi điên hả? Quỷ kêu quỷ kêu cái gì vậy?”
Nữ sinh tên Bành Ngọc kích động nhảy loạn tại chỗ: “Trai đẹp, mỹ nam nha… Cậu xem cậu xem!”
Triển Tiểu Liên theo phương hướng cô ấy chỉ nhìn một cái, ha! Trai đẹp mỹ nam gì chứ? Rõ ràng là cầm thú có được không?! Còn là cầm thú bảnh chọe thích thể hiện, phía sau đi theo Lôi Chấn, trong tay Lôi Chấn ngu ngốc nhấc một cái túi to, Triển Tiểu Liên lại không thể quen thuộc hơn, đây đều là cô tự tay chọn.
Triển Tiểu Liên trợn mắt, thật là nơi có cầm thú sẽ có cô ha. Bên kia Yến Hồi đã đi tới, đưa tay cầm kính râm: “A nhóc béo, gia hỏi thăm cưng một việc. Ký túc xá nữ quản trị kinh doanh ở đâu?”
Triển Tiểu Liên vươn tay chỉ: “Anh đi nhầm, trước quẹo vào đường lớn đằng kia, sau đó vẫn đi thẳng quẹo trái lại đi thẳng lại quẹo trái, nhìn thấy một cái nhà màu trắng, cái đấy không phải, tòa nhà lầu phía sau cái nhà màu trắng chính là ký túc xá nữ học viện quản trị kinh doanh.”
Bành Ngọc nửa giương miệng, mắt cũng thành hình ngôi sao, bởi vì trai đẹp ngay trước mắt, cô ấy bây giờ ngay cả nói cũng nói không nên lời.
Yến Hồi đeo kính mắt đi hai bước, đột nhiên lại dừng chân, vươn tay đưa qua hai tờ danh thiếp, Triển Tiểu Liên và Bành Ngọc một người một tờ, sau đó hôn gió hai người: “Nhớ liên lạc với gia.”
Triển Tiểu Liên đỡ trán, con chim công bảnh chọe này!
Bành Ngọc đã hoàn toàn hưng phấn thành háo sắc.
Xoay người, Triển Tiểu Liên liền ném danh thiếp vào trong thùng rác, Bành Ngọc thì coi như bảo bối cất đi, hai người cùng đi căng tin ăn cơm, Triển Tiểu Liên nhịn không được khuyên một câu: “Bành Ngọc, người đấy cậu tốt nhất đừng thực sự liên lạc, nhìn tựa như tay chơi.”
Bành Ngọc lập tức lấy danh thiếp ra, hưng phấn đặt ngoài miệng hôn mấy cái: “Tớ lại thích loại hình tay chơi, tớ không dễ dàng gì mới đụng phải một người đàn ông đẹp trai như vậy, anh ấy vừa rồi còn chủ động cho chúng mình danh thiếp, Tiểu Liên, cậu cũng không thể cướp với tớ… Ơ, đúng rồi, Tiểu Liên cậu nói anh ấy có phải trúng ý một trong hai chúng mình, nhưng ngại nói, cho nên liền cho hai chúng mình một người một tờ danh thiếp hay không? Nếu không, giao lộ kia nhiều người như vậy, sao lại cố tình chọn chúng mình để hỏi đường chứ?”
Triển Tiểu Liên xem thường nhìn trời, có phải cô xem nhiều tiểu thuyết ngôn tình hay không, sao cô cảm thấy chiêu này ngôn tình như thế chứ? Có chút không biết nói gì nhìn bộ dạng háo sắc của Bành Ngọc, vội vàng vẫy vẫy tay: “Yên tâm đi, nếu thật sự như vậy, người đấy coi trúng chắc chắn không phải tớ. Cậu xem mặt tớ này, dựa theo lời Mục Nhóc Ngốc, ai tìm tớ yêu đương ấy đều là tàn hại đóa hoa vị thành niên tổ quốc.”
Triển Tiểu Liên dùng chân nghĩ cũng biết Bành Ngọc nghĩ gì, không phải là ước gì cô thừa nhận cầm thú Yến coi trọng là cô ấy sao? Thỏa mãn một chút trái tim thiếu nữ của cô ấy Triển Tiểu Liên vẫn là rất cam tâm tình nguyện.
Bành Ngọc có thể thuận lợi từ một con nhóc quê biến thành bộ dáng cô nàng thời thượng bây giờ, cô ấy dùng rất nhiều công sức, cuộc sống cấp hai cấp ba kìm nén quá mức, hơn nữa trường học quản nghiêm, tất cả thời gian hoàn toàn bị học hành chiếm lấy, cô ấy không thể trang điểm bản thân, bởi vì trường học sẽ quản, không thể nói chuyện quá nhiều với bạn học nam mình thích, bởi vì sẽ dẫn tới ánh mắt khác thường của những bạn học khác, cô ấy nỗ lực thi lên đại học, nay, cô ấy có thể tiết kiệm tất cả tiền bạc, sau đó dùng để mua đồ đạc và quần áo mình thích.
Bốn người trong ký túc xá, hai người còn lại gần như không có thay đổi gì, trạng thái hoàn toàn giống như khi cấp ba, ngoại trừ học tập chính là học tập, nghe nói bọn họ là tính về sau thi thạc sỹ, cho nên vô cùng nghiêm túc. Triển Tiểu Liên là phần tử tự do, cho dù ép buộc mình thành tiểu yêu tinh như thế nào, cô chính là có bản lĩnh thi lấy hạng nhất, mà Bành Ngọc thì lại là người thi đỗ đại học cái gì cũng không quan tâm chỉ để ý chơi điển hình, chính cô ấy cũng nói cô ấy bây giờ hoàn toàn trụy lạc rồi, còn một mực lôi kéo Triển Tiểu Liên cùng nhau trụy lạc, dù sao một người thì sợ, lôi kéo thêm một người cùng trong lòng cô ấy sẽ dễ chịu hơn chút, vui đùa có đôi khi tựa như bị nghiện, căn bản không phải muốn dừng là dừng được, trạng thái hiện tại của Bành Ngọc chính là một lòng một dạ đi chơi, hưởng thụ, chơi bù cuộc sống vui vẻ trước khi học đại học.
Triển Tiểu Liên phần lớn thời gian vẫn là xem tiểu thuyết, có điều Bành Ngọc kéo cô tập thể dục giảm béo gì gì, cô mỗi lần đều đi, giảm béo đây là chính cô muốn, thể dục nhịp điệu cô không muốn, nhưng mà cô tập yoga, vì nghe nói tập yoga có thể nâng cao phong độ, Triển Tiểu Liên đi học yoga.
Bành Ngọc giống như tất cả nữ sinh, hi vọng người đàn ông bản thân đụng phải ấy có thể giống như thần tượng diễn trong phim truyền hình, tuấn tú đẹp trai nhiều tiền, đáng tiếc đầy rẫy bên người cô ấy bây giờ toàn bộ đều là sinh viên ngây thơ, không phải không có chàng trai chủ động tỏ ý với cô ấy, mà là Bành Ngọc căn bản chướng mắt người ta. Nay, cầm thú Yến rêu rao khắp nơi một phen xong, mắt và tim Bành Ngọc hoàn toàn bị gã kia dụ dỗ.
Triển Tiểu Liên ăn một bữa, trong tai vẫn tràn ngập tên Yến Hồi, Bành Ngọc không dừng miệng, cô ấy nói xong rồi, cơm trong bát Bành Ngọc mới động mấy đũa, Triển Tiểu Liên ăn xong lau miệng: “Bành Ngọc, cậu từ từ háo sắc đi, tớ phải về ký túc xá ngủ, buồn ngủ muốn chết.”
Triển Tiểu Liên ngủ cả buổi trưa, buổi chiều có tiết tiếng Anh chuyên ngành, Triển Tiểu Liên không muốn đi, có điều giáo viên tiếng Anh khá khó giải quyết, nếu không đi sẽ trừ học phần, Triển Tiểu Liên không muốn cũng phải đi. Ngồi trên giường chờ Bành Ngọc cùng đi học, Bành Ngọc đang soi gương vẽ lông mi đấy, lông mi ấy vẽ tựa như cái quạt, Triển Tiểu Liên cảm thấy cô nếu đứng trước mặt Bành Ngọc, gió khi cô ấy chớp mắt một cái dám chắc thổi còn mát hơn quạt điện.
Nữ sinh khoa tiếng Anh rất nhiều, phần lớn đều là học hành vô cùng nghiêm túc, đương nhiên cũng có nữ sinh điều kiện đặc biệt ưu tú cá biệt, chẳng qua người mà loại này kết giao chắc chắn không phải bạn học trong lớp, mà là bạn học điều kiện cũng ưu việt, đây chính là người chia theo bầy vật họp theo loài người ta thường nói. Tương đối mà nói, Triển Tiểu Liên thật ra là cái loại người không hòa đồng lắm đó, quan hệ với người trong lớp cũng không được tốt. Có điều bởi vì cô nhập học thành tích đặc biệt cao, cho nên lúc khai giảng rất nhiều người đều biết cô, nhưng mà thời gian dài, trong đại học không hay thi, hành vi khiêm tốn xem tiểu thuyết thường xuyên ẩn thân của Triển Tiểu Liên, khiến cô toàn bị người ta quên mất.
Trên lớp tiếng Anh, giáo viên tiếng Anh nói toàn quốc có một cuộc thi hùng biện tiếng Anh, đại học Bãi Yến cần cử người tham gia, trước hết hỏi mọi người có ai xung phong hay không, kết quả có một nữ sinh bình thường vô cùng sôi nổi giơ tay đăng ký, có một đầu tàu, tiếp theo hai ba người cũng đăng ký.
Bành Ngọc đẩy đẩy Triển Tiểu Liên, nhìn mấy nữ sinh kia khinh thường nói: “Một đám đều thích thể hiện, cậu nói đúng không?”
Triển Tiểu Liên ngẩng đầu nhìn cô ấy một cái: “Người ta đấy là dũng cảm, cậu ghen tị làm gì? Thật sự không được cậu cũng tham gia.” Nói xong, Triển Tiểu Liên đột nhiên giơ tay nói: “Thưa cô, Bành Ngọc cũng đăng ký.”
Bành Ngọc trợn tròn mắt: “Triển Tiểu Liên, cậu có ý gì hả? Tớ khi nào nói mình muốn đăng ký?”
Triển Tiểu Liên lười để ý cô ấy: “Không muốn đăng ký cậu đừng nói nữa, chả có ý nghĩa gì.”
Bành Ngọc nhìn cô một cái, hô một tiếng vươn tay: “Thưa cô, Triển Tiểu Liên cũng đăng ký.”
Triển Tiểu Liên: “Hả?”
Bành Ngọc ngửa đầu nhìn cô tựa như trả thù thành công, “Tớ là học theo cậu.”
Triển Tiểu Liên dựng thẳng ngón cái với cô ấy: “Cậu oách, giảm phiền toái tớ chạy tới nói đăng ký với giáo viên.”
“…” Bành Ngọc trừng mắt, Triển Tiểu Liên nhẹ nhàng bâng quơ một câu, khoái cảm trả thù của cô ấy bặt vô âm tín, tỏ vẻ trong lòng cực độ không thoải mái.
Giáo viên tiếng Anh trên bục giảng ghi lại tên mọi người, sau đó dặn dò lớp trưởng, lại bảo lớp trưởng tiến cử thí sinh, người trường học cử đi dự thi, đương nhiên là hi vọng có thể đạt được giải. Nghe nói còn phải chọn hai trong số người đăng ký đi tham gia thi hùng biện toàn quốc, nhà trường còn rất coi trọng, đầu tiên chính là tuyển trong khoa tiếng Anh. Tiếp tục đọc “Thần phục – Chương 70”