Trùng sinh chi cuộc sống là tốt đẹp – Convert

Tên gốc 重生之生活是美好的
Hán Việt Trùng sinh chi sinh hoạt thị mỹ hảo đích
Tác giả Thu Vị
Thể loại Ngôn tình, hiện đại, trùng sinh

Tiếp tục đọc “Trùng sinh chi cuộc sống là tốt đẹp – Convert”

Trầm nịch – Phiên ngoại 2 – Chương 8

Trầm nịch – Phiên ngoại

Đệ bát chương

Chuyện của Diêm Nhật cùng ngày mấy vị quan trọng trong Nhân Tâm đường đều biết. Quen nếp mỗi ngày đều có thể nhìn thấy những khuôn mặt quen thuộc này, thoáng cái không nhìn thấy Diêm Nhật, đừng nói Ôn Quế Khổng Tắc Huy bọn họ không quen, ngay cả Ngũ Tử Ngang, Tần Ca và Hà Hoan cũng không quen. Nhưng cho dù có phải bọn họ quá lo lắng hay không, Ngũ Tử Ngang và Tần Ca cũng không định mềm lòng. Mọi người mặc dù đều rất khó chịu, nhưng không cách nào trách cứ thái thượng hoàng và nhiếp chính vương, dù là bọn họ ngày thường nhìn đủ loại giữa Diêm Nhật và hoàng thượng cũng cảm thấy hai người quá thân mật, huống chi là nhiếp chính vương và thái thượng hoàng, hơn nữa chủ yếu nhất chính là Diêm Nhật lớn hơn hoàng thượng quá nhiều tuổi, nếu quan hệ giữa hai người ngày sau thực sự xảy ra thay đổi như vậy, thế làm sao bây giờ? Hai người thậm chí không cách nào đầu bạc đến già. Thái thượng hoàng và nhiếp chính vương lại lo ngại cũng là bình thường.

Đau lòng nhất trong Nhân Tâm đường không ai bằng Tần Gia Hựu tiểu hoàng đế. Vốn bé đang yên lành với Diêm Nhật, buổi trưa Diêm Nhật còn cùng ăn cơm với bé đấy. Kết quả trong chớp mắt, bên cạnh bé lại không có Diêm Nhật. Không ai đút cho bé ăn cơm, không ai cho bé uống nước, không ai lau mặt lau tay đánh răng cho bé, không ai đọc sách cho bé lúc ngủ, không ai chơi với bé. Không thèm nhìn hai tiểu quỷ Diêm La điện tuổi tác tương đương phụ thân mới tìm tới cho bé, Tần Gia Hựu làm ổ trên giường lặng lẽ rơi nước mắt, bởi vì bé biết mình dù cho khóc phá trời cũng không vô dụng.

Có người gõ cửa, Tần Gia Hựu không để ý tới, một tiểu quỷ đứng trong góc nhỏ đi mở cửa. Người tới nhìn thấy hai khuôn mặt lạ sửng sốt, sau đó đoán được thân phận của hai người này. Đi tới, người nọ thấp giọng nói: “Các ngươi đi xuống trước đi.”

“Dạ.” Hai tiểu quỷ nhìn qua mười ba mười bốn tuổi rời đi.

Tần Gia Hựu nghe ra người đến là ai, ngẩng đầu lên, trên mặt là lệ, mắt sưng sưng, đau lòng hô tiếng: “Hoan Hoan hoàng thúc…”

Hà Hoan bước nhanh qua ngồi xuống bên cạnh Tần Gia Hựu, đau lòng ôm bé: “Hựu Hựu đừng khóc, đừng khóc.”

“Hoan Hoan hoàng thúc…” Tần Gia Hựu ôm lấy hoàng thúc hiểu rõ mình nhất, tiếng khóc lại cũng không đè nén được.

“Đừng khóc đừng khóc, Hựu Hựu đừng khóc. Có muốn biết Diêm Nhật bây giờ thế nào hay không?” Những lời này của Hà Hoan rất hữu hiệu, Tần Gia Hựu lập tức không khóc, lau lau mặt lập tức hỏi: “Nhật Nhật bây giờ ở nơi nào?”

Lấy khăn lụa ra lau nước mắt cho cháu trai, Hà Hoan nói: “Con trước tiên đừng khóc.” Liếc mắt nhìn bữa tối Tần Gia Hựu không có động tới trên bàn, Hà Hoan khuyên nhủ: “Con không ăn cơm, Diêm Nhật biết sẽ lo lắng.”

“Không muốn ăn.” Tần Gia Hựu chỉ muốn khóc. Tần Ca tựa hồ là muốn nhân cơ hội này bỏ đi tật xấu lớn như thế còn cần người cho ăn cơm của nhi tử, không cho bất luận kẻ nào đến dỗ Tần Gia Hựu ăn cơm, để bé tự ăn, dù cho Ngũ Tử Ngang cũng không được. Hà Hoan là lén lút qua đây, đương nhiên, đám người Ôn Quế và Khổng Tắc Huy sẽ lấp liếm giúp hắn.

Nghĩ khóc ăn cơm không tốt cho cơ thể, Hà Hoan tạm thời không khuyên cháu trai ăn cơm. Vỗ nhẹ Tần Gia Hựu đang không ngừng nức nở, hắn thấp giọng nói: “Hoàng thúc bảo Hoán đi nhìn Diêm Nhật, Diêm Nhật rất không tốt, giống như con, không chịu ăn cơm.”

Khóe miệng Tần Gia Hựu run rẩy, có dấu hiệu khóc lớn. Hà Hoan vội vàng che miệng bé, nhỏ giọng nói: “Đừng khóc đừng khóc, Hựu Hựu, hoàng thúc đến chính là muốn nghĩ cách giúp con, con mà khóc hoàng đế ca ca sẽ nghe thấy.”

Tần Gia Hựu vội vàng đè tiếng khóc xuống, gắng sức gật đầu, bé không khóc.

Buông tay ra, Hà Hoan nói: “Hựu Hựu, lo ngại của hoàng đế ca ca và Ngũ đại ca hoàng thúc hiểu. Hoán trước đây chính là thị vệ bên người hoàng thúc, đương nhiên bây giờ cũng vậy. Ngũ đại ca trước kia là thư đồng của hoàng đế ca ca, về sau cha Ngũ đại ca qua đời, Ngũ đại ca thành Lương vương mới rời khỏi hoàng đế ca ca. Hựu Hựu, hoàng thúc ngốc, có đạo lý hiểu lại nói không nên lời. Con bây giờ còn nhỏ, có thể sẽ nghe không hiểu, nhưng mà con đừng khóc, lại càng đừng sốt ruột, con thông minh hơn hoàng thúc, nhất định có thể nghĩ hiểu.”

“Con nghe.” Tần Gia Hựu không khóc nữa, chẳng qua là thời gian khóc quá lâu, vẫn là nức nở.

Nghĩ nghĩ nên nói thế nào, Hà Hoan tiếp tục nói: “Hựu Hựu, con rất dính Diêm Nhật, Diêm Nhật đối với con cũng là đặc biệt chân thành, phần chân thành này thậm chí vượt qua của gã đối với hoàng đế ca ca. Ngày sau tình cảm giữa vua tôi bọn con có thể thay đổi rất khó chịu hay không, không thay đổi là tốt nhất, nếu thay đổi, con và Nhật Nhật làm sao bây giờ?”

“Cái gì làm sao bây giờ?” Tần Gia Hựu không hiểu.

Hà Hoan cũng có chút ít lo lắng nói: “Diêm Nhật lớn hơn con gần hai mươi tuổi, chờ lúc con tráng niên, gã cũng đã già rồi. Hựu Hựu, con là hoàng thượng, sau này sẽ có rất nhiều rất nhiều người đưa nam nhân và nữ nhân trẻ tuổi xinh đẹp cho con, con sẽ ghét bỏ Diêm Nhật.” Bịt cái miệng muốn phản bác của Tần Gia Hựu, Hà Hoan khó có được nghiêm túc nói: “Chuyện sau này ai cũng không thể bảo đảm. Hơn nữa Diêm Nhật có thể bằng lòng tình cảm của con đối với gã thay đổi hay không cũng rất khó nói. Nói chung, tình cảm vua tôi giữa con và Diêm Nhật nếu thay đổi, bất kể là con đối với Diêm Nhật, hay là Diêm Nhật đối với con, đáng thương cũng sẽ là Diêm Nhật.”

Khuôn mặt nhỏ nhắn của Tần Gia Hựu nhíu lại, bé không hiểu.

“Hựu Hựu, để Diêm Nhật rời khỏi con một khoảng thời gian, nếu như con phát hiện mình không thể tách khỏi Diêm Nhật, vậy chờ con đăng cơ con có thể gọi Diêm Nhật trở về. Nếu con phát giác mình có thể rời khỏi Diêm Nhật, vậy vẫn là nhanh chóng buông tay đi. Hoàng thúc trước đây đã nói với con, Diêm Nhật chăm sóc con rất vất vả, con cũng nên đồng tình với gã chứ.”

Tần Gia Hựu cắn môi, bé không hiểu không hiểu, nhưng bé hiểu một điểm, Diêm Nhật rất vất vả, cho nên bé mới cho Diêm Nhật ngủ giường.

“Hựu Hựu, Diêm Nhật cũng không bỏ được con, gã rất đau lòng. Hoàng thúc chưa từng thấy gã khóc, thế nhưng gã hôm nay lại khóc. Hựu Hựu, nếu con không muốn làm cho Diêm Nhật tiếp tục đau lòng như vậy, con phải nói cho gã biết con sẽ chăm sóc tốt cho bản thân, để gã yên tâm. Tuổi tác Diêm Nhật lớn hơn con nhiều như thế, nếu gã lại phá hỏng thân thể mình, hoàng đế ca ca càng không thể cho Diêm Nhật trở về.”

Tần Gia Hựu dùng sức hít hít mũi, quay đầu nhìn về phía cơm nước đã lạnh trên bàn. Bé xuống giường, đi tới bên cạnh bàn cầm bát đũa lên liền bắt đầu ăn. Hà Hoan vội vàng ngăn cản: “Hựu Hựu, cơm nước đều lạnh rồi, để cho bọn họ đem đi hâm lại con hẵng ăn, nếu không sẽ ăn đau bụng.”

“Không lạnh.” Tần Gia Hựu ngụm lớn ăn món ăn bình thường bé đều muốn Diêm Nhật dỗ nửa ngày mới có thể ăn, sau đó uống một chén canh lớn. Bé không có ăn hết thức ăn, mà là mỗi dạng đều còn lại phân nửa. Lau lau miệng, Tần Gia Hựu kêu: “Người tới.”

Có người tiến vào, là hai tiểu quỷ vừa mới ra kia. Tần Gia Hựu nói: “Lấy một cái bát lớn qua đây.”

Hai người cũng không nói nhiều, đồng thời lui ra ngoài.

Tần Gia Hựu chớp chớp con mắt đã sưng của mình, nhìn về phía hoàng thúc: “Hoàng thúc, con sẽ chứng minh với phụ thân và phụ phụ con sẽ không bao giờ không cần Nhật Nhật. Con muốn Nhật Nhật trở về.”

Hà Hoan cười : “Vậy mới đúng. Vẫn khóc Diêm Nhật cũng không về được, hơn nữa con cũng cần phải cẩn thận suy nghĩ, đừng để Diêm Nhật sau này quá đáng thương.”

“Con sẽ không đâu.” Tiểu hoàng đế nắm gối của Diêm Nhật lên ôm vào trong ngực, viền mắt lại đã ươn ướt. Cúi đầu lau lau mắt, bé ngẩng đầu lớn tiếng nói: “Nhật Nhật là của con, dù cho gã già rồi xấu rồi gã cũng là của con, con mới mặc kệ gã lớn hơn con bao nhiêu tuổi đấy.”

Chẳng lẽ Hựu Hựu đối với Diêm Nhật thật sự có cái loại tình cảm đó sao? Nhưng mà Hựu Hựu còn nhỏ, cũng không hiểu? Hà Hoan không có quá phiền não, chỉ cười sờ sờ đầu cháu trai: “Hoàng thúc sẽ giúp con.”

“Cảm ơn hoàng thúc.” Tần Gia Hựu ôm lấy hoàng thúc, nín nước mắt, bé nhớ Nhật Nhật, nhớ Nhật Nhật.

“Hoàng thượng, nô tài lấy bát lớn đến rồi.”

Tần Gia Hựu từ trong lòng hoàng thúc lui ra ngoài, sau khi người tiến vào đặt bát to lên trên bàn, bé buông cái gối của Diêm Nhật xuống, đổ toàn bộ thức ăn còn dư lại của mình vào trong bát to, sau đó nâng lên giao cho người nọ: “Đưa cái này đến chỗ Diêm Nhật, cứ bảo là trẫm nói, muốn gã ăn hết tất cả, không cho chừa lại.”

“Dạ.” Sắc mặt yên lặng hai tay bưng cái bát kia, tiểu quỷ tiếp chỉ đó đi ra ngoài. Sau đó, Tần Gia Hựu đi tới phía trước giá sách cầm thăm trúc Diêm Nhật vót cho bé, sau đó từ trên giường lục ra một tấm khăn lụa bọc vào trong, nói với một tiểu quỷ khác: “Giao cái này cho Diêm Nhật, bảo gã giữ cho kỹ, nói cho gã biết, trẫm chờ gã trở về cùng chơi đùa với trẫm.” Trên giá sách còn có một nửa thăm trúc.

“Dạ.” Tiểu quỷ đó hai tay nhận lấy cũng rời đi.

Làm xong những việc này, Tần Gia Hựu lại hít hít mũi, đi tới trước mặt hoàng thúc ôm lấy: “Hoàng thúc, con nhớ Nhật Nhật…”

“Con nhớ gã như thế như thế, gã sẽ trở lại.” Có lẽ sau khi trải qua chuyện lần này, nếu cháu trai và Diêm Nhật thực sự tới bước ở bên nhau, vậy giữa bọn họ cũng sẽ không có vấn đề gì. Hà Hoan ôm chặt cháu trai, cho an ủi mà cháu trai muốn. Hựu Hựu, phải kiên trì đến cùng nhé. Tiếp tục đọc “Trầm nịch – Phiên ngoại 2 – Chương 8”

Thần phục – Chương 62

Thần phục

  • Tác giả: Yến Tử Hồi Thì
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Chương 62 – Nhóc béo đáng thương

Triển Tiểu Liên nước mắt nước mũi rơi xuống cũng không để ý lau, tiếp tục gào với Yến Hồi: “Gia, tôi bây giờ tuổi còn nhỏ, chắc chắn không có thứ đấy, anh cho dù dùng bốn cái miệng cũng tuyệt đối hút không ra sữa, tôi đoán lão ngài hút cũng ra máu thôi, tôi…”

Yến Hồi cắn răng, khuôn mặt chữ 囧 thật vất vả khôi phục nguyên dạng, đột nhiên cười “khì” một tiếng, Triển Tiểu Liên bị hoảng sợ, vội vàng liếc trộm sang, kết quả liền nhìn thấy cầm thú Yến càng cười to hơn, cuối cùng vừa nện ghế ngồi vừa cười sấp.

Triển Tiểu Liên kéo căng cái mặt tròn, vẻ mặt không biết làm sao, cô cũng chưa làm gì mà?

Yến Hồi cười to tựa như một tên biến thái, tiếng vô cùng khoa trương, người lái xe đi ngang qua đều không tự chủ được quay đầu lại nhìn một chiếc xe trong số đoàn xe bên cạnh, bên trong truyền ra tiếng cười rất khủng bố, diễn phim kinh dị à?

Yến Hồi cười Triển Tiểu Liên sởn tóc gáy, sẽ không phải thứ này có bệnh tâm thần chứ? “Gia?…”

Cười nửa ngày, Yến Hồi cuối cùng không cười nữa, trong lòng Triển Tiểu Liên lại càng thêm không yên, bởi vì cầm thú Yến cười xong liền dùng một loại ánh mắt cực kỳ dị thường nhìn chằm chằm cô, tựa như cô làm chuyện gì không có tính người.

Triển Tiểu Liên thấy tay cầm thú Yến bắc trên ghế gõ từng cái, trái tim nhỏ run lên theo động tác của hắn, con thú vương này trong lòng có phải lại đang ấp ủ đùa chết cô như thế nào hay không?

Yến Hồi lúc này trong lòng nghĩ như thế nào? Hai chữ có thể hình dung: khó chịu.

Ở Thanh Thành, Yến đại gia là ai?

Yến đại gia chính là mỹ nam tuyệt thế trai đẹp đẳng cấp người gặp người thích hoa gặp hoa nở sức quyến rũ vô cùng có thể so với thần tượng đại minh tinh, bao nhiêu phụ nữ chen rách đầu muốn leo lên giường Yến đại gia, đời này Yến đại gia cũng không biết hai chữ “chủ động” là viết như thế nào.

Kết quả!

Triển Tiểu Liên con nhóc béo không biết sống chết này va vào vảy ngược của Yến đại gia!

Yến đại gia hôm nay thế nhưng phá lệ nói bóng gió sex cho con nhóc béo, cô vậy mà nghe không hiểu!

Khó chịu, rất khó chịu!

Tâm tình Yến đại gia giờ khắc này khó chịu cực kỳ cực kỳ, ngón tay vô ý thức gõ đỉnh ghế ngồi, dư quang khóe mắt liếc về phía nhóc béo đang đang núp bên cửa xe nỗ lực hạ thấp cảm giác tồn tại, con mắt đẹp của Yến đại gia dạo qua một vòng trên người nhóc béo, cuối cùng dừng trên tấm lưng lõa lồ của cô. Phải nói nhóc béo có chỗ nào đặc biệt… Ngoại trừ mũm mĩm, còn lại hẳn là làn da trắng nõn.

Cái áo khoác nhỏ đó tựa như vải rách mắc trên vai cô, góc trên bên trái áo ngực còn thêu đóa hoa, chiều dài vừa vặn ngăn trở trọng điểm của cô, theo này góc độ xem, tai nhóc béo trông thật đáng yêu, hơi mỏng, nhìn ngược chiều ánh sáng thì tựa như trong suốt, màu môi cũng không tệ, đỏ au, xem như màu sắc Yến đại gia thích, đương nhiên, màu sắc kém hơn hộp anh đào nhập khẩu trong tủ lạnh kia nhiều… Yến Hồi tỉnh bơ thay đổi tư thế, góc độ thay đổi, thứ nhìn thấy trước mắt cũng có phát hiện mới, bờ vai trắng như tuyết trước mắt lộ ra độ cong mượt mà, đường cong trượt xuống, tới phần eo có một đường cong không quá mảnh khảnh, quả nhiên là nhóc béo, đổi người phụ nữ khác chắc chắn ngực to eo nhỏ.

Yến Hồi nghĩ, thân thể nghiêng về phía Triển Tiểu Liên, Triển Tiểu Liên đang tập trung tinh thần nhìn chằm chằm ngoài cửa sổ, vừa nghe thấy động tĩnh lông tơ toàn thân lập tức dựng thẳng lên, Yến Hồi vươn tay, véo véo thịt ngang hông cô, nhẹ như không nói: “Giảm béo cho gia!”

Triển Tiểu Liên nâng mắt nhìn hắn: “Hả?”

Yến Hồi lại véo véo: “Gia nói giảm béo, bây giờ phụ nữ ai lại mập giống cưng? Một chút tự giác của phụ nữ cũng không có.”

Triển Tiểu Liên nuốt lời thô tục ở cổ họng về, gian nan nói: “Gia, tôi tự cảm thấy tàm tạm…”

Yến Hồi ngả ra sau, dùng chân đá đá cái chân mập của Triển Tiểu Liên một cái, Triển Tiểu Liên vội vàng rụt về phía sau, liền nghe cầm thú Yến từng câu từng chữ nói: “Gia, không, thích.”

Trong lòng Triển Tiểu Liên khinh thường hừ một tiếng, ai cần anh thích? Anh Đầu Gỗ thích mới là quan trọng nhất, bệnh thần kinh, ngoài miệng lại nhanh nhẹn đáp: “Tôi biết rồi, nhưng mà gia, con đường giảm béo trách nhiệm nặng nề mà đường thì xa, tôi chỉ có thể nói tôi nhất định sẽ cố gắng…”

Yến Hồi rất hài lòng với phản ứng lanh lợi của nhóc béo, cuối cùng ngồi thẳng người, tựa vào lưng ghế dựa, ánh mắt nhìn phía trước không nói lời nào. Hắn không nói lời nào, Triển Tiểu Liên lại càng không dám nói tiếp nữa, đầy bụng muốn hỏi cô khi nào có thể đi cũng không dám hỏi.

Đoàn xe bảnh chọe của Yến Hồi này đi trên đường hai mươi phút, cuối cùng ngừng lại, Triển Tiểu Liên đầu óc choáng váng bị Yến Hồi xách xuống xe, bởi vì trên người không có áo khoác, lúc cô xuống xe lấy luôn một cái gối ôm hình vuông trên xe xuống chặn trước mặt mình.

Xe dừng lại ở cửa một khách sạn lớn, Triển Tiểu Liên còn nhớ nơi này, không phải là khách sạn có tiếng là xa hoa nhất Thanh Thành sao. Chung quanh đứng đầy tay sai của Yến Hồi, Triển Tiểu Liên nhìn xung quanh, chắc chắn là chạy không được, chỉ có thể ngoan ngoãn đi theo.

Yến Hồi vào thẳng khách sạn, Triển Tiểu Liên đứng phía sau hắn ra sức kêu: “Gia, vậy tôi làm sao đây? Tôi có phải có thể đi về hay không?”

Yến Hồi cũng không quay đầu lại ném một câu qua đây: “Có béo cũng là ong mật, đưa con nhóc này vào buồng ong!”

Triển Tiểu Liên mờ mịt quay đầu nhìn về phía người bên cạnh: “Chú này, buồng ong là chỗ nào vậy?”

Bảo tiêu phụ trách tạm giam Triển Tiểu Liên mang cô đi: “Đi sẽ biết.”

Chờ Triển Tiểu Liên đến nơi gọi là buồng ong vừa nhìn, lập tức rơi lệ đầy mặt, quả nhiên là buồng ong ha, trong một cái phòng nhỏ nhốt nhiều người như vậy!

Thật ra căn phòng rất lớn, sân bãi cũng rất rộng, một bên vô cùng rộng lớn trang hoàng cực kỳ xa hoa, là một cái văn phòng, chẳng qua cái văn phòng này không có bị chắn, lộ thiên. Nơi đó đặt một cái bàn làm việc, phía sau là một cái ghế ngồi vô cùng to, vừa thấy chính là ghế tựa của người ngồi biết hưởng thụ, phía trước đối diện cái bàn đấy, chính là “buồng ong” bị chia thành ba bốn gian, chẳng qua là hơi dùng hàng rào vây quanh, căn bản không phải nhà tù sắt thép gì, người bên trong đủ loại, có người đàn ông cao lớn thô kệch vẻ mặt dữ tợn trên người tràn đầy hình xăm, có người đeo kính mắt mặc tây trang, a, còn có một người phụ nữ xinh đẹp diêm dúa… Mà bên trong gian phòng của cầm thú Yến không có một ai, chẳng qua trong ngoài khách sạn này lại đầy những tên chó săn, Triển Tiểu Liên nhìn liền suy nghĩ, những người này cho dù là ra khỏi hàng rào cũng có chạy đằng trời, tuy nói hàng rào dễ dàng vượt qua, nhưng có bản lĩnh đi ra ngoài khẳng định không mấy ai, sợ là căn bản không có người có can đảm kết quả sau khi thử vượt qua là dạng gì.

Triển Tiểu Liên gian nan nuốt nước miếng, phải làm sao?

Đương nhiên, cũng không cần cô nghĩ nhiều.

Mấy phút sau, Triển Tiểu ôm gối ôm lui tại một góc hàng rào trong đó, người bên trong một đám vẻ mặt tiều tụy, nhìn dường như chừng mấy ngày chưa rửa mặt rửa mặt chưa đánh răng chưa ăn cơm.

Triển Tiểu Liên lặng lẽ đi qua, ngoan ngoãn ngồi dựa vào góc tường, sau đó một lần nữa tết mái tóc đã rối tung thành bím, ôm đầu gối ngẩn người, hôm nay tay cô có phải cũng sẽ bị chém đứt hay không? Triển Tiểu Liên thở dài, quay đầu nhìn thấy bên cạnh ngồi một người phụ nữ, phụ nữ với phụ nữ dễ nói chuyện nha, cô lấy tay nhẹ nhàng huých người phụ nữ bên cạnh một cái, nhỏ giọng hỏi: “Chị, bọn chị làm sao bị nhốt vào đây?”

Người phụ nữ ấy nhuộm tóc đỏ, tóc ngắn, trẻ tuổi xinh đẹp, đặc biệt ngực lớn rất dễ làm người khác chú ý, nhưng mà sắc mặt rất tệ, trên người còn có mùi chua, thở cũng không ra hơi, nghe thấy câu hỏi của Triển Tiểu Liên nói một tiếng: “Có thể làm gì? Số mệnh không tốt đi.” Nói xong, ả dùng ánh mắt ngả ngớn nhìn Triển Tiểu Liên một cái, “Cô cũng là nguyên nhân ấy?”

Triển Tiểu Liên “a” một tiếng, sau đó nói: “Em khá xui xẻo, cũng coi như số mệnh không tốt đi.”

Người phụ nữ đó ngồi xuống đất, tự nói: “Tôi là tự làm tự chịu, mọi người đều nói Yến gia Thanh Thành âm hiểm giả dối thủ đoạn độc ác, là nhân vật khiến người trên đường nghe tiếng sợ vỡ mật, tôi lúc ấy còn không tin, luôn tưởng rằng dựa vào vẻ mặt xinh đẹp của mình có thể chinh phục đàn ông, bây giờ biết kết cục, thật sự là xứng đáng…”

Người phụ nữ nói liên miên cả buổi, Triển Tiểu Liên cuối cùng nghe hiểu được, nói đơn giản một chút chính là người đàn bà của một gã lưu manh khác muốn thoát khỏi tên lưu manh ấy, ý đồ thông đồng chỗ dựa vững chắc lớn hơn nữa cầm thú Yến, kết quả thất bại không nói, còn bị cầm thú Yến nhốt vào đây, người phụ nữ nói là thật hay giả Triển Tiểu Liên không biết, nhưng mà nghĩ dù sao không phải chuyện gì tốt là được.

Người phụ nữ đó hỏi Triển Tiểu Liên vì sao bị nhốt vào đây, Triển Tiểu Liên nghĩ nghĩ, cảm thấy chính mình oan uổng nhất: “Em thuần túy là vì xui xẻo, chỉ không cẩn thận phá vỡ hai lần Yến đại gia quan hệ, kết quả là như vậy… Ôi!”

Người phụ nữ ngẩn ngơ: “Vậy cô cũng thật đủ xui.” Nói xong quan sát tay chân Triển Tiểu Liên, còn nói: “Phá vỡ hai lần còn có thể không bị làm sao? Cũng coi như bản lĩnh của cô.”

Triển Tiểu Liên vội vàng hỏi: “Đúng rồi chị này, chị có biết Yến đại gia sẽ sẽ xử lý chúng ta thế nào hay không?”

Người phụ nữ vừa nghe câu hỏi này, đột nhiên đưa tay che mặt mình, âm thanh run run nói: “Tôi không biết… Nhưng mà, nhưng mà tôi nghe người ta nói, Yến gia có chút biến thái, tôi sợ đến lúc đó…”

Triển Tiểu Liên bị dọa nổ đom đóm mắt, chà tay, cánh tay của cô cánh tay của cô ơi!

Triển Tiểu Liên đang sờ cánh tay, một gã đàn ông mập mạp cách hơi xa xuyên qua khe người nhìn thấy Triển Tiểu Liên, cô bé mặc mát mẻ như thế, lộ cánh tay bả vai gì gì đó liền dịch về phía cô, “Em gái, em đáng yêu như thế sao cũng vào đây? Đừng sợ, chú bảo vệ em…” Nói xong, cái tay mập mạp của gã béo ấy sờ soạng hai cái ngay trên vai Triển Tiểu Liên.

Triển Tiểu Liên buồn nôn lập tức ôm gối ôm đứng lên, đi một cái góc khác ngồi xổm xuống.

Người bị nhốt vào nơi này, ai ai nhìn cũng không dễ chọc, cũng chỉ một cô bé như Triển Tiểu Liên, trắng trắng nộn nộn nhìn dễ bắt nạt nhất, bộ dạng cổ hủ không nói, kiểu tóc còn quê mùa, đương nhiên, mấu chốt nhất là quần áo của cô rất bại lộ, ánh mắt đàn ông vô tình hay cố ý cũng cũng đều nhìn qua, đặc biệt dưới loại tình huống cực kỳ tuyệt vọng và khủng hoảng này, lại càng cần những thứ khác chia sẻ trọng tâm.

Gã béo chưa từ bỏ ý định, lại nhích lại gần, “Em gái còn thẹn thùng? Mặc thành như vậy còn xấu hổ cái gì? Nói thật cho em biết, anh đây cũng không phải người bình thường, chờ anh ra ngoài anh sẽ…”

Triển Tiểu Liên mắt trợn trắng, không phải người bình thường có thể bị cầm thú Yến nhốt ở trong này? Còn chờ mi đi ra ngoài, vậy phải đi ra mới được, một phen phủi cái tay sờ trên người mình, lại đứng lên đi về phía bên kia, kết quả bị gã đàn ông béo giữ chặt: “Đi vào cũng đã đi vào rồi, theo anh thế nào?”

Triển Tiểu Liên quay lại, cầm gối ôm trong tay đập về phía gã đàn ông béo: “Mập mạp chết bầm mày chết đi cho bà, cũng không nhìn xem chính mình tính tình gì còn động tay động chân với bà! Tinh trùng lên não phải không? Không thấy tâm tình bà đang không tốt, bị cầm thú đáng chết đem đến đây đủ phiền muộn, mày tên mập mạp chết bầm còn ngột ngạt bà!”

Đàn ông xem náo nhiệt xung quanh đều cười ồ, tên đàn ông béo lập tức thẹn quá hóa giận, đổ ập xuống Triển Tiểu Liên liền ra tay, “Một con đĩ con thối tha cũng la tao, có biết ở đơn vị người khác đều cúi đầu khom lưng với tao hay không? Để mắt không biết xấu hổ, đấy là nể mặt mày mới tìm mày, đổi lúc khác đưa vào lòng tao tao cũng mắc ói… Đánh? Cho mày đánh! Đánh chết con đĩ mày…”

Thể lực của Triển Tiểu Liên chắc chắn không bằng gã béo, bị đánh mấy cái, tóc rối tung, nhưng miệng lại có thể lưu loát chửi: “Mập mạp chết bầm lòe loẹt tướng tham ô mày ấy à làm quan đi ra ngoài bị bắt đi làm đến công ty thì bị đuổi làm ăn chờ phá sản chạy theo người ta đầu đầy nón xanh, mày chính là đi chơi gái cũng bị bắt gian, nhìn tính tình mày quan không quan dân không dân chẳng ra cái gì cả không người không chó bộ dạng không biết xấu hổ là biết mày vào đây không phải là bởi vì phụ nữ thì chính là vì phụ nữ, phụ nữ dễ chiếm như vậy? Có phải không cẩn thận đùa giỡn người đàn bà của Yến đại gia bị đem vào đây hay không?…”

Hai người bên này đánh mắng túi bụi, người đàn bà ủ rũ bên cạnh vẻ mặt không kiên nhẫn đứng lên, nhấc chân ra tay, sau một cú huých vai, gã béo kia nằm trên mặt đất hầm hừ, “Đố thối tha… Bọn mày chờ tao…”

Triển Tiểu Liên nện cái gối ôm xuống, tên mập mạp chết bầm cuối cùng cũng im miệng.

Triển Tiểu Liên đối với quyền cước là tay ngang, nhưng mà xem người phụ nữ kia, nhìn giống như là đã luyện tập mấy lần, Triển Tiểu Liên ôm gối ôm tiếp tục ngồi xuống, dựng thẳng ngón cái nói cám ơn người phụ nữ đó: “Lợi hại! Cảm ơn chị trượng nghĩa.”

Người phụ nữ khoát tay, không quá sẵn lòng nói nhiều với Triển Tiểu Liên, ôm ngực nói: “Khoa chân múa tay, đối phó người như thế được, đổi người biết một chút thì không được. Sao lại mặc thành như vậy?”

Triển Tiểu Liên vội vàng cầm gối ôm che chính mình, “Nói rất dài dòng, không nói cũng được. Đúng rồi chị xưng hô như thế nào vậy?”

Người phụ nữ ôm đầu gối nói: “Cô gọi tôi Anh Đào đi.”

Triển Tiểu Liên tựa như một tên côn đồ liền ôm quyền với người phụ nữ: “Chị Anh Đào.”

Người phụ nữ tên là Anh Đào đổi hướng, đưa lưng về phía đám đàn ông nhe răng trợn mắt kia xoa xoa bộ ngực, Triển Tiểu Liên nghi hoặc nhìn ả, vừa định hỏi làm sao, trong hàng rào sát vách truyền tới một tiếng khóc kìm nén của đàn ông, sau đó tiếng khóc lớn hơn, biến thành sói tru.

Triển Tiểu Liên quay đầu nhìn sang, liền thấy một người đàn ông đầu trọc ôm đầu ra sức đập vào đất, đập đến trên mặt đất máu tươi đầm đìa, vừa đập vừa khóc kêu: “Tôi không muốn chết mà! Tôi không muốn chết mà! Yến gia lão ngài tha tôi đi! Tôi lần sau cũng không dám nữa, cũng không dám nữa…”

Nghe xong lời nói phát điên của người nọ, đám người bắt đầu nổi lên xôn xao bất an, liên tiếp có người bắt đầu khóc.

Lúc này cửa đột nhiên bị người đẩy ra, một thiếu niên trông môi hồng răng trắng mày thanh mắt đẹp, ánh mắt lại hết sức cao ngạo nổi giận đùng đùng đẩy cửa tiến vào, nói: “Câm miệng! Ai muốn mạng của mày? Gia bọn tao đã sớm nói, xã hội pháp trị, giết người phạm pháp, ai muốn mạng mày? Đừng nói xấu Yến gia của chúng tao, cẩn thận Yến gia của chúng tao đến tòa án kiện mày!”

Triển Tiểu Liên nhịn không được cười “ha ha” hai tiếng, lưu manh đáng chết sử dụng hình phạt riêng lại vẫn nói người ta vu tội, thế nhưng còn nói đi tòa án kiện, đây là truyện cười hài hước nhất cô từng nghe.

Tiếng khóc lập tức nhỏ đi nhiều, đúng là lúc lúc im ắng, hai tiếng cười này của Triển Tiểu Liên liền có vẻ vô cùng rõ ràng, ánh mắt hung ác của thiếu niên kia lập tức nhìn qua, kết quả Triển Tiểu Liên vẻ mặt vô tội làm bộ cái gì cũng không biết cúi đầu ngẩn người, thiếu niên dùng tầm mắt tìm tới tìm lui cũng không tìm được ai cười, nghi nghi hoặc hoặc thu tầm mắt lại, xoay người đi ra ngoài.

Chân Triển Tiểu Liên cũng đã ngồi đến tê rần, sau hai tiếng đồng hồ, cầm thú Yến tinh thần sảng khoái xuất hiện tại căn phòng, gã kia chỉ tùy tùy tiện tiện mặc một bộ áo ngủ màu trắng, bên hông rộng lùng thùng buộc lại cái dây lưng, theo động tác bước đi, thường thường lộ ra lồng ngực cường tráng, trên đầu vẫn còn nhỏ nước, dưới cổ treo cái khăn lông lớn, vừa đi vừa tùy ý lau tóc, hắn vừa vào cửa những người đó liền khóc hô cầu xin tha thứ với hắn, anh một lời tôi một câu khóc kêu: “Yến gia, tôi có mắt không tròng, có mắt như mù, lão ngài tạm tha tôi một lần đi…”

Người kia lại gào: “Tha tôi đi, tha tôi đi, tôi cũng không dám nữa! Yến gia à!”

Tiếp tục đọc “Thần phục – Chương 62”

Thần phục – Chương 61

Thần phục

  • Tác giả: Yến Tử Hồi Thì
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Chương 61 – Suy nghĩ lệch lạc ám chỉ sex

Chuyện cho tới bây giờ, Triển Tiểu Liên cảm thấy nếu so về độ cặn bã, con chó hoang nhà An Lý Mộc hoàn toàn không phải đối thủ của cầm thú Yến, mặc dù xấp xỉ xem như là đồng loại, nhưng bây giờ xem ra, con chó cặn bã ấy với cầm thú Yến căn bản không cùng một cấp bậc, kém không phải chỉ một điểm nửa điểm.

Triển Tiểu Liên thất tha thất thểu bị Yến Hồi mang ra khỏi cửa tiệm ngọc, không biết cầm thú Yến muốn dẫn cô đi đâu, Triển Tiểu Liên tội nghiệp xin tha: “Gia, Yến đại gia, lão ngài đây là muốn mang tôi đi đâu vậy? Tôi nhát gan, tôi rất sợ đó!”

Ra khỏi cửa tiệm, Yến Hồi treo trọng lượng nửa thân thể trên người cô, tựa như bị chứng mềm xương, Triển Tiểu Liên cảm giác mình đi đường này, thật sự là mỗi bước ngàn cân, “Gia, lão ngài có thể đi đường hẳn hoi hay không? Chân dài như vậy…”

Yến Hồi vươn tay kéo bím tóc lớn tết thành hình cái bánh quai chèo của Triển Tiểu Liên, Triển Tiểu Liên để da đầu không đau, không thể không quay đầu nhìn về phía hắn, Yến Hồi lười biếng nói ba chữ: “Gia, thích, thế!”

Triển Tiểu Liên cảm thấy chính mình lập tức sắp nổ tung, cô biết mà, nói hắn là cầm thú cũng là coi trọng hắn, hắn căn bản chính là một đống cứt chó người gặp người ghét! Triển Tiểu Liên “xí” trong lòng một tiếng, vừa định quay đầu không nhìn nữa, kết quả tóc đau, chỉ có thể ngoan ngoãn quay đầu, Yến Hồi kéo kéo tóc cô, chậm rì rì hỏi: “Nhóc béo, cưng có ý kiến?”

Triển Tiểu Liên “a” một tiếng, sau đó lập tức lắc đầu, lắc đầu vẫy đuôi lộ ra vẻ mặt nịnh nọt với Yến Hồi, “Gia, Yến gia, lão ngài đánh cái rắm tôi ngửi cũng thấy thơm, sao có thể có ý kiến chứ?”

Sau đó, Triển Tiểu Liên liền nghe cầm thú Yến cao giọng mở miệng: “Ôi này, móng nhọn của nhóc béo thu lại rồi?”

Triển Tiểu Liên chưa kịp mở miệng, đã bị cầm thú Yến đẩy lên trên xe, Triển Tiểu Liên vừa thấy tình thế, “oa” một tiếng liền xông về phía cửa xe bên kia, kết quả, chờ khi cô sờ ra được mở cửa như thế nào, cầm thú Yến đã ngồi vào theo, đầu cũng không nâng duỗi tay ra, giữ chặt cái áo lót trên người Triển Tiểu Liên, nhẹ nhàng kéo, Triển Tiểu Liên rất khôn ngoan một lần nữa đóng cánh cửa thật vất vả mới mở ra được lại, phỏng chừng cô vừa thò được chân ra, cái áo lót trên người cô cũng nói bái bai với cô luôn.

Nhìn cửa xe, Triển Tiểu Liên rơi lệ đầy mặt, em bé nghèo khổ chưa từng ngồi xe con không chịu nổi mà, ngay cả cửa xe cũng không biết mở.

Cầm thú Yến vừa lên xe, Triển Tiểu Liên nhanh chóng bị chen đến góc trong nhất, cầm thú Yến đá đá tài xế hàng trước, tài xế khởi động xe, đi theo xe phía trước lái lên đường lớn. Tiếp tục đọc “Thần phục – Chương 61”

Vụ giết người tại dinh lũy – Chương 1

Kindaichi Kousuke

  • Tác giả: Yokomizo Seishi
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Chương 1 – Gã đàn ông ba ngón tay

Khi bắt đầu viết bản thảo này, có một lần tôi bỗng nhiên lại muốn đi xem ngôi nhà đã xảy ra sự kiện đáng sợ đó, một buổi chiều đầu xuân, nhân lúc tản bộ, tôi một tay chống gậy đi ra khỏi nhà.

Thời điểm tôi sơ tán về nông thôn tỉnh Fukuoka là tháng năm năm ngoái, nhưng kể từ khi đó, câu chuyện mà tôi đã được nghe kể từ hầu hết người dân trong thôn chính là về vụ giết người cây đàn koto (1) ma quái của nhà Ichiyanagi.

Khi người khác biết tôi là tiểu thuyết gia trinh thám, nhất định sẽ chủ động kể cho tôi những vụ giết người mà mình nghe ngóng được. Phần lớn người dân trong thôn này cũng không phải là ngoại lệ, nhưng câu chuyện mà ai trong số họ cũng đều biết, chính là câu chuyện này. Có thể thấy, vụ án này đã khắc sâu ấn tượng trong người dân, mặc dù phần lớn bọn họ đều không hiểu được cái đáng sợ thực sự của vụ án này.

Với những câu chuyện mà người khác kể cho mình, hiếm khi tôi thấy có những vụ thú vị đến mức như mà người kể cảm nhận. Huống chi, từ trước tới giờ chưa lần nào tôi ứng dụng được những câu chuyện như vậy vào làm tư liệu cho tiểu thuyết của mình, nhưng vụ lần này thì khác. Lần đầu tiên nghe được vài điều về câu chuyện này, tôi đã cảm thấy vô cùng hứng thú, không lâu sau, lại nghe kể chân tướng câu chuyện từ F, người nắm rất rõ về vụ án, khỏi phải nói càng khiến tôi thêm kích động. Bởi vì, nó hoàn toàn khác các vụ sát thương khác, nó có chứa kế hoạch tỉ mỉ của hung thủ, hơn nữa nó chính là “giết người trong phòng kín”.

Hầu như bất cứ người nào lấy cái danh tiểu thuyết gia trinh thám, chắc chắn đều muốn thử nỗ lực một lần viết về vụ “giết người trong phòng kín”. Một vụ giết người xảy ra trong căn phòng chắc chắn không có chỗ ra vào cho hung thủ, để giải quyết nó một cách hợp lý, với tác giả mà nói, là sức hấp dẫn khiến người ta say mê đến nhường nào chứ. Vì thế, tiểu thuyết gia trinh thám nói chung đều muốn có một lần sử dụng được nó, theo như cách nói của anh bạn Inoue Eizou mà tôi kính nể, là sáng tác các biến thể của “giết người trong phòng kín” giống như toàn bộ các tác phẩm của Dickson Carr. Tôi cũng là một tiểu thuyết gia trinh thám, đương nhiên cũng muốn một ngày nào đó có thể thách thức mưu mẹo này, may mắn là tôi lại chẳng tốn công mà có được. Bây giờ xem ra, tôi có lẽ phải nói lời cảm ơn rất nhiều đối với hung thủ, kẻ đã vô cùng hung ác tàn bạo chém chết hai người nam nữ bằng một phương pháp rất đáng sợ.

Khi lần đầu tiên nghe được chân tướng vụ án này, tôi lập tức đào trong đầu xem trong số những tiểu thuyết mình đã đọc từ trước tới nay, có vụ nào tương tự hay không. Đầu tiên, tôi nghĩ tới “Bí mật căn phòng vàng” của Leroux. Sau đó là “Những chiếc răng cọp” của Leblanc, “Vụ giết người nhà Greene” và “Vụ giết người chim bạch yến” của Van Dine, “Vụ giết người tại Plague Court” của Dickson Carr, ngoài ra tôi còn nghĩ đến “Vụ giết người nhà Angell” của Scarlett, được biết đến như là biến thể của loại giết người trong phòng kín. Tuy nhiên, vụ án này không giống bất cứ vụ nào trong số những tiểu thuyết đó. Thế nhưng, cũng không phải là không có căn cứ chứng tỏ rằng hung thủ có lẽ từng đọc những cuốn tiểu thuyết ấy, gạn lọc các mưu kế chứa trong chúng, chỉ nhặt ra các yếu tố cần thiết với mình, và dựng nên mưu kế mới dựa trên nó…

Nếu muốn nói là tương tự, thì có lẽ giống “Bí mật căn phòng vàng” nhất. Nhưng không phải tương tự về mặt chân tướng, mà là không khí tại hiện trường. Căn phòng xảy ra vụ án này, thay vì giấy dán tường màu vàng, cả cột nhà, trần nhà, miếng gỗ đỡ trần, cửa chớp, tất cả đều được sơn màu nâu đỏ. Đương nhiên tại vùng này, nhà sơn màu nâu đỏ không hiếm, thực tế, ngôi nhà tôi sơ tán đến cũng như thế. Tuy nhiên ngôi nhà của tôi đã khá cũ, giờ nó đã biến thành màu đen sáng bóng hơn là màu đỏ, nhưng căn phòng xảy ra vụ án lúc ấy vừa được sơn lại, nên hiển nhiên có vẻ đỏ tươi. Lại thêm chiếu và màn kéo cũng mới tinh, bình phong màu vàng xung quanh, khiến hình ảnh một đôi nam nữ nằm trong vũng máu ở giữa, để lại ấn tượng cực kỳ sâu sắc.

Song, vụ án này còn có một yếu tố bất thường khơi gợi hứng thú trong tôi. Đó là một cây đàn koto kết nối vụ án từ đầu đến cuối. Mỗi lần xảy ra chuyện, mọi người đều sẽ nghe thấy tiếng đàn koto vồn vã ấy. Đến bây giờ, với người không bỏ được thói lãng mạn như tôi, đó đúng là một sự hấp dẫn cực độ. Giết người trong phòng kín, căn phòng màu nâu đỏ, và tiếng đàn koto, vụ án hiếm thấy như vậy, nếu như tôi không viết nó ra, thì thật không đáng làm một tác giả.

Để bắt đầu câu chuyện, thì từ nhà tôi cho đến dinh thự nhà Ichiyanagi, khoảng chừng mười lăm phút đi bộ. Đây là thôn Oka, có tên chữ là Yamanotani, là một thôn nhỏ, ba mặt có núi bao quanh, chỗ uốn khúc của ngọn núi thấp nhô về phía đất bằng giống như chân con sao biển, dinh thự rộng lớn nhà Ichiyanagi nằm trên mũi chân đó.

Phía tây ngọn núi nhô ra ấy có một dòng suối, mặt khác phía đông có một con đường nhỏ vượt núi đi đến thôn Hisa, nhưng dòng suối và con đường này kéo dài tới đất bằng không bao xa thì hợp lại. Nhà Ichiyanagi chia cắt dòng suối và con đường, chiếm vùng đất khoảng hai nghìn bình (2) hình tam giác không đều. Tóm lại, nhà Ichiyanagi hướng bắc giáp điểm nhô ra của ngọn núi, phía tây cách dòng suối, phía đông hướng về con đường xuyên núi thông đến thôn Hisa, cửa đương nhiên là đối diện con đường phía đông.

Đầu tiên tôi thử đi phía trước cửa chính đó. Từ con đường, đi lên phía trên một chút, có một cánh cửa lớn màu đen gắn vòng sắt, hai bên cửa là tường vây đồ sộ, kéo dài qua hai thôn. Nếu nhìn từ cửa vào trong, phía trong tường ngoài hình như còn có tường bên trong nữa, quả là một gia đình quý tộc, nhưng không nhìn thấy được bên trong tường trong.

Vì thế, tôi quay đầu thử đi vòng phía tây dinh thự. Dọc theo dòng suối đi về phía bắc, có một cái guồng nước đã bị hỏng nằm ở chỗ cắt tường vây nhà Ichiyanagi, phía bắc guồng nước có một cây cầu làm bằng đất. Tôi đi qua cây cầu đất, chui vào trong rừng trúc rậm rạp phía trên vách đá phân chia phía bắc dinh thự. Đứng trên đỉnh vách đá nhìn về phía nam, có thể hoàn toàn nhìn xuống đại khái bên trong dinh thự.

Đầu tiên tôi hướng mắt về mái nhà của nhà ngoài ngay dưới chân, phía dưới chính mái nhà này là nơi đã xảy ra vụ án đáng sợ đó. Nghe mọi người nói, đây là nơi ẩn cư của tổ tiên nhà Ichiyanagi, bên trong có hai căn phòng rất hẹp tám chiếu và sáu chiếu. Quả nhiên chỉ là một nơi ẩn cư, tòa nhà tuy nhỏ, sân lại rất tinh xảo, từ hướng nam đến hướng tây, bài trí cây vườn và đá tới mức làm người ta cảm thấy hơi quá.

Chuyện về căn nhà ngoài này sẽ nói chi tiết sau, bây giờ, nhìn xa khỏi nơi này, đằng kia là nhà chính một tầng thật lớn của nhà Ichiyanagi nằm ở phía đông, ngoài ra ở hướng đó xếp san sát không theo quy tắc là nơi ở của chi thứ, nhà kho, lán. Nhà chính và nhà ngoài bị ngăn cách bởi bằng hàng rào kiểu chùa Kennin (3), chỉ có một cái cổng tre nối hai bên. Bây giờ cả hàng rào và cổng tre đều đã bị hỏng không còn thấy bóng dáng nữa, nhưng khi xảy ra vụ án, nó còn rất mới và kiên cố, vì thế khi nghe thấy tiếng la hét, người từ nhà chính chạy đến cũng rất mất thời gian.

Đến đây có thể thấy sơ qua về bố cục nhà Ichiyanagi, sau đó không bao lâu, tôi ra khỏi rừng trúc, lần này tôi đi tới phía trước văn phòng thôn Oka nằm ở đầu thôn. Văn phòng này ở đầu phía nam của thôn, các dãy nhà đến đây thì bị cắt. Từ đây theo phía nam đến thôn Kawa đối diện toàn là đồng ruộng. Có một con đường thẳng hai làn chạy dọc giữa ruộng, đi theo con đường này khoảng bốn mươi phút, có thể đến được ga tàu hỏa. Vì thế, người đi tàu hỏa muốn vào trong thôn, nhất định phải đi đường này, và phải đi qua văn phòng thôn.

Ngay phía đối diện văn phòng thôn có một căn nhà có đất rất rộng, nhưng mặt ngoài lại có các cánh cửa sổ trang trí rất quê mùa, căn nhà này vốn là quán ăn để người chăn ngựa ghé vào uống chén rượu, ăn bữa cơm. Và chính căn nhà đó cũng là nơi đặt chân đầu tiên của gã đàn ông ba ngón tay bí ẩn, người có liên quan lớn tới vụ giết người tại nhà Ichiyanagi.

Đó là buổi tối ngày 23 tháng 11 năm Chiêu Hòa thứ 12 (1937), tức là hai ngày trước khi xảy ra vụ án.

Bà chủ quán ăn đang ngồi trên cái ghế gập ngoài cửa nói chuyện phiếm với người chăn ngựa quen biết và viên chức văn phòng thôn, thì có một gã đàn ông đi trên con đường hai làn vừa nhắc tới ở trên từ phía thôn Kawa loạng choạng đến đây. Gã đến trước quán ăn bỗng nhiên dừng bước lại hỏi:

“Xin hỏi đến dinh thự ông Ichiyanagi đi như thế nào?”

Bà chủ, viên chức văn phòng thôn và người chăn ngựa đang nói chuyện phiếm nghe thấy vậy cùng một lúc nhìn trang phục đối phương, sau đó nhìn nhau. Bởi vì vẻ ngoài lam lũ của gã thực sự rất không hợp với nhà Ichiyanagi to lớn. Gã đội một chiếc mũ nồi nhăn nhúm che mắt, đeo một chiếc khẩu trang to. Dưới cái mũ, mái tóc rối bù xù chĩa ra, từ cằm đến má giữ lại bộ râu lôi thôi làm cho người khác cảm giác phần nào đáng ngờ. Gã không mặc áo khoác, tuy đã chỉnh lại cổ áo có vẻ đơn sơ, nhưng cả áo và quần dính đầy bụi và vết bẩn, chỗ khuỷu tay và đầu gối đều đã bị mài mòn đến sáng lên. Cả hai chiếc giày đều bị rách to tướng, bám đầy bụi bẩn và bạc phếch. Bộ dạng toàn thân gã trông có vẻ rất mệt mỏi. Trông gã tầm hơn ba mươi tuổi.

“Ông Ichiyanagi à? Nếu là ông Ichiyanagi thì ở phía đối diện, nhưng mà anh tìm ông Ichiyanagi có việc gì?”

Bị viên chức văn phòng thôn nhìn chằm chằm, gã vừa chớp mắt như bị chói, vừa làu bàu cái gì đó trong cái khẩu trang, nhưng không ai nghe rõ.

Đúng lúc đó, có một cái xe kéo đi tới trên con đường gã đàn ông vừa qua, thấy vậy, bà chủ quán ăn liền nhắc:

“A, khoan đã anh này, ông Ichiyanagi anh hỏi đang đi từ đằng kia đến đấy.”

Ngồi trên xe kéo là một người đàn ông tầm bốn mươi tuổi, màu da ngăm đen, khuôn mặt nghiêm túc. Ông ta mặc một bộ âu phục màu đen, ngồi ngay ngắn, ánh mắt nhìn thẳng phía trước, tuyệt đối không quay lại. Má có vẻ đã cạo râu, cùng với cái mũi gồ lên, tạo cho người khác cảm giác khó gần.

Đó chính là Kenzou chủ nhân hiện tại của nhà Ichiyanagi. Xe kéo chở chủ nhân nhà Ichiyanagi đi qua trước mặt mọi người, lập tức biến mất ở khúc quanh đối diện.

“Bà chủ này, ông Ichiyanagi có thật sắp lấy vợ không?”

Người chăn ngựa hỏi sau khi chiếc xe kéo biến mất.

“Đương nhiên là thật rồi, ngày kia là lễ cưới rồi mà.”

“Hả? Sao mà gấp vậy?”

“Cứ chậm chạp thì không biết sẽ xảy ra sự cố gì đâu. Có vẻ mọi thứ đều rất miễn cưỡng. Mà tôi thấy, người đó cũng cố chấp lắm.”

“Đúng vậy, nếu không sao có thể trở thành học giả thành công như vậy. Nhưng mà, không được bà ẩn cư đồng ý lắm nhỉ?”

Người nói câu đó là viên chức văn phòng thôn.

“Đương nhiên không đồng ý, nhưng mà bà ấy cũng chịu thua rồi. Bởi vì càng phản đối, ông ấy càng kiên quyết.”

“Ông Ichiyanagi bao nhiêu tuổi ấy nhỉ? Bốn mươi à…?”

“Đúng vậy. Mà còn là yêu lần đầu đấy!”

“Tình yêu của người trung niên còn mãnh liệt hơn người trẻ tuổi ấy nhỉ?”

“Mà cô dâu mới hai lăm hai sáu tuổi thôi, là con gái ông Rin hay sao ấy. Đúng là tóm được chàng rể tốt nhỉ? Mà cô ấy đẹp lắm à, bà chủ?”

“Cũng không đến mức đấy. Nhưng mà cô ấy làm giáo viên trường nữ sinh, rất nhanh nhẹn lanh lợi, có lẽ là ông ấy nhìn trúng những điểm đó. Tôi nghĩ con gái mình sau này cũng phải cho học hành tử tế thôi.”

“Bà chủ cũng muốn đi trường nữ sinh, tìm người chồng có tiền sao?”

“Đúng rồi đấy.”

Lúc ba người bị chọc cười, gã đàn ông lúc trước sợ sệt mở lời cắt ngang:

“Bà chủ, xin lỗi, có thể cho tôi một cốc nước không? Tôi khát quá…”

Ba người ngạc nhiên quay lại nhìn gã. Bọn họ hoàn toàn quên mất sự tồn tại của gã đàn ông này. Bà chủ liếc mắt nhìn khuôn mặt đối phương, nhưng vẫn múc một cốc nước đưa tới. Gã nói cám ơn rồi nhận lấy cái cốc, hơi mở khẩu trang ra, đúng lúc này, ba người bất giác cùng nhìn khuôn mặt đó.

Má phải gã có một vết sẹo dài. Vết thương sâu chạy từ má đến môi phải, có lẽ là vết khâu sau khi bị thương, nhìn cứ như miệng bị nứt ra. Gã đeo khẩu trang, có lẽ cũng không chỉ là vì tránh cảm cúm hay chống bụi, mà là để giấu đi vết thương này. Nhưng một thứ khác khiến cả ba người đều cảm thấy sởn gai ốc chính là bàn tay phải cầm cốc của gã. Nó chỉ có ba ngón tay. Ngón út và ngón áp út bị cụt một nửa, chỉ có ngón cái, ngón trỏ và ngón giữa là không sao.

Gã đàn ông ba ngón tay uống nước xong, lịch sự nói cám ơn, lảo đảo đi về phía chủ nhân nhà Ichiyanagi vừa đi, sau đó ba người ngẩn ra nhìn nhau.

“Gã kia, sao thế nhỉ…”

“Gã tìm ông Ichiyanagi có việc gì?”

“Gã ta ghê quá! Cái miệng đấy! Tôi không dám dùng cái cốc này lần hai đâu.”

Thực tế, bà chủ cũng đặt cái cốc đó vào góc trên giá, không định dùng lần hai, việc này lại vô cùng có ích cho sự việc ngày sau.

Còn các vị độc giả thích trinh thám ưa đắm chìm trong các con chữ, khi đọc truyện này đến đây chắc chắn đã sớm nhận ra gì đó về việc mà tôi sắp kể sau đây. Chính là việc chỉ cần có ba ngón tay là có thể chơi đàn koto. Đàn koto ấy là thứ mà chỉ cần dùng ba ngón tay, ngón cái, ngón trỏ, ngón giữa là có thể đánh được.

Chú thích
(1) koto: một nhạc cụ dây truyền thống của Nhật Bản (tham khảo)
(2) bình: đơn vị đo diện tích của Nhật, 1 bình = 3,306 m2
(3) kiểu hàng rào làm bằng các thanh tre dọc, trên khung gỗ ngang, được buộc bởi dây thừng (xem hình)