Thần phục – Chương 68

Thần phục

  • Tác giả: Yến Tử Hồi Thì
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Chương 68 – Chia tay chỉ là chuyện một câu nói

Triển Tiểu Liên từ trước tới nay lần đầu tiên mất ngủ, cô lăn qua lộn lại ngủ không được, thiếu chút nữa chọc giận nữ sinh giường dưới. Tảng sáng ngày hôm sau cô mới ngủ được hai tiếng đồng hồ, rời giường chỉnh trang một chút bản thân, bỏ tiết, mang tiền Lôi Quá Khách cho cô trực tiếp ra cửa, đi đến chỗ sạp bán trái cây ở cửa trường học, thuận tay nhấc một giỏ trái cây tám chín mươi tệ, cứ như vậy lắc lắc lư lư đi bệnh viện.

Số phòng bệnh cô biết, nhưng cô không có đi thẳng, mà là hỏi quầy phục vụ xong mới đi qua.

An Lý Mộc ở là phòng bình thường, còn có bệnh nhân khác ở cùng, lúc Triển Tiểu Liên đứng ở cửa nghe thấy bên trong có tiếng động, xuyên qua cửa sổ thủy tinh cô nhìn thấy bố mẹ An Lý Mộc đều tới, anh nằm trên giường, một chân nhấc cao cao, thạch cao dày. Trên mặt cũng bị băng bó, tóc rối bời, tinh thần nhìn cũng không tốt.

Triển Tiểu Liên đứng ở cửa một lúc, đi qua gõ gõ cửa, vươn tay đẩy ra: “Anh Đầu Gỗ, chú thím, cháu qua thăm anh Đầu Gỗ.”

Lúc trước hai nhà ầm ĩ thành như vậy, bố mẹ An Lý Mộc căn bản không mong đợi Triển Tiểu Liên sẽ tới, hai người đều sửng sốt, An Lý Mộc không có ngẩng đầu, mà là im lặng không lên tiếng xoay đầu vào trong, Triển Tiểu Liên liếc mắt nhìn anh, nhấc giỏ trái cây, đi đến bên giường, “bộp” một cái hung tợn đặt giỏ trái cây lên bàn, bố mẹ An Lý Mộc đều bị dọa sợ hết hồn, nhưng mà con nhà người ta là tới thăm con của bọn họ, con trai hình như còn thù lần trước Tiểu Liên ném phân trâu vào nó, bố mẹ An Lý Mộc đều cảm thấy con mình quá đáng.

Mẹ An Lý Mộc liếc nhìn Triển Tiểu Liên, đưa tay đẩy đẩy anh: “Đầu Gỗ, Tiểu Liên người ta thiện ý đến thăm con, con sao lại thái độ này? Tổn thương Tiểu Liên biết bao chứ. Con nói con người lớn như vậy còn mang thù với Tiểu Liên? Tiểu Liên người ta nhỏ hơn con năm sáu tuổi, mẹ sao lại cảm thấy con bé hiểu chuyện hơn con chứ?”

An Lý Mộc nằm không nhúc nhích, vẫn không nói lời nào, tư thế của Triển Tiểu Liên cũng không động đậy, mắt liếc nhìn, mẹ An Lý Mộc vụng trộm kéo bố anh, hai người nhìn nhau, quyết định vẫn là cho hai đứa nhỏ một chút không gian, bọn họ cũng không nghĩ gì khác, chính là cảm thấy tốt xấu là thanh mai trúc mã cùng nhau lớn lên, sao lại tựa như oan gia kẻ thù, thật sự không cần thiết. Hơn nữa, Tiểu Liên bây giờ cũng là sinh viên, ai biết về sau có thể giúp đỡ lẫn nhau hay không? Nếu có thể thừa cơ hội này hòa hảo, cũng không hẳn không phải chuyện tốt.

Bố và mẹ An Lý Mộc trước sau nương lý do lấy nước và đi nhà vệ sinh ra ngoài, Triển Tiểu Liên chậm rì ngồi xuống chỗ mẹ An Lý Mộc vừa ngồi, An Lý Mộc vẫn là tư thế đó, Triển Tiểu Liên vươn tay gạt giấy nhựa màu bọc phía trên giỏ trái cây, lấy ra một quả táo, “Anh Đầu Gỗ anh có muốn ăn táo không?”

An Lý Mộc không để ý cô, Triển Tiểu Liên trợn mắt, tự mình lấy ra con dao nhỏ mang theo kèm cái chìa khóa từng chút từng chút nạo vỏ, xong xuôi đưa quả táo trong tay vào tay An Lý Mộc: “Anh Đầu Gỗ anh ăn táo đi.”

Kết quả An Lý Mộc dời tay anh đi, Triển Tiểu Liên lấy ra đặt bên miệng, “răng rắc” cắn một miếng: “Cho dù muốn đá em cũng không cần phải có vẻ mặt đó với em chứ? Người yêu làm không được tốt xấu làm bạn bè dù sao vẫn được chứ? Chúng mình lại không có thù sâu hận lớn.”

Tay An Lý Mộc vốn buông lỏng đặt trên giường chậm rãi nắm thành quả đấm, khớp xương rõ ràng, anh nửa cúi đầu, lại thủy chung không nói được một lời.

Cửa phòng bệnh đột nhiên có tiếng động, cơ thể Triển Tiểu Liên ngửa về phía sau một cái, cởi giày xăng đan xong chân nhỏ trắng nõn bắc ở mép giường, móng chân đỏ tươi điểm xuyết trên chân cô, khiến cặp chân kia có vẻ vô cùng diêm dúa lòe loẹt.

Triển Tiểu Liên dùng chân kẹp ga giường trong tay An Lý Mộc, kéo một góc lên trên, ga giường che luôn trên bàn tay nắm chặt thành quyền của An Lý Mộc, Triển Tiểu Liên ngồi không giống ngồi đong đưa cái ghế nhỏ, vừa cắn táo vừa nói: “Anh Đầu Gỗ, nói chuyện với anh đấy!”

An Lý Mộc không trả lời, ngoài cửa tiến vào một bác sĩ đeo kính khẩu trang, hơi gật đầu với An Lý Mộc, “Hôm nay khá hơn không?”

An Lý Mộc gật gật đầu, cười cười với thầy thuốc kia, “Cảm ơn bác sĩ Lâm, tốt hơn nhiều.”

Triển Tiểu Liên cúi mắt cắn táo, chẳng qua mới qua một đêm, thuốc tê dự đoán vừa mới tan, có thể tốt thành thế nào? Cô liếc nhìn thầy thuốc kia, người nọ đang nói chuyện với bệnh nhân giường bên cạnh An Lý Mộc, Triển Tiểu Liên tiếp tục cắn táo, lại nói chuyện với An Lý Mộc: “Anh Đầu Gỗ anh có phải định vẫn luôn phớt lờ em hay không? Dầu gì nói một câu với em chứ, chẳng lẽ thực sự bố mẹ anh nói trúng rồi, ghi hận chuyện em ném anh cả người phân trâu? Anh cũng quá keo kiệt. Ấy chuyện cũng bao lâu rồi?”

An Lý Mộc vẫn không hé răng, Triển Tiểu Liên ném thẳng hạt táo đã gặm xong vào thùng rác, sau đó gọi thầy thuốc kia: “Thầy thuốc, phiền phức qua xem thử anh ấy, từ lúc tôi tới đến bây giờ, một câu cũng chưa nói, không phải thần kinh chân anh ấy liền với cổ họng, biến thành câm chứ?”

Thầy thuốc kia rất bất đắc dĩ nhìn qua: “Tôi làm thầy thuốc lâu như vậy, lần đầu tiên nghe nói câm là vì nguyên nhân này.”

An Lý Mộc rốt cục ngẩng đầu: “Tiểu Liên.”

Triển Tiểu Liên lập tức mở to hai mắt nhìn anh: “A, anh Đầu Gỗ, thì ra anh còn có thể phát ra tiếng ha? Em còn tưởng rằng anh câm chứ, nói đi, anh đây là ý gì? Dù cho phán em tử hình cũng phải nói rõ ràng chứ? Em nếu là ỷ lại anh em là đồ tồi, nhưng mà thái độ không rõ không ràng này là sao?”

An Lý Mộc hít sâu một hơi, “Tiểu Liên, anh nghĩ một đêm, hai chúng mình hay là thôi đi. Ngày hôm qua thầy thuốc nói với anh, anh về sau có thể sẽ tàn tật, như anh đây… Tiểu Liên, em còn nhỏ, anh không muốn làm lỡ em, em đáng giá tốt hơn…”

Triển Tiểu Liên “ha” một tiếng, buông chân, chống nạnh đứng yên, “An Lý Mộc, mấy câu anh nói đó là lời thật lòng của anh hay là lấy lệ với em?”

An Lý Mộc ngẩng đầu nhìn cô: “Là lời thật lòng, anh về sau…”

“Ngừng!” Triển Tiểu Liên lập tức ra hiệu tạm ngừng, “Được rồi, anh đừng dong dài nhiều như vậy, tôi biết anh nói thật là được… Tôi mẹ nó coi như mắt bị mù, coi trọng cặn bã như anh, anh còn là đàn ông à? Chuyện nhỏ xíu đã muốn chia tay! Anh không bản lĩnh cứ nói thẳng, thế nào cũng phải kéo tôi vào có phải hay không? Anh muốn mặt mũi muốn thể diện phải không? Chính mình không bản lĩnh liền đổ thừa phụ nữ, tôi mẹ nó nếu như cho anh cơ hội đùa tôi lần thứ ba, tôi sẽ theo họ anh! Người đàn ông tiếp theo của tôi tuyệt đối sẽ ưu tú hơn anh trăm ngàn vạn, có tiền hơn anh đẹp trai hơn anh, anh thật đúng là coi mình là cọng hành, thật đúng là cho rằng tôi không phải là anh không được? Anh cũng không đi tiểu chiếu chiếu bóng dáng bản thân, như anh, mau mau chia tay mới đúng, cặn bã!”

Thầy thuốc bên cạnh còn chưa đi cùng bệnh nhân trên giường bệnh ngơ ngác nhìn nhau, bác sĩ vốn nên dùng chức trách của bác sĩ ngăn ồn ào trong phòng bệnh lại sững sờ không nói một lời. Mà An Lý Mộc từ đầu tới đuôi không có cơ hội đầy đủ nói một câu, Triển Tiểu Liên đã bùm bùm mắng anh té tát. Mắng xong, Triển Tiểu Liên đứng trước giường An Lý Mộc hỏi: “Họ An, tôi hỏi anh, anh vừa rồi nói là lời thật lòng? Anh nhất định muốn chia tay với tôi?”

An Lý Mộc không có ngẩng đầu, nhưng anh từ trong xoang mũi phát ra một âm thanh: “Ừ.”

Triển Tiểu Liên lườm anh, xoay người đi ra ngoài cửa: “Cút mẹ anh!” Đi mấy bước lại dừng lại, đi tới phía trước giỏ trái cây, vươn tay nhấc giỏ trái cây, “Tôi mua! Hừ!”

Cửa “ầm” một tiếng đóng lại, lưu lại An Lý Mộc và hai bác sĩ bệnh nhân ngẩn tò te lặng lẽ. Tiếp tục đọc “Thần phục – Chương 68”

Thần phục – Chương 67

Thần phục

  • Tác giả: Yến Tử Hồi Thì
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Chương 67 – Anh Đầu Gỗ làm sao bây giờ?

Triển Tiểu Liên buông tay ra, không nói cái gì, lật chăn xuống đất, nhặt quần áo trên mặt đất lên tròng lên người, miệng thản nhiên nói câu: “Xem như anh lợi hại. Tôi đi nhặt xác cho anh Đầu Gỗ.”

Cô khom lưng đi giày, lúc đang chuẩn bị đứng lên đột nhiên trên bụng thêm một cánh tay, Yến Hồi trực tiếp chặn ngang kéo cô lên giường, bổ nhào một cái đè chặt cô dưới người, một tay chống má, một tay bóp mặt Triển Tiểu Liên, hoàn toàn biểu tình chọc chó mèo: “Nhóc béo, nghĩ thoáng như vậy? Không đau lòng ?”

Triển Tiểu Liên nhìn hắn một cái, cười nhạo một tiếng: “Anh ấy nếu là bố tôi anh tôi, tôi mới thương thật sự, đáng tiếc, anh ấy là bạn trai tôi, có thân cũng không thân đến mức khiến tôi phải muốn chết muốn sống vì anh ấy, anh ấy nếu chết, tôi nhặt xác cho anh ấy, nếu không thế nào? Tự tử? Diễn phim ngôn tình à?”

Yến Hồi nhìn cô, ngón tay lướt qua mặt cô, “Gia còn trông chờ cưng chủ động hiến thân đổi tình lang của cưng chứ.”

Triển Tiểu Liên trợn mắt: “Anh coi tôi ngốc như anh? Đàn ông không có người này tôi còn có thể tìm người tiếp theo, tôi vì một người bạn trai ngủ với anh? Anh dùng chuyện hư hỏng này uy hiếp tôi sau đó chờ tôi bị anh ấy đá? Chao ôi, gia, hóa ra lão ngài còn xem nhiều sách ngôn tình hơn tôi? Tình tiết khoa trương như thế cũng có thể nghĩ ra? Không cảm thấy nổi cả da gà sao?”

Yến Hồi “ha” một tiếng, tiếp tục nồng nhiệt nhìn chằm chằm mặt cô, nói: “Gia là cảm thấy chiêu này hữu hiệu nhất, phụ nữ không phải đều là loại sinh vật vì… đàn ông? Cái gì cũng sẵn lòng trả giá?”

Triển Tiểu Liên vẻ mặt chịu không nổi mắt trợn trắng: “Gia hỏng rồi, ngài rốt cuộc là hiểu biết phụ nữ hay là không hiểu giả vờ hiểu? Cái loại đó, không phải phụ nữ, là đồ ngu. Cái gì cũng sẵn lòng trả giá? Trả xong sau này thế nào? Anh nói anh Đầu Gỗ nếu biết tôi ngủ cùng anh một giấc là vì anh ấy, anh ấy sẽ làm gì?” Cô vươn cánh tay ôm lấy cổ Yến Hồi, “Gia, lão ngài sẽ không thật sự trông chờ tôi hiến thân cho anh chứ?”

“Không cần, gia hiến thân cho cưng là được.” Yến Hồi cười tà, vươn tay nắm cằm cô, sau đó cúi đầu, không có hôn mặt Triển Tiểu Liên cũng không có hôn miệng Triển Tiểu Liên, mà là hôn tại vị trí hàm dưới cô, rồi sau đó dọc theo hàm dưới cô một mạch đi xuống, một tay kéo áo trên người mình, Triển Tiểu Liên nằm không nhúc nhích, lúc Yến Hồi cởi quần áo cô cô rất phối hợp giơ cánh tay lên, nhưng lúc tay Yến Hồi theo thắt lưng sờ xuống dưới, cô đột nhiên cứng đờ, hơi nhíu mày, sau đó nhắm hai mắt lại.

Một tay Yến Hồi vòng qua chỗ ót cô, nắm tóc cô, dùng sức lắc lắc, cười tà nói: “Gia còn tưởng rằng dưới thân là thi thể.”

Triển Tiểu Liên mở mắt ra, vươn cánh tay lõa lồ chỉ cửa, nói: “Gia, ngoài cửa có người.”

Vừa dứt lời, ngoài cửa còn vang lên tiếng gõ cửa, còn là cách hai cánh cửa, âm thanh không lớn, nhưng quả thực truyền vào: “Gia, Lý tiên sinh tới chơi.”

Yến Hồi kéo tay cô xuống, lại hung hăng cắn một cái tại hàm dưới cô: “Lần sau, chờ gia tìm cưng.” Nói xong, Yến Hồi từ trên người Triển Tiểu Liên xuống dưới, buộc đai lưng lại, cởi trần đi ra ngoài.

Triển Tiểu Liên nhanh nhẹn mặc xong quần áo đi ra ngoài theo, ngoài cửa đứng Lôi Chấn, nhìn thấy Triển Tiểu Liên vừa nắm tóc vừa đi ra sững sờ, sau đó theo bản năng nhìn về phía mắt cô, Triển Tiểu Liên vén tóc một cái, “A, chú, chú tới thật là đúng lúc, lại trễ một phút, tôi đã bị gia nhà chú ăn sạch rồi.”

Đồng nhi bên kia đang cầm một bộ quần áo mặc vào cho Yến Hồi, nghe vậy trên mặt mang theo nụ cười chế nhạo nhìn Triển Tiểu Liên một cái, Triển Tiểu Liên đầu cũng không quay lại khoát khoát tay với Đồng nhi: “Thím, mắt thím cần sửa lại, cũng bị lác rồi.”

Đồng nhi cười nhạo: “Gia, món đồ chơi mới này của ngài có phải hơi ngang bướng hay không? Có cần Đồng nhi dạy dỗ một phen?”

Yến Hồi đang tự cài nút áo ở cổ tay, thuận miệng nói: “Con nhóc này gia muốn đích thân dạy dỗ, cưng dạy ngoan nhóc đó rồi, niềm vui của gia ở đâu?”

Đồng nhi vẻ mặt tiếc nuối nhìn Triển Tiểu Liên một cái, Triển Tiểu Liên dừng bước, lé mắt nhìn sang: “Dạy dỗ? Bà thím, đã hoa tàn ít bướm rồi thì yên phận chút đi, dạy dỗ tôi? Thật đúng là coi mình làm tú bà à? Nhưng mà, tuổi như thím làm tú bà không sai, nếu không gã đàn ông nào lại muốn thím?” Triển Tiểu Liên vừa đi ra ngoài vừa nói: “Ai bảo chị đây tuổi trẻ xinh đẹp chứ, Yến gia không phải cũng quỳ gối dưới váy của chị đây? Đồ ngốc!”

Đồng nhi tức khuôn mặt trắng bệch, Yến Hồi đưa tay sờ mặt Đồng nhi: “Cục cưng đừng ghen, gia thương yêu nhất vẫn là cưng.”

Đồng nhi cười duyên, Triển Tiểu Liên run một cái, toàn thân nổi lên một tầng da gà, nhấc chân rời đi luôn, lúc đi tới cửa lớn, Lôi Quá Khách đột nhiên từ trong góc xông tới, kéo Triển Tiểu Liên một cái trốn vào góc, lén lút tựa như làm trộm hỏi: “Tiểu Mễ Tiểu Mễ, em rốt cuộc làm sao đắc tội Yến gia? Một người bạn của em bị thương em có biết hay không? Em bây giờ có muốn đi bệnh viện không?…”

Triển Tiểu Liên nắm Lôi Quá Khách: “Người đã chết chưa?”

Lôi Quá Khách vội vàng lắc đầu: “Hả? Nghiêm trọng như thế? Chết hay chưa anh sao biết chứ…”

Triển Tiểu Liên đi hai bước lại quay đầu: “Quá Khách, cho em vay một ít được không? Em hôm khác trả lại anh, một trăm… chắc chắn không đủ, năm trăm… Nếu không anh cho em vay hai ngàn đi, em bảo đảm sẽ trả lại anh, nếu không em cho anh đồ trang bị tốt nhất trong trò chơi của em thế nào? Cái đấy giá trị hơn mười nghìn đấy, lúc trước có người trả em mười nghìn thế nào anh cũng kiếm lời anh nói có đúng hay không?”

Lôi Quá Khách vừa nghe, lập tức trợn to mắt hỏi: “Tiểu Mễ Tiểu Mễ, em nói thật? Cũng không thể đổi ý nhá, em chờ!”

Lôi Quá Khách nói xong liền chạy đi, một lát nắm hai ngàn tệ ra: “Tiểu Mễ, cho em, em nhớ sau khi về liền cho anh nhé! Cái này là tiền anh vay…”

“Biết rồi, em cũng sẽ không xù nợ anh,” Triển Tiểu Liên lấy được tiền đếm đếm, phất tay một cái không quay đầu lại mà đi.

Trên đường Triển Tiểu Liên bắt đầu gọi cho di động của An Lý Mộc, lần thứ ba mới có người tiếp, là đồng nghiệp của An Lý Mộc, nói An Lý Mộc vừa mới đưa vào cấp cứu, Triển Tiểu Liên sửng sốt: “Không phải nửa giờ trước hẳn đã đến bệnh viện sao? Sao giờ mới đưa vào cấp cứu?”

Giọng điệu đồng nghiệp rất lo lắng: “Bọn anh cũng không biết, vừa rồi nói phòng cấp cứu có người dùng, không có chỗ, vẫn chờ…”

Triển Tiểu Liên thiếu chút nữa rít gào ra tiếng: “Phòng cấp cứu có người dùng? Làm sao có thể có loại chuyện này?”

Đồng nghiệp rất bất đắc dĩ nói: “Bác sĩ quả thật nói như vậy, bọn anh đều vội muốn chết, Đầu Gỗ vừa rồi cũng đã bị choáng…”

Bước chân Triển Tiểu Liên đi về phía bệnh viện bỗng dưng dừng lại, cô cúp điện thoại, đổi tuyến đường ban đầu, trở về ký túc xá của mình. Sau đó cô cầm quần áo đi tắm rửa, cọ mấy lần sữa tắm từ trên xuống dưới người mình, đặc biệt chỗ hàm dưới, dùng sữa rửa mặt rửa ba bốn lần. Cô đứng dưới vòi hoa sen, mặc cho nước ấm từ trên cao cọ xuống dưới, ánh mắt dừng tại một góc, một lúc lâu không nói được lời nào.

“Triển Tiểu Liên! Triển Tiểu Liên!” Có một nữ sinh quen biết cô định đi, gọi mấy tiếng Triển Tiểu Liên cũng chưa hoàn hồn, mãi đến khi nữ sinh kia đưa tay đẩy cô một cái: “Tiểu Liên, cậu ngốc hả? Bây giờ có đi hay không? Sao lại không tập trung? Tớ gọi cậu mấy tiếng rồi.”

Triển Tiểu Liên vội vàng lên tiếng: “A, thế này, cậu đi trước đi, tớ còn muốn tắm thêm một lát.”

Nữ sinh kia nghe xong đành phải tự mình đi trước, Triển Tiểu Liên cầm khăn mặt lau mặt, che luôn mặt lại, nửa ngày mới ngẩng đầu, cô không rõ, cô rốt cuộc là làm sao chọc cầm thú Yến, cô rõ ràng chưa làm cái gì, rõ ràng mỗi lần nhìn thấy đều trăm phương ngàn kế trốn, rõ ràng cô mỗi lần đều chỉ nghĩ làm sao thoát thân, cô rốt cuộc làm sao lại chọc cầm thú Yến chứ? Thông minh như Triển Tiểu Liên, trong đầu cô trống rỗng, như thế nào cũng không nghĩ ra được. Tiếp tục đọc “Thần phục – Chương 67”

Tàng tình – Kỳ 3

Tàng tình

  • Tác giả: Nga Phi
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Gần đây mới có bạn nhắc hỏi có kỳ 3 chưa cậu ơi, xong đi search thì thấy có kỳ 3 thật rồi luôn. Kỳ này mới được đăng nửa năm trước thôi. Thế là lọ mọ đi sub luôn nà ^^~

Vừa sub mình cũng nhân tiện đọc lại bộ  truyện này một lượt luôn. Cảm giác vẫn xúc động y như lần đầu tiên đọc truyện. Nội dung kỳ 3 này là đến chương 9 quyển 2 nha.

Còn kỳ 4 thì với tốc độ ra kỳ 3 thì ai nhớ được thì năm rưỡi sau quay lại nhắc tớ đi tìm xem có chưa nha =))

Tàng tình – Kỳ 3

Dịch và sub: Yappa

Download

Nhóm chế tác

Nguyên tác: Nga Phi
Kế hoạch/biên kịch/hậu kỳ: Ngâm Kính Yên Lam [Dực Minh Ái Âm Xã]
Minh họa: Luân Gia Hảo Tiêu Sái [Thủy Ngạn Linh Âm]
Poster: Á Lịch Sơn Đại Hạo
Tuyên truyền: Bạch Đàn

Nhóm lồng tiếng

Lăng Thanh: Tiểu Tùy [Ưu Thanh Do Sắc]
Yên Vân Liệt: Tuyệt Vân [Thủy Ngạn Linh Âm]
Nguyễn Tố Tuyết: 17 Tân [Ức Ngữ]
Đông Ly Mộ Vân: HolyNight
Triệu U: Đỗ Ngôn [Ưu Thanh Do Sắc]
Viên Bất Quy: Nam Du [Thủy Ngạn Linh Âm]
Linh Quân: Mạt Già [Studio M.U.A]
Hoắc Hiền: Quan Hải Triều [Studio Đóa hoa nở rộ]
Hoài Điệp: Vân Hạc Truy
Hồng Hạnh: KOKO Điện [Dực Chi Thanh]
Lục thẩm: Huyền Dạ Quyết [Ưu Tư Minh Tưởng]
Quan sai/huyết tích tử/người qua đường Bính: Lục Dực [Dực Minh Ái Âm Xã]
Thừa Thụy vương: Lam Nhiễm [Dực Minh Ái Âm Xã]
Nha hoàn: Thiều Tiểu Thiều [Ưu Tư Minh Tưởng]
Người qua đường Giáp: Lô Vũ Tiêu Tiêu [Thủy Ngạn Linh Âm]
Người qua đường Ất: Hạ Quy

Tag: tàng tình đệ tam kỳ

Trầm nịch – Phiên ngoại 3 – Chương 3

Trầm nịch – Phiên ngoại

Đệ tam chương

Quả nhiên như mọi người suy đoán, Phạm lão thái thái khóc đủ nửa tháng, đây là Ngũ Tử Ngang và tiểu hoàng đế Tần Gia Hựu vừa dỗ vừa khuyên mới khiến lão thái thái miễn cưỡng không khóc nữa. Nhưng mà không khóc chẳng qua là không rơi nước mắt nữa, lão thái thái vừa nhìn thấy Tần Gia Hựu vẫn sẽ không kìm được đỏ vành mắt, Tần Gia Hựu thấy vậy cứ nhìn thấy lão thái thái là muốn trốn, ngộ nhỡ lão thái thái khóc tổn thương thân thể, vậy bé chẳng phải là tội nhân?

Thật ra Tần Gia Hựu cũng không vì mình không thể nói ra thân thế mà tủi thân, vả lại bé cũng không dám tủi thân. Phụ hoàng bé mạo hiểm lớn như thế sinh hạ bé, nếu bé còn dám tủi thân, không phải đáng đánh đòn sao. Đương nhiên, phụ hoàng bé sẽ không đánh bé, sẽ vứt bé vào trong miệng hổ lang để bé tự sinh tự diệt, hơn nữa còn không cho phép cha bé cứu bé. Còn miệng hổ lang chỉ chính là ai, đương nhiên là đám đại thần cũng không nhớ được mặt mũi ra sao trên triều đình kia, đám thần có thể phiền chết đọc chết bé, đem một đống thứ nào là tổ chế, lễ pháp, quy củ vân vân vô số đè chết bé.

A a, đề tài kéo xa rồi. Lại quay về phía Phạm lão thái thái. Mặc dù Tần Gia Hựu tiểu hoàng đế từng lần một bảo đảm với cụ cô của mình bé không tủi thân chút nào vân vân, nhưng Phạm lão thái thái nghe vào tai lại càng thêm đau lòng, càng thêm phẫn nộ. Đau lòng đương nhiên là đau lòng thái thượng hoàng và tiểu hoàng thượng bị uất ức, phẫn nộ đương nhiên là phẫn nộ thằng nhóc nào đó lại có thể nhẫn tâm gạt bà nhiều năm như thế khiến bà không thể tận tâm tận lực chăm sóc tiểu hoàng thượng. Mặc dù Tần Ca chặn phần lớn trách nhiệm lên người mình, nhưng Phạm lão thái thái lại nỡ oán trách Tần Ca sao, nhất định là xả cơn tức lên người Ngũ Tử Ngang.

Vì thế, Phạm lão thái thái đã ở trong cung mỗi lần vừa nhìn thấy Ngũ Tử Ngang là không có cách nào cho y vẻ mặt hòa nhã, vừa nhìn thấy Tần Ca và Tần Gia Hựu liền không nhịn được kéo đến bên người hỏi han ân cần một phen, hơn nữa sai người lấy tới thứ ngon. Phạm lão thái thái thậm chí cầm lên kim chỉ đã bỏ xuống bao nhiêu năm, nói thế nào cũng phải may một bộ quần áo cho tiểu hoàng đế và Tần Ca trước khi xuống mồ. Ngũ Tử Ngang khuyên không được, Tần Ca khuyên không được, Tần Gia Hựu càng khuyên không được.

Trong phòng ngủ, Ngũ Tử Ngang toàn thân hư thoát nằm trên chân Tần Ca cầu an ủi. Từ sau khi nói cho bà cô thân thế nhi tử, Ngũ Tử Ngang liền không một ngày tử tế. Phạm lão thái thái lần này là thực sự tức giận, ngày thường bà thương yêu Ngũ Tử Ngang nhất, bây giờ nhìn thấy y chính là một trận dạy dỗ, mà Ngũ Tử Ngang còn không dám trốn, mỗi ngày đều phải ngoan ngoãn thỉnh an bà cô, cùng ăn cơm với bà cô, ngươi nói cuộc sống của y có thể dễ chịu sao.

Đối với đau khổ của Ngũ Tử Ngang, Tần Ca cũng không có cách nào. Lão thái thái sẽ không bất mãn với hắn, vậy Ngũ Tử Ngang cũng chỉ có thể nhận lấy một phần lửa giận của lão thái thái thay hắn. Nhưng thấy Ngũ Tử Ngang chịu chết như thế, Tần Ca ngoài bất đắc dĩ còn có chút hớn hở xem kịch vui, ai kêu người này lưu manh như thế, có người trị trị y cũng rất tốt.

“Ôi, cũng không biết bà cô khi nào có thể hết giận, tiếp tục như vậy nữa ta sợ thân thể bà không chịu nổi.”

Tần Ca lật một trang sách trên tay, thần sắc thảnh thơi nói: “Lão thái thái đây là vui vẻ, qua đợt này là được rồi, bảo Tử Quân năng đi dỗ dỗ bà.” Nói xong, hắn buông sách, nhìn Ngũ Tử Ngang nói: “Tử Quân theo họ ta, ta còn tưởng lão thái thái sẽ thất vọng, không ngờ lão thái thái lại kích động như thế.”

Ngũ Tử Ngang cười cười: “Ta đã nói với bà cô chuyện vị đại sư kia. Bà cô mặc dù tiếc nuối Tử Quân không có theo họ ta, nhưng chung quy vẫn hơn Ngũ gia không hậu duệ chứ. Sau này bảo Điệp Y bọn nó kén chồng ở rể, Ngũ gia không phải là có hậu rồi?”

Tần Ca cầm sách lên: “Ta cũng thật đúng là đã quên hai nha đầu kia có thể chọn rể.”

“Đây là lão thái thái nói.”

Nhấp một ngụm trà, Tần Ca quẳng một câu: “Chuyện ngươi làm Lương hoàng này dự đoán đã truyền tới Quan Tây đi, Tử Anh không phải đồ ngốc, ngươi không sợ hắn hận ngươi? Ngươi thế nhưng lợi dụng nữ nhân của hắn.”

Ngũ Tử Ngang không hề gì nói: “Ta đâu có lợi dụng nữ nhân của hắn. Nếu hắn trước khi ta thành thân với Liễu Song nói cho ta biết hắn thích Liễu Song, ta tuyệt đối sẽ tác thành hắn. Chuyện năm đó có nhiều bất đắc dĩ, ta nghĩ Tử Anh sau khi biết chuyện này nhất định sẽ về kinh, ta sẽ nói rõ ràng với hắn và Liễu Song. Lại nói cũng nhiều năm như thế rồi, mặc kệ ta làm cái gì, ta người đại ca này luôn là vì tốt cho hắn, hắn cũng không thể không rõ.”

“Ngươi không chuẩn bị điều Tử Anh trở lại kinh thành?”

Ngũ Tử Ngang thở hắt ra: “Muốn thì muốn, nhưng vẫn còn có chút lo ngại. Có Tử Anh ở Quan Tây kiềm chế Đột Quyết, ta rất yên tâm, mặt khác Liễu Song dẫu sao từng là Lương vương phi, trở lại kinh thành chung quy không thiếu được một vài câu nói không đâu, ở Quan Tây bọn họ cũng tự tại hơn. Chẳng qua là Quan Tây dù sao không thể so với kinh thành, hai nha đầu ở nơi đó cũng là chịu khổ.”

Tần Ca sẽ không vì Liễu Song và hai nha đầu kia mà không vui nữa, nghe Ngũ Tử Ngang nói như thế xong, hắn thản nhiên nói: “Nếu Tử Anh về kinh, ngươi hỏi thử ý hắn xem sao, hai nha đầu qua mấy năm nữa cũng nên lấy chồng, bọn chúng là con gái Ngũ gia, lại là hai vị quận chúa duy nhất của đại Đông, Quan Tây cũng không có nam tử có thể xứng với thân phận của bọn chúng. Mặt khác, nếu muốn kén chồng ở rể, những sĩ tử hàn môn tại vịnh xuân yến hẳn là lựa chọn không tồi.”

Ngũ Tử Ngang gật gật đầu: “Ta sẽ nói với Tử Anh. Hôn sự mà hai nha đầu không thể qua loa.”

Tần Ca biết Ngũ Tử Ngang luôn có một chút áy náy đối với Liễu Song, đương nhiên muốn bồi thường lên hai nha đầu, quan trọng nhất là lão thái thái lớn tuổi, cũng nên để Tử Anh bọn họ trở về cùng lão thái thái, miễn cho bọn họ để lại tiếc nuối. Tiếp tục đọc “Trầm nịch – Phiên ngoại 3 – Chương 3”

Trầm nịch – Phiên ngoại 3 – Chương 2

Trầm nịch – Phiên ngoại

Đệ nhị chương

Nhiếp chính vương phủ, Phạm lão thái thái cũng đã nhận được tin tức thì cả người đều bối rối. Đối với chuyện lão tam Ngũ Tử Hoa và Nữ Trinh vương thì bà biết. Lão thái thái sống bao nhiêu năm như thế rồi, dù cho đau lòng Ngũ Tử Hoa không thể lưu lại con nối dõi vì Ngũ gia, nhưng vẫn chấp nhận. Nhưng bà tuyệt đối không ngờ, thậm chí chưa từng nghĩ theo hướng đó, lão đại Ngũ Tử Ngang bà luôn vì thế mà kiêu ngạo, thích nhất lại có quan hệ như vậy với thái thượng hoàng. Mà màn bức vua thoái vị của Ngũ Tử Ngang năm đó cũng chỉ là có thể ở gần thái thượng hoàng.

Phạm lão thái thái rất kinh ngạc rất kinh ngạc. Có thương cảm thì ra là thế, cũng có thở dài thì ra là thế, cũng có an lòng thì ra là thế. Trước mặc kệ Ngũ Tử Ngang vì sao vẫn gạt bà, chỉ cần nghĩ sẽ không còn ai đâm chọc sau lưng Ngũ Tử Ngang, nói y là nịnh thần bất trung bất nghĩa, trong lòng Phạm lão thái thái liền thoải mái không ít. Còn lại, bà sẽ chờ Ngũ Tử Ngang đến giải thích với bà đi.

Phạm lão thái thái rất hiểu đứa cháu họ này. Quả nhiên, sáng sớm ngày mười sáu tháng giêng, đoàn xe oai nghiêm dừng ở nhiếp chính vương. Thánh chỉ vừa mới hạ, hoành phi của nhiếp chính vương phủ còn cao cao treo trên cửa phủ, có điều bảo khi nào mới đổi, không ai gấp cái này. Trên xe ngọc của “nguyên” nhiếp chính vương, Ngũ Tử Ngang vừa mới giải nhiệm chức nhiếp chính vương chậm rãi từ trên xe bước xuống, sau đó đứng bên cạnh xe ngửa đầu nhìn cái hoành phi kia trên vương phủ.

Từ khi y từ Lương châu trở lại kinh thành tới nay, hoành phi trên cửa phủ y từ Lương vương phủ biến thành Lương Ngũ Hiền vương phủ, lại từ Lương Ngũ Hiền vương phủ biến thành nhiếp chính vương phủ, từ hôm nay trở đi, nhiếp chính vương phủ này lại sẽ thay đổi. Ánh mắt lóe lóe, Ngũ Tử Ngang chậm rãi bước chân. Cửa lớn vương phủ sớm đã mở ra, mọi người bên trong phủ như cũ quỳ hai bên nghênh tiếp chủ nhân.

“Lương hoàng giá đáo —“

Theo tiếng hô to này, bất kể là người trong phủ hay là ngoài phủ đều không khỏi run rẩy một cái. Phạm lão thái thái nhất phẩm cáo mệnh phu nhân, từng được hạ chỉ miễn quỳ ngự tiền chống chiếc gậy đầu rồng của bà sốt ruột nhìn đứa nhỏ đi về phía bà. Đứa bé kia bây giờ đã trên vạn vạn người, nhưng trong mắt bà, chính là đứa bé ngoan hiếu thuận, ôn hòa. Dù cho có vô số người thóa mạ y, hiểu lầm y, bà cũng chưa bao giờ hoài nghi chân thành của đứa bé này đối với hoàng thượng, đối với đại Đông. Đứa bé này, quả nhiên không có khiến bà thất vọng, không có khiến liệt tổ liệt tông Ngũ gia thất vọng.

“Bà cô.” Ngũ Tử Ngang sải bước tiến lên hai tay đỡ lấy lão phụ nhân trước mặt, nụ cười trên mặt giống như không chột dạ chút nào của tiểu hoàng đế Tần Gia Hựu khi làm chuyện xấu bị phụ thân bắt quả tang.

Phạm Ngũ thị ngửa đầu nhìn Ngũ Tử Ngang, sau hơn nửa ngày, bà dùng sức vỗ vỗ cánh tay Ngũ Tử Ngang, vừa tức lại bất đắc dĩ nói câu: “Ngươi đứa nhỏ này.”

Gọi người quỳ đứng dậy, Ngũ Tử Ngang nói: “Bà cô, ta là tới đón người vào cung.”

Muốn nói lại thôi, nhưng chung quy, Phạm Ngũ thị vẫn dứt bỏ kiên trì ngày trước, gật gật đầu: “Được.”

Sai người đi thu xếp đồ của bà cô, Ngũ Tử Ngang đỡ bà cô ra khỏi vương phủ, lại đỡ bà cô lên xe. Màn xe buông, có người kêu: “Lương hoàng hồi cung —“

“Lương hoàng vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế —“

Không biết là ai ở trong đám người hô một tiếng, các lão bách tính vốn còn không biết nên hô thiên tuế hay là vạn tuế lập tức phục lạy hô lớn theo. Nghe tiếng la ngoài xe, Phạm Ngũ thị nhìn về phía đứa nhỏ bên người, tâm trạng chấn động. Ngũ gia bọn họ, vậy mà cũng có một vị “hoàng đế”. Mắt Phạm lão thái thái đã rơm rớm.

“Bà cô, dù cho cha biết chuyện của ta và thái hoàng, nghe thấy mấy tiếng la này, hắn cũng sẽ không trách ta.” Cha không chỉ sẽ không trách y, còn có thể chúc phúc y chứ.

Phạm Ngũ thị lau lau mắt, hai tay nhăn nheo có đồi mồi nắm thật chặt bàn tay Ngũ Tử Ngang, không nhịn được gật đầu: “Sẽ không sẽ không, cha ngươi chỉ sẽ vui mừng, chỉ sẽ vui mừng. Tử Ngang, ngươi bây giờ không chỉ là làm rạng rỡ tổ tông, mà là khiến Ngũ gia chúng ta cũng lưu danh trên sử sách. Bà cô có thể tại sinh thời nhìn thấy mỗi một người các ngươi đều tiền đồ như thế, bà cô chết cũng nhắm mắt.” Nhưng có phải có được tất có mất hay không. Vinh dự của Ngũ gia không tiền khoáng hậu, nhưng huyết mạch của Ngũ gia cũng theo đó chặt đứt.

“Bà cô, trong tháng giêng cũng không thể nhắc tới việc này.” Ngũ Tử Ngang nhìn thấu một tia tiếc nuối bà cô nỗ lực che giấu kia, cũng hiểu bà cô đang tiếc nuối cái gì. Lau đi giọt lệ ở khóe mắt bà cô, Ngũ Tử Ngang không giải thích vào lúc này, chỉ nói: “Bà cô, lần này người có thể an an tâm tâm ở trong cung đi. Thái hoàng và Tử Quân đều hi vọng người có thể ở trong cung.”

Phạm Ngũ thị nắm tay Ngũ Tử Ngang, đồng ý.

Dọc theo đường đi liền không có nhiều lời cái gì, dù sao bên ngoài có không ít tai mắt. Xe ngọc trực tiếp chạy vào cửa chính hoàng cung, dừng lại ở lối vào hậu cung. Ngũ Tử Ngang đỡ bà cô xuống xe, lại ngồi lên kiệu mềm.

Không phải là lần đầu tiên tiến cung, trước đây Ngũ Tử Ngang và Tần Ca có việc phải rời kinh, có khi không tiện trông Tần Gia Hựu, Phạm Ngũ thị sẽ tiến cung trông nom tiểu hoàng đế. Nhưng lúc này đây tiến cung, tâm tình Phạm Ngũ thị lại hoàn toàn bất đồng. Bà một bà già thân thể sắp chôn dưới đất thậm chí có một ngày có thể công khai vào ở hoàng cung, Phạm lão thái thái không biết trên người có bao nhiêu vinh dự vẫn cảm giác mình đang nằm mơ, quá không chân thực.

“Nhân Tâm đường đến — “

Phạm lão thái thái bỗng nhiên hoàn hồn, thời gian nghĩ ngợi lung tung này Nhân Tâm đường vậy mà đã đến. Có người xốc mành lên, Phạm lão thái thái lập tức cười: “Hoàng thượng.”

“Cụ cô.” Hoàng thượng Tần Gia Hựu tự mình ra đón người, cũng làm Phạm Ngũ thị bị kích động vui mừng vô cùng. Đỡ cụ cô xuống kiệu, biểu tình trên mặt Tần Gia Hựu bị bắt buộc hôm nay không được chạy loạn rất ngoan rất ngoan, phụ phụ hôm nay hình như có chuyện quan trọng muốn làm, bé nhất định phải ngoan, nếu không phụ phụ dưới cơn nóng giận không cho phụ thân quản bé, bé sẽ xong đời.

“Tử Quân.”

“Cha.”

Tần Gia Hựu rất tự nhiên hô tiếng, cũng lộ ra nụ cười vui mừng nhìn thấy phụ thân. Nhìn một màn này, trong lòng Phạm lão thái thái lại lần nữa dâng lên một luồng tiếc nuối, thậm chí nghiêm trọng hơn so với dĩ vãng. Ngũ Tử Ngang đã là “thái hậu”, càng không thể có thể có con nối dõi của chính mình. Phạm lão thái thái trước đây còn có thể an ủi mình, giờ khắc này, bà chỉ có thể bất đắc dĩ tiếp thu.

“Tử Quân, đỡ cụ cô vào phòng.”

“Cụ cô, vào phòng đi, phụ phụ cũng ở đó đấy.”

“Hoàng thượng…”

Yêu thương nắm tay Tần Gia Hựu, Phạm Ngũ thị theo hai cha con dìu đi vào nhà chính Nhân Tâm đường. Trong Nhân Tâm đường, Ôn Quế, Khổng Tắc Huy, Thân Mộc, Diêm Nhật bốn vị tâm phúc của Tần Ca và Ngũ Tử Ngang đều có mặt. Sau khi Phạm lão thái thái được đỡ vào thư phòng của Tần Ca và Ngũ Tử Ngang, Ôn Quế giật nhẹ người bên cạnh, nhỏ giọng hỏi: “Thái hoàng và vương gia, a, và Lương hoàng không phải là muốn nói rõ chứ.”

Y hỏi mơ hồ, Khổng Tắc Huy lại nghe được rõ ràng, mắt híp xuống, hắn thấp giọng nói: “Khó nói. Việc này chắc chắn phải để lão thái thái biết. Nếu không Lương hoàng cũng sẽ không yêu cầu tiểu quỷ và thị vệ ngoài Nhân Tâm đường toàn bộ rút lui, nhìn điệu bộ, cũng giống như là muốn nói chuyện gì không thể để cho người ngoài biết.”

Ôn Quế nhìn về phía Diêm Nhật đứng ở cửa phòng ngủ của hoàng thượng, nghĩ nghĩ vẫn là thôi. Tên kia dù cho biết cũng sẽ không nói. Chỉ cần dính dáng đến chuyện của hoàng thượng, Diêm Nhật tuyệt đối là người chân thành nhất.

“Ôn Quế, các ngươi đều lui ra đi.” Bên trong thư phòng truyền ra tiếng Ngũ Tử Ngang. Tim gan Ôn Quế và Khổng Tắc Huy run run, vội vàng rời đi, cũng càng thêm cảm giác mình đã đoán đúng.

Trong thư phòng, ngay trước mặt bà cô, Ngũ Tử Ngang lần đầu tiên không cần cấm kỵ ôm eo Tần Ca, một tay kia thì ôm trên bả vai nhi tử. Trông bộ dáng ấm áp ba người này ở bên nhau, trong lòng Phạm Ngũ thị lộp bộp một tiếng.

Nhìn Tần Ca và nhi tử một cái, Ngũ Tử Ngang hít sâu một hơi, nói: “Bà cô, ta và Tần Ca có tình cảm với nhau nhiều năm, lại khổ nỗi ngăn cách quân thần. Hôm nay rốt cuộc có thể chiêu cáo thiên hạ, có chuyện, ta cũng không muốn lại gạt bà cô.”

Ngũ Tử Ngang nói là “Tần Ca”, không phải “thái thượng hoàng”, Phạm Ngũ thị nắm chặt gậy, không khỏi có chút căng thẳng. Ba người này ngồi cùng một chỗ, Phạm Ngũ thị chỉ cảm thấy hoàng thượng Tần Gia Hựu đều giống hai người.

Ôm chặt nhi tử, Ngũ Tử Ngang khàn giọng nói: “Bà cô, Gia Hựu… là nhi tử của ta, thân sinh nhi tử.”

“A!” Phạm Ngũ thị lại hít một hơi khí lạnh, sau đó bà kinh ngạc nhìn về phía thái thượng hoàng, thái thượng hoàng chẳng lẽ đẩy nhi tử của Tử Ngang lên ngôi vua?! Phạm Ngũ thị hoa mắt. Mà câu nói tiếp theo của Ngũ Tử Ngang, trực tiếp chấn gậy gậy đầu rồng trong tay bà rơi xuống đất.

“Tử Quân… là Tần Ca sinh cho ta, là cốt nhục của Tần Ca và ta.”

“Ầm!”

Trong óc Phạm lão thái thái ong một tiếng, cái gì cũng nghe không được, chỉ nhớ rõ một câu nói: “Tử Quân… là Tần Ca sinh cho ta, là cốt nhục của Tần Ca và ta.”

Tần Gia Hựu tiểu hoàng đế luôn luôn hiểu xem sắc mặt người lần này lại không biết thế nào, dường như còn cảm thấy cụ cô của bé bị làm cho sợ chưa đủ triệt để, bé trề trề môi, mềm nhũn nói: “Cụ cô, người xem mũi con giống cha như đúc.”

Trước mắt trắng lòa của Phạm lão thái thái đột nhiên xuất hiện hai cái mũi, một là của Tần Gia Hựu, một là của Ngũ Tử Ngang. Bên cạnh thêm một người, người nọ ôm bà.

“Bà cô, người tỉnh táo một chút, ngàn vạn đừng bị dọa.” Là Ngũ Tử Ngang.

Có thể không bị dọa sao! Có thể không bị dọa sao! Có thể không bị dọa sao! Phạm Ngũ thị ngẩn ngơ quay đầu, miệng mở, lại không nói nên lời. Đây đây đây, đây rốt cuộc là thế nào chứ! Tiếp tục đọc “Trầm nịch – Phiên ngoại 3 – Chương 2”