Trầm nịch – Phiên ngoại
- Tác giả: Neleta
- Chuyển ngữ: Yappa
- Mục lục
Lâu rồi mới đăng chương mới. Không biết có bạn nào còn theo dõi không ^^
Đệ thập chương
Khi Diêm Nhật phục hồi tinh thần lại, gã đã ôm hoàng thượng ngồi trên giường, ngay cả gã khi nào khóa cửa gã cũng không nhớ rõ. Hai cánh tay Diêm Nhật ôm thật chặt hoàng thượng đang thút thít trong lòng, mặt gã lần đầu tiên đại nghịch bất đạo kề sát mặt hoàng thượng. Hoàng thượng hoàng thượng hoàng thượng… Là hoàng thượng, là hoàng thượng… Hoàng thượng tới, hoàng thượng tới…
“Nhật Nhật Nhật Nhật…” Tần Gia Hựu nén tủi thân nửa tháng ở trong lòng Diêm Nhật cũng không khống chế được nữa. Không rảnh để ý tiếng khóc của chính mình liệu có kéo người khác tới hay không, bé cao giọng khóc lớn trong lòng Diêm Nhật. Chưa từng, chưa từng tách khỏi người này lâu như thế, giờ khắc này, Tần Gia Hựu mới phát hiện mình không muốn tách khỏi người này thế nào, nhớ người này bao nhiêu. Bé mặc kệ cái gì mà tuổi lớn hay không, bé muốn Nhật Nhật, bé muốn Nhật Nhật của bé.
Nước mắt của Diêm Nhật cũng không đè nén được. Tiếng khóc của hoàng thượng càng khiến gã muôn phần đau lòng, cũng muôn phần áy náy. Nếu không phải là gã không có tài cán gì, hoàng thượng cũng sẽ không bị tủi thân lớn như thế.
“Hoàng thượng… Đừng khóc, đừng khóc…” Diêm Nhật vừa khóc vừa lau nước mắt cho hoàng thượng. Nhưng Tần Gia Hựu đâu nhịn được, nhất là ở bên cạnh Diêm Nhật, bé lại càng không biết nhịn. Ngồi trong lòng Diêm Nhật, Tần Gia Hựu gọi từng tiếng “Nhật Nhật”, nghe mà nước mắt Diêm Nhật cũng nhịn không được.
“Hoàng thượng… Đừng khóc, tổn hại sức khỏe…”
Tần Gia Hựu ôm thật chặt Diêm Nhật, nước mắt để lại cả mảng ẩm ướt trên vai Diêm Nhật.
“Nhật Nhật… Ta nhớ ngươi…”
Nước mắt của Diêm Nhật rơi trên quần áo Gia Hựu, nhịn rất lâu, gã vẫn là sơ suất thổ lộ kìm nén của mình.
“Hoàng thượng… Nô tài, nô tài cũng nhớ người…”
“Nhật Nhật không phải nô tài, không phải nô tài.” Tần Gia Hựu ưỡn người, hai mắt đẫm lệ mông lung hạ lệnh, “Nhật Nhật sau này không được nói mình là nô tài, Nhật Nhật không phải nô tài.” Trong nửa tháng này, Tần Gia Hựu có hiểu biết càng sâu hơn với từ “nô tài” này, mặc dù Ôn Quế bọn họ đều tự xưng nô tài với phụ hoàng, nhưng bé lại không thích Nhật Nhật tự xưng nô tài.
Diêm Nhật sửng sốt, sau một khắc, nước mắt gã càng cuộn trào mãnh liệt chảy ra. Tần Gia Hựu ôm chặt cổ Diêm Nhật, kiên định nói bên tai Diêm Nhật: “Nhật Nhật, ngươi đợi ta.”
Diêm Nhật dùng sức ôm lấy hoàng thượng, nhắm mắt lại đè tình cảm sắp chịu không được trong lòng mình xuống, dùng sức gật gật đầu. Sau thật lâu, gã mới thốt một câu: “Nô tài… sẽ, vẫn… chờ đợi…”
“Nhật Nhật, không được lại nói ‘nô tài’.” Tần Gia Hựu vỗ một cái không nhẹ không nặng trên lưng Diêm Nhật.
Diêm Nhật lệ rơi đầy mặt ngại ngùng cười: “Thuộc hạ, tuân chỉ.”
“Cũng không được ‘thuộc hạ’.” Tiểu hoàng đế dẩu môi.
Diêm Nhật khó xử, vậy gã tự xưng là gì đây? Không xưng nô tài đã là đại bất kính. Thế nhưng, thế nhưng ở đây, ở nơi chỉ có gã và hoàng thượng này, gã muốn làm càn một chút.
“Nhật Nhật…”
“Ừm.”
Diêm Nhật ôm Tần Gia Hựu không muốn buông tay.
“Nói ‘ta’.” Tần Gia Hựu quệt quệt hai má Diêm Nhật, “Sau này nói ‘ta’.” Môi Diêm Nhật run rẩy, trầm thấp, trầm thấp, đáp một tiếng.
Sau đó, hai người ôm chặt nhau không ai nói gì thêm. Tiếng khóc của Gia Hựu nhỏ dần, Diêm Nhật cũng không khóc nữa. Rất lâu sau đó, hai người đều bình tĩnh lại, thế nhưng không ai buông đôi tay ôm lấy đối phương ra cả. Cuối cùng, vẫn là Diêm Nhật lên tiếng trước: “Hoàng thượng, trời chiều rồi, nô tài…”
“Hử?” Tần Gia Hựu rất có uy nghiêm cất giọng.
Diêm Nhật buông tay, kéo hoàng thượng ra, ngại ngùng liếm liếm miệng: “Hoàng thượng… Ta, ta đi lấy nước nóng cho người, trời chiều rồi, nên nghỉ ngơi.” Lúc nói ra chữ “ta” này, trống ngực Diêm Nhật đập dữ dội, gã không biết là vì sao.
Diêm Nhật vừa nói như thế, Tần Gia Hựu mới phát hiện hai mắt mình rất cộm, bé dụi dụi mắt, từ trên người Diêm Nhật bò thẳng lên giường: “Nhật Nhật, ta khát.”
“Nô, à, ta đi rót nước cho người.”
Diêm Nhật lau lau mặt, vội vàng đứng dậy đi rót nước. Tần Gia Hựu ngã thẳng xuống giường, nhìn Diêm Nhật bận rộn vì bé, trên khuôn mặt lộ ra nụ cười phát ra từ nội tâm lâu ngày không thấy.
“Nhật Nhật, ta muốn đi tiểu.”
Diêm Nhật quay đầu lại nhìn hoàng thượng một cái, vội vàng rót đầy cốc nước đưa qua cho hoàng thượng, miệng nói: “Nô, à, ta đi lấy bô gỗ cho người.” Uống nước, nhìn Diêm Nhật vội vội vàng vàng ra cửa, Tần Gia Hựu thoải mái thở hắt ra, vẫn là ở bên cạnh Nhật Nhật hạnh phúc.
Diêm Nhật lấy bô gỗ tới, Tần Gia Hựu cũng không kiêng dè, cởi quần liền đi tiểu. Tiểu xong, bé đá giầy lên giường, miệng lại hô: “Nhật Nhật, mặt ta đau.”
Trong mắt Diêm Nhật để lộ ra đau lòng và ảo não, gã khiến cho hoàng thượng khóc quá lâu, thật là đáng chết. Xách bô gỗ đi, Diêm Nhật rất nhanh bưng tới một chậu nước nóng, lau mặt cho hoàng thượng, lại vắt miếng khăn lông nóng đắp mắt cho hoàng thượng.
“Nhật Nhật, ta còn chưa rửa chân đâu.” Thật ra đã rửa rồi.
“Nô, ta rửa chân cho hoàng thượng.”
Diêm Nhật lại đi ra ngoài.
Tần Gia Hựu bị phụ hoàng huấn luyện cuộc sống độc lập nửa tháng trong cung vừa đến bên cạnh Diêm Nhật là thành đồ vô dụng không tay chân. Sau khi Diêm Nhật rửa chân cho bé, Tần Gia Hựu lại nói mình còn chưa có đánh răng, đương nhiên, Diêm Nhật lại đánh răng cho bé.
Lăn qua lăn lại một trận, ngọn đèn trong phòng dập tắt. Tần Gia Hựu nằm bên cạnh Diêm Nhật, một tay vắt trên người Diêm Nhật như ngày trước, khóc quá lâu bé cũng không ngăn được cơn buồn ngủ.
“Nhật Nhật, ta ngày mai có một ngày nghỉ phép, ta tối mai vẫn sẽ ở chỗ ngươi, sáng sớm ngày kia ngươi đưa ta về cung.”
Trong lòng Diêm Nhật nhảy nhót, hoàng thượng có thể ngày kia mới đi? Đè xuống không nỡ, Diêm Nhật nói: “Hoàng thượng yên tâm, sáng sớm ngày kia ta nhất định đúng giờ đưa hoàng thượng về.”
“Nhật Nhật…” Tần Gia Hựu níu chặt quần áo Diêm Nhật, “Ngươi chờ ta.”
“Ta, sẽ vẫn chờ hoàng thượng.” Đánh bạo xoay người ôm lấy Tần Gia Hựu, Diêm Nhật nhắm mắt lại, chỉ cảm thấy như thế chết cũng đáng.
Tần Gia Hựu nhịn không được, níu chặt quần áo Diêm Nhật, chưa được bao lâu bé đã phát ra tiếng ngáy khẽ. Trong nửa tháng Diêm Nhật rời đi này, bé vẫn luôn ngủ không được ngon giấc.
Tần Gia Hựu ngủ, Diêm Nhật nửa tháng nay cũng không có ngủ được một giấc ngon lành sau nửa canh giờ cũng nhịn không được thiếp đi. Việc Tần Gia Hựu đến vượt quá xa khỏi dự liệu của Diêm Nhật, nếu như trước đây Diêm Nhật còn có thể lo lắng có thể trở lại trong cung hay không, còn bây giờ, gã không lo lắng chút nào. Chẳng sợ phải đợi mấy chục năm, gã tin tưởng mình một ngày nào đó sẽ trở lại trong cung, trở lại bên cạnh hoàng thượng.
Một giấc này hai người đều ngủ rất say, mãi cho đến khi trời sáng, Diêm Nhật mới tỉnh dậy đầu tiên. Trong lòng rõ ràng có một người khác, Diêm Nhật vừa tỉnh lại sau khi hỗn độn thoáng qua ý niệm này trong nháy mắt tỉnh táo. Nhìn người còn đang ngủ say trong lòng, Diêm Nhật véo véo mặt mình, quả thực không phải nằm mơ!
Liếc mắt nhìn từ tia sáng từ bên ngoài chiếu vào, hẳn không còn sớm. Nhìn hoàng thượng rõ ràng là đã khóc sưng hai mắt, Diêm Nhật đau lòng, ê ẩm, lại có một chút ngọt ngào.
Tần Gia Hựu là ở trong lòng Diêm Nhật, không phải gối cánh tay Diêm Nhật. Diêm Nhật chậm rãi bỏ tay hoàng thượng đặt ở ngang hông gã ra, chậm rãi xê dịch về phía bên giường, thấy hoàng thượng chưa có dấu hiệu tỉnh lại, gã vén chăn lên khẽ xuống giường. Mặc quần áo không có chút tiếng động, Diêm Nhật mở cửa ra. Tần Gia Hựu chép miệng mấy cái, nắm chặt chăn tiếp tục ngủ. Mặc dù mức độ thoải mái của giường căn bản không thể so với trong cung, nhưng Tần Gia Hựu lại ngủ một chút cũng không muốn tỉnh dậy, bởi vì nơi này có hơi thở bé quen thuộc.
Diêm Nhật từ trong phòng ra trước tiên đi xách một thùng nước giếng, xử lý sạch sẽ bản thân, sau đó đi nấu nước, chờ hoàng thượng ngủ thức dậy dùng. Sau đó Diêm Nhật tự mình đi phòng bếp của quân phòng giữ, Quan Độ đã nhận được tin tức trong cung, sớm đã sai phòng bếp chuẩn bị cơm nước tinh xảo. Diêm Nhật vốn còn muốn đi nấu cơm cho hoàng thượng, mắt thấy đều đã chuẩn bị xong, gã bảo phòng bếp một khắc đồng hồ sau đưa đồ ăn qua. Lấy kinh nghiệm nhiều năm hầu hạ hoàng thượng như thế của gã, hoàng thượng cũng đã tỉnh. Tiếp tục đọc “Trầm nịch – Phiên ngoại 2 – Chương 10”