Thần phục – Chương 72

Thần phục

  • Tác giả: Yến Tử Hồi Thì
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Chương 72 – Tâm tư của bác

Triển Tiểu Liên chậm rãi bò dậy, gãi gãi mái tóc rối bù, “Gia, anh chụp cái kia làm gì đó?”

Yến Hồi vừa nhìn máy ảnh, vừa trả lời: “Lúc rảnh rỗi thưởng thức thưởng thức.”

Triển Tiểu Liên hai tay gãi đầu: “Anh thưởng thức cái đó còn không bằng trực tiếp thưởng thức bản thân tôi, tôi cũng nằm trước mặt anh cho anh xem đủ rồi, còn có cái gì để chụp?”

Yến Hồi tiếp tục lật: “Cưng không phải còn muốn đến trường? Chờ sau khi cưng đi, xem lúc gia một mình một người.”

Triển Tiểu Liên vươn tay cầm ga giường bao lấy chính mình, không nói gì nhìn trời, trong lòng suy nghĩ làm sao bây giờ, thứ kia tựa như trái bom, rơi vào trong tay cầm thú Yến, hắn liệu có đột nhiên không biết xấu hổ tuôn ra không? Nếu như vậy, cô không sợ gì khác, sợ nhất chính là bố mẹ cô nhìn thấy, vậy cô sẽ tiêu.

Yến Hồi đặt máy ảnh lên trên bàn, duỗi chân đá đá Triển Tiểu Liên: “Dậy.”

Triển Tiểu Liên nhìn hắn một cái, nằm bò trên giường đấm giường: “Gia, lão ngài muốn chụp thì chụp đi, để tôi ngủ một lát, lão ngài uy mãnh vô cùng, tôi cả đêm không chợp mắt mà…”

Triển Tiểu Liên nói xong, thật đúng là quấn ga giường thiếp đi, lại tỉnh, liền nhìn thấy Đồng nhi tay chống má ngồi trên ghế đầu giường nhìn cô. Triển Tiểu Liên chớp chớp mắt, vươn tay vạch ga giường trên người, trần truồng xuống giường, vừa khom lưng nhặt quần áo trên mặt đất vừa hỏi: “Thím, thím tới làm gì?”

Đồng nhi ban đầu còn cố giữ bình tĩnh nhìn, kết quả, ba mươi giây sau, Đồng nhi liền nhịn không được, mặc cho cô ta bình thường cởi mở thế nào không quan tâm thế nào, nhưng bây giờ nhìn Triển Tiểu Liên trần như nhộng thậm chí không có nửa phần ngượng ngùng, cô ta nhịn không được dời mắt, Triển Tiểu Liên quay đầu nhìn cô ta cười giễu một tiếng: “Thím, thím cũng không phải là đàn ông thím xấu hổ cái gì? Tôi có thím cũng có, nhìn thấy tôi giống như nhìn thấy thím, có cái gì để thẹn thùng?” Trùm một nửa cái váy lên người, Triển Tiểu Liên đột nhiên quay đầu lại nhìn Đồng nhi hỏi: “Thím, thím không phải là les?”

Đồng nhi mặt đỏ lên : “Cô nói bậy bạ gì đó?”

Triển Tiểu Liên tự mình cài áo lót, không cài được phía trên còn quay lưng nói với Đồng nhi: “Thím, giúp cái.”

So vô sỉ, Đồng nhi cuối cùng bái phục, cô ta khẳng định thua kém Triển Tiểu Liên.

Triển Tiểu Liên mặc xong quần áo, một lần nữa ngồi lên giường nhìn Đồng nhi, Đồng nhi chờ cô mặc xong hết, mới dám quay đầu, đưa tay cầm một bình thuốc đặt lên bàn: “Nhớ uống thuốc.”

Triển Tiểu Liên lấy tới nhìn, cô nhận ra, tránh thai, miệng còn thuận miệng hỏi câu: “Thuốc gì? Tôi lại không bị ốm.”

Đồng nhi đứng lên đi ra ngoài: “Tránh thai, người thừa kế của gia, không thể nào tùy tiện tìm một người đàn bà sinh, cô vẫn có chút tự giác đi.”

Triển Tiểu Liên xem xem hướng dẫn, vươn tay vặn nắp bình đổ ra hai viên, ném vào miệng nhai khô, sau đó duỗi duỗi lưỡi với Đồng nhi, “Ăn rồi.”

Đồng nhi đi đến cạnh cửa, nhìn cô một cái, xoay người đi.

Trong phòng khôi phục yên lặng, Triển Tiểu Liên rót ít nước uống, tự mình một người ngồi một lát, sau đó vào phòng vệ sinh soi soi gương, dấu vết khắp cổ, vừa nhìn chính là Yến Hồi cắn ra, cô làm sao đi nhà bác? Triển Tiểu Liên gãi gãi đầu, xách túi của mình ra cửa, xem ra phải đi mua một cái khăn the gì gì đó che che, dù sao khí trời bây giờ cũng không xem như quá nóng, quấn cái khăn the cũng được.

Ra cửa cũng không ai cản, Triển Tiểu Liên trực tiếp ra khỏi cao ốc, mua một cái khăn the nhỏ tại một cửa tiệm quấn quanh cổ, lại mua một ít trái cây tại cửa hàng hoa quả ven đường, sau đó nhìn nhìn trạm xe buýt, ngồi xe buýt công cộng đi luôn. Tiếp tục đọc “Thần phục – Chương 72”

Thần phục – Chương 71

Thần phục

  • Tác giả: Yến Tử Hồi Thì
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Chương 71 – Chụp ảnh nude gì gì khủng bố nhất

Rất rõ ràng, đám tình nhân nhỏ của Yến Hồi này đều đến có chuẩn bị, mặc dù mỗi một người đều không muốn thấy Triển Tiểu Liên, có điều sau khi cô kêu Yến gia không phản đối, cho nên mỗi người thật đúng là đứng lên nâng những thứ mình mang theo vào tay.

Người đẹp đưa đầu tiên tâm không cam tình không nguyện, dường như lễ vật của cô ta qua tay Triển Tiểu Liên thì sẽ hạ giá. Triển Tiểu Liên một phen túm lại, ngay trước mặt mọi người liền bắt đầu xé gói đồ, dưới ánh nhìn chăm chú tủi thân của người đẹp, Triển Tiểu Liên lục ra một cái kẹp cà vạt, thứ ấy vừa thấy chính là tinh phẩm, phỏng chừng cần không ít tiền. Triển Tiểu Liên lắc lư kẹp cà vạt trước mặt Yến Hồi: “Gia, quà này tặng không tốt!” Sau đó nhìn người đẹp kia bắt đầu dạy bảo: “Người đẹp cô nói xem, sao lại chỉ lớn người không lớn đầu óc tặng kẹp cà vạt vì sao không kèm âu phục? Cô xem xem bộ quần áo của gia chúng ta hiện tại đây phù hợp đeo không? Cô có ánh mắt không? Không phát hiện gia chúng ta đi chính là tuyến đường phóng khoáng, lão hắn là cái loại đàn ông ếch bốn mắt mặc âu phục đeo caravat sao? Gia không sợ giảm sức hấp dẫn của gia chúng ta.”

Người đẹp nhỏ lập tức nhìn về phía Yến Hồi, hai mắt đẫm lệ mông lung tủi thân vô cùng: “Gia.”

Kết quả, Yến đại gia vỗ vỗ vai Triển Tiểu Liên: “Nhóc béo nói có lý.”

Người đẹp nhỏ lập tức nước mắt chạy đi, cơ hội một lần đêm xuân thành danh cứ như vậy lỡ mất.

Triển Tiểu Liên liên tục mở mấy món quà, kết quả mỗi một cái đều bị cô phê bình xối xả, đến phiên cái thứ bảy, diễn viên nhỏ vừa mới ra mắt đang chuẩn bị đưa cho Triển Tiểu Liên, bỗng nhiên lại rụt về, ngửa đầu nhìn Triển Tiểu Liên: “Vậy của cô đâu? Nhìn của chúng tôi đều nói không tốt, lấy của cô ra.”

Triển Tiểu Liên vừa nghe, vươn tay lấy túi, bắt đầu lục lọi: “Lấy thì lấy, tôi nhưng đến có chuẩn bị, tuyệt đối xứng với khí chất cao quý của gia chúng ta.”

Sau đó, dưới ánh nhìn chăm chú của đám người đẹp, Triển Tiểu Liên từ một cái túi rách nhấc ra cái dây đeo di động kia, còn châm chích xoay một lượt trước mắt người ta: “Thấy chưa? Nhìn nó xem, ai dám nói không hợp với gia chúng ta?”

Mọi người tựa như gặp quỷ nhìn thứ đồ chơi kia, cả đám lộ ra vẻ mặt ghét bỏ, Triển Tiểu Liên mặc kệ, nhấc cái đồ chơi ấy đưa đến trước mặt Yến Hồi, hỏi: “Gia, có cảm giác rất quen mắt hay không?” Sau đó cô lại sáp sáp bên người Yến Hồi, nói: “Gia, ngài lại nhìn kỹ xem, giống lúc lão ngài ngủ không?”

Ánh mắt thờ ơ của Yến Hồi dừng lại, sau đó lại tụ tầm mắt trên cái đồ chơi nhỏ kia, rất nhỏ, màu trắng, cái đầu rất lớn, cái đuôi rất nhỏ, nhìn như là bộ dạng cười, tổng thể nhìn giống một con sâu, Yến Hồi nhìn kỹ, chỉ vào con sâu đó hỏi: “Cưng nói lúc gia ngủ giống như con sâu này?”

Triển Tiểu Liên: “Ha?” Chạy Vội vàng đưa đưa cái dây đeo đó trước mặt Yến Hồi, giải thích: “Gia, lão ngài nhìn rõ nha, đây không phải sâu mà? Đây rõ ràng là một con cá heo nhỏ. Đây là bản hoạt hình, cho nên như thế. Ngài xem ngài xem, lúc lão ngài ngủ rất giống nó.”

Yến Hồi vươn tay, cầm vật kia vào tay nhìn nhìn, nhíu nhíu mày, con sâu nhỏ kia vẽ hai đường cong cong thay thế con mắt, toàn bộ đầu nhìn chính là mặt, xem chính là cười híp mắt, “Lúc gia ngủ chính là như vậy?”

Triển Tiểu Liên thuận miệng đáp tiếng: “Còn phải nói? Gia là chưa từng thấy bộ dạng khi mình ngủ phải không? Tôi xem xem tối hôm nay ai thị tẩm, bảo cô ta chụp bức mỹ nam ngủ cho gia lão ngài, ngài xem có được hay không?”

Yến Hồi nắm cái dây đeo ấy, không nói tiếp, mà là hỏi: “Vật này dùng làm gì?”

Triển Tiểu Liên lập tức lấy di động của mình ra, sau đó cài vật đó trên di động của mình, quơ quơ trước mặt Yến Hồi: “Dây di động mà, ngài xem, rất hợp phải không?”

Yến Hồi liếc xéo Triển Tiểu Liên một cái, cầm di động của Triển Tiểu Liên, bắt đầu vừa đập vừa gõ lên bàn, còn dùng sức kéo cái dây đeo nhỏ ấy, Triển Tiểu Liên gào khóc đi qua cướp di động: “Gia, lão ngài làm cái gì vậy hả? Di động tôi hỏng ngài mua mới cho tôi à?”

Yến Hồi chỉ vào cái dây đeo kia nói: “Cưng lấy xuống cho gia, nếu không gia đập di động cưng.”

Triển Tiểu Liên tức khuôn mặt nhỏ nhắn căng phồng, mặc dù vốn là tính lấy luôn, kết quả gã này lại vẫn muốn, một cái dây đeo di động rách mà thôi, đồ chơi đáng giá gì, hiếm lạ. Triển Tiểu Liên gỡ dây đeo xuống, vội vàng giấu di động của mình trong túi, đỡ bị hắn đập hỏng, biến thái đáng chết.

Yến Hồi lấy ra di động của mình, Triển Tiểu Liên nhìn dáng vẻ của hắn tựa hồ là muốn móc dây đeo di động vào, kết quả Yến Hồi cầm di động từ trên nhìn xuống dưới, cứ thế không tìm được lỗ nhỏ có thể đeo. Yến Hồi cau mày, lại từ đầu tới đuôi tìm một lần, vẫn là không tìm được, mặt lập tức âm u.

Triển Tiểu Liên ở bên cạnh trừng mắt nhìn, nửa ngày không kìm được, quay đầu che miệng, bắt đầu cười trộm “ha ha”.

Yến Hồi âm u ngước mắt nhìn cô một cái, Triển Tiểu Liên lập tức nghiêm trang bắt đầu tiếp tục nhận quà tặng của người đẹp, bên kia Yến Hồi ba lần không tìm được, duỗi tay ra, trực tiếp đập di động lên tường đối diện, dọa tiểu mỹ nhân cả phòng ôm đầu thét chói tai, không biết nguyên nhân gì Yến gia đột nhiên tức giận, người nào người nấy dồn lại một chỗ run lẩy bẩy.

Triển Tiểu Liên làm bộ không thấy, dù sao không phải cô chọc, tiếp tục nhận quà. Kết quả, vừa mở ra một cái hộp, Yến Hồi đột nhiên duỗi chân đạp cái bàn trước mặt, rét căm căm nói một chữ: “Cút!”

Triển Tiểu Liên hai lời chưa nói, tiện tay buông cái hộp trong tay, cầm lấy túi của mình xông về phía cửa, cô vừa xông, các người đẹp khác người nào người nấy buông quà tặng trong tay xuống, vội vàng cầm đồ đi ra ngoài theo.

Triển Tiểu Liên đi ra cửa thở dài một hơi, giao tiếp với cầm thú thật đúng là khảo nghiệm khả năng chịu đựng của trái tim, cô nhìn đồng hồ, cũng sắp mười giờ rồi, xem ra hoặc là ở khách sạn hoặc là đi nhà dì út, không qua nhà dì út lại muốn đi nhà bác phỏng chừng sẽ khó, dì út nếu biết cô là đi nhà bác thuận tiện ở nhà bác một đêm, chắc chắn không vui.

Triển Tiểu Liên xoa xoa huyệt thái dương, cô sao lại cứ khổ như vậy chứ? Đang suy nghĩ chọn một khách sạn nhỏ tạm một đêm đây, kết quả chiếc xe hôm nay đi đại học Bãi Yến đón cô đỗ bên cạnh cô, chú tài xế xuống xe kêu: “Cô Triển, cô đây là đi đâu? Gia còn đang chờ cô đấy.”

Triển Tiểu Liên trợn to mắt, “Ha?” Không phải vừa rồi đuổi tất cả ra ngoài sao? Sao lại bỗng nhiên sửa chủ ý? Trợn mắt tại chỗ, Triển Tiểu Liên xoay người lên xe, mắt thấy xe chạy qua quán bar vừa nãy, Triển Tiểu Liên vội vàng hỏi: “Chú ơi, đây là muốn đi đâu?”

Chú tài xế vừa lái xe vừa nói: “Gia nói hắn muốn đi gọt ngón tay người, nói cho hắn một cái di động hỏng, ngay cả cái lỗ cũng không có.”

Triển Tiểu Liên: “…” Quả nhiên tư duy của biến thái không phải người thường có thể hiểu, rõ ràng là kiểu di động không thích hợp đeo dây đeo di động được không? Di động của loại nữ sinh nhỏ như cô đeo đáng yêu, gã kia một đám ông lớn đeo cái gì mà đeo, lúc cô đi mua dây đeo di động nghĩ chính là như thế, dạt dào cho rằng cô có thể mua cho mình một cái dây đeo di động, kết quả cầm thú Yến động kinh. Tiếp tục đọc “Thần phục – Chương 71”

Hồng phúc dao – Phiên ngoại 3

Nhoằng cái đã sắp hai năm kể từ ngày ta đăng phiên ngoại 2 rồi :O

Hồng phúc dao

Phiên ngoại tam – Quyến rũ

Lưu Tích Tứ rất thích quyến rũ Ly Nghiêu, cực kỳ thích, gần như si mê. Mặc dù kết quả mỗi một lần quyến rũ là hắn sẽ rất thảm, chừng mấy ngày không xuống giường được, nhưng hắn vẫn đang không biết chán mà nghĩ cách quyến rũ đối phương, chìm đắm trong trò chơi thú vị làm đối phương không khống chế được không thể tự thoát khỏi.

Mà Ly đại giáo chủ đáng thương, mặc dù sau mỗi một lần y đều vô cùng phiền muộn bản thân tổn thương Lưu Tích Tứ, thề lần sau nhất định phải kiềm chế kiềm chế lại kiềm chế, nhưng tự chủ của y mỗi một lần đều sụp đổ trong sự khiêu khích của vương gia, lý trí hoàn toàn không còn, hóa thân thành một con sói đói đỏ mắt, ăn vương gia quyến rũ y vào trong bụng.

Ngày này Lưu Tích Tứ lại nổi hứng thú, nguyên nhân không gì khác, Ly đại giáo chủ ra ngoài làm việc rời kinh hơn mười ngày, sau khi trở về kích tình thì kích tình, nhưng hắn luôn cảm thấy thiếu chút gì. Thừa dịp hôm nay Ly đại giáo chủ mang nữ nhi nhi tử ra cửa dạo phố, con ngươi Lưu Tích Tứ đảo một vòng, có ý kiến hay, theo lệ lưu lại một phong thư, hắn mang theo thị vệ xuất phủ.

Cùng nữ nhi dưỡng tử đi dạo một buổi sáng, mua cho hai người đồ chơi mỗi người thích, Ly đại giáo chủ cha tốt siêu cấp này giờ mới mang theo nữ nhi lòng tràn đầy vui mừng về phủ, xách điểm tâm vị đậu đỏ vương gia nhà y thích ăn nhất, Ly đại giáo chủ cực kỳ hứng thú về phòng, nhưng bên trong phòng ngoại trừ một phong thư bày ở trên bàn chính sảnh ra, đâu còn có bóng dáng người nọ? Xem thư, Ly đại giáo chủ vừa kích động vừa do dự, nhưng mà y vẫn là giấu thư, xách điểm tâm dặn dò quản gia một tiếng, mang theo vài phần chờ mong vội vã đi đến nơi hẹn.

Đi tới bên hồ Tiêu Tương, Ly Nghiêu liếc mắt liền thấy được thuyền phường y không biết đã trải qua bao nhiêu đêm xuân bên trong. Thị vệ trên thuyền nhìn thấy y, nhưng không biết xuất phát từ loại nguyên nhân nào, vậy mà thảnh thơi đứng đó, không có ỵ́ cập bờ đón y lên thuyền. Ly Nghiêu cũng không tức giận, chỉ là khóe môi hơi nhếch, muốn có được vương gia không hao chút công phu ấy là không có khả năng.

Quan sát một chút bốn phía, Ly Nghiêu đề khí rất nhanh vọt lên mặt nước, giẫm nước bước lên một thuyền phường phụ cận, mượn lực dùng lực nhảy lên trên thuyền phường. Quen cửa quen nẻo vào khoang thuyền, quả nhiên thấy được một cái bàn bày đầy thức ăn. Y đi lên phía trước, buông điểm tâm, ngồi xuống. Các thị nữ đưa lên bát đũa, rượu ngon cho y, Ly Nghiêu đâu có tâm tư hưởng thụ mỹ thực? Uống hai chén rượu trợ hứng, vội vã ăn một lượt thức ăn trên bàn, lau lau miệng đứng lên.

“Gia, mời tắm rửa thay y phục.” Các thị nữ lại dẫn y đến một cách gian khác, nước nóng trong thùng gỗ đã chứa đầy, còn rắc một tầng cánh hoa hồng. Ly Nghiêu chau chau mày, bắt tay cởi quần áo, các thị nữ mỉm cười buông áo sa trong suốt rời đi. Ngồi bên trong thùng tắm, Ly Nghiêu nâng mấy cánh hoa lên, vương gia của y hôm nay muốn chơi trò gì? Ly đại giáo chủ thế nhưng chưa từng tắm loại cánh hoa này, đương nhiên, y cũng tuyệt đối sẽ không tắm. Rất nhanh tắm sạch sẽ trong cách gian thơm ngào ngạt, Ly Nghiêu ra khỏi thùng tắm, lau khô thân thể thay áo sa bán trong suốt đó, ở đâu có thể gặp người.

“Gia, vương gia chờ ngài tại tầng dưới.” Thị nữ chờ bên ngoài tựa hồ nghe ra Ly Nghiêu tắm xong, nói bên ngoài. Ly Nghiêu rút cái trâm ra, xõa tóc, theo thảm trải sàn thật dày đi xuống khoang thuyền. Tiếp tục đọc “Hồng phúc dao – Phiên ngoại 3”

Trầm nịch – Phiên ngoại 4 – Chương 1

Trầm nịch – Phiên ngoại

Đệ nhất chương

Tiết thanh minh vừa qua, khí trời liền thực sự là ấm lại. Trải qua lạnh lẽo mùa đông, se lạnh đầu xuân, các cô nương tiểu thư, công tử thiếu gia đều kiềm chế không nổi nhao nhao đi trên phố, tới bên hồ đạp thanh thưởng xuân, bày ra tất cả nụ cười hấp dẫn nhất và áo quần hoa mỹ nhất của mình, để có thể gặp được nhân duyên tốt của chính mình.

Trong đám người đang di chuyển, có hai vị nam tử dựa vào lan can mà ngắm dẫn tới nhao nhao ghé mắt của người đi đường. Hai vị nam tử thân hình bình thường, chẳng qua màu da một vị nam tử trong đó thiên màu mạch, một thân áo dài màu xanh đen; màu da nam tử còn lại thì xưng được là trắng sữa, một thân áo dài màu tím nhạt. Hai người dựa vào một chỗ trò chuyện, trên mặt đều mang theo nụ cười nhàn nhạt. Vị nam tử màu da trắng nõn kia trông vô cùng đẹp mắt, có thể nói là tuyệt sắc diễm lệ, mà vị nam tử còn lại mặc dù bộ dáng chỉ có thể tính trung bình, nhưng khí phách và phong thái lại không mảy may thua vị nam tử mỹ mạo kia. Có thể nói, hai người mỗi người đều có phong tư, mỗi người đều có khí chất. Ai cũng đè không được ai, ai cũng át không được ai.

Hai người nhìn qua chưa quá ba mươi, nhưng nếp nhăn mảnh ở khóe mắt khiến người ta biết hai người nhất định không chỉ ngần đó tuổi. Nam tử mạo mỹ không biết nói cái gì khiến cho người còn lại cười ha ha mấy tiếng, người này cười như thế, lập tức làm người ta trước mắt sáng ngời. Luôn cảm thấy người này bình thường rất ít sẽ thoải mái cười to như vậy, mặt mày, khóe môi thậm chí khí chất người nọ đều mang theo mấy phần thận trọng nghiêm túc, quả nhiên, người nọ rất nhanh thu nụ cười, trên mặt lại khôi phục nụ cười nhàn nhạt. Dường như chỉ là bởi vì thân thiết liên quan đến nam tử mỹ mạo cho nên mới cười khẽ.

Hai người không có làm ra cử động rất thân mật gì, nhưng xem trong mắt người ngoài lại cảm thấy tuyệt đối không bình thường. Nếu không nam tử mạo mỹ sẽ không không thèm để ý ánh mắt người ngoài chút nào tùy ý cười, nếu không nam tử màu mạch sẽ không khi đối phương khát nước từ hông cởi xuống bình nước đưa tới. Người ngoài âm thầm suy đoán quan hệ giữa hai người, nói là huynh đệ ấy à, dáng dấp không giống; nói là bạn bè ấy à, hình như lại hơi thân mật; nhưng nếu nói là tình nhân ấy à, hình như lại hơi xa cách. Nhưng mà nếu hai người thực sự là tình nhân, cũng sẽ không kéo tới phỉ nhổ xung quanh. Nếp sống Ni Sở quốc cởi mở, dù cho hai nam tử thành thân cũng bình thường. Lại nói, thái thượng hoàng triều đại Đông sát vách cũng quang minh chính đại cưới một vị thần tử làm hậu, đây coi là cái gì.

Vả lại mặc kệ mọi người liếc xéo thế nào, hiếu kỳ thế nào, hai người vừa thưởng thức sắc hồ vừa tán gẫu lại dường như không cảm nhận được ánh mắt quá mức nóng bỏng quanh mình, còn đang nói nhỏ. Hai người hình như khó có được loại cơ hội cùng đi chơi này, thỏa thích hưởng thụ.

“Đã nhớ Hoan nhi như thế, ta dẫn ngươi đi kinh thành nhìn hắn, đừng để ý tới tên kia.”

“Sao có thể không để ý. Nếu ngươi ta ném gã đi kinh thành, ta thực sự sợ gã giết Hoan nhi.”

“Gã dám.”

“Gã đương nhiên dám. Thiên hạ này ngoại trừ gã không người khác dám.”

“Gã nếu dám, hai ta liền bỏ lại mình gã tiêu dao khoái hoạt đi. Cách gã, ngươi ta càng thoải mái.”

“Ha hả, Hạo, mấy năm nay tính tình của ngươi thực sự là thay đổi rất nhiều, trước đây ngươi làm sao nói ra lời như vậy.”

“Trước đây ta là cận vệ của gã, là chức trách. Hơn nữa không thể phản kháng gã, chỉ có thể nhịn. Bây giờ và khi đó lại là bất đồng thật lớn, ngươi ta đều là người đã sớm chết, cần gì phải quan tâm nhiều vậy. Thật ra có đôi khi nhìn gã sống bừa bãi như thế, ta cũng thường thường xét lại mình có phải quá theo khuôn phép cũ hay không.”

“Cũng không phải. Khi đó ta vừa nhìn thấy ngươi liền hận đến nghiến răng nghiến lợi. Người nọ muốn ngươi làm cái gì ngươi liền ngoan ngoãn làm cái đó. Lại đáng hận gã nơi chốn trêu chọc ta lại không cho ta thoải mái, cuối cùng còn tổn thương ta như vậy. Cũng chính là ngươi đồ ngốc này, còn có thể đi cứu ta.”

“Sao lại nhắc tới?” Nam tử được gọi là Hạo mất hứng nhíu chân mày, sau đó nói: “Chuyện quá khứ đừng nhắc lại. Ngươi ta bây giờ vui vui vẻ vẻ sống qua ngày mới là thật. Người như gã, có đôi khi ta cũng hận không thể đâm gã mấy đao, chớ nói chi là ngươi. Ngươi cũng ngốc, người như vậy có cái gì đáng giá ngươi thích, còn vì gã chịu biết bao khổ như thế. Ta không cứu ngươi, ta cũng tha thứ không được chính ta. Ta chỉ trách ta không có sớm một chút đi gặp ngươi. A Nguyên ngốc, sau này đừng làm chuyện ngu ngốc nữa.”

Nam tử mạo mỹ dịu dàng cười, nói: “Coi như là vì ngươi ta cũng sẽ không làm chuyện ngu ngốc. Ta cũng biết gã vì sao thích ngươi như thế, ta khi đó nhìn người không rõ, sớm biết hẳn là đoạt lấy ngươi mới phải, cũng tránh ngươi ta bây giờ bị gã áp bức.”

“Ha hả, biết mình ngốc là được rồi. Đứng lâu như thế, tìm một chỗ uống trà đi?”

“Được.”

Hai người rốt cuộc có động tác, rất nhiều người trộm nhìn bọn họ đều di chuyển theo. Nghiêng đầu liếc mắt người hai bên, Hạo giơ tay lên ôm vai Nguyên, đi về phía quán trà. Vừa nhìn thấy động tác này của y, bốn phía một mảnh ai thán, thì ra hai người thực sự là cái loại quan hệ đó nha. Nguyên cũng không biết có phải bởi vì nghe thấy những tiếng ai thán này hay không, ngược lại càng vui vẻ bật cười, cười mãi đến hoa nhường nguyệt thẹn, say ngả nghiêng một đám lớn công tử ngây ngốc.

Cứ như thế một đường ôm vai Nguyên, hai người tới một tửu lầu lớn nhất bên hồ. Muốn phòng trên lầu, Nguyên bảo tiểu nhị đưa lên bích loa xuân tốt nhất. Sau khi bày lên tất cả lá trà bộ đồ trà, điểm tâm trái cây, hạt dưa đậu phộng, động tác Nguyên thành thạo đun nước pha trà, Hạo thì ngồi bên cạnh hắn nhìn hắn làm việc, không giúp một tay. Vừa nhìn đã biết hai người ngày thường lúc uống trà đều là như vậy.

Đợi đến khi hương trà bay ra, Hạo uống một ngụm trà, thoải mái mà thở hắt ra, lúc này mới mở miệng: “Nguyên, ta là nói thật. Ta biết ngươi nhớ Hoan nhi, ta dẫn ngươi đi đại Đông nhìn hắn.”

Nguyên thương cảm thở hắt ra, nhưng vẫn lắc lắc đầu: “Gã không thích, ta cũng không muốn vì chuyện này ngươi ta chọc tức gã, quên đi. Ta biết Hoan nhi bây giờ rất tốt, Tần Ca lại thương hắn tận xương, vậy là đủ rồi. Ta cũng sợ chính mình thấy Hoan nhi sẽ nhịn không được đi nhận hắn. Biết hắn tốt, là đủ rồi.”

“Đâu đủ. Mười mấy năm nay, người khác không rõ ta còn không rõ sao? Tên kia lúc ngủ giống như người chết cái gì cũng nghe không được, ta thế nhưng thường thường nghe thấy ngươi gọi Hoan nhi trong mộng. Đừng nói nữa. Chuyện này cứ định như thế. Gã nếu đồng ý tốt nhất, gã nếu không đồng ý, thì ngươi ta đi. Lấy công phu của ta đủ, gã có đi hay không cũng không sao cả.”

Nguyên cười, rót đầy trà cho Hạo, cảm kích mà lại cảm động nói: “Cảm ơn. Hạo, ta khi đó thật khờ, dù cho gã không thích ta, ta cũng nên đi tìm ngươi, ta thật khờ. Có thể thành huynh đệ, thành thân nhân với ngươi, ta nghĩ đến cũng vui mừng không thôi. Cám ơn ngươi, khi đó đi tìm ta.”

“Nguyên ngốc. Ta nếu biết ngươi vì tên kia chịu khổ lớn như vậy, ta nhất định sớm một chút đi tìm ngươi, xin lỗi, ta đi chậm.” Lau đi ẩm ướt nơi khóe mắt đối phương, Hạo cầm lên một miếng điểm tâm đút tới bên miệng Nguyên, dụ dỗ nói: “Ăn miếng bánh ngọt, trong lòng ngọt ngào.”

“Phì~” Nguyên cắn một ngụm, bật cười, “Ta cũng già rồi, ngươi còn dỗ ta như thế.”

“Người ta đều nói, người già giống như trẻ con, không ai dỗ chúng ta, chúng ta cũng chỉ có thể tự mình dỗ mình.” Hạo cũng bật cười, lại không thu tay, đút cho Nguyên ăn xong miếng bánh ngọt kia. Trước mặt Hạo, Nguyên tựa như một đứa nhỏ được huynh trưởng, được người thân yêu thương, cười đến thoải mái, cười đến hạnh phúc.

Nhìn Nguyên thoải mái như vậy, tâm tình Hạo cũng vô cùng tốt. Y không thích đồ ngọt cũng hiếm thấy mà ăn một miếng bánh ngọt, chẳng qua sau khi ăn xong y cau mày uống liền mấy chén trà, khiến cho Nguyên lại là cười ha ha. Ngay khi hai người thoải mái chè chén, có người sát phong cảnh xông vào phòng, vẻ mặt u ám nhìn hai người tiếng cười đột ngột dừng lại, âm u mở miệng: “Ô, chơi rất vui nha.” Tiếp tục đọc “Trầm nịch – Phiên ngoại 4 – Chương 1”

Trầm nịch – Phiên ngoại 3 – Chương 6

Trầm nịch – Phiên ngoại

Đệ lục chương

Ngũ Tử Anh và Liễu Song trải qua buổi nói chuyện dài cùng Ngũ Tử Ngang đêm hôm đó, vướng mắc trong lòng cũng không còn nữa, an an tâm tâm lưu lại kinh thành chăm sóc bà cô. Ngũ Tử Anh không có phủ đệ của mình, vừa mới thăng nhiệm đại tướng quân đã chạy đến Quan Tây. Ngũ Tử Ngang đơn giản đưa nhiếp chính vương phủ của y cho Ngũ Tử Anh, dù sao y sẽ không về. Biển trên cửa chính cũng đổi thành Đại tướng quân phủ. Ngũ Tử Anh cũng rất cao hứng, dù sao chính là nhà mình ban đầu, ở thoải mái.

Liễu Song sau khi bố trí ổn thoả mỗi ngày đều sẽ vào cung cùng Phạm lão thái thái, chậm thì một canh giờ, lâu thì một ngày. Hai nha đầu vừa mới về kinh, tất cả đều vô cùng mới lạ, Ngũ Tử Ngang đơn giản lưu các nàng ở trong cung, phái người mang các nàng đi dạo trong kinh thành, có cái gì thích cứ việc mua cho các nàng. Chưa được mấy ngày, hai nha đầu liền thích vị bác cả yêu thương các nàng này, thích hơn vị đường đệ hoàng đế nói ngọt như mía lùi kia, không biết vị đường đệ này của các nàng là có mục đích. Dỗ hai vị chị họ vui vẻ, vậy sau này có cái gì cần phiền toái thúc thúc cũng không phải dễ mở miệng hơn. Tần Gia Hựu tiểu hoàng đế làm việc luôn luôn là có mục đích nha.

Sau khi Liễu Song tiến cung tìm Dung Khâu. Đối vị thái y lúc trước có thể bịt mắt cứu nàng khỏi quỷ môn quan này, nàng cảm kích lại kính phục. Cũng bởi vậy, nàng tìm Dung Khâu điều dưỡng thân thể cho nàng, hy vọng có thể sinh nhi tử cho Ngũ Tử Anh.

Sau khi biết được chuyện này cao hứng nhất không ai bằng Tần Ca và Phạm lão thái thái. Nếu không phải là Ngũ Tử Ngang nói cái gì cũng không cho hắn lại dùng phượng đan, hắn còn muốn lại sinh một đứa nhỏ họ “Ngũ” cho Ngũ Tử Ngang, muốn cho Ngũ gia chân chính lưu hậu duệ. Hiện tại Liễu Song sẵn lòng nỗ lực, hắn đương nhiên cao hứng. Phạm lão thái thái cao hứng đương nhiên cũng là đạo lý giống vậy.

Sự tình trong nhà xem như là đều giải quyết, phía tam đệ Ngũ Tử Hoa càng không có gì để nói. Ngũ Tử Ngang tâm tình cuối cùng đã thả lỏng mời mấy vị thủ hạ đắc lực vào trong cung, xem như là cảm ơn chân thành và nâng đỡ của bọn họ nhiều năm qua đối với y. Nếu không có những người này dắt dẫn y, y còn không biết phải bao nhiêu năm mới có thể có cuộc sống như bây giờ.

Những thân tín này của Ngũ Tử Ngang đối với việc giúp y bức vua thoái vị năm đó hoặc nhiều hoặc ít cũng có chút không thể hiểu. Nhất là đám người Lương châu thất hiền, Quan Độ, Phùng Duy Châu, càng là không thể hiểu. Nếu không phải là Ngũ Tử Ngang lần lượt bảo đảm với bọn họ việc bức vua thoái vị có ẩn tình khác, hơn nữa tuyệt đối sẽ không làm hại hoàng thượng và tiểu thái tử, chỉ chờ sau khi thời cơ chín muồi sẽ nói cho bọn hắn biết nguyên do, những người này có thể ủng hộ Ngũ Tử Ngang bức vua thoái vị hay không vẫn là không biết. Bây giờ, chân tướng rõ ràng, những người này không thể gọi là không thở phào nhẹ nhõm.

Sau khi Ngũ Tử Ngang trở thành nhiếp chính vương, nắm quyền, khí thế cũng càng không như bình thường. Nếu nói Tần Ca là lạnh lùng nghiêm túc, vậy Ngũ Tử Ngang chính là đang lúc nói cười khiến ngươi tro bay khói tan, hơn nữa y thường thường lộ ra ngoài vẻ thô bạo nghiêm túc, càng khiến người ta tim gan run rẩy. Quan Độ trước kia nói đùa y, sau khi Ngũ Tử Ngang trở thành nhiếp chính vương cũng không dám lại không biết lớn nhỏ với y.

Mà hôm nay, Ngũ Tử Ngang tháo đi uy nghi của nhiếp chính vương, tâm nguyện nhiều năm giải quyết xong lại lộ ra mấy phần không câu nệ tiểu tiết, khí thế hào hùng năm đó, dưới ảnh hưởng của y, mọi người cũng dần dần buông, dường như tìm về phần thích ý hào hùng cùng Ngũ Tử Ngang uống rượu ăn thịt năm đó. Phùng Duy Châu mấy vị môn sinh của này Ngũ Tử Ngang này tửu lượng không tốt, gục trước. Lương châu thất hiền ngày thường khi vô sự là thích tụ lại uống rượu ngâm thơ, tửu lượng ấy là khỏi phải nói. Nhưng so sánh với đám người Quan Độ quanh năm ngâm mình trong quân lại không phải cùng một cấp bậc. Cho nên đến cuối cùng còn trụ lại cũng là mấy vị trong quân kia.

Trong những người này, nếu nói quan hệ với Ngũ Tử Ngang thân cận nhất tuyệt đối là Quan Độ. Nhớ năm đó Ngũ Tử Ngang mỗi lần vụng trộm về kinh, đều là Quan Độ đợi cửa y. Uống đến cuối cùng, mấy người trong quân cũng đều xiêu vẹo xiêu vẹo gục xuống dưới đáy bàn, Quan Độ vẫn nỗ lực giữ một phần tỉnh táo lắc lư dịch đến trước mặt Ngũ Tử Ngang, ợ rượu một cái.

Ngũ Tử Ngang cũng xỉn rồi, có điều bởi vì thói quen nhiều năm, y luôn luôn sẽ không để bản thân thực sự say chết. Nhìn bộ dáng Quan Độ cũng là có lời muốn nói với y, Ngũ Tử Ngang trượt khỏi bảo tọa, ngã ngồi bên cạnh Quan Độ, một tay khoác lên vai hắn, mùi rượu hun trời hỏi: “Lão đệ, ợ, có lời, nói với ta?”

Quan Độ lúc này cũng không còn dáng vẻ tôn ti gì. Thân thiết ôm vai Ngũ Tử Ngang, hắn phun ra một luồng mùi rượu bên tai Ngũ Tử Ngang, đầu không đặc biệt nghe sai bảo gật gật: “Ợ! Có, có!”

“Ha ha, ha ha ha…” Ngũ Tử Ngang ngửa đầu cười cười, dùng sức vỗ vỗ Quan Độ, “Ta biết, ngươi, hợ, muốn hỏi, cái gì.”

“Ngươi nói, ngươi nói.” Chén rượu trong tay lăn trên mặt đất, hai tay Quan Độ níu vạt áo Ngũ Tử Ngang, sáp vào, “Ưm, người yêu của ngươi, ợ hợ, có phải, chính là thái hoàng hay không?”

“Ha hả, coi như ngươi, lão đệ, thông minh.” Ngũ Tử Ngang chóng mặt đầu gối bảo tọa, ợ rượu mấy cái lên trời, lặng lẽ cười: “Biết, ta vì sao, không nói cho ngươi chứ. Ha ha ha… Nói cho ngươi biết, còn không, hợ, còn không, hù chết ngươi.”

“Ừa, quả thực, hù chết.” Quan Độ cũng ngồi không yên, kề bên Ngũ Tử Ngang xụi lơ, “Ta nếu là ngươi, ta cũng, không dám nói.”

Ngũ Tử Ngang thở hổn hển mấy hơi, nhắm mắt lại, lắc lắc đầu: “Sao có thể nói chứ… Để người ta biết… Lương vương nho nhỏ ta đây, khẳng định bị lưu đày ba ngàn dặm, vĩnh viễn, đừng nghĩ, có được Tần Ca.”

Quan Độ lúc này cũng không tinh lực đi so bì Ngũ Tử Ngang đại nghịch bất đạo gọi thẳng tên húy của thái hoàng, huống chi hiện tại hai người là quan hệ như vậy, cũng không tới phiên hắn một giới võ phu để ý.

Thở dài một tiếng, cũng không biết là đang cảm khái cái gì, Quan Độ lẩm bẩm: “Cũng là, ngươi… Nếu không còn có ai, có thể vào được mắt thái hoàng… Thái hoàng không chịu cưới phi không chịu lập hậu, thì ra là trong lòng sớm đã có ngươi ha…”

Ngũ Tử Ngang đắc ý cười mấy tiếng, gạt gạt Quan Độ: “Thế nào, đố kị à.”

“Ấy cũng không dám. Người như thái hoàng, trừ ngươi ra, ai còn dám có cái loại tâm tư đó.” Quan Độ trở tay nắm lấy cánh tay Ngũ Tử Ngang, dùng sức, “Ngươi, có gan! Quan mỗ, bội phục!”

“Ha ha.” Tiếng cười của Ngũ Tử Ngang khỏi phải nói bừa bãi biết bao, Quan Độ cũng cười, nghĩ đến mình dưới tình huống không biết chuyện coi như là giúp tình riêng giữa người này và thái hoàng, hắn cũng âm thầm có chút cao hứng.

Hai người sau đó ai cũng không nói, thật lâu sau, đang khi Quan Độ cho rằng Ngũ Tử Ngang say ngả nghiêng rồi, hắn nghe thấy người bên cạnh lên tiếng: “Ta kiếp này, không cầu gì khác… Chỉ cầu có thể cùng hắn… Danh, lợi, quyền cái gì, loại nào cũng không sánh bằng hắn… Nếu hắn không phải hoàng thượng, ta sợ sớm mang theo hắn trốn đến cái thôn nhỏ khoan khoan khoái khoái sống qua ngày. Làm sao để hắn vì ta, chịu biết bao uất ức và khổ sở như thế.”

Chẳng biết tại sao, hốc mắt Quan Độ không khỏi nóng lên đỏ ửng. Hắn lại dùng lực véo véo cánh tay Ngũ Tử Ngang: “Bây giờ không phải là được rồi sao, khổ tận cam lai.” Mặc dù hắn cũng không biết người này rốt cuộc khiến vị trên tất cả mọi người kia chịu uất ức gì, khổ sở gì, nhưng tựa hồ lại có một chút sáng tỏ.

Muốn nói một cái gì đó xoa dịu bầu không khí lúc này, Quan Độ vơ vét trong óc một phen, cười mấy tiếng, buông cánh tay Ngũ Tử Ngang ra nói: “Ha, bây giờ không cần nửa đêm chờ mở cửa thành cho ngươi, có đôi khi còn rất tưởng niệm nha.”

Ngũ Tử Ngang cười nhẹ mấy tiếng, cho Quan Độ một quyền, có điều bởi say rượu, quả đấm của y mềm nhũn.

“Lão tử bây giờ là Lương hậu, còn cần lén lén lút lút như thế?”

“Ha ha, thì ra không phải Lương hoàng, là Lương hậu ha.”

Quan Độ thốt ra lời này xong, hai người đều phá lên cười.

Khổng Tắc Huy và Diêm Nhật lúc tiến vào liền nhìn thấy Lương hoàng bệ hạ của bọn họ và và Quan Độ Quan đại nhân dựa vào cùng một chỗ không hề có hình tượng đáng nói ngồi dưới đất ngửa đầu cười to. Lại liếc mắt nhìn mọi người đã sớm say đến bất tỉnh nhân sự hai bên, hai người triệu cung nhân tới đều đỡ những người ấy vào trong tẩm điện nghỉ ngơi, sau đó Khổng Tắc Huy tiến lên khom người đỡ Ngũ Tử Ngang: “Lương hoàng bệ hạ, thái hoàng sai thuộc hạ tới đón ngài về tẩm cung.”

“A. Thái hoàng, nghỉ ngơi chưa?” Tần Ca phái người tới đón y, Ngũ Tử Ngang không dám ở lâu, dựa vào sức của Khổng Tắc Huy đứng lên.

“Thái hoàng còn chưa nghỉ ngơi, chờ ngài trở lại.”

“Ta đây trở về, trở về.” Liếc mắt nhìn Quan Độ bởi vì y đứng dậy mà nằm trên mặt đất, Ngũ Tử Ngang đang muốn mở miệng, Diêm Nhật liền lập tức nói: “Thuộc hạ tiễn Quan đại nhân.”

“Ừ, đưa Quan đại nhân, về phủ đi.”

“Dạ.”

Không trì hoãn nữa, Ngũ Tử Ngang bản thân cũng say kinh khủng theo Khổng Tắc Huy đỡ đi. Sở dĩ sai Diêm Nhật đặc biệt đưa Quan Độ về phủ, đương nhiên có suy tính của Ngũ Tử Ngang. Y vừa rồi xem như là nói một vài lời riêng với Quan Độ, đưa Quan Độ về phủ là tốt nhất, tránh cho hắn dưới tình huống ý thức không rõ nói với quan viên khác. Ngũ Tử Ngang cũng không sợ người khác biết, nhưng y nói với Quan Độ nói những thứ này là dựa trên quan hệ của hai người, Quan Độ vô ý thức nói với người ngoài đó chính là có lỗi với y. Y nghĩ Quan Độ nếu có thể đi, cũng muốn về phủ.

Về tới Nhân Tâm đường, Ngũ Tử Ngang liền triệt để buông lỏng, vừa buông lỏng, y say chết luôn. Đứng bên giường, Tần Ca dùng khăn lụa che mũi, chau mày, mắng cũng không phải, trách cũng không phải. Ngũ Tử Ngang đêm nay mở tiệc chiêu đãi bạn bè và môn sinh, nhất định sẽ uống nhiều. Vả lại mặc kệ cử động này của Ngũ Tử Ngang có mang đến ảnh hưởng thế nào với những quan viên không được mời đến, Tần Ca chỉ muốn vứt con ma men này vào trong thùng tắm.

Ngũ Tử Ngang từ sau khi về kinh trở thành nhiếp chính vương, cuộc sống yên ổn. Tuy không nói mập, nhưng rõ ràng khỏe mạnh không ít so với trước đây. Tần Ca là tuyệt đối không có biện pháp xách Ngũ Tử Ngang vào trong thùng tắm lại tắm rửa sạch sẽ cho người này sau đó lại đưa về giường. Dù cho Tần Ca có hơi sức ấy, hắn cũng sẽ không làm. Sau khi ở bên Ngũ Tử Ngang, loại việc này luôn luôn là Ngũ Tử Ngang làm cho hắn, đâu có đạo lý hắn tự tay.

Đá Ngũ Tử Ngang một cước tựa như trút căm phẫn, Tần Ca cởi giầy tất và quần áo của Ngũ Tử Ngang, sau đó vắt miếng khăn ướt lau mặt cho Ngũ Tử Ngang, lại nâng người ngủ như chết dậy cưỡng ép cho y uống một chén nước. Kéo chăn qua đắp lên Ngũ Tử Ngang, Tần Ca mặc cho đối phương tứ chi giang rộng ngủ trên giường hai người, chính hắn thì ôm một cái chăn đi thư phòng. Nhi tử còn chưa có chuyển ra, hắn cũng chỉ có thể đi thư phòng ngủ. Mùi rượu đầy phòng, hắn nhưng chịu không nổi. Đốt huân hương ngưng thần, Tần Ca cách xa mùi rượu nhắm mắt lại, thoải mái đi ngủ. Tiếp tục đọc “Trầm nịch – Phiên ngoại 3 – Chương 6”