Tàng tình
- Tác giả: Nga Phi
- Chuyển ngữ: Yappa
- Mục lục
Đệ nhị chương
Sau khi trở lại khách điếm, Lăng Thanh nằm trên giường lăn lộn khó ngủ, biết rõ nên nghỉ ngơi dưỡng sức cho ngày tiếp theo, giờ phút này lại rơi vào trong một mảnh thẫn thờ.
Không biết Yên Vân Liệt bây giờ ra sao…?
Thời gian trên Thiên Tuyệt sơn đã rất xa tựa như một giấc mộng. Hắn thậm chí bắt đầu hoài nghi những ngày ấy phải chăng từng tồn tại, hắn thực sự từng cách người kia gần như thế, đứng ngay bên cạnh y, sóng vai mà đứng, vừa nhấc mắt liền đối diện đôi mắt sâu sắc kia của y, ôn nhu của đáy mắt ngấn luôn làm hắn tâm thần nhộn nhạo…
Nhớ y ngoài thành có sòng bạc kia, dựa lưng vào đại thụ, vừa thổi sáo lá vừa chờ hắn; nhớ hai người ở dưới miếu thờ tranh đoạt một vò rượu lâu năm, y một quyền đánh vỡ vò rượu, thả ra một tay đom đóm bay quanh; nhớ mạng hai người treo trên vách núi Thập Quân sơn, y lại ôm hắn không nhanh không chậm kể một câu chuyện động lòng người, nói một lời tỏ tình ái muội, còn có một nụ hôn làm hắn càng khó tự thoát khỏi hơn…
Mười mấy ngày đêm không dài ấy, vì có người kia làm bạn, mà tỏa ra một sắc hào quang khác.
Từ trước đến giờ đều chỉ có chính mình dừng chân nhìn lại, nhưng có một ngày, người kia dừng bước lại, chờ mình đưa tay giao vào tay y… Tình ý ẩn sâu dưới đáy lòng ấy, một khi thức tỉnh liền lấy khí thế cuộn trào mãnh liệt mà chiếm cứ trong lòng, hắn từng nghĩ hai bên có thể khôi phục lại quan hệ thuần đơn độc lúc trước, chính mình còn ngây thơ không nhận ra, y cũng không biết mình…
Thực ra y không biết mình, nhìn thấy trong mắt y chính là “Tần Lâm”, kêu trong miệng cũng là “Tần Lâm”… Trước mặt y không có người nào là “Lăng Thanh”…
Quá khứ không có, tương lai cũng sẽ không có.
Mà một khi nhớ tới tình hình hôm đó tại Hoắc phủ, hắn lại không khỏi lạnh sống lưng, dù cho đã từng có thân thiết da thịt, hắn đối với người kia vẫn như cũ không hiểu.
Lăng Thanh lắc đầu, ép buộc chính mình không nghĩ nữa.
Thế nhưng một người khắc cốt ghi tâm như vậy, lại sao có thể nói không nghĩ là không nghĩ nữa?
Buổi trưa ngày kế, Lăng Thanh và Nguyễn Tố Tuyết cùng với đám người Dương Trấn Hải đi tới trà lâu lần trước.
Người ra vào cửa thành lúc này đan xen như dòng nước, chỗ cách cửa thành không xa còn có hàng rong bán đủ loại hàng hóa, sạp hàng dọc theo phố một đường xếp đến đầu kia. Dương Trấn Hải chọn chính vào lúc này, liền mượn cơ hội gây ra hỗn loạn, để cho Lăng Thanh cùng Nguyễn Tố Tuyết thừa dịp loạn trà trộn ra ngoài.
“Ta đã sai người chuẩn bị xe ngựa ở ngoài cửa thành, tấm lệnh bài này các ngươi cầm, trên đường có phân cục của Uy Viễn tiêu cục ta, các ngươi cho bọn họ xem lệnh bài, bọn họ sẽ giúp các ngươi thu xếp nhu yếu trên đường.”
Nguyễn Tố Tuyết từ trong tay Dương Trấn Hải nhận lấy tấm lệnh bài sắt đen nặng trịch kia, cúi đầu thi lễ với Dương Trấn Hải, “Ơn cứu mạng của Dương tiêu đầu cùng các vị huynh đệ, Tố Tuyết ghi nhớ trong lòng, xin nhận một lạy của Tố Tuyết.”
“Kỳ phu nhân, không thể!” Dương Trấn Hải vội vã đỡ nàng dậy, “Kỳ tướng quân hộ chính là thiên hạ Triệu quốc chúng ta, thủ chính là lê dân bách tính Triệu quốc, chúng ta chẳng qua tiện tay, cũng coi như xoa dịu vong hồn của tướng quân.”
Bầu không khí bốn phía bỗng chốc ngưng trọng, người chết không được ngủ yên, người sống còn phải vì một tia hi vọng duy nhất mà liều mạng.
Một huynh đệ thủ hạ của Dương Trấn Hải bỗng nhiên cúi người, mở miệng nói với cái bụng hơi nhô lên của Nguyễn Tố Tuyết: “A, tiểu tử này còn chưa có sinh ra cũng đã trải qua cảnh như thế, lớn lên cũng chắc chắn là một nhân vật rất tài giỏi, đến lúc đó nhưng đừng quên mấy tiêu đầu và huynh đệ chúng ta, có rượu ngon phải đem hai hũ tới.”
Vừa mới nói xong, cái ót người nọ liền bị đánh một cái.
“Tiểu tử ngươi ngâm chết trong vại rượu đi!” Dương Trấn Hải cười giễu cợt nói.
Mấy huynh đệ xung quanh cũng cười ha ha, bầu không khí nặng nề thoáng cái biến mất, Nguyễn Tố Tuyết đưa tay sờ sờ bụng mình, trong mắt đầy thương yêu.
Vừa lúc đó, từ chỗ cửa thành truyền đến một trận tiếng ồn ào.
Lăng Thanh cách cửa sổ nhìn lại, liền thấy mấy nữ nhân trang điểm lộng lẫy, trên người mặc áo ngắn màu đỏ, dưới mặc váy xanh, trên đầu còn đeo mấy đóa hoa to, đang chống nạnh, đè giọng the thé, vì một cái giỏ trứng gà rơi trên mặt đất ầm ĩ với thủ vệ ở cửa thành.
Nhìn kỹ lại, những nữ tử này mỗi người gần như cao to giống như nam tử phương bắc, cánh tay thô chân to lớn lại thêm thắt lưng giống như thùng nước, rõ ràng chính là nam tử!
Lăng Thanh gác đầu qua một bên lén lút cười, Dương Trấn Hải thì có chút dở khóc dở cười, “Phân phó bọn họ đi chỗ cửa thành gây chút hỗn loạn, kết quả bọn họ liền nghĩ ra cách tồi tệ này…”
“Được rồi, nắm chắc thời gian chúng ta đi.”
Dương Trấn Hải ra lệnh một tiếng, huynh đệ mấy người kéo khăn thắt trong cổ lên mặt, từ dưới đáy bàn rút đao ra, mấy người thả người từ trên trà lâu nhảy xuống chạy thẳng tới cửa thành. Mấy người giả bộ nữ trang dây dưa một chỗ với thủ vệ kia, thấy tình thế vén y phục trên người lên, lộ ra nam thân vạm vỡ phía dưới, chỉ là mấy thủ vệ ấy chưa kịp thấy rõ liền bị đập ngất đi.
Từ trên thành lâu xuống mấy binh sĩ, vì vậy cửa thành kết thành một khối, chạy trối chết, bụi bặm tung bay, thật là rối thành một mớ.
Lăng Thanh cùng với Nguyễn Tố Tuyết còn có Dương Trấn Hải ba người sau cùng mới đi xuống trà lâu.
Dương Trấn Hải vứt một đám dây thừng kèm theo móc câu cho Lăng Thanh, “Vạn nhất cửa thành không thể đi, thì từ phía trên bay qua.”
Lăng Thanh gật đầu, kéo Nguyễn Tố Tuyết đến bên cạnh cửa thành, nhưng ở cửa đều là người, thủ vệ vừa thấy tình huống không đúng liền đóng cửa thành. Lúc này phía sau truyền đến một tiếng huýt dài trong vắt, giống như là ra lệnh. Nghe tiếng huýt, mấy người dưới cửa thành từ trên lưng cởi dây thừng xuống móc lên thành lâu, thuận dây thừng mà lên.
“Có người xông vào, cung tiễn thủ!”
Trên cửa lâu xếp một hàng cung tiễn th, tên hướng dưới thành lâu, song dưới cửa thành loạn đến rối bời, binh sĩ trông lâu cũng là người sinh phụ mẫu dưỡng, đối mặt bách tính vô tội sao xuống tay được? Mặc cho tổng binh đốc lĩnh từng người kêu “Bắn tên! Bắn tên! Một người cũng không thể để cho chạy!”, nhưng vẫn để cho người của Dương Trấn Hải trước một bước lên đến thành lâu, làm ngã không ít người.
Thấy thế, Lăng Thanh cầm dây thừng ném đi, thử xem độ chắc, sau đó quay đầu lại, “Kỳ phu nhân, lát nữa xin hãy nắm chặt.”
Nguyễn Tố Tuyết gật đầu, Lăng Thanh ôm nàng, kéo dây thừng, thi triển khinh công đạp hướng trên lầu.
Thủ tướng của Lệ thành ý muốn lách qua đám người hỗn loạn về lại trên thành lâu, bỗng dưng thấy một bạch y nhân mang theo một nữ tử bay trên mái mà leo lên thành lâu, bước nhanh tiến lên từ trong tay một thủ vệ đoạt lấy bội đao, ra sức ném hướng bọn họ.
Trường đao phá không, nhắm thẳng vào giữa lưng Nguyễn Tố Tuyết!
Lúc này Lăng Thanh đã leo đến trên lầu, chân đạp trên tường một bước, một cánh hạc giương ra, vút lên, sau đó vững vàng rơi trên thành lâu, còn chưa đứng vững, liền nghe bên cạnh một tiếng hét lớn —
“Phu nhân cẩn thận!”
Khi Lăng Thanh quay đầu lại liền thấy một người đẩy Nguyễn Tố Tuyết ra, cơ hồ cùng lúc một thanh trường đao xuyên qua ngực người nọ, thân đao sáng loáng xuyên ngực mà qua, máu tươi phun trên bạch y của Lăng Thanh, từng điểm nở rộ.
“Ngươi…?”
Lăng Thanh muốn đi dìu hắn, bị người nọ một phen hất ra, “Đi mau… Mau dẫn Kỳ phu nhân đi…”
Nghe ra thanh âm của người nọ, đó là người đòi uống rượu với cái bụng của Kỳ phu nhân trong tửu lâu kia, Lăng Thanh không khỏi chấn động, lửa giận ép lên trong lòng.
Đang muốn đi tìm người ném đao kia đòi lại hai kiếm, lại bị mấy người cùng nhau kéo.
“Lăng thiếu hiệp, đi mau!”
Lăng Thanh mắt thấy người kia che ngực, thân thể dựa vào tường của thành lâu từ từ trượt xuống, hung hăng cắn răng một cái, mang theo Nguyễn Tố Tuyết từ bên kia xuống thành lâu. Tiếp tục đọc “Tàng tình – Quyển 2 – Chương 2” →