Bàn Ti động số 38 – Chương 80

Bàn Ti động số 38

  • Tác giả: Vệ Phong
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ bát thập chương

Tam Lục không phải tới một mình.

Nàng còn dẫn theo một món hành lý lớn — Lý thư sinh tựa như đã đông thành kem que.

“Ta thật sự… Không có cách nào…” Tam Lục vẻ mặt tiều tụy, hai mắt ửng đỏ, vừa vào cửa động liền cầm cự không được té xuống, dọa ta không nhẹ. Đợi đến khi Tử Hằng nói nàng là thoát lực mê man, không có gì đáng ngại, mới có thể yên lòng.

“Đây là xảy ra chuyện gì?” Mấy người chúng ta vây quanh thạch đài. Trên thạch đài đặt ngang Lý thư sinh cứng đơ đơ đông lạnh kia. Vừa thấy hắn, ta mới phát giác người này lưu ấn tượng khắc sâu hơn ta tưởng, bộ dáng hắn cười rộ lên, còn có, nhất là thanh âm hắn nói chuyện. Bất quá bây giờ hắn không thể nói, cũng không thể cười.

“Nhìn giữa lông mày hắn biến thành màu đen, chắc là trúng độc, hoặc là… ma khí.”

“A?” Ta trừng lớn mắt nhìn Tử Hằng: “Này… Vậy, đông lạnh thành như thế lại là xảy ra chuyện gì?”

“Đây cũng không phải bệnh gì, là vạn thạch băng. Bị loại này đóng băng, thân thể sẽ lập tức cứng lại, cho dù là trúng độc, hoặc là đe dọa tính mạng, thương thế bệnh tật cũng sẽ dừng lại, sẽ không chuyển biến xấu tiếp nữa.”

Nha, thì ra là như thế, vậy khẳng định là Tam Lục đông hắn lại.

Bất quá Tử Hằng còn nói: “Vạn thạch băng này có đạo hạnh dùng không tình cái gì, thế nhưng thân thể phàm nhân lại chịu không được thời gian dài, qua ba ngày, cho dù giải băng, lại trừ độc hoặc là bệnh trên người, người này… cũng là phế nhân.”

“A, vì thế Tam Lục là tới tìm chúng ta giúp đỡ?”

“Chỉ sợ là như vậy. Nàng đối với dụng độc cũng không thành thạo, không biết nàng khi nào từ kinh thành tới, đến nỗi mà thoát lực.” Tiếp tục đọc “Bàn Ti động số 38 – Chương 80”

WordPress #16: Text

Nội dung

  1. Màu nền cho đoạn
  2. Màu nền cho kí tự
  3. Đường kẻ ở trên chữ
  4. Chữ ở phía trên (mũ)
  5. Chữ ở phía dưới
  6. Đổi cỡ chữ
  7. Đổi font chữ
  8. Tạo đường kẻ ngang
  9. Tạo thông tin thêm cho kí tự

Viết nốt cái bài đã đặt cọc từ khi bắt đầu lập cái page Mẹo WordPress cho đến giờ :”>
Nội dung bài này sẽ là những gì bạn có thể làm được với text, tức là chỉnh sửa font, cỡ chữ, vân vân và vân vân… ^^

Với mỗi mục sẽ có tên, code và ví dụ cụ thể ^^
Tất cả đều phải được viết trong chế độ HTML.
Nội dung không được sắp xếp theo thứ tự gì hết thế nên để dễ cho các bạn, mình sẽ xếp cái list ngay bên cạnh để các bạn tiện xem. Nếu sau này có thêm cái gì thì mình sẽ post luôn vào bài này luôn. Thế nên phần nào viết ở dưới tức là được viết sau.

Những điều cần biết trước khi xem bài này

  • Màu sử dụng trong code HTML là mã màu hex. Để biết được mã hex cho mỗi màu, các bạn chọn dấu mũi tên cạnh hình chữ A trong thanh công cụ trên WordPress, chọn More colors, copy mã trong ô Color
  • Code span dùng cho từ/cụm từ trong một đoạn, p cho cả đoạn, div cho nhiều đoạn hoặc cả bài.
  • Để áp dụng nhiều thuộc tính cho một đoạn, hãy gộp nó lại trong cùng một thẻ.

Màu nền cho đoạn

Cái này thích hợp khi viết sì poi, tức là khi đó, người đọc phải bôi đen mới có thể đọc được. Nên để màu chữ trùng với màu nền

<div style="padding: 12px; background-color: #mã hex; line-height: 1.4;">ĐOẠN</div>

Ví dụ:

<div style="padding: 12px; background-color: #8ff9eb; line-height: 1.4;">Đây là một đoạn văn ví dụ.</div>

Kết quả:

Đây là một đoạn văn ví dụ.

Màu nền cho kí tự

<span style="background-color: #mã hex;">KÍ TỰ</span>

Ví dụ:

Đây là một đoạn văn <span style="background-color: #8ff9eb;">ví dụ</span>.

Kết quả:
Đây là một đoạn văn ví dụ.

Đường kẻ ở trên chữ

<span style="text-decoration: overline;">KÍ TỰ</span>

Ví dụ:

Đây là một đoạn văn <span style="text-decoration: overline;">ví dụ</span>.

Kết quả:
Đây là một đoạn văn ví dụ.

Chữ ở phía trên (mũ)

<sup>KÍ TỰ</sup>

Ví dụ:

Đây là một đoạn văn <sup>ví dụ</sup>.

Kết quả:
Đây là một đoạn văn ví dụ.

Chữ ở phía dưới

<sub>KÍ TỰ</sub>

Ví dụ:

Đây là một đoạn văn <sub>ví dụ</sub>.

Kết quả:

Đây là một đoạn văn ví dụ.

Đổi cỡ chữ

<span style="font-size:100%;">KÍ TỰ</span>

Ví dụ:

Đây là một đoạn văn <span style="font-size:200%;">ví dụ</span>.

Kết quả:

Đây là một đoạn văn ví dụ.

Đổi font chữ

Về lý thuyết thì bạn có thể để bất cứ font nào mà bạn muốn, nhưng chỉ máy nào có cài font đó thì mới hiện ra được thôi. Vì vậy, để an toàn, hãy chỉ dùng những font mà Windows có sẵn. Đó là:
Arial
Arial Black
Comic Sans MS
Courier New
Georgia
Impact
Lucida Console
Lucida Sans Unicode
Palatino Linotype
Tahoma
Times New Roman
Trebuchet MS
Verdana

<span style="font-family:TÊN FONT;">KÍ TỰ</span>

Ví dụ:

Đây là một đoạn văn <span style="font-family:Palatino Linotype;">ví dụ</span>.

Kết quả:

Đây là một đoạn văn ví dụ.

Tạo đường kẻ ngang

<hr />

Ví dụ:

Đây là một đoạn văn ví dụ.
<hr />
Đây là một đoạn văn ví dụ.

Kết quả:

Đây là một đoạn văn ví dụ.


Đây là một đoạn văn ví dụ.

Tạo thông tin thêm cho kí tự

Cái này tức là khi di chuyển vào một kí tự, một dòng giải thích/thông tin thêm cho kí tự đó sẽ hiện ra.
Cũng có thể sử dụng nó như một hình thức spoiler cho truyện, yêu cầu người xem phải di chuyển chuột vào chỗ đó mới đọc được phần spoil ^^

<abbr title="THÔNG TIN THÊM">KÍ TỰ</abbr>

Ví dụ:

Đây là một đoạn văn <abbr title="Đây là một đoạn thông tin thêm.">ví dụ</abbr>.

Kết quả:

Đây là một đoạn văn ví dụ.

https://tieuxuyen.wordpress.com/meo-wordpress/

Tàng tình – Quyển 2 – Chương 2

Tàng tình

  • Tác giả: Nga Phi
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ nhị chương

Sau khi trở lại khách điếm, Lăng Thanh nằm trên giường lăn lộn khó ngủ, biết rõ nên nghỉ ngơi dưỡng sức cho ngày tiếp theo, giờ phút này lại rơi vào trong một mảnh thẫn thờ.

Không biết Yên Vân Liệt bây giờ ra sao…?

Thời gian trên Thiên Tuyệt sơn đã rất xa tựa như một giấc mộng. Hắn thậm chí bắt đầu hoài nghi những ngày ấy phải chăng từng tồn tại, hắn thực sự từng cách người kia gần như thế, đứng ngay bên cạnh y, sóng vai mà đứng, vừa nhấc mắt liền đối diện đôi mắt sâu sắc kia của y, ôn nhu của đáy mắt ngấn luôn làm hắn tâm thần nhộn nhạo…

Nhớ y ngoài thành có sòng bạc kia, dựa lưng vào đại thụ, vừa thổi sáo lá vừa chờ hắn; nhớ hai người ở dưới miếu thờ tranh đoạt một vò rượu lâu năm, y một quyền đánh vỡ vò rượu, thả ra một tay đom đóm bay quanh; nhớ mạng hai người treo trên vách núi Thập Quân sơn, y lại ôm hắn không nhanh không chậm kể một câu chuyện động lòng người, nói một lời tỏ tình ái muội, còn có một nụ hôn làm hắn càng khó tự thoát khỏi hơn…

Mười mấy ngày đêm không dài ấy, vì có người kia làm bạn, mà tỏa ra một sắc hào quang khác.

Từ trước đến giờ đều chỉ có chính mình dừng chân nhìn lại, nhưng có một ngày, người kia dừng bước lại, chờ mình đưa tay giao vào tay y… Tình ý ẩn sâu dưới đáy lòng ấy, một khi thức tỉnh liền lấy khí thế cuộn trào mãnh liệt mà chiếm cứ trong lòng, hắn từng nghĩ hai bên có thể khôi phục lại quan hệ thuần đơn độc lúc trước, chính mình còn ngây thơ không nhận ra, y cũng không biết mình…

Thực ra y không biết mình, nhìn thấy trong mắt y chính là “Tần Lâm”, kêu trong miệng cũng là “Tần Lâm”… Trước mặt y không có người nào là “Lăng Thanh”…

Quá khứ không có, tương lai cũng sẽ không có.

Mà một khi nhớ tới tình hình hôm đó tại Hoắc phủ, hắn lại không khỏi lạnh sống lưng, dù cho đã từng có thân thiết da thịt, hắn đối với người kia vẫn như cũ không hiểu.

Lăng Thanh lắc đầu, ép buộc chính mình không nghĩ nữa.

Thế nhưng một người khắc cốt ghi tâm như vậy, lại sao có thể nói không nghĩ là không nghĩ nữa?

Buổi trưa ngày kế, Lăng Thanh và Nguyễn Tố Tuyết cùng với đám người Dương Trấn Hải đi tới trà lâu lần trước.

Người ra vào cửa thành lúc này đan xen như dòng nước, chỗ cách cửa thành không xa còn có hàng rong bán đủ loại hàng hóa, sạp hàng dọc theo phố một đường xếp đến đầu kia. Dương Trấn Hải chọn chính vào lúc này, liền mượn cơ hội gây ra hỗn loạn, để cho Lăng Thanh cùng Nguyễn Tố Tuyết thừa dịp loạn trà trộn ra ngoài.

“Ta đã sai người chuẩn bị xe ngựa ở ngoài cửa thành, tấm lệnh bài này các ngươi cầm, trên đường có phân cục của Uy Viễn tiêu cục ta, các ngươi cho bọn họ xem lệnh bài, bọn họ sẽ giúp các ngươi thu xếp nhu yếu trên đường.”

Nguyễn Tố Tuyết từ trong tay Dương Trấn Hải nhận lấy tấm lệnh bài sắt đen nặng trịch kia, cúi đầu thi lễ với Dương Trấn Hải, “Ơn cứu mạng của Dương tiêu đầu cùng các vị huynh đệ, Tố Tuyết ghi nhớ trong lòng, xin nhận một lạy của Tố Tuyết.”

“Kỳ phu nhân, không thể!” Dương Trấn Hải vội vã đỡ nàng dậy, “Kỳ tướng quân hộ chính là thiên hạ Triệu quốc chúng ta, thủ chính là lê dân bách tính Triệu quốc, chúng ta chẳng qua tiện tay, cũng coi như xoa dịu vong hồn của tướng quân.”

Bầu không khí bốn phía bỗng chốc ngưng trọng, người chết không được ngủ yên, người sống còn phải vì một tia hi vọng duy nhất mà liều mạng.

Một huynh đệ thủ hạ của Dương Trấn Hải bỗng nhiên cúi người, mở miệng nói với cái bụng hơi nhô lên của Nguyễn Tố Tuyết: “A, tiểu tử này còn chưa có sinh ra cũng đã trải qua cảnh như thế, lớn lên cũng chắc chắn là một nhân vật rất tài giỏi, đến lúc đó nhưng đừng quên mấy tiêu đầu và huynh đệ chúng ta, có rượu ngon phải đem hai hũ tới.”

Vừa mới nói xong, cái ót người nọ liền bị đánh một cái.

“Tiểu tử ngươi ngâm chết trong vại rượu đi!” Dương Trấn Hải cười giễu cợt nói.

Mấy huynh đệ xung quanh cũng cười ha ha, bầu không khí nặng nề thoáng cái biến mất, Nguyễn Tố Tuyết đưa tay sờ sờ bụng mình, trong mắt đầy thương yêu.

Vừa lúc đó, từ chỗ cửa thành truyền đến một trận tiếng ồn ào.

Lăng Thanh cách cửa sổ nhìn lại, liền thấy mấy nữ nhân trang điểm lộng lẫy, trên người mặc áo ngắn màu đỏ, dưới mặc váy xanh, trên đầu còn đeo mấy đóa hoa to, đang chống nạnh, đè giọng the thé, vì một cái giỏ trứng gà rơi trên mặt đất ầm ĩ với thủ vệ ở cửa thành.

Nhìn kỹ lại, những nữ tử này mỗi người gần như cao to giống như nam tử phương bắc, cánh tay thô chân to lớn lại thêm thắt lưng giống như thùng nước, rõ ràng chính là nam tử!

Lăng Thanh gác đầu qua một bên lén lút cười, Dương Trấn Hải thì có chút dở khóc dở cười, “Phân phó bọn họ đi chỗ cửa thành gây chút hỗn loạn, kết quả bọn họ liền nghĩ ra cách tồi tệ này…”

“Được rồi, nắm chắc thời gian chúng ta đi.”

Dương Trấn Hải ra lệnh một tiếng, huynh đệ mấy người kéo khăn thắt trong cổ lên mặt, từ dưới đáy bàn rút đao ra, mấy người thả người từ trên trà lâu nhảy xuống chạy thẳng tới cửa thành. Mấy người giả bộ nữ trang dây dưa một chỗ với thủ vệ kia, thấy tình thế vén y phục trên người lên, lộ ra nam thân vạm vỡ phía dưới, chỉ là mấy thủ vệ ấy chưa kịp thấy rõ liền bị đập ngất đi.

Từ trên thành lâu xuống mấy binh sĩ, vì vậy cửa thành kết thành một khối, chạy trối chết, bụi bặm tung bay, thật là rối thành một mớ.

Lăng Thanh cùng với Nguyễn Tố Tuyết còn có Dương Trấn Hải ba người sau cùng mới đi xuống trà lâu.

Dương Trấn Hải vứt một đám dây thừng kèm theo móc câu cho Lăng Thanh, “Vạn nhất cửa thành không thể đi, thì từ phía trên bay qua.”

Lăng Thanh gật đầu, kéo Nguyễn Tố Tuyết đến bên cạnh cửa thành, nhưng ở cửa đều là người, thủ vệ vừa thấy tình huống không đúng liền đóng cửa thành. Lúc này phía sau truyền đến một tiếng huýt dài trong vắt, giống như là ra lệnh. Nghe tiếng huýt, mấy người dưới cửa thành từ trên lưng cởi dây thừng xuống móc lên thành lâu, thuận dây thừng mà lên.

“Có người xông vào, cung tiễn thủ!”

Trên cửa lâu xếp một hàng cung tiễn th, tên hướng dưới thành lâu, song dưới cửa thành loạn đến rối bời, binh sĩ trông lâu cũng là người sinh phụ mẫu dưỡng, đối mặt bách tính vô tội sao xuống tay được? Mặc cho tổng binh đốc lĩnh từng người kêu “Bắn tên! Bắn tên! Một người cũng không thể để cho chạy!”, nhưng vẫn để cho người của Dương Trấn Hải trước một bước lên đến thành lâu, làm ngã không ít người.

Thấy thế, Lăng Thanh cầm dây thừng ném đi, thử xem độ chắc, sau đó quay đầu lại, “Kỳ phu nhân, lát nữa xin hãy nắm chặt.”

Nguyễn Tố Tuyết gật đầu, Lăng Thanh ôm nàng, kéo dây thừng, thi triển khinh công đạp hướng trên lầu.

Thủ tướng của Lệ thành ý muốn lách qua đám người hỗn loạn về lại trên thành lâu, bỗng dưng thấy một bạch y nhân mang theo một nữ tử bay trên mái mà leo lên thành lâu, bước nhanh tiến lên từ trong tay một thủ vệ đoạt lấy bội đao, ra sức ném hướng bọn họ.

Trường đao phá không, nhắm thẳng vào giữa lưng Nguyễn Tố Tuyết!

Lúc này Lăng Thanh đã leo đến trên lầu, chân đạp trên tường một bước, một cánh hạc giương ra, vút lên, sau đó vững vàng rơi trên thành lâu, còn chưa đứng vững, liền nghe bên cạnh một tiếng hét lớn —

“Phu nhân cẩn thận!”

Khi Lăng Thanh quay đầu lại liền thấy một người đẩy Nguyễn Tố Tuyết ra, cơ hồ cùng lúc một thanh trường đao xuyên qua ngực người nọ, thân đao sáng loáng xuyên ngực mà qua, máu tươi phun trên bạch y của Lăng Thanh, từng điểm nở rộ.

“Ngươi…?”

Lăng Thanh muốn đi dìu hắn, bị người nọ một phen hất ra, “Đi mau… Mau dẫn Kỳ phu nhân đi…”

Nghe ra thanh âm của người nọ, đó là người đòi uống rượu với cái bụng của Kỳ phu nhân trong tửu lâu kia, Lăng Thanh không khỏi chấn động, lửa giận ép lên trong lòng.

Đang muốn đi tìm người ném đao kia đòi lại hai kiếm, lại bị mấy người cùng nhau kéo.

“Lăng thiếu hiệp, đi mau!”

Lăng Thanh mắt thấy người kia che ngực, thân thể dựa vào tường của thành lâu từ từ trượt xuống, hung hăng cắn răng một cái, mang theo Nguyễn Tố Tuyết từ bên kia xuống thành lâu. Tiếp tục đọc “Tàng tình – Quyển 2 – Chương 2”

Nhật Bản – Đất nước kỳ lạ

Đây là một tác phẩm của Kenichi Tanaka. Nó cũng đồng thời là luận án tốt nghiệp của anh. Anh thực hiện tác phẩm này với mục đích khiến cho người Nhật hiểu rõ hơn về những gì diễn ra hằng ngày tại Nhật Bản. Vì vậy, ở đây anh đặc biệt đưa ra những khía cạnh tiêu cực của đất nước này. Bởi những khía cạnh tích cực thì chúng ta có thể thấy được rất nhiều qua các phương tiện thông tin. Cái anh muốn làm là thay đổi những gì “xấu xí” của con người Nhật Bản. Và cách anh chọn là cách mạnh mẽ nhất, thay vì nói “Bạn nên thế này, bạn nên thế kia…”

Mình rất trân trọng tác phẩm này của anh nên mình quyết định sub nó. Khá tiếc vì tuy nó có từ năm 2010 rồi nhưng đến bây giờ mình mới tình cờ được xem. Nhưng theo mình, clip này vẫn có những giá trị nhất định và phần nào giúp ta hiểu hơn về đất nước Nhật Bản.

Nếu có bất cứ thông tin nào trong video bạn thấy không chính xác hoặc đã quá cũ, hãy nhớ rằng tác phẩm này được làm ra từ năm 2010 ^^

Cảm ơn các bạn vì đã xem :D

Nhật Bản – Đất nước kỳ lạ
Japan – The Strange Country

Thiết kế, hoạt hình và kịch bản: Kenichi Tanaka
Thể hiện lời dẫn tiếng Nhật và biên tập kịch bản: Yuki Ito, aka. Pori
Thể hiện lời dẫn và dịch sang tiếng Anh: Emily Millar
Dịch và sub sang tiếng Việt: Yappa

~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

Tớ đưa lại link down lên vì có nhiều bạn muốn lưu lại với mục đích cá nhân, dù gì cũng sub được gần 1 năm rồi. Hi vọng không có nhiều bạn vô ý/cố ý up lại bản này lên bất cứ chỗ nào khác public như trước. Thân. ^__^

Download (2 phần)

~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

Do có bạn mong muốn xin script để nghe học tiếng Nhật nên mình đưa script lên. Nhưng các bạn lưu ý đây là script tự nghe chứ tác phẩm gốc không có sub Nhật sẵn nên không bảo đảm được chính xác 100% nhé.

Script

Trừng phạt quân phục hệ liệt – Quyển 1 – Chương 9

Trừng phạt quân phục hệ liệt

  • Tác giả: Phong Lộng
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ cửu chương

Lăng Khiêm vào phòng mình. Làm anh trai hung hăng sập cửa phòng, không thèm để ý tới em trai đáng trách nữa, một mình đi đến bên giường, đầy tức giận ngồi xuống.

Đầu rủ xuống nhìn không ra biểu tình, có điều chỉ dựa vào tư thế ngồi cùng động tác nặng nề xem ra, Lăng Khiêm biết bây giờ cũng không thích hợp bức bách anh cả đứng đắn của mình quá mức.

Lặng lẽ đứng ở bên, để thời gian làm dịu đi cảm xúc sắp bùng nổ của anh, Lăng Khiêm chờ đợi anh trai mở miệng nói trước.

Thật lâu sau, Lăng Vệ mới phát ra tiếng khàn khàn, “Cậu. Muốn làm cái gì thì làm đi.”

Ngưng mắt nhìn anh cả ngồi ở bên giường, nhưng dường như cách rất xa, tròng mắt Lăng Khiêm bình tĩnh hơn so với nội tâm. “Anh không muốn, đúng không?”

“Đích xác. Không muốn chút nào.”

Nhớ tới cái gậy mát xa kia, còn cả dụng cụ dạy dỗ. Ai lại muốn chứ?

Bị em trai nhỏ tuổi của mình, làm như vật phát tiết thỏa mãn tình dục.

“Nếu không muốn thì thôi.”

Lăng Vệ kinh ngạc ngẩng đầu, song rất nhanh, lại hiểu được, “Cậu vẫn là có ý định đi bên ngoài phá hoại danh dự nhà họ Lăng, đúng không?” Giọng rất trầm.

Lăng Khiêm mang theo phẫn nộ sâu sắc, phức tạp nhìn Lăng Vệ.

“Đáng giận.”

Y thật muốn cứ như vậy nhào tới, trực tiếp dùng búa khoan ion trong túi lên thân người trước mắt, tê liệt hệ thần kinh của hắn, làm cho hắn tỉnh táo nhưng lại không có chút năng lực phản kháng nhìn mình bị vạch trần, cảm giác nửa thân dưới bị lưỡi dao thịt hung mãnh xé rách, chơi đến đau đớn máu tươi chảy ròng.

Cảnh giác ánh mắt của mình quá mức đáng sợ, Lăng Khiêm dời ánh mắt ra, cắn môi dưới của mình.

Một lúc lâu sau, mới bất mãn nói, “Không muốn như thế, chơi cũng không có ý nghĩa gì. Đừng cho là em cũng muốn cường bạo anh cái loại không biết thú vị này.”

Mở cửa phòng, cũng không quay đầu lại bước đi.

Lăng Vệ đợi thật lâu trong phòng, mới chần chừ ra khỏi phòng, đi gõ cửa phòng Lăng Khiêm. “Lăng Khiêm, cậu mở cửa. Được. Xem như tôi cam tâm tình nguyện.”

Gõ cửa thật lâu. Nhưng không có đáp lại.

Quản gia Vệ vừa vặn tạt qua, hảo tâm nói cho cậu biết, “Cậu chủ Lăng Vệ, cậu chủ Lăng Khiêm không có trong phòng, cậu ấy lái xe đi ra ngoài rồi.”

“Cái gì?” Sắc mặt Lăng Vệ thay đổi, “Nó đi đâu rồi?”

“Không biết.” Quản gia Vệ cũng cảm thấy giật mình với vẻ mặt thay đổi lớn của Lăng Vệ, cẩn thận nói, “Bạn bè cậu chủ Lăng Khiêm ở bên ngoài rất nhiều, mỗi lần nghỉ phép quay về, buổi tối thường xuyên đều ra ngoài.”

Lời còn chưa dứt, Lăng Vệ hướng xuống thang lầu, xông thẳng đến cửa chính.

Trong ga ra bày đầy xe trôi lơ lửng sang quý, nhưng chiếc hình bướm Lăng Khiêm lái ngày hôm nay, đã không thấy bóng dáng.

Đi nơi nào ?

Sẽ không thật sự đi lêu lổng chứ?

Lăng Vệ chuyển hướng ra cánh cửa, nhìn làn xe xa hoa trống trơn trước cửa, bị đau đớn sai lầm lớn tạo thành ép khó mà hình dung.

Đều là do cậu tạo thành, vốn sự tình có thể giải quyết, sau khi đáp ứng, nhưng lại hết lần này đến lần khác nuốt lời.

“Lăng Vệ, bên ngoài có chuyện gì sao?” Nhận được thông báo của quản gia, phu nhân Lăng cũng xuất hiện ở cửa, biểu tình đau đớn áy náy của con cả, làm cho bà cả kinh, “Làm sao vậy. Cãi nhau với em sao?”

“Mẹ, Lăng Khiêm nó…”

“Lăng Khiêm làm sao vậy?”

“Nó…” Đối với mẹ không biết chuyện chút nào, Lăng Vệ nuốt trở về toàn bộ lời muốn nói, biến thành cự thạch áy náy toàn bộ đặt trong lòng mình, “Một mình nó lái xe đi rồi.”

Bị em trai lừa gạt khẩu giao, bắn tinh trong miệng em trai, đáp ứng làm vật tiết dục của em trai, đi theo cùng mua đủ loại dụng cụ thú, lại nhiều lần lật lọng, những chuyện này sao có thể thẳng thắn với mẹ luôn tín nhiệm mình?

“Thì ra là như vậy, a, con làm anh này rất chuyện bé xé ra to.” Phu nhân Lăng giật mình, “Lăng Khiêm cũng không ngoan như thế, thường xuyên buổi tối đi chơi khắp nơi mà. Thế nên mẹ mới hi vọng nó có thể thường xuyên ở cùng con. Học học loại tính cách chín chắn này của con. Có điều, không sao. Khó được nghỉ. Để đứa em trai nghịch ngợm kia của con đi chơi một lúc đi. Đến, chúng ta đi vào.”

Vươn tay, lôi con trai lớn vẻ mặt u buồn đi vào nhà. Nụ cười khẽ ấm áp không biết chuyện, càng khiến cho tâm linh Lăng Vệ chịu đựng giày vò áy náy cùng với bất an. Tiếp tục đọc “Trừng phạt quân phục hệ liệt – Quyển 1 – Chương 9”