Trừng phạt quân phục hệ liệt
- Tác giả: Phong Lộng
- Chuyển ngữ: Yappa
- Mục lục
Đệ cửu chương
Lăng Khiêm vào phòng mình. Làm anh trai hung hăng sập cửa phòng, không thèm để ý tới em trai đáng trách nữa, một mình đi đến bên giường, đầy tức giận ngồi xuống.
Đầu rủ xuống nhìn không ra biểu tình, có điều chỉ dựa vào tư thế ngồi cùng động tác nặng nề xem ra, Lăng Khiêm biết bây giờ cũng không thích hợp bức bách anh cả đứng đắn của mình quá mức.
Lặng lẽ đứng ở bên, để thời gian làm dịu đi cảm xúc sắp bùng nổ của anh, Lăng Khiêm chờ đợi anh trai mở miệng nói trước.
Thật lâu sau, Lăng Vệ mới phát ra tiếng khàn khàn, “Cậu. Muốn làm cái gì thì làm đi.”
Ngưng mắt nhìn anh cả ngồi ở bên giường, nhưng dường như cách rất xa, tròng mắt Lăng Khiêm bình tĩnh hơn so với nội tâm. “Anh không muốn, đúng không?”
“Đích xác. Không muốn chút nào.”
Nhớ tới cái gậy mát xa kia, còn cả dụng cụ dạy dỗ. Ai lại muốn chứ?
Bị em trai nhỏ tuổi của mình, làm như vật phát tiết thỏa mãn tình dục.
“Nếu không muốn thì thôi.”
Lăng Vệ kinh ngạc ngẩng đầu, song rất nhanh, lại hiểu được, “Cậu vẫn là có ý định đi bên ngoài phá hoại danh dự nhà họ Lăng, đúng không?” Giọng rất trầm.
Lăng Khiêm mang theo phẫn nộ sâu sắc, phức tạp nhìn Lăng Vệ.
“Đáng giận.”
Y thật muốn cứ như vậy nhào tới, trực tiếp dùng búa khoan ion trong túi lên thân người trước mắt, tê liệt hệ thần kinh của hắn, làm cho hắn tỉnh táo nhưng lại không có chút năng lực phản kháng nhìn mình bị vạch trần, cảm giác nửa thân dưới bị lưỡi dao thịt hung mãnh xé rách, chơi đến đau đớn máu tươi chảy ròng.
Cảnh giác ánh mắt của mình quá mức đáng sợ, Lăng Khiêm dời ánh mắt ra, cắn môi dưới của mình.
Một lúc lâu sau, mới bất mãn nói, “Không muốn như thế, chơi cũng không có ý nghĩa gì. Đừng cho là em cũng muốn cường bạo anh cái loại không biết thú vị này.”
Mở cửa phòng, cũng không quay đầu lại bước đi.
Lăng Vệ đợi thật lâu trong phòng, mới chần chừ ra khỏi phòng, đi gõ cửa phòng Lăng Khiêm. “Lăng Khiêm, cậu mở cửa. Được. Xem như tôi cam tâm tình nguyện.”
Gõ cửa thật lâu. Nhưng không có đáp lại.
Quản gia Vệ vừa vặn tạt qua, hảo tâm nói cho cậu biết, “Cậu chủ Lăng Vệ, cậu chủ Lăng Khiêm không có trong phòng, cậu ấy lái xe đi ra ngoài rồi.”
“Cái gì?” Sắc mặt Lăng Vệ thay đổi, “Nó đi đâu rồi?”
“Không biết.” Quản gia Vệ cũng cảm thấy giật mình với vẻ mặt thay đổi lớn của Lăng Vệ, cẩn thận nói, “Bạn bè cậu chủ Lăng Khiêm ở bên ngoài rất nhiều, mỗi lần nghỉ phép quay về, buổi tối thường xuyên đều ra ngoài.”
Lời còn chưa dứt, Lăng Vệ hướng xuống thang lầu, xông thẳng đến cửa chính.
Trong ga ra bày đầy xe trôi lơ lửng sang quý, nhưng chiếc hình bướm Lăng Khiêm lái ngày hôm nay, đã không thấy bóng dáng.
Đi nơi nào ?
Sẽ không thật sự đi lêu lổng chứ?
Lăng Vệ chuyển hướng ra cánh cửa, nhìn làn xe xa hoa trống trơn trước cửa, bị đau đớn sai lầm lớn tạo thành ép khó mà hình dung.
Đều là do cậu tạo thành, vốn sự tình có thể giải quyết, sau khi đáp ứng, nhưng lại hết lần này đến lần khác nuốt lời.
“Lăng Vệ, bên ngoài có chuyện gì sao?” Nhận được thông báo của quản gia, phu nhân Lăng cũng xuất hiện ở cửa, biểu tình đau đớn áy náy của con cả, làm cho bà cả kinh, “Làm sao vậy. Cãi nhau với em sao?”
“Mẹ, Lăng Khiêm nó…”
“Lăng Khiêm làm sao vậy?”
“Nó…” Đối với mẹ không biết chuyện chút nào, Lăng Vệ nuốt trở về toàn bộ lời muốn nói, biến thành cự thạch áy náy toàn bộ đặt trong lòng mình, “Một mình nó lái xe đi rồi.”
Bị em trai lừa gạt khẩu giao, bắn tinh trong miệng em trai, đáp ứng làm vật tiết dục của em trai, đi theo cùng mua đủ loại dụng cụ thú, lại nhiều lần lật lọng, những chuyện này sao có thể thẳng thắn với mẹ luôn tín nhiệm mình?
“Thì ra là như vậy, a, con làm anh này rất chuyện bé xé ra to.” Phu nhân Lăng giật mình, “Lăng Khiêm cũng không ngoan như thế, thường xuyên buổi tối đi chơi khắp nơi mà. Thế nên mẹ mới hi vọng nó có thể thường xuyên ở cùng con. Học học loại tính cách chín chắn này của con. Có điều, không sao. Khó được nghỉ. Để đứa em trai nghịch ngợm kia của con đi chơi một lúc đi. Đến, chúng ta đi vào.”
Vươn tay, lôi con trai lớn vẻ mặt u buồn đi vào nhà. Nụ cười khẽ ấm áp không biết chuyện, càng khiến cho tâm linh Lăng Vệ chịu đựng giày vò áy náy cùng với bất an. Tiếp tục đọc “Trừng phạt quân phục hệ liệt – Quyển 1 – Chương 9”

