Trừng phạt quân phục hệ liệt – Quyển 1 – Chương 9

Trừng phạt quân phục hệ liệt

  • Tác giả: Phong Lộng
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ cửu chương

Lăng Khiêm vào phòng mình. Làm anh trai hung hăng sập cửa phòng, không thèm để ý tới em trai đáng trách nữa, một mình đi đến bên giường, đầy tức giận ngồi xuống.

Đầu rủ xuống nhìn không ra biểu tình, có điều chỉ dựa vào tư thế ngồi cùng động tác nặng nề xem ra, Lăng Khiêm biết bây giờ cũng không thích hợp bức bách anh cả đứng đắn của mình quá mức.

Lặng lẽ đứng ở bên, để thời gian làm dịu đi cảm xúc sắp bùng nổ của anh, Lăng Khiêm chờ đợi anh trai mở miệng nói trước.

Thật lâu sau, Lăng Vệ mới phát ra tiếng khàn khàn, “Cậu. Muốn làm cái gì thì làm đi.”

Ngưng mắt nhìn anh cả ngồi ở bên giường, nhưng dường như cách rất xa, tròng mắt Lăng Khiêm bình tĩnh hơn so với nội tâm. “Anh không muốn, đúng không?”

“Đích xác. Không muốn chút nào.”

Nhớ tới cái gậy mát xa kia, còn cả dụng cụ dạy dỗ. Ai lại muốn chứ?

Bị em trai nhỏ tuổi của mình, làm như vật phát tiết thỏa mãn tình dục.

“Nếu không muốn thì thôi.”

Lăng Vệ kinh ngạc ngẩng đầu, song rất nhanh, lại hiểu được, “Cậu vẫn là có ý định đi bên ngoài phá hoại danh dự nhà họ Lăng, đúng không?” Giọng rất trầm.

Lăng Khiêm mang theo phẫn nộ sâu sắc, phức tạp nhìn Lăng Vệ.

“Đáng giận.”

Y thật muốn cứ như vậy nhào tới, trực tiếp dùng búa khoan ion trong túi lên thân người trước mắt, tê liệt hệ thần kinh của hắn, làm cho hắn tỉnh táo nhưng lại không có chút năng lực phản kháng nhìn mình bị vạch trần, cảm giác nửa thân dưới bị lưỡi dao thịt hung mãnh xé rách, chơi đến đau đớn máu tươi chảy ròng.

Cảnh giác ánh mắt của mình quá mức đáng sợ, Lăng Khiêm dời ánh mắt ra, cắn môi dưới của mình.

Một lúc lâu sau, mới bất mãn nói, “Không muốn như thế, chơi cũng không có ý nghĩa gì. Đừng cho là em cũng muốn cường bạo anh cái loại không biết thú vị này.”

Mở cửa phòng, cũng không quay đầu lại bước đi.

Lăng Vệ đợi thật lâu trong phòng, mới chần chừ ra khỏi phòng, đi gõ cửa phòng Lăng Khiêm. “Lăng Khiêm, cậu mở cửa. Được. Xem như tôi cam tâm tình nguyện.”

Gõ cửa thật lâu. Nhưng không có đáp lại.

Quản gia Vệ vừa vặn tạt qua, hảo tâm nói cho cậu biết, “Cậu chủ Lăng Vệ, cậu chủ Lăng Khiêm không có trong phòng, cậu ấy lái xe đi ra ngoài rồi.”

“Cái gì?” Sắc mặt Lăng Vệ thay đổi, “Nó đi đâu rồi?”

“Không biết.” Quản gia Vệ cũng cảm thấy giật mình với vẻ mặt thay đổi lớn của Lăng Vệ, cẩn thận nói, “Bạn bè cậu chủ Lăng Khiêm ở bên ngoài rất nhiều, mỗi lần nghỉ phép quay về, buổi tối thường xuyên đều ra ngoài.”

Lời còn chưa dứt, Lăng Vệ hướng xuống thang lầu, xông thẳng đến cửa chính.

Trong ga ra bày đầy xe trôi lơ lửng sang quý, nhưng chiếc hình bướm Lăng Khiêm lái ngày hôm nay, đã không thấy bóng dáng.

Đi nơi nào ?

Sẽ không thật sự đi lêu lổng chứ?

Lăng Vệ chuyển hướng ra cánh cửa, nhìn làn xe xa hoa trống trơn trước cửa, bị đau đớn sai lầm lớn tạo thành ép khó mà hình dung.

Đều là do cậu tạo thành, vốn sự tình có thể giải quyết, sau khi đáp ứng, nhưng lại hết lần này đến lần khác nuốt lời.

“Lăng Vệ, bên ngoài có chuyện gì sao?” Nhận được thông báo của quản gia, phu nhân Lăng cũng xuất hiện ở cửa, biểu tình đau đớn áy náy của con cả, làm cho bà cả kinh, “Làm sao vậy. Cãi nhau với em sao?”

“Mẹ, Lăng Khiêm nó…”

“Lăng Khiêm làm sao vậy?”

“Nó…” Đối với mẹ không biết chuyện chút nào, Lăng Vệ nuốt trở về toàn bộ lời muốn nói, biến thành cự thạch áy náy toàn bộ đặt trong lòng mình, “Một mình nó lái xe đi rồi.”

Bị em trai lừa gạt khẩu giao, bắn tinh trong miệng em trai, đáp ứng làm vật tiết dục của em trai, đi theo cùng mua đủ loại dụng cụ thú, lại nhiều lần lật lọng, những chuyện này sao có thể thẳng thắn với mẹ luôn tín nhiệm mình?

“Thì ra là như vậy, a, con làm anh này rất chuyện bé xé ra to.” Phu nhân Lăng giật mình, “Lăng Khiêm cũng không ngoan như thế, thường xuyên buổi tối đi chơi khắp nơi mà. Thế nên mẹ mới hi vọng nó có thể thường xuyên ở cùng con. Học học loại tính cách chín chắn này của con. Có điều, không sao. Khó được nghỉ. Để đứa em trai nghịch ngợm kia của con đi chơi một lúc đi. Đến, chúng ta đi vào.”

Vươn tay, lôi con trai lớn vẻ mặt u buồn đi vào nhà. Nụ cười khẽ ấm áp không biết chuyện, càng khiến cho tâm linh Lăng Vệ chịu đựng giày vò áy náy cùng với bất an. Tiếp tục đọc “Trừng phạt quân phục hệ liệt – Quyển 1 – Chương 9”

Địa ngục của ma vương – Convert

Tên gốc 撒旦的DiYu
Hán Việt Tát đán đích DiYu
Tác giả Đồi
Thể loại Đam mỹ, hiện đại, cường thủ hào đoạt

Tiếp tục đọc “Địa ngục của ma vương – Convert”

Bàn Ti động số 38 – Chương 78+79

Bàn Ti động số 38

  • Tác giả: Vệ Phong
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ thất thập bát chương

Tu luyện tuy rằng là chuyện một người dụng công, thế nhưng có thể có người đạo hạnh cao siêu kiến thức uyên bác chỉ điểm một chút, vậy đương nhiên tốt hơn nhiều. Vấn đề nếu tự ta tìm tòi, khả năng phải mất mấy ngày mới có thể hiểu rõ, mang đi thỉnh giáo Tử Hằng hoặc Phượng Nghi, bọn họ dăm ba câu là nói rõ, thật sự là giảm đi không biết bao nhiêu công phu vòng vo.

Hơn nữa qua mấy ngày nay, ta cảm thấy câu mời khách mời hai này rất có lý. Nếu như khách nhân chỉ có mời một vị, vậy chủ nhân cũng không thể không đi cùng, nhưng ta cũng không phải người biết ở chung với người khác, thế nhưng khách nhân mà nhiều, tự bọn họ sẽ làm bạn với nhau, chơi cờ cũng được, luyện võ cũng tốt, cho dù đi dạo trong động của ta, cũng có thể kết bạn đồng hành, hoàn toàn không cần ta một chủ nhân không xứng chức này bận tâm. Bởi vậy, ta cảm thấy khách mình mời đây cũng không tệ, nếu bọn họ dự định ở qua mùa đông mới đi, như vậy mùa đông ta cũng có người có thể cùng nhau quanh bếp sưởi ấm, thưởng tuyết phẩm rượu… Ngẫm nghĩ, tựa hồ cũng không tệ.

Luôn là một mình một người quen rồi cũng không cảm thấy, bất quá bây giờ vừa có khách nhân, phát giác trong động thêm rất nhiều sức sống. Đáng tiếc chính là bình thường mọi người ở đều xa, lại không bao giờ lui tới… Nếu như ở gần, là giống như tại Đào Hoa quan trước kia, xuất môn non nửa ngày là có thể đi đến chỗ hàng xóm bái phỏng, vậy cũng thật là thuận tiện.

Tam Thất phần lớn thời gian đều cùng một chỗ với Phượng Nghi Tử Hằng, mặc dù nói có chút hiềm nghi da mặt dày, nhưng mà nàng lại đẹp, có thể nói, mấy thứ cầm kỳ thư họa ta không hiểu nàng đều hiểu hết, xa xa nhìn thấy ba người bọn họ đứng ở phía sau một dãy măng đá trò chuyện, thực sự là tuấn nam mỹ nữ, hình ảnh đẹp mắt lại hài hòa.

Ta gọi một con chuột qua đây, bảo hắn đi mời ba vị khách quý kia trở về dùng cơm. Bàn ăn bày ở bên trong hoa viên, có một con sông ngầm trong Bàn Ti động chảy qua, nước sông trong suốt. Tử Hằng qua đây trước, nhìn thoáng qua bàn tiệc, cười nói: “Thế nào, hôm nay trai giới sao?”

“Cũng không phải, mấy ngày hôm trước chính là thịt cá, ta thấy các ngươi ăn cũng không ngon a. Đây là của một vãn bối của Đại Mao, lăn lộn không ít năm bên trong một ngôi miếu lớn. Tụng kinh tham thiền hết thảy không học được, ngược lại làm một tay món ăn chay rất ngon, dù sao ấy à, trên núi này cái khác không có, nấm với rau dại là đều không thiếu—” Ta tới gần một chút: “Đại Mao bọn họ hôm nay còn muốn ăn chim trĩ nướng, ta sợ bọn họ bị Phượng tiền bối phàn nàn. Cho nên không cho bọn họ ăn. Hôm nay trước hết ăn chay đi.”

Tử Hằng cười: “Chuột lăn lộn trong miếu, ngoại trừ ăn vụng cũng không làm gì khác. Bất quá một con còn có thể học được làm, cũng khó có được.”

Ta cười: “Hắn tám phần là lẫn trong bếp đi.” Tiếp tục đọc “Bàn Ti động số 38 – Chương 78+79”

Đông đến đừng quên – Convert

Tên gốc 东来莫忘
Hán Việt Đông lai mạc vong
Tác giả Thanh Sáp Chưởng Văn
Thể loại Ngôn tình, hiện đại, cán bộ cao cấp

Tiếp tục đọc “Đông đến đừng quên – Convert”

Niji Iro no Kamereon – Mizuho Abe

Bài hát tiếp theo được mình dịch và sub ^^
Vì rất thích cái video trong này XD

Niji Iro no Kamereon – Tắc kè hoa cầu vồng

~ Mizuho Abe ~
Nhạc và lời: Tachiki Kumiko
Dịch và sub: Yappa
Download

Tag: 虹色のカメレオン, nijiiro no kamereon, nijiiro no chameleon