Về Wattpad

Một lần nữa bị dính dáng đến cái vụ Wattpad này nên mình buộc phải nói >o<

Hồi trước mình có lập 1 wattpad với account là yappa_yappa chuyện post các truyện convert của mình và một số truyện được người khác nhờ post.

Ngày 24/1, mình nhận được 1 email từ wattpad nói rằng mình có 1 truyện đăng bị vi phạm bản quyền. Đấy là truyện “Tiểu hồ ly gặp đại hôi lang” và sau đấy dẫn tới cả tài khoản bị del luôn, không cứu được.

Mình gần đây có lập thêm 1 wattpad mới với account là banh_gao, acc này chỉ dành để up những truyện convert không được post chính thức trên TTV, và một lần nữa mình lại nhận được email với nội dung 1 truyện của mình bị vi phạm bản quyền. Đấy là truyện “Khi quân hôn gặp gỡ tình yêu”. Rất may là lần này cả cái tài khoản không đi theo.

Tài khoản watt của mình từ trước tới giờ chỉ đăng truyện convert, chả đăng truyện dịch hay copy của ai sất. Thế nhưng liên tiếp bị phá rối và report không hiểu lí do.

Thế nên mình đăng bài này với mục đích hi vọng bạn dở hơi nào đấy ngưng cái trò phá hoại này đi, report truyện của mình thì các bạn được gì à mà các bạn hứng thú với cái trò đó thế

Bàn Ti động số 38 – Chương 82

Bàn Ti động số 38

  • Tác giả: Vệ Phong
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ bát thập nhị chương

Thứ trong vỏ kia đã ra khỏi vỏ…

Độ trong suốt của cái bọc của ta, giống như… Ừm, giống như túi mua sắm plastic màu trắng của siêu thị kiếp trước, có thể nhìn thấy khoảng ba bốn phần cảnh tượng bên trong.

Ta cũng không dám thở mạnh, vừa giăng một đạo phòng ngự cho mình, vừa hạ ba tầng cấm chế xung quanh cái bọc.

Một cục đen thùi nhào loạn trong bọc, vang ra tiếng tạp tạp kỳ quái. Ta nghe thế nào, thứ màu đen bên trong kia đang… ăn cơm?

Ta bỗng nhiên hiểu, nó đang gặm cái vỏ kia!

Tập tính này rất nhiều con đẻ trứng đều có, sau khi ra khỏi vỏ trước tiên sẽ ăn vỏ để bổ sung dinh dưỡng. Cái vỏ kia không lớn, phỏng chừng vài hớp là ăn sạch. Sau đó ta liền nhìn thấy trên bọc xuất hiện dao động kỳ lạ, dường như thứ bên trong kia đang xé cái bọc này…

Có lẽ con sâu này sau khi tiến hóa là có cánh, ở bên trong liều mạng đập.

Nhưng cái bọc của ta nó cắn không rách.

Nếu như dễ dàng để cho nó cắn đứt như thế, vậy ta mấy năm nay tu luyện này đạo hạnh này đều ném cho chó rồi.

Ta lấy lại tinh thần, vội vàng mang theo cái bọc của ta chạy vội đi tìm Phượng Nghi. Con sâu này của ta ra khỏi vỏ, con kia của hắn hẳn là cũng ra. Tiếp tục đọc “Bàn Ti động số 38 – Chương 82”

Trừng phạt quân phục hệ liệt – Quyển 1 – Chương 10

Trừng phạt quân phục hệ liệt

  • Tác giả: Phong Lộng
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ thập chương

Con cháu tướng tộc gia đình ưu việt, có lẽ không để bụng đối với việc tiêu xài tiền tài.

Khách sạn lớn Lăng Khiêm lựa chọn, là một trong ba khách sạn lớn cao quý nhất trên tinh cầu. Không giống khách sạn bình thường lấy phương thức kiến trúc cố định kinh doanh, mà nằm trên một lễ đường lớn trên một cái lầu, chọn dùng hệ thống dẫn lực phản hưởng tiên tiến nhất, mỗi căn phòng bị hệ thống khống chế trôi nổi trên không trung. Từ xa nhìn lại, hệt như khối cầu lớn phía trên rừng cây màu hoàng kim trên mặt đất, yên lặng mấy cái bất động giữa không trung.

Gian phòng có thể được điều khiển chậm rãi hạ xuống mặt đất, đương nhiên, nếu khách hàng mong muốn, cũng có thể lựa chọn sử dụng loại xe vận chuyển trôi nổi cỡ nhỏ, vận chuyển người hoặc là đồ ăn đến cửa vào của phòng.

Lăng Vệ vội vàng chạy tới lầu một khách sạn, nói ra tên phòng với quầy. Cô tiếp tân xinh đẹp lập tức nghiêm túc, “Cậu chủ của tướng quân Lăng, gian phòng cậu chủ Lăng Khiêm đã đặt, phải không? Ngài nhất định là anh trai mà cậu chủ Lăng Khiêm đang chờ. Đúng rồi, em trai ngài lưu lại lời nhắn, nhờ ngài trước khi vào phòng, tiện thể cầm thứ trong xe lên cho ngài ấy.”

Thứ trong xe? Không phải nói trong vòng nửa giờ nhất định phải chạy tới sao? Bây giờ lại có thể lưu lại loại tin nhắn không vội vàng này.

Được người hầu trong khách sạn dẫn đến nhà để xe, xe mới hình bướm Lăng Khiêm lái đi xuất hiện trước mắt.

Lăng Vệ dùng võng mạc quét lên cửa xe. Sau khi phát hiện gian phòng mình bị phân phó dẫn vào là thứ gì. Nhất thời lưng phát lạnh.

Lùi bước là sỉ nhục của quân nhân, nhưng đối mặt với cái thùng được đóng gói đến nhìn không ra bên trong, bên trong lại chứa đầy dụng cụ tình thú mua mấy ngày qua, Lăng Vệ tự nhiên sinh ra xúc động muốn chạy trốn.

Gậy mát xa kiểu ngược đãi bề ngoài dữ tợn, máy kiểm soát niệu đạo, đều nằm bên trong chiếc thùng thoạt nhìn bình thường.

Cứng ngắc chờ trong thùng xe, máy truyền tin lại chấn động.

Vừa tiếp được, giọng Lăng Khiêm không kiên nhẫn truyền tới, “Làm cái gì? Anh còn chưa tới khách sạn sao? Vẫn chưa đến em liền đi. Còn có, em đã lưu lại tin nhắn với quầy. Trước khi anh đi lên, tiện thể mang món đồ chơi anh mua hôm nay đi, vừa vặn có thể dùng thử.”

Không đợi Lăng Vệ trả lời. Liền trực tiếp cúp.

Món đồ chơi? Dùng thử? Suy nghĩ sâu xa thâm ý trong lời nói của Lăng Khiêm, Lăng Vệ phẫn nộ rất nhiều, kinh ngạc thấy một loại cảm giác khác có thể gọi là sợ hãi, dường như so với phẫn nộ càng chiếm cứ nhiều hơn.

Quá trớn! Con ngươi sáng của học sinh trường quân đội bốc lên cơn tức, có gì đáng để khiếp đảm?

Hành vi của đàn ông sớm hay muộn cũng sẽ phát sinh, mặc dù từ nam nữ biến thành đàn ông cùng đàn ông, chỉ là thay đổi phương thức mà thôi.

Chẳng qua chỉ là quan hệ tình dục có chút đau đớn mà thôi!

Đang trong phòng hoa lệ chờ đến sốt ruột bất an, sau khi Lăng Khiêm nghe thấy tiếng chuông cửa, quả thực có thể nói là vọt tới trước cửa. Nhưng trong nháy mắt tay cầm nắm cửa, lại đột nhiên cứng rắn ngưng động tác mở cửa lại.

Không thể biểu hiện ra quá độ kích động!

Thế nhưng, anh ở ngay ngoài cửa!

Dưới giằng co giữa chờ mong kịch liệt cùng với tư duy lý tính rõ ràng, hắn hít một hơi thật sâu, giáo dục hệ chỉ huy quân sự nhiều năm phát huy tác dụng. Cuối cùng quyết định để cho lý trí chiếm thượng phong.

Hắn buông tay nắm cửa ra, một lần nữa trở lại trong phòng, tiếp tục để cho anh trai đáng yêu chờ ngoài cửa. Không đếm xỉa tới tiếng chuông cửa êm tai, là một chuyện vô cùng khó khăn, Lăng Khiêm tinh tường biết, bảo bối hắn nhìn trộm nhiều năm giờ đây đứng ngay ngoài cửa phòng, rất nhanh sẽ bị hắn ôm vào trong ngực, dịu dàng cắm bộ phận sinh dục của mình vào bên trong cơ thể duyên dáng kia.

Mỹ sự làm tâm tình người ta nóng rực!

Có điều trước đó, để củng cố hàng rào nhốt con mồi, hắn nhất định phải càng bình tĩnh một chút phá bỏ phòng ngự của trái tim bảo thủ câu nệ của anh trai.

Chiến tranh tâm lý, vốn chính là chương trình học mạnh nhất trong trường quân đội của Lăng Khiêm.

Mặc cho chuông cửa tiếp tục quyến rũ bên tai, Lăng Khiêm cởi quần áo, thay quân phục chính thức của trường quân đội đã chuẩn bị tốt. Là trường học đặc biệt tạo ra cho con cái tướng quân, gần như mọi mặt đều cố đạt được hoàn mỹ, thiết kế quân phục cũng khác biệt với những trường quân đội khác.

Phía trên thuần màu trắng khảm viền bạc đen, trên vai phối với huy hiệu của trường quân đội Chinh Thế. Dây lưng quân chế kết hợp với hợp kim màu bạc cứng rắn phát sáng, hoàn mỹ dung hợp cao quý và uy nghiêm.

Nghiêm túc mặc xong, mới vững vàng nhịp bước lão luyện nhiều năm, đi đến chỗ cửa, xoay tay nắm cửa. Tiếp tục đọc “Trừng phạt quân phục hệ liệt – Quyển 1 – Chương 10”

Diễm đế Khuynh Nhan – Convert

Tên gốc 焱帝倾颜
Tác giả Phao Mạt Lê
Thể loại Ngôn tình, cổ đại, sắc, cấm luyến

Tiếp tục đọc “Diễm đế Khuynh Nhan – Convert”

Bàn Ti động số 38 – Chương 81

Bàn Ti động số 38

  • Tác giả: Vệ Phong
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ bát thập nhất chương

Con nhện con dùng một sợi tơ treo đung đưa tới lui, sau đó bỗng nhiên đứt, nàng liền rơi xuống bể cá trước mặt ta. Ta vớt nó lên.

Nó vừa vẩy nước trên người, vừa hỏi ta: “Tam Bát tỷ tỷ, ngươi đang sợ sao?”

“Không sợ.”

Ta lẳng lặng ngồi ở đằng kia chờ đợi, qua một lúc lâu, Tử Hằng cùng Phượng Nghi từ tĩnh thất đi ra. Phượng Nghi nghiêm mặt, Tử Hằng thì lộ vẻ có chút mệt mỏi.

Ta đứng lên đón: “Được rồi sao?”

“Đã giải quyết, bất quá hắn nhất thời chưa tỉnh được.” Tử Hằng nói: “Ngươi sai người cẩn thận trông chừng đi, ta muốn đi nghỉ một lát.”

Ta gật đầu, lập tức phân phó con nhện đi an bài, Tử Hằng xua tay ý bảo không cần phiền toái, sau đó trở về Trầm Thủy cư, ta đứng ở cửa viện nhìn thân ảnh của hắn biến mất phía sau cửa viện Trầm Thủy cư.

“Tam Bát tỷ tỷ, ngươi… Ừm, Hôi Đại Mao nói…”

Con nhện con bắt đầu cà lăm, bất quá ta đoán được Hôi Đại Mao đã nói cái gì. Bằng không đám nhện các nàng cũng sẽ không đặc biệt làm nhiều quần áo hơn cho Tử Hằng.

“Đừng nghe hắn nói hươu nói vượn. Ngươi không bận sao? Lần trước dạy ngươi nhu ti bách luyện, ngươi đã luyện quen rồi?”

Con nhện con lập tức chột dạ: “Ta… Ta đây liền đi luyện.”

“Ai ai. Đừng vội chạy. Mấy cái cam thảo phục linh đan ta thu thập lần trước. Còn cả hóa lệ tán. Ngươi đều để chỗ nào?”

“A. Tỷ tỷ ngươi muốn dùng sao? Ta liền đi mang tới.”

Con nhện con chạy trốn nhanh như chớp. Chỉ chốc lát sau liền mang tới hai cái hộp gỗ: “Tỷ tỷ ngươi muốn dùng làm gì vậy?”

Nàng chính là quá mức tò mò. Đây cũng không phải là phẩm chất tốt. Sự tò mò có thể giết chết mèo. Phỏng chừng con nhện cũng khẳng định sẽ bị giết chết.

Ta mở cái hộp chứa cam thảo phục linh đan ra. Bên trong xếp hai hàng tổng cộng sáu cái bình. Cái bình là khắc từ đá. Chạm tay sinh ấm ấp.

“Đi đưa một bình cho Ngao công tử. Một bình cho Phượng tiền bối. Một bình cho Tam Lục. Còn một bình để lại cho thư sinh đang nằm bên trong kia.”

Thu thập những thứ này mất thời gian rất lâu, bất quá sử dụng thật là nhanh, nháy mắt một cái mất hai phần ba.

“A. Vậy hóa lệ tán thì sao?”

“Hóa lệ tán… Trước hết giữ đi.”

Con nhện con cầm lấy cam thảo phục linh đan đi, ta nhìn một cái hộp khác còn lại trong tay ta.

Hóa lệ tán tên này là ta ấn theo trên sách lấy ra, thật ra… sau khi pha xong một lần cũng chưa từng sử dụng. Không có chỗ dùng đến nó.

Ta lại lấy cái gói trong tay áo kia ra xem thử, bên trong có cái vỏ trứng màu đen ấy.

Cảm giác giấu cái này không yên ổn giống như giấu một quả bom hẹn giờ. Thế nhưng lại thật sự rất muốn biết… Thứ này cùng với sự kiện liên tiếp phát sinh gần đây kia rốt cuộc có liên hệ gì.

Ta lại thu cái gói kia lại, sau đó cầm hộp hóa lệ tán đi tiền viện. Tiếp tục đọc “Bàn Ti động số 38 – Chương 81”