Trầm nịch – Phiên ngoại
- Tác giả: Neleta
- Chuyển ngữ: Yappa
- Mục lục
Hi é vè rì oằn. Chào mừng các bạn đến với dự án phiên ngoại mới của tớ ^^~
Đệ nhất chương
Xuân tế (1) mỗi năm một lần lại sắp tới. Đây cũng là xuân tế lần đầu tiên sau khi Ngũ Tử Ngang đoạt quyền, y vô cùng coi trọng. Vì sao phải vô cùng coi trọng chứ? Chuyện kể rằng, trong lòng nhiếp chính vương của chúng ta vẫn có một oán niệm, đó chính là xuân tế. Y không biết đã từng ảo tưởng bao nhiêu lần dắt tay Tần Ca mang theo đối phương leo lên Thiên Ngự sơn, nghênh đón tia nắng sớm đầu tiên. Mỗi lần vừa nghĩ tới trên người Tần Ca rắc đầy ánh nắng màu vàng kim sẽ đẹp biết bao, Ngũ Tử Ngang liền ngây ngất không thôi.
Hơn nữa y còn đặc biệt ảo tưởng một đoạn. Chính là Tần Ca leo núi mệt mỏi, y vươn tay nói: “Hoàng thượng, thần đỡ ngài đi lên.” Sau đó Tần Ca cũng rất là ngượng ngùng vươn tay ra, y nắm tay Tần Ca, nhân cơ hội sờ sờ, Tần Ca lườm y một cái, y cười cười vô lại với Tần Ca… Một màn “tình thơ ý họa” cỡ nào chứ.
Tóm lại, nhiếp chính vương của chúng ta có một ảo tưởng rất hạ lưu như thế, đặc biệt sau khi y biết tâm ý Tần Ca lại càng thường xuyên ảo tưởng đủ loại cảnh tượng hạ lưu, xuân tế này chính là một trong đó. Đương nhiên, nhiếp chính vương là tuyệt đối không dám nói với Tần Ca. Đừng nói Tần Ca có thể “ngượng ngùng” vươn tay hay không, không cho y một cước đạp đến dưới chân núi y đã nên cười trộm rồi.
Sau khi từ Lương châu trở lại kinh thành, Ngũ Tử Ngang bởi vì đủ loại nguyên nhân thế này hoặc thế nọ từ đầu đến cuối chưa từng cùng đi xuân tế với Tần Ca. Đây không chỉ là tiếc nuối của y cũng là áy náy của y. Cho nên, bởi vì quá nhiều lý do, nhiếp chính vương lần này nói cái gì cũng muốn cùng Tần Ca đi xuân tế. Từ tháng mười năm trước, Ngũ Tử Ngang đã bắt đầu bận chuyện xuân tế. Địa điểm chọn ở Thiên Ngự sơn, có núi mới có thể thực hiện ảo tưởng nào đó của y mà.
Tần Ca hiện nay là hoàng đế “đáng thương” bị đoạt quyền, tiểu hoàng đế lại quá nhỏ, nhiếp chính vương Ngũ Tử Ngang nắm giữ triều chính, sau lưng không biết có bao nhiêu người chỉ vào cột sống y mà mắng. Mắng y vong ân phụ nghĩa, lòng muông dạ thú. Nói chung, khó nghe thế nào mắng thế ấy. Ngũ Tử Ngang đã sớm luyện thành một thân công lực lưu manh mắt điếc tai ngơ, dù sao chỉ cần Tần Ca không mắng y là được, những người khác, không đếm xỉa.
Đã nắm giữ triều chính, vậy chuyện phải quản hiển nhiên cũng rất nhiều. Nhưng Ngũ Tử Ngang cảm thụ sâu sắc bài học kinh nghiệm Tần Ca làm hoàng đế lúc ấy. Y bố trí phần lớn việc cho nội các và đủ loại quan lại. Y mới không để cho chính mình bận đến không có thời gian cùng “vợ” và nhi tử đâu.
Ra từ Đông Noãn các, Ngũ Tử Ngang chạy thẳng tới Nhân Tâm đường. Nhi tử thời gian trước nhiễm phong hàn, hai ngày nay mới khỏi. Ngũ Tử Ngang đau lòng vô cùng. Nếu không phải là Tần Ca không thích y để lỡ triều chính, hôm nay vẫn còn chăm sóc nhi tử tại Nhân Tâm đường đấy. Vừa vào Nhân Tâm đường, Ngũ Tử Ngang liền hỏi: “Hoàng thượng hôm nay thế nào?”
“Bẩm nhiếp chính vương bệ hạ, hoàng thượng hôm nay khá hơn nhiều, vừa rồi còn chơi ấy, bây giờ được thái hoàng ôm đến thiên thính cho uống nước rồi.”
Vừa nghe nhi tử hôm nay không làm sao, Ngũ Tử Ngang yên tâm, vội vàng vào thiên thính. Vừa vào phòng, y liền nhìn thấy Tần Ca đang ôm nhi tử cho uống nước. Nhi tử nhìn thấy y lập tức vươn tay, phun thìa ra.
“Phụ thân.”
Trái tim Ngũ Tử Ngang cũng sắp nát. Vội vàng tiến lên ôm lấy nhi tử, sờ sờ trán nhi tử. Có mồ hôi, nhưng âm ấm man mát, không phỏng tay giống mấy ngày hôm trước.
“Dung Khâu đã tới. Nói mấy ngày nay lại chú ý một chút, Tử Quân sẽ không sao.” Tần Ca buông bát, nói.
Ngũ Tử Ngang hôn hôn nhi tử: “Vậy thì tốt, vậy thì tốt. Hôm nay lúc nghị sự với các đại thần ta đây trong lòng vẫn là không yên lòng, chỉ sợ nó lại sốt.”
“Phụ thân, không đọc sách, không đọc sách có được không.” Tử Quân mềm nhũn yêu cầu.
Ngũ Tử Ngang hôn thật mạnh mấy cái trên khuôn mặt mềm mại của nhi tử, nói: “Không đọc sách không đọc sách, Tử Quân tháng này cũng không đọc sách.”
“Tử Ngang.” Tần Ca không vui.
Ngũ Tử Ngang vội vàng xin cho nhi tử: “Tử Quân bị bệnh chừng mấy ngày, ngươi cho nó dưỡng bệnh đi. Một tháng không đọc sách cũng không sao đúng không?”
Tần Ca trừng y: “Ngươi lại tùy theo nó.”
Ngũ Tử Ngang ngồi xuống bên cạnh hắn, cười trấn an: “Tử Quân là bảo bối của chúng ta, thỉnh thoảng tùy theo một lần cũng không sao mà.”
“Phụ phụ, ôm.” Tiểu hoàng đế vội vàng nịnh nọt.
Tần Ca ôm nhi tử, thổi thổi mũi nhi tử, xem như là đồng ý. Tiểu hoàng đế Tần Gia Hựu rất là cao hứng. Mặc dù bé mới chỉ có ba tuổi, nhưng bởi vì thân phận bé, phụ hoàng bé từ khi bé vừa mới biết nói đã cả ngày ép bé đọc thơ đọc văn học đạo đế vương. Cho nên tiểu hoàng đế Tần Gia Hựu còn nhỏ tuổi đã biết làm sao tìm được cơ hội lười biếng.
Ngáp một cái, Tần Gia Hựu vừa bệnh nặng một phen, lại chơi hơn nửa ngày nên mệt nhọc. Ngũ Tử Ngang lập ôm bé về, dỗ bé đi ngủ. Bỏ lỡ trưởng thành lâu như vậy của nhi tử, Ngũ Tử Ngang lúc nào cũng lúc nào cũng nắm chắc mọi cơ hội đền bù nhi tử. Nhìn dáng vẻ hạnh phúc y dỗ nhi tử, Tần Ca nhàn nhạt cười. Rời khỏi triều đình, cuộc sống bây giờ lại là hắn khát vọng rất lâu rất lâu.
Trong khi phụ thân dỗ vỗ về, Gia Hựu thiếp đi, Ngũ Tử Ngang ôm nhi tử trở về phòng ngủ nhỏ của nhi tử, lại vỗ nhẹ một trận lúc này mới rời đi. Diêm Nhật thị vệ bên người Tần Gia Hựu làm hết trách nhiệm canh giữ bên giường tiểu hoàng đế, chờ bé tỉnh ngủ. Từ trong phòng ngủ của nhi tử đi ra Ngũ Tử Ngang lại quay về thiên sảnh, Tần Ca đang ở chỗ này. Thường ngày Tần Ca phần lớn đọc sách đánh đàn tại thiên sảnh, hắn lúc này đã không còn sợ tiếng đàn tiết lộ tình cảm của hắn. Tiếp tục đọc “Trầm nịch – Phiên ngoại 1 – Chương 1” →