Advertisements
Bỏ qua nội dung
31/08/2018 / ~ Yappa ~

Thần phục – Chương 69

Thần phục

  • Tác giả: Yến Tử Hồi Thì
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Chương 69 – Dã thú đánh nhau

Triển Tiểu Liên nhắn xong mấy chữ kia, đóng luôn trò chơi offline, đúng như cô vừa nói, cô và An Lý Mộc chơi xong rồi, hai người bọn họ hoàn toàn chấm dứt.

Ở nhà hai ngày, tối cuối tuần ba Triển Tiểu Liên lái xe đưa cô về đại học Bãi Yến, mẹ cô chuẩn bị một đống đồ ăn lớn để trên xe cho hai cha con, Triển Tiểu Liên vụng trộm trợn mắt với ba cô: “Con không mang theo có được không?”

Ba cô lườm cô, “Nói với mẹ con đi.”

Triển Tiểu Liên phồng miệng không lên tiếng, cô dám sao?

Chỗ mẹ Triển Tiểu Liên dạy học là ở trên trấn, ba cô đang nghĩ cách tìm người xem có thể để mẹ cô đổi trường hay không, dù sao như bây giờ một nhà ba người chia hai nơi thực sự không tốt, đặc biệt đối với Tiểu Liên, ba cô không sợ gì khác, chỉ sợ đứa nhỏ ăn cơm dinh dưỡng theo không kịp.

Triển Tiểu Liên chia tay ba cô, nhấc đồ ăn của mình quay về ký túc xá, trong lòng nghĩ có cần đưa chút qua cho Nhóc Ngốc hay không, mẹ cô làm đều là đồ ăn chín, thời tiết lại nóng, Triển Tiểu Liên còn lo để hỏng, chia đồ ăn trong gói to xách đi tìm Mục Hi.

Lúc Triển Tiểu Liên đi tìm Mục Hi đương giặt quần áo, cảnh ấy thì đừng nói nữa, tựa như đánh nhau với người ta, Triển Tiểu Liên trợn mắt há hốc mồm nhìn Mục Hi ướt sũng toàn bộ, “Nhóc Ngốc, cậu tắm rửa sao lại không cởi quần áo chứ?”

Mục Hi đứng tựa như cái cọc gỗ, trong tay còn cầm một bộ quần áo nhỏ nước, vẻ mặt vô tội nói: “Băng Dính cậu tới rồi? Tớ đang giặt quần áo mà.”

Triển Tiểu Liên cẩn thận nhấc chân mình lên, nước ngập Kim Sơn rồi, sàn ký túc xá đều là nước, Triển Tiểu Liên bất đắc dĩ, kéo luôn cây lau nhà phía sau cửa qua: “Nhóc Ngốc, đồ ngốc nhà cậu rốt cuộc là làm sao lớn được vậy? Cậu đây là giặt quần áo à? Tớ thấy cậu đây là Bạch nương tử làm phép đối phó Pháp Hải đấy.” (1)

Mục Hi bĩu môi, còn không phục “hừ” một tiếng, sau đó lại vào phòng phấn đấu. Triển Tiểu Liên trơ mắt nhìn mặt đất cô vừa lau sạch sẽ lại bị nước trong phòng vệ sinh chảy ra làm ướt, cô vội vàng bỏ giày bị dính nước ra, gân xanh trên trán nổi lên, vén tay áo, nhón chân đi vào, một phen đẩy Mục Hi ra: “Cậu nép sang một bên cho tớ đi, tớ thật sự là chịu không nổi!”

Thuần thục, Triển Tiểu Liên liền giặt mấy bộ quần áo ấy của Mục Hi, Mục Hi kín tiếng, vội vàng bưng chậu phơi quần áo.

Triển Tiểu Liên để đồ ăn xách tới lên bàn phía Mục Hi: “Cho cậu, mẹ tớ cho tớ nhiều quá, thời tiết nóng, không ăn cũng hỏng.”

Mục Hi lập tức mắt lấp lánh nhìn cô: “Băng Dính tớ biết cậu đối xử với tớ tốt nhất!”

Triển Tiểu Liên chịu không nổi trợn mắt, ngáp một cái đứng lên: “Không được, tớ mệt quá, tớ phải về ký túc xá ngủ.”

Mục Hi đang lục túi nhìn đồ ăn bên trong, vẫy vẫy tay với cô: “Ừ, cậu đi đi.”

Triển Tiểu Liên không nói gì bước đi, con bé chết tiệt kia, có ăn là không để ý đến cô nữa.

Triển Tiểu Liên về ký túc xá còn chưa tới cửa, đã nhìn thấy cửa ký túc xá đứng một người phụ nữ đeo kính râm, cô liếc mắt một cái nhận ra là Triển Anh, vội vàng chạy chậm hai bước qua: “Bác? Sao bác lại tới đây?”

Triển Anh cười với cô: “Bác qua thăm cháu, nhưng mà cháu không ở ký túc xá, bác liền đứng ở chỗ này thử vận may, không ngờ thật sự đợi được cháu. Cuối tuần về nhà à?”

Triển Tiểu Liên vừa mở cửa vừa nói: “Vâng, cháu vừa về với ba, bác vào đây ngồi một lát đi, ký túc xá hơi bề bộn, bác đừng cười bọn cháu.”

Triển Anh cười cười: “Sao có thể? Bác không đọc sách được mấy ngày, bây giờ cho dù muốn đi học không được.”

Triển Tiểu Liên rửa cái cốc của mình, rót cốc nước nóng cho Triển Anh: “Bác uống nước đi, cốc cháu rửa rồi.”

Triển Anh kéo tay Triển Tiểu Liên, bảo cô ngồi xuống: “Cháu đừng bận rộn, cháu còn so đo gì với bác? Bác thực ra là đến Thanh Thành tìm người, thuận tiện đi ngang qua đây, ngay cả ba cháu cũng chưa nhìn, hỏi mấy người mới hỏi ra địa chỉ ký túc xá cháu. Lúc cháu còn bé bác cũng không có cơ hội nhìn thấy, bây giờ lớn rồi, bác cũng chỉ có thể thường xuyên qua thăm cháu, nếu không, cháu về sau dám chắc cũng sẽ không nhận ra bác đâu.”

Triển Tiểu Liên sờ sờ mũi của mình, “Sao có thể? Bác không liên lạc với nhà cháu, nhất định là có nguyên nhân của bác. Bây giờ ba đưa cháu đến nhận bác, về sau chắc chắn sẽ qua lại, bác cứ yên tâm đi.”

Triển Anh vỗ vỗ tay Triển Tiểu Liên: “Mặc dù chúng ta mới gặp vài lần, nhưng mà bác rất thích cháu. Vừa thông minh vừa hiểu chuyện, bác không liên hệ với ba cháu và cháu, thật là có nguyên nhân,” dừng một chút, Triển Anh mới nói: “Cháu có lẽ không biết, bác lúc trước rời nhà trốn đi, là bị ông cháu đánh.”

Triển Tiểu Liên mở to hai mắt hỏi: “Là vì chuyện ba cháu?”

Triển Anh gật gật đầu: “Đúng vậy, lúc ấy tiền rất có giá trị, đó là tiền riêng bác tích cóp hơn hai năm, ông cháu cảm thấy tiền đấy nếu lấy ra nuôi gia đình, trong nhà tối thiểu có ngày lành hai tháng, ba cháu nếu không đi trong nhà cũng sẽ không thiếu sức lao động, vì thế liền trách bác, chẳng những là ông ấy trách, anh chị em trong nhà kể cả bà nội cháu, đều hận bác. Cái nhà đó, bác cảm thấy bác thật sự không ở nổi nữa, cho nên liền đi.”

Triển Tiểu Liên mím mím môi, nhìn Triển Anh nói: “Bác, đều là ba cháu làm bác chịu khổ, bác yên tâm đi, cháu về sau nhất định sẽ hiếu kính bác, nếu không có lúc trước bác giúp ba cháu như vậy, ba cháu bây giờ không biết đào đất ở nơi nào đâu.”

Triển Anh nhịn không được cười rộ: “Ba cháu vừa nhìn chính là người đọc sách, bác là cảm thấy ba cháu không đi học thì đáng tiếc.”

Triển Tiểu Liên do dự một chút, cẩn thận hỏi: “Bác, bác một mình rời nhà trốn đi, vậy bác về sau thế nào? Bác cho ba cháu hết tiền rồi, tiền riêng của bác cũng không còn phải không?”

Triển Anh quay đầu dịu dàng cười cười với Triển Tiểu Liên, sờ sờ đầu cô, nói: “Về sau? Về sau bác liền gặp được bác trai cháu bây giờ, là ông ấy giúp bác, đưa bác về nhà, cho bác ăn, cho bác mặc, cho bác chỗ ở, sau đó bác vẫn ở chỗ ông ấy.”

Triển Tiểu Liên lộ ra nụ cười vui mừng: “Bác, may mắn bác gặp được người tốt như bác trai, nếu không, bác thật không biết nên làm cái gì bây giờ.”

Triển Anh đồng ý gật đầu: “Đúng vậy, thời đại này, đàn ông tốt khó tìm, không dễ dàng gặp được một người, không chừng cũng sẽ bởi vì chuyện này chuyện kia liền xa nhau.”

Triển Tiểu Liên sửng sốt, lập tức cúi đầu, hồi lâu không nói gì. Triển Anh thấy lạ hỏi: “Tiểu Liên, làm sao vậy? Vì sao bỗng nhiên cảm xúc suy sụp như thế?”

Triển Tiểu Liên quay đầu, nhìn về phía ngoài cửa sổ, thản nhiên nói: “Không có gì, chính là cảm thấy bác nói rất đúng, thời đại này, đàn ông tốt khó tìm, không dễ dàng tìm được một người, còn có thể bởi vì chuyện này chuyện kia không thể không xa nhau, cái này gọi là kẻ ác nắm quyền, người tốt không được báo đáp.”

Triển Anh vẻ mặt giật mình nhìn Triển Tiểu Liên, “Tiểu Liên, cháu có phải đụng phải chuyện gì hay không? Sao lại tiêu cực như vậy?”

Triển Tiểu Liên không nói chuyện, nói cách khác, cô không muốn kể với người khác, cô ngay cả chính ba mẹ mình cũng chưa kể, thì càng không thể kể với Triển Anh, nếu như khăng khăng lựa chọn một đối tượng dốc bầu tâm sự, Triển Tiểu Liên cảm thấy mình sẽ lựa chọn Mục Hi.

Triển Anh nhìn Triển Tiểu Liên đương cúi mắt cúi đầu không nói, một lúc lâu, đột nhiên cười nói: “Nếu không muốn nói thì đừng nói. Bác cũng sẽ không ép cháu, nhưng mà thái độ của cháu không bình thường nha, sao lại tiêu cực như vậy? Mau mau lên tinh thần, cháu còn phải chăm chỉ học tập đấy.”

Triển Tiểu Liên “dạ” một tiếng, ngẩng đầu vẻ mặt sáng lạn cười: “Cháu biết rồi, cảm ơn bác.”

Triển Anh đứng lên: “Tiểu Liên của chúng ta mặc dù trông không giống ba lắm, nhưng mà cũng là một cô nàng đáng yêu xinh xắn mà, con mắt xinh xắn biết bao, các cô gái trẻ tuổi bác cũng hâm mộ.”

Triển Tiểu Liên hì hì hai tiếng: “Bác là chưa thấy bạn học của cháu, cậu ấy mới là người đẹp đấy, cháu đâu coi là đẹp chứ.”

Triển Anh từ ký túc xá của Triển Tiểu Liên đi ra, đi thẳng về phía một cái cửa khá hẻo lánh của đại học Bãi Yến, nơi đó dừng một chiếc xe tầm thường, Triển Anh kéo cửa ra ngồi vào, Giang Triết Hải quay đầu nhìn bà ta: “Cháu gái bà nói thế nào?”

Triển Anh thò tay nắm kính mắt trên mặt: “Còn không phải lúc, Tiểu Liên rất thông minh, tôi sợ nóng vội khiến nó phát hiện không hợp lý, tôi tạm thời chỉ là khiến con bé bởi vì chuyện ba nó có lòng kính trọng tôi, như thế phòng bị của con bé đối với tôi mới có thể giảm bớt. Tôi vừa nãy đã kéo lên người An Lý Mộc, nhưng mà nó không muốn nói.”

Giang Triết Hải cười giễu một tiếng: “Một con bé mười sáu mười bảy tuổi, còn không có ra khỏi trường học, nó sao biết được nói cái gì? An Lý Mộc cũng có thể chiếu theo bước đi của chúng ta, chẳng lẽ còn không nắm chắc một con bé?”

Triển Anh gõ gõ chỗ ngồi tài xế, nói tiếng “Lái xe”, sau đó mới mở miệng: “An Lý Mộc không giống Tiểu Liên, hắn là một người đàn ông trưởng thành, hắn lại rất thích Tiểu Liên, hắn sẽ dùng tư duy người trưởng thành suy nghĩ, tính cách của hắn lại quyết định hắn sẽ hi sinh vì tương lai Tiểu Liên. Cho nên, người chúng ta sắp xếp đi qua, hơi chút ám chỉ hắn, hắn sẽ nghĩ nếu ở bên Tiểu Liên, một ngày nào đó sẽ có cảnh ngộ hắn ngày hôm nay, bởi vì hắn là cảnh sát.”

Giang Triết Hải xoay cửa sổ một chút, theo khe hở ném điếu thuốc trong tay ra ngoài, “Đừng coi cháu gái bà như một thần đồng, có thông minh thế nào cũng chỉ là đầu óc dùng tốt một chút, học hành giỏi một chút. Phía Yến Hồi chúng ta phải nhanh chút ra tay, nếu không chúng ta cũng chỉ có thể rời khỏi Thanh Thành, nhưng mà một khi rời khỏi Thanh Thành, tài sản hai trăm triệu kia của chúng ta sẽ tựa như hai tay đưa cho Yến Hồi. Vừa nghĩ vậy, tôi liền không cam lòng! Yến Hồi coi là thứ gì? Một tiện chủng không rõ không ràng, ỷ vào có người đứng sau liền làm Thanh Thành rối tung…”

Triển Anh thấy Giang Triết Hải càng nói càng kích động, vội vàng mở miệng: “Được rồi, tôi biết rồi, ông cũng đừng có gấp, có một số việc thật sự gấp không được, tôi còn gấp hơn ông, phía Tiểu Liên nếu không thể thực hiện được, cũng chỉ có thể ra tay phía An Lý Mộc. Tính tình Tiểu Liên tôi cũng mò mẫm tám chín phần mười, tôi cũng không tin nó có thể vẫn không lọt bẫy!”

Giang Triết Hải nhìn vẻ mặt Triển Anh, đột nhiên cười nói: “Đàn bà thật đúng là một động vật kỳ lạ, tôi nhớ ngày đó bà còn nói không ra tay được, bây giờ bỗng nhiên lại trở nên độc ác.”

Triển Anh cười lạnh một tiếng: “Tôi không ác với người khác, sẽ có người ác với tôi, đây vốn chính là cái thế giới anh lợi dụng tôi, tôi lợi dụng anh, đây không phải đều là ông dạy cho tôi? Tôi xem như thấy rõ, cái gì cũng giả, chỉ có chính mình mới là thật.”

&

Triển Tiểu Liên nằm sấp trên giường đọc sách, kết quả hắt xì vang dội hai cái, cô xoa xoa mũi, nhíu mày tự nói: “Chẳng lẽ có người nói xấu mình?” Sau đó cúi đầu tiếp tục đọc sách.

Triển Tiểu Liên vẫn không đi xem vết thương của An Lý Mộc, số điện thoại di động bị cô xóa cũng không xuất hiện trên điện thoại di động cô, giữa hai người hoàn toàn mất liên hệ. Triển Tiểu Liên thường xuyên suy nghĩ, nếu về sau có một ngày anh Đầu Gỗ biết là cô làm hại, trong lòng sẽ có suy nghĩ gì?

Buổi chiều ngày hè, giáo viên thần thái phấn khởi nói trước bục giảng, Triển Tiểu Liên nhìn ngoài cửa sổ tâm tư vạn dặm, cô hiếm thấy đi học một tiết, nhưng một mình tại ký túc xá cô lại sẽ nghĩ ngợi lung tung, cho rằng có giáo viên gián đoạn cô có thể không có thời gian nghĩ, kết quả vẫn là giống nhau. Triển Tiểu Liên thở dài, cô sau này đi đâu tìm một người đàn ông như anh Đầu Gỗ yêu cô thương cô chiều cô, phỏng chừng cũng tìm không được nữa.

Sau khi tan học, Triển Tiểu Liên thu dọn sách giáo khoa về ký túc xá, thuận tay ném sách vở lên giường, nghĩ phải đi đâu ăn, cơm căng tin cũng ăn chán rồi. Tiền lần trước bác cho cô đều giữ trong thẻ ngân hàng, muốn dùng thì rút một chút ra, học phí cô học cũng ít hơn những bạn học khác, ba cô chính là giáo viên đại học Bãi Yến, còn là giáo sư, con cháu giáo viên trong trường chính là có ưu đãi hơn người ta.

Hơn nữa, Triển Tiểu Liên là vì thành tích tổng điểm hạng nhất nhập học, còn có học bổng khổng lồ chờ cô lúc kết thúc học kỳ, chi phí chủ yếu của cô bây giờ thật ra chính là mua quần áo và xem tiểu thuyết, cô nàng này còn là cái loại người làm theo ý mình mặc kệ ánh mắt người khác, đến nỗi có đôi khi trang điểm tựa như tiểu yêu tinh, đại học lại không giống cấp ba cấp hai, anh mặc cái gì cũng không ai quản. Ba Triển Tiểu Liên nếu có thể quản, cô căn bản là không có cơ hội để mặc, Triển tiểu yêu tinh căn bản chính là không kiêng nể gì. May mà Triển Tiểu Liên là sinh viên, có một ưu thế có thể gạt bỏ tất cả, thành tích tốt, xếp danh hiệu tuổi nhỏ nhất, cô mặc có yêu tinh người ta vẫn hâm mộ ba cô có một cô con gái ưu tú.

Triển Tiểu Liên vừa ngáp dài vừa đi ra ngoài cửa, kết quả đi đến cửa lớn ký túc xá liền nhìn thấy gã đàn ông tóc vàng lần trước kia tựa như cái cọc gỗ, vừa thấy Triển Tiểu Liên đi ra liền đi thẳng tới phía cô: “Cô Triển, Yến gia cho mời.”

Triển Tiểu Liên ngả chân ôm ngực ngửa đầu nói: “Không đi, tôi còn chưa ăn cơm đâu.”

Gã đàn ông tóc vàng kia vươn tay phủ lên vai Triển Tiểu Liên: “Yến gia nói cô Triển từ chối sẽ lột trần thị chúng?”

Triển Tiểu Liên đỉnh đầu bốc khói, gẩy tay trên vai xuống: “Tôi nói lông vàng, anh có thể đừng dùng biểu tình khô khan như vậy nói lời hạ lưu như thế không?”

Gã đàn ông tóc vàng im lặng, đáp: “Yến gia nói.”

Triển Tiểu Liên không nhịn được nói: “Đi thôi đi thôi, cầm thú kia ngoại trừ chiêu này cũng không biết cái khác, tôi khinh, các người không phiền tôi cũng phiền.” Nói xong tự mình chủ động đi đằng trước.

Địa điểm vẫn là khách sạn lần trước ấy, ngay cả phòng cũng không thay đổi, Triển Tiểu Liên duỗi chân đá văng cửa, sau đó chậm rì rì đi vào, phòng khách không có người, trong phòng ngủ chính trái lại có chút tiếng vang, Triển Tiểu Liên cầm điều khiển từ xa bật ti vi, cởi giày ngồi xếp bằng xem ti vi trên sô pha.

Một lát sau, Yến Hồi vừa cài nút áo vừa đi ra, “Ơ, gia còn tưởng là chiêu ma quỷ chứ, sao lại không có tiếng động nào?”

Triển Tiểu Liên đầu cũng không quay lại một cái, tiếp tục xem ti vi. Yến Hồi đi qua ngồi xuống bên cạnh cô, Triển Tiểu Liên dịch sang bên, Yến Hồi trực tiếp vươn tay nắm lấy tóc cô kéo về cạnh mình: “Gia cũng không chê cưng, cưng ngược lại còn ghét bỏ gia?”

Cầm thú này tóm tóc cô cũng nghiện rồi, Triển Tiểu Liên bảo vệ da đầu, đành phải lại dịch qua, “Có chuyện gì gia ngài nói thẳng được rồi? Không có gì để nói thì làm luôn, làm xong tôi còn chờ trở về ăn cơm đấy.”

Yến Hồi nhíu mày, đưa tay nâng cằm cô lên: “Gia liền thích cưng như vậy, thông minh, biết điều, mà lại còn to gan lớn mật…”

Triển Tiểu Liên thân thể mềm nhũn, đem trọng lượng thân thể hoàn toàn tựa lên người Yến Hồi, khô cứng cười hai tiếng: “Gia lời này nói cũng không đúng, tôi to gan lớn mật ở đâu? Tôi thế nhưng rõ ràng sợ, động một cái sẽ nhổ lưỡi tôi chém tay chân tôi, tôi nào dám nha?”

Yến Hồi nhéo nhéo mặt cô: “Con nhóc, đây là oán giận gia không đủ dịu dàng?” Tay duỗi ra, kéo Triển Tiểu Liên vào trong lòng mình, nhéo thịt trên mặt cô ra sức lắc lắc: “Đổi một phương thức, gia tuyệt đối dịu dàng…”

Triển Tiểu Liên chớp chớp con mắt lông xù, hỏi: “Vậy anh thật ra có làm hay không? Nếu làm phải nắm chắc thời gian!”

Yến Hồi cười tà, “Nhóc béo, nóng lòng như thế?”

Triển Tiểu Liên chịu không nổi mắt trợn trắng, Yến Hồi vỗ vỗ ngực cô: “Cùng gia đi ra ngoài.”

Triển Tiểu Liên bị vỗ kêu lên “au” một tiếng, vội vàng che ngực, tức muốn chết, “Anh ngứa tay có phải hay không? Đang dậy thì đấy, không đau hả?”

Yến Hồi bỉ ổi kéo tay Triển Tiểu Liên nhấn một cái trước mặt mình “Cưng cứ việc sờ cứ việc vỗ, lúc cưng ngứa tay gia cũng không đau.”

Triển Tiểu Liên tựa như đụng rắn vội vàng rụt tay về, trở mình bò dậy: “Muốn đi đâu? Tôi đi còn không được? Đi thôi đi thôi.” Triển Tiểu Liên nói xong cúi đầu đi giày.

Yến Hồi đứng dậy đi theo, lúc Triển Tiểu Liên đi tới cạnh cửa nắm lấy cô, cánh tay dài chân dài đè lên Triển Tiểu Liên, Triển Tiểu Liên cảm thấy chính mình thở không ra hơi, “Tôi khinh, đây là biến thành tra tấn à!”

Yến Hồi vừa tựa trên người cô dịch về phía trước, vừa hào phóng gật đầu thừa nhận: “Cưng nói đúng, chính là biến thành tra tấn cưng, không nắm chắc thời gian hành hạ cưng, gia tìm món đồ chơi như cưng làm gì?”

Cầm thú này nói chưa dứt lời, vừa nói khuôn mặt Triển Tiểu Liên đã hơi lạnh, nếu không phải hứng thú và ham thích biến thái của hắn kia, cô và An Lý Mộc chắc chắn sẽ không đi tới ngày hôm nay, đều là vì tên khốn này, hoàn toàn bởi vì cầm thú này. Triển Tiểu Liên lạnh mặt, thật muốn ném tên khốn tựa như không có xương này vào trong sông.

Nhưng mà, Triển Tiểu Liên không ngờ nơi cầm thú Yến đưa cô đi là siêu thị lớn nhất Bãi Yến, ở chỗ cổng siêu thị, Yến Hồi giao một danh sách mua sắm vào tay Triển Tiểu Liên: “Đi mua đủ thứ trên danh sách này, thiếu một cái gia liền gọt một ngón tay cưng.”

Triển Tiểu Liên một phen kéo danh sách qua, tay nhỏ chìa ra: “Đưa tiền!”

Ánh mắt Yến Hồi dạo qua một vòng, cuối cùng dừng trên người Đồng Nhi theo phía sau, ngoắc ngoắc ngón tay với cô ta: “Đồng Nhi!”

Đồng Nhi xinh đẹp đi lên phía trước, đôi mắt quyến rũ liếc nghiêng Triển Tiểu Liên một cái, mềm mại tựa vào người Yến Hồi: “Gia.”

Yến Hồi chỉ Triển Tiểu Liên: “Cưng đi cùng con nhóc này, con nhóc này lòng dạ nhiều, cưng nhìn chằm chằm chút.”

Đồng Nhi môi đỏ mọng nhếch lên nụ cười, ánh mắt âm u ngắm Triển Tiểu Liên một cái, thấp thoáng cười với Yến Hồi: “Đồng Nhi nghe lệnh.”

Triển Tiểu Liên lé mắt nhìn lại Đồng Nhi, cười giễu một tiếng: “Mua đồ gì gì đó, thím hẳn là càng thành thạo mới phải, đi thôi.” Nói xong, Triển Tiểu Liên quay đầu, tựa như chị em tốt một phen ôm cánh tay Đồng Nhi, “Thím, chúng ta cùng nhau đi thôi.”

Mặt Đồng Nhi xanh mét như cái gì, vươn tay liền rút cánh tay mình ra, kết quả Triển Tiểu Liên tựa như kẹo dẻo lập tức lại quấn lên: “Thím, người dưỡng da thật sự là quá tốt, tôi cũng nhìn không ra thím đã ba mươi…”

Mặt Đồng trong nháy mắt đen xì: “Cô nói bậy bạ gì đó?”

“Bây giờ hai mươi chín cũng coi như ba mươi, thím chớ cãi tôi.” Triển Tiểu Liên như chị em tốt ôm cánh tay Đồng Nhi, mặc cô ta giãy thế nào cũng giãy không ra, Đồng Nhi tức không nói gì.

Hai người phụ nữ bất hòa mua đồ còn khó hơn đánh lộn, Triển Tiểu Liên vừa nhìn danh sách ấy liền cảm thấy mỗi thứ bên trong mình đều từng thấy qua, không phải chính cô cảm thấy hứng thú, mà là Mục Hi Nhóc Ngốc kia thích ăn, Triển Tiểu Liên dám nói, thứ trong danh sách này Mục Hi đều từng ăn. Ban đầu Đồng Nhi kiên quyết không đẩy xe, Triển Tiểu Liên đứng giữa, bắt đầu gào khóc: “Mẹ kế! Mẹ kế! Thì ra bình thường mẹ đều giả bộ! Con làm việc nhà con mua đồ thì thôi, ngay cả quần lót của mẹ cũng là con giặt, bây giờ nhờ mẹ đẩy cái xe cũng ngại ma sát bàn tay yêu chiều của mẹ, mẹ gả cho ba con đã nói đối xử như chị em, phụ nữ kẻ thứ ba chuyển chính thức chính là lòng dạ ác độc…”

Đồng Nhi trợn mắt há hốc mồm, tuổi cô ta lớn hơn Triển Tiểu Liên, bề ngoài thoạt nhìn cũng trưởng thành hơn Triển Tiểu Liên, nhưng tuyệt đối không phải cấp bậc cô dì, nếu cô ta là mẹ Triển Tiểu Liên, có lẽ cũng không ai tin, nhưng Triển Tiểu Liên có một khuôn mặt con nít đáng yêu, nhìn chính là không lớn, nếu con bé là một học sinh mười hai mười ba tuổi vóc dáng cao cũng có người tin, kết quả con bé kêu gào nói Đồng Nhi là mẹ kế, còn là kẻ thứ ba chuyển chính thức, Đồng Nhi thiếu chút nữa ra tay cắt lưỡi Triển Tiểu Liên.

Ánh mắt người xung quanh nhìn, khiến Đồng Nhi thẹn quá hóa giận: “Con nhóc chết tiệt mày nói lung tung cái gì?!”

Triển Tiểu Liên quay người một cái, bộ dáng lệ rơi mà đi, Đồng Nhi bị người vây xem, một đám châu đầu ghé tai nói người phụ nữ này xinh đẹp như vậy, nói không chừng thật sự là kẻ thứ ba, các bà các cô tới dạo siêu thị càng là người nào người nấy mắt khinh thường nhìn sang, dường như Đồng Nhi thật sự là một người phụ nữ kẻ thứ ba chuyển chính thức. Đồng Nhi cũng không có khả năng lôi kéo từng người mà nói cô ta không phải kẻ thứ ba không phải mẹ kế của Triển Tiểu Liên, nhìn nhìn thứ đầy nửa xe đẩy, cúi đầu, đẩy xe đuổi theo Triển Tiểu Liên.

Triển Tiểu Liên vừa chiếu danh sách tìm đồ vừa nói: “Cô nếu ngoan ngoãn đẩy xe không phải không nhiều chuyện như vậy rồi sao?”

Đồng Nhi cười lạnh: “Chẳng qua có chút khôn vặt, thật đúng là coi chính mình là thần đồng cái gì?”

Triển Tiểu Liên quay đầu nhìn Đồng Nhi một cái, cợt nhả nói: “Gia các cô thích không phải là điểm khôn vặt này của tôi? Như thế nào? Cô có ý kiến? Có ý kiến nhắc với gia nhà các cô, nhắc với tôi tôi sẽ phun cô.”

Đồng Nhi trắng liếc cô một cái, quay đầu nhìn về một bên, kiêu ngạo nói: “Tôi lười phí lời với cô.”

Triển Tiểu Liên cúi đầu cười, đột nhiên tiến đến bên tai Đồng Nhi thấp giọng nói: “Phải rồi, cô còn rất có tự mình biết mình, biết miệng lưỡi cũng không phải ai cũng biết đùa giỡn. Còn cái miệng nhỏ nhắn của cô,” Triển Tiểu Liên cố ý xoay chính diện Đồng Nhi nhìn lại nhìn, mới nói: “Gia nhà các cô hẳn là thật hài lòng phải không?” Nói xong, Triển Tiểu Liên làm một cái ám chỉ cực bỉ ổi cực hạ lưu, ngón cái và ngón trỏ một tay vòng thành chữ o, một tay kia ra dấu ngón giữa, đặt trong chữ o đâm mấy cái, miệng còn phát ra một đợt âm thanh kỳ lạ: “A a… Ưm… A!”

Đồng Nhi há miệng, mở to hai mắt, nửa ngày không nói được một câu, Triển Tiểu Liên chống nạnh, vừa cười hô hố vừa đi về phía trước, hào khí vung tay lên: “Tiếp tục, còn có hai loại là đủ.”

Đồng Nhi đứng tại chỗ, chờ Triển Tiểu Liên đi xa mới thét chói tai ra tiếng: “Triển Tiểu Liên cô cũng quá không biết xấu hổ!” Đồng Nhi vẫn nghĩ chính mình so với những người phụ nữ khác, trước mặt đàn ông đàn bà đã rất cởi mở rất thẳng thắn rồi, chuyện tình dục nam nữ với cô ta mà nói cũng không thể bình thường hơn, cho dù trước mặt đàn ông nói ra cô ta cũng sẽ không cảm thấy có cái gì, nay cô ta đột nhiên ý thức được, so với con nhóc có khuôn mặt con nít kia, cô ta vẫn rất non, những lời vừa rồi đó, cô ta nói được, nhưng động tác tay hạ lưu kia, Đồng Nhi đời này cũng làm không được.

Triển Tiểu Liên cầm hết đồ, chỉ quầy thu ngân: “Thím, tính tiền đi thôi, tôi ở bên ngoài chờ thím.”

Hàng tính tiền xếp thật dài, Triển Tiểu Liên tự mình đi qua lối đi không mua sắm, tiêu năm đồng tiền mua một ly trà sữa tại quán trà sữa bên ngoài ôm uống, Đồng Nhi đắng ngắt đẩy xe đẩy xếp hàng chờ tính tiền. Thật vất vả đi ra, Triển Tiểu Liên còn oán giận, “Thím, thím cũng quá chậm đi? Thím xem thím xem, một ly trà sữa của tôi cũng uống hết rồi thím mới đi ra.”

Đồng Nhi đã bị cô chọc tức hoàn toàn không nói lên lời.

Thật ra đừng nói Đồng Nhi, ngay cả Yến Hồi cũng tưởng Triển Tiểu Liên là làm cu li, dù sao Đồng Nhi rất ít làm việc này, nhưng thật ra Triển Tiểu Liên, làm gì cũng ra sức, tối thiểu trước mặt hắn là như vậy, kết quả, Triển Tiểu Liên cùng Đồng Nhi xuất hiện trước mặt hắn, trong tay Đồng Nhi xách hai túi đồ ăn vặt to, Triển Tiểu Liên chậm rì rì lắc lư đi vào, chỉ vào đồ trong tay Đồng Nhi nói: “Gia, mua đủ rồi, là Đồng mỹ nhân nhà các anh chi tiền.”

Lúc Triển Tiểu Liên cùng Đồng Nhi đi mua đồ, cầm thú Yến hưởng thụ tại câu lạc bộ nghỉ ngơi, dự đoán đã được những người phụ nữ kia chăm sóc, vẻ mặt thỏa mãn, thấy hai người đi vào tâm tình rất tốt chào hỏi Triển Tiểu Liên: “A nhóc béo, hành động còn rất nhanh nha.” Sau đó vỗ vỗ vai nhà, nói: “Xoa xoa cho gia.”

Triển Tiểu Liên vừa vén tay áo vừa nói: “Việc này thế nào cũng nên là Đồng mỹ nhân nhà gia chứ? Tôi chưa từng học, gia cũng đừng ngại không thoải mái.”

Yến Hồi gật đầu: “Xoa đi.”

Kết quả, Triển Tiểu Liên lần thứ nhất đè xuống, Yến Hồi liền đau kêu ra tiếng: “A!”

Triển Tiểu Liên vẻ mặt vô tội ngừng tay, Yến Hồi vươn tay kéo tay Triển Tiểu Liên đến trước mặt mình, tay nhỏ trắng nõn mập mạp, vê trong tay mềm nhũn, thấy thế nào cũng không giống có sức lực như vậy, nhưng vừa nãy thực sự là đau muốn chết, hắn chỉ chỉ vai: “Tiếp tục.”

Triển Tiểu Liên dường như không có việc gì tiếp tục ấn, sờ sờ huyệt đạo, thình lình lại ấn xuống một cái, cầm thú Yến lại gào một tiếng kêu lên: “Nhóc béo, cưng muốn chết?”

Triển Tiểu Liên giảu mỏ: “Tôi cũng nói không biết xoa bóp, là anh khăng khăng muốn tôi xoa.”

Yến Hồi phất tay tựa như đuổi ruồi: “Cưng ra ngoài cho gia.”

Triển Tiểu Liên vừa nghe, thoải mái chạy ra ngoài, cô là tuyệt đối sẽ không nói cho cầm thú Yến, hồi bé để làm cao thủ điểm huyệt, cô đã xem N cuốn sách về huyệt vị, tuy điểm huyệt không làm thành, không quá quan với huyệt vị cô dùng tay sờ sờ vị trí cũng đại thể sờ được tám chín phần mười.

Chờ cầm thú Yến hưởng thụ xong, Triển Tiểu Liên cô bé đáng thương này lại bị cầm thú Yến đè đi xem di động, chủ cửa hàng chuyên doanh kia đích thân ra mặt, bày ra toàn bộ hình thức kiểu mới nhất, Triển Tiểu Liên nhìn một bàn di động đó, trong lòng hừ một tiếng: hủ bại. Quay đầu ngẫm lại cũng không đúng, cầm thú Yến không phải làm quan, không thể tính hủ bại.

Bên cầm thú Yến thật vất vả dày vò xong, Triển Tiểu Liên vừa nhìn đồng hồ, hợ, đã sắp mười giờ! Nơi này trở về ký túc xá, phỏng chừng cũng sắp mười một giờ, ký túc xá chắc chắn khóa cửa, Triển Tiểu Liên nhất thời sốt ruột như kiến bò trên chảo nóng.

Phía Yến Hồi không gấp không vội, ai cũng vây quanh hắn, cũng không cần lo lắng cái gì, duy nhất sốt ruột chính là Triển Tiểu Liên, cô chạy đến phía sau Yến Hồi, tiến đến bên tai hắn nhỏ giọng hỏi: “Này tôi nói với anh, tôi phải về ký túc xá, trễ hơn sẽ vào không được…”

Còn chưa nói hết lời, Yến Hồi đột nhiên duỗi cánh tay vòng qua cổ cô, kéo xuống dưới, Triển Tiểu Liên tựa như chó con ngồi xổm bên cạnh Yến Hồi ngửa mặt trông lên hắn, Yến Hồi đưa tay bóp tắt điếu thuốc trong tay, một ngụm ngậm trong miệng phụt thẳng về phía Triển Tiểu Liên, Triển Tiểu Liên bị sặc ho mãi, Yến Hồi ngả ngớn cười, nói: “Đi cái gì? Buổi chiều không phải còn nói với gia, làm xong mới đi?”

Triển Tiểu Liên thiếu chút nữa phun ra một búng máu, luận lưu manh cô đứng đầu, luận cầm thú vẫn là tên này mạnh hơn, Triển Tiểu Liên cho hắn nhìn nhìn đồng hồ: “Tốt xấu anh cũng nhìn nhìn thời gian, trễ nữa sẽ vào không được.”

Yến Hồi rất cầm thú nói: “Vào không được? Yên tâm, không có chỗ mà gia vào không được… Nhưng mà cưng nếu như vội vã như vậy, gia có một cách.”

Triển Tiểu Liên đang trợn trắng mắt, thuận miệng rất ngốc rất ngây thơ tiếp một câu: “Cách gì?”

Đoàn xe của Yến Hồi đang từng cái một lái qua, Yến Hồi đẩy Triển Tiểu Liên lên một chiếc xe trong đó, chính mình cũng ngồi xuống theo, Triển Tiểu Liên còn chưa ngồi vững, cầm thú Yến đã cả người đè qua đây: “Hai ta làm trên xe, làm xong cũng tới, thế nào?”

Triển Tiểu Liên: “!” Trán nổi gân xanh hình chữ thập, sau đó khinh bỉ nói: “Gia quả nhiên trọng khẩu, nhưng mà, anh cũng quá kém rồi chứ? Nơi này đến khách sạn cũng chính là hơn mười phút, hơn mười phút anh đã xong việc? Ha, thì ra là trông được không dùng được hả?” Nói xong, Triển Tiểu Liên dựa lưng vào cửa xe, ánh mắt nhìn chằm chằm vị trí phần eo Yến Hồi trở xuống, giống như tính nhìn thấu quần chỗ đó.

Mặt Yến Hồi đen xì, một phen nắm cằm Triển Tiểu Liên, “Tin gia có thể đùa chết cưng hay không?”

Triển Tiểu Liên mắt trợn trắng, coi thường trần trụi, hồi lâu, đột nhiên nói: “Nếu không, anh để tôi xem kích cỡ… Ánh mắt tôi nhìn rất chuẩn, vừa thấy là biết phương diện kia của gia có giống ngoại hình gia hay không.” Sau đó, Triển Tiểu Liên ngồi xổm xuống, dịch đến giữa hai chân Yến Hồi, ngửa đầu nhìn Yến Hồi: “Nếu không, tự tôi ra tay?”

Yến Hồi nhìn chằm chằm Triển Tiểu Liên, chủ yếu là nhìn chằm chằm ánh mắt cô. Nếu đổi người phụ nữ khác, Yến Hồi tuyệt đối là hưởng thụ, nhưng người phụ nữ này là Triển Tiểu Liên, Yến Hồi đột nhiên chịu không nổi, không phải vì gì khác, chủ yếu là ánh mắt cô. Cô không phải là cái loại ánh mắt mê hoặc si mê người phụ nữ khác mang theo, cũng không phải là loại ánh mắt khi ý loạn tình mê, mà là… mà là… Yến Hồi cảm thấy, ánh mắt Triển Tiểu Liên, chủ yếu là vì xem thứ kia mới muốn xem, chính là xem đơn thuần, trong ánh mắt cô, Yến Hồi có loại ảo giác treo trên giá.

Chỉ ngây người một lúc, Yến Hồi vừa cúi đầu liền phát hiện cô nhóc kia đã bắt tay cởi quần hắn, Yến Hồi ngẩn ngơ: “Ha!” Hắn sao lại có loại cảm giác bị người ta cưỡng bức?

Khóa kéo cũng kéo đến một nửa, tim Triển Tiểu Liên còn nói hôm nay rốt cuộc có thể nhìn lén chân dung đây, kết quả thình lình bị Yến Hồi xách lên: “Cưng ngồi yên cho gia!”

Yến Hồi rất nhanh mặc quần mình, hổn hển chỉ vào Triển Tiểu Liên tức giận: “Cưng là đồ nữ lưu manh!” Vừa nhìn thấy cô vẻ mặt hèn hạ nhìn chằm chằm một vị trí bí ẩn của hắn, càng giận: “Ánh mắt nhìn đi đâu thế? Cưng tin gia móc tròng mắt cưng ra làm nhẫn hay không? Cưng còn nhìn?!”

Triển Tiểu Liên yên lặng quay đầu, chống má nhìn cảnh đêm lao vùn vụt ngoài cửa sổ, vừa rồi còn nói cầm thú này cấp bậc đủ, hẳn là sẽ rất hưng phấn lộ chim hoan nghênh vây xem gì gì đó, kết quả cũng là một cầm thú không đủ đạo hạnh. Hai lần Triển Tiểu Liên kế hoạch thật lâu bổ nhào vào An Lý Mộc đó, cô hoàn toàn cho rằng có thể có cơ hội nhìn thấy, kết quả anh Đầu Gỗ nói cái gì cũng không cho xem, lần thứ hai còn đi làm trước giờ, điều này khiến Triển Tiểu Liên hối hận rất lâu.

Sau khi xuống xe, Triển Tiểu Liên là bị Yến Hồi nhấc đằng sau cổ áo xuống xe, bởi vì đi đường không vững, Triển Tiểu Liên một đường kêu to “ai ái”, bị Yến Hồi kéo thẳng đến phòng khách sạn. Người đi theo đằng sau ngơ ngác nhìn nhau, hoàn toàn không biết đã xảy ra chuyện gì. Cái kỳ dị của bầu không khí trên xe, những người khác đều không biết, bởi vì hai người phía sau này căn bản không đề cập chữ gì cụ thể, tiếng động cũng nghe không rõ, cho nên tài xế và bảo tiêu đi cùng xe cũng lơ tơ mơ.

Yến Hồi vào phòng kéo luôn áo ra, nút áo lập tức bay loạn xung quanh, Triển Tiểu Liên bị hắn đẩy ngã xuống đất, một cái nút áo bắn lên trán cô, còn có chút đau, cô che trán “au au” hai tiếng liền muốn trốn, kết quả Yến Hồi trực tiếp từ phía sau bắt lấy cổ chân cô, Triển Tiểu Liên cảm thấy tựa như diễn phim kinh dị, còn chưa kịp phản ứng làm sao, cầm thú đáng chết kia đã lật người cô, chính hắn cũng đè qua đây: “Gia phải nghiệm chứng thử xem, gia rốt cuộc được không…”

Triển Tiểu Liên giãy dụa chỉ chỉ buồng vệ sinh, “Vi khuẩn! Trên người tôi đều là vi khuẩn…”

Kết quả, cầm thú Yến vừa gặm cô, vừa ôm thẳng vào phòng tắm, đưa tay gạt, vòi hoa sen tựa như chậu sen trong nháy mắt rắc vô số giọt nước tinh mịn, xối ướt đẫm hai người. Quần áo Triển Tiểu Liên sau khi ướt hoàn toàn dán lên người, cầm thú Yến cởi cũng lười cởi, tay trực tiếp xé ra, một phân thành hai.

Tiếng nước đầm đìa, trên mặt đất là quần áo bị giẫm lại giẫm hóa thành đồ lót chuồng, Triển Tiểu Liên bị Yến Hồi giam cầm tại cánh tay trên không, trong lòng cô không yên muốn nắm thứ gì mà nắm không được, xung quanh là mặt tường trơn trượt, vịn lại vịn không được, sau khi cô sờ soạng một vòng, cuối cùng chỉ có thể dựa thân thể trên người Yến Hồi.

Yến Hồi thích làm phụ nữ đến chết, thỏa mãn dục vọng chinh phục biến thái của hắn, Triển Tiểu Liên hận không thể cắn xuống một miếng thịt trên người gã đàn ông này, ăn sống nuốt tươi mới hả giận, một nam cầm thú một nữ lưu manh, một không coi phụ nữ là người, một coi gà đàn ông này là súc vật, kết quả làm tựa như dã thú đánh nhau. Một bị cắn dấu răng khắp người, một bị tóm vết thương đầy người, cuối cùng hai người đều tự thở hồng hộc hết hơi hết sức, tựa như cá sắp chết thở dốc từng ngụm.

Triển Tiểu Liên ngửa mặt nằm trên giường, trong lòng trống rỗng, cũng không biết vì sao nước mắt lốp bốp rơi xuống. Thật ra, lúc chia tay với An Lý Mộc đã nghĩ đến một ngày này, nhưng thật sự tới, cô vẫn là khó chịu, như vậy sau này, cô với An Lý Mộc cũng không thể nào nữa, cho dù An Lý Mộc không ghét bỏ cô, cô cũng sẽ ghét bỏ chính mình, buồn nôn, thật sự là buồn nôn muốn chết.

Triển Tiểu Liên chậm rì lật người, không phải nói nữ phụ nữ cực mệt sẽ ngất đi ư? Vì sao cô chỉ cảm thấy thể xác và tinh thần mỏi mệt? Cô xoay người xuống giường, vừa đứng lên trên lưng đột nhiên thêm một cánh tay, âm thanh lười biếng của Yến Hồi từ phía sau truyền đến: “Gia còn chưa có cho cưng đi…”

Triển Tiểu Liên đưa tay lau nước mắt, gạt cánh tay hắn ra, nói: “Có mùi, đi tắm…”

Yến Hồi mở con mắt dài nhỏ, gốc lông mi đen đậm là con ngươi đen nhánh, hắn tựa như mèo “ưm” một tiếng, đột nhiên chậm rì rì bò dậy, miệng còn nói một câu: “Muốn đi cùng nhau…”

Triển Tiểu Liên vừa nghe, lập tức nằm xuống: “Không đi nữa…” Cô mở to mắt nhìn trần nhà, thật sự không buồn ngủ chút nào.

Yến Hồi trái lại tỉnh táo, hắn ngồi dựa vào đệm đầu giường, thò tay cầm một điếu thuốc châm lên, Triển Tiểu Liên ngửi thấy mùi thuốc lá, quay đầu liếc mắt nhìn, cũng ngồi dậy theo, đột nhiên nói: “Cho tôi cũng thử thử.”

Yến Hồi sửng sốt, sau đó hiểu được Triển Tiểu Liên nói là điếu thuốc trong tay hắn, nhíu mày nhìn cô hỏi: “Muốn?”

Triển Tiểu Liên ngước mắt nhìn hắn một cái, nhẹ nhàng bâng quơ hỏi: “Anh còn động đậy được không?”

Chuyện liên quan đến tôn nghiêm đàn ông, Yến Hồi thiếu chút nữa nhảy dựng lên: “Cưng muốn chết?”

Triển Tiểu Liên vươn tay cầm lấy điếu thuốc trong tay hắn nhét vào trong miệng mình, mơ hồ không rõ nói: “Không muốn chết, tôi muốn làm, được không?”

Yến Hồi nổi giận đùng đùng, vươn tay vê điếu thuốc vừa mới hít một hơi trong miệng cô dập tại đầu giường, ấn Triển Tiểu Liên liền đè qua, “Gia cũng không tin làm không chết cưng…”

Kết quả, Triển Tiểu Liên ngửa mặt nhìn Yến Hồi, bình tĩnh nói: “Trong phụ bản ‘Tinh hoa nhật báo’ tháng 7 năm 1996 trang thứ hai tin nhanh từng in một bài báo, đêm tân hôn, một nam một nữ XXoo, một đêm năm lần, kết quả, người nam tinh tận nhân vong, người nữ bình yên vô sự. Gia, anh đêm nay làm bao lần rồi? Năm, chính là khảm không qua được ha. Việc này không phục không được, có giáo huấn của tổ tiên, các anh làm đàn ông phải hấp thụ chút giáo huấn, nam nữ cấu tạo không giống nhau, lúc đàn ông nên chịu thua, vẫn nên chịu thua.”

Yến Hồi: “…”

Cũng không biết có phải Triển Tiểu Liên đưa ra ví dụ dùng được hay không, Yến Hồi đè Triển Tiểu Liên một lát, cũng không nhiều động tác dư thừa, thân thể hắn nhích sang bên cạnh, nhìn chằm chằm mắt Triển Tiểu Liên, đột nhiên nói: “Là họ An kia?”

Triển Tiểu Liên sửng sốt, “Cái gì?”

Tay Yến Hồi theo thắt lưng cô đi xuống, trượt đến vị trí xương chậu đột nhiên tay nhấn một cái, Triển Tiểu Liên đau đến hít một hơi lạnh hí, sau đó, cô liền nghe Yến Hồi hỏi: “Nơi này, người thứ nhất đi vào, là An Lý Mộc?”

Triển Tiểu Liên mở to mắt đối diện hắn, nửa ngày, cười giễu một tiếng: “A, gia, hóa ra lão ngài phương tiện này còn rất có tiết tháo?”

Tay Yến Hồi căng ra, hơi híp mắt ép hỏi: “Có phải hay không?”

Triển Tiểu Liên chân thành cười, nói: “Tôi thật ra muốn đấy, đáng tiếc anh ấy giống như tên mình, là cái đầu gỗ. Nhưng mà, gia ngài thật ra so đo cái gì chứ?”

Yến Hồi buông lỏng tay, “Đồ cũ, cũng xứng vào mắt gia?”

Triển Tiểu Liên mắt trợn trắng, “Nể mặt anh để ý như thế, tôi vẫn là gắng thẳng thắn với anh đi, lúc tôi mười ba học đi xe đạp với An Lý Mộc, kết quả anh ấy đỡ không vững, sau đó tôi liền ngã xuống từ trên xe… Đúng rồi gia, anh có muốn chặt đầu chém chân cái xe đạp hỏng kia trút giận hay không? Đoạt người phụ nữ của anh kìa. Lại nói tiếp tôi cũng rất bi kịch, có kinh lần đầu là bị xe đạp ngã mà ra, lần đầu cũng cho xe đạp. Tôi về sau nếu viết tự truyện, tên sách sẽ gọi là ‘Cô gái yêu đương với xe đạp’…”

Yến Hồi nhìn cô không động đậy, Triển Tiểu Liên nhìn hắn một cái, lật người định chợp mắt một lát, kết quả nghe được tên phía sau kia đột nhiên nói: “Vậy vá lại cho gia!”

Chú thích
(1) chỉ việc Bạch Xà đấu pháp với Pháp Hải, dẫn nước ngập chùa Kim Sơn

Chương này tự nhiên dài một cách dễ sợ >.<

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: