Công bốn, xin đi theo tình tiết – Chương 22

Công bốn, xin đi theo tình tiết

  • Tác giả: Ngũ Sắc Long Chương
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Chương 22 – Công một lên sàn

Không phải quân ta vô năng, mà là kẻ địch quá giảo hoạt.

Theo như thiết lập dạng động cơ vĩnh cửu đối với công trong quyển sách này, ta nếu thực sự không đồng ý, y sẽ thực sự dám làm liên tục cho đến khi ta đồng ý mới thôi.

Ta cẩn thận cân nhắc lợi hại, cảm thấy vẫn là kẻ thức thời là người tài giỏi. Chẳng qua chính là mặc trang phục nữ, mặc cũng mặc rồi, còn có gì không thể đồng ý.

Thế nhưng nghĩ thì dễ, nói ra lại không dễ như vậy, ta mấy bận mở miệng muốn nhận lời, đều bị thâm nhập bất thình lình của y đâm đến tan nát, hao hết khí lực, ra khỏi miệng cũng chỉ là một tiếng rên rỉ ngay cả chính mình cũng không rõ ý nghĩa.

Sau đó ảnh vệ khốn nạn kia liền vô cùng đắc ý tiến lùi ma sát trong cơ thể ta, nhắm một điểm mẫn cảm nhất ấy đâm lại đâm, từ trên cao nhìn xuống bộ dáng bởi vì khoái cảm quá độ co lại thành một cục, chỉ thở dốc vì tình dục của ta.

Tâm tư độc ác biết bao!

Ta há có thể khuất phục dưới loại người này!

Thừa dịp y tiết trong cơ thể ta, tạm thời không tinh lực lại hành hạ ta, ta cuối cùng tích lực đạo toàn thân, hô lên một tiếng: “Ta đồng ý!” Mặc dù dốc toàn sức lực, nhưng lúc thanh âm kia ra khỏi miệng lại là khàn khàn mơ hồ, ngay cả chính ta cũng phải phí một chút lực mới có thể phân rõ ra nói là gì.

Long Cửu cũng sáp đầu qua, hôn dày đặc má ta, muốn ta lặp lại lần nữa. Ta cúi đầu, chán ghét tránh đôi môi đè xuống của y, cực nhanh lại nói một lần “Ta đồng ý”. Y đột nhiên nở nụ cười, nửa người trên chống lên, kéo kéo thứ nửa mềm nửa cứng chôn giữa bắp đùi ta ra, hỏi bên tai ta: “Đồng ý cái gì?”

Theo cử động này của y, thứ đó lại lớn mấy phần, chống đến mức huyệt khẩu đã tê dại của ta lại đau chậm một trận. Ta lại thở hổn hển nhẫn nại một trận, mới nói ra được: “Đồng ý mặc trang phục..” Thứ trong bụng kia lại cử động mạnh một hồi, hại ta cũng hít một hơi lạnh, một câu lại không thể nói xong.

Y cúi người, môi gần như dán lên môi ta, một tay nhẹ nhàng vuốt ve trên hai má mặt ta, mập mờ nói ngay giữa răng môi ta: “Cứ nói ngươi đồng ý làm nương tử của ta…”

Việc này thực sự không thể đồng ý! Dù cho nhất thời tạm thích ứng lừa bịp y cũng được, nói ra lời này, tôn nghiêm của ta bày tại đâu? Y là công ba ta cũng là công bốn, so với y chỉ thấp hơn một cấp, nếu nói ra lời này, ta đây còn có mặt mũi nói chính mình là công ư? Ta căn bản là thành — thành nhân thê thụ!

Ta bất chấp, chỉ làm như thân thể này không phải là của mình, mặc y lăn qua lăn lại, cắn chặt răng, không lên tiếng nữa. Long Cửu khuyên lại khuyên, làm lại làm. Khi ta bởi vì chồng chất khoái cảm quá độ gần như thở hổn hển, một mặt không ngừng dùng đủ mọi góc độ xung kích chút thịt mềm ấy ở thành ruột ta, một mặt hứa hẹn bên tai ta, chỉ cần ta nói câu nói đó thì sẽ không làm nữa.

Lời nam nhân trên giường đều là không thể tin, nhưng có lời cho dù là giả cũng không thể nói. Vì thế ta kiên định bảo vệ điểm mấu chốt cuối cùng này của chính mình, vẫn không bị tiến công mãnh liệt và dụ hàng mềm giọng của y choáng váng đầu óc.

Về sau y vẫn là dừng lại, ôm ta nằm không nhúc nhích, nhẹ nhàng vuốt tóc ta, vùi đầu giữa hõm vai ta thì thào nói gì đó: “Ngươi mặc dù nhẫn tâm như vậy, ngay cả một câu hư ngôn cũng không chịu hứa với ta, ta cũng không nỡ thực sự làm ngươi bị thương…”

Đây là tiếng người ư? Có người da mặt dày như vậy nói ra lời như thế ư?

Bên ngoài một mảnh bóng đêm thâm trầm, ta cũng nhìn không thấy thần sắc trên mặt y, chỉ cảm thấy hai má y nóng hổi chôn trong hõm vai ta hơi có chút không thoải mái, trong hậu đình không có gì lại dường như có chút trống rỗng.

Loại cảm giác này hiển nhiên không bình thường. Sau đấy ta hoàn toàn tỉnh táo, ngẫm lại tình hình lúc y nói lời này, nghĩ như thế nào cũng cảm thấy không phải thật. Có lẽ là lần hôn mê nào đó có một giấc mộng kỳ quái như thế đi.

Sau đó y cũng không lại đề cập đến yêu cầu lộn xộn gì nữa, chẳng qua lại lần nữa hoá trang thành nữ tử, đội mũ màn, liền lái xe đi về phương nam.

Dọc đường phong cảnh hơi có chút quen thuộc, thành trấn cũng giống như từng ở, trong lòng ta liền sinh ra chút dự cảm xấu. Tối hôm đó lúc ăn cơm lại có thể ăn được vịt muối và đậu phụ sợi khô, mặc dù năng lực nhớ đường của ta chưa đạt tới xem qua là nhớ, thứ đã ăn lại là nếm qua sẽ không quên. Con vịt ấy giống y như mùi vị từng ăn dọc đường lúc ảnh vệ đưa ta về Xử La sơn, rõ ràng chính là đặc sản Tần Hoài!

Ta cũng ăn không trôi nữa, chỉ hỏi Long Cửu rốt cuộc muốn đi đâu. Y giấu giếm ta mấy ngày nay rồi, đến lúc này mới chịu thẳng thắn đáp: “Đi Phượng Hoàng sơn trang, chủ nhân và hoàng thượng bây giờ còn ở nơi đó đấy, đến khi đại hội võ lâm kết thúc hắn mới rời đi. Ta trước đi tìm chủ nhân lấy thuốc giải, sẽ mang ngươi tìm một nơi non xanh nước biếc ẩn cư.”

Tiểu thụ đó lại vẫn còn ở Giang Nam? Công chính quy chẳng lẽ không cần lên triều ư? Dù cho quyển sách này của chúng ta là tiểu thuyết đam mỹ, y chỉ yêu mỹ nhân không yêu giang sơn, thỉnh thoảng cũng phải về cung chờ đám đại thần hay là các vương gia ấy soán vị chứ? Một lần xuống Giang Nam xuống mấy tháng, đây cũng quá không có cảm giác khẩn trương, có phải còn định ở nơi đó ăn tết hay không?

Có người soán vị hay không tất nhiên là không liên quan tới ta, nhưng vạn nhất đến Cô Tô, không cẩn thận gặp phải Tiển Băng Nhận thì làm sao? Người này to gan lớn mật, lại có Bách Độ Sinh đó giả thần giả quỷ thay y, lúc trước đã dám lừa bịp quần chúng nói mình là nhân vật chính quyển sách tiếp theo, nếu biết sự tồn tại của đứa bé này, nhất định sẽ ép ta sinh hạ nó ra, đợi giết ta xong lại dựa vào huyết thống trên người đứa con này cưỡng đoạt ma giáo ta…

Long Cửu càng ở một bên đổ dầu vào lửa nói gì đó: “Bách Lý giáo chủ, ngươi đến Cô Tô không được tùy ý ra cửa, càng không được đổi bộ quần áo này. Dù sao ngươi là công bia đỡ đạn, mọi người nhận ra ngươi đều phải dựa vào ngươi tự giới thiệu, đeo mạng che mặt sẽ không bị người nhận ra. Vạn nhất chuyện ngươi có thai bị người ta bắt gặp, truyền tới tai chủ nhân và hoàng thượng, bọn họ thấy mới mẻ nhất định muốn tới tham quan một chút, vậy các độc giả nhưng đều sẽ biết ngươi bây giờ công chuyển thụ còn sắp sinh con.”

Không cần lấy độc giả làm ta sợ, cách lần lên sàn sau của ta còn có mấy tháng, tác giả sẽ không vô sự viết một nét công bia đỡ đạn ta.

Nghĩ như vậy lại hơi có chút xót xa trong lòng. Nhân vật lên sàn nào không hi vọng đất diễn của mình càng nhiều càng tốt? Nếu không phải tác giả nhất định bắt ta vì tiểu thụ chôn vùi ma giáo, ta cũng không đến nỗi vừa bắt đầu đã cự tuyệt đi theo tình tiết, lại càng không đến nỗi rơi vào tình cảnh như bây giờ.

Có điều việc đã đến nước này, oán giận cũng thế, ngồi chờ chết cũng thế, đều không phải là vì ta mà ra, vẫn là đi bước nào xem bước đó đi. Tiếp tục đọc “Công bốn, xin đi theo tình tiết – Chương 22”

To yuu-to… (Thế nên…?)

Nihongo Notes

  • Tác giả: Osamu Mizutani, Nobuko Mizutani
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

To yuu-to…
と いうと……
(Thế nên…?)

Mấy tuần trước chị Yoshida hỏi anh Lerner liệu anh có thể đến bữa tiệc tại nhà chị vào thứ bảy không. Anh Lerner đã lập kế hoạch đi Kyoto ngày hôm đấy, nên anh nói:
Sono hi-wa ikemasen. To yuu-to Kyooto-e ikanakereba narimasen.
có nghĩa là “Hôm đấy tôi không đi được. Lý do là vì tôi phải đi Kyoto.” Anh đã học cách diễn đạt to yuu-to mà anh hiểu là nó được dùng bằng cách đặt phía trước ý giải thích cho câu trước đó. Chị Yoshida hiểu ý anh, nhưng chị nói to yuu-to có gì đó là lạ.

Anh Takada đồng ý với chị và nói rằng anh Lerner đáng ra nên dùng to yuu-no-wa khi nêu lý do cho cái anh đã nói. Anh ấy bổ sung rằng to yuu-to được dùng khi yêu cầu người khác đưa ra lý do.

*  *  *

Hai cách diễn đạt về cơ bản được sử dụng cho các mục đích khác nhau. To yuu-no-wa (nghĩa đen là “Để nói thì”) được dùng khi đưa ra lý do cho mệnh đề phía trước. Ngược lại to yuu-to (nghĩa đen “nếu bạn nói…” hoặc “nếu tôi nói…”) được dùng để tiếp tục hoặc phát triển mệnh đề phía trước; nó tương ứng với cụm “thế nên…” hoặc “thế nên…?”

Nhưng cách sử dụng thực tế của hai cách diễn đạt này mang tới cảm giác khá khác nhau. Ví dụ ai đó nói rằng anh ta không thể đến vào ngày nào đó và bạn muốn biết vì sao. Cả hai hội thoại sau đều đúng về mặt ngữ pháp nhưng có vài điểm khác nhau về mức độ lịch sự.
I.
A: Sono hi-wa korarenai-n-desu-ga. (Hôm đấy tôi không đến được.)
B: To yuu-no-wa…? と いうのは……?
A: Kyooto-e iku-n-desu. (Tôi sẽ đi Kyoto.)
II.
A: Sono hi-wa korarenai-n-desu-ga.
B: To yuu-to…? と いうと……?
A: Kyooto-e iku-n-desu.
Người nói B nghe có vẻ bất lịch sự trong ví dụ I. Vì to yuu-no-wa được sử dụng để hỏi trực tiếp lý do, nó nghe có vẻ đòi hỏi. Trong các tình huống xã hội thường thì người ta hay thay bằng to yuu-to kể cả khi người đó muốn biết lý do. Và trong trường hợp này to iimasu-to hoặc to osshaimasu-to được sử dụng để nghe lịch sự hơn.

Nói to yuu-no-wa…? nghe giống như hỏi thẳng “Vì sao?” khi cảnh sát thẩm vấn nghi phạm hoặc giáo viên hỏi học sinh để chứng minh tính xác thực cho câu trả lời của cậu ta. Đặc biệt nên tránh dùng nó nếu câu hỏi liên quan tới những gì mà người nói có thể không muốn nhắc đến. Và, để lịch sự hơn, một người chỉ nên nói Soo-desu-ka (Vậy à?) hoặc Haa… (Vâng…?) và chờ người kia bắt đầu đưa ra lý do.

Thần phục – Chương 100

Thần phục

  • Tác giả: Yến Tử Hồi Thì
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Chương 100 – Ba trăm nghìn bất đắc dĩ

An Lý Mộc đưa bố mẹ băng qua đường cái, vừa đi vừa nói chuyện với bọn họ, mẹ anh trong lòng hoảng hốt, vươn tay kéo tay An Lý Mộc hỏi: “Đầu Gỗ, mẹ với bố con có phải thêm phiền cho con rồi phải không? Bố mẹ không có ý gì, chính là muốn hỏi một chút chuyện tai nạn của con định tính công bằng hay không…”

An Lý Mộc cười với bố mẹ anh, gật gật đầu: “Công bằng, rất công bằng, mẹ, tự con ở trường chính là học pháp luật, còn là cảnh sát, sao có thể không công bằng chứ? Nếu thực sự như vậy, con chắc chắn không chấp nhận đầu tiên, bố mẹ nói phải không?”

Mẹ An Lý Mộc nhìn sắc mặt con trai, thoáng yên lòng, nửa ngày lại ngẩng đầu hỏi: “Vậy Đầu Gỗ, lãnh đạo đó của con có phải không vui hay không?”

An Lý Mộc vừa kéo tay mẹ anh vừa đáp: “Không có, người lãnh đạo bọn con rất tốt, ông ấy là quan tâm con. Mọi người bình thường đối xử với con cũng không tệ, mẹ và bố cứ yên tâm đi, đừng bận tâm chuyện công việc của con.”

Bố An Lý Mộc theo phía sau rít tẩu thuốc, cúi đầu chẳng nói câu nào, đi đến bên cạnh một cái thùng rác gõ vào bên trong, mới lên tiếng: “Đầu Gỗ, bố mẹ không bận tâm công việc của con, bố với mẹ con chỉ muốn chữa khỏi chân con, bố chỉ nghĩ, nếu như người ta có thể bồi thường nhiều chút hay không? Đầu Gỗ, con là bị phế một chân, bồi thường chút như thế ngay cả tiền nhập viện suýt nữa không đủ…”

An Lý Mộc vẻ mặt bất đắc dĩ cười: “Bố, vụ án đó đã kết thúc rồi, người ta với chúng ta không thiếu nợ nhau. Chúng ta không nói chuyện này nữa, được không? Vả lại, bố nhìn lại chân con, thật ra đi chậm một chút cũng nhìn không rõ ràng bao nhiêu, bố mẹ, chớ bận tâm vì con, con biết hai người muốn vay tiền chữa khỏi hoàn toàn, nhưng tạm thời cũng không cần thiết, mau mau trả tiền hai người đã vay lại cho người ta, con cũng không biết hai người đã vay ai, vốn cuộc sống đang tốt biết mấy, hai người vừa vay một cái, áp lực của con đây liền lớn không ít.”

Mẹ An Lý Mộc ở bên cạnh bật thốt lên: “Ôi, bây giờ tiền này thật khó vay, người ta vừa nghe nói vay tiền đã không vui, đều nói bà con xa không bằng láng giềng gần lời này thực không giả, riêng chú thím Triển của con đã cho vay tám mươi nghìn, Tiểu Liên con bé…”

Bố An Lý Mộc ở phía sau vội vàng dùng tẩu thuốc chặn bà một cái, mẹ anh cũng biết mình nói nhiều, vội vàng im miệng. May mà An Lý Mộc không có truy hỏi, chỉ cười cười, để ý bố mẹ qua đường cái, đưa bọn họ về ký túc xá.

Đồng nhi lái xe theo sau một hồi lâu, câu được câu mất nghe bọn họ nói chuyện, An Lý Mộc cảm giác được đằng sau có người đi theo, đưa bố mẹ đi vài bước dừng lại, sau đó chậm rãi quay đầu, xe của Đồng nhi cũng ngừng theo, An Lý Mộc bây giờ đối với xe cũng có chút e ngại, anh đứng lại không đi tiếp nữa, Đồng nhi cười với anh, sau đó từ trên xe bước xuống. Đồng nhi hôm nay trang điểm là cái loại hình xinh đẹp lại thời thượng đó, hoàn toàn bất đồng với quần áo cố tình lộ hở hang ngày ấy, nhìn giống như là em gái nhà bên cạnh trang điểm thời thượng, cô ta cười duyên nhìn An Lý Mộc: “Anh cảnh sát, anh không nhớ em? Hai tuần trước, chính là vị trí đó, em thiếu chút nữa bị xe đụng phải, sau khi anh điều giải, người nọ bồi thường tôi mấy trăm đồng. Lần đó thật sự là cảm ơn anh nha.”

An Lý Mộc chậm rãi nhìn về phía vị trí đó, chậm rãi nghĩ lại, nửa ngày, anh cười cười với Đồng nhi, nói: “A, tôi nhớ ra rồi, thì ra là cô. Thật trùng hợp!”

Đồng nhi nghiêng đầu liếc nhìn bố mẹ An Lý Mộ, lộ ra vẻ mặt ngượng ngùng cười, “Không trùng hợp chút nào, em chính là chờ anh.”

An Lý Mộc sửng sốt, quay đầu nhìn nhìn bố mẹ đầy mặt nghi hoặc nhìn tới nhìn lui, có chút bất đắc dĩ giải thích: “Bố mẹ, đây là…” An Lý Mộc nghĩ nghĩ, anh còn thật không biết giới thiệu thế nào, bọn họ cũng không coi là người quen phải không?

Mu bàn tay Đồng nhi đang chìa ra, hơi không được tự nhiên uốn éo người, vừa nhìn chính là bộ dáng con gái nhà người ta xấu hổ, một đôi mắt quyến rũ chuyển đến trên mặt đất, nhỏ giọng nói câu: “Cô chú, cháu tên là Lăng Đồng, mọi người đều gọi cháu Đồng nhi…”

Bố mẹ nhà họ An cũng không rõ cô gái này có quan hệ gì với An Lý Mộc, nhưng mà nhìn bộ dáng khó xử của cô, cũng không tiện truy vấn, chỉ có thể máy móc gật đầu: “À, à, chào cháu chào cháu…”

Đồng nhi ngước mắt liếc nhìn An Lý Mộc, xoay đôi mắt ngập nước hỏi: “Anh cảnh sát, em có việc có thể tìm anh giúp hay không?”

An Lý Mộc lễ độ cười với cô ta, nói: “Tạm thời chỉ sợ không được, tôi phải đưa bọn họ về ký túc xá trước. Cô có chuyện gì? Tôi có thể bảo đồng nghiệp tôi giải quyết giúp cô.”

Đồng nhi nhấp miệng, hàm răng trắng như tuyết cắn cắn đôi môi đỏ au, không tình nguyện nói: “Việc này chỉ có anh cảnh sát có thể giúp, người khác sợ không được, nếu không như vậy được không? Ngày mai lúc anh tan tầm em chờ anh ở đây, anh nhớ đến có được không?”

Bố mẹ An Lý Mộc rõ ràng cảm thấy cô gái này có tình ý với con trai, bố mẹ đều là một lòng, huống chi tuổi tác anh bày ra đó, nay Đầu Gỗ chân cũng như vậy, bọn họ không dám thúc giục, thế nhưng trong lòng chung quy là sốt ruột, vừa thấy có cô gái xinh đẹp như vậy rõ ràng tỏ ý với con trai, trong lòng vẫn là rất vui mừng, vội vàng đẩy đẩy An Lý Mộc, nói: “Đầu Gỗ, con cứ nói được đi… Bất kể khi nào, tóm lại người ta một cô gái nhờ con, con là cảnh sát nhân dân giúp một tay có hề gì?”

An Lý Mộc hơi bất đắc dĩ, gật gật đầu với Đồng nhi, trước kéo bố mẹ liền đi, trên đường bố mẹ An Lý Mộc liền nói cô gái kia có tình ý với anh, An Lý Mộc vừa đi vừa nói: “Bố, mẹ, con gái nhà người ta điều kiện gì? Là lái xe thể thao, con chưa xứng với người ta? Đừng tự mình đoán mò, mau mau đi thôi.”

Vừa nghe An Lý Mộc nói như vậy, bố mẹ anh mới nhớ vừa rồi cô gái đó là từ trên xe bước xuống, ngẫm lại điều kiện nhà mình, bố mẹ anh cũng không dám nghĩ gì nữa, đừng nói chân con trai bây giờ không tốt, dù cho chân không làm sao, người ta chắc chắn cũng chướng mắt bọn họ.

An Lý Mộc sáng ngày hôm sau tiễn bố mẹ anh đi, nên nói đều nói với bọn họ, nhưng bố mẹ anh trên miệng đồng ý, sau khi về lại mượn tiền khắp nơi, dù sao chính là chết sống muốn xem vết thương ở chân cho con trai, An Lý Mộc cũng không muốn đả kích tính tích cực của bọn họ, chỉ có thể mặc bọn họ, nhưng lén gọi điện cho bạn bè người quen đã cho vay tiền, hứa hẹn nhất định sẽ trả lại.

Buổi chiều tan tầm, An Lý Mộc còn thực sự nhìn thấy cô gái tên là Đồng nhi ấy chờ ở vị trí cô ta suýt nữa bị đụng lần trước, thấy anh đi tới, Đồng nhi trực tiếp nghênh đón: “Anh cảnh sát, anh tan ca rồi?”

An Lý Mộc nhìn cô ta, mỉm cười gật gật đầu: “Chào cô, xin hỏi cô cần giúp chuyện gì?”

Ngón tay Đồng nhi quấn lọn tóc dài cuốn xoăn rủ trước ngực, cắn môi dưới nhìn An Lý Mộc một cái, nhỏ giọng hỏi: “Anh cảnh sát, anh có bạn gái chưa? Có muốn em giới thiệu đối tượng cho anh không?”

An Lý Mộc sửng sốt, lập tức vẻ mặt bất đắc dĩ, “Cảm ơn, tôi đã có đối tượng.”

Đồng nhi sửng sốt, kinh ngạc ngẩng đầu: “Không thể nào!”

An Lý Mộc gật đầu: “Thật sự có, hơn nữa tôi rất thích cô ấy. Cảm ơn,” nói xong, An Lý Mộc vòng qua Đồng nhi, đi thẳng.

Đồng nhi đứng tại chỗ ngẩn ra một lúc, vội vàng chui vào trong xe lấy tư liệu ra lật lại lật, tiếp theo gọi điện thoại xác nhận, kết quả sau khi tình báo mới nhất đưa qua, Đồng nhi xác định An Lý Mộc hiện tại chắc chắn không có bạn gái, nếu nói có, khẳng định cũng là bạn gái trước, Đồng nhi biết là ai, là Triển Tiểu Liên. Yến gia vì Triển Tiểu Liên mập mạp kia mới muốn làm cho An Lý Mộc chết.

Trong lòng Đồng nhi nói không ra cảm giác gì, đàn ông tình một đêm không biết dễ tìm bao nhiêu, đặc biệt mỹ nhân giống như cô ta đây, đàn ông đều là muốn tìm cách tiếp cận trước. Nhưng trước mặt An Lý Mộc, cái loại cảm giác ưu việt đó của Đồng nhi không biết sao lại không còn, cảm giác ánh mắt An Lý Mộc cho cô ta chính là cô ta là một người bình thường, anh nói chuyện với cô giao lưu với cô không phải là bởi vì cô là mỹ nhân, mà là vì cô là một công dân cần giúp đỡ.

Đồng nhi ngồi trong xe, cắn môi dưới nhìn bóng lưng An Lý Mộc chậm rãi rời đi, sau đó khởi động xe, đánh tay lái đi ra. Trở lại khách sạn, chuyện đầu tiên Đồng nhi làm chính là lấy ra ba trăm nghìn, Yến Hồi tại vấn đề tiền nong chưa từng bạc đãi bọn họ, Đồng nhi biết mình có tiền, cô ta ném hòm chứa tiền vào cốp xe, điện thoại một cái muốn địa chỉ nhà An Lý Mộc, trực tiếp lái xe qua. Tiếp tục đọc “Thần phục – Chương 100”

Owasuremono-no nai yoo-ni (Xin hãy cẩn thận đừng bỏ lại gì)

Nihongo Notes

  • Tác giả: Osamu Mizutani, Nobuko Mizutani
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Owasuremono-no nai yoo-ni
おわすれものの ない ように
(Xin hãy cẩn thận đừng bỏ lại gì)

Thứ bảy tuần trước anh Lerner và chị Winters đi tàu đến một bữa tiệc tại nhà bạn bọn họ. Khi họ đến ga và xuống tàu, họ nghe thấy thông báo từ loa phóng thanh
Owasuremono-no nai yoo-ni.
おわすれものの ない ように。
Chị Winters hỏi anh Lerner câu đó có nghĩa là gì. Anh giải thích đó là lời cảnh báo tới các hành khách rằng đừng bỏ lại gì trên tàu.

Khi họ bắt đầu đi xuống cầu thang, họ lại nghe thấy thông báo:
Oashimoto-ni gochuui-kudasai.
Chị Winters, sau khi học được câu đó nghĩa là “Hãy cẩn thận bước chân.” đã nhìn xuống cầu thang và nhận xét rằng thông báo không cần thiết vì cầu thang không dốc mà cũng không trơn lắm.

Sau khi xuống tàu thì họ đi xe buýt. Lúc xe buýt sắp tới chỗ rẽ, có thông báo cảnh báo các hành khách chú ý:
Yuremasu-kara gochuui-negaimasu.
(Nghĩa đen: Vì xe sẽ xóc nên hãy cẩn thận.)

Chị Winters lấy làm lạ vì sao người Nhật thích cảnh báo người khác nên xử sự như thế nào cho đúng thế. Một con người với trí thông minh bình thường nên biết rằng mình phải cẩn thận không bỏ lại đồ, trượt chân trên cầu thang, hay bị nảy khỏi chỗ ngồi khi xe buýt đột ngột rẽ. Người Nhật không cảm thấy khó chịu hay bị xúc phạm khi họ bị cảnh báo một cách không cần thiết à?

*  *  *

Anh Lerner nhớ lại cái hồi anh mới nhận ra người ta đang nói cái gì xung quanh mình; anh đã khá là bực giống như chị Winters. Nhưng bây giờ anh cảm thấy hơi khác; đã tới lúc anh coi những cảnh báo đó đơn giản là lẽ đương nhiên.

Người Nhật cảm thấy họ nên thể hiện sự suy xét đến mọi người xung quanh họ và các hành khách nhất thời thuộc vào cùng một nhóm với những nhân viên đường sắt. Một người phải đối xử chu đáo hết sức có thể với người khác trong nhóm để họ không khó chịu hay gặp nguy hiểm gì. Vì thế có rất nhiều cảnh báo được gửi tới các hành khách, bao gồm như:
Hakusen-no uchigawa-ni sagatte omachi-kudasai.
(Xin hãy đứng đợi tàu lùi sau vạch trắng tại nhà ga.)
Các cảnh báo dường như khá là ra vẻ đối với người nước ngoài này được đưa ra, không phải bởi vì họ nghĩ rằng các hành khách của họ bất cẩn hay chậm phát triển về trí tuệ, mà là vì họ muốn hành khách an toàn hết sức có thể.

Otsukaresama-deshita (Chắc anh đã mệt rồi)

Nihongo Notes

  • Tác giả: Osamu Mizutani, Nobuko Mizutani
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Otsukaresama-deshita
おつかれさまでした
(Chắc anh đã mệt rồi)

Thứ bảy vừa rồi anh Lerner đi mua sắm tại một siêu thị lớn. Tại đó anh đã dùng thang máy để lên tầng hai. Khi thang máy bắt đầu đi lên, cô gái đứng ở cửa nói
Shooshoo omachi-kudasai.
(Xin hãy chờ một chút.)
Nên anh đã tưởng mình sẽ phải chờ một lúc, nhưng thang máy lên tầng hai chỉ trong chưa đầy một phút. Rồi cô gái cúi đầu và nói
Omatase-itashimashita.
(Xin lỗi vì đã để anh phải chờ)
Anh Lerner không nghĩ rằng mình đã phải chờ lâu đến mức sẽ nhận được một lời xin lỗi lịch sự như vậy. Anh đoán đó là vì người Nhật luôn vội vã và ghét phải chờ đợi cho dù chỉ trong một thời gian ngắn. Tại chỗ nhân viên thu ngân cũng vậy, anh cũng được cô ấy xin lỗi vì đã bắt anh chờ lâu, mặc dù anh còn chưa chờ quá hai phút.

Sau đấy anh đến tiệm cắt tóc gần nhà. Khi cắt tóc xong, người thợ nói với anh, trong khi bỏ tấm vải trắng choàng quanh cổ anh ra,
Otsukaresama-deshita.
おつかれさまでした。
(Nghĩa đen: Chắc anh đã mệt rồi.)
Chà, những gì anh Lerner đã làm chỉ là ngồi trên ghế và mơ mộng linh tinh. Anh chẳng mệt chút nào; anh muốn nói rằng chính người thợ mới mệt. Nhưng trước khi anh tìm ra cách diễn đạt phù hợp, người thợ đã cúi đầu và nói
Shitsuree-itashimashita.
(Nghĩa đen: Xin lỗi vì đã thất lễ.)

*  *  *

Anh Lerner cảm thấy được đối xử rất tử tế suốt cả ngày. Khi gặp Sensee vào buổi tối anh nói đùa rằng anh cảm thấy cứ như mình đã biến thành một ông già, nóng tính và dễ mệt mỏi. Sensee cười và nói rằng đó là cách người Nhật thích để cảm ơn người khác. Họ hay xin lỗi hoặc bày tỏ sự thông cảm để thể hiện lòng biết ơn của họ. Ví dụ, một người lái tàu thường thêm Otsukaresama-deshita sau Maido gojoosha arigatoo-gozaimasu (Cảm ơn vì đã đi tàu của chúng tôi). Thực ra, Otsukaresama-deshita nghĩa là “Cảm ơn vì sự kiên nhẫn của bạn” hoặc “Cảm ơn vì sự ủng hộ của bạn.”

Sensee đưa ra ví dụ khác. Một diễn viên hài có thể cảm ơn khán giả của anh ta bằng cách nói
Gotaikutsusama-deshita mà có nghĩa đen là “Chắc bạn thấy chán lắm.”

Anh Lerner tự hỏi có nên kết thúc cấu trúc tiếng Nhật của mình bằng Gotaikutsusama-deshita hoặc Otsukaresama-deshita hoặc kết hợp cả hai, để cảm ơn Sensee vì đã kiên nhẫn sửa cho anh hay không. Sensee cười và xua tay tỏ ý phản đối ý tưởng này.