Na là một cơn điên – Sư muội tân nhiệm mê trai

Na là một cơn điên

  • Tác giả: Tạ Na
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Sư muội tân nhiệm mê trai


Chính như tất cả các tiểu thuyết võ hiệp đã miêu tả, tôi và nam sinh cùng bàn sau trận ác chiến đó lại thành bạn cùng chung hoạn nạn. Nguyên nhân rất đơn giản, bởi vì hình phạt giáo viên cho bọn tôi là trong một tuần sau đó cứ hết mỗi tiết học hai bọn tôi đều phải ngoan ngoãn vào phòng giáo viên đóng vai hai ngọn nến thẳng tắp. Thế là, bọn tôi trong sự im lặng nhìn nhau tiêu hao giờ ra chơi đẹp đẽ, lặng lẽ kết ra tình hữu nghị chiến đấu thâm hậu. Cùng là người đánh nhau chân trời, lúc này im lặng còn hơn mọi lời nói! Đến cuối cùng, giáo viên muốn đổi vị trí của bọn tôi, bọn tôi còn vô cùng không vui, suýt nữa em gái tìm anh mà nước mắt lưng tròng.

(Từng giọt nước mắt bay qua bầu trời, vô số trái tim màu đỏ tỏa ra)

Ôi, vẫn là không nên hiểu lầm nhớ, tôi và bạn cùng bàn thật đúng là tình nghĩa chiến đấu cao thượng thuần khiết thoát ly sở thích cấp thấp (ợ, sở thích đánh nhau hình như cũng không phải quá cấp cao). Đương nhiên, quan trọng hơn là, thực ra khi đó trái tim thiếu nữ mỹ lệ của tôi đã có chủ.

Khi ấy lớp chúng tôi có một cậu chàng vô cùng đẹp trai, mày thanh mắt đẹp, mắt to to, môi đỏ đỏ, mũi củ tỏi tròn tròn, vô cùng giống con đầu to trong phim hoạt hình “Bố đầu nhỏ con đầu to”. Khi đó rất thích nhìn cậu ấy, nhưng chưa bao giờ dám nói chuyện với cậu ấy, có lúc sẽ mắng nam sinh khác để gây sự chú ý với cậu ấy, nhưng cậu ấy hình như rất sợ tôi, không dám trêu chọc tôi. Tâm nguyện lớn nhất của tôi chính là có thể cùng bàn với cậu ấy lúc đổi chỗ ngồi, đáng tiếc mỗi lần đổi chỗ ngồi, ngồi bên cạnh tôi không phải con sên thì chính là cái loại trẻ con đáng ghét chỉ biết cười hềnh hệch với bạn, làm tôi rất chán nản. Khi đó còn không biết cầu nguyện là cái gì, nếu không tôi nhất định sẽ cầu một lượt với chúa Jesus, thánh Allah, Phật Như Lai, Quán Thế Âm, Tề Thiên Đại Thánh, thổ địa công công…, chỉ nguyện gần trai đẹp siêu cấp này một chút, cho dù là ở giữa cách một hành lang cũng được nha!

Thiên linh linh địa linh linh, thời cơ tới gần trai đẹp cuối cùng tới rồi! Có một ngày tan học, tôi đi xe đạp, xa xa nhìn thấy cậu ấy và mấy nam sinh đang đi về phía trước, tức khắc cảm thấy tất cả hoa tươi đều đang nở trên trời, sau đó đều bay tới trên đầu tôi đập tôi đến mức loạn xà ngầu. Lúc ấy học sinh biết đi xe đạp rất ít, người có xe đạp càng ít hơn. Cơ hội tốt tỏ rõ thực lực của tôi như thế, há có thể vuột mất! Thế là tôi hít một hơi thật sâu, đạp mạnh hai cái đi về phía trước. Tôi dường như thấy mình trượt bánh sau hình chữ U tới trước mặt câu ấy, lại “kít” một tiếng phanh gấp, vô ý nhẹ nhàng đụng phải vai cậu ấy, sau đó quay đầu lại dùng một tay phóng khoáng búng cái tách, sau đấy lại lao vút đi, chỉ để lại cậu ấy ngẩn ngơ tại chỗ…

(STOP! Phía dưới để chúng ta quay lại xem xem tái hiện tình huống thật)

Sự thực là, tôi đạp mạnh hai cái vọt tới đằng trước trai đẹp, vừa định trượt bánh sau, xe đạp đã quăng tôi ra, bày hình chữ “đại” đập mạnh xuống đất, đúng, cái tư thế này cũng chính là “chụp ếch” trong truyền thuyết. May mà tôi sau khi bi phẫn có một xíu xiu tỉnh táo, cũng không có dùng bàn tay điên cuồng vỗ đất gào khóc, mà là nhanh chóng bò dậy, nhe hàm răng trắng thẳng hàng của tôi, lộ ra nụ cười chiêu bài của tôi, chào cậu ấy một tiếng, sau đó ngẩng cái đầu kiêu ngạo của tôi, đẩy xe liền chạy! Mấy nam sinh cậu ấy chỉ biết há hốc mồm, ngạc nhiên đưa mắt nhìn tôi đi xa…

Đi không bao xa, tôi xấu hổ phát giác lại có nước bọt chảy ra từ trong miệng tôi, dùng tay lau nhìn một cái, trời ơi! Đây không phải là nước bọt, rõ ràng là máu chân răng “chụp ếch” đụng ra! Tôi bỗng nhiên nghĩ đến tình cảnh bi thảm mình ban nãy nhe răng cười với cậu ấy, Ối mẹ tôi ơi!!! @#@#$%$◎#¥#◎¥%!!. Nhưng mà nghĩ lại thì, sự ngoan cường của mình ắt hẳn đã để lại một vài ấn tượng tốt cho cậu ấy chứ, ừ, tôi không nhịn được toát mồ hôi lạnh tán dương chính tôi: Na Na, mày thật đúng là siêu ngầu!

Na là một cơn điên – Cô gái bom nguyên tử

Na là một cơn điên

  • Tác giả: Tạ Na
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Cô gái bom nguyên tử

Tôi phải thành thật mà nghiêm túc suy nghĩ một vấn đề, đó chính là khi người khác nói tới Tạ Na, có thể tổng kết ra mấy ưu điểm lớn nhỉ? Đương nhiên, xinh đẹp, đáng yêu, hiền thục… Mấy điều này thì khỏi phải nói, tôi cho rằng việc này không còn chỗ nào đáng để thảo luận nữa. (Ai mà trên trán toát ra ba đường kẻ với giọt mồ hôi to tướng phiền toái ra góc tường mà nôn…)

Trải qua suy nghĩ kỹ càng, để nhận thức của mọi người với tôi càng lập thể hơn, đầy đủ hơn, tôi quyết định kiêu ngạo mà dè dặt tự làm sáng tỏ một chút: Tôi còn có một ưu điểm, tôi đánh lộn cũng rất giỏi! Chỉ số chiến đấu ít nhất cũng trên 9000!

Là một nữ thiên vương đánh lộn (hướng bốn phương mỉm cười gật đầu), thời điểm tôi ra mắt sớm nhất có thể ngược dòng thời gian đến năm lớp ba tiểu học. Đó là một ngày mùa thu, gió triền miên như thế, khiến tôi nhớ tới đôi mắt bất lực của bọn họ, chính tại nơi phong cảnh mỹ lệ làm bạn ấy, tôi nghe thấy một tiếng nổ vang chấn động khe núi… (1) Tôi vẫn muốn nói với Hàn Hồng, ca khúc “Trời sáng rồi” này của chị quả thực chính là bài hát ra mắt của tôi. Tiếng nổ vang ấy phát sinh như thế nào ấy à? Không sai, chính là lòng bàn tay tôi kéo theo hai luồng chân khí phát lực tụ tập từ vùng đan điền, rung rung mà ra!

Chuyện kể rằng có một lần khi lên lớp, tôi bỗng dưng cảm thấy chỗ đấy trên người cậu bạn nam cùng bàn không đáng tin của tôi đó không bình thường, nhìn kỹ, thì ra phía sau giày của cậu ta còn treo một cái miếng lót đáy giày thối xiên xiên xẹo xẹo, cũng không biết cái miếng lót giày giống như dưa muối nhăn nheo này rơi khỏi giày cậu ta từ khi nào. Tôi lúc đó không nhịn được cười ha ha, cười đến mức phải gọi là long trời lở đất, run hết cả người. Các bạn học khác theo tiếng cười lanh lảnh của tôi, cũng đều chỉ vào miếng lót giày của cậu ta cười phá lên. Bạn nam cùng bàn thẹn quá hóa giận, cơn tức dồn nén, liền cởi giày đập bộp lên đầu tôi. Oh my god! Nụ cười của tôi cứng lại trong nháy mắt, chờ tôi hoàn hồn, vũ trụ nhỏ lập tức bùng nổ, “bộp” một tiếng thuận tay bạt tai cậu ta một cái! Tiếp đấy, tôi làm trước một cái động tác chó sói vồ mồi, dùng hai tay siết chặt khóa vị trí yết hầu của cậu ta, sau đó dùng pháo kép, tấn công mạnh bụng háng chân cậu ta. Nhất thời, trong phòng học gió mây cuồn cuộn, bầu không khí xung quanh hai chúng tôi dấy lên sóng to muôn trượng… Cuối cùng, trải qua thầy cô và các bạn học ra mặt hòa giải (thật ra chính là chia nhau ôm lấy hai bọn tôi), đôi bên đình chỉ trận đấu, bản thân dùng ưu thế tay dài chân dài hơi dẫn trước đối thủ, giành được thắng lợi sơ bộ ván này, đồng thời mở ra cục diện cho kiếp sống đánh lộn sau này. Cũng chính là nói, tôi… nổi tiếng rồi…

(Mọi người cúi đầu hôn mê sâu, vô số miếng lót giày thối bay ra…)

Từ đó về sau, trên giang hồ thêm một nữ hiệp sở trường công phu chân cẳng, mọi người tặng ngoại hiệu “bom nguyên tử”, ý là chạm phát nổ ngay. Nữ hiệp này đương nhiên chính là tại hạ đây. OK, kết thúc câu chuyện, xin cho tôi lại kể cho mọi người một mẩu truyện cười nhạt: Xin hỏi bom nguyên tử và Tạ Na có quan hệ gì? Nếu như bom nguyên tử nổ, Tạ Na sẽ tèo téo teo việc này đương nhiên không sai, nhưng mà đáp án càng nhạt hơn chính là: Biệt danh hồi bé của Tạ Na gọi là bom nguyên tử!

Chú thích
(1) câu hát trong “Trời sáng rồi”

Na là một cơn điên – Lời tựa

Na là một cơn điên

  • Tác giả: Tạ Na
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Lời tựa
Việc Tạ Na ra sách là tôi khuyến khích

~ Hà Cảnh ~

Việc Tạ Na ra sách là tôi khuyến khích. Tạ Na năm nay tròn mười tám tuổi (Qua sinh nhật năm nay em ấy liền tuyên bố chính mình tròn mười tám, còn nói sau này mỗi năm đều tròn mười tám, đáng giận chính là dường như cũng không thể coi là nói dối), trong cuộc đời phía trước của em ấy đã xảy ra rất nhiều chuyện không đáng tin, khi bạn bè chúng tôi tụ họp nếu thấy tẻ nhạt, chúng tôi sẽ lôi các câu chuyện không đáng tin của Na Na ra để làm không khí vui vẻ, mỗi lần đều đạt được hiệu quả tốt vô cùng. Được hoan nghênh nhất trong đó có series du lịch Thái Lan, series ôm ôm và series gây chuyện giao thông, nghe bao nhiêu lần mọi người vẫn ngặt nghẽo. Có một ngày tôi thấy Na Na rất nghiêm túc xem một quyển truyện cười nhạt, tôi nói với em ấy sách như thế có gì để xem, câu chuyện của em mà viết ra, còn nhạt nhẽo hơn ấy! Người nói vô ý, người nghe để tâm, ngày hôm sau nữa đã thấy Na Na gỡ túi giấy đựng rác của người ta trên máy bay viết chữ, hỏi em ấy làm gì, em ấy nói viết sách.

Chưa từng có nghệ sĩ nào có thể không để ý gì công khai các điểm không đáng tin cậy của mình, đặc biệt là nữ nghệ sĩ. Tạ Na tuyệt đối là một đóa hoa lạ. Mỗi lần mọi người kể chuyện xấu của em ấy, hăng say nhất chính là bản thân em ấy. Biết được em ấy viết sách tôi có hai lo lắng, một là lo lắng em ấy viết bản thân thành một người bình thường khác, hai là lo lắng đứa bé này bút lực không đủ, viết thành một người không bình thường nhưng cũng không xuất sắc. Nhìn thấy bản thảo tôi yên tâm rồi, Tạ Na viết thật đúng là có chút thú vị, mặc dù chữ nhe nanh múa vuốt viết trên giấy đủ mọi chất liệu rất khó nhìn ra, lúc gõ vào có độ khó tương đối, nhưng hiếm thấy chính là bạn sẽ cảm thấy chữ viết của em ấy dường như cũng đang biểu diễn, nhạc đệm thật nhiều khiến bài văn vô cùng sống động, hơn nữa câu chuyện của em ấy viết lên giấy biến thành văn tự lại có thể không hoàn toàn che giấu hay tô đẹp, những điều này phân tán tới dân gian sẽ cung cấp tài liệu dạy học cảnh báo sinh động biết bao cho thanh thiếu niên đang trưởng thành! Đương nhiên cũng sẽ bởi vì sự đặc biệt và chân thành của em ấy khiến người không quá thích Tạ Na, hiểu Tạ Na coi em ấy là bạn bè.

Từ khi Na Na tiến vào cuộc sống của chúng tôi, thêm không ít phiền toái cho chúng tôi, cũng mang đến rất nhiều niềm vui cho chúng tôi. Đôi khi thực sự hận không thể chưa từng quen biết em ấy, nhưng mỗi lần chỉ cần có chuyện vui, lại tự nhiên nghĩ tới việc chia sẻ với em ấy. Điểm tốt nhất của em ấy là chân thật, trong giới giải trí đều là người rất nặng lòng tham, nhưng không mấy ai có thể ồn ào khắp nơi nói muốn cái này muốn cái kia như Tạ Na, cũng không có ai sẽ bày hết suy nghĩ ra bên ngoài như em ấy. Bạn đừng hy vọng em ấy sẽ có cử chỉ khiêm nhượng gì, nhưng em ấy cũng tuyệt đối sẽ không lén lút làm hại ai. Mỗi lần nhìn thấy ai nhỏ yếu hoặc bất hạnh, rơi lệ đầu tiên cũng chính là em ấy. Vẫn là một đứa bé ngoan rất lương thiện. Cho nên cho dù em ấy thường thường kêu gào nói sớm muộn sẽ chiếm lĩnh địa vị giang hồ giới chương trình tạp kỹ của tôi, tôi cũng vẫn “tạm” qua lại với em ấy, trong lòng thực ra là không tin cô nhóc điên như em ấy có thể làm được. Không ngờ, ngày này thực sự đã tới, tới còn nhanh như vậy!

Cá nhân thành ý đề cử chương “Diệp vị ương”. Bởi vì đây là Tạ Na bình thường bạn không hay có thể nhìn thấy trên màn hình. Mặc dù Na Na thường thường kêu gào muốn đẩy chị em này kia vào biển hồ sông suối, sau đó sống hạnh phúc với bạn trai hoặc chồng của bọn họ, nhưng đấy thật ra là một loại phương thức em ấy biểu lộ sự tán thưởng đối với bạn bè. Trong lòng em ấy chân chính để ý chỉ có một người đó. Quãng ngày dư luận xôn xao ấy, Na Na không thể thổ lộ hết với người trong nhà, cũng nói không hả giận được với đám bạn chúng tôi, cô gái nhỏ một mình ở trong phòng cạn một bình rượu vang đỏ, hơn năm giờ suy nghĩ gọi điện cho một chị em đang thất tình, nghe người khác thảm hơn mình nhất định sẽ khá hơn rất nhiều. (Tâm tính kiểu gì vậy?) Gọi qua lại là nam tiếp, hai người ấy lại hòa hảo rồi! Tạ Na phiền muộn tới mức khóc to, Na Na như vậy bạn chắc chắn chưa từng nghĩ đến.

Tạ Na nổi tiếng rồi, nhưng em ấy vui vẻ hay không chỉ có mình em ấy biết. Mấy người chúng tôi trong sinh mệnh gặp được Tạ Na thật ra là có phúc, thử nghĩ còn có ai có thể hai mươi bốn giờ không ngừng làm nóng bầu không khí cho bạn. Hôm nay em ấy mạo hiểm để người trong thiên hạ nhìn thấu em ấy ra quyển sách này làm nóng bầu không khí, xin nhất định ủng hộ em ấy!