Trầm nịch – Phiên ngoại 2 – Chương 2

Trầm nịch – Phiên ngoại

Đệ nhị chương

Nước mưa kéo dài hơn hai tháng cuối cùng cũng ngừng. Sau nạn lũ lụt phải đề phòng đại dịch, Ngũ Tử Ngang phái ra thái y đi khu bị thiên tai nghiêm trọng trước hướng dẫn đại phu địa phương dự phòng tình hình bệnh dịch. Tại loại thời khắc như thế này, Tần Ca cũng không yên tâm thoải mái trốn trong Nhân Tâm đường nhàn nhã qua ngày. Ngũ Tử Ngang bận rộn tại Tây Noãn các, Tần Ca ngay tại Nhân Tâm đường giúp y phê chữa tấu chương. Không chỉ như thế, Tần Ca còn gọi nhi tử vào bên cạnh, giúp đỡ hắn cùng phê chữa. Trong lòng tiểu hoàng đế Tần Gia Hựu là một trăm lần không muốn, thời gian bé chơi đùa cũng không nhiều, bây giờ càng là không có. Thế nhưng bé không dám phản kháng, trừ phi bé muốn bị ánh mắt của phụ phụ bé đông lạnh chết. Không có phụ thân, bé vẫn là ngoan một chút tốt hơn.

Từ trong phòng phụ phụ ra, tiểu hoàng đế Tần Gia Hựu xoa xoa ánh mắt mỏi nhừ bổ nhào vào một người chờ bên ngoài, lầu bầu: “Nhật Nhật, ta mệt mỏi.”

Diêm Nhật đau lòng nhìn người mệt mỏi trong lòng, xoay người cõng tiểu hoàng đế rất nhanh về phòng. Khổng Tắc Huy không lấy gì làm lạ ngồi ở góc tường, cười lắc lắc đầu. Khổng Tắc Huy bây giờ tuổi tác ngày càng già cũng không lại “đứng” ở góc, Ôn Quế bố trí cho hắn một cái ghế cực kỳ thoải mái. Nói là bảo vệ sự an nguy của thái thượng hoàng, thật ra hắn ở đây nhiều hơn là tìm một ít chuyện cho mình làm. Bây giờ thiên hạ yên ổn, hoàng cung đương nhiên cũng là một mảnh hòa thuận vui vẻ. Hắn và Ôn Quế không có phủ đệ của chính mình, hoàng cung chính là nhà của bọn họ.

Có người vén rèm lên tiến vào, Khổng Tắc Huy đứng lên gật đầu với người nọ xem như là hành lễ. Đối phương cười cười với hắn, bưng thứ trên tay nhỏ giọng hỏi: “Hoàng đế ca ca đâu?”

Khổng Tắc Huy chỉ chỉ thư phòng. Đối phương quay đầu lại nói một câu với người tiến vào theo, liền bưng chén canh đi thư phòng. Người nọ đi tới bên người Khổng Tắc Huy kéo một cái ghế qua ngồi xuống, Khổng Tắc Huy nhỏ giọng hỏi: “Vương gia bưng là cái gì?”

Diêm Hoán thấp giọng trả lời: “Hắn hôm nay đi ngự thiện phòng tự mình hầm một chén canh gà cho thái thượng hoàng.”

“Vương gia biết hầm canh gà?” Khổng Tắc Huy vẻ mặt hoài nghi.

Diêm Hoán bất mãn trừng hắn mắt một cái, sau đó nói: “Vì chén canh gà này hắn chính là học chừng mấy ngày đấy, còn cắt cả vào tay.” Bởi vì người nào đó không cho Diêm Hoán gọi hắn vương gia, Diêm Hoán trước mặt người ngoài phần lớn lấy “hắn” để xưng hô người nọ.

Khổng Tắc Huy cũng không sợ Diêm Hoán bất mãn chút nào, cười trêu ghẹo: “Cắt vào tay, ngươi đau lòng chứ.”

Diêm Hoán sớm đã thoải mái thừa nhận quan hệ của mình và Minh vương Hà Hoan lập tức gật đầu: “Đúng vậy, nhưng hắn không cho ta giúp, khăng khăng đòi tự mình làm. Hắn nói hắn không thể giúp thái hoàng cái gì, muốn hầm một chén canh gà bồi bổ thân thể cho thái hoàng.”

Khổng Tắc Huy vỗ vỗ vai Diêm Hoán, nói: “Thái thượng hoàng uống chén canh gà này tuyệt đối sẽ có tinh thần gấp trăm lần.”

Diêm Hoán cười.

Đối với chuyện Diêm Hoán và Hà Hoan ở bên nhau, Khổng Tắc Huy và những người khác cũng vẫn còn rất kinh ngạc. Hai người này nhìn thế nào cũng thấy không xứng đôi. Hà Hoan là nhi tử của Phượng Minh vương, bộ dáng tất nhiên là không cần nhiều lời, lại thân phận tôn quý. Mà Diêm Hoán thì sao, trước kia là gia nô của Lương vương phủ, bây giờ tuy là Hắc Bạch Vô Thường của Diêm La điện, nhưng thân phận cũng không có quá cao quý, theo như lời Tần Ca mà nói Diêm Hoán thực sự là không xứng với Hà Hoan. Nhưng mà thời gian dài, đám người Khổng Tắc Huy cũng hiểu. Loại người có tính tình như Hà Hoan thật đúng là cần người như Diêm Hoán để săn sóc che chở. Bây giờ dù Tần Ca vẫn có loại ý niệm này, những người khác đều cảm thấy hai người ở bên nhau rất tốt.

Bên trong thư phòng, Tần Ca quả nhiên giống như Khổng Tắc Huy đoán vô cùng phấn chấn, cũng vô cùng vui mừng. Nghĩ đệ đệ hắn, đừng nói là hầm canh, ngay cả phòng bếp cũng chưa từng tiến vào, hôm nay lại tự tay hầm cho hắn một chén canh gà. Đệ đệ trong việc triều chính là giúp không được gì, thế nhưng phần tâm tư này của đệ đệ đối với hắn lại làm hắn cảm động hơn bất cứ thứ gì. Uống canh gà đệ đệ hầm, Tần Ca chỉ cảm thấy trừ canh gà Ngũ Tử Ngang hầm cho hắn ra, đây là canh gà ngon nhất hắn từng uống.

“Hoàng đế ca ca, người uống nhiều chút, còn có một chén đấy, ở ngự thiện phòng. Đợi Ngũ đại ca trở về ta sai người bưng qua đây.” Hoàng đế ca ca thích uống, Hà Hoan rất là vui mừng, cũng thở phào nhẹ nhõm. Mặc dù hắn nếm thử không khó uống, nhưng hắn vẫn còn lo lắng hoàng đế ca ca sẽ không thích.

Tần Ca vừa nghe, không khỏi “oán giận” đạo: “Ngươi hầm một chén là đủ rồi, sao còn có phần cho Ngũ đại ca của ngươi?”

Hà Hoan ngượng ngùng nói: “Hầm cho hoàng đế ca ca đương nhiên cũng phải hầm cho Ngũ đại ca chứ. Ngũ đại ca khổ cực như vậy, dù sao đều là hầm canh gà, nhiều một phần cũng không có gì. Hoàng đế ca ca, uống ngon không?”

Tần Ca cười, uống một ngụm: “Uống ngon, còn uống ngon hơn canh gà ngự trù hầm.”

“Hoàng đế ca ca…” Hà Hoan đỏ mặt, mặc dù biết hoàng đế ca ca là nói lời dễ nghe, nhưng hắn vẫn nhịn không được vui mừng. Có thể làm một chuyện vì hoàng đế ca ca, vẫn là tâm nguyện của hắn. Tiếp tục đọc “Trầm nịch – Phiên ngoại 2 – Chương 2”

Trầm nịch – Phiên ngoại 2 – Chương 1

Trầm nịch – Phiên ngoại

Đệ nhất chương

Mưa to ở kinh thành đã hạ hơn nửa tháng, mang đến từng đợt mát mẻ cho ngày nóng vốn hẳn là rất noi bức. Nhưng đối với quan viên và bách tính đại Đông triều mà nói, bọn họ lại hi vọng trận mưa này mau mau ngừng. Nước mưa quá nhiều, nước sông ắt sẽ tràn lan, trận mưa chẳng biết lúc nào mới có thể ngừng này khiến năm quận huyện nam bộ đại Đông đều chịu nạn lụt mức độ khác nhau. Các trọng thần triều đình đã liên tục bảy tám ngày không về được phủ, nội các càng bận rộn dị thường, ánh nến tại Tây Noãn các trắng đêm không tắt, thỉnh thoảng có đại thần cầm tấu chương vừa mới thu được đi vào bẩm tấu, cũng thỉnh thoảng có đại thần cầm ý chỉ mới đi xuống truyền. Bầu không khí trong hoàng cung căng thẳng mà nghiêm túc.

Lúc ấy là tháng bảy năm Quảng Phong thứ tám, nhiếp chính vương Ngũ Tử Ngang nắm triều chính đã tám năm ở Tây Noãn các cùng mấy vị đại thần thương thảo chuyện nạn lụt. Ngũ Tử Ngang đoạt quyền tới nay, đại Đông có thể nói là mưa thuận gió hòa, cho dù là có tai nạn, cũng là tiểu tai tiểu nạn. Đại tai kinh động triều dã giống như loại này vẫn là lần đầu tiên. Trong mắt nhiếp chính vương liên tục mấy tối cũng không ngủ thế nào tràn đầy tơ máu, râu cũng vì bận rộn mà có vẻ lôi thôi. Nhưng không ai sẽ đi quản râu của nhiếp chính vương, chỉ mong trận mưa này mau mau kết thúc.

Tám năm nay, nhiếp chính vương đã nghiễm nhiên trở thành đế vương đại Đông. Y cần chính yêu dân, mặc dù có chút nhỏ mọn, nhưng đều không ảnh hưởng toàn cục. Có thể nói, nhiếp chính vương không chỉ không có hủy diệt sự phồn thịnh của đại Đông, trái lại khiến danh vọng đại Đông cao hơn một tầng, cũng bởi vậy, trong triều không ai lại đi đàm luận màn bức cung khiến bọn họ đến nay cũng rất mơ hồ ấy. Thậm chí rất nhiều người đều cho rằng thái thượng hoàng sau lần “trúng độc” đó thân thể không bằng lúc trước, vì để thái thượng hoàng an tâm tĩnh dưỡng, Ngũ Tử Ngang mới dùng phương thức như thế để đạt được mục đích phụ tá ấu đế, nếu không Ngũ Tử Ngang cũng sẽ không sai Lâm Giáp Tử làm phu tử của ấu đế, còn không sớm nhốt ấu đế lại.

Lại hạ vài chỉ lệnh, Ngũ Tử Ngang mệt mỏi xoa xoa ấn đường, ngồi xuống ngai vàng. Nạn lụt năm nay khiến y nhớ lại nạn tuyết nhiều năm trước. Khi đó, y còn xa tại Lương châu. Tần Ca vừa mới đăng cơ không bao lâu phải một mình đối mặt đại tai đó, phải tâm lực tiều tụy cỡ nào. Đại Đông bây giờ quốc khố tràn đầy, các triều thần một lòng vì nước, y cũng còn cảm thấy mệt mỏi không chịu nổi, người nọ lúc đó là trải qua thế nào.

“Nhiếp chính vương bệ hạ.” Có người ở bên ngoài nhẹ nhàng hô một tiếng, Ngũ Tử Ngang hoàn hồn: “Tiến vào.”

Một người xách hộp đựng thức ăn, vén rèm cửa lên, cúi đầu đi đến. Nhìn thấy người này, Ngũ Tử Ngang mở miệng: “Chư vị đại nhân đi xuống dùng bữa trước đi, lát nữa chúng ta sẽ tiếp tục thương nghị.”

Các đại thần còn ở trong phòng đối với tình hình này đều là hiểu rõ trong lòng, đã tới lúc nhiếp chính vương ăn cơm. Bọn họ cũng không ở lại lâu, lập tức rời đi. Bận rộn một ngày, mọi người cũng đều đói bụng.

Người đến đưa cơm là tiểu thái giám của Nhân Tâm đường, hắn cũng không nói nhiều, lấy ra từng mâm thức ăn bày trên bàn, sau đó liền lui xuống. Ngũ Tử Ngang lên giường đất, ngồi xếp bằng, cầm bát đũa lên ăn. Mặc dù y ngay trong cung, nhưng gần đây bận đến mức ngay cả thời gian về Nhân Tâm đường ăn cơm với Tần Ca, nhi tử cũng không có. Tần Ca đau lòng Ngũ Tử Ngang, mỗi ngày đều phái người đúng giờ đưa thức ăn tới cho Ngũ Tử Ngang. Mỗi lúc này, mệt mỏi của Ngũ Tử Ngang sẽ trong nháy mắt ít đi nhiều. Có sự ủng hộ và quan tâm của người yêu, còn có cái gì không chịu được chứ. Nghĩ như vậy, Ngũ Tử Ngang ăn từng ngụm từng ngụm, nắm chắc thời gian.

Trong Nhân Tâm đường, Tần Ca đứng bên cửa sổ nhìn theo nước mưa từ trên trời rơi xuống không dứt, mày nhíu chặt. Mặc dù hắn sớm đã mặc kệ triều chính, nhưng hắn dù sao cũng là thái thượng hoàng, là vương giả chân chính của đại Đông này, lại há có thể không lo lắng. Ngũ Tử Ngang ở trên triều đình cùng các triều thần thương nghị chuyện cứu tế, buổi tối Tần Ca thì nằm trong lòng Ngũ Tử Ngang bày mưu tính kế cho y. Ngũ Tử Ngang đau lòng Tần Ca, Tần Ca lại sao không đau lòng Ngũ Tử Ngang. Từ khi sau khi phát sinh lũ lụt Ngũ Tử Ngang mỗi ngày bận đến nhiều nhất chỉ có thể ngủ hai canh giờ, Tần Ca rất đau lòng, cũng rất lo lắng cho thân thể Ngũ Tử Ngang.

Phái người đưa bữa tối cho Ngũ Tử Ngang, bữa tối của Tần Ca lại là một chiếc đũa cũng không động đậy. Có người xốc màn trúc trên cửa lên đi đến, Tần Ca nghe thấy tiếng vang, xoay người.

“Hoàng đế ca ca.” Người tới là Hà Hoan.

Thần sắc Tần Ca hoãn lại, đi về phía bàn ăn, cũng hỏi: “Dùng bữa chưa?”

“Chưa. Ta biết đêm nay Ngũ đại ca không trở lại dùng bữa, ta liền tới đây dùng bữa cùng hoàng đế ca ca.” Liếc mắt nhìn bữa tối chưa đụng tới, Hà Hoan đi tới bên cạnh bàn sờ sờ khay, có chút lạnh, hắn lập tức gọi người tiến vào lấy thức ăn ra một lần nữa hâm nóng. Nhìn đệ đệ hiểu chuyện không ít, trong lòng Tần Ca vô cùng vui mừng.

Cơm nước rất nhanh hâm nóng xong, Tần Ca và Hà Hoan ngồi bên cạnh bàn chậm rãi ăn. Hà Hoan có tẩm cung của chính mình, đại đa số thời gian hắn đều ở trong tẩm cung dùng bữa với Diêm Hoán, nhưng cũng sẽ tới dùng bữa cùng Tần Ca. Tần Ca thủy chung cảm thấy Diêm Hoán không xứng với đệ đệ mình, hơn nữa thân phận Diêm Hoán vẫn luôn là người hầu bên cạnh Hà Hoan, cho nên lúc Hà Hoan cùng hoàng đế ca ca ăn cơm cũng không thể mang theo Diêm Hoán. Mặc dù không thích Diêm Hoán, nhưng Tần Ca thủy chung vẫn thương yêu đệ đệ, Hà Hoan thích, hắn cũng là miễn cưỡng chấp nhận.

Khi nhi tử còn nhỏ, Tần Ca chính là giao nó cho bọn Diêm Nhật chăm sóc, bây giờ nhi tử trưởng thành, Tần Ca cũng càng không thích nhi tử dính hắn. Cho nên mặc dù nhi tử vẫn ở cùng một chỗ với bọn họ, nhưng lúc ăn cơm lại là ai ăn người nấy, Ngũ Tử Ngang sẽ cách hai ngày gọi nhi tử đến bồi dưỡng một chút tình cảm phụ tử.

Gắp một đũa đồ ăn cho hoàng đế ca ca, Hà Hoan trấn an nói: “Hoàng đế ca ca, chuyên lũ lụt gấp cũng gấp không được, người cũng đừng quá lo lắng. Ta gửi một phong thư gấp cho biểu ca, bảo biểu ca đưa một ít lương thực thảo dược tới vùng bị nạn.”

Tần Ca mỉm cười, cũng một miếng cho đệ đệ: “Ngươi có lòng.”

Hà Hoan nghiêm túc nói: “Hoàng đế ca ca, ta ngốc, cũng không giúp được người và Ngũ đại ca cái gì. Thời gian này Ngũ đại ca không thể cùng người ăn cơm, ta mỗi ngày đến cùng người.”

Nụ cười của Tần Ca sâu thêm: “Được. Nhưng mà đừng luôn nói mình ngốc, đệ đệ của Tần Ca ta sao có thể ngốc? Ngươi chỉ là không am hiểu chuyện trên triều đình mà thôi.”

Mặc dù biết hoàng huynh nói là lời trấn an mình, Hà Hoan vẫn mừng rỡ không thôi. Đệ đệ hiểu chuyện như vậy, tâm tình Tần Ca thoải mái không ít. Đúng vậy, chuyện tất nhiên, hắn gấp cũng gấp không được. Tạm thời vứt bỏ những chuyện phiền lòng này, Tần Ca và đệ đệ vừa trò chuyện vừa ăn. Tiếp tục đọc “Trầm nịch – Phiên ngoại 2 – Chương 1”

Trầm nịch – Phiên ngoại 1 – Chương 8

Trầm nịch – Phiên ngoại

Đệ nhất chương

Mưa to ở kinh thành đã hạ hơn nửa tháng, mang đến từng đợt mát mẻ cho ngày nóng vốn hẳn là rất noi bức. Nhưng đối với quan viên và bách tính đại Đông triều mà nói, bọn họ lại hi vọng trận mưa này mau mau ngừng. Nước mưa quá nhiều, nước sông ắt sẽ tràn lan, trận mưa chẳng biết lúc nào mới có thể ngừng này khiến năm quận huyện nam bộ đại Đông đều chịu nạn lụt mức độ khác nhau. Các trọng thần triều đình đã liên tục bảy tám ngày không về được phủ, nội các càng bận rộn dị thường, ánh nến tại Tây Noãn các trắng đêm không tắt, thỉnh thoảng có đại thần cầm tấu chương vừa mới thu được đi vào bẩm tấu, cũng thỉnh thoảng có đại thần cầm ý chỉ mới đi xuống truyền. Bầu không khí trong hoàng cung căng thẳng mà nghiêm túc.

Lúc ấy là tháng bảy năm Quảng Phong thứ tám, nhiếp chính vương Ngũ Tử Ngang nắm triều chính đã tám năm ở Tây Noãn các cùng mấy vị đại thần thương thảo chuyện nạn lụt. Ngũ Tử Ngang đoạt quyền tới nay, đại Đông có thể nói là mưa thuận gió hòa, cho dù là có tai nạn, cũng là tiểu tai tiểu nạn. Đại tai kinh động triều dã giống như loại này vẫn là lần đầu tiên. Trong mắt nhiếp chính vương liên tục mấy tối cũng không ngủ thế nào tràn đầy tơ máu, râu cũng vì bận rộn mà có vẻ lôi thôi. Nhưng không ai sẽ đi quản râu của nhiếp chính vương, chỉ mong trận mưa này mau mau kết thúc.

Tám năm nay, nhiếp chính vương đã nghiễm nhiên trở thành đế vương đại Đông. Y cần chính yêu dân, mặc dù có chút nhỏ mọn, nhưng đều không ảnh hưởng toàn cục. Có thể nói, nhiếp chính vương không chỉ không có hủy diệt sự phồn thịnh của đại Đông, trái lại khiến danh vọng đại Đông cao hơn một tầng, cũng bởi vậy, trong triều không ai lại đi đàm luận màn bức cung khiến bọn họ đến nay cũng rất mơ hồ ấy. Thậm chí rất nhiều người đều cho rằng thái thượng hoàng sau lần “trúng độc” đó thân thể không bằng lúc trước, vì để thái thượng hoàng an tâm tĩnh dưỡng, Ngũ Tử Ngang mới dùng phương thức như thế để đạt được mục đích phụ tá ấu đế, nếu không Ngũ Tử Ngang cũng sẽ không sai Lâm Giáp Tử làm phu tử của ấu đế, còn không sớm nhốt ấu đế lại.

Lại hạ vài chỉ lệnh, Ngũ Tử Ngang mệt mỏi xoa xoa ấn đường, ngồi xuống ngai vàng. Nạn lụt năm nay khiến y nhớ lại nạn tuyết nhiều năm trước. Khi đó, y còn xa tại Lương châu. Tần Ca vừa mới đăng cơ không bao lâu phải một mình đối mặt đại tai đó, phải tâm lực tiều tụy cỡ nào. Đại Đông bây giờ quốc khố tràn đầy, các triều thần một lòng vì nước, y cũng còn cảm thấy mệt mỏi không chịu nổi, người nọ lúc đó là trải qua thế nào.

“Nhiếp chính vương bệ hạ.” Có người ở bên ngoài nhẹ nhàng hô một tiếng, Ngũ Tử Ngang hoàn hồn: “Tiến vào.”

Một người xách hộp đựng thức ăn, vén rèm cửa lên, cúi đầu đi đến. Nhìn thấy người này, Ngũ Tử Ngang mở miệng: “Chư vị đại nhân đi xuống dùng bữa trước đi, lát nữa chúng ta sẽ tiếp tục thương nghị.”

Các đại thần còn ở trong phòng đối với tình hình này đều là hiểu rõ trong lòng, đã tới lúc nhiếp chính vương ăn cơm. Bọn họ cũng không ở lại lâu, lập tức rời đi. Bận rộn một ngày, mọi người cũng đều đói bụng.

Người đến đưa cơm là tiểu thái giám của Nhân Tâm đường, hắn cũng không nói nhiều, lấy ra từng mâm thức ăn bày trên bàn, sau đó liền lui xuống. Ngũ Tử Ngang lên giường đất, ngồi xếp bằng, cầm bát đũa lên ăn. Mặc dù y ngay trong cung, nhưng gần đây bận đến mức ngay cả thời gian về Nhân Tâm đường ăn cơm với Tần Ca, nhi tử cũng không có. Tần Ca đau lòng Ngũ Tử Ngang, mỗi ngày đều phái người đúng giờ đưa thức ăn tới cho Ngũ Tử Ngang. Mỗi lúc này, mệt mỏi của Ngũ Tử Ngang sẽ trong nháy mắt ít đi nhiều. Có sự ủng hộ và quan tâm của người yêu, còn có cái gì không chịu được chứ. Nghĩ như vậy, Ngũ Tử Ngang ăn từng ngụm từng ngụm, nắm chắc thời gian.

Trong Nhân Tâm đường, Tần Ca đứng bên cửa sổ nhìn theo nước mưa từ trên trời rơi xuống không dứt, mày nhíu chặt. Mặc dù hắn sớm đã mặc kệ triều chính, nhưng hắn dù sao cũng là thái thượng hoàng, là vương giả chân chính của đại Đông này, lại há có thể không lo lắng. Ngũ Tử Ngang ở trên triều đình cùng các triều thần thương nghị chuyện cứu tế, buổi tối Tần Ca thì nằm trong lòng Ngũ Tử Ngang bày mưu tính kế cho y. Ngũ Tử Ngang đau lòng Tần Ca, Tần Ca lại sao không đau lòng Ngũ Tử Ngang. Từ khi sau khi phát sinh lũ lụt Ngũ Tử Ngang mỗi ngày bận đến nhiều nhất chỉ có thể ngủ hai canh giờ, Tần Ca rất đau lòng, cũng rất lo lắng cho thân thể Ngũ Tử Ngang.

Phái người đưa bữa tối cho Ngũ Tử Ngang, bữa tối của Tần Ca lại là một chiếc đũa cũng không động đậy. Có người xốc màn trúc trên cửa lên đi đến, Tần Ca nghe thấy tiếng vang, xoay người.

“Hoàng đế ca ca.” Người tới là Hà Hoan.

Thần sắc Tần Ca hoãn lại, đi về phía bàn ăn, cũng hỏi: “Dùng bữa chưa?”

“Chưa. Ta biết đêm nay Ngũ đại ca không trở lại dùng bữa, ta liền tới đây dùng bữa cùng hoàng đế ca ca.” Liếc mắt nhìn bữa tối chưa đụng tới, Hà Hoan đi tới bên cạnh bàn sờ sờ khay, có chút lạnh, hắn lập tức gọi người tiến vào lấy thức ăn ra một lần nữa hâm nóng. Nhìn đệ đệ hiểu chuyện không ít, trong lòng Tần Ca vô cùng vui mừng.

Cơm nước rất nhanh hâm nóng xong, Tần Ca và Hà Hoan ngồi bên cạnh bàn chậm rãi ăn. Hà Hoan có tẩm cung của chính mình, đại đa số thời gian hắn đều ở trong tẩm cung dùng bữa với Diêm Hoán, nhưng cũng sẽ tới dùng bữa cùng Tần Ca. Tần Ca thủy chung cảm thấy Diêm Hoán không xứng với đệ đệ mình, hơn nữa thân phận Diêm Hoán vẫn luôn là người hầu bên cạnh Hà Hoan, cho nên lúc Hà Hoan cùng hoàng đế ca ca ăn cơm cũng không thể mang theo Diêm Hoán. Mặc dù không thích Diêm Hoán, nhưng Tần Ca thủy chung vẫn thương yêu đệ đệ, Hà Hoan thích, hắn cũng là miễn cưỡng chấp nhận.

Khi nhi tử còn nhỏ, Tần Ca chính là giao nó cho bọn Diêm Nhật chăm sóc, bây giờ nhi tử trưởng thành, Tần Ca cũng càng không thích nhi tử dính hắn. Cho nên mặc dù nhi tử vẫn ở cùng một chỗ với bọn họ, nhưng lúc ăn cơm lại là ai ăn người nấy, Ngũ Tử Ngang sẽ cách hai ngày gọi nhi tử đến bồi dưỡng một chút tình cảm phụ tử.

Gắp một đũa đồ ăn cho hoàng đế ca ca, Hà Hoan trấn an nói: “Hoàng đế ca ca, chuyên lũ lụt gấp cũng gấp không được, người cũng đừng quá lo lắng. Ta gửi một phong thư gấp cho biểu ca, bảo biểu ca đưa một ít lương thực thảo dược tới vùng bị nạn.”

Tần Ca mỉm cười, cũng một miếng cho đệ đệ: “Ngươi có lòng.”

Hà Hoan nghiêm túc nói: “Hoàng đế ca ca, ta ngốc, cũng không giúp được người và Ngũ đại ca cái gì. Thời gian này Ngũ đại ca không thể cùng người ăn cơm, ta mỗi ngày đến cùng người.”

Nụ cười của Tần Ca sâu thêm: “Được. Nhưng mà đừng luôn nói mình ngốc, đệ đệ của Tần Ca ta sao có thể ngốc? Ngươi chỉ là không am hiểu chuyện trên triều đình mà thôi.”

Mặc dù biết hoàng huynh nói là lời trấn an mình, Hà Hoan vẫn mừng rỡ không thôi. Đệ đệ hiểu chuyện như vậy, tâm tình Tần Ca thoải mái không ít. Đúng vậy, chuyện tất nhiên, hắn gấp cũng gấp không được. Tạm thời vứt bỏ những chuyện phiền lòng này, Tần Ca và đệ đệ vừa trò chuyện vừa ăn. Tiếp tục đọc “Trầm nịch – Phiên ngoại 1 – Chương 8”

Trầm nịch – Phiên ngoại 1 – Chương 7

Trầm nịch – Phiên ngoại

Đệ thất chương

Đi một chút lại dừng, nghỉ ngơi vui đùa, lộ trình vốn tối đa ba ngày chính là bị Ngũ Tử Ngang đi sáu ngày mới đến huyện Thiên Ngự. Trong con mắt nhìn trừng trừng của mọi người, Ngũ Tử Ngang để Tần Ca đặt lên tay y vào hành cung, cũng trực tiếp yêu cầu y muốn ở cùng tẩm cung với thái hoàng. Hai người trước mặt các thần tử cơ hồ không có cử chỉ vô cùng thân thiết gì, huống chi dọc theo đường đi Tần Ca vẫn là bộ dáng đế vương nghiêm túc lạnh lùng ấy, cho nên các triều thần thế nào cũng không dám suy nghĩ theo hướng đó, vì vậy đối với chuyện nhiếp chính vương bệ hạ muốn ở cùng một tẩm cung với thái thượng hoàng bọn họ cũng không dám suy nghĩ nhiều, chỉ nghĩ nhiếp chính vương có phải không yên lòng thái thượng hoàng ở “một mình” hay không, đương nhiên, lời này là dễ nghe, khó nghe chính là nhiếp chính vương bệ hạ muốn thời khắc giám thị thái thượng hoàng.

Cùng Tần Ca thoải mái ngâm nước trong bể tắm tại hành cung. Ngũ Tử Ngang ở trong phòng hai tay ôm Tần Ca rất hạnh phúc, chỉ thiếu nước lăn lộn trên mặt đất. Lần hành trình này y không biết ảo tưởng bao nhiêu lần, cũng bởi vậy y bây giờ vô cùng vui mừng, vô cùng kích động, đương nhiên cũng vô cùng hưng phấn. Nếu không phải tế trời là việc lớn, y không thể không lăn lộn mấy ngày trên giường trong hành cung. Tiếp tục đọc “Trầm nịch – Phiên ngoại 1 – Chương 7”

Trầm nịch – Phiên ngoại 1 – Chương 6

Trầm nịch – Phiên ngoại

Đệ lục chương

Ngồi trên đùi Diêm Nhật, tiểu hoàng đế vỗ cánh tay Diêm Nhật, trong miệng kêu gào: “Không đủ không đủ, cơm cơm của Nhật Nhật.”

Diêm Nhật không rõ hoàng thượng đây là thế nào, cơm nước không phải đã đưa tới sao? Hai tay vỗ nhẹ hoàng thượng, Diêm Nhật lại dỗ: “Hoàng thượng, nô tài xúc cho ngài ăn, ngài không phải đói bụng sao?”

Tiểu hoàng đế Tần Gia Hựu liếc mắt nhìn chén nhỏ muỗng nhỏ cơm nhỏ của mình, dẩu miệng: “Cơm cơm của Nhật Nhật đâu?”

“Nô tài không đói.” Diêm Nhật lại xúc cho tiểu hoàng đế ăn cơm, tiểu hoàng đế nổi giận, đánh cánh tay Diêm Nhật: “Cơm cơm của Nhật Nhật đâu!” Sau đó bé khoa tay múa chân, “Cơm cơm của Nhật Nhật phải nhiều như vậy, cơm cơm của ta không đủ.”

“Hoàng thượng.” Không sợ hoàng thượng đánh mình, chỉ sợ tay hoàng thượng đau, Diêm Nhật nắm lấy bàn tay nhỏ của hoàng thượng, sốt ruột nói: “Hoàng thượng, nô tài không đói, nô tài đợi lát nữa mới ăn.”

“Cơm cơm của Nhật Nhật đâu!” Mắt tức giận trừng lên, tiểu hoàng đế Tần Gia Hựu tát một cái trên mặt Diêm Nhật. Diêm Nhật sửng sốt chốc lát, sau đó thả tiểu hoàng đế trên giường liền quỳ xuống: “Xin hoàng thượng trách phạt nô tài.”

Ánh mắt của tiểu hoàng đế chớp chớp, đột nhiên khóc: “Cơm cơm… Cơm cơm của Nhật Nhật…” Lần này làm Diêm Nhật sợ hết hồn, vội vàng ôm lấy hoàng đế vừa vỗ vừa dỗ: “Bệ hạ, bệ hạ ngài muốn nô tài làm như thế nào? Nô tài nghe bệ hạ hết. Bệ hạ, ngài đừng khóc, đều là nô tài không tốt, đều là nô tài không tốt.”

“Diêm Nhật, hoàng thượng làm sao vậy?” Ôn Quế hỏi bên ngoài, vén rèm cửa lên đi đến. Vừa nhìn thấy Ôn Quế, tiểu hoàng đế khóc càng tủi thân: “Cơm cơm… Cơm cơm của Nhật Nhật…”

Ôn Quế sửng sốt, Diêm Nhật thì gấp muốn chết, giơ tay lên liền cho mình một cái bạt tai, vậy mà, gã vừa đánh cái tát này, tiểu hoàng đế khóc càng tủi thân.

“Oa a…”

“Hoàng thượng!”

Ôn Quế sợ muốn chết, một bước xa xông lên ôm lấy tiểu hoàng đế vội vàng dỗ: “Hoàng thượng đừng khóc đừng khóc, ngài nói cho nô tài ngài muốn cái gì, đừng khóc đừng khóc, ‘phụ phụ’ sắp nghe thấy rồi.”

Tiểu hoàng đế sợ phụ phụ lập tức thu giọng, nhưng vẫn khóc, miệng nói: “Cơm cơm… Cơm cơm của Nhật Nhật… không đủ…”

Trong lòng Ôn Quế lộp bộp một tiếng, nhìn về phía bàn ăn. Liền thấy trên bàn cơm bày thức ăn của tiểu hoàng đế, trong óc thoáng qua cái gì, Ôn Quế lập tức nói với thị nữ đứng một bên: “Đi bưng cơm chiều của Diêm thống lĩnh qua đây.”

“Dạ.” Hai tên thị nữ vội vàng đi ra.

Tiểu hoàng đế vươn tay về phía Diêm Nhật, Diêm Nhật đứng lên ôm lấy bé. Hai tay tiểu hoàng đế che mặt Diêm Nhật đau lòng mà khóc. Vành mắt Diêm Nhật cũng đỏ, gã không thể thấy nhất chính là tiểu hoàng đế khóc. Khẽ đung đưa người trong lòng, một tay Diêm Nhật vỗ nhẹ: “Bệ hạ, đừng khóc, đừng khóc, đều là lỗi của nô tài, bệ hạ, đừng khóc.”

“Diêm Nhật, sáng nay Minh vương nói với hoàng thượng ngươi rất vất vả, mỗi ngày chăm sóc hoàng thượng đều không có thời gian ăn cơm, hoàng thượng vừa nghe liền muốn tìm ngươi, lúc đó ngươi vừa lúc đang ăn cơm. Ta nghĩ ý hoàng thượng là muốn ngươi cùng ăn với ngài ấy.” Ôn Quế nói ra suy đoán của mình. Tay Diêm Nhật vỗ nhẹ dừng lại, ngơ ngẩn đứng đó.

Ôn Quế vểnh tai nghe, hạ giọng rất nhanh nói: “Thái hoàng tỉnh rồi, nhưng ngàn vạn đừng để thái hoàng nghe thấy hoàng thượng khóc, ta phải đi qua, ngươi mau mau dỗ hoàng thượng cười.”

“Ừ.” Diêm Nhật không biết đang suy nghĩ gì, thanh âm thật thấp.

Ôn Quế không dám nán lại lâu hơn, vội vàng đi. Liếc mắt nhìn người còn đang khóc trong lòng, Diêm Nhật dè dặt, không xác định hỏi: “Hoàng thượng… Ngài, là muốn nô tài, cùng ngài, ăn cơm sao?”

“Cơm cơm, cơm cơm của Nhật Nhật… Không đủ…” Tiểu hoàng đế vẫn còn nức nở.

Trái tim Diêm Nhật bị cái gì hung hăng đập một cái, hai tay ôm chặt người trong lòng, chậm rãi quỳ xuống: “Nô tài… tạ, ơn hoàng thượng.”

“Nhật Nhật Nhật Nhật…” Tiểu hoàng đế tựa hồ không thích Diêm Nhật quỳ, dẩu miệng lên, thân thể nhỏ không ngừng uốn éo, Diêm Nhật vội vàng đứng lên. Lúc này thị nữ đi ra đã trở lại, bưng tới cơm trưa của Diêm Nhật. Tiểu hoàng đế vừa nhìn thấy cũng không khóc nữa, vỗ vào cánh tay Diêm Nhật, trong miệng kêu gào: “Cơm cơm cơm cơm, cơm cơm của Nhật Nhật.”

Diêm Nhật cúi đầu, không để cho người khác nhìn thấy chính mình thất lễ. Thị nữ đặt đồ ăn của Diêm Nhật xuống săn sóc mà rời đi. Ôm tiểu hoàng đế ngồi xuống bên cạnh bàn cơm, Diêm Nhật trước tiên xúc một thìa nhỏ đậu hủ đút tới bên miệng tiểu hoàng đế. Tiểu hoàng đế nhìn nhìn đồ ăn của Diêm Nhật, lại nhìn nhìn thìa nhỏ, ngậm miệng.

“Hoàng thượng, nô tài ăn cùng người, ngài nếm thử đậu hủ này, nô tài thấy ăn rất ngon.”

“Ưm… Không ngon…” Tiểu hoàng đế Tần Gia Hựu không thích ăn đậu hủ há mồm ăn, sau đó chỉ chỉ bát Diêm Nhật. Diêm Nhật gắp một miếng thịt bò kho đặt trong bát tiểu hoàng đế, làm nát, cho tiểu hoàng đế ăn. Tần Gia Hựu lần này không cần người dỗ, há mồm liền ăn, còn cười kêu: “Cơm cơm cơm cơm, Nhật Nhật cũng ăn cơm cơm.”

Trên khuôn mặt Diêm Nhật lại hiện ra nụ cười ngại ngùng, chỉ cảm thấy cho dù vì hoàng thượng chết như vậy cũng cam nguyện.

Tần Ca lười biếng nằm dựa trên giường, ăn nho Ôn Quế bưng tới. Tối hôm qua bị một thần tử lòng dạ hẹp hòi nào đó làm cả đêm, nửa người dưới của hắn bây giờ vẫn giống như không phải của mình. Nhổ ra hạt nho, Tần Ca lấy khăn lụa xoa xoa miệng, thản nhiên hỏi: “Hoàng thượng vừa rồi có phải náo loạn hay không?”

Da mặt Ôn Quế nhăn nhó, vội vàng trả lời: “Không, không có. Hoàng thượng thương cảm Diêm Nhật, bảo Diêm Nhật cùng nhau dùng bữa, chẳng qua là Diêm Nhật không hiểu ỵ́ hoàng thượng, hoàng thượng hơi sốt ruột, đã không có việc gì.”

“Ngươi xác định nó bây giờ hiểu được hai chữ ‘thương cảm’ này?” Tần Ca nhìn Ôn Quế, Ôn Quế cúi đầu, căng thẳng nói: “Tuổi tác hoàng thượng tuy nhỏ, nhưng cũng hiểu được.”

“A.” Tiếng cười này của Tần Ca chứa thâm ý, cầm lên một quả nho bỏ vào trong miệng, không nói cái gì nữa. Ôn Quế dè dặt liếc trộm thái hoàng, thấy thái hoàng cũng không không vui, hắn lặng lẽ thở hắt ra, chỉ sợ thái hoàng trách phạt hoàng thượng.

Thân thể khó chịu, Tần Ca cũng lười truy cứu nhi tử khóc hay không, náo loạn hay không. Hắn tin nhi tử cũng không dám náo loạn quá lợi hại, tối đa chính là đánh Diêm Nhật mấy cái xả xả giận. Nghĩ đến Diêm Nhật, Tần Ca không bất đắc dĩ giống như đám Khổng Tắc Huy. Nhi tử là hoàng thượng, bên cạnh cần người tuyệt đối chân thành giống như Diêm Nhật. Mà Diêm Nhật là một trong hai người lúc trước biết hắn điều trị như thế nào, cảm tình đối với nhi tử khó tránh khỏi sẽ bất đồng với người khác. Có Diêm Nhật toàn tâm toàn ý hầu hạ bên người, để nhi tử có thể thỉnh thoảng tùy thích mà cáu kỉnh cũng tốt. Mặc dù hắn rất nghiêm khắc với nhi tử, nhưng hắn cũng không hi vọng nhi tử của mình quá nhát gan, người làm hoàng thượng, đương nhiên phải có chút tính khí.

Không quan tâm nhi tử có quá dính Diêm Nhật hay không, Tần Ca bị một vị thần tử ép buộc cả đêm ngáp một cái, mệt mỏi mở miệng: “Quả nhân lại đi ngủ một lát, trừ nhiếp chính vương ra, bất luận kẻ nào cũng không được quấy nhiễu.”

“Dạ.” Ôn Quế tiến lên đỡ thái thượng hoàng, an lòng, xem ra thái hoàng sẽ không truy cứu chuyện hoàng thượng khóc.

Trong phòng tiểu hoàng đế, Tần Gia Hựu vui vẻ ngồi trong lòng Diêm Nhật khóe miệng dính cháo đặc, ăn rất chi là không vui. Cơm trong bát Diêm Nhật hết hơn phân nửa, đồ ăn của tiểu hoàng đế cũng ăn được bảy tám phần. Ăn no, tiểu hoàng đế lắc lắc đầu cự tuyệt lại ăn cháo đặc Diêm Nhật đút, vỗ vỗ bụng: “Ăn no, bụng căng căng.” Sau đó duỗi duỗi chân, muốn xuống.

Diêm Nhật buông tiểu hoàng đế xuống, liền muốn đứng dậy, tiểu hoàng đế dẩu miệng chỉ chỉ còn lại trên bàn cơm: “Ăn hết.”

Diêm Nhật lại ngại ngùng cười: “Nô tài tạ ơn bệ hạ.”

Ợ no nê, tiểu hoàng đế Tần Gia Hựu khom lưng nhặt lên cái trống bỏi nhỏ của mình, chơi tiếp. Mắt Diêm Nhật không rời tiểu hoàng đế, rất nhanh và cơm vào miệng, chỉ cảm thấy bữa cơm này là lần ngon nhất ngon nhất mà gã từng ăn. Tiếp tục đọc “Trầm nịch – Phiên ngoại 1 – Chương 6”