Ma đầu – Quyển hạ – Chương 9

Ma đầu

  • Tác giả: Vân Quá Thị Phi
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ cửu chương – Trường cung

Ngày hôm sau lúc Mạnh Trúc tỉnh lại liền phát hiện đống lửa bên cạnh đã tắt, cửa thạch động đứng một người, không phải Lạc Thịnh Vũ còn có thể là ai?

Lạc Thịnh Vũ nghe thấy thanh âm xoay người nhìn hắn, sắc mặt người nọ đã khá hơn nhiều, tựa hồ là không sốt nữa, ”Ngươi hôm qua trở về, chính là phát hiện cái gì sao?” Xem ra thân thể y đỡ hơn nhiều, hơn nữa huyệt đạo tự mình giải, mặc dù bị thương nặng nhưng có thể vận công điều tức, cũng không có chật vật như hôm qua, cảm giác lại thành thạo giống như thường ngày.

Mạnh Trúc giương mắt liếc nhìn y, bản thân tay không mà về đương nhiên là không lấy được cái gì. Hắn lúc này tâm tình cũng không tốt, cũng không nói chuyện với y, nghĩ vì sao ngày hôm qua không chế trụ huyệt đạo của Lạc Thịnh Vũ nữa, dù cho mình có nhược điểm uy hiếp y, nhưng như vậy vẫn là bất lợi với mình.

“Bây giờ không thấy nữa, lúc trời còn tối chấm sáng chỗ đó vẫn còn.” Lạc Thịnh Vũ đứng ở cửa động nâng tay chỉ chỉ xa xa.

Mạnh Trúc bị y nói mới nhớ tới, ngày hôm qua phát hiện bí mật bản đồ kho báu quá vui sướng, cho nên quên mất chuyện chấm sáng.

Nghĩ đến đây con ngươi Mạnh Trúc bỗng nhiên khẽ động, cười cười nói: ”Chấm sáng? À há, bản tọa thật đúng là quên mất. Hôm qua bản tọa tìm được địa điểm bản đồ kho báu, thật sự là có chút quá mức vui sướng.” Hắn nói như thế chống lại ánh mắt Lạc Thịnh Vũ, tựa hồ là đang quan sát phản ứng của người nọ.

“Bản đồ kho báu?” Lạc Thịnh Vũ lặp lại một lần, ”Chẳng lẽ là bản đồ kho báu long lân thất bảo cung kia?”

“Phải.” Mạnh Trúc gật gật đầu, trong ánh mắt mang theo ý khiêu khích. Nhưng Lạc Thịnh Vũ đối diện lại không thấy biểu tình dư thừa gì.

Lạc Thịnh Vũ cũng là thản nhiên gật đầu một cái, sau đó lại không nói cái gì. Như thế khiến Mạnh Trúc có chút không bình tĩnh, nói: ”Lạc đại hiệp không quan tâm tung tích của long lân thất bảo cung sao?” Hắn giật mình, chẳng lẽ long lân thất bảo cung kia thật ra đã bị Lạc Thịnh Vũ cầm đi, nếu không vì sao trong tráp lại trống rỗng.

Lạc Thịnh Vũ cười cười, nói: ”Long lân thất bảo cung… Binh khí có tốt thế nào suy cho cùng vẫn là binh khí mà thôi, ta chưa bao giờ tin một thanh trường cung có thể lui thiên binh vạn mã. Chẳng qua mặc dù ta là nghĩ như vậy, nhưng rất nhiều người cũng không nghĩ như vậy.”

Mạnh Trúc nhíu nhíu mày, bỗng nhiên nghĩ đến Đoạn Thủy kiếm của mình, thanh kiếm kia ở bên cạnh mình cũng đã vài năm, chỉ tiếc bây giờ lại gãy thành hai khúc…

“Nói rất hay,” Mạnh Trúc nói: ”Nhưng mà bản tọa vẫn là muốn thấy long lân thất bảo cung ấy, dù sao nhiều nhân sĩ võ lâm như vậy đều vì chiếc cung Lạc đại hiệp chướng mắt kia mà trúng gian kế.”

“Nói như vậy ngươi ngày hôm qua không thấy được long lân thất bảo cung sao?”

Mạnh Trúc nhíu mày, ”Phải thì sao?” Nói xong đưa tay sờ sờ tay áo mình lại nói: ”Lạc đại hiệp thật đúng là trăm phương ngàn kế, suy nghĩ một kế sách hay như vậy.”

Lạc Thịnh Vũ tựa hồ là cười cười, có chút châm chọc, nói :”Vốn ta không muốn làm như vậy, bản đồ kho báu kia cũng không phải là ta trộm từ chỗ Tiêu Hành, chẳng qua là vừa vặn nửa đường cướp được, tương kế tựu kế sai người nhanh chóng làm ra một số đồ giả thả vào trong chốn võ lâm.”

Mạnh Trúc có chút kinh ngạc, hắn tưởng rằng bức bản đồ kho báu của Tiêu Hành kia là Lạc Thịnh Vũ trộm ra, không nhịn được hỏi: ”Vậy còn có ai lại muốn bản đồ kho báu này?”

“Người muốn rất nhiều, cũng xem như Sở Trung Kiệt một phần, có điều trộm đồ thì chính là Sở Diệu Y.”

Mắt phượng của Mạnh Trúc mở to mấy phần, trầm ngâm một lát, hắn đâu ngờ lại là Sở Diệu Y trộm bản đồ kho báu long lân thất bảo cung này, suy cho cùng Sở Diệu Y và Tiêu Hành không phải là quan hệ vợ chồng sao?

“Bản tọa không tin.”

Lạc Thịnh Vũ khẽ cười một tiếng, nói: ”Ngươi còn nhớ lúc ấy ta mang ngươi đi Sở gia, Sở Trung Kiệt dựa vào cái gì không vạch trần thân phận của ngươi? Gã không đến nỗi già lẩm cẩm đến ngay cả nữ nhi của mình cũng không nhận ra chứ?”

“Đó là…” Mạnh Trúc nhất thời có chút nghĩ không ra, ”… Sở Trung Kiệt chẳng lẽ biết Sở Diệu Y không có gả đến Lạc trang?!”

Lạc Thịnh Vũ gật gật đầu, nói: ”Nếu không gã chắc chắn sẽ ngạc nhiên, vậy cũng không có giải thích gì khác. Bản đồ kho báu Sở Diệu Y trộm ra chính là điều kiện Sở Trung Kiệt đồng ý nàng ta không gả tới Lạc trang.”

Mạnh Trúc giật mình, không khỏi cười nhạo hừ lạnh một tiếng, đây chính là lòng người…

“Sở Trung Kiệt tính sâu thế nào, chẳng qua vẫn là không tính hơn ngươi Lạc Thịnh Vũ.”

Lạc Thịnh Vũ lắc đầu, nói: ”Ta vốn cũng không muốn dùng chuyện kho báu dẫn những người này vào trong động mộ, trách chỉ có thể trách Sở Diệu Y nàng đi theo qua đây, còn giả ngây giả dại, ta cũng là thuận theo nhân thủ bộ hạ.”

“Hừ hừ” Mạnh Trúc lúc này nhớ tới chỉ cảm thấy buồn cười, mọi thứ người khác làm trong mắt Lạc Thịnh Vũ chẳng qua đều là một màn kịch, mà người này thì đứng phía sau cũng không vạch trần. Lúc đó cũng là người này cố ý để Sở Diệu Y xuất hiện trên đại hội anh hùng đi? Bằng không lấy cái nhìn thấu của y và thủ hạ nhiều người như vậy, sao có thể không phát hiện sự xuất hiện của Sở Diệu Y.

“Thủ hạ của ngươi hình như còn chưa có tới.” Lạc Thịnh Vũ ra bên ngoài nhìn nhìn, nói: ”Chúng ta vẫn là tìm đường ra ngoài trước đi, cứ như vậy đợi không được thủ hạ của ngươi, chết đói chết khát trước chính là chúng ta.”

Mạnh Trúc trầm ngâm một lát, lời Lạc Thịnh Vũ không giả, cho dù võ công hai người bọn họ khá hơn nữa, cứ như thế tiếp cũng sắp cầm cự không được. Vì thế cũng không đáp lại, dẫn đầu đi đến cửa vào thạch động, phát động khinh công phi thân xuống.

Lạc Thịnh Vũ cũng đi theo, liền nghe Mạnh Trúc nói: ”Chỗ ngày hôm qua ta đến hình như có đường, có điều không biết là thông đến nơi nào.”

“Bất kể là nơi nào, chúng ta đi trước nhìn xem, chung quy tốt hơn chờ chết ở đây.”

Mạnh Trúc gật đầu, đi đằng trước dẫn đường, hai người chênh lệch khoảng cách nửa bước. Tiếp tục đọc “Ma đầu – Quyển hạ – Chương 9”

WordPress #24: Lặt vặt (5)

Dạo này mình hay bị hỏi làm thế nào để copy từ Word vào WordPress mà ngại trả lời đi trả lời lại quá nên làm tut mới luôn vậy.

Lần này cũng thử nghiệm phong cách mới, đấy là làm tut bằng video luôn XD~

Các thứ cần có:

  1. File Word đã được định dạng
  2. Notepad++

https://tieuxuyen.wordpress.com/meo-wordpress/

Ma đầu – Quyển hạ – Chương 8

Ma đầu

  • Tác giả: Vân Quá Thị Phi
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ bát chương – Cái tráp

Trời mưa quá lớn, vẫn không có dấu hiệu ngừng, hai người cũng chỉ có thể ở trong thạch động không ra được. Mạnh Trúc gương mặt lạnh lùng không lại phản ứng Lạc Thịnh Vũ nữa, một mình ngồi sâu bên trong vận công điều tức. Lạc Thịnh Vũ thì dựa vào chỗ ở bên ngoài một chút.

Sắc trời u ám, mây mưa che mặt trời, căn bản nhìn không ra rốt cuộc là giờ gì. Mạnh Trúc điều tức hơn nửa ngày, cảm giác thân thể thư thái rất nhiều, không biết có phải liên quan đến dược hiệu hay không. Nhưng cứ nghĩ đến viên thuốc kia, sắc mặt hắn liền tối đi. Nhưng mà…

Mạnh Trúc hơi mở mắt, Lạc Thịnh Vũ tựa hồ rất căng thẳng với thân thể hắn, nói cách khác người kia dường như rất coi trọng đứa nhỏ mà hắn đang mang. Mặc dù nghĩ tới khiến cho Mạnh Trúc nghiến răng nghiến lợi, chẳng qua điểm này cũng có thể lợi dụng, ít nhất cho phép kiềm chế đối phương.

Giương mắt nhìn về phía ngoài động, mưa là càng rơi càng to. Lạc Thịnh Vũ cứ ngồi ở nơi đó, trên tảng đá trước mặt y đều bị nước mưa bắn ướt, quần áo người nọ vốn đã ẩm ướt, cũng nhìn không ra rốt cuộc là vẫn chưa khô hay là lại ướt.

Vốn tưởng rằng trận mưa này còn phải hạ tiếp, ai có thể liệu lại qua không lâu, trời bỗng nhiên quang, nắng chiều đỏ rực một mảnh, khiến chạng vạng có chút lạnh cũng có vẻ nóng rực.

“Ngươi đang nhìn cái gì?” Mạnh Trúc đứng dậy đi vài bước về phía ngoài động, ánh mắt Lạc Thịnh Vũ nhìn chằm chằm đối diện đã rất lâu rồi, không khỏi cũng nhìn theo.

“Nơi đó.” Lạc Thịnh Vũ nâng tay chỉ chỉ, thuận tay liền kéo cánh tay Mạnh Trúc.

Mạnh Trúc chán ghét giãy tay ra, trên núi đối diện hình như có cảm giác chấm sáng bạc, giống như là vũ khí đang phản quang. Hắn vui vẻ, thầm nghĩ chẳng lẽ là Mạnh Khanh Mạnh Hiểu bọn họ mang theo người lại đây?

“Ta đi nhìn xem.”

“Đợi chút.” Lạc Thịnh Vũ nhìn hắn muốn đi, một phen kéo hắn lại, nói: ”Hẳn không phải là thủ hạ của ngươi tìm tới, từ nãy giờ vẫn ở vị trí đó chưa hề nhúc nhích.”

Mạnh Trúc hừ lạnh một tiếng, cười nhìn về phía Lạc Thịnh Vũ, nói: ”Cho dù không phải có làm sao? Với lại Lạc đại hiệp, ngươi cho là bản tọa sẽ tin lời ngươi nói ư?”

Lạc Thịnh Vũ thở dài, nhất thời không nói chuyện, tay kéo hắn cũng không buông ra, cuối cùng nói: ”Vậy ngươi lúc nào mới có thể tin ta một lần?”

“Không đời nào.” Mạnh Trúc trả lời thực rõ ràng, sau đó nhíu nhíu mày, lại nói: ”Nếu nói, vậy chờ sau khi ngươi chết đi.”

“Quên đi, ta đi cùng ngươi.” Trên mặt Lạc Thịnh Vũ không có biểu tình dư thừa.

Mạnh Trúc nhìn nhìn chấm sáng đối diện, ”Ta thấy Lạc đại hiệp vẫn là thành thành thật thật ở chỗ này, võ công của ngươi bị ta ngăn lại, chẳng lẽ muốn ta một đường chăm sóc ngươi sao?”

“Ngươi để ta ở chỗ này một mình, thì không sợ ta chạy sao?” Lạc Thịnh Vũ có chút kinh ngạc nhìn Mạnh Trúc, tựa hồ có chút không hiểu.

Mạnh Trúc cười lạnh, đến gần y vài bước, hai người nhất thời kề rất sát, cơ hồ chóp mũi cũng đụng phải nhau, hắn lúc này mới chậm rãi nói: “Lạc đại hiệp rất coi trọng đứa nhỏ này của ngươi có phải không?”

Mạnh Trúc ngữ khí ôn hòa, thanh âm cũng rất thấp, giống như là đang thì thầm, ”Vậy đừng hành động thiếu suy nghĩ, nếu không bản tọa nhất định sẽ không nương tay. Ta đã nói muốn báo thù, không tiếc bất cứ giá nào, mạng cũng có thể không cần, năm phần công lực kia xem là gì?”

Lạc Thịnh Vũ nghe xong thân thể chấn động, bỗng nhiên nâng tay một phen ôm eo Mạnh Trúc, lần này hai người ngay cả một tia kẽ hở cuối cùng cũng không còn, ôm lấy nhau.

“Ngươi nói ta rốt cuộc là quá thất bại hay là quá thành công? Ngươi hận ta hận đến sâu như vậy, ta lại còn cảm thấy vui sướng. Gần ba mươi năm, lần đầu tiên có người coi trọng ta như vậy, hơn nữa nhìn chính là ta, không phải giá trị lợi dụng mà ta có.”

Mạnh Trúc bị y ôm toàn thân đều cứng ngắc, hắn đâu ngờ Lạc Thịnh Vũ dám lớn mật như thế, phải biết rằng người nọ bây giờ căn bản không thể sử dụng nội lực, hắn tùy thời đều có thể giết y.

Mạnh Trúc bị y ôm nháy mắt cũng quên mình hoàn toàn có thể một chưởng vung y ra. Hắn chỉ cảm thấy hơi nóng của hô hấp người nọ quét trên cổ mình, toàn bộ thân thể cũng nóng rực vô cùng. Tựa hồ có chút nóng lên không bình thường.

Mạnh Trúc nâng tay dễ dàng đã vung y ra, người nọ lảo đảo hai bước, dựa vào tường đá lúc này mới đứng vững. Hắn nhìn tỉ mỉ, người nọ hình như thật là có chút phát sốt, chắc chắn là vừa rồi bị trọng thương lại xối mưa to, nguyên khí không đủ quá mức suy yếu.

“Ngươi vẫn là thành thật chờ ở chỗ này đi, bệnh giống như tàn phế.” Mạnh Trúc nhìn y một cái, xoay người bước ra khỏi thạch động, triển khai khinh công phi thân nhảy lên, nhẹ nhàng chạm đất. Tiếp tục đọc “Ma đầu – Quyển hạ – Chương 8”

WordPress #23: Facebook

Nội dung

Lâu lắm mới lại viết tut. Chủ đề lần này sẽ là tất tần tật những thứ liên quan tới Facebook mà các bạn có thể tạo trên WordPress ^^

Facebook Page Widget

Đây là 1 widget có sẵn của WordPress. Có điều, nó chỉ có thể dùng được với Facebook Page, chứ không dùng được cho Facebook cá nhân. Bạn có thể xem ví dụ 2 widget Mua VIP truyện và Bậc thầy giới tính bên sidebar của tớ. Cách điền widget này như sau:

    • Tiêu đề: Tên widget, sẽ xuất hiện trên trang
    • Facebook Page URL: Địa chỉ trang Facebook, bạn hãy copy đầy đủ địa chỉ trang vào đây
    • Rộng + Cao: Thông số chiều rộng và chiều cao của widget
    • Show Faces: Chọn để hiện avatar
    • Show Timeline: Chọn để hiện các bài viết trong trang
    • Show Cover Photo: Chọn để hiện hình cover
    • Use Small Header: Chọn để hiện phần tiêu đề bé thôi

Facebook Embed

Bạn có biết, có thể nhúng một status bất kỳ của Facebook lên WordPress không? Cách thực hiện thì vô cùng đơn giản luôn. Bạn chỉ cần paste link dẫn đến status đó vào 1 dòng riêng, không có định dạng gì là xong. Ví dụ tớ có link sau:

https://www.facebook.com/muaviptruyen/posts/2555871424519184

Kết quả nhận được sẽ là

Chú ý: Bạn chỉ có thể paste link dẫn đến status, link dẫn đến trang ảnh sẽ không làm được nhé

https://tieuxuyen.wordpress.com/meo-wordpress/

Thần phục – Chương 34

Thần phục

  • Tác giả: Yến Tử Hồi Thì
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Chương 34 – Cua đồng chết trên bờ cát (1)

An Lý Mộc chưa từng thấy nữ sinh không đáng tin hơn Triển Tiểu Liên. Nghe lời của Triển Tiểu Liên, An Lý Mộc thiếu chút nữa phun ra một búng máu, gian khổ kéo Triển Tiểu Liên dỗ: “Tiểu Liên, em bây giờ mới bao nhiêu chứ? Để bố em biết…”

Triển Tiểu Liên trừng mắt to: “Chẳng lẽ anh còn tính nói cho bố em biết?”

An Lý Mộc hận không thể cắn đứt đầu lưỡi mình, sao mỗi lần thời điểm mấu chốt anh chính là không cãi nổi Tiểu Liên chứ? “Tiểu Liên, anh không có ý này, ý anh em bây giờ quá nhỏ, mấy cái em vừa nói ấy, chúng mình sau này hẵng nói có được không? Chúng mình trước đây không phải đã nói rồi sao? Giữ đến khi hai ta hai mươi tuổi kết hôn? Em nói bây giờ cứ như vậy, thế đêm tân hôn của chúng mình thế nào?”

Triển Tiểu Liên nghe xong, lập tức vuốt cằm lẩm bẩm: “Anh Đầu Gỗ anh nói hình như có chút hợp lý… Chẳng nhẽ lần này phá rồi, trước khi kết hôn còn phải vá một lần?”

An Lý Mộc rơi lệ đầy mặt, anh há miệng, “Tiểu Liên, anh không có ý này…”

Triển Tiểu Liên vung tay nhỏ lên, khí phách nói: “Anh Đầu Gỗ, em nghĩ kỹ rồi, nếu lúc kết hôn anh cảm thấy không có tình thú, vậy em sẽ hi sinh một chút, đi vá lại, em thấy bây giờ những quảng cáo làm cái đó ở khắp mọi nơi…” Triển Tiểu Liên nghiêng đầu, “Anh Đầu Gỗ anh xem, ở đây có này, không đau đớn… A, tìm thấy rồi!”

An Lý Mộc kinh hoàng khiếp sợ quay đầu nhìn lại, không may, trên cái cột điện bên cạnh dán loại quảng cáo nhỏ này, An Lý Mộc muốn một đầu đụng chết trên cột điện.

Triển Tiểu Liên vẫn còn đang nói: “Dù sao cũng không phải là phẫu thuật lớn, tốn không bao nhiêu tiền. Đúng rồi anh Đầu Gỗ, anh mang theo bao nhiêu tiền? Em mang có năm đồng, chắc không đủ thuê nhà nghỉ hai tiếng đồng hồ, anh xem tiền của anh có đủ hay không? Thật sự không được, em vào lớp tìm bạn học em vay ít tiền…”

An Lý Mộc nổ đom đóm mắt, giữa anh và Tiểu Liên có phải là thật sự khác biệt hay không? Chẳng lẽ mới ra khỏi cổng trường mà anh đã già rồi? An Lý Mộc rất thành thực, luôn cảm thấy là vấn đề của mình, thật ra anh chẳng có chút vấn đề nào hết, cảm giác có thể coi là đàn ông tốt có trách nhiệm có đảm đương, chủ yếu là cái đồ anh coi trúng này rất không đáng tin. Anh gắng sức nghĩ rồi nói câu: “Tiểu Liên, chúng mình bây giờ vụng trộm không cho bố em biết được không? Chuyện gạo cơm này, trễ hai năm có được không? Nếu không chờ em thi lên đại học cũng được, đây là việc lớn trong đời, chúng mình không thể quyết định vội vàng, hơn nữa còn là đi thuê nhà nghỉ, có phải không vệ sinh hay không? Dầu gì, chúng mình cũng phải ở trong phòng tân hôn của chính mình chứ?”

Triển Tiểu Liên vẻ mặt không tình nguyện, “Em cũng không ngại tuổi còn nhỏ, anh Đầu Gỗ anh sao lại cứ sợ như vậy chứ?”

An Lý Mộc muốn khóc, anh là vì ai hả? Cô cũng không nghĩ xem cô mới bao nhiêu, bây giờ là yêu đương, qua hai năm nếu như phát hiện cô chính là chơi trò gia đình, hối hận không cần anh, thì vẫn còn kịp, bây giờ nếu nhất thời tham hoan, ảnh hưởng chính là cả đời cô đấy. Lúc này anh chỉ có thể dỗ: “Tiểu Liên thực ra vấn đề chính là ở anh, anh vừa tốt nghiệp, cố gắng thể hiện, chăm chỉ làm việc, đứng vững gót chân như thế cuộc sống sau này của hai ta mới có thể khá giả có phải hay không? Em nói anh rõ ràng ngay cả tiền thuê phòng cũng không có, vậy sao được? Bố em nếu biết, đánh chết em cũng sẽ không cho em lấy anh, em nói có đúng không?”

Triển Tiểu Liên suy nghĩ một lúc, cô không mang theo tiền là thật, An Lý Mộc nói anh cũng không có tiền, xem ra phòng là không thể thuê được, cuối cùng mở miệng: “Vậy được rồi. Đúng rồi anh Đầu Gỗ, vậy lần sau anh phải mang đủ tiền nhé.”

An Lý Mộc nghe xong, lập tức thở phào nhẹ nhõm, anh là đàn ông mà, có mấy gã đàn ông gặp phải người chủ động nhảy vào lòng lại cự tuyệt? Thế mà bé gái trước mặt anh kích động đưa vào lòng anh, thật là muốn mạng người. An Lý Mộc có chút bất đắc dĩ nói: “Tiểu Liên, em về trước ăn cơm, vốn nên là dẫn em cùng ăn, nhưng anh bận quay về nộp hồ sơ, buổi sáng đã giục rồi, anh bây giờ phải chạy về, buổi tối em tan học anh đến tìm em.”

Triển Tiểu Liên vừa nghe, lập tức đồng ý, vẫy vẫy tay với An Lý Mộc liền đi, trong lòng rất vui vẻ, buổi tối trước tiên vay đủ tiền thuê phòng hẵng nói, tuyệt đối không thể bởi vì vấn đề tiền làm hỏng nghiệp lớn phá trinh của cô. Tiếp tục đọc “Thần phục – Chương 34”