Ma đầu
- Tác giả: Vân Quá Thị Phi
- Chuyển ngữ: Yappa
- Mục lục
Đệ nhị chương – Hận
Người áo lam tóc dài xõa ra đến tận bên hông, không có vẻ hỗn loạn chút nào. Ánh sáng lam của Đoạn Thủy trong tay chiếu lên mặt, khiến hai má trắng bệch có chút quỷ dị. Mắt phượng nửa hí, nhìn chằm chằm Lạc Thịnh Vũ. Môi mỏng hơi khép mở, nói từng chữ một, nghe không ra vui giận. Mặt mày rõ ràng như thế, cũng không có mảy may biến đổi, nhưng phối hợp với vẻ mặt như vậy, có vẻ ác nghiệt mấy phần.
Lạc Thịnh Vũ nhìn hắn hồi lâu không nói chuyện, chỉ khua khua tay áo ra hiệu Da Luật Hàm phía sau ra ngoài. Da Luật Hàm ngừng một lát, chỉ là không thể vi phạm, xoay người đi ra ngoài.
“Lần trước ta nói rồi,” Cổ tay người áo lam giật giật, Đoạn Thủy kiếm theo từng tấc hơi lung lay, hắn nói rất chậm, “Mạnh mỗ không chết, nhất định gọt đầu lâu ngươi xuống treo ngược ở đỉnh núi Vân Thiên cốc!”
“…… Tiểu Trúc.”
Lạc Thịnh Vũ vừa mở miệng, đã thấy ánh sáng lam loáng một cái, vù một tiếng. Vội vàng nghiêng người tránh, trường kiếm màu lam kia xuyết chút nữa xẹt qua cổ y, chỉ cách nửa tấc.
“Tên bản tọa cũng cho ngươi kêu ?” Mạnh Trúc lạnh lùng hừ một tiếng, một kích không trúng lập tức cổ tay khẽ lật quét ngang trở lại. Lạc Thịnh Vũ lại lui nửa bước, giơ tay lên kẹp cổ tay hắn.
Giọng điệu đối phương lạnh như băng, nhưng biểu tình của Lạc Thịnh Vũ lại dịu đi rất nhiều, dần dần có ý cười, nói: “Ta không gọi ngươi Tiểu Trúc còn có thể gọi ngươi là gì? Phu nhân?”
Mạnh Trúc giống như là bị chọc trúng chỗ đau, lập tức hạ sát chiêu, lại bị Lạc Thịnh Vũ bức lui nửa bước. Lạc Thịnh Vũ cũng thối lui hai bước, nói: “Thân thể ngươi không khỏe căn bản đánh không lại ta, huống hồ bên ngoài đều là người của ta, ngươi cũng tuyệt đối ra không được.”
Mạnh Trúc cười nhạo một tiếng, nói: “Ngươi cũng quá coi thường bản tọa.” Nói xong cánh tay duỗi thẳng, trường kiếm nhắm thẳng vào Lạc Thịnh Vũ, lại nói: “Huống chi ngươi không chết, bản tọa cũng sẽ không đi ra ngoài như thế.”
Lạc Thịnh Vũ chỉ cười không nói, vén vạt áo ngồi trên ghế, nhìn hắn nửa ngày mới nói: “Ngươi ngày ấy trúng độc, ta vốn muốn mang ngươi đi lấy thuốc giải, lại sơ suất để Mạnh Khanh cướp ngươi đi. Ngươi đi lại trở về, chớ không phải là trở về muốn cứu ta?”
Mạnh Trúc nghe xong sửng sốt, biểu hiện trên mặt trắng nõn cứng đờ, có chút vặn vẹo, ngay sau đó mới khôi phục lãnh đạm.
Chẳng qua là Lạc Thịnh Vũ lại nói không sai, Mạnh Trúc trở về đương nhiên là lo lắng cho y, đến tìm y. Vốn đến cửa thôn trang, chần chừ nửa ngày cũng không thể nghĩ cách chạy vào. Khi trời tối đen nhìn thấy mấy người đi về phía bắc, cuối cùng vào rừng cây, tới một động núi lớn. Chung quanh có rất nhiều người gác, hắn cũng không dám tới gần, nhưng vẫn có thể nghe thấy có tiếng mắng chửi từ bên trong truyền tới. Nghe kỹ, đều là mắng chó Liêu cái gì, thế mới biết chỗ này chính là nơi những người Liêu kia giam giữ nhân sĩ võ lâm bị bắt. Hắn nghĩ làm thế nào vào xem thử Lạc Thịnh Vũ có phải cũng ở bên trong hay không.
Nhưng thủ vệ bên ngoài vô cùng nghiêm ngặt, hắn nhất thời cũng không nghĩ ra cách đi vào. Trốn bên ngoài rất lâu, cuối cùng hạ quyết tâm thừa dịp những binh sĩ thủ vệ ấy thay phiên định chạy vào. Ai ngờ mới tới gần một chút đã bị người phát hiện.
Tiểu Trúc chưa kịp phản ứng chính là thét lớn một tiếng, bị người một đao bổ vào gáy. Trước mắt thoáng chốc tối đen, trong óc giống như nổ tung, liền toàn thân xụi lơ.
Hắn chỉ cảm mắt nặng đến không mở ra được, trong mộng vô số bóng dáng lúc ẩn lúc hiện, đều như là muốn mạnh mẽ nhét vào trong đầu, đau hắn liền chết ngất.
Ký ức vốn vụn vặt chợt rõ ràng. Trên Vân Thiên cốc, hắn khẽ buông tay, liền nhìn thấy Lạc Thịnh Vũ mở to hai mắt, tim của mình bỗng chốc nhấc tới cổ họng, một loại cảm giác mất trọng lượng, thân thể nhanh chóng rơi xuống về phía đáy vực. Nhưng mình thật là đang cười……
Mạnh Trúc ngã xuống núi, đâu ngờ là được đại tiểu thư Sở gia Sở Diệu Y cứu. Sở Diệu Y cũng không biết thân phận của hắn, xem hắn giống như cái gì cũng cũng không hiểu, thành thật nghe lời liền mang về đặt trong viện sai sử, qua không lâu bắt hắn gả thay đến Lạc gia…
Mạnh Trúc ngửa đầu cười ha ha mấy tiếng, khớp ngón tay cầm kiếm trắng bệch, “Đây thật là một truyện cười bằng trời, bản tọa muốn ngươi chết còn không kịp.” Hắn nói nghiến răng nghiến lợi, chỉ cảm thấy bụng bỗng nhiên đau đớn tựa như co rút một trận, nhíu nhíu mày, quả nhiên là truyện cười bằng trời, hắn đường đường cốc chủ Vân Thiên cốc lại bị xem như nữ nhân đưa vào trong Lạc gia. Càng đáng cười là còn hầu hạ giống như nữ nhân, mang thai đứa nhỏ của người nọ giống như nữ nhân…
Hai mắt Mạnh Trúc đỏ bừng, xương cốt toàn thân đều đang vang lạch cạch, hắn đau bụng có chút đổ mồ hôi, vội vàng không dấu vết mà vận khí điều tức, nhưng càng vận khí càng khó chịu. Chân khí vận chuyển không thông, cưỡng ép ngưng tụ không lưu tâm càng sai cách, không nén nổi bỗng nhiên kêu lên một tiếng đau đớn, trường kiếm xoay ra chống trên mặt đất.
Lạc Thịnh Vũ thấy thân thể hắn nghiêng ngả, lập tức xẹt qua, vươn tay muốn đỡ hắn. Đoạn Thủy lại bỗng nhiên xoẹt một cái, trên mu bàn tay một trận đau đớn, vội vàng rút tay, lại là bị róc một lỗ, ngoài da thịt sâu thấy tận xương.
Mạnh Trúc lảo đảo lui về phía sau hai bước, suýt nữa ngã sấp xuống, đành phải vươn tay vịn bàn.
Lạc Thịnh Vũ nhìn thoáng qua tay mình, không mảy may tỏ vẻ tức giận, lại đi dìu hắn. Lần này rút kinh nghiệm, ra tay chính là vỗ cực nhanh, phong mấy chỗ đại huyệt trên người hắn.
Mạnh Trúc thét lớn một tiếng, vươn tay đón đỡ, lại nơi đâu ngờ một thức này của Lạc Thịnh Vũ lại là giả, vội vàng xoay tay lại tóm lấy xương cổ tay y. Đáng tiếc lòng có dư mà lực không đủ, chậm giây lát, bị đối phương chế trụ huyệt đạo khuỷu tay trước, cả cánh tay lập tức giống như bông, mềm oặt. Mà trong bụng hắn một trận cảm giác buồn nôn quặn đau cũng xông ra, tra tấn đầu váng mắt hoa.
“Đừng vận khí loạn, ta đỡ ngươi nằm xuống.” Lạc Thịnh Vũ chế trụ huyệt đạo hắn, khoanh tay kéo hắn vào trong lòng, bước nhanh hướng vào phía trong phòng, đặt hắn trên giường mềm, giơ tay lên đáp trên mạch môn hắn, đưa qua một cỗ nội lực.
Trong đầu Mạnh Trúc choáng váng, đầu óc trong nháy mắt trống rỗng, lúc lại có ý thức cũng đã bị người đặt trên giường mềm. Từ trên cổ tay chảy qua một dòng nước ấm, khiến toàn thân đều thoải mái rất nhiều, cảm giác khó chịu trong dạ dày trên bụng đã khá hơn nhiều.
Vừa nhẹ nhàng thở ra, liền nghe Lạc Thịnh Vũ nói: “Ngươi nghỉ ngơi thật tốt trước đã.” Y dứt lời, lại là cực nhanh điểm huyệt ngủ của Mạnh Trúc. Mắt phượng người nọ còn chưa có mở ra, đầu đã hơi nghiêng, thiếp đi. Tiếp tục đọc “Ma đầu – Quyển hạ – Chương 2”