Ma đầu – Quyển thượng – Chương 43

Ma đầu

  • Tác giả: Vân Quá Thị Phi
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ tứ thập tam chương – Không đường để trốn

“Chính là nơi này?!”

Lạc Thịnh Vũ kéo dây cương một cái, ngựa vừa dừng lại, liền nghe phía sau có người đã hưng phấn kêu lên. Người không kiềm chế nổi trước tiên xuống ngựa, chạy tới nhìn tấm bia đá gãy một khúc kia.

Tiêu Hành nhìn thấy tấm bia đá kinh ngạc nói: ”Nơi này trước đây rất ít tới, thì ra còn có một mộ bia, không biết là người nào?” Hắn cũng xuống ngựa nhìn, nhưng chữ trên tấm bia đá đã mờ không còn hình dáng, cho dù có tỉ mỉ phân biệt cũng là nhìn không ra.

“Mọi người không nên gấp gáp!” Sở Trung Kiệt xuống ngựa vung tay lên nói: ”Chúng ta phải chuẩn bị sẵn sàng, trước đi lấy một vài cây đuốc, hỏa chiết tử cũng phải mang theo, lại chuẩn bị một chút lương khô. Cũng không thể tất cả mọi người đều xuống, vạn nhất phía dưới xảy ra chuyện gì, không ai tiếp ứng, há chẳng phải đều chết phía dưới!”

Ông ta nói xong những lời này, mọi người mới yên lặng trong chốc lát. Sở Trung Kiệt phân phó mấy người đi chuẩn bị đuốc, có người lại đi chuẩn bị lương khô. Chờ cơ bản chuẩn bị xong, đã qua buổi trưa.

Mọi người ăn cơm trưa trước, sau khi tất cả chuẩn bị thỏa đáng mới thảo luận xem người nào xuống, người nào lưu lại ở trên tiếp ứng. Bị lưu lại đương nhiên là không muốn, chuyện tốt bị người ta chiếm tiên cơ, chờ phía trên là cái gì cũng mò không được.

Tiểu Trúc vốn tưởng rằng chính mình sẽ chờ phía trên, nhưng Lạc Thịnh Vũ khăng khăng bảo hắn cùng theo, không yên tâm hắn một mình, cũng chỉ đành cùng đi xuống.

Một đám người mở nắp quan tài nhảy xuống, số lượng đuốc rất nhiều, chiếu trong lối đi rất sáng, không âm u giống lần trước, nhưng cái loại cảm giác quỷ dị đó vẫn có như thường. Tiếng bước chân của mọi người vọng lại rất lớn, cho nên lúc vừa tiến vào còn có người đang nói chuyện, về sau đều không tự chủ ngậm miệng. Từng tiếng vọng lại ấy giống như là quỷ khóc, làm gáy mọi người lạnh run.

“Con đường này đi đến cùng là một ngõ cụt,” Lạc Thịnh Vũ cầm trong tay một cây đuốc, y đứng ở phía trước nhất, tay lung lay một cái, nói: ”Cơ quan hẳn là không ở nơi đó, vì thế từ cửa vào này trở đi sẽ phải tìm kiếm kỹ lưỡng, nói không chừng cửa đá sẽ ở chỗ nào đó.”

Mọi người vừa nghe không khỏi nói: ”Con đường này dài bao nhiêu? Vậy tìm thế nào? Giống như mò kim đáy bể.”

Sở Trung Kiệt phất tay nói: “Mọi người yên lặng một chút, yên lặng một chút. Chúng ta mỗi người tìm một chỗ, cẩn thận tìm, phát hiện thì kêu to. Bằng không lối đi dài như vậy, không biết phải tìm tới khi nào.”

Tiểu Trúc bị Lạc Thịnh Vũ kéo lui về phía sau mấy bước, liền đứng ở chỗ cửa vào lối đi. Vì nắp quan tài đá chưa đóng lại, nên chỗ này là sáng nhất. Những người khác nghe lời Sở Trung Kiệt đều ào ào tản ra, cẩn thận tìm về phía vách tường.

Tiểu Trúc ngẩng đầu nhìn nhìn cửa vào, lại hứng thú nhìn xung quanh, tường đá bóng loáng tựa như tơ lụa, căn bản nhìn không ra nơi nào có cơ quan, chớ nói chi là cửa đá. Đưa tay nhẹ nhàng sờ sờ tường đá, vào tay là cảm giác lạnh lẽo của tường đá.

Lạc Thịnh Vũ giữ chặt tay hắn nói: ”Đừng chạm vào, đã quên cơ quan lần trước, cẩn thận bị thương đến ngươi.”

Tiểu Trúc bị y nhắc nhở mới nhớ, vừa muốn mở miệng nói chuyện, bỗng nhiên chợt nghe thấy một tiếng hét thảm. Theo sát là tiếng vọng xa tắp, từng đợt truyền tới, sợ tới mức hắn run cả người.

Âm thanh cách có chút xa, người chung quanh đều dừng động tác, nhìn về phía chỗ sâu lối đi, ”Tình huống gì?”

Sở Trung Kiệt lập tức mang người muốn đi xem tình hình, đương nhiên sẽ không quên để Lạc Thịnh Vũ dẫn đường, sợ phía trước có cơ quan gì.

Mấy người đi về phía trước, càng đi càng tối. Người nọ tựa hồ đi rất sâu vào trong, không biết một mình đi làm cái gì. Đến khi sắp tới cuối lối đi, Lạc Thịnh Vũ bỗng nhiên dừng bước.

“Thế nào?”

Sở Trung Kiệt đứng phía sau, nhìn không nhìn thấy tình huống đằng trước. Vì trong lối đi hơi tối, Tiểu Trúc nhất thời không để ý, lúc này chăm chú nhìn chỗ đằng trước cách đó không xa, lập tức cả người nổi da gà.

Ngay tại chỗ cách bốn năm bước, có một bóng đen nằm trên mặt đất, không nhúc nhích.

Lạc Thịnh Vũ cầm tay hắn, tựa hồ là đang an ủi hắn chớ lo lắng. Cây đuốc trong tay y dò một chút về phía trước, ngữ khí bình tĩnh, nói: Người này đã chết.”

“Cái gì?!” Người đi theo đằng sau vừa nghe, liền chen qua muốn nhìn. Chỉ thấy trên thân người nọ cắm một cây trường mâu, xuyên qua yết hầu, mắt hắn còn mở trừng trừng, trong đó có kinh ngạc có vui mừng có sợ hãi, cứ như thế nằm thẳng đờ.

“Đây…!” Có người mở to hai mắt, tay chỉ người nằm trên đất, nói: ”Hắn là trúng cơ quan hay là…”

Người nọ nói một nửa thì không nói tiếp nữa. Lạc Thịnh Vũ đi đến phía trước đưa tay sờ sờ tường đá, nói: ”Nơi này là nơi ta lần trước dùng Đoạn Thủy đâm thủng, không có chỗ hủy mới, hẳn sẽ không là một loại cơ quan.”

“Không phải cơ quan?!” Một người kinh ngạc nói: ”Nếu không phải cơ quan, đây chẳng phải là ngoại trừ chúng ta còn có người đã ở trong lối đi này rồi! Nếu không chính là có nội gián!”

“Đây…” Sở Trung Kiệt cũng là cả kinh, tiến lên ngồi xổm xuống cẩn thận nhìn nhìn thi thể, nói: ”Nhìn vị trí trường mâu này đâm vào, chắc hẳn là bắn qua từ ngay đằng trước. Chỉ là…” Ông ta nói xong ngẩng đầu nhìn phía trước, phía trước rõ ràng là cuối lối đi, chỉ có tường đá, trừ đó ra cũng không có cái gì.

“Chẳng lẽ là trong những người chúng ta này, có người qua đây giết hắn?” Đằng sau có người nói: ”Nhưng không đúng, lúc chúng ta tới đây cũng không thấy được bất luận kẻ nào. Hơn nữa phía trước chính là tường đá, sao có thể nhảy ra một người chứ!”

Tiểu Trúc bị bọn họ nói sợ run cả người, bên chân có một người chết, mở to mắt, trong tai còn nghe giải thích quỷ dị của mọi người, chỉ cảm thấy trên sống lưng ngứa ran từng trận.

Sở Trung Kiệt nói: ”Cũng chỉ có một lời giải thích, phía trước đây chắc chắn còn có đường!”

“Có đường?” Có người lách mình qua, vươn tay sờ tường đá.

Tiểu Trúc bị Lạc Thịnh Vũ kéo lui về phía sau mấy bước, trong tường kia đều là cơ quan ám khí đương nhiên là không cần phải nói, nếu như không cẩn thận chạm vào, khó tránh khỏi sẽ xuất hiện thứ gì đó.

“Chúng ta phải cẩn thận chút, chờ…” Sở Trung Kiệt nói còn chưa dứt lời, đột nhiên nghe thấy một trận âm thanh hỗn loạn đằng sau, tiếp theo đó là tiếng bước chân ầm ầm.

“Đã xảy ra chuyện gì?!” Sở Trung Kiệt cả kinh.

Tiếng bước chân rất vang, tựa hồ là chạy rất gấp. trong lối đi trống rỗng thật sự kỳ dị. Tiểu Trúc rùng mình một cái. Lạc Thịnh Vũ đưa tay ôm lấy hắn, thấp giọng nói: ”Không có việc gì.” Tiếp tục đọc “Ma đầu – Quyển thượng – Chương 43”

Thần phục – Chương 26

Thần phục

  • Tác giả: Yến Tử Hồi Thì
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Chương 26 – Nụ hoa Triển Tiểu Mễ

Người đá cửa vừa đi vào, vừa vặn vẹo cổ, hôm nay mặc không bảnh chọe, nhìn rất nhàn nhã, trên trán còn có mồ hôi, hình như vừa mới rèn luyện, miệng còn nói: “Gia hình như nghe có người đang mắng gia? Lưỡi này thật là dài, lưỡi dài như thế, vẫn là rút đi.”

Triển Tiểu Liên vừa rồi nói rất vui, lần này tốt lắm, cứ như tượng điêu khắc gỗ đứng giữa phòng bệnh, trong tay còn cầm cái ba lô nhỏ màu hồng phấn của cô, tính đeo đi nhà ga ngồi xe. Cô nửa há miệng, ngơ ngác nhìn người tới, hồi lâu không nói chuyện.

Tiếp đó, Lôi Chấn theo sau liền nhìn thấy một cái ba lô nhỏ màu hồng phấn, xoay một vòng trên không, sau đó rơi “xoạch” xuống đất, mà chủ của cái ba lô, bà điên nhỏ kia bỗng nhiên kêu khóc ngồi xổm xuống, vươn tay ôm lấy đùi đại ca anh ta, nước mắt nước mũi đều rơi: “Gia! Thần tượng!”

Người một phòng toàn bộ ngây ra.

Triển Tiểu Liên ném ba lô, khóc bù lu bù loa, “Gia, ngài chính là thần tượng của tôi, tồn tại giống như ngôi sao lớn, tôi cũng là bởi vì quá xấu hổ, cho nên vẫn ngại hỏi tên của lão ngài, gia, tôi đây là xấu hổ của thiếu nữ, gia…”

Một đám người bị cô làm cho rét run đều im lặng, người bị cô ôm đùi kia lại càng bị tức điên, vì có bệnh ưa sạch, tất cả mọi thứ hắn chướng mắt hắn đều không muốn đưa tay chạm vào, chỉ sợ bẩn hai tay cao quý của hắn, hắn giơ cao tay không muốn tự kéo, ngẩn ra đủ ba giây đồng hồ mới quát: “Còn không mau kéo nó ra cho gia?!”

Mấy người qua đây, dễ dàng kéo Triển Tiểu Liên ra, tay cô còn duỗi ở trên không, nhìn rất kích thích: “Gia, ngài nói cho tôi một tiếng đại danh tôn quý của ngài đi! Tôi thật sự là coi lão ngài là thần tượng mà.”

Nam yêu tinh bị kéo ra vẻ mặt ghét bỏ, ánh mắt nhìn Triển Tiểu Liên so với nhìn đống phân không khá hơn bao nhiêu. Theo lý đàn ông đều có lòng hư vinh, bị phụ nữ ái mộ luôn là chuyện đáng kiêu ngạo, nhưng bị một con nhóc béo như thế ái mộ, đây không phải là kiêu ngạo mà là mất thể diện, đây là một con điên!

Nam yêu tinh la hét muốn khử trùng, lập tức rời khỏi phòng bệnh, đương nhiên, ý nghĩ muốn rời đi của Triển Tiểu Liên cũng thành bọt nước, một hàng người ở cửa phòng bệnh, theo dõi chặt cô, Triển Tiểu Liên lệ rơi đầy mặt, đây là tường đồng vách sắt, cô dù cho biến thành con ruồi cũng bay không ra, cô sao lại cứ xui như vậy chứ? Có phải sao chổi chuyển thế hay không? Tiếp tục đọc “Thần phục – Chương 26”

Thần phục – Chương 25

Thần phục

  • Tác giả: Yến Tử Hồi Thì
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Chương 25 – Báo ứng của việc nói huyên thuyên

Triển Tiểu Liên ngồi dưới đất ngẩng đầu nhìn người đang nhìn cô từ trên cao, trái tim nhỏ run lên một cái, cô quả nhiên chính là bi kịch, sợ cái gì đến cái đó, vì sao nam yêu tinh chính là không đâu không có chứ?

Triển Tiểu Liên đối diện nam yêu tinh, run run định bụng lại nói hai câu nịnh hót, kết quả tiếng sấm to bỗng nhiên vọt tới, “Gia! Ngài không sao chứ?”

Nam yêu tinh chậm rãi ngẩng đầu nhìn về phía Lôi Chấn, búng điếu thuốc trong tay: “Gia có thể có chuyện gì? Trái lại con nhóc béo này ngu ngốc, đầu óc bị đụng hỏng rồi? Khoa tâm thần ở bên nào? Đưa qua đi.”

Lôi Chấn liếc nhìn Triển Tiểu Liên vẻ mặt trắng bệch tội nghiệp nhìn anh ta, dừng một chút mở miệng nói: “Gia, cô ấy là bạn gái của Quá Khách, vừa rồi cũng là quá căng thẳng vì Quá Khách mới có thể không cẩn thận va vào ngài, gia ngài đại nhân đại lượng đừng tính toán với cô ấy.”

Móng vuốt nhỏ của Triển Tiểu Liên cũng sờ sờ trên mặt đất, cô chính là tìm kính của cô, nào biết còn chưa có sờ tới, đã nghe răng rắc một tiếng, Triển Tiểu Liên theo tiếng nhìn lại, ở dưới giày da đánh sáng bóng của nam yêu tinh, Triển Tiểu Liên nhìn thấy xác kính mắt của cô.

Nam yêu tinh chậm rãi giơ chân lên, cười tà khí mười phần, nói: “Cái gì cộm chân gia?”

Mắt to tròn trịa của Triển Tiểu Liên cũng sắp bốc cháy rồi, người này biến thái bao nhiêu mới có thể nghĩ tới cố ý đạp vỡ kính mắt của người ta? Bụng dạ hắn ta thế nào vậy? Kiếp trước nhất định là bạo quân, vì thế kiếp này vẫn biến thái như thế, cô nhìn chằm chằm nam yêu tinh, nam yêu tinh cũng nhìn cô từ trên cao, sau đó, Triển Tiểu Liên xám xịt bại trận, cẩn thận lấy kính của mình bên cạnh giày da của nam yêu tinh, gọng kính gãy một bên, thủy tinh cũng sắp vỡ thành bọt, Triển Tiểu Liên giận mà không dám nói gì, trong lòng mắng rất biến thái rất biến thái, ngoài miệng còn phải xin lỗi: “Gia, tôi nói kính mắt này sao không có mắt chứ? Lại chạy về phía dưới chân gia, cộm chân gia thật đúng là lỗi của tôi, gia ngài dù sao cũng vui vẻ chút, chớ bởi vì một cái kính vỡ mà tức giận ha.”

Nam yêu tinh lắc lắc lư lư mà đi, đương nhiên lưu lại trên mặt đất chính là khăn lông trắng hắn lau tay xong ném xuống, Triển Tiểu Liên ngồi dưới đất ngoảnh lại bóng lưng nam yêu tinh, “Mẹ mày…”

Bởi đụng phải nam yêu tinh, Triển Tiểu Liên có muốn đi căn bản không thể nào, cô cụp đuôi núp ở góc tường, bây giờ không có kính, sợ nam yêu tinh đặt lực chú ý vào người cô. Triển Tiểu Liên không có kính chính cô cũng cảm thấy lạ, Triển Tiểu Liên cho dù không đeo kính nhìn mọi thứ rất rõ ràng, cô vốn cũng không cận thị, kính bố cô cho cô rốt cuộc là chữa gì gì đó Triển Tiểu Liên cũng chưa từng quan tâm, bố cô bảo cô đeo cô liền ngoan ngoãn đeo lên, mặc dù không ảnh hưởng, nhưng Triển Tiểu Liên vẫn còn chưa quen, luôn không tự chủ được vươn tay đỡ chỗ trên mũi.

Đến bây giờ Triển Tiểu Liên cũng xem hiểu, đối tượng cô một lòng muốn từ yêu qua mạng phát triển thành yêu đương thực tế, là một tên côn đồ xã hội đen, nam yêu tinh là trùm lưu manh, tiếng sấm to là anh trai của Quá Khách, còn cô, chính là một cái bia đỡ đạn. Tiếp tục đọc “Thần phục – Chương 25”

Sukoshi tsumete-kudasaimasen-ka (Anh vui lòng ngồi dịch ra một chút có được không?)

Nihongo Notes

  • Tác giả: Osamu Mizutani, Nobuko Mizutani
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Sukoshi tsumete-kudasaimasen-ka
すこし つめてくださいませんか
(Anh vui lòng ngồi dịch ra một chút có được không?)

Tối hôm qua, anh Ernest Lerner đang đọc báo trên chuyến tàu về nhà. Có một khoảng trống giữa anh Lerner và người đàn ông ngồi cạnh. Rồi một người phụ nữ bước vào, đứng trước khoảng trống này, và nói
Sumimasen-ga.
Anh Lerner cảm giác cô ấy muốn ngồi xuống và cũng khá sẵn lòng ngồi dịch ra nhường chỗ cho cô. Nhưng anh tò mò muốn biết cách nói nào được dùng cho câu “Xin vui lòng ngồi dịch ra một chút,” nên anh chờ cô nói tiếp. Nhưng người phụ nữ không nói gì và di chuyển cánh tay như đang quét cái gì đó đi. Sau đó người đàn ông ngồi cạnh anh Lerner nhanh chóng dịch ra nhường chỗ cho người phụ nữ.

Sau này anh Tanaka cho biết cách nói bình thường trong những trường hợp thế này là
Sukoshi tsumete-kudasaimasen-ka.
すこし つめて くださいませんか。
(Nghĩa đen: Các anh có thể ngồi xích vào nhau một chút được không ạ?)
nhưng thông thường người ta không dùng nó mà chỉ thể hiện qua cử chỉ. Người phụ nữ không dùng cử chỉ để ra hiệu vì anh Lerner là người nước ngoài.

*  *  *

Ban đầu anh Lerner cho rằng người phụ nữ khá là bất lịch sự vì chỉ di chuyển cánh tay mà không nói gì. Nhưng khi nghĩ kỹ, anh nhận ra nhiều người Nhật cũng thường làm như vậy. Chẳng hạn, khi anh gặp những người làm việc trong cùng tòa nhà, một vài người chỉ cúi đầu tỏ ý “Xin chào” thay vì nói câu gì đó. Cũng như thế, khi một người đàn ông bước qua trước mặt người khác đang ngồi, anh ta thường mở bàn tay hướng lên trên, thay vì nói
Shitsuree-shimasu.
(Xin lỗi.)
Tương tự như khi mời trà, người Nhật thường chỉ nói Doozo và dùng cử chỉ tỏ ý “hãy dùng trà”. Cứ như thế, hầu hết các lời đề nghị đều có thể được thực hiện mà không dùng cách nói nào khác ngoài Sumimasen-ga hay Doozo.

Anh Lerner từng cho rằng người Nhật không sử dụng điệu bộ cử chỉ thường xuyên như người phương Tây, nhưng rồi anh nhận ra người Nhật thực sự dùng chúng rất nhiều. Điểm khác biệt là trong khi người phương Tây thường dùng cử chỉ để nhấn mạnh lời nói, thì người Nhật sử dụng chúng để thay thế cho lời nói.

Ma đầu – Quyển thượng – Chương 42

Ma đầu

  • Tác giả: Vân Quá Thị Phi
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ tứ thập nhị chương – Rất quan trọng

Tiểu Trúc ngủ không yên, ngủ đến nửa đêm đã tỉnh, trong đầu không ngừng đều là nam tử áo lam kia đang luyện kiếm. Lại nhắm mắt, đều sẽ cảm thấy trước mắt kiếm thế của từng chiêu rất nhanh vụt qua, muốn mặc kệ cũng không được.

Hô hấp của Lạc Thịnh Vũ rất dài. Trong phòng không đốt đèn, chỉ có thanh Đoạn Thủy kiếm trên bàn con góc đối phát ra ánh sáng màu lam nhạt, rất rõ ràng trong đêm tối.

Tiểu Trúc cảm thấy mình giống như là mê muội, híp mắt nhìn chằm chằm vào Đoạn Thủy kia, ánh sáng màu lam đâm vào mắt có chút đau, nhưng thế nào cũng không dời ra được.

Mãi đến khi bên ngoài trời sáng, ánh sáng lam ấy mới không chói mắt nữa. Tiểu Trúc lúc này mới kinh ngạc nhận ra, chính mình là nửa đêm không ngủ, cứ như vậy trời đã sáng.

Lạc Thịnh Vũ mở mắt, đã nhìn thấy người trong lòng đang ngẩn ra, không kìm nổi hôn hôn đỉnh tóc màu đen, thanh âm còn có chút khàn khàn vừa mới tỉnh ngủ, nói: ”Sao tỉnh sớm như vậy.”

Tiểu Trúc cảm thấy trong óc hỗn loạn, không phải buồn ngủ, chính là có chút mơ hồ, phản ứng một lát mới lắc lắc đầu.

Lạc Thịnh Vũ sờ sờ hai má hắn, nói: “Ngủ không ngon à, sao nhìn ngươi tinh thần không tốt lắm. Tối hôm qua ép buộc quá mức ư?”

Tiểu Trúc vừa muốn mở miệng, đã nghe thấy nửa câu sau mang theo ý cười trêu tức của y, trên mặt nóng lên, vội vàng bò ra từ trong lòng y, nói: ”Ta muốn đi rửa mặt.”

Lạc Thịnh Vũ không ngăn cản hắn, chỉ cười ha ha, cũng dậy mặc quần áo theo.

Trong viện sương phòng sáng sớm đã vô cùng náo nhiệt, quả thật có thể nói là tiếng người ồn ào, hầu như tất cả mọi người trời chưa sáng đã dậy, khỏi phải nói, đương nhiên đều là muốn đi lấy kho báu long lân thất bảo cung, cho nên hưng phấn ngủ không yên.

Chờ Lạc Thịnh Vũ và Tiểu Trúc rửa mặt xong, ăn chút điểm tâm sáng. Bên kia Sở Trung Kiệt đã không kịp đợi phái người tới mời bọn họ đến phòng khách.

Lạc Thịnh Vũ nghe xong chỉ cười nhạo một tiếng, lập tức gọi Lạc Kiến Đông Lạc Kiến Bắc đi thu thập hành trang, mang theo Tiểu Trúc đi sảnh trước trước tiên.

Người trong sảnh trước không ít, đi trước lần này đều là chưởng môn nhân của các môn phái, bọn họ đều là cao thủ võ lâm có uy tín danh dự, thấy Lạc Thịnh Vũ tiến vào mắt đều giống như là phát sáng.

Lạc Thịnh Vũ cũng không nhiều lời, chỉ nói: ”Các vị chưởng môn khi nào chuẩn bị xong là có thể khởi hành. Lạc mỗ dẫn đường đằng trước là được.”

Lạc Thịnh Vũ vừa nói như thế, đã có mấy người kiềm chế không được, nói: “Mọi người đều chờ ở đây đã nửa ngày, Lạc đại hiệp chúng ta đi thôi. Một đường đi qua không biết cần bao nhiêu ngày, giữa đường lại xảy ra biến cố thì phiền toái.”

Tiểu Trúc đi theo phía sau Lạc Thịnh Vũ, hắn mặc chính là một bộ áo dài màu lam, bởi vì có cớ đi đường cho tiện, cũng không cần ăn mặc thành nữ tử.

Vừa mới quay đầu đã đối diện một ánh mắt phía sau. Tiểu Trúc giật mình một cái, không phải Sở Diệu Y còn có thể là ai? Sở Diệu Y cứ đứng ở ngoài cửa cũng không mở miệng, nhìn chằm chằm hắn.

Lạc Thịnh Vũ cũng chú ý tới, chỉ liếc nàng một cái, nói: ”Đã như thế, vậy thì đi thôi.” Y dứt lời liền kéo Tiểu Trúc vòng qua Sở Diệu Y mà đi.

Lúc tới cửa Lạc Kiến Đông Lạc Kiến Bắc đã chuẩn bị xe ngựa ổn thỏa, Lạc Thịnh Nghĩa ngồi trên lưng ngựa, nói: ”Oa, nhanh thật.”

Lạc Thịnh Vũ đỡ Tiểu Trúc lên xe nói: ”Ta phải dẫn đường đằng trước, tự ngươi cẩn thận một chút, đừng đi ra.”

Tiểu Trúc đồng ý liền chui vào buông mành xuống. Nghe thấy thanh âm Lạc Thịnh Vũ phân phó bên ngoài, sai Lạc Kiến Bắc đi theo mình, sau đó mang theo Lạc Kiến Đông đi dắt ngựa.

Một đám người bọn họ lên đường, chậm rãi, vô cùng hoành tráng. Tiểu Trúc vẫn luôn ngồi trong xe ngựa, mặc dù không có người nói chuyện, nhưng so với đi ra bảo hắn đối mặt những người bên ngoài đó thì tốt hơn rất nhiều. Tiếp tục đọc “Ma đầu – Quyển thượng – Chương 42”